Bài Không Tên Số 7        Vũ Thành An

Một làn khói trắng ru đời vào quên lăng
Nâng sầu thành hơi ấm hơ dịu t́nh đau

Ngày tàn im ắng yêu người làm tóc trắng
Tâm sự rồi đến đắng như lệ giờ biết nhau


Đêm vỗ về nuôi nấng
Đêm trao ngọt ngào hương phấn
Buông lơi ḍng tóc mỡ
Trên vùng ngày tháng vật vờ


Thân em rồi hoang phế
Lê theo thời gian giông gió
Thôi cũng đành cúi xuống
Cho mộng đời thoát đi


Một đời đổ cho t́nh yêu
Từng đêm ḍng nước mắt
Sẽ nâng niu đời nhau đớn đau anh
Sẽ cho nhau đời nhau xót sa em
Dắt đưa nhau mối hận đời người


Trả lại nước mắt cho mệnh đời son sắt
Thôi rồi em cũng mất cho t́nh cúi đầu


Một ḿnh đi măi trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy bao giờ đời sẽ vơi