Căn Nhà Ngoại Ô          Anh Bằng

Tôi ở ngoại ô
Một căn nhà tranh có hoa thơm trái hiền
Cận kề lối xóm
Có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn
Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu
Chưa nghĩ đến mai sau
Nhưng đêm thức giấc ngỡ ngàng
Nghe ḷng thương nhớ biết rằng ḿnh yêu.

Khi hiểu được nhau
Thời gian gần gũi đă trôi qua mất rồi
Nào c̣n những lúc hái hoa vườn trăng
Suốt đêm vang tiếng cười
Tôi bước theo tiếng gọi của người trai
Tha thiết với tương lai
Tôi xa anh sáng phố phường
Xa người em nhỏ lên đường ṭng chinh.

Là chinh nhân tôi bạn với sông hồ
T́nh yêu em tôi nguyện măi tôn thờ
Và yêu không bến bờ
Niềm tin là một ngày mai non nước không c̣n hận sầu

Rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng
Ngoại ô đây con đường tắm trăng vàng
Mà sao không thấy nàng
T́m em, giờ t́m ở đâu sao không gắng đợi chờ nhau

Tôi hỏi người quen, nàng nay là nữ cứu thương trên chiến trường
Dặm ngàn sóng gió, biết đâu nàng vui dấn thân nơi phương trường
Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màn đêm Thương xé nát con tim
Em ơi, trái đất vẫn tṛn
Chúng ḿnh hai đứa sẽ c̣n gặp nhau