Chỉ Chừng Đó Thôi      Phạm Duy 

Chỉ chừng một năm trôi là quên lời trăn trối
Ai nuối thương t́nh đôi chỉ chừng một năm thôi
Chỉ cần một năm qua là phai mờ hương cũ
Hoa úa trong ḷng ta chỉ cần một năm xa...


Khi xưa em gầy g̣ đi ngang qua nhà thờ
Trông như con mèo khờ chờ bàn tay nâng đỡ
Ta yêu em t́nh cờ như cơn mưa đầu mùa
Rơi trên sân cỏ già làm rụng rơi cánh hoa.


Chỉ cần một cơn mưa là vai gầy thêm nữa
Cho ướt môi, mềm da chỉ cần giọt mưa sa
Chỉ chờ một cơn mưa để không ngờ chi nữa
Đi dưới mưa hồng nghe giọt nhẹ vào tim ta.


Ta yêu em mù ḷa như A-đam ngù ngờ
Yêu E-va khù khờ cuộc t́nh trinh tiết đó
Nhưng thiên tai c̣n chờ đôi uyên ương vật vờ
Chia nhau xong tội đồ đầy đọa lâu mới tha...


Chỉ một chiều lê thê ngồi co ḿnh trên ghế
Nghe mất đi tuổi thơ chỉ một chiều bơ vơ
Chỉ là chuyện đong đưa đời luôn là cơn gió
Thay áo cho t́nh ta chỉ là chuyện thiên thu.


Tưởng chừng ngh́n năm sau chẳng ai c̣n yêu nhau
Nào ngỡ đâu t́nh yêu giăng bẫy nhau c̣n nhiều
Nghe ḷng c̣n khô ráo nghe chừng c̣n khát khao
Nên gục đầu rất lâu xưng tội cả kiếp sau.


Cả triệu người yêu nhau c̣n ai là không thấu ?
Len giữa u t́nh sâu một vài giọt ơn nhau
Tia sáng Thiên Đường cao rọi vào ngục tim nhau...