Chiếc Lá Cuối Cùng       Tuấn Khanh

Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa

Đêm chia ly buồn ǵ sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi

Mộng về một đêm xuân sang
Em th́ thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh

Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho ḷng ḿnh về với dĩ văng

Xa nhau chưa mà ḷng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một ḿnh ta
Rượu cạn ly uống say ḷng c̣n giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa