Con Đường Cái Quan     Phạm Duy

Lữ Khách:
Tôi đi từ ải Nam Quan sau vài ngàn năm lẻ
Chia đôi một họ trăm con đă lên đường
Năm mươi người ngược núi rừng
Đă dựng ṿng biên ải
Năm mươi người trẩy theo sông tới khơi chừng
Tôi theo người vượt quan san... Ơi người ơi Ơi người ơi
Vẽ lối ṃn ǵn giữ quê hương ngăn dường giặc Hán
Tôi chưa về Ải Chi Lăng... Ơi người ơi Ơi người ơi
Dưới chiến bào người thấy băn khoăn thương ai đầu nguồn...

Thôn nữ:
Hỡi anh đi đường cái quan... (đường cái quan)
Dừng chân đứng lại ... (đứng lại làm chi)
Dừng chân đứng lại ... (đứng lại làm ǵ)
Cho em đây than đôi lời... (than chi! than chi!)
Đi đâu vội mấy anh ơi...  (ơ....)

nhạc dạo...

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị (ư y a) đứng (a) chờ... đợi (ỳ) ai... (chờ đợi ai...)
Và khuyên người chẳng tái hồi
Cho ngàn năm được (ư y a) sống đời... vọng (a à) phu... (đời vọng phu)

TÔI ĐI TỪ LÚC TRĂNG TƠ

Lữ Khách:
Ra đi từ lúc trăng tơ, trăng một miền hoa cỏ
Trăng lên đầu của ô xa vẫn chưa mờ
Im nghe lời Thủ Đô chào, ôi lời mừng đông đảo
Đi trong lịch sử dân ta, luống nghẹn ngào.
Lữ khách và dân chúng thủ đô:
Hai bên nhà cửa thân yêu
Ơi người ơi Ơi người ơi
Đă mấy lần để đám rêu xanh thay mầu gạch ngói
Thăng Long buồn tủi chia phôi
Tháp, Tháp Rùa ơi Tháp, Tháp Rùa ơi
Gió tiễn người về đến quê hương câu ca giọng Hời.
Gió tiễn người về đến quê hương câu ca giọng Hời.
Gió tiễn người về đến quê hương câu ca giọng Hời.