Con Đường Xưa Em Đi    Châu Kỳ & Hồ Đ́nh Phương

Con đường xưa em đi vàng lên mái tóc thề ngơ hồn dâng tái tê.
Anh làm thơ vu quy khách qua đường lắng nghe chuyện t́nh ta đă ghi

Những mùa trăng vu quy v́ mưa gió không về chiến trường anh bước đi
Có nàng hoen đôi mi ngóng theo đường vắng hoe hỏi c̣n ai cố tri

Em ơi! nh́n gió lên khơi, ḷng có trông vời một người xa cuối trời?
Nơi đây phiên gác canh dài e ấp đôi lời ḿnh c̣n nhớ thương hoài

Em ơi! màu áo phong sương, ḿnh ước huy hoàng được bàn tay chính nàng
Dâng hoa, dâng hết ân t́nh t́nh đến bao giờ hỏi đường xưa mà nhớ

Con đường xưa em đi thời gian có quên ǵ đá ṃn kia vẫn ghi
Ghi một đêm trăng thanh quán bên đường vắng tênh chỉ c̣n em với anh