Duyên Phận      Thái Thịnh
(Am) Rumba 90
Phận là con gái, chưa một lần yêu ai
Nh́n về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài
Cảnh nhà neo đơn
Bầy em chưa lớn trĩu đôi vai gánh nhọc nhằn
Thầy mẹ thương em nhờ t́m người se duyên
Ḷng cầu mong em đậu bến cho yên một bóng thuyền
Lứa đôi t́nh duyên c̣n chưa lưu luyến
Sợ người ta đến em khóc sau bao lời khuyên


Chưa yêu lần nào biết ra làm sao
Biết trong t́nh yêu như thế nào
Sông sâu là bao nào đo được đâu
Ḷng người ta ai biết có dài lâu
Qua bao thời gian sống trong b́nh an
Lỡ yêu người ta gieo trái ngang
Nông sâu tùy sông làm sao mà trông
Chưa đỗ bến biết nơi nào đục trong


Rồi người ta đến theo họ hàng đôi bên
Một ngày nên duyên một bước em nên người vợ hiền
Bỏ lại sau lưng bầy em ngơ ngác
Đứng trông theo mắt đượm buồn
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng
Dặn ḍ con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng
Bước qua ḍng sông hỏi từng con sóng
Đời người con gái không muốn yêu ai được không