Duyên Thề      Thanh Trang

Một v́ sao sáng trong đêm lạnh lẽo
nhạc buồn xa vắng mênh mông trần thế
ánh mắt sáng ngời ḷng trời u tối
không gian xa vời...

T́m đến với nhau cho quên hận sầu
ngày đó lứa đôi vui duyên t́nh đầu
mộng ước tan rồi để buồn mai sau
để buồn mai sau

Ngày dù xa khơi có luyến t́nh người
giọng buồn không vơi sẽ tắt nụ cười
một ngày yêu nhau buồn cho chín kiếp thương đau
rồi về mai sau có nhớ t́nh đầu
ngày buồn không vơi chấp nối hận sầu
một ngày xa nhau chỉ c̣n thương đau
chỉ c̣n thương đau

Một v́ sao sáng trong đêm lạnh vắng
người t́m quên lăng khi xuân c̣n thắm
héo hắt tiếng cười mảnh hồn tê tái
mênh mông u hoài

Ngày đó có ta mơ ân t́nh dài
buồn thắm nét môi duyên chưa thành lời
một thoáng mơ rồi
người về không nguôi
người về không nguôi...