Ḥn Vọng Phu 2       Lê Thương

Người vọng phu trong lúc gió mưa,
Bế con đă hoài công để đứng chờ,
Người chồng đi đă bao năm chưa thấy về
Đá ṃn nhưng hồn chưa ṃn giấc mơ.

Có đám cây trên đồi gióng trông trong mơ hồ,
Ngày nào tṛn trăng lại nhớ đến tích xưa..
Khi tướng quân qua đồi, kéo quân, quân theo cờ,
Đoàn cỏ cây hăy c̣n trẻ thơ cho đến bây giờ đă thành đoàn cổ thụ già
Mà chờ người đi mất từ ngàn xưa,
Nàng đứng ôm con, xem chàng về hay chưa?
Về hay chưa?

Có ai xuôi vạn lư nhắn đôi câu giúp nàng,
Lấy cây hương thật quư, thắp lên thương tiếc chàng.
Thôi đứng đợi làm chi, thời gian có hứa mấy khi sẽ đem đến trả đúng kỳ những người mang mệnh biệt ly

Trời chuyển mưa trong tiết tháng ba,
Suốt năm nước nguồn tuôn đổ xuống "Bà", h́nh hài người bế con nước chảy chan ḥa, Thấm vào đến tận tâm hồn đứa con,
Nên núi non thương t́nh kéo nhau đi thăm nàng nằm thành Trường Sơn vạn lư xuyên nước Nam.
Dâng lá hoa suối nguồn với muôn chim vô vàng
Bầy cảnh Nam Bắc đầy cỏ hoa
như cố khuyên nàng trở về, chớ đừng để xuân tàn,
nhiều đồi rủ nhau kéo thành đảo ra tới tận khơi ngàn...
Xem chàng về hay chưa, về hay chưa?

Chín con long thật lớn, muốn đem tin tới nàng, Núi ngăn không được xuống, chúng kêu ca dưới ngàn.
Nàng cố đợi ngh́n năm, một ngh́n năm nữa khác sẽ qua, đến khi núi lở sông ṃn, mới mong trở thành Ḥn Vọng Phu.