Không Bao Giờ Ngăn Cách   Trần Thiện Thanh

Anh về với em rồi mai lại đi
Đường xa mang theo bao nhiêu t́nh ư
Viết tên người yêu lên ba lô nặng trĩu
Đêm quân hành dừng chân đồi hoa tím
Nhớ xưa đôi ḿnh hẹn nhau mà sao sáng
Đâu bằng đôi mắt em


Chúng ḿnh cách xa mà vẫn gần nhau
T́nh yêu không mau phai như màu áo
Dẫu cho thời gian đem tâm tư vào nhớ
Lá rơi gởi mùa thu về sân úa

Vẫn không bao giờ không bao giờ ngăn cách đâu em


Không bao giờ không bao giờ ân t́nh lại vỡ đôi
Một người đi nghe thương sao thương nhiều quá
Dáng một người em xinh sao quá xinh màu má


Không bao giờ
Không bao giờ giữa mùa hè tuyết rơi
Một đời hoa không khi nào hai lần nở
Trái mộng c̣n trinh nguyên khi đón anh trở về


Với em... với em... rồi anh lại đi
Th́ đôi tim non không xa vạn lư

Áo anh nhuộm phong sương nhưng quê hương đẹp ư
Lối trăng đầy t́nh em c̣n soi sáng
Sẽ không bao giờ không bao giờ ngăn cách đâu em