Nắng Chiều          L Trọng Nguyễn

Qua bến nước xưa l hoa về chiều
lạnh lng mềm đưa trong nắng lưa thưa
khi đến cuối thn chn bước khng hồn
Nhớ sao l nhớ đến người ngy thơ

Anh nhớ trước đy dng em gầy gầy
Dịu dng nhn anh đi mắt long lanh
Anh nhớ bước em khi nắng vương thềm
M em mầu ng tc thề nhẹ bay

Nay anh về qua sn nắng
chạnh nhớ cu thề tim ti t
chẳng biết by giờ
người em gi duyn gh về đu
Nay anh về nương du a
giọng ht cu h thi hết đưa
hnh bng yu kiều
kề hoa tm biết đu m tm

Anh nhớ xt xa dưới tre l ng
Gợn buồn nhn anh em ni yu anh
My lướt thướt tri khi nắng vương đồi
Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng tri