Ngẫu Nhiên        Trịnh Công Sơn

Không có đâu em này
Không có cái chết đầu tiên
Và có đâu bao giờ đâu có cái chết sau cùng


Tự ḿnh biết riêng ḿnh và ta biết riêng ta  (2)

Ḥn đá lăn trên đồi
Ḥn đá rớt xuống cành mai
Rụng cánh hoa mai gầy
Chim chóc hót tiếng qua đời


Người ôm lấy muôn loài nằm trong tiếng bi ai

Mệt quá chân ta này
T́m đến chiếc ghế nghỉ ngơi
Mệt quá thân ta này
Nằm xuống với đất muôn đời


Ḱa c̣n biết bao người d́u dắt tới quanh đây

Repeat:
Tự ḿnh biết riêng ḿnh và ta biết riêng ta
Người ôm lấy muôn loài nằm trong tiếng bi ai

Ḱa c̣n biết bao người d́u dắt tới quanh đây