Người T́nh Không Chân Dung  Hoàng Trọng
(Dm) Enka  62

Hỡi người chiến sĩ
Đă để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này
Bây giờ anh ở đâu, bây giờ anh ở đâu?
C̣n trên đời này đang xông pha đèo cao dốc thẩm Hay đă về bên kia phương trời miên viễn chiêm bao
Trên đầu anh cái nón sắt ngày nào ấp ủ
Mộng mơ của anh mộng mơ của một con người.

Ôi nó khác chi mây trời hiền hoà, khác chi bốn mùa êm trôi, có tiếng cười thủy tinh của vài đứa trẻ và hơi ấm ṿng tay ôm của một người vợ hiền, phải thế không anh?
Bây giờ trong cái nón sắt của anh để lại trên bờ lau sậy này, chỉ có một con ễnh ương mượn vũng nước mưa đọng trong đó làm hồ. Trong cái nón sắt của anh bây giờ vẫn có đủ trời, vẫn mây hiền hoà trôi và bốn mùa vẫn về Xuân muôn thuở dịu dàng, Đông rét lạnh, Thu khi xám buồn khi rực vàng nắng quái, Hạ cháy lửa nung trời.


Trong cái nón sắt của anh mặt trời vẫn c̣n đó
Ban ngày và ban đêm mặt trăng
Hoặc muôn muôn triệu triệu v́ sao vẫn c̣n đó
Tất cả vẫn c̣n đó... vẫn c̣n đó...
Nhưng anh, bây giờ anh ở đâu
Con ễnh ương vẫn c̣n gọi tên anh trong mưa dầm
Tên anh nghe như tiếng thở dài của ḷng đất mẹ.
Dạo tháng Ba tên anh lẫn trong tiếng sấm đầu mùa mưa nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời.

Hỡi người chiến sĩ
Đă để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này...
Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?