Nỗi Đau Ngự Trị   Lương Bằng Quang

Nhiều lần em cố nh́n... vào mắt anh
Long lanh hờn ghen giấu kín
Dù em đă cố nắm tay... níu anh
Mong anh t́nh yêu chẳng thấy


Hăy cho em đến gần... một chút thôi
Quanh đây màn sương kín lối
Đừng chạy xa như gió kia... thoáng qua
Bơ vơ một cánh đồng chiều
Oh... Oh... Oh...
Oh... Oh... Oh...



Dẫu cho anh phải đi
Cách xa em cả phương trời
Nhưng điều ǵ làm cho trái tim của em yêu không hề thay đổi
Có lẽ em chỉ mong nỗi đau thay giấc mơ
Cũng chính lư do khiến em rất yêu anh


Bởi khi trong t́nh yêu
Những ngây ngô niềm vui nào
Dẫu thật nhiều rồi cũng sẽ quên rất nhanh vô tư mà tan biến
Chính khi trong niềm đau
Khiến cho em cố quên
Mới biết trái tim này đă yêu rất nhiều