Sống Một Ngày        Nguyễn Đ́nh Toàn

Tôi c̣n trẻ, tôi không muốn bỏ ngang đời
Nhưng cuộc đời đă làm tôi sợ hăi
Và mặt trời không c̣n là vàng rơi châu văi
Nười với người đă trở thành thiên tai

Tôi c̣n trẻ, tôi không muốn oán trách ai
Dù tim tôi đă nhỏ máu thương đời
Tôi không c̣n niềm tin nào cầm cho ấm tay
Sống một ngày, sống ngày nào biết ngày ấy thôi

Chiều vàng rơi hoa cúc mong ai ?
Vườn ngoại ô ong bướm tung bay
Và mùa Xuân chim én đâu đây
Có theo về trên con đường ấy ?
Và màu son trên má em tươi
Mùi ngọc lan trong tóc mây bay
Ḍng điện trôi trong mắt em vui
Những tiếng cười khơi vỡ hồn tôi

Tôi c̣n trẻ, tôi không muốn bỏ ngang đời
Nhưng cuộc đời đă làm tôi sợ hăi
Và mặt trời không c̣n là vàng rơi châu văi
Người với người đă trở thành thiên tai

Tôi c̣n trẻ, tôi không muốn oán trách ai
Dù tim tôi đă nhỏ máu thương đời
Tôi không c̣n niềm tin nào cầm cho ấm tay
Sống một ngày, sống ngày nào biết ngày ấy thôi