Thà Như Giọt Mưa   Phạm Duy - Nguyễn Tất Nhiên

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa khô trên tượng đá
thà như mưa gió đến ôm tượng đá
có c̣n hơn không, có c̣n hơn không
có c̣n hơn không, có c̣n hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn
người từ trăm năm về như dao nhọn
dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
ḍng máu chưa kịp tràn ḍng máu chưa kịp tràn

Người từ trăm năm về khơi t́nh động
người từ trăm năm về khơi t́nh động
ta chạy ṿng ṿng ta chạy ṃn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi sợi tóc vương chân người

Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt t́nh yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
đau ḷng ta muốn khóc đau ḷng ta muốn khóc

Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên
thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên
để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
những giọt run run ướt ngọn lông măng
những giọt run run ướt ngọn lông măng
khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên.