Tnh Nhớ      Trịnh Cng Sơn

Tnh ngỡ đ qun đi như lng cố lạnh lng
Người ngỡ đ xa xăm bỗng về qu thnh thang
i o xưa lồng lộng đ x dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng xa một ngy đu hiu


Tnh ngỡ đ phi pha nhưng tnh vẫn cn đầy
Người ngỡ đ đi xa nhưng người vẫn quanh đy
Những bước chn mềm mại đ đi vo đời người
Như từng vin đ cuội rớt vo lng biển khơi


Khi cơn đau chưa di th tnh như cht nắng
Khi cơn đau ln đầy th tnh đ mnh mng
Một người về đỉnh cao một người về vực su
Để cuộc tnh chm mau như bng chim cuối đo


Tnh ngỡ chết trong nhau nhưng tnh vẫn rộn rng
Người ngỡ đ qun lu nhưng người vẫn
bng khung
Những ngn tay ngại ngng đ ru lại tnh gần
Như ngoi khơi gi động hết cuộc đời lnh đnh


Người ngỡ đ xa xưa nhưng người bỗng lại về
Tnh ngỡ sng xa đưa nhưng cn qu bao la
i tri tim phiền muộn đ vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn đ chm vo cơn mưa