Tôi Vẫn Nhớ       Ngân Giang
(   ) Cha Cha Cha
Tôi vẫn nhớ... Tôi vẫn nhớ... Tôi vẫn nhớ...


Bao năm qua dù xa anh nhưng tôi vẫn nhớ
Nhớ con đường nắng u buồn
D́u nhau đi t́m dăm bóng mát
Ḷng bâng khuâng nghĩ chuyện vu vơ


Tôi vẫn nhớ, nhớ đêm hẹn ḥ bên trăng sao
Từng câu nói yêu đương ngọt ngào


Tôi vẫn nhớ câu chuyện t́nh đầu
Đă ngủ yên trong cơi thâm sâu
Ngày anh đi tôi nhuộm nước mắt thê lương sầu bi


Tôi vẫn nhớ những đêm nhiệm màu
Cùng người đan tay đếm sao đêm
Hẹn trăm năm ta cùng kết tóc se duyên mộng vàng


Nhưng đêm nay gọi tên anh tim nghe giá buốt
Mới hay ḿnh vẫn yêu người
Ngày xa nhau càng xa măi măi
T́nh yêu ơi biết làm sao nguôi


Tôi vẫn nhớ mắt em buồn nh́n nơi phương xa
Sợ năm tháng duyên kia nhạt nḥa


Tôi vẫn nhớ anh hay một ḿnh
Thường làm thơ nên thích suy tư
Thường gom trăng sao dệt muôn lối em đi chiều nào


Tôi vẫn biết xa nhau là buồn
Chuyện t́nh kia vỗ cánh bay cao
Để riêng tôi âm thầm chuốt lấy đau thương mỏi ṃn


Câu ca dao, mẹ ru con bao năm vẫn nhớ
Nước non này chiến chinh dài
Người ra đi c̣n đi măi măi
Mộng chung đôi vẫn c̣n chia phôi


Tôi vẫn nhớ anh lên đường chiều mưa giăng cao
Ḿnh tôi đứng rưng rưng nghẹn ngào


Tôi nhớ măi năm xưa một chiều
Lần về qua tôi ghé thăm em
Quà cho nhau em tặng tôi chiếc khăn thêu màu xanh


Tôi vẫn biết xa nhau thật rồi
Kỷ niệm ơi anh đă quên tôi
Ngàn năm sau tôi c̣n giữ măi trên môi nụ cười