Click Here To Enter


 
 
Nắng Hạ Gợi Nhớ Bạn Hiền

Cứ mỗi lần tôi nhìn thấy quyển Đặc San Chân Phước Liêm 50 Năm và kỷ niệm mà chị Hội Trưởng của Trường Chân Phước Liêm NTThập đã gởi tặng cho tôi, lòng tôi sao xuyến lạ thường.  Cánh phượng hồng rực nở thắm đỏ được in trên bìa của quyển Đặc San như thầm gợi lại cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp vào thuở xa xưa.  Vào những mùa nắng hạ, ve sầu kêu nỉ non thầm báo hiệu cho đoàn học sinh CPL biết rằng mùa chia tay sắp về đến.
Chúng tôi thi nhau đi chụp hình để dán vào những quyển lưu bút ngày xanh cùng với những cánh hoa phượng ép vội, thêm vào những chữ ký nghệch ngoạc đơn sơ để trao tặng cho nhau nhưng không kém phần hồn nhiên dễ thương vào những ngày hè của tuổi thơ.

Sau 3 tháng hè khi trở lại trường vào đầu niên học mới, lúc ấy chúng tôi mới biết ai còn tiếp tục theo học, ai không.  Có nhiều bạn đã phải bỏ học sớm để đi làm phụ giúp Cha Mẹ, cũng có bạn phải vâng lời Ba Mẹ để "Vu Quy" khăn gói theo chồng đã vô tình để lại dăm ba gốc cây si.  Buồn thay những cây si đã trồng lâu đời mà không rễ bám!!  Ba đứa chúng tôi là Nguyễn Thị Bé, Vương Muối và tôi.  Mặc dầu phải xa trường, Thầy Cô cùng bạn hữu khác thì buồn lắm, nhưng ngược lại chúng tôi được gần nhau hơn, vì cả ba chúng tôi cùng ghi danh học toán hè ở trường gần chợ Bà Chiểu.  Riêng tôi ghi danh đi học thêm sinh ngữ Anh Văn ở Trường Nguyễn Ngọc Linh trên đường Trần Quý Cáp nữa.  Dù cho đi học ở Trường Chân Phước Liêm hay đi học hè thêm, tôi cũng là người  đi bộ qua nhà bạn hiền VM trước, rồi cả hai đứa tôi mới bắt đầu rảo bước đi đến nhà của NTB, lúc ấy chỉ còn nửa đường để đi đến trường CPL thôi.
 
Tôi còn nhớ mỗi ngày trên con đường đi đến trường CPL, chúng tôi đều phải ôn bài lại;  Cả ba đứa chúng tôi cùng nghêu ngao đọc những vần thơ thất ngôn của Bà Huyện Thanh Quan...Bước tới đèo ngang bóng xế tà...Cỏ cây chen đá lá chen hoa, phải thật thuộc lòng để trả bài cho Thầy Hà Thúc Như Quí.  Sau khi ôn bài thật thuộc rồi mà vẫn chưa tới Trường, bạn hiền VM lúc đó mới bắt đầu trổ tài giúp vui để khỏa lấp lối đi đến trường vẫn còn xa.  Bạn hiền VM lúc nào cũng thích ca 6 câu vọng cổ "Hoa Mộc Lan Tòng Quân" bài tủ của Vương Muối đấy!!  Tôi được nghe bài hát vọng cổ này thường xuyên, đến nỗi mà bây giờ tôi đã nhập lòng cả bài, lại còn bắt chước đổi giọng miền Nam để hát vọng cổ nữa chứ.  Khi nhắc đến bạn hiền VM thì cả trường CPL, không ai có thể quên được giọng ca oanh vàng của bạn;  Ngoài tài văn nghệ giúp vui, Vương Muối còn là một học sinh gương mẫu, giỏi xuất sắc toàn môn trong lớp.  Tôi còn nhớ rất rõ những bạn phái nữ trong lớp tôi như Vương muối, Bích Hạnh, Nguyễn Thị Thập và Bùi Thị Quý là những trò giỏi xuất sắc nhất lớp, cứ thay phiên nhau lãnh bảng vàng nhất nhì ở trong lớp mà khó ai có thể chen vào được.
 
Ở nơi xa xăm nửa vòng trái đất này khí trời đang chuyển mùa, mùa Hạ lại sắp về với tôi như chuyển quay tôi về ngược dòng thời gian để thoáng gợi nhớ lại những kỷ niệm một thời dễ thương hồn nhiền đáng yêu nhất của tuổi học trò.  Tôi còn đây, bạn hiền Nguyễn Thị Bé thì biệt tăm cách trở, bạn hiền Vương Muối không còn nữa, bạn đã đi thật xa...xa mãi mãi ở phương trời vô tận.  Tôi tin rằng ở một nơi sáng trong xa xăm nào đó, VM không thể quên được mái Trường Chân Phước Liêm trân quý cùng Thầy Cô và bạn hữu thân thương của mình cũng như Vương Muối vẫn còn in đậm mãi trong lòng của mọi người Cựu CPL.

Có một thời ta dõi mắt trông nhau
Thấy Cô Thầy, trường cũ, hỏi bạn xưa?



Phạm Thị KimDung