Tuổi sáu mươi đọc lại thơ tình

  Tôi làm một bài thơ
Gởi người em gái nhỏ
Buổi chiều xưa ai qua lối đó
Gởi về em
Khi bóng mưa tan
Bây giờ đông giá cũng vừa sang
Lời than thở
Hồn tôi chết lịm
Em có thấy
Mưa về đan kín
Giữa ngày buồn không cánh bướm lay
Mắt em nhìn cho lòng tôi say
Phương trời cũ
Gió bay bay làn tóc
Đừng vội hỏi và xin em đừng khóc
Chuyện đôi mình cho gió cuốn đi xa
Chuyện đôi mình như một khúc bi ca
Đêm trở lạnh mùa sang một tối
Nụ cười xưa khiến lòng bối rối
Khi ngại ngần tôi ngỏ lời yêu
Em cúi đầu tôi đã buồn nhiều
Tình mình tội như loài hoa nắng
Có những khuya
Một mình im vắng
Ngồi âm thầm làm những bài thơ
Tưởng đến em hồn cũng dại khờ
Tôi muốn chết
Giữa một trời thương nhớ
Tôi muốn chết
Giữa một trời đau khổ
Còn lời yêu nào sót lại không nguôi
Tuổi hai mươi rồi cũng ngậm ngùi
Lặng lẽ bước những chiều phố vắng
Mơ hồ em về như ngọn sóng
Tôi vui mừng mở lớn mắt trông
Ngẩn ngơ nhìn đôi má em hồng
Thoáng chốc hiện giữa muôn vàn rực rỡ
Mai thanh bình em có về Hải phố
Cho gởi thăm quê cũ ấu thời
Bởi vì tôi cũng sắp bỏ đời
Trôi phiêu dạt giữa trùng dương xanh thẳm
Áo em bay giữa vùng mây sẫm tím
Hoa tình tôi rũ rượi một ngày mưa
Lời yêu em
Biết nói sao vừa.
                                              (1975)
  Bao nhiêu năm ta cách xa nhau
Em vẫn thế, hỡi người em thuở trước
Giờ gặp lại giữa chiều hồng tha thướt
Đường hoa xưa nắng cũ vẫn còn đây
Hương ngày xưa phảng phất nét hao gầy
Thanh tân đó lùa về trong giây phút
Nắm tay nhau giữa trần gian bát ngát
Là tình xưa đang vỗ cánh bay về
Là mây mù thoáng đọng giữa sơn khê
Là sương trắng giăng ngang sầu vạn kiếp
Quay lưng đi ta không còn hối tiếc
Trả cho nhau những năm tháng bên nhau
Anh trở về sao vẫn nặng niềm đau
                                          (3/2015)

Tưởng Kim Quỳnh