Lời dâng cho mẹ
 
Tiếng ru hời ai ru bên xóm vắng,
Nhớ mẹ hiền bao năm tháng ru con
Thằng lớn, con hai, thằng út bao lần,
Vẫn điệu buồn mẹ ru thời chinh chiến.
"Ầu ơ ! Ai đi đánh giặc phương xa,
Giữ quê hương được an bình cho ta,
Cha mẹ già em tay nâng tay đỡ,
Nuôi đàn con nhỏ sớm chiều chờ ai
?"
Rồi một ngày hòa bình rao khắp phố,
Mẹ chưa vui chồng con lại chia tay,
Mười ngày thôi, sao nghe mãi chia phôi,
Con Trảng Bom, chồng Hàm Tân, Vĩnh Phú.
Ngày con về mẹ tảo tần nuôi sống
Tìm đường đi để con được yên thân
Rồi cha về mẹ mừng vui buồn tủi
Người xưa đây bao còm cõi hao gầy!
Quê hương mình ba nghe sao xa lạ
Bên mẹ hiền ba tìm sống an vui
Dẫu tháng năm kéo dài như bất tận
Chờ đoàn viên cùng con nơi xứ xa.
Mười đứa con viết lời dâng lên mẹ
Bao năm trường me vượt sóng thân cô
Me vững bền thiên chức được trao ban
Bạn đời ba, mẹ chúng con mãi mãi.
Mẹ kiên cường như đại bàng xoãi cánh
Che  đàn con khi tai biến vây quanh,
Mẹ  vầng trăng dịu hiền đêm lặng lẽ
Soi đời con lần những bước mù lòa,
Mẹ sao bắc đẩu giúp con lạc lối
Biết hướng tìm về nơi chốn bình yên,
Mẹ loài lan quí rừng sâu âm u
Gieo sắc hương thơm cất dấu u sầu,
Mẹ dòng nước mát bên sa mạc vắng
Ngọt ngào tươi mát mẹ tưới đời con,
Mẹ  tất cả những gì nhiều trân quí
Lời nhân gian không tròn nghĩa dâng lên,
Mẹ như tre trúc giữa đời lộng gió
Vẫn vươn cao che chở đàn con,
Mẹ như rừng mai một sáng xuân qua
Điểm tô cho đời con nhiều mộng ước,
Dẫu con nói ngàn lời yêu tha thiết
Sao đáp đền cho tình mẹ bao la...
Nước mắt chảy xuôi, lá vàng rời cội,
Noi gương mẹ, thay mẹ dệt đời thơ.





Q Bình Phương