Ông Giáo Già

Phạm Đình Lân F.A.B.I.

Cứ mỗi chiều khi hoàng hôn tắt nắng
Ông giáo già lần bước đến cổng trường. 
Cổng khép kín, thầy thở dài đứng ngắm
Bức tường rêu phủ kín mái học đường. 
 
**** 
Tiếng ve kêu thầy âm thầm nhớ lại
Chuyện vui buồn, tình sư-đệ ngày xưa. 
Gốc phượng già khắc ghi bao kỷ niệm
Ông giáo già, bao thế hệ trôi qua. 
 
**** 
Mái trường xưa, cây phượng già còn đó, 
Người thầy già tuổi xế chiều trước gió, 
Tìm niềm vui, bao kỷ niệm mông lung
Để quên đi cuộc sống lắm não nùng. 
 
**** 
Học trò xưa, nay kẻ còn người mất, 
Kẻ vang lừng, người phiêu bạt gian truân. 
Như lá vàng lơ thơ bay trước gió, 
Đời phong sương giông tố lỡ chuyến đò. 
 
**** 
Lá vàng rơi, thu đi rồi thu đến. 
Đông lạnh lùng, đông đến, đông lại đi. 
Rồi một chiều khắp thôn làng, thành thị
Được tin buồn thầy giã biệt ra đi. 
Thầy đã đi âm thầm trong đêm vắng, 
Chiếc lá vàng rời bỏ cội băn khoăn. 
 
**** 
Hoa phượng nở, nô đùa trong nắng hạ
Mái trường xưa không thấy bóng thầy già
Mỗi buổi chiều khi chuông chùa ngân đổ, 
Màn đêm dầy che phủ mái trường rêu.



Sau bài của Thầy, đã có hai học trò cảm tác bài thơ của Thầy,
mời các bạn thưởng thức.

Ông giáo già

Cứ mỗi chiều nắng tà vương vấn,
Ông Giáo Già thơ thẩn gậy lần .
Cổng trường đã đóng âm thầm
Lặng nhìn trường sở vách dầm rêu phong .

Tiếng ve sầu mênh mang gợi nhớ ,
Kỷ niệm về trăm mối ngổn ngang
Ngày xưa ,ngày ấy rộn ràng
Thầy trò tương kính lòng tràn mến thương .

Gốc phượng già còn vương dấu vết,
Cái tình xưa hằn nét chưa phai .
Thầy cô sương điểm tóc mai
Tuổi xanh từng lớp nắm tay ra trường .

Cây phượng xưa mái trường còn đấy,
Ông giáo già đã thấy tuổi thu .
Vui theo kỷ niệm mịt mù
Để quên cuộc sống dãi dầu lòng đau :

Biết bao trò đã vào lòng đất ,
Bao nhiêu thằng lây lất vô danh .
Nhiều em lừng lẫy tiếng tâm
Nhiều em cuộc sống âm thầm ai hay .

Như lá vàng, bay bay trong gió,
Lỡ chuyến đò thương khó vai mang .
Cuộc đời cát bụi gió vàng
Bao nhiêu trong cảnh lầm than tủi hờn .

Lá vàng rơi từng cơn theo gió
Rồi thu đi lá bỏ cành không .
Lạnh về tuyết trắng mênh mông 
Đồng hoang hiu quạnh đông sang lạnh lùng !

Một chiều đông cả vùng được biết,
Ông giáo già vĩnh biệt dương gian .
Phố phường thôn xóm bàng hoàng 
Người đi lặng lẽ lòng trần sạch trơn .

Phượng vẫn nở chập chờn hè đón ,
Ngôi trường xưa đâu bóng Giáo Già ?
Chuông chiều xa vắng ngân nga ,
Màn đêm dầy đặc xót xa mái trường !!

Mailoc thoát dịch
Cali 11-20-16


Cảm Tác Ông Giáo Già

Từng buổi chiều khi nắng vàng tàn lụi,
Ông giáo già lần bước đến trường xưa,
Cổng đã khép ông thở dài lặng lẽ,
Tường cũ rêu phong ông nhòa mắt lệ.
 
Chợt tiếng ve ca vang chiều êm ả,
Tuôn ùa về bao kỷ niệm thân quen,
Bao tương kính thương yêu thầy trò cũ,
Bao nhung nhớ ghi khắc gốc Phượng già.
 
Một mái trường bao dòng đời trôi chảy…
Người giáo già người lái đò bến cũ,
Đưa khách qua tuôn tràn đi muôn ngả,
Mất mát, lợi danh, phú quí, vinh hoa …
Còn những ai nhớ cổng trường bước đến?!
Một lần qua rồi lại một lần  đi...
Còn lại đây ông giáo già dệt mộng,
Theo bốn mùa thay đổi của thời gian.
 
Ông giáo già nay chân mỏi lưng còng,
Thân gầy guộc tựa cành khô tuốt lá,
Tóc điểm sương như tuyết trắng sang đông,
Tìm kỷ niệm qua tường rêu phong phủ,
Với tiếng ve cùng Phượng đỏ khoe màu,
Ông thinh lặng thở dài chiều khoan khoái.
Từng bước lần về nhà cũ hiên xưa.
Tiếng gậy khua nghe nặng nề vấp váp…
 
Rồi một chiều tiếng gậy khua im vắng,
Người học trò tìm đến thăm thầy xưa.
Hàng dậu xiêu then cài không khép đủ,
Người thầy xưa vừa vĩnh biệt hôm qua.
Thầy ra đi âm thầm như nghề giáo!
Mộng yên bình trong thinh lặng đơn côi.
Sỏi đá không tên cũng vặn mình trở giấc,
Thương thầy tôi vừa vĩnh biệt lìa xa...
Người học trò rưng rưng rồi bật khóc,
Con khóc thầy thương thân phận chia xa.
Nước mắt chảy xuôi lá vàng về cội
Thầy vun trồng bao can đảm khôn ngoan.


QB(11/2016)