Thầy Giáo Nguyễn Địch Choát
XUÂN ĐINH DẬU 2017 ĐEM TIN VUI!!
THẦY GIÁO NGUYỄN ĐỊCH CHOÁT


Đầu Xuân Đinh Dậu 2017, kim kê đă đem tin vui cho toàn thể Cựu CPL. 
Thầy Đặng Đăng Giai đă liên lạc được với Thầy Nguyễn Địch Choát.
Thật vậy, bạn hiền Thập nói rất hay "Tin mới vừa biết, t́m được Thầy Choát làm cho chúng ta tăng niềm vui gấp đôi!?" 

Trước thềm Năm Mới, toàn thể Cựu Học Sinh Chân Phước Liêm chúng em xin kính gởi lời chúc sức khoẻ Thầy cùng quư quyến được vạn sự như ư, dồi dào sức khỏe bách niên trường thọ, an khang hạnh phúc và phước lộc vẹn toàn.

Chúng em xin đa tạ Thầy Giai đă cho chúng em tin thật vui và cũng thật bất ngờ, thấy có cả số điện thoại của Thầy Choát nữa, nên tṛ KD đă gọi ngay thử xem có được không.  Dẫu chưa lần nào tự gọi số điện thoại về VN, nhưng cũng rất may, cứ bấm hết hàng số là liên lạc rất dễ dàng để tiếp chuyện với Thầy.  Tiếng giọng của Thầy vui hơn khi hỏi biết được có nhỏ học tṛ của Trường Chân Phước Liêm và cũng đă là học tṛ của Thầy dạy từ năm Đệ Thất.  C̣n về phần tṛ, khi t́m liên lạc được Thầy để kính vấn an sức khỏe Thầy Giáo cũ đă dạy học cho ḿnh thuở xưa th́ đương nhiên niềm vui mừng phải là gấp đôi Thầy rồi...hihihi..!!

Kỷ niệm đẹp ngày nào vẫn c̣n tồn tại măi trong ḷng của các tṛ.
Lời giảng dạy vàng ngọc của Thầy vẫn thoang thoảng trầm ấm, ân cần chưa phai. Tôi c̣n nhớ rơ lắm, vào giờ của Thầy dạy toán Nguyễn Địch Choát, thỉnh thoảng có những tṛ bên phái Nam phá rối ở trong lớp, thường th́ Thầy cao giọng mắng ngay "Các cậu chỉ quậy phá, làm trai muốn vợ đẹp con khôn mà không chịu học là đời bế mạc đó con ạ". 
Bên phái Nữ thích chí quá đă nhao nhao lên cười như thầm chế riễu. Thầy Choát phải quay sang dăy bàn phía Nữ, gần sát bên cửa ra vào của lớp học, la chấn át ngay "C̣n mấy Cô này nữa, nếu có giỏi th́ học để đắp vào thân ấy, chứ cười nhạo báng ai?" Lời Thầy như một mệnh lệnh, cả lớp lúc ấy im thin thít, chả dám lùm xùm nữa, tất cả đều im lặng trong không khí ngột ngạt không tiếng động... lặng yên cúi đầu sợ bị phạt kỷ luật... lại c̣n được ăn thêm con Zero nữa đó!!

Tuần vừa qua đọc xong bài viết của Thụ-Ân trong quyển Đặc San Vào Thu 2009 "Chuyện Của Thời Niên Thiếu", làm tôi chạnh nhớ đến Thầy xưa. Giáo Sư Nguyễn Địch Choát đă dạy lớp chúng tôi môn toán ở Trường nhà Chân Phước Liêm. Vào những ngày xa xưa ấy, tôi chỉ nhớ là Thầy Giáo dạy toán của ḿnh đi dạy học bằng xe hơi, đơn giản thế thôi. Cho đến bây giờ, sau khi đọc bài viết của Thụ-Ân, tôi mới rơ xe hơi của Thầy Choát là Peugeot 405; Hèn chi tôi đă thầm nghĩ sao xe của Thầy giống xe của Bác LTH, anh ruột của Mẹ ḿnh vậy, nhưng xe của Bác HL lại có số ngược lại là 504. Theo thói thường th́ khi ta thương ai th́ thương cả đường đi lối về, c̣n kính mến thầy th́ quư cả chiếc xe thân thương đă chở Thầy Giáo của ḿnh đến trường để dạy học cho ḿnh. Cách đây vài tuần tôi cũng được đón nhận bài viết "Hồi Tưởng" của bạn hiền cùng học chung lớp là Phạm Thị Bạch Tuyết, bạn đă nhắc nhở đến quư Cha cùng quư Thầy; Thầy NĐChoát cũng đă được nhắc đến, tôi đă đọc đi đọc lại 4 lần rồi vẫn thấy hay, dễ thương quá đi thôi.

Tôi chưa quên được biệt tài của Thầy Choát, mỗi khi Thầy viết giải phương tŕnh ở trên bảng, Thầy đă viết bằng cả hai tay, viết từ ở ngoài vào khi hai tay của Thầy cùng chấm vào trung tâm điểm của cái bảng th́ phương tŕnh đă được giải xong hoàn tất. Sau đó Thầy vất hai cục phấn xuống dưới cạnh của cái bảng, rồi đi ngay ra hành lang để thưởng thức những điếu thuốc lá thân thương của Thầy; Những dấu xưa lại thuộc thành ḍng chuỗi kỷ niệm khó quên. 

Cảm ơn Thầy đă là Giáo Sư của Trường Chân Phước Liêm.
Tạ ơn Thầy đă dạy học, rèn luyện cho chúng con thuở xưa.

CPL Phạm Thị KimDung
Bắc California, San Jose