Gặp Lại

Thường ngày giờ thức dậy của tôi là 9g, mùa đông có thể nướng lâu hơn trên giường nữa nhưng hôm nay mới 6g đă thức…
Ra tưới cây trước nhất v́ sẽ giao lại cái vườn cây cho con chăm sóc. Khi tưới cứ suy nghĩ miên man chuyện ǵ tiếp theo, giờ khởi hành, hành lư, xe cộ…chợt nhớ tới thức ăn trong suốt hành tŕnh. Ăn ǵ đây, chưa biết. Gọi vội cho Hậu. Mèn ơi, sẽ không được ăn và giờ đến chỗ lấy xe khoảng 8g đêm. Thế là lật đật đặt nồi cơm, luộc vài trái trứng và vài khúc cá kho. Cơm chín vắt vài nắm, kiểm lại hành lư và bắt đầu đi ….
Đến phi trường Calgary, thuê xe xong cũng khoảng như dự tính. Lái về tu viện cũng gần 9g. Đêm Calgary mặt trời vẫn chưa chịu lặn, hoa ven đường nở rất đẹp và cỏ rất xanh khác hẳn CA. Không khí có vẻ nhẹ nhàng hơn nhưng có vẻ nóng hơn CA. Đến nơi cổng c̣n mở. Một Cha tóc bạc ( dáng vẻ không có vẻ già ) chắc là Cha Lư nhờ xuống mở cửa. Cha rất vui vẻ dẫn chúng tôi nhận pḥng ở, giao ch́a khóa và sau đó lên pḥng ăn. Cha tóc bạc dọn thức ăn ra, nào là vịt quay, thịt quay, bánh cuốn. Trời, đang đói có sẵn thức ăn ngon, Cha c̣n nói cứ tự nhiên ăn, ăn cho hết. …bọn tôi cũng tự nhiên hết sức v́ cả ngày đói chỉ có nắm cơm. Vừa khi đó một Cha khác xuống pḥng ăn cùng Cha Lư và Cha tóc bạc …
Gặp Cha Lư, tôi nh́n không ra. Cha đi chập chững từng bước ngắn nhu em bé. Nước da Cha rất hồng hào lúc trước giờ tái xanh nhợt nhạt. Ngài đưa cánh tay gầy như cành cây nhỏ ra hiệu bọn tôi ngồi xuống. Khi ấy tôi lấy tay che mặt v́ nước mắt đang chực trào nhưng khi thấy có hai Cha lạ tôi ngại ngại, bặm môi cho đừng bật tiếng khóc. Cha của ḿnh đây sao? Năm trước khi về CA ngài hơi khó đi nhưng da dẻ hồng hào và không gầy lắm. Giờ th́ thế này…
Sau giây phút giới thiệu hai Cha, tôi được biết Cha tóc bạc là Cha Thao. Ngài họ Đinh, họ hàng Cha Tran và Cha Nghị và là bề trên tu viện. Cha nữa là Cha An, bề trên tỉnh ḍng Calgary. Cha An nh́n tướng phúc hậu c̣n Cha Thao vui vẻ y như Cha Nghị. Chúng tôi về pḥng sau 10 g để tắm rửa và đi ngủ
RONG CHƠI….
Hôm sau ăn sáng cùng các Cha. Chúng tôi gặp lại Cha Bảo, Cha Canh, Cha Nhân là các Cha cũ c̣n các vị khác đều mới. Tuy nhiên các Cha rất vui khi gặp bọn học tṛ Cha Lư. Cha Canh kỳ trước chúng tôi đến Ngai vừa bị mổ nên rất ít nói. Lần này Cha Canh rất vui, nói chuyện nhiều. Cha An tuy cũng vui nhưng không kém nghiêm nghị. C̣n Cha Thao th́ khỏi nói, Ngai vui và tếu nhu Cha Nghị. Cha giáo Bao cũng vui và nói chuyện nhiều với bọn tôi
Ăn xong th́ bọn tôi đi chơi cùng với anh chị Loi, Tuyến mà bọn tôi đă quen kỳ đi cruise năm trước. Chúng tôi đến Banff Fall, St. Louis Fall, Natural Fall. Đặc điểm của những nơi này là nước xanh màu ngọc cẩm thạch. Nơi này tuyết đang tan nên ḍng nước chảy trắng tinh dưới phản xạ của ánh sáng mặt trời. Không khí rất trong lành và lạnh.
Anh chị Tuyến Loi rất nhiệt t́nh và dễ mến dù chỉ mới quen. Chiều bữa đó về trễ quá nên ghé tiệm phở ăn. Khi về đến tu viện, Cha Lư gặp và trách quá chừng, sao Cha gọi chẳng đứa nào nghe phone ( mê chơi) …Cha nói cơm nước Cha đợi về ăn gọi hoài không trả lời…bọn tôi giả lả trả lời là không có mạng internet( học tṛ vua nói doi)…
Hôm sau khi đi chơi về, biết được là anh chị Tuyến có ngày cưới hôm nay nhưng vẫn bỏ thời gian chở bọn tôi đi. Thương quá. Bọn tôi mua bánh cake và tối đó anh chị cùng ở lại tu viện làm lễ 36 năm anniversary của họ thật vui và cảm động. Cha Lư hôm nay h́nh như khỏe hơn, Ngài vui hẳn ra. Ngài giảng về t́nh gia đ́nh, t́nh vợ chồng trong tối đó làm anh Loi cảm động rưng rưng nước mắt, thương ghê…
Chúng tôi bàn với nhau bớt giờ đi chơi, quanh quẩn ở nhà với Cha, nói chuyện, vui giỡn cho Cha vui. Vinh bóp tay chân Cha, cắt móng tay cho Ngai. Hậu lo phần âm thanh mở nhạc, Thúy, Nhung, Vinh nhảy xung quanh tập cho Ngai bước theo, vừa đi vừa giỡn. Hậu lo phần chụp h́nh quay phim luôn. Vui và dễ thương quá
RỒI CŨNG TAN….
Cái ǵ đến cũng đến, hôm nay chúng tôi về lại CA. Mọi hôm trước sau giờ lễ sáng, ăn sáng xong là rủ Cha tập thể dục. Hôm nay cũng vậy nhưng đợi măi không thấy Cha xuống…chỉ c̣n vài tiếng nữa là xa nơi đây, Cha đâu nhỉ? Các Cha xuống trả lời, rồi, Ngài đang khóc một ḍng sông trong pḥng rồi….
Cha Thao đă chuẩn bị cho nồi xôi mặn thật ngon, rất cảm động là Ngai c̣n mua bánh ḿ cho bọn tôi đem ăn ở phi trường. Cuối cùng th́ Cha Lư cũng xuống pḥng ăn. Ngài dặn chúng tôi đủ điều ư như hồi xưa c̣n là học tṛ. Và mắt Ngai đỏ…anh chị Tuyến Loi cũng ghé chia tay…
Kéo luggages ra cầu thang rồi vào với Cha. Cha An Cha Thao trốn mất tiêu chỉ c̣n Cha Lư. Tự nhiên khi ấy nước mắt tôi rơi lộp độp, khóc ư như c̣n bé…vừa khóc vừa cầm tay Cha Canh( v́ chỉ c̣n ḿnh Cha Canh ở đó). Cha nhớ liên lạc cho bọn con biết tin Cha Lư nha Cha v́ chúng con ở xa quá…rồi lại khóc tiếp…,
Giờ chia tay cũng đến. Ra xe chỉ c̣n Cha Canh đứng trông theo. Tôi lên xe mà vẫn hic hic…
Giọt lệ tiếng anh danh từ là TEAR, động từ là xé. Giọt lệ rốt tự nhiên như vậy đó nhưng xé ḷng cả đám. Tại tôi hay khóc nhưng bọn tôi đứa nào cũng rưng rưng, mắt Cha đỏ hoe, mắt Cha Canh cũng đỏ sau cặp kính….. trên đường về tôi miên man suy nghĩ và mường tượng lại. Tất cả như đoạn phim quay chậm, khi mới gặp Cha Lư bữa đến, tôi nh́n thấy tôi trong h́nh dáng mỏng gầy ấy sau kỳ tôi bịnh nặng thoát chết. Khi ở đó tôi đề nghị với Cha năm 2029 làm 60 năm chịu chức, Cha An Cha Thao nói lâu quá, Cha Lư nói, lâu quá, 3 năm nưa…thế nên khi chia tay óc tôi cứ liên tưởng những câu nói ấy cứ như lời mặc khải. Ai hiểu ǵ sau những mặc khải ấy? Thời gian, cái từ rất b́nh thường nhưng thật sự nó tàn nhẫn lắm, nó không đợi ai và nó không cho biết cái ǵ tiếp đó. Có thể là nhu chuyến đi năm 2022 khi về tôi bị bạo bịnh tưởng chết rồi. Có thể sau chuyến đi này có sự mất mát nào chăng…
Đó là lư do tôi khóc. Khóc thành giọt thật tự nhiên xé toạc trái tim bọn học tṛ CPL ngày xưa rồi…hăy làm những ǵ khi họ c̣n sống, bạn nhé.