| |
Giă Từ Mohawk
“Kính mời Thầy và các anh chị đọc bài viết này thay cho lời
thông báo Mohawk giă từ Mohawk.
Theo Cục Thống Kê Dân Số Mỹ (U.S. Census), tính từ lúc sinh
ra đến khi qua đời:
• Giai đoạn 1960–1980: trung b́nh mỗi người Mỹ chuyển nhà
khoảng 20 lần trong đời, tức khoảng 5 năm một lần.
• Đến năm 2026: con số này giảm c̣n khoảng 11.7 lần, phần
lớn do giá nhà và lăi vay cao khiến người ta ngại chăng!.
So với người Việt ở Mỹ, có lẽ c̣n ít hơn nhiều, chừng 5–7
lần trong đời.
C̣n tôi, cũng đă nhiều lần dọn nhà.
Có lần miễn cưỡng, có lần tự nguyện.
Lần dửng dưng nhất không phải là dọn, mà là bỏ lại.
Căn nhà tôi dựng ở vùng kinh tế mới, nhỏ bé xinh xinh, chỉ
có một vách ngăn làm pḥng ngủ. Nhà tranh vách đất. Tôi tự
đi cắt cỏ tranh, đan thành từng tấm, chặt cây rừng, dành dụm
mấy năm mới dựng nên. Mỗi cây cột, mỗi tấm vách đều ướt mồ
hôi.
Vậy mà ở chưa được bao lâu, tôi bỏ về thành phố, không
thương tiếc, không ngoái đầu nh́n lại.
Trời Tây Ninh nắng gắt. Con đường đất nóng rực dưới chân.
Tôi bước đi, bỏ lại một nơi đă tạm gọi là ổn định, để trở về
một nơi bấp bênh, không nhà không cửa, cũng chưa biết sẽ
sống ra sao.
Lạ một điều, lúc đó không buồn, không tiếc nuối,
Trong ḷng lại có chút hân hoan, như thể phía trước c̣n điều
ǵ đó tốt đẹp hơn đang chờ.
Riêng lần dọn này, lại là lần buồn nhất.
Căn nhà tôi mới ở 6 năm, không phải quá dài, nhưng đủ để
thành quen.
Hàng xóm dễ thương. Bà người Campuchia bên cạnh trồng cây
nhăn, mùa nào cũng trĩu quả. Tôi chỉ buột miệng khen, bà
chặt ngay một chùm đem qua, cười hiền từ.
Ông người Mexico kế bên, cuối tuần hay ngồi uống rượu trong
garage. Thấy tôi th́ cười, nâng ly chào mời, có khi tiến lại
gần xă giao vài câu chuyện không đầu không cuối.
Ông đối diện qua một con đường, Ngày nào cũng ngồi trước
sân, dưới lá cờ Mỹ, không cười, không nói, chỉ lặng im. Tôi
và ông, thỉnh thoảng đưa mắt nh́n nhau. Có lẽ cả hai đều
thiếu vốn tiếng Anh cần thiết nên ngại chuyện tṛ.( mấy ngày
rồi không thấy, mong ông b́nh yên)
Những thứ nhỏ như vậy, lúc b́nh thường không để ư. Đến khi
sắp rời đi mới thấy thân thương.
Có khi tôi bỏ nhà đi chơi cả tháng, khóa cửa để đó. Không lo
mất đồ, chỉ lo mấy chậu cây khô nước, mấy luống rau sẽ héo.
Một căn nhà mà ḿnh có thể yên tâm đi vắng nhiều ngày, quả
thật may mắn.
Trong căn nhà này đă biết bao nhiêu cuộc tụ tập. Mùa covid “
điếc không sợ sấm” Vẫn họp mặt, vẫn
nói cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng hát karaoke. H́nh như
covid cũng cảm thông nên cả nhóm vẫn sống đến hôm nay.
Mỗi lần tụ tập đều t́m một cái cớ, tôi gọi vui là “rửa” kiếm
đủ lư do để mà có dịp gặp nhau.
Bạn có cháu ngoại th́ “rửa” lên chức ông bà.
Mua xe mới cũng “rửa”.
Thậm chí cà chua chim ỉa, tự mọc tự ra trái, hái vào cũng
thành lư do để “rửa”. Trong nhóm, chỉ cần tôi biết điều ǵ
là cả nhóm biết. Tôi nhiều chuyện nên được anh em thân
thương tặng một hỗn danh” mơ làng”
Nhiều khi nghĩ lại, cái cớ không quan trọng. Quan trọng là
có dịp nh́n lại nhau.
Trong căn nhà này,
Nhiều người khách đến rồi đi. Lạ cũng như quen.
Có người trở thành thân, có người chỉ gặp một lần rồi thôi.
Xem nhà tôi như một nơi nghỉ tạm.
Cũng có lúc tôi vô t́nh làm buồn ḷng ai đó v́ trở ngại
không tiếp được. Ḷng ray rứt như có lỗi.
Tất cả gom lại, vo tṛn mang theo. Tài sản vô h́nh nhưng quư
giá.
Bây giờ phải rời đi.
Hai công viên cạnh nhà rồi sẽ thiếu bước chân quen.
Con đường dọc theo ḍng sông cạn, nơi tôi từng đạp xe ra
phía biển, chắc vẫn vậy, chỉ là không c̣n tôi.
Mấy cây ăn trái, luống rau thơm, những cụm hoa trước sân…
Lá cờ quốc kỳ vừa mới treo lên, chuẩn bị cho ngày 4 tháng 7…
cũng để lại cho chủ mới.
Nh́n lá cờ bay nhẹ trong gió mà thấy ḷng ḿnh chùng xuống.
Tôi cám ơn nước Mỹ đă rộng ṿng tay cho tôi và gia đ́nh cuộc
sống này.
Sáng nay, trời Santa Ana nắng nhẹ. Ánh nắng không gắt, chỉ
đủ để soi rọi mọi thứ những thứ ḿnh sắp rời xa.
Tôi lái xe đi. Không quay đầu lại, nhưng trong gương chiếu
hậu, cổng nhà nhỏ dần rồi mất hẳn.
Lần này không giống ngày xưa. Không c̣n cái cảm giác hân
hoan của một người đang đi về phía trước.
Chỉ thấy như ḿnh vừa khép lại một đoạn đời. Quay qua nh́n
“khoé mắt vợ một chút long lanh.”
Đời người, ai rồi cũng vậy, đi qua nhiều chỗ, ở lại vài nơi.
Có những nơi đi nhẹ như không.
Nhưng cũng có những nơi, khi rời đi rồi, mới biết là ḿnh đă
để lại một phần đời.
Có lẽ, từ đây về sau, mỗi lần dọn nhà không là một lần bắt
đầu nữa, mà là một lần chia tay.
Tuổi này, chắc không c̣n nhiều lần “moving”.
Lần cuối cùng tôi sẽ không c̣n để khóc.” |
| |
|
 |
| |
|
|
|
|
|