|
Xạ Điêu anh hùng truyện Hồi 11: Trường Xuân nhận thuaSa Thông Thiên thấy sư đệ nguy hiểm vội tung người vọt qua gạt phát trảo của Mai Siêu Phong. Hai người cổ tay chạm nhau đều cùng thấy cánh tay tê chồn, trong ḷng hoảng sợ. Lúc ấy bên trái vù vù mấy tiếng, liên châu tiền tiêu của Bành Liên Hổ đă bay tới. Mai Siêu Phong tiện tay nhấc Hầu Thông Hải lên ném về phía ấy. Ái cha một tiếng gào lớn, Hầu Thông Hải đă bị loạt tiền đánh vào người. Hoàng Dung giữa lúc hỗn loạn kêu lớn: – Tam đầu giao, cung hỷ phát tài được bao nhiêu là tiền! Sa Thông Thiên thấy cái ném ấy lực đạo mười phần mạnh mẽ, sư đệ mà đập xuống đất ắt bị trọng thương, liền phi thân qua đưa tay đỡ lưng y một cái. Hầu Thông Hải như con diều giấy bay tung ra nhưng đến lúc rơi lại xuống đất đă lấy lại được thăng bằng, y một thân vơ công, bị ngă như thế hoàn toàn không bị ǵ. Có điều tay trái bị cái ném ấy kéo ra, y vung quyền đánh tới, cánh tay vừa đúng với khoảng cách, lại đập mạnh lên ba cái bướu thịt trên đầu. Mai Siêu Phong ném người, Sa Thông Thiên cứu sư đệ đều chỉ xảy ra trong chớp mắt. Hầu Thông Hải bướu thịt vừa chan chát trúng quyền, tiền tiêu của Bành Liên Hổ đă tiếp tục đánh tới Mai Siêu Phong, đồng thời Âu Dương Khắc, Lương Tử Ông, Sa Thông Thiên cũng từ ba phía trước, sau và bên phải xông vào giáp kích. Mai Siêu Phong nghe tiếng xét h́nh, ngón tay liên tiếp bật ra, chỉ nghe một tràng keng keng keng keng, mấy mươi đồng tiền đă chia ra bắn vào bốn người Âu Dương, Lương, Sa, Bành. Y thị đồng thời hỏi: – Chia nhóm ngũ hành là ǵ? Quách Tĩnh nói: – Mộc phía đông là hồn, Kim phía tây là phách, Hỏa phía nam là thần, Thủy phía bắc là tinh, Thổ ở giữa là ư. Mai Siêu Phong nói: – Ái chà, trước đây ta đều nghĩ sai cả. Ḥa hợp tứ tượng là ǵ? Quách Tĩnh nói: – Giấu kín thần quang của nhăn. Ngưng tụ âm vận của tai, điều ḥa hơi thở của mũi, tiết giảm khí vị của lưỡi. Mai Siêu Phong mừng rỡ nói: – Té ra là thế. Vậy Ngũ khí triều nguyên là ǵ? Quách Tĩnh nói: – Mắt không nh́n th́ hồn ở can, tai không nghe th́ tinh ở thận, lưỡi không nếm th́ thần ở tâm, mũi không ngửi th́ phách ở phế, tứ chi không động th́ ư ở tỳ, đó là Ngũ hành triều nguyên. Ḥa hợp tứ tượng, Ngũ hành triều nguyên đều là then chốt trong việc hành công tu luyện của Đạo gia, trong Cửu âm chân kinh cứ nhắc đi nhắc lại nhưng lại không giải thích rơ ràng cách thức hành công. Mai Siêu Phong khó nhọc suy nghĩ hơn mười năm vẫn không hiểu được bí quyết, một sớm được Quách Tĩnh chỉ điểm đột nhiên hiểu ra, bảo y thị làm sao không vui mừng? Lúc ấy lại hỏi: – Thế nào là Tam hoa tụ đỉnh? Y thị luyện công bị tẩu hỏa, then chốt chính là chỗ ấy, nên hỏi mấy câu sau th́ ngưng thần lắng nghe. Quách Tĩnh nói: – Tinh hóa thành khí, khí hóa thành thần… Mai Siêu Phong tập trung nghe y trả lời, ra tay hơi chậm. Địch nhân trước sau đều là danh gia cao thủ, y thị toàn tâm ứng chiến mà thời gian hơi lâu cũng chắc chắn phải thua, huống chi lại chia ḷng chia trí? Quách Tĩnh mới nói được hai câu, Mai Siêu Phong vai trái sườn phải đă cùng lúc trúng chưởng của Âu Dương Khắc và Sa Thông Thiên, y thị tuy có một thân công phu hoành luyện nhưng cũng đau buốt không sao chịu nổi. Hoàng Dung vốn muốn để Mai Siêu Phong giữ chân mọi người th́ ḿnh và Quách Tĩnh có thể trốn chạy, nào ngờ Quách tĩnh lại bị y thị giữ rịt bên cạnh, biến thành một con ngựa chiến cho y thị lên trận giao phong, lại càng không sao thoát thân, trong ḷng vừa lo sợ vừa tức giận. Mai Siêu Phong đánh thêm vài chiêu đă hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, sợ hăi kêu lớn: – Ồ, ngươi t́m đâu ra lắm kẻ đối đầu lợi hại thế này? Sư phụ đâu? Lúc ấy tâm t́nh của y thị rất trái ngược, vừa muốn sư phụ tới ngay lập tức để chính mắt nh́n thấy y thị cứu giúp sư muội, lập tức ra tay đánh đuổi bốn kẻ đối đầu nguy hiểm, nhưng nghĩ tới tính nết và lối xử sự của sư phụ lại bất giác nổi gai ốc, chỉ mong vĩnh viễn không gặp lại y. Hoàng Dung nói: – Người sẽ tới ngay thôi. Mấy người này làm sao là đối thủ của ngươi được? Nếu ngươi ngồi dưới đất th́ họ không động được tới một sợi tóc của ngươi. Nàng chỉ mong Mai Siêu Phong bị tâng bốc, sính cường hiếu thắng, buông Quách Tĩnh ra thật. Nào ngờ Mai Siêu Phong đỡ trái gạt phải đă sớm có nỗi khổ khó nói ra lời, mỗi một chớp mắt đều có thể mất mạng trong tay địch nhân, làm sao c̣n cao ngạo tự phụ được? Huống hồ y thị trong ḷng c̣n có không ít nghi nan về nội công muốn hỏi, nói thế nào cũng không chịu thả Quách Tĩnh ra. Lại đấu thêm một lúc, Lương Tử Ông hú dài một tiếng nhảy vọt lên không. Mai Siêu Phong cảm thấy hai bên đều có người đồng thời đánh tới, cánh tay vung ngang ra, chợt thấy đầu bị giữ chặt, mái tóc dài đă bị Lương Tử Ông nắm chặt. Hoàng Dung thấy nguy cấp liền phát chưởng đánh vào hậu tâm Lương Tử Ông. Lương Tử Ông tay phải kéo về ngoặc lấy cổ tay nàng, tay trái vẫn giữ chặt mái tóc Mai Siêu Phong không buông. Mai Siêu Phong vung chưởng chém mạnh tới, Lương Tử Ông chợt thấy ḱnh phong quét vào giữa mặt đành buông tóc y thị ra, nghiêng người né tránh. Bành Liên Hổ chiết chiêu với y thị hồi lâu đă sớm biết y thị là Mai Siêu Phong trong Hắc Phong song sát, sau lại thấy Hoàng Dung ra tay giúp đỡ y thị bèn mắng: – Tiểu nha đầu, ngươi nói không phải là đệ tử của Hắc Phong song sát, thật là bịa đặt trơ tráo. Hoàng Dung cười nói: – Y thị mà là sư phụ của ta à? Cứ cho y thị học thêm một trăm năm nữa cũng chưa chắc đă đáng. Bành Liên Hổ thấy gia số vơ công của nàng rơ ràng rất gần với Mai Siêu Phong, không ngờ ngay trước mặt Mai Siêu Phong nàng vẫn không thừa nhận, vả lại trong lời lẽ c̣n hoàn toàn không hề có chút tôn kính đối với y thị, không biết v́ sao, bất giác vô cùng kinh ngạc. Sa Thông Thiên kêu lên: – Bắn người trước hết cứ bắn ngựa! Chân phải quét ngang đá mạnh vào chân Quách Tĩnh. Mai Siêu Phong cả kinh nghĩ thầm: – Thằng tiểu tử này vơ nghệ thấp kém, không thể tự bảo toàn, chỉ cần bị họ đả thương, ḿnh không di động được sẽ bị họ hạ sát lập tức. Bèn hú khẽ một tiếng, vươn tay chụp xuống chân Sa Thông Thiên, lúc ấy thân h́nh cúi xuống. Âu Dương Khắc thừa cơ sấn vào, một chưởng đánh trúng hậu tâm y thị. Mai Siêu Phong hự một tiếng, tay phải kéo một cái, ánh sáng trắng chớp lên, một ngọn trường tiên vung ra múa lên, lập tức bức bách bốn người phải lùi lại. Bành Liên Hổ nghĩ thầm: – Không giết chết mụ mù này trước, để chồng mụ là Đồng thi tới th́ càng lớn chuyện? Nguyên việc Trần Huyền Phong chết trên núi hoang th́ phần lớn vơ lâm Trung nguyên đều không biết. Hắc Phong song sát oai danh vang dậy, ra tay tàn độc, không ǵ không làm, cho dù hung hăn như bọn Bành Liên Hổ trước nay cũng phải úy kỵ. Ngọn Độc long ngân tiên của Mai Siêu Phong vốn vô cùng lợi hại, trong ṿng bốn trượng ai chống là chết, nhưng Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Lương Tử Ông, Âu Dương Khắc đều không phải là kẻ dễ đối phó, há lại chịu v́ thế mà ngừng tay? Sau khi nhảy lui ra ai cũng quan sát tiên pháp. Đột nhiên Bành Liên Hổ ào ào mấy tiếng lăn tṛn dưới đất xông vào. Mai Siêu Phong múa roi chăn đứng ba người kia không thể lo dưới đất, nghe Quách Tĩnh sợ hăi kêu lên thất thanh, nghĩ thầm đại thế đă vỡ, tay phải vươn mau ra đập một chưởng xuống đất. Hoàng Dung thấy Quách Tĩnh gặp nguy hiểm định ra tay giúp, nhưng Mai Siêu Phong đă múa ngọn trường tiên dệt thành một ṿng tṛn màu bạc, làm sao tiến được vào trong ṿng roi? Nhưng hiện nàng một ḿnh chống chọi với Hầu Thông Hải, quả thật đă không đón đỡ nổi, t́nh h́nh cực kỳ nguy cấp, chỉ c̣n cách cao giọng gọi: – Mọi người dừng tay, ta có lời muốn nói. Nhưng bọn Bành Liên Hổ đời nào đếm xỉa tới? Nàng đang rướn cổ định gọi lần nữa, chợt nghe trên đầu tường có một người cao giọng gọi: – Mọi người dừng tay, ta có lời muốn nói. Hoàng Dung ngoảnh nh́n chỉ thấy có sáu người đứng lố nhố trên tường, trong bóng đêm không thấy rơ được diện mạo. Bọn Bành Liên Hổ biết có người tới, chỉ không biết là bạn hay thù, nhưng lúc ấy đang ác đấu hăng máu, không ai dừng tay được. Hai người trên tường nhảy xuống, một người huy động nhuyễn tiên, một người vung đ̣n gánh sắt cùng xông vào đánh Âu Dương Khắc. Người béo lùn sử nhuyễn tiên quát: – Thằng giặc hái hoa, phen này ngươi chạy đi đâu? Quách Tĩnh nghe thấy thanh âm, trong ḷng cả mừng kêu lên: – Sư phụ, mau cứu đệ tử với! Sáu người này chính là Giang Nam lục quái. Họ chia tay với Quách Tĩnh trên đường Tái Bắc, đi theo tám cô gái áo trắng núi Bạch Đà, đêm ấy phát giác Âu Dương Khắc suất lănh đám tỳ thiếp đi bất cóc con gái nhà lành. Giang Nam lục quái dĩ nhiên không thể ngồi nh́n, lập tức động thủ với y. Âu Dương Khắc vơ công tuy cao cường, nhưng lục quái khổ luyện hơn mười năm ở Mạc bắc, công phu đă khác hẳn ngày trước. Sáu người vây đánh một ḿnh y. Âu Dương Khắc bị trúng một trượng của Kha Trấn Ác, lại bị Chu Thông dùng Phân cân thác cốt thủ bẻ găy ngón út tay trái, đành vứt cô gái bắt được xuống chạy tháo thân, đám tỳ thiếp giúp y làm ác bị Nam Hy Nhân và Toàn Kim Phát giết chết hai người. Lục quái đưa cô gái kia về nhà rồi, trở lại đuổi theo Âu Dương Khắc. Nào ngờ y rất gian hoạt, đi ṿng đường khác nên t́m không thấy. Lục quái biết nếu đơn đả độc đấu th́ không ai bằng y nên không dám chia ra truy t́m, may là trang phục của các cô gái cưỡi lạc đà trắng kia rất đặc biệt, rất dễ hỏi thăm hành tung của họ, sáu người thẳng đường đuổi theo tới Triệu vương phủ. Trong đêm tối bộ quần áo trắng của Âu Dương Khắc rất dễ bắt mắt. Hàn Bảo Câu và Nam Hy Nhân vừa nh́n thấy lập tức xông vào động thủ, chợt nghe tiếng Quách Tĩnh kêu, sáu người vừa mừng vừa sợ, bọn Chu Thông ngưng thần nh́n lại, thấy người vũ lộng trường tiên giữa ṿng vây rơ ràng là Thiết thi Mai Siêu Phong, y thị đang ngồi trên vai Quách Tĩnh, xem ra Quách Tĩnh đă lọt vào tay y thị. Lúc ấy mọi người đều cả kinh thất sắc. Hàn Tiểu Oanh lập tức vung kiếm vọt tới, Toàn Kim Phát lăn xả vào ṿng roi, nhất tề sấn lên cứu Quách Tĩnh. Bọn Bành Liên Hổ đột nhiên thấy sáu người tới đă thấy kỳ quái, mà sáu người kẻ đánh Âu Dương Khắc kẻ đánh Mai Siêu Phong, là bạn hay thù không sao biết rơ. Bành Liên Hổ dừng tay không đánh nữa, dùng Địa đường quyền lăn ra khỏi ṿng roi, kêu lên: – Mọi người dừng tay, ta có lời muốn nói. Giọng nói vang rền như tiếng chuông lớn, mọi người đều bị chấn động thấy ù cả tai. Lương Tử Ông và Sa Thông Thiên lui ra trước tiên. Kha Trấn Ác nghe thanh âm của y, biết người này vơ công cao cường, lập tức kêu lên: – Tam đệ, Thất muội, khoan hăy động thủ! Bọn Hàn Bảo Câu nghe đại ca gọi, đều lui cả lại. Mai Siêu Phong cũng thư ngọn ngân tiên về ồ ồ thở dốc. Hoàng Dung bước lới nói: – Lần này ngươi lập công không nhỏ, nhất định cha ta sẽ vui lắm. Hai tay khua khua ra hiệu cho Quách Tĩnh ném Mai Siêu Phong đi. Quách Tĩnh hiểu ư, biết Hoàng Dung nói chuyện cốt để làm y thị phân tâm, bèn kêu lên: – Tam hoa tụ đỉnh là tinh hóa thành khí, khí hóa thành thần, thần hóa thành rỗng không, nhớ cho kỹ nhé. Mai Siêu Phong cố nhớ, hỏi: – Cách hóa là thế nào? Chợt thấy thân h́nh bắn tung lên không. Chính là Quách Tĩnh nhân lúc y thị tập trung ghi nhớ bí quyết nội công bèn vận sức lên hai tay ném y thị ra vài trượng, đồng thời đề khí tung người nhảy lui về phía sau. Thân h́nh y chưa chạm đất, chỉ thấy ánh sáng loang loáng chớp lên, ngọn Độc long ngân tiên treo đầy móc câu đă bay tới trước mặt. Hàn Bảo Câu kêu lên: – Không xong. Ngọn nhuyễn tiên cuốn ra, hai ngọn roi chạm nhau, cảm thấy hổ khẩu bị chấn động mạnh, ngọn nhuyễn tiên trong tay đă bị ngọn Độc long ngân tiên giật mất. Mai Siêu Phong thân h́nh rơi gần tới đất th́ chống tay một cái nhẹ nhàng ngồi xuống. Y thị nghe thanh âm bọn Kha Trấn Ác, lại qua lại với Hàn Tiểu Oanh một chiêu, biết Giang Nam thất quái đă tới trong ḷng vừa giận vừa sợ, nghĩ thầm: – Ḿnh đi khắp nơi t́m họ không được, hôm nay họ lại tự t́m tới cửa, nếu là hôm khác th́ đúng là tạ ơn trời đất, mong mà không được, nhưng hiện giờ cường địch vây đánh, ḿnh vốn đă chi tŕ không nổi, lại thêm bảy tên ma đầu này th́ hôm nay có chết không sống rồi. Bèn nghiến răng một cái quyết định bọn Lương lăo quái với ḿnh vốn không oán không thù, hôm nay ḿnh cứ quyết ư sống chết với thất quái, bỏ liều một mạng này là xong. Kế nắm chặt ngọn Độc long ngân tiên, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh của thất quái, nghĩ thầm: – Trong thất quái chỉ có lục quái tới, c̣n một người không biết mai phục ở đâu? Có lẽ y thị không biết Tiếu Di đà Trương A Sinh đă bị chồng y thị giết chết từ lâu. Giang Nam lục quái và bọn Sa Thông Thiên đều úy kỵ ngọn ngân tiên của y thị lợi hại, ai cũng đứng ra xa xa, không dám tới gần trong khoảng bốn năm trượng chung quanh y thị, nhất thời đều im phăng phắc. Chu Thông hạ giọng hỏi: – Quách Tĩnh Tại sao họ đánh nhau? Sao ngươi lại giúp đỡ mụ yêu phụ ấy? Quách Tĩnh nói: – Họ muốn giết con, nhờ có mụ ta cứu con. Bọn Chu Thông đều ngạc nhiên không hiểu. Bành Liên Hổ kêu lên: – Người mới tới để lại tên họ đi, nửa đêm xông vào vương phủ có việc ǵ vậy? Kha Trấn Ác lạnh lùng nói: – Ta họ Kha, người trên giang hồ gọi bảy anh em bọn ta là Giang Nam thất quái. Bành Liên Hổ nói: – A. Giang Nam thất hiệp, ngưỡng mộ đă lâu, ngưỡng mộ đă lâu. Sa Thông Thiên thanh âm quái dị kêu lên: – Hay lắm, thất quái t́m tới cửa, lăo Sa ta đang muốn lănh giáo xem rốt lại thất quái có bản lănh ǵ đây. Y nghe tên thất quái lập tức nhớ lại mối hận bốn đệ tử chịu nhục, thân h́nh chớp lên một cái sấn tới. Y thấy Kha Trấn Ác mắt mù, Hàn Tiểu Oanh là phụ nữ. Toàn Kim Phát thân h́nh nhỏ thó, Hàn Bảo Câu vừa lùn vừa béo, Chu Thông dơ dáy không giống nhân vật vơ lâm, chỉ có Nam Hy Nhân khí vũ hiên ngang bèn không thèm động thủ với những người kia, một chưởng vù vù chém xuống đầu Nam Hy Nhân. Nam Hy Nhân cắm đ̣n gánh xuống đất một cái vung chưởng đón đỡ, nhưng mới qua lại vài chiêu đă không chống nổi. Hàn Tiểu Oanh liền vung trường kiếm, Toàn Kim Phát cũng vung đ̣n cân sấn tới đánh giúp. Bành Liên Hổ quát lớn một tiếng phi thân vọt vào đoạt chiếc đ̣n cân trong tay Toàn Kim Phát. Chiêu số trên chiếc đ̣n cân của Toàn Kim Phát biến hóa đa đoan, thấy Bành Liên Hổ sấn vào toan đoạt binh khí, lập tức thu cán cân lại, móc cân quả cân hai đầu đồng thời bay ra, cho dù Bành Liên Hổ kiến thức rộng răi nhưng loại binh khí kỳ dị này cũng chưa từng thấy qua, bèn dùng chiêu Quái măng phiên thân tránh khỏi binh khí của đối phương đánh vào hai bên, quát lên: – Cái ǵ thế này? Thứ để cân hàng ngoài chợ mà cũng đem làm binh khí? Toàn Kim Phát nói: – Đ̣n cân này của ta đang định dùng để cân con heo ốm không đầy ba cân nhà ngươi đấy. Bành Liên Hổ cả giận nghiêng người sấn vào, song chưởng rít gió vù vù Toàn Kim Phát làm sao chống nổi? Hàn Bảo Câu thấy lục đệ nguy hiểm, y tuy đă mất ngọn nhuyễn tiên nhưng công phu quyền cước cũng không phải tầm thường, bèn vung quyền phóng cước xông vào cùng Toàn Kim Phát đánh Bành Liên Hổ, nhưng lấy một chọi hai cũng không chống nổi đối phương. Kha Trấn Ác múa Phục ma trượng, Chu Thông vung Bạch tập phân chia nhau xông vào ṿng chiến. Kha Chu hai người vơ công cao hơn hẳn số c̣n lại trong lục quái, lấy ba chọi một liền chiếm thượng phong. Bên này Hầu Thông Hải đánh nhau với Hoàng Dung đă đến lúc kịch liệt. Hầu Thông Hải vơ công vốn cao hơn, nhưng nghĩ tới thằng tiểu tử thối tha này mặc Nhuyễn vị giáp, trên đầu cũng có gai nhọn rất lợi hại nên quyền cước không dám chạm vào người nàng, lại càng không dám chụp tóc nàng lần nữa. Hoàng Dung thấy y sợ sệt bèn cậy giáp khinh người, hung hăng xông bừa vào. Hầu Thông Hải liên tiếp lùi ra, kêu lên: – Không công bằng, không công bằng. Ngươi cứ cởi Nhuyễn vị giáp ra rồi sẽ đánh tiếp. Hoàng Dung nói: – Được, vậy ngươi cứ cắt ba cục bướu trên đầu đi rồi sẽ đánh tiếp, nếu không cũng không công bằng. Hầu Thông Hải tức giận nói: – Ba cục bướu trên đầu ta không đả thương được người. Hoàng Dung nói: – Nhưng ta nh́n thấy là phát khiếp, há chẳng phải là ngươi chiếm quá nhiều tiện nghi sao? Nào, một, hai, ba, ngươi cắt bướu, ta cởi giáp. Hầu Thông Hải tức giận quát: – Ta không cắt? Hoàng Dung nói: – Ngươi có cắt cũng vẫn c̣n chiếm tiện nghi mà. Hầu Thông Hải tức giận nói: – Ta không mắc lừa ngươi đâu, nói thế nào cũng không cắt! Âu Dương Khắc thấy t́nh h́nh bất lợi, nghĩ thầm: – Cứ giết sáu đứa khốn khiếp đuổi theo làm khó ḿnh này trước đi rồi sẽ tính. Mụ yêu phụ kia dù sao cũng không thể chạy khỏi đây, thong thả sẽ thu thập cũng không muộn. Y có ư muốn phô diễn vơ công, hai chân điểm một cái, triển khai khinh công Thuần tức thiên lư gia truyền, đột nhiên đă tới cạnh Kha Trấn Ác, quát: – Quân lắm chuyện, phải cho thằng giặc mù nhà ngươi biết sự lợi hại của bản công tử, tay phải vung ra tiến lên phát chưởng. Kha Trấn Ác nhấc đuôi trượng lên, nào ngờ chợt nghe tiếng gió rít lên sau gáy bên phải đánh vào tay chưởng đánh trả của y. Kha Trấn Ác cúi đầu tránh khỏi, ra chiêu Kim cương hộ pháp vung trượng đánh mạnh tới th́ Âu Dương Khắc đă sấn tới giao thủ với Nam Hy Nhân. Y thoắt đông thoắt tây, trong giây lát đă ra sát thủ đánh nhau với tất cả lục quái. Lương Tử Ông ánh mắt từ đầu tới cuối không rời Quách Tĩnh, thấy Âu Dương Khắc vừa xuất thủ th́ lục quái trong chớp mắt đă sắp thua, bèn vung hai tay chụp tới Quách Tĩnh. Quách Tĩnh vội vàng đỡ gạt nhưng làm sao là đối thủ của y được, mới qua vài chiêu ngực đă bị nắm chặt. Lương Tử Ông tay phải chụp vào bụng dưới y. Quách Tĩnh lúc nguy cấp thót bụng lại, soạt một tiếng, áo đă bị xé rách, mười mấy gói thuốc trong bọc bị y chụp hết. Lương Tử Ông nghe mùi biết ngay là thuốc, tiện tay bỏ luồn vào bọc, trảo thứ hai lại chụp ra. Quách Tĩnh giật mạnh thoát khỏi ngũ trảo tay trái của Lương Tử Ông đang nắm ngực, chạy về phía Mai Siêu Phong, kêu lên: – Này, cứu ta mau. Mai Siêu Phong nghĩ thầm:”Trong nội công của Huyền môn vẫn c̣n rất nhiều điều ḿnh chưa hiểu rơ” – lập tức kêu lên: – Qua đây cơng ta lên, đừng sợ lăo quái ấy. Quách Tĩnh biết muốn cơng y thị th́ dễ nhưng muốn thoát thân th́ quả rất khó nên không dám tới gần, cứ chạy quanh người y thị. Lương Tử Ông thấy Quách Tĩnh đă tiến gần phạm vi ngọn trường tiên của Mai Siêu Phong đánh tới vẫn đuổi riết không tha, nhưng cũng đề pḥng ngọn trường tiên đánh tới. Mai Siêu Phong nghe rơ chỗ Quách Tĩnh đứng, ngọn ngân tiên vung ra cuốn hai chân y. Hoàng Dung tuy đang giao đấu với Hầu Thông Hải nhưng sau khi chiếm được thượng phong th́ một nửa tâm trí lo chiếu cố cho Quách Tĩnh, đầu tiên thấy y bị Lương Tử Ông chụp được, chỉ v́ khoảng cách quá xa không sao cứu kịp, trong ḷng vô cùng lo lắng, sau đó thấy y chạy tới gần, ngọn trường tiên của Mai Siêu Phong cuốn đất quét ra. Quách Tĩnh không sao né tránh, trong lúc nguy cấp bèn tung người nhảy xổ vào ngọn roi. Ngọn ngân tiên của Mai Siêu Phong gặp vật liền kéo về, thừa thế rút lại đă cuốn chặt ngang lưng Hoàng Dung nhấc bổng lên. Hoàng Dung thân h́nh trên không quát: – Mai Nhược Hoa, ngươi dám đả thương ta à? Mai Siêu Phong nghe thấy là thanh âm của Hoàng Dung, giật ḿnh nghĩ thầm: – Trên roi của ḿnh toàn là móc câu sắc nhọn, phen này đả thương con nha đầu kia, sư phụ càng không thể tha ḿnh. Một là không làm, hai là làm th́ không thôi, trước sau ǵ cũng là phản bội sư môn, cứ giết con nha đầu này rồi sẽ tính. Bèn rung ngọn trường tiên kéo Hoàng Dung về cạnh ḿnh, thả nàng xuống đất, vốn cho rằng những móc câu sắc nhọn trên roi đă cắm ngập vào thịt nàng, nào ngờ chỉ mới xé rách áo ngoài chứ chưa hề làm nàng thương tổn chút nào. Hoàng Dung cười nói: – Ngươi xé rách quần áo của ta, ta bắt ngươi phải đền! Mai Siêu Phong nghe giọng nói của nàng không có vẻ ǵ là đă bị thương, không ḱm được sửng sốt, kế hiểu ngay à, tấm Nhuyễn vị giáp của sư phụ tự nhiên là cho thị, trong ḷng chợt hết lo lắng, nói: – Đây là ta không phải, nhất định sẽ đền tiểu sư muội một chiếc áo mới. Hoàng Dung nh́n Quách Tĩnh vẫy tay. Quách Tĩnh bước tới cạnh nàng cùng đi ra cách Mai Siêu Phong hơn một trượng đứng lại. Lương Tử Ông sợ Mai Siêu Phong lợi hại, không dám tới gần. Bên này Giang Nam lục quái đă đứng thành một ṿng, lưng hướng vào trong mặt hướng ra ngoài, kiệt lực đón đỡ thế công của Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Âu Dương Khắc, Hầu Thông Hải, đây là trận thế mà lục quái đă luyện thành ở Mông Cổ, lúc gặp cường địch th́ kết thành trận thế ứng chiến, không cần đề pḥng sau lưng, oai lực lập tức tăng lên gấp rưỡi. Nhưng ba người Sa, Bành, Âu Dương vơ công quả thật rất cao cường, lục quái c̣n lâu mới là địch thủ, trong giây lát đă rơi vào t́nh thế vô cùng nguy ngập. Không bao lâu Hàn Bảo Câu đầu vai bị trúng đ̣n. Y biết nếu lui ra khỏi ṿng chiến, trận thế sẽ có sơ hở, tính mạng của sáu anh em và Quách Tĩnh sẽ khó bảo toàn, đành cắn răng nhịn đau, miễn cường chi tŕ. Bành Liên Hổ ra tay độc ác nhất, liên tiếp sấn vào Hàn Bảo Câu hạ sát thủ. Quách Tĩnh thấy thế nguy, săi chân xông tới, song chưởng ra chiêu Bài vân thôi nguyệt đánh mạnh vào hậu tâm Bành Liên Hổ. Bành Liên Hổ cười nhạt một tiếng, vung chưởng gạt ra, chỉ trong ba chiêu Quách Tĩnh đă rơi vào thế nguy. Hoàng Dung thấy y không có cách nào thoát thân, trong lúc nguy nan chợt nghĩ tới câu: “Kẻ thất phu không có tội, v́ tiếc viên ngọc mà có tội”, bèn cao giọng gọi lớn: – Mai Siêu Phong, ngươi trộm bộ Cửu âm chân kinh của cha ta, mau đưa ra để ta mang về trả cho cha ta. Mai Siêu Phong giật nảy ḿnh nhưng không trả lời. Âu Dương Khắc, Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Lương Tử ông bốn người không hẹn mà cùng nhảy xổ về phía Mai Siêu Phong. Bốn người đều suy nghĩ như nhau:”Cửu âm chân kinh là bí kíp tối cao vô thượng trong vơ học của thiên hạ, té ra quả nhiên đang trong tay Hắc Phong song sát”. Lúc ấy bốn người cũng không nghĩ ǵ tới việc khác, chỉ mong muốn giết được Mai Siêu Phong, độc chiếm Cửu âm chân kinh. Mai Siêu Phong vũ động ngọn ngân tiên, bốn tay hảo thủ nhất thời cũng không dám coi thường ṿng roi. Hoàng Dung thấy chỉ một câu đă làm phân tán bốn tên cường địch, kéo tay Quách Tĩnh hạ giọng nói: – Chúng ta chạy mau? Đúng lúc ấy chợt thấy trong bụi cây rậm có một người hớt hải chạy tới kêu lên: – Các vị sư phó, cha ta có việc quan trọng mời các vị lập tức tới giúp đỡ. Người ấy đầu đội Thúc phát kim quan lệch qua một bên, giọng nói vô cùng hoảng hốt, chính là tiểu vương gia Hoàn Nhan Khang. Bọn Bành Liên Hổ vừa nghe thấy, đều nghĩ thầm: – Vương gia đưa hậu lễ mời chúng ta, đă có việc gấp làm sao có thể không tới? Liền lập tức nhảy ra, nhưng vẫn tiếc rẻ Cửu âm chân kinh, ánh mắt vẫn đổ dồn vào Mai Siêu Phong. Hoàn Nhan Khang hạ giọng nói: – Mẹ ta… mẹ bị người gian bắt đi, gia gia mời các vị tới cứu, xin mọi người đi ngay. Nguyên là Hoàn Nhan Hồng Liệt mang thân binh rời khỏi vương phủ truy t́m vương phi, đi hồi lâu không thấy tung tích, nghĩ tới bọn Bành Liên Hổ bản lĩnh cao cường, vội sai con về phủ triệu thỉnh. Hoàn Nhan Khang trong ḷng lo lắng, lại đang trong đêm, nên không nh́n thấy Mai Siêu Phong ngồi trên mặt đất. Bọn Bành Liên Hổ đều nghĩ thầm: – Vương phi bị bắt th́ làm sao được? Vậy bọn ta ở trong vương phủ để làm ǵ? Kế đó lại đều nghĩ: – Té ra lục quái dùng kế điệu hổ ly sơn, cột chặt các cao thủ ở đây cho người khác vào bắt cóc vương phi. Chuyện Cửu âm chân kinh ǵ đó đành phải để sau sẽ tính. Tất cả những người ở đây đều muốn đoạt chân kinh, bằng vào bản lĩnh của ḿnh th́ chắc chắn rất khó có thể đánh bại quần hào để độc chiếm một ḿnh, thôi cứ để sau này nghĩ kế khác là hơn. Lúc ấy lập tức đều rảo chân chạy mau, theo Hoàn Nhan Khang. Lương Tử Ông đi sau cùng, làm sao quên được máu nóng trong người Quách Tĩnh? Chuyện cứu vương phi hay không th́ y hoàn toàn không quan tâm, chỉ là người đơn thế bạc, đành căm tức bỏ đi. Quách Tĩnh kêu lên: – Này, trả thuốc lại cho ta? Lương Tử Ông giận quá, vung tay lên một cái, một mũi Thấu cốt đinh bắn thẳng tới giữa mặt y, tiếng gió rít vù vù, ḱnh lực rất lợi hại. Chu Thông bước tới hai bước, x̣e chiếc quạt ra, đập ngọn Thấu cốt đinh rơi xuống. Chu Thông tay trái chụp một cái, đưa lên mũi ngửi ngửi, nói: – À, là Tư Ngọ Thấu cốt đinh kiến huyết phong hầu. Lương Tử Ông nghe y gọi đích danh ám khí của ḿnh, sau khi sửng sốt quay người lại hỏi: – Cái ǵ? Chu Thông phi người vọt lên, giữa ḷng bàn tay có một ngọn Thấu cốt đinh, cười nói: – Xin trả cho lăo tiên sinh. Lương Tử Ông thản nhiên dón lấy, y biết Chu Thông công phu vốn không bằng ḿnh, cũng không sợ bị ám toán. Chu Thông thấy tay áo bên trái y dính đầy bùn đất, bèn vung tay áo phủi cho y. Lương Tử Ông tức giận nói: – Ai cần ngươi lấy ḷng? Rồi quay người bước đi. Quách Tĩnh cảm thấy khó nghĩ, nếu bỏ qua chuyện này th́ một đêm nguy hiểm vất vả, kết quả là vẫn chưa lấy trộm được thuốc, nếu miễn cưỡng sấn tới cướp lại th́ không phải là đối thủ của địch nhân, đang ngần ngừ th́ Kha Trấn Ác nói: – Mọi người về thôi, rồi tung người vọt qua tường. Ngũ quái cũng theo y lên đường. Hàn Tiểu Oanh chỉ Mai Siêu Phong nói: – Đại ca, tính sao? Kha Trấn Ác nói: – Chúng ta đă đáp ứng lời Mă đạo trưởng, cứ tha mạng cho y thị. Hoàng Dung cười h́ h́ nhưng không tới ra mắt lục quái, một ḿnh nhảy lên một đầu tường. Mai Siêu Phong kêu lên: – Tiểu sư muội, Sư phụ đâu? Hoàng Dung cười khanh khách nói: – Lăo nhân gia người vốn không biết ngươi ở đây, để ta đi t́m ông nói lại, tự nhiên là ông sẽ tới đây giết ngươi. Cứ yên tâm đi, ta không lừa ngươi đâu. Mai Siêu Phong giận quá, hai tay chống một cái, chợt đứng thẳng lên, bước chân loạng choạng, lắc la lắc lư xông về phía Hoàng Dung. Nguyên là y thị cưỡng luyện nội công, một hơi chân khí đi tới đan điền không trở lên được nữa, nửa người dưới tê liệt. Y thị càng cố đẩy chân khí đi, nào ngờ càng đi càng bế tắc, lúc ấy hơi giận xông lên, quên rằng ḿnh không thể động đậy được, lại sải chân xông mau về phía Hoàng Dung, chợt đạt tới cảnh giới vô ngă, một luồng hơi nóng bốc lên tâm khẩu, hai chân lại trở thành của ḿnh. Hoàng Dung thấy y thị săi chân đuổi theo cả kinh, nhảy luôn xuống chân tường, như một làn khói lướt đi mất hút. Mai Siêu Phong đột nhiên nhớ ra: – Ồ, sao ḿnh lại đi được? Ư niệm vừa dấy lên, hai chân chợt tê rần, ngă luôn xuống đất ngất đi. Lúc ấy lục quái mà muốn lấy tính mạng của y thị cũng như lấy đồ vật trong túi, nhưng v́ từng hứa với Mă Ngọc, bèn dắt Quách Tĩnh ra khỏi vương phủ. Hàn Tiểu Oanh hấp tấp nhất, mở miệng hỏi trước – Tĩnh nhi, sao con ở đây? Quách Tĩnh đem việc Vương Xử Nhất cứu mạng, đi phó yến trúng độc. ăn trộm thuốc thất thủ, gặp Mai Siêu Phong dưới hang đất kể qua một lượt, c̣n những t́nh tiết về vợ chồng Dương Thiết Tâm th́ nhất thời chưa kịp kể rơ. Chu Thông nói: – Chúng ta mau đi thăm Vương đạo trưởng. Dương Thiết Tâm và vợ gặp lại nhau, vừa vui mừng vừa đau xót, cơng vợ vượt tường ra khỏi vương phủ. Nghĩa nữ của y là Mục Niệm Từ đang nóng ḷng đợi dưới chân tường, chợt thấy cha cơng một người đàn bà nằm vắt ngang trên vai, vô cùng ngạc nhiên hỏi: – Cha, bà ta là ai? Dương Thiết Tâm nói: – Là mẹ con, chạy mau lên. Mục Niệm Từ lại càng ngạc nhiên, hỏi: – Mẹ con à? Dương Thiết Tâm nói: – Nói nhỏ thôi, về nhà sẽ nói. Rồi cơng Bao Tích Nhược chạy mau. Chạy được một đoạn. Bao Tích Nhược dần dần tỉnh lại, lúc ấy trời đă gần sáng, trong ánh sáng mờ mờ thấy người cơng ḿnh chính là người chồng mà ḿnh ngày đêm thương nhớ, quả thật không biết là thật hay hư, c̣n ngờ là đang nằm mơ, đưa tay sờ lên mặt y, run lên nói: – Đại ca, em chết rồi à? Dương Thiết Tâm mừng quá rơi nước mắt, dịu giọng nói: – Chúng ta vẫn c̣n… Câu nói chưa dứt, phía sau tiếng reo ḥ ầm ầm, đèn đuốc sáng trưng, một đội người ngựa đột nhiên rầm rập lao tới, đám đi đầu đều giơ đao vung thương quát lớn: – Tên phản tặc bắt cóc vương phi đừng chạy! Dương Thiết Tâm nh́n quanh không thấy có chỗ nào ẩn núp được, nghĩ thầm: – Trời thương cho vợ chồng ta hôm nay được gặp mặt một lần, bây giờ có chết cũng thỏa ư rồi. Bèn kêu lên: – Hài nhi, ngươi tới đây cơng mẹ. Bao Tích Nhược chợt nhớ lại t́nh h́nh ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An mười tám năm trước, chồng cơng ḿnh tất tả chạy trốn, trong đêm tối truy binh đuổi theo quát tháo chém giết, sau đó là mười tám năm chia ĺa, thương tâm, nhục nhă. Nàng đột nhiên cảm thấy câu chuyện đêm ấy đang diễn lại, bèn ôm chặt cổ chồng, giữ rịt không buông. Dương Thiết Tâm nh́n thấy truy binh đă tới gần, nghĩ nếu bị bắt chịu nhục chẳng bằng ra sức đánh nhau mà chết, lúc ấy liền gỡ tay vợ ra, đưa nàng vào ḷng Mục Niệm Từ, quay người xông về phía đám truy binh vung quyền đánh ngă một tên quân sĩ, cướp được một ngọn hoa thương. Y vừa cầm thương vào tay lập tức như rồng thêm cánh, viên đội trưởng thân binh Thang Tổ Đức bị đâm trúng đùi ngă ngựa, đám thân binh đồng thanh kêu gào, bỏ chạy tán loạn. Dương Thiết Tâm thấy trong đám truy binh hoàn toàn không có cao thủ, cũng hơi yên tâm, chỉ là chưa cướp được ngựa, cảm thấy rất tiếc. Ba người quay đầu chạy tiếp. Lúc ấy trời đă sáng rơ, Bao Tích Nhược thấy trên người chồng có vết máu tươi lốm đốm bèn hỏi: – Chàng bị thương rồi à? Dương Thiết Tâm nh́n nàng một cái, cảm thấy mu bàn tay đau rần, té ra mới rồi y dùng sức mạnh quá, vết thương chỗ mười ngón tay Hoàn Nhan Khang chụp lên lại vỡ ra, máu chảy không ngừng, nhưng vừa rồi chỉ lo cắm đầu chạy nên cũng không thấy đau, lúc ấy mới thấy hai tay tê chồn, không nhấc lên nổi. Bao Tích Nhược đang định bó vết thương cho y, chợt phía sau tiếng ḥ reo ầm ầm, trong đám bụi bốc mịt mù có vô số binh mă đuổi tới. Dương Thiết Tâm cười gượng nói: – Không cần bó đâu! Rồi quay lại nói với Mục Niệm Từ: – Hài nhi, một ḿnh con chạy đi! Ta và mẹ con sẽ ở lại đây… Mục Niệm Từ rất trầm tĩnh, cũng không khóc lóc, ngẩng đầu nói: – Chúng ta ba người cùng chết một chỗ. Bao Tích Nhược ngạc nhiên nói: – Cô ta… sao cô ta lại là con chúng ta? Dương Thiết Tâm đang định trả lời, chỉ thấy tiếng truy binh càng gần, ngẩng đầu lên chợt thấy phía đối diện có hai đạo sĩ đi tới. Một người râu tóc bạc trắng, thần sắc hiền từ, người kia râu dài đen nhánh, thần thái hiên ngang, lưng đeo một thanh trường kiếm. Dương Thiết Tâm sau khi ngạc nhiên lập tức cả mừng kêu lên: – Khưu đạo trưởng, hôm nay lại được gặp lăo nhân gia người! Hai đạo sĩ ấy một là Đan Dương tử Mă Ngọc, một là Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ. Hai người bọn họ hẹn Ngọc Dương tử Vương Xử Nhất gặp nhau ở Trung đô để bàn việc tỷ vơ với Giang Nam thất quái. Sư huynh đệ họ đang vội vàng đi, không ngờ lại gặp vợ chồng Dương Thiết Tâm ở đây. Khưu Xử Cơ nội công thâm hậu nên giữ được diện mạo không già, rơ ràng cách nhau mười tám năm mà vẻ mặt không khác ǵ ngày xưa, chỉ là hai bên tóc mai đă lốm đốm bạc. Y chợt nghe có người gọi ḿnh, đưa mắt nh́n ra nhưng thấy không quen. Dương Thiết Tâm kêu lên: – Mười tám năm trước đă cùng uống rượu giết giặc ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An. Khưu đạo trưởng c̣n nhớ không? Khưu Xử Cơ nói: – Tôn giá là…? Dương Thiết Tâm nói: – Tại hạ là Dương Thiết Tâm. Khưu đạo trưởng từ khi chia tay đến nay vẫn khỏe chứ? Nói xong lạy sụp xuống đất. Khưu Xử Cơ vội vàng đáp lễ, trong ḷng vô cùng nghi ngờ, nguyên là Dương Thiết Tâm gặp biến cố lớn, trôi nổi giang hồ, gió tuyết phôi pha, diện mạo đă khác hẳn ngày xưa. Dương Thiết Tâm thấy y ngờ vực mà truy binh đă tới gần, không kịp giải thích rơ, cầm ngọn hoa thương lên, một chiêu Phượng điểm đầu đánh ra, tua đỏ rung lên, mũi thương lóe sáng đâm tới trước ngực Khưu Xử Cơ quát: – Khưu đạo trưởng, ngươi quên ta nhưng không thể quên thương pháp Dương gia. Mũi thương c̣n cách ngực y một thước th́ ngừng lại không đâm tới nữa. Khưu Xử Cơ thấy y đánh ra chiêu ấy đúng là thương pháp Dương gia chính tông, lập tức nhớ lại việc tỷ thí trên tuyết năm xưa, nhớ ra cố nhân, bất giác vừa đau xót vừa vui mừng, cao giọng kêu lên: – Trời ơi, Dương lăo đệ, ngươi c̣n sống sao? Thật là tạ ơn trời đất! Dương Thiết Tâm rút thương sắt lại kêu lên: – Xin đạo trưởng cứu ta! Khưu Xử Cơ nh́n về phía đám người ngựa đuổi tới cười nói: – Sư huynh, tiểu đệ hôm nay lại phải khai sát giới rồi, anh đừng tức giận. Mă Ngọc nói: – Giết ít người thôi, dọa cho họ chạy là được. Khưu Xử Cơ buông tiếng cười lớn, săi chân sấn tới trước, hai tay vung ra lôi hai tên mă quân xuống ngựa ném thẳng vào hai tên mă quân đi sau. Bốn người đập vào nhau ngă thành một đống. Khưu Xử Cơ ra tay như điện, cứ thế lại quờ bắt tám người ném ngă thêm tám người, không đ̣n nào trượt. Đám quân sĩ c̣n lại cả sợ, nhao nhao giật cương quay đầu ngựa bỏ chạy. Đột nhiên phía sau đám mă quân có một người lách lên, thân thể cao lớn, đầu trọc bóng loáng, quát lớn: – Bọn chuột ở đâu tới? Thân h́nh chớp lên đă tới trước mặt Khưu Xử Cơ, vung quyền đánh luôn. Khưu Xử Cơ thấy thân pháp của y mau lẹ, vung chưởng đón đỡ chát một tiếng, hai người đều lui lại ba bước. Khưu Xử Cơ thầm hoảng sợ: – Người này là ai mà vơ công cao cường như thế? Nào ngờ y trong ḷng hoảng sợ, nhưng Quỷ môn Long vương tay trái đau âm ỉ c̣n hoảng sợ hơn, trong tiếng quát vang, vung quyền xông vào. Khưu Xử Cơ không dám coi thường, song chưởng phiên phi, ngưng thần đón đỡ. Đánh hơn mười hiệp, Sa Thông Thiên cái đầu trọc bị ngũ chỉ của Khưu Xử Cơ quét trúng, để lại năm vết đỏ. Tuy y không nh́n thấy năm vết đỏ nhưng cảm thấy trên đầu ran rát, biết tay không không chống nổi đạo sĩ này, lập tức rút chiếc mái chèo sắt trong lưng ra, binh khí nặng ḱnh lực mạnh, một chiêu Tô Tần bội kiếm đập mạnh vào vai Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ thi triển công phu Không thủ nhập bạch nhận, toan cướp binh khí của y. Nhưng Sa Thông Thiên đă có công phu mấy mươi năm trên chiếc mái chèo sắt trên bộ đánh cọp dữ, dưới nước đánh sấu dài, không phải tầm thường, nhất thời cũng không cướp được của y. Khưu Xử Cơ ngấm ngầm khen ngợi, đang định quát hỏi tên họ, chợt nghe bên trái có người cao giọng quát: – Đạo trưởng có phải là một vị trong phái Toàn Chân không? Âm thanh như xé đá, oai thế rất mạnh. Khưu Xử Cơ nhảy ra bên phải, thấy bên trái có bốn người đứng, nguyên là bọn Bành Liên Hổ, Lương Tử Ông, Âu Dương Khắc, Hầu Thông Hải đă nhất tề đuổi tới. Khưu Xử Cơ chắp tay nói: – Bần đạo họ Khưu, xin thỉnh giáo tên họ các vị. Khưu Xử Cơ oai danh vang dội Nam Bắc, bọn Sa Thông Thiên đưa mắt nh́n nhau, đều nghĩ thầm: – Chẳng lạ ǵ lăo đạo sĩ này lại có tiếng tăm như thế, quả nhiên rất cao cường. Bành Liên Hổ nghĩ thầm: – Bọn ḿnh đă đánh Vương Xử Nhất bị thương, kết oán với phái Toàn Chân rồi. Hôm nay cứ hiệp lực trừ khử Khưu Xử Cơ, đúng là cơ hội rất tốt để dương danh thiên hạ! Bèn đề khí quát lớn: – Mọi người xông cả vào… Tiếng cuối cùng chưa dứt đă rút đôi Phán quan bút trong lưng ra, tung người vọt tới tấn công Khưu Xử Cơ. Y biết đối phương cao cường, xuất thủ là dùng binh khí ra luôn sát thủ, trên đánh vào huyệt Vân môn, dưới điểm vào huyệt Thái hách, hai chiêu này dùng hết mười thành công lực, không có chút nào là hạ thủ lưu t́nh. Khưu Xử Cơ nghĩ thầm: – Gă lùn này ngang tàng thật! Nhưng thân thủ quả không phải tầm thường. Soạt một tiếng, trường kiếm đă cầm trên tay, mũi kiếm đâm thẳng vào mu bàn tay phải Bành Liên Hổ, sống kiếm đập vào hông Sa Thông Thiên, trường kiếm rút lại, chuôi kiếm đánh vào huyệt Chương môn trên sườn Hầu Thông Hải, một chiêu liên tiếp tấn công cả ba người, kiếm pháp vô cùng tinh diệu. Sa – Bành hai người vung binh khí đón đỡ, Hầu Thông Hải suưt nữa bị điểm trúng huyệt đạo, may là kịp thời co người lui lại nhưng mông đă bị trúng một cước rất nặng, ngă sấp mặt xuống, nói ra cũng vừa khéo, ba cái bướu thịt lại đập luôn xuống đất. Lương Tử Ông ngấm ngầm hoảng sợ, nép người sấn lên giáp công. Âu Dương Khắc thấy Khưu Xử Cơ bị Sa Thông Thiên và Bành Liên Hổ ḱm chân. Lương Tử Ông lại từ một bên xông vào giáp công, cơ hội thế này không nắm lấy th́ c̣n chờ tới bao giờ? Tay trái vung hờ, chiếc quạt sắt bên tay phải xoẹt xoẹt xoẹt ba nhát liên tiếp điểm vào ba huyệt Đào đạo, Hồn môn, Trung khu trên lưng Khưu Xử Cơ, nh́n thấy y đă rất khó tránh khỏi, đột nhiên bên cạnh bóng người chớp lên, một bàn tay vươn ra nắm cứng cái quạt. Mă Ngọc năy giờ đứng yên bên cạnh xem, chợt thấy cùng lúc có bấy nhiêu cao thủ vây đánh sư đệ, vô cùng ngạc nhiên, thấy Âu Dương Khắc ngọn quạt sắt như gió đánh mau vào sư đệ, lúc ấy lập tức phi thân vọt tới đoạt chiếc quạt sắt của y. Ba ngón tay y vừa đè lên chiếc quạt sắt, Âu Dương Khắc đă cảm thấy có một luồng nội lực hùng hậu đè lên cán quạt, trong ḷng kinh ngạc, lập tức nhảy lùi về phía sau. Mă Ngọc cũng không đuổi theo, nói: – Các vị là ai? Mọi người vốn không quen nhau, có ǵ hiểu lầm th́ cứ nói ra, cần ǵ phải động vơ? Y ngữ âm nhu ḥa, nhưng trung khí sung măn, từng chữ từng chữ rơ ràng vang rền đập vào tai người ta. Bọn Sa Thông Thiên đấu đến lúc hăng, nghe mấy câu ấy bất giác đều giật nảy ḿnh, nhất tề dừng tay nhảy lùi ra, nh́n nh́n Mă Ngọc. Âu Dương Khắc hỏi: – Tôn tính của đạo trưởng là ǵ? Mă Ngọc đáp: – Bần đạo họ Mă. Bành Liên Hổ nói: – A, té ra là Đan Dương chân nhân Mă đạo trưởng, thất kính, thất kính. Mă Ngọc nói: – Bần đạo đạo hạnh kém cỏi, hai chữ chân nhân thật không dám nhận. Bành Liên Hổ ngoài miệng th́ đối đáp với y, nhưng trong ḷng thầm tính toán: – Bọn ḿnh đă kết oán với phái Toàn Chân, sau này khó có thể xong chuyện được. Hai người này là chủ năo phái Toàn Chân, hôm nay thừa lúc họ ít người, năm người bọn ḿnh hợp lực liệu lư họ, chuyện sắp tới cũng dễ tính. Chỉ không biết quanh đây có cao thủ của phái Toàn Chân không? Bèn đưa mắt nh́n quanh th́ chỉ thấy ba người gia đ́nh Dương Thiết Tâm, hoàn toàn không có đạo sĩ bèn nói: – Toàn Chân thất tử nổi tiếng hiện nay, tại hạ rất ngưỡng mộ, c̣n năm vị nữa ở đâu, xin mời cả ra gặp mặt nên chăng? Mă Ngọc nói: – Sư huynh đệ bần đạo không chịu thanh tu, can thiệp vào việc đời, được chút hư danh, thật để các vị anh hùng cười cho. Sư huynh đệ bọn ta có bảy người chia nhau ngụ ở đạo quán các nơi, ít khi gặp gỡ. Lần này ta và Khưu sư đệ tới Trung đô t́m Vương sư đệ, không ngờ lại gặp các vị trước, cũng kể như là có duyên. Vơ thuật trong thiên hạ khác đường mà về cùng một chỗ, sen đỏ ngó trắng vốn cũng một nhà, mọi người kết giao làm bạn bè nên chăng? Y tính t́nh trung hậu, hoàn toàn không nghĩ rằng Bành Liên Hổ đang thăm ḍ hư thực của y. Bành Liên Hổ nghe nói đối phương không có trợ thủ nào khác, lại chưa gặp Vương Xử Nhất, thấy Mă Ngọc hoàn toàn không có ư đề pḥng ḿnh, không những có thể cậy nhiều thủ thắng mà c̣n có thể thừa cơ đánh lén, cười hềnh hệch nói: – Hai vị đạo trưởng không chê, đúng là không c̣n ǵ hay bằng. Huynh đệ họ Tam, tên Hắc Miêu. Mă Ngọc và Khưu Xử Cơ đều ngạc nhiên nghĩ thầm: – Người này vơ công cao cường, ắt là nhân vật thành danh trên giang hồ. Cái tên Tam Hắc Miêu rất kỳ lạ, trước nay chưa từng nghe qua. Bành Liên Hổ giắt đôi Phán quan bút vào lưng, bước tới trước mặt Mă Ngọc, cười hề hề nói: – Mă đạo trưởng, hạnh hội, hạnh hội – rồi ch́a tay phải ra, ḷng bàn tay hướng xuống dưới muốn nắm tay y. Mă Ngọc chỉ cho rằng y có thiện ư, cũng đưa tay ra. Hai người vừa nắm tay nhau, Mă Ngọc đột nhiên thấy tay bị bóp chặt, nghĩ thầm: – Được lắm, muốn thử công lực của ta à? Bèn cười khẽ một tiếng, vận nội ḱnh lên, cũng dùng lực bóp bàn tay của Bành Liên Hổ, đột nhiên năm ngón tay đau buốt như bị mấy chiếc châm đâm vào giật nảy ḿnh vội buông tay ra. Bành Liên Hổ hô hô cười lớn, đă nhảy lùi về phía sau hơn một trượng. Mă Ngọc giơ tay lên nh́n, chỉ thấy trên năm ngón tay đều bị đâm thủng một lỗ nhỏ ngập sâu vào thịt, năm đường chỉ đen đang lan lên trên. Nguyên là lúc Bành Liên Hổ giắt cặp Phán quan bút vào lưng, đă ngầm tṛng vào tay phải món binh khí độc môn là Độc châm hoàn. Cái châm hoàn này là sắt tốt chế thành, nhỏ như sợi tơ, trên có năm ngọn châm nhỏ tẩm chất kịch độc, chỉ cần bị thương chảy máu là trong ṿng năm giờ nhất định phải chết. Cái Độc châm hoàn này mang trên tay vốn để tăng cường thêm oai lực trên tay chưởng lúc động thủ, khiến người ta bị trúng chưởng rồi không thể sống quá nửa ngày. Y lại cố ư nói tên là Tam Hắc Miêu, nhân lúc Mă Ngọc ngẫm nghĩ bước tới nắm tay để y không lưu ư tṛ hoa dạng trên tay ḿnh. Người trong vơ lâm lần đầu gặp nhau nếu không phục nhau nhưng ngại v́ thể diện không tiện công nhiên động thủ, th́ đưa tay ra nắm tay nhau như là kết giao thân cận nhưng thật ra là động thủ so tài vơ công chênh lệch nhau càng nhiều, bị bóp tới mức xương tay găy nát, bàn tay sưng vù hoặc đau buốt không chịu được, lớn tiếng xin tha, cũng là chuyện thường. Mă Ngọc chỉ cho rằng y bày tỏ sự thân thiện, ngấm ngầm so sánh nội lực theo thói quen của giang hồ, không ngờ y lại có độc chiêu khác hai người cùng lúc sử lực, trong nhớp mắt bị năm ngọn độc châm đâm vào ngón tay, quả thật đâm ngập cả kim, sâu vào tận xương, đến khi y giật ḿnh phát giác ra, vung tay trái lên th́ Bành Liên Hổ đă lui lại. Khưu Xử Cơ thấy sư huynh bắt tay với người ta, đột nhiên biến sắc động thủ, vội hỏi: – Cái ǵ thế? Mă Ngọc mắng: – Quân gian tặc giỏi lắm, dám dùng độc châm đả thương ta. Rồi nhảy xổ tới truy kích Bành Liên Hổ. Khưu Xử Cơ vốn biết công phu hàm dưỡng của đại sư huynh rất cao, hơn mười năm nay chưa thấy y động thủ với ai, lúc ấy xuất thủ lại dùng Tam hoa tụ đỉnh chưởng pháp lợi hại nhất của phái Toàn Chân, biết y đă động chân hỏa. Ắt có lư do trọng đại, lập tức huy động trường kiếm ṿng trái lách phải sấn tới trước mặt Bành Liên Hổ, soạt soạt soạt đánh luôn ba kiếm. Lúc ấy Bành Liên Hổ đă rút song bút ra cầm trên tay, gạt được hai kiếm, đâm lại một bút, nhưng không ngờ chiêu số chưởng pháp trên tay trái của Khưu Xử Cơ cũng lợi hại không kém ǵ kiếm pháp, lật tay vung ra, nhân lúc ngọn Phán quan bút rút về nhưng chưa rút hết đă chụp cứng đầu bút, kéo mạnh ra ngoài, quát lớn: – Buông tay! Chiêu này nhả ḱnh hàm tinh súc nhuệ không phải tầm thường, không ngờ đối phương cũng rất cao cường, binh khí trên tay vẫn chưa rơi ra. Khưu Xử Cơ trường kiếm đâm thẳng tới. Bành Liên Hổ đành buông bút tránh kiếm. Khưu Xử Cơ tay phải cầm kiếm, tay trái vung chưởng, liên tiếp sấn vào. Bành Liên Hổ mất một ngọn Phán quan bút, tay phải lại tê rần không sao chịu được, nhất thời mất hết nhuệ khí, lùi lại liên tiếp. Lúc ấy Sa Thông Thiên và Lương Tử Ông đă chặn Mă Ngọc lại. Âu Dương Khắc và Hầu Thông Hải từ hai bên xông vào đánh giúp Bành Liên Hổ. Khưu Xử Cơ thấy ḱnh địch trước mắt, tinh thần càng hăng hái, chưởng ảnh bay bay, kiếm quang chớp chớp, càng đánh càng nhanh. Y lấy một chọi ba vẫn chưa rơi vào thế hạ phong, bên này Mă Ngọc lại không chi tŕ nổi. Y chưởng phải sưng vù, tê ngứa rất khó chịu, chất độc dần dần ngấm lên. Tuy y biết trên châm có độc nhưng không ngờ độc tính lợi hại như thế, biết càng vận ḱnh, khí huyết lưu hành càng nhanh th́ chất độc công tâm càng mau, lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, tay phải vung kiếm hộ thân, dùng nội lực khống chế không cho chất độc lan lên. Binh khí mà Lương Tử Ông dùng là một cái cuốc đào nhân sâm, bổ ngang cuốc dọc, lúc quét lúc đánh, chiêu số ảo diệu đa đoan, mái chèo sắt của Sa Thông Thiên lại càng trầm trọng lợi hại. Sau mấy mươi chiêu, Mă Ngọc dần dần thở gấp, ṿng tṛn bảo vệ quanh người càng thu nhỏ, trong chống chất độc, ngoài chống hai kẻ địch, tuy công lực thâm hậu nhưng nội ngoại giao công, càng kéo dài thời gian càng thấy mệt mỏi. Khưu Xử Cơ thấy sư huynh ngồi trên mặt đất, trên đầu có một làn nhiệt khí nghi ngút bốc lên như nồi hấp, trong ḷng cả kinh, muốn sát thương địch nhân rồi qua cứu viện, nhưng bị ba cường địch vây chặt, làm sao rảnh tay cứu người? Hầu Thông Hải cố nhiên yếu nhất, nhưng Âu Dương Khắc th́ giỏi cả nội công ngoại công, ra chiêu âm độc quái dị, vơ công c̣n cao hơn cả Bành Liên Hổ, thấy gia số vơ học của y rơ ràng là một lộ công phu của Tây độc mà trước nay phái Toàn Chân úy kỵ nhất, lại càng hoảng sợ. Y trong ḷng liên tiếp xoay chuyển ư nghĩ: – Người này là ai, chẳng lẽ là môn hạ của Tây độc? Tây độc tới Trung nguyên rồi sao? Không biết hiện y có ở tại Trung đô không? Lúc ấy y bị phân tâm, lập tức rơi vào cảnh nguy hiểm. Dương Thiết Tâm biết vơ công của ḿnh kém xa mấy người này, nhưng thấy Mă Khưu hai người nguy cấp lập tức nhấc ngọn hoa thương lên đâm vào hậu tâm Âu Dương Khắc. Khưu Xử Cơ kêu lên: – Dương huynh tránh ra, đừng thí mạng vô ích! Câu nói chưa dứt, Âu Dương Khắc đă phi chân trái đá găy ngọn hoa thương, chân phải đá Dương Thiết Tâm ngă lăn xuống đất. Đúng lúc ấy chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên, mấy kỵ mă phi ngựa tới, hai người đi đầu chính là cha con Hoàn Nhan Hồng Liệt và Hoàn Nhan Khang. Hoàn Nhan Hồng Liệt từ xa thấy vợ ngồi dưới đất trong ḷng cả mừng, sấn mau lên trước, đột nhiên tiếng gió vang lên, một lưỡi đao chém vào giữa mặt y. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghiêng người tránh ra, thấy người sử đao chính là cô gái áo đỏ. Đám thân binh thủ hạ của y nhao nhao xông lên, vây đánh Mục Niệm Từ. Bên này Hoàn Nhan Khang nh́n thấy sư phụ, ngấm ngầm run sợ, cao giọng kêu lên: – Toàn là người nhà, các vị đừng động thủ? Kêu luôn mấy tiếng, bọn Bành Liên Hổ mới nhảy ra. Đám thân binh và Mục Niệm Từ cũng dừng tay. Hoàn Nhan Khang bước lên hành lễ với Khưu Xử Cơ, nói: – Sư phụ, đệ tử xin giới thiệu với lăo nhân gia người, mấy vị này đều là tiền bối vơ lâm mà gia phụ đưa lễ vật mời tới. Khưu Xử Cơ gật gật đầu, bước qua nh́n sư huynh trước, chỉ thấy bàn tay phải của y bầm đen, vội kéo tay áo y lên th́ thấy vệt đen đă lan lên tới giữa cánh tay, bất giác cả kinh sao chất độc phát tác mau lẹ như thế, bèn quay qua Bành Liên Hổ nói: – Đưa thuốc giải ra đây! Bành Liên Hổ trong ḷng ngần ngừ:”Người này chắc chắn phải chết rồi, nhưng đắc tội với tiểu vương gia cũng không được. Vậy có nên cứu y hay không?” Mă Ngọc th́ lúc địch nhân vừa dừng tay đă tập trung nội lực vào việc chống độc, chất độc bị ngăn lại không lan lên nữa, vệt đen cũng dần dần bị dồn xuống. Hoàn Nhan Khang chạy tới cạnh mẹ, nói: – Mẹ, lại gặp được mẹ ở đây? Bao Tích Nhược hoảng sợ nói: – Muốn ta trở về vương phủ th́ muôn lần không được đâu? Hoàn Nhan Hồng Liệt và Hoàn Nhan Khang hoảng sợ đồng thanh hỏi: – Tại sao thế? Bao Tích Nhược chỉ Dương Thiết Tâm nói: – Chồng ta chưa chết, cho dù chân trời góc biển ta cũng đi theo y. Hoàn Nhan Hồng Liệt vô cùng hoảng sợ, chúm môi ra hiệu cho Lương Tử Ông. Lương Tử Ông hiểu ư, giơ tay phải lên, ba mũi Tư Ngọ Thấu cốt đinh bắn tới chỗ yếu hại trên người Dương Thiết Tâm. Khưu Xử Cơ nh́n thấy đinh phóng ra như bay, không kịp sấn lên cứu nguy mà Dương Thiết Tâm ắt không sao tránh được, trong người lại không có ám khí lúc nguy cấp thuận tay chụp lấy một tên thân binh trong Triệu vương phủ ném vào giữa Lương Tử Ông và Dương Thiết Tâm. Chỉ nghe một tiếng gào thê thảm vang lên, ba mũi đinh đă đánh cả vào người tên thân binh. Lương Tử Ông tự đắc Thấu cốt đinh là tuyệt học b́nh sinh của ḿnh, ba mũi cùng phóng ra quyết không lẽ nào lại không trúng, nào ngờ lại bị Khưu Xử Cơ dùng thủ pháp cổ quái hóa giải, lập tức tức giận gầm lên một tiếng nhảy xổ vào Khưu Xử Cơ. Bành Liên Hổ thấy biến cố lại xảy ra, đă quyết ư không cấp thuốc giải, biết vương gia lo lắng nhất là cướp lại vương phi, chợt sấn lên vung tay ra nắm lấy cánh tay Bao Tích Nhược. Khưu Xử Cơ kiếm phong rít lên vù vù đâm ra hai nhát, một vào Lương Tử Ông, một vào Bành Liên Hổ, hai người thấy kiếm thế lợi hại đành lui lại. Khưu Xử Cơ nh́n Hoàn Nhan Khang nói: – Tiểu nhi vô tri, ngươi nhận giặc làm cha, hồ đồ suốt mười tám năm. Hôm nay cha ngươi tới rồi, c̣n chưa nhận à? Hoàn Nhan Khang nghe lời mẹ vốn đă tin tám chín phần, lúc ấy nghe sư phụ quát một câu lại càng tin thêm, bất giác nh́n qua Dương Thiết Tâm, chỉ thấy y áo quần rách rưới, mặt mũi phong trần, lại quay nh́n cha ḿnh th́ thấy áo gấm đai ngọc, phong độ tuấn nhă, hai người khác nhau một trời một vực. Hoàn Nhan Khang nghĩ thầm: – Chẳng lẽ ḿnh phải bỏ vinh hoa phú quư theo hán tử nghèo khổ này trôi nổi giang hồ sao? Không, muôn ngàn lần không thể được. Y chủ ư đă định, bèn cao giọng gọi: – Sư phụ, đừng nghe người ta nói bậy, xin người mau cứu mẹ con về? Khưu Xử Cơ tức giận nói: – Ngươi vẫn mê man không chịu tỉnh ngộ, đúng là không bằng con vật. Bọn Bành Liên Hổ thấy thầy tṛ họ trở mặt với nhau, càng tấn công ráo riết. Hoàn Nhan Khang thấy Khưu Xử Cơ t́nh nguy thế cấp vẫn không lên tiếng ngăn trở. Khưu Xử Cơ cả giận, mắng: – Thằng tiểu súc sinh, đúng là ḷng dạ cầm thú. Hoàn Nhan Khang rất sợ sư phụ, lén liếc bọn Bành Liên Hổ ra hiệu bảo giết y đi để tránh hậu họa về sau. Lại đánh thêm một lúc, Khưu Xử Cơ tay phải bị trúng một cuốc của Lương Tử Ông, tuy không bị thương nặng nhưng cũng đă máu nhuộm đạo bào, trong chớp mắt ấy chợt thấy Hoàn Nhan Khang lộ vẻ vui mừng, lại càng tức giận be be quát ầm lên. Mă Ngọc lấy trong bọc ra một ngọn pháo hiệu đánh lửa châm vào rồi thẳng tay ném lên trời, một làn khói lam phóng thẳng lên không. Bành Liên Hổ đoán đây là tín hiệu thông báo với đồng môn của phái Toàn Chân bèn kêu lên: – Lăo đạo muốn gọi người giúp đỡ. Lại qua mấy hiệp, phía tây bắc không xa cũng có một làn khói lam vọt thẳng lên. Khưu Xử Cơ cả mừng kêu lên: – Vương sư đệ cũng ở gần đây. Rồi đổi kiếm qua tay trái, đâm trên chém dưới đánh luôn bảy tám chiêu sát thủ ép địch nhân lùi lại mấy bước. Mă Ngọc chỉ làn khói lam phía tây bắc nói: – Chạy về phía đó! Cha con Dương Thiết Tâm, Mục Niệm Từ tuốt binh khí ra bảo vệ Bao Tích Nhược chạy mau phía trước, Mă Ngọc ở phía sau, Khưu Xử Cơ một ḿnh vung trường kiếm đi đoạn hậu, vừa đánh vừa chạy. Sa Thông Thiên liên tiếp sử dụng thân pháp Di h́nh hoán vị, muốn vọt qua người y để bắt Bao Tích Nhược lại nhưng Khưu Xử Cơ kiếm thế như gió thủy chung vẫn không cho y vượt qua. Chạy không bao lâu, cả bọn đă tới trước khách sạn nhỏ chỗ Vương Xử Nhất trọ. Khưu Xử Cơ thầm ngạc nhiên:”Sao Vương sư đệ c̣n chưa ra tiếp ứng”. Đang nghĩ qua chuyện khác, chỉ thấy Vương Xử Nhất chống một chiếc trượng gỗ run run bước tới. Ba sư huynh đệ nh́n nhau một cái, đều giật nảy ḿnh, không ngờ ba người vơ công cao cường nổi tiếng nhất trong phái Toàn Chân đều bị trọng thương. Khưu Xử Cơ kêu lên: – Chạy vào trong khách điếm. Hoàn Nhan Hồng Liệt quát: – Đưa vương phi ra đây sẽ tha cho các ngươi khỏi chết. Khưu Xử Cơ chửi: – Ai cần gă cẩu tặc nước Kim nhà ngươi tha mạng. Rồi lớn tiếng mắng chửi, vung kiếm ra sức chống trả. Bọn Bành Liên Hổ thấy y thế cùng cực kiệt vẫn cố sức chống trả, kiếm thế như cầu vồ người, chiêu số kỳ ảo, cũng bất giác ngấm ngầm bội phục. Dương Thiết Tâm nghĩ thầm: – Việc đă tới nước này rốt lại cũng khó thoát khỏi độc thủ, vợ chồng ḿnh đừng làm liên lụy tới tính mạng của Khưu đạo trưởng. Bèn kéo tay Bao Tích Nhược đột nhiên sấn ra, cao giọng gọi: – Xin các vị dừng tay, vợ chồng ta chết ở đây là được. Rồi trở mũi thương đâm vào tâm oa, sột một tiếng, máu tươi bắn tung tóe ngă vật ra phía sau. Bao Tích Nhược cũng không thương tâm cười thảm một tiếng, hai tay rút ngọn thương ra cắm cán thương xuống đất, nh́n Hoàn Nhan Khang nói: – Hài nhi, con c̣n không tin y là cha ruột của con sao? Rồi nhào vào mũi thương. Hoàn Nhan Khang cả kinh thất sắc, kêu lớn một tiếng: – Mẹ! Vọt mau tới cứu. Bọn Khưu Xử Cơ thấy xảy ra biến cố phi thường, đều dừng tay không đánh nhau nữa. Hoàn Nhan Khang vọt tới trước mặt mẹ, thấy bà ta thân h́nh rủ xuống, mũi thương đă đâm thấu ngực, lập tức buông tiếng khóc lớn. Khưu Xử Cơ bước lên nh́n thương thế của hai người, thấy mũi thương đâm vào chỗ yếu hại, đều đă không c̣n cách nào cứu được. Hoàn Nhan Khang ôm chặt mẹ. Mục Niệm Từ ôm chặt Dương Thiết Tâm, cùng bật tiếng gào khóc. Khưu Xử Cơ nh́n Dương Thiết Tâm nói: – Dương huynh đệ, ngươi c̣n việc ǵ chưa làm xong cứ nói cho ta nghe, ta nhất định làm thay ngươi là được. Ta… rốt lại ta không cứu ngươi được, ta… ta… Trong ḷng chua xót, nói xong khóc nấc lên. Đúng lúc ấy mọi người chợt nghe sau lưng có tiếng bước chân vang lên, quay đầu nh́n th́ thấy Giang Nam lục quái và Quách Tĩnh vội vàng chạy tới. Giang Nam lục quái thấy bọn Sa Thông Thiên lập tức tuốt binh khí ra, nhưng tới gần chỉ thấy mọi người nh́n nh́n vào một người đàn ông và một người đàn bà trên mặt đất, ai cũng tỏ vẻ kinh ngạc, quay lại đột nhiên thấy Khưu Xử Cơ và Mă Ngọc, lục quái lại càng ngạc nhiên. Quách Tĩnh thấy Dương Thiết Tâm nằm lăn trên đất máu me đầy người, vội bước lên kêu: – Dương thúc phụ, người có sao không? Dương Thiết Tâm vẫn chưa tắt hơi, vừa thấy Quách Tĩnh trên khóe môi lập tức lộ ra nét cười, nói: – Năm xưa cha ngươi có hẹn với ta, nếu sinh được một trai một gái th́ cho kết làm vợ chồng… ta không có con gái, nhưng đưa con gái nuôi này cũng như con ruột của ta… Rồi đưa mắt nh́n qua Khưu Xử Cơ nói: – Khưu đạo trưởng, người thành tựu giùm ta cuộc nhân duyên này, ta… ta… có chết cũng nhắm mắt. Khưu Xử Cơ nói: – Chuyện đó dễ lắm. Dương huynh đệ cứ yên tâm. Bao Tích Nhược ḅ lên cạnh xác chồng, tay trái nắm chặt tay y, chỉ sợ y lại bỏ ḿnh mà đi, lúc mê man nghe y nói tới chuyện chỉ phúc định hôn, bèn hết sức rút trong bọc ra một thanh chuỷ thủ, nói: – Đây… đây là tín vật. Lại nói: – Đại ca, cuối cùng chúng ta cũng được chết chung một chỗ, ta… ta rất vui sướng. Nói xong lặng lẽ cười một tiếng tắt hơi, diện mạo vẫn xinh đẹp dịu dàng như lúc sống. Khưu Xử Cơ cầm lấy ngọn chuỳ thủ, thấy chính là vật năm xưa ḿnh đă tặng ở thôn Ngưu Gia, trên chuôi có khắc hai chữ Quách Tĩnh. Dương Thiết Tâm nói với Quách Tĩnh: – Xin ngươi… ngươi coi trọng người cha đă quá cố của ngươi, chiếu cố cho con gái ta… Quách Tĩnh nói: – Con… con không… Khưu Xử Cơ nói: – Nhất thiết mọi việc đă có ta gánh vác, ngươi… yên tâm đi! Dương Thiết Tâm vốn cho rằng không thể t́m được hậu nhân của nghĩa huynh Quách Khiếu Thiên, nên mới có chuyện tỷ vơ chiêu thân của Mục Niệm Từ. Hôm ấy lại cùng vợ trùng phùng, lại thấy đứa con mồ côi cha từ trong bụng mẹ của nghĩa huynh ḿnh trưởng thành, nghĩa nữ có chỗ gửi gắm trọn đời, càng không có chút ǵ hối hận, hai mắt nhắm lại, lặng lẽ qua đời. Quách Tĩnh vừa khó xử vừa rối loạn, nghĩ thầm: – Dung nhi đối với ḿnh t́nh sâu nghĩa nặng, há lại có thể cưới người khác? Đột nhiên nghĩ qua chuyện khác lại phát hoảng: – Tại sao ḿnh lại quên mất Hoa Tranh? Đại hăn đă hứa gả con gái cho ḿnh, chuyện… chuyện này làm thế nào được? Trong thời gian qua y thỉnh thoảng nhớ tới Đà Lôi nhưng rất ít nghĩ tới Hoa Tranh. Bọn Chu Thông tuy biết chuyện này có rất nhiều điều khó khăn, nhưng thấy Dương Thiết Tâm sắp chết, không nỡ trái ư nên lúc ấy cũng chưa nói ǵ. Hoàn Nhan Hồng Liệt thiên phương bách kế cưới được Bao Tích Nhược, nhưng nàng thủy chung vẫn không quên chồng cũ, hơn mười năm ḿnh hết sức chiều chuộng nàng, rốt lại vẫn rơi vào thế hạ phong, thấy nàng tuy chết nhưng vẻ mặt rất vui sướng, y suốt mười tám năm thành hôn chưa bao giờ thấy nàng có vẻ mặt như thế với ḿnh, thấy ḿnh là hoàng tử tôn quư mà đối với nàng lại thua xa một gă thất phu thôn dă, không ḱm được nỗi đau đớn trong ḷng, quay mặt bước đi. Bọn Sa Thông Thiên nghĩ: – Toàn Chân tam tử tuy đă bị thương, nhưng thêm Giang Nam thất quái, nếu năm người bên ḿnh liều mạng với họ th́ thắng phụ quả rất khó nói, thấy vương gia đi, cũng nhấc chân bước theo. Khưu Xử Cơ quát: – Này, Tam Hắc Miêu, để thuốc giải lại đây. Bành Liên Hổ hô hô cười rộ, nói: – Trại chủ ngươi họ Bành, người giang hồ gọi là Thiên thủ nhân đồ. Khưu đạo trưởng không có mắt à? Khưu Xử Cơ giật nảy ḿnh:”Chẳng trách ǵ người này vơ công cao cường như thế, té ra là y”, kế thấy sư huynh trúng độc rất nặng, không có thuốc giải độc môn của y không xong, bèn quát: – Bất kể ngươi thiên thủ hay vạn thủ mà không để thuốc giải lại th́ cũng đừng ḥng thoát thân Kiếm vung như cầu vồng, một đạo thanh quang phóng vào Bành Liên Hổ. Bành Liên Hổ tuy chỉ c̣n có một ngọn Phán quan bút nhưng cũng không sợ, lập tức vung bút đỡ gạt. Chu Thông thấy Mă Ngọc ngồi dưới đất vận khí, bàn tay phải đă bầm đen liền hỏi: – Mă đạo trưởng, v́ sao người bị thương? Mă Ngọc thở dài nói: – Họ Bành kia nắm tay với ta, nào ngờ y đă ngầm giấu độc châm trong tay. Chu Thông nói: – A, thế th́ cũng không có ǵ rồi quay lại nói với Kha Trấn Ác Đại ca, cho tôi một củ ấu. Kha Trấn Ác không hiểu ư nhưng cũng đưa y một ngọn độc lăng. Chu Thông đón lấy, thấy Khưu Bành hai người đánh nhau đă đến lúc kịch liệt, bằng vào vơ công của ḿnh nhất định không can được liền nói: – Đại ca, chúng ta xông vào can họ ra, tôi sẽ có cách cứu Mă đạo trưởng. Kha Trấn Ác gật gật đầu. Chu Thông lớn tiếng kêu: – Té ra là Thiên thủ nhân đồ Bành trại chủ, mọi người đều là người nhà, mau dừng tay đi, ta có câu muốn nói. Rồi kéo Kha Trấn Ác một cái cùng vọt tới, một người vung quạt, một người múa trượng can hai người Khưu Bành ra. Khưu Xử Cơ và Bành Liên Hổ nghe Chu Thông kêu đều cảm thấy kỳ lạ: – Tại sao lại là người nhà? Thấy hai người sấn tới cũng lập tức dừng tay lui ra, muốn nghe y nói xem rốt lại tại sao lại đều là người nhà. Chu Thông cười hềnh hệch nói với Bành Liên Hổ: – Giang Nam lục quái và Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ mười tám năm trước có kết oán với nhau, năm anh em bọn ta đều bị Trường Xuân tử đả thương, nhưng Khưu đạo trưởng danh chấn vơ lâm cũng bị bọn ta đánh thừa sống thiếu chết. Vụ này đến nay vẫn chưa xong… Rồi nh́n qua Khưu Xử Cơ nói: – Khưu đạo trưởng, có phải thế không? Khưu Xử Cơ lùa giận bừng lên, nghĩ thầm:”Giỏi lắm, các ngươi lại muốn nhân lúc người ta đang nguy cấp”, lớn tiếng đáp: – Không sai, ngươi muốn ǵ? Chu Thông lại nói: – Nhưng bọn ta với Sa Long vương lại cũng có chút rắc rối. Giang Nam thất quái có một gă đồ đệ bất tài một ḿnh đánh bại bốn vị cao đồ của Sa Long vương. Nghe nói Bành trại chủ có giao t́nh rất thân với Sa Long vương, bọn ta đắc tội với Sa Long vương th́ cũng như đắc tội với Bành trại chứ. Bành Liên Hổ nói: – Hà hà, không dám. Chu Thông cười nói: – Vậy Bành trại chủ và Khưu đạo trưởng đều có thù oán với Giang Nam thất quái, th́ hai người các vị đồng cừu địch khái, há không phải là người nhà sao? Hô hô, c̣n đánh nhau làm ǵ nữa? Mà huynh đệ và Bành trại chủ lại không phải là người nhà sao? Lại đây, chúng ta thân mật thân mật. Rồi ch́a tay ra định nắm tay y. Bành Liên Hổ thấy y ăn nói điên điên khùng khùng, nghĩ thầm:”Phái Toàn Chân cứu đồ đệ của thất quái rơ ràng họ là một phe, ta không mắc mưu ngươi đâu. Nếu muốn lừa ta lấy thuốc giải th́ khó lắm, thấy y đưa tay ra định nắm, chính hợp ư ḿnh”, cười nói: – Hay lắm, hay lắm! Rồi giắt ngọn Phán quan bút vào lưng, tiện tay móc luôn ṿng độc châm ra. Khưu Xử Cơ hoảng sợ nói: – Chu huynh, cẩn thận đấy! Chu Thông lờ đi không nghe, ch́a tay ra, ngón út khẽ móc một cái đă gỡ ṿng độc châm trên tay Bành Liên Hổ. Bành Liên Hổ c̣n chưa biết, đă nắm tay Chu Thông, hai người đồng thời vận ḱnh. Bành Liên Hổ chợt thấy chưởng tâm đau nhói vội giật ra nhảy lui lại đưa tay lên nh́n, thấy chưởng tâm đă bị thủng ba lỗ sâu, vết thương so với độc châm của y c̣n lớn hơn rất nhiều, máu chảy ra toàn màu đen, tê rần rất khó chịu, nhưng không thấy đau đớn. Y biết độc tính càng lợi hại th́ vết thương càng ít đau v́ vết thương lập tức tê rần mật hết cảm giác. Y vừa sợ vừa giận nhưng không biết v́ sao, vội ngửng đầu lên chỉ thấy chu Thông núp sau lưng Khưu Xử Cơ, hai ngón tay cái giơ cái ṿng độc châm của y lên, hai ngón tay phải cặp một vật đen bóng như củ ấu, bốn góc sắc nhọn, trên dính máu tươi. Nên biết Chu Thông có ngoại hiệu là Diệu thủ thư sinh, công phu trên bàn tay xuất thần nhập hoá, người ta không thể lường được, việc gỡ ṿng độc châm rồi dùng độc lăng đâm vào tâm chưởng của Bành Liên Hổ đối với y chỉ là tṛ vặt dễ như trở bàn tay. Bành Liên Hổ giận quá nghiêng người sấn vào. Khưu Xử Cơ vung kiếm cản lại, quát: – Ngươi muốn ǵ? Chu Thông cười nói: – Bành trại chủ, ngọn độc lăng này là ám khí độc môn của đại ca ta, bị trúng rồi th́ đừng nói Bành trại chủ ngươi tên là Liên Hổ, cho dù ngươi có liên tượng liên báo, liên heo liên chó, liên hết mọi giống súc sinh trên đời cũng không sống được quá hai giờ đâu. Hầu Thông Hải nói: – Bành đại ca, y đang mắng ngươi đấy. Sa Thông Thiên trách: – Đừng nói nhiều, chẳng lẽ Bành đại ca lại không biết sao? Chu Thông lại cười h́ h́ nói: – Cũng hay là Bành trại chủ có ngàn cánh tay, ta có lời hay muốn khuyên, cứ chặt cánh tay ấy đi th́ cũng c̣n chín trăm chín mươi chín cánh tay. Chỉ có điều ngoại hiệu của các hạ phải sửa đi một chút, gọi là Cửu cửu cửu thủ nhân đồ. Bành Liên Hổ lúc ấy thấy cổ tay tê rần, trong ḷng hoảng sợ, cũng không nghĩ tới việc y đang mỉa mai châm chọc, bất giác toát mồ hôi lạnh. Chu Thông lại nói: – Ngươi có độc châm của ngươi, ta có độc lăng của ta, độc tính khác nhau, thuốc giải cũng khác nhau, nếu ngươi không bỏ được cái ngoại hiệu Thiên thủ nhân đồ, vả lại mọi người đều là người nhà th́ hai chúng ta lại thân mật đổi thuốc cho nhau nên chăng? Bành Liên Hổ chưa đáp, Sa Thông Thiên đă cướp lời: – Được, cứ thế đi, đưa thuốc giải ra đây. Chu Thông nói: – Đại ca, cho y đi. Kha Trấn ác lấy trong bọc ra hai gói thuốc nhỏ, Chu Thông cầm lấy bước lên đưa qua. Khưu Xử Cơ nói: – Chu huynh, đừng mắc lừa họ, bảo họ đưa thuốc trước đi đă. Chu Thông cười nói: – Đại trượng phu nói là giữ lời, không sợ họ không đưa. Bành Liên Hổ tay trái ṃ vào bọc một cái, biến hẳn sắc mặt, hạ giọng nói: – Không xong, không thấy thuốc giải đâu cả. Khưu Xử Cơ cả giận quát: – Hừ, ngươi c̣n muốn giở tṛ à! Chu huynh, đừng đưa thuốc cho y. Chu Thông cười nói: – Đưa chứ? Chúng ta quân tử nhất ngôn, như ngựa hay thêm roi, nói đưa là đưa. Toàn Chân thất tử, Giang Nam thất quái nói ra nhất định là nhớ lời. Sa Thông Thiên biết công phu trên tay y lợi hại, sợ y lại giở tṛ khác, không dám ch́a tay lấy thuốc, lật ngang cái mái chèo sắt đưa ra. Chu Thông đặt thuốc giải lên mái chèo. Sa Thông Thiên rút về cầm thuốc lên. Mọi người chung quanh đều không hiểu v́ sao Chu Thông lại đưa thuốc giải ra mà lại không bắt y đưa thuốc giải. Sa Thông Thiên ngờ thuốc giải y đưa qua không phải là thuốc thật, nói: – Giang Nam thất hiệp là nhân vật nổi tiếng, chắc không dùng thuốc giả hại người đâu. Chu Thông cười nói: – Lẽ nào lại thế, lẽ nào lại thế. Rồi đưa trả ngọn độc lăng cho Kha Trấn Ác, kế khoắng tay vào bọc rút ra một mớ đồ vật, chỉ thấy có khăn tay, tiền tiêu, mấy nén bạc vụn, c̣n có một cái lọ thuốc hít màu trắng. Bành Liên Hổ ngạc nhiên ngẩn người: – Đó đều là đồ vật của ḿnh, sao lại trong người y? Nguyên Chu Thông lúc tay phải đưa ra nắm tay y th́ tay trái diệu thủ không không đă vét sạch đồ vật trong túi y. Chu Thông mở nút b́nh thuốc hít, thấy trong chia làm hai ngăn, một ngăn đựng bột đỏ, ngăn kia đựng bột xám, bèn hỏi: – Dùng thế nào đây? Bành Liên Hổ tuy hung ác nhưng lúc ấy tính mạng như chỉ mành treo chuông, không dám giở tṛ gian trá nữa, đành nói thật: – Bột đỏ để uống, bột xám để thoa. Chu Thông nói với Quách Tĩnh Mau đi lấy nước, lấy hai bát. Quách Tĩnh chạy vào khách điếm bưng ra hai bát nước trong, đưa Mă Ngọc một bát, lấy thuốc cho y uống, dùng bột thuốc xám rịt vết thương cho y, đang định đưa bát kia cho Bành Liên Hổ th́ Chu Thông nói: – Khoan đă, mang cho Vương đạo trưởng. Quách Tĩnh sửng sốt nhưng cũng theo lời bưng qua cho Vương Xử Nhất. Vương Xử Nhất cũng ngạc nhiên không hiểu, tiện tay cầm lấy. Sa Thông Thiên kêu lên: – Này, hai gói thuốc của các ngươi dùng thế nào đấy? Chu Thông nói: – Chờ một lúc, đừng sốt ruột, một giờ ba khắc nữa chưa chết đâu. Rồi lấy trong bọc ra hơn chục gói thuốc. Quách Tĩnh vừa nh́n thấy cả mừng, kêu lên: – Phải rồi, phải rồi, đây là thuốc giải của Vương đạo trưởng đấy. Rồi mở từng bọc từng bọc ra đưa tới trước mặt Vương Xử Nhất, nói: – Đạo trưởng, vị nào dùng được th́ người lấy. Vương Xử Nhất nhận ra được dược vật, bốc bốn vị Điền thất, Huyết kiệt, Một dược, Mật gấu cho vào miệng, dùng nước chiêu xuống. Lương Tử Ông vừa tức giận vừa khâm phục, nghĩ thầm: – Thủ pháp của gă thư sinh dơ dáy này thật cao minh. Y đưa tay phủi đất trên tay áo ḿnh một cái mà đă ăn cắp hết dược vật trong túi ḿnh. Quay người bước qua, vung cái cuốc đào thuốc lên, quát: – Nào nào nào, chúng ta dùng binh khí phân thắng phụ! Chu Thông cười nói: – Cái đó th́ huynh đệ vạn vạn lần không phải là địch thủ. Khưu Xử Cơ nói: – Vị này là trại chủ Bành Liên Hổ, nhưng c̣n chưa kịp thỉnh giáo tên họ các vị. Sa Thông Thiên khàn khàn báo danh từng người từng người. Khưu Xử Cơ kêu lên: – Hay lắm, đều là những danh hiệu vang dội. Hôm nay chúng ta chưa phân thắng phụ, đáng tiếc là đôi bên đều có người bị thương, xem ra phải hẹn một dịp để gặp lại. Bành Liên Hổ nói: – Vậy th́ quá hay, không gặp được Toàn Chân thất tử lần nữa th́ bọn ta có chết cũng không nhắm mắt. Ngày tháng địa điểm xin Khưu đạo trưởng cứ dạy bảo. Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:”Mă sư huynh và Vương sư huynh trúng độc không nhẹ, cũng phải vài tháng mới có thể hoàn toàn b́nh phục. Đàm sư đệ và Lưu sư đệ vân du khắp nơi, nhất thời cũng không báo kịp”, liền nói: – Sau nửa năm nữa, ngày Trung thu tháng tám, chúng ta vừa thưởng trăng vừa bàn vơ công. Bành trại chủ ngươi thấy thế nào? Bành Liên Hổ thầm tính toán Toàn Chân thất tử nhất tề kéo tới, lại thêm Giang Nam thất quái th́ bọn ḿnh ít không chống được nhiều, nếu không hẹn thêm người giúp đỡ không xong. Sau nửa năm th́ thời gian cũng vừa khớp. Triệu vương gia muốn bọn ḿnh xuống Giang Nam ăn trộm bộ di thư của Nhạc Phi, vậy cứ nhân cơ hội gặp nhau ở Giang Nam. Bèn nói: – Trung thu lấy vơ họp bạn. Khưu đạo trưởng quả thật rất phong nhă, nhưng cũng phải t́m được một nơi phong nhă mới hay, hay cứ hẹn ở quê cũ của Giang Nam thất hiệp đi. Khưu Xử Cơ nói: – Hay lắm, hay lắm. Chúng ta sẽ gặp nhau trên lầu Yên Vũ tại Nam Hồ phủ Gia Hưng, các vị mời thêm vài người bạn cho vui. Bành Liên Hổ nói: – Một lời đă định, cứ thế mà làm. Chu Thông nói: – Nếu thế th́ Giang Nam thất quái bọn ta trở thành chủ nhà, không hết ḷng mời khách không được. Hai nhà các vị tính toán rất hay, ngàn chỗ không chọn, vạn chỗ không chọn, lại chọn đúng Gia Hưng, nhất định đ̣i ăn không cơm của Giang Nam thất quái. Tốt tốt tốt, chẳng lẽ các vị đại giá quang lâm mà bọn ta lại không làm được chủ nhà. Bành trại chủ, hai gói thuốc ấy, loại màu trắng th́ uống, loại màu vàng th́ thoa. Lúc ấy Bành Liên Hổ nửa cánh tay đă cứng đờ, mới rồi đối đáp với Khưu Xử Cơ đă dùng toàn lực chi tŕ, lại nghe Chu Thông ba hoa một hồi không thôi đă giận cành hông, nhưng v́ tính mạng đang trong tay người ta nên không dám nói ra nửa câu vô lễ, đến khi nghe câu cuối của y vội nuốt gói thuốc trắng. Kha Trấn Ác lạnh lùng nói: – Bành trại chủ, trong ṿng bốn mươi chín ngày không được uống rượu, không được gần nữ sắc, nếu không cuộc họp trên lầu Yên Vũ ngày Trung thu thiếu mất Bành trại chủ th́ mất hứng lắm đấy. Bành Liên Hổ tức giận nói: – Đa tạ ḷng tốt. Sa Thông Thiên lấy thuốc rịt lên vết thương trên bàn tay cho y, đỡ y quay về. Hoàn Nhan Khang quỳ dưới đất, hướng về xác mẹ dập đầu bốn cái, quay qua Khưu Xử Cơ vái mấy vái rồi không nói câu nào, ngẩng đầu bước đi. Khưu Xứ Cơ cao giọng quát: – Khang nhi, ngươi làm thế là có ư ǵ? Hoàn Nhan Khang không đáp, cũng không đi cùng bọn Bành Liên Hổ, một ḿnh rẽ qua góc đường. Khưu Xử Cơ ngơ ngẩn xuất thần, kế quay sang vái bọn Kha Trấn Ác. Chu Thông một vái, nói: – Hôm nay nếu không được lục hiệp tới cứu th́ tính mạng ba sư huynh đệ chúng tôi khó mà giữ được. Lại nữa, gă nghiệt đồ của ta nhân phẩm khốn khiếp như thế lại càng thua xa lệnh hiền đồ. Chúng ta là người học vơ, phẩm hạnh tâm thuật là hàng đầu, vơ công chỉ là thứ hai. Bần đạo thu nhận đệ tử như thế thật vô cùng xấu hổ. Cái hẹn tỷ vơ ở lầu Túy Tiên phủ Gia Hưng hôm nay đă kết thúc, bần đạo cam tâm chịu thua, xin đảm nhận việc loan truyền ra giang hồ, nói Khưu Xử Cơ đă thua trắng dưới tay Giang Nam thất hiệp, xin tâm phục khẩu phục. Giang Nam lục quái nghe y nói thế đều cực kỳ đắc ư thấy mất mười tám năm trên sa mạc rốt lại cũng đă có kết quả mỹ măn, lúc ấy Kha Trấn Ác cũng khiêm tốn vài câu. Nhưng lục quái lập tức nhớ tới Trương A Sinh chết thảm ở sa mạc, đều bất giác buồn bă, tiếc cho y không thể đích thân nghe được lời nhận thua của Khưu Xử Cơ. Mọi người đỡ Mă Ngọc và Vương Xử Nhất vào khách điếm. Toàn Kim Phát ra ngoài mua quan tài lo việc chôn cất vợ chồng Dương Thiết Tâm. Khưu Xử Cơ thấy Mục Niệm Từ buồn bă khóc lóc, trong ḷng rất khó xử, bèn nói: – Cô nương, mấy năm nay cha con cô sống thế nào? Mục Niệm Từ lau nước mắt nói: – Hơn mười năm nay cha mang tôi đông bôn tây tẩu, chưa từng ở yên nơi nào được mười bữa nửa tháng, cha nói phải t́m được một vị… một vị đại ca họ Quách… Nói tới đó giọng nói nhỏ dần, từ từ cúi đầu xuống. Khưu Xử Cơ liếc Quách Tĩnh một cái nói: – Ờ, tại sao cha cô lại nhận cô làm con? Mục Niệm Từ nói: – Tôi là người thôn Hà Đường phủ Lâm An. Mười mấy năm trước cha dưỡng thương ở nhà tôi, không bao lâu cha mẹ ruột và mấy vị ca ca của tôi đều bị bệnh dịch mà chết. Cha bèn nhận tôi làm con, sau dạy vơ nghệ cho tôi, v́ phải đi t́m Quách đại ca nên bôn ba khắp nơi, làm ra… làm ra… lá cờ Tỷ vơ… chiêu thân. Khưu Xử Cơ nói: – Té ra là thế. Cha cô thật ra không phải họ Mục mà là họ Dương, từ nay về sau cô cũng nên đổi là họ Dương. Mục Niệm Từ nói: – Không, tôi không đổi họ Dương, tôi là họ Mục. Khưu Xử Cơ nói: – Cái ǵ, chẳng lẽ cô không tin lời ta à? Mục Niệm Từ hạ giọng nói: – Làm sao tôi dám không tin, chẳng qua là tôi muốn giữ họ Mục. Khưu Xử Cơ thấy nàng cố chấp cũng đành thôi, cho rằng con gái đột nhiên mất cha, trong lúc đau xót nhất thời không thể hiểu ra, chứ hoàn toàn không biết rằng chính ḿnh không hiểu ra. Mục Niệm Từ đă thầm tính toán, nàng đă sớm đem việc chung thân của ḿnh gởi gắm vào Hoàn Nhan Khang, nghĩ thầm y đă là con ruột của cha th́ đương nhiên mang họ Dương, nếu ḿnh cũng lấy họ Dương th́ làm sao cưới nhau được? Vương Xử Nhất uống thuốc xong, dần dần khỏe lại nằm trên giường nghe nàng đối đáp với Khưu Xử Cơ chợt có một việc không hiểu, bèn hỏi: – Vơ công của cô c̣n cao cường hơn cha cô, tại sao thế? Mục Niệm Từ nói: – Năm văn bối mười ba tuổi từng gặp một vị dị nhân. Y chỉ điểm vơ công cho tôi ba ngày, đáng tiếc tôi đầu óc ngu tối không học được bao nhiêu. Vương Xử Nhất nói: – Y chỉ dạy cô có ba ngày mà cô đă có thể hơn cha cô. Vị cao nhân ấy là ai vậy? Mục Niệm Từ nói: – Không phải văn bối lớn mật giấu diếm đạo trưởng, mà quả thật là tôi từng lập lời thề, không được nói tới danh hiệu của y. Vương Xử Nhất gật gật đầu không hỏi nữa, nhớ lại tư thế quyền pháp của Mục Niệm Từ lúc tỷ vơ với Hoàn Nhan Khang, suy đi nghĩ lại, nghĩ không ra vơ công của nàng thuộc môn phái nào, càng nghĩ lại chiêu thức của nàng càng cảm thấy kỳ quái, bèn hỏi: – Khưu sư ca, anh dạy Hoàn Nhan Khang được tám chín năm phải không? Khưu Xử Cơ nói: – Tất cả là chín năm sáu tháng, không ngờ thằng tiểu tử ấy lại khốn nạn như thể. Vương Xử Nhất nói: – Thế th́ lạ thật? Khưu Xử Cơ nói: – Chuyện ǵ vậy? Vương Xử Nhất trầm ngâm không đáp. Kha Trấn Ác hỏi: – Khưu đạo trưởng, ngươi làm sao t́m được hậu duệ của Dương đại ca? Khưu Xử Cơ nói: – Nói ra cũng thật vừa khéo. Từ khi bần đạo hẹn với các vị xong, đi khắp nơi thăm ḍ tin tức của hai nhà Quách Dương, suốt mấy năm vẫn không có tin tức ǵ nhưng vẫn không chịu thôi, năm ấy lại tới thăm ḍ ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An th́ vừa khéo gặp mấy người công sai tới nhà Dương đại ca lấy những đồ vật cũ. Bần đạo lén theo sau nghe trộm họ nói chuyện, th́ người này lai lịch không nhỏ, chính là thân binh trong Triệu vương phủ nước Đại Kim phụng mệnh tới để lấy tất cả những vật dùng trong nhà của Dương gia năm xưa, nói là ghế mục bàn hỏng thương sắt cày hư, không được thiếu món nào. Bần đạo nảy ư nghi ngờ, biết bên trong có một câu chuyện dài, cứ thế theo họ tới tận Trung đô. Quách Tĩnh lúc trong Triệu vương phủ đă nh́n thấy chỗ ở của Bao Tích Nhược, nghe tới đó bất giác sực hiểu ra. Khưu Xử Cơ nói tiếp: – Tối đến bần đạo ngầm vào vương phủ thám thính, muốn xem Triệu vương ngàn dặm xa xôi chở những thứ đồ vật hư nát ấy về rốt lại là có ư ǵ. Sau khi thăm ḍ, bất giác vừa tức giận vừa khó xử, té ra Bao thị vợ Dương huynh đệ đă là vương phi tôn quư. Bần đạo sau cơn tức giận vốn đă định một kiếm giết chết nàng, nhưng thấy nàng sống trong gian nhà ngói nhỏ, ôm ngọn thương sắt của Dương huynh đệ sụt sùi suốt đêm, biết nàng vẫn không quên chồng cũ, ḥan toàn không phải vô t́nh vô nghĩa, lúc ấy mới tha mạng cho nàng. Về sau hỏi ḍ biết tiểu vương tử vốn là máu thịt của Dương huynh đệ vài năm sau, khi y hơi lớn, bần đạo bèn dạy vơ nghệ cho y. Kha Trấn Ác nói: – Gă tiểu tử ấy trước nay không biết thân thế của ḿnh à? Khưu Xử Cơ nói: – Bần đạo cũng từng hỏi ḍ vài lần, nhưng thấy y tham luyến giàu sang, không phải là người có tính có t́nh nên thủy chung chưa từng nói ra. Mấy lần dạy y đạo làm người lập thân, gă tiểu tử ấy cũng chỉ bôi bác vài câu cho qua chuyện với ta. Nếu không có hẹn với các vị th́ đời nào bần đạo lại hao tâm tổn sức với y như thế? Vốn định sau khi y tỷ vơ với tiểu thế huynh họ Quách xong th́ bất kể ai thắng ai bại, đôi bên chúng ta ḥa hảo, sau đó sẽ nói rơ thân thế của gă tiểu tử ấy cho y biết, đón mẹ y ra chọn chỗ cho họ ở ẩn, không ngờ Dương huynh đệ vẫn c̣n sống mà bần đạo và Mă sư ca hai người lại bị gian nhân ám toán, rốt lại không cứu được tính mạng của vợ chồng Dương huynh đệ. Mục Niệm Từ nghe tới đó lại che mặt khóc thút thít. Kế đó Quách Tĩnh đem việc gặp gỡ Dương Thiết Tâm rồi thấy Bao Tích Nhược gặp gỡ Dương Thiết Tâm thế nào kể lại một lượt. Mọi người đều nói: – Bao Tích Nhược tuy thất thân với Triệu vương nhưng chỉ v́ cho rằng chồng ḿnh đă chết, cuối cùng lại tuẫn tiết theo chồng, rất đáng kính phục, ai cũng than thở. Sau đó mọi người bàn việc tỷ vơ đêm Trung thu. Chu Thông nói: – Chỉ cần Toàn Chân thất tử cùng tới th́ chúng ta c̣n sợ ǵ? Mă Ngọc nói: – Chỉ e họ mời nhiều hảo thủ, lúc bấy giờ chúng ta không khỏi quả bất địch chúng. Khưu Xử Cơ nói: – Họ c̣n mời được những hảo thủ nào nữa? Những hảo thủ trên đời lấy đâu ra lắm thế? Mă Ngọc thở dài nói: – Khưu sư đệ, trong bấy nhiêu năm ngươi tuy vơ công tăng tiến rất nhiều, làm được nhiều chuyện hay cho bản phái, nhưng khí khái hào mại lúc trẻ vẫn không nén xuống được… Khưu Xử Cơ ngắt lời cười nói: – Phải biết là ngoài trời c̣n có trời, trên người c̣n có người. Mă Ngọc cười khẽ một tiếng nói: – Chứ không phải sao? Mới rồi gặp mấy người kia, vơ công quả thật không kém chúng ta. Nên biết họ mời thêm vài cao thủ không kém họ bao nhiêu th́ cuộc họp mặt ở lầu Yên Vũ thắng phụ ra sao chưa thể biết đâu. Khưu Xử Cơ hào khí bừng lên nói: – Đại sư ca cứ lo xa, chẳng lẽ phái Toàn Chân lại thua trong tay đám giặc trộm cướp ấy. Mă Ngọc nói: – Chuyện đời khó nói lắm. Mới rồi nếu không có bọn Kha đại ca, Chu nhị ca tới cứu th́ danh vọng mấy mươi năm của phái Toàn Chân đă mất hết v́ ba sư huynh đệ chúng ta rồi. Kha Trấn Ác, Chu Thông khiêm tốn nói: – Đối phương gian vặt, có ra ǵ đâu? Mă Ngọc thở dài nói: – Chu sư thúc được tiên sư đích thân truyền thụ vơ công, bản lĩnh cao gấp mười chúng ta mà rốt lại v́ sính cường hiếu thắng nên mười mấy năm nay không rơ hạ lạc ở đâu. Chúng ta phải lấy đó làm gương, cẩn thận đề pḥng. Khưu Xử Cơ nghe sư huynh nói thế không dám đôi co nữa. Giang Nam lục hiệp không biết họ c̣n có một vị sư thúc, nhưng theo lời Mă Ngọc th́ rơ ràng đó không phải là việc vinh dự cho phái Toàn Chân, cũng không dám hỏi, trong ḷng đều cảm thấy rất kỳ quái. Vương Xử Nhất nghe hai vị sư huynh tṛ chuyện, năy giờ không chen vào câu nào, chỉ im lặng ngẫm nghĩ. Khưu Xử Cơ nh́n Quách Tĩnh và Mục Niệm Từ một cái, nói: – Kha đại ca, đồ đệ của các vị mang ḷng nghĩa hiệp, quả nhiên rất hay. Dương huynh đệ có được một đứa con rể như thế th́ có chết cũng nhắm mắt. Mục Niệm Từ chợt đỏ mặt đứng lên cúi đầu bước ra ngoài. Vương Xử Nhất thấy nàng đứng lên bước đi đột nhiên lóe ra một ư nghĩ, vội nhảy xuống giường vung chưởng đánh thẳng vào đầu vai nàng. Chiêu này xuất thủ rất nhanh, đến khi Mục Niệm Từ hoảng sợ phát giác ra th́ vai phải đă bị tay chưởng đè lên. Y hơi ngừng một chút, đợi Mục Niệm Từ vận ḱnh chống đỡ, ḱnh lực chưa tới nơi th́ đẩy vai nàng một cái. Thiết cước tiên Ngọc Dương tử Vương Xử Nhất là nhân vật loại nào, tuy lúc ấy trọng thương chưa lành, trên tay không có ḱnh lực nhưng một đè một đẩy đă đánh đúng vào lúc ḱnh lực đối phương vận lên chưa tới. Mục Niệm Từ thân h́nh xiêu đi một cái lập tức ngă nhào tới. Vương Xử Nhất đưa tay trái ra khẽ đỡ vào vai nàng. Mục Niệm Từ thân h́nh không tự chủ được lại tung ra, tṛn mắt nh́n Vương Xử Nhất, kinh nghi bất định. Vương Xử Nhất cười nói: – Mục cô nương đừng sợ ta chỉ thử xem công phu của ngươi thôi. Vị cao nhân tiền bối dạy vơ công cho ngươi ba ngày có phải chỉ có chín ngón tay, ăn mặc giống một người ăn mày không? Mục Niệm Từ ngạc nhiên nói: – Ô, phải rồi, sao đạo trường biết? Vương Xử Nhất cười nói: – Vị Cửu chỉ thần cái Hồng lăo tiền bối ấy hành sự thần xuất quỷ nhập, đúng là như con thần long thấy đầu mà không thấy đuôi. Cô nương đă được y đích thân truyền thụ, đúng là cơ duyên rất lớn, quả thật rất đáng chúc mừng. Mục Niệm Từ nói: – Đáng tiếc là lăo nhân gia người không rảnh, chỉ dạy tôi được có ba ngày. Vương Xử Nhất thở dài nói: – Ngươi c̣n thấy chưa đủ à? Ba ngày ấy bằng người khác dạy ngươi mười năm hai mươi năm đấy. Mục Niệm Từ nói: – Đạo trưởng nói đúng lắm. Thoáng trầm ngâm lại hỏi: – Đạo trưởng biết Hồng lăo tiền bối ở đâu không? Vương Xử Nhất cười nói: – Hỏi thế th́ làm khó ta rồi, hơn hai mươi năm trước ta được gặp mặt lăo nhân gia người một lần trên đỉnh Hoa Sơn, từ đó về sau không hề nghe thấy tin tức ǵ của y nữa. Mục Niệm Từ rất thất vọng, từ từ bước ra khỏi pḥng. Hàn Tiểu Oanh hỏi: – Vương đạo trưởng, vị Hồng lăo tiền bối ấy là ai thế? Vương Xử Nhất cười khẽ một tiếng, lên giường ngồi lại. Khưu Xử Cơ ngắt lời nói: – Hàn nữ hiệp, ngươi có lẽ đă nghe câu Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái, Trung Thần thông rồi chứ? Hàn Tiểu Oanh nói: – Cũng đă nghe người ta nhắc tới nói đó là năm vị tiền bối vơ công cao nhất trên đời nhưng không biết có đúng không. Khưu Xử Cơ nói: – Không sai. Kha Trấn Ác chợt nói: – Vị Hồng lăo tiền bối này là Bắc cái trong năm vị cao nhân ấy phải không? Vương Xử Nhất nói: – Đúng thế. Trung Thần thông chính là Vương chân nhân tiên sư của chúng tôi. Giang Nam lục quái nghe nói người họ Hồng kia nổi tiếng ngang hàng với sư phụ của Toàn Chân thất tử bất giác tỏ vẻ kính phục. Khưu Xử Cơ quay nh́n Quách Tĩnh cười nói: – Phu nhân của ngươi là đồ đệ của Cửu chỉ thần cái đại danh lừng lẫy, tương lai c̣n ai dám coi thường ngươi nữa? Quách Tĩnh đỏ bừng mặt, muốn lên tiếng phân bua, nhưng lắp bắp không nói được ra lời. Hàn Tiểu Oanh lại hỏi: – Vương đạo trưởng, ngươi đè lên đầu vai cô ta một cái, làm sao biết cô ta được Cửu chỉ thần cái truyền thụ vơ công? Khưu Xử Cơ vẫy tay nói với Quách Tĩnh – Ngươi lại đây Quách Tĩnh theo lời bước tới cạnh y. Khưu Xử Cơ đặt tay lên vai y, đột nhiên vận ḱnh đè xuống. Quách Tĩnh từng theo Mă Ngọc luyện tập nội công chính tông của Huyền môn, hơn mười năm theo lục quái rèn luyện sức khỏe, ngoại công cũng không kém. Khưu Xử Cơ đè y cái ấy không hề hấn ǵ. Khưu Xử Cơ cười nói: – Thằng nhỏ giỏi. Đột nhiên rút chưởng lại. Quách Tĩnh vốn đang vận ḱnh chống lại cái đè ấy của y, ngoại lực đột nhiên mất đi, nhưng nội ḱnh vẫn c̣n, nào ngờ Khưu Xử Cơ nhanh như chớp lại đánh tới. Quách Tĩnh ḱnh lực trên vai vừa phát hết, ḱnh lực đợt sau chưa kịp vận lên, bị Khưu Xử Cơ đẩy nhẹ một cái, ngă ngửa ra đất. Y chống tay xuống đất một cái lập tức nhảy lên. Mọi người hô hô cười rộ, Chu Thông nói: – Tĩnh nhi, Khưu đạo trưởng dạy ngươi một cao chiêu ấy, phải nhớ cho kỹ đấy! Quách Tĩnh gật đầu vâng dạ. Khưu Xử Cơ nói: – Hàn nữ hiệp, những kẻ sĩ học vơ trên đời, bị đẩy vào vai một cái như thế nếu không chống được ắt phải bắn về phía sau, chỉ có Cửu chỉ thần cái vơ công độc môn lại ngă về phía trước. Chỉ v́ vơ công của y cực kỳ cương mănh, gặp đối phương mạnh lại càng mạnh hơn. Mục cô nương chỉ học y trong một thời gian ngắn nhưng đă luyện được yếu chỉ nội công của Hồng lăo tiền bối. Cô ta không chống được một cái đẩy của Vương sư đệ nhưng quyết không chịu theo thế khuất phục, cho dù có ngă cũng phải ngă về phía chống lại lực đạo của địch nhân. Lục quái nghe xong, quả thấy có lư, đều khâm phục phái Toàn Chân kiến thức sâu rộng. Chu Thông nói: – Vương đạo trưởng đă thấy vị Cửu chỉ thần cái ấy biểu diễn vơ công chưa? Vương Xử Nhất nói: – Hơn hai mươi năm trước, bọn tiên sư, Cửu chỉ thần cái, Hoàng Dược Sư năm vị cao nhân luận kiếm trên đỉnh Hoa Sơn. Hồng lăo tiền bối vơ công trác tuyệt nhưng rất tham ăn, trên đỉnh Hoa Sơn không có thức ǵ ngon, y buồn chán bèn lấy việc luận kiếm làm rượu, nói quyền làm thịt, giảng luận đạo lư kiếm đạo với tiên sư và Hoàng Dược Sư tiền bối một lượt. Lúc ấy bần đạo đứng hầu bên cạnh tiên sư may mắn được nghe đạo lư cao diệu, quả thật rất có ích. Kha Trấn Ác nói: – Ô! Hoàng Dược Sư này có phải là Đông tà trong Đông tà Tây độc không? Khưu Xử Cơ nói: – Đúng thế. Rồi nh́n qua Quách Tĩnh cười nói: – Mă sư ca tuy có dạy cho ngươi một ít nội công nhưng may là giữa hai người không có danh phận thầy tṛ, nếu không th́ tương lai sắp xếp thế thứ ngươi c̣n phải dưới phu nhân của ngươi một bậc, suốt đời không sao ngóc đầu lên được đâu. Quách Tĩnh đỏ mặt nói: – Con không cưới cô ta. Khưu Xử Cơ sửng sốt, hỏi: – Cái ǵ? Quách Tĩnh lại nói: – Con không cưới cô ta. Khưu Xử Cơ sa sầm nét mặt đứng phắt lên hỏi: – Tại sao? Hàn Tiểu Oanh thương đồ đệ, thấy y quẫn bách, vội giải thích hộ y: – Chúng tôi biết hậu nhân của Dương đại gia là con trai, việc chỉ phúc định hôn không cần phải giữ lời nữa, v́ vậy đă bàn định việc chung thân cho Tĩnh nhi ở Mông Cổ. Đại hăn Mông Cổ Thành Cát Tư Hăn đă phong y làm Kim đao pḥ mă. Khưu Xử Cơ vẻ mặt trở nên đáng sợ, trừng trừng nh́n Quách Tĩnh, cười nhạt nói: – Hay lắm, người ta là công chúa, lá ngọc cành vàng, làm sao đem so với bách tính tầm thường được? Lời trăn trối của tiền nhân ngươi không thèm đếm xỉa tới chứ ǵ? Loại người tham phú quư như ngươi, mất gốc phụ nghĩa, có khác ǵ thằng tiểu tử Hoàn Nhan Khang? Cha ngươi năm xưa đă nói những ǵ? Quách Tĩnh vô cùng hoảng sợ, khom lưng nói: – Đệ tử trước nay chưa từng thấy mặt cha. Không biết cha con có di ngôn thế nào, mẹ con cũng chưa từng nói qua, xin đạo trưởng chỉ giáo. Khưu Xử Cơ nghẹn lời ph́ cười, vẻ mặt lập tức trở nên ḥa hoăn, nói: – Quả nhiên không trách ngươi được. Ta thật là thô măng. Lúc ấy bèn đem kể lại chuyện làm quen với hai người Quách Dương ở thôn Ngưu Gia mười tám năm trước, đánh giết truy binh thế nào, truy tầm hai người Quách Dương thế nào, sinh sự đánh nhau với Giang Nam thất quái thế nào, hẹn ước tỷ vơ thế nào kể lại từ đầu tới đuôi một lượt. Quách Tĩnh lúc ấy mới biết thân thế của ḿnh, bất giác nằm phục xuống đất khóc lớn, nghĩ tới việc cha ḿnh chết thảm, thù lớn chưa trả, lại nghĩ tới bảy vị sư phụ ơn nặng như núi, đúng là tan xương nát thịt cũng không đền đáp được. Hàn Tiểu Oanh dịu dàng nói: – Đàn ông ba thê bốn thiếp cũng là chuyện thường. Sắp tới ngươi cứ đem mọi chuyện báo lại với đại hăn, một chồng hai vợ trọn vẹn đôi đường, có ǵ không được? Ta thấy Thành Cát Tư Hăn có hơn một trăm vợ cũng c̣n chưa chịu thôi kia. Quách Tĩnh gạt nước mắt nói: – Con không cưới công chúa Hoa Tranh đâu. Hàn Tiểu Oanh ngạc nhiên hỏi: – Tại sao? Quách Tĩnh nói: – Con không thích cưới nàng. Hàn Tiểu Oanh nói: – Không phải ngươi đă đính hôn với cô ta rồi sao? Quách Tĩnh nói: – Con chỉ coi nàng là em gái, là bạn tốt chứ không muốn cưới nàng. Khưu Xử Cơ mừng rỡ nói: – Thằng nhỏ giỏi, có chí khí, có chí khí. Bất kể y là đại hăn, công chúa ǵ ǵ, ngươi cứ theo lời cha ngươi và Dương thúc thúc cưới Mục cô nương thôi. Không ngờ Quách tĩnh lại lắc đầu: – Con cũng không cưới Mục cô nương. Mọi người đều thấy kỳ quái, không biết y muốn ǵ. Hàn Tiểu Oanh là phụ nữ, dù sao tâm ư cũng tinh tế hơn, bèn hạ giọng hỏi: – Ngươi có người khác rồi phải không? Quách Tĩnh đỏ bừng mặt, hồi lâu mới gật gật đầu. Hàn Bảo Câu và Khưu Xử Cơ đồng thanh hỏi: – Ai thế? Quách Tĩnh thẹn tḥ không đáp. Hàn Tiểu Oanh đêm trước đánh nhau với Mai Siêu Phong, Âu Dương Khắc trong vương phủ đă lưu tâm tới Hoàng Dung, thấy nàng lông mày như vẽ, phong tư xinh đẹp đă ngấm ngầm khen ngợi, lúc ấy xoay chuyển ư nghĩ, lại nhớ tới dáng vẻ rất thân thiết quan tâm của Hoàng Dung với y bèn hỏi: – Là tiểu cô nương mặc áo trắng phải không? Quách Tĩnh đỏ mặt gật gật đầu. Khưu Xử Cơ hỏi: – Tiểu cô nương đại cô nương, áo trắng áo đen ǵ thế? Hàn Tiểu Oanh trầm ngâm nói: – Ta nghe Mai Siêu Phong gọi y thị là tiểu sư muội, lại gọi cha y thị là sư phụ… Khưu Xử Cơ và Kha Trấn Ác đồng thời đứng phắt lên: – Chẳng lẽ là con gái Hoàng Dược Sư? Hàn Tiểu Oanh kéo tay Quách Tĩnh, hỏi: – Tĩnh nhi, y thị họ Hoàng phải không? Quách Tĩnh đáp: – Dạ. Hàn Tiểu Oanh nhất thời hoảng sợ im bặt. Kha Trấn Ác lảm nhảm nói: – Ngươi muốn cưới sư muội của Mai Siêu Phong à? Chu Thông hỏi: – Cha y thị hứa gả y thị cho ngươi à? Quách Tĩnh nói: – Con chưa gặp cha nàng, cũng không biết cha nàng là ai. Chu Thông lại hỏi: – Vậy là các ngươi tự ư đính hôn phải không? Quách Tĩnh không biết tự ư đính hôn là ǵ, tṛn xoe mắt không đáp. Chu Thông nói: – Ngươi nói với cô ta nhất định sẽ cưới cô ta, cô ta cũng nói là sẽ lấy ngươi, có đúng không? Quách Tĩnh nói: – Chưa nói ǵ cả. Một lúc sau, lại nói: – Chẳng cần nói nữa. Con không thể không có nàng, Dung nhi cũng không thể không có con, hai người chúng con đă biết rơ thế rồi. Hàn Bảo Câu nhất sinh chưa từng nếm mùi t́nh yêu nghe mấy câu ấy rất không thích, quát lên: – Ăn nói ǵ thế? Hàn Tiểu Oanh lại nhớ tới Trương A Sinh Trong Giang Nam thất quái chúng ta th́ Ngũ ca tính nết giống Tĩnh nhi nhất. Nhưng y vẫn ngấm ngầm yêu thương ḿnh mà cho rằng không xứng đáng với ḿnh, không dám để lộ t́nh ư, cũng giống Tĩnh nhi đối với tiểu cô nương họ Hoàng kia, nói nào là hai người trong ḷng đều biết, con không thể thiếu nàng, nàng cũng không thể thiếu con, nếu trước khi y chết mấy tháng ḿnh cho y biết thật ra ḿnh cũng không thể thiếu y, th́ một đời y cũng được vài tháng vui vẻ sung sướng. Chu Thông nhẹ nhàng nói: – Cha y thị là một đại ma đầu giết người không chớp mắt, ngươi có biết không? Nếu y biết ngươi lén yêu thương con gái y th́ ngươi c̣n sống được sao? Mai Siêu Phong học chưa được một phần mười bản lĩnh của y mà đă lợi hại như thế. Lăo Đào Hoa đảo chủ này mà muốn giết ngươi th́ ai cứu nổi? Quách Tĩnh hạ giọng nói: – Dung nhi tốt như thế, con nghĩ… con nghĩ cha nàng cũng không phải là người xấu. Hàn Bảo Câu mắng: – Nói thối lắm! Hoàng Dược Sư xấu tàn xấu tệ tại sao không phải là người xấu? Ngươi mau phát thệ thề từ nay về sau vĩnh viễn không gặp mặt con tiểu yêu nữ ấy nữa. Giang Nam lục quái v́ Hắc Phong song sát hại chết Tiếu Di đà Trương A Sinh, có mối huyết hải thâm thù với song sát nên cũng giận sư phụ họ thấu xương, đều nghĩ vơ công mà Hắc Phong song sát dùng để giết chết Trương A Sinh là do Hoàng Dược Sư truyền cho, nếu trên đời không có lăo đại ma đầu Hoàng Dược Sư ấy th́ Trương A Sinh cũng không đến nỗi phải chết phí mạng. Quách Tĩnh cảm thấy khó xử, một bên là ơn sâu của các sư phụ, một bên là t́nh nghĩa của Hoàng Dung, nghĩ thầm nếu không c̣n được gặp mặt Dung nhi th́ kiếp này làm sao làm người được nữa? Chỉ thấy mấy vị sư phụ đều nghiêm khắc nh́n ḿnh chằm chằm, trong ḷng vô cùng chua xót, quỳ hai gối xuống, hai ḍng nước mắt chảy ṛng ṛng trên mặt. Hàn Bảo Câu bước lên một bước, cao giọng nói: – Nói mau lên! Nói là sẽ không gặp con tiểu yêu nữ ấy nữa. Đột nhiên ngoài song cửa có một giọng con gái trong trẻo vang lên: – Các ngươi làm ǵ mà ép y như thế? Thật không biết xấu hổ. Mọi người đều sửng sốt. Cô gái kia lại nói: – Tĩnh ca ca, mau ra đây! Quách Tĩnh vừa nghe chính là Hoàng Dung, vừa sợ vừa mừng, săi chân chạy ra, chỉ thấy nàng đang đứng giữa sân, tay trái cầm cương con Hăn huyết bảo câu. Con tiểu hồng mă nh́n thấy Quách Tĩnh, hí vang mừng rỡ, nhảy cẫng lên. Hàn Bảo Câu. Toàn Kim Phát, Chu Thông, Khưu Xử Cơ bốn người theo ra. Quách Tĩnh nói với Hàn Bảo Câu: – Tam sư phụ, đây là nàng. Nàng là Dung nhi, Dung nhi không phải là yêu nữ! Hoàng Dung mắng: – Lăo béo lùn khó coi nhà ngươi tại sao lại chửi ta là tiểu yêu nữ? Lại chỉ Chu Thông nói: – C̣n gă tú tài xấu xa dơ dáy ngươi tại sao lại chửi cha ta, nói ông là đại ma đầu giết người không chớp mắt? Chu Thông không quen cô gái nhỏ này, cười khẽ một tiếng, nghĩ thầm cô gái nhỏ này quả nhiên vô cùng xinh đẹp, nhất sinh chưa từng thấy, chẳng trách Tĩnh nhi lại điên đảo v́ y thị như thế. Hàn Bảo Câu lại bừng bừng nổi giận, vểnh cả râu lên quát: – Cút mau, cút mau! Hoàng Dung vỗ tay hát: – Quả dưa lùn, trái cầu da, đá một cước, bắn tung ra, đá hai cước… Quách Tĩnh quát: – Dung nhi không được bướng bỉnh? Mấy vị này là sư phụ của ta. Hoàng Dung lè lè lưỡi, làm ra vẻ mặt nhát ma. Hàn Bảo Câu săi chân bước tối vươn tay đẩy nàng. Hoàng Dung lại hát: – Quả dưa lùn, trái cầu da… Đột nhiên đưa tay kéo hông Quách Tĩnh, dùng sức nhấc một cái, hai người cùng vọt lên con tiểu hồng mă. Hoàng Dung kéo cương một cái, con ngựa đă như tên rời khỏi dây bắn thẳng đi. Hàn Bảo Câu thân pháp có nhanh hơn cũng làm sao đuổi theo được con Hăn huyết bảo câu phi như chớp ấy. Đến khi Quách Tĩnh hơi định thần, quay đầu nh́n lại th́ đă không c̣n nh́n thấy rơ khuôn mặt của bọn Hàn Bảo Câu nữa, trong chớp mắt mọi người đă trở thành một đốm đen xa xa, chỉ thấy gió lộng bên tai, ḱnh phong táp mặt, con tiểu hồng mă phóng đi vô cùng mau lẹ. Hoàng Dung tay phải cầm cương, tay trái đưa ra nắm chặt tay Quách Tĩnh. Hai người tuy chia tay nhau không đầy nửa ngày nhưng mới rồi một người trong pḥng, một người ngoài cửa đều tim đập th́nh thịch, lo lắng tức giận chỉ sợ mất nhau, lúc ấy được gặp lại cũng như kiếp khác trùng phùng. Quách Tĩnh trong ḷng mơ mơ hồ hồ, tự thấy chạy trốn sư phụ quả thật rất không nên, nhưng nghĩ tới phải bỏ Hoàng Dung c̣n thân thiết hơn tính mạng của minh, từ nay về sau vĩnh viễn không được thấy mặt, như thế chẳng thà đứt đầu đổ máu chứ quyết không thể nào khuất phục nghe theo được. Con tiểu hồng mă phi mau một hồi, ra khỏi Yên Kinh mấy mươi dặm Hoàng Dung mới kéo cương dừng lại, nhảy xuống đất. Quách Tĩnh cũng nhảy xuống theo, con tiểu hồng mă không ngừng dúi đầu vào hông y, mười phần thân thiết. Hai người tay nắm tay im lặng nh́n nhau, ngàn muôn câu nói không biết bắt đầu từ chỗ nào. Tuy không nói câu nào, nhưng đôi ḷng tương thông, đều đă sớm biết tâm ư đối phương. Qua một hồi rất lâu, Hoàng Dung nhè nhẹ buông tay Quách Tĩnh ra, lấy trong cái túi cạnh yên ngựa ra một chiếc khăn tay, tới khe nhỏ bên cạnh nhúng nước đưa Quách Tĩnh lau mặt. Quách Tĩnh đang ngơ ngẩn xuất thần, cũng không đón lấy, chợt nói: – Dung nhi, không thế này không xong? Hoàng Dung giật nảy ḿnh, nói: – Cái ǵ? Quách Tĩnh nói: – Chúng ta quay về gặp các sư phụ của ta. Hoàng Dung hoảng sợ nói: – Trở về à? Chúng ta cùng trở về à? Quách Tĩnh nói: – Ờ, ta phải dắt tay cô tới nói với sáu vị sư phụ và Mă đạo trưởng rằng Dung nhi không phải là yêu nữ… Vừa nói vừa cầm tay Hoàng Dung, ngẩng đầu lên nói như chém đinh chặt sắt, tựa hồ bọn Kha Trấn Ác, Mă Ngọc đang trước mặt: – Sư phụ đối với con ơn nặng như núi, đệ tử có tan xương nát thịt cũng không báo đáp được, nhưng mà… nhưng mà Dung nhi… Dung nhi không phải là tiểu yêu nữ, nàng là một cô nương rất tốt rất tốt… rất tốt… rất tốt… Y trong ḷng có vô số lời muốn biện hộ cho Hoàng Dung, nhưng ra tới đầu lưỡi th́ ngoài mấy chữ nói nàng rất tốt rất tốt lại không biết nói ǵ. Hoàng Dung lúc đầu thấy buồn cười, nhưng nghe đến đoạn sau không ḱm được vô cùng cảm động, nhẹ nhàng nói: – Tĩnh ca ca, sư phụ của ngươi rất căm hận ta, ngươi nói nhiều cũng vô ích. Không cần trở về nữa! Ta theo ngươi vào núi sâu, ra biển lớn, t́m tới nơi nào mà họ vĩnh viễn không t́m tới được. Quách Tĩnh trong ḷng rúng động, lập tức nghiêm trang nói: – Dung nhi, chúng ta không trở về không được đâu. Hoàng Dung kêu lên: – Họ nhất định chia rẽ chúng ta, hai chúng ta từ nay về sau không thể được gặp mặt nhau nữa. Quách Tĩnh nói: – Chúng ta có chết cũng không chia ĺa. Hoàng Dung trong ḷng vốn thấy đau khổ, nghe câu nói ấy của y c̣n hơi cả ngàn lời thề thốt, đột nhiên vô cùng tin tưởng, chỉ thấy hai trái tim đă ràng buộc với nhau, trong thiên hạ không có người nào, không có sức mạnh nào có thể tách rời, nghĩ thầm đúng thế, nhiều lắm là chết, chẳng lẽ c̣n có cái ǵ lợi hại hơn cái chết sao? Liền nói: – Tĩnh ca ca, ta vĩnh viễn nghe lời ngươi. Chúng ta có chết cũng không chia ĺa. Quách Tĩnh mừng rỡ nói: – Vốn là ta nói cô rất tốt rất tốt mà. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, lấy trong túi da ra một tảng thịt ḅ sống, dùng đất bùn bọc lại nhặt một mớ cành khô, đánh lửa lên đốt, nói: – Cho con tiểu hồng mă nghỉ một lúc, chúng ta sẽ quay lại. Hai người ăn thịt ḅ, con tiểu hồng mă cũng ăn no cỏ, hai người lên ngựa quay về đường cũ, đến giờ Mùi đă tới trước khách điếm nhỏ. Quách Tĩnh kéo tay Hoàng Dung bước vào khách điếm. Tiểu nhị trong điếm từng được Quách Tĩnh cho tiền, thấy y quay lại, hớn ha hớn hở bước ra đón, nói: – Chào lăo nhân gia, mấy vị ở đây đều đă đi rồi. Lăo nhân gia người ăn ǵ không? Quách Tĩnh giật ḿnh hỏi: – Họ đi cả rồi à? Có nhắn lại ǵ không? Tiểu nhị nói: – Không có, họ đi về phía nam, mới đi không đầy hai giờ. Quách Tĩnh nói với Hoàng Dung: – Chúng ta đuổi theo. Hai ngoài ra khỏi khách điếm lên ngựa đuổi về phía nam nhưng thủy chung không thấy tung tích của tam tử lục quái. Quách Tĩnh nói: – Chỉ sợ các sư phụ đi đường khác. Bèn giục ngựa quay lại. Con tiểu hồng mă đúng là thần quán, tuy có hai người cưỡi nhưng vẫn phi mau, không có vẻ ǵ mệt mỏi. Dọc đường hỏi thăm, người đi đường đều nói không thấy nhân vật nào như Toàn Chân tam tử, Giang Nam lục quái. Quách Tĩnh rất thất vọng, Hoàng Dung nói: – Ngày Trung thu sẽ gặp nhau ở lầu Yên Vũ tại Gia Hưng, lúc ấy ắt có thể gặp các vị sư phụ của ngươi. Ngươi muốn nói ta rất tốt, rất tốt th́ lúc ấy nói cũng không muộn. Quách Tĩnh nói: – Đến Trung thu c̣n nửa năm nữa. Hoàng Dung cười nói: – Trong nửa năm ấy chúng ta cứ đi chơi khắp nơi, lại không hay à? Quách Tĩnh vốn tính t́nh khoáng đạt, lại là thiếu niên ham chơi, huống chi có người trong ḷng bên cạnh, không khỏi thỏa măn, lập tức vỗ tay khen hay. Hai người tới một thị trấn nhỏ, nghỉ lại một đêm, sáng hôm sau mua một con ngựa trắng cao lớn. Quách Tĩnh nhất định cưỡi con ngựa trắng, cho Hoàng Dung cưỡi con tiểu hồng mă. Hai người sóng cương cùng đi, dọc đường du sơn ngoạn thủy, vô cùng vui vẻ, hoặc sóng vai nằm trên đồng rộng, hoặc ở chung một pḥng ở thôn quê, tuy vô cùng thương yêu nhau, nhưng hai người c̣n nhỏ ngây thơ, không làm chuyện ǵ thất lễ. Hoàng Dung th́ không có ǵ đáng lạ, Quách Tĩnh cũng cảm thấy nên như thế. Hôm ấy tới địa giới Thái Ninh phủ Tập Khánh Tây lộ vùng Kinh đông. Lúc ấy gần tiết Đoan dương, khí trời đă rất nóng bức. Hai người giục ngựa phi suốt nửa ngày, mặt trời đă lên tới đỉnh đầu. Quách Tĩnh và Hoàng Dung từ đầu tới lưng toàn mồ hôi. Trên đường cái bụi bay mịt mù, dính vào mặt mũi rất khó chịu. Hoàng Dung nói: – Chúng ta không đi nữa, t́m một chỗ nào mát mẻ nghỉ lại. Quách Tĩnh nói: – Được rồi, tới chỗ thị trấn phía trước uống một ấm trà rồi sẽ nói. Đang tṛ chuyện, ngựa của hai người đă đuổi tới một chiếc kiệu, một con lừa phía trước, thấy người cưỡi trên lừa thân h́nh to béo, mặc áo bào gấm Thục màu tím, tay cầm một cái quạt lớn phe phẩy không ngừng, con lừa th́ vừa gầy vừa nhỏ, chở tấm thân nặng gần hai trăm năm mươi sáu mươi cân của y vô cùng mệt mỏi, bước đi loạng choạng. Tấm rèm bốn bên chiếc kiệu bị gió thổi tung lên, trong kiệu là một nữ nhân béo mập mặc áo hồng, không đơn độc th́ có đôi, hai tên kiệu phu cũng đều thân h́nh nhỏ thó ốm yếu, bước đi cứ thở hồng hộc. Cạnh kiệu có một a hoàn cầm một chiếc quạt lá bồ, không ngừng quạt cho người đàn bà béo mập trong kiệu. Hoàng Dung giục ngựa vượt lên, đi quá đám người ấy bảy tám trượng th́ kéo cương quay đầu ngựa lại, chặn đường chiếc kiệu. Quách Tĩnh ngạc nhiên hỏi: – Cô làm ǵ vậy? Hoàng Dung kêu lên: – Ta muốn xem dáng vẻ của vị thái thái này. Nàng chăm chú nh́n vào trong kiệu, chỉ thấy người đàn bà béo mập ấy khoảng bốn mươi tuổi, trên búi tóc cắm một cành kim thoa, bên mái tóc giắt một đóa hoa vải lớn màu hồng, khuôn mặt tṛn như cái mâm, miệng nhọn mắt nhỏ, hai tai vểnh ra, mũi bẹp dí xuống mặt trông như không có, mặt trát một lớp phấn dày nhưng bị mồ hôi trên trán chảy xuống vạch ra thành mấy cái rănh rất sâu. Y thị nghe mấy câu ấy của Hoàng Dung bèn dựng ngược đôi lông mày rậm, hung dữ trợn mắt nh́n rồi the thé kêu lên: – Có cái ǵ hay mà nh́n? Hoàng Dung vốn có ư sinh sự, đối phương lại gây hấn trước, đúng là mong mà c̣n chưa được, bèn ḱm con tiểu hồng mă chặn ngay giữa đường, cười nói: – Ta muốn nh́n vóc dáng ẻo lả xinh đẹp của ngươi? Đột nhiên quát lớn một tiếng, giơ roi lên thúc con tiểu hồng mă xông tới húc vào chiếc kiệu. Hai người kiệu phu cả kinh, kêu lên: – Trời ơi! Lập tức buông đ̣n kiệu nhảy tránh qua một bên. Chiếc kiệu đổ xuống, người đàn bà béo mập lăn lông lốc trong kiệu ra ngoài rơi xuống giữa đường, khua tay khua chân không ḅ dậy không được. Hoàng Dung đă ḱm con hồng mă đứng lại, vỗ tay cười lớn. Nàng đùa xong vốn định quay ngựa bỏ đi, không ngờ người béo mập cưỡi lừa vung roi đánh mạnh tới nàng, chửi: – Quân lưu manh này ở đâu tới thế! Người đàn bà béo mập nằm ngang giữa đường, miệng không ngớt thao thao chửi mắng tục tĩu. Hoàng Dung tay trái vươn ra, túm lấy ngọn roi của người béo mập, thuận tay kéo một cái, y lập tức rơi khỏi lưng lừa. Hoàng Dung giơ roi đánh tới tấp vào đầu vào mặt y. Người đàn bà béo mập kêu lên: – Có nữ cường đạo? Đánh chết người ta rồi! Nữ cường đạo chặn đường ăn cướp? Hoàng Dung một là không làm, hai là đă làm th́ không thôi, rút ngọn Nga mi cương thích ra, khom lưng một cái, xoẹt một tiếng cắt luôn vành tai trái y thị. Người đàn bà béo mập ấy lập tức mặt đầy máu tươi, kêu rống lên như heo bị chọc tiết. Lúc ấy người béo mập đă sợ hồn phi phách tán, quỳ xuống đất kêu lên: – Xin nữ đại vương tha mạng? Tôi… tôi có tiền đây! Hoàng Dung sa sầm mặt, quát: – Ai cần tiền của ngươi? Người đàn bà này là ai? Người béo mập nói: – Là… là phu nhân của tôi! Tôi… chúng tôi về nhà cha mẹ nàng… về thăm cha mẹ nàng. Hoàng Dung nói: – Hai người các ngươi vừa khỏe vừa mập, tại sao không tự ḿnh đi đường? Muốn tha mạng không khó, chỉ là phải nghe lời ta sai bảo! Người béo mập nói: – Dạ, dạ xin nghe lời sai bảo của cô nương đại vương. Hoàng Dung nghe y gọi ḿnh là cô nương đại vương cảm thấy rất mới mẻ, bật cười khanh khách, nói: – Hai tên kiệu phu đâu? Cả con a hoàn kia nữa, ba người các ngươi lên kiệu ngồi mau. Ba người không dám chần chừ, đỡ chiếc kiệu lật úp trên đường lên, lần lượt bước vào. May là ba người thân thể gầy thấp, dồn lại chỉ e c̣n chưa bằng người đàn bà béo mập kia, ngồi trên kiệu cũng không chật chội ǵ lắm. Ba người và Quách Tĩnh cùng hai vợ chồng béo mập nọ sáu đôi mắt cứ nh́n chằm chằm vào Hoàng Dung, không biết nàng có ư định kỳ quái ǵ. Hoàng Dung nói: – Hai vợ chồng nhà ngươi b́nh thời tác oai tác phúc, cậy có mấy đồng tiền thối tha khinh khi hà hiếp người nghèo. Bây giờ gặp phải cô nương đại vương, muốn chết hay muốn sống? Lúc ấy người đàn bà béo mập kia không kêu la nữa, tay trái ôm vết thương trên mặt, cùng người béo mập đồng thanh kêu lên: – Muốn sống, muốn sống, xin cô nương đại vương tha mạng. Hoàng Dung nói: – Được, hôm nay tới lượt hai người các ngươi làm kiệu phu, khiêng kiệu đi mau! Người đàn bà béo mập nói: – Tôi… tôi chỉ biết ngồi kiệu, không biết khiêng kiệu. Hoàng Dung cứa ngọn cương thích vào mũi y thị một cái, quát: – Ngươi không biết khiêng kiệu th́ ta sẽ cắt mũi ngươi. Người đàn bà béo mập sợ bị nàng cắt mất mũi, vội kêu lớn: – Ái cha, đau chết người ta đi thôi. Hoàng Dung quát: – Ngươi có khiêng không? Người béo mập đă tới nhấc lấy đ̣n kiệu, nói: – Khiêng, khiêng, chúng tôi khiêng mà. Người đàn bà béo mập không biết làm sao, đành khom người nhấc đ̣n kiệu lên vai, đứng thẳng người lên. Vợ chồng cặp tài chủ này lúc b́nh thời ăn uống tẩm bổ rất nhiều, thân thể to lớn khỏe mạnh, khiêng kiệu rảo chân bước đi, rơ ràng rất có tài cán. Hoàng Dung và Quách Tĩnh đồng thanh khen: – Khiêng rất khéo! Hoàng Quách hai người cưỡi ngựa áp giải sau kiệu. Đi được hơn mười trượng Hoàng Dung mới giục ngựa phi mau, kêu lên: – Tĩnh ca ca, chúng ta chạy thôi? Hai người phi được một đoạn, quay đầu nh́n lại chỉ thấy cặp vợ chồng béo mập kia vẫn c̣n khiêng kiệu bước đi, không dám buông xuống, hai người không nhịn được bật tiếng cười ha hả. Hoàng Dung nói: – Mụ đàn bà béo mập kia đáng ghét như thế, vừa khó coi vừa vô tích sự. Ta vốn định bắt y thị đi gả cho Khưu Xử Cơ, chỉ tiếc là ta đánh không lại lăo mũi trâu ấy. Quách Tĩnh vô cùng ngạc nhiên, hỏi: – Tại sao lại gả cho Khưu đạo trưởng? Y không cần đâu. Hoàng Dung nói: – Dĩ nhiên là y không cần, nhưng y lại không chịu nghĩ xem, ngươi nói không chịu cưới Mục cô nương, tại sao y cứ ép ngươi cưới cô ta? Hừ, đợi một ngày nào đó vơ công của ta cao hơn lăo đạo sĩ mũi trâu ấy, nhất định ta sẽ ép y cưới một nữ nhân vừa xấu vừa dữ, cho y nếm mùi bị người ta ép phải cưới vợ. Quách Tĩnh nghẹn lời ph́ cười, té ra trong ḷng nàng đă có chủ ư, qua hồi lâu nói: – Dung nhi, Mục cô nương không phải vừa xấu vừa dữ, có điều ta chỉ cưới cô thôi. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, nói: – Ngươi không nói ta cũng biết. Đang đi chợt nghe phía sau một rặng cây lớn có tiếng nước chảy róc rách. Hoàng Dung phi ngựa ṿng ra phía sau, đột nhiên reo mừng ầm lên. Quách Tĩnh giục ngựa theo qua, té ra là một ḍng khe sâu trong vắt nh́n thấy tận đáy, dưới đáy đầy những viên đá cuội to bằng quả trứng màu lục, màu trắng, màu đỏ, màu tía, hai bên bờ khe đều là liễu rũ, cành lá tha thướt, cá dưới khe bơi lội có thể thấy được. Hoàng Dung cởi áo ngoài, bùm một tiếng nhảy luôn xuống nước. Quách Tĩnh giật nảy ḿnh, bước tới cạnh khe, chỉ thấy hai tay nàng giơ lên nắm chặt một con cá thanh ngư dài gần một thước, con cá quẫy đuôi lia lịa, cố sức vùng vẫy. Hoàng Dung kêu lên: – Bắt lấy Rồi ném con cá lên bờ. Quách Tĩnh thi triển cầm nă thủ chụp lấy, nhưng con cá rất trơn, lập tức rơi xuống, giẫy giụa nhảy tung trên mặt đất. Hoàng Dung vỗ tay cười lớn, kêu lên: – Tĩnh ca ca, xuống đây bơi nào. Quách Tĩnh sinh trưởng ở sa mạc, không biết thủy tính, cười cười lắc đầu. Hoàng Dung nói: – Xuống đây, ta dạy ngươi bơi. Quách Tĩnh thấy nàng nô đùa trong nước rất thú vị, lập tức cởi áo ngoài, từng bước từng bước lội xuống khe. Hoàng Dung kéo chân y một cái y đứng không vững ngă luôn xuống nước, sau lúc hoảng sợ, lập tức uống mấy ngụm nước. Hoàng Dung cười rộ đỡ y lên, dạy y cách hít thở khua tay khua chân. Phép bơi lội chủ yếu là ở chỗ hít thở. Quách Tĩnh thu tập nội công có căn bản, tinh thông công phu hít thở thổ nạp, tập được nửa ngày đă biết cách thức. Đêm ấy hai người nghỉ lại cạnh khe, sáng sớm hôm sau lại một người dạy một người học bơi. Hoàng Dung sinh trưởng ở hải đảo, từ nhỏ đă thông thạo thủy tính. Hoàng Dược Sư văn học vơ học không môn nào không tinh thâm, chỉ có công phu dưới nước là thua xa con gái. Quách Tĩnh được thầy giỏi chỉ điểm, mỗi ngày bơi lội dưới suối bốn năm giờ, sau bảy tám ngày đă có thể ra vào ḍng suối nổi ch́m như ư. Hôm ấy hai ngươi bơi suốt nửa ngày vẫn c̣n thích thú, bèn bơi lên ngọn suối, được vài dặm chợt nghe tiếng nước vang lên, chuyển qua một khúc quanh thảy phía trước có một làn nước đổ xuống, là một ngọn thác cao hơn mười trượng, như một tấm rèm trắng buông xuống sườn núi. Hoàng Dung nói: – Tĩnh ca ca, chúng ta chui qua thác này lên đỉnh núi đi. Quách Tĩnh nói: – Được, chúng ta thử xem. Cô mặc chiếc Nhuyễn vị giáp vào để pḥng thân. Hoàng Dung nói: – Không cần đâu? Rồi kêu lớn một tiếng, hai người đồng thời nhảy vào giữa thác, thế nước rất mạnh, đừng nói là vin trèo, ngay cả đứng cũng đứng không vững, cước bộ vừa hơi nhích, thân h́nh đă bị ḍng nước xô đi. Hai người thử mấy lần, cuối cùng đành phải lui lại. Quách Tĩnh trong ḷng không phục, hùng hổ nói: – Dung nhi, chúng ta nghỉ lại một đêm, sáng mai sẽ quay lại. Hoàng Dung cười nói: – Được? Nhưng cũng không cần phải tức giận cái thác này. Quách Tĩnh tự thấy ḿnh vô lư, bật cười ha hả. Ngày hôm sau lại thử th́ ḅ lên được hơn một trượng. May là hai người khinh công cao cường, mỗi lần bị ḍng nước xô đi, chẳng qua chỉ rơi xuống phía dưới chứ không bị thương. Hai người luyện tập thủy tính, hàng ngày ra vào lên xuống ḍng thác. Đến hôm thứ tám. Quách Tĩnh đă lên tới đỉnh núi, vươn tay kéo Hoàng Dung lên. Hai người lên tới đỉnh núi nhảy nhót reo ḥ, vui mừng như điên, nắm tay nhau nhảy vào thác trôi xuống dưới. Như thế qua hơn mười ngày, Quách Tĩnh nhờ nội công thâm hậu, thủy tính cũng đă không c̣n kém, tuy so với Hoàng Dung th́ c̣n kém xa nhưng Hoàng Dung nói cũng đă hơn cha nàng nhiều. Hai người chơi đến lúc chán chê, mới lên ngựa đi về phía nam. Hôm ấy tới cạnh Trường Giang, trời đă xế chiều. Quách Tĩnh thấy sông lớn chảy về đông, sóng trắng cuồn cuộn, bốn bề vô cùng vô tận, nước trên thượng du không ngừng đổ về, chợt thấy hào khí xông mây, thân h́nh như hoạ làm một với nước sông. Ngắm nh́n hồi lâu, Hoàng Dung chợt nói: – Phải đi thôi. Quách Tĩnh nói: – Phải! Hai người ở chung với nhau trong bấy nhiêu này, đôi bên không cần nói nhiều cũng đă biết tâm ư đối phương. Hoàng Dung nh́n thấy ánh mắt y đă biết y nghĩ tới việc qua sông. Quách Tĩnh tháo cương cho con ngựa trắng, nói: – Không cần ngươi nữa, tự ta đi thôi. Rồi vỗ lên mông con hồng mă một cái, hai người một ngựa nhất tề nhảy xuống sông. Con tiểu hồng mă hí dài một tiếng bơi vượt lên. Quách Tĩnh và Hoàng Dung sóng vai bơi sau, hai người ra tới giữa sông, con tiểu hồng mă đă xa xa phía trước. Trên trời sao dày lấp lánh, ngoài sóng gió trên sông th́ không có tiếng ǵ khác, tựa hồ giữa trời đất chỉ c̣n có hai người. Lại bơi một lúc, đột nhiên mây đen che kín bầu trời mặt sông tối sẫm lại, kế đó sấm chớp nổi lên, liên tiếp nổ rền, mỗi tiếng sét tựa hồ đều giáng xuống đỉnh đầu. Quách Tĩnh kêu lên: – Dung nhi, cô sợ không? Hoàng Dung cười nói: – Có ngươi bên cạnh, ta không sợ. Mùa hè dễ mưa dễ tạnh, hai người bơi tới bờ bên kia th́ mưa đă tạnh, trăng sáng lộ ra trên không. Quách Tĩnh nhặt cành khô nhen lửa, Hoàng Dung lấy quần áo trong bao phục ra cho hai người thay, đem quần áo ướt hong lên đống lửa. Chợp mắt một lúc, trời đă dần sáng, trong một nhà dân quê cạnh bờ sông có tiếng một con gà trống gáy vang. Hoàng Dung ngáp một cái ngồi dậy, nói: – Đói quá! Rồi săi chân chạy về phía đó, không đầy một khắc cắp một con gà trống to béo ở nách chạy về, cười nói: – Chúng ta chạy cho xa, đừng để chủ nhân nh́n thấy. Hai người đi hơn một dặm về phía Đông, con tiểu hồng mă lọc cọc đi theo phía sau. Hoàng Dung dùng ngọn Nga mi cương thích mổ bụng con gà, rửa sạch bộ ḷng, cũng không nhổ lông, dùng nước và một mớ đất bọc ngoài con gà, đặt lên lửa đốt. Đốt một lúc, trong khối đất bốc ra một mùi thơm, đợi đến khi đất bùn đă khô, tách lớp đất khô ra, lông gà cũng theo đó rụng ra, thịt gà trắng nơn, mùi thơm sực mũi.
|