|
Xạ Điêu anh hùng truyện Hồi 21: Đá nặng ngàn cânÂu Dương Phong chỉ thấy trên người nóng ran, ván thuyền dưới chân chấn động rất mạnh, biết chiếc thuyền vỡ này trong chớp mắt sẽ ch́m xuống biển, nhưng Hồng Thất Công vẫn đánh ráo riết không hề ngơi tay, nếu không thi triển tuyệt chiêu ra sát thủ chỉ e hôm nay khó mà sống sót, ngọn xà trượng trên tay trái chợt rút về, tay phải quét mạnh ra. Hồng Thất Công trúc bổng đập lên xà trượng, tay trái vung ra gạt tay y, chợt thấy cánh tay Âu Dương Phong theo thế cong lại, cử quyền mau như chớp đánh vào huyệt Thái dương của ḿnh. Bộ Linh xà quyền pháp này là Âu Dương Phong tiềm tâm khổ luyện mà thành, vốn định chờ đến lúc tỷ vơ lần thứ hai ở Hoa sơn sẽ một phen đem ra áp đảo những người c̣n lại, nên lúc giao đấu hàng ngàn chiêu với Hồng Thất Công trên đảo Đào Hoa thủy chung vẫn không dùng tới bộ quyền pháp uốn lượn theo thân h́nh loài rắn này. Thân rắn tuy có xương nhưng cũng như không xương, có thể quăng khắp bốn phương tám hướng tùy ư, v́ vậy yếu chỉ của pho quyền pháp này là ở chỗ cánh tay tựa hồ có thể cong được ở những chỗ không cong được, địch nhân chỉ cho rằng đưa tay gạt đỡ là xong, nào ngờ càng vào gần th́ đột nhiên sẽ có một quyền từ phương vị không ngờ đánh tới. Muốn cánh tay có thể mềm mại uốn khúc tùy ư th́ không thể, nhưng phương vị phát quyền th́ không dễ nghĩ ra, trong con mắt địch nhân th́ cánh tay của ḿnh quả thật linh động như con rắn. Thật ra chiêu quyền mà Âu Dương Phong phát ra lúc khẩn cấp quan đầu ấy Hồng Thất Công vốn khó đón đỡ cho dù không đến nỗi bị thương cũng phải luống cuống, nào ngờ lúc Âu Dương Khắc giao thủ với Quách Tĩnh ở huyện Bảo ứng đă dùng qua, tuy giành được phần thắng nhưng đă bị Hồng Thất Công nh́n ra chỗ quan yếu bên trong. Hôm ấy y không dự bữa tiệc của Lê Sinh và quần cái mời mọc, chính là đang vất vả suy nghĩ cách phá giải. Bây giờ thấy Âu Dương Phong rốt lại đă sử dụng, trong ḷng mừng thầm, ngoặc cổ tay vươn ngón ra, mau lẹ dùng Cầm nă thủ chụp vào tay quyền của y, chiêu ấy vừa khớp về vị trí, vừa mau vừa chuẩn, đúng là cách thức xảo diệu để khắc chế Linh xà quyền pháp. Xem ra tựa hồ rất khéo léo, nhưng thật ra Hồng Thất Công đă suy nghĩ qua mấy ngày đêm, sau đó không những luyện tập thành thục, dùng để ứng phó với Linh xà quyền pháp vốn chưa đủ, nhưng có công hiệu kỳ binh đột nhiên đánh tớii, tấn công vào chỗ bất ngờ. Âu Dương Phong vốn cho rằng đối phương sau lúc cả kinh ắt sẽ tay chân luống cuống, có thể thừa cơ ra sát thủ không ngờ kẻ giật nảy ḿnh lại chính là ḿnh, bất giác lùi lại vài bước, đột nhiên trên không có một đám mây lửa sa xuống, lập tức trùm lên toàn thân y. Hồng Thất Công cũng giật nảy ḿnh, nhảy lùi lại phía sau, thấy rơ đó là một mảnh vải buồm cháy rơi xuống. Với vơ công của Âu Dương Phong th́ mảnh buồm kia rơi xuống cho dù có mau hơn gấp mấy lần cũng không thể trùm lên được y, chỉ là y đột nhiên thấy bộ Linh xà quyền pháp mà ḿnh nghiền ngẫm suy nghĩ hai năm, ra sức luyện tập ba năm lại bị đối phương nhẹ nhàng tiện tay phá giải, nhất thời hoang mang lại càng không kịp tránh né. Mảnh vải buồm ấy vừa to vừa chắc, dính cả nẹp buồm th́ nặng không dưới vài trăm cân, Âu Dương Phong nhảy lên hai lần vẫn không hất ra được. Y tuy gặp nguy hiểm nhưng không hề hoảng loạn, đẩy ngọn xà trượng lên muốn chống lá buồm, nào ngờ ngọn xà trượng bị nẹp buồm đè cứng không thể chống lên được. Y than thầm: – Thôi rồi thôi rồi, lăo nhi hôm nay phải chầu trời rồi! Đột nhiên thấy trên người nhẹ bổng, lá buồm trên đỉnh đầu được kéo ra, chỉ thấy Hồng Thất Công cầm cái mỏ neo đầu thuyền, vung móc sắt của mỏ neo móc vào nẹp buồm đang kéo ra. Đó là Hồng Thất Công không nỡ nh́n thấy y bị thiêu sống nên ra tay cứu giúp. Lúc ấy Âu Dương Phong y phục râu tóc toàn thân đều đă bén lửa, lập tức nhảy lên lăn tṛn trên ván thuyền định dập lửa trên người, nào ngờ họa vô đơn chí, nửa chiếc thuyền găy đột nhiên nghiêng đi, một sợi xích sắt to nặng từ trên không rơi xuống quét mau tới y, thế rất nguy hiểm. Hồng Thất Công kêu “ái chà”! Rồi tung người vọt tới giữ chặt sợi xích sắt. Sợi xích sắt này đă bị lửa nung đỏ rực, đốt tay y xèo xèo, thịt trên tay đều cháy sém. Y vội buông tay ra ném sợi xích xuống biển, đang định nhảy xuống, đột nhiên thấy sau gáy tê rần một cái. Y ngẩn người, một ư nghĩ như tia chớp lóe lên trong óc: – Ḿnh cứu tính mạng của Tây độc, chẳng lẽ y dùng xà trượng đánh ḿnh bị thương Quay nh́n quả nhiên thấy chiếc xà trượng đang quét tới trước mặt, một con thanh xà miệng đầy máu tươi đang ngẩng đầu chờn vờn. Hồng Thất Công nổi giận, vù vù hai chưởng đánh vào Âu Dương Phong. Âu Dương Phong vẻ mặt âm trầm tránh qua một bên, một tiếng lách cách vang lên, hai chưởng của Hồng Thất Công đă đánh găy đôi một chiếc cột buồm trên thuyền. Âu Dương Phong đánh lén đắc thủ, trong ḷng vô cùng mừng rỡ, chỉ thấy Hồng Thất Công điên cuồng tấn công, thanh thế rất đáng sợ, cũng thầm hoảng sợ, không dám thẳng thắn đỡ gạt mà chỉ né tránh. Quách Tĩnh kêu lớn: – Sư phụ, sư phụ! Rồi trèo mau lên thuyền. Hồng Thất Công chợt cảm thấy choáng váng, lảo đảo muốn ngă. Âu Dương Phong bước lên hai bước, vận ḱnh đập một chưởng xuống giữa lưng Hồng Thất Công. Nọc độc con quái xà trên trượng của Âu Dương Phong vô cùng lợi hại, may mà trước đó mấy hôm y đánh cuộc giết cá mập với Chu Bá Thông đă lấy hết chất độc, trong vài hôm chất độc của con quái xà khó có thể phục nguyên, nhờ vậy nên tuy Hồng Thất Công bị nó cắn vào lưng nhưng trúng độc cũng khá nhẹ, có điều nọc độc của con rắn lại mười phần ghê gớm, với công lực thâm hậu của y cũng phải trong khoảnh khắc choáng váng, lúc bị trúng chưởng của Âu Dương Phong chưa kịp vận công chống đỡ, miệng phun máu tươi nằm phục xuống thuyền. Hồng Thất Công vơ công không phải tầm thường, Âu Dương Phong thừa biết một chưởng ấy chưa thể lấy được mạng y, sau này y chữa lành vết thương th́ đúng là hậu hoạn vô cùng, đúng là ra tay th́ không dung t́nh, dung t́nh th́ không ra tay, liền phi thân vọt tới vận ḱnh vào chân đạp xuống lưng y. Quách Tĩnh vừa từ thuyền con trèo lên sạp thuyền, nh́n thấy thế nguy không kịp xông vào cứu, hai tay cùng ra chiêu Song long thủ thủy đánh mạnh vào hông Âu Dương Phong. Âu Dương Phong biết Quách Tĩnh vơ công không kém nhưng cũng không coi y vào đâu, tay trái khua lại, đă đỡ được phát chưởng đánh tới, lại đánh vào vai đối phương, chân phải vẫn đạp xuống. Quách Tĩnh cả kinh, chỉ lo cứu sư phụ, không nghĩ ǵ tới sự an nguy của ḿnh, phi thân vọt lên ôm đầu Âu Dương Phong, đ̣n này để môn hộ trống trải hoàn toàn, chát một tiếng, dưới nách đă bị Tây độc lật tay quét trúng. Cái quét ấy tuy lực đạo không lớn lắm nhưng Âu Dương Phong ḱnh theo ư tới, xuất thủ một cái cũng đủ lấy mạng đối phương, nếu Quách Tĩnh không có căn bản vững chắc về nội công th́ bị thương không nhẹ, nhưng cũng cảm thấy bên sườn đau buốt, nửa người cơ hồ tê dại. Y hết sức xô tới đă ôm được đầu Âu Dương Phong. Âu Dương Phong chỉ cho rằng ḿnh quét ngược lại một đ̣n như thế th́ đối phương ắt phải lùi lại, nào ngờ thằng tiểu tử ngu ngốc này lại bất kể tính mạng đánh theo lối lưỡng bại câu thương như thế, nên bàn chân đạp xuống lưng Hồng Thất Công giữa chừng đành phải rút lại, uốn lưng lật tay đánh Quách Tĩnh. Trong hoàn cảnh cận chiến như thế những vơ công thượng thặng của y như Cáp mô công, Linh xà quyền pháp đều không thể sử dụng được. Nên biết người vơ công cao cường lâm địch xuất thủ quyết không cho họ tới sát người, không để đối phương phát quyền phóng cước đă sớm khắc địch chế thắng, c̣n bậc cao thủ tỷ vơ lại càng điểm tới là ngừng, đời nào có chuyện ôm vật lôi kéo? Cho nên bất kể quyền thuật thượng thặng nào cũng đều không có các chiêu số ôm vật. Lúc ấy Âu Dương Phong bị Quách Tĩnh nắm chỗ yếu hại trên yết hầu, lật tay đánh ra lại bị y né qua bên trái, dần thấy hơi thở tắc nghẹn, chỉ cảm thấy hai bàn tay trên cổ họng càng lúc càng xiết chặt, vội thúc khuỷu tay trái về phía sau. Quách Tĩnh nghiêng người né qua bên phải, phải buông tay trái ra, lập tức dùng kỹ thuật đấu vật của người Mông Cổ, tay trái xuyên qua dưới nách đối phương, dùng sức đè mạnh gáy y, Âu Dương Phong vơ công tuy cao cường, nhưng dưới lối đánh hung dữ của y cũng thấy xương gáy đau buốt. Cái đè ấy trong đấu vật gọi là Lạc đà bản, ư nói tuy con lạc đà to lớn nhưng bị đè như thế cũng không khỏi găy xương cổ, thật ra xương cổ lạc đà dĩ nhiên không thể đè găy được, nhưng đó là một đ̣n lật tay xảo diệu, nếu không phải cao thủ đấu vật th́ rất khó hóa giải. Âu Dương Phong không biết thủ pháp đấu vật đành vung tay phải ra phía sau. Quách Tĩnh cả mừng, tay phải lập tức buông cổ họng y ngửa người lên, tay phải lại xuyên qua nách phải y móc lên sau cổ, quát lớn một tiếng, hai tay chập lại dùng sức đồng thời ấn xuống. Đ̣n này trong đấu vật gọi là Đoạn sơn giảo, người bị bẻ đă rơi vào tuyệt địa, bất kể cánh tay khỏe hơn hay kỹ thuật vật khéo léo hơn cũng phải để đối phương bẻ cổ như thế, chỉ c̣n cách kêu xin đầu hàng, nếu không ḱnh lực đối phương đè xuống, xương cổ nhất định sẽ bị bẻ găy. Nhưng vơ công của Âu Dương Phong rốt lại cũng không phải kỹ thuật đấu vật của người Mông Cổ có thể sánh được tuy trong hoàn cảnh cực kỳ bất lợi vẫn có thể chuyển bại thành thắng. Quách Tĩnh hai tay đè xuống, y lại dùng khinh công thượng thặng thuận thế chúc đầu xuống lộn người một ṿng, lại từ giữa hai đùi Quách Tĩnh lật người lên. Với thân phận đại tôn sư vơ học của y mà lại nhào qua háng của kẻ hậu bối như thế, nếu không rơi vào tuyệt cảnh th́ nói thế nào cũng nhất định không chịu làm. Y lộn người một cái, thoát khỏi chiêu Đoạn sơn giảo, lập tức tay trái ra quyền chuyển thủ thành công đập lên lưng Quách Tĩnh, không ngờ quyền chưa đánh tới tay trái lại đă bị giữ chặt. Quách Tĩnh biết ḿnh không phải là đối thủ của y, may là đă sấn người sát vào cậy vào kỹ thuật đấu vật, không hề nghĩ tới chuyện sống chết, chỉ cần không để đối phương lùi ra một bước th́ y sẽ không sao làm hại được sư phụ. Lúc ấy nửa chiếc thuyền vỡ càng rung động mạnh, sạp thuyền nghiêng đi, hai người càng đứng không vững, đồng thời ngă lăn, đầu tóc quần áo dính đầy than đỏ. Lúc ấy Hoàng Dung vô cùng lo lắng, nh́n thấy Hồng Thất Công nửa người vắt ra ngoài thuyền hoàn toàn bất động, không biết c̣n sống hay đă chết, Quách Tĩnh th́ đang lăn tṛn níu kéo không ngừng đánh nhau với Âu Dương Phong, hai người thân thể đă bén lửa, t́nh h́nh vô cùng nguy cấp, lúc ấy vung mái chèo đập vào đầu Âu Dương Khắc. Âu Dương Khắc tay phải tuy đă bị găy nhưng vơ công cao cường, nghiêng người tránh qua mái chèo gỗ, tay trái vươn ra chụp lấy cổ tay nàng. Hoàng Dung hai chân giẫm mạnh một cái, chiếc thuyền con nghiêng đi. Âu Dương Khắc không biết thủy tính, thân h́nh loạng choạng mấy cái, lúc hoảng sợ lập tức rút tay về. Hoàng Dung nhân lúc chiếc thuyền con nghiêng lại, bèn mượn thế nhảy luôn xuống biển. Nàng quạt nước vài cái đă tới cạnh chiếc thuyền lớn. Nửa chiếc thuyền lớn đă ch́m quá nửa, sạp thuyền cách mặt nước không xa lắm, Hoàng Dung leo lên rút ngọn Nga mỹ cương thích ra sấn lên giúp đỡ Quách Tĩnh. Chỉ thấy y và Âu Dương Phong níu kéo thành một đống, lăn qua lật lại, rốt lại Âu Dương Phong vơ công cao hơn hẳn đă đè Quách Tĩnh xuống dưới, nhưng Quách Tĩnh cứ nắm chặt hai cổ tay y khiến y không sao đánh được. Hoàng Dung xông vào đám lửa vọt tới giơ ngọn Nga my cương thích đâm thẳng xuống lưng Âu Dương Phong. Âu Dương Phong tuy đang đánh nhau kịch liệt với Quách Tĩnh nhưng khi ngọn cương thích vừa chạm vào lưng đă phát hiện ra ngay, dùng sức lật một cái kéo Quách Tĩnh lên phía trên. Hoàng Dung vẫn khom xuống đâm vào đầu y, nhưng Âu Dương Phong né trái tránh phải vô cùng linh hoạt, nàng đâm liên tiếp ba nhát đều trượt nhát cuối cùng đâm vào sạp thuyền. Một làn khói đen theo gió bay tới táp vào mặt khiến nàng không mở mắt ra được, vừa đưa tay chùi mắt chợt thấy trên đùi đau nhói, lật người ngă nhào xuống, té ra đă bị Âu Dương Phong vung chân đá trúng. Hoàng Dung lăn một ṿng lại nhảy bật lên, đầu tóc cũng đă bén lửa, đang định sấn lên đánh tiếp th́ Quách Tĩnh đă kêu lớn: – Cứu sư phụ trước đă, cứu sư phụ trước đă! Hoàng Dung nghĩ thấy không sai, chạy lại cạnh Hồng Thất Công, bế xốc y lên nhảy xuống biển, lửa trên người lập tức tắt ngấm. Hoàng Dung cơng Hồng Thất Công trên lưng, hai chân đạp nước bơi về phía thuyền con. Âu Dương Khắc đứng ở mép thuyền, giơ cao chiếc mái chèo gỗ quát: – Buông lăo ăn mày xuống, chỉ cho một ḿnh cô lên thôi! Hoàng Dung giơ ngọn Nga my cương thích lên quát: – Được, chúng ta sẽ so tài dưới nước?. Rồi vịn vào mép thuyền, dùng sức lắc mạnh. Chiếc thuyền con lắc qua lắc lại, nh́n thấy sắp lật đáy lên trời. Âu Dương Khắc cả kinh bám chặt mạn thuyền kêu lên: – Đừng.., đừng lắc, cô lật ch́m thuyền bây giờ! Hoàng Dung cười một tiếng nói: – Mau kéo sư phụ ta lên, cẩn thận đấy, ngươi mà giở một chút tṛ ma ra, ta sẽ nhấn ngươi xuống nước đủ ba giờ. Âu Dương Khắc không biết làm sao đành đưa tay nắm lưng Hồng Thất Công kéo lên thuyền. Hoàng Dung mỉm cười khen: – Từ khi ta quen ngươi đến nay, đây là lần đầu tiên thấy ngươi làm việc tốt Âu Dương Khắc thần hồn bay bổng, muốn nói nhưng không nói nên lời. Hoàng Dung đang định bơi trở lại thuyền lớn đánh giúp Quách Tĩnh, đột nhiên nghe một tiếng vang lớn như núi lở, một bức tường nước dựng lên trên không chụp luôn xuống đầu. Nàng cả kinh vội nín thở lặn xuống nước, khi nhô đầu lên, đưa tay vuốt nước chảy ṛng ṛng trên tóc lập tức ngẩn người. Chỉ thấy trên mặt nước từng làn xoáy tṛn tṛn nổi lên, nửa chiếc thuyền lớn mù mịt khói lửa đă không thấy đâu nữa, Quách Tĩnh và Âu Dương Phong níu kéo đánh nhau trên thuyền cũng đă không c̣n thấy bóng dáng. Trong chớp mắt ấy nàng thấy trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ ǵ, cũng không cảm thấy ǵ, tựa hồ từ đất trời thế giới cho tới chính ḿnh cũng đột nhiên tiêu tan, không biết đi về đâu. Đột nhiên một ḍng nước mặn chảy vào miệng, chính ḿnh đang không ngừng ch́m xuống, nàng mới giật ḿnh, hai tay khua mấy cái ló đầu lên khỏi mặt nước, nh́n quanh bốn phía mênh mông, ngoài chiếc thuyền con th́ tất cả đều đă ch́m vào biển lớn. Hoàng Dung cúi đầu lại lặn xuống bơi mau tới vũng xoáy. Nàng thủy tính cực cao, tuy lực đạo trong vũng xoáy rất mạnh cũng có thể nương theo thế nước bơi ṿng chung quanh. Nàng qua lại t́m Quách Tĩnh, bơi mấy mươi ṿng nhưng vẫn không thấy y đâu, cả Âu Dương Phong cũng không biết tới đâu rồi, xem ra hai người đều bị chiếc thuyền ch́m mang theo xuống biển sâu. Âu Dương Khắc đưa tay kéo nàng lên. Y thấy chú thất tung cũng mười phần hoảng hốt, luôn miệng hỏi: – Có thấy chú ta không, có thấy chú ta không? Hoàng Dung tinh thần và sức lực đều cạn kiệt, đột nhiên trước mắt tối sầm, ngất đi luôn. Cũng không biết qua bao lâu mới dần dần hồi phục tri giác, nhưng thấy thân thể nhẹ bỗng như đang bay theo mây trời, bên cạnh tai có tiếng gió nổi sóng gầm, tiếng nghe ầm ầm. Nàng định thần lại ngồi lên chỉ thấy chiếc thuyền nhỏ đang theo hải lưu trôi mau về phía trước. Âu Dương Khắc tay trái nắm chặt mạn thuyền, hai chân ấn xuống đáy thuyền, chỉ sợ lúc chiếc thuyền nhô lên hụp xuống sẽ ném ḿnh ra ngoài, nào dám di động nửa bước. Lại qua thời gian khoảng ăn xong bữa cơm, Hoàng Dung tỉnh lại, nghĩ tới Tĩnh ca ca đă thân vùi đáy biển, ḿnh c̣n sống th́ có ư vị ǵ nữa, thấy Âu Dương Khắc mặt xanh môi xám, mặt lộ vẻ sợ sệt, chỉ cảm thấy một nỗi chán ghét không sao nói được, nghĩ thầm: – Ḿnh há lại có thể chết chung một chỗ với gă súc sinh này? Rồi đứng thẳng lên quát: – Mau nhảy xuống biển đi. Âu Dương Khắc hoảng sợ nói: – Cái ǵ? Hoàng Dung nói: – Ngươi không nhảy xuống phải không? Được, ta lật chiếc thuyền này rồi sẽ nói chuyện. Rồi phi người nhảy lên đạp xuống mạn thuyền bên phải, chiếc thuyền lập tức nghiêng qua, nàng lại đạp xuống mạn thuyền bên trái một cái, chiếc thuyền lại nghiêng về bên trái càng mạnh hơn. Chỉ nghe Âu Dương Khắc hoảng sợ kêu ầm lên, Hoàng Dung trong lúc đau thương hơi cảm thấy thỏa ư, lại đạp xuống mạn thuyền bên phải. Âu Dương Khắc biết chỉ cần bị nàng lắc đông lắc tây thêm vài lần nữa nhất định chiếc thuyền phải lật úp, thấy nàng nhảy qua phải th́ nghiêng người nhảy qua trái, lúc thân h́nh rơi xuống lại rất ăn khớp, hai người đồng thời rơi xuống, chiếc thuyền cùng trầm xuống nên không bị nghiêng. Hoàng Dung thử liên tiếp hai lần đều bị y dùng cách ấy chống lại. Hoàng Dung quát: – Được, ta khoét mấy lỗ dưới đáy thuyền xem ngươi làm cách nào. Rồi rút ngọn cương thích nhảy ra giữa thuyền, liếc mắt thấy Hồng Thất Công đang nằm dưới đáy thuyền, v́ y thủy chung bất động, trong ḷng lại chỉ nghĩ tới Quách Tĩnh nên quên mất sư phụ, lúc ấy giật ḿnh vội đưa tay kền mũi y thấy vẫn c̣n thở nhẹ. Nàng trong ḷng hơi được an ủi, đỡ Hồng Thất Công lên, thấy y hai mắt nhắm nghiền, mặt trắng bệch như tờ giấy, bèn xoa bóp trước ngực cho y, tuy tim vẫn c̣n đập nhưng đă rất yếu. Hoàng Dung nóng ḷng cứu sư phụ, không đếm xỉa tới Âu Dương Khắc nữa, cởi áo dài của Hồng Thất Công ra xem thương thế. Đột nhiên chiếc thuyền nhỏ bị lắc mạnh, Âu Dương Khắc vui mừng kêu lên: – Tới bờ rồi, tới bờ rồi! Hoàng Dung ngẩng đầu lên, chỉ thấy xa xa dày đặc rậm rạp, đều là cây cối, chiếc thuyền đă bất động, té ra bị mắc vào một tảng đá ngầm. Nơi ấy cách bờ c̣n khá xa nhưng nh́n thấy băi biển, nước sâu chẳng qua chỉ tới ngực, Âu Dương Khắc nhảy xuống nước lội được vài bước, quay đầu nh́n nh́n Hoàng Dung. Rồi quay trở lại. Hoàng Dung thấy chỗ xương sống sau lưng Hồng Thất Công có một vết bàn tay màu xanh đen lún sâu vào thịt như dùng sắt đỏ nung lên ấn vào, không ḱm được hoảng sợ, nghĩ thầm: – Chưởng này của Tây độc sao lại lợi hại như thế? Lại thấy sau cổ y có hai vết răng cực nhỏ nếu không lưu ư t́m kiếm th́ cơ hồ không thấy, bèn đưa tay ấn nhẹ vào th́ thấy chỗ ấy sưng lên nóng rực vội rút tay lại hỏi: – Sư phụ, người thấy thế nào? Hồng Thất Công rên lên một tiếng, cũng chưa trả lời. Hoàng Dung nh́n Âu Dương Khắc nói: – Đưa thuốc giải ra đây. Âu Dương Khắc hai tay xua xua ra hiệu không biết làm sao, nói: – Thuốc giải đều ở chỗ chú ta. Hoàng Dung nói: – Ta không tin. Âu Dương Khắc nói: – Ngươi lục soát cũng được. Rồi cởi thắt lưng, cầm tất cả những vật trong người ra tay trái. Hoàng Dung thấy quả nhiên không có b́nh thuốc, bèn nói: – Giúp ta đỡ sư phụ lên bờ! Hai người cùng đỡ Hồng Thất Công lên, Hoàng Dung đưa tay phải ra nắm tay trái Âu Dương Khắc, để Hồng Thất Công ngồi trên cánh tay hai người đi về phía bờ. Hoàng Dung cảm thấy thân h́nh sư phụ không ngừng run lên, trong ḷng ngấm ngầm lo sợ. Âu Dương Khắc lại lấy làm vui sướng, chỉ thấy một bàn tay nhỏ nhắn mịn màng nắm vào tay ḿnh, đúng là cuộc kỳ ngộ mơ màng mấy hôm nay, chỉ tiếc là đi không bao lâu đă vào tới bờ. Hoàng Dung ngồi xổm xuống đặt Hồng Thất Công xuống đất, nói: – Mau ra kéo chiếc thuyền lên bờ, đừng để sóng biển đẩy đi. Âu Dương Khắc tay trái đặt trên môi, vẫn ngẩn ngơ xuất thần, nghe Hoàng Dung nói, ngây người sửng sốt, vẫn chưa nghe rơ nàng nói ǵ may là Hoàng Dung không biết y đang nghĩ chuyện ǵ chỉ đưa mắt nh́n y một cái, nói lại lần nữa. Âu Dương Khắc kéo chiếc thuyền vào bờ xong, thấy Hoàng Dung đă lật người Hồng Thất Công lại, để y nằm sấp trên mặt cỏ, muốn t́m cách trị thương, bèn nghĩ thầm: – Không biết đây là nơi nào. Chạy lên đỉnh một cái g̣ nhỏ đưa mắt nh́n quanh, không ḱm được mừng sợ xen lẫn, chỉ thấy hai phía đông nam, tây bắc đều là biển xanh mênh mông, nơi ḿnh đang đứng vốn là một ḥn đảo nhỏ. Trên đảo cây cối xanh tươi, nhưng không biết có người ở không. Y sợ là nếu đây là hoang đảo đă không có cái ăn cái mặc, lại không nơi trú ẩn th́ làm sao sống được, mừng là duyên trời khéo hợp, lại được cô gái đẹp như tiên nữ này cùng tới nơi đây, lăo ăn mày th́ trước mắt trọng thương khó khỏi, tâm nguyện của ḿnh lẽ nào lại không được đáp đền, nghĩ thầm: – Được ở cùng một chỗ với người đẹp th́ đảo hoang cũng là thiên đường lạc thổ, cho dù mất mạng trong sớm tối cũng cam tâm. Nghĩ tới chỗ đắc ư, bất giác khoa tay múa chân, đột nhiên thấy tay phải đau biết mới nhớ lại ḿnh đă bị găy xương, lúc ấy dùng tay trái bẻ hai cành cây, xé một mảnh áo bó chặt hai cành cây vào tay phải, treo cánh tay lên cổ. Hoàng Dung nặn ra không ít nọc độc từ vết rắn cắn trên lưng sư phụ, không biết làm ǵ nữa để chữa trị, chỉ đành chuyển y tới một tảng đá lớn, để y nằm đó nghỉ ngơi, cao giọng nói với Âu Dương Khắc: – Ngươi đi xem đây là nơi nào, chung quanh đây có nhà cửa khách điếm ǵ không Âu Dương Khắc cười nói: – Đây là một ḥn đảo, khách điếm chắc chắn không có rồi. C̣n có người hay không th́ c̣n tùy vào sự may rủi của chúng ta . Hoàng Dung thoáng giật ḿnh nói: – Ngươi đi xem đi. Âu Dương Khắc được nàng sai khiến, vô cùng vui vẻ triển khai khinh công chạy về phía đông, chỉ thấy khắp nơi đều là cây dại gai góc, hoàn toàn không có vẻ ǵ là có người ở, trên đường dùng đá ném chết hai con thỏ hoang, quanh lên phía bắc, chạy khắp một ṿng rồi trở lại nói với Hoàng Dung “Đây là một đảo hoang”. Hoàng Dung thấy khóe môi y lộ nét tươi cười, trong ḷng hơi tức giận quát: – Đảo hoang à? Vậy th́ có ǵ hay mà cười? Âu Dương Khắc lè lè lưỡi, không dám nói nhiều, lột da hai con thỏ đưa cho nàng, Hoàng Dung đưa tay vào bọc lấy ra dao đánh lửa và hỏa tập, may là hỏa tập nhúng dầu nên không bị thấm ướt, lúc ấy đánh lửa lên, nướng hai con thỏ, ném một con cho Âu Dương Khắc, xé một đùi sau đưa cho sư phụ ăn. Hồng Thất Công bị trúng chất độc của rắn, lại bị trọng thương, suốt nảy giờ thần trí hôn mê, đột nhiên ngửi thấy mùi thịt nướng, lập tức tinh thần phấn chấn, thịt thỏ đặt cạnh miệng, lập tức há miệng ra ăn, ăn xong một đùi thỏ, tỏ ư muốn ăn thêm. Hoàng Dung cả mừng, lại xé một đùi thỏ nữa đút cho y. Hồng Thất Công ăn được một nửa, dần dần không chi tŕ nỗi, ngậm một miếng thịt thỏ dần dần thiếp đi. Hoàng Dung chỉ ăn hai miếng thịt thỏ, nghĩ tới Quách Tĩnh chôn thây dưới đáy biển trong ḷng đau xót, cổ họng nghẹn lại không ăn được nữa, nh́n thấy trời tối dần, t́m tới một động đá đỡ sư phụ vào trong. Âu Dương Khắc bước qua giúp đỡ, quét dọn rải cỏ, đặt Hồng Thất Công nhè nhẹ nằm xuống, lại lấy cỏ khô rải lên chỗ hai người nằm nghỉ. Hoàng Dung làm ngơ không đếm xỉa ǵ tới thấy y sắp đặt đâu vào đấy bèn đưa tay vào lưng cười h́ h́ chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên rút ngọn cương thích ra quát: – Cút ra ngoài! Âu Dương Khắc cười nói: – Ta ngủ ở đây không làm phiền ǵ cô, tại sao lại nổi giận? Hoàng Dung nhường mày lên quát: – Có cút ra không? Âu Dương Khắc cười nói: – Ta cứ nằm yên lặng ngủ là được, cô yên tâm, c̣n cút ra ngoài th́ không cần đâu. Hoàng Dung cầm lấy một cành cây cháy lên đốt vào tấm nệm cỏ khô của y, đốm lửa lan ra, đốt thành một đống tro. Âu Dương Khắc cười gượng mấy tiếng, đành ra khỏi động, y sợ trên đảo có độc trùng mănh thú nên nhảy lên một cành cây cao náu thân. Đêm ấy y leo lên leo xuống không biết mấy mươi lần, nhưng thấy ở cửa động đốt một đống củi lớn, thấp thoáng thấy Hoàng Dung ngủ rất yên ổn, mấy mươi lần muốn xông vào nhưng ngần ngừ không dám. Y không ngừng làu bàu chửi ḿnh là nhỏ gan vô dụng, tự trách ḿnh trong một đời đă trộm hương cắp ngọc không biết bao nhiêu lần, sao lại sợ sệt một cô gái nhỏ như thế. Y tuy bị thương găy tay nhưng chỉ cần một tay cũng thừa sức đối phó với nàng, Hồng Thất Công đang sắp chết lại càng không cần đếm xỉa tới, nhưng mỗi lần bước tới trước đống lửa lại sợ sệt quay lại. Đêm ấy Hoàng Dung cũng không dám ngủ say, vừa sợ Âu Dương Khắc xông vào làm bậy, vừa lo thương thế của Hồng Thất Công có biến hóa, đến sáng sớm hôm sau mới yên tâm ngủ được một giờ. Trong giấc mơ nghe Hồng Thất Công rên lên mấy tiếng, lập tức giật ḿnh tỉnh dậy, hỏi: – Sư phụ, thế nào rồi? Hồng Thất Công chỉ chỉ vào miệng mấp máy môi mấy cái. Hoàng Dung cười một tiếng, đem con thỏ đêm trước ăn chưa hết đút cho y mấy miếng, Hồng Thất Công thịt vừa vào tới bụng, nguyên khí tăng mau, từ từ ngồi dậy vận khí điều tức. Hoàng Dung không dám nói nhiều, chỉ ngưng thần quan sát sắc mặt của y, chỉ thấy mặt y lúc đỏ lúc trắng rồi thành trắng bệch, cứ thế màu hồng đổi thành màu trắng, màu trắng đổi thành màu hồng mấy lần, không bao lâu trên đỉnh đầu bốc lên một làn nhiệt khí, trán đổ mồ hôi ướt đầm, toàn thân không ngừng run lên. Chợt thấy ngoài cửa động bóng người chớp lên, Âu Dương Khắc tḥ đầu định bước vào. Hoàng Dung biết sư phụ đang dùng nội công thượng thặng để trị thương, đang lúc sống chết treo trên sợi tóc, nếu bị y xông vào náo loạn, nhiễu loạn tâm thần ắt không sao cứu được bèn hạ giọng quát: – Ra ngoài mau! Âu Dương Khắc cười nói: – Chúng ta nên thương lượng xem làm sao sống được trên đảo hoang này. Ngày tháng từ nay về sau c̣n dài lắm đấy! Nói xong ḍ dẫm bước vào. Hồng Thất Công hơi hé mắt hỏi: – Đây là đảo hoang à? Hoàng Dung nói: – Sư phụ cứ vận công đi, đừng đếm xỉa tới y. Rồi quay lại nói với Âu Dương Khắc “Đi theo ta, chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Âu Dương Khắc cả mừng, lập tức theo nàng ra khỏi động. Hôm ấy màu trời trong vắt, Hoàng Dung đưa mắt nh́n ra xa, chỉ thấy trời xanh nối liền biển biếc, xa xa có mấy đám mây trắng lững lờ trôi, bốn bề quả thật không thấy bóng đất liền. Nàng đi tới chỗ hôm qua lên bờ, chợt cả kinh hỏi: – Chiếc thuyền đâu? Âu Dương Khắc nói: – Ồ, đâu rồi nhỉ? Nhất định đă bị thủy triều cuốn đi rồi! ái chà, nguy quá, nguy quá! Hoàng Dung nh́n sắc mặt y, đoán lúc nửa đêm y đă đẩy chiếc thuyền xuống biển để ḿnh không thể ra biển, ư đồ vô cùng xấu xa, không hỏi cũng biết. Quách Tĩnh đă chết, ḿnh vốn không c̣n muốn sống, sóng gió nguy hiểm trên biển lớn, cưỡi một chiếc thuyền nhỏ đi vốn cũng không thể vượt khỏi muôn dặm ba đào, nhưng sự thể tới mức này đă rất cấp bách, chỉ sợ chờ không được tới lúc thương thế của sư phụ lành lại để chế phục tên ác tặc. Nàng nh́n Âu Dương Khắc chằm chặp một lúc mặt không động thanh sắc, trong ḷng tính cách làm sao để cứu sư phụ. Âu Dương Khắc bị nàng nh́n đúng tim đen, không dám nh́n thẳng. Hoàng Dung nhảy xuống một tảng đá lớn bên bờ biển, ôm gối nh́n ra khơi. Âu Dương Khắc nghĩ thầm: – Bây giờ không thừa cơ thân cận th́ c̣n đợi lúc nào? Hai chân điểm một cái cũng nhảy lên tảng đá ngồi chờ, qua một lúc, thấy nàng không hề tức giận cũng không di động thân h́nh, lúc ấy lại nhích lại gần, hạ giọng nói: – Muội tử, hai người chúng ta cứ sống ở đây đến già, cũng qua một cuộc đời thần tiên. Không biết kiếp trước ta đă dày công tu hành thế nào? Hoàng Dung cười khanh khách nói: – Trên đảo này kể cả sư phụ cũng chỉ có ba người, há chẳng vắng vẻ sao? Âu Dương Khắc thấy giọng nàng ôn ḥa, trong ḷng cả mừng, nói: – Có ta bầu bạn với cô th́ có ǵ vắng vẻ mà nói lại, nếu sinh được một đứa con th́ lại càng không vắng vẻ. Hoàng Dung cười nói: – Ai sinh con, ta không biết? Âu Dương Khắc cười nói: – Ta sẽ dạy cô mà. Nói xong đưa tay trái ra ôm lấy nàng. Chỉ thấy tay trái chợt ấm lên, nguyên là Hoàng Dung đă đưa tay nắm chặt bàn tay y, Âu Dương Khắc chợt tim đập th́nh thịch, thần hồn bay bổng. Hoàng Dung tay trái từ từ nhích lên mạch môn trên cổ tay y, hạ giọng nói: – Có người nói trinh tiết của Mục Niệm Từ tỷ tỷ đă bị ngươi hủy hoại, có chuyện đó hay không? Âu Dương Khắc hô hô cười lớn, nói: – Cô gái họ Mục không biết tốt xấu, không chịu theo ta, Âu Dương công tử ta là hạng người nào, há lại có thể cưỡng bách người khác? Hoàng Dung thở dài nói: – Nói thế th́ người ngoài đă nói oan cho cô ta. T́nh lang của Mục tỷ tỷ v́ chuyện này đă căi nhau với cô ta một trận. Âu Dương Khắc cười nói: – Thằng nhăi ranh ấy tự cậy có hư danh, đáng tiếc đáng tiếc? Hoàng Dung chợt đưa tay chỉ ra biển, ngạc nhiên nói: – Cái ǵ kia? Âu Dương Khắc theo tay nàng nh́n ra biển không thấy có ǵ lạ đang định hỏi, đột nhiên thấy cổ tay bị bóp chặt, huyệt mạch môn đă bị nàng nắm cứng, nửa người tê dại, lập tức không động đậy ǵ được. Hoàng Dung tay phải nắm chắc ngọn cương thích, lật tay về phía sau đâm mau vào bụng dưới y. Hai người cách nhau rất gần, Âu Dương Khắc đang lúc thần hồn điên đảo, lại thêm tay phải bị găy chưa lành, làm sao chống đỡ. Nhưng y được cao nhân truyền thụ vơ công, hơn hai mươi năm khổ luyện trên núi Bạch Đà cũng không uổng phí, lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc ấy đột nhiên soài người vồ về phía trước, ngực đập mạnh vào lưng Hoàng Dung. Hoàng Dung thân h́nh loạng choạng ngă xuống tảng đá, nhát đâm ấy rốt lại lại trúng vào đùi phải ḿnh, rạch một đường sâu hơn nửa tấc, dài hơn một thước, Âu Dương Khắc nhảy xuống khỏi tảng đá, chỉ thấy Hoàng Dung cắp ngược ngọn Nga mỹ cương thích, cười hề hề đứng lên, cảm thấy trước bụng đau buốt, cúi đầu nh́n xuống, thấy trước bụng máu tươi bê bết, mới biết lúc năy tuy thoát nạn nhưng hàng trăm hàng ngàn mũi gai trên tấm Nhuyễn vị giáp đă đâm vào ngực ḿnh. Hoàng Dung trách: – Chúng ta đang nói chuyện tử tế, tại sao bỗng dưng ngươi xô ta một cái? Ta không đếm xỉa tới ngươi nữa. Nói xong quay người định đi, Âu Dương Khắc trong ḷng vừa yêu vừa giận, vừa mừng vừa sợ, cảm thấy một mùi vị không sao tả nổi, đứng ngẩn ra tại chỗ, không sao nói nên lời. Hoàng Dung trở về động đá, dọc đường thầm giận ḿnh học nghệ không tinh đến nỗi một cơ hội tốt như thế lại để y thoát thân. Bước vào động thấy Hồng Thất Công đă lăn ra ngủ, thổ ra một vũng máu bầm dưới đất, bất giác cả kinh, vội cúi xuống hỏi: – Sư phụ, người thế nào rồi? Có thấy khỏe hơn không? Hồng Thất Công khẽ thở dài nói: – Ta muốn uống rượu. Hoàng Dung cảm thấy rất khó xử, trên đảo hoang này t́m đâu ra rượu, nhưng chỉ đành an ủi y: – Con đang nghĩ cách. Sư phụ, vết thương của người đỡ chưa?. Nói xong ứa nước mắt. Nàng gặp phải biến cố lớn thế này, trước nay chưa từng khóc, lúc ấy nước mắt đă chảy càng không nhịn được, nằm phục vào ḷng Hồng Thất Công buông tiếng khóc lớn. Hồng Thất Công đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, một tay khẽ vỗ lưng nàng, hạ giọng an ủi. Lăo ăn mày tung hoành giang hồ, mấy mươi năm nay toàn kết giao với những kẻ hào kiệt thảo dă, trước nay chưa từng làm quen với đàn bà trẻ con, thấy nàng khóc như thế lập tức tay chân luống cuống, cứ nói đi nói lại: – Con nhóc ngoan đừng khóc, sư phụ thương ngươi lắm. Con nhóc ngoan đừng khóc, sư phụ không đ̣i uống rượu nữa đâu. Hoàng Dung khóc một hồi, trong ḷng nhẹ nhơm, ngẩng đầu lên thấy vạt áo trên ngực Hồng Thất Công bị nước mắt thấm ướt một khoảng lớn, cười khẽ một tiếng vuốt vuốt lại tóc nói: – Mới rồi chưa đâm chết gă ác tặc kia, quả rất đáng tiếc! Lúc ấy bèn kể lại việc trở tay đâm lén trên tảng đá. Hồng Thất Công cúi đầu im lặng, hồi lâu mới nói: – Sư phụ bây giờ vô dụng rồi. Gă ác tặc ấy vơ công cao hơn ngươi nhiều, chỉ có thể đấu trí chứ không thể đấu sức với y. Hoàng Dung vội hỏi: – Sư phụ, người nghỉ ngơi thêm vài hôm, dưỡng thương cho khỏe, một chưởng lấy được cái mạng chó của y lại không được à? Hồng Thất Công rầu rĩ nói: – Ta bị rắn độc cắn, lại trúng phải Cáp mô công của Tây độc, ta dùng công lực toàn thân mới bức được nọc rắn ra nhưng cũng chưa hết hẳn, cho dù kéo dài được cái mạng già thêm vài năm nhưng vơ công một đời đă bị hủy trong một sớm. Sư phụ ngươi chỉ là một lăo già tệ hại, không c̣n nửa điểm vơ công nào đâu. Hoàng Dung hoảng sợ nói: – Không, không, sư phụ, người không bị như thế đâu, không bị như thế đâu . Hồng Thất Công cười nói: – Lăo khiếu hóa tuy nóng ḷng nhưng việc tới nước này, không cam phận chịu đựng cũng không được. Y ngừng lại một lúc, sắc mặt đột nhiên đổi thành trịnh trọng, nói: – Hài từ, sư phụ bị ép tới chỗ bất đắc dĩ muốn nhờ ngươi làm một chuyện rất khó trái hẳn với bản tính của ngươi, ngươi có thể gánh vác được không? Hoàng Dung vội nói: – Được, được, sư phụ người cứ nói. Hồng Thất Công thở dài một tiếng, nói: – Đáng tiếc là ngươi và ta làm thầy tṛ với nhau chưa bao lâu, chưa truyền được cho ngươi công phu ǵ, bây giờ lại ép người vào chỗ khó khăn, phải đem gánh nặng ngàn cân bắt ngươi mang vác, ḷng kẻ làm thầy quả thật không yên. Hoàng Dung thấy y lúc b́nh thời hào mại sảng khoái, lúc ấy lại ăn nói ngập ngừng như vậy, đoán việc y muốn gửi gắm ắt cực kỳ khó khăn to lớn, bèn nói: – Sư phụ, người cứ nói ra đi. Hôm nay người bị trọng thương đều là v́ việc của đệ tử mới tới đảo Đào Hoa, đệ tử có tan xương nát thịt cũng không thể báo đáp ơn đức của sư phụ. Chỉ sợ đệ tử c̣n nhỏ tuổi, sẽ phụ ḷng kư thác của sư phụ. Hồng Thất Công từ từ đứng lên, hai tay bắt chéo trước ngực, khom lưng về phía bắc, nói: – Tổ sư gia, người sáng lập ra Cái bang, truyền đến tay đệ tử, đệ tử không đức không tài, không thể mở mang bang ta. Hôm nay gặp việc gấp rút, đệ tử không thể gánh vác trọng nhiệm nữa. Tổ sư gia linh thiêng trên trời xin phù hộ cho đứa nhỏ này phùng hung hóa cát, gặp nguy hiểm vẫn an toàn, tạo phúc cho các huynh đệ chịu khổ chịu nạn của bang ta trong thiên hạ. Nói xong khom lưng hành lễ. Hoàng Dung lúc đầu ngẩn người lắng nghe, tới đoạn cuối bất giác vừa hoảng sợ vừa ngờ vực. Hồng Thất Công nói: – Hài tử, ngươi quỳ xuống! Hoàng Dung theo lời quỳ xuống, Hồng Thất Công rút ngọn trúc bổng màu xanh bên người ra, giơ lên quá đầu khom người một cái đưa vào tay nàng. Hoàng Dung hoảng sợ vô cùng, hỏi: – Sư phụ, người muốn con làm.., con làm… . Hồng Thất Công nói: – Đúng thế, ta là bang chủ đời thứ mười tám của Cái bang, truyền tới tay ngươi, ngươi là bang chủ đời thứ mười chín. Bây giờ chúng ta hăy lạy tạ tổ sư gia. Hoàng Dung lúc ấy không dám trái lời, đành làm theo Hồng Thất Công, bắt chéo tay trước ngực, khom lưng về phía bắc. Hồng Thất Công đột nhiên ho một tiếng khạc một băi đờm, lại rơi đúng vào vạt áo Hoàng Dung. Hoàng Dung thầm đau xót: – Sư phụ bị thương nặng quá, ngay cả khạc đờm cũng không đủ sức. Lúc ấy làm như không nh́n thấy, cũng không dám lau đi. Hồng Thất Công thở dài nói: – Sau này khi đám ăn mày chính thức tham kiến ngươi th́ không tránh khỏi việc làm dơ dáy này, ồ, thật là làm khó ngươi. Hoàng Dung cười khẽ một tiếng, nghĩ thầm: – Đám ăn mày người nào cũng dơ dáy bẩn thỉu, c̣n sợ thiếu cái ǵ nữa? Hồng Thất Công thở dài một hơi, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi, nhưng buông được một khối đá lớn trong ḷng nên dáng vẻ vô cùng mừng rỡ. Hoàng Dung đỡ y nằm xuống, Hồng Thất Công nói: – Bây giờ ngươi là bang chủ, ta trở thành trưởng lăo trong bang rồi. Trưởng lăo tuy được bang chủ tôn kính nhưng đối với việc trong bang th́ phải vâng lệnh bang chủ, đó là quy củ của các đời tổ sư gia truyền lại, muôn vạn lần không được làm trái. Chỉ cần bang chủ Cái bang ra lệnh th́ ăn mày trong toàn thiên hạ đều phải vâng lời. Hoàng Dung vừa buồn vừa lo, nghĩ thầm: – Trên đảo hoang này không biết tới năm nào tháng nào mới về được Trung thổ. Huống hồ Tĩnh ca ca đă chết, ḿnh cũng không muốn sống nữa, sư phụ đột nhiên bảo ḿnh làm bang chủ ǵ đó, thống lĩnh ăn mày trong thiên hạ, đúng là làm sao mà nói đây? Nhưng nh́n thấy sư phụ bị thương nặng, không thể làm y lo lắng thêm, y dặn ḍ thế nào cũng chỉ đành nhất nhất vâng dạ. Hồng Thất Công lại nói: – Ngày mười lăm tháng bảy năm nay, bốn đại trưởng lăo và thủ lĩnh các đạo trong bang sẽ hội họp ở thành Nhạc Dương cạnh hồ Động Đ́nh, vốn là để nghe ta chỉ định người kế thừa chức vụ bang chủ. Chỉ cần ngươi cầm ngọn trúc bổng này tới đó, các huynh đệ tự nhiên sẽ hiểu rơ ư ta. Mọi việc trong bang có bốn vị đại trưởng lăo giúp đỡ, ta cũng không cần nói nhiều, chỉ là bỗng không lại bắt một con nhăi như ngươi gia nhập vào đám ăn mày dơ dáy, quả thật cũng làm ngươi phải chịu ủy khuất. Nói tới đó hô hô cười rộ, vết thương lại đau nhói lên, tiếng cười chưa dứt lại không ḱm được ho sù sụ một hồi, Hoàng Dung nhè nhẹ xoa lưng y, qua hồi lâu y mới thôi ho. Hồng Thất Công thở dài nói: – Lăo khiếu hóa thật vô dụng. Ờ, cũng không biết lúc nào quy tiên đây, phải truyền Đả cẩu bổng pháp cho ngươi thật sớm mới nên. Hoàng Dung nghĩ thầm sao tên gọi của bổng pháp này lại khó nghe như thế, lại nghĩ nếu gặp chó dữ cũng chỉ cần một chưởng là đánh chết, cần ǵ phải học Đả cẩu bổng pháp, nhưng thấy sư phụ nói ra rất trịnh trọng, chỉ đành líu ríu vâng dạ. Hồng Thất Công cười khẽ nói: – Ngươi tuy đă làm bang chủ nhưng không cần thay đổi tính nết, ngươi thích bướng bỉnh nghịch ngợm th́ cứ bướng bỉnh nghịch ngợm là được, sở dĩ chúng ta làm ăn mày là v́ muốn không bị ai câu thúc trói buộc, tự do tự tại, nếu chuyện đó cũng không làm được th́ không làm được chuyện ǵ khác sao không đi làm quan làm giàu? Trong ḷng ngươi không coi Đả cẩu bổng pháp ra ǵ th́ cứ thẳng thắn nói ra đi! Hoàng Dung cười nói: – Đệ tử nghĩ chó th́ có bao nhiêu tài năng, cần ǵ phải dùng tới một đường bổng pháp? Hồng Thất Công nói: – Bây giờ ngươi đứng đầu bọn ăn mày th́ cũng phải suy nghĩ như bọn ăn mày. Ngươi quần áo lộng lẫy trông như tiểu thư con nhà giàu, lũ chó nh́n thấy ngươi là vẫy đuôi cúi đầu c̣n sợ không kịp, cần ǵ ngươi phải đánh chúng? Nhưng bọn ăn mày nghèo mạt gặp phải chó th́ lại thê thảm rồi. Từ xưa có câu:”Người nghèo không gậy bị chó coi thường”. Ngươi chưa từng làm người nghèo nên không biết cái khổ của người nghèo đâu. Hoàng Dung vỗ tay cười nói: – Lần này sư phụ người nói sai rồi! Hồng Thất Công ngạc nhiên nói: – Không đúng chỗ nào? Hoàng Dung nói: – Tháng ba năm nay con trốn khỏi đảo Đào Hoa lên phương bắc chơi, đă từng cải trang làm tiểu khiếu hóa. Trên đường có con chó dữ muốn cắn con, bị con đá một đá vào mông, bèn cụp đuôi chạy mất. Hồng Thất Công nói: – Phải rồi, nếu con chó ấy dữ hơn, đá không được th́ phải dùng bổng đánh thôi. Hoàng Dung nghĩ thầm: – Con chó nào mà dữ tới mức ấy? Đột nhiên hiểu ra, kêu lên: – A, phải rồi, người xấu cũng là chó dữ. Hồng Thất Công mỉm cười nói: – Ngươi đúng là thông minh. Nếu là… “ – y vốn định nói nếu là Quách Tĩnh th́ nhất định không hiểu, nhưng trong ḷng chợt chua xót, im bặt không nói nữa. Hoàng Dung nghe y nói được nửa câu, nh́n vẻ mặt đă đoán được ư nghĩ trong ḷng y, trong ḷng vô cùng đau xót, nếu như lúc b́nh thời đă bật tiếng khóc lớn, nhưng lúc ấy Hồng Thất Công phải nhờ nàng chiếu cố, lại thêm ḿnh đă trở thành người lớn mà sư phụ cũng như trẻ con, tất cả gánh nặng đều đè lên vai ḿnh, đành phải cắn răng nén khóc, quay đầu đi, nước mắt từng giọt từng giọt nhỏ xuống. Hồng Thất Công trong ḷng cũng đau xót như nàng nhưng biết rơ là an ủi cũng vô dụng, chỉ có nói vào chuyện chính, bèn nói: – Ba mươi sáu đường Đả cẩu bổng này là tổ sư gia sáng lập bang chúng ta sáng chế ra, trước nay bang chủ tiền nhiệm truyền thụ lại cho bang chủ hậu nhiệm, quyết không được truyền lại cho người thứ hai. Bang chủ thứ ba của bang ta vơ công c̣n cao hơn cả Tổ sư mở bang, đă thêm vào lộ bổng pháp này vô số biến hóa ảo diệu. Mấy trăm năm nay bang ta gặp chuyện nguy hiểm, bang chủ đích thân ra tay th́ đều dựa vào Đả cẩu bổng pháp để trừ gian sát địch, trấn nhiếp quần tà. Hoàng Dung không khỏi chán nản, khẽ thở dài một hơi, nói: – Sư phụ, người tỷ vơ với Tây độc trên thuyền, sao không sử dụng Hồng Thất Công nói: – Dùng đường Đả cẩu bổng pháp này là việc lớn của bang ta, vả lại cho dù không dùng th́ Tây độc cũng chưa chắc đă thắng được ta. Ai ngờ y lại hèn hạ vô sỉ như thế, ta cứu mạng y, y lại đánh lén sau lưng ta. Hoàng Dung thấy thần sắc của sư phụ thảm đạm, muốn làm y phân tâm, liền nói: – Sư phụ, người đem bổng pháp dạy Dung nhi, Dung nhi sẽ đi giết Tây độc, trả thù cho người. Hồng Thất Công lặng lẽ cười một tiếng, nhặt một cành củi khô dưới đất, dựa vào vách đá, miệng truyền khẩu quyết, tay diễn động tác, đem ba mươi sáu lộ Đả cẩu bổng pháp từng lộ từng lộ truyền thụ cho nàng. Y biết Hoàng Dung thông minh phi thường, lại sợ ḿnh không c̣n sống được lâu nên truyền một mạch là xong. Đường Đả cẩu bổng pháp này tuy tên gọi xấu xí khó nghe nhưng biến hóa tinh vi, chiêu số kỳ diệu, quả thật là công phu hạng nhất trong vơ học xưa nay, nếu không như thế th́ làm sao được bang chủ Cái bang các đời truyền lại cho nhau như bảo vật trấn bang? Hoàng Dung cho dù thông minh tuyệt đỉnh cũng chỉ nhớ được những chỗ trọng yếu, c̣n những chỗ huyền diệu bên trong th́ nhất thời làm sao lănh hội được hết. Đến lúc truyền xong, Hồng Thất Công thở ra một hơi, mồ hôi đầm đ́a, nói: – Ta dạy quá vắn tắt, rốt lại cũng không hay, nhưng.., nhưng cũng chỉ có thể làm được thế thôi”. Nói đến đây th́ ái chà một tiếng, ngă vật ra đất ngất đi luôn. Hoàng Dung cả kinh liên tiếp kêu lên: – Sư phụ, sư phụ. Bước lên đỡ th́ thấy tay chân y lạnh ngắt, hơi thở nhẹ như sợi tơ, nh́n thấy đă không c̣n cách nào. Hoàng Dung trong mấy ngày liên tiếp gặp biến cố, nằm phục trên ngực sư phụ nhất thời không sao khóc được tai nghe tiếng tim y c̣n đập, vội đưa tay ra lúc ấn lúc buông trên ngực y, để giúp cho y thở, đúng lúc khẩn cấp ấy chợt nghe sau lưng có tiếng động khẽ vang lên, một bàn tay vươn ra chụp vào cổ tay nàng. Nàng đang ngưng thần lo việc cứu sư phụ, Âu Dương Khắc tiến vào lúc nào hoàn toàn không biết, lúc ấy quên mất người đứng sau lưng là một con sói, ngoảnh lại nói: – Sư phụ không xong rồi, mau nghĩ cách cứu người. Âu Dương Khắc thấy nàng quay đầu cầu khẩn, hai con mắt mở to đầy lệ, dáng vẻ vô cùng đáng thương, trong ḷng bất giác ngây ngất, cúi nh́n Hồng Thất Công thấy y mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt trợn ngược, trong ḷng càng mừng. Y và Hoàng Dung cách nhau không đầy nửa thước, chỉ cảm thấy hơi thở của nàng thơm ngát như hoa lan, nghe thấy cả mùi thơm từ da nàng toát ra, mấy sợi tóc vươn trên má, trong ḷng càng si mê không nhịn được, đưa tay trái ra nắm bàn tay búp măng của nàng. Hoàng Dung cả kinh, trầm khuỷu tay lật chưởng lại dùng lực đánh ra, nhân lúc y quay người tránh, đă nhảy vọt ra ngoài. Âu Dương Khắc vốn rất sợ Hồng Thất Công vơ công cao cường nên không dám dùng sức mạnh với Hoàng Dung, nhưng lúc ấy thấy y thần khô sức kiệt, mười phần có tới chín phần rưỡi là phải chết nên không sợ sệt ǵ, lạng người ra cản trước cửa động, cười nói: – Muội tử ngoan, ta quyết không nổi nóng với người khác, nhưng cô xinh đẹp như thế, ta thật không sao ḱm được, cô để ta gần gũi một chút. Nói xong giang tay trái ra từng bước từng bước sấn tới gần. Hoàng Dung hoảng sợ tim đập th́nh thịch, nghĩ thầm: – Việc hôm nay c̣n nguy hơn lúc trong Triệu vương phủ, xem ra chỉ có tự ḿnh quyết định, chỉ là không giết được quân lang sói này th́ rốt lại vẫn không cam tâm. Rồi lật tay rút ngọn cương thích và nắm cương châm nắm chặt trong tay. Âu Dương Khắc trên mặt hơi có vẻ cười cợt, cởi áo dài ra làm binh khí, lại tiến lên hai bước. Hoàng Dung vẫn đứng bất động, chờ y bước lên thêm một bước, gót chân c̣n chưa chạm đất, thân h́nh đă lạng ngang qua bên trái. Âu Dương Khắc sấn tới, Hoàng Dung tay phải giang thẳng ra, vừa thấy y vung trường bào đỡ cương châm, thân h́nh đă như tên rời cung vọt ra ngoài động. Nào ngờ thân pháp của nàng mau lẹ, thân pháp của Âu Dương Khắc càng mau hơn. Hoàng Dung chỉ cảm thấy sau lưng có tiếng gió khẽ rít lên, chưởng lực của địch nhân đă đánh tới hậu tâm. Nàng mặc Nhuyễn vị giáp, vốn không sợ bị địch nhân đả thương, huống chi lại sớm có ư định muốn chết, chỉ cần đả thương y chứ không nghĩ ǵ tới ḿnh, lúc ấy không gạt không đỡ, lật tay đâm lại một nhát, nhắm thẳng vào giữa ngực y. Âu Dương Khắc vốn không có ư làm nàng bị thương, chưởng ấy vốn chỉ là hư chiêu, có ư đùa giỡn một lúc cho nàng mệt mỏi, thấy ngọn cương thích đâm tới, vươn tay rẩy khẽ vào cổ tay nàng đă hóa giải nhát đâm ấy, thân h́nh cũng theo đó di chuyển xoay đi một ṿng lại chặn ngoài cửa ép Hoàng Dung vào trong động. Nhưng cửa động rất hẹp, xoay trở không tiện, Hoàng Dung xuất thủ chiêu nào cũng vô cùng tàn độc trí mạng, nàng chỉ công không thủ nên vơ công như cũng tăng lên gấp bội. Âu Dương Khắc tuy vơ công cao hơn nàng rất nhiều nhưng có ư không muốn làm nàng bị thương nên lúc ra tay luôn cảm thấy bị trói buộc vướng víu. Trong chớp mắt hai người đă qua lại năm sáu mươi chiêu, Hoàng Dung đă lâm vào t́nh trạng nguy hiểm, công phu của nàng được cha đích thân truyền thụ, Âu Dương Khắc th́ do chú chỉ dạy. Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong vơ công cũng không chênh nhau bao nhiêu, nhưng Hoàng Dung chỉ mới mười lăm tuổi, c̣n Âu Dương Khắc đă hơn ba mươi, thời gian luyện vơ của hai người chênh nhau tới hai mươi năm, huống chi thể lực nam nữ rốt lại cũng có sự khác biệt, mà Hoàng Dung học vơ lại không chăm chỉ khổ luyện như Âu Dương Khắc, về sau tuy nàng được Hồng Thất Công dạy cho mấy môn công phu nhưng học qua là thôi, sau đó cũng không chăm chỉ luyện tập, nên Âu Dương Khắc tuy bị thương nặng vẫn có thể chiếm được thượng phong. Đang đánh nhau Hoàng Dung đột nhiên sấn mau về phía trước, lật tay phóng cương châm ra, Âu Dương Khắc vung áo đón đỡ, Hoàng Dung nép người sấn mau lên, giơ ngọn Nga mỹ cương thích đâm mau vào vai phải y. Âu Dương Khấc tay phải bị găy, không thể dùng lực, tay trái đang định vung lên đỡ gạt th́ ngọn cương thích của Hoàng Dung đă xoay mau nửa ṿng đổi hướng, soạt một tiếng đâm vào cánh tay bị thương của y. Hoàng Dung đang mừng rỡ đột nhiên thấy cổ tay tê rần, keng một tiếng, ngọn cương thích rơi luôn xuống đất, nguyên là huyệt đạo trên cổ tay đă bị điểm trúng. Âu Dương Khắc xuất thủ mau lẹ phi thường, thấy nàng xoay người định chạy, tay trái vươn ra hai cái đă điểm trúng huyệt Huyền chung trên bàn chân trái nàng, huyệt Trung đô trên chân phải cũng bị điểm trúng. Hoàng Dung lại chạy thêm hai bước rồi ngă sấp xuống. Âu Dương Khắc phi thân vọt lên, trải tấm áo dài ra trên mặt đất trước, cười nói: – Ái chà, đừng ngă mạnh quá đau đấy. Hoàng Dung khi ngă xuống th́ cương châm trong tay trái đă phát ngược về phía sau để đề pḥng địch nhân sấn tới rồi lập tức nhảy lên, nào ngờ hai chân cứng đờ không theo ư ḿnh sai sử, thân h́nh vừa cách mặt đất được một thước lại rơi xuống. Âu Dương Khắc đưa tay qua đỡ. Hoàng Dung chỉ c̣n nhân lúc tay trái có thể cử động, tiện tay đánh ra một chưởng, nhưng trong lúc hoảng loạn, một chưởng ấy mềm nhũn không có sức. Âu Dương Khắc cười một tiếng, lại điểm trúng huyệt đạo trên cổ tay trái của nàng. Lần này Hoàng Dung tứ chi đều cứng đờ như bị trói chặt, trong ḷng hối hận: – Mới rồi ḿnh không vung ngọn Nga mỹ cương thích tự sát, bây giờ có muốn chết cũng không được. Trong chớp mắt trong ḷng như lửa đốt trước mắt tối sầm ngất đi luôn. Âu Dương Khắc dịu giọng an ủi “Đừng sợ, đừng sợ”, rồi đưa tay ra định ôm nàng. Chợt nghe trên đỉnh đầu có tiếng người lạnh lùng vang lên: – Ngươi muốn sống hay muốn chết? Âu Dương Khắc giật nảy ḿnh, vội quay đầu nh́n, chỉ thấy Hồng Thất Công chống trúc bổng đứng ở cửa động, lạnh lùng nh́n xéo, lần này th́ y sợ hồn phi phách tán, câu chuyện Vương Trùng Dương trong quan tài vọt ra giả chết đánh người mà chú y kể trước đây như một tia chớp lóe lên trong đầu, nghĩ thầm: – Lăo ăn mày vốn giả chết, hôm nay mạng ḿnh thôi rồi! Bản lĩnh của Hồng Thất Công th́ ḿnh đă lănh giáo qua mấy lần, muôn vạn lần không phải là địch thủ của y Sau lúc hoảng sợ, hai gối khuỵu xuống, nói: – Điệt nhi đùa giỡn với Hoàng muội tử chứ quyết không có ư xấu. Xin Hồng bá phụ đừng tức giận. Hồng Thất Công hừ một tiếng, chửi: – Thằng giặc thối tha, c̣n không giải huyệt đạo cho y thị, chẳng lẽ bắt lăo khiếu hóa phải động thủ à? Âu Dương Khắc luôn miệng vâng dạ, vội giải khai huyệt đạo tứ chi cho Hoàng Dung. Hồng Thất Công trầm giọng nói: – Ngươi mà bước vào trong cửa động một bước th́ đừng trách lăo khiếu hóa vô t́nh. Mau cút ra cho ta. Nói xong nghiêng người một cái. Âu Dương Khắc như được đại xá chạy mau như một làn khói ra ngoài. Hoàng Dung dần dần tỉnh lại, như đang nằm mơ. Hồng Thất Công lại đă không chi tŕ nổi, ngă vật ra đất. Hoàng Dung vừa sợ vừa mừng, vội bước tới đỡ y lên, chỉ thấy y miệng đầy máu tươi, nhổ ra ba cái răng cửa. Hoàng Dung thầm ngán ngẩm “Sư phụ vốn vơ công tuyệt thế, bây giờ lại mới ngă một cái đă găy mất ba cái răng cửa. Hồng Thất Công x̣e tay đưa ra ba cái răng cửa, cười nói: – Răng ơi là răng, ngươi không phụ ta, cho lăo khiếu hóa được ăn đủ thức ngon vật lạ trong khắp thiên hạ. Xem ra lăo khiếu hóa đă trọn tuổi trời nên ngươi xa ĺa ta trước. Lần này y bị thương quả thật vô cùng trầm trọng, nọc rắn bị trúng đă vô cùng lợi hại, gân mạch trên lưng c̣n bị Âu Dương Phong đánh cho một chưởng tan nát, may là y vơ công tinh thâm mới không đến nỗi chết tại đương trường nhưng công lực toàn thân đă mất hết, không bằng cả người thường không biết vơ công. Hoàng Dung bị điểm huyệt, Hồng Thất Công quả thật không có sức giải khai cho nàng, chỉ cậy vào oai phong trước kia mới bắt được Âu Dương Khắc giải huyệt. Y thấy Hoàng Dung trên mặt lộ vẻ chua xót, bèn an ủi: – Không cần lo lắng, oai phong của lăo khiếu hóa vẫn c̣n, thằng giặc thối tha kia không dám vào đây quấy rầy ngươi nữa đâu. Hoàng Dung nghĩ thầm: – Ḿnh ở trong động th́ thằng giặc kia quyết không dám vào, nhưng lấy đâu ra cái ăn thức uống? Nàng vốn đầy bụng mưu kế nhưng gặp phải nguy hiểm mới rồi, trong ḷng hoảng sợ vẫn chưa trấn tĩnh được. Hồng Thất Công thấy nàng trầm ngâm bèn hỏi: – Ngươi đang nghĩ cách t́m cái ăn phải không? Hoàng Dung gật gật đầu Hồng Thất Công nói: – Ngươi đỡ ta ra biển tắm nắng một chút. Hoàng Dung lập tức tỉnh ngộ vỗ tay cười nói: – Hay lắm, chúng ta đi bắt cá ăn. Lúc ấy bèn đỡ vai Hồng Thất Công, từ từ đi ra bờ biển. Hôm ấy khí trời trong vắt, mặt biển như một tấm lụa không bến không bờ, khẽ gợn gợn dưới làn gió mát. Hoàng Dung nghĩ thầm: – Nếu đây đúng là một tấm đoạn màu lam lớn, đưa tay vuốt lên nhất định sẽ rất mượt mà, rất khoan khoái. Ánh nắng chiếu lên người, hai người đều cảm thấy tinh thần đột nhiên phấn chấn. Âu Dương Khắc đứng cạnh một tảng đá lớn xa xa, thấy hai người ra lại chạy ra thêm mười trượng, thấy họ không đuổi mới đứng lại, đưa mắt nh́n theo hai người. Hồng Thất Công và Hoàng Dung đều thầm rầu rĩ: – Thằng giặc này mười phần xảo trá, thời gian càng dài, nhất định bị y nh́n ra chỗ sơ hở. Nhưng lúc ấy cũng không thể nghĩ ǵ nhiều, Hồng Thất Công ngồi dựa vào tảng đá, Hoàng Dung bẻ một cành cây làm cần câu, xé một mảnh vỏ cây dài làm dây câu, trong bọc có cương châm bèn uốn cong một ngọn làm lưỡi câu bắt mấy con tôm cua nhỏ trên bờ biển làm mồi, thủy tộc trên biển rất nhiều, không bao lâu đă câu được ba con cá hoa ngư nặng khoảng một cân. Hoàng Dung theo lối ăn mày nướng gà, nướng chín cá cùng sư phụ ăn một bữa no nê. Nghỉ ngơi một lúc, Hồng Thất Công bảo Hoàng Dung sử dụng từng chiêu từng chiêu trong Đả cẩu bổng pháp, ḿnh th́ ngồi cạnh tảng đá chỉ điểm. Hoàng Dung đối với những chỗ biến hóa tinh vi, đạo lư công thủ của bổng pháp này lại lănh hội thêm được không ít. Đến xế chiều nàng đă luyện thành thục, bèn cởi áo ngoài nhảy xuống biển tắm, trồi lên hụp xuống trong sóng nước, chợt ngây người nghĩ thầm: – Nghe nói dưới đáy biển có long cung, con gái Long vương rất xinh đẹp hay Tĩnh ca ca đă vào long cung rồi? Nàng không ngừng lặn xuống, chợt thấy bàn chân trái đau nhói, vội rút lên th́ chân phải đă bị vật ǵ kẹp chặt không rút lên được. Nàng từ nhỏ đùa giỡn trong biển biết ắt là ṣ lớn, cũng không hoảng sợ, uốn lưng vươn tay ra ṃ, bất giác giật nảy ḿnh, con ṣ này to xấp xỉ cái bàn tṛn, biển quanh đảo Đào Hoa trước nay không có ṣ lớn như thế, lúc ấy hai tay đưa vào trong vỏ ṣ vận ḱnh tách ra, con ṣ lớn này lại rất khỏe, hai tay không tách ra được, lại không làm ǵ được nó. Vỏ ṣ càng lúc càng khép chặt, dưới chân càng đau hơn. Hoàng Dung hai tay ép xuống muốn kéo con ṣ lên khỏi mặt nước, nhưng nào biết con ṣ này nặng tới hai ba trăm cân, sống dưới đáy biển lâu năm, vỏ đă dính liền với đá vôi dưới biển thành một khối vững chắc, làm sao lay động được? Hoàng Dung vùng vẫy mấy cái, chân càng đau hơn, trong ḷng hoảng loạn, bất giác uống một ngụm nước biển, nghĩ thầm: – Ḿnh vốn không muốn sống, chỉ là để sư phụ lẻ loi một ḿnh trên đảo hoang, bị thằng giặc kia hà hiếp th́ chết cũng không nhắm mắt. Lúc nguy cấp nhấc một khối đá lớn đập vào vỏ ṣ, nhưng vỏ ṣ cứng rắn, dưới nước lại không dùng sức được, đập mấy cái vỏ ṣ vẫn không hề lay chuyển. Con ṣ bị đánh, cơ thịt càng co lại mau hơn, Hoàng Dung lại uống thêm một ngụm nước, chợt nghĩ ra một chuyện, vứt bỏ tảng đá quờ lấy một nắm cát ném vào khe hở giữa hai vỏ ṣ. Quả nhiên loài ṣ rất sợ cát bùn đá nhỏ, khi cảm thấy có cát biển rơi vào th́ vội mở tung vỏ để nhả cát ra. Hoàng Dung cảm thấy dưới chân lỏng ra, lập tức rút lên, tay chân cùng quạt nước, vượt lên mặt nước, thở phào một hơi. Hồng Thất Công thấy nàng lặn quá lâu không trồi lên, vô cùng lo lắng, biết là gặp nguy hiểm dưới đáy biển, muốn xuống giúp nhưng khổ nỗi chân bước không vững, thủy tính lại cũng b́nh thường, chỉ sợ hăi xoa tay lia lịa, đột nhiên thấy đầu Hoàng Dung dưới nước nhô lên, bất giác vô cùng mừng rỡ, bật tiếng reo lớn. Hoàng Dung vẫy vẫy tay về phía sư phụ, lại lặn xuống đáy biển. Lần này nàng đă đề pḥng, đạp xuống cạnh con ṣ lớn ấy hai thước, quơ quào những vỏ ṣ chung quánh đập vỡ chỗ vỏ ṣ gắn với đá ngầm, ôm con ṣ lớn lên. Nàng dưới chân đạp nước, đẩy con ṣ lớn lên chỗ nước cạn gần bờ. Thân h́nh con ṣ nhô một nửa trên mặt nước, không có sức nước đỡ lên, sức nặng càng tăng, Hoàng Dung không lay chuyển được, lên bờ nhặt một tảng đá lớn đập vỡ vỏ ṣ mới thấy hả giận, chỉ thấy chỗ bàn chân bị vỏ ṣ kẹp có một vết máu bầm, nghĩ lại mối nguy hiểm vừa rồi, bất giác nổi gai ốc. Chiều hôm ấy hai thầy tṛ lấy thịt ṣ làm thức ăn, mùi vị cũng rất thơm ngon. Sáng sớm hôm sau Hồng Thất Công tỉnh dậy, chợt thấy sự đau đớn trong người đă giảm hẳn, nhẹ nhàng hít vào mấy hơi, trong ngực trong bụng cảm thấy rất rơ, bất giác ồ một tiếng. Hoàng Dung lật người ngồi lên, hỏi: – Sư phụ, chuyện ǵ vậy? Hồng Thất Công nói: – Ngủ xong một đêm, thương thế của ta lại có chuyển biến rất lớn. Hoàng Dung cả mừng kêu lên: – Vậy ắt là ăn thịt con ṣ lớn ấy có thể trị thương. Hồng Thất Công cười nói: – Thịt ṣ không trị thương được, chỉ là mùi vị thơm ngon trị được miệng sư phụ ngươi. Miệng ta mà được trị tốt th́ đối với thương thế cũng không phải không có chút lợi ích. Hoàng Dung cười h́ h́, chạy mau ra khỏi động, chạy xuống bờ biển cắt thịt ṣ hôm qua c̣n thừa. Nàng nhất thời trong ḷng vui vẻ, lại quên đề pḥng Âu Dương Khắc, vừa cắt được hai miếng thịt ṣ chợt thấy một bóng người dưới đất đang từ từ tới gần. Hoàng Dung uốn lưng chụp một mảnh vỏ ṣ vỡ ném về phía sau, hai chân điểm một cái nhảy ra hơn một trượng, đứng trên bờ biển. Âu Dương Khắc lặng lẽ quan sát một ngày xem xét động tĩnh của Hồng Thất Công, càng lúc càng thấy nghi ngờ, đoán y ắt bị thương rất nặng, đi lại không được, nhưng xông bừa vào động th́ lại không có gan, lúc ấy bước tới trước cười nói: – Muội tử ngoan, đừng chạy, ta có câu muốn nói với cô. Hoàng Dung nói: – Người ta không đếm xỉa tới ngươi, ngươi lại lằng nhằng không chịu thôi, không biết xấu hổ. Rồi lè lưỡi chế nhạo y. Âu Dương Khắc thấy dáng vẻ thiếu nữ ngây thơ của nàng, trên mặt hoàn toàn không có chút sợ hăi, bất giác trong ḷng ngứa ngáy, bước tới hai bước cười nói: – Đều là cô tự ḿnh không tốt, ai bảo cô xinh đẹp như thế khiến ta không lằng nhằng không xong. Hoàng Dung cười nói: – Ta nói không đếm xỉa tới ngươi là không đếm xỉa, ngươi khen ta đẹp cũng vô dụng. Âu Dương Khắc lại bước lên một bước cười nói: – Ta không tin, phải thử xem đă. Hoàng Dung sầm mặt nói: – Ngươi mà bước qua một bước, ta kêu sư phụ ra đánh ngươi đấy. Âu Dương Khắc cười nói: – Thôi đi, lăo ăn mày c̣n đi được à? Ta vào d́u y ra đây nhé? Hoàng Dung thầm giật ḿnh lui lại hai bước, Âu Dương Khắc cười nói: – Cô thích nhảy xuống biển th́ cứ nhảy, ta chỉ đứng trên bờ chờ thôi. Xem cô ngâm trong biển được bao lâu, ta chờ trên bờ được bao lâu. Hoàng Dung kêu lên: – Được, ngươi hà hiếp ta, ta vĩnh viễn không nh́n ngó ǵ tới ngươi. Rồi quay người chạy đi, được vài bước đột nhiên trượt chân trên đá một cái, ái chà một tiếng ngă chúi xuống. Âu Dương Khắc đoán nàng dùng gian kế, cười nói: – Cô càng bướng bỉnh nghịch ngợm th́ ta càng thích. Rồi cởi áo dài cầm trên tay để đề pḥng nàng đột nhiên phóng cương châm, kế từ từ bước tới gần. Hoàng Dung kêu lên: – Không được qua đây. Rồi chống tay xuống đứng lên, chỉ đi được ba bước lại ngă xuống. Lần này ngă rất nặng, nửa người trên ngập xuống nước, tựa hồ ngất đi, hồi lâu không động đậy. Âu Dương Khắc nghĩ thầm: – Con nha đầu này quỷ kế đa đoan, ta không mắc lừa ngươi đâu. Ngươi một thân vơ công tại sao lại tự nhiên ngă chứ?. Rồi đứng lại xem xét động tĩnh. Qua thời gian uống cạn một tuần trà, chỉ thấy nàng vẫn không động đậy, từ đầu tới ngực đều ch́m xuống nước. Âu Dương Khắc bắt đầu lo lắng “Đây đúng là ngất thật rồi, ḿnh mà không cứu th́ người đẹp sẽ chết đuối mất”. Bèn bước lên đưa tay nắm lấy chân nàng. Vừa cầm vào chân nàng lập tức giật nảy ḿnh, chỉ cảm thấy toàn thân nàng cứng đờ, vội khom người xuống bế nàng lên, vừa bế lên th́ Hoàng Dung hai tay vung mau ra, đă nắm chặt hai chân y quát lên: – Nằm xuống. Âu Dương Khắc chân đứng không vững, bị nàng một kéo một đẩy, hai người đồng thời ngă xuống nước. Xuống nước th́ Âu Dương Khắc vơ công có cao cường hơn cũng không thể thi triển được, nghĩ thầm: – Ḿnh tuy đề pḥng từng chút mà vẫn mắc lừa con nha đầu này, phen này th́ mạng ḿnh thôi rồi! Hoàng Dung bày kế đắc thủ, trong ḷng mừng rơn, cứ đẩy y ra chỗ nước sâu d́m đầu y xuống nước. Âu Dương Khắc chỉ thấy nước biển mặn ừng ực ừng ực tràn vào miệng, đất trời xoay chuyển, không biết ḿnh đang ở đâu đưa tay khua rối lên định nắm lấy Hoàng Dung, nhưng nàng đă sớm đề pḥng cứ bơi ṿng quanh, làm sao bị y nắm được? Trong lúc hoảng loạn, Âu Dương Khắc lại uống thêm mấy ngụm nước biển, thân h́nh ch́m xuống, hai chân chạm đáy biển. Y vơ công cao cường, lại là người rất linh mẫn, chỉ v́ không biết thủy tính, lúc thân h́nh nổi trên mặt nước th́ không thi triển được chút công phu nào, nhưng chân vừa chạm đất, thần trí đột nhiên tỉnh táo hẳn, chỉ cảm thấy thân h́nh lại nhẹ nhàng nổi lên, vội uốn lưng chụp lấy một tảng đá dưới nước, vận nội công nín thở đưa mắt nh́n quanh t́m hướng trở về đảo, nhưng bốn bên xanh đục một màu, không nh́n rơ được phương hướng đông tây nam bắc. Y đi về bốn phía trước sau phải trái mỗi phía mấy bước, nghĩ thầm chỗ nào cao hơn ắt là đúng phía ấy lúc ấy tay bưng tảng đá lớn, săi chân bước tới, đi về phía cao lên. Dưới đáy biển đá vôi lô nhô, vô cùng khó đi nhưng y nội công tinh thâm, chạy thắng về phía trước một mạch. Hoàng Dung thấy y ch́m xuống vẫn không nổi lên, vội lặn xuống nh́n, thấy y đang đi dưới đáy biển, bất giác cả kinh, rón rén bơi tới sau lưng y, ngọn Nga mỹcương thích theo thế nước chảy đâm tới. Âu Dương Khắc cảm thấy thế nước xô mạnh, nghiêng người tránh qua, gia tăng cước bộ chạy mau. Lúc ấy y đă cảm thấy khó thở vô cùng, chi tŕ thêm không được, buông tay ném tảng đá lớn, định nổi lên mặt nước hít một hơi rồi sẽ lặn xuống đáy biển đi tiếp, nhưng lúc tḥ đầu lên khỏi mặt nước đă thấy bờ biển ở sát bên cạnh. Hoàng Dung biết ḿnh không làm ǵ y được, hít sâu một hơi, lại lặn xuống nước. Âu Dương Khắc gặp nạn lớn không chết, ướt đẫm ḅ lên bờ, mắt hoa tai ù nằm phục trên băi cát, nôn hết nước biển ra lại nôn tới nước chua, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn như vừa qua một cơn bệnh nặng, thở dốc hồi lâu đúng là lửa giận dấy trong ḷng, nỗi hờn sinh cạnh mật, trong ḷng tức giận, nói: – Ḿnh cứ giết lăo ăn mày trước xem con nha đầu này có chịu theo ḿnh không! Nói th́ nói thế, nhưng xoay chuyển ư nghĩ vẫn vô cùng sợ sệt Hồng Thất Công, lúc ấy điều ḥa hơi thở, dưỡng thần suốt nửa ngày mới hết mệt mỏi, bẻ một cành cây ngắn cứng thay ngọn thiết phiến điểm huyệt lúc b́nh thời, săi chân chạy mau về phía cửa động. Y tránh đi tới giữa cửa động, cứ men theo bên cạnh rón rén bước tới, lắng tai nghe ngóng một lúc không thấy trong động có động tĩnh ǵ, lại qua hồi lâu mới tḥ đầu nh́n vào trong, chỉ thấy Hồng Thất Công ngồi xếp bằng trên mặt đất quay ra phía mặt trời, đang tự vận công, khí sắc trên mặt cũng không kém lắm, không hề mang dáng vẻ bị thương nặng. Âu Dương Khắc nghĩ thầm: – Ḿnh cứ thử, thử xem y đi lại được không. Bèn cao giọng gọi lớn. – Hồng bá phụ, không xong rồi, không xong rồi. Hồng Thất Công mở mắt hỏi: – Cái ǵ? Âu Dương Khắc làm ra vẻ hoảng hốt, nói: – Hoàng muội tử đuổi bắt thỏ ngă xuống một cái hang sâu, bị trọng thương ḅ lên không được. Hồng Thất Công giật nảy ḿnh, vội nói: – Mau cứu y thị lên. Âu Dương Khắc nghe thế cả mừng, nghĩ thầm: – Nếu không phải là y không đi lại được th́ sao không chạy tới cứu?. Bèn ưỡn lưng bước vào cửa động, cười nói: – Cô ta trăm phương ngàn kế muốn lấy mạng ta, ta há lại cứu cô ta sao? Ngươi đi mà cứu. Hồng Thất Công nh́n thấy thần sắc của y đă biết y bịa đặt lừa dối, nghĩ thầm: – Thằng giặc này đă biết ḿnh mất hết vơ công, đại hạn của lăo khiếu hóa đă tới rồi! Nh́n thấy cách trước mắt chỉ c̣n liều mạng cùng chết với y bèn ngầm vận ḱnh lực toàn thân lên tay phải, chờ y tới gần sẽ liều mạng đánh một đ̣n, nào ngờ vừa vận ḱnh th́ vết thương sau lưng đột nhiên đau buốt, khớp xương toàn thân như ră cả ra, chỉ thấy Âu Dương Khắc trên mặt nở nụ cười độc ác, từng bước từng bước tới gần, bất giác thở dài một tiếng, nhắm mắt lại chờ chết. Hoàng Dung thấy Âu Dương Khắc chạy lên bờ, trong ḷng phát rầu, nghĩ thầm: – Qua lần này thằng giặc kia lại càng đề pḥng nghiêm ngặt, muốn tính kế ám toán y th́ khó càng thêm khó. Nàng lặn ra ngoài biển hơn vài mươi trượng, nổi lên mặt nước thở một hơi, kế quay qua phải lặn một hơi vào trong, tḥ đầu lên nh́n, thấy cạnh đảo cây cối um tùm, khác hẳn so với băi cát bên kia. Nhớ lại quang cảnh trên đảo Đào Hoa bất giác buồn rầu, chợt nghĩ: – Nếu có thể t́m được chỗ nào hiểm yếu để ẩn náu, hai thầy tṛ tới đây ở th́ thằng giặc kia nhất thời cũng chưa chắc t́m ra được. Biết rơ đó hoàn toàn không phải là kế hay, nhưng được lúc nào hay lúc ấy, biết đâu trời giúp người tốt, thương thế của sư phụ lại có thể thuyên giảm. Lúc ấy bèn rời biển lên bờ, không dám đi sâu vào trong, sợ gặp phải Âu Dương Khắc chạy không kịp, chỉ lần bước theo dọc bờ biển, nghĩ thầm: – Nếu trước kia ḿnh không ham chơi, học được thuật kỳ môn ngũ hành của gia gia th́ cũng có cách đối phó với thằng giặc kia. À, không được cha đă đưa tổng đồ của đảo Đào Hoa cho y, thằng giặc kia tâm tư linh mẫn, nhất định có thể xem xét lănh hội. Đang nghĩ tới lúc xuất thần, chân trái đạp lên một sợi dây mây, dưới chân bị vướng một cái, trên đầu một tràng tiếng ào ào ào vang lên, vô số đất đá rơi xuống. Nàng vội nhảy tránh qua một bên, nhưng bốn phía đều là đại thụ, lưng va vào một cành cây, đầu vai lại bị mấy ḥn đá đánh trúng, may là mặc tấm Nhuyễn vị giáp nên không bị thương, lúc ngẩng đầu lên nh́n bất giác giật nảy ḿnh, sợ tới mức tim đập th́nh th́nh. Chỉ thấy trên đầu là một dốc núi dựng đứng vô cùng hiểm trở, cạnh đỉnh núi là một tảng đá lớn to bằng một ḥn núi nhỏ. Tảng đá ấy nửa dính vào vách núi nửa nhô ra ngoài, hai bên khẽ lắc lư, trông như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Trên đỉnh núi có vô số dây mây ḅ ngoằn ngoèo, mới rồi nàng đạp lên một sợi dây mây dính liền cát đá bên cạnh khiến cát đá rơi xuống. Nếu đạp trúng những sợi dây mây dính liền với tảng đá th́ khối đá nặng không biết bao nhiêu cân ấy rơi xuống, sẽ lập tức bị đè thành một khối thịt nhừ. Tảng đá lớn ấy lắc lư qua lại nhưng vẫn không rơi xuống. Hoàng Dung để ư cẩn thận, cố gắng không đặt chân xuống những chỗ có dây mây, bước một bước lại dừng một bước, lùi lại vài trượng, lúc ấy trấn tĩnh xong lại ngẩng đầu nh́n lên tảng đá lớn, không ḱm được thở than khen ngợi tạo vật lạ lùng, nghĩ chỉ cần dùng sức một cánh tay cũng có thể kéo tảng đá xuống, nhưng ở đây không có người ở, vết chân thú vật cũng ít thấy, ngay cả chim lớn cũng không có một con, tảng đá lớn này lắc lư trên vách núi không biết đă mấy ngàn mấy trăm năm, hôm nay vẫn lắc lư như thế. Cạnh dốc núi dựng đứng là hàng loạt núi non dựng đứng, chống đỡ tất cả gió biển thổi vào, xem ra trong một trăm năm nữa, tảng đá lớn này vẫn cứ lắc lư không ngừng như thế. Hoàng Dung xuất thần một lúc, không dám bước về phía trước, xoay người lại định về hầu hạ sư phụ, đi được hơn nửa dặm chợt động tâm nghĩ thầm: – Trời muốn giết thằng giặc kia, nên mới sắp đặt cơ quan khéo léo này, sao ḿnh lại hồ đồ như thế? Nghĩ tới đó mừng rỡ nhảy nhót, liên tiếp lộn nhào luôn hai cái. Nàng vội trở lại dốc núi dựng đứng, quan sát địa thế thật kỹ, thấy cạnh vách núi đều là đại thụ cao ngất trời, nếu muốn lui lại th́ nhảy xuống một cái tối đa cũng chỉ được bốn năm thước, tảng đá kia mà rơi xuống th́ cho dù là chim là sóc e cũng khó ḷng tránh khỏi. Nàng rút ngọn cương thích ra, rón rén ḅ tới dưới vách núi, nh́n đúng vào bảy tám sợi dây mây dính liền với tảng đá không động chạm ǵ tới, lấy lưỡi sắc của ngọn cương thích cắt hơn chục sợi dây mây khác. Lúc nàng ra tay cũng nín thở, vừa mau vừa chuẩn, cắt xong, lại hít luôn mấy hơi, lại cắt tới sợi mây thứ hai, chỉ sợi dùng lực hơi mạnh, động tới những sợi dây mây dính liền với tảng đá kia, ḿnh sẽ lập tức biến thành một cái bánh thịt. Đến khi cắt hết mấy mươi sợi dây mây, đă mệt mỏi toàn thân toát mồ hôi, so ra c̣n khổ hơn một trường kịch chiến. Nàng đem những sợi dây mây đă cắt buộc túm lại, vứt mấy đống cỏ khô lên để đánh dấu, lại nh́n thật kỹ đường ra vào, nhớ rơ ràng rồi mới quay trở về, dọc đường c̣n ḥ hát, vô cùng đắc ư. Lúc gần tới cửa động vẫn không nh́n thấy bóng Âu Dương Khắc, chợt nghe trong động vang ra tiếng cười đắc ư của y, kế nghe y nói: – Ngươi tự phụ vơ công cái thế, hôm nay phải chết trong tay công tử gia, trong ḷng có phục không? Thôi được, ta thương ngươi già, cho ngươi đánh ba chiêu không trả đ̣n được không? Ngươi cứ đem Hàng long thập bát chưởng từng chưởng từng chưởng đánh ra là được. Hoàng Dung kêu khẽ “ái chà”. Thấy cục diện trước mắt đă vô cùng nguy cấp, lập tức cao giọng kêu: – Cha, cha, sao cha tới đây được? A, Âu Dương thúc phụ, người cũng tới rồi? Âu Dương Khắc trong động ra sức đùa giỡn với Hồng Thất Công một phen, đang định hạ thủ, chợt nghe tiếng Hoàng Dung kêu lên, vừa mừng vừa sợ, nghĩ thầm: – Tại sao thúc thúc và Hoàng lăo tà đều tới đây ??? – Trong ḷng xoay chuyển ư nghĩ “Ắt là con nha đầu muốn cứu lăo ăn mày này nên bịa đặt để lừa ḿnh ra. Được, dù sao th́ lăo ăn mày rốt lại cũng không thoát khỏi tay ḿnh, cứ ra xem thử có hề ǵ”. Bèn phất tay áo một cái, quay ra khỏi động. Chỉ thấy Hoàng Dung hướng ra bờ biển giơ tay kêu lớn: – Cha, cha! Âu Dương Khắc chăm chú nh́n ra xa, nhưng có thấy bóng Hoàng Dược Sư đâu, bèn cười nói: – Muội tử, ngươi muốn lừa ta ra bầu bạn với cô, chẳng phải ta đă ra đây rồi sao? Hoàng Dung ngoảnh lại cười nói: – Ai cần lừa ngươi?. Nói xong chạy theo bờ biển. Âu Dương Khắc cười nói: – Lần này ta đă đề pḥng rồi, cô muốn kéo ta xuống biển, chúng ta cứ thử xem sao. Nói xong săi chân đuổi theo. Y khinh công cao cường, trong chốc lát đă đuổi tới gần. Hoàng Dung kêu thầm: – Không xong rồi, chưa tới chỗ dốc núi dựng đứng đă bị y bắt rồi. Lại chạy thêm vài mươi trượng, Âu Dương Khắc lại càng gần. Hoàng Dung rẽ ngoặt ra bên trái, chỉ cách bờ biển hơn một trượng. Âu Dương Khắc lần này đă khôn hơn, không dám tới gần quá, cười nói: – Được, chúng ta cứ đùa một lúc. Chân không dừng bước, nhưng toàn thần giới bị, đề pḥng nàng lại dùng quỷ kế ǵ. Hoàng Dung dừng chân cười nói: – Trước mặt có con cọp lớn, ngươi mà đuổi theo ta, nó sẽ một miếng nuốt tươi ngươi đấy. Âu Dương Khắc cười nói: – Ta cũng là cọp lớn, ta cũng muốn một miếng nuốt tươi cô. Nói xong vọt người lên chụp, Hoàng Dung cười khanh khách, lại chạy về phía trước. Hai người một trước một sau, không bao lâu đă tới dốc núi dựng đứng, Hoàng Dung càng chạy càng mau, qua một khúc ngoặt, cao giọng kêu: – Lại đây! Đă tới trước dốc núi dựng đứng, đột nhiên thoáng thấy trên bờ biển dường như có hai bóng người. Lúc ấy tuy nàng vô cùng ngạc nhiên nhưng đời nào dám dừng lại một bước, nh́n đúng vào những chỗ rắc cỏ khô đă cắt dây mây đặt chân xuống, nhô lên hụp xuống mấy cái đă tới trước vách núi. Rồi tránh ngay qua một bên. Âu Dương Khắc cười nói: – Cọp lớn đâu?. Càng gia tăng cước bộ, như mũi tên rời dây cung vọt tới trước chân núi. Chỗ Hoàng Dung đặt chân đă cắt hết dây mây, Âu Dương Khắc đâu biết cơ quan bên trong, tự nhiên đạp luôn những sợi dây mây chưa cắt, mấy trăm cân lực đạo lập tức kéo tảng đá lớn trên đầu. Răng rắc hai tiếng lớn vang lên, Âu Dương Khắc cảm thấy trên đầu có một luồng gió lớn đè xuống, ngẩng đầu lên nh́n hoảng sợ hồn phi phách tán, chỉ thấy một tảng đá to như ḥn núi nhỏ từ trên không rơi xuống giữa đầu ḿnh. Tảng đá này rơi khỏi đỉnh núi đă xa, luồng gió mạnh đă ép y tới mức thở không được, lúc nguy cấp vọt người lùi mau về phía sau, nào ngờ sau lưng là cây cối, lưng đập vào một cành cây, sức bật lại rất mạnh, chát một tiếng, cành cây ấy lập tức găy rời, mảnh gỗ vụn bắn tung tóe vào lưng y. Lúc ấy y chỉ lo thoát thân, đâu c̣n biết ǵ đau đớn, dùng hết sức nhảy vọt lên, tảng đá lớn đă cách đỉnh đầu chỉ c̣n ba thước. Trong chớp mắt ấy y đă sợ tới mức đờ người ra, chợt thấy cổ áo bị người ta nắm lấy giật mau ra ngoài, kéo y qua vài thước bên cạnh, nhưng rốt lại cũng đă chậm, chỉ nghe ầm một tiếng vang dội, Âu Dương Khắc bật tiếng gào thảm, trước mắt một màn sương từ từ lan ra, cát đá bay tung, không biết biến cố xảy ra thế nào, đă ngất đi luôn. Hoàng Dung thấy mưu kế đắc thủ, vừa mừng vừa sợ, không đề pḥng lúc tảng đá lớn rơi xuống gây ra luồng gió mạnh, lực đạo vô cùng mạnh mẽ, đẩy nàng hất ra bên ngoài, vừa ngă xuống đất th́ cát đá trên đầu rào rào trút xuống. Nàng cong lưng hai tay ôm chặt đầu, qua một lúc nghe tiếng cát đá rơi xuống đă dừng, hé mắt nh́n ra thấy trong đám cát bụi cạnh tảng đá lớn có bóng hai người đứng. Lúc ấy như đang trong mộng, nàng dụi dụi mắt, định thần nh́n lại, th́ hai người ấy một là Tây độc Âu Dương Phong, một chính là Quách Tĩnh mà ḿnh lúc nào cũng nhớ nhung, không sao quên được. Hoàng Dung kêu lớn một tiếng, tung người vọt lên. Quách Tĩnh cũng không ngờ lại gặp nàng ở đây, tung người vọt lên ôm chằm lấy nàng. Hai người sau lúc mừng mừng sợ sợ, quên rằng đại địch đang ở bên cạnh. Hôm ấy, Âu Dương Phong và Quách Tĩnh đánh nhau trên nửa chiếc thuyền bị cháy khó giải khó phân, chiếc thuyền đột nhiên ch́m xuống, đưa luôn hai người xuống biển. Dưới biển sâu, sức nước rất nặng khác hẳn với chỗ biển cạn, hai người chỉ thấy nước biển tràn vào mũi vào tai, đau buốt rất khó chịu, hai tay đang níu kéo nhau bất giác đều buông ra bịt mũi bịt tai ḿnh. Dưới đáy biển lại có một ḍng chảy ngầm rất xiết, chảy về hướng ngược hẳn với ḍng chảy trên biển, hai người không tự chủ được, trong chớp mắt đă bị ḍng chảy ngầm cuốn đi vài dặm. Đến khi Quách Tĩnh hết sức vùng vẫy nhô lên được trên mặt biển hít vào một hơi, th́ trong bóng đêm, chiếc thuyền nhỏ kia đă trở thành một đốm đen thấp thoáng xa xa. Hai người giằng kéo nhau trong nước một lúc, lại cùng ch́m xuống biển. Lúc trồi lên lần thứ hai Quách Tĩnh kêu lên: – Buông chân ta ra, ta không rời ngươi là được. Âu Dương Phong cũng biết nếu hai người cứ túm lấy nhau thế này thế ắt phải cùng chết, lúc ấy bèn buông chân y ra, nhưng lại lập tức túm lấy vai phải y. Quách Tĩnh đưa tay đỡ nách y, hai người lúc ấy mới nổi lên mặt biển. Đúng vào lúc ấy, một thanh gỗ lớn bị sóng đánh trôi tới, thúc vào vai Quách Tĩnh. Âu Dương Phong kêu lên: – Cẩn thận! Quách Tĩnh lật tay giữ lại, trong ḷng cả mừng, kêu lớn: – Mau ôm chặt lấy, đừng buông tay. Thanh gỗ lớn ấy vốn là một đoạn cột buồm găy. Hai người nh́n quanh chỉ thấy mênh mông, hoàn toàn không có bóng một cánh buồm. Ngọn xà trượng của Âu Dương Phong đă không biết đâu mất, thầm rầu rĩ:”Nếu lại gặp phải một bầy cá mập, th́ chỉ c̣n cách đánh bừa như Chu Bá Thông một trận, lúc ấy ḿnh cứu y nhưng bây giờ có ai tới đây mà cứu ḿnh?” Hai người lênh đênh trên biển, gặp lúc có cá biển bơi tới cạnh người, th́ dùng chưởng lực đánh cho ngất, chia nhau ăn thịt sống qua ngày. Người xưa có câu:”Cùng thuyền giúp nhau”, hai người vốn đă liều mạng ngươi sống ta chết với nhau, trên mặt biển cùng bíu vào nửa đoạn cột buồm găy, bắt đầu ”Cùng cột buồm găy giúp nhau”. Lênh đênh mấy ngày, may là chưa gặp điều ǵ nguy hiểm. Ḍng hải lưu trên biển ấy vốn chính là ḍng nước đă đưa Hoàng Dung và Hồng Thất Công tới đảo nhỏ kia, v́ vậy đưa chiếc thuyền nhỏ vào đảo. Qua mấy hôm lại đẩy Quách Tĩnh và Âu Dương Phong tới đó. Hai người lên bờ biển nghỉ ngơi hồi lâu, chợt nghe xa xa văng vẳng có tiếng cười nói, Âu Dương Phong nhảy bật dậy, theo âm thanh t́m tới, cũng đúng là vừa khéo gặp lúc Âu Dương Khắc đạp vào bẫy, tảng đá lớn trên dốc núi dựng đứng đang rơi xuống. Âu Dương Phong vội vàng vọt tới cứu, tuy kéo cháu lui lại vài thước, nhưng hai chân Âu Dương Khắc đă bị tảng đá đè trúng, đau đớn không sao chịu nổi, lập tức ngất đi. Âu Dương Phong kinh nghi bất định, nh́n quanh bốn phía thấy không c̣n ǵ nguy hiểm, mới nh́n kỹ lại cháu, đưa tay lên mũi y th́ thấy chưa chết, bèn vận ḱnh xô tảng đá lớn hai cái nhưng không hề động đậy. Y ngồi xổm xuống, vận thần công Cáp mô công lên, hai tay đẩy ngang ra, nhả khí trợn mắt ộp ộp ộp ba tiếng. Bàn về lực đạo của ba lần đẩy ấy quả thật không phải thầm thường, nhưng tảng đá lớn kia nặng tới mấy vạn cân, há phải có thể sức một người mà di động được? Y cúi người xuống, th́ Âu Dương Khắc đă mở mắt ra, kêu lên: – Chú?, âm thanh vô cùng yếu ớt. Âu Dương Phong nói: – Ngươi cố chịu đau một lúc. Rồi ôm nửa người trên của y, nhè nhẹ kéo một cái, Âu Dương Khắc gào lên một tiếng, lại ngất đi lần nữa. Tảng đá lớn đè lên hai chân y, cái kéo ấy chỉ làm y đau thêm không chịu nổi, chứ thân h́nh không nhích ra được nửa phân. Dưới đất th́ đá núi cứng như sắt, không có xẻng cuốc quyết không sao đào được. Âu Dương Phong nh́n thấy chỉ ngẩn người ra. Quách Tĩnh kéo tay Hoàng Dung, hỏi: – Sư phụ đâu? Hoàng Dung đưa tay chỉ một cái nói: – Ở đằng kia. Quách Tĩnh nghe nói sư phụ không sao, trong ḷng cả mừng, đang muốn nàng dẫn tới lạy chào, chợt nghe Âu Dương Khắc gào thảm một tiếng, trong ḷng bất nhẫn, nói với Âu Dương Phong:“Để ta giúp ngươi”. Hoàng Dung kéo tay áo y, nói: – Chúng ta cứ đi gặp sư phụ, đừng đếm xỉa ǵ tới kẻ xấu. Âu Dương Phong không biết tất cả đều là cơ quan do nàng bố trí, chính mắt y thấy tảng đá lớn trên không rơi xuống, tảng đá này nặng hơn vạn cân, quyết không thể là sức người có thể đẩy lên trên vách núi. Nhưng nghe nàng cản trở Quách Tĩnh tới giúp lập tức nổi giận, lại nghe nói Hồng Thất Công đang ở đây, bất giác hoảng sợ, nhưng lại lập tức nghĩ thầm: – Lăo ăn mày đă trúng một chưởng của ḿnh, bị rắn độc của ḿnh cắn, cho dù chưa chết th́ cho dù vơ công cao cường cái mạng già của y trong mười phần đă không c̣n được một phần sống sót, c̣n sợ ǵ y tới nữa? Nh́n thấy Hoàng Dung và Quách Tĩnh dắt tay nhau bỏ đi, lại ngồi xổm xuống, làm ra vẻ dùng sức đẩy tảng đá đợi hai người ngoặt qua góc núi, bèn nói với cháu: – “Yên tâm đi, ta nhất định sẽ t́m cách cứu ngươi, bây giờ ngươi cứ thong thả vận khí, tự bảo vệ tâm mạch, chỉ coi hai cái chân không phải là của ngươi nữa, đừng nghĩ tới chuyện khác”. Rồi rón rén xa xa theo sau hai người. Chỉ thấy hai người quàng tay qua lưng nhau, ghé tai th́ thầm to nhỏ, dáng vẻ rất thân thiết, trong ḷng càng tức giận, tự nhủ: – Nếu ta không làm cho hai đứa tiểu quỷ này sống không được chết không được cũng uổng tiếng Tây độc. Hoàng Dung dắt Quách Tĩnh tới trước cửa động, Quách Tĩnh vội bước vào động kêu lớn: – Sư phụ. Chỉ thấy Hồng Thất Công nhắm mắt dựa vào vách đá, sắc mặt vàng vọt, lại không có chút huyết sắc. Mới rồi y bị Âu Dương Khắc bức bách, vô cùng tức giận, thương thế lại xấu đi. Hoàng Dung vội cúi xuống cởi áo y ra, Quách Tĩnh th́ xoa bóp tay chân cho y. Hồng Thất Công mở mắt nh́n thấy Quách Tĩnh, vô cùng vui mừng, khóe miệng hiện ra nét cười, hạ giọng nói: – Tĩnh nhi, ngươi cũng tới rồi? Quách Tĩnh đang định trả lời, chợt nghe sau lưng có tiếng quát cắt ngang: – Lăo ăn mày, ta cũng tới đây rồi. Thanh âm như tiếng sắt thép va vào nhau loảng xoảng, vô cùng chói tai. Quách Tĩnh vội quay người, vung chưởng giữ chắc cửa động. Hoàng Dừng nhặt ngọn trúc bổng bên cạnh sư phụ đứng cạnh Quách Tĩnh. Âu Dương Phong cười nói: – Lăo ăn mày ra đây đi, ngươi mà không ra th́ ta sẽ phải vào đấy. Quách Tĩnh và Hoàng Dung nh́n nhau một cái, cùng nghỉ thầm: – Cho dù có phải mất mạng cũng không thể cho y vào động hại sư phụ. Âu Dương Phong cười dài một tiếng, nép người sấn tới. Quách Tĩnh vung chưởng đẩy ra. Âu Dương Phong nghiêng người tránh qua chưởng phong mănh liệt của y, sấn tới bên phải y, đột nhiên trước mắt có một ngọn bổng đâm tới, thân bổng loáng lên tựa hồ đâm vào thượng bàn, nhưng lại đánh xuống hạ bàn ba nhát, nhất thời rất khó đoán định. Y trong ḷng hoảng sợ tay trái vung lên trên đỡ gạt, đồng thời chân phải quét ra, bất kể đối phương biến chiêu thế nào cũng phải tránh ra. Nào ngờ ngọn trúc bổng trong tay Hoàng Dung rung lên một cái lại đập mau vào lưng y. Âu Dương Phong cả kinh, đạp chân nhảy vọt ra ngoài, nghiêng nghiêng mắt nh́n. Hoàng Dung dùng Đả cẩu bổng pháp lần đầu, vừa xuất thủ đă đẩy lui cường địch, vô cùng đắc ư, Âu Dương Phong không ngờ con nha đầu này lại học được bổng pháp kỳ diệu của lăo ăn mày như thế, hừ một tiếng, tung người lại vọt lên vươn tay chụp ngọn trúc bổng trong tay nàng. Hoàng Dung sử dụng bổng pháp mới học được, đâm đánh quét hất, bóng xanh chớp lên, tuy không đả thương được đối phương nhưng Âu Dương Phong liên tiếp đánh bảy tám chiêu thủy chung vẫn không chụp được đầu ngọn trúc bổng của nàng. Quách Tĩnh vừa sợ vừa mừng, liên tiếp kêu lên: – Dung nhi giỏi lắm, bổng pháp hay lắm! Tay phải vung quyền tay trái phát chưởng sấn vào giáp kích. Âu Dương Phong gầm lên hai tiếng giận dữ, ngồi xổm xuống đất, ào một tiếng đẩy hai tay ra. Chưởng lực chưa tới, chưởng phong đă cuốn bụi cát trên mặt đất tung lên. Quách Tĩnh thấy đ̣n tới hung dữ, nếu Hoàng Dung thẳng thắn đón đỡ ắt sẽ bị thương, vội đẩy vai nàng một cái, hai người đồng thời tránh qua một chiêu chưởng lực Cáp mô công. Âu Dương Phong bước lên hai bước, hai tay lại đẩy ra. Công phu Cáp mô công này vô cùng lợi hại, với công phu của Hồng Thất Công như thế mà hôm trước ở đảo Đào Hoa chỉ đánh ngang tay với y, công lực của hai người Quách Hoàng c̣n kém xa, lập tức bị y từng bước từng bước ép lùi dần. Âu Dương Phong xông vào động, tay trái lật lại đẩy ra một chưởng, đánh đá vụn trên vách đá rào rào rơi xuống, tay phải giơ lên để hờ trên đầu Hồng Thất Công nhưng không đánh xuống, ngưng thần xem động tĩnh của y. Hoàng Dung kêu lên: – Sư phụ ta cứu mạng ngươi, ngươi lại đả thương người, có biết xấu hổ không? Âu Dương Phong vươn tay đẩy nhẹ vào ngực Hồng Thất Công, chỉ thấy thịt trên ngực y lún vào, y về nội công ngoại công đều đă đạt tới mức lư hỏa thuần thanh, gân cốt toàn thân nếu gặp ngoại lực lập tức sẽ phản ứng hất ra, lúc ấy lại theo tay lún vào, quả nhiên công lực đă mất hết, trong ḷng mừng thầm, lập tức nắm người y giơ lên quát: – Các ngươi giúp ta đi cứu cháu ta, th́ sẽ tha mạng cho lăo ăn mày. Hoàng Dung nói: – Trời ném đá lớn xuống đè y, ngươi đă chính mắt nh́n thấy, ai mà cứu được? Ngươi mà c̣n làm điều ác, trời cũng sẽ ném đá lớn xuống đè chết ngươi đấy. Quách Tĩnh thấy Âu Dương Phong nhấc Hồng Thất Công lên cao làm ra vẻ sắp quật mạnh xuống đất, trong ḷng biết chẳng qua y muốn uy hiếp chứ quyết không làm hại, nhưng rốt lại vẫn lo lắng, vội nói: – Mau thả sư phụ ta xuống, bọn ta giúp ngươi cứu y cũng được. Âu Dương Phong lo cho cháu, chỉ hận không thể lập tức cứu y nhưng vẻ mặt vẫn b́nh thường, từ từ buông Hồng Thất Công xuống. Hoàng Dung nói: – Giúp ngươi cứu y không khó, nhưng chúng ta phải thỏa thuận ba điều. Âu Dương Phong nói: – Con nha đầu, c̣n muốn làm khó ǵ đấy? Hoàng Dung nói: – Cứu cháu ngươi xong, chúng ta cùng sống trên đảo hoang, ngươi không được nảy ư xấu, làm hại ba thầy tṛ bọn ta. Âu Dương Phong nghĩ thầm: – Chú cháu ḿnh không thông thủy tính, nếu muốn trở về đất liền th́ phải nhờ hai con quỷ nhỏ này giúp đỡ. Lúc ấy bèn gật đầu nói: – Được, trên đảo này th́ ta không giết ba người các ngươi, nhưng rời khỏi đảo này th́ khó nói lắm. Hoàng Dung nói: – Lúc ấy th́ cho dù ngươi không động thủ, bọn ta cũng muốn động thủ với ngươi. Điều thứ hai, cha ta đă hứa gả ta cho y, ngươi cũng chính tai nghe thấy, chính mắt nh́n thấy, từ nay về sau nếu cháu ngươi c̣n lằng nhằng theo ta th́ ngươi không bằng heo chó. Âu Dương Phong ph́ một tiếng, nói: – Được, cái đó cũng chỉ giới hạn lúc trên đảo, c̣n rời khỏi đảo này, chúng ta sẽ xem sau. Hoàng Dung cười khẽ một tiếng, nói: – Điều thứ ba là bọn ta hết sức giúp ngươi nhưng bọn ta hoàn toàn không phải là thần tiên, nếu trời muốn lấy mạng cháu ngươi, không phải sức người cứu được, th́ ngươi cũng không được sinh sự này khác. Âu Dương Phong cặp quái nhăn đảo mấy cái, kêu lên: – Nếu cháu ta mà chết th́ ba người các ngươi cũng đừng ḥng được sống, con tiểu nha đầu đừng ăn nói bậy bạ, mau đi cứu cháu ta thôi. Rồi vọt ra khỏi động, chạy mau về phía dốc núi dựng đứng. Quách Tĩnh đang định đi theo, Hoàng Dung nói: – Tĩnh ca ca, cứ chờ Tây độc dùng sức đẩy tảng đá lớn kia, ngươi nhân lúc y không đề pḥng, đập vào lưng y một chưởng kết thúc y cho rồi. Quách Tĩnh nói: – Chúng ta nói phải giữ lời, cứu cháu y trước. Rồi sẽ nghĩ cách trả thù cho sư phụ. Hoàng Dung mỉm cười thở dài một tiếng, biết rốt lại khó có thể ép y ám toán hại người. Trong hai hôm vừa rồi chỉ cho rằng nhất định y đă chết dưới biển, nào ngờ lại được trùng phùng, trong ḷng quả thật vô cùng mừng rỡ, cho dù Quách Tĩnh có phạm tội thập ác không thể tha được hay ăn nói bừa băi, hành động bậy bạ, nàng cũng quyết không bao giờ bắt lỗi, nhất định sẽ làm theo y, huống chi y không chịu đánh lén sau lưng, tuy là cố chấp, nhưng rốt lại cũng là hành động của bậc đại trượng phu quang minh lỗi lạc lúc ấy bèn dịu dàng cười một tiếng, nói: – Được rồi, ngươi là thánh nhân, ta nghe lời ngươi. Hai người chạy tới dốc núi dựng đứng, xa xa nghe tiếng Âu Dương Khắc rên rỉ, thanh âm vô cùng đau đớn. Âu Dương Phong quát: – C̣n không tới đây mau. Hai người vọt tới đứng sóng vai với y, sáu cánh tay nhất tề đẩy vào tảng đá. Âu Dương Phong quát lớn: – Lên! Ba người chưởng lực đồng thời phát ra. Tảng đá lớn hơi lắc một cái rồi lại trở về chỗ cũ. Âu Dương Khắc gào lớn một tiếng, hai mắt trợn ngược, không biết c̣n sống hay đă chết. Âu Dương Phong cả kinh vội cúi xuống, chỉ thấy cháu hơi thở yếu ớt, vô cùng đau đớn, răng cắn vào môi bật máu tươi. Cho dù Âu Dương Phong thân mang vơ công tuyệt đỉnh, đến lúc ấy cũng bó tay không c̣n cách nào, không thể đẩy được tảng đá này nữa, nếu không phải nhấc một cái hất ra tuôn, tảng đá lớn lăn ra lại rơi xuống, chỉ đè cháu y càng thê thảm hơn, đang lúc bần thần, chân trái đột nhiên đạp lên một băi cát ướt, nhấc chân lên, th́ chiếc hài đă dính lại dưới đất. Âu Dương Phong cúi đầu nhặt hài lên, bất giác giật nảy ḿnh, té ra thủy triều dần dần dâng lên, nước biển đă tới cách tảng đá lớn c̣n năm sáu trượng. Âu Dương Phong vội nói: – Nha đầu, muốn sư phụ ngươi sống th́ mau nghĩ cách cứu cháu ta. Hoàng Dung đă sớm nghĩ cách, nhưng tảng đá này to nặng như thế, trên đảo hoang lại không có người nào khác giúp đỡ, làm sao hất ra? Trong giây lát nàng đă nghĩ qua mấy cách, nhưng không cách nào trọn vẹn, nghe Âu Dương Phong nói thế, trừng mắt đáp: – Nếu sư phụ ta không bị thương, công phu ngoại gia của ông đăng phong tháo cực, lại thêm chưởng lực của ngươi, nhất định bốn người chúng ta sẽ đẩy được tảng đá này ra. Bây giờ… “ – hai tay xua xua, ư nói không c̣n cách nào. Mấy câu ấy tuy là tức giận mà nói, nhưng Âu Dương Phong nghe thấy cũng không nói được câu nào, nghĩ thầm: – Trong cơi mờ mịt quả có ư trời, nếu lăo ăn mày hoàn toàn không bị thương, y ḷng dạ hiệp nghĩa nhất định sẽ ra tay giúp đỡ. Ḿnh một chưởng đánh lăo ăn mày bị thương, nào ngờ một chưởng đánh chết con ḿnh. Âu Dương Khắc tuy về danh nghĩa là cháu y, nhưng quả thật là con y tư thông với chị dâu sinh ra, là cốt nhục của y. Âu Dương Phong trước nay ḷng dạ cứng rắn, nhưng lúc ấy cũng không khỏi chua xót trong ḷng, quay đầu nh́n lại thấy nước biển đă gần thêm vài thước. Âu Dương Khắc kêu lên: – Chú, người một chưởng đánh chết cháu đi thôi. Cháu.., quả thật cháu không chịu nổi nữa. Âu Dương Phong rút trong bọc ra một ngọn chuỳ thủ, nghiến răng nói: – Ngươi nhịn đau một chút, không có hai chân cũng sống được. Rồi bước lên định cắt đứt hai chân chỗ bị tảng đá đè lên. Âu Dương Khắc hoảng sợ nói: – Không, không, chú ạ, chú cứ một đao chém chết cháu là được. Âu Dương Phong tức giận nói: – Uổng công ta dạy dỗ ngươi bấy nhiêu năm, tại sao không có khí cốt như thế? Âu Dương Khắc đưa tay cào ngực, cố sức nhịn đau, không dám nói nữa. Âu Dương Phong thấy tảng đá đè lên ngang lưng cháu, nếu quả thật muốn cắt hai chân y th́ mười phần có chín phần là khó sống, nhất thời ngần ngừ, không dám ra tay. Hoàng Dung thấy chú cháu Tây độc yên lặng nh́n nhau, thần sắc đều thê thảm, bất giác mềm ḷng, nghĩ tới cách cha ḿnh chuyển vận gỗ đá trên đảo Đào Hoa, bèn kêu lên: – Khoan đă! Ta có một cách rồi c̣n được hay không th́ rất khó nói. Âu Dương Phong mừng rỡ nói: – Nói mau đi, nói mau đi, hảo cô nương, cách ngươi nghĩ ra nhất định là được mà. Hoàng Dung nghĩ thầm: – Ngươi lo cho cháu nên không chửi ta là tiểu nha đầu nữa, mà rơ ràng lại gọi là hảo cô nương!. Bèn cười khẽ một tiếng, nói: – Được, vậy th́ phải nghe ta phân phó, chúng ta mau lột vỏ cây kết thành một sợi dây để nhấc tảng đá này lên. Âu Dương Phong nói: – Rồi ai tới kéo? Hoàng Dung nói: – Giống như xay bột vậy… . Âu Dương Phong lập tức hiểu ra, kêu lên: – Đúng, đúng, dùng trục xoay ṿng! Quách Tĩnh vừa nghe Hoàng Dung muốn xé vỏ cây để bện dây, cũng không hỏi dùng để làm ǵ, đă sớm rảo chân bước đi vọt người lên cây xé vỏ cây. Âu Dương Phong và Hoàng Dung cũng lập tức động thủ, trong chốc lát ba người đă xé được hơn mười mảng vỏ cây dài. Âu Dương Phong tay cắt xé vỏ cây, mắt cứ nh́n nh́n cháu, chợt thở dài một tiếng, nói: – Không cần xé nữa đâu. Hoàng Dung ngạc nhiên nói: – Sao thế? Không được à? Âu Dương Phong chỉ cháu một cái Hoàng Dung và Quách Tĩnh cúi đầu nh́n, chỉ thấy nước triều dâng lên rất mau, đă ngập quá nửa người y, đừng nói là bện dây làm ṛng rọc, chưa xé vỏ cây xong th́ nước biển đă nhấn ch́m y rồi. Âu Dương Khắc ch́m dưới nước, không động đậy được. Hoàng Dung quát: – Đừng nản ḷng, cứ xé mau đi? Âu Dương Phong là một ma đầu hoành hành trên đời, bị nàng quát một tiếng như thế lại tiếp tục vung đao xé vỏ cây. Hoàng Dung nhảy xuống dưới, chạy lại cạnh Âu Dương Khắc nhấc mấy tảng đá lớn, đỡ nửa người trên của y kê đá vào dưới lưng. Làm như thế th́ mũi y lại cao hơn mấy thước, nước biển nhất thời cũng không ngập tới. Âu Dương Khắc hạ giọng nói: – Hoàng cô nương, đa tạ cô giúp đỡ. Ta sống không được rồi, nhưng thấy cô ra sức cứu ta, ta có chết cũng vui mừng. Hoàng Dung trong ḷng đột nhiên cảm thấy chán ghét, nói: – Ngươi không cần cám ơn ta. Đây là ta bố trí cơ quan, ngươi có biết không? Âu Dương Khắc hạ giọng nói: – Đừng nói lớn như thế, để chú ta nghe được ông sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Ta đă sớm biết rồi, nhưng chết trong tay cô, ta không hề oán hận. Hoàng Dung thở dài một tiếng, nghĩ thầm:”Người này tuy đáng ghét như thế nhưng đối với ḿnh quả thật rất tốt”, quay trở lên cây, nhặt vỏ cây bắt đầu bện dây. Nàng bện được ba đoạn dây, đem sáu đoạn kết thành một sợi to, kế lấy sáu sợi to bện thành một sợi thừng lớn bằng miệng chén. Âu Dương Phong và Quách Tĩnh không ngừng tay lột vỏ cây, Hoàng Dung không ngừng bện dây. Ba người tay chân tuy mau lẹ nhưng nước triều dâng lên c̣n mau hơn, sợi thừng lớn mới bện chưa quá một trượng, th́ nước triều đă ngập gần miệng Âu Dương Khắc, bện thêm được vài thước, nước triều đă dần dần ngập tới môi y, chỉ lộ ra hai lỗ mũi hít thở. Âu Dương Phong nhảy xuống, kêu lên: – Các ngươi đi đi ta có câu nói với cháu ta. Các ngươi đă làm hết sức rồi, ta xin tâm lănh. Y quả thật cũng nén ḷng được đến lúc ấy vẫn có thể trấn tĩnh như thường, trên mặt hoàn toàn không lộ vẻ ǵ khác lạ. Quách Tĩnh thấy t́nh thế vô vọng, đành nhảy xuống cùng Hoàng Dung sóng vai đi ra. Đi được hơn mười trượng, Hoàng Dung khẽ nói: – Đi ra phía sau tảng đá lớn nghe xem y nói ǵ. Quách Tĩnh nói: – Chuyện đó không quan hệ tới chúng ta. Vả lại lăo già Âu Dương tất nhiên sẽ phát giác được. Hoàng Dung nói: – Cháu y mà chết th́ có quá nửa y sẽ làm hại sư phụ, nếu biết tâm ư của y th́ có thể đề pḥng trước. Nếu lăo Độc vật biết được th́ chúng ta nói là quay lại để vĩnh biệt cháu y. Quách Tĩnh gật gật đầu. Hai người ṿng qua khúc ngoặt, ṿng sau gốc cây rón rén quay lại núp sau tảng đá lớn, chỉ nghe Âu Dương Phong nghẹn ngào nói: – Ngươi cứ yên ḷng mà đi, ta đă biết tâm sự của ngươi, ngươi một ḷng muốn cưới con gái Hoàng lăo tà, ta nhất định sẽ giúp ngươi được như nguyện. Hoàng Dung và Quách Tĩnh rất ngạc nhiên, cùng nghĩ: – Trong chốc lát cháu y sẽ chết, y nói câu “Ta nhất định sẽ giúp ngươi được như ư” là có ư ǵ? Lại nghe Âu Dương Phong nói mấy câu, hai người vừa sợ vừa giận đồng thời lạnh cả người. Nguyên là Âu Dương Phong nói: – Ta sẽ giết chết con gái Hoàng lăo tà chôn cùng một huyệt với ngươi. Người ta đều phải chết, ngươi và y thị tuy sống không ở cùng nhà, nhưng chết có thể cùng huyệt, cũng có thể nhắm mắt được rồi. Âu Dương Khắc miệng ở dưới nước, đă không thể trả lời. Hoàng Dung bóp tay Quách Tĩnh, hai người rón rén ṿng ra, Âu Dương Phong đang lúc đau ḷng cũng chưa phát giác được. Qua khỏi khúc quanh, Quách Tĩnh tức giận nói: – Chúng ta ra liều mạng với lăo Độc vật một phen. Hoàng Dung nói: – Chỉ nên đấu trí không nên đấu sức với y. Quách Tĩnh nói: – Đấu trí thế nào Hoàng Dung nói: – Ta đang nghĩ đây. Qua một góc núi, đột nhiên nh́n thấy dưới chân núi có một bụi lau. Hoàng Dung chợt động tâm niệm, nói: – Nếu y không độc ác xấu xa như thế th́ ta cũng có cách cứu mạng cháu y rồi Quách Tĩnh vội hỏi: – Cách ǵ? Hoàng Dung rút dao nhỏ ra, cắt lấy một ống lau, cầm một đầu, ngẩng đầu cắm thẳng ống lau lên hít hít mấy cái. Quách Tĩnh vỗ tay cười nói: – A, đúng là diệu pháp, Dung nhi giỏi lắm, làm sao mà cô nghĩ ra được thế? Cô định cứu y không? Hoàng Dung chẩu môi một cái nói: – Tự nhiên là không cứu. Lăo Độc vật muốn giết ta th́ cứ cho y tới giết, hừ, ta cũng không sợ y đâu. Nhưng nghĩ tới Âu Dương Phong hung dữ độc ác, bất giác lạnh ḿnh, người này ngoài vơ công cao cường c̣n cơ cảnh giảo hoạt hơn cháu y nhiều, muốn lừa y mắc bẫy th́ quả thật không phải dễ. Quách Tĩnh không nói ǵ, im lặng xuất thần. Hoàng Dung kéo tay y, dịu dàng nói: – Chẳng lẽ ngươi muốn ta đi cứu người xấu kia sao? Ngươi có lo lắng cho ta không? Chúng ta cứu y nhưng hai kẻ xấu xa ấy chưa chắc đă đối xử tốt với chúng ta đâu. Quách Tĩnh nói: – Nói thế cũng không sai, nhưng ta nghĩ tới cô, cũng nghĩ tới sư phụ. Ta nghĩ Lăo Độc vật là tôn sư một phái, nói ra cũng có ba phần đáng tin. Hoàng Dung nói: – Được rồi, chúng ta cứ cứu cháu y trước rồi sẽ nói, tới đâu tính tới đó. Hai người quay trở lại ṿng qua tảng đá lớn, chỉ thấy Âu Dương Phong đứng dưới nước đỡ cháu lên. Y thấy Quách Hoàng hai người tới gần, mắt lộ hung quang, rơ ràng đă muốn động thủ giết người, quát: – Bảo các ngươi đi đi, c̣n quay lại làm ǵ? Hoàng Dung ngồi xuống một tảng đá, cười hề hề nói: – Ta quay lại xem y đă chết chưa? Âu Dương Phong cao giọng quát: – Chết th́ sao mà sống th́ sao? Hoàng Dung thở dài nói: – Nếu chết th́ không c̣n cách nào nữa.. Âu Dương Phong lập tức từ dưới nước nhảy lên, vội vàng nói: – Hảo…hảo cô nương, y chưa chết, cô có cách cứu y, mau nói, mau.., mau nói ra đi. Hoàng Dung đưa ống lau trong tay cho y, nói: – Ngươi cắm cái ống này vào miệng y th́ y không chết đâu. Âu Dương Phong cả mừng giật lấy ống lau, nhảy xuống nước cắm vào miệng cháu. Lúc ấy nước biển đă ngập quá mũi Âu Dương Khắc, y đang thở những hơi sau cùng tai đă chạm mặt nước, nghe chú và Hoàng Dung đối đáp ống lau ch́a tới cạnh miệng, vội ngậm lấy hít mạnh mấy hơi, đúng là nói không hết được nỗi khoan khoái, lần này đang giữa cái chết mà được sống, nỗi đau đớn ở hai chân đă quên bẵng. Âu Dương Phong kêu lên: – Mau, mau, chúng ta lại đi bện dây. Hoàng Dung cười nói: – Âu Dương bá bá, ngươi muốn giết ta để tuẫn táng với cháu ngươi phải không? Âu Dương Phong giật nảy ḿnh, biến hẳn sắc mặt, nghĩ thầm: – Tại sao câu ḿnh vừa nói lại bị y thị nghe được? Hoàng Dung cười nói: – Ngươi giết ta, nếu ngươi cũng gặp phải tai họa ǵ đó th́ c̣n ai nghĩ cách cứu ngươi? Âu Dương Phong lúc ấy đang có chuyện nhờ nàng, chỉ c̣n cách mặc kệ nàng mỉa mai, cứ làm như không nghe thấy ǵ, lại nhảy lên cây xé vỏ cây. Ba người bận rộn hơn một giờ đă bện được một sợi thừng to dài hơn ba trượng, nước triều cũng đă lên tới chân dốc núi dựng đứng, ngập quá nửa tảng đá. Đầu Âu Dương Khắc đă ch́m dưới mặt nước mấy thước, chỉ c̣n một đoạn ống lau nhô lên để thở. Âu Dương Phong không yên tâm, thỉnh thoảng xuống nước đưa tay sờ vào y. Lại qua nửa giờ, nước biển rút dần, đỉnh đầu Âu Dương Khắc dần dần lộ ra dưới mặt nước. Hoàng Dung ướm ướm sợi dây dài, kêu lên: – Ái chà, bây giờ ta cần bốn cây gỗ lớn làm trục xoay. Âu Dương Phong trong ḷng ngần ngừ, nghĩ thầm trên đảo hoang này không có búa, ngay cả một thanh đại đao cũng không có th́ làm sao làm được trục xoay, nhưng chỉ đành hỏi: – Làm thế nào Hoàng Dung nói: – Ngươi đừng nghĩ ǵ, cứ bẻ cây là được. Âu Dương Phong sợ nàng lên cơn buông tay bất chấp, lúc ấy không dám hỏi nữa, chạy tới cạnh bốn thân cây to bằng miệng bát, ngồi xổm xuống đất, dùng Cáp mô công đánh ra, bốn cây gỗ cùng bị y gắng sức xô mấy cái, lập tức găy ĺa. Quách Tĩnh và Hoàng Dung thấy nội công của y lợi hại như thế, bất giác nh́n nhau lè lưỡi. Âu Dương Phong t́m được một tảng đá dài dài nhỏ nhỏ, vận ḱnh chặt hết nhánh nhóc cành lá trên thân cây ôm tới đưa cho Hoàng Dung. Lúc ấy Hoàng Dung và Quách Tĩnh đă đem một đầu sợi thừng to buộc chặt vào ba góc cây lớn bên trái tảng đá đem sợi dây thừng ṿng qua tảng đá, kéo tới cạnh một gốc tùng lớn. Đó là một cây tùng cổ thụ hàng trăm năm, cao chót vót, ba bốn người ôm không giáp. Hoàng Dung nói: – Cây tùng này chịu nổi tảng đá lớn kia không? Âu Dương Phong gật gật đầu. Hoàng Dung bảo y xé chín sợi vỏ cây, buộc bốn cây gỗ kia thành một cái khung h́nh vuông quanh cây cổ tùng rồi đem sợi dây thừng buộc vào đó. Âu Dương Phong khen: – Hảo cô nương, cô thông minh thật, cái này mới gọi là gia học uyên nguyên, có cha ấy ắt sinh con ấy. Hoàng Dung cười nói: – Làm sao bằng được thiếu gia cháu ngươi? Động thủ đi? Ba người lập tức động thủ, lấy cây cổ tùng làm trụ chịu lực, đẩy cái khung h́nh vuông, sợi dây lớn mắc vào thân cây cổ tùng dần dần rút ngắn lại, tảng đá lớn từng phân từng phân nhích ra. Lúc ấy mặt trời đă ch́m xuống mặt biển phía tây, nửa bầu trời ráng cháy đỏ rực, ánh vàng trên biển hắt lên vô cùng đẹp đẽ. Nước triều đă rút, Âu Dương Khắc thân h́nh ngập trong bùn cát, mở to mắt nh́n tảng đá lớn trên người, chỉ thấy nó hơi lay động, sợi dây lớn kêu lên răng rắc, trong ḷng vừa sốt ruột vừa mừng rỡ. Cái khung h́nh vuông quay được một ṿng, tảng đá lớn chỉ nhích ra nửa tấc. Cây cổ tùng rung lên bần bật, chịu lực quá nặng, lá cây rơi xuống rào rào, sợi dây thừng lớn nghiến sâu vào thân cây. Âu Dương Phong xưa nay không tin đạo trời, không tin quỷ thần, lúc ấy lại lầm rầm cầu khấn, nào ngờ mong mỏi tới mười bảy mười tám giờ, đột nhiên b́nh một tiếng, sợi dây to đứt đôi, vỏ cây bện thành dây bay tung ra bốn phía, tảng đá nặng lại lật về chỗ cũ đè Âu Dương Khắc kêu không thành tiếng. Cái khung xoay mau lại hất Hoàng Dung bắn tung ra ngoài ngă lăn trên mặt đất. Quách Tĩnh vội vàng bước lên đỡ nàng. Lúc ấy Âu Dương Phong đă vô cùng chán nản, Hoàng Dung th́ cũng khó làm ra vẻ vui vẻ được nữa. Quách Tĩnh nói: – Chúng ta nối sợi thừng này lại, lại bện thêm một sợi dây lớn, hai sợi cùng buộc vào một chỗ. Âu Dương Phong lắc đầu nói: – Như thế càng khó đẩy, ba người chúng ta làm không được đâu. Quách Tĩnh nói một ḿnh: – Có người giúp đỡ th́ tốt quá? Âu Dương Phong trừng mắt nh́n y, quát: – Nói bậy. Y biết rơ câu ấy là Quách Tĩnh có ư tốt, nhưng đang lúc chán nản, vô cùng tức giận. Hoàng Dung xuất thần một hồi, đột nhiên nhảy bật lên vỗ tay cười nói: – Đúng, đúng, có người tới giúp. Quách Tĩnh mừng rỡ hỏi: – Sao cô biết có người tới giúp? Hoàng Dung nói: – Ờ, chỉ tiếc là Âu Dương đại ca phải chịu khổ thêm một ngày, ngày mai lúc nước triều lên mới thoát thân được. Âu Dương Phong và Quách Tĩnh nh́n nàng ngơ ngác không hiểu, đều tự nhủ: – Chẳng lẽ lúc nước triều dâng lên ngày mai quả sẽ có người tới giúp sao? Hoàng Dung cười nói: – Vất vả một ngày đói quá, t́m cái ǵ ăn rồi sẽ nói. Âu Dương Phong nói: – Cô nương, ngươi nói ngày mai có người tới giúp là ư tứ thế nào? Hoàng Dung nói: – Lúc ấy ngày mai tảng đá lớn trên người Âu Dương đại ca nhất định sẽ nhấc lên được Bây giờ th́ đúng là thiên cơ bất khả lậu. Âu Dương Phong thấy nàng nói có vẻ rất thật, trong ḷng nửa tin nửa ngờ, nhưng không tin cũng không c̣n cách nào khác, chỉ đành bước xuống ngồi bảo vệ cạnh cháu. Quách Tĩnh và Hoàng Dung đánh được mấy con thỏ rừng nướng lên, đưa một phần cho chú cháu Âu Dương, vào động cùng Hồng Thất Công ăn thịt thỏ, kể lại t́nh cảm khi xa cách. Quách Tĩnh nghe Hoàng Dung nói cơ quan của tảng đá lớn ấy vốn do nàng bố trí, bất giác vừa sợ vừa mừng. Ba người biết Âu Dương Phong muốn cứu cháu, lúc này nhất định không dám xông vào xâm phạm, chỉ đốt một đống lửa lớn ngoài cửa động để cản dă thú, đêm ấy ngủ một giấc rất ngon. Hôm sau trời vừa hửng sáng, Quách Tĩnh mở mắt nh́n ra ngoài cửa động chợt thấy có bóng người chớp lên, vội ngồi bật dậy, chỉ thấy Âu Dương Phong đứng ngoài động, hạ giọng nói: – Hoàng cô nương dậy chưa? Hoàng Dung lúc Quách Tĩnh bật dậy cũng đă tỉnh giấc, nghe Âu Dương Phong hỏi lại nhắm hai mắt, thở hít rất mạnh, làm ra vẻ đang ngủ say. Quách Tĩnh hạ giọng nói: – C̣n chưa dậy. Có chuyện ǵ thế Âu Dương Phong nói: – Đợi cô ta tỉnh dậy, th́ mời cô ta tới cứu người Quách Tĩnh nói: – Được rồi Hồng Thất Công nói chen vào: – Ta cho cô ta uống rượu ngon Bách nhật túy lại điểm vào Thụy huyệt của cô ta, trong ṿng ba tháng chỉ sợ khó tỉnh dậy được. Âu Dương Phong sửng sốt, Hồng Thất Công hô hô bật tiếng cười rộ. Âu Dương Phong biết là y trêu chọc, căm tức bỏ đi. Hoàng Dung ngồi dậy cười nói: – Lúc này không chọc tức Lăo Độc vật th́ c̣n đợi lúc nào? Rồi từ từ chải tóc rửa mặt, vuốt lại quần áo, lại đi câu cá bắt thỏ, chuẩn bị bữa ăn sáng. Âu Dương Phong quay lại bảy tám lần, lo lắng như con kiến ḅ trên miệng chảo nóng. Quách Tĩnh nói: – Dung nhi, lúc nước triều lớn quả thật có người tới giúp đỡ sao? Hoàng Dung nói: – Ngươi tin là có người tới giúp thật à? Quách Tĩnh lắc đầu nói: – Ta không tin lắm. Hoàng Dung cười nói: – Ta cũng không tin. Quách Tĩnh giật ḿnh nói: – Cô dám lừa Lăo Độc vật à? Hoàng Dung nói: – Thật ra cũng chẳng phải lừa y, lúc nước triều lên ta sẽ có cách cứu người. Quách Tĩnh biết nàng nhiều mưu lắm kế, cũng không hỏi nữa. Hai người ra bờ biển nhặt những vỏ ṣ có vân màu chơi đùa. Hoàng Dung từ nhỏ không có bạn, trên bờ biển ở đảo Đào Hoa tuy có nhiều vỏ ṣ nhưng một ḿnh đi nhặt cũng chẳng thấy có ǵ thú vị, bây giờ có Quách Tĩnh làm bạn, tự nhiên vô cùng cao hứng. Hai người so vỏ ṣ xem ai nhặt được vừa nhiều vừa đẹp. Người nào trong túi áo cũng chứa một đống lớn, tiếng cười trên bờ biển vang lên không dứt. Chơi một lúc, Hoàng Dung nói: – Tĩnh ca ca, tóc ngươi rối cả rồi, lại đây ta chải cho. Hai người sóng vai ngồi xuống một tảng đá. Hoàng Dung lấy trong bọc ra một cái lược bằng vàng khảm ngọc chải đầu cho Quách Tĩnh, nhè nhẹ rẽ ra, khẽ thở dài một hơi, nói: – Làm sao nghĩ cách tống cổ chú cháu Âu Dương đi, hai người chúng ta và sư phụ cứ ở trên đảo này không đi há chẳng hay sao? Quách Tĩnh nói: – Ta cũng nghĩ thế, nhưng c̣n sáu vị ân sư? Hoàng Dung nói: – Ờ, c̣n cha ta nữa. Qua một lúc lại nói: – Không biết bây giờ Mục tỷ tỷ đang ở đâu? Sư phụ bảo ta làm bang chủ Cái bang, ta cũng hơi muốn làm tiểu khiếu hóa rồi. Quách Tĩnh cười nói: – Xem ra chỉ c̣n việc nghĩ cách trở về là hay. Hoàng Dung chải tóc cho y đâu đấy xong, tết một cái bím. Quách Tĩnh nói: – Cô chải đầu cho ta như thế thật giống mẹ ta. Hoàng Dung cười nói: – Vậy ngươi gọi ta là mẹ đi. Quách Tĩnh cười không đáp. Hoàng Dung đưa tay cù vào nách y, cười nói: – Ngươi có gọi không? Quách Tĩnh bật cười nhảy dậy, đầu tóc lại rối tung. Hoàng Dung cười nói: – Không gọi th́ thôi, cần ǵ chứ? Ngươi bảo sắp tới không có ai gọi ta là mẹ à? Ngồi xuống đi. Quách Tĩnh theo lời ngồi xuống, Hoàng Dung lại tết bím cho y, nhẹ nhàng phủi cát trên tóc y, trong ḷng vô cùng thương yêu, cúi hôn vào gáy y một cái, nhớ lại hôm trước động thủ với Âu Dương Phong, Quách Tĩnh thấy nàng học được Đả cẩu bổng pháp, trên mặt đầy vẻ vui mừng khen ngợi, lại muốn đem lộ bổng pháp ấy truyền cho y. Nàng chỉ muốn Quách Tĩnh vơ công tiến bộ, có thể sánh ngang với ḿnh th́ càng vui ḷng. Nàng đă là con gái Hoàng Dược Sư, từ nhỏ đă thấy không biết bao nhiêu tuyệt kỹ, những vơ công tinh diệu hơn không biết hiếm tới mức nào, cũng như con em nhà giàu có không coi vàng bạc châu báu ra ǵ, nhưng lập tức nghĩ thầm: – Lộ bổng pháp này chỉ có bang chủ Cái bang mới được học, ḿnh không truyền lại cho y được. Bèn hỏi: – Tĩnh ca ca, ngươi muốn làm bang chủ Cái bang không? Quách Tĩnh nói: – Sư phụ bảo cô làm bang chủ, sao cô lại hỏi ta?. Nói xong quay lại. Hoàng Dung nói: – Ta là một cô gái nhỏ tuổi thế này, làm bang chủ Cái bang quả thật không giống. Chẳng bằng ta đem chức bang chủ này truyền lại cho ngươi. Ngươi oai phong lẫm liệt đứng ra th́ bấy nhiêu ăn mày lớn, ăn mày nhỏ, ăn mày không lớn không nhỏ đều phải phục tùng ngươi. Mà nói lại, ngươi là bang chủ Cái bang th́ lộ Đả cẩu bổng pháp vô cùng thần diệu này cũng có thể dạy lại cho ngươi. Quách Tĩnh liên tiếp lắc đầu nói: – Không được, không được. Ta không làm bang chủ được. Ta chẳng nghĩ ra được ư ǵ, đừng nói tới việc lớn, cho dù việc nhỏ trong bang ta cũng không lo được. Hoàng Dung nghĩ thầm câu ấy cũng không sai, sư phụ lúc nguy cấp đem chức vụ bang chủ truyền lại tuy nói là bất đắc dĩ nhưng ắt cũng đă nghĩ ḿnh tuy c̣n nhỏ tuổi nhưng tài trí hơn người, quyết đoán hành sự chưa chắc đă thua kém các trưởng lăo trong bang, nếu không th́ đă bảo ḿnh cầm ngọn trúc bổng này đi lập người khác làm bang chủ, dạy bổng pháp lại cho y, chức bang chủ này rốt lại không phải cứ ngu ngơ chỉ cần biết Hàng long thập bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp là có thể làm được, lúc ấy cười nói: – Ngươi không làm th́ thôi. Chỉ là tiếc cho ngươi không học được lộ Đả cẩu bổng pháp đây. Quách Tĩnh nói: – Ngươi biết th́ cũng như ta biết thôi. Hoàng Dung nghe trong câu nói ấy của y chan chứa thâm t́nh, trong ḷng cảm động, qua hồi lâu mới nói: – Chỉ mong sư phụ thương thế lành lại, ta sẽ đem chức bang chủ này truyền lại cho ông, lúc ấy.., lúc ấy.” Nàng vốn nghĩ:”Lúc ấy ta và ngươi sẽ kết làm vợ chồng”, nhưng rốt lại không sao nói ra được, bèn hỏi qua chuyện khác: – Tĩnh ca ca, làm thế nào để sinh con, ngươi có biết không? Quách Tĩnh nói: – Ta biết. Hoàng Dung nói: – Ngươi thử nói xem. Quách Tĩnh nói: – Người ta kết làm vợ chồng th́ sẽ sinh con. Hoàng Dung nói: – Vậy th́ ta cũng biết rồi, nhưng tại sao kết làm vợ chồng lại sinh được con? Quách Tĩnh nói: – Chuyện đó th́ ta không biết, Dung nhi, cô nói cho ta nghe đi. Hoàng Dung nói: – Ta cũng nói không được. Ta hỏi cha, ông nói trẻ con là từ nách chui ra. Quách Tĩnh đang muốn hỏi lại, chợt nghe sau lưng có một giọng nói ồm ồm vang lên: – Chuyện sinh con th́ các ngươi tự nhiên sẽ biết thôi. Nước triều dâng lên rồi ḱa! Hoàng Dung a một tiếng, nhảy vọt lên, không ngờ Âu Dương Phong nảy giờ đă rón rén tới sau lưng nghe trộm, nàng tuy không biết rơ chuyện nam nữ nhưng cũng biết nói chuyện ấy mà bị người ta nghe thấy th́ rất xấu hổ, bất giác mặt mày đỏ bừng, săi chân chạy mau về phía dốc núi dựng đứng, hai người kia chạy theo phía sau. Âu Dương Khắc bị đá đè một ngày một đêm, hơi thở chỉ c̣n như sợi tơ. Âu Dương Phong lạnh lùng nói: – Hoàng cô nương, cô nói lúc nước triều lên sẽ có người tới giúp, chắc không phải là nói đùa. Hoàng Dung nói: – Cha ta tinh thông thuật âm dương ngũ hành, con gái ông tự nhiên cũng biết được ba phần, tuy không bằng được Hoàng lăo tà, nhưng về chuyện không bói mà biết th́ tính ra cũng học được. Âu Dương Phong vốn biết tài Hoàng Dược Sư, buộc miệng nói: – Là cha cô tới à? Vậy th́ tốt quá. Hoàng Dung hừ một tiếng, nói: – Chuyện nhỏ nhặt thế này cần ǵ phải làm kinh động cha ta? Mà nói lại th́ cha ta thấy ngươi hại sư phụ ta, há lại chịu tha ngươi à? Cha ta lại thêm hai người bọn ta th́ ngươi có thắng được không? Ngươi c̣n vui mừng cái ǵ? Âu Dương Phong bị nàng dồn tới mức không sao trả lời, im lặng không đáp. Hoàng Dung nói với Quách Tĩnh: – Tĩnh ca ca, đi t́m cành cây tới đây, càng nhiều càng tốt, phải lựa cây lớn đấy. Quách Tĩnh ứng tiếng bước đi. Hoàng Dung lấy sợi dây thừng lớn bị đứt hôm qua, lại xé vỏ cây bện dây. Âu Dương Phong hỏi nàng rốt lại Hoàng Dược Sư có tới không hay là người khác, nhưng hỏi mấy lần mà nàng cứ ngẩng đầu hừ hừ khịt khịt, không đếm xỉa ǵ tới. Âu Dương Phong tuy thấy cụt hứng, nhưng thấy Hoàng Dung dáng vẻ thoải mái như rất chắc chắn, lại tăng thêm mấy phần hy vọng, bèn đi bẻ cây. Y thấy Quách Tĩnh dùng Hàng long thập bát chưởng đánh vài nhát găy một cây bách to bằng miệng bát, nghĩ thầm: – Thằng tiểu tử này công phu quả thật cao cường, lại thuộc ḷng Cửu âm chân kinh, để y sống sẽ có hậu họa. Thầm tính toán là bất kể có cứu được cháu ḿnh không th́ cũng phải trừ khử y, lúc ấy ngồi xuống giữa hai cây bách cách nhau không đầy ba thước, hai tay khuỳnh khuỳnh, mỗi tay đẩy một cây, quát lớn một tiếng xô hai tay ra, hai cây bách nhất tề đổ xuống. Quách Tĩnh vô cùng khâm phục, nói: – Âu Dương thế bá, không biết bao giờ ta mới luyện thành được công phu như thế. Âu Dương Phong không đáp, sắc mặt sa sầm, hai g̣ má trên mặt hơi giật giật, nghĩ thầm:”Đợi kiếp sau th́ ngươi sẽ luyện thành”. Hai người ôm mười mấy cây gỗ tới dưới chân dốc núi dựng đứng. Âu Dương Phong chăm chú nh́n ra biển, nào thấy bóng lá buồm nào, Hoàng Dung chợt nói: – Nh́n cái ǵ? Không có ai tới đâu. Âu Dương Phong vừa sợ vừa giận, quát: – Ngươi nói không có ai tới à? Hoàng Dung nói: – Đây là đảo hoang, tự nhiên không có người. Âu Dương Phong khí tức đầy ruột, nhất thời không nói ra lời tay phải vận ḱnh, chỉ chuẩn bị giết người. Hoàng Dung đưa mắt nh́n thẳng vào y rồi quay qua hỏi Quách Tĩnh: – Tĩnh ca ca, ngươi nhấc được tối đa bao nhiêu cân? Quách Tĩnh nói: – Khoảng trên dưới bốn trăm cân. Hoàng Dung nói: – Ờ, tảng đá sáu trăm cân ngươi nhấc nổi không? Quách Tĩnh nói: – Thế th́ nhất định không nổi. Hoàng Dung nói: – Nếu một tảng đá sáu trăm cân dưới nước th́ sao? Âu Dương Phong lập tức hiểu ra, cả mừng kêu lên: – Đúng, đúng, không sai chút nào! Quách Tĩnh vẫn chưa hiểu. Âu Dương Phong nói: – Lúc nước triều dâng lên ngập lên quá nửa tảng đá khốn khiếp này th́ nó đă nhẹ rồi, chúng ta lại kéo, nhất định thành công Hoàng Dung lạnh lùng nói: – Lúc ấy nước triều đă ngập quá nửa cây tùng, người ở dưới nước làm sao sống được? Âu Dương Phong nghiến răng nói: – Vậy th́ chỉ có liều mạng thôi. Hoàng Dung nói: – Hừ, cũng không cần phải như thế. Ngươi đem những cây gỗ này buộc vào tảng đá đi. Câu ấy vừa nói ra, rơ ràng cả Quách Tĩnh cũng hiểu, bật tiếng reo lớn, cùng Âu Dương Phong nhất tề động thủ, đem hơn mười cây gỗ lớn buộc vào bốn phía tảng đá. Âu Dương Phong chỉ sợ không đủ sức nổi lên, lại đi chặt thêm bảy tám cây gỗ lớn buộc vào, kế lại cùng Quách Tĩnh hợp lực buộc lại cái khung bị đứt hôm qua. Hoàng Dung đứng cạnh mỉm cười không nói, nh́n hai người h́ hục không đầy một giờ, tất cả đều đă đâu vào đấy chỉ chờ nước triều dâng lên, Hoàng Dung và Quách Tĩnh trở về làm bạn với sư phụ. Sau buổi trưa, mặt trời đă nghiêng qua phía tây, nước triều bắt đầu dâng lên, Âu Dương Phong chạy về gọi Quách Hoàng hai người tới dưới chân dốc núi dựng đứng. Lại chờ thêm hồi lâu, nước triều dâng lên ngang bụng, ba người đứng dưới nước, lại quàng sợi dây qua gốc cổ tùng, xoay cái khung h́nh vuông. Lần này tảng đá lớn đă buộc thêm không ít cây gỗ lớn, sức nổi càng tăng, mỗi thanh gỗ như mấy đại lực sĩ dưới nước cùng nâng tảng đá lớn lên, lại thêm tảng đá trong nước cũng nhẹ đi rất nhiều, ba người không phí bao nhiêu sức lực đă lay được tảng đá. Lại xoay thêm mấy ṿng, Âu Dương Phong nín thở lặn xuống nước ṃ vào người cháu, nhè nhẹ kéo một cái, bế y lên khỏi mặt nước. Quách Tỉnh thấy cứu người thành công, không ḱm được ḿnh bật tiếng reo mừng Hoàng Dung cũng liên tiếp vỗ tay, quên mất cơ quan hại người vốn do ḿnh sắp đặt.
|