|
cứ
giá nào, sinh mệnh tù đày hay khói cay vẫn không chùn chân bước
tới.
Tôi đứng lẫn lộn trong một rừng người. Hàng ngàn người ngửa mặt
ngóng trông, hàng ngàn người dơ cao cánh taỵ Bởi quê hương tôi
c̣n nhiều đau khổ. Chưa có dân tộc nào chiến đấu kiên tŕ như
dân tộc tôi. Năm tháng nối tiếp trong gian khổ, chiến tranh tiếp
diễn với chiến tranh. Hát vang lên như sấm động, như sét đánh
trong mù mịt khói lửa. Ngửa mặt tin yêu trong nước mắt ḍng ḍng
tuôn rơi.
Tôi chặn tay lên ngực ngửa cổ nh́n cho cao. Vẫn chưa trông thấy
bóng chàng. Người đàn bà đứng bên tôi th́ thầm:
- Hôm nay thầy đến.
Tôi sực nhớ đêm qua Phong đă tỏ ư lo ngại v́ lần này chàng không
thể thay thế Thầy được nữa. Thầy sẽ đến hôm nay.
Tôi ṭ ṃ hỏi người đàn bà:
- Ai nói với bà thầy đến?
- Ai cũng biết hết, bởi vậy tôi mới đi đó chứ, tôi đi đón Thầy
v́ tôi mong được nh́n Thầy một lần.
Rừng người tự động đứng kín hai bên lề đường. Con đường không
bóng cây trước cổng chùa, con đường bụi mù đất.
- Thầy đến.
Những tiếng thốt lên từ muôn người. Tôi muốn vươn lên cao tôi
muốn trông thấy Thầy và người tôi yêu. Thầy bước tới yên lặng
giữa những vị sự Từng bước thật thanh thản. Nụ cười Thầy thấp
thoáng dù hai môi vẫn khít. Gương mặt Thầy muôn đời vẫn lặng lẽ
hiền hoà. Cả một vũ trụ tịch mịch dồn về trên vầng trán rộng.
Người ta chắp khít hai tay, im lặng tràn đầy trên ngàn người
đang bừng bừng xôi sục. Chỉ nghe tiếng chân Thầy đi giữa những
vị sự Không ǵ khác biệt giữa Thầy và những vị sư khác, nhưng
người ta vẫn nhận ra Thầy. Đôi mắt sáng đầy ắp nghị lực. Những
ngón tay của Thầy cũng được chiêm ngưỡng v́ ở đó toát ra t́nh
người. Tôi lặng người đi, dù mới tối hôm qua tôi đă được noí
chuyện với Thầy. Tôi đă noí chuyện với con người cao cả đó.
Phong vắng mặt, nhưng ḷng tôi vẫn vui, vẫn mừng rộn ră.
Những người đàn bà dầu cúi xuống khi Thầy tiến đến gần, những
người trẻ, hai mắt rực sáng lên. Bây giờ th́ tôi hiểu tại sao
Thu Hải từ chối mọi cuộc hôn nhân tốt đẹp để yêu Thầy. Hải mơ
một ngày nào đủ khát khao đủ ư chí để trở thành ni cô, mà măi
măi tôn thờ h́nh bóng Thầy cho đến ngày buông xuôi hai tay.
Thầy đứng trên thềm cao giọng thầy cất lên chậm răi yên b́nh.
Lời nói như mặt một quyền uy thần thánh. Thầy nói về t́nh thương
về nỗi khát khao thanh b́nh, về hai chữ làm người về thân phận
quê hương miền nhược tiểu, và cuối cùng xin một thay đổi, xin
một cải tạo.
Gương mặt Thầy hiền, nhưng bí mật không cùng, nụ cười thanh b́nh
nhưng chứa đầy sức mạnh. Giọng nói nhân ái hiền hoà nhưng đang
thép đi thẳng vào mắt người nghe. Tôi là một con bé tầm thường,
nhưng kiêu hănh chưa bao giờ tôi cúi đầu trước một ai, và bây
giờ tôi phải cúi đầu. Chưa bao giờ tôi không ngửa mặt lên nh́n,
và nghe ngóng người đối diện để phân tích từng lời của họ và bây
giờ tôi phải đành bất lực. Lời thầy đi thẳng vào hồn tôi ru rẩy
xao động. Tôi chẳng nhớ được nữa lời, dù tôi nghe rất rơ và bị
khích động cùng tột. Chỉ một câu cuối cùng:
- hăy tiến lên bằng hay tay không để được sống một đời thanh
b́nh.
Đoàn người ra đi, lặng lẽ ra đi. Thầy lặng lẽ bước vào chùa.
Sóng áo nâu ṣng, bước chân b́nh yên. Tôi len tới t́m Phong mặc
làn sóng người âm thầm lướt tới. Họ c̣n bàng hoàng v́ những lời
Thầy họ chờ cho lời Thầy thấm vào xương máu. Tôi t́m được Phong,
lấn tới giữ chặt hai tay chàng, mắt tôi long lanh ướt:
- Anh!
Phong ngạc nhiên:
- Ai cho em đến đây?
- Em t́m đến.
Phong kéo tôi đi len trong rừng người:
- Vậy là xong, sẽ biểu t́nh tuần hành trong trật tự anh hy vọng
là tốt đẹp.
Tôi gật đầu:
- Em cũng mong như thế, nhưng sao em lo quá à, biết họ có cho
ḿnh yên không?
- Ḿnh có làm ǵ gây xáo trộn đâu, không chiếm đài phát thanh,
không biểu t́nh ngồi trước công sở chỉ tuần hành trong thành phố
để họ hiểu dân khao khát đến bực nào sự thanh b́nh no ấm.
Tôi đứng xa xa nh́n Phong, trong lúc vội vàng nhất tôi đă nắm
được hai tay của chàng. Ngầt ngây c̣n đầy trong ḷng tôi, và
người tôi như nở ra mọi miền yêu dấu. Tôi chớp mắt nh́n chàng,
và chàng cũng mỉm cười nh́n tôi. T́nh yêu là thế đó, đơn sơ vô
cùng, nhưng ngọt ngào vô biên.
Liên lạc viên cho biết đoàn biểu t́nh đă tuần hành đi qua Toà
thị chính và rừng người ở chùa vẫn c̣n tuần tự tiến tới. Tôi
suưt soa:
- Đông dễ sợ anh nhỉ?
Phong gật đầu ngồi trực bên máy. Khi đoàn người cuối cùng ra đi,
trong sân chùa chỉ c̣n vài bóng người có nhiệm vụ Ở lại. Tôi
không rời chàng nữa bước.
Một lúc sau tôi thấy hai tay chàng run lên, mồ hôi chàng từng
giọt trên trán. Chàng đưa khăn tay lên thấm mồ hôi và lắc đầu
thở dài:
- hỏng chuyện rồi, thôi em về nhà đi, anh phải chạy.
Tôi hoảng hốt:
- Chuyện ǵ vậy anh, sao anh dấu em, liên lạc viên nói ǵ vậy
anh?
Chàng lắc đầu:
- Anh không ngờ, thật không ai ngờ được nông nổi này, chắc nguy
em ơi, em về nhà đi em nhé, phai? nghe anh.
Tôi mím môi:
- KHông bao giờ, trừ khi em chết em không về lúc này. Anh nói
đi, đừng làm em lo, tội nghiệp em anh.
Chàng dằng từng tiếng:
- Mấy cô me Mỹ từ trên cao ốc khách sạn ném đá xuống đoàn biểu
t́nh đang đi trong trật tự, nên…họ ném lại và lính Mỹ hoảng hốt
bắn súng xuống sối sả, v́ hiểu lầm đoàn biểu t́nh tấn công họ.
Tôi sững sờ”
- Rồi sao anh có người chết không?
Chàng gật:
- Bị thương và chết.
Chàng bỏ chạy. Tôi lúp xúp chạy theo bén gót. Khi xe đưa tôi với
chàng đến ngă tư mọi sự đă xong. Hoảng sợ v́ súng từ trên cao ốc
bắn xuống, đoàn người biểu t́nh chạy dạt vào trại định cư Công
giáo nằm bên kia đường rầy xe lửa để tránh đạn. Thánh chiền như
ngày xưa đă xảy ra, khi người bên trong hiểu lầm kẻ chạy trốn
súng đạn muốn tàn phá họ.
Hỗn loạn không ngờ càng lúc càng trầm trọng những đống đá xanh
nhọn đổ sẳn để chờ ngày làm những con đường thênh thang cho xe
Mỹ chạy đă trở thành khí giới cho hai bên giết nhau.
Người bên trong đó là nhân t́nh tôi, cũng những buổi chiều chầu
thánh thể trong ngôi giáo đường nghèo nàn như tôi, cũng mỗi buổi
sáng thức dậy, sớm để dự lễ cầu xin thanh b́nh như mẹ con tôi.
Người bên ngoài là bẵng hữu anh em Phong. Bây giờ họ giết nhau
bằng đá xanh, bằng lựu đạn, bằng mọi khí giới họ có trong tay.
Phong thẫn thờ, ăn năn cũng đă muộn. Gào thét bây giờ không ai
nghe, khi máu đă chảy đỏ lan mặt đường người ta đă say máu, đă
hết muốn nghe, đă hết t́nh người. Tôi cúi mặt xuống không nh́n
Phong. Em c̣n yêu nổi anh nữa không? Khi anh gây nên cảnh chém
giết này? Trán Phong hằn sâu những đường nhăn, hai tay Phong nắm
lại.
Lửa cháy rồi nhà tan. Cao ốc không cháy được, chỉ có những mái
tôn những vách gỗ mới điêu tàn trong khói lửa hận thù. Tôi lẳng
lặng rời Phong, lầm lũi bỏ đi không một lời. Noí ǵ nữa bây giờ?
Những người của Phong bị thương được khênh đến nhà thương, c̣n
những người bên xóm đạo bị thương chạy chữa bằng cách nào? Tim
tôi nhói đau, nước mắt tôi ứa ra thật âm thầm. Đầu cúi xuống,
tôi đứng nh́n ngọn lửa bốc cao trên những mái nhà. Tôi đứng nh́n
trận mưa đá xanh đá nhọn, tôi đứng nh́n những người nằm trên
băng ca khênh vội ra xe cứu thương.
Một ngày đă qua trong hận thù phi lư. Một ngày đă qua trong nước
mắt tủi hờn. Tôi nh́n một lần nữa toà cao ốc và những người con
gái đẹp vô t́nh gây nên chết chóc. Họ dựa vào ai sống an nhàn
trên đó, đứng ngậm kẹo cao su nh́n xuống chiến tranh?
Không phải lỗi tại họ mà tại định mệnh quê hương tôi. Đàn bà
nghịch ngợm như trẻ nhỏ, đàn bà non ḷng nhẹ dạ và vô tư ném đá
như trẻ con ném kẻ qua đường. Đàn ông yêu đàn bà, bảo vệ đàn bà,
nên bắn súng xuống phủ trên đầu cổ đoàn người biểu t́nh, đoàn
người biểu t́nh là Phật giáo, chạy ùa vào xóm đạo. Khác tôn giáo
là khác mọi điều ư? Hố sâu chưa lấp, pháo đài chưa tan nên quay
ra giết nhau. Vợ chồng anh em thời bây giờ c̣n chưa tin nhau
huống ǵ hai phe khác đạo.
Tôi buồn bă ra về, sau lưng thành chiến đă qua một ngày. Đêm về
rồi từ sáng, đến giờ tôi chưa ăn, người tôi rủn ra, tay chây bải
hoải. LỬa c̣n âm ỉ như hận thù c̣n. Xe Phong vút qua mặt tôi,
giờ chàng không c̣n ḷng dạ nào nhớ đến tôi đâu. Tôi đi bộ về
nhà, mẹ lại đón trước cửa nhà, măi măi mẹ vẫn là người duy nhất
đón tôi mỗi khi trở về.
- Trời ơi con, con làm mẹ lo quá sức, con kẹt ở đâu đó?
Tôi mệt mỏi:
- Họ đang tàn sát nhau ở Thanh Bồ đức lợi.
- Mẹ biết, liệu họ có kéo rốc lên đây đánh bọn ḿnh nữa không
con?
Tôi bàng hoàng nh́n mẹ:
- ai nói với mẹ kỳ vậy, họ có muốn tàn sát ḿnh đâu, họ như ḿnh
phải giặc giă ǵ mà mẹ hỏi kỳ vậy?
Mẹ ngao ngán:
- Họ cố diệt đạo công giáo mà con, con không nghe à, nhiều người
tản cư rồi đó.
Tôi dậm chân:
- Không phải đâu, con van mẹ. Con đói bụng quá, có ǵ cho con ăn
không?
- Con ăn đỡ đồ hộp vậy, từ sáng đến giờ họ hoảng có chợ búa ǵ
đâu.
Tôi ngồi nuốt cơm, nuốt chứ không ăn. Thú vị ǵ mà ăn nữa, mẹ
thở dài:
- Mẹ lo quá con ạ, c̣n đánh nhau hở con?
Tôi gật đầu:
- Máu chảy nhiều họ hăng rồi, không ai làm họ buông tay được
nữa. Bây giờ người ta hết tin nhau.
Mẹ thắc mắc:
- Tại sao tràn vào chém giết người tả Tại sao mới được chứ?
Không phải họ cố t́nh giết người có đạo là ǵ?
Tôi lắc đầu:
- Con cam đoan với mẹ không phải như vậy, chỉ là một sự hiểu
lầm. Mấy bà vợ Mỹ từ trên khách sạn ném đá xuống, họ nhặt đá ném
lại. Lính Mỹ v́ an ninh của họ bắn súng xuống thị Oai, họ chạy
dạt vào Thanh Bồ tránh đạn, người bên trong hiểu lầm chống cự
lại và cuộc chiến tranh xảy ra.
- Thật không con? Như vậy họ không kéo lên đây đốt nhà thờ họ
ḿnh chứ.
- Con bảo đảm với mẹ là không.
Mẹ vẫn không an tâm, v́ mọi người chung quanh mẹ không nghĩ như
tôi. Không ai tha thứ nổi cho việc tràn vào họ đạo chém giết và
tàn sát kẻ có đạo của nhóm biểu t́nh. Mẹ thiễu năo:
- Lúc này Phật giáo mạnh quá, sau cách mạng họ chiếm đất xây
Chùa lu bù.
Tôi mím môi:
- Mẹ đừng nói như thế, con sống gần họ con hiểu họ cũng như ḿnh
vậy, cũng khổ sở v́ vận nước nổi trôi. Hồi c̣n ông Diệm họ bảo
ḿnh được ưu đăi, nhà ḿnh có được ưu đăi ǵ không?
Mẹ gắt:
- Con sao lạ nhỉ? Mẹ để ư từ dạo ra Huế học về con lạ lắm đấy,
con bênh vực Phật tử hoài, con lại chống mẹ vụ ngoan đạo, quá
chia rẽ nữa. Này, này nói cho cô biết, chết th́ chết mẹ không gả
con người ngoại đạo nữa. Thà mẹ chết.
Tôi năn nỉ:
- Con xin mẹ, con chỉ nói sự thật thôi, chẵng nhẽ con dựng
chuyện nói dối mẹ.
- mấy thầy bên Phật lúc này nổi quá!
- Th́ cũng như ḿnh cung kính các cha vậy mà mẹ.
Mẹ nạt:
- Cô im đi, ai cho cô so sánh như vậy hở?
Tôi buồn bă ngồi im, phần sợ mẹ buồn, phần chán nản v́ chia rẽ
đă ăn vào tâm gan mẹ mất rồi, tôi không nói nữa. Tôi chỉ là một
con bé yếu đuối, nh́n thấy cái nguy của sự chia phân trong ḷng
người, trên mảnh đất quê hương mà đành cúi đầu im lặng. Cha HƯng
chỉ là một, tôi chỉ là một, những người như mẹ th́ hằng hà xa
số. Mẹ chợt nhớ nói như reo:
- A quên nữa, có ông Thị trưởng đến thăm con đó, lạ ghê con nhỉ,
làm lớn vậy mà c̣n nhớ nhà ḿnh chứ.
Tôi nhíu mày:
- Anh Mỹ ấy hở?
MẸ gật:
- Đúng rồi đó, ông ta ngồi nói chuyện với mẹ lâu lắm, dặn mẹ
đừng cho con đi lạng quạng kẻo rắc rối. Mau thật, mới hồi ra
ḿnh trọ c̣n Thiếu úy vậy mà bây giờ Đại tá rồi.
- Đi lính lên mấy hồi mẹ.
- Ông ta kể chuyện chị Phượng lúc nhỏ hay ṿi kẹo, hay khóc, vui
thật là vui vậy đó.
- C̣n con, bộ không nói chuyện con?
Mẹ bật cười:
- Lúc đó đă có con đâu mà nói.
Tôi cười thẹn:
- Ồ con quên mất.
Câu chuyện ông Thị trưởng b́nh dị làm mẹ tạm quên nỗi căng thẳng
bủa vây chung quanh. Thỉnh thoảng anh Mỹ vẫn ghé thăm mang cho
những cần xé trái cây, từ trong Nam gửi ra, những trái xoài cát
vàng ửng tṛn trịa và mát rượi, những trái măng cụt nâu thẫm múi
trắng ngọt lịm đầu lưỡi. T́nh nghĩa với nhau là những món quà
nhỏ ấy, là trở về thăm nhau sau khi vinh quang. Ngày xưa mẹ là
bà lớn nhà cao cửa rộng người ăn người làm, giờ mẹ an phật ngày
hai bữa. Anh Mỹ không quay lưng lạ mặt, anh Mỹ không ngại xóm
đạo nghèo mặc đồ thường đi xe không cận vệ đến thăm. Trẻ con
nghịch đẩy xe anh ra tận băi biển anh vẫn mỉm cười. Chỉ cần một
cú điện thoại thôi, anh sẽ bắt trọn lũ nhỏ phá phách đó, anh
không làm không ai nơi đây biết anh là Thị trưởng.
Một người cho mẹ nói chuyện ngày xưa, hà nội ngày tháng cũ vàng
mơ những huyền hoặc. Hà NỘi và con đường Cổ Ngư trải giữa hai
cánh hồ. BẾn Phà Đen của anh Mỹ và những chiều mưa sập sùi ngồi
đợi người yêu.
Mẹ đứng lên cười hớn hở:
- Ông ấy đến kia con.
Tôi ngửng lên mỉm cười:
- Loạn đến nơi mà anh c̣n đi chơi được cơ à?
Anh Mỹ ngồi xuống:
- Loạn nên anh mới đến đây.
Mẹ ngồi kể chuyện nắng mưa với anh rồi bà bạn đến kéo mẹ ra sau
xầm x́. Chắc tin tức vụ đổ máu thanh bồ, tin tức nhóm biểu t́nh
sẽ đánh nốt hai họ đạo di cư c̣n lại. Tôi nh́n anh Mỹ:
- Anh tính sao, bộ để cho họ giết nhau hoài.
Anh Mỹ lắc đầu:
Đĩ nhiên anh phải giải quyết, anh muốn dặn em.
- Ǵ anh?
- Đừng đi biểu t́nh nữa?
- Sao anh biết em đi biểu t́nh.
- Từ trên lầu cao anh nh́n thấy em đi giữa nhóm họ, nhóc con coi
chừng anh mách mẹ cho coi.
Tôi để ngón tay trên môi nheo mắt:
- Đừng, nguy lắm.
Anh đứng lên:
- Nghe rơ chưa, cấm loạng quạng nữa nghe không, nhỏ ra đây anh
biểu.
Tôi đến gần anh cười:
- Em lớn rồi đấy.
- Biết từ khuya, vậy mà cũng nói.
Anh th́ thầm:
- Em làm anh nhớ Hà nội ngày xưa.
- Em có biết Hà nội đâu, em chỉ nghe kể thôi mà.
- Nhưng em mang đầy vẻ đẹp đó trên người, mắt em xanh như Hồ
gươm.
- Trời ơi anh lại tán em rồi.
- Anh nói thật, chưa nơi nào cho anh sống lại không khí ngoài
Bắc như nhà em và em.
- Em th́ em thích được làm người Nam như anh, khỏi phải mất quê
hương, khỏi mang mặc cảm mất đất sống nhờ quê người. Đi đến đâu
người ta cũng x́ dài: Người bắc hở? Thế là hết, người ta làm mặt
lạ với em, em là khách lạ ngay trên đất này, em mất quê hương
ngay khi đang sống ở quê hương.
Anh Mỹ nghiêm mặt:
- Lại than thở rồi.
- Anh giả tiếng Bắc anh thân thiện với người bắc, người ta tưởng
anh người bắc, người ta không cho anh làm lớn nữa đâu.
Anh Mỹ kiêu hănh:
- Muốn làm lớn anh tự làm cần ǵ ai cho nhỉ? Anh muốn là anh làm
biết chưa?
- Ghê nói như ông tưởng, anh dũng em học cho cố giỏi lắm làm
trưởng ty, c̣n anh…
Anh dí trán tôi:
- Con bé này kỳ thị gớm nhỉ?
Anh cười cười nói tiếp:
- Bắc quân hiếu chiến nhé, anh sẽ gả cô cho người Nam chơi.
Tôi cười:
- thích lắm chỉ sợ người ta chê em không có đất cát không có hồi
môn thôi? Con gái bắc mà lấy được chồng Nam th́ nhất rồi hở anh?
- Ừ nhất rồi, để suốt ngày nghe cô chửi chồng.
- Thôi em không nói nữa kẻo anh mắng em chửi chồng.
Anh mỹ chợt nheo mắt:
- mà ai nói cô gái bắc mà nhận vợ hoài vậy? Cô sinh ở trong này
mà, chị Phượng kia mới là gái bắc ham lắm.
- Ba mẹ em người bắc đẻ ra em, em phải là người bắc không chối
căi được, dù em thích làm gái Nam.
- Sao vậy?
- Giàu.
- À th́ ra thích giàu rồi, gấp thế?
- Em mua xe lái chơi như mấy cô sở Mỹ, em may áo treo đầy nhà
nh́n cho no mắt. Áo treo trong tủ đủ màu đủ kiều.
- Thích áo đẹp anh may cho.
Tôi thở dài:
- Anh lầm rồi, em không bắt địa đàn ông đâu nhé, không nói
chuyện với anh nữa.
Anh Mỹ dài giọng:
- Bộ dễ nói chuyện với thị trưởng lắm, thôi anh về, nhớ ở nhà
nghe, đi chơi hoài có chuyện rán chịu ạ.
- Bộ ai thèm bắt đền anh mà doạ.
Tôi đưa anh ra ngơ dặn khẽ:
- Anh tính sao? Để người ta đốt nhà dân hoài à?
Đẹp, vụ đó là chuyện của anh, em sao trẻ con mà lắm chuyện gớm.
Tôi giận hờn:
- Phải rồi em trẻ con, ai tranh làm người lớn với cô dương cầm
đâu.
Anh Mỹ hừ:
- cấm bép xép chị nghe được phiền ra.
- Tuần sau Nguyệt Anh ra em sẽ mách nó mỗi chiều anh đến nghe
đàn một lần, anh vuốt tóc nữ nhạc sĩ nữa, nào sợ chưa?
Tôi nh́n theo xe anh. Mai mốt lấy chồng ḿnh phải học lái xe, lỡ
giàu có xe khỏi mất chồng. Con gái đàn bà đời nay chúa hay mê
đàn ông có xe. Phải lập hội các bà tự lái xe cho chồng mới được,
đi làm vợ đưa, về nhà vợ đón, chàng cụt chân, mất tay hết ngứa
ngáy. Để chồng xách xe đẹp chạy rông nguy lắm.
Chị Phượng hốt hoảng la chới với khi vừa bước vào:
- Mẹ đâu, trời ơi người ta đánh nhau một ngày một đêm vậy, mà cô
đứng đó cười t́nh với bóng.
Tôi nhoẻn cười:
- Không cười th́ khóc à, khóc già gái đi th́ sao, ai dại thế.
Chết đến nơi vẫn phải cười chị quên rồi à.
- Thôi mẹ đâu nói cho mẹ dọn đỡ lên phố ở đây lỡ họ đốt nữa th́
chết.
Tôi nghiêm mặt:
- Chị cũng nghe đồng nhảm rồi, tưởng chị khá hơn chứ? lại đây em
nói nhỏ cái này nè.
- Ǵ mà phai? nói nhỏ hử?
- Anh Mỹ đến.
- Ông thị trưởng ấy hở?
- Ừ, anh bảo không sao hết, mai anh ấy dẹp yên.
- Thật không?
- Thật, thị trưởng chứ bộ dỡn sao.
Chị Phượng trề môi:
- Thị trưởng đa t́nh quá, nói khó tin.
- Đa t́nh mới hay chứ, đàn ông đa t́nh mới galant, anh có cô bồ
chơi dương cầm tuyệt vời.
- Ai không biết phai? khoe, cả thành phố biết chứ ḿnh cô.
Tôi nói vu vơ:
- Chị định sao, mai mốt có học lái xe hơi không?
- Í chà, chồng tôi có phải giáo sư bác sĩ như cô đâu mà nói
chuyện dao to búa lớn thế.
- Không phải như vậy, nhưng em muốn nói là đă đến lúc đàn bà
phải giữ chặt lấy xe lấy nhà. Cái ǵ cũng phải giữ chặt mới giữ
được chồng.
- Cái mặt chưa chồng mà nói như năm bảy đời chồng ấy, đàn ông họ
muốn, có trời cản.
- Trời cản không được, nhưng đàn bà cản được. Chà không có chồng
th́ thôi chứ có chồng ngoại t́nh chắc em chết, hai là chồng em
chết. Ḿnh giữ xe gái không theo nữa đâu.
CHị Phượng gật gù:
- Ừ đúng đó, chị có con bạn ngu muội v́ yêu một thằng cha pilot,
lấy được hắn tưởng đời là tiên, bao nhiêu của cải cha mẹ cho đem
sang tên cho chồng hết, một cái nhà to, một cái xe bóng chứ ít
sao, con gái tỉ phú mà. Đùng cái chàng rước cô vũ nữ về ở tầng
dưới, nó chết cay chết đắng ôm bụng về với mẹ ruột, cũng tội cái
nó không được đẹp mà cô kia th́ khỏi chê.
- Đó thấy chưa, đàn bà phải nắm chặt mới được, chị Mỹ hiền quá
mất chồng đến nơi.
- Ở đó mà hiền, acide đến nơi rồi đó.
Mẹ bước ra:
- Phượng về bao giờ đó con?
Đạ con mới về mẹ, mẹ tính sao? Người ta đánh nhau từ sáng đến
giờ lửa vẫn cháy, e hết đêm nay.
Mẹ thở dài kéo chị ngồi xuống, tôi vẫn đùa:
- cái hội ái hữu Đồng khách của chị hoạt động lại chị nhớ đẩy
mạnh phong trào bà lớn thân hành lái xe đưa rước chồng đi nhé.
Chính phủ đỡ tốn tiền thuê tài xế và đỡ tốn tiền nuôi t́nh nhân
ông lớn.
Mẹ ngơ ngác:
- Nó nói cái ǵ lung tung đó con.
- Ối chuyện con nít, mẹ thắc mắc làm ǵ, con nhỏ hồi này lạ gớm.
MẸ và chị Phượng nói chuyện về họ, nhóm xách động biểu t́nh với
giọng hằn thù oán thán. Tôi buồn bă quay lưng. Đôi mắt Phong
hiện ra trên trời cao thẳm đó. Phong vào đây mang theo băo táp
và khói lửa. Tôi leo lên gác đứng nh́n về hướng đó, khói đen c̣n
bốc cao, nhà cửa c̣n tan nát. HÔm nào buồn tôi thích nói chuyện
huyên thuyên, nói như chim với anh Mỹ rồi với chị Phượng, nỗi
buồn vẫn có đó rưng rưng xót đau. Hết chuyện kỳ thị với anh Mỹ,
chuyện xe hơi với chị Phượng, giờ đứng một ḿnh với đôi mắt
chàng, với giọng nói cô đọng thiết tha t́nh người. Vẫn biết
chàng vô t́nh trong cuộc chém giết này, nhưng tôi vẫn giận
chàng.
Giờ không c̣n ai để nói huyên thuyên. Giờ buồn lắng xuống dày ṿ
t́nh yêu. Đạn vẫn nổ ́ ùng, khói vẫn bốc cao trong đêm, tôi vẫn
không thể quên chàng. Một đêm trăn trở trên giường, không bao
giờ mẹ gă ḿnh cho Phong, cũng không bao giờ Phong tính chuyện
hỏi cưới ḿnh, tôi chờ đợi bao nhiêu cũng hoài công, tôi chờ đến
một ngày thành gái già v́ Phong, chàng vẫn mỉm cười yên vui
trong ṿng tay quấn qúit của Lan Chị Không thể được, đợi chờ một
người không hẹn ḥ với ḿnh là ngu dại điên cuồng.
Sáng hôm sau tôi lại đến ngă tư đường, nh́n vào vùng bốc khói.
Lại ngửa mặt nh́n toà nhà cao, lại cúi mặt nh́n những căn nhà gỗ
nghèo nàn âm ỉ cháy. Trong mọi điêu tàn, mái tranh nghèo luôn
luôn bốc cháy, c̣n nhà xây cao đúc bêtông máy lạnh chẳng bao giờ
lửa bén tới được. Tôi đứng trong đám đông người ta lặng lẽ nh́n,
ngựi ta nghi ngờ lẫn nhau nên không dám nói. Phe này phe kia.
Đất nước tôi chia năm sẽ bảy vẫn chưa vừa ḷng. Tôi nhíu mày
nh́n anh Mỹ đứng trên xe díp có năm sáu cận vệ bồng súng chạy đi
chạy lại hô hào phe bên trong buông súng. Phe bên trong có
thuyền tản cư gia đ́nh ra biển chỉ c̣n lại đàn ông con trai với
lựu đạn và súng. Phe bên này bao vây ḥ hét và nổi lửa.
Anh Mỹ không thấy tôi, chàng cũng không thấy tôi lẫn trong đám
đông đăm đăm nh́n chàng. Chỉ có máu và nước mắt hoài hoài tuôn
ra, chỉ c̣n hận thù hoài hoài căng thẳng. Tôi đành về nhà leo
lên giường nằm buồn một ḿnh.
Một ngày lại qua đi, không ai thua ai, không ai nhường ai. Trong
chiến tranh thua được đều đau khổ, đều chết chóc. Nếu tôi có
quyền, nếu là một cô tiên hiền, tôi sẽ dùng đôi đũa ngà dơ lên
cho đàn ông xứ này biến hết, biến tan như h́nh như bóng, đàn ông
biến mất là thôi chiến tranh. NẾu thật có Chúa như tôi tin, sao
Chúa ác đến thế? Con người tội t́nh chi Chúa làm ngơ cho họ chém
giết nhau hoài? tội từ Eva và Adam ư? Hăy phạt họ, c̣n buông tha
chúng tôi. Chúa hiền nhân và chỉ biết thứ tha kia mà. Một lần
ông tổ phạm tội, phạt trầm luân đời đời con cháu chắt chiu.
Sau ba ngày tranh chấp ông tướng vùng vào, với quân đội và súng
đạn cương quyết đi thẳng vào họ đạo để dẹp yên cuộc tranh chấp
phi lư. Theo sau là phe biều t́nh ồ ạt nổi lửa, đốt hết những
căn nhà c̣n lại, giết hết những người c̣n lại. Từ trên sân
thượng toà nhà ca, tôi ôm mặt khóc. Con bạn cho tôi đứng nhờ để
coi ngạc nhiên nh́n. Tại chàng hay tại những cô gái đẹp trên toà
nhà cao của người Mỹ giàu sang? Trở về nhà, ngang qua một nhà
thờ, họ đọc kinh râm vang trong đó.
- Lạy chúa tôi ở dưới vựa sâu kêu lên Chúa tôi…
Chắc chúc không nghe nên dân tôi khổ đến nổi này? Nên bao nhiêu
năm làm người, là bấy nhiêu năm chiến chinh và cách xa.
Tôi đi vội về nhà, mẹ và chị Dũng nhốn nháo gói quần áo định
chạy loạn. Tôi nhăn nhó:
- Con nói họ không có lên đây đâu mà lo.
- Lỡ họ kéo lên đây đốt nhà th́ sao? Ở đó dân chài họ chạy ra
biển được cứ như nhà ḿnh chịu chết cháy à?
Tôi lắc đầu:
- Mọi người đều chui đầu vào lầm lẫn.
Mẹ dậm chân:
- Mày điên rồi, chở ba cái gói này lên thành phố gửi nhà con
Hương cho mẹ đi, lỡ đốt nhà c̣n có áo mà mặc.
Mẹ bắt chị Dũng cột những thứ đáng giá sau xe tôi, và nằng nặc
bắt tôi đem gửi nhà HƯơng, con bạn giàu dưới phố. Tôi đành phải
đi, trên đời này mẹ vẫn là người tôi thương yêu, hơn nữa biết
đâu đượng ḷng người trong cơn say máu. Đến gần nhà Hương tôi
kinh ngạc dừng xe lại, với bao vải nạng trên xe, tôi đứng thở
nh́n ngọn lửa đen toa? ra từ cửa sắt nhà Hương mà thở dốc từng
cơn. Đồ đạc từ trên lầu xao quăng xuống, từ cửa sau quăng ra. MỚ
áo quần của mẹ con tôi thật chẳng đáng giá ǵ so với tài sản gia
đ́nh Hương. Đám đông vây quanh nhặt nhanh mọi thứ, tôi hỏi người
con gái đứng gần:
- Chuyện ǵ vậy chị? Sao nhà xây mà cũng cháy?
- Họ nổi lửa đó chứ, nhà Cần lao mà, giàu quá đốt bớt đi.
- Người trong nhà đâu hết rồi chị?.
- Chạy hết rồi
Người con gái quay lại nh́n tôi:
- Ủa chị đi đâu như chạy giặc vậy? gói ǵ lỉnh kỉnh đó?
- Áo quần tôi tính đem gửi nhà đó v́ nhà xây tưởng không cháy
được.
Đữ không, giờ cháy trước nhé.
Tôi khó khăn lắm mới quay được xe với sự giúp đỡ của người con
gái, tôi đạp xe về nhà, sau lưng nhà Hương vẫn được đốt cháy. MẸ
kêu lên:
- Sao đem về?
- Nhà Hương bị đốt rồi, may đó, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa nhé.
- Bị đốt, nhà con Hương bị đốt?
- Vâng đốt hết v́ có tội với Cách mạng.
Chị Dũng chạy ra đỡ gói quần áo xuống cho tôi. Mẹ thở dài quay
vào. Tôi mệt mỏi nằm dài trên giường. Nếu gửi sớm một chút thôi,
những thứ qúi giá nhất của gia đ́nh tôi cũng sẽ bị đốt chung với
tài sản gia đ́nh Hương.
Rồi cũng yên, cơn băo nào không tàn, cuồng phong nào không
nguôi. Thành phố lại sinh hoạt như mọi ngày, hai họ đạo điêu tàn
với tro than và khăn trắng mới. Nhà tôi không bị đốt, có lẽ
Phong nể t́nh yêu giữa tôi và chàng nên thạ Xứ đạo tôi ở, thanh
niên canh pḥng thật nghiêm mật, một buổi tối Phong đeo kính đen
x́ mặc áo mưa đột ngột hiện đến:
- Trang mở cửa anh vào mau lên, kẻo người ta để ư.
Tôi hấp tấp mở cửa cũng may anh Dũng đi công tác vắng nhà. Tôi
trách nhẹ:
- Anh thành công lớn rồi nhỉ?
Phong lắc đầu:
- Anh bại trận th́ đúng hơn.
Tôi cười nhẹ:
- Anh cũng biết là anh bại?
Phong nhiêm mặt:
- Em trách móc anh?
Tôi lắc đầu:
- Em hiểu anh không muốn như vậy, nhưng em có quyền buồn anh chứ
nhỉ? Đời em, em vẫn ghét những kẻ hiếu chiến.
- giờ em ghét anh?
Tôi lảng chuyện:
- Có chuyện ǵ không anh? Đến em lúc này anh không ngại sao?
Phong cười buồn:
- Mai anh ra Huế.
Tôi chớp mắt:
- Mai anh ra rồi, sao mau thế?
- Em cười lên cho anh xem nào, mặt em rầu rầu hoài khổ ghê.
- Người ta chết nhiều quá, nhà cháy nhiều quá, em cười sao nổi
anh?
- Rồi em giận hờn anh?
- Em không trẻ con đến thế, nhưng mà khó hàn gắn quá phải không
anh, người ta biết anh đến đây phải biết.
- Anh đeo gương đen anh để râu dài, anh…
- Nhưng em vẫn nhận ra anh, suốt đời vẫn nhận ra anh.
- Mai anh tŕnh diện.
Mẹ bước ra, mẹ không hề biết Phong hoạt động tranh đấu, tôi
không dám nói chuyện ǵ với Phong nữa, ngoài chuyện học hành,
chuyện nắng mưa cho đến lúc chàng ra về. Đưa chàng ra tận ngơ
tôi buồn bă.
- Nhớ viết thư cho em nghe.
Phong gật:
- Anh về nghe Trang.
Tôi kiểng chân nh́n theo, mờ mắt nh́n theo phiến lưng chàng, tóc
chàng và hai vai nghiêng. Chẳng nói được ǵ với nhau hết. T́nh
yêu dù tha thiết vô ngần, nghịch cảnh vẫn ngạo nghễ ra tay và đă
thắng. Nếu mẹ đừng bước ra, nếu tôi ở đây một ḿnh chắc tôi đă
khóc trong ngực Phong, tôi đă….như trong ước mơ, như trong
truyện t́nh. Chàng với tôi t́nh c̣n như mây, hai môi chưa một
lần giữ môi, hai tay chưa một lần ôm nhau nhưng vẫn biết yêu
nhau, chẳng mối t́nh nào giống mối t́nh nào. Chẳng người nào yêu
thương như nhau.
Đời đưa tôi qua những ngơ quanh. Đành lạ mặt với ḿnh, đành
buông tay chờ định mệnh. Phong đến với tôi sau biến cố, tôi hiểu
ḿnh được yêu nhau thiết tha dù hai đứa chẳng nói được nửa lời
tha thiết. tôi trở vào nhà, tiếng mẹ thở dài theo sau:
- thiệt sinh con gái lo bạc đầu không hiểu cho.
Tôi hiểu mẹ nhắc tôi chuyện lấy chồng. Tôi hiểu mẹ không muốn
tôi gặp gỡ bất cứ ai ngoài Khạ Người đàn ông b́nh thường đủ mọi
mặt đó, không làm sao tôi yêu được. Giàu sang đứng đắn đẹp trai.
Những lần người lớn sắp đặt cho tôi gặp Kha nói chuyện, tôi đều
mang cảm giác gượng ép chán chường. Kha không có ǵ cho tôi chê
trách, có lẹ tại tính tôi không thích những tṛ ǵ sắp đặt
trước. Tôi viện cớ Kha nhiều em gái để hoăn binh với mẹ, bởi tôi
biết mẹ thương tôi, mẹ sợ tôi khổ như Chị Phượng. Những cô em
gái của Kha cô nào cũng lớn ngồng ra rồi, chưa ai lấy chồng.
Thời buổi này có chồng đâu phải là dễ, đó là một may mắn lớn,
hồng phúc Tổ tiên để lại con gái mới có người đi hỏi. Bạn trai
tôi không thiếu, người yêu cũng khá nhiều nhưng người chịu đi
hỏi tôi làm vợ cuối cùng c̣n ḿnh Khạ Phong yêu để mà yêu, thịnh
yêu để giận hờn bỏ đi một nước. Kha người lạ chưa hề nghĩ đến
yêu thương giờ phải đem thân về ăn chung ngủ cùng với bao nhiêu
mê đắm phải có, phải tập với bao nhiêu vuốt ve, bao nhiêu ân ái.
Vô lẽ tôi sống với mẹ đến già, rồi mẹ có mệnh hệ nào tôi sống
với ai? Anh dũng có vợ có con của anh ấy, chị Dũng là người mong
tôi đi lấy chồng nhất. Làm gái già, không được rồi, năm nay ḿnh
mười chín tuổi, thời gian sẽ qua đi không đợi, trên đời này cái
duy nhất thuộc quyền tôi là thời gian đă không biết chờ tôi.
Thôi đành Phong nhé. T́nh yêu đành cất dấu trong một góc kỷ
niệm, cho em về làm một người đàn bà b́nh thường với đời. Anh
say lư tưởng, anh mê cáh mạng đến không buồn cưới vợ anh tắp đời
anh vào đời một người đàn bà cho nhẹ gánh t́nh yêu.
Mẹ dịu dàng ngồi xuống bên tôi, đưa tay vấn lại mái tóc loáng
thoáng bạc, mẹ nói:
- Con định sao, nhất định từ chối dám đó hở con?
Tôi năn nỉ:
- Mẹ hiểu cho con, con không cảm thấy yêu người ta, sợ lấy nhau
khó sống đời quá, thà sống một ḿnh c̣n hơn lấy chồng rồi dang
dỡ.
Mẹ cau mặt:
- Con sao chưa có chồng mà cứ nói nhảm hoài. Chán vạn người lấy
nhau người ta cũng bỏ nhau cả đấy. Cứ lấy về con có cái là yêu
nhau đi đâu mà mất.
Tôi lập lại ư cũ:
- Ông ta nhiều em quá, sức con e chiều không nổi, lại là con cả
nữa, con đâu phải là thánh, hai mắt nh́n vào đă thấy đầy cái xấu
lộ nguyên h́nh, đằng này những mười mấy đôi mắt con thành con hồ
ly dưới mắt nhà chồng th́ sao?
Mẹ thở dài:
- Nhưng có ai nữa đâu mà chọn với lựa, con khéo chiều là xong
chứ ǵ, cứ ngọt ngào làm đầu không ai nói được ḿnh.
- Đành rằng con có thể chiều, nhưng chiều người mấy bà cô c̣n ǵ
hạnh phúc của con nữa, lấy chồng để ra công gắng sức chiều
chuộng người này đến người kia, thôi thà ế c̣n hơn mẹ ạ.
- Ế sao được mà ế con thật cứ nói thế nó vận vào người cho coi.
- Nhưng mẹ mẹ có can đảm gả con khi mẹ biết chắc về nhà ấy con
suốt ngày khép nép ư tứ chiều cả họ không. Rồi con gầy gấp đôi
chị Phượng con ṃn mỏi mà chết, mẹ dám không dám th́ gả con đi.
Mẹ ngao ngán:
- Mẹ cũng biết như vậy, nhưng rồi con liệu ở riêng.
- Không được đâu mẹ, người ta là con trưởng, mẹ lại ở goá nuôi
ăn học, ở riêng sao được hở mẹ? Phải lo cho lũ em chớ, hơn nữa
con cũng không muốn như vậy. Sui chồng bất hiếu th́ được, nhưng
c̣n lương tâm của ḿnh. Thôi mẹ ạ, mẹ từ chối phắt đi.
Mẹ ḍ hỏi:
- Thế c̣n cái ông giáo sư sao con? Có liên lạc ǵ với con không?
Tôi lắc đầu:
- Hôm nọ có gửi thư cho con, con quên trả lời mất.
- Đâu con đưa cho mẹ đọc coi nào, sao con không trả lời cho họ
đi.
Buổi tối mẹ nói ra nói vào, cuối cùng tôi viết thư cho THịnh.
Chị Dũng lại la hét mắng con dưới bếp. Tội nghiệp cho chị, và
cũng đáng giận chị.
- Lại chửi con mắng cái nữa rồi. Thật mẹ buồn muốn chết.
Tôi cầm tay mẹ:
- Hay con đi làm sở Mỹ, thuê nhà khác cho mẹ Ở..
- Không được, người ta cười nhà ḿnh vô phúc.
- Mẹ đụng chút sợ người ta cười, ḿnh sống cho ḿnh, có sống cho
người ta đâu.
- Mẹ sống chết cũng theo thằng Dũng, nó là con trai mẹ, mẹ đẻ nó
ra giờ nó phải nuôi mẹ.
- Nghèo quá khó trở thành đứa con có hiếu được.
Mẹ đứng lên định đi ra ngoài. Tôi níu tay mẹ van lơn:
- Thôi mẹ ạ, tại chị ấy vất vả quá, phải cho chị ấy rên chứ.
Chị Dũng ong óng:
- Tôi làm đày tớ cho các bà đến bao giờ nữa đây hở trời?
Tôi nhăn nhó:
- Đáng nhẽ con phải phụ với chị Dũng, sao mẹ cấm con làm hở mẹ?
- Nó khỏe đẻ th́ nó nuôi, nó đẻ chứ con đẻ à? Áo quần con, áo
quần mẹ con giặt rồi, tiền dạy học mẹ mua gạo đem về, bắt con
rút xuống bếp nó c̣n đẻ nữa.
- Trời ơi, chị ấy có muốn đẻ nhiều đâu.
Mẹ hứ:
- Ngủ với chồng mới đẻ được chứ, thứ đàn bà hư, năm sáu mặt con
rồi cứ giữ rịt chồng từng bước cho c̣n là khổ con ạ. Cái thằng
Dũng bảo bao nhiêu lần không nghe, đêm nào cũng lết vào ngủ
chung với vợ cho gầy mét người. Tao già rồi mai kia có chuyện ǵ
ai lo cho nó.
Tôi ṭ ṃ:
- Bộ ngủ chung với vợ th́ gầy người hở mẹ?
- Chớ c̣n ǵ nữa, mất sức lắm con ạ.
Tôi ngửa cổ cười:
- Làm ǵ đến mất sức hở mẹ?
Mẹ chợt nhăn mặt:
- Cái con này hỏi vớ vẩn, anh con về rồi ḱa, ra bảo nó vào đây
cho mẹ.
Tôi ngập ngừng:
- Chi vậy mẹ?
Mẹ cau mặt:
- Th́ cứ bảo nó vào đây, mẹ nói không nghe hả?
Tôi đành bước ra chận anh Dũng lại:
- anh khoan lên gác đă, mẹ bảo anh vào pḥng mẹ đấy.
Anh Dũng đứng lại:
- Ǵ đó em? Ở nhà lại có chuyện hả?
Tôi lắc đầu:
- Không phải căi nhau đâu, mẹ nói anh cái ǵ không biét nữa.
Anh Dũng thở dài, tôi lẳng lặng theo sau, mẹ cười:
- Con đi đâu về muộn vậy con?
Đạ có vài công chuyện phải giải quyết, mẹ khỏe không ạ?
Mẹ nghiêm giọng:
- Xem chừng lúc này con không khoẻ phải không, liệu mà giữ sức
mẹ c̣n một ḿnh con là trai, con phải biết thương mẹ, mẹ buồn
quá, mẹ v́ nghèo không lo cho con được, để con vất vả thật mẹ
khổ tâm vô cùng.
Anh dũng cuống quít:
- Con b́nh thường không sao đâu mẹ đừng lo.
Mẹ đỏ hoe hai mắt:
- Mẹ biết chứ, làm sao con dấu mẹ được. Thời buổi khó khăn con
gánh nặng quá quỵ là phải. Ai đời đi làm cả ngày về tối phải
giặt một thau đầy quần áo cho vợ. Đêm phải thứ pha sữa cho con,
mẹ thấy con gầy quá.
Mẹ lắc đầu nh́n anh dũng cúi mặt:
- Con có làm ǵ đâu mẹ tính con đi làm cả ngày.
Mẹ quắc măt:
- Con đừng dấu mẹ, đêm nào mẹ cũng thấy con ṃ xuống bếp giặt đồ
cho vợ, con có hiếu với vợ quá nhỉ? Mẹ đẻ con đứt ruột đứt gan
ra, mẹ nuôi con đêm ngày c̣m cơi, mẹ vuốt nước mắt ở vậy nuôi
con vậy mà suốt đời mẹ chưa bắt con giặt cho mẹ nửa cái áo, mẹ
chưa bắt con giặt áo cho mẹ bao giờ. Sao con kính vợ con quá vậy
Dũng? Con thương vợ con hơn thương mẹ phải không? Mẹ nuôi con
từng này ngày mẹ có để con đụng đến cái móng tay không? Đêm nào
mẹ cũng ngồi sau màn cửa nh́n con h́ hục giặt đồ, đêm nào mẹ
cũng thở dài nghe con khe khẽ pha sữa trên gác. Con đừng dấu mẹ,
không ai hiểu con bằng mẹ đâu. Con liệu đó, coi chừng đau ốm
không ai thương con đâu.
Anh Dũng b́nh thản:
- Mẹ tính vợ con một nách mấy đứa con.
- Thôi để mẹ làm cho, nếu con muốn từ mai mẹ hầu vợ con cho, thà
mẹ khổ chứ nh́n con khổ mẹ chịu không nổi, ngày mai mẹ hầu vợ
cho anh mà.
- Con có khổ ǵ đâu.
- Thôi tôi biết rồi, anh thương vợ mê vợ hầu hạ vợ, anh mới vui
phai? không?
- Không phải thế đâu mẹ, mẹ đừng lo cho con.
- Bây giờ anh đâu cần có tôi lo, đă có vợ lo cho rồi. Tối về
giặt đồ cho vợ, đêm quạt cho vợ ngủ, giỗ con cho vợ ngủ. C̣n
tôi, tôi một ḿnh nuôi các anh tôi chết cả đấy.
Tôi năn nỉ mẹ:
- Thôi mẹ ạ, mẹ nghĩ ngợi măi đâm ra lỡ mẹ đau th́ sao?
- Hồi mẹ c̣n trẻ ba con bỏ đi, mẹ đau cách mấy cũng gượng dậy lo
cho các con được, giờ mẹ muốn an nhàn các con không cho an nhàn.
Anh Dũng đứng lên:
- Mẹ cứ nghỉ đi, để con tính.
Mẹ lắc đầu:
- Mẹ chưa nói hết, con đi đâu mà vội thế?
Anh dũng đành đứng lại chờ, mẹ ngó thẳng mặt:
- Mẹ bảo con phải ngủ riêng ra mới khỏe cơ mà, sao con cứ ôm
riết nó vậy sức đâu mà chịu nổi đàn ông mà đêm nào cũng ngủ
chung với vợ có ngày chết non.
Anh dũng cười nhẹ:
- để con tính mẹ th́ có lo vu vơ không con khoẻ như voi mà cứ lo
hoài.
Tôi che môi cười:
- Vụ ǵ chứ vụ đó là anh chịu không nổi rồi đó mẹ.
Mẹ dài giọng:
- Ối dào ơi, năm sáu mặt con rồi mới mẻ ǵ mà như phường tuồng
măi được.
Anh dũng quay lưng:
- Thôi mẹ nghỉ.
mẹ nhăn mặt v́ tiếng chị Dũng tằng hắng ngoài kia.
Mẹ nói lầm bầm:
- Hồi mẹ c̣n trẻ, mẹ không bao giờ cản đường ba con, mẹ kính
chồng như cha, mẹ không một lần nào gây gổ và cằn nhằn. Thời bây
giờ đàn bà làm quá.
Tôi cười:
- Mai mốt con cũng bắt chước me.
Mẹ nghiêm mặt:
- Không được, con sẽ khổ.
- Ủa thế con phai? hỗn với chồng hở mẹ?
- Không phải là hổn nhưng cũng vừa vừa phải phải thôi.
- Nghĩa là cũng giữ thật chặt ông chồng, không để trong túi
chồng năm trăm bạc, sợ lăng nhăng với gái không xa chồng một
đêm…
Mẹ gục gặc:
- Đúng đó con, đàn ông đừng cho họ giữ tiền, lắm tội lắm.
Tôi nghiêm trang:
- Như vậy anh Dũng ḿnh không có tiền trong túi là phải mẹ nhỉ?
- Con nói nghe không được ǵ hết. Thằng Dũng khác, c̣n mẹ c̣n em
nó vứt đi đâu? Nó phải ra oai với vợ cho mẹ an tâm chứ.
Tôi kéo chăn lên ngang ngực:
- Nhưng mẹ ruột của chị Dũng lại nghĩ khác đấy mẹ nhỉ?
MẸ đập tay xuống giường:
- Con căi mẹ phải không? Con giờ chỉ ŕnh chờ chống mẹ. Mẹ biết
mà con mẹ nuôi conlớn lên để theo người khác bỏ mẹ một ḿnh.
Tôi ôm tay mẹ:
- Không bao giờ con bỏ mẹ hết, nếu mẹ bằng ḷng con ở nhà đến
già với mẹ này, con không lấy chồng nữa, chịu không?
Mẹ dẫy nẫy:
- Thôi cô ơi, cho vàng tôi tôi cũng không thèm đâu, cô ở nhà tôi
c̣n khổ hơn nữa. À này, cái ông lúc năy phải em chị Nhơn không?
Tôi hơi giật ḿnh:
Đạ phải, mà sao cơ mẹ?
Mẹ thấp giọng:
- Không có đạo phải không?
Đạ.
- Vậy con đừng thân mật với người ta nữa nghe, mẹ không gả con
cho người ngoài đạo đâu.
- ….
- Khổ lắm con ạ, con phải nghe mẹ.
Tôi dạ khẽ rồi vờ nhắm mắt ngủ. Đêm thinh lặng và dài, nhưng đời
người th́ ngắn. Quay đi quay lại tôi gần hai mươi tuổi rồi. NẾu
không nhanh tay chụp bắt hạnh phúc tôi sẽ hụt măi măi. Tương lai
của ḿnh là một người đàn ông, không có cho được một người đàn
ông làm của riêng hết ngửa mặt lên nh́n đời. Con gái đời nay có
chồng đi hỏi mừng như bắt được vàng. Tôi không thiếu người si
mê, những lá thư t́nh bay về thật nhiều nhưng chờ một người chịu
đem cha mẹ đến hỏi ḿnh về làm vợ cuối cùng c̣n ḿnh Kha.
Vốn liếng đem cho hết Phong. Bao nhiêu mơ ước bao nhiêu rung
động bao nhiêu t́nh. Phong yêu lư tưởng hơn yêu đàn bà, lư trí
mạnh hơn t́nh yêu. Chàng thương Lan Chi, ra tay nghĩa hiệp chỉ
có thế thôi. T́nh yêu bị lăng quên hôn nhân bị ruồng bỏ.
Đến bây giờ tôi chưa biết hôn một người đàn ông ḿnh yêu ngây
ngất như thế nào? Phong chối từ là mất tất cả. Chờ đợi cho nhiều
cũng thế thôi. NẾu không đợi Phong, tôi c̣n chờ mong ai bây giờ.
Không lấy được Phong, lấy ai cũng thế thôi?
Đă đến lúc mà mỗi đêm đi ngủ, tôi muốn có người hôn nhẹ trán
tôi. Đă đến lúc mà mỗi sáng chợt thức dậy, tôi muốn có người để
rúc trong ḷng âm u nững nịu. Để gác hai chân níu giữ nồng nàn,
để chung chăn chung gối suốt đời, để thở hơi hướng một người đàn
ông. Một người đàn ông để ngủ chung với ḿnh, để yêu ḿnh như
anh Dũng yêu chị Dũng. Một người đàn ông để tôi mang chung một
tên với chàng, để mỗi sáng thức dậy tôi đă có chàng trong hai
tay.
Tôi nhỏm dậy, mẹ đă ngủ rồi. Tôi ḅ nhẹ ra bàn học bật lên một
ngọn đèn nhỏ, t́m lá thư viết cho THịnh chưa kịp gửi. Tôi định
viết lại cho tha thiết hơn. Để lấy một người chồng, không ai hơn
Thịnh, cố yêu rồi sẽ yêu, cố tạo hạnh phúc ḿnh sẽ có hạnh phúc.
Tôi đọc lá thư viết cho Thịnh. Thư t́nh viết lúc vội vàng khô
như ngói lạnh như đồng. Tôi xé nhỏ lá thư nắn nót viết lại, tôi
cũng không biết ḿnh thành thật hay gian dối nữa?
Ngày tháng năm….
Anh,
Nhận thư anh Trang mừng lắm, Trang tưởng anh giận Trang luôn rồi
chứ. Trang thức khuya để viết cho anh đây. Anh biết không, Trang
chờ thư anh mỏi mắt đó, xa anh buồn quá mà đành nín câm một
ḿnh.
Anh bảo nhớ Trang hở, Trang cũng vậy chớ bộ. Anh làm như Trang
cứng lắm ấy. Về Sàig̣n anh tha hồ bay bướm nhỉ? Nếu Trang tự
trách ḿnh bữa trước không lấy dây xích cột anh lại với Trang.
Xa anh mới biết không có anh đời buồn như chết, vào ngẩn ngơ, ra
buồn phiền vậy mà anh c̣n trách Trang nữa chớ.
Trang nhớ những ngày ngồi trong giảng đường ngước mắt nh́n lên
anh trên bục cao. Thầy của Trang, giờ chúng ḿnh anh anh em em
như hai người yêu nhau không bằng, giờ chúng ḿnh nhớ nhau trong
sầu tương tơ dằng đặc. Anh cứ trách móc em hoài, anh phải hiểu
em là con gái, chă nhẽ em hét lên là em yêu anh cho cả nước biết
anh mới tin sao?
Chịu thôi, viết cho anh em c̣n xấu hổ nữa là. Tha cho em vụ viết
một ngàn một triệu chữ yêu trên giấy đi nhé. Nhưng mà, anh ơi em
nhớ anh lắm, đêm nay em không ngủ được v́ anh, anh ác ghê vậy
đó, để em chờ mỏi ṃn, hàng tháng trời mới chịu viết thư, em ốm
đi rồi xấu, rồi anh có thương em nữa không?
Anh đă liên lạc được với anh Hưng em rồi hở? Ờ quên cha Hưng chứ
nhỉ? Cha Hưng nói xấu em nhiều không? Không phải như vậy đâu,
trái lại là khác, bất cứ người con gái nào cũng không thích
phiêu lưu trong t́nh yêu anh ạ. Tụi em yêu là nghĩ đến hôn nhân
chứ anh. Yêu nhau mà phải xa nhau th́ khổ vô cùng. Mà muốn suốt
đời yêu nhau th́ chỉ c̣n một cách ràng buộc nhau trong hôn nhân.
Anh biết nghĩ như vậy, em mừng chứ sao lại ghét anh được nhỉ?
Em chờ anh về, chịu chưa? Em yêu anh, chịu chưa? Xa anh em mới
hiểu rằng em yêu anh tha thiết. Đừng giận em nữa nghe.
Người yêu,
Đêm nay anh đang làm ǵ? Có nhớ như em đang nhớ không? Thôi em
không viết nữa đâu, em bắt đầu khóc v́ anh rồi đây này.
Mạc tố Trang
Tôi không dám đọc lại thư, tôi sợ sẽ vó nát lá thư gian dối này.
Tôi sợ chính ḷng tôi. Yêu Thịnh, viết thư t́nh cho Thịnh dễ
dàng biết mấy nhưng c̣n h́nh bóng Phong? Mỗi ngày tôi tập cho
tôi nhớ Thịnh và tôi nhớ chàng thật.
Sáng hôm sau thư gửi đi rồi, ḷng vẫn bâng khuâng. Tôi ngồi hong
tóc dưới vườn cho khô ḍng tóc mướt. Mỗi ngày tôi xích tới gần
thịnh hơn, xa Phong hơn. Mỗi ngày tôi nghĩ đến ưu điểm của Thịnh
và nghĩ đến Lan Chi để giận ghét Phong. Chỉ cần ngồi tưởng tượng
cảnh Phong nằm với Lan Chi như vợ chồng, t́nh yêu đủ bốc khói
tan baỵ H́nh ảnh đó như lửa thiêu đốt tất cả những ǵ tôi đă
dành cho Phong.
Mỗi ngày, mỗi đêm tôi vẽ vời trong trí tôi một Lan chi đa t́nh
khiêu gợi, một Phong đam mê gục xuống thân thể đó. Đă hàng ngàn
đêm rồi họ xiết lấy nhau, đă vạn lần chàng chập chùng trên thân
xác đó. H́nh ảnh đó lờn vờn hoài trước mắt tôi, giết chết t́nh
đầu thơ mộng tôi dành cho Phong, giết chết mọi mơ ước mọi khát
khao trong ḷng.
Lan Chi với thân h́nh bốc lửa, với đôi mắt đa t́nh Phong yêu
nàng không phải v́ những thứ đó sao? T́nh yêu cuồng say nhất
phải là t́nh xác thịt. Chưa hôn nhau, chưa chết trong nhau chưa
phải là t́nh yêu. Xác thịt nên một t́nh mới chín. Xác thịt thoa?
măn nhau, t́nh mới thật tṛn.
Ngày Thịnh về thăm, tôi mừng thật. Tôi vui như chim trong lồng
đón người chủ tốt.
Thịnh đưa tôi lên đỉnh đèo hóng gió, chiếc xe ḅ êm trên mặt
đường. Hai bên núi cao và biển rộng hai bên con đường cây xanh
và mây hồng.
Thịnh xiết tay tôi:
- Nhận thư, anh thu xếp ra thăm em liền, bây giờ anh mới chắc là
anh có em.
Đữ không, làm như em là cái áo cái nhà ǵ mà có với không?
- Chớ sao nữa, xa em khổ thật là khổ.
- Khổ như thế nào anh?
- Nhớ, ngẩn, ngơ buồn và cô đơn.
- Anh làm thơ đấy hở?
Thịnh nghiêm trang:
- Đừng đẩy anh ra nữa nghe, anh buồn.
Tôi phụng phịu:
- Ai biểu anh cứ đ̣i ôm em chi.
- Th́ anh yêu em, anh có đ̣i hỏi ǵ quá đáng đâu.
- thôi kỳ lắm.
- rồi lại trẻ con nữa, thư viết nghe ngoan lắm.
Thịnh kéo tôi ngồi sát vào chàng:
- Anh nói với mẹ rồi, tuần sau mẹ sẽ ra.
- Chi vậy?
- Coi mắt, hỏi vớ vẩn không? Em không bằng ḷng hở?
Tôi gật đầu, chàng cười:
- Chỉ biết gật thôi à?
Tôi cười tránh đôi mắt chàng:
- Giáo sư mà cũng biết hôn.
Thịnh trợn mắt:
- Trời ơi, em tưởng giáo sư là thánh à?
- Không phải là thánh nhưng ít nhất cũng đạo mạo hơn chứ.
- yêu là bất kể hết, ghé tai anh nói nhỏ cái này này.
Tôi ngúng nguẩy:
- Em chả có dại đâu.
- Em đẹp.
- Anh th́ chỉ được mỗi câu đó.
Thịnh cười cười:
- C̣n em nữa, em chưa biết viết thư t́nh nhé, đọc cứ cứng cứng
thế nào ấy.
- thôi được, lần sau em nhờ người khác viết dùm cho hay.
Thịnh lắc đầu:
- Í không được, lỡ anh mê luôn người viết dùm thư th́ sao?
- Em chép trong tiểu thuyết ra vậy, em biết một nữ văn sĩ viết
văn t́nh không chê được, cứ việc chép lại cho anh đọc nhé.
Thịnh nghiêm mặt:
- Thôi không đùa nữa, anh định bàn với em một chuyện quan trọng
lắm.
Tôi chờ đợi. Con gái thích nhất phút này. Thịnh dừng xe kéo tôi
sát vào chàng. Gió lồng lộng, trời cao vời vợi. Có loài chim
biển bay ngợp buổi chiều, có màu xanh biếc mắt thăm thẳm dưới
kia. Nhan sắc tôi thua đỉnh đèo này, Huyền Trân đài các giờ
trong cát bụi, đỉnh đèo muôn thưở c̣n đây và muôn thưở đẹp. Nước
vẫn xanh dù phiến tóc người đẹp trắng, mây vẫn hồng dù môi t́nh
giờ khộ BỞi thế đàn ông yêu đàn bà đẹp và chiếm đoạc cho được,
sợ năm tháng qua đi. Đàn bà một kiếp phù du, hăy ôm lấy Thịnh
hăy níu chặt Thịnh nếu không muốn trở thành gái già. Trang ơi,
đừng ngại ngần nữa. Phong là cánh chim bay liền cánh với Lan Chị
Phong là cơn băo cuồng yêu trên biển t́nh mang tên Lan Chi.
Muốn vươn tay níu lấy Thịnh nhưng gượng gáo quá, tôi lại thôi.
Muốn nói với chàng một câu thật tha thiết, muốn biến chàng thành
Phong dưới mắt buồn phiền.
Thịnh dịu dàng:
- Em nghĩ ǵ đó?
Đạ không.
- Anh tính ḿnh làm đám cưới trước Tết em chịu không?
Tôi gật đầu, thịnh bóp tay tôi:
- Chỉ biết gật thôi à?
Tôi cười với chàng, chợt nhói ḷng nhớ một chiều đứng đây với
Lan Chi hờn ghen và chua chát.
- Em sẽ tiếp tục đi học nếu em thích, anh tính kỹ rồi, a mà
không được, tụi ḿnh phải có con chứ nhỉ?
Tôi hồng hai má:
- thôi nói chuyện ǵ kỳ quá.
thịnh lẳng lơ:
- Kỳ ǵ đâu em, rồi em coi tuyệt lắm chẳng có kỳ tí nào hết.
Thịnh cười tủm tỉm
- Đỏ mặt hả, vợ anh dễ thương quá.
Thịnh ôm tôi, lim dim mơ mộng:
- Con ḿnh dễ thương nhất đời nay, lớn lên anh sẽ dạy nó học.
- Xí dạy em chưa xong đ̣i dạy con.
- Ồ! phải có ít nhất hai đứa con, một trai một gái em nhỉ? Nhiều
quá không hay.
- LỜ em sinh một dây mười đứa th́ sao?
Thịnh cười ḍn:
Đữ chưa, vậy mà c̣n đỏ mặt nổi ǵ, thôi sức anh có hạn, anh chịu
không nổi rồi đó, em đẻ một ḿnh đi.
Tôi bấu tay thịnh:
- Anh thật, ăn nói kỳ cục ghê.
Thịnh ngửa cổ cười:
- Vợ tôi đa t́nh vậy mà tôi không ngờ chứ.
Tôi gắt:
- Cưới khi nào mà cứ vợ con hoài vậy, người ta cười cho chết.
- cây nó cười à, có ai đâu?
Thịnh hăm hở xiết lấy tôi. Gió bay tóc, vờn áo và căng má căng
môi cho Thịnh làm cơn gió mơn man khắp cùng, cho Thịnh hai môi
mềm giữ hai môi run.
Sóng ŕ rào vỗ trên gềnh đá. Chim vẫn từng đàn liệng đầy một
vùng ngắt xanh. Tôi nhắm mắt gọi thầm tên Phong, có cơn gió nào
giận hờn rít trên tảng đá? Nụ hôn đầu tiên chẳng thấy ngọt,
chẳng thấy mệ Tôi tỉnh táo nh́n ngắm khuôn mặt Thịnh, đôi mắt
sau màn kính trắng khép hờ, gương mặt mê man vẫn đầy chữ nghĩa
và sách vỡ.
Ḷng tôi nguội quá, tim tôi khô, chân tay cứng đơ, mặc cho thịnh
vuốt ve mặc cho Thịnh nhắm mắt, tôi hững hờ nh́n xuống biển,
nước xanh ngăn ngắt nước xanh lạnh lùng. Xác thịt tôi nổi trôi
trên đó, xa lạ với tôi, chống đối tôi. Những phiến lông mềm
những vùng da ấm, những nơi tối tăm, tất cả ngủ yên dưới lớp
tuyết dày. Tất cả ngủ yên tưởng cơn gió xa.
Hơi bực bội, hơi nhột nhạt thế thôi. Nụ hôn đầu tiên nản thế
này? Tôi lắng nghe xác thịt lên tiếng, tôi lắng nghe hơi thở của
tôi, tôi lắng nghe những sợi lông tơ th́ thầm run rẩy nơi kín
đáo, nơi hớ hênh. Im lặng vô cùng. Một lúc sau. Tôi buồn bă gỡ
tay Thịnh, gỡ người THịnh ra. Hai môi tôi vẫn lạnh se sắt. H́nh
như Thịnh không cảm thấy ǵ nữa, chàng th́ thầm:
- Tháng sau ḿnh làm đám cưới.
Tôi nh́n mông ra chân trời xa tít tắp mà chẳng thấy ǵ. Có ai
được hôn lần đầu mà nguội tanh như tôi không?
- Em làm sao thế? mệt hở?
Tôi gật:
- em hơi chóng mặt cho em về đi anh.
Thịnh t́nh tứ:
- Tại em chưa quen đó, mai mốt em sẽ đ̣i như con nít đ̣i kẹo.
Tôi lơ đăng:
- Đ̣i ǵ cơ hở anh?
Thịnh dí trán tôi:
- Đ̣i hôn chứ đ̣i ǵ nữa.
- Em không tin rồi đó, đàn bà ai đ̣i chuyện vớ vẩn đó như mấy
ông.
Thịnh đẩy kính lên:
- Anh nói thật đó, khoa học đă chứng minh rằng đàn ông và đàn bà
về mặt t́nh dục mạnh như nhau đ̣i hỏi như nhau, nếu không biết
điều đó người em hư rồi.
Tôi ngẩn ngơ nhắc thầm lời Thịnh 'người em hư rồí. Lẽ nào cơ thể
tôi hư hỏng mỏi ṃn. Tiểu thuyết tả nụ hôn bao giờ cũng bỏng
cháy nồng nàn, cũng ngất ngây lao đao. Tôi lạnh như tiền, khô
như ngói. Một tuyết nào dó bị lăng quên, bị tê liệt chăng?
Thịnh th́ thầm:
- Cho anh hôn cái nữa rồi về.
Tôi nghiêng mặt né tránh, Thịnh sấn tới giữ chặt lấy tôi:
- Trừ khi em nhảy xuống biển anh cũng nhảy theo để hôn em, đừng
ḥng trốn cô bé ơi.
Tôi dẫy nẫy:
- Thôi anh để em ăn cơm chứ, hôn miết em ăn không được ốm đi th́
sao?
Thịnh cười ngất:
Đữ chưa ló đuôi tham ăn nhé.
- Em nói thật đó, nếu anh hôn em nữa, em sẽ đau cho coi.
Thịnh nheo mắt:
- Sao em biết?
Tôi khoanh hai tay trước ngực hất tóc ra sau:
- Em hôn nhiều rồi.
Thịnh cười:
- Nói dối anh nhé.
- em nói thật mà, em hôn chừng một trăm người rồi nhá.
thịnh b́nh thản:
- Giọng điệu y con nít, nhưng anh không con nít đâu mà trộ anh
nhé.
Tôi cười:
- Nói thật chứ bộ.
- HÔn nhạt như nước ốc mà cũng khoe.
Tôi tṛn mắt:
- Hử, anh nói em nhạt như nước ốc.
- Em đẹp lắm, môi em ngọt nữa, nhưng em chưa biết hôn tí ti ông
cụ nào cả, em nói ǵ anh cũng không tin đâu, anh biết thừa em
hôn lần đầu rồi.
Tôi ngớ ngẩn:
- sao anh biết?
- Chuyện ǵ của em anh c̣n biết nữa là hôn, quê, lớn thế này mà
chưa biết hôn, răng chạm lưng cưng.
Thịnh ghé tai tôi rù ŕ:
- Để cưới rồi anh dạy cho nhé, em phải sống nhanh sống vội gấp
đôi những cô vợ mới cưới khác.
Tôi đẩy mạnh Thịnh ra:
- Anh thật, ăn nói ǵ đâu không à?
- Trời ơi, chuyện quan trọng linh thiêng nhất đời mà em nói ǵ
đâu th́ chết anh rồi, người ta có mỗi vụ đó.
- Anh là giáo sư anh quên hử Em thích anh v́ cái mác đó.
- Em sẽ thất vọng v́ anh chẳng có mác ǵ ngoài nhiệm vụ làm
chồng em, như mọi người đàn ông b́nh thường khác.
Tôi đổi giọng:
- Hèn ǵ….
Thịnh điềm tĩnh:
- Hèn ǵ làm sao em?
- Tôi giao hẹn:
- Em noí anh đừng giận em cơ.
Thịnh âu yếm:
- Chẳng bao giờ anh giận em cả, nói đi.
Tôi ngó Thịnh:
- tụi bạn em nó nói nước ḿnh yếu đi không tiến được, quặt què
v́ ba mấy ông giáo sư đại học.
Thịnh mỉm cười:
- Tại sao mới được chứ?
Tôi dướn người:
- Ở Mỹ, ở Pháp những cours về chính trị học, về kinh tế học,
triết học…họ viết từ dân tộc họ những ǵ liên quan đến dân tộc
họ, từ đó họ hướng dân tộc họ đi lên. tất cả mọi công tŕnh
hướng về quê hương nên họ tiến là phải. C̣n giáo sư đại học của
ḿnh dịch những quyển sách nói về nền kinh tế Mỹ, đời sống Mỹ,
dạy cho sinh viên. học xong tụi em ngơ ngáo nh́n đất đai ḿnh
hai tay buông xuống v́ chẳng làm được ǵ. Học một đàng làm một
nẻo, có mấy người bạn của em học về máy móc đi lính đánh giặc,
có dùng đến khả năng đâu, không biết dùng người như vậy làm sao
nước ḿnh khá được. Tụi em ngửa cổ nh́n thầy và noi theo thầy
thầy đọc báo Mỹ báo Pháo, cho con học trường Tây, cho con đi du
học, tụi em mất tin tưởng anh ạ, tụi em không biết học ǵ bây
giờ.
Thịnh gật gù cười, tôi thấp giọng:
- Như anh, anh dạy Triết nhưng anh đọc sách Tây sách Tàu sách Ấn
là cùng. Những ǵ gần gũi với người Việt nam những ǵ người Việt
nam nghĩ chắc ǵ anh biết. BỞi vậy tụi bạn em mới nói nước ḿnh
như đứa bé quặt què v́ ăn không thứ không hợp, như kiểu người
ḿnh mà cứ nhè cho ăn cơm Mỹ vậy đó anh?
Thịnh cười:
- Vợ anh có tư tưởng ghê đấy chứ. Anh cứ tưởng con nít như em ăn
no ngủ kỹ. Nhưng em quên một điều rồi hoàn cảnh đất nước không
cho phép người nào nổi bật lên hay có tư tưởng cách mạng. Không
được đâu em ạ, thời buổi này có ôm ấp hoài băi ǵ cũng phải dấu
đi cơ mà. Em nghĩ lại coi, những người nổi tiếng một chút dân
biết đểu được đẩy vào chỗ chết. em mà nổi tiếng, em giỏi hả, cho
em chết. Anh đâu có dại như vậy, trước hết phải sống đă. Mà thôi
buổi chiều đẹp thế này nói chuyện chúng ḿnh thú vị hơn.
Tôi thở dài:
- nói vậy là anh cũng khoanh tay.
- Bao giờ, anh khoanh tay bao giờ?
- Th́ anh vừa nói đó.
Thịnh điềm đạm:
- Anh đi dạy học, hết giờ về nhà đọc sách.
Tôi bướng bỉnh:
- Chẳng có lợi ǵ hết.
- Cần ǵ lợi, anh thích sống như thế và anh được sống như thế
đừng bi quan em ơi, đời bao giờ cũng đẹp cũng đáng yêu và người
ngoài nh́n vào bao giờ cũng đẩy những ngộ nhận em có biết giáo
sư nghĩ ǵ về học tṛ của ḿnh không?
- Nói em nghe đi.
- Anh không nói, anh đưa em về cho em ăn và hôn em đủ chưa?
Tôi nhớ Phong, một phong say lư tưởng, một Phong không bao giờ
chịu ngồi yên nh́n đời. Nhưng rồi Phong sẽ làm được ǵ? Vào tù
rồi ra tù đi lính?
Buổi chiều thầm th́ như đời con gái. Thịnh thẳng thắn nói chuyện
với mẹ tôi và định ngày cưới. Thịnh lớn rồi. Thịnh tự quyết định
đời chàng. Tôi bằng ḷng và măi măi về sau tôi vẫn không hiểu
tại sao tôi bằng ḷng làm vợ Thịnh. Có lẽ đúng như lời mẹ nói,
không c̣n đám nào hơn Thịnh nữa đâu. Con trúng số rồi con ơi,
phước đức ông bà để lại nên con mới được thầy con ghé mắt đến.
Tôi ngồi ngắm Thịnh người này sẽ trở thành chồng của tôi, sẽ cho
tôi hạnh phúc hay bắt tôi đau khổ? Khuôn mặt đầy đặn đó, đôi mắt
hơi dại v́ quen đeo kính cận bàn tay hơi trắng v́ suốt ngày đọc
sách dáng dấp thư sinh ấy sẽ đời đời sống chung với tôi. Tôi sẽ
ăn chung mâm, ngủ chung giường để có con với người đàn ông mà
cách đây mấy tháng c̣n xa lạ với tôi?
Tôi phải làm ǵ khi có chồng? Trời ôn xôn xao quá, mà cũng lặng
lờ quá. Tôi bỏ Phong như bỏ quê hương điêu linh của chàng để lấy
chồng giàu. Tôi bỏ lũ bạn nhiệt thành của tôi để đi một ḿnh vào
cơi hôn nhân u u sáng sáng.
Mẹ tôi quư THịnh như vàng, nhưng vẫn phải giữ ǵn mọi lễ nghi để
khoe làng khoe xóm. Ngày cưới tôi trắng từ đầu tới chân, đi từng
bước nhẹ như cô gái xưa vào thánh đường với Thịnh, họ hàng hai
bên dài theo lối đi. Đám cưới phai? nhiều xe hơi, phải nhiều
người sang trọng cho mẹ vui, cho tôi ngửa mặt với đời.
Thịnh cứng người trong bộ đồ lớn, Tôi thướt tha với hoa trắng
trên đầu, từng bước thật mau, trăm mắt nh́n hai bên. Người ta
quay lại nh́n tôi với Thịnh, những cô gái th́ xầm x́ mà ḷng
thấm đau có người con gái nào không thấm cơn xót khi nh́n người
khác lấy chồng đâu?
Tôi mất tin tức Phong, hay tôi cố t́nh quên chàng để yên tâm về
nhà chồng? Cảm tạ chồng tôi cho tôi ngày vui này, vui lâng lâng
vui chất ngất. Đôi mắt mẹ lung linh đôi mắt tôi long lanh.
Ngày vui bừng như đóm sáng, Ngày tháng lại qua đi. Tôi giờ thành
đàn bà một sớm một chiều khác hẳn xưa. Tôi ngồi dựa thành giường
nh́n Thịnh ngủ mê man. Chẳng c̣n ǵ che dấu nhau nữa. Cảm giác
thật lạ tên, thật hững hờ. Tấm drap trắng tinh mẹ Thịnh đă cậy
cục nhờ một người đàn bà mắn con mát tay nuôi con nhất trải cho
tôi lấy hên. Người đàn bà đẻ mười một lần nuôi đủ mười một con.
Mai mốt tôi cũng thế.
Chẳng có ǵ ghê gớm như tôi nghĩ. Thịnh nhẹ nhàng từ tốn từng
giây từng phút nâng niu dắt d́u. Nhắm mắt lại tôi vẫn thấy đôi
mắt Phong sâu thẳm màu buồn nhắm mắt lại tôi vẫn thấy đôi môi
Phong cười lên ngạo nghễ.
Tôi đem tấm thân sạch về cho chồng. Sạch tự môi hôn đến cùng
thẳm tối tăm thân xác, nhưng giữa đêm nồng nàn, tôi vẫn c̣n nh́n
soi bóng đêm mà thấy mái tóc bồng bềnh phiêu lăng của Phong trên
thân thể chồng. Giữa lúc ngợp ch́m nhất, thiêng liêng nhất tôi
vẫn th́ thầm gọi tên Phong. Những giọt hồng làm Thịnh cười run
môi, nhưng tôi, tôi thấm thía hiểu rằng tôi là một người đàn bà
hư hỏng nhất trên đời mà.
Giờ nằm duỗi dài hai chân, nh́n chồng ngủ, b́nh thản và an phận
đến như tôi là cùng. Tôi vuốt tóc Thịnh, chàng âm u trong giấc
mơ, nước mắt chợt nhỏ xuống lăn trên má tôi. Thương Phong thương
ḿnh hay thương chồng?
Chàng trường người níu tôi xuống:
- Em.
Tôi tiếp tục lồng tay trong tóc chàng. Thịnh dịu dàng:
- Cưng ơi ngủ đi cưng.
- Em không ngủ được.
- đau hở?
Tôi lắc đầu:
- Không!
Thịnh xoa lưng tôi:
- Anh hài ḷng.
Tôi im lặng, trời ơi sao tôi măi nhớ Phong thế này. Tôi không
tiếc nuối ǵ với chồng bỏ ra nửa triệu bạc để làm đám cưới.
Thịnh có quyền hài ḷng về thân xác tôi, nhưng giá mà tôi hôn
được Phong để biết hôn người t́nh và hôn chồng khác nhau như thế
nào? nếu phong hôn tôi để gió băo thu về môi tôi, và bây giờ yên
b́nh no đủ dưới cơn mưa móc của chồng, tôi hết ngẩn ngơ gọi thầm
tên ai.
Tôi nói khẽ:
- Trước em anh hôn ai chưa?
Thịnh cười:
- Hỏi làm ǵ?
- Để anh tả cái khác nhau cho em nghe.
- Thôi cưng ơi, cưng tiếc anh hở?
- Sao anh biết?
- Người đàn bà nào khi lấy chồng cũng tiếc những ngày làm con
gái không loạn thêm một tí, để bây giờ so sánh.
- Rành lắm.
- Em quên anh dạy Triết.
- Sau này hôn vậy.
- Muộn rồi, có chồng rồi hôn ai cũng hết ngọt, chỉ c̣n là xác
thịt thôi.
- Em không tin, anh làm như có chồng rồi th́ hết được sống.
Thịnh ngơ ngác
- Sao em nói thế.
- Th́ cũng nói cho vui vậy mà, chưa ǵ đă ghen nhé.
- Em vui không?
- Vui chứ, lấy được chồng vừa giàu vừa sang không vui sao được.
Đẹp chuyện đó đi, anh hỏi vụ khác.
Tôi ỡm ờ:
- Vụ khác là vụ ǵ?
- Con cái chẳng hạn và gối chăn.
- gối chăn của ḿnh đẹp và mới hơn hồi em ở nhà, từ nhỏ tới lớn
em mơ ước có một chăn hồng thế này, cái mùng hồng thế này và gối
mút, ở nhà em nằm chiếu đau lưng lắm.
Thịnh âu yếm:
- Ghét cưng quá, mà thôi để dành.
Tôi phụng phịu:
- Anh làm như em là mắm là ruốc ǵ không bằng để dành với lại để
thiu.
Thịnh bật cười:
- Em là anh, anh là em, lúc năy tụi ḿnh chẳng là một đó sao?
Căi nổi anh không, từ trên xuống dưới trở nên một.
Tôi nóng bừng người:
- thôi anh, nói ǵ kỳ quá vậy.
Thịnh cười ḍn:
- Kỳ ǵ đâu, em nói anh nghe coi, không trở nên một đó sao?
- Trở nên một hay không kệ nó.
- Kệ nó, em nói nghe hay chưa, anh với em chứ ai vào đây mà nó.
Thịnh dịu dàng xoa lưng tôi:
- Em biết thiên đàng chưa?
Tôi lắc đầu:
- Em tưởng tượng là một nơi đầy nhạc t́nh đầy hoa và không có
súng đạn chết chóc.
Chàng trở môi tôi:
- Là em này, ôm em anh thấy thiên đàng, chết trên em anh sống
trong thiên đàng.
- Ăn nói như vậy đó tội chết, mai em mách mẹ cho coi, mẹ chửi
anh bằng thích.
- Đố em mách đó.
- Chúa phạt anh.
Thịnh ngửa cổ:
- Chúa chẳng bao giờ phạt ai hết, chúa hiền hơn mọi người hiền.
Tôi hỏi:
- Thế tại sao có chiến tranh?
- Con người thích giết nhau.
- Sao Chúa không cản?
- Chúa cho ḿnh tự do như đă để em với anh tự do đây này, ḿnh
có đợi Chúa ra lệnh mới ráp vào nhau đâu.
Tôi lườm chàng:
- Không nói chuyện đó nữa, nói chuyện khác.
- Mọi sự trên đời ở đó mà ra, mọi chiến tranh khai sinh từ cái
giường.
Tôi nheo mắt:
- Em hết là học tṛ thầy rồi thầy ơi, giờ anh phải gọi em bằng
bà.
Chàng tươi cười:
- Bà Thịnh nhé.
Tôi buột miệng:
- Không biết bao giờ hết đánh nhau để Phong ra lính anh nhỉ?
Thịnh ớ người:
- Phong nào em?
Tôi bối rối:
- Ơ bạn của em, anh ấy đi lính rồi.
Thịnh b́nh thản:
- Vài tháng nữa thôi em ạ.
- Sao anh biết?
- Người ta không ai muốn chết, thời bây giờ đánh nhau không lợi
bằng làm hoà nhau. Những dân tộc văn minh đang xích lại với nhau
rồi, bởi người ta hiểu rằng với những vũ khí tân kỳ bây giờ sơ
xẩy một chút thôi không c̣n mống nào sống nổi nữa lúc đó sống
với ai?
Tôi chớp mắt:
- Buồn ghê anh nhỉ đáng nhẽ hai bên phải ôm lấy nhau mừng mừng
tủi tủi từ lâu lắm rồi.
Thịnh xiết lưng tôi:
- Ôm như anh ôm em bây giờ.
Tôi phụng phịu:
- Anh thật, chuyện ǵ anh cũng tếu được hết đang nói chuyện đất
nước quan trọng, anh so sánh với chuyện ôm nhau, kỳ ghê.
Thịnh nghiêm mặt:
- Kỳ sao được em, cả một Triết thuyết của anh mà em nói kỳ à.
Hay chưa, không có tụi ḿnh ôm nhau mất giống hết, hoà b́nh làm
ǵ nữa. Em để ư coi đánh nhau vẫn đánh nhau, người ta vẫn đẻ con
như thường. thử hỏi bây giờ đàn bà họ treo họ khoá không đẻ nữa
coi loạn nữa ấy chứ chẳng chơi đâu. Lấy người ở đâu mà xây dựng?
Tôi ngu ngơ:
- Ờ nhỉ, lâu lâu anh nói nghe cũng hay hay.
Thịnh lăn tôi xuống:
- Thôi dẹp, em bé con biết ǵ bày đặt nói chuyện người lớn, xem
nào em tiến bộ chưa? Ǵ mà khúc gỗ vậy cưng?
Tôi lăn khỏi giường:
- Sáng rồi không nữa đâu.
Thịnh chạy theo, nh́n Thịnh tưởng đến một Adam trong vườn địa
đàng, tôi chớp mắt quay đi mở tung cánh cửa, Thịnh hét:
- Coi ḱa, nhà bên kia họ thấy Eva của anh hết.
Tôi trốn vào pḥng tắm và quên cài cửa cho thịnh vào theo.
Chương 8
Dạ vũ trong thành phố miền cao lạnh hắt hiu với nhạc bập
bùng toa? ngập pḥng, với khói thuốc mờ cho mắt người ta say đắm
nhau. THịnh có giờ dạy ở Đại học Đà lạt nên đưa tôi đến đây dạ
vũ này trong tuần trăng mật dài hơn một tháng.
Tôi ngồi trong góc tối. Lâu quá không được nhảy nên hai chân
đong đưa. Tôi nhảy với Thịnh như moi. người vợ khác nhảy với
chồng, không e thẹn không xôn xao, trái lại tự nhiên, trái lại
b́nh thường. Thịnh gặp bạn bè, những người bạn cùng học với
chàng ở ngoại quốc, họ nói về thành phố xa và ḍng sông Seine
nh́n sau khói thuốc quyện bay gió sông.
Tôi mê nhảy từ lâu lắm rồi, ôm đàn ông là chuyện phụ, say say là
điệu nhạc t́nh, ngất ngư là đèn mờ là khói thuốc baỵ Thú vị nhất
là kiếm một góc khuất, nhâm nhi một chiếc bánh thơm, nh́n chân
người ta quấn quít lấy nhau theo cung đàn, nh́n cặp đùi xinh của
người đẹp đuổi theo hai chân đàn ông. Nh́n hai mái tóc gục vào
nhau lúc đó họ chẳng thấy ǵ ngoài nghe hơi thở nhau lẫn trong
tiếng nhạc.
Đă có một lần khoảng đời đầy mộng của năm đệ nhất, tôi nh́n cặp
t́nh nhân đẹp trong Tangọ Bước đi nào kiêu kỳ hơn bước tango
chập chùng mê đắ, thứ mê đắm nhẹ nhàng thanh thoát hơn Slow. Một
chút mộng mơ lẫn trong đa t́nh, một chút thần tiên lẫn trong
trần tục.
Nh́n bốn gót giày da bóng quấn quít đuổi bắt, vờn nhau mê man
trên sàn gỗ, tôi mê quá cứ ngồi nh́n hàng giờ. Về nhà tôi bỏ hơn
một tuần lễ không học bài, cặm cụi làm bốn giày vải bằng nhung
đỏ hồng như nhạc tangọ Mỗi chiếc giày đựng một bông hồng và gắn
trên một thảm cỏ giả theo đúng bước nhảy tangọ Tôi đem tác phẩm
cưng của ḿnh bày trong tủ kính ai đến cũng khoe và đố họ đoán
tôi muốn nói ǵ?
Chẳng ai nói được hết, trừ một ḿnh Phong. Khi chàng vào thăm,
tôi hỏi:
- Anh ra trang cho coi cái này này.
Phong ghé mũi vào tủ kính rồi nheo mắt:
- Con bé lăng mạn quá nhỉ, nhảy Tango thế này th́ nhất em rồi.
Anh cũng thích nh́n người ta nhảy như thế này lắm, nh́n ngắm
cuộc đời bao giờ cũng sướng hơn nhảy vào cuộc, quay trong cuộc
đời như cơn lốc.
Tôi cảm động nh́n Phong, vậy mà có vài chàng buột miệng hỏi:
- Trang làm bốn chiếc giày đựng hoa chi vậy, mua cái b́nh về
chưng phải đẹp hơn không?
Tôi khoanh tay cười với họ. Bây giờ trong nỗi váng say của nhạc
bập bùng trôi trên khói thuốc. Tôi ngồi nh́n những bước đi vờn
bắt nhau Mắt đắm đuối buồn, họ gục trên vai nhau, tôi dựa lưng
vào ghế cho hồn lênh đênh, dĩ văng cũng mờ như đèn màu, t́nh yêu
cũng ngọt ngào như cung đàn tha thiết bay lên. Tiếng kèn đồng
rền rĩ như vọng về từ nơi nào, rất xa.
Thịnh trở lại ngồi xuống bên tôi:
- Em thích không?
Tôi gật đầu:
- Lâu quá em mới sống lại không khí này, ai vừa nói chuyện với
anh đó?
Thịnh hờ hững:
- Ờ một người bạn củ.
Tôi nhỏm người lên, rồi tôi lại ngồi lặng xuống. Tôi bóp lấy bàn
tay của chồng, hai môi lắp bắp không thành tiếng. Nhạc tango
hồng ru đưa dĩ văng, buồn run hai môi. Phong vẫn mắt buồn thăm
thẳmg, vẫn dáng dấp ấy, vẫn nụ cười lăng đăng xót thương. Chàng
đi những bước dài về phía tôi và Thịnh, mái tóc vẫn bồng bềnh
gió sương. Chàng nghiêng người, nụ cười chàng buồn hơn bao giờ,
nghiêm trang hơn bao giờ.
- Xin phép giáo sư.
Chàng dơ tay mời tôi. Tôi lặng người đưa mắt nh́n chồng như đợi
chờ, Thịnh lịch sự mỉm cười:
- Em nhảy bản Tango này đi, đây là giáo sư Phong trước ở Văn
khoa Huế, em biết chứ?
Tôi nh́n Phong thật mau, một vũ trụ hồng hoang xa xưa rủ nhau về
nép trong cung đàng, cho tuổi buồn ngày xưa tha thiết yêu anh,
cho ngày tháng dài trong nhung nhớ giờ vỡ tràn lênh láng.
Tôi lẳng lặng đi trước Phong nữa bước ra piste, trong mắt tôi rơ
đầy h́nh ảnh Phong phiêu bạt ngay trong dạ vũ, nụ cười chàng vẫn
c̣n khinh bạc, đôi mắt vẫn c̣n xa xăm. Tôi tưởng với tháng ngày
yên ấm no đủ bên chồng, t́nh yêu đầu tiên chắc đă tan baỵ Bây
giờ tôi lao đao, bây giờ tôi ngây ngất. Tôi ngủ yên trong hạnh
phúc b́nh thường và chợt thức dậy bừng bừng sôi nổi v́ đôi mắt
Phong.
Phong nhẹ nhàng ôm lưng tôi. Nhẹ nhàng giữ lấy tay tôi bước đi
mềm lướt trên cung đàn cho từng bước lâng lâng xa chồng, cho
từng phút một dần quên ḿnh một kẽ mang gông. Phong thấp giọng:
- Khôn |