|
bà mẹ
kế c̣n hết sức son trẻ như gia đ́nh của Nhă Tịnh? Mỗi lần nghĩ
đến Lư Man Như là Nhă Tịnh lại thấy khó chịu.
Man Như, một cô gái thông minh con nhà giàu, nhạy bén trước cuộc
sống, tế nhị trong giao tiếp, lại xinh đẹp nữa, nghĩa là một cô
gái có đầy đủ điều kiện để sống an nhàn và hạnh phúc. Vậy mà,
không hiểu sao, trên đời này trai tráng lịch lăm xứng đôi vừa
lứa không thiếu ǵ, nàng lại không màng đến, lại khư khư cương
quyết chọn cha của Nhă Tịnh làm chồng. Quan niệm t́nh ái của
thời đại đă thay đổi rồi ư?
Nhă Tịnh không thể không thừa nhận một điều là cha nàng tuy tuổi
trên bốn mươi nhưng tướng tá cao lớn trông vẫn c̣n trẻ trung
phong độ. Mới nh́n nhiều người tưởng ông chỉ trên ba mươi là
cùng. Ông là một trung niên vững vàng trong sự nghiệp, là một
người đàn ông giàu kinh nghiệm sống… mà đẹp trai nữa, làm ǵ Man
Như lại không xiêu ḷng. Xiêu ḷng đến độ cả gia đ́nh cô phản
đối, khổ sở về mối quan hệ này. Nhưng mặc, Man Như vẫn về với nhà
họ Lục.
Đối với ông Lục Sĩ Đạt, cha của Nhă Tịnh, th́ đây là mùa xuân
thứ hai của ông. T́nh yêu đầu đă khép kín tám năm sau khi mẹ Nhă
Tịnh qua đời sau một tai nạn xe cộ. Mối t́nh thứ hai tuy không
sôi nổi như thời trai trẻ, nhưng lại ướp đầy mật ngọt hương hoa.
Ai cũng vui cũng mừng cho ông, chỉ có Nhă Tịnh, cô con gái cưng
của ông là buồn phiền. Căn nhà ấm cúng của hai cha con bỗng
nhiên có thêm “má nhỏ”. Man Như nhỏ đến độ không đáng làm chị
của Nhă Tịnh. Trên cách xưng hô, Nhă Tịnh không biết gọi Man Như
là ǵ, cuối cùng chỉ c̣n cách nói “trỏng”. Lúc có mặt cha, Nhă
Tịnh càng khó xử hơn, trong khi Man Như lại rất tự nhiên nhiều
lúc c̣n âu yếm thân mật với ông Sĩ Đạt trước mặt Nhă Tịnh, làm
nàng khó chịu vô cùng. Ông Sĩ Đạt nh́n thấy thái độ không bằng
ḷng của con gái nên cũng hơi ngượng.
Bây giờ Nhă Tịnh hiểu ra một điều, đó là những tháng ngày cha
con san sẻ t́nh thương cho nhau đă mất, đă đi vào quá khứ. Sự có
mặt của Man Như làm cho Nhă Tịnh như thừa thăi và ngôi nhà không
c̣n là tổ ấm của riêng nàng.
Nhă Tịnh không giận cha cũng không giận Man Như, nàng hiểu là
mỗi người đều có số phận riêng và không ai có thể chống lại. Nhă
Tịnh buồn cha với Man Như, nhưng nàng biết là cả hai lúc nào
cũng cố làm cho nàng vui, họ t́m mọi cách để lấy ḷng nàng...
nhưng không cách ǵ có thể xoá được mọi mất mát buồn đau trong
ḷng Tịnh.
C̣n hôm nay chuyện ǵ đă xảy ra?
Nhă Tịnh dừng lại trước khung kính cửa gian hàng trưng bày
“mode”. Nhă Tịnh nghiêng đầu ngắm, bên trong khung kính có chiếc
túi xách bằng vải thô, giống chiếc túi xách ở tay nàng đang cầm,
chiếc túi rất hợp với bộ quần áo nàng đang mặc. Nhă Tịnh thấy
cảm ơn sự thành công về sự nghiệp của cha. Sự thành công đó đă
mang lại cho nàng đủ thứ vật chất, nhất là trang phục thời
thượng. Vâng, phải cảm ơn! Nhă Tịnh cắn nhẹ môi rồi quơ chiếc
túi xách dài dây đang xách trên tay ra sau lưng, nàng giật ḿnh
v́ nghe như có tiếng va chạm phía sau. Nhă Tịnh quay lại, một
thanh niên rất trẻ đang đứng phía sau lưng nàng. Nhă Tịnh định
xin lỗi, nhưng lại thôi. Đàn ông ngắm áo quần
của phụ nữ làm ǵ vậy? Và Nhă Tịnh nhớ, chuyện đă bắt đầu từ tủ
trưng bày nầy.
Cha sang âu Châu một tuần, sáng nay mới về tới nhà. Vali vừa mở,
như một thói quen, Nhă Tịnh xông tới bới lên chọn lựa. Một chồng
áo mới và những vật dụng trang điểm linh tinh văng tứ tung, Nhă
Tịnh mừng quá hét lên.
- Ồ cha tuyệt quá! Cha có mắt tinh đời, cha chọn hàng tuyệt quá!
Không khí đột ngột như đọng lại. Nhă Tịnh ngẩng lên, bắt gặp ánh
mắt ngỡ ngàng và thái độ bối rối của cha, cả Man Như đứng cạnh
cũng ngượng nghịu và nàng chợt hiểu...
Hôm nay không là hôm qua. Năm nay đă khác với năm rồi, khác hẳn
những năm trước... Khi cha đi công cán ở nước ngoài trở về, tất
cả là của Nhă Tịnh. C̣n bây giờ... Nhă Tịnh chợt thấy đỏ mặt.
Máu như dồn hết lên đầu. Nhă Tịnh vội đứng dậy, nàng đẩy đống áo
quần qua bên, và chạy về pḥng. Nhă Tịnh vẫn c̣n nghe tiếng cha
đuổi theo sau:
- Nhă Tịnh tất cả là của con đây mà, con cứ chọn đi, cha cho con
mà...
Nếu cha không giải thích một cách “đặc biệt” như vậy, th́ Nhă
Tịnh c̣n tin là trong đống quần áo kia có một vài cái của ḿnh,
nhưng cha càng nói vậy, Nhă Tịnh càng thấy không muốn đụng đến
những thứ đó. Bên cạnh đó c̣n có thái độ của Man Như? Một thái độ
chịu đựng, nhẫn nhục thấy ghét. Thái độ đó sẽ làm cha khó xử
hơn.
Tóm lại ngôi nhà bỗng trở nên ngột ngạt.
Nhă Tịnh nh́n vào khung kính rồi lại thở dài. Cả một buổi chiều
lang thang trên phố, không biết Nhă Tịnh đă thở ra mấy lần. mặt
trời đă xuống núi, bóng đen đang tràn lan. Nhă Tịnh ơ hờ lấy
ngón tay vẽ bâng quơ trên khung kính, một cảm giác vô vị. Khung
kính đang phản chiếu một khuôn mặt gầy với mái tóc dài và chiếc
sơ mi ca rô. Nhă Tịnh trừng mắt nh́n khuôn mặt trong gương. Khuôn
mặt ấy vẫn tỉnh bợ Nhă Tịnh lại giật ḿnh. Phía sau, h́nh như có
một khuôn mặt khác: Khuôn mặt đàn ông! Nhă Tịnh chợt nhớ lại
người mà ban năy khi quơ chiếc túi xách Nhă Tịnh đă lỡ tay đụng
vào người anh ta. Chắc anh ta đây! Nhưng Nhă Tịnh cũng thắc mắc,
tại sao lại có thể có chuyện đàn ông mê trang phục đàn bà thế
này? Đứng nh́n măi không chịu bỏ đi.
Thời đại này, kẻ điên không thiếu, chắc anh chàng này cũng nằm
trong số đó. Nhă Tịnh bắt đầu thấy mỏi chân. Như vậy thần kinh
của ta hẳn kém. Thôi về thôi, không lẽ đứng ngắm măi tới khuya.
Nhă Tịnh quay lại, men theo con lộ Thành Đô. Nàng tiếp tục bước
những bước chân chậm răi, không vội vàng. Chiếc túi xách mang
trên vai như tuột xuống, Nhă Tịnh phải kéo lên. Đă đến cửa hiệu
sách, trong khung kính đang bày quyển tiểu thuyết “Mùa xuân thứ
hai”. Ồ! Sao ta không mua tặng cha? Nhă Tịnh dừng lại ngắm quyển
sách. Một lần nữa, nàng lại giật ḿnh, khuôn mặt thanh niên kia
lại xuất hiện trong kính.
Ta bị theo dơi ư? Nhă Tịnh tự hỏi rồi nhún vai, nhằm nḥ ǵ. Ngay
từ năm mười sáu tuổi, Nhă Tịnh đă bị đám con trai bu quanh. Kinh
nghiệm cho Nhă Tịnh thấy là bọn tán gái ngoài đường thường không
phải là hạng đứng đắn. Cái phương thức ghẹo gái đó bây giờ không
c̣n hợp thời, xưa quá rồi. Nhă Tịnh trừng mắt nh́n vào kính. Chọn
lầm rồi ông ơi!
Nàng lại tiếp tục bước. Nhưng bây giờ th́ nàng đă để ư đến gă
đàn ông theo sau. Vâng, gă vẫn đeo theo, nhưng giữ đúng một
khoảng cách nhất định. Nhă Tịnh cố ư bỏ qua một khúc quanh, rồi
dừng lại. Gă kia cũng đứng lại. Vậy là rơ ràng. Nhă Tịnh bước
nhanh hơn, đến đầu hẻm, nàng bẻ ngoặc vào, rồi t́m ngă khác bước
ra. Bước thêm mấy bước, Nhă Tịnh dừng lại.
Bóng gă thanh niên biến mất. Như vậy là ta đă làm cho hắn lạc
hướng rồi.
Nhă Tịnh băng qua đường, đến lộ Điện Ảnh. Ở đây đèn đuốc sáng
choang. Thế này có lẽ đă khuya. Gió bắt đầu lạnh và hơi nóng từ
dưới đất bốc lên, Nhă Tịnh đă mỏi chân và hơi khát. Phía trước
h́nh như có một nhà hàng Cây Hoa. Thôi th́ vào đây xài tiền vậy.
Tiền của cha, nhưng cũng là của ta.
Nàng bước vào nhà hàng, lựa một góc vắng ngồi xuống. Pḥng ăn
được trang trí quư phái. Trên trần nhà, hàng trăm bóng đèn nhỏ
thi nhau chiếu sáng, giống như những v́ sao. Nhă Tịnh liên tưởng
đến quyển tiểu thuyết “Ngàn ánh đèn”. Nàng tựa người vào ghế,
lấy thực đơn lên xem. Cuối cùng chọn được món súp đuôi ḅ, sà
lách tươi, bíp tếch hành tây, một tách cà phê, một bánh su
kem... Gă bồi bàn nh́n Nhă Tịnh ngạc nhiên. Nhă Tịnh thản nhiên
chống tay lên cằm, liếc nhanh về phía gă:
- Anh chưa hề thấy ai ăn nhiều thế này à?
Gă bồi bàn găi đầu, cười duyên:
- Không phải. Tôi chỉ hơi ngạc nhiên và mong là nhà hàng
chúng tôi ngày nào cũng gặp thực khách như cô.
Gă bồi bàn bỏ đi, Nhă Tịnh ngồi duỗi chân cho thoải mái, mắt
ngước lên trần nhà. Hằng trăm ngọn đèn nhỏ thế này, mà sao bên
dưới lại tối om, thế ánh sáng đi đâu cả vậy? Nhă Tịnh ngẩn ngơ
suy nghĩ. Tới lúc nàng nh́n xuống, th́ giật nẩy ḿnh. Có một
người đang ngồi cùng bàn ở phía đối diện với nàng.
Nhă Tịnh mở to mắt nh́n người đàn ông lạ, chưa kịp nói ǵ th́
bồi bàn lại đến. Người đàn ông kia nói với bồi bàn:
- Cậu lại gặp thêm một người không thích ăn kiêng. Cho tôi phần
ăn giống cô này đi nhé.
Sau khi bồi bàn bỏ đi, Nhă Tịnh ngồi thẳng lưng bắt đầu ngắm
nghía gă đàn ông trước mặt. Nhă Tịnh không dám chắc hắn có phải
là chàng thanh niên đă theo dơi ḿnh ban năy trên đường phố
không, v́ trông anh chàng này có vẻ đàng hoàng hơn. Khuôn mặt
khá dễ coi với sống mũi thẳng, mắt sâu và sáng, cằm rộng. Chàng
mặc bộ âu phục màu nâu trang nhă, bên trong là chiếc áo sơ mi
trắng, thắt cà vạt đen điểm vài chấm đỏ. Trông chàng khoảng hơn
hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi là cùng, nhưng ở tuổi này cũng
khá chững chạc để không c̣n đuổi theo con gái ngoài đường. Dáng
dấp th́ trông có vẻ là con nhà có giáo dục nghiêm chỉnh. Nhất là
ánh mắt thật sáng biểu lộ sự thông minh và đôi lúc làm người đối
diện phải bối rối... ánh mắt anh chàng đang ṭ ṃ nh́n Nhă Tịnh,
chàng chẳng nói ǵ cả và Nhă Tịnh cũng ngồi im. Măi đến lúc bồi
bàn mang món súp đuôi ḅ ra, chàng mới mở miệng, giọng nói ấm
cúng tỏ vẻ quan tâm:
- Suốt một buổi chiều cô đă đi gần hết các đường phố, có lẽ giờ
này cũng đói và mệt lắm rồi, cô cứ dùng súp tự nhiên đi.
à th́ ra anh chàng này là ngướ đă theo dơi ta cả buổi chiều nay. Nhă Tịnh cảm thấy ḷng vui vui nhưng nàng cũng làm bộ nghiêm
hỏi:
- Vậy ra anh là người theo dơi tôi cách đây mười phút?
- Ừ đúng rồi.
Chàng trả lời một cách thản nhiên như làm một điều hết sức b́nh
thường. Nhă tịnh hỏi tiếp:
- Thế anh bắt đầu đi theo tôi từ lúc nào?
- Có lẽ từ lúc ba giờ hơn, lúc đó là lúc cô bước lên cầu Thiên
Kiều chăm chú nh́n một biển quảng cáo bộ phim có tên là “Đời tôi
chỉ yêu có một lần”. Tôi thấy cô bĩu môi thật ngộ nghĩnh. Tôi
nghĩ chắc là tấm biển kia làm cô buồn cười và cô biểu lộ sự
không lấy làm thích thú đó.
Nhă Tịnh ngạc nhiên mở to đôi mắt:
- Vậy là anh theo dơi tôi lâu lắm rồi mà tôi chỉ mới phát hiện
ra. Nhưng tôi thắc mắc không hiểu anh đi theo tôi làm chi và bây
giờ lại vào đây nữa?
- Tại v́ tôi thấy cô bé có vẻ buồn chán, cô bé bước đi lang
thang không định hướng nên...
Chàng thanh niên đột ngột chuyển sang đề tài khác:
- Ồ cô có cần bỏ thêm tiêu vào súp không?
- Cám ơn, anh cứ để mặc tôi!
Nhă Tịnh cầm lấy hũ tiêu xịt xịt vào tô súp, nàng cảm thấy thật
sự lúng túng, cái gă này ở đâu lạ hoắc khi không đến đây làm như
là người quen của ḿnh. Tịnh suy nghĩ mà tay cứ xịt tiêu vào tô
súp măi đến khi anh chàng đưa tay ngăn lại và đổi tô của ḿnh
sang cho Tịnh với nụ cười hiền:
- Xin lỗi nhé, tôi sợ cô bị sặc tiêu đấy.
Nhă Tịnh đă không biết ơn c̣n vùng vằng:
- Trái lại tôi mong là anh sẽ chết sặc.
- Nếu tôi được chết sặc v́ cô, tôi rất vui ḷng, cô giận tôi ư?
Anh chàng nói một cách b́nh thản và xé một miếng bánh ḿ phết bơ
lên rồi nh́n Nhă Tịnh:
- Có ai nói cho cô biết là khi giận trông cô càng dễ thương hơn
không?
- Có.
- Ai vậy?
- Th́ anh vừa nói chứ ai. Mà sao anh cứ nh́n tôi hoài vậy?
Bộ tôi lạ lắm sao?
Nhă Tịnh vừ húp một muỗng súp vừa hỏi.
Anh chàng vẫn cười, nụ cười hồn nhiên thoải mái.
- Cô cũng vui tính quá đi chứ, vậy mà tôi cứ ngại.
Nhă Tịnh thấy ngượng quá. Tại sao ḿnh lại có thể ngồi ăn cùng
bàn với một người con trai xa lạ? và c̣n cười nói huyên thuyên
thế này? Nàng nh́n thẳng vào mắt anh hỏi:
- Đây là lần đầu tiên anh đi theo một người con gái?
- Ừ đúng.
- Anh tưởng nói vậy là tôi tin ư?
Anh ta lấy một miếng bánh ḿ khác phết bơ lên đưa cho Tịnh và
nói:
- Tôi cũng không cần cô tin. Ăn một miếng bánh ḿ chứ?
Nhă Tịnh cầm lấy miếng bánh đưa lên miệng cắn, mắt vẫn không rời
khuôn mặt ưa nh́n của chàng thanh niên giờ đây trở thành người
quen. Trên gương mặt chàng, không có điểm nào đáng chê, trái lại
là khác, v́ thế Nhă Tịnh có muốn giận cũng thấy khó quá!
- Tôi cứ thắc mắc không hiểu anh đi theo tôi làm ǵ...
Nhă Tịnh hỏi xong lại hối hận, ḿnh hỏi thế nhất định anh ta sẽ
trả lời: Bởi v́ thấy cô đẹp, cô có vẻ cô đơn lạc lơng, cô có vẻ
buồn nên... Nhưng Nhă Tịnh đă nhận được câu trả lời khác hẳn:
- Bởi v́ thái độ lúc không hài ḷng của cô, dáng đi ngoe nguẩy
của cô và thói quen hất ví ra sau trông lôi cuốn nghịch ngợm làm
sao ấy.
- À anh đang tán tỉnh tôi đấy à?
- Tôi không hề tán tỉnh v́ rơ ràng cô không đẹp lắm, lông mi
không dài, miệng lại không được nhỏ lắm, cằm th́ nhọn... Xem
nào, cô chỉ có một đôi mắt thật đen...
Anh chàng dừng lại, tựa lưng ra sau rồi tiếp:
- Nhưng đôi mắt đó có đủ để đền bù những cái không đẹp khác.
Nhă Tịnh trừng mắt nh́n chàng quên cả ăn, chàng phớt tỉnh nói
tiếp:
- Bây giờ đă là lúc chúng ta nên tự giới thiệu với nhau, dù sao
cũng là người quen rồi mà.
Và chàng móc trong tuí áo ra một tấm danh thiếp đặt trước mặt
Nhă Tịnh. Nhă Tịnh nh́n phớt qua những ḍng chữ:
TANG NHI HOÀN
Tổng giám đốc Công ty
Phát thanh Truyền h́nh Hoa Quảng
Điện thoại: xxxxxxx
Tang Nhi Hoàn, cái tên thật kỳ cục, lại là tổng giám đốc công ty
phát thanh truyền h́nh nữa chứ! Vậy là anh chàng định t́m người
mẫu để làm quảng cáo đây. Nhă Tịnh chợt ph́ cười làm Nhi Hoàn ngơ
ngác.
- Tôi cười không được sao?
Nhă Tịnh hỏi, Hoàn gật gù:
- Sao lại không được, chỉ tại lần đầu tiên thấy cô cười, tôi
ngạc nhiên quá, sao cô có nụ cười hay quá vậy?
Nhă Tịnh cười nhạt:
- Hay lắm à? Thế nụ cười của tôi có đẹp như Mona Lisa của
Leonardo de Vinci không?
- Từ trước tới nay tôi vẫn không chấp nhận bức họa đó có nụ cười
đẹp. Nụ cười của cô mới là đẹp đấy.
Nhă Tịnh làm thinh cúi xuống ăn. Nàng thầm nghĩ rơ ràng anh
chàng này không phải tay vừa. Phải đề cao cảnh giác, hắn đang
giăng lưới, mắt hắn lại biết nói, cảm xúc khá phong phú... một
nhân vật nguy hiểm đây... coi chừng... một con sói cao tay ấn
đang chực vồ mồi...
Hoàn cắt đứt ḍng suy nghĩ của nàng:
- Cô có thể cho biết quí danh?
Nhă Tịnh đáp lạnh lùng:
- Không được.
Hoàn gật gù:
- Đúng như điều tôi thầm nghĩ; thần hộ mệnh của cô đă cảnh giác
cô: Coi chừng hắn không phải là người tốt, v́ những người đàn
ông mà tán gái ngoài đường, nói năng ba hoa không đầu không đuôi
thường là những tay sở khanh đểu giả, nếu không th́ cũng là
những thằng điên. Tóm lại đó là những kẻ không đứng đắn phải
không? Và cô, cô nên lánh xa những tay như vậy.
Nhă Tịnh tṛn mắt kinh ngạc:
- Anh có khả năng đoán ṃ như vậy à?
- Có ǵ khó đâu, b́nh thường thôi.
- Anh có thể đọc được những ǵ người khác nghĩ trong đầu sao?
- Đó không phải là điều cao xa lắm mà chỉ là sự suy luận b́nh
thường. V́ nếu tôi là cô, tôi cũng không thèm để ư đến những kẻ
tán tỉnh tôi ngoài đường phố.
Nhă Tịnh đắn đo một hồi rồi hỏi:
- Thế ban năy anh theo tôi để làm ǵ? Anh định chọn tôi làm
người mẫu cho các phim quảng cáo của anh hay anh định làm áp
phích? Tôi th́ không đủ tư cách để lên màn ảnh đâu nhé.
Hoàn chăm chú nh́n Nhă Tịnh:
- Cô cho biết tên đi.
- Không được.
- Cho biết cũng đâu có sao?
- Không
- Cho biết đi mà.
Nhă Tịnh tṛn xoe mắt:
- Anh này lạ ghê, tên của tôi th́ đâu có quan hệ ǵ với anh mà
sao anh cứ hỏi hoài.
- Cái tên th́ đương nhiên không quan trọng bằng con người. Nếu cô
không nói th́ tôi sẽ đặt cho cô một cái tên vậy:
Tang Tang được
không?
Nhă Tịnh kêu lên:
- Tang Tang? Tên ǵ lạ vậy?
- V́ tôi họ Tang, tôi lại thấy tên Tang Tang cũng ngộ nghĩnh dễ
thương đặc biệt là nó phù hợp với cái tính lí lắc của cô đấy
chứ?
Nhă Tịnh càng thắc mắc:
- Tại sao tôi phải lấy họ của anh làm tên tôi?
Nhă Tịnh có vẻ khó chịu, nàng nghĩ anh chàng này coi thường ḿnh
quá nên lắc đầu lia lịa:
- Tôi không chịu cái tên đó đâu!
- Nhưng tôi th́ thích cái tên đó, tên đẹp quá đi chứ.
- Tùy ư anh muốn gọi tôi là ǵ cũng được, dù ǵ chúng ta cũng
không c̣n gặp nhau lần thứ hai, tôi nghĩ như thế.
Nàng đẩy dĩa bíp- tếch qua một bên, nàng không c̣n kiên nhẫn chờ
bánh su kem nữa.
- Anh làm tôi bực ḿnh quá, tôi đi đây, nếu anh là người quân tử
xin đừng theo tôi nữa nhé.
- Tôi không theo cô nữa đâu, nhưng cho cô biết ngày mai tôi vẫn
sẽ ngồi ở đây chờ cô. Tôi mời cô dùng cơm tối mai, cũng giờ này.
Hoàn nói mắt vẫn chăm chú nh́n Nhă Tịnh.
- Tôi sẽ không đến.
- Tôi biết là cô sẽ đến.
- Không! Không! Không bao giờ!
Nhă Tịnh đứng dậy quẩy chiếc tuí xách tay lên vai dợm bước đi. Hoàn vẫn nói dịu dàng:
- Tùy ư cô, cô có quyền tự do không đến, c̣n tôi, tôi cũng có
quyền tự do chờ đợi của tôi chứ?
- Th́ anh cứ chờ đi, tôi không tới đâu.
Nhă Tịnh nói xong vẫy tay kêu bồi đến tính tiền nhưng Hoàn lại
nói:
- Cô không phải trả, tôi đă tính xong rồi.
Nhă Tịnh quay lại nh́n Hoàn lần nữa, thật là một anh chàng dở
hơi giọng nàng nghe không chút cảm t́nh:
- Cảm ơn nếu anh thích trả tiền th́ đó là quyền của anh, càng đỡ
tốn!
Nàng quay lưng lại nện gót giầy tiến ra phía cửa. Ra tới bên
ngoài nàng c̣n nghe tiếng chào của Hoàn:
- Mai gặp nhé, Tang Tang!
Đúng là ra đường gặp quỷ! Nhă Tịnh rủa thầm và bước nhanh ra
khỏi nhà hàng. Đi một đoạn khá xa rồi mà Nhă Tịnh vẫn c̣n cảm
thấy như đôi mắt đầy sức quyến rũ của anh chàng vẫn đuổi theo
nàng.
o0o
Thật ra th́, Nhă Tịnh chẳng hề có ư muốn đến nhà hàng Cây Hoa
lần nữa. Nàng cũng chẳng muốn gặp lại anh chàng điên điên tên
Hoàn. Nếu như...
Cũng lại nếu như... Buổi sáng hôm ấy chẳng có chuyện bực ḿnh
xảy ra, để Nhă Tịnh t́m cớ lánh khỏi căn nhà ấm cúng và trở
thành một kẻ lang thang ngoài đường.
Sau khi tốt nghiệp trường Cao Đẳng, Nhă Tịnh không t́m được việc
làm thích hợp. Thời gian rơ là rảnh rỗi. Thế là dậy muộn đă trở
thành thói quen của nàng. Sáng nay lúc thức giấc, vừa mở tủ áo
ra, Nhă Tịnh mới thấy là, tủ áo của ḿnh đầy những chiếc áo mới. Những chiếc áo mà cha mới mang từ Châu âu về, Nhă Tịnh ngẩn
người ra, Nhă Tịnh có cảm giác như bị bố thí. Ai cần cho những
chiếc áo này? Những chiếc áo không phải thuộc về ta?
Mặc cảm tự ái và tủi thân như ngập đầy tim nàng. Đứng dậy, không
cần suy nghĩ, Nhă Tịnh gom hết tất cả những món đồ mới đó sang
pḥng của cha và Man Như.
Cần phải nói rơ đâu đó một lần cho cặn kẽ. Nhă Tịnh đă nghĩ như
vậy. Giờ này chắc cha đă đến sở làm. Ta phải lợi dụng cơ hội tốt
thế này để nói chuyện với Man Như.
Phải rành mạch tŕnh bày để cảm thông, để không khí gia đ́nh này
vẫn là mái ấm, để có thể tiếp tục sống chung chứ? Cửa pḥng của
cha và Man Như hơi khép hờ. Nhă Tịnh không gơ cửa, lặng lẽ mở
cửa bước vào.
Nhưng làm sao Nhă Tịnh biết là hôm nay cha không đến sở? Làm sao
Nhă Tịnh ngờ là lại bắt gặp Man Như đang khóc bù lu, khóc bù loa? Cha lại đang ôm Như trong ḷng vỗ về như vỗ về trẻ thơ... Nhă
Tịnh vừa đẩy cửa bước vào đă nghe cha nói:
- Tại anh cả thôi em đừng buồn... Em nghĩ xem, Nhă Tịnh bây giờ
cũng hơn hai mươi rồi... Nó rồi sẽ lấy chồng...
Nhă Tịnh ném tất cả đống áo mới xuống thảm. Tiếng động làm cha
giật ḿnh ngẩng lên. Khuôn mặt của cha từ buồn phiền trở thành
giận dữ. C̣n Man Như đang nhảy ra khỏi ṿng tay của cha, để chạy
vội vào pḥng tắm. Cha Nhă Tịnh trừng mắt nh́n Nhă Tịnh, ông nói
như hét:
- Tại sao vào pḥng mà chẳng biết lịch sự, chẳng biết gơ cửa ǵ
cả vậy?
Nhă Tịnh đứng đấy tṛn xoe mắt nh́n cha. Ông Lục Sĩ Đạt là một
người cha tốt, nhưng rồi sẽ có một ngày, t́nh cha con cũng trở
thành một gánh nặng cần phải vứt bỏ. V́ ta không biết gơ cửa
trước khi vào. V́ ta đă trở thành nỗi bực ḿnh... Nhă Tịnh lẳng
lặng, quay lưng lại bước về phía cửa, nhưng ông Sĩ Đạt đă bước
tới cản lại:
- Nhă Tịnh, bây giờ cha phải làm sao đây? Cha phải làm sao con
mới hài ḷng chứ?
Nước mắt chảy dài xuống má. Nhă Tịnh tự nhủ, cha đă có một người
nhiều nước mắt đủ rồi, không nên có thêm người thứ hai. Nước mắt
của ta giờ đây chả c̣n nghĩa lư ǵ. Nhă Tịnh ngẩng đầu lên, cố
lấy giọng thật b́nh thản:
- Con sẽ cố gắng t́m được việc làm, hoặc lấy chồng trong một
thời gian thật ngắn.
Ông Lục Sĩ Đạt ngỡ ngàng:
- Cha đâu hề có ư định đó đâu?
Nhă Tịnh nhún vai:
- Nhưng con biết là hiện cha đang ở trong trạng thái khó xử. Có
lẽ định mệnh đă an bài như vậy, dù ǵ, th́ cha cũng phải sống
phần đời c̣n lại của cha với Man Như. C̣n con? Con cũng về với
một người nào đó chưa biết. V́ vậy, cha cần đo an ủi Man Như
ngay đi.
Và Nhă Tịnh bỏ đi. Lần này th́ ông Sĩ Đạt không c̣n ngăn Nhă Tịnh
lại nữa. Ông chỉ đưa mắt nh́n theo măi đến lúc Nhă Tịnh ra ngoài
cửa, ông mới nói với theo:
- Cuối tuần này ở câu lạc bộ có mở dạ hội. Cha mong là có sự tham
dự của con.
Nhă Tịnh vẫn thẳng lưng cất bước. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi gặp
điều ǵ không vui, hay căng thẳng là Nhă Tịnh có cảm giác cột
sống của ḿnh như hoá đá, một cảm giác của loài ốc sên gặp
chuyện không hay thường rút đầu vào vỏ. Nhă Tịnh hiểu, câu lạc
bộ mà cha tham dự, là một câu lạc bộ dành cho giới thượng lưu,
trong đó có rất nhiều tay kinh doanh giỏi, độc thân... Cũng
chính tại câu lạc bộ này, cha nàng, ông Lục Sĩ Đạt đă quen và
yêu Man Như.
Nhă Tịnh quay lại nh́n cha với nụ cười:
- Ở câu lạc bộ của cha có một ông Sĩ Đạt thứ hai không?
Ông Sĩ Đạt tái mặt. Nhă Tịnh chợt thấy hối hận. Thật ra th́ Nhă
Tịnh không cố t́nh làm chạm tự ái cha. Vâng nàng chỉ muốn nói cho
đỡ bực. Nhă Tịnh cũng không muốn bị an bày. Nhă Tịnh thở dài:
- Xin lỗi cha, nhưng cái ǵ con cũng muốn tự ḿnh quyết định,
con không muốn nhờ vả ai. Thôi được rồi, con hứa sẽ đến, dù ǵ
con cũng phải cố không để phiền cho ai cả, con sẽ t́m cho con
một con đường.
- Nhă Tịnh!
Có tiếng cha gọi, nhưng Nhă Tịnh đă bỏ đi.
Thế là, tối hôm ấy, Nhă Tịnh lại đến nhà hàng Cây Hoa.
Nhă Tịnh đến Cây Hoa với mấy lư do. Thứ nhất, Nhă Tịnh nghĩ đến
anh chàng tên Hoàn kia dù sao cũng sáng giá, trong câu lạc bộ
của cha chưa hẳn có tay nào hơn. Thứ hai, nếu thật sự Hoàn cần
một người mẫu... Nhă Tịnh hỏi thử, có hợp hay không chuyện đó
không cần biết. Nhưng dù sao có công ăn việc làm vẫn hơn là ăn
không ngồi rồi. Thứ ba, rảnh rỗi cũng buồn, có Hoàn tán gẫu c̣n
hơn. Thứ tư, từ hôm qua đến giờ Nhă Tịnh vẫn chưa hiểu được động
cơ nào khiến Hoàn đeo măi theo ḿnh, thừa cơ hội này hỏi cho ra
lẽ... Thứ năm... ôi, mặc kệ, lư do nào th́ cũng mặc. Nhưng rơ
ràng là anh chàng tên Hoàn điên điên này... cũng khá hấp dẫn
chứ... Và Nhă Tịnh nôn nóng mong cho buổi chiều mau đến.
Lúc Nhă Tịnh bước vào nhà hàng Cây Hoa th́ cũng là lúc nhà hàng
đang đông ngẹt khách. Nhă Tịnh hướng mắt về phía góc cũ, đă thấy
Hoàn có mặt ở đấy tự bao giờ. Anh chàng đang ngồi một ḿnh với
điếu thuốc trên tay, thái độ b́nh thản. H́nh như anh chàng biết
chắc chắn là Nhă Tịnh sẽ đến. Nhă Tịnh chợt thấy nóng mũi, nhưng
nghĩ lại. Dù ǵ th́ ta cũng đă đến cơ mà. Và Nhă Tịnh thấy buồn
cười làm sao. Lúc ấy Hoàn lịch sự đứng dậy chào:
- Ồ! Cô bé đă đến, xin chào cô bé.
Nhă Tịnh đặt ví lên bàn, ngồi uống hai tay chống cằm, mắt xoe
tṛn nh́n Hoàn. Hôm nay Hoàn mặc chiếc áo sơ mi dài tay màu đỏ,
trông thật trẻ. Trẻ mà lại khỏe nữa.
- Cô có cần súp đuôi ḅ với bíp-tếch nữa không?
Hoàn hỏi, một cách tự nhiên, tự nhiên như đă quen thân lắm. Nhă
Tịnh đưa mắt nh́n qua bàn bên cạnh. Một ngướ đàn bà đang ăn món
hào xào. Tịnh chưa kịp lên tiếng, th́ Hoàn hỏi tiếp.
- Hay là ăn món hào xào?
Anh chàng có vẻ phản ứng khá nhanh nhẹn. Đáng sợ thật! Nhă Tịnh
suy nghĩ và nh́n Hoàn. Không biết nên chọn món nào. Cô thực khách
kế bên có vẻ hiểu biết, cười nói:
- Món nầy ăn cũng dược lắm, lại khỏi phải dùng muỗng nĩa mất
công.
- Đúng là như vậy.
Nhă Tịnh gật đầu chào xă giao người đàn bà. Bà đi có một ḿnh?
Bà cũng cô đơn như tôi?
Người đàn bà có lẽ ở tuổi trung niên, thân h́nh mập mạp, dáng
quư phái. Ít ra cũng trên bốn mươi.
Chợt Nhă Tịnh nhớ đến một bộ phim có tựa đề “Người đàn bà có 41
đóa hoa”. Cuốn phim nói về những người đàn bà trên 40 tuổi vẫn
cô đơn. Bỗng nhiên, nàng sợ thời gian, không lẽ đến già nua ta
vẫn trơ trọi sao? Nhưng rồi có ǵ đâu gấp gáp, có thể có một ngày
nào đó rồi ta sẽ gặp một người t́nh hơn ta 20 tuổi. Như trường
hợp của cha ta đây. 40 gặp 20 là chuyện b́nh thường. Thời đại bây
giờ mà, cái ǵ lại không thể xảy rả
Hoàn lên tiếng:
- Này cô Tang Tang. Cô chọn món nào mà lại ngồi thừ ra như vậy?
Nhă Tịnh nói:
- Anh lúc nào cũng đoán hay. Lúc ở trường, thầy giáo
cũ thường đặt cho tôi cái tên là “Mộng Mơ” đấy.
Hoàn ngạc nhiên:
- Ở trường? Tôi nghĩ là cô hết học rồi cơ mà?
Nhă Tịnh nói, và quên đi cái cảm giác xa lạ với anh chàng đối
diện:
- Vâng, tôi đă tốt nghiệp. Tôi mới ra trường năm rồi. Ngành ǵ
anh biết không, truyền thông đại chúng. Cái ngành nghề của anh
đấy. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Hoàn gật gù:
- Vâng. Gặp cô quả thật may.
Nhă Tịnh không cười nữa, ngồi tựa lưng vào ghế. Nhă Tịnh lại
thấy giận ḿnh, cho hắn biết để làm ǵ? hắn chưa mời ta làm nhân
viên của hắn th́ ta đă khai tuột lư lịch ra rồi.
- Thế dùng món hào xào nhé?
Hoàn lại hỏi, Nhă Tịnh trở lại thực tế.
- Vâng, cho món hào xào với một ly cà phê.
- Không dùng thêm món nào khác ư?
- Hôm nay, tôi không đói.
- Mong rằng điều đó không phải lỗi ở tôi.
Hoàn nói với nụ cười. Anh gọi cho Nhă Tịnh và ḿnh cùng một thứ
món ăn.
Nhă Tịnh ngạc nhiên:
- Anh lúc nào cũng thích chọn theo thức ăn người khác ư?
- Không hẳn thế, mà là tại tôi lười chọn món ăn thêm.
Nhă Tịnh cười châm biếm:
- Như vậy, thời gian của anh hẳn quư báu lắm?
- Vâng.
Ngộ thật! Một người có đủ thời gian để đeo đuổi theo cô gái
ngoài đường lại cho là quư trọng thời gian.
Nhă Tịnh khịt mũi, nhíu mày. Gương mặt Hoàn sau làn khói có vẻ
mông lung, mờ ảo. Hoàn không đơn giản như một kẻ chỉ “rong
chơi tán gái” Phải có một mục đích ǵ. Hay là, hắn ta biết ḿnh
là con gái duy nhất của Lục Sĩ Đạt nên định giở tṛ bắt cóc?
Phim ảnh lúc này hay đề cập đến những chuyện như vậy. Nếu thật
vậy th́ ông lầm rồi, cha tôi lúc nầy chỉ mong ai đó bắt cóc tôi
đi mất cho rồi, càng khuất ông càng thoải mái.
- Cô lại nghĩ ǵ nữa vậy?
Nhă Tịnh giật ḿnh, đáp nhanh:
- Nghĩ về anh.
Hoàn dụi tắt thuốc. Món hào xào đă mang ra, anh chàng vừa ăn vừa
hỏi:
- Hử? Nghĩ đến tôi làm sao?
- Nghĩ đến mục đích của anh.
Hoàn ngẩng lên ngắm nghía Nhă Tịnh.
- Cô ăn đi, ăn xong tôi sẽ nói rơ mục đích việc làm của tôi cho
cô nghe.
Nhă Tịnh bắt đầu ăn. món ăn cũng khá, nàng quay sang bàn kế bên
cười với người giới thiệu. Người đàn bà kia vẫn ngồi một ḿnh.
Thật cô đơn! Cô đơn là kẻ thù của nhân loại. Một kẻ thù lớn nhất.
Nó làm xói ṃn bao mơ ước về hạnh phúc của con người.
Nhă Tịnh mong là khi ḿnh trên bốn mươi, ḿnh sẽ không phải ngồi
một ḿnh ở nhà hàng thế này.
Hoàn đột nhiên hỏi:
- H́nh như… cô chưa bao giờ chịu tập trung tư tưởng suy nghĩ về
một điều ǵ đó phải không?
Nhă Tịnh trừng mắt:
- Tại sao tôi phải tập trung tư tưởng? Để nghĩ đến anh à?
- Lại nổi giận nữa rồi.
- Anh đă nói khi tôi nổi giận trông ngộ lắm mà.
Hoàn đẩy dĩa ra xa, đốt một điếu thuốc. Thái độ chàng có vẻ rất
nghiêm chỉnh.
- Tôi muốn cô tập trung tư tưởng lắng nghe, chỉ vài phút thôi.
V́ tôi có câu chuyện muốn kể cô nghe.
Nhă Tịnh trợn mắt:
- Hừ. Anh đeo theo tôi suốt buổi chiều chỉ để kể tôi nghe một
câu chuyện?
- Vâng!
Nhă Tịnh nghiêng dầu, thái độ Hoàn rất nghiêm túc. Nhă Tịnh chợt
hiểu, anh chàng này không phải con người thích bỡn cợt. Phải có
một lư do ǵ đó. Nhă Tịnh lấy tay lùa mấy cọng tóc ḷa x̣a trên
trán, đẩy dĩa thức ăn sang bên, bồi bàn đă mang cà phê ra. Nhă
Tịnh hớp lấy một miếng rồi nheo mắt nh́n Hoàn.
- Kể đi, tôi nghe đây. Mong là câu chuyện hấp dẫn không buồn ngủ
chứ!
Hoàn cầm ly cà phê bằng hai tay. Chàng không c̣n hút thuốc. Mắt
không rời Nhă Tịnh và thoáng buồn.
- Đây là một câu chuyện nhỏ, nó chẳng có một ư nghĩa ǵ so với
thời đại lớn này. Tôi sẽ cố hết sức, nói
ngắn gọn chừng nào hay chừng ấy.
Rồi Hoàn bắt đầu kể, giọng chậm răi.
- Có một người đàn bà khá lớn tuổi, bà ấy có bốn thằng con trai
và một đứa con gái. Khi đứa con gái út vừa tṛn một tuổi, th́
chồng bà ta qua đời. Bà đă cố sống kiếp sống goá bụa, quần quật
nuôi năm đứa con cho đến lúc trưởng thành. Khi đứa con cả được
22 tuổi, th́ chiến tranh Trung Nhật bùng nổ. Cậu cả phải lên
đường ra mặt trận. một năm sau có tin tử nạn nơi chiến trường.
Đứa thứ hai vào không quân. Trong một cuộc dội bom cũng bị rớt
máy bay chết. Đứa thứ ba là một trong hàng triệu thanh niên đáp
lời sông núi, gác bút lên đường. Thật ra th́ lúc ra trận cậu ta
chưa đến tuổi trưởng thành, nhưng nóng ḷng báo thù cho hai anh
nên đă xung phong ra đi. Kết quả cũng mất tích. Người
th́ nói cậu ta đă chết, nhưng có người lại bảo là cậu ta đă bị
quân Nhật bắt làm tù binh. Tóm lại là từ đó cậu không c̣n về nhà
nữa.
Nhă Tịnh bị câu chuyện lôi cuốn. Nàng chăm chú nghe và cảm thấy
hơi lạnh. Có lẽ nhà hàng cho mở máy điều ḥa không khí số lớn
quá.
- Bà lăo trong ṿng có mấy năm, mất đi ba đứa con, bà suưt điên
lên. Nhưng cô cũng biết. Những bà mẹ phương Đông trước mọi hoàn
cảnh nghiệt ngă bao giờ cùng có tâm hồn cứng cỏi, sức chịu đựng
lớn lao vô cùng. Bà đă gượng đứng lên. Vả lại, bấy giờ c̣n đứa
con trai và đứa con gái út nữa cơ mà. Năm 1949, bà đà dưa hai
đứa con nầy sang Đài Loan. Đứa con trai đă trưởng thành, làm nên
sự nghiệp, cưới vợ đẻ con. Trước sau cậu ta cũng có ba đứa: hai
trai và một gái. Bà lăo thấy an ủi phần nào. Bây giờ bà cùng đă có
cháu nối dơi tông đường. Con trai bà giỏi dang, làm nên sự
nghiệp lớn, trở thành một tay cự phách trong làng thương măi. Bà
lăo tưởng là từ đây ḿnh có thể yên tâm hưởng hạnh phúc tuổi
già. Có ai ngờ đâu, trong chuyến sang Mỹ dự hội nghị kinh tế,
chiếc phi cơ mang con bà và nàng dâu từ New York trở về, chỉ v́
một con chim sẻ bay lọt vào động cơ phản lực, mà nổ tung. Theo
tin cho biết th́ tất cả hành khách trong chuyến phi cơ này,
không ai sống sót. Bà lăo coi như mất luôn đứa con trai cuối
cùng.
Hoàn ngừng lại một chút, dụi thuốc, hớp một hớp cà phê, rồi nh́n
Tịnh tiếp.
- Lúc bà lăo mất đi đứa con trai cuối cùng, th́ hai cháu của bà
một đứa đă 17 và đứa kia 16, c̣n cô cháu út mới 10 tuổi thôi. Lại
một lần nữa, bà cũng không bị quật ngă trước nỗi đau đớn này,
phải nói phần lớn phải kể đến công lao của đứa con gái c̣n lại. V́ người con gái này ngay từ nhỏ đă nh́n thấy quá nhiều cảnh
chết chóc, đă thấy mẹ khóc và đau khổ nhiều lần, nên tự nguyện
thề với ḷng là sẽ không bao giờ lập gia đ́nh, để được cận kề
chăm sóc phụng dưỡng người mẹ đau thương. Có con gái, bà lăo lại
gắng gượng đứng dậy. Gắng gượng dạy dỗ cháu con nên người. C̣n ǵ
an ủi hơn, bên những đứa cháu ngây thơ, non dạỉ Thế rồi, ngày
tháng trôi qua, chúng đă lớn khôn. Bà lăo ngày càng già đi. Bây
giờ mọi t́nh yêu của bà như tập trung vào đứa cháu gái út. Nụ
cười và tiếng nói như chim của cô cháu gái là niềm vui của bà.
Cô cháu lớn lên trở thành thiếu nữ xinh đẹp. Cô hơi ngang bướng
nhưng đa t́nh. Năm 19 tuổi cô ta bắt đầu biết yêu và yêu một cậu
con thanh niên không ra ǵ. Mối t́nh bị cả nhà phản đối, nổ
thành một cuộc căi vă lớn. Để ngăn chặn t́nh yêu, hai người anh
của cô gái đă t́m mọi cách đưa cô sang Mỹ du học. Không ngờ…
cuộc ngăn cách đă làm cô gái phát điên… Cô ta trốn vào pḥng cắt
mạch máu ở cổ tay tự tử… Khi hai ông anh hay được th́ chậm mất
rồi. Cô gái đă chết.
Hoàn ngừng lại nh́n Nhă Tịnh. Không khí im lặng giữa hai người.
Nhă Tịnh bưng ly cà phê lên hớp một hớp. Cà phê đă nguội. Một mối
cảm hoài chạy qua tim. Tại sao Hoàn lại kể câu chuyện này cho ta
nghe? Nhưng rơ ràng đây là một câu chuyện có thật. V́ qua giọng
kể của Hoàn, Nhă Tịnh có thể khẳng định như thế.
- Hai anh em từ Mỹ trở về, họ thề với nhau là sẽ giấu kín câu
chuyện không cho nội biết. Dù ǵ th́ nội của hai người đă trải
qua bao nhiêu gian khổ rồi. Không thể chịu nổi một cú sốc lớn nữa.
Họ bàn tính với người cô, và tất cả dựng lên một màn kịch. Tất
cả đều nói lại với bà lăo là cô gái vẫn b́nh yên. Thư từ Đài
Loan gửi sang Mỹ rồi từ Mỹ gởi trả lại Đài Loan. Bà lăo giờ đă
quá già, mắt đă ḷa, tai yếu. Nhưng lúc nào bà
cũng mong mỏi, chờ đợi đứa cháu gái duy nhất của ḿnh từ phương
xa trở về… một sự mong mỏi mỏi ṃn. Đầu năm nay, bác sĩ riêng
của gia đ́nh có gặp người cô và hai ông anh kia. Họ nói là… bà
lăo chỉ có thể sống cao lắm là một năm nữa. Tất cả nội tạng của
bà rất yếu… Nhưng bản thân bà th́ vẫn không hay biết. Ngày ngày
vẫn ngồi đợi chờ những cánh thư của người cháu gái ở phương xa
trở về. Bà mong chờ tin cháu, mong mỏi ngày về của cháu. Bà vẫn thường cầu trời “cho cháu
tôi về đi, tôi không c̣n sống được bao lâu nữa… chỉ mong nắm
được bàn tay nó, vuốt tóc nó là có thể yên tâm nhắm mắt.”
Mắt của Hoàn hướng phía về ly cà phê. Có một cái ǵ buồn bă trong
ánh mắt đó. H́nh như Hoàn nghẹn lời không nói thêm được. Nhă
Tịnh ngẩn người, câu chuyện làm chính Nhă Tịnh cũng thấy mềm
ḷng…
- Đây là một câu chuyện có thật ư?
- Vâng.
Nhă Tịnh nói:
- Tôi không dám tin đây là sự thật, câu chuyện bi thảm quá, đầy
những đau khổ mất mát.
- Hăy tin cậu ấy!
Người đàn bà ngồi ở bàn kế bên đột nhiên lên tiếng. Giọng nói
của bà cũng có vẻ muốn khóc. Nhă Tịnh giật ḿnh quay lại và phát
hiện ra bà đă sang bàn ḿnh ngồi tự bao giờ… Bà ngồi đấy nh́n
Nhă Tịnh với đôi mắt đầy cảm xúc. Bây giờ ngồi gần hơn, Nhă Tịnh
mới thấy bà ta không hẳn 40 tuổi mà như hơn 50 rồi, nhưng da dẻ
vẫn trắng mịn, mắt vẫn đen. Màu mắt h́nh như quen thuộc. Đúng
rồi… ánh mắt của Hoàn!
- Bà… bà là ai?
Nhă Tịnh bối rối hỏi.
Người đàn bà nắm lấy tay nàng:
- Tôi là người cô của cô gái tự tử chết.
Nhă Tịnh tṛn mắt nh́n Hoàn, nàng thấy kinh ngạc cực độ:
- Thế… thế mấy người… muốn ǵ? Không lẽ… không lẽ anh là… một
trong những người cháu trai kia?
Hoàn nhướng mắt nh́n lên. Đôi mắt thật thành khẩn.
- Vâng, tôi là người cháu nhỏ. C̣n đây là cô tôi, Tang Vũ Lan,
chúng tôi đều gọi cô là cô Lan. Chỉ có nội mới gọi cô tôi là Vũ
Lan thôi. Chúng tôi đều yêu thương cô ấy. Cô Lan là người đàn bà
vĩ đại nhất trên đời này. Một con người lúc nào cũng khiêm tốn
v́ mọi người.
- Nhi Hoàn! Con đừng thổi phồng cô như vậy, con làm cô khó chịu.
Nhă Tịnh nh́n hai người bối rối.
- Nhưng tại sao, lại đem câu chuyện này kể lại cho tôi nghe làm
ǵ? Cái cô cháu gái của bà chết trên đất Mỹ đó tên ǵ?
Người đàn bà nói với giọng đau khổ:
- Tang Vĩ Nhu. Nhưng ở nhà chúng tôi chỉ gọi nó bằng cái tên
Tang Tang thôi.
Nhă Tịnh giật ḿnh. Th́ ra… nàng quay sang nh́n Hoàn:
- Đó là lư do tại sao anh theo tôi từ hôm qua đến nay? Tôi giống
Tang Tang lắm ư?
- Không phải hoàn toàn giống chỉ phần nào thôi.
Người đàn bà nh́n Nhă Tịnh nhận xét:
- Cái giống nhất của cô là đôi mắt. Ngoài ra c̣n một số cử chỉ
của cô, như đưa tay vuốt tóc, quay lưng, nhướng mày, quẩy túi
sách… Nhất là hay buột miệng nói ngay không suy nghĩ, hoặc hay
mơ mộng… Hôm qua lúc nghe Hoàn nó kể lại chuyện gặp cô, tôi vẫn
không tin. Măi bây giờ tôi mới thấy, một sự trùng hợp lạ lùng…
Có điều, cô hơi cao và mập hơn Tang
Tang một chút…
Nhă Tịnh buột miệng:
- Có nghĩa là không đẹp bằng Tang Tang của quư vị?
Cô Lan nh́n Nhă Tịnh với cái nh́n đầy t́nh cảm:
- Không, cô đẹp lắm. Nhưng dù sao th́ Tang
Tang đối với chúng
tôi vẫn là một vật báu có một không hai, chắc cô cũng hiểu điều
đó. V́ với chính gia đ́nh cô, cô cũng là con cưng cơ mà?
Chưa hẳn như vậy. Nhă Tịnh nghĩ, trong đầu ngàng lại thoáng hiện
cảnh âu yếm giữa cha và Man Như.
Nhă Tịnh ngồi thẳng lưng nói:
- Được rồi. Thấy quư vị t́m gặp được một người giống
Tang Tang
của quư vị, th́ điều đó có nghĩa ǵ chứ?
Hoàn lên tiếng:
- Có chứ. Nội tôi bây giờ gần như mù và điếc, người đă hơi lẫn.
Tang Tang xa nhà hơn ba năm. Trong ba năm đó có bao nhiêu thứ
đổi thay, v́ vậy, nội tôi sẽ không thể phát hiện ra là…
Nhă Tịnh như ngồi phải đinh, đứng bật dậy.
- Mấy người có điên không mà muốn tôi thủ vai
Tang Tang cơ chứ?
Hoàn thành thật:
- Rơ ràng là chúng tôi muốn như vậy.
Nhă Tịnh kinh ngạc nh́n hai người. Người đàn bà tên Lan đang nh́n
Nhă Tịnh với ánh mắt cầu khẩn. Hoàn th́ chỉ ngồi yên chờ đợi. Nỗi
buồn vẫn c̣n vương trên đôi mắt chàng. Nhă Tịnh bối rối:
- Tại sao mấy người lại muốn tôi làm chuyện đó? Mấy người có
chắc là tôi nhận không?
Hoàn nh́n thẳng vào mắt Nhă Tịnh và nói:
- Chúng tôi trả tiền rất cao. Nếu cô c̣n có chút t́nh cảm giữa
người với người, th́ chắc cô không nỡ từ chối.
Cô hăy giúp chúng tôi an ủi một người đă gần đất xa trời. Một
người mà cả cuộc đời đă đánh mất quá nhiều thứ thân yêu. C̣n một
điều nữa… Người ấy chỉ sống tối đa… mấy tháng nữa thôi.
Nhă Tịnh bứt rứt:
- Chuyện này thật khó quá. Tôi hoàn toàn không hiểu một tư ǵ về
Tang Tang, tôi cũng không hiểu được nội anh ra sao. Tóm lại… Tôi
hoàn toàn không hiểu ǵ về gia đ́nh anh.
Nhă Tịnh đứng lên, đặt tay lên túi sách:
- Quư vị đều điên cả… Quư vị xem phim nhiều quá, xem tiểu thuyết
nhiều quá… Nên nghĩ ra lắm tṛ. Xin lỗi, tôi không thể nhận được
việc này.
Nhă Tịnh quay người lại, định bước đi, nhưng giọng của Hoàn từ
sau vọng tới.
- Cô xem như cô thủ một vai kịch đi, c̣n hơn là cô phải ở nhà
đối diện với “bà má nhỏ” c̣n căng thẳng hơn.
Nhă Tịnh giật ḿnh quay lại, nàng cảm thấy lạnh xương sống. Nhă
Tịnh giận dữ hỏi:
- Vậy là tối hôm qua anh đă theo dơi tôi đến tận nhà… Anh theo
dơi tôi… Vậy là hèn.
Hoàn kéo túi sách của Nhă Tịnh, năn nỉ:
- Xin lỗi. Tôi có cái tính biết cái ǵ cũng phải biết tới nơi tới
chốn. Gia đ́nh tôi xưa đến giờ chưa hề lụy ai, Nhă Tịnh, tôi van
cô!
Nhă Tịnh quay mặt lại. Trong đôi mắt đen nháy kia, có một cái ǵ
van xin, đau khổ. Và ngay trong giọng nói của chàng, đă khiến
người nghe thật khó khước từ. Và nàng lặng lẽ gật đầu mà hai
giọt lệ ươn ướt lăn dài trên má.
Chương 2
Trong pḥng làm việc của Tang Nhi Hoàn. Hoàn tuy c̣n trẻ
nhưng cơ ngơi khá lớn, pḥng làm việc của chàng rất rộng. Trang
bị điện thoại tự động, một bộ sa lông đắt tiền, chung quanh toàn
cửa kính nên trông thật sáng sủa. Pḥng thiết kế có máy điều ḥa
nhiệt độ, không khí lúc nào cũng mát mẻ.
Trong pḥng bây giờ ngoài Nhă Tịnh ra c̣n ba người nữa, đó là cô
Lan, Nhi Khải, anh của Nhi Hoàn và Hoàn. Hoàn cất tiếng hỏi:
- Cô sinh năm nào nhỉ?
Tịnh ngẩng lên đáp:
- Ngày 20 tháng 3 năm 1956. Nhằm mùa xuân, cả nhà ai cũng mong
là sẽ có một đứa con gái nhu ḿ, dễ thương, nhưng không ngờ lại
sinh ra tôi, nhiều lúc c̣n quậy hơn cả con trai nữa.
- Thôi bây giờ chúng ta ôn bài một tư nhé?
Người nói không phải là Hoàn mà là Khải. Anh của Hoàn chỉ lớn hơn
em có một tuổi, mà dáng dấp bệ vệ, nghiêm nghị hơn. Nhă Tịnh
tưởng ít ra phải trên Hoàn bốn năm tuổi.
Khải cũng cao lớn như Hoàn, có điều với cặp kính gọng vàng trên
mũi, anh ta có vẻ nghiêm khắc và khó chịu hơn. Điều này cũng có
thể thấy rơ qua bộ âu phục phẳng phiu tề chỉnh. Những con người
có nội tâm khép kín như anh chàng này, chắc chắn là anh ta đ̣i
hỏi nhân viên của ḿnh một kỷ luật thép. Nhă Tịnh đến đây lần
thứ 3 rồi, nhưng vẫn không sao chịu được thái độ hách dịch khó
ưa của Khải.
Nhă Tịnh nhướng mày nói:
- Tôi không thích thái độ ra lệnh của anh, anh Khải ạ. Tôi muốn
nói ǵ là tôi nói ngay, không giống người khác. Vả lại, tôi đến
đây là để giúp các anh chứ không phải là thuộc hạ của quư vị đâu
nhé?
Khải h́nh như không đoái hoài đến lời nói của Tịnh, anh ta trừng
mắt với nàng:
- Cô hăy cẩn thận cách xưng hô của ḿnh nhé. Cô nên nhớ là
Tang Tang lúc nào cũng gọi tôi là anh cả.
- Không hẳn thế, cô ấy c̣n gọi anh là bốn mắt, là cà khêu v́ hai
chân anh dài ḷng tḥng, là ông ngang bướng, là người khó chịu…
Khải có vẻ khó chịu thật:
- Hừ… Mấy chi tiết nhỏ nhặt đó cô đâu cần phải rơ vậy?
Nhă Tịnh nói:
- Tại anh nghĩ thế, chứ những chi tiết đó mới là quan trọng, ăn
tiền hay không là ở những chi tiết đó.
Khải hỏi:
- Nội bây giờ bao nhiêu tuổỉ
- Đến ngày 3 tháng 7 này, nội tṛn 80 tuổi.
C̣n em từ Mỹ về là để đặc biệt mừng bát tuần của nội.
- Nội thường gọi em là ǵ?
- Thế em thường gọi nội bằng những lời ǵ?
- Nội, bà của con…
Cô Lan chen vào:
- Con ǵ?
Cô Lan bước tới, mắt ướt và giọng nói như nghẹn lại.
- Giữa con với nội có một điều bí mật, đó là mỗi lần con muốn
xin xỏ điều ǵ, con hay nhơng nhẽo, xà vào ḷng nội nũng nịu,
xin măi một cách dai nhách, xin cho được mới nghe. Nên nội gọi
con là “Kẹo mạch nha”. Con cũng không vừa, gọi lại nội là “Bà
nội con nít.”
Nhă Tịnh tṛn mắt:
- Bà nội con nít? Cô có gọi sai không, làm ǵ có danh xưng kỳ
cục vậy? Gọi một cách vô lễ như vậy được sao?
Cô Lan thở dài nói:
- Tại con không biết. Khi người ta trở về già, thường bản tính
hay quay lại với tuổi thơ, họ thích được nuông chiều và có những
đ̣i hỏi như con nít, họ muốn được coi như con nít. Nhưng rơ ràng
cái đanh xưng này chỉ được dùng ở chỗ riêng tư chứ không thể
được gọi trước mặt mọi người.
Nhă Tịnh ngẩn người ra nh́n cô Lan, Khải lại ra lệnh:
- Đem chồng ảnh cũ ra đây, Tang Tang em chỉ từng người trong ảnh
gọi tên ra cho tôi xem nào. Khỏi phải để ư đến vú
Kỹ, vú ấy sẽ giúp đỡ v́ vú là người đă nuôi nấng Tang Tang từ
nhỏ tới lớn. Vú biết rành mọi thứ, vú sẽ cộng tác tốt với chúng
ta.
Khải nói xong như nghĩ ra điều ǵ, quay sang Nhă Tịnh:
- Cô biết đàn guitar không?
Nhă Tịnh lúng túng:
- Đàn ư? Cái ǵ tôi cũng có thể biết trừ việc đàn, tôi không có
khiếu về thứ này, chỉ biết huưt sáo thôi.
Khải nhăn nhó:
- Kỳ cục. Thời buổi này trong số mười cô th́ hết tám cô biết đàn
guitar. Vậy sao quư vị lại chọn người không biết đàn chứ. Nhi
Hoàn, tôi đă nói với chú rồi. Kế hoạch này không thể thực hiện
được cơ mà, vậy mà chú không nghe. Thôi ngưng kế hoạch lại đi. Mấy
người nói Nhă Tịnh đây giống Tang
Tang, cô ấy lúc nào cũng như
đùa, đâu chịu hợp tác với chúng ta? Cô ấy cũng không có khả năng
đóng kịch… Đừng tưởng là nội hoàn toàn lú lẩn rồi nhé…
Quay sang những người c̣n lại Khải nói.
- Cô Lan với Nhi Hoàn, dẹp ba cái chuyện này đi. C̣n Nhă Tịnh cô
có thể về được rồi. Chúng ta
không diễn vỡ kịch này đâu.
Hoàn bước đến đứng trước mặt Khải.
- Không, tôi muốn vở kịch này phải diễn tiếp.
Khải chau mày:
- Nhi Hoàn! Em đừng có khờ như vậy. Em có biết nếu tiếp tục
chuyện ǵ sẽ xảy ra không?
Nội lúc nào cũng nghĩ là Tang Tang vẫn c̣n sống, nếu bây giờ bất
ngờ phát hiện có kẻ đội lốt Tang Tang th́ hậu quả sẽ thế nào
đây?
Nhi Hoàn b́nh tĩnh đáp:
- Em biết chứ! Nhă Tịnh sẽ không làm ta thất vọng, cô ấy rất
khéo. Anh thử nghĩ xem nội sẽ vui ra sao khi thấy
Tang Tang trở
về?
Khải đưa tay lên trời:
- Trời đất, cậu nên sáng suốt một tí, cậu có biết là cô ta ngay
cả đàn guitar cũng không biết không?
Nhă Tịnh nh́n hai anh em Hoàn, rồi quay sang cô Lan.
- Tang Tang đàn guitar giỏi lắm ư?
Cô Lan nói:
- Không chỉ đàn giỏi. Mà đàn một cách tuyệt vời. Nó có thể ngồi
dưới gốc cây ngô đồng, đàn một lúc mấy tiếng đồng hồ không nghỉ,
chim hẳn mê cả tiếng đàn của nó.
Nhă Tịnh ngẩn ra.
- À! Vậy là coi như tôi không đáp ứng được nhu cầu mà quư vị
cần.
Khải chen vào.
- Tôi thấy điều này ngay từ đầu.
Nhă Tịnh nh́n Khải.
- Muốn học đàn guitar, phải bao lâu mới biết đàn?
Khải nói:
- Đừng có điên! Muốn đàn giỏi như
Tang Tang ngoài việc khổ luyện
ra, c̣n cần phải là thiên tài. Cái đó cô làm ǵ có?
Vả lại, thời gian cũng không c̣n kịp nữa đâu. Sinh nhật của nội
tôi chỉ c̣n 10 ngày nữa là đến. Không ai học đàn 10 ngày là biết
đàn ngay.
Và quay sang Hoàn.
- Chú đă quên điều quan trọng nhất, đúng ra lúc gặp Tịnh chú
phải hỏi trước là cô ấy biết hay không chứ?
Hoàn nh́n Khải chậm răi nói:
- Tôi không sơ sót. Nhưng Nhă Tịnh không cần phải biết đàn
guitar. V́ Tang Tang không muốn đàn nữa, không những không muốn
đàn mà cũng không muốn thấy cây đàn!
Khải ngơ ngác nh́n em, trong khi cô Lan như hiểu ra, mắt cô sáng
lên:
- Vâng, Tang Tang sẽ không bao giờ đàn guitar nữa.
Khải hết nh́n Hoàn, lại quay sang cô Lan.
- Mấy người nói thế là thế nào?
Hoàn thở dài, nh́n anh
- Nếu anh hiểu được tính của Tang Tang, bản chất nhạy bén của
nó, hẳn anh đă không t́m cách đưa nó sang Mỹ, và chúng ta đă
tránh được bi kịch xảy ra.
Mặt Khải tái hẳn, giọng nói Khải đanh lại:
- Chú lại trách tôi ư? Chú nói thế là thế nào? Tôi cố t́nh
muốn giết chết Tang Tang ư?
- Nhi Hoàn!
Cô Lan vội đứng dậy can ngăn. Bàn tay cô dặt lên vai Khải:
- Không ai trách con chuyện đó cả. Tất cả đều là số mệnh. ư của
Hoàn nó nói là, chúng ta có thể viện lư do tại sao
Tang Tang
không thích đàn nữa. Con nên nhớ rằng trước kia chính
Vạn Hạo Nhiên đă dạy đàn cho Tang Tang, bây giờ Tang Tang không
muốn đàn nữa.
- Lư do ǵ để có sự thay đổi đó?
Hoàn nói:
- Vạn Hạo Nhiên đă lấy vợ. Tang
Tang bỏ đi nước ngoài làm Nhiên
thất vọng, nên cưới vợ.
Khải giật ḿnh.
- Ai nói với chú là Nhiên đă cưới vợ?
Hoàn đáp:
- Em nói. Cậu ấy mới lấy vợ năm rồi! Anh đừng quên là thời gian
có thể làm thay đổi mọi việc…
Tang Tang cũng phải thay đổi. Từ nước
ngoài trở về, Tang Tang không muốn nhắc lại chuyện cũ, không
muốn nghe nói tới Hạo Nhiên, không muốn đàn guitar, cũng không
muốn hát lại bản nhạc “Chiếc áo mộng mơ” nữa.
Khải yên lặng, bước tới bên khung cửa sổ, suy nghĩ, thật lâu mới
lên tiếng:
- Cậu đă nghĩ kỹ rồi chứ? Nhưng c̣n người nhà họ Vạn? họ có thể
đến quậy không?
Hoàn nói:
- Chuyện đó anh giao cho em. Em bảo đảm với anh là người nhà họ
Vạn sẽ không đến đâu. Chuyện Tang Tang trở về nước là chuyện
riêng của gia đ́nh ta. Và chuyện này chỉ có người trong nhà
biết. Nhà họ Vạn chẳng hay đâu mà anh lo.
Khải yên lặng, cô Lan nh́n hai anh em. Cô biết là mọi việc đă
được giải quyết tốt đẹp nên quay lại ngồi cạnh Nhă Tịnh:
- Thôi bây giờ ta tập dợt lại. Nhă Tịnh
phải biết một số tên của bạn bè thân thuộc trong gia đ́nh tôi.
Nhă Tịnh đứng dậy, đưa mắt nh́n hai anh em Hoàn:
- Khoan đă, tôi cần biết rơ hơn về anh chàng Vạn Hạo Nhiên và
bản nhạc “Chiếc áo mộng mơ”.
Mặt Khải biến sắc, anh chàng giận dữ:
- Mấy chuyện đó cô không cần biết. Cô chỉ cần làm tṛn vai của
cô là được rồi.
Nhă Tịnh chau mày:
- Hừ. Tại sao lại không cần? Tôi phải biết đủ về vai của ḿnh
chứ? Anh chàng Vạn Hạo Nhiên là người yêu của
Tang Tang cơ mà?
Nhă Tịnh quay sang Khải:
- Hạo Nhiên đă dạy cho Tang Tang đàn, họ cùng đi dạo dưới ánh
trăng, cùng nắm tay hát bài “Mộng như chiếc áo mát như nước” c̣n
“anh cả tôi lạnh như băng…”
Khải chau mày:
- Sao lại “anh cả tôi lạnh như băng?”
Nhă Tịnh nói to:
- Th́ anh cả ở đây là anh! Chính anh đă ngăn cách t́nh yêu của
họ… anh lạnh lùng như nước đá như một thỏi đồng. Anh đă mang tôi
ném sang nước Mỹ để chia cắt t́nh yêu của chúng tôi. Chính điều
này, anh đă làm tôi như điên lên. Để tôi phải cắt mạch máu ở cổ
tay tự tử. .
- Im đi! Ai cho cô biết những điều đó? Sao cô lại biết quá nhiều
như vậy?
Hoàn chen vào.
- Em đấy. Chính em cần sự hợp tác của cô ấy, nên kể hết mọi sự
thật cho cô rơ.
Nhă Tịnh thành thật nói:
- Tôi cần biết nhiều hơn về Vạn Hạo Nhiên. Tại sao quư vị phản
đối cuộc t́nh của họ? Bây giờ hắn đang ở đâu? Làm ǵ? Có vợ thật
không? Hắn khoảng bao nhiêu tuổi và đẹp trai không?
Chẳng có ai trả lời. Căn pḥng ch́m trong im lặng. Nhă Tịnh nh́n
quanh. Khải có khuôn mặt lạnh như băng, cô Lan th́ đang cúi
xuống, c̣n Hoàn th́ lẩn tránh ánh mắt Tịnh với một chút buồn
phiền.
Rồi Hoàn cũng lên tiếng:
- Trong thời gian đóng vai tṛ của Tang Tang, tôi nghĩ, Nhă Tịnh
không cần phải hiểu rơ lắm về Vạn Hạo Nhiên, chỉ cần biết là
Tang Tang đă yêu hắn là đủ. Nội sẽ không tự ư nhắc đến tên hắn
đâu. Nếu lỡ có nhắc th́ Nhă Tịnh chỉ giả vờ chau mày nói “Nội
ơi! Con không muốn nhắc đến chuyện đó nữa” là đủ rồi.
Nhưng Nhă Tịnh vẫn ngoan cố:
- Tôi vẫn muốn biết rơ hơn.
Không ai lên tiếng. Nhă Tịnh nh́n khắp một lượt, rồi đứng lên
gật gù. Nàng với lấy túi xáxh bằng vải thô, khoác lên vai, nói:
- Nếu quư vị không cho tôi biết về Vạn Hạo Nhiên th́ coi như quư
vị cũng không có Tang Tang. Hăy t́m người khác đóng vai này.
C̣n tôi, tôi không nhận nữa.
Nhă Tịnh bước về phía cửa. Chẳng có ai ngăn lại. Do dự một chút
rồi Nhă Tịnh cũng cương quyết bước tới cửa. Nhưng vừa đưa tay
xoay nắm cửa, th́ đă có một bàn tay của ai đặt lên tay nàng. Nhă
Tịnh ngẩng lên, th́ ra là Khải với đôi mắt buồn. Khải nói:
- Lỗi tại tôi cả. Tuổi trẻ háo thắng, như điều
Tang Tang đă nói. Tôi là một tay ngang bướng, Vạn Hạo Nhiên chẳng có ǵ xấu, chỉ
tội nghèo. Cha của hắn chỉ là một tay đào đất không môn đăng hộ
đối với chúng tôi. Thế là chúng tôi kiên quyết
phản đối… Tôi cũng không ngờ là… Tang Tang lại yêu hắn đến độ
như vậy.
Nhă Tịnh nh́n Khải. Trong khi Khải đă xoay nắm cửa, nói:
- Thôi bây giờ biết rồi, cô về đi!
Nhă Tịnh tṛn mắt:
- Ư anh muốn nói…
Khải nói một cách đau khổ:
- Không ai có thể đóng vai Tang Tang được.
Tang Tang đă chết có
nghĩa là không thể sống lại. Ngay từ đầu tôi đă nghĩ là kế hoạch
này không thể thực hiện được và không bao giờ thực hiện được.
Hoàn nó quá ngây thơ, cô Lan cũng hành động nông nổi. Nội cao lắm
chỉ sống thêm, mấy tháng nữa thôi. Nếu việc làm của quư vị thất
bại th́ sao? Chết một đứa em gái c̣n chưa đủ sao? Bây giờ muốn rút
ngắn ngày sống của nội nữa à?
Nhă Tịnh hết nh́n Khải lại quay sang nh́n Hoàn. Lạ thật, Hoàn
đang suy nghĩ, có lẽ suy nghĩ lung lắm. Lời nói của ông anh như
chàng bị chao đảo, Nhă Tịnh cảm thấy, cả hai anh em nhà họ Tang
này quư yêu nội của họ. Dưới cái vỏ lạnh lùng bên ngoài, Khải có
trái tim rực lửa. Nhă Tịnh thấy xúc động, t́nh nhân loại bao la
đang bao lấy trái tim nàng. Nhă Tịnh hỏi:
- Quư vị đă quyết định rồi ư?
Quư vị không cần tôi đóng vai Tang Tang nữa ư?
Cô Lan ngước mắt lên nh́n Hoàn.
- Hoàn, cô thấy th́… điều mà Khải nghĩ không phải là không có
lư, chúng ta… rơ ràng là hơi mạo hiểm. Nếu có ǵ sai sót xảy ra,
th́ lợi bất cập hại… Hay là… thôi vậy.
Hoàn quay lại nh́n Khải. Hai anh em nh́n nhau thật lâu. H́nh như
họ đang trao đổi điều ǵ. Sau đó Hoàn quay sang Nhă Tịnh do dự
một chút Hoàn nói:
- Nhă Tịnh, h́nh như tôi phải nhọc công lắm mới thuyết phục được
cô?
- Vâng, rồi sao?
Hoàn liếm môi, nói:
- Tôi nghĩ là thôi th́, phải tôn trọng ư kiến của anh cả vậy.
- Có nghĩa là quư vị không cần tôi nữa chứ ǵ?
Nhi Hoàn suy nghĩ.
- Anh cả có lư. Ta không nên để Tang Tang sống dậy, làm thế có
khi hại hơn là lợi. Dù sao th́… tôi cũng xin
cám ơn cô.
- Vậy cũng hay.
Nhă Tịnh gật gù, nh́n mọi người một lần nữa, nàng cảm thấy bực
tức.
- Có lẽ anh em mấy người rảnh rỗi không việc ǵ làm nên t́m tôi
để pha tṛ phải không? Tôi đâu dễ dàng như vậy, đâu phải muốn
gọi đến lúc nào th́ gọi, mà không cần th́ xua đi như thế?
Cái tính ngang bướng trở lại. Nhă Tịnh quyết định không đi và
quay lại. Không thèm để ư đến phản ứng của hai anh em
Hoàn, Nhă Tịnh bước tới bên ghế, ném mạnh chiếc túi xách trên
bàn, rồi chụp lấy quyển album lật ra, ngay tấm h́nh của Tang
Tang rọi lớn. Người con gái có đôi mắt đen to, mày sậm, mũi
thẳng, chiếc miệng nhỏ nhắn. một khuôn mặt thông minh láu lỉnh.
Nhă Tịnh kéo bức ảnh ra, nắm chặt trong tay.
- Các anh không muốn Tang Tang sống lại, có thật như vậy không?
Bây giờ các anh phải nói thật cho tôi biết từ khi thấy tôi.
Các anh bắt tôi phải làm thế này, thế nọ, bắt tôi xem album, đọc
gia phả ḍng họ… Anh em mấy người căi vă, tôi phải nghe hết.
Bây giờ th́ tôi sẽ không thèm nghe nữa đâu, mà là các anh phải
nghe theo tôi.
Khải và Hoàn nh́n nhau, hai người lộ vẻ ngạc nhiên. Không phải
chỉ có Khải và Hoàn mà cả cô Lan nữa.
- Tang Tang cần phải sống lại vài tháng. V́ trong suốt cuộc đời
đau khổ của nội các anh, cô ấy là niềm vui duy nhất, là nguồn hy
vọng cuối cùng. tôi không cần biết các anh có cần hay không,
ngay cả cô Lan cũng vậy. Tôi cương quyết đóng vai tṛ của
Tang Tang, mặc ư kiến của mấy người. Nếu vai tṛ của tôi bị lộ, nội
mấy người sẽ chết và lúc đó là lỗi mấy người. Tóm lại trong màn
kịch này, chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại. Tôi chỉ
là một đứa con gái b́nh thường, chưa hề gặp sóng gió cuộc đời,
chưa có kinh nghiệm sống. Nhưng bây giờ, tôi sẽ cố gắng diễn đạt
vai tṛ ḿnh, và các vị phải giúp đỡ tôi. Mọi sự thất bại của tôi
đều là lỗi của quư vị hết.
Nhă Tịnh dừng lại nh́n Hoàn và Khải.
- Nào bây giờ chỉ c̣n 10 ngày. Quư vị phải cho tôi biết những chi
tiết cần lưu ư đi chứ.
Khải trừng mắt nh́n Nhă Tịnh. Khuôn mặt của anh đầy vẻ giận dữ.
Trong khi Hoàn th́ đang cắn môi suy nghĩ. Rồi chàng nở một nụ
cười, nụ cười khuất phục chịu thua, nụ cười đă khiến Nhă Tịnh
xúc động.
Đột nhiên Nhă Tịnh nhớ lại đám cưới của cha với cô vợ trẻ, nhớ
tới Man Như rồi màn đôi co bắt chặt, thêm bớt về quần áo, rồi
đ̣i hỏi các sính lễ…
Tất cả sao nhỏ nhoi và vô nghĩa thế… Nhă Tịnh thấy mắt ươn ướt.
C̣n cô Lan th́ sao? Cô là người có thái độ tích cực nhất. Cô
xông đến ôm chầm lấy Nhă Tịnh, hôn lấy hôn để với giọng nghẹn
ngào.
- Xin cảm ơn con Tang Tang! Cảm ơn sự trở về của con. Xem này,
sự vắng mặt ba năm của con đâu có làm gia đ́nh thay đổi ǵ mấy
đâu, cây lựu mà con yêu thích nhất, năm nào cũng trổ hoa, c̣n
cây hoa giấy đích thân con trồng nay đă leo giàn rồi. Con mèo tam
thể nhỏ của con nay cũng đă ba lần làm mẹ, con chó trắng kia
cũng đă lớn. Nội gần như ngày ngày gọi tên con. C̣n vú Kỹ v́
thích ngọt nên ngày càng mập ra… c̣n nữa ông anh cả của con nay
đă có vị hôn thê rồi… sắp lập gia đ́nh đó.
Nhă Tịnh ṭ ṃ nh́n Khải:
- Thế ư? Chị dâu của con có phải là người mà trước kia con đă gặp
không?
- Không phải, cô này tên là Tào Nghi Quyên. Trong cánh thư hôm
trước gởi cho con, cô đă nhắc tới, bộ quên rồi sao?
- À, thế chị ấy có biết con không?
- Cô ấy chỉ biết có đứa em chồng hiện học ở Mỹ. V́ vậy nhà này
ngoài nội ra, cô ấy là người quư con nhất.
Nhă Tịnh nháy nháy mắt nh́n Hoàn:
- Thế c̣n ông anh thứ hai của con th́ sao? Chắc cũng có bạn gái
rồi hẳn?
Cô Lan xúc động nói:
- Chưa. Nó đang kén chọn, nó kén dữ lắm. Không biết rồi đây, cô
nào sẽ lọt vào mắt xanh của nó.
Nhă Tịnh tṛn mắt. Cái nh́n với nụ cười của Hoàn, đột nhiên làm
Tịnh thấy nóng cả hai má.
o0o
Nhà họ Tang nằm ở ngoại ô thành phố Đài Bắc, gần Nội Hồ. Ngôi
nhà được xây lưng vào núi và hướng mặt ra bờ hồ. Kiểu nhà cổ,
xây từ lúc cha của Khải, Hoàn c̣n sống, nhà do chính ông thiết
kế. Thời bấy giờ ngôi nhà này được coi như sang trọng nhất ở đây. Có lẽ lúc đó nơi đây c̣n hoang vắng, đất c̣n nhiều nên khu đất
nhà họ Tang rất rộng. Nội vườn hoa không đă hơn hai sào đất.
Trong đó vẫn c̣n giữ lại những cây to hoang dại cũ, như cây cà
na, dừa, cây phượng hoàng và ngô đồng rất lớn. Theo lời kể lại
của người nhà, th́ xưa kia Tang Tang thường hay ngồi dưới gốc
cây ngô đồng này khảy đàn guitar, có lần cô cũng ngồi ở đây xem
sách. Hôm ấy. cô t́nh cờ lật ngay đoạn có bài thơ cổ, trong đó có
câu:
“Dưới tàn cây ngô đồng
Mưa suốt ba canh
Không biết phải v́ buồn ly biệt?
Mỗi chiếc lá
Một tiếng rơi
Bầu trời âm u sầu suốt sáng. ”
Bấy giờ, cô Lan cũng cảm thấy ḷng buồn vời vợi và không ngờ,
măi sau mới biết đó là nỗi sầu được báo trước.
Biệt thự này có hai tầng, rộng lớn. Nội của Khải, Hoàn lúc nào
cũng mơ ước có cháu con đầy đàn. V́ vậy nên nhà được thiết kế
rất nhiều pḥng. Không ngờ cha mẹ Khải, Hoàn là vợ chồng ông
Tang Quư Khang gặp nạn bất ngờ, rồi sau đó là chuyện đi xa của
Tang Tang… V́ vậy nội của Khải, Hoàn hay thở dài:
- Nhà pḥng trống th́ nhiều… mà cứ trống măi, không biết nhà họ
Tang chúng ta thế nào ấy.
Cô Lan mỗi lần nghe mẹ than, đều ôm mẹ nói:
- Mẹ gấp thế? Lo ǵ? Bao giờ Khải với Hoàn nó cưới vợ, rồi Tang
Tang từ nước ngoài về… Lúc đó cháu chắt đầy nhà… Sợ không có chỗ
ở nữa chứ mẹ lo pḥng không người.
Bà lăo nghe con gái nói có vẻ yên tâm. Nhưng bà vẫn than thở:
- Tụi nó tính sao th́ tính, nhưng phải là nhanh một chút chứ tao
không là Bành Tổ đâu mà sống những tám trăm năm chờ đợi.
Cô Lan cười trêu bà cụ:
- Biết đâu mẹ lại chẳng sống hơn cái tuổi đó?
Bà nội lắc đầu:
- Thôi, tao chẳng muốn làm yêu quái đâu.
Khải và Hoàn cứ chần chờ măi, không chịu cưới vợ.
Tang Tang lại
đi biệt tăm. Thế là những căn pḥng trong nhà vẫn phải bỏ trống.
Vú Kỹ phục vụ trong nhà họ Tang này trên ba mươi năm. Mỗi ngày
đều phải dọn dẹp những căn pḥng thật gọn gàng sạch sẽ. Vú đă
trở thành một thành viên của gia đ́nh này. Từ ngày chồng tử trận,
vú vào nhà họ Tang phục vụ cho đến nay. Khải, Hoàn rồi
Tang Tang…
lần lượt ra đời một tay vú bồng ẵm, nuôi nấng. V́ vậy giống như
nội Khải, Hoàn và cô Lan, vú cũng chỉ vui với cái vui của gia
đ́nh này. Hạnh phúc gói trọn bên những người trẻ.
Biệt thự của họ Tang, dưới sự quản trị của hai anh em Khải, Hoàn
cũng có nhiều sự thay đổi. Thí dụ họ đă xây thêm nhà xe, v́ mỗi
người đều có xe riêng cả. Hàng rào quanh nhà được nâng cao lên
thêm, sau lần bị trộm viếng.
Cổng sắt thay cho cửa gổ v́ cây cũ đă mục, và một tấm biển với
chữ “Biệt thự Vườn Dâu” được gắn lên. Năm năm trước, không biết
Khải t́m được ở đâu hơn mười mấy cây dâu tằm, chàng cho trồng ở
bờ tường phía Nam của biệt thự. Bây giờ những cây dâu kia đă cao
lớn, ngọn đă vượt khỏi tường. Cô Lan thường hái những chiếc lá
dâu xanh tốt kia, đem cho đám trẻ nuôi tằm ở cuối xóm.
“Biệt thự Vườn Dâu” sừng sững đứng bên bờ Nội Hồ đă hơn hai mươi
mấy năm nay. Hai mươi mấy năm với biết bao nhiêu cay đắng ngọt
bùi, với biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống… Sự tiến bộ của
khoa học kỹ thuật, của nền công nghiệp phát triển làm mọi người
đều lao đầu vào kiếm sống. Có ai rảnh rỗi để ư chi đến những
chuyện xảy ra bên trong bốn bức tường của ngôi biệt thự.
Hai anh em nhà họ Tang bây giờ đă là những tay cự phách, có tên
tuổi trong giới kinh doanh. Chỉ có cô Lan là vẫn âm thầm cống
hiến đời ḿnh cho chuyện phục vụ mẹ và hai cháu.
Bà cụ đă già. Nội của Khải và Hoàn bây giờ mắt mờ, tai lăng. Già
đến độ không dám nghĩ đến tương lai, chỉ sống bằng kư ức. Mà kư
ức th́ hiện ra rất rơ, nhiều khi như c̣n diễn ra trước mắt.
khuôn mặt thanh tú của Tang Tang, con mắt đen láy miệng hay nũng
nịu luôn cười, luôn nói:
- Nội ơi! Xem con đánh banh này!
- Nội ơi! Nghe con đàn guitar nhé!
- Nội ơi! Con mới có chiếc áo mới, nội xem có đẹp không?
- Nội ơi! Kể chuyện đời xưa cho con nghe nội.
- Nội ơi! Cái cây lựu mà con yêu nhất trổ bông rồi ḱa.
- Nội ơi! Con mới học được một bản nhạc mới nè, bản ǵ nội biết
không? “Chiếc áo mộng mơ”.
Nội phải ngẩn người ra. Giấc mơ làm ǵ có áo?
Mà giả sử có áo đi
nữa th́ bên trong chiếc áo kia là ǵ? Có lẽ đó chỉ là mộng mơ
của tuổi trẻ, và chỉ có tuổi trẻ mới nh́n thấy điều đó.
Bà cảm thấy lạnh. Người già rồi. Bất kể sáng chiều đều thấy lạnh
làm sao. Cái con cháu hay đàn guitar, hay cười, hay nghịch. Cây
lựu nở hoa đă mấy lượt rồi, mà con cháu gái yêu dấu của ta, bây
giờ ở đâủ
Mới đây mà nhanh thật… Sắp 80 rồi. Ngày sinh nhật đă gần kề… Bà
đă dặn ḍ con cháu. Không được mở hội hè đ́nh đám, không được mời
khách, không được phô trương. Bà sợ nhất cảnh huyên náo ồn ào. Bà chỉ muốn được sum vầy đầm ấm bên con cháu.
- Đây là sinh nhật của nội, th́ phải tuân theo ư nội mà làm.
Đám trẻ cũng không dám đưa ư kiến trái biệt. V́ họ biết tính
cương quyết và cố chấp cứng cỏi của bà. Rơ là, chúng chẳng hề
mời ai. Nhưng trong linh tính, trong giác quan thứ sáu, bà đă cảm
nhận ra một sự đổi khác nào đó. H́nh như con gái bà và hai đứa
cháu đang làm một cái ǵ bí mật. Chúng tối ngày cứ lăng xăng. Vũ
Lan th́ cũng bỏ nhà đi măi, mà mỗi lần về tới là họ lại th́
thầm. Bà thấy tức cái tai điếc của ḿnh. Lúc c̣n trẻ có bao giờ
như vậy đâu? Một cây kim rới xuống đất cũng nghe thấy. Bây giờ cái
ǵ cũng nghe ù ù… Một lần, không chịu được, bà hỏi cô Lan.
- Vũ Lan, mấy người bàn tính ǵ thế?
Cô Lan vừa cười vưà kề sát tai mẹ nói:
- Th́ mẹ cứ để mặc tụi con mà. Hai anh em chúng nó đang bàn tính
xem sẽ gởi quà ǵ cho nội. Mẹ cũng biết chúng mà, lúc nào cũng
ham bày vẽ.
À! Bà lăo thở ra. Con cháu đứa nào cũng ngoan, cũng giỏi. Bà hănh
diện v́ chưa thấy con cái nhà ai hơn nhà này. Có hiếu, ngoan,
biết vâng lời, có cuộc sống lành mạnh… Trải qua gần suốt cuộc
đời, gặp biết bao nhiêu là băo tố, đau thương… Bây giờ… quà ǵ?
Đối với bà, quà ǵ th́ cũng thế thôi. Người đă già có cần ǵ nữa
đâu? Chỉ có… Những h́nh ảnh trong kư ức là đáng quư. Những h́nh
ảnh thoáng hiện, nụ cười, nước mắt, giọng nói… Những chuyện cũ
đă qua...
Chương 3
Ngày sinh nhật đă đến. Hôm nay cụ bà đúng 80 tuổi.
Ngay từ sáng sớm, hai anh em Khải và Hoàn đă vào chúc mừng nội,
sau đó họ lên xe đi mất. Vú Kỹ th́ vào vườn hái những cánh hoa
tươi. Cô Lan th́ như măi nghĩ ngợi điều ǵ. Lúc lên lầu, lúc
xuống lầu, lúc ra sân thượng nh́n tới nh́n lui, lúc ngẩn ngơ lên
cửa. Nói cái ǵ cũng lơ lơ chẳng buồn để ư. Chưa bao giờ bà cụ
thấy con gái ḿnh lại có vẻ bất an như vậy.
Bà bắt đầu nghi ngờ. Tụi nhỏ đang bày tṛ ǵ đây?
Khoảng 10 giờ hơn, Tào Nghi Quyên đến, đến một ḿnh chứ không
phải cùng đi với Khải. Nghi Quyên rất
đẹp. Mắt to, miệng nhỏ, cằm nhọn. Khải là đứa theo chủ nghĩa
toàn mỹ. Và sau bao nhiêu năm suy nghĩ về con cháu, bà cụ thấy
Khải có khuyết điểm chăng, th́ cái khuyết điểm đó không ǵ hơn là
“đ̣i hỏi nhiều quá.” Chính v́ sự đ̣i hỏi quá đáng này, mà Tang
Tang phải bỏ đi.
Thôi, hôm nay là ngày vui, không nên nhắc đến chuyện đó nữa. Bà
cụ có chủ trương này từ lâu rồi. Lần đầu tiên, mất thằng con cả,
bà cũng đă từng nhủ ḷng. Hối tiếc, nhớ nhung quá khứ làm ǵ cho
đau khổ. Hăy nghĩ đến hiện tại để sống.
Chính v́ vậy mà bây giờ bà cảm thấy rất yêu, rất quư Nghi Quyên,
đứa cháu dâu tương lai này. Nó c̣n trẻ và
đẹp vô cùng… Rồi… nhưng mà, tại sao hôm nay ta vẫn thấy ḷng nao
nao thấp thỏm vậy?
Bà cụ nh́n Nghi Quyên. Qua cái màn mắt mờ mờ, bà vẫn thấy Nghi
Quyên rất đẹp. Quyên trang điểm khéo, trong chiếc đầm đỏ nổ bật
làn da trắng. Mái tóc dài xơa ngang vai. Trong khi Tang
Tang th́
tóc chỉ chấm vai thôi, trước trán lúc nào cũng ḷa x̣a những
cọng tóc bất trị.
Tang Tang không thích mặc áo đỏ, nó chỉ yêu màu tím. áo tím,
quần tím, ngay chiếc khăn quàng cũng tím.
Tang Tang thường nói
ḿnh là một đoá “hoa dâu màu tím” cơ mà. ô… nhưng mà hôm nay đă
bảo là không nên nhắc đến Tang Tang.
Bà cụ nắm lấy tay Nghi Quyên. Cánh tay mềm mại nhỏ nhắn. Tuổi
trẻ bao giờ cũng tươi, cũng đẹp… bà nhớ là tuổi trẻ của ḿnh đă
đi qua bao lâu rồi.
- Nghi Quyên, con có biết hai anh em thằng Khải nó làm ǵ không?
Bà cụ ṭ ṃ hỏi, Nghi Quyên cười:
- Không được nội ơi! Con phải giữ lời, con không được nói.
- Con nghe lời ai thế?
- Dạ, anh Khải ra lệnh.
Bà cụ thấy hiếu kỳ:
- Th́ con chỉ nói nhỏ cho một ḿnh nội nghe thôi.
Nghi Quyên vẫn lắc đầu:
- Không được đâu, nhưng để con bật mí một chút cho nội nghe nhé:
họ định tặng nội một món quà đặc biệt.
- Món quà ǵ mà coi bộ quan trọng quá vậy?
- Con cũng không biết nữa.
Nghi Quyên thành thật nói. Ḷng nàng cũng bối rối khi nghĩ
về người em chồng từ phương xa sắp trở về. Cô ấy như thế nào?
Tính t́nh có dễ thương không? Có hợp với ḿnh không? Nghe nói
Tang Tang là cô gái nhỏ đưọc cưng nhất nhà, nên chắc cô ấy kiêu
kỳ lắm. Hai anh em Khải và Hoàn đă lên phi trường đón Tang Tang
mà không muốn cho Quyên đi theo. Nhưng nh́n thái độ căng
thẳng của họ, Quyên cũng biết vai tṛ của Tang Tang quan trọng
thế nào trong nhà này. Quyên thở dài chỉ mong là Tang Tang không
phải là một nàng công chúa kiêu ngạo trong chuyện thần thoại.
Ngoài cửa có tiếng kèn xe hơi. Cô Lan và vú Kỹ đều chạy ra.
Họ có
vẻ cuống lên một cách đặc biệt. Nghi Quyên cảm thấy hiếu kỳ,
đứng dậy bước tới bên cửa nh́n ra ngoài. Bà cụ th́ ngồi yên lắng
nghe. Cái ǵ? Cái ǵ? Chuyện ǵ thế?
- Đến rồi! Đến rồi! họ đă về đến rồi!
Cô Lan quầy quả trở vào nhà, vội vă vực bà cụ dậy. Nghi Quyên
chưa hề thấy cô Lan nhanh nhẹn đến thế.
- Mẹ đứng dậy ra cửa nhé? Nghi Quyên! Cháu nhắc ghế này mang ra
cửa cho nội ngồi đi!
- Chuyện ǵ? Chuyện ǵ thế?
Bà cụ ngơ ngác thấy ḿnh bị đẩy ra tận cửa pḥng khách, rồi bị
ấn xuống chiếc ghế nệm, bà hỏi:
- Chúng bây điên rồi ư? Chúng bây định làm ǵ thế?
Giọng nói của cô Lan run run:
- Mẹ cứ ngồi yên, mẹ hăy mở to mắt ra nh́n nhé, xem thử hai anh
em thằng Khải mang quà ǵ về tặng mẹ?
Bà cụ cố mở to mắt, nh́n ra ngoài vườn hoa chiếc xe hơi của Khải
đang đậu ngoài cửa, anh em nó đă xuống xe… Lại có người thứ ba
chui ra… Bà cụ dụi mắt, cố nh́n… Một đứa con gái, tóc chấm vai,
nguyên bộ áo quần màu tím, trên tay là chiếc nón có thắt nơ cũng
cùng màu. Cô gái đang đứng ở ngoài nh́n vào… mắt nó nh́n thấy bà.
Đột nhiên, cô bé hét lên, rồi chạy ùa vào, chạy xông tới và xà
vào ḷng bà cụ, nó nói một cách cuống quưt.
- Ồ, nội ơi, nội ơi! Nội xấu lắm, nội làm con nhớ muốn chết
luôn… Nhớ như điên, con không thể học hành ǵ được đến nỗi bị
hỏng hết mấy môn. . Con cứ nhớ nhà măi… nhớ nội quá, nội ơi!…
Cô gái ngẩng đầu lên nh́n bà cụ, đôi mắt đen của nó ngập đầy
nước mắt, nó đưa tay lên vuốt lấy những cọng tóc bạc, những nếp
nhăn nheo trên khuôn mặt già, rồi tựa mặt ḿnh lên khuôn mặt
nhăn nheo, th́ thầm bên tai bà:
- Chúc cho “Bà nội con nít” của con, một sinh nhật vui vẻ.
- Ồ! Ồ! Ồ!
Bà cụ nghẹn giọng không nói nên lời, bà đưa bàn tay khẳng khiu
của ḿnh lên vuốt nhẹ lên lưng cô gái.
- Con cháu điên của nội mày đó ư? Nội thật không ngờ, nội chẳng
dám tin… Nội… Thôi, con hăy ngẩng đầu lên, cho nội ngắm con một
chút đi chứ?
Tang Tang. Không phải. Nhă Tịnh ngẩng đầu lên nh́n bà lăo với hai
ḍng nước mắt, nhưng nàng vẫn tươi cười. Cái miệng chu chu ra,
vừa nghịch ngợm vừa nũng nịu. Nước mắt đă làm đẫm ướt cả hai g̣
má, ướt cả đôi bàn tay của bà lăo. Bây giờ bà cụ cũng không nh́n
thấy ǵ nữa. Nước mắt đă làm ṃn đi tia nh́n của bà, bà khịt khịt
mũi… Trước mặt chỉ c̣n là đôi mắt đen nháy. Đôi tay run run, bà
lấy vạt áo chùi mắt.
- Con cháu điên… Con về làm nội mừng vô cùng… Tại sao thấy nội
con lại khóc… con đâu phải là búp bê, là trẻ con đâu? Không mắc
cở à?
Nhă Tịnh lấy vạt áo ḿnh lau nước mắt bà cụ:
- Nội ơi! Nội chỉ giỏi nói con thôi. Nội hăy xem lại nội ḱa, nội
hay khóc quá, nội c̣n thích khóc hơn cả con.
Nhă Tịnh chu mỏ ra nũng nịu:
- Con có khóc bao giờ đâu? Nội không thấy con cười đây à?
Rơ ràng bà cụ có nh́n Nhă Tịnh. Có điều mắt mờ quá bà không nh́n
thấy rơ. Nhưng bà rất vui, bà chỉ cần biết là cháu cưng của bà
đă về. Bao năm rồi mà bản tính nghịch ngợm, nũng nịu vẫn không
thay đổi. Nó vẫn dễ cười dễ khóc.
Tang Tang đă trở về… con chim
nhỏ lưu lạc mấy năm lại trở về… bà cụ cố gắng đè nén cảm xúc
nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chảy dài. Cô Lan cũng cúi xuống,
lấy khăn lau mặt cho mẹ, cô cũng có vẻ xúc động mạnh:
- Cái con nhóc này, vui mừng nội quá rồi quên cả cô, mi hư quá,
coi nè, làm nội khóc ṛng à.
Nhă Tịnh quay lại ôm lấy cô Lan:
- Dạ, thưa cô, con xin lỗi cô, chỉ tại nh́n thấy nội là con quên
hết, cô không biết là con cưng nội nhất nhà ư?
Cô Lan nghẹn ngào:
- Phải nói là nội cưng con nhất chứ không phải là con cưng nội. Ra nước ngoài ba năm trời bây giờ quên hết, quên hết chẳng c̣n
lễ phép ǵ cả…
Bà cụ vẫn luôn tay lau nước mắt, che chở cho cháu:
- Đừng trách cháu, người xưa đă nói sông núi c̣n có thể thay đổi
chứ tính t́nh th́ khó đổi thay, nó đă quen ăn nói vậy rồi, con
quên sao? Mẹ biết con ganh với nó cơ mà, phải không, con gái điên
của mẹ?
Con gái điên của mẹ! Cái câu mà lâu lắm rồi bà cụ không dùng tới.
Cô Lan xúc động quá, cô nh́n Nhă Tịnh với đôi mắt biết ơn. Đối
với cô rơ ràng Nhă Tịnh là một vị cứu tinh. Nghệ thuật diễn xuất
của Nhă Tịnh vượt quá yêu cầu.
Nhă Tịnh vẫn nh́n bà cụ, trong khi nước mắt không ngừng chảy
trên khuôn mặt già nua. Nàng đứng lên nghiêng nghiêng đầu,
nhướng nhướng mi giống hệt như cử chỉ nũng nịu của Tang Tang
ngày xưa.
- Nội ơi, nội đừng khóc nữa! Nội khóc măi rồi làm sao ngắm được
con? Nội xem này, mấy năm nay con đă cao thêm được hai phân, nội
tin không? Con c̣n mập thêm được một kư nữa… nội này…
Nhă Tịnh kéo dài tiếng gọi:
- Sao nội cứ khóc măi như vậy, nếu nội c̣n khóc con sẽ… con sẽ…
con sẽ khóc lớn cho nội xem. Con nói là con làm đấy…
Nhă Tịnh chớp chớp mắt, hai hàng nước mắt chảy dài. Rơ ràng cô
nàng đang khóc.
- Thôi đừng… đừng… Tang Tang nhỏ bé của nội…
Tang Tang điên con
đừng khóc đừng khóc ǵ hết… nội già rồi nội hay lẩm cẩm. Con coi
nè nội đă hết khóc rồi, thật mà… Tại nội mừng quá mà…
Bà c& |