Cho Một Nụ Hồng   Châu Liên Pages  1  2  3  4  Next 
Tập 1

Đang dán mắt nh́n những đồ lưu niệm xinh xắn được chưng bày trong tủ kính, Đông An bỗng giật ḿnh v́ tiếng gọi của bà Phú Tường :
- Đông An....
Nh́n thấy gương mặt cau có của bà giám đốc khả kính, Đông An vội vọt về nơi bà đang ngồi. Cô cười cầu tài :
- Dạ, bà gọi cháu.

Sửa lại cặp kính lăo đang trễ xuống mũi, nh́n lom lom Đông An từ đầu xuống chân bà Phú Tường nheo mũi :
- Cô làm ǵ đằng kia thế ?
Đông An lễ phép :
- Dạ, cháu đang xem mấy chiếc ṿng làm bằng vỏ óc trong cửa hàng lưu niệm.
Bà Phú Tường ngọt nhạt :
- Có đẹp không ?
Đông An hồn nhiên :
- Thưa bà, đẹp tuyệt vời. Đủ thứ sắc màu. Màu ô liu, màu tim tím. Có cả màu san hô nữa.
Bà Phú Tường nheo mắt :
- Đẹp lắm sao ?
Đông An gật đầu :
- Vâng.
Bà Phú Tường dài giọng :
- Thế à ?
Đông An mỉm cười hiền hậu :
- Nếu bà nh́n thấy, có lẽ bà sẽ mua chỗi ốc màu san hô. Trong các màu, màu san hô là đẹp nhất. Màu ô liu cũng đẹp, nhưng không có thể sánh với màu san hô.
Bà Phú Tường nheo mũi :
- Ta mà đeo mấy chiếc ṿng làm bằng vỏ ốc rẻ tiền đó ư ?
Đông An xuưt xoa :
- Nhưng nó đẹp lắm, thưa bà.
Bà Phú Tường đánh thượt thở dài một cái. Thế đấy. Ngày nào bà cũng la rầy Đông An hết chuyện này đến chuyện khác chứ đâu phải dễ tính đâu mà con bé vô tư này hay quên sợ. H́nh như nó chỉ sợ bà một lát lúc bà la ầm ầm rồi lại quên ngay. Như bây giờ chẳng hạn, lẽ ra nó phải hiểu là bà đang căng thẳng như một sợi dây đàn. Thật không có ǵ khổ sở hơn là sự chờ đợi. Bà đang hồi hộp chờ đơi gặp lại Vĩnh Kha , đứa cháu nội mà bà yêu quư nhất trên đời. Vậy mà c̣n hơn một tiếng đồng hồ nữa chuyến bay mới hạ cánh.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô không có ǵ để quan tâm ngoài mấy chiếc ṿng vỏ ốc nữa sao ?
Đông An găi đầu. Đúng là như thế thật, v́ cô không biết phải làm ǵ trong gian pḥng đợi thật rộng lớn thênh thang này. Được ngắm nh́n những chiếc ṿng mỹ nghệ thật dễ thương dù sao cũng dễ chịu hơn nhiều.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Sao cô lại im lặng, không trả lời câu hỏi của ta ?
Thấy Đông An im như thóc, bà Phú Tường thở dài :
- Thế cô có biết v́ sao ta có mặt ở đây từ tờ mờ sớm không ?
Liếc nhanh gương mặt khó đăm đăm của vị giám đốc già ngót nghét 60 tuổi, Đông An ỉu x́u :
- Dạ...
Bà Phú Tường hất hàm :
- Tất nhiên không phải ta và cô đến sân bay để ngắm xem thiên hạ đưa tiễn nhau, phải không ?
Đông An chớp mi:
- Vâng.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Thế th́ cô nói đi. V́ sao ta và cô phải có mặt ở đây trong lúc công việc ở công ty đang ngập đến tận cổ ? Hay cô lại quên mất lư do rồi ?
Đông An cụp mi nh́n xuống đất.
Trời ạ. Làm sao cô có thể quên một nhiệm vụ trọng đại đến thế. Suốt một tháng nay, ngày nào bà Phú Tường cũng nhắc đi nhắc lại với cô chuyện tổ chức đón Vĩnh Kha --- người cháu nội duy nhất của bà.
Lẽ ra, theo dự định là một cuộc tiếp đón long trọng với những người có chức vụ trong công ty nhưng giờ phút chót bà Phú Tường lại đổi ư v́ muốn có một không khí thật ấm cúng trong gia đ́nh.
Cô cũng không hiểu v́ sao bà lại chọn cô khi dưới đôi mắt của bà, cô chỉ là một con bé hậu đậu luôn luôn làm sai ư của bà.
Bà Phú Tường giục :
- Sao cô không chịu trả lời câu hỏi của ta ?
Đông An lí nhí :
- Thưa, hôm nay cậu Kha từ Pháp trở về.... nên ... nên...
Như chỉ chờ có thể, bà Phú Tường lên giọng :
- Thế mà ta cứ ngỡ là cô quên mất là ta ra sân bay từ sáng sớm để làm ǵ. Ta đưa cô tháp tùng để đón đứa cháu ruột yêu quư của ta, chứ đâu phải để cô đi xem... vỏ ốc. Ta th́ đang nôn nóng chờ đợi cháu ta từng giờ từng phút, c̣n cô lại lông nhông với mớ đồ mỹ nghệ rẻ tiền. Côb làm ta phát bực rồi đó.
Thấy Đông An vẫn đứng xớ rớ chứ chưa chịu ngồi xuống, bà Phú Tường khẽ gắt :
- Sao ? Hay là cô c̣n tiếc mấy chiếc ṿng vỏ ốc đằng kia ? Ngồi xuống đi.
Rón rén ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bà Phú Tường , Đông An thở hắt nhè nhẹ. Giá như bà Phú Tường nh́n thấy những chiếc ṿng xinh xinh ấy nhỉ. Có lẽ bà cũng thông cảm cho cô thôi. Ai bảo là những đứa con gái lóc chóc như cô mới thích những thứ đó. Lúc năy, cũng có mấy bà lớn tuổi như bà Phú Tường ghé vào cửa hàng lưu niệm mua những chiếc ṿng vỏ ốc màu san hô. Đâu phải thứ ǵ đắt tiền mới đẹp đâu. Nếu lúc năy bà Phú Tường không gọi, có lẽ cô đă kịp mua cho ḿnh một chiếc ṿng đeo tay xinh xắn rồi.
Ch́a cho Đông An thanh kẹp Chewing Gum, bà Phú Tường hắng giọng :
- Cô ăn đi.
Lắc đầu với vẻ mềm mỏng, Đông An lễ phép :
- Cám ơn bà.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Sao lại từ chối ?
Đông An ngắc ngứ :
- Dạ...
- Sao thế ?
Đông An cười gượng ngùng. Đă hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, không biết bà Phú Tường đă đưa cho cao bao nhiêu phong kẹo Chewing Gum và cô đă nhai muốn ... sái cả quai hàm.
Vẻ mặt khó đăm đăm , bà Phú Tường không rời khỏi chiếc đồng hồ lớn lớn treo trong đại sảnh.
Trông bà thật sang trọng và lạnh lùng trong chiếc áo dài bằng vải gấm màu hổ phách, búi tóc được bói cao và duỗi hạt bằng ngọc. Bên cạnh bà là một Đông An với mái tóc cắt ngắn ngang vai. Cô trạc 20 tuổi với đôi mắt nai mở to thật hồn niên ngây thơ. Một vẻ hồn nhiên thật tươi tắn mà có ai đó có thể lầm cô là một nữ sinh trung cấp kế toán toán và đang làm việc tại một công ty lớn tại thành phố.
Đông An cắm móng tay nh́n mọi người đi lại trong pḥng chờ. Một tiếng đồng hồ nữ --- đó không phải là một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhất là khi bên cô là vị giám đốc cực kỳ khó tính luôn thích rầy la kẻ khac. Mà kẻ khác ấy lại chính là.... cô
- Cô không bỏ được thói quen cắn móng tay sao ?
Khẽ giật ḿnh , Đông An bối rối nở nụ cười cầu tài nhưng bà Phú Tường đă mắng xối xả :
- Cô không biết là ḿnh có nhiều tật xấu sao ? Hừ... Ta đă nhiều lần bảo cô bỏ tật cắn móng tay rồi kia mà. Cô chẳng khác ǵ một con bé đang học cấp một. Thật không ra làm sao cả.
Vội buông tay xuống , Đông An lí nhí :
- Vâng... Cháu đă nhớ....
Trước ánh mắt đầy uy quyền của bà giám đốc. Đông An vội cụp mi nh́n xuống đất. Từ ngày cô vào làm việc ở công ty của bà, hầu như không có ngày nào là Đông An không bị la mắng
Thật t́nh mà nói, cô cũng không biết làm như thế nào để vừa ḷng bà giám đốc. Càng bị mắng cô càng luống cuống lên, rốt cuộc không biết phải làm như thế nào cho bà giám đốc vừa ḷng
Chờ đợi măi. Cuối cùng th́ Đông An cũng như etrút gánh nặng ngàn cân khi tiếng của cô phát thanh viên vang lên trong loa :
- Chuyến bay quốc tế Pháp - Việt c̣n 10 phút nữa là hạ cánh...
Như bật ra khỏi ghế, bà Phú Tường ra lệnh :
- Nhanh lên... Nhanh lên. Cô không nghe người ta nói ǵ sao ?
Quưnh quáng, Đông An kêu lên :
- Ôi, cháu phải làm ǵ?
Bà Phú Tường quát :
- Làm ǵ hử ? Sao lại có một con bé ngốc nghếch đến như thế nữa không biết. Đi theo ta, mau lên.
Đông An vội lót tót đi theo bà, không quên ôm luôn bó hoa năy giờ được đặt ở trên chiếc bàn gần đó. Đó là hai boá hoa rất đẹp. Cũng v́ bó hoa này mà sáng nay cô đă bị bà Phú Tường mắng tơi bời v́ tội không làm theo đúng ư của bà khi cố ư xen vào bó hồng nhung rực rỡ là cành Baby trắng. Những bông hoa tí xíu màu trắng mới đẹp làm sao. Thế mà bà Phú Tường bảo nh́n chúng hệt như... một mới cỏ rối.
Người già thường khó tính.
Đó là câu mà Đông An thường tự an ủi ḿnh mỗi khi bị bà giám đốc mắng mỏ. Chỉ cầm làm không đúng ư bà là cô đă bị la tơi bời.
Trước cửa đi ra, người đông không thể tả. Chẳng c̣n cách nào hơn Đông An đành chen lấn thật hăng để... mở đường cho cô và bà Phú Tường.
- Ui da ...
Có tiếng ai đó kêu lên v́ đau khi đôi sapo đè nặng đến... mấy kilogam của Đông An đạp lên chân của họ. Mặc Đông An vẫn xông tới thật hăng. Sau lưng cô là những tiếng la oa oái của.... những kẻ khốn khổ.
Bà Phú Tường bám theo Đông An như h́nh với bóng. Sự xông xáo, của cô làm cho bà hài ḷng. Có thế chứ. Nếu không coi bộ bà và Vĩnh Kha lại nhau trong rừng người này quá.
Đông An kéo tay bà Phú Tường lách lên hàng người đầu tiên. Cô thở hổn hển sau ... chiến công hiển hách của ḿnh. Chợt nh́n lại bó hoa đang cầm trên tay. Đông An giật thót cả người.
Trời ạ. Đi tiêu đâu mất mấy bông hồng rực rỡ , chỉ c̣n lại mấy cành hoa Baby và một mới cành lá hồng cùng ... gai nhọn của nó.
Vội giấu bó hoa sau lưng thật nhanh, Đông An liếc bà Phú Tường một cái. May cho cô. Bà đang hể hả v́ chiến tích mà cô lập được. Vẻ mặt đầy phấn chấn, bà Phú Tường phán :
- Cô rất giỏi. Vĩnh Kha sẽ nhận ra ta ngay khi nó đi ra cửa kiểm soát. Nếu cô không chen lấn như thế, bà cháu ta lại nhau là cái chắc.
Đông An cười như mếu :
- Vâng.
Đưa tay nh́n đồng hồ, bà Phú Tường vui vẻ :
- C̣n 5 phút nữa. Cô nhớ là tặng hoa cho Vĩnh Kha ngay khi Vĩnh Kha tiến về phía ta đấy nhé.
Đông An găi đầu :
- Vâng.
Bà Phú Tường sôi nổi :
- Thế cô có biết hoa hồng biểu tượng cho ǵ không ?
Đông An nhỏ nhẹ :
- Thưa, hoa hồng biểu tượng cho t́nh yêu.
Như đoán trước câu trả lời của cô, bà Phú Tường cười đắc ư :
- Ta biết. Cô và nhiều người chỉ hiểu được như thế. Hồng không chỉ biểu tượng cho t́nh yêu mà c̣n biểu tượng cho sự hân hoan, cho sự thành đạt và cho cả niềm hy vọng nữa đấy. Nói chung, hoa hồng biểu tượng cho hạnh phúc viên măn.
Vẫn giữ bó hoa tơi tả sau lưng, Đông An cười như mếu. Nếu bà giám đốc khả kính của cô biết ... những niềm hạnh phúc... viên măn của bà đang bị những kẻ chen lấn sau lưng cô và bà đang ra sức giẫm đạp tơi bời th́ cô không biết sẽ xảy ra chuyện ǵ. Coi bộ phen này cô chết với bà quá.
Giọng cô ngắc ngứ :
- Hoa Baby cũng có biểu tượng riêng của nó, thưa bà.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Baby. Những bông hoa nhỏ tí ti như ... cỏ dại ấy mà cũng có biểu tượng sao?
Đông An cười hiền :
- Vâng. Dù nhỏ xíu như thế nhưng biểu tượng của Baby cũng ... vĩ đại không kém ǵ hoa hồng.
Sự so sánh cua Đông An khiến bà Phú Tường không hài ḷng. Bà đă cười khan một tiếng :
- Một mớ cỏ dại ấy mà so sánh với hoa hồng, chúa tể của các loài hoa được sao
Đông An nhỏ nhẹ :
- Baby tượng chưng cho sự hạnh phúc vững bền. Hoa rất lâu tàn. Người ta mong cho hạnh phúc của con người cũng như thế. Không chỉ viên măn mà c̣n vững bền. Sự vững bền rất quan trọng. Đó là lư do v́ sao người ta cần Baby xen với những loài hoa khác.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Thế sao ?
Đông An đỏ bừng mặt :
- Đôi lúc người ta c̣n .. c̣n ... c̣n
Thấy Đông An bỗng im bặt, la lùng nh́n cô bà Phú Tường nhíu mày :
- Sao ? Cô cứ nói đi, ta không mắng cô đâu.
Đông An hít một hơi thật dài :
- Thưa bà, đôi lúc người ta c̣n dùng Baby để ... thay cho bông hồng nếu ... không t́m thấy bông hồng. Nói chung, hồng cũng được mà Baby cũng được. Không nhất thiết phải có hoa hồng
Bà Phú Tường cười nhạt. Thế đấy. Bà không hiểu cô nhóc này đào ra đâu những ư nghĩ lạ lùng. Nhưng đă hứa la sẽ không là Đông An nên bà Phú Tường chỉ c̣n biết lắc đầu ngán ngẩm rồi quay lại nh́n chầm chầm vào lớp cửa kính ngăn cách sân bay và bên ngoài.
Máy bay hạ cánh.
Giây phút mà bà Phú Tường nôn nóng chờ đợi cuối cùng cũng đến.
- Cháu của ta ḱa, cô thấy không ?
Chỉ tay về anh chàng cao lớn đang tách khỏi đám đông đi nhanh về phía cô bà Phú Tường , bà Phú Tường nghẹn ngào gọi :
- Vĩnh Kha ...
- Nội ...
Mở to mắt nh́n anh chàng cao lớn có khôn mặt thật điển trai đang ôm choàng bà Phú Tường với khuôn mặt xúc động bồi hồi. Đông An chớp mi liền mấy cái
Cô chợt nhớ đến nội của cô. Giá như cô cũng c̣n bà nội như Vĩnh Kha th́ hạnh phúc biết mấy.
Phút hội ngộ thật cảm động.
Thật lạ lùng, trước mặt cô không phải là một vị giám đốc khó tính từng được nhiều nhân viên gọi là " thép ". Trên đôi má nhăn nheo của bà Phú Tường là nhừng giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi.
Vĩnh Kha lắc vai bà :
- Ḱa nội ... Sao nội lại khóc ... ?
Bà Phú Tường khịt mũi :
- Cuối cùng th́ con cũng đă về. Lần này ta tự thề với ḷng ḿnh là từ nay không cho con đi đâu cả. Ta đă xa cách con đến 5 năm trời. Thật là khủng khiếp ... 5 năm chờ đợi ...
Vĩnh Kha kêu lên :
- Nội gầy quá. Con không ngờ dạo này nội gầy đến thế.
Bà Phú Tường mỉm cười qua hàng nước mắt:
- Ta vẫn khỏe. Con đừng lo lắng cho ta. Nh́n thấy con vững chăi khỏe mạnh như thế này là ta vui lắm rồi.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Con mong nội từ nay chú ư đến sức khỏe của ḿnh hơn.
BÀ Phú Tường gật đầu :
- Từ nay có con bên cạnh ta, ta sẽ càng phấn chấn hơn bao giờ hết. Không có ǵ có thể chi phối ta nữa. Ta sẽ khỏe mạnh và vui sống hơn bao giờ hết.
Vĩnh Kha cảm động :
- Nếu biết trước sự ra đi của con làm nội buồn như thế này, có lẽ con đă không đi du học.
Bà Phú Tường mỉm cười :
- Sao con lại nói như thế. Vĩnh Kha. Ta rất tự hào về con đấy.
Măi nói chuyên với bà Phú Tường , giờ Vĩnh Kha mới chú ư đến cô gái đứng cạnh bên nội anh. Một cô gái với đôi mắt màu nâu mở to như hai giọt sương mai. Cô cứ vân ve những bông hoa Baby màu trắng với nụ cười bối rối rất đỗi hiền lành.
Bà bắt gặp cái nh́n của Vĩnh Kha, bà Phú Tường chợt nhớ là Đông An vẫn cầm măi bó hoa trên taỵ Bà kêu lên :
- Đông An ... Cô không biết là ḿnh phải làm ǵ sao ?
Bà bắt gặp cái nh́n của Vĩnh Kha, bà Phú Tường chợt nhớ là Đông An vẫn cầm măi bó hoa trên tay. Bà kêu lên :
- Đông An ... Cô không biết là ḿnh phải làm ǵ sao ?
Đông An ngượng ngùng trao bó hoa cho Vĩnh Kha. Rơ là cô bị la oan. Năy giờ Vĩnh Kha và bà Phú Tường đă không để cô kịp... thi hành nhiệm vu.
Cô lí nhí :
- Chúc mừng anh đă trở về.
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Cám ơn
Nh́n sững bó hoa tơi tả trên tay Vĩnh Kha , bà Phú Tường quay phắt lại nh́n Đông An. Giọng bà giận dữ :
- Thế này là thế nào ?
Đông An hoảng hồn :
- Thưa bà , cháu ... cháu ...
Bà Phú Tường quát khẽ :
- Ta hiểu. Cô xem thường ta đến nước ấy là cùng.
Đông An vội nói :
- Không. Thưa bà, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn ngoài ư muốn của cháu.
Ngạc nhiên hết nh́n nội lại nh́n Đông An. Vĩnh Kha xen vào :
- Thưa nội, có chuyện ǵ thế ?
Bà Phú Tường giận dữ :
- Con hăy để mặc ta nói chuyện với cô gái này. Chỉ là một chuyện nhỏ thôi nhưng ta không muốn ai qua mặt ta cả.
Đông An nói như khóc :
- Thưa bà, cháu không cố ư.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô có quyền thích Baby hay một mới cỏ dại nào đó tùy ư cô. Nhưng cô phải biết tôn trọng ta. Cô không thể ngang nhiên ném những bông hồng đẹp đẽ để thay vào một mới cỏ dại, cô hiểu không ?
Đông An nhỏ nhẹ :
- Thưa bà, cháu không hề ném những cành bông hồng như bà nghĩ. Cháu biết là bà chỉ thích hoa hồng.
Bà Phú Tường giận dữ :
- Thế th́ chúng đâu rồi , hở ?
Đông An giọng khổ sở :
- Lúc cháu chen lấn với mọi người, những bông hồng đă... rơi rụng mất. Cháu không ngờ là như thế.
Trợn mắt nh́n Đông An , bà Phú Tường chỉ c̣n biết lắc đầu. Giờ bà mới nhớ là không chỉ đôi sapo của Đông An nghiến lên chân thiên hạ. H́nh như lúc cô chen lấn, mọi người c̣n la oai oái v́ bị gai hồng đâm vào người. Thế đấy, h́nh như cô nhóc này chưa bao giờ làm được một điều ǵ thật trọn vẹn. Khen chưa kịp xong th́ lại đă thấy hối tiếc v́ lời khen của ḿnh.
Nh́n bó hoa trên tay Vĩnh Kha, bà Phú Tường giọng chán ngán :
- Con thông cảm cho ta. Ta đă chuẩn bị một bó hoa hồng thật đẹp nhưng Đông An đă làm hỏng tất cả. Nó không nâng niu những đóa hồng và đă làm rơi rụng khi chen lấn trong sân bay.
Nh́n xuống những bông hoa nhỏ xíu màu trắng thật dễ thương , Vĩnh Kha mỉm cười :
- Bó hoa rất đẹp, thưa nội.
Giọng bà Phú Tường đầy nghi hoặc :
- Thật không ?
Vĩnh Kha cười thành tiếng :
- Thế nội không thấy là chúng rất đẹp sao ? Người ta gọi hoa là Baby cũng v́ thế. Những bông hoa này đẹp và tươi tắn như tên gọi.
Bà Phú Tường băn khoăn :
- Có lẽ con nói thế để chỉ làm vui ḷng ta đấy thôi.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Con thích Baby thật mà.
Quay sang Đông An, Vĩnh Kha lịch sự :
- Cám ơn cô nhé.
Bà Phú Tường giới thiệu :
- Đây là Đông An, nhân viên văn thư của ta. Sáng nay ta và Đông An đến sân bay cách đây hai tiếng đồng hồ để đón con.
Vĩnh Kha ngạc nhiên :
- Chờ đợi đến hai tiếng đồng hồ ? Người ta đă thông báo với nội sai giờ máy bay hạ cánh à ?
Bà Phú Tường mỉm cười :
- Người ta báo giờ hạ cánh chính xác từng phút một. Nhưng ta muốn đến đây thật sớm v́ nếu ở nhà ta sẽ không chịu nổi, ta rất sốt ruột mong đợi con.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Nội làm con cảm động hết sức. Con cũng có cảm giác hệt như nội. Ngồi trên máy con chỉ mong ma chóng đến nơi. Được gặp lại nội, thật không có ǵ hạnh phúc hơn.
Bà Phú Tường mỉm cười sung sướng :
- Ta và con ra xe đi.
Vĩnh Kha vội nói :
- Nội chờ con một lát. Con phải đi lấy hành lư đây.
Bà Phú Tường khoát tay :
- Không ... Sẽ có Đông An lo cho con... Hóa đơn nhận hàng của con đâu ?
Vẻ mảnh mai của Đông An khiến Vĩnh Kha ngần ngại. Anh băn khoăn hỏi :
- Liệu cô ta có ... xách nổi hành lư của con không ?
Bà Phú Tường nhíu mày :
- Con khỏi bận tâm. Công việc đó là của Đông An , cô ta làm được mà. Con cùng nội ra xe đi.
Tâm trạng bồi hồi, măi hàn huyên bà Phú Tường và Vĩnh Kha quên cả thời gian. Chỉ đến khi chợt nh́n lại không thấy Đông An đâu cả. Vĩnh Kha mới xem lại đồng hồ. Anh thắc thỏm hỏi :
- Cái cô ... ǵ đó đến giờ này sao không thấy hả nội ? Năy giờ hơn nửa giờ rồi...
Sa sầm nét mặt , bà Phú Tường phán :
- Đông An bao giờ cũng thế. Nó làm ta bực ḿnh quá đổi. Nó phải biết là ta và con đang sốt ruột chờ nó chứ. Lạ thật, ta cũng không biết v́ sao nữa.
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Nội đứng đây, để con vào trong đó xem sao.
Bà Phú Tường chưa kịp ngăn lại th́ anh đă xăm xăm đi thẳng.
Vĩnh Kha t́m thấy Đông An bên cạnh mới hành lư của anh, cô đang căi ǵ đó với một nhân viên sân bay nh́n có vẻ hăng lắm.
Vừa nh́n thấy Vĩnh Kha, Đông An liền reo lên :
- May quá ... Anh đây rồi.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Có chuyện ǵ thế ?
Đông An vội nói :
- Có một trục trặc nhỏ nhưng tôi đă giải quyết gọn. Có một anh chàng lấy nhầm hành lư của anh và tôi đă kịp choanh ta một bài học nhớ đời.
Vĩnh Kha ngạc nhiên :
- Sao lại có thể nhầm được ?
Đông An chép miệng :
- Ai mà biết được. Tôi không biết hắn có cố ư hay không , chỉ có một điều là cái samsonite của hắn giống hệt anh. Xui cho tôi, tôi vừ giật đứt mảnh giấy đính trên hành lư của anh cho vào sọt rác th́ hắn ở đâu nhảy ra , cầm lấy chiếc samsonite của anh ... May mà tôi nh́n thấy kip....
Vĩnh Kha so vai :
- Cũng có thể là anh ta nhầm. Thôi, cô gọi người đẩy hành lư ra xe cho tôi. Nội tôi chờ như thế là hơi lâu rồi đó. Bà không được hài ḷng về chuyện này đâu.
Đông An dẩu môi :
- Như anh thấy rồi đó, lỗi đâu phải do tôi. Nếu không có vụ tên đàn ông đó lấy nhầm hành lư của anh th́ tôi đă hoàn thành nhiệm vụ từ lâu.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Thế tại sao cô lại vứt bỏ tờ phiếu đính trên hành lư của tôi ?
Đông An chu môi :
- Anh không thấy là vướng víu sao ? Có đến 5 tờ giấy lủng lẳng như thế trên đống hành lư của anh. Tôi thấy cần phải cho vào sọt rác cho tiện.
Vĩnh Kha so vai :
- Cô phải hỏi ư kiến tôi chứ ?
Đông An tṛn xoe mắt :
- Về chuyện ǵ ?
Vĩnh Kha nhăn mặt :
- C̣n chuyện ǵ nữa ? Cô không thể hiểu được tôi nói ǵ sao ?
Đông An bậm môi :
- Không lẽ chỉ mấy tờ giấy đáng cho vào sọt rác ấy mà tôi phải phóng ra băi đậu xe để.... xin ư kiến của anh.
Vĩnh Kha cao giọng :
- Thứ mà cô cho là nên quẳng vào sọt rác chính là phiếu kiểm tra của hải quan đấy.
Đông An thở dài :
- Sao anh nói giống tên đàn ông định chôm chiếc samsonite của anh quá chừng. Thật là rắc rối
Khẽ cau mày, giọng Vĩnh Kha lạnh nhạt :
- Rắc rối là do cô tự tạo ra. Tôi ra xe trước đây. Cô đừng để nội tôi và tôi đợi nữa.
Quệt mồ hôi đang vă ra trên trán, Đông An nh́n theo dáng cao lớn ngang tàng của Vĩnh Kha đang khuất dần. Tự dưng cô thấy hơi ấm ức. Coi bộ anh chàng này cũng là bản sao của nội anh ta quá. Khó tính khủng khiếp. Mà thôi, những kẻ làm công như cô lúc nào cũng quen với hai chữ phục tùng th́ tốt hơn. Cứ mất công nghĩ ngợi càng thêm tức.
Vừ nh́n thấy Đông An với mớ hành lư trên xe đây , bà Phú Tường ngọt nhạt bảo :
- Sao lâu thế? Cô lại ... ghé đến hàng mỹ nghệ nữa à ?
Đông An nhún nhường :
- Thưa không....
Bà Phú Tường cau có :
- Cô có biết là ta bực ḿnh v́ tích chậm chạp như rùa của cô không ?
Vội chỉ cho người phu khuân vác chất đồ đạc lên xe , Đông An liền chui tọt ra băng ghế sau với vẻ mặt cam phận. Liếc Vĩnh Kha một cái thật nhanh , cô cảm thấy ḷng nặng nề hơn khi khuôn mặt của anh cũng đang khó đăm đăm. Chừng như anh cũng đồng t́nh với nội của anh nhưng không nói ra.
Có vẻ chưa hả cơn giận, bà Phú Tường cao giọng :
- Ta sẵn sàng cho cô nghỉ việc ở công ty nếu tuyển được người thay cô đấy, cô có biết không ?
Đông An khẽ cắn móng tay. Chợt nhớ bà Phú Tường rất ghét thói quen này của cô. Đông An vội rụt tay lại và liếc nhanh bà một cái. Đây không phải là lần đầu tiên bà Phú Tường dọa đuổi việc cô. Cô cũng không biết phải làm như thế nào để bà hài ḷng nữa.
Quay sang Vĩnh Kha, bà Phú Tường dịu giọng :
- Lâu lắm rồi con mới trở về thành phố, ta sợ là con quên đường đó.
Vĩnh Kha cười lớn :
- Con giành với nội ngôi sau tay lái v́ con muốn thỬ lại trí nhớ của ,́nh. Thành phố sau 5 năm thay đổi rất nhiều. Đẹp hơn và nhiều cây xanh hơn.
Giọng bà Phú Tường quan tâm :
- Con c̣n nhớ đường chứ ? Nếu có quên , để nội cầm lái cho.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Nội đừng lo. Quên nữa ... Nội không có tài xế riêng hay sao mà phải đích thân cầm lái.
Bà Phú Tường giọng sang sảng :
- Nội c̣n minh mẫn và khỏe mạnh mà con. Phó thác tất cả cho bọn tài xế lái xe như ăn cướp ư, không đời nào.
Vĩnh Kha kêu lên :
- Ḱa nội, đâu phải tài xế nào cũng lái xe ẩu đâu.
Bà Phú Tường lắc đầu :
- Nhưng t́m ra một tên tài xế đsàng hoàng không phải là chuyện dễ dàng.
Vĩnh Kha mỉm cười. Hoài nghi. Đó cũng là một tính cách của nội anh. Anh biết đó không phải là ưu điểm nhưng dù sao nội anh đă nội anh từ khi nhỏ. Ba mẹ mất sớm, anh sống trong t́nh yêu thương của nối. Với anh, nội anh dường như là tất cả.
Chợt nh́n vào kính chiếu hậu, Vĩnh Kha bắt gặt khuôn mặt cau có của Đông An. Anh hơi mỉm cười. Một người có tính cách mạnh mẽ như nội của anh mà tuyển dụng một cô gái vừa hậu đậu vừ lư sự như thế này cũng là chuyện lạ...
Chiếc xe dừng bánh trước một ngôi nhà sang trọng màu xanh da trời. Đông An vội nhảy ra xe để đỡ bà Phú Tường xuống nhưng Vĩnh Kha đà nhanh hơn cô nữa. Mở cửa cho bà, anh lễ phép :
- Mời nội...
Đường bệ bước xuống xe, bà Phú Tường nh́n Đông An ra lệnh :
- Cô xuống bếp xem bà quảng gia và chị bếp đă sẵn sàng cho bữa ăn trưa nay chưa. Đừng để chậm trễ đấy nhé.
Đông An vừa dợm bước đi th́ bà đă khoát tay nói tiếp :
- Khoan đă. Trước tiên là hăy cho người mang tất cả hành lư lên pḥng Vĩnh Kha và kiểm tra lại pḥng ngủ đă tươm tất chưa. Ta muốn tất cả phải hoàn hảo. Nhớ đấy nhé. Hoàn hảo.
Không một phút chậm trễ. Đông An làm theo lệnh của bà Phú Tường. Cho dù trong ḷng cô đang tự hỏi , cô là văn thư của công ty hay chỉ là một nhân viên sai vặt. Nếu không v́ sợ làm phật ḷng luật sư Doăn -- người bảo trợ và cũng là chỗ quen biết với bà Phú Tường , có lẽ cô đă rời khỏi ngôi nhà này từ lâu.
Không muốn làm cho bà Phú Tường phật ḷng, sau khi gọi người mang hành lư lên pḥng Vĩnh Kha, Đông An vội vọt lệ lên pḥng của anh. ( Cho dù cả một tháng nay, ngày nào bà Phú Tường cũng vào pḥng kiểm tra từ màn gió treo cửa cho đến thảm trên sàn, hệ thống nước nóng lạnh trong pḥng tắm ... )
Ngầm nh́n căn pḥng , Đông An tin rằng Vĩnh Kha sẽ hài ḷng về căn pḥng mà cô đă mất nhiều công sức để chuẩn bị.
Rèm cửa màu lá mạ. Nệm giường màu xanh da trời. Thảm Ba Tư màu gạch non. Cách bài trí torng căn pḥng thật hài hoà và thanh nhă. Khép nhẹ cửa pḥng, Đông An cả thấy yên tâm.
Rồi cô đi vào bếp.
Ở đây, mọi người đang tất bật cho những món mà Vĩnh Kha đă từ lâu không được ăn ở quên nhà. Cá lóc nấu canh chua, xà lách soong trộn với thịt ḅ, thịt ba sợi kho tộ và cá bóng kho sặc. Mùi thơm trong bếp khiến Đông An thấy cồn cào trong ruột.
Cô sực nhớ ra từ sáng đến giờ chưa cho thứ ǵ bụng v́ bà Phú Tường đă lôi cô ra sân bay để chờ Vĩnh Kha từ năm rưỡi sáng lúc mà mọi người trong nhà đang c̣n say giấc.
Đói kinh khủng. Coi bộ giờ cô có khả năng... ăn thi với cả tên đàn ông vừa được ghi vào sách Guiness về tài ăn nhiều nhất thế giới quá.
Chị Năm làm bếp giọng vui vẻ :
- Không ngờ cậu Vĩnh Kha đẹp trai ghê Đông An hả ?
Đông An ừ hứ trong cổ. Cô cũng đâu có th́ giờ để quan tâm đến chuyện đó. Nếu có ấn tượng th́ đó là một anh chàng có vẻ phách lối không thua ǵ nội của anh ta. ( Công bằng mà nói th́ cái cách ăn mặc của anh ta cũng quyến rũ không kém ǵ một tài tử thượng thặng. Quần kaki màu tro, áo pull màu rêu. Khuôn mặt điển trai với hàng mày rậm. Coi bộ không ít cô gái đẹp đà từng rụng tim v́ anh ta )
Chị Năm vẫn giọng sôi nổi :
- H́nh như đợt này bà giám đốc có ư định chọn vợ cho cậu Vĩnh Kha đó. Không biết ai sẽ lọt vào mắt xanh của bà giám đốc đây.
Đông An tṛn mắt :
- Tại sao lại phải lọt vào mắt xanh của bà giám đốc ?
Chị Năm cười hể hả :
- Khờ quá cưng ơi. Ai không biết là cưới vợ cho cậu Vĩnh Kha th́ phải do cậu Vĩnh Kha quyết định. Nhưng mỗi vườn mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Trong ngôi nhà này, mọi chuyện đều do bà giám đốc quyết định. Nếu cô nào được bà giám đốc duyệt xem như đă đi hết nửa đường.
Đông An lắc đầu cười. Cô cũng đâu quan tâm chuyện của thiên hạ làm ǵ. Chị biết là bụng cô đang réo biểu t́nh. Chuyện đó thiết thực hơn nhiều.
Xoa tay lên bụng, Đông An thở dài :
- Em đói bụng ghê. Từ sáng đến giờ chưa ăn ǵ cả.
Chị Năm tṛn mắt :
- Sao không ăn ?
Đông An xụ mặt :
- Em đâu có thời gian.
Chị Năm mắng yêu :
- Công lên chuyện xuống ǵ mà không có th́ giờ.
Đông An tả oán :
- Bộ chị quên là mới năm giờ sáng bà giám đốc đă cho người đập cửa ầm ầm gọi em dậy sao ?
Chị Năm cười gịn giă:
- Ừ nhỉ, chị quên mất.
Đông An ca cẩm :
- Bà giám đốc hối đến mức thiếu đường em vắt gị lên cổ mà chạy cũng không kịp.
Chị Năm vui vẻ :
- Chuyện đó th́ ai cũng biết. Bà giám đốc khi nào cũng thế. Với bà mọi chuyện đều quan trọng đến mức... nghiêm trọng rồi cuối cùng đến mức ... trầm trọng.
Đông An cười :
- Chị nói thế mà không sợ bà giám đốc nghe sao ?
Chị Năm cười :
- Trước khi nói, người ta cũng chịu khó ngó tới ngó lui rồi cưng ơi.
Đông An cười. Nhưng cười cũng không đỡ đói nên cô lại ỉu x́u.
Chị Năm trách yêu :
- Thế tại sao lúc ra sân bay, em không kiếm chi ăn cho đỡ đói.
Đông An găi đầu. Không phải cô vô t́nh với... bao tử của ḿnh. Ngặt một nỗi là bà Phú Tường không chịu đi ăm điểm tâm v́ cứ sốt ruột nóngg đợi cháu nội, sao cô dám ... qua mặt đi ăn một ḿnh.
Chị Năm xởi lởi :
- Tội nghiệp Đông An ghê. Thôi th́ có mấy cái bánh tráng nướng sẵn , Đông An lấy đại một cái ăn đỡ đói đi.
Vẻ mặt sáng rỡ, Đông An tía lia :
- Báng tráng đâu chị ? Sao năy giờ chị không nói ?
Chị Năm cười :
- Chờ chút , chị lấy cho.
Dúi hai chiếc bánh tráng đă được nướng gịn vào tay Đông An , chị Năm giọng đầy yêu thương :
- Ăn đi cưng , kẻo đói rồi xỉu đó.
Dù đang đói nhưng Đông An vẫn thích đùa :
- Có ǵ đâu. Nếu em xỉu th́ chị gọi bà giám đốc giùm.
Nguưt yêu Đông An , chị Năm cười :
- Gọi chi vậy ?
Đông An lí lắc :
- Bắt đền.
Không ḱm được , chị Năm ph́ cười. Chị dí tay lên chót mũi Đông An :
- Cái con nhỏ này.
Ngồi bệt trên bậc cấp ngay cửa , Đông An cười thật tươi :
- Nếu có bánh ướt và thêm chén mắm nêm nữa th́ tuyệt vời phải không chị Năm ? Em thích nhất là ăn bánh tráng đập đó. Lâu rồi không ăn , nhắc lại thấy nhớ nhớ.
Chị Năm vui vẻ :
- Chờ hôm nào lănh lương , hai chị em ḿnh đi ăn.
Đông An nheo mũi :
- Bánh tráng đập rẻ rề , cần ǵ phải đợi kỳ lương.
Chị Năm sôi nổi :
- Tại chị muốn đăi em thêm thứ khác nữa đó.
Đông An cười cười :
- Chị đừng làm mắc nghẹn v́ mừng đấy nha.
Đông An mới nhai được khoảng nửa cái bánh và qua tạm cơn đói th́ có tiếng gọi :
- Đông An ... Cô ở đâu ...
Xuất hiện ở ngưỡng cửa bếp là bà quản gia.
Đông An vội lên tiếng :
- Có ǵ không d́ ?
Bà quản gia vẻ mặt lo lắng :
- Cậu Vĩnh Kha nhờ tôi t́m cô. H́nh như cậu ấy có điều ǵ không hài ḷng về cô th́ phải.
Đông An buột miệng :
- Sao kỳ cục vậy ? Cháu đâu có liên quan ǵ đến anh ta.
Bà quản gia lúng túng :
- Th́ tôi cũng đâu có biết chuyện ǵ. Tôi chỉ thấy cậu Vĩnh Kha gương mặt hầm hầm , bảo tôi đi t́m cô gấp.
Đông An băn khoăn :
- Lạ quá ha. Hay d́ nghe nhầm.
Bà quản gia hùng hồn :
- Bỏ ràng là cậu Vĩnh Kha bảo tôi đi t́m cô mà.
Chị Năm xen vào :
- Năy giờ Đông An ngồi đây chơi với cháu mà. Con nhỏ có làm ǵ cậu Vĩnh Kha đâu mà cậu ... hầm hầm.
Bà quản gia thở hắt một cái :
- Tôi cũng đâu có biết. Cậu Vĩnh Kha bảo sao , tôi làm vậy.
Vội chùi miệng. Đông An lẩm bẩm :
- Hành lư cháu mang về đầy đủ mà. Một chiếc samsonite và bốn thùng hàng. Không lẽ "ổng" bị người ta moi lấy mất đồ rồi bây giờ ... đổ thừa.
Chị Năm hối thúc :
- Cưng cứ đi gặp cậu Vĩnh Kha xem sao. Có lẽ chỉ là chuyện hiểu lầm ǵ đó thôi.
Đông An thở dài. Cô khôNg khoái gặp Vĩnh Kha chút nào v́ coi bộ không phải là một chuyện vui vẻ.
Giọng cô xụi lơ :
- "Ổng" đang ở đâu ?
Bà quản gia phán :
- Trong pḥng.
Đông An tṛn mắt :
- Pḥng nào ?
- Pḥng riêng của cậu ấy.
Đông An ngớ ngẩn hỏi :
- Thế cháu phải vào pḥng riêng của "ổng" sao ?
Một câu hỏi thật đơn giản nhưng cũng đủ làm bà quản gia lúng túng. Giọng bà ngắc ngứ :
- Tôi chỉ biết là cậu ấy truyền lệnh gọi cô gấp. Tôi ... tôi ...
Chị Năm tham gia :
- Th́ Đông An cứ lên lầu xem cậu Vĩnh Kha muốn t́m Đông An để làm ǵ.
Đông An cắc cớ hỏi :
- Sao "ổng" không gặp em ở pḥng khách mà lại gặp ở pḥng riêng ?
Chị Năm phát nhẹ vào vai cô :
- Nhóc ơi , em cứ hỏi hết câu này đến câu khác. Ai biết mà trả lời.
Thở dài , Đông An đứng dậy. Cứ theo tính cách của Vĩnh Kha mà cô đă từng biết và giờ đây bà quản gia cho cô hay là Vĩnh Kha đang giận th́ cô không hy vọng ǵ về chuyện anh sẽ cho cô ... kẹo chocolat. Coi bộ là một cơn thịnh nộ. Mà thịnh nộ về chuyện ǵ th́ may ra có ... trời mới biết.
Ḷ ḍ đi lên cầu thang , Đông An hít một hơi thật dài rồi mới dám gơ nhẹ lên cánh cửa đang đóng im ỉm.
- Ai đó ?
Tiếng quát của Vĩnh Kha khiến Đông An giật ḿnh. Cô ấp úng :
- Tôi ...
Chẳng cần đợi lâu , cánh cửa pḥng của Vĩnh Kha được xô mạnh ra.
Nhưng trời ạ. Trước mặt cô không phải là một anh chàng Vĩnh Kha hết sức lịch sự với bộ áo quần như cô thấy sáng nay.
Áo Pull , quần short với một chiếc khăn tẩm vất lên vai. Anh đang xuất hiện trước mặt cô một cách mát mẽ và ... tự nhiên. Không lẽ anh ta cho rằng , đây là ... bể bơi chắc.
Đông An không có th́ giờ để nghĩ ngợi lan man nữa v́ Vĩnh Kha hỏi như quát :
- Cô là người đă sắp xếp pḥng ngủ và pḥng làm việc của tôi ?
Đông An giọng tự tin :
- Vâng ...
Vĩnh Kha lắc đầu phán :
- Thật là kinh khủng.
Đông An tṛn mắt :
- Sao cơ ?
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Cô không biết là tôi giận đến cỡ nào sao ?
Đông An bậm môi nh́n Vĩnh Kha. Cô không biết v́ sao anh lại nổi giận với cô. Nếu anh biết là cô cũng chẳng sung sướng ǵ khi được nội của anh giao một trọng trách kèm theo những lời đe dọa mà không hề có sự tương thưởng nào xứng đáng th́ không biết anh sẽ nghĩ ǵ.
Giọng cô mềm mỏng :
- Phải chăng anh không hài ḷng v́ bàn làm việc đă đặt gần cửa sổ ?
Vĩnh Kha nhăn mặt lại :
- Không.
Đông An găi đầu :
- Tôi biết rồi. Có lẽ anh không thích chùm đèn ngủ màu tím mà nội anh đă đặt mua ở Ư.
Chùm đèn ấy đắt tiền quá , trong lúc với giá tiền như thế người ta có thể mua đến ... một trăm cái đèn.
Đèn sản xuất trong nước mà c̣n đẹp hơn nhiều.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Cô không hiểu ǵ về cái đẹp cả. Chùm đèn ngủ ấy à , đó là thứ duy nhất tôi có thể hài ḷng trong căn pḥng này.
Đông An kêu lên :
- Sao ? Anh không thích chùm đèn tím ấy thật à ? Anh không thấy là nó được chế tạo mốt cách cầu kỳ sao ? Tôi đang tự hỏI là sau một thời gian sử dụng , người ta sẽ lau chùi nó như thế nào khi để đèn cũng như loa đèn đều được uốn cong một cách rối rắm như thế.
Vĩnh Kha so vai :
- Cô sẽ đào đâu ra bụi trong căn pḥng được ngăn cách bằng mấy lớp kính của tôi. Trong pḥng ngủ và pḥng làm việc của tôi , một con muỗi bay không vào , một hạt bụi cũng không lọt.
Đông An tặc lưỡi :
- Không lẽ anh chẳng bao giờ mở cửa sổ ?
Vĩnh Kha nheo mắt nh́n Đông An. Trước khi anh đi du học , chưa có một nhân viên nào của công ty có cách nói chuyện với anh ngang ngang như cô gái này. Không lẽ sau năm năm , mọi thứ đều thay đổi. Một cô nhân viên văn thư xoàng xoàng cũng có quyền lư sự với anh.
Giọng anh cao ngạo :
- Cô có biết là cô đang nói chuyện với ai không ?
Đông An hít một hơi thật dài :
- Cháu của bà giám đốc và là ... giám đốc tương lai của công ty.
Vĩnh Kha giận dữ phán :
- Tôi đang tự hỏi tôi hay cô , ai mới sẽ là giám đốc tương lai của công ty. Tôi không bàn luận với cô về chùm đèn ấy nữa. Cô có biết v́ sao tôi cho gọi cô không ?
Đông An lắc đầu :
- Không , tôi không biết.
Vĩnh Kha quát :
- Thế th́ hăy vào đây !
Đông An chưa kịp phản ứng th́ cô đă bị Vĩnh Kha lôi tuột vào pḥng. Vẻ mặt giận dữ , anh chỉ vào màn cửa màu xanh lá mạ và nện giường màu xanh lơ :
- Hăy nh́n đi. Cô không có ư định biến căn pḥng của tôi thành một rạp sân khấu cải lương đấy chứ ?
Đông An tṛn xoe đôi mắt :
- Bộ anh không thích màu xanh lá mạ hả ?
Vĩnh Kha bực dọc :
- Cô không c̣n màu nào để chọn làm rèm cửa nữa sao ? Mà tôi cũng không hiểu tại sao nội tôi lại nhờ cô sắp xếp pḥng của tôi. Thật là bực ḿnh.
Đông An nheo mũi :
- Bộ anh tưởng tôi ... thích làm chuyện này lắm sao ?
Nén vào mặt Đông An một cái nh́n , Vĩnh Kha thở hắt một cái. Đúng là một cô nhóc lư sự.
Anh quát khẽ :
- Cô có quyền từ chối mà.
Đông An rên rỉ :
- Làm sao tôi từ chối được. ChƯa có ai căi lệnh bà giám đốc cả. Tôi không phải là ngoại lệ.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Chỉ cần một chút xíu thông minh và một chút xíu am hiểu mỹ thuật , cô đă không biến pḥng ngủ của tôi thành sân khấu.
Hàng mày thanh tú của Đông An khẽ nhướng lên :
- Sao anh cho là tôi không am hiểu ǵ về cái đẹp ?
Vĩnh Kha hừ nhẹ trong cổ. Đứng trước mặt anh là một cô gái không có ǵ đặt biệt , nếu không muốn nói là hết sức tầm thường. Quần jean màu nâu , áo sơ mi trắng may theo kiểu ... cổ điển. ( Một kiểu áo đă thịnh hành trước đây ... hơn chục năm ). Anh không tin là cô có biết ... chút chút về cái đẹp. Thế mà nội anh đă phó thác tất cả cho cô.
Giọng anh ngạo mạn :
- Tôi chưa bao giờ đưa ra một kết luận sai bao giờ.
Đông An nuốt cục tức xuống cổ. Nếu Vĩnh Kha không phải là cháu nội bà Phú Tường , coi bộ cô có một trận khẩu chiến ra tṛ với anh ta quá. Nói như cách nói của anh th́ cô chỉ là một con bé ngốc nghếch không hơn không kém.
Giọng cô ấm ức :
- Thế anh muốn thay rèm cửa màu ǵ ?
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Tôi không ... thích ǵ cả. Tốt hơn hết , cô hăy cho người thay hết toàn bộ rèm cửa và cả drap giường. Nếu không , tôi sẽ ném tất cả qua cửa sổ.
Đông An mở to mắt :
- Sao ?
Cuộc hành tŕnh dài từ Pháp khiến Vĩnh Kha cảm thấy mệt mỏi. Khi đặt chân bước vào căn pḥng của ḿnh , cảm giác đầu tiên của Vĩnh Kha là sự bực bội. Rèm cửa xanh lá mạ. Nệm giường xanh lơ. Thảm Ba Tư gạch non. Căn pḥng thanh nhă hài ḥa trước đây của anh đă bị biến tướng và sặc sỡ một cách đáng ghét.
Giọng anh cau có :
- Ngay lập tức. Yêu cầu cô lột tất cả màn cửa và drap giường , cùng với tấm thảm trên nền nhà nếu cô không muốn tôi nổi giận.
Đông An nhăn mặt :
- Tôi hiểu. Nhưng thay vào đó là ǵ ?
Vĩnh Kha quát :
- Là khoảng trống. Tôi không cần chúng nữa.
Đông An hét lên :
- Anh không thể vô lư như thế được. Anh phải biết là tôi mất hết mấy tháng trời mới sắp xếp xong căn pḥng của anh.
Vĩnh Kha lừ mắt :
- Tôi không có quyền đưa ra quyết định sao ?
Bậm môi lại. Đông An phán :
- Dĩ nhiên là anh có toàn quyền quyết định , nhưNg đó là một quyết định hết sức ... mù quáng.
Vĩnh Kha trợn mắt :
- Sao ?
Đông An nh́n thẳng vào mặt Vĩnh Kha :
- Mong rằng anh sẽ cảm thụ được cái đẹp từ những gấm màu vui tươi ấy thay v́ cho đóng tất cả cửa sổ để bảo vệ chùm đèn mua từ Ư khỏi ... bị bụi.
Giận không thể tả , Vĩnh Kha giật tung một màn rèm ném qua cửa sổ. Hết cả hồn , Đông An đi giật lùi ra cửa rồi chạy nhanh xuống cầu thang.
Trời ạ. Không chừng cô c̣n đứng đó , Vĩnh Kha cũng không ngần ngại ném cô qua cửa sổ quá.
- Đông An cô đi đâu ?
Trước mặt cô là bà Phú Tường với cái nh́n thật nghiêm khắc. Đông An thở không muốn ra hơi :
- Cháu ... cháu ...
Bà Phú Tường đằng hắng giọng :
- Cô làm ǵ mà hớt ha hớt hăi thế ? Có phải cô từ pḥng Vĩnh Kha xuống đây không ?
Giọng Đông An ngắc ngứ :
- Thưa , không ...
Bà Phú Tường vẻ mặt quan tâm :
- Sao ta nghe chị Năm bảo là Vĩnh Kha cho gọi cô ?
Đông An lí nhí :
- Vâng ... Cháu quên. Lúc năy anh Vĩnh Kha có gặp cháu.
Giọng bà sang sảng :
- Có chuyện ǵ à ?
Đông An đành nói dối :
- Thưa không.
Hàng mày bạc phơ hơi nhướng lên :
- Thế cháu nội ta gọi cô để làm ǵ ?
Đông An giọng khổ sở :
- Cháu không biết.
Nh́n cô chằm chằm , bà Phú Tường cao giọng :
- Ta hy vọng đó không phải là chuyện cô đă làm mất một số đồ đạc trong hành lư của nó.
Đông An nhanh nhảu :
- Không bao giờ. Hành lư của anh Vĩnh Kha không hề suy suyễn. Một chiếc samsonite , bốn thùng hàng trong đó có hai thùng là sách vở , một thùng là hàng mỹ nghệ và một thùng nhỏ là thuốc tân dược.
Bà Phú Tường khen như mắng :
- Cô giỏi lắm , nhớ tất cả những ǵ cháu nội ta mang về. May là không có thứ hàng nào thuộc ... hàng cấm. Nếu không , coi bộ ta cũng khổ v́ trí nhớ của cô.
Đông An bậm môi :
- Cháu không cố ư. Chỉ tại cứ sợ mất hành lư của anh Vĩnh Kha nên phải bo bo giữ chúng từ lúc nhận hàng cho đến lúc đẩy ra xe. Nhất là thùng thuốc tân dược , cháu không rời mắt lấy một phút.
Bỗng dưng bà Phú Tường chép miệng than :
- Ta có đau ốm ǵ đâu mà cháu nội ta mang về cho ta ngần ấy thuốc bổ.
Thấy bà Phú Tường quên mất chuyện căn vặn cô v́ sao Vĩnh Kha gọi lên pḥng , Đông An vội chuồn êm :
- Cháu xin phép bà ...
- Khoan đă ...
Vẻ mặt lạnh lùng , bà Phú Tường ngoắc tay bảo cô :
- Đi vào pḥng của ta. Có công việc dành cho cô đấy.
Vừa dứt lời , bà Phú Tường liền quay gót. Không một phút chậm trễ Đông An liền nối gót đi sau lưng bà. Cô đi thật nhẹ chân v́ vẫn không quên đă từng bị bà Phú Tường dũa cho một trận tơi bời v́ tội khua dép khi đi ngang qua pḥng bà.
Giọng bà Phú Tường đột ngột vang lên :
- Cô làm ǵ mà đi rón rén giống ... mèo thế ?
Đông An bụm miệng suưt ph́ cựi. Cũng may bà Phú Tường không quay lại. Nếu không coi bộ cô lại bị la tiếp v́ đă dám cười khi bà mắng quá.
Một căn pḥng sang trọng. Hai cách cửa kính trong suốt dày đến mười ly. Bên trong là những chậu hoa giả rực rỡ nhưng không v́ thế mà làm mất đi vẻ đẹp quư phái của hoa hồng. Hoa đẹp đến mức nh́n cứ ngỡ như nhữnmg cánh nhung Đà Lạt thật đang x̣e cánh khoe sắc thắm.
Đông An buột miệng :
- Hoa đẹp quá.
Bà Phú Tường giọng đầy đắc ư :
- Cô thấy không , cho dù là hoa giả nhưng vẫn đẹp v́ nó là hoa hồng.
Không muốn bị nhắc lại tội làm rơi rụng hoa lúc ở phi trường , Đông An vẻ mặt xuôi xị :
- Vâng.
Bà Phú Tường cắc cớ hỏi :
- Cô thấy người ta làm hoa Baby giả bao giờ chưa ?
Đông An vội đáp :
- Dạ , chưa có hoa Baby giả trên thị trường.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Thế đấy. Hoa Baby xấu tới mức chẳng ai thèm làm giả nó nữa. Nếu đẹp , người ta mới mất công làm giả chứ.
Thấy Đông An im lặng , bà Phú Tường gặng hỏi :
- Ta nói có đúng không ?
Đông An định căi với bà Phú Tường rằng v́ Baby đẹp một cách thuần khiết nên người ta không ... nỡ làm giả nó. Nhưng biết là sẽ bị bà Phú Tường la tơi bời v́ dám lư sự nên Đông An đành đáp :
- Vâng.
Pḥng ngủ của bà Phú Tường là một dăy pḥng rộng và đẹp ăn thông với nhau. Đẩy cửa bước vào , bà Phú Tường phán :
- Công việc này coi bộ thích hợp với cô đấy.
Đông An mở to mắt nh́n bà. Cô không biết bà giám đốc yêu cầu cô làm ǵ. Tốt nhất là im lặng và chờ đợi c̣n hơn là bị mắng mỏ một cách lăng xẹt.
Dắt Đông An đi vào một căn pḥng ở gần cuối dăy lầu , chỉ vào những bức tranh lụa và những món hàng mỹ nghệ đang bày ra trên bàn , bà Phú Tường hắng giọng :
- Vĩnh Kha mang về ngần ấy thứ. Ta đến hoa cả mắt không biết thứ nào để dùng , thứ nào đem biếu. Công việc của cô là chọn lựa. Ta có ư định dùng làm quà tặng cho mấy công ty có mối quan hệ làm ăn với công ty của ta. Thế là cô biết ḿnh phải làm ǵ rồi chứ ? ... Hử ?
Đông An vội vàng đáp :
- Vâng ...
- Cô ở đây làm việc đi. Dùng cơm trưa xong , ta sẽ quay lại.
Cánh cửa pḥng sập mạnh. Rồi sau đó. Đông An nghe tiếng chân của bà Phú Tường vang lên trong hành lang.
Thở dài khe khẽ , Đông An ngồi xuống tràng kỷ. Cầm một chiếc hộp bằng xà cừ chạm trỗ thật đẹp lên mở ra nh́n ngắm , cô chợt nhớ đến thân phận của ḿnh. Nội cô cũng có một chiếc hộp đẹp như thế này. Nhưng trong hộp không chỉ là những chiếc ṿng bằng xà cừ mà là những viên kim cương đắt giá. Trong kư ức của một cô gái hai mươi tuổi vẫn c̣n lưu lại h́nh ảnh một con bé tóc ngắn bum bê thích lượm hoa gạo bên ḍng sông. Một ngôi nhà xinh đẹp dưới rặng dừa với hai bà cháu. Mọi thứ đều đă quá xa xăm khi nội cô đă đi vào cơi vĩnh hằng ...
Có quá nhiều thứ để chọn lựa thành thử Đông An không biết nên phân loại như thế nào. Cô cũng không biết là những thứ cô để lại không mang biếu liệu bà Phú Tường có hài ḷng không.
Cô không am hiểu về nghệ thuật lắm. Thành thử cũng không bức tranh ḿnh cho là đẹp có giá trị nghệ thuật không.
Một thiếu nữ có đôi mắt mở to thật ngây thơ với bó hoa dại tung tẩy trên tay. Không hiểu sao Đông An lại thích bức tranh này. Rèm mi dài và cong như một dấu ngă trên đôi mắt đẹp. H́nh như đó là cái hồn của bức tranh.
Giật ḿnh v́ có tiếng mở cửa , Đông An xoay người lại.
Không phải là bà Phú Tường. Mà là Vĩnh Kha.
Anh cũng bất ngờ v́ sự có mặt của cô trong pḥng của nội anh. Lại càng bất ngờ hơn nữa khi thùng hàng chứa những bức tranh lụa mà anh đă sưu tập được ở Paris đă được khui ra.
Giọng anh gây hấn :
- Cô làm ǵ ở đây ?
Hất hất mái tóc ngắn ngang vai với cử chỉ thật hồn nhiên , Đông An bậm môi :
- Như anh thấy đó. Tôi đang chọn tranh.
Vĩnh Kha quát khẽ :
- Sao ?
Đông An tṛn mắt :
- Bộ không được hả ?
Vĩnh Kha giận dữ :
- Ai cho phép cô khui thùng hàng này ra chứ ?
Đông An hếch chiếc mũi cao lên :
- Tôi có khui nó đâu.
Vĩnh Kha hất hàm :
- Thế th́ ai ?
Đông An so vai :
- Có lẽ là nội của anh.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Thế th́ cô ở đây để làm ǵ ?
Đông An tỉnh tỉnh :
- Chọn tranh.
- Chọn tranh ? Để làm ǵ thế ?
Đông An nheo mũi :
- Chọn một số để trang trí trong nhà và c̣n lại th́ tặng người quen của bà giám đốc , nội của anh.
Trợn mắt nh́n Đông An , Vĩnh Kha kêu lên :
- Trời ạ. Không lẽ đây chính là quyết định của nội tôi ?
Đông An thở dài một cái :
- Bộ anh tưởng rằng tôi sung sướng lắm với công việc này sao ?
Vĩnh Kha hằm hè :
- Tôi không cần biết là cô sung sướng hay ... đau khổ. Tôi không hiểu tại sao nội tôi lại nhờ cô làm chuyện này. Bộ hết người để nhờ rồi sao ? Nội tôi phải biết là cô chẳng có thể làm cái ǵ ra hồn cả. Hết suưt làm mất đồ ở sân bay đến biến pḥng ngủ của tôi thành một rạp sân khấu , cô vẫn thấy chưa đủ sao ?
Đông An háy Vĩnh Kha một cái. Cô biết , trong đôi mắt của anh chàng này , coi bộ cô không đáng một xu.
Vụt đứng dậy , Đông An tuyên bố :
- Nếu anh không thích th́ thôi. Lát nữa , nếu bà giám đốc la rầy tôi sẽ nói là tại v́ anh cản trở tôi , không cho tôi làm theo lệnh của bà.
Vĩnh Kha hằm hè :
- Cô muốn ǵ th́ nói.
Đông An lẳng lặng đi ra khỏi pḥng với một núi ấm ức. Thân phận của một kẻ làm thuê và ăn nhờ ở đâu như cô thật quá khổ. Cô cố gắng làm vui ḷng người khác cũng không dễ ǵ làm được.
Chợt bụng đói cồn cào , Đông An mới sực nhớ ra là cô chưa dùng cơm trưa. Chị Năm đợi cô ở bếp với ánh nh́n thật dịu dàng :
- Năy giờ Đông An đi đâu. Chị và bà quản gia đợi cưng lâu quá nên ăn trước rồi. Phần cơm của Đông An chị để trong chạn đấy.
Đông An nhỏ nhẹ :
- Cám ơn chị ...
Ngồi một ḿnh trong căn bếp rộng thênh thang. Đông An chậm răi ăn cơm. Dù bụng đang đói nhưng Đông An không thấy ngon miệng. Được nữa chén cơm , cô chống càm nh́n ra ngoài vườn. Nơi có bụi hồng tỉ muội thật dễ thương đang rung rinh trước gió. Trưa nay hồng tỉ muội nở thật nhiều. Sắc thấm. Chợt cảm thấy ḷng nhẹ nhơm hơn và những ǵ không vui xảy ra từ sáng đến giờ bỗng thoáng qua như một cơn gió ...
Đông An đang cặm cụi gơ phím máy vi tính. Đông An chợt giật ḿnh v́ tiếng gọi đầy uy quyền của bà Phú Tường ở căn pḥng ăn thông với pḥng làm việc của cô.
Không một phút chậm trễ , Đông An vội lao sang liền :
- Thưa , bà gọi cháu :
Bà Phú Tường gật đầu :
- Cô ngồi xuống ghế đi. Có việc cho cô đây.
Đông An hít một hơi thật dài. Cứ theo vẻ mặt quan trọng của bà Phú Tường th́ coi bộ sẽ lại là một chuyện húc vào đá.
- Vâng ...
Hơi ngă người trên ghế , bà Phú Tường nheo mắt nh́n Đông An tuyên bố :
- Có lẽ ta cũng cần cho cô biết là ta đang chọn vợ cho Vĩnh Kha.
Đông An tṛn mắt nh́n bà Phú Tường. Đây là lần đầu tiên bà giám đốc khả kính của cô trao đổi với cô về một vấn đề có tính cách riêng tư. V́ thế , Đông An không khỏi bất ngờ.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Có đến ba cô gái để ta chọn lựa. Nhưng cô nào ta thấy cô nào cũng đẹp hết sức nên không biết phải giải quyết như thế nào.
Đẩy ba tấm ảnh về phía Đông An , bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô nh́n thử xem. Nếu chọn người đẹp nhất , cô chọn ai ?
Đông An bối rối nh́n bà Phú Tường. Cô không hiểu bà cho cô xem ảnh để làm ǵ. Nhưng v́ đă quen với sự phục tùng lâu nay nên Đông An cầm lấy mấy bức ảnh như một cái máy , trống ngực đánh lô tô. Cô đâu phải là ban giám khảo cuộc thi sắc đẹp đâu mà bà giám đốc ... tín nhiệm. Không chừng những nhận xét ngu ngơ của cô lại làm cho bà giám đốc khó tính nổi giận cũng nên.
Giọng bà Phú Tường sôi nổi :
- Không dễ ǵ t́m được những cô gái đẹp như thế này.
Đông An nh́n sững vào mấy tấm ảnh. Thật đúng như bà Phú Tường đă nhận xét , Đông An thấy cô gái nào trong ảnh cũng đẹp không thua ǵ một hoa hậu.
- Sao ?
- ...
Bà Phú Tường nôn nóng hỏi :
- Cô thấy sao ?
Đông An giật thót người. Cô lí nhí :
- Dạ , cháu thấy ... ai cũng đẹp.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Dĩ nhiên , điều đó ai mà chẳng biết. Nhưng ta muốn hỏi cô là ai đẹp nhất trong họ.
Đông An buột miệng :
- Thưa bà , chọn vợ cho cậu Vĩnh Kha sao bà lại không hỏi ư kiến cậu Vĩnh Kha mà lại hỏi ư kiến cháu ?
Trừng mắt nh́n Đông An , bà Phú Tường cười nhạt :
- Cô định dạy đời cho ta đấy sao ?
Hoảng hồn , Đông An vội đáp :
- Thưa không. Cháu không có ư đó.
Giọng bà Phú Tường giận dữ :
- Ta hỏi một đường , cô trả lời một nẻo là v́ sao ?
Chớp mi , Đông An cố tránh ánh mắt giận bừng bừng của bà Phú Tường. Chờ cho cơn băo qua đi ...
Bà Phú Tường thở hắt một cái :
- Thật là bực ḿnh. Sao mà cô lại thích lư sự như thế nữa không biết.
Đông An lí nhí :
- Cháu xin lỗi bà ...
Bà Phú Tường khẽ quát :
- Hỏi cô là để xem ư của ta có trùng với người khác không chứ ta đă có sự chọn lựa của ḿnh.
Đông An vội nói :
- Thế bà chọn ai ?
Nheo mũi nh́n Đông An , bà Phú Tường cười nhạt :
- Đó là bí mật của ta.
Đông An lại buột miệng :
- Chọn vợ cho anh Vĩnh Kha , chỉ dựa vào sắc đẹp thôi sao ?
Bà Phú Tường cười khan một tiếng :
- Cô lại muốn dạy khôn ta à ?
Hết hồn , Đông An vội nói :
- Thưa bà , cháu thật là đáng ghét. Cứ nghĩ ǵ nói nấy không suy nghĩ.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Nhờ ... nghĩ ǵ nói nấy mà ta mới biết cô là một con bé ngốc nghếch. Từ trước đến nay chẳng có một câu nói nào của cô làm ta mát ḷng mát dạ cả.
Tia mắt giận dữ của bà Phú Tường làm Đông An bối rối. Đông An cụp mi nh́n xuống bàn. Trước mặt cô là mấy tấm ảnh của mấy người đẹp. Cô nào cũng tươi cười như hoa tựa như đang nhạo báng cô , một con bé ngu ngơ không biết làm vui ḷng người khác bằng lời nói sáo rỗng giả dối của ḿnh.
Chợt cô tự hỏi là các cô gái này như thế nào. Họ có khờ khạo như cô không.
Bà Phú Tường cao giọng phán :
- Một cô gái đẹp tất nhiên có vô vàn ưu điểm mà một cô gái như ... cô không có. Tài và sắc vẫn thường đi đôi với nhau.
Đông An im lặng nghe bà Phú Tường trút giận. Một lần nữa , cô lại thầm trách tính bộp chộp của ḿnh. Nếu biết có một kết cục như thế này , lúc năy cô cứ chỉ đại một trong ba tấm ảnh là xong.
Xa xả mắng cho Đông An một hồi , bà Phú Tường tuyên bố :
- Cô đi làm việc của ḿnh đi. Tối hôm nay , trong bữa tiệc chiêu đăi của ta cô sẽ có dịp mở mắt ra.
Đông An dạ nhỏ rồi lui gót.



 

Pages  1  2  3  4  Next