Chút Phận Linh đinh   Hồ Biểu Chánh Pages  1  2  Next    
Chương 1
Lỡ bước thương người không dám ngó,
Nhớ lời cám nghĩa phải làm khuây.


Mùa thu vừa qua, mùa đông đă tới. Cỏ đổi xanh ra đỏ, cây rụng lá phơi nhành. 1 buổi sớm mai chúa nhật, ở Hải Pḥng bầu trời mù mịt, gió phất lạnh lùng. Mưa phùn phay pháy, cảnh thêm buồn, đường sá bẩy lầy đi lấm cẳng. Người đi chợ, tay xách giỏ, tay dấu trong vạt áo, bươn bả bước mau cho bớt lạnh; sắp xa phu, ḿnh mặc áo tơi, đầu đội nón lá, nghễu nghến ngoài đường mà rước khách.
đồng hồ gơ 11 giờ. Đường từ chợ xuống bến tàu thiên hạ đi dập d́u. Kẻ đi bộ th́ choàng áo lạnh, tay che dù, người đi xa th́ ngồi trong mui, ḿnh phủ bố. Đă vậy

mà c̣n có kẻ vác rương mà chạy. Xe chở hàng, bánh lăn rầm rầm chen lấn giành nhau đi trước, làm cho người đi bộ phải nép 2 bên lề mà tránh.
Tại bến tàu đi Tây, thiên hạ lại c̣n lao nhao lố nhố hơn nữa: đầu này máy cất hàng lên tàu quây tiếng rầm rầm, đầu nọ kẻ khiêng rương lên thang kêu nhau hè hụi.
Trên bờ th́ đàn bà bồng con đứng chung với mấy ông già chống gậy. Mỗi người đều chong mắt ngó xuống tàu; dựa mé sông th́ trẻ trai chen lấn với đàn ông, chộn rộn chàng ràng giành nhau đứng trước.
Chiếc tàu ở Hải Pḥng sửa soạn trở về Tây nhúm lửa khói lên nghi ngút. Những người giàu sang mua giấy đi Pháp đă đem hành lư xuống rồi nên ra đứng chống tay lan can mà chơi. Phía trước mũi có mấy trăm lính đă xuống tàu từ hồi sớm mai, nên đứng lóng nhóng ngó lên bờ, kẻ chỉ chỏ vui cười, người lấy khăn lau nước mắt. TRời càng trưa thiên hạ xuống tàu càng thêm đông. Cách 1 lát thấy có 4 cái xe kéo chạy xuống nữa. Cái xe đi trước không có ai ngồi duy chở cái rương lớn trên nắp có đề nhăn như vầy:
Monsieur LÊ HIỂN VINH
Médecin auxiliaire
Marseille
Cái xe kế đó th́ có 1 người ngồi. Chừng xe ngừng, mở tấm bố phủ rồi người ấy bước ra, th́ thấy 1 người đàn ông trạc chừng 32 hoặc 35 tuổi, mặt mày sáng láng, bộ tướng gọn gàng, đầu đội nón nỉ màu xám, ḿnh choàng áo mưa màu "nu", không rơ mặc áo ǵ. Nhưng mà thấy ḷi 2 ống quần ra th́ biết y phục toàn bằng nỉ xám.
Ai thấy cái rương lớn cũng đều ngó mà hễ ngó thấy nhăn đề trên nắp rương rồi th́ tự nhiên biết người ấy tên là Lê Hiển Vinh.
Cái xe tới sau nữa lại có 1 ngưới đàn bà ngồi với 1 đứa con gái nhỏ chừng 12 tuổi. Người đàn bà này với đứa con nhỏ đều mặc áo lạnh, song y phục tầm thường chứ không phải đồ tốt, mà gương mặt coi không được vui. C̣n cái xe sau chót th́ 1 tên gia đinh vạm vỡ ngồi, xe vừa ngừng nó liền nhảy xuống rồi lật đật chạy phụ với tên xa phu tới trước đó mà khiêng cái rương đem xuống.
Lê Hiển Vinh tay dắt con gái, miệng kêu tên gia đinh ấy mà hỏi rằng:
- Em biết pḥng của qua không?
- Dạ con biết. Cái pḥng số 7 ông chỉ cho con hồi sớm mai đó phải không?
- Ừ, phải. Em biểu sắp xa phu khiêng rương xuống trước đi rồi em ở dưới tàu chơi mà coi chừng. Chừng tàu gần chạy qua xuống rồi em sẽ lên.
-Vâng.
Tên trai ấy phụ với hai đứa xa phu khiêng rương lên thang. Đứa con gái mới hỏi Lê Hiển Vinh rằng:
- Bây giờ mấy giờ đó ba?
Lê Hiển Vinh móc đồng hồ trong túi ra coi rồi đáp rằng:
- 11 giờ 3 khắc!
Người đàn bà đi chung 1 lượt hồi năy đó là đoàn Thu Vân vợ của Hiển Vinh, mới bước lại gần mà nói rằng:
- Tàu 1 giờ mới chạy, nếu vậy th́ minh c̣n nói chuyện chơi được hơn 1 giờ nữa.
Lê Hiển Vinh day lại cười, rồi cúi xuống ôm mặt con mà hun chụt chụt và dặn rằng:
- Ba đi rồi, con ở nhà phải ráng mà học, chớ đừng có ham chơi nghe hôn con. Má con dạy biểu con phải nghe lời, nếu con cứng đầu cứng cổ, ba giận không thèm về nhà đa.
Con nhỏ nắm tay, níu áo cha nó rồi cười nói rằng:
- Ba về mau mau nghe hôn ba, ba đừng có gạt con với má đa. Ở nhà con ráng học đặng năm nay con thi lấy bằng sơ học cho ba coi.
Lê Hiển Vinh nghe con nói như vậy th́ cuối xuống hun nữa, rồi mới day lại dặn vợ rằng:
- Ḿnh phải nhớ lời dặn nhé! Thế nào ḿnh cũng ở ngoài này chờ tôi, chớ đừng về Sài G̣n, bởi v́ ḿnh về ông già càng giận thêm chớ không ích ǵ.
"Mà ḿnh cũng nhớ hỏi thăm coi chị hai Th́nh chỉ đem cho Thu Ba đi đâu; nếu biết chỗ th́ mướn người ta đem nó ra mà nuôi: phải ráng mà t́m nó chớ đừng bỏ nó tội nghiệp.
Thu Vân nghe mấy lời chồng dặn th́ rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào trong cổ, không nói chi được hết. Hiển Vinh thấy vợ buồn, không muốn dặn ḍ chi nữa bèn kiếm chuyện khác mà nói rằng:
- Chiếc tàu này lớn, đi vững quá. Hồi sớm mai tôi rủ ḿnh xuống coi chơi ḿnh không chịu đi, pḥng rộng răi, chớ không lủm tủm như mấy chiếc tàu nhỏ vậy.
Thu Vân cứ lặng thinh hoài, 1 lát lấy khăn lau nước mắt 1 lần. Hiển Vinh thấy vậy trong ḷng đau đớn không biết chừng nào, không dám ngó vợ nh́n con, cứ day mặt qua phía chiếc tàu rồi kiếm chuyện khác mà nói nữa rằng:
- Ở ngoài Bắc có thứ mưa phùn khó chịu quá, ḿnh lạnh hôn? Nếu có lạnh th́ đem con về.
Thu Vân lắc đầu rồi nói nhỏ rằng:
- Không lạnh đâu. Ở đặng coi tàu chạy chơi.
Thu Vân nói ở chơi mà giọng nghe buồn thảm lắm; làm cho Hiển Vinh chịu không được; muốn kiếm chuyện nói cho vợ con giải buồn, mà sợ nói ra tiếng bệu bạo rồi vợ con càng buồn thêm nữa, nên đứng trân trân, không nói chi đuợc.
May lúc ấy tên xa phu đem rương lên pḥng rồi trở xuống. Hiển Vinh móc túi lấy tiền trả bớt cho 3 cái xe, c̣n 1 cái th́ cầm lại đó đặng cho vợ con về.
Hàng hoá đă cất lên tàu hết rồi, nên máy không quay nữa. Những người đi đưa bà con, anh em đi Sài G̣n, hoặc đi Tây, rảnh rang nên đi xuống tới dưới tàu, th́ lần lần cũng đă trở lên bờ. Hiển Vinh móc đồng hồ ra coi nữa, thấy đă 12 giờ rưỡi rồi, day lại nói với vợ rằng:
- Gần tới giờ xuống tàu rồi, mẹ con ở nhà mạnh giỏi nhé, tới đâu tôi gởi thơ tới đó cho mà hay, đừng có buồn, ḿnh ráng ở nhà chịu cực vài 3 năm tôi sẽ về, không hại chi đâu mà sợ.
Thu Vân ngó chồng đáp rằng:
- Em cũng chúc anh đi mạnh giỏi.
Nàng nói có mấy lời mà nước mắt tuôn như mưa, không nói chi được nữa. Hiển Vinh đau đớn quá, nên lật đật ôm con hun, rồi bước lại thang đi xuống tàu, không dám ngó mặt vợ. Con nhỏ thấy cha đi, lại thấy mẹ khóc, tuy nó chưa hiểu vợ biệt chồng, cha ĺa con đau đớn là thế nào, nhưng nó cũng mủi ḷng, nên đứng ngó theo cha mà nước mắt tuôn rơi không cầm lại được.
Hiển Vinh lên khỏi thang rồi đi khuất, mẹ con Thu Vân ngó hoài mà không thấy nữa.
Cách chừng 5 phút, bỗng thấy tên gia đinh coi khiêng rương xuống hồi năy bước lại thang mà trở lên bờ. Con nhỏ tên là Thu Cúc, lật đật ngoắt tay kêu mà hỏi rằng:
- Ba em đâu mất rồi anh Bảy?
- Ông c̣n ở trong pḥng.
- Tàu chưa chạy, sao ba không ra đứng ngoài mà chơi như họ đó, lại ở trong pḥng làm chi vậy?
- Ổng cất đồ 1 chút rồi ổng ra.
Thu Cúc nghe nói vậy th́ mừng nên chong mắt ngó cái cửa chỗ đầu thang hoài, có ư trông cha ra đứng đó, đặng cho ḿnh thấy mặt thêm giây lát nữa. Mưa tuôn lác đác, gió thổi lao xao, mẹ con Thu Vân mặc áo lạnh, tay che dù, mà nước mưa ướt mặt, hơi gió lồng lạnh lẽo. Thu Cúc đứng tựa 1 bên mẹ mà núp gió, song mắt cứ ngó xuống tàu hoài. Cách 1 hồi Thu Vân chỉ dưới tàu và trên từng trên mà nói với con rắng:
- Ḱa ba con kia ḱa! Con thấy hôn? đứng gần ông Tây đội nón nỉ xám đó.
Thu Cúc ngó theo tay của mẹ, chừng ḍm thấy được cha rồi, th́ mừng rỡ hết sức, nên tay th́ ngoắt, c̣n miệng th́ kêu:
- Ba, ba! Ba đi mạnh giỏi nghe hôn ba! Sao ba lên đứng đó?
Thu Vân nói rằng:
- Xa quá, con nói ba con không nghe đâu. Pḥng của ba con gần chỗ đó nên đứng đó.
Thu Cúc đáp rằng:
- Vậy mà năy giờ con ḍm chỗ đầu cái thang đó hoài chớ!
- Chỗ đó cửa xuống tàu. Pḥng của ba con ở tầng trên chứ không phải ở chỗ đó.
- Đi xích ra ngoài đặng gần cầu 1 chút coi ba có nói chuyện chi hôn má.
Hai mẹ con lần lần đi nới ra gân chiếc tàu.
Hiển Vinh đứng trên ta cứ lấy tay ngoắt hoài chớ không nói chi hết. Th́nh ĺnh nghe tiếng chuông rung dưới tàu, rồi thấy người ta chen chỗ cái thang, giành nhau mà trở lên bờ. Cách chẳng bao lâu thổi súp-lê nghe rền tai rồi mở dây. Tàu quạt máy nghe rầm rầm, hai ống khói thấy khói lên đen kịch. Thu Vân với Thu Cúc, mắt nhỉn Hiển Vinh không dám nháy, nước mắt chảy có giọt theo g̣ má rồi hoà với nước mưa. Hiển Vinh đứng trên tàu cũng ngó vợ con trân trân, cặp mặt ướt dầm, nhưng sợ vợ con thấy nên không dám lấy khăn lau.
Tàu lần lần dang ra giữa sông, mỗi tiếng chân vịt quạt nước nó làm đau đớn Thu Vân cũng như nó quạt trong gan ruột. Tàu đứng sững ngay giữa sông rồi rề rề chạy tới. Thu Vân ngó theo th́ thấy chồng cũng c̣n đứng chỗ đó mà ngoắt ḿnh. Cô bủn rủn tay chơn chịu không nổi nữa, nên sập dù dầm mưa để ngó cho dễ. Thu Cúc cũng dầm mưa đứng ngoắt mà kêu "Ba" om ṣm. Phía sau lưng họ vợ con của lính xuống đó đưa chồng, đưa cha cũng đều khóc hết thảy. Tàu chạy đă xa rồi, ḍm không thấy rơ người ở dưới tàu nữa, thiên hạ lần lần kéo nhau đi về.
2 mẹ con Thu Vân che dù ngồi chồm hổn tại đó mà ngó theo hoài, không chịu về với họ. Tàu chạy khuất rồi, duy c̣n thấy khói bay xa xa mà thôi, mà Thu Vân cũng không về, ngồi tại đây mà trí nhớ ở dưới chiếc tàu, thấy ḿnh đứng tựa 1 bên chồng, thấy chồng hun con, thấy con níu tay chồng, nghe chồng ở nhà dặn ráng nuôi con, nghe chồng chúc ở nhà mạnh giỏi, nghe biểu đi về kẻo lạnh, thấy chồng đưa tay mà ngoắt ḿnh, tai cứ lóng nghe, mắt cứ ngó thấy hoài, nên đứng dậy mà đi về không được.
Thu Cúc thấy thiên hạ về hết rồi, duy c̣n có 1 cái xe kéo chờ đó mà thôi, nên ngó mẹ mà nói nhỏ nhỏ rằng:
- Thôi đi về má. Ba đi rồi ḿnh c̣n ở đây làm ǵ? Ḿnh về nhà chờ ba cũng được mà.
Thu Vân nghe tiếng con nói dường như tỉnh giấc mộng, nên vùng đứng dậy rồi dắt con đi lại xe. Đi mới được vài bước, cô ta lại đứng lại, ngó mông phía tàu chạy, lấy khăn lau nước mắt rồi thở ra. Thu Cúc thấy mẹ như thế th́ cũng buồn nghiến trong ḷng, nên đứng nắm tay mẹ không biểu về nữa. Mẹ con đứng ngó trước mặt th́ thấy dưới sông mênh mông ḍng nước, trên trời mù mịt vừng mây, người đă buồn mà cảnh lại thêm buồn, nước mênh mông đưa khách biệt ly, mây mịt mù che người lưu lạc...
2 mẹ con nh́n cảnh và nh́n nhau mà khóc, khóc 1 hồi nữa rồi mới chịu lên xe về.
Hiển Vinh làm việc tại nhà thương Hải Pḥng mấy năm nay mướn 1 căn phố trệch tại đường Bonnal ở với vợ con. Thu Vân dắt con về đến nhà th́ đồng hồ đă gơ 3 giờ. Thằng Bảy về trước phụ với vú già dọn dẹp quét tước trong nhà, bởi vậy Thu Vân bước vô th́ thấy bàn ghế đă sắp đặt chỗ nào để hốc nấy, chớ không c̣n lộn xộn như mấy bữa trước nữa. Trời lạnh quá nên mẹ con Thu Vân vô nhà rồi th́ vú già đóng cửa lại liền.
Thu Vân nằm co ro trên ván, biểu vú già đi lấy mền đem ra đắp cho nàng. Thằng 7 vặn đèn lên rồi đi ra nhà sau. Vú già cũng dắt Thu Cúc ra nhà sau thay quần áo. Thu Vân nằm lim dim, trong trí cứ tưởng tới chồng, thấy chồng đứng dưới tàu, thấy tàu lướt ra khơi rồi bị gió dập sống dồi chổng mũi hụp lái, nghiêng qua lắc lại. 1 giây lâu cô mở mắt ra nh́n trên bàn viết th́ thấy mấy cuốn sách của chồng hay đọc c̣n sắp trên bàn, cái ghế ban đêm chồng hay ngồi viết cũng c̣n để đó, h́nh vật c̣n đây mà nhớ người đi vắng, th́ chín chiều ruột thắt lă chă ḍng châu. Chiều bữa ấy nàng không ăn cơm, làm cho Thu Cúc không vui nên cũng không ăn được.
Tối lại khí trời càng lạnh hơn lúc ban ngày. Thu Vân đắp mền nằm thiêm thiếp rồi ngủ quên, chiêm bao thấy chồng về dặn rằng:
- Ḿnh ở nhà mạnh giỏi, phải ráng mà dạy con, tôi d8i vài ba năm tôi về, đừng có buồn.
đồng hồ gơ 10 giờ, làm vỡ tan giấc mộng. Thu Vân thức dậy ngồi suy nghĩ rằng:
- Chồng ḿnh vỉ ḿnh nên phải lướt biển băng ngàn, mà lập chút công danh, đặng chuộc tội bất hiếu. Khi trước ḿnh cảm cái t́nh của chồng rất nặng, rồi sau ḿnh mang cái nghĩa của chồng rất dày, trót hơn 10 năm nay ḿnh chưa hề trả được. Nay chồng ḿnh muốn vẹn niềm phụ tử, muốn trọn đạo phu thê, nên bước chân ra đi, chẳng biểu ḿnh làm việc chi khó, duy dặn ḿnh đừng buồn rầu, phải ráng nuôi con chờ ngày sum hiệp, nếu ḿnh nằm co mà khóc hoài th́ té ra ḿnh trái ư chồng ḿnh lắm, thương chồng th́ phải nghe lời chồng, chớ thương chồng mà trái ư chồng th́ thương nỗi ǵ.
Thu Vân nghĩ như vậy nên lấy khăn lau nước mắt rồi kêu vú già biểu dọn cơm ḿnh ăn. Thu Cúc đang nằm thiu thiu ngủ trong buồng nghe tiếng mẹ nói nên thức dậy chạy ra, rồi mẹ con ăn cơm với nhau, cũng như ngày thường, không buồn thảm nữa.

Chương 2
Nặng chữ t́nh thuyền quyên thất tiết,
Nghiêm gia phong, nghịch tử ly hương.


Ông thấy thuốc Lê Hiển Vinh từ biệt vợ con xuống tàu sang Pháp quốc đây là con của ông cựu hội đồng Lê Hiển đạt ở Nha Mân thuộc tỉnh Sa đéc.
Ông Lê Hiển đạt là người tánh t́nh chân chánh, cư xử nghiêm nghị, b́nh sanh ông làm việc ǵ th́ ông suy xét chính chắn rồi ông mới làm, mà hễ ông làm th́ phải thành tựu được ông mới nghe, chứ ông không chịu vụt chạt, vui đâu chúc đó như thiên hạ. Khi c̣n trai, ông hay kén vợ, mà thiệt ông kén cũng giỏi, nên vợ chồng về ở với nhau tâm đầu ư hiệp, chẳng có đôi lứa nào bằng.
Ông cưới vợ 5 năm sau mới sanh Lê Hiển Vinh rồi thôi, chớ không đẻ thêm lần nào nữa. Khi Hiển Vinh được 8 tuổi, bà đau sơ sài ít ngày rồi chết th́nh ĺnh. Ông lẻ bạn buồn năo vô cùng, mà sợ chắp nối không bằng người xưa, nên ông ở 1 ḿnh nuôi con, không thèm cưới vợ khác.
Ông có 1 đứa con, nên ông cưng lắm, nhưng cách cưng con của ông chẳng phải ông muốn vật ǵ ông cho vật ấy, con muốn nói sao ông nghe theo vậy như thiên hạ. Ông cưng con mà lại nghiêm nghị với con, đêm ngày ông chỉ biểu đường ngay nẻo phải cho con, ông khuyến con phải ráng học cho giỏi đặng làm vinh hiển tông môn. Bữa nào con nói tiếng chi sái hay là con học bài quên, th́ ông căng nằm dài mà đánh đ̣n, dầu ai năn nỉ xin cho mấy đi nữa ông cũng không dung thứ. Nhờ ông nghiêm trị như vậy, nên Lê Hiển Vinh mới 14 tuổi mà thi đậu vào trường lớn Mỹ Tho. Học ở Mỹ Tho măn 2 năm rời chàng mới lên trường Chasseloup Laubat. Ở Sài G̣n ông có quen ông Phán Nguyễn Văn Kim, gốc ở Nha Mân, nên ông gởi gắm Hiển Vinh cho ông phán đặng mấy bữa chúa nhật Hiển Vinh ra chơi có chỗ ăn chỗ nghỉ.
Ông Phán Kinh lại c̣n quen 1 thầy cựu thông ngôn toà án Trà Vinh tên là đoàn Thanh Bạch cũng có gởi ông 1 đứa cháu gái tên là đoàn Thu Vân, tuổi cũng xấp xỉ với Lê Hiển Vinh đang học tại Nhà trắng, chúa nhật ông Phán Kim cũng rước ra chơi cho thong thả.
Vợ chồng ông phán Kim không có con, nên ông thấy Hiển Vinh tánh t́nh mềm mỏng ông thương. C̣n bà thấy Thu Vân dung hạnh đoan trang bà mến.
Bởi vậy hễ chúa nhật có 2 trẻ ra trường th́ ông thường hay dắt Hiển Vinh đi chơi. C̣n bà ở nhà dạy Thu Vân hoặc vá may, hoặc làm bánh. Hiển Vinh với Thu Vân gặp nhau tại nhà ông Phán trong mấy tháng đầu th́ hơi bợ ngợ bởi vậy tuy đến bữa cơm ngồi ăn chung với nhau 1 mâm, song ai giữ phận nấy, chẳng hề nói chuyện với nhau mà cũng chẳng hề dám ngó nhau cho chán chường.
Vợ chồng ông Phán Kim thấy 2 trẻ nhỏ đứa nào tánh nết cũng khít khao nên hai ông bà chẳng nghi ngại chi hết. Mỗi bữa chúa nhật hai trẻ gặp nhau hoài, cho đến băi trường đứa nào về xứ nấy mà cũng chưa quen với nhau. Chẳng hiểu trong lúc băi trường ở nhà 2 đứa nó đổi trí thế nào, mà đến chừng khai trường chúng nó trở lên Sài G̣n gặp nhau lần đầu, th́ Thu Vân lại chào Hiển Vinh và hỏi thăm bác dưới nhà mạnh giỏi hay không, c̣n Hiển Vinh mừng rỡ, thuật chuyện đi đường thấy tàu đụng ghe ch́m cho Thu Vân nghe, hai đằng không bợ ngợ kiêng dè như trước.
Từ đó về sau, Hiển Vinh và Thu Vân quen với nhau rồi mỗi bữa chúa nhật gặp nhau khi th́ Thu Vân cậy Hiển Vinh cắt nghĩa bài giùm cho cô làm, khi th́ Hiển Vinh cậy Thu Vân kết nút áo của chàng, song hai đàng cũng giữ ǵn nghiêm nghị, đáng việc nói mới nói, phải chỗ cười mới cười, chớ chẳng bao giờ có tiếng lả lơi, hoặc có ṃi bất chánh.
Nhưng nếu ai để ư ŕnh coi, th́ ắt sẽ thấy bữa nào Hiển Vinh ra nhà ông phán trước, mà Thu Vân chưa ra, th́ chàng không chịu thay đổi quần áo. Chàng cứ ra ô trước cửa ḍm chừng hễ thấy dạng Thu Vân ngồi xe kéo gần tới, th́ mặt mày chàng tươi rói. Có khi ở nhà ông Phán, chàng nằm dưới ghế đọc sách, nàng ngồi trên ván thêu khăn, 1 lát chàng che sách rồi liếc ngó trộm nàng, 1 lát nàng ngước mắt ngó ra đường, mà mỗi lần ngó ra đường th́ nàng đều ngó chàng. Nhiều lúc 2 mắt gặp nhau, th́ cả 2 đều day chỗ khác, coi có ṃi thẹn thùa e lệ. Người thông hiểu tâm lư ái t́nh thấy cử chỉ của hai trẻ như vậy th́ biết ngay rơ ràng ḷng dạ của chúng. Nhưng v́ vợ chồng ông phán già cả lại vô ư, nên không dè việc chi hết. Tuy vậy 2 trẻ dầu thương nhau th́ thương trộm, dầu nhớ nhau th́ nhớ thầm, chớ cũng chưa tỏ t́nh với nhau bao giờ.
Hiển Vinh học trường Chasseloup Laubat đă 2 năm rồi thi đậu lănh bằng tốt nghiệp. Chàng chở rương ra nhà ông phán Kim sửa soạn mà về, lại gặp Thu Vân cũng đem rương ra đó.
Vợ chồng ông phán nghe Hiển Vinh thi đậu mừng rỡ lăng xăng. Thu Vân nghe tin nàng cũng vui mừng. Song nàng ngồi mà ngó Hiển Vinh chớ nàng không nói chi hết.
Ông phán hỏi Hiển Vinh thi đậu rồi tính đi làm thông ngôn , kư lục hay làm thầy giáo? Chàng tỏ rằng cha của chàng đă nhứt định hễ chàng thi đậu rồi th́ phải ra Hà Nội học trường thuốc thêm 4 năm nữa, chớ không chịu cho làm việc liền. Thu Vân nghe nói như vậy chúm chím cười, coi bộ nàng đắc ư lắm. Sáng bữa sau, Hiển Vinh chở rương ra xe lửa mà về. Thu Vân cũng về cùng 1 ngày, song nàng để chàng đi rồi nàng mới đi sau.
Ra tới nhà ga hai đàng gặp nhau, tuy không hẹn trước mà Hiển Vinh cũng không lấy làm lạ. Thu Vân mượn Hiển Vinh mua giấy xe lửa giùm, rồi 2 trẻ mới dắt lên xe, mỗi người ngồi 1 cái băng đâu mặt vời nhau. Từ khi lên xe cho tới lúc xe lửa chạy, 2 trẻ ít nói chuyện với nhau. Mà có nói th́ nói chuyện qua loa, chớ không nói chuyện cao xa.
Xe chạy xuống tới Bến Lức rồi liệt máy không chạy được nữa. Thầy xếp ga phải đánh dây thép về Sài G̣n đặng kêu đầu máy khác xuống kéo.
Trong lúc xe nằm chờ, hành khách ngồi gần 2 trẻ đều xuống đất đi chơi. Hiển Vinh với Thu Vân ngồi trên xe mới hỏi thăm việc nhà nhau. Chừng ấy Thu Vân mới hay Hiển Vinh là con của ông Lê Hiển đạt, lúc đó đương làm nghị viên hội đồng quản hạt, nhà ở Nha Mân, có 1 cái ḷ gạch lớn, bán gạch ngói mỗi năm lời ba bốn ngàn đồng lại có ruộng đất nhiều, mỗi năm huê lợi tới năm sáu ngàn giạ lúa. Mà cũng chừng ấy Hiển Vinh mới hay Thu Vân là con ông đoàn Thu Long ở Tiểu Cần, thuộc tỉnh Trà Vinh, cha mẹ nàng đă khuất sớm, có để lại cho nàng 2 ngàn đồng bạc. Chú của nàng là đoàn Thanh Bạch, cựu thông ngôn toà án, ở tại Ba Se, lănh bạc giữ giùm và đem nàng về nuôi. Vả chú của nàng giàu lớn, có 5 người con trai mà không con gái, nên vợ chồng ông cưng nàng, nuôi nàng làm con cho nàng đi học, thường nói ngày sau cũng chia cho nàng 1 phần ăn như mấy đứa con trai vậy.
Xe lửa ráp đầu khác chạy xuống tới Mỹ Tho, th́ 10h 30 rồi, tàu Sa đéc c̣n đậu chờ hành khách, c̣n tàu Trà Vinh th́ đă chạy trước từ bao giờ rồi... Thu Vân lấy làm bối rối không biết liệu lẽ nào. Hiển Vinh nghĩ nàng là phận gái, để nàng bơ vơ 1 ḿnh tại Mỹ Tho tội nghiệp, nên chàng c̣n bần dùng th́ tàu Sa đéc mở dây chạy tuốt. Hai trẻ cùng thế phải vô khách sạn mướn mỗi đứa 1 căn pḥng mà nghỉ chờ sáng bữa sau rồi sẽ hay.
Hiển Vinh là trai có tài, Thu Vân là gái có sắc. Hai đàng gần 2 năm tuy không nói ra, song đă vấn vít mối t́nh trong ḷng rồi. Hôm nay gần gũi nhau nơi xứ lạ, không ai biết ḿnh là ai, ăn chung với nhau, không dễ giữ nết dằn ḷng cho đặng, bởi vậy nhân cái cảnh ngộ ấy mà bày tỏ ư với nhau, rồi trong khoảng đêm vắng canh khuya, mới chỉ non thề biển, đón gió rước mưa, đến sáng bữa sau, lúc dắt nhau xuống tàu kẻ đi Sa đéc, kẻ về Trà Vinh, th́ cả 2 đều bịn rịn bâng khuâng, dường như không muốn chia ĺa nhau vậy.
đến lúc khai trường, Hiển Vinh lên Sài G̣n trước đặng lấy giấy tàu ra Hà Nội học trường thuốc. Bởi vậy chàng không gặp mặt Thu Vân được, chừng Thu Vân lên tới nhà ông Phán, nghe bà phán nói Hiển Vinh đă đi Hà Nội cách nữa tháng trước rồi, th́ nàng buồn dàu dàu. Hiển Vinh ra Bắc Việt mà học, hễ trí rảnh rang th́ thường nhớ gương mặt, bàn tay, giọng cười, tiếng nói, bộ đứng tướng đi của Thu Vân hoài. Chàng thường ước nguyện thi đậu thầy thuốc rồi th́ chàng sẽ thưa với cha đặng đi cưới Thu Vân cho cànhg. Dầu có chỗ nào giàu có, xinh đẹp hơn nữa chàng cũng không màng.
Chàng học được hơn ba tháng, bữa nọ chàng tiếp được thơ của Thu Vân. Chàng đọc thơ mà nước mắt nhỏ giọt, mổ hôi ướt đẫm. V́ trong thơ Thu Vân khóc và tỏ cho chàng biết rằng nàng đă có thai hơn 5 tháng, và nàng quyết tự vận mà chết, đặng khỏi nhục tông môn khỏi bị chú rầy, và khỏi hổ ngươi với thiên hạ. Hiển Vinh tuy khóc, mà chàng không thèm suy nghĩ chi hết. Chàng đọc thơ rồi liền lấy giấy viết trả lời cho nàng. Chàng xin nàng tha lỗi chàng đă ép liễu nài hoa hôm nọ, nên ngày nay nàng phải xủ tiết ô danh. Chàng thề với nàng rắng thế nào chàng cũng rửa danh dự cho nàng, thế nào chàng cũng làm cha đứa nhỏ trong bụng, chàng hứa với nàng rắng chàng sẽ viết thơ cho cha xin cha xuống Sa đéc tỏ thiệt với ông đoàn Thanh Bạch, rồi xin cưới nàng cho chàng. Chàng lại dặn nàng phải bỏ trường ra nhà ông phán Kim, tỏ thiệt cho ông bà phán biết, rồi xin ở lại đó mà chờ tin tức.
Chàng viết thơ cho nàng rồi, chàng viết luôn cho cha và cho ông phán Kim mỗi người 1 bức thơ, y như lời chàng hứa với nàng. Cách hơn 1 tháng chàng tiếp được thơ của nàng nói rằng nàng đă ra ở tại nhà ông phán Kim rồi, vợ chồng ông phán cũng thương thân nàng, nên chẳng có lới nặng nhẹ chi hết. Cách hơn 1 tháng nữa chàng tiếp được 1 bức thơ khác của nàng tỏ rằng chẳng biết cha của chàng có nói ǵ hay không, mà chú thím của nàng lên kiếm nàng rồi đánh chưởi và cấm tuyệt đối không coh về nhà nữa.
Chú thím nàng lại liệng hai ngàn đống bạc của cha nàng hồi trước mà trả lại cho nàng. Mỗi lần được thơ nàng th́ Hiển Vinh trả lời liền và lần nào viết thơ cho nàng chàng cũng thề thốt sẽ làm cho vẹn vẽ phận nam nhi, dầu thế nào chàng cũng cứu chữa danh dự của nàng, chàng khuyên nàng phải ráng chịu hổ ngươi ít tháng, đợi băi trường chàng về rồi sẽ hay.
Chàng trông thơ của cha hết sức, mà từ ngày chàng tỏ việc Thu Vân th́ chàng không được bức thư nào nữa hết, duy chỉ có mỗi tháng chàng được 1 cái măng-đa 10 đồng bạc mà thôi. C̣n vài ba tháng nữa băi trường th́ chàng được tin nàng đă sanh 1 đứa con gái tại nhà bảo sanh Chợ Lớn. Nàng đặt tên đứa nhỏ là Thu Ba. Cách ít ngày chàng được thơ của nàng nói nàng bịnh nên không có sữa cho con bú nàng phải mướn vú nuôi con.
Người ta thường nói ngày qua tháng lại như thoi đưa àm Hiển Vinh trông gần hụt hơi mới tới băi trường. Tàu vừa ghé bến Sài G̣n th́ chàng lên xe chạy riết qua nhà ông phán Kim. Vợ chồng ông phán Kim th́ mừng rỡ, c̣n Hiển Vinh với Thu Vân th́ người đứng dựa trên bàn, người ngồi trên góc ván mà khóc. Bi lụy 1 hồi rồi mới chịu lo tính. Hiển Vinh bước lại bồng con mà hun, bà phán thấy vậy mủi ḷng nên bà ứa nước mắt. Hiển Vinh bồng con ngồi trên ghế và nói với Thu Vân trước mặt vợ chồng ông phán rằng:
- Tôi vẫn biết cha tôi nghiêm nghị lắm, hễ tôi làm việc chi trái đạo nghĩa th́ không khi nào cha tôi dung thứ. Tôi về đây chắc là bị đ̣n.
"Tuy vậy mà việc tôi làm th́ tôi chịu, thà tôi chết chứ tôi thề quyết chẳng khi nào để cho người đàn bà v́ tôi mà xủ tiết ô danh.
"Qua nói đây có ông phán bà phán làm chứng cho qua dầu thế nào qua cũng phải chuộc cái lỗi của qua. Qua là người có học không lẹ qua khiếp nhược đến nỗi để cho phận em có con mà không chồng, c̣n con Thu Ba có mẹ mà không cha đâu."
Thu Vân ngồi cúi đầu mà khóc không nói chi hết.
Hiển Vinh về nhà, vừa bước vô tới cửa th́ ông Lê Hiển đạt rút roi rượt đánh chửi om ṣm rằng:
- Mày là quân mèo đàng chó điếm th́ ra ngoài chợ ở, không được phép vô nhà tao nữa, cái ḍng của tao không có nhơ nhuốc như mày. Mày đừng có về đây mà lây tiếng xấu cho tao.
Hiển Vinh khóc lạy cha chừng nào, cha chàng càng đánh thêm chừng nấy, nên chàng muốn nói mà không nói được tiếng chi hết.
Ông đuổi xô chàng ra ngoài đường, rồi đóng cửa lại, không cho chàng vô. Chàng cùng thế phải đi lại nhà quen ở gần mà ở đậu. Người lối xóm ai thấy tánh ông hội đồng đạt gắt gao cũng phiền, rồi thấy thân Hiển Vinh bối rối cũng thương, bởi vậy có người lại nhà ông hội đồng mà năn nỉ ông, nói rằng bắt bẻ đánh con sao đành, việc đă lỡ ra rồi c̣n rầy rà chi nữa; khi không mà có dâu, có cháu nội, vậy cũng là có phước, chớ chấp kinh quá th́ phải rẻ đôi lứa của trẻ nhỏ, dường ấy cũng tội nghiệp cho chúng nó lắm. Người ta nói như vậy th́ đúng lư, nhưng v́ tánh của ông hội đồng không như tánh người khác, bởi vậy ông cự hẳn không chịu nghe ông nói quyết rằng Hiển Vinh ngày nào c̣n học th́ ông c̣n cho tiền hoài, song ông nhứt định dứt t́nh cha con, hễ ông c̣n sống th́ ông cấm tuyệt không cho Hiển Vinh thấy mặt ông nữa.
Hiển Vinh cậy đủ mặt băng bối của ông nói giùm, mà ông cũng không xiêu ḷng. Chàng lấy làm bối rối ưu phiền, 1 bên là thảo thân, 1 bên là danh dự chàng không biết liệu lẽ nào. Chàng suy nghĩ mấy ngày rồi rơi nước mắt mà trở lên Sài G̣n, thuật việc nhà cho ông phán với Thu Vân nghe.
Thu Vân đau ḷng hết sức, song nàng giả vui cứ theo khuyên chàng chẳng nên v́ nàng mà lỗi đạo làm con. Nàng nói rằng phận nàng côi cút, dầu xấu hay tốt hay là chết sống cũng chẳng quan hệ chi, chớ phận chàng có 1 cha già, nếu làm trái ư cha th́ tội ắt lớn lắm. Hiển Vinh đáp rằng đă biết làm con mà nghịch cha th́ là trọng tội, nhưng bây giờ cha đă giận rồi cha đă cấm tuyệt không cho thấy mặt nữa, vậy th́ chàng phải nhắm mắt đưa chơn mà bước trong đường đời, để coi tạo hoá khiến thân phận chàng ra thế nào, chớ chàng không có thể nào ĺa nàng và con Thu Ba được.
Tối lại, ông phán bà phán ngủ hết, chị vú tên là hai Th́nh dỗ con Thu Ba ngủ trong buồn. Hiển Vinh với Thu Vân nằm trên bộ ván phía trước nói chuyện với nhau. Chàng tính đem nàng ra Bắc Việt mà ở với chàng, c̣n nàng th́ cứ khuyên chàng phải bỏ mẹ con nàng đặng khỏi nghịch ư cha nữa.
Nói chuyện đến khuya, chàng ṃn mỏi ngủ quên. Nàng lén ngồi dậy mở cửa đi ra ngoài. Chàng nghe cửa mở 1 cái kẹt, lật đật ngóc đầu mà ḍm. Chàng thấy nàng đứng dưới gốc me, rút sợi dây lưng ra ngậm miệng rồi nhắm nhía muốn leo lên cây me. Chàng biết nàng tính tự vận nên lật đật xô cửa chạy ra. Nàng thấy việc đă lậu rồi nên đứng khựng mà khóc. Chàng hỏi nàng muốn làm việc ǵ vậy. Nàng khóc tỏ thiệt rằng muốn chết phứt cho rồi, đặng chàng khỏi mang tội thất hiếu.
Hiển Vinh đứng vịn vai nàng mà khóc, chàng biết ḷng dạ nàng chừng nào, càng kính trọng nàng chứng ấy.
Chàng phải khuyên ànng hết sức, nàng mới bỏ không tính chuyện tự vận nữa.
Lụi hụi không bao lâu kế tới ngày khai trường, Hiển Vinh sửa soạn đem vợ con đi ra Bắc, chị 2 Th́nh cũng sẵn ḷng đi theo Thu Vân. Nhờ có 2 ngàn đồng bạc của chú nàng trả lại đó nên nàng khỏi đói lạnh.
Giấy tàu mua xong rồi th́ con Thu Ba lại đau ban nên xuống tàu không tiện. Thu Vân tính ở lại chờ con mạnh rồi mẹ con sẽ ra sau. Hiển Vinh sợ nàng ở lại buồn rầu rồi nàng tự vận nữa, nên chàng không chịu cứ nài nỉ biểu nàng phải đi 1 lượt. Vợ chồng ông phán chịu lănh chị vú với con Thu Ba, chừng nào con TB mạnh rồi ông sẽ mua giấy tàu giùm cho chị vú đem ra sau.
Hiển Vinh gởi bạc lại cho ông phán rồi vợ chồng từ giă con xuống tàu ra Bắc. Chàng tới Ha Nội rồi đánh dây thép cho ông phán hỏi thăm con TB đă mạnh hay chưa, ông phán trả lời nó đă mạnh rồi, có lẽ kỳ tàu sau ra được.
đến kỳ tàu sau, Hiển Vinh xuống Hải Pḥng đón rước, th́ không có chị vú. Chàng đánh dây thép hỏi ông phán th́ ông không trả lời. Chàng nóng nảy, lớp đánh dây thép, lớp gởi thơ, đón 2, 3 kỳ tàu mà không thấy chi hết.
Hiển Vinh viết thơ cho người bạn học cũ cậy lại nhà ông phán Kim hỏi thăm giùm. Cách ít ngày người ấy trả lời nói rằng vợ chồng ông phán trong ba ngày mà chết hết, c̣n chị vú không biết đâu. Vợ chồng Hiển Vinh khóc mà chịu.
đến băi trường, Hiển Vinh để Thu Vân ở lại Hà Nội, c̣n chàng về Sài G̣n trước thăm cha, sau t́m con luôn thể. Chàng t́m con không được, mà cũng không thể về nhà cha được. Chảng trở ra vợ chồng rất buồn. may trong ít tháng sau Thu Vân sanh được 1 đứa con gái nữa, đặt tên là Thu Cúc, nên vợ chồng mới khuây lảng được chút đỉnh.
Hiển Vinh mỗi tháng đều được 1 cái măng-đa 10 đồng bạc. Mỗi tháng chàng đều có viết thơ về thăm cha, song chẳng hề được thơ của cha bao giờ. Khi học đủ 4 năm thi đâu thầy thuốc rồi. Hiển Vinh về thăm cha, tưởng cha đă nguôi ngoai hết giận chẳng dè về đến nhà cha lại đánh đuổi nữa. Hiển Vinh buồn ư trở ra Hà Nội, xin bổ làm thầy thuốc ngoài Bắc rồi vợ chồng hẩm hút ở xứ người, không dám léo về Nam nữa.
đến năm 1917, con Thu Cúc được 12 tuổi, bề trên mới sai Hiển Vinh đi qua Pháp giúp trong mấy dưỡng đường trị bịnh cho lính và thợ. Hiển Vinh dụ dự không muốn đi. Thu Vân khuyên chồng thừa dịp ấy qua Pháp quốc học thêm lấy coh được bằng bác sĩ, may ra cha vui ḷng hết giận hờn nữa.
Hiển Vinh nghĩ vợ có vốn liếng vài ngàn dẫu ḿnh có đi vợ ở nhà cũng chẳng hại ǵ, nên chàng mới chịu đi quyết lập công danh đặng chuộc tội thất hiếu. Bởi duyên cớ như vậy nên mẹ con Thu Vân mới đưa Hiển Vinh xuống chiếc tàu "Hải Pḥng" mà đi Tây đó.

Chương 3
Nghe chồng mất, vợ hiền lo đáp nghĩa,
Thương con thơ, mẹ yếu phải hồi hương.


Trời chưa tối, nhưng v́ mưa tuôn lác đác, gió thổi lao xao, khí trời lạnh lẽo, nên đoàn Thu Vân biểu vú già đóng cửa rồi nhúm 1 ḷ lửa để cho ấm trong nhà.
Thu Cúc vặn đèn lên rồi lại ngồi học nơi bàn viết của cha. Thu Vân nằm trên ván gần đó, tai nghe con học mà trí lại nhớ chồng.
Cách 1 hồi lâu Thu Vân nghe có tiếng giầy bước vô cửa, kế nghe tiếng gơ cửa lộp cộp.
Nàng hỏi:
- Ai đó?
Ở ngoài có tiếng trả lời: "Thơ".
Thu Cúc lật đật chạy lại mở cửa. Có 1 người tḥ tay vô mà đưa 1 phong thơ rồi bỏ đi liền. Thu Cúc 1 tay khép cửa, c̣n 1 tay đưa thơ lên coi và nói rằng:
- Úy! Thơ của ba gởi về má à! Chữ của ba đây, mà con dấu đóng ở Sài G̣n.
Thu Vân lồm cồm ngồi dậy đưa tay ra, có ư biểu con trao thơ cho ḿnh coi.
Nàng xem ngoài bao, thiệt quả chữ của chồng. Nàng chúm chím cười rồi xé bao rất kỹ lưỡng và rút thơ ra xem.
"Trên tàu "Hải Pḥng", ngày 30-12-1917
"Em ôi,
Hồi sớm mai này tàu vô Sài G̣n. Kỳ tàu trước qua đă có viết thơ cho cha mà tỏ việc qua đi Tây, và xin cha lên đón đặng cho qua thăm 1 chút, v́ tàu không đậu lâu nên qua về Nhà Mân không kịp. Qua chờ đến trưa mà không thấy cha xuống tàu. Buổi chiều nay đi coi sổ mấy nhà khách sạn hết thảy, cũng không thấy chỗ nào có biên tên họ của cha. Ấy vậy th́ đủ biết đến ngày nay cha cũng chưa hết giận.
Em ôi! Qua xét phận qua, thiệt qua mang chữ bất hiếu oan lắm. Qua giữ cho trọn cái danh dự của nam nhi của qua, chớ qua có làm nhục nhă tông môn chỗ nào đâu mà cha giận nên cha đành bỏ qua. Cha với qua mà xa nhau, ấy là tại mỗi người hiểu nghĩa danh dự 1 cách riêng. Theo ư cha th́ phận làm trai chừng tính lập gia thất, phải chờ cha mẹ kiếm chỗ rồi cậy mai đến nói mà cưới cho đủ lễ, nếu chẳng làm như vậy th́ xấu hổ cho cha mẹ. C̣n theo qua th́ phận làm trai nếu rủi bị tơ t́nh vương vấn, mà làm cho hư danh tiết 1 người đàn bà, th́ dầu thế nào cũng phải đền lại cái danh tiết của người ta, nếu không làm như vậy th́ ḿnh là bợm băi chớ không phải học tṛ. Tuy qua không dám nghị luận tánh ư của cha, song trong trí qua đoán chắc rằng qua không có lỗi.
Ví dầu đôi ta ân ái với nhau 1 giây lát, không có thai nghén chi, rồi qua bỏ em, qua cũng c̣n mất danh dự thay, huống chi em đă lỡ có con, nếu qua bỏ em th́ qua phải mang tội làm cho nhơ danh 1 người đàn bà, rồi lại mang tội làm cho đứa nhỏ không có cha nữa thế th́ qua làm sao đặng.
Ôi thôi, v́ qua buồn nên qua nhắc chuyện cũ cho hả hơi 1 chút, chớ không phải qua ăn năn việc của qua đă làm đâu. Cái tội thất hiếu của qua th́ qua xin cậy Phật Trời soi xét. Dầu cha không thương đi nữa, đôi ta cứ giữ 1 ḷng kính trọng cha luôn.
Qua chắc 1 ngày kia Phật Trời cũng xui khiến ḷng cha tự hồi mà hết giận đôi ta nữa.
Em ơi! V́ qua xét lời em khuyên phải, nên qua mới ra đi đây. Vậy em ở nhà em phải thề cho qua coi chừng cho con nó học.
Mỗi tháng qua gởi cho em phân nửa số lương để tiêu dùng, c̣n vốn của em th́ em để hậu thân, đừng có ham lời cho vay cho nợ mà khó ḷng.
Em cứ ở đấy chờ qua, chớ đừng về Sài G̣n. Ở nhà nếu có chuyện chi bối rối th́ em cậy thầy ba Thiện tính giùm cho. Qua đi đến đâu sẽ gởi thơ đến đấy cho em hay.
Thu Cúc con oi! Con phải ráng học nghe hôn, nhứt là con phải làm vui ḷng má con luôn luôn, nếu ba hay con trái ư má con th́ ba buồn lắm đa. Ba gởi hun con 1 ngàn cái.
LÊ HIỂN VINH"
Thu Vân đọc thơ chồng th́ ứa nước mắt, nhưng v́ có con đứng gần đó nên nàng phải gượng làm khuây, không nỡ khóc.
Con Thu Cúc đợi mẹ đọc thơ rồi nó mới lấy mà đọc. Chừng đọc rồi nó đút vô bao tử tế trả lại cho mẹ, rồi đi lại bàn viết ngồi chốngt ay lên trán, mắt ngó trong sách mà trí lại nghĩ đến chuyện của cha.
Thu Vân kéo gối mà nằm, tay cầm phong thơ, tay gác qua trán suy gnhĩ. Trong nhà im ĺm, duy có đồng hồ treo trên vách tiếng nghe lắc cắc mà thôi. Th́nh ĺnh con Thu Cúc hỏi mẹ rằng:
- Sao mà ông nội giận ba hoài vậy má?
- Con hỏi làm chi?
- Thấy ba viết thơ nên con hỏi cho biết.
Thu Vân thở ra đáp rằng:
- Tại ba con... ở với má, nên ông nội con giận.
- Ông nội có giận má không?
- Giận chớ.
- Từ hồi trước tới bây giờ má có gặp ông nội lần nào không?
- Không.
- Không có gặp mà sao ông nội giận?
- Tại ba con ở với má, mà ông nội con không có cưới, ông nội con nói má là đồ hư, nên ông nội con giận.
- Hư giống ǵ! Tại má không về cho ông nội ngó thấy nên ông nội giận chớ ǵ. Ông nội già không má?
- Năm nay đă sáu mươi mốt hay là sáu mươi hai tuổi ǵ đó rồi.
- Phải mà ba má dắt con về ông nội, con ngoáy trầu cho ông nội ăn, con bưng nước cho ông uống, trong ít bữa th́ chắc ông nội hết giận. Má biết nhà ông nội hôn?
- Không.
- Để chừng ba về con nói với ba dắt con về ông nội, đặng thăm ông nội cho biết.
Thu Vân nghe con nói như vậy th́ tức cười nên day qua ngó con rồi nói rằng:
- Con léo về đó ông nội đánh nứt đít chớ; rất đỗi ba con kia c̣n phải đ̣n hết dám về nữa thay.
- Không đánh đâu, ông nội thương con lắm. Lâu lâu con thấy ba viết thơ gởi cho ông Lê Hiển đạt ở Nha Mân, Sa đéc, phải ông nội đó hôn má?
- Phải.
- Sao ba viết thơ thăm ông nội hoài, mà không viết thơ cho bà nội?
- Bà nội con c̣n đâu mà viết.
- Chết rồi hả má?
- Ừ.
- Một lần má nói ông ngoại, bà ngoại chết hết, té ra bà nội chết nữa.
- Thôi, con lo học bài rồi ngủ đặng sáng đi học.
Thu Cúc nghe mẹ biểu liền cúi xuống học bài.
Thu Vân giở bức thư của chồng ra xem nữa.
đồng hồ gơ 8h. Thu cúc xếp sách vở rồi vô mùng ngủ. Thu Vân xếp bức thư bỏ vào túi rồi cũng tắt đèn đi ngủ với con. Con mới vô mùng 1 lát th́ đă ngủ kḥ, c̣n mẹ nằm lim dim tính việc này, nhớ chuyện nọ, nên ngủ không được.
đến 11h, Thu Vân ngồi dậy, rồi bước ra ngoài. Nàng vặn đèn lên đọc thơ nữa; đọc 1 hồi rồi nàng lấy giấy viết thơ cho chồng:
"Hải Pḥng ngày 6 tháng giêng năm 1918
Anh ôi,
Em mới tiếp được thơ của anh, em hay tin anh đi đường b́nh an em mừng lắm.
Từ ngày anh xuống tàu đi rồi mẹ con em ở nhà cũng vô sự; con Thu Cúc tuy nhắc anh hoài, song nó cũng siêng học như thường.
Em xin anh để trí thong thả lo lập chút công danh đặng cha vui ḷng hoặc may hết giận đôi ta nữa. Anh chẳng nên buồn về tánh ư của cha mà thêm lỗi, mà cũng chẳng nên lo cho thân phận của em mà nhọc ḷng.
Em đă nói với anh rằng anh đă lấy tư cách quân tử mà cứu danh dự cho em th́ tự nhiên em phải lo làm cho tṛn đạo vợ. Xin anh đừng lo chi hết.
Kính chúc anh lộ tŕnh êm sóng, đáo xứ b́nh an.
Thu Vân"
Thu Vân viết thơ rồi không biết chàng đi tới đâu mà gởi thơ theo, bởi vậy nàng ngồi bàng hoàng 1 hồi rồi xếp bức thơ mới viết đó mà đút chung với bức thơ của chồng.
Cách chừng 10 bữa nữa nàng tiếp được 1 tấm "Carte postale" của Hiển Vinh gởi về. Coi con dấu th́ biết gởi tại Singapour.
Nữa tháng sau, nàng lại tiếp được 1 tấm "Carte postale" khác gởi tại Colombo.
Nàng được tấm "Carte postale" sau này hồi 10h sớm mai, nàng c̣n ngồi xem h́nh và nh́n chữ của chồng, th́nh ĺnh có 1 cái xe ngưng ngay cửa, nàng vừa ngước mặt ngó ra thấy thấy Ba Thiện là người bạn thân thiết của chồng ở trên xe nhảy xuống, rồi xăm xăm đi vô nhà.
Thu Vân được tin của chồng đương mừng, kế thấy người bạn của chồng tới nhà, có ư muốn đem tin lành ấy mà khoe, nên thầy Ba vừa bước vô cửa th́ nàng liền nói rằng:
- Thầy Ba, tôi mới được "Carte postale" của ông thầy thuốc đây, ổng gởi tại Colombo. Chắc bữa nay ông khỏi Port Said rồi.
Thầy ba Thiện đứng khựng tại cửa châu mày mà hỏi rằng:
- Từ hồi sớm mai tới giờ chị có nghe việc chi không?
- Việc chi? Tôi có nghe việc chi đâu!
- Chiếc tàu "Hải Pḥng" đi qua địa Trung Hải bị tàu lặn đức bắn ch́m rồi.
- Úy! Trời oi! Thiệt như vậy hay sao? Ai nói với thầy đó?
- Có dây thép đánh cho Chánh phủ hồi hôm. Từ hồi sớm mai cho tới bây giờ ai cũng đều hay biết, ông chủ tôi nói lại cho tôi hay, nên tôi lật đật chạy lại đây.
- Nếu vậy chồng tôi chết rồi c̣n ǵ!...
Thu Vân ngồi khoanh tay trên ván mà khóc dầm.
Thầy ba Thiện kéo ghế mà ngồi, mặt có vẻ buồn, song không nói chi hết.
Thu Vân khóc 1 hồi rồi hỏi rằng:
- Tàu ch́m nhưng thầy có nghe nói có chiếc tàu vớt giùm hành khách hay không?
Thầy ba Thiện nhăn mặt lắc đầu đáp rằng:
- Dây thép nói rơ lắm, nói chiếc "Hải Pḥng" bị bắn trong lúc ban đêm, mà lại trời dông mưa, bởi vậy không có tàu nào cứu kịp. Chiếc "Hải Pḥng" ch́m, mất tích từ bạn tàu tới hành khách cộng hơn 500 người, đều chết ráo, không sót 1 người nào.
Thu Vân than khóc nữa. Con Thu Cúc đi học về, vừa bước vô cửa, thấy mẹ ngồi khóc kể rấm ra rấm rít nó không hiểu có việc chi, nên đứng khựng lại mà ngó, Thu Vân kéo con lại ôm trong ḷng rồi khóc và nói rằng:
- Cha con chết rồi, con ơi! Tàu lặn đức bắn chiếc "Hải Pḥng" ch́m, nên cha con chết rồi. Thôi mẹ cũng chết cho rảnh, chớ sống mà làm ǵ!
Thu Cúc thấy mẹ khóc cũng khóc theo, song thầy ba Thiện liếc ngó nó th́ thấy mặt nó không buồn lắm, dường như nó không tin lời mẹ nó vừa nói.
Thầy ba Thiện muốn an ủi Thu Vân nên kiếm lời nói rằng:
- Tuy dây thép nói như vậy, song ḿnh cũng chẳng vội tin lắm. Vậy xin chị hăy bớt buồn rầu, để chờ ít ngày nghe lại cho rơ rồi mới dám chắc. Không biết chừng ở bển họ mới nghe thấp thố, rồi họ đánh dây thép nói bướng như vậy; tàu nào bị bắn cũng có vớt được hành khách, có lư nào chiếc "Hải Pḥng" ch́m mà người dưới tàu lại chết hết đi.
Thầy nói như vậy rồi từ giă mà về.
Thu Vân biết lời thầy ba Thiện luận đó là hữu lư, nhưng nàng cũng không bớt buồn rầu được. Nàng cứ nằm khóc hoài, buổi chiều biểu con ở nhà, không cho đi học nữa. Sáng bữa sau nàng sai thằng Bảy đi mua các thứ nhựt báo Tây, Nam mới xuất bản đem về cho nàng đọc. Tờ báo nào cũng đều nói chiếc "Hải Pḥng" bị tàu lặn bắn ch́m trong đia Trung Hải, hết thảy người trong tàu đều chết ch́m không c̣n sống sót 1 người nào.
Tuy Thu Vân chắc chồng đă chết ch́m rồi song đêm nào nàng cũng vái thầm trời đất pḥ hộ cho tánh mạng chồng nàng được vững vàng, khiến xui trong đêm bi thảm giữa biển ấy có 1 chiếc tàu vớt chồng nàng, chớ nếu chồng nàng chết th́ chẳng những là mẹ con nàng bơ vơ, mà bên chồng nàng lại phải tuyệt hậu nữa.
Nàng van vái rồi trông đợi tin chồng. Nàng trông cho đến 1 tháng rưỡi mà không tiếp được thơ của chồng, lại có ông quan năm mời nàng đến mà cho hay rằng thầy thuốc Lê Hiển Vinh tháp tùng chiếc tàu "Hải Pḥng" bị tàu lặn bắn ch́m, nên biệt tin.
Nàng hết trông đợi được nữa. Nàng bèn nấu 1 mâm cơm cúng chồng, rồi mẹ con xé vải may tang phục mà mặc.
Càch vài bữa có thầy ba Thiện đến thăm. Thầy thấy nàng buồn th́ kiếm lời khuyên giải, rồi hỏi nàng bây giờ nàng tính về xứ hay là ở đây kiếm phương thế làm ăn.
Thu Vân đáp rằng:
- Khi ông thầy thuốc ra đi ổng căn dặn tôi phải nương náu ở đây mà chờ ổng. Ngày nay chẳng may ông đă khuất rồi, tôi chẳng c̣n trông mong chi nữa.
"Nhưng trước khi tôi theo chồng tôi xuống cửu tuyền tôi phải đáp nghĩa cho chồng tôi xong rồi mới chết. Thầy là bạn thiết của chồng tôi chắc thầy cũng đă rơ biết chồng tôi v́ tôi mà nghịch ư cha. Cũng v́ chuyện ấy nên chồng tôi mới đi Tây mà bỏ mạng đây.
"Vậy bây giờ tôi phải làm thế nào cho con nhỏ của tôi nó được gần ông nội nó, làm thế nào cho ông nội nó bớt giận cha nó và đem ḷng thương nó rồi tôi sẽ chết.
Thầy ba Thiện gật đầu mà nói rằng:
- Mấy lời chị nói, tôi kính phục lắm. Song tôi xin chị đừng có chết theo chồng. Chết chi vậy? Bây giờ anh đă khuất rồi chị phải sống mà nuôi con chớ.
Thu Vân đáp rằng:
- Nếu ông nội nó chịu nuôi rồi, th́ có tôi nữa cũng không ích ǵ.
- Dầu không ích, chớ cũng không hại.
- Hại lắm chớ! Nếu có tôi th́ ông nội nó nhớ việc xưa hoài, làm sao cho ông nguôi cái giận của ông được.
- Theo ư tôi, hễ chị chết th́ chị có lỗi với anh lắm.
- Lỗi chỗ nào? Chồng tôi v́ danh dự của tôi mà phải lỗi đạo cha con rồi đến đỗi phải táng mạng nữa. Bây giờ tôi đành tham sống mà không lo trả nghĩa cho chồng tôi hay sao?
Thầy ba Thiện thấy Thu Vân đă quyết chí, thầy không dám căi nữa, nên thầy lắc đầu chịu thua.
Thu Vân có cho vay tiền ngày tiền tháng nên nàng phải ở nán lại mà đ̣i, nhưng v́ nàng buồn rầu quá nên đ̣i tiền chưa rồi mà nàng đă nhuốm bịnh, da mặt vàng ẻo, h́nh dạng ốm nhách. Nàng sợ chết ở xứ người, con không thể gặp mặt ông nội được, nên nàng bươn bả bán đồ đạc, tom góp tiền bạc được 1 ngàn rưỡi đồng rồi định tháp tùng chiếc tàu "Orénoque" mà về Sài G̣n.
Thầy ba Thiện thấy nàng bịnh nhiều, sợ đi đường sá không kham, nên thầy theo can gián xin nàng ở nán lại uống thuốc cho mạnh rồi sẽ đi. nàng v́ sợ chết nên không chịu nghe, túng thế thầy phải chiều ḷng mua giấy tàu giùm rồi đưa mẹ con nàng xuống tàu.

Chương 4
Sắp tới nhà, toan lo kế sách,
Gặp người cũ, vội hỏi con thơ.


Trời biển mênh mông, gió trăng man mác. Giữa lừng trời trăng treo gương vặc vặc, trên mặt biển gió thổi sóng lao xao; trăng dọi nước vàng, nước chào trăng lố xố.
Chiếc tàu "Orénoque" chỉ mũi hướng nam mà chạy, rượt trăng tách nước, lướt gió tuôn sương. Lối 12 giờ khuya, bạn tàu với hành khách đều an giấc, duy về phía sau lại có hai người Tây c̣n nằm trên ghế nói chuyện với tiếng chân vịt quạt quạt đùng đùng hoài mà thôi.
Mẹ con Thu Vân trải chiếu nằm trên "boong" đắp mền mà ngủ. Thu Cúc ngủ được 1 giấc rồi mở mắt ra thấy mẹ đầu choàng khăn, ḿnh mặc áo lạnh, chơn quấn mền nỉ đương ngồi khoanh tay ngó ra biển. Nó lần lần nồgi dậy hỏi mẹ:
- Má chưa ngủ sao?
- Chưa.
- Bữa nay má c̣n mệt nữa hay không?
- Bữa nay má bớt mệt, mà trong ḿnh bần thần dă dượi và ớn lạnh quá. Sao con không ngủ đi, mới nửa đêm con thức dậy làm chi?
Thu Cúc lặng thinh không trả lời, Thu Vân hỏi như vậy rồi cũng bỏ qua, cách 1 hồi lâu, Thu Cúc lại hỏi:
- Ḿnh về Sài G̣n rồi t́m đến nhà ông nội mà ở hay là đi đâu má?
Thu Vân day qua ngó con, ứa nước mắt mà nói rằng:
- Phải đành liều về nhà ông nội con chớ biết đi đâu bây giờ.
Thu Vân ngừng 1 hồi rồi nói tiếp:
- Này con, con c̣n nhỏ dại, lẽ th́ má không nói việc nhà cho con biết. Ngặt v́ cha con đă mất rồi má th́ bịnh hoạn không biết chết bữa nào. Vậy má phải nói chuyện gia đạo của ḿnh cho con rơ, đặng pḥng khi má chết th́nh ĺnh th́ con biết rơ bà con bên nội, bên ngoại mà t́m. Bà con bên má chẳng có ai đông, duy có 1 người chú ruột tên là đoàn Thanh Bạch ở Ba Se, thuộc tỉnh Trà Vinh.
"C̣n phía bên nội của con th́ có 1 ông nội con, tên là Lê Hiển đạt ở Nha Mân, thuộc tỉnh Sa đéc, hồi trước có làm hội đồng. Ông nội con giàu có lớn, có ruộng đất, có ḷ gạch, ông sanh có 1 mỉnh ba con đó mà thôi, chớ không có con nào khác. Bà con hai bên có bao nhiêu đó, con phải ráng mà nhớ.
"Thuở nay má tuy có chú, ba con tuy có cha, mà cũng như không, bởi v́ ba với má hồi trước gặp nhau, hai bên đều ghét hết thảy. Chú của má th́ từ má, c̣n ông nội của con th́ từ ba con, nên ba con không biết chú của má là ai, má cũng chưa gặp mặt ông nội con lần nào. Chớ chi ba con mạnh giỏi, th́ chẳng nói làm chi, ngặt v́ ba con mất rồi vậy nên má tính đem con về cho ông nội con, đặng như rủi má có chết th́ con có chỗ mà nương nhờ, và ông nội con cũng có chút cháu hủ hỉ.
"Ông nội ghét ba với má lắm, quyết định không cho ba với má thấy mặt. Vậy má tính về tới Nha Mân, má với con phải giấu giếm, đừng nói thiệt là con cháu chi hết , phải lập thế làm tôi tớ lân la dọ t́nh ư, chừng nào ông nội con hết giận rồi sẽ tỏ thiệt chớ không nên nói liền.
"Má c̣n nói cho con biết việc này nữa; con có 1 người chị tên là Thu Ba, lớn hơn con 1 tuổi.
"Hồi đó mới được bốn năm tháng th́ ba với má lạc mất nó, mười mấy năm nay nó biệt tích không biết đâu mà t́m. Bây giờ về tới Sài G̣n má sẽ lo hỏi thăm tin tức của chị con. C̣n phận con th́ phải nhớ con có 1 chị, đặng ngày sau may gặp nhau con hiểu mà nh́n. Hồi nhỏ nó giống con lắm, bây giờ lớn chắc nó c̣n giống nhiều hơn nữa. Má có khai sanh của nó trong rương song ba con chưa nh́n nó được.
Lúc Thu Vân nói Thu Cúc ngồi chăm chỉ lóng tai nghe. Chừng mẹ nói dứt lời, nó liền cúi mặt xuống mà nói rằng:
- Má lo việc nhà làm chi. Má lo đây rồi má mệt nữa đa.
- Việc nhà của ḿnh con đă biết rơ hết.
- Sao con biết? Ai nói với con?
- Ba nói.
- Nói hồi nào?
- Hồi ba gần đi Tây. Chiều chiều ba dắt con đi chơi, ba nói rơ hết.
- Ba con nói như thế nào?
- Ba cũng nói như má mới nói đó vậy. Mà ba lại có nói rằng tuy ba cưới má ông nội không chịu song sau ba có làm hôn thú rành rẽ rồi.
"C̣n phận con th́ ba có khai sanh hẳn hoi, duy có 1 ḿnh chị Thu Ba hồi đẻ không có ba, sau lạc mất nên ba chưa nh́n chị làm con được. Ba dặn nếu rủi ba có chết con phải khuyên má dắt con về ông nội đặng con nh́n. Ví dầu ông nội không chịu nh́n con th́ chừng ông trăm tuổi già, con phải đem khai sanh ra đối chiếu mà lănh gia tài, chớ đừng để cho người dưng ăn uổng. Ba lại c̣n dặn chừng nào con khôn lớn, hễ gặp ai lớn hơn con 1 tuổi mà mặt mày hoặc bộ tướng giống con th́ con phải hỏi thăm gốc gác coi có phải chị Thu Ba hay không. Nếu phải th́ con phải nh́n.
"Như chị ấy nghèo th́ con phải nuôi chị, v́ chị lạc mất từ hồi nhỏ, chắc là chị cực khổ lắm, nếu con ăn gia tài của ông nội mà không ngó ngàng đến chị th́ tội nghiệp cho chị lắm.
- Ba con có dặn mấy việc đó hay sao?
- Thưa có.
Thu Vân ngồi ngẫm nghĩ 1 hồi rồi lấy vạt áo lau nước mắt má nói rằng:
- Ba con lo xa quá. Sao mà biết chết nên dặn con như vậy!... Mà má nghĩ người ở đời phải lấy t́nh nghĩa làm trọng, chớ tiền của mà sá ǵ. Má muốn sao ông nội con v́ t́nh máu thịt mà thương con nên nh́n con, chớ má không muốn dùng luật pháp mà giành gia tài của ông nội con.
"Vậy má tính về tới Nha Mân, má với con phải giả dạng kẻ nghèo khổ rồi lập thế vô ở đợ với ông nội con.
"Hễ vô được trong nhà rồi th́ con phải ăn ở cho khéo léo, phải làm thế nào cho ông nội con đem ḷng thương con.
"Mà má biết trong ḿnh má bịnh nặng lắm sợ má sống không được tới ngày ông nội con thương con, vậy nói cùng mà nghe, nếu rủi mà có nhắm mắt mà theo ba con đi nữa, th́ con phải nhớ mấy lời má mới dặn con đây mà làm, nghe không con.
Con Thu Cúc cười mà đáp rắng:
- Má cứ nói chuyện chết hoài! Má chết rồi con làm sao nh́n chị Thu Ba cho được. Con có biết chị ấy đâu! Má vui vẻ đặng trong ḿnh khoẻ khoắn mà dắt con về ông nội chớ. Má đừng lo, hễ con gặp ông nội con nói chuyện th́ ông nội thương con liền.
Thu Vân nghe con nói như vậy nàng cũng cười, rồi mẹ con nằm xuống mà ngủ.
Thu Cúc tánh ham vui, chưa biết lo, nên hễ nằm xuống th́ ngủ liền, c̣n Thu Vân phần th́ thương v́ nỗi chồng, phần th́ lo nỗi con, trong trí không an, nên nằm thao thức cho đến sáng mà ngủ cũng chưa được.
Tàu "Orénoque" tới bến Sài G̣n vào 4h chiều.
Thu Vân trong ḿnh nóng nóng lạnh lạnh song phải gượng gạo mướn cu li vác rương lên bờ rồi kêu 1 cái xe kiếng chở rương qua chở Bến Thành, tính lên nhà ngủ "Lục Tỉnh" mà ở đỡ. Xe chạy qua gần khỏi cầu Khánh Hội, Thu Vân bỗng thấy ba người đàn ông với 1 người đàn bà đương ngồi tại đầu cầu. Nàng quay đầu lại mà nh́n rồi kêu người đánh xe bảo ngừng xe lại. Xe đương xuống dốc cầu bị trớn, ngừng không được, nên phải chạy xuống gần hết dốc rối mới ngừng. Thu Vân bèn biểu người đánh xe ngoắt kêu người đàn bà ngồi trên đầu cầu hồi năy. Người đàn bà ấy đi lại, ba người đàn ông cũng đi theo sau. Khi họ đi gần tới xe, th́ thấy người đàn bà tuổi chừng 40, miệng rộng, da đen, đầu choàng 1 chiếc khăn vải rằn, ḿnh mặc 1 cái áo bà ba, vải đen và 1 cái quần vải đen cũ.
Chừng người ấy tới, Thu Vân mới ló đầu ra mà hỏi rằng:
- Xin chị cho phép tôi hỏi thăm 1 việc. Tôi nhớ mày mạy chị là chị hai Th́nh, không biết có phải không?
Người đàn bà ấy chưng hửng đứng nh́n Thu Vân trân trân rồi cười mà đáp rằng:
- Phải, tôi là hai Th́nh. Xin lỗi cô, không biết cô ở đâu, tôi quên.
Thu Vân vừa nghe người ấy xưng ḿnh là hai Th́nh, th́ nàng vội vă mở cửa xe và leo xuống mà nói rằng:
- Tôi hồi trước ở nhà ông phán Kim; tôi mướn chị nuôi vú, chị quên hay sao? Con nhỏ của tôi ở đâu? Chị báo hại quá! Hồi đó chị biệt mất, làm vợ chồng tôi đón chị hết sức rồi trông cũng mỏi hơi. Con nhỏ của tôi bây giờ ở đâu?
Chị hai Th́nh cười ngỏn ngoẻn rồi đáp rằng:
- Thế cô là cô ba hồi đó ở nhà ông phán Kim. Lâu quá nên tôi quên. Mà bây giờ sao cô ốm dữ vậy?
Thu Vân châu mày hỏi rằng:
- Tôi hỏi con nhỏ tôi đâu! Dầu chị có mắc việc ǵ chị ra không được, th́ chị cũng phải gởi thơ cho vợ chồng tôi hay, đặng có lập thế rước con tôi, chớ sao chị bặt tin như vậy?
- Thủng thẳng rồi tôi nói cho cô nghe mà. Hồi cô đi cô gởi tiền cho ông phán đặng ông ấy mua giấy tàu cho tôi đi sau. Thiệt cô đi ba bốn bữa, con nhỏ hết bịnh. Tôi nói với ông phán mua giấy tàu cho tôi đi, ông phán lần lựa cứ nói chưa có tiền hoài. Rồi kế ông đau mất; cách vài bữa vợ ông đau cũng mất nữa. Tôi có tiền đâu đặng mua giấy tàu mà đi.
- Dầu 2 vợ chồng ông phán không đưa tiền đi nữa th́ chị cũng đánh dây thép cho tôi hay đặng tôi gởi tiền khác về cho chị đi, chớ sao chị lại nín mất ở trong này?
- Tôi có biết cô ở đâu mà đánh dây thép.
- C̣n con nhỏ của tôi đâu? Năm nay nó được bao lớn?
- Nó chết lâu rồi.
- Chết hồi nào?
- Lâu quá tôi có nhớ đâu.
Thu Vân ứa nước mắt, đứng ngẫm nghĩ 1 hồi rồi nói rằng:
- Nó đau bịnh ǵ mà chết? Chị có khai tử hay không?
Hai Th́nh bợ ngợ 1 hồi rồi day mặt chỗ khác và nói rằng:
- Tôi không nhớ... Lâu quá ai nhớ được.
Thu Vân thấy bộ Hai Th́nh ái ngại mà lại nghe lời đối đáp lôi thôi nên trong ḷng phát nghi, nàng bèn nói rằng:
- Chị nói thiệt cho tôi nghe đi mà, chị giấu làm chi. Tôi chắc con tôi không chết. Vậy chị biết nó ở đâu, chị chỉ giùm cho tôi, tôi cho tiền chị xài.
Hai Th́nh đứng lặng thinh. Con ngựa kéo xe đi tới 2,3 bước, làm cho người đánh xe phải chạy lại trước đầu mà níu nó. Ba người đàn ông đi theo Hai Th́nh hồi năy ngồi chồm hổm trên lề đường, dụm đầu lại nói chuyện song mắt cứ ngó theo phía xe kiếng đậu hoài. Hai Th́nh ngẫm nghĩ 1 hồi rồi nói mơn trớn với Thu Vân rằng:
- Hồi năy tôi sợ cô rầy nên tôi phải nói dối, chớ thiệt em không có chết.
- Vậy chớ nó ở đâu bây giờ?
- Thiệt nó ở đâu tôi không biết; để thủng thẳng coi. Có lẽ tôi hỏi thăm cũng ra mối mà. Cô bây giờ ở đâu?
- Tôi ở ngoài Bắc mới về tới đây. Bây giờ tôi đi kiếm khách sạn mướn pḥng mà nghỉ 1 bữa cho khoẻ, rồi tôi đi về dưới Sa đéc.
- Cô ở khách sạn thiên hạ rần rộ nghỉ giống ǵ đặng. Thôi, cô vô nhà tôi mà nghỉ.
- Nhà chị ở đâu?
- Tôi ở trong Bàn Cờ.
- Cô không biết hay sao? Bàn Cờ ở phía Ô Mai đó. Tôi ở nhà lá, song không chật lắm. Cô với em vô đó nghỉ được. Ở nán vài bữa đặng tôi dọ hỏi coi con Thu ba bây giờ ở đâu.
Thu Vân suy nghĩ nàng phải nhờ Hai Th́nh mới t́m Thu Ba được. Vừa về tới Sài G̣n mà gặp được Hai Th́nh, ấy là dịp may; vậy phải theo chị ta đặng biết nàh mà cậy chị ta kiếm con.
Thu Vân bèn biểu Hai Th́nh lên xe mà đi. Hai Th́nh trở lại từ giă 2 người đi với chị ta rồi lên xe và biểu người đánh xe chạy thẳng vô Bàn Cờ.
Xe vô tới ngang cửa, Hai Th́nh biểu ngừng lại, rồi mời Thu Vân vô nhà. Thu Vân dặn người đánh xe chờ, rồi mẹ con đi theo Hai Th́nh.
Trong khi Hai Th́nh móc ch́a khoá trong túi ra mở cửa th́ Thu Vân đứng ngoài ngó mông. Thuở ấy ở xóm Bàn Cờ nhà cửa thưa thớt, chớ không phải đông đặt như bây giờ. Nhà Hai Th́nh ở cách nhà hai bên cả 1 hai chục thước.
Ấy là 1 túp nhà lá nhỏ và thấp, cửa bằng ván, vách cặp bằng lá dừa. Tuy nhà tum húm, song phía trong có 1 bộ ván dầu với 1 cái bàn và ít cái ghế. Nhà nghèo mà sạch sẽ, vén khéo.
Thu Vân vô nhà rồi, liền hỏi rằng:
- Đâu chị nói thiệt cho tôi biết coi con Thu Ba của tôi ở đâu.
- Khoan. Để tôi nấu nước chế trà cho cô uống.
- Thôi thôi. Tôi không khát nước. Chị làm ơn nói chuyện con Thu Ba cho tôi nghe.
- Cô nóng nảy quá. Để thủng thẳng tôi nhớ coi... Ờ ờ tôi nhớ hồi đó tôi đau, hết sữa, phần không biết cô ở đâu mà trả em lại cho cô. Túng thế tôi phải năn nỉ với chị chín Hô chỉ nuôi giùm.
- Chị chín Hô ở đâu?
- Chỉ ở gần 1 bên tôi. Chỉ thấy em Thu Ba thiếu sữa khóc hoài chỉ mới làm ơn bồng về nuôi khuấy sữa ḅ cho nó bú.
- Chị chín Hô bao lớn?
- Chị lớn mà. Hồi đó sồn sồn, lớn bộn rồi.
- Bây giờ biết làm sao t́m chỉ cho ra?
- Để sáng mai tôi lên Tân định tôi hỏi thăm coi có ai biết chị ấy bây giờ ở đâu hay không. Cô đừng lo, chắc tôi hỏi ra mà.
- Hồi chị cho con nhỏ tôi đó, nó được mấy tháng.
- Bảy tám tháng ǵ đó.
- Chẳng giấu chị làm chi, ở nhà tôi trước khi đi Tây th́ căn dặn tôi đừng có quên dọ tin tức con Thu Ba trong giây phút nào. Nay ở nhà tôi chẳng may mất rồi, tôi lại càng lo làm cho vừa ư chồng hơn nữa. Nếu chị kiếm giùm được con Thu Ba cho tôi, th́ tôi cám ơn chị lắm. Ví như họ muốn đ̣i tiền công nuôi nó bao nhiêu tôi cũng sẵn ḷng thối lại cho họ. Miễn là tôi được gặp con tôi th́ thôi, tốn hao chút đỉnh cũng không sao.
- Tôi hứa với cô tôi t́m được th́ chắc được, cô đừng lo mà! Thôi, cô ở đây rồi sáng mai cô đi với tôi lên Tân định mà hỏi thăm. Có cái lên trời th́ tôi lên không được, chớ trong lục tỉnh này có chỗ nào mà tôi t́m không tới.
Thu Vân được tin con như vậy th́ nàng mừng rỡ vô cùng. Chẳng phải là nàng tránh sự tốn hao, nhưng v́ nàng muốn ở gần Hai Th́nh đặng hỏi thăm chuyện của con nữa, nên nàng mới bằng ḷng trả tiền xe rồi đem rương vô nhà hai Th́nh mà ở đậu.

Chương 5
Nghe tin con, khấp khởi ḷng vàng
Hay biệt tích, chan dầm lụy ngọc.


Trời vừa chạng vạng tối, đèn khí ngoài đường đă cháy sáng trưng. Thu Vân đưa tiền cho hai Th́nh đi ra chợ mua thịt, trứng vịt, lạp xưởng đem về dọn cơm ăn. Hai Th́nh đi đă lâu rồi mà chưa thấy về, nên mẹ con Thu Vân dắt nhau ra đứng dựa lộ xem chừng và hứng mát luôn thể.
Ngoài đường thiên hạ qua lại dập d́u, kẻ đi bộ th́ tẻ hai bên, người ngồi xe kéo hoặc xe kiếng th́ chạy chính giữa. 1 lát lại có 1 cái xe hơi chạy ngang qua 1 cái vù, bụi bay lấp mặt, kèn bóp vang tai.
Thu Cúc đứng ngó người ta, ngó xe, 1 hồi rồi nói với mẹ rằng:
- Sài G̣n vui quá má hả! Phải ba c̣n, ba đem ḿnh về torng này ở th́ vui biết chừng nào.
Thu Vân cúi xuống ngó con, nàng không trả lời mà mặt coi buồn nghiến. Cách 1 lát nàng nói rằng:
- Phân mẹ con ḿnh như vậy, con c̣n mong vui làm chi nữa con. Má bây giờ không muốn vui sướng chi nữa hết, duy muốn sao t́m được chị của con và muốn sao cho ông nội của con biết thương hai con th́ đủ rồi.
Thu Vân nói tới đó, bỗng thấy 2 chiếc xe kéo ngừng trước mặt 1 lượt. nàng ḍm ra xe th́ thấy hai Th́nh, tay bưng đồ, đương leo xuống xe, c̣n trên cái xe kia th́ có 1 người đàn ông, đầu đội nói da b́a lớn, minh mặc áo bành tô vàng, quần vải đen, đương tḥ tay trong túi móc tiền trả tiền xe.
Hai Th́nh ḍm mẹ con Thu Vân rồi cười ngỏn ngoẻn mà nói rằng:
- Bất nhân quá! Hồi năy tôi đi quên chỉ hộp quẹt cho cô đặng ở nhà đốt đèn giùm, để trong nhà tối ṃ. Có ở nhà tôi nó mới về đây.
Người đàn ông trả tiền xe kéo rồi bước lại dở nón chào Thu Vân.
Hai Th́nh nói với chồng rằng:
- Cô thầy thuốc ở ngoài Bắc mới về, hồi năy tôi nói với ḿnh đó. Ḿnh có hộp quẹt th́ vô trước đốt đèn đi. Chồng của hai Thỉnh tên Hai Rỗ, không nói chi hết lầm lũi đi vô nàh đốt đèn. Thu Vân dắt con đi theo hai Th́nh vô sau. Đèn đốt tỏ rơ, coi kỹ lại, mới thấy mặt Hai Rỗ thiệt rỗ chằng.
Hai Th́nh nhúm lửa nướng lạp xưởng, chiên hột vịt rồi dọn cơm ra vợ chồng ăn với mẹ con Thu Vân.
Thu Cúc cứ theo ngó Hai Rỗ hoài, coi bộ nó không vui.
Chừng ăn cơm rồii, Thu Cúc ngồi ngó quanh quất trong nhà rồi hỏi nho nhỏ mẹ rằng:
- Ḿnh ngủ đây hay sao má?
- Ừ, ngủ đỡ đây đặng sáng đi kiếm chị con sớm.
- Ngủ đây con sợ quá.
- Sợ giống ǵ?
- Nhà sao mà cửa vách ǵ coi cũng óp quá. Ban đêm họ vô giựt đồ ḿnh rồi làm sao. Hễ má kiếm được chi hai con rồi, má dắt chỉ đi về ông nội với con nghe hôn má.
-Ừ.
- D́ hai ở nhà đây nói mờ ơ quá con sợ t́m không ra.
- Để t́m thử 1 vài bữa coi. Má vái linh hồn của ba con mách bảo chỉ dẫn cho má t́m, hễ ba con giúp th́ chắc t́m được.
- Phải a! để chừng đi ngủ con vái ba con. Mẹ con nói với nhau mới bao nhiêu đó kế hai Th́nh bước ra hỏi Thu Vân muốn đi chợ chơi hay không?
Thu Vân nói rằng trong ḿnh không được giỏi, phần th́ đi tàu mệt, nên tính nghỉ cho khoẻ đặng sáng mai đi hỏi thăm con Thu Ba cho sớm.
Hai Th́nh bèn lấy 1 chiếc chiếu trắng c̣n mới trải trên ván, Thu Vân mở rương lấy mền gối ra sửa soạn mà ngủ. Trong lúc dọn chỗ ngủ th́ Thu Vân hỏi hai Th́nh rằng:
- Anh hai ảnh đi chơi chừng nào về?
- Ối! Nó đi sáng đêm hơi nào mà hỏi. Có khi nửa đêm nó về, có khi nó đi chơi rồi ngủ luôn nhà anh em.
- Ảnh đi chơi sáng đêm như vậy rồi làm sao ảnh đi làm cho được?
- Nó làm cai nên có dễ 1 chút. Coi cho người ta làm, chớ có làm lụng ǵ mà mệt.
Thu Vân nói chuyện lôi thôi 1 hồi rồi ngủ kḥ. Hai Th́nh htấy vậy khép cửa đi ra lộ, chọc chú chệt bán ḿ, chú la rân 1 hồi, rồi mới chịu vô đóng cửa ngủ.
Trời vừa rựng sáng, mẹ con Thu Vân thức dậy rửa mặt gỡ đầu sẵn sàng, đợi hai Th́nh dậy đặng đi t́m con Thu Ba. Ai dè hai Th́nh ngủ tới mặt trời mọc cao mú mới chịu dậy, mà dậy rồi lại bần dùng không chịu đi liền, khuyên Thu Vân để đi chợ về nấu cơm ăn rồi sẽ đi. Thu Vân nóng t́m con, nên nài nỉ chị đi liền, nói rằng đi hỏi thăm 1 chút, dầu được dầu không rồi sẽ đi chợ luôn, nghĩ cũng không trễ ǵ.
Hai Th́nh đi ra lộ đón kêu 1 cái xe kiếng, c̣n Thu Vân ở nhà mở rương lấy cái hộp cẩn ra mà đưa cho con Thu Cúc ôm. Chừng có xe rồi, hai T́nh mới khép cửa lên xe đi với mẹ con Thu Vân.
Khi ra tới xe, Thu Vân hỏi hai Th́nh rằng:
- Nhà chị khoá cửa bỏ đó, có rương đồ của tôi ở trỏng không biết có hại ǵ hay không?
Hai Th́nh đáp rằng:
- Không có sao đâu mà cô sợ. Ai dám vô đó lấy. Chẳng giấu cô làm chi, ở nhà tôi nó hung lắm, miệt Bàn Cờ này điếm đàng đều sợ nó hết thảy, không đứa nào dám tới nhà khuấy phá mà cô sợ.
Xe chạy được 1 khúc đường, hai Th́nh thấy Thu Cúc ôm cái hộp cẩn, không biết là hộp chi, nên hỏi rằng:
- Em ôm cái hộp ǵ vậy? Sao không để ở nhà ôm theo làm chi cho mất công?
Thu Vân ơ hờ nên đáp thiệt t́nh rằng:
- Ờ cái hộp đựng đồ riêng của tôi, có tiền bạc chút đỉnh ở trỏng, nên đem theo đặng gặp con Thu Ba mà họ nài phải chuộc nó th́ có sẵn mà trả cho họ.
Hai Th́nh chúm chím cười, 1 lát mới hỏi rằng:
- Từ hồi đó tới bây giờ cô ở luôn ngoài Bắc hay là có về trong này lần nào?
- Tôi ở luôn trọn 14 năm, mới về lần thứ nhứt đây.
- Cô ở ngoài làm ăn khá hôn?
- Ở nhà tôi làm việc nhà nước lănh lương mà ăn, chớ có làm việc chi đâu mà khá.
- Tôi thấy người nào ở ngoài Bắc về cũng khá. Cô cũng có dư năm ba ngàn chớ?
- Đâu có dữ vậy! Vợ chồng tôi tiện tặn lắm, nên đủ ăn đó là may.
- Nếu cô không có vốn liếng, bây giờ ông thầy thuốc mất rồi cô làm sao mà nuôi con?
- Tôi đem nó về giao cho ông nội nó.
- Cô tính lấy chồng khác hay sao?
- Không.
Thu Vân nói tiếng "không" giọng nghe buồn thảm lắm.
Hai Th́nh không rơ tâm sự của người, nên thấy người ta buồn chị lại tưởng người ta mắc cỡ, nên chị ta cười.
Xe chạy qua khỏi chợ Tân định 1 khúc rồi tới 1 cái đường hẻm, hai bên có hai dăy phố cũ đâu mắt với nhau. Hai Th́nh biểu người đánh xe ngừng lại. Chị leo xuống và nói với Thu Vân rằng:
Hồi trước tôi với chị Chín ở trong đường hẻm này đây cho tới con nhỏ năm sáu tuổi tôi mới về dưới Bàn Cờ. Để tôi hỏi thăm coi. Cộ đi vô với tôi chơi.
Thu Vân biểu con ngồi trên xe giữ cái hộp cẩn, rồi nàng leo xuống đi với hai Th́nh vô đường hẻm . Buổi sớm mai trong đường hẻm người lớn con nít lao nhao lố nhố, người lớn ngồi trước cửa nói chuyện om ṣm, con nít chạy qua chạy lại trững giỡn inh ỏi.
Hai Th́nh hăm hở đi trước, Thu Vân chậm răi theo sau.
Hai Th́nh đi ngang qua mỗi căn phố đều dừng lại mà ḍm. Mấy người đàn bà ngồi chơi trước cửa ai thấy mặt lạ cũng đều ngó. CHừng đi gần cùng đường hẻm, hai Th́nh đứng lại chờ Thu Vân đi tới rồi chị ta chỉ tay vô 1 căn phố bên phía tay mặt nói với Thu Vân rằng:
- Đây, hồi trước chị Chín ở căn này đây. Không biết bây giờ chỉ c̣n ở đây hay không.
Chị ta mới nói láp đáp mấy lời, bỗng có 1 người đàn bà mập ú, nước da đen trạy, mũi găy đầu sói, tuổi chừng lối 50, bận áo túi vải rắn, quần vải đen nhục nhục, chơn mang guốc, tay xỉa thuốc, ở trong phố bước ra ngó hai Th́nh lườm lườm và hỏi cụt ngủn rằng:
- Nói giống ǵ? Kiếm ai?
Hai Th́nh cũng gnó người ấy & hỏi rằng:
- D́ ở căn phố này bao lâu nay vậy d́?
- Hỏi chi vậy?
- Tôi muốn hỏi coi chị Chín hồi trước ở căn phố này bây giờ đi đâu mà.
- Chị Chín nào?
- Chị Chín răng hô đó mà.
- Nói lôi thôi như vậy ai biết chị Chín nào.
- Vậy chớ d́ có biết người nào dọn đi rồi d́ dọn lại đây hay không>
- Hồi trước con xẩm bán đậu hủ ở đây mà.
- D́ dọn lại đây hồi nào?
- Ba năm nay.
- Nếu vậy chị Chín đă dọn đi mất lâu rồi. Hồi trước tôi cũng ở trong đường hẻm này. Để tôi kiếm hết mất căn phố coi c̣n người nào quen hay không.
- Kia ḱa, có bà già gánh nước bả ở căn phố đóng cửa đó, bả hay khoe bả ở đây gần 20 năm, lại đó mà hỏi thăm bả.
Thu Vân nghe nói như vậy th́ mừng nên cúi đầu tạ ơn rồi mon men đi lại căn phố người ta chỉ đó. Hai Th́nh xốc vô cửa, kêu om ṣm. Người đàn bà mập hồi năy kêu mà nói rằng:
- Sớm mai bả đi gánh nưóc, đâu có ở nhà mà kêu. Chờ 1 lát chừng 8,9 giờ bả về rồi mặc sức mà hỏi.
Hai Th́nh trở ra, đứng ngó dáo dác và nói rằng:
- Để tôi đi kiếm bả - Chị ta nói như vậy rồi bỏ đi tuốt. Thu Vân nghểu nghến trong đường hẻm, có ư ḍm coi có đứa con gái nào 14, 15 tuổi hay không. Nàng đi 2,3 bận mà không thấy, chơn đă mỏi nên ra ngoài tính lên xe ngồi mà chờ bà già gánh nuớc.
Thu Cúc thấy mẹ liền hỏi:
- Kiếm được không má.
- Chưa. Để đợi bà già gánh nước về rồi mới hỏi.
- Trong đường hẻm này phố coi đă cũ mà lại dơ dáy quá. Nếu từ nhỏ đến lớn chị Thu Ba ở trong chỗ như vầy th́ chắc chẳng khỏi mang bịnh. Ở chỗ ǵ không có gió, tối ngày ngửi mùi hôi dưới đường mương hoài th́ chịu sao được.
- Ba con làm thầy thuốc nên con biết cách vệ sinh con nói như vậy, chớ người ta ở đó sao?
- Nếu chỉ ở đây th́ tội nghiệp cho thân chỉ lắm.
Thu Vân day mặt qua phía bên kia rồi lấy khăn trong túi ra mà lau nước mắt. Thu Cúc thấy mẹ buồn th́ nó cũng buồn, song nó lại c̣n nói thêm rằng:
- Con nghĩ thân con từ nhỏ tới lớn, con gần ba má, con sung sướng; c̣n chị Thu Ba cực khổ chắc không có áo tốt bận, không có bánh ngon mà ăn bao giờ. Hễ t́m được chỉ con để hết mấy cái áo tốt của con cho chỉ bận. Mà má cũng đừng hà tiện nghe hôn má, má mua đủ thứ bánh trái cho chỉ ăn... Bây giờ con biết rồi, con thương chỉ nhiều lắm.
Thu Vân nghe con nói như vậy càng thêm cảm động, nên nước mắt nhỏ giọt.
Hai Th́nh ở phía đàng chợ lơn tơn đi lại, chừng đi gần tới xe, chi ta nói láp dáp rằng:
- Con mẹ già nó đi gánh nước xứ nào mất tiêu không biết; tôi kiếm mấy máy nước lối chợ mà không có.
Chị ta nói rồi th́ ngồi xuống dựa mé đường. Cách 1 hồi chị ta hỏi Thu Vân rằng:
- Cô đi chợ chơi hôn cô? đi 1 chút rồi sẽ trở lại kiếm bả.
Thu Vân gật đầu. Hai Th́nh lên rồi biểu chạy lại chợ. Thu Vân đưa cho Hai Th́nh 1 đồng bạc, biểu mua thịt cá rồi trưa về nhà nấu cơm ăn, khỏi đi chợ nữa. Hai Th́nh đi 1 lát rồi trở ra xe có đủ đồ hết thảy, lại có năm cái bánh cam, năm miếng bánh ḅ nữa. Chị ta lên xe, ở bánh ra mời mẹ con Thu Vân ăn, Thu Vân không ăn, song biểu Thu Cúc ăn đỡ vài cái bánh, kẻo trưa đói bụng.
Thu Cúc lấy 1 miếng bánh ḅ mà ăn, và cắn vài cái th́ ngó hai Th́nh mà nói rằng:
- Bánh ḅ ngon quá. D́ ăn bánh cam đi, để dành hai miếng bánh ḅ đặng lát nữa gặp chị Thu Ba cho chỉ ăn.
Hai Th́nh cười mà nói rằng:
- Chà cháu nó biết thương chị nó há...
Thu Vân cũng cười rồi biểu đánh xe trở lại chỗ đường hẻm hồi năy. Xe vừa đậu th́ thấy có 1 người đàn bà, tuổi trên 50, vai gánh 1 cặp thùng không, ở đằng xa đương đi lại.
Hai Th́nh nói:
- Bà già gánh nước đó chắc! - Rồi lật đật mở cửa xe leo xuống. Thu Vân cũng bươn bả xuống theo.
Khi bà già ấy đi gần tới, hai Th́nh la lớn rằng:
- D́ ba, cha chả! Năm nay già rồi mà c̣n gánh nước nổi hay sao, giỏi đa? để coi d́ c̣n nhớ tôi hay không.
Bà già nhíu chơn mày, ngó hai Th́nh trân trân và hỏi rằng:
- Ai đó?
- Tôi là hai Th́nh, hồi trước tôi có chồng săn đá, ở ngang cửa d́ đó chớ ai.
- Ờ ờ! Con đĩ chó này, mà tưởng ai đâu lạ.
- D́ này ngang dữ hôn nè! Khi không lại mắng người ta con đĩ chó. Già mà không nên thân.
- Con ngựa này bây giờ nó hỗn dữ bây! Tôi nói chơi mà nó mắng tôi chớ. Mày đi đâu đây? đi với ai đó?
- Ờ, cô đây là cô thầy thuốc, ở ngoài Bắc mới về. Tôi lên đây kiếm d́ đặng hỏi thăm 1 chút.
- Hỏi thăm giống ǵ?
- Hồi tôi ở trên này có chị Chín chỉ ở cách tôi 1 căn đó, d́ nhớ hôn?
- Chị Chín nào?
- Chị Chín răng hô đó mà. Chồng chỉ làm dưới máy nước lạnh đó.
- Ờ ờ! Nhớ rồi. Mà sao? Mày muốn hỏi giống ǵ?
- D́ biết bây giờ chỉ ở đâu hay không.
- Ai mà biết. Mày đi ít ngày rồi chồng con Chín đó chết. Nó chôn chồng nó rồi nó trả phố bán đồ đi mất, ai biết nó đi đâu.
- Chỉ không có nói chỉ đi đâu hay sao?
- Không.
- Hồi đó tôi có cho chỉ 1 đứa con gái cho chỉ nuôi, d́ nhớ hôn?
- Nhớ. Mày bán 10 đồng bạc, chớ cho.
- Nói bậy, tôi không có sữa, mà tôi thấy chỉ không con chỉ ham con, nên tôi cho chỉ chớ ai mà bán. D́ nhớ hổi chỉ đi đó chỉ có đem con nhỏ theo hay không?
Bà già đứng suy nghĩ 1 hồi rồi đáp rằng:
- Tao nhớ rồi, có, nó có đem con nhỏ theo.
Thu Vân năy giờ chăm chỉ nghe hai người nói chuyện, chừng nghe tới đó, nàng mới xen vô nói rằng:
- Bà biết chị Chín đó bây giờ ở đâu, bà làm ơn chỉ giùm cho tôi, tôi cho tiền bà xài. Hay là bà biết người nào rơ gốc gác của chỉ, bà nói cho tôi biết đặng tôi tới đó tôi hỏi thăm họ.
Bà già đáp rằng:
- Tôi ở dăy phố này từ hồi mới cất cho tới bây giờ. Nếu tôi không biết th́ ai biết được mà hỏi cho mất công. Ở đất Sài G̣n này biết nhau th́ biết mặt, chớ có ai t́m gốc gác của ai làm chi. Thiệt tôi không biết, chớ phải tôi biết tôi chỉ giùm cho cô.
Thu Vân đứng ngẫm nghĩ 1 hồi rồi hỏi nữa rằng:
- Bà biết hồi chị Chín đó c̣n ở gần bà, chỉ đặt tên con nhỏ chỉ nuôi đó là tên ǵ hay không?
- Cái đó nhớ không được. Chuyện đă hơn 10 năm rồi. Con nít của người ta, ḿnh có kêu tên kêu tuổi chi đâu mà nhớ.
- Trong xóm này có ai ở đây lâu năm, biết chị Chín như bà không?
- Không có đâu. Mấy người ở bây giờ đó họ mới lại có hai ba năm nay có ai biết được.
Thu Vân ngó hai Th́nh mà mặt mày buồn xo. Hai Th́nh lắc đầu nói rằng:
- Thôi cụt ng̣i rồi! Có biết ai nữa đâu mà hỏi thăm.
Bà già gánh cặp thùng, bỏ đi vô đường hẻm. Thu Vân thở dài rồi leo lên xe với hai Th́nh.
Thu Cúc hỏi mẹ rằng:
- Kiếm được chị Thu Ba không má?
Thu Vân lắc đầu, lặng thinh, nước mắt chảy ṛng ṛng. Hai Th́nh day qua biểu đánh xe về Bàn Cờ, tiếng xe chạy lịch kịch, nghe càng buồn hơn nữa. Thu Cúc với tay lấy gói bánh ḅ đưa cho hai Th́nh và nói rằng:
- Thôi d́ ăn đi cho rồi, c̣n để dành làm chi.

Chương 6
Sầu chưa gỡ, lại c̣n thêm bịnh
Vừa tính đi, th́ đă mất đồ.


Xe về vừa tới nhà hai Th́nh th́ đă mười giờ rồi. Hai Th́nh bưng đồ đi vô trước mở cửa. Thu Vân mắc trả tiền xe nên c̣n ở ngoài lộ.
Hai Th́nh mở ống khoá cửa rồi day lại thấy Thu Cúc ôm cái hộp đứng sau lưng, bèn nói rằng:
- Ờ, cái hộp đó hả, d́ tưởng cháu quên chớ. Cô nói trong hộp có bạc, vậy cháu phải coi chừng đưa cho cô cất, đừng có để hơ hỏng không nên đa.
- Để rồi tôi đưa cho má tôi, cất vào trong rương.
- Ờ, đưa lại cho cô cất, đừng có lơ đỉnh mất đây rồi báo hại tôi.
Hai Th́nh nói mấy tiếng rồi xách cá thịt đi thẳng vô nhà sau. Thu Vân chậm răi đi vô nàh lột khăn bỏ trên ván rồi kéo gối nằm, không nói chi hết. Thu Cúc đem cái hộp lại mà xin mẹ cất giùm. Thu Vân với lấy cái hộp để bên ḿnh, song cũng nằm đó chớ chưa chịu đi cất.
Cách 1 hồi Thu Vân ngồi dậy mở nắp hộp ra mà đếm vàng bạc, t́ c̣n đủ 5 đôi vàng với 14 tấm giấy 1 trăm đồng.
Nàng đương ngồi đếm, hai Th́nh ở nhà sau bước ra nói với Thu Cúc rằng:
- Cháu coi chừng cá thịt ở đàng sau đặng d́ lại tiệm mua thêm gạo 1 chút.
Thu Vân để vàng bạc chành bành trên ván, tḥ tay vào túi móc bóp ra, mở lấy 1 đồng bạc đưa cho hai Th́nh và nói rằng:
- Đây, chị lấy tiền đây mua gạo.
Hai Th́nh chơn đi mà mắt liếc ngó vàng bạc, chừng Thu Vân đưa tiền, chị ta miệng th́ nói "Tôi có tiền" song cũng đưa tay lấy đồng bạc.
Hai Th́nh đi rồi, Thu Vân sắp vàng bạc vô hộp lại, đưa ch́a khoá cho Thu Cúc biểu mở rương cất cái hộp.
Thu Cúc làm y theo lời mẹ dạy, rồi đi vô nhà sau coi chừng đồ ăn giùm cho hai Th́nh. Thu Vân cứ nằm trên ván dàu dàu hoài.
Qua 11h rưỡi Hai Rỗi đi làm về, hai Th́nh dọn cơm ra rồi mới Thu Vân ăn, Thu Vân nói rằng:
- Tôi không đói, anh hai với chị hai ăn đi. Thu Cúc, con ăn với d́ hai đi con. Để chừng nào má đói rồi má sẽ ăn.
Hai Rỗ gặp Thu Vân chiều bữa trước, th́ chào rồi thôi, chớ không hỏi thăm chuyện chi hết. Bữa nay anh ta thấy Thu Vân không chịu ăn cơm, anh ta bèn nói rằng:
- Cô qua ăn luôn thể cho vui chớ. Cơm nóng cô không ăn, để nguội lạnh hết rồi ăn sao ngon.
Thu Vân ngồi dậy, song nàng cố từ hoài, không chịu ăn. Thu Cúc bước lại gần, nắm tay mẹ mà nói rằng:
- Từ hồi sớm mai cho tới giờ má có ăn vật chi đâu, sao má không ăn cơm má? Bữa nay má có mệt hay không? Nếu mà không ăn cơm, th́ con cũng không ăn... Đi, má ráng ăn 1 chén cơm với con má.
Thu Vân nghe con năn nỉ th́ động ḷng, nên cực chẳng đă phải đi ăn cơm cho con khỏi buồn. Nàng ngồi lại mâm cơm, bưng chén sớt bớt cơm vô bồn chừa lại chừng vài miếng và, song lấy đũa dầm cơm hoài, không muốn ăn.
Hai Rỗ ngồi chồm hổm bưng chén và thẳng búng rồi day qua hỏi vợ rằng:
- Ở nhà sao mày không dắt cô kiếm thử con nhỏ coi?
- Tôi dắt đi 1 buổi sớm mai rồi c̣n dắt ǵ nữa.
- Kiếm được hay không?
- Không, chị Chín Hô chỉ dọn nhà đi đâu mất từ hồi nào, hỏi không ai biết hết.
Hai Rỗ day lại ngó Thu Vân mà nói rằng:
- Cô tính sáng mai về hay sao?
- Ừ, kiếm không được con nhỏ tôi buồn quá, thôi về, chớ ở trên này làm chi.
- Cô ở dưới tàu mới lên coi cô mệt quá. Cô ở chơi vài bữa rồi sẽ về. Về làm chi mà gấp vậy?
- Bởi tôi mệt nên tôi phải về, ở đây rủi có đau ốm rồi làm sao?
- Đất Sài G̣n thiếu ǵ thấy thuốc. Cô rủi có đau th́ uống thuốc, có hại ǵ.
- Không, tôi phải đi Sa đéc cho gấp, ở nữa không được. Ở trên này chị làm ơn dọ giùm tin tức con nhỏ cho tôi. Hễ chị nghe tin nó ở đâu th́ chị xuống kêu tôi. Tiền xe, tiền tàu tốn hao bao nhiêu th́ tôi chịu cho. Đây rồi tôi về Nha Mân. Chị xuống đó hỏi thăm ḷ gạch ông hội đồng đạt, chị vô kiếm th́ có tôi.
Ăn cơm rồi Thu Vân than trong người ơn ớn lạnh lạnh nên đắp mền nằm co. Thu Cúc thấy mẹ như vậy cũng leo lên nằm 1 bên. Hai Th́nh rửa chén phía sau hè, Hai Rỗ ngồi 1 bên. Hai người ngồi nói chuyện rầm ŕ với nhau 1 lát rồi Hai Rỗ đội nón đi làm.
Chiều lại Hai Rỗ về ăn cơm. Thu Vân nóng lạnh nằm mê man, ăn cơm không được. Thu Cúc xẩn bẩn 1 bên mẹ, 1 lát dở mền thăm chừng, 1 lát rót nước trà nóng bưng cho mẹ uống.
Hai Rỗ ăn cơm rồi th́ trời cũng đă tối.
Anh ta bước lại gần chỗ Thu Vân nằm mà hỏi rằng:
- Cô nóng lạnh như vầy mà về giống ǵ được. Thôi, để ở nhà tôi nó ra chợ hốt thuốc cho cô uống nghe.
Thu Vân dở mền ló đầu ra đáp rằng:
- Tại tôi đi hồi sớm mai bị nắng nên cảm. Không sao đâu anh hai. Tôi có kư ninh trong rương, để bớt nóng rồi tôi uống.
Hai Rỗ đáp rằng:
- Nếu cô có thuốc sẵn th́ thôi, tưởng như không có th́ ở nhà tôi nó đi mua cho cô uống.
Anh ta lấy nón đội lên đầu rồi nói với vợ rằng:
- Mày ở nhà coi 1 lát cô bớt nóng th́ nấu cháo cho cô ăn. Tao đi coi hát đa. Không biết chừng tao đi chơi rồi tao ngủ luôn dưới nhà thằng Chín nhỏ, mày ở nhà cứ đóng cửa mà ngủ đừng chờ.
Anh ta nói rồi bước ra cửa đi tuốt. Hai Th́nh khép cửa lại rồi trở vô nói lầm bầm rằng:
- Quân ǵ mà hễ ăn ba hột cơm rồi xách đít đi mất, đi đêm nào sáng đêm nấy. Đi riết đây có bữa chúng đâm chết, chớ khỏ đâu.
Chị ta bước lại hỏi Thu Vân rằng:
- Để tôi nấu 1 miếng cháo cho cô ăn, nghen hôn cô?
Thu Vân đáp:
- Đừng nấu mất công chị hai. Tôi không đói đâu chị hai.
Hai Th́nh ngó Thu Vân rồi cười nói rằng:
- Cô ốm quá, không chịu ăn. Vậy mà mập sao được... Ủa! Mà hộp quẹt hết rồi. Để tôi lại tiệm mua 1 cái, chớ không có đây nửa đêm tắt đèn rồi làm sao.
Chị ta nói dứt lời liền mở cửa đi.
Thu Cúc là đứa hay nói, mà lại ít hay buồn. Từ ngày cha nó bước chơn xuống tàu đi Tây cho đến lúc hay tin cha nó chết, th́ mẹ nó buồn rầu than khóc đêm ngày; chẳng phải nó không thương cha, hay là nó không biết buồn, nó thương cha nó lắm, nó hiểu gia đạo nó nhiều, nhưng v́ tánh nó đă quen vui rồi, nên hễ nhớ tới việc buồn, th́ buồn 1 chút rồi thôi, chớ không phải nó rầu rĩ đêm ngày như mẹ vậy.
Hôm nay đến xứ lạ, vào ở cái nhà cũng lạ, lại mẹ đau nằm đó, chủ nhà bỏ đi hết, nó không biết nói chuyện với ai, bởi vậy ngồi mắt ngó ngọn đèn, tai lóng nghe xe chạy ngoài lộ, trong ḷng nó bâng khuâng tha thiết, nhớ cha, thương mẹ, tưởng chị, t́m ông lăng xăng. Bữa nay nó mới thiệt buồn phiền, buồn đến nỗi ứa nước mắt.
Thu Cúc có ư trông hai Th́nh về, mà nó ngồi trót giờ cũng chưa thấy về.
Th́nh ĺnh mẹ nó kêu:
- Thu Cúc mở rương lấy cho má 1 liều kư ninh đặng má uống chút con.
Nó giật ḿnh nhảy xuống đất rồi hỏi rằng:
- Má bớt nóng má há?
- Ừ bớt rồi. Kư ninh má để trong cái ve nhỏ đó con thấy không?
- Thưa thấy. Má nằm đó con đi lấy cho.
Thu Cúc liền lấy ch́a khóa đi mở rương, lấy 1 viên kư ninh cầm trong tay rồi đi rót nước trà bưng lại mẹ uống.
Thu Vân tốc mền ngồi dậy uống thuốc rồi hỏi con rằng:
- D́ Hai đi năy giờ chưa về hả con?
- Thưa chưa.
- Đi mua hộp quẹt ǵ mà lâu dữ!
- Chắc dỉ đi chơi. Má muốn ăn cháo hay sao, nên hỏi d́ hai?
- Không, má thấy đi lâu nên hỏi vậy thôi.
- Má nóng lạnh như vầy sáng mai đi về ông nội làm sao được?
- Để khuya coi má hết th́ đi c̣n như đi không đặng th́ phải ở nán lại đây 1 bữa nữa, chớ biết làm sao bây giờ.
- Phải chi t́m được chị của con rồi dắt luôn về ông nội th́ vui quá má há?
- Nếu được như vậy th́ c̣n nói ǵ!
- Không biết chỉ ở đâu bây giờ...
Thu Cúc nói tới đó th́ ngồi ngẫm nghĩ. Cách 1 hồi nó men lại ngồi gần bên mẹ nó, 1 tay rờ vai, 1 tay vịn vế, nói mơn trớn rằng:
- Má mạnh riết đi nghe hôn má. Mạnh riết đi đặng có về Sa đéc. Con nóng nảy lắm, con muốn thấy mặt ông nội coi ông ra thế nào. Hễ ông nội chịu nh́n ḿnh rồi, ḿnh nói thiệt hết, chắc ông nội sai người đi kiếm chị hai chớ ǵ, phải hôn má?
Thu Vân nghe con nói như vậy th́ tức cười, song cũng gật đầu bướng với con.
Hai me con đương nói chuyện, th́nh ĺnh hai Th́nh ở ngoài bước vô nói rằng:
- Ủa, cô bớt nóng lạnh rồi phải hôn cô? Thôi để tôi nấu ba hột cháo cho cô ăn.
- Đừng, chị hai. Tôi bớt bớt 1 chút, chớ ăn uống ǵ được mà nấu. Chị đi mua hộp quẹt sao mà lâu dữ vậy?
- Ừ, tôi nói lại tiệm mua rồi về liền, kẻo cô ở nhà 1 ḿnh cô buồn, chẳng dè tôi gặp con tư U nó nói chuyện dong dẫn phát ghét, làm tôi về không đặng. Cô nói cô có thuốc kư ninh, sao cô không uống thử coi.
- Tôi uống rồi. Tôi mới uống rồi kế chị về đó.
- Vậy hay sao!
Hai Th́nh day qua ngó Thu Cúc rồi hỏi rằng:
- Cháu chưa buồn ngủ sao cháu?
- Chưa.
- Chà! Cháu giỏi dữ!
Hai Th́nh nói chuyện này, hỏi chuyện nọ lăng xăng 1 hồi rồi than buồn ngủ. Mẹ con Thu Vân nằm đắp mền, mẹ th́ mê mệt, con th́ buồn xo, nên nằm 1 lát rồi cũng ngủ hết.
Lúc 4h khuya, Thu Vân thức giấc, cả đầu cổ và ḿnh mẩy mồ hôi ra ướt dầm.
Nàng tốc mền ngồi dậy tính lấy khăn mà lau, vừa với tay lấy cái khăn, vừa liếc mắt ngó chừng cái rương. Nhưng không thấy cái rương nữa, nàng lấy làm lạ lật đật xuống ghế bưng đèn mà rọi. Ôi thôi! Cái rương ai khiêng đi đâu mất rồi. Sự sàn bao nhiêu dồn vô trong đó hết, nếu cái rương mất th́ ắt mẹ con chết đói! Thu Vân kinh khủng la bài hăi:
- Chị hai ơi, ai lấy cái rương tôi đâu mất rồi, chắc tôi phải chết!
Thu Cúc nghe mẹ giựt ḿnh dậy nhảy xuống đất gọn gàng. Hai Th́nh ở trong buồng cũng chạy tuôn ra, cặp mắt nheo nheo, hai tay bới đầu, miệng hỏi:
- Giống ǵ vậy cô?
- Cha chả! Ai lấy cái rương tôi mất rồi.
- Úy! Báo hại dữ hôn! đâu, cô đưa đèn tôi coi.
Hai Th́nh xách cây đèn rọi cùng phía trước th́ không thấy cái rương, mà cửa cũng c̣n đóng chặt, chị ta đi lần vô phía trong, rọi ra vách sau th́ thấy tấm vách lá ai cắt trống lỗng 1 lỗ lớn, hai ba người đi qua 1 lượt cũng được. Chị ta la lên:
- Trời ơi! Ăn trộm cắt vách đây nè! Nó khiêng cái rương của cô đây chớ ai! Chết chưa! để coi nó có lấy đồ của tôi hay không
Chị ta bước vô buồng rồi cùng bệu bạo la nữa:
- Úy! Thôi rồi! Nó lấy cái áo của tôi nữa rồi. Gia tài có 1 cái áo nó cũng không chừa! Quân ǵ mà ác nghiệt quá!
Thu Vân với Thu Cúc đi theo sau lưng, hai mẹ con chết điếng trong ḷng nên chảy nước mắt chớ không nói chi được hết. Ba người dắt nhau trở ra đàng trước.
Hai Th́nh để đèn trên ghế rồi hỏi Thu Vân rằng:
- Rương cô có để đồ đạc ǵ hay không?
- Th́ áo quần, vàng bạc, giấy tờ tôi để hết ở trỏng.
- Vàng bạc có để ỏ trỏng nữa sao?
- Chớ sao!
- Trời oi! Nhiều ít!
- Năm đôi vàng với 1 ngàn bốn trăm đồng bạc, để trong cái hộp cẩn, tôi đếm hồi sớm mai chị ngó thấy đó.
- Cô bất nhân quá. Sao không để trong ḿnh lại để làm chi trong rương không biết! Báo hại quá... Thôi, cô ở nhà để tôi kiếm thắng mắc phong nó về đặng nó kêu biện Tây lại coi, rồi có đi kiếm chớ bỏ sao được. Thằng đó khốn nạn thiệt! Phải nó ở nhà nó ngủ giùm làm phước th́ có đâu đến nỗi bị ăn trộm như vầy.
Hai Th́nh nói láp dáp rồi mở cửa ra đi. Thu Vân lại ván ngồi khoanh tay mà khóc và nói với con rằng:
- Trời khiến mẹ con ḿnh phải chết đói, khổ lắm con ôi! Chắt mót để dành chút đỉnh vốn liếng nuôi con, bây giờ chúng giựt hết, mẹ biết làm sao?
Thu Cúc tuy buồn, song nó thấy mẹ nó đă bịnh hoạn mà c̣n thêm rầu rĩ th́ nó càng lo, nên giả vui nói với mẹ rằng:
- Rủi mất hết th́ thôi, má rầu làm chi má. Má đừng lo cho con; ông nội giàu lớn mà có 1 ḿnh ba là trai mà thôi. Hễ ông nội chịu nh́n con th́ có thiếu ǵ tiền.
"Mà má đă tính về tới Nha Mân ḿnh phải lập thế xin vô ở mướn với ông nội đặng lần lần cho ông nội thương, liệu coi như ông nội chịu nh́n th́ ḿnh sẽ nói thiệt. Ḿnh đă tính đi ở mướn th́ vàng bạc có ích ǵ, có vàng ḿnh không dám đeo, có bạc ḿnh không dám xài, dầu có dầu không cũng vậy má đừng có buồn.
Không biết chừng trời khiến ḿnh bị ăn trộm như vầy ḿnh mới gần ông nội được.
Thu Vân nghe con nói mấy lời, nàng ngồi ngẫm nghĩ 1 hồi lâu rồi nói rằng
- Mà bây giờ má c̣n có mười hai, mười ba đồng bạc, phần má đau nữa, biết có đủ tiền về tới Nha Mân hay không? C̣n 1 điều này nữa, như về dưới ông nội con không chịu cho mẹ con ḿnh ở, trong lưng hết tiền rồi mẹ con ḿnh làm sao?
Thu Cúc cười mà nói rằng:
- Má đừng lo, ông nội cho ở mà. Mà dầu ông nội không cho đi nữa, con cũng lập thế con ở được. Mẹ con ḿnh có đủ tay chơn như người ta, dầu thế nào cũng không đến nỗi chết đói đâu mà sợ.
Mẹ con nói chuyện với nhau mới tới đó, kế hai Th́nh với Hai Rỗ bước vô. Hai Rỗ hỏi bơ hơ băi hăi rằng:
- Đâu, ăn trộm vô chỗ nào đâu?
Hai Th́nh nắm tay Hai Rỗ dắt đi thẳng ra phía sau, vừa đi vừa nói:
- Nó cắt 1 lỗ vách lớn quá chừng quá đỗi. Vô đây mà coi.
Lúc ấy trời đă rựng sáng, nhưng trong nhà c̣n đốt đèn. Thu Vân bưng đèn đi theo Hai Rỗ đặng cho Hai Rỗ coi chỗ ăn trộm cắt vách.
Hai Rỗ vừa coi vừa nói rằng:
- Cha chả! Quân này cả gan thiệt! Nó dám rớ tới nhà tao chớ! để rồi bây coi tao.
Anh ta day lại nói với Thu Vân rằng:
- Nó khiêng cái rương của cô mà thôi, hay là c̣n lấy vật ǵ nữa?
- Th́ gia tài tôi có 1 cái rương, nó khiêng hết rồi thôi chớ c̣n giống ǵ nữa!
- Cô biết ăn trộm vô nhà hồi mấy giờ hay không?
- Tôi nóng lạnh nằm mê man, có biết nó vô hồi nào đâu. Chừng 4h tôi thức dậy thấy mất cái rương mới hay.
Hai Rỗ cùn quằn, bỏ đi ra trước vừa đi vừa nói với vợ rằng:
- C̣n con này, mày chết hay sao, chớ ngủ giống ǵ mà ăn trộm phá vách như vậy mà không hay? Ở nhà không coi giống ǵ hết thảy.
Hai Th́nh trợn mắt, chắc miệng trả lời:
- Ờ! Khéo mắng bậy hôn! đi đêm nào sáng đêm nấy rồi về nói bậy đa! Sao không giỏi ở nhà mà ŕnh? Có tài nói phách chó hoài.
Hai Rỗ nạt rằng:
- Nín.
- Nín giống ǵ! Tôi nói như vậy không phải hay sao?
- Phải giống ǵ? Thứ đàn bà hư, hễ nằm xuống th́ ngủ như chết. May lắm, chớ phải ăn trộm nó lột quần mày cũng không hay.
- Nó lột làm chi? Lột đặng tṛng lên đầu mày hả.
- Mày dữ thiệt hả?
Hai Rỗ xốc tới, bộ muốn đánh vợ. Thu Vân thấy vậy liền can và nói:
- Thôi anh hai, rầy rà làm chi. Tôi mất quần áo vàng bạc nhiều quá, anh hai làm ơn đi cớ c̣ bót và xin lính kiếm giùm coi hoặc may bắt được ăn trộm lấy lại chút đỉnh ǵ chăng.
Hai Rỗ đáp:
- Cô để đó tôi tính cho. Thằng nào dám rớ tới tôi đây, nó phải chết. Để rồi cô coi.
Trời đă sáng bét, hai Th́nh mở cửa tắt đèn. Hai Rỗ ra đi, nói rằng ḿnh đi kêu lính. Cách 1 hồi, Hai Rỗ về có dắt theo 1 người biện Chà với 1 người lính Việt.
Biện với lính coi chỗ vách ăn trộm cắt, hỏi Thu Vân mất những ǵ, hỏi đâu biên đó. Sau rốt người Biện Chà hỏi Thu Vân có nghi ai lấy đồ không. Thu Vân t́nh thật khai không biết ai mà nghi. Xong rồi biện với lính ra về. Hai Rỗ cũng đi theo.
đến trưa Hai Rỗ về có dắt theo 1 người đầu đội nón da măn cầu, ḿnh mặc áo bành tô trắng, quần lănh đen, chơn đi giày da trắng. Người ấy xưng ḿnh là đội sở mật thám, cũng hỏi Thu Vân lăng xăng như biện Chà hồi sớm mai, và khi ra về có nói rằng:
- Tôi làm đội mật thám mười mấy năm nay, tôi bắt trên 500 đám ăn trộm. Việc khó nữa tôi cũng c̣n t́m ra, huống chi là việc dễ như vầy. Cô đừng lo, trong 24 giờ tôi thộp cổ mấy thằng ăn trộm đó cho cô coi.
Bộ chủ nhà coi sốt sáng lắm, mà đội mật thám nói nghe cũng giỏi.
Thu Vân tuy chưa dám chắc ḿnh sẽ lấy vàng bạc áo quần lại được, nhưng nàng cũng an ḷng nên bớt buồn. Phần mất hết đồ, phần nóng lạnh chưa thiệt dứt, bởi vậy nàng chưa tính về Nha Mân được, phải nắm tại nhà Hai Th́nh uống thuốc và đợi tin lính kiếm giùm ăn trộm.

Chương 7
Nhờ đồng nghiệp sẵn ḷng làm nghĩa.

Từ ngày bị ăn trộm cắt vách mà khiêng rương của Thu Vân, Hai Rỗ không đi chơi đêm nữa. Bữa nào cũng vậy, hễ chiều đi làm về th́ anh ta nói lính thám dọ gần xong, chắc trong 1 vài bữa sẽ bắt được ăn trộm.
Thu Vân tin lời nên cứ nằm nhà mà chờ. Mà dầu nàng muốn đi nàng đi cũng không được, v́ bữa nào cũng như bữa nấy, hễ trưa th́ nàng nóng lạnh hoài. Nàng mua thuốc kư ninh uống luôn ba bốn bữa mà chận cữ không dứt. Nàng mỏn chí muốn bỏ của mà đi, ngặt v́ trong túi nàng c̣n không đầy 10 đồng bạc. Phần th́ trong ḿnh nàng lại yếu lắm, nên đi không kham.
Thu Cúc thấy mẹ bịnh hoạn lại buồn rầu, ngày đêm nó theo săn sóc an ủi mẹ hoài. C̣n hai Th́nh ban đầu th́ niềm nở mà chừng Thu Vân hết tiền nên không rộng răi như hồi trước nữa được th́ chị ta ló mói lợt lạt. Tuy chị ta không nói nặng nhẹ tiếng chi, nhưng chị ta không hỏi thăm, ít nói chuyện nữa.
Thu Vân có bịnh rét, chớ không phải bịnh chi nặng, nhưng v́ nàng không ăn mấy bữa nên ốm nhách, mặt thỏn, da vàng, miệng đắng, mắt sâu. Đă vậy nàng lại thêm buồn rầu việc nhà nữa. Nàng sợ chết, hễ ban đêm con ngủ th́ nàng lén ôm mặt con hun. Nước mắt nhểu xuống mặt làm Thu Cúc giật ḿnh thức dậy, nó thấy mẹ như vậy th́ nó cũng khóc dầm.
1 buổi sớm mai hai Th́nh đi chợ, Thu Vân đưa tiền biểu Thu Cúc đi theo mua 1 cây viết, 1 b́nh mực, vài tớ giấy, vài cái bao thơ và c̣ đặng cho nàng viết thơ.
Thu Cúc đi về, vừa bước vô cửa th́ chạy riết lại 1 bên mẹ mà nói rằng:
- Con biết mặt ông nội rồi, má à!
Thu Vân chưng hửng liền hỏi:
- Con gặp ở đâu mà biết?
- Con thấy trong tiệm hoạ chơn dung, họ có để h́nh ông nội ở trỏng. H́nh vẽ rồi có đóng khuôn tốt lắm.
- Sao con biết h́nh đó là h́nh ông nội?
- Họ có đề tên họ và chỗ ở, rồi họ dán trên cái khuôn.
- Ờ... Con coi ông nội con già hay trẻ?
- Già. Mặt dùn da. Mà ông nội mập má à, chớ không phải ốm. Ông nội lại có râu bộn bộn.
- Bây giờ con gặp mặt ông nội con, con biết hôn?
- Biết chớ sao không biết... Ông nội mặt cũng giống như mặt của ba con vậy. Con thấy ông nội con nhớ ba quá.
Thu Vân ngồi suy nghĩ 1 hồi lâu, rồi lấy giấy mực của con mới mua về đó mà viết thơ.
Thu Cúc thấy mẹ viết th́ lại đứng 1 bên mà coi. Thu Vân biểu con đi chơi, không muốn cho nó đọc. Thu Cúc đứng dang ra xa xa mà ngó, thấy tay mẹ cầm viết mà run, c̣n mặt th́ dàu dàu, cặp mắt ướt rượt. Thu Vân viết luôn 1 lượt hai bức thơ rồi niêm lại để trên ghế. Bộ nàng đă mệt rồi nên nàng liền nằm xuống ván mà nghỉ.
Thu Cúc lại coi ngoài bao thơ th́ thấy 1 phong đề gởi cho ông hội đồng đạt ở Nha Mân. Nó coi rồi hỏi mẹ rằng:
- Ḿnh tính về ông nội c̣n gởi thơ cho ông chi vậy má.
- Biết có về tới hay không!...
Thu Cúc tuy không hiểu ư nghĩa câu của mẹ nói, song nó cũng bàng hoàng, bộ như muốn kiếm mà hiểu vậy.
Chẳng biết Thu Vân nằm nghỉ mà c̣n tính việc chi nữa, nên cách chẳng bao lâu nàng lại ráng ngồi dậy viết thêm 1 bức thơ gởi cho ông đoàn Thanh Bạch ở Ba Se.
đến trưa Hai Rỗ đi làm về; tuy Thu Vân nóng lạnh, song nàng gượng ngồi dậy cậy Hai Rỗ chừng đi th́ ghé nhà dây thép gởi ba phong thơ giùm cho nàng.
Thơ gởi đi rồi mà bịnh rét của nàng không chịu dứt. Thu Cúc khuyên mẹ đến thầy thuốc Tây coi mạch đặng uống thuốc. Thu Vân cũng muốn lắm ngặt v́ tiền đă gần hết, nếu đi thấy thuốc đă tốn tiền thầy rồi lại c̣n tốn tiền thuốc nữa, bởi vậy Thu Vân dục dặc không chịu đi. Thu Cúc cứ theo năn nỉ hối thúc hoài nàng mới nhứt định liều tốn 3 đồng bạc, đặng đến thầy thuốc coi mạch. Thầy thuốc coi rồi nói nàng bị rét chớ chẳng có bịnh chi khác. Ông khuyên nàng nên tiêm thuốc kư ninh ít nữa là năm bảy mũi nàng mới mạnh được. Nàng than không có tiền. Ông hỏi căn cước, hay nàng là vợ 1 thầy thuốc v́ rủi ro phải vong thân giữa biển, bởi vậy ông làm nghĩa không ăn tiền, biểu nàng mỗi ngày lại ông tiêm thuốc giùm cho.
Thu Vân nhờ có tiêm thuốc nên mới hết nóng lạnh. Thầy thuốc tiêm thuốc kư ninh cho nàng 5 mũi rồi ổng lại c̣n làm phước tiêm thêm cho nàng 5 mũi thuốc bổ nữa, bởi vậy trong 10 ngày th́ nàng đă hết bịnh mà lại trong ḿnh khoẻ khoắn như thường.
Thu Cúc thấy mẹ mạnh th́ mừng rỡ, tính chuyện đi về ông nội lăng xăng. Nó không dè trong mấy ngày ở tiêm thuốc đó, tuy thầy thuốc không ăn tiền, song mẹ nó phải xuất tiền cho hai Th́nh mua gạo mua cá ăn mỗi bữa, nên chừng mạnh rồi trong túi c̣n có 5 đồng bạc.
Nàng lại nhà thầy thuốc mà tạ ơn rồi tính sáng bữa sau dắt con về Nha Mân. Hai mẹ con bây giờ c̣n có 1 cái áo với 1 cái quần mặc trong ḿnh đó mà thôi, chớ chẳng có y phục nào khác nữa mà thay đổi. Tuy vậy mà c̣n được hai cái gối g̣n với hai cái mền nỉ. Thu Vân cậy hai Thỉnh đem hai cái mền nỉ ấy đi kiếm người đổi cho nàng 1 cái quần vải 1 cái áo vải và cho con Thu Cúc cũng 1 cái quần vải 1 cái áo vải đặng mẹ con có đồ mà thay.
Hai Th́nh đi 1 buổi mới đem về cho nàng 1 cái áo với 1 cái quần bằng vải đen dày, và cho Thu Cúc 1 cái áo cụt vải trắng với 1 cái quần cẩm tự đen cũ x́.
đến khuya, hai mẹ con thức dậy thay áo đổi quần. Thu Vân mặc đồ vải, cái áo rộng lại dài tay nên coi dị tướng lắm.
C̣n Thu Cúc mặc bộ đồ vải của nó cứ đi qua đi lại ngắm nghía hoài rồi lại gần mẹ cưới nói rằng:
- Ḿnh bận đồ như vầy mới gạt ông nội được chớ, phải không má? Cha chả? Rủi mà may, chớ chi ḿnh t́m được chi Thu Ba nữa, th́ đâu có cái mền nào khác mà đổi áo quần cho chỉ bận.
Thu Vân đang buồn mà nghe con nói như vậy th́ nàng bắt tức cười. nàng xếp quần áo của nàng với của Thu Cúc gói làm 1 gói và kêu hai Th́nh dậy cậy đưa giùm ra ga xe lửa. Hai Th́nh muốn kêu xe kéo đi. Thu Vân than hết tiền, nên dắt nhau đi bộ. Đi dọc đàng, Thu Vân cứ theo căn dặn hai Th́nh ráng hỏi thăm giùm việc con Thu Ba, như biết nó ở đâu th́ làm ơn cho hay liền.

Chương 8
Bởi bối rối nhà cửa vợ chệc tiếp rước,
đương bơ vơ may gặp sốp phơ đưa giùm.


Ra tới nhà ga xe lửa Thu Vân hỏi thăm thầy bán giấy coi chừng nào có xe. Thầy bán giấy nói rằng xe Mỹ Tho đă lên rồi, c̣n xe Sài G̣n lối chín giờ rưỡi mới xuống tới.
Nàng đương bàng hoàng, bỗng nghe thầy bán giấy xe lửa mở cửa nói lớn rằng:
- Xe gần chạy đa, ai đi Tân An, Mỹ Tho th́ mua giấy.
Thu Vân giựt ḿnh đứng dậy, liền bước lại mua hai cái giấy đi Mỹ Tho, rồi kế xe tới, lo dắt con lên xe.
Xe lửa chạy ầm ầm, qua xóm thổi súp- lê inh ỏi. Thu Vân ngó cùng trên xe có ư kiếm coi có đứa con gái nào lối 14, 15 tuổi hay không. Nàng thấy không có th́ buồn trí, nên ngồi lim dim không thèm ngó ai hết. Nàng nhớ trước ḿnh cũng đi xe lửa như vầy với Hiển Vinh.
Xe xuống gần tới Bến Lức. Lúc xe chạy ngang chỗ xe chết máy năm trước, nàng thấy cảnh cũ càng nhớ người xưa nên trong ḷng bát ngát ứa nước mắt.
Thu Cúc sanh đẻ ngoài Bắc mới vô Nam lần đầu bởi vậy nhà cửa ruộng vườn học theo đường xe chạy đều lạ con mắt nó hết thảy. Nó để gói áo quần một bên rồi chồm ra ngoài cửa sổ mà xem phong cảnh. Thấy bầy trâu ăn dưới ruộng nó trầm trồ kêu mẹ mà chỉ, đến cầu Bến Lức nó nói không bằng cầu "Doumer".
Qua tới Tân An xe ngừng, thiên hạ chen nhau kẻ xuống người lên. Thu Vân ḍm coi có đứa con gái nào giống con ḿnh hay không. Có một người đàn bà độ chừng 40 tuổi, mập mạp cao lớn, miệng ăn trầu mặt dồi phấn, cạo chơn mày, tóc sắc lẻm, xách giỏ lên xe ngồi đâu mặt với mẹ con Thu Vân.
Người ấy chăm chỉ ngó Thu Vân rồi ngó Thu Cúc thấy mẹ con y phục lam lụ, mà mẹ bàn tay dịu nhỉu, bàn chưn trắng nơn, c̣n con mặt mày sáng rỡ, da trắng môi son, th́ lấy làm lạ, nên ngó một hồi rồi hỏi Thu Vân rằng:
- Thím đi đâu?
- Tôi đi Sa đéc.
- Đi Sa đéc sao không đi chuyến xe khuya; thím đi chuyến xe nầy xuống tới th́ quá mười một giờ rồi, tàu đâu c̣n thím đi.
Thu Vân sực nhớ năm nọ v́ xe chết máy xuống Mỹ nên trễ tàu. Mà năm nọ trong túi có tiền nhiều nên ở khách sạn, năm nay không có tiền, biết liệu thế nào. Nàng lấy làm bối rối nên trả lời cầm chừng rằng:
- Để xuống đó rồi sẽ hay.
- Nàng liền tḥ tay vào túi móc bóp ra mà đếm tiền, th́ trong bóp c̣n có hai đồng bạc giấy với hai cắc bốn xu.
- Người đàn bà ấy thấy Thu Vân đếm tiền mà sao có sắc buồn, bèn hỏi rằng:
- Thím ở đâu mà đi Sa đéc?
- Tôi... Ở trên Sài G̣n.
- Đi thăm bà con, hay là đi có chuyện chi?
- Thăm bà con.
- Bộ thuở nay thím chưa có đi lần nào hay sao nên thím chưa hiểu tàu bè.
- Chưa, tôi mới đi lần nầy đây.
- Thím có quen với ai dưới Mỹ không?
- Không.
- vậy th́ phải ở nhà ngủ mà chờ đến sớm mai mới có tàu.
- Ở nhà ngủ... kỳ quá...
- Ừ! đàn bà con gái đi một ḿnh mà ở nhà ngủ th́ bất tiện lắm. Thím nói đi Sa đéc mà đến tại chợ hay là trong làng.
- Tôi đi Nha Mân.
- Nếu đi Nha Mân th́ lên Sa đéc làm ǵ? Thím đi tàu qua Vĩnh Long rồi đi xe hơi lên Nha Mân đă rẻ tiền mà lại mau hơn nữa.
- Sao vậy?
- Nha Mân ở dọc theo đường Vĩnh Long lên Sa đéc. Thím đi tàu qua Vĩnh Long tốn có tám cắc, từ Vĩnh Long tới Nha Mân 3 cắc nữa, cộng là một đồng mốt. C̣n thím đi tàu lên tới Sa đéc tốn tới một đồng mốt, rồi đi xe hơi trở xuống Nha Mân tốn thêm hai cắc nữa thành ra một đồng ba.
- Nếu vậy th́ tôi đi ngả Vĩnh Long.
- Ừ, đi ngả đó phải hơn... Con nhỏ đây là con của thím phải không?
- Phải, con tôi.
- Chồng thím làm giống ǵ?
- Chồng tôi mất rồi. C̣n chị ở đâu?
- Tôi ở chợ Mỹ. Ở nhà tôi bán trà. Tiệm tôi hiệu Thương Kư, ở gần đầu cầu quay đó. Thím không có quen với ai dưới Mỹ thôi đi thẳng lại tiệm tôi mà ở cũng được. Ở nhà tôi tuy là chệc khách mà nó dễ lắm thím đừng ngại.
Thu Vân v́ ở đậu mà vàng bạc áo quần mất hết, bây giờ nghe người ta mời ở đậu nữa th́ trong ḷng lo sợ nên không dám chịu lời liền. Nàng ngẫm nghĩ ḿnh c̣n có hai đồng hai bạc vừa đủ số tiền cho mẹ con đi ngả Vĩnh Long mà lên Nha Mân. Nếu ḿnh mướn pḥng ngủ th́ sáng mai c̣n tiền đâu đi tàu. Đă biết nếu ḿnh bán đôi bông tai của ḿnh th́ sẽ dư tiền, mà đến xứ lạ biết bán cho ai? Hột xoàn tiệm cầm đồ nó không chịu cầm.
Nàng suy nghĩ hết nước rồi, cực chẳng đă xe lửa xuống tới Mỹ rồi nàng mới chịu theo chị tiệm trà. Chị rước khách về nhà tiếp đăi rất hậu, đă đăi cơm đăi bánh rồi lại c̣n đăi trà ngon nữa. Chủ tiệm trà tuổi đă trên 50, tuy răng sún, mắt lé song vợ chú trong nhà có trọn quyền, muốn làm việc chi chú cũng không cản trở. Thu Vân may gặp gia đ́nh như vậy nên nàng mới an ḷng ở mà chờ tàu. Sáng bữa sau chị tiệm trà mua bánh hỏi thịt quay đăi mẹ con Thu Vân ăn no nê rồi mới đưa xuống tàu. Khi với cầu tàu Thu Vân thấy họ bán bánh ḿ bèn mua một ổ lớn một cắc và hai đồng xu đường cát đặng đem theo pḥng khi Thu Cúc đói th́ có sẵn cho nó ăn. Thu Vân dắt con xuống tàu rồi th́ chị tiệm trà trở lên phố. Cách một hồi chị cũng xuống tàu đem một gói bánh cho Thu Cúc và ngó Thu Vân mà nói: "Cho cháu một gói bánh cho nó ăn. Tôi thấy nó tôi thương quá. Phải thím cho tôi th́ tôi nuôi liền.
Thu Vân cười đáp:
- Chị thương nó thiệt tôi cám ơn lắm. Tôi có hai đứa con, lại mất hết một đứa, c̣n có một ḿnh đó. Nàng vừa nói vừa ứa nước mắt. Tàu súp-lê mở dây, chị tiệm trà mới chịu từ giả mẹ con Thu Vân mà lên. Tàu chạy được lột khúc, Thu Cúc nói với mẹ rằng:
- Ḿnh ăn chực cơm, ăn chực bánh của d́ tiệm trà, ba hay mẹ con ḿnh như vậy, chắc là ba buồn lắm.
Thu Vân nghe con nói như vậy nước mắt chảy ṛng ṛng, lật đật lấy vạt áo mà lau.
Tàu tới Vĩnh Long mới 11 giờ rưởi. Thu Vân trả tiền tàu cho hai mẹ con hết một đồng sáu, trong túi c̣n có năm cắc hai xu mà thôi. Bước lên bờ nàng hỏi đường đi Nha Mân.
Theo lời họ nói th́ đường xa đến 20 cây số, nhưng v́ nàng không đủ tiền đi xe nên đứng đội khăn châu mày dụ dự một hồi, rồi dắt con đi bộ.
Lúc đi trong châu thành, nhờ bóng cây che đường mát mẻ nên mẹ con Thu Vân chưa thấy cách đi bộ buổi trưa mệt nhọc là dường nào. Thu Vân xách gói áo quần, Thu Cúc xách gói bánh, mẹ con kề vai nhau mà đi. Hễ thấy xe hơi hoặc xe ngựa chạy gần th́ mẹ con leo lên lề đường mà tránh. Thu Vân hổ phận nên cúi mặt không dám ngó người trên xe, c̣n Thu Cúc chẳng hiểu v́ tại nó chưa rơ cay đắng mùi đời, hay là tại nó khinh nhơn ngạo vật, mà hễ thấy xe nó đứng lại ngó trân trân rồi cười ngỏn ngoẻn.
Vừa ra khỏi châu thành bỗng có một chiếc xe cam nhông chở hành khách ở trong châu thành chạy ra. Lúc chạy gần tới hai mẹ con Thu Vân, sốp-phơ tốp máy chậm chậm và kêu hỏi rằng:
- Đi không? đi Cái Tàu, Nha Mân, Sa đéc th́ lên đây.
Thu Vân lắc đầu, sốp- phơ mở máy chạy tuốt. Thu Cúc hỏi mẹ:
- Xe đi Nha Mân đó sao má không đi má?
Thu Vân nghẹn cổ nên đáp nho nhỏ rằng:
- Hết tiền rồi con à. Rán đi bộ không bao xa đâu. Thu Cúc cúi đầu mà đi, rồi nói rằng:
- Chớ chi c̣n tiền ḿnh đi xe hơi khỏe quá, má hả. Mà ḿnh đi bộ, bất quá th́ ḿnh cũng tới chớ ǵ.
Thu Vân thấy phía trước mặt có một đứa con gái chừng 13, 14 tuổi đi lại, mặt mày tṛn trịa, bộ tướng như con ḿnh. Nàng đi chậm chậm mà nh́n, chừng con nhỏ đi tới nàng hỏi rằng:
- Em là con của ai vậy em?
Con nhỏ nghe hỏi th́nh ĺnh đứng khựng lại, ngó Thu Vân mà hỏi lại rằng:
- Hỏi chi vậy?
- Hỏi cho biết vậy mà.
- Tôi là con bộ Thời.
- Cha mẹ em c̣n đủ không?
- Sao lại không đủ.
- Em tên ǵ?
- Tên Tức.
Thu Vân lắc đầu nói nho nhỏ "Không phải?" rồi bỏ đi.
Trên trời nắng như đổ lửa, dưới lộ nóng tợ đốt than, hai mẹ con thuở nay chơn giày chơn dép, xe ngựa xe hơi, bây giờ phải đi bộ, mà đi chơn không trong lúc trưa nắng, trên đầu chỉ đội có một cái khăn mỏng, nghĩ thật thảm khổ là dường nào. Đi giữa lộ bị cát nóng gần phỏng chơn, hai mẹ con mới leo vô lề mà đi trên cỏ.
Trong lề bị đá cục lông chông lại bị đọt cỏ nhọn đâm chơn nữa, nên Thu Cúc đứng lại phủi bàn chơn, rồi bóp mà hít hà. Thu Vân rất xốn xang trong ḷng, bởi vậy nàng làm ngơ không dám ngó con.
đi mới vài ngàn thước mà hai mẹ con mặt mày đỏ au, mồ hôi ướt dầm, nhứt là con Thu Cúc nó đi nhúc nhắc thấy tội nghiệp lắm. Thu Vân bèn lấy luôn gói bánh mà xách và nắm tay con mà dắt đi. Nàng kiếm chuyện mà nói, cố ư làm cho quên mệt mỏi. Thu Cúc là đứa hay nói mà đến lúc nầy nó ừ hử cầm chừng không muốn nói chuyện.
Thu Vân biết con mệt, thấy có một cái nhà canh ở dựa bên đường, bèn vào đó cho con nghỉ chưn. Nàng mở bánh ra mới hay chị tiệm trà gởi cho Thu Cúc 3 phong bánh in. Nàng bèn hỏi con rằng:
- Con đói bụng không con? Như con đói th́ ăn bánh đó. Muốn ăn thứ nào cũng được.
- Ḿnh đi đây không biết chiều ḿnh tới nhà ông nội hay chưa, má?
- Không biết.
- Thôi ḿnh ăn bánh in chơi. Bánh ḿ để dành chiều ḿnh ăn đặng thế bữa cơm chiều, chớ  ăn bây giờ rủi ḿnh chưa tới nhà ông nội, rồi cơm đâu ḿnh ăn, phải hôn má? Thu Vân gật đầu.
Thu Cúc liền mở một phong bánh in ra, rồi mẹ con ăn với nhau. Thu Vân ăn bánh mà như ăn đất, không ngon ngọt chi hết. Thu Cúc nhai ngổm ngoảm vừa cười rừa nói rằng:
- Ôi! Người đời của chung, không hơi nào nhà mắc cở. Thuở nay ḿnh đăi họ ăn của ḿnh hoài, bây giờ người khác phải trả cho chớ, phải hôn má? Thu Vân day mặt chỗ khác không trả lời.
Ăn hết phong bánh in rồi Thu Vân mới dọn dẹp, gói bánh ḿ, bánh in, đường cát chung lại với quần áo làm một gói đặng xách cho dễ. Thu Cúc miệng c̣n nhai bánh, chơn bước ra mé lộ, đứng ḍm coi có nhà nào ở gần, đặng lại đó xin nước uống. Nó ngó trở lại phía Vĩnh Long th́ thấy có một chiếc xe hơi phía đó chạy lại, kèn bóp te te, bụi bay mù mịt.
Nó đưa tay chỉ cái xe hơi và kêu mẹ nó ra coi.
Thu Vân gói đồ xong rồi, vừa bước ra lộ, th́ cái xe hơi chạy chậm lại vừa ngừng trước mặt hai mẹ con. Thu Vân thấy cái xe mui kiếng, rộng lớn, sơn màu lá cây, nước sơn bóng ngời mà không có ai ngồi phía sau, duy có người sốp-phơ ngồi phía trước mà thôi.
Xe ngừng rồi, người dốp-phơ ló đầu ra hỏi:
- Đi không? Tôi chở cho.
Thu Vân lắc đầu đáp:
- Không.
- Vậy chớ chị đi đâu trời nắng gần chết lại xách đồ đứng đó?
- Tôi đi Nha Mân.
- Đi Nha Mân th́ leo lên tôi chở giùm cho.
- Không được đâu cậu.
- Sao vậy?
- Mẹ con tôi không có tiền nên thủng thẳng đi bộ.
- Xa quá mà chị đi bộ sao nổi. Trời nắng nầy đi đặng chết cho rồi.
- Không có tiền th́ phải rán chớ.
- Cứ nói tiền hoài. Chị có tiền mướn một cái xe tám chín ngàn như vầy mà đi sao nè. Tôi biểu lên tôi chở giùm cho, tôi không đ̣i tiền đâu mà sợ. Người sốp-phơ nói tới đó liền leo xuống mở cửa phía sau rồi hối mẹ con Thu Vân lên xe. Thu Vân sợ bị gạt nên dục dặc không chịu đi. Người sốp-phơ nói rằng:
- Tôi bảnh lắm mà. Tôi ở với chủ tôi, hễ đi xe không, tôi gặp ông già bà cả hay là con nít đi bộ tôi chở giùm hết thảy, không khi nào ăn tiền. Chị cứ việc leo lên, đừng có ngại chi hết. Tôi đưa chủ tôi xuống Vĩnh Long, chủ tôi bỏ quên đồ nên sai tôi về lấy. Lên cho mau đặng tôi có đi, cháu lên trước đi, cháu!
Thu Cúc thấy sốp-phơ c̣n trẻ, tuy ăn nói không được đủ lễ cho lắm, song mặt mày hiền hậu, bộ tướng thành thiệt, nó không nghi ngại chi hết, bởi vậy chừng biểu nó leo lên th́ nó lên liền. Thu Vân dè dặt không muốn đi, nhưng thấy con đă leo lên xe rồi, phần th́ thấy trên lộ trời nắng đổ hột, bởi vậy nàng miễn cưỡng bước lên theo. sốp-phơ đóng cửa lại rồi lên đạp máy cho xe chạy.
Ngồi trên xe có mui kiếng che khỏi nắng, mà xe lại chạy vùn vụt gió thổi mát mẻ. Thu Cúc lấy làm đắc ư nên miệng chúm chím cười hoài. Nó thấy nệm ngồi, nệm dựa có bông rất đẹp, dưới chỗ  để chơn có lót thảm, trước có treo b́nh cắm bông vường bông huệ, thiệt là phong lưu sang trọng.
Thu Vân trong ḷng không an, nên ngồi lặng thinh. Thu Cúc thấy mẹ không muốn nói chuyện nó liền day mặt ngó bên đường. Nó thấy mấy  người đi bộ nắng cực đổ mồ hôi ướt áo, nó nhớ hồi năy mẹ con nó cũng vậy, mà lại thêm đau chơn hỏi cẳng nữa, th́ nó càng thương xót phận cực khổ của kẻ nghèo. Nó định nếu nó có xe hơi nó sẽ bắt chước anh sốp-phơ nầy bất luận là đi đâu, hễ nó gặp đàn bà con nít đi bộ th́ nó chở giùm hết thảy.
Thu Cúc đang ngồi tính thầm, th́nh ĺnh anh sốp-phơ day lại nói:
- Gần tới Nha Mân rồi. Chị ghé nhà nào th́ chỉ cho tôi ngừng. Thu Vân không biết chỗ nào mà chỉ nên nói ú ớ:
- Tôi ghé chỗ ḷ gạch ông Hội đồng đạt, cậu biết hôn?
Người sốp-phơ đáp:
- Tôi không biết. Thôi để tôi ghé đầu cầu đó chị xuống.
Cách chẳng bao lâu đă thấy có cái cầu trước mặt. Xe hơi bóp kèn vang rân, tốp máy chạy chậm chậm, rồi ngừng tại đầu cầu. Sốp phơ tay mở cửa, miệng nói:
- Tới rồi.
Thu Vân vội xách cái gói rồi dắt Thu Cúc lật đật leo xuống. Nàng bước tới muốn tạ ơn mà chưa kịp nói th́ sốp-phơ đă đóng cửa xe đạp máy bóp kèn chạy tuốt.


o0o


 

Pages  1  2  Next