Cocktail Cho T́nh Yêu   Trần Thu Trang Pages Previous  1  2  3  Next   
Nhà may Molly nằm trên một con phố sầm uất. Tấm biển hiệu được thiết kế theo phong cách hiện đại và tủ kính trưng bày rất bắt mắt. Đan bước hẳn vào trong, trông thần sắc của cô hôm nay đă khá hơn nhiều so với ngày cô mượn điện thoại của Lập gọi cho những người đang ngồi kia. Nga và Thịnh đang nh́n anh với vẻ thắc mắc bồn chồn.

- Sao, hai người cưới xin chuẩn bị đến đâu rồi? - Đan thở ra, quăng ba lô xuống chiếc ghế xoay. Cô ra hiệu mời Lập ngồi xuống nhưng anh vẫn đứng sừng sững sau lưng cô, tay đút túi quần.

- Đan mời bạn uống cốc nước cho mát đă - Thịnh cười xă giao - Chuyện cưới xin bọn anh cũng chỉ định làm tàm tạm thôi mà Đan.

- Ừ thôi, tàm tạm để em c̣n có tiền mua vé máy bay. Chứ không đi bộ sang đến nơi có khi người ta bế giảng là vừa - Đan nửa đùa nửa thật, cô ghét những câu rào đón như thế này.

Nga kín đáo đưa mắt về phía Lập như dè chừng rồi quay sang Đan, quan tâm hỏi:

- Mày xin được học bổng à? Học bao lâu.

- Ờ, học bổng bán phần. Học một năm.

- Hôm nọ nghe Nga nói lại không rơ, em học ở đâu ấy nhỉ?

- Vẫn cái trường hồi trước em được mời sang.

- Ngoài tiền vé máy bay ra mày phải chạy chọt ǵ nữa không?

- Hộ chiếu tao hết hạn phải làm lại. Cái này th́ không phải chạy ǵ cả.

- Thế tiền vé sang đó cụ thể là bao nhiêu?

- Cái này tao chưa hỏi lại. Truớc tao đi của British Airways là 950 đô vé khứ hồi. Hồi đó đuợc tài trợ với lại khứ hồi sau có gần ba tháng nên rẻ. Chứ giờ th́ đắt hơn.

- Hồi đó mày được Trung tâm Văn hoá Anh tài trợ nên mới đi của British Airways, chứ bây giờ th́ tội ǵ mà đi của bọn đấy cho đắt ra.

- Vé khứ hồi của Thai Airways bây giờ là 840 đô sau hai tháng, sau một năm th́ phải hơn ngh́n mốt, chưa thuế - Giọng Lập lạnh lùng vang lên. Anh thấy khó chịu khi đôi vợ chồng thơn thớt nói cười này cứ rào đón để dồn Đan vào một góc bất lợi - Tiền vé máy bay th́ ổn thôi, vướng là vướng tiền chứng minh tài chính để xin được visa. Bây giờ Anh lo ngại khủng bố, làm visa khó khăn hơn trước nhiều, xác minh tài chính rất gắt...

Đan gật đầu nói tiếp luôn:

- Công ty du học nói phải lập một sổ tiết kiệm với ít nhất 10 ngàn đô mới được coi là đủ điều kiện - Đan mở chiếc laptop mang theo t́m một file cũ đọc lên - Hồi đó Đan góp 6 ngàn, tỷ giá đô 13460. Tính ra là 80 triệu lẻ một chút. Coi như 80 triệu đi. Bây giờ chỉ lấy lại đúng chừng đó thôi. Công nợ rồi lăi phát sinh th́ bỏ qua.

- Hai người có đủ tiền ở đây chưa? Có cần liên lạc đâu không, tôi sẽ đi giúp cho nhanh.

Lập lên tiếng với vẻ sốt sắng rất cô hồn. Giọng nói và gương mặt của anh lúc này có thể làm đứng tim những kẻ yếu bóng vía.

Nga cúi xuống két lấy ra những cọc tiền đặt lên bàn nói hấp tấp:

- Đủ hết rồi đủ hết rồi. Lúc năy thiếu một ít nhưng có tiền hàng bù vào rồi... Đan, mày đếm lại xem có đủ không.

Từ phía sau lưng Đan, Lập rút chiếc máy soi tiền mini ra đưa cho cô. Cô điềm nhiên gỡ những cọc tiền giấy lẫn polyme ra đếm lại và lướt qua máy soi. Lư trí bảo cô rằng những người cô từng coi là bạn này không c̣n đáng tin một chút nào nữa. Một lúc sau th́ cũng xong. Xếp hết tiền vào ba lô, Đan đứng dậy, rút ra một tập tài liệu in sẵn, mở ổ CD máy tính cho một chiếc đĩa vào, cô nói rành rọt:

- Đây là thỏa thuận nhượng lại những mẫu thiết kế áo dài và dạ hội Đan đă làm trong suốt thời gian ở Molly, kèm theo bản sao phác thảo từng mẫu đă ghi trong đĩa này. Về các mẫu khác th́ Đan không tập hợp được, coi không có. Đây là thoả thuận nhượng lại quyền kinh doanh trong giấy phép đăng kư. Đây là giấy ủy quyền kư hợp đồng thuê cửa hàng... Hai người xem rồi kư vào để chiều Đan đi công chứng. Mai Đan sẽ nhờ Đức chuyển qua đây cho hai người.

Nh́n Thịnh và Nga sầm mặt soi mói những giấy tờ cô soạn sẵn, Đan chán nản quay đi. Cô bắt gặp ánh mắt vừa như thông cảm vừa như trách cứ của Lập.

Đợi đến lúc ra ngoài phố, khi cô bước đi song song với anh trở lại chỗ đỗ xe, anh mới lên tiếng:

- Tại sao em không đến nỗi nào mà bạn bè của em lắm kẻ bất lương thế?

- Hoàn cảnh xô đẩy thôi. Nga vốn rất chiều bạn và chăm chỉ. Anh Thịnh cũng tốt với tôi.

- Phải rồi, chắc nó tốt với em nên mới có... thằng mất dạy, cả con ranh kia cũng... 

- Đừng có nói về họ như thế. Dù sao th́ họ cũng là bạn tôi, bây giờ không làm ăn nữa nhưng vẫn là bạn thường.

- Hừ, góp vốn 6 ngh́n đô rồi lấy lại 80 triệu, em coi chúng là bạn chứ chúng coi em như con gà để vặt lông dần dần.

Đan nhăn mặt. Lập cao giọng:

- Sao, tôi nói sai chỗ nào à?

- Anh nói đúng hết, nhưng mà cái anh nghĩ được th́ tôi cũng nghĩ được. Đừng mất công gợi nó ra làm ǵ. Cho qua đi.

- Rồi em sẽ nuôi con một ḿnh hay sao?

Đan ngớ ra, cô đứng khựng lại nh́n Lập lom lom:

- Anh vừa hỏi tôi cái ǵ thế?

- Tôi hỏi em sẽ giữ lại cái thai làm của hồi môn à?

- À, vẫn là cái chuyện đấy. Anh nhớ dai nhỉ! Nhưng sao lại hồi môn?

- V́ tôi sẽ cưới em.

- Ồ, ư tưởng của anh mới lạ chưa! - Đan vẫn bước đi thản nhiên - Tôi sẽ phải quay lại Molly để đặt may áo cưới mới được.

Hai người rẽ vào một nhánh phố vắng lặng chuyên dùng để đỗ xe. Đan cười thành tiếng, cô liếc nh́n gương mặt lầm ĺ của Lập, hẳn anh chưng hửng v́ phản ứng của cô.

- Tôi c̣n có 80 triệu trong ba lô đấy. Hy vọng không bỏ sót tờ tiền giả nào... Này, anh đừng có xịu mặt như thế. Tôi thấy khoản này cũng khá đấy chứ. Ít nhất th́ cũng đủ để may đồng phục cho nhân viên mấy cái giang sơn Núi Ba Bốn Năm của anh.

Đến đây th́ Lập cười nhạt, anh vượt lên tiến về phía chiếc xe đắt tiền của ḿnh, tắt báo động và mở cửa cho Đan. Cô định ngồi vào ghế th́ anh đă nắm cánh tay cô kéo mạnh, cả người cô nằm gọn trong ṿng tay anh. Lập cúi xuống, gương mặt gườm gườm của anh sát gần đến nỗi chỉ cần động cựa khẽ thôi là cô sẽ chạm phải những sợi râu lún phún trên đó. Ấn cô vào thành xe, Lập nghiến răng:

- Đồ ngoa ngoắt, nghe đây! Tôi muốn con em có cha. Và tôi….

Anh dừng ngang khiến cô phải ngước đôi mắt hoang mang lên. Cô bắt gặp ánh mắt đắm đuối của anh, như đêm mưa hôm nào. Tránh ánh mắt ấy, cô nh́n ra xung quanh. Con phố vắng rợp bóng cây chỉ toàn ô tô đỗ nối đuôi nhau như đồng lơa cho cái t́nh thế quái gở giữa đường này của cô và anh. Ṿng tay anh khép chặt, hơi thở ấm nóng vờn lên má, lên cổ cô theo tia nh́n mơn trớn. Đan mấp máy môi định nói ǵ đó. Lập lại cười nhạt, anh bị kích thích cao độ v́ cái dáng vẻ hoảng hốt này, anh cúi xuống gầm gừ:

- Và tôi muốn em.

Khi môi anh vừa chạm nhẹ vào làn môi mềm mại của cô, anh cảm nhận được sự hoảng hốt vỡ ̣a ra. Vừa lúc đó có tiếng chuông điện thoại, âm thanh vang vang thúc giục. Đan luống cuống đẩy anh ra, bàn tay bấm phím của cô run bắn, giọng cô cũng vậy:

- A lô, ba ạ?... Dạ, con lấy được rồi... không sao đâu ba... Không, không có ǵ ạ, con đang khát nước nên giọng khô như vậy thôi, em làm bài tốt không ba?... À thế chưa xong ạ?... Vâng, gửi tiền xong con sẽ qua. Ba cứ họp đi... Dạ, con biết rồi.

Cô bỏ điện thoại xuống, ngẩn ngơ nh́n Lập, cô vẫn đứng tựa thành xe dù anh không t́ tay ép cô vào đó nữa. Măi sau cô mới lên tiếng, giọng vẫn chưa b́nh tĩnh trở lại:

- Tôi không... không có ǵ như anh tưởng đâu.

Lập im lặng để giấu vẻ bối rối, nụ hôn ngắn vừa rồi dường như khiến anh không c̣n là chính anh nữa. Tránh nh́n vào gương mặt với nhiều cảm xúc lẫn lộn của cô, anh ṿng sang bên kia, chui vào xe mở máy. Đan cũng ngồi vào. Cô ôm chiếc ba lô vào ḷng, thu ḿnh như thủ thế. Xe chầm chậm lăn bánh, đường phố trôi lướt qua ngoài cửa kính trong sự im lặng ngột ngạt. Đan ngập ngừng:

- Tôi tưởng Nga có thai nên mua sách tặng, nhưng thực ra họ chỉ diễn kịch để tôi không rút tiền về...

- Hiểu rồi - Lập cộc lốc.

Lại im lặng. Đan len lén cắn môi. Cái hôn ấy dường như không hề có thật. Cả ánh mắt đắm đuối kia cũng vậy. Bây giờ Lập đang chăm chú nh́n đường với vẻ cau có lầm ĺ cố hữu. Giọng anh lạnh tanh:

- Gửi tiền ở đâu?

- Pḥng giao dịch Ngân hàng Ngoại thương, ngă tư Nguyễn Du - Trần B́nh Trọng.

Nói xong, Đan thở ra, thấy người ḿnh nhẹ bẫng như có ai rút hết sức lực.

o0o

Đức cầm chai nước chị đưa tu một hơi rồi giành tay lái. Đan nghiêm mặt nh́n em:

- Để chị đèo. Em ngồi lên đi! Bài làm thế nào?

- Nhưng chị đi chậm lắm - Đức đặt huỵch người lên xe. Chiếc Wave như lún xuống dưới sức nặng của cậu con trai to cao như người lớn.

- Vội ǵ mà đi nhanh? Sao, làm bài được không?

- Tốt lắm. Đề dễ cực.

- Chủ quan quá đấy.

- Đề dễ thật mà. Pḥng em có đứa ra trước trống đến nửa tiếng. Em làm xong sớm nhưng ngồi soát lại cẩn thận nên hết giờ mới ra.

- Chiều 1 rưỡi thi tiếp đúng không?

- Vâng.

- Vậy th́ kịp về nhà ăn và ngủ một chút.

- Về nhà xa quá chị ơi. Ḿnh t́m quán nào ngồi đi. Hoặc vào dịch vụ internet. Em muốn chat một tí.

- Hở ra là chat chit!

Đan mắng em như vậy nhưng cô vẫn phóng tới một quán café wifi ở một góc phố vắng. Đằng nào th́ cô cũng không thích quay về nhà lần thứ hai chỉ trong ṿng mấy tiếng buổi sáng. Vả lại mấy ngày nay Đức lo tập trung thi cử, có lẽ cũng nên để nó thư giăn một chút. Hai chị em chọn một chiếc bàn trong góc ngồi xuống mở túi lấy máy tính xách tay. Đan gọi đồ uống rồi giục Đức chọn đồ ăn. Cô cười khi Đức lè lưỡi nh́n bảng giá có vẻ ngại ngần:

- Cứ gọi đi.

Đức gọi một đĩa bánh sừng ḅ với jambon, chờ người phục vụ quay đi rồi mới ghé tai cô nói nhỏ:

- Đắt kinh hoàng chị ạ!

- Đừng lo, chị có tiền.

- Chị chưa đi gửi à? - Đức hoảng hồn sờ vào cái ba lô bên cạnh người Đan.

- Chị gửi rồi nhưng bớt lại mấy triệu để tiêu vặt vài hôm.

- Tiêu vặt ǵ mà đi café wifi uống cốc nước bốn năm chục ngh́n. Sợ chị thật!

- Về nhà vừa xa vừa nắng lại phải nấu cơm lích kích. Em ngồi đây mát mẻ yên tĩnh, đồ ăn đồ uống sẵn sàng, vào mạng chán th́ nằm ra ghế mà ngủ.

- Nằm ra á? Không ai nhắc nhở ǵ à?

- Lấy của chị bao nhiêu tiền thế mà c̣n nhắc với nhở th́ chị mắng cho ấy chứ! - Đan xoay máy về phía em - Đấy, vào đi, xem mạng không dây có nhanh hơn mạng dây thường không.

- Nhanh hơn là cái chắc rồi. Ở nhà ḿnh quay modem chậm như rùa. Muốn xem một cái ảnh thôi cũng mất đến mười phút. Em mà đỗ chị nói ba lắp ADSL nhé. Ơ mà chị đem laptop đi làm ǵ?

- Có mấy thứ chị lưu trong đấy. Đem qua cho chị Nga anh Thịnh xem để cho rơ ràng. Sau này đỡ mất thời gian, tranh chấp. Chiều chị đi công chứng mấy thứ giấy tờ, mai thi xong em đem qua chỗ chị Nga cho chị nhé.

- Vâng. Sao chị không đem qua?

- Chị có việc bận.

Đức không nói nữa, cậu chăm chú vào màn h́nh nói chuyện với đứa bạn cùng lớp nào đó cũng vừa đi thi về. Đan uống nước, âu yếm nh́n em trai. Nó tuy đă mang dáng dấp của một người đàn ông và tỏ ra khá chững chạc rồi nhưng có một số chuyện nói ra nó cũng khó có thể thấu hiểu. Tốt nhất là để nó từ từ nhận biết.

Nghĩ tới buổi sáng nay mà Đan thấy ngán ngẩm. Tính ra cô thiệt hại không nhỏ, nhưng cô chấp nhận mất đi một khoản tiền để không phải dính tới những người như Nga và Thịnh nữa. Cô tự hỏi tại sao cùng tuổi, cùng học một trường, cùng theo một thầy, mà cách nghĩ của hai người đó và cô chẳng giống nhau chút nào. Có lẽ ngay từ đầu cô đă sai lầm khi chấp nhận chung tiền với Nga và Thịnh mở Molly, cách làm của họ gần như đối nghịch với quan điểm của cô. Cô muốn hướng công việc của ḿnh đến một tầm chuyên nghiệp hơn để Molly không phải là một nhà may b́nh thường mà là một cơ sở thiết kế có định hướng thị hiếu và phong cách riêng.

Thời gian đầu, Molly hoạt động theo ư cô, họ thường chỉ nhận may theo thiết kế hoặc tư vấn phù hợp với từng người, quần áo may có bảo hành chất lượng và gắn mác đàng hoàng. Khá nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ v́ tiền công vừa phải và những mẫu mốt luôn mới lạ, từ chỗ chỉ có hai thợ và ba chủ, Molly đă phát triển thành một cơ sở may nhỏ với chừng chục nhân công. Nhưng cũng kể từ lúc ấy, sự mâu thuẫn của Đan và hai người c̣n lại càng lộ rơ.

Thịnh bắt đầu nhận may theo catalogue Thái Lan, Hàn Quốc, nhận mọi yêu cầu của khách mà không quan tâm đến việc quần áo may ra người ta mặc có hợp không. Đan phản đối cách làm việc ấy nhưng Thịnh th́ cho thế là thức thời. Nga ngả theo người yêu. Dần dà, Molly nhận cả những hợp đồng may gia công cho các cơ sở lụa tơ tằm phục vụ khách du lịch ba lô. Lợi nhuận kiếm được cũng không tồi nhưng sự sáng tạo th́ cùn ṃn dần. Trong ba người, chỉ c̣n Đan là c̣n vẽ, c̣n thích t́m ṭi mẫu mới, nghiên cứu xu hướng thời trang thế giới và nhận những hợp đồng thiết kế riêng độc quyền. Thịnh và Nga th́ dần trở thành những người chủ thạo việc, giỏi tính toán. Và cuối cùng th́ sự tính toán thức thời của họ đă lên đến đỉnh điểm khi định dùng một đứa bé tưởng tượng và một đám cưới để ràng buộc cô lại ḥng lợi dụng khả năng sáng tạo cũng như uy tín của cô.

Bâng quơ nh́n ra đường, cô cảm thấy mừng v́ ḿnh đă thoát ra khỏi cái sự nghiệp mang cái tên Molly đáng yêu ấy. Dù việc này kéo cô trở lại điểm xuất phát như cách đây bốn năm, cô cũng cảm thấy thật nhẹ nhơm. Nếu c̣n để ḿnh ch́m lấp sau cái tên Molly đó, cô sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội khác. Giờ th́ cô phải bắt đầu lại với số vốn ít ỏi hao hụt và sự tổn thương tràn đầy. Kinh nghiệm lần này có lẽ sẽ làm cho cô không thể tin ai nữa.

Mải nghĩ, Đan không để ư có người đến gần bàn ḿnh. Măi đến khi nghe tiếng chào cao vút, cô mới ngẩng lên. Là Minh Ánh.

Cô ta đang đi với một người đàn ông khá lớn tuổi ăn mặc sang trọng theo kiểu doanh nhân Đài Loan, ông ta vuốt dọc thân áo xường xám với một vẻ sở hữu hợm hĩnh rồi quay đi, để cô ta lại bên bàn cô. Phớt lờ cái gật đầu lịch sự của Đan, Ánh chống tay xuống bàn liếc nh́n cái laptop:

- Chà, hóa ra nhà tạo mẫu triển vọng cũng có hứng thú với công nghệ thông tin cơ đấy. Sao không bảo chàng trang bị cho một con Vaio long lanh, dùng của nợ này làm ǵ cho nó thô người ra? Chúc mừng giải ba toàn quốc nhé!

- Cảm ơn Ánh. Ánh đi ăn trưa với bạn à? - Đan nhắc khéo để cô ta trở về bàn của ḿnh.

- Tất nhiên, làm ǵ có chuyện đi một ḿnh. Không có hắn th́ c̣n chán vạn người khác!

Không thấy Đan phản ứng ǵ, Ánh lại tiếp tục cái giọng ngang ngang khó lọt tai của ḿnh, cô ta t́ hẳn một bên đùi vào bàn làm Đức nhăn mặt khó chịu. Cười khẩy một cái, cô ta nh́n Đức như ngắm nghía một chiếc áo rồi quay sang Đan:

- Cô cũng bản lĩnh đấy! Chài chàng già nuôi kép trẻ măng... Ha ha, tưởng hắn bỏ tôi để chạy theo người thông minh cá tính thế nào, hóa ra... Thôi, không phiền hai... chị em. Bye há!

Minh Ánh uốn éo đi về chỗ ông bồ già, nói mấy câu tiếng Trung pha lẫn tiếng Anh ngọng nghịu rồi duỗi người khêu gợi, chiếc xường xám xẻ cao màu đỏ cam hút theo vô số ánh mắt đàn ông trong quán. Đan nh́n theo cô ta, tư lự. Những lời cô ta nói ám chỉ rơ ràng tới cô và...

- Ai thế chị? Trông chói chang quá!

- Người mẫu Minh Ánh.

- Vênh váo phát khiếp!

- Kệ đi, em ăn nốt rồi nghỉ một chút, 12 giờ hơn rồi đấy.

Đức gật đầu, cúi xuống đĩa bánh. Đan cầm cốc nước nh́n mông lung ra đường. Những lời của Minh Ánh vẫn ngân nga trong đầu cô như một điệu hát sai tông khó chịu. Theo cách nói của cô ta, Đan có thể suy luận rằng Lập đă phũ phàng gạt cô ta ra khỏi đời anh, và nguyên nhân của sự gạt bỏ đó là Đan. Vậy th́ những ǵ xảy ra giữa anh với Đan lúc sáng mang ư nghĩa ǵ? Anh có mặt ở nhà cô từ sáng, đ̣i đưa cô đi, anh ép cô ăn sáng bằng được, anh đi với cô tới chỗ Thịnh và Nga với vẻ cảnh giác hằm hè của một vệ sĩ, anh nói đỡ cho cô khi cô bối rối, chính anh lại làm cô bối rối bằng cái kiểu nói tỉnh bơ cộc lốc và những hành động vừa áp đặt vừa nồng nàn... Rồi sau đó? Chẳng nói chẳng rằng, anh lầm ĺ thả cô xuống trước cửa ngân hàng rồi phóng vụt đi.

Cô không thể lư giải được tất cả những hành động ấy của anh, chỉ có một nỗi băn khoăn về t́nh cảm của chính ḿnh. Dường như càng lúc cô càng thấy xao động mỗi khi gặp anh. Cô thấy ḿnh dễ bị cuốn theo cái giọng châm chọc của anh. Và những câu tán tỉnh sỗ sàng cùng với điệu bộ thản nhiên kia thường khiến người cô nóng bừng như có men rượu... Ôi, tại sao cô luôn mất tự chủ v́ người đàn ông đó?

o0o

Lập cáu kỉnh tắt máy, tin tức anh vừa nhận được chẳng tốt đẹp ǵ. Khu resort dở dang của anh ở miền Trung đang gặp trục trặc. Đă san ủi và cải tạo, thậm chí đă tuyển được người địa phương đưa đi học để chờ xây dựng xong là bước vào hoạt động ngay, vậy mà cứ liên tiếp xảy ra chuyện làm anh thấy bực bội.

Đầu tiên là Thạch bị tai nạn xe máy một cách khó hiểu. Sau đó là việc công nhân xô xát đến độ có người bị thương nặng, có người bị xử tù. Bây giờ lại là chuyện dân địa phương rào đất đ̣i thêm tiền đền bù. Rơ ràng, có một ai đó không thích sự hiện diện của công ty anh và khu nghỉ dưỡng mới trên vùng đất đẹp như mơ ấy. V́ sau mỗi lần có rắc rối, những tin thất thiệt kiểu như công ty anh là tập đoàn lừa đảo đa quốc gia, rằng tỉnh sẽ rút giấy phép đầu tư, rằng khu đất có ma... cứ thế được đồn thổi một cách cố ư.

Triệu tập cuộc họp với những người thân cận để thống nhất cách xử lư, giao công việc tại thành phố cho những người phụ tá, Lập quyết định ngay ngày mai phải có mặt ở Băi Hạc. Không ăn trưa, anh về thẳng nhà. Anh cần phải ngủ một giấc lấy sức cho chuyến đi.

Nhà vắng teo, bà giúp việc chắc đang ngủ trưa, mẹ anh cũng đi đâu mất. Lập nghiêng tai lắng nghe, có tiếng đàn guitar vang lên ở đâu đó. Anh nhón chân nhẹ bước đến bên cửa pḥng Thạch. Đan đang ngồi lọt thỏm trong túi nhồi bông đa năng to phồng như chiếc ghế bành mềm mại, tay cô ôm đàn, trên đùi là một tập nhạc. Mái tóc buộc gọn bằng một dải băng to màu đỏ cùng chiếc áo lụa đen cổ hẹp khoét sâu thêu một chữ Đan màu đỏ tạo cho cô một phong thái đầy quyến rũ và thoáng nét bí ẩn.

Lập nh́n cô qua cánh cửa mở hé. Mười ngày nay anh không gặp cô. Kể từ cái buổi sáng mà anh cư xử với cô như một kẻ đầu óc không b́nh thường, Đan tránh mặt anh. Cô vẫn đến chơi với Thạch hầu như mỗi ngày nhưng bao giờ cũng biến mất trước khi anh về tới. Lập cũng cố gắng để không về nhà sớm v́ anh biết nếu anh về vào giờ ấy, thể nào anh cũng gặp cô ngồi bên giường Thạch, hoặc ŕ rầm chuyện gẫu, hoặc b́nh thản đọc sách, hoặc chăm chú xem phim và cười nói vui vẻ. Rồi anh sẽ lại bị hút vào bên cô, sẽ bị hấp dẫn đến độ một cử chỉ hay một đồ vật nhỏ nhặt của cô cũng làm anh phát điên. Rồi sức hút ấy sẽ khiến anh trở nên rồ dại để nói ra những câu ngớ ngẩn. Lập quay người, không, anh không muốn như vậy chút nào! Anh bước về phía cầu thang, chợt nghe giọng hát êm ả của cô cất lên:

- The long and winding road that leads to your door...

Tiếng guitar đệm chậm răi buồn buồn, giọng cô cũng vậy. Lập tựa hẳn vào tường nhắm mắt lại, anh nhớ đêm mưa và con đường dài quanh co dẫn tới cửa nhà cô biết nhường nào.

Đan dừng đàn. Thạch đang chống cằm nh́n cô bỗng buột miệng nói:

- Lúc năy nh́n Đan hay lắm, vừa đàn vừa hát mơ màng, như là người đang yêu ấy.

Đan nh́n sững vào gương mặt cười toe của Thạch. Anh nói câu này với vẻ vô tư hết sức. Cô chưa kịp nói ǵ th́ đă nghe tiếng bà Huyên vang vang dọc hành lang:

- Lập về sớm thế con? Sao đứng đây?

Tiếng bước chân lại gần, bà xuất hiện ở cửa, tay cầm một phong thư. Thạch ngó ra phía sau bà vẻ ḍ hỏi:

- Anh Lập về hả mẹ?

Lập bước vào, anh nới bớt chiếc cà vạt màu lam ra khỏi cổ áo xanh nhạt:

- Chiều tối nay con xuống Băi Hạc, về sớm ngủ một chút.

Cầm lá thư trên tay mẹ, cái nh́n của anh lướt qua mặt Đan rồi hướng đến ḍng chữ trên phong b́. Anh tủm tỉm cười:

- Thạch, đọc xem Thảo nói ǵ.

Thạch đỏ mặt, giật lấy phong thư trong tay anh trai giấu xuống gối. Bà Huyên vừa bước ra hành lang vừa cười to, giọng bà trêu chọc:

- Hai đứa này cổ lỗ sĩ hơn cả bác, bác c̣n biết dùng điện thoại nhắn tin, Đan nhỉ.

Đan cuời, trong máy cô c̣n để mấy tin nhắn của bà hỏi chỗ mua vải hoặc địa chỉ nhà may. Bà Huyên quả là tân tiến hơn cậu con út nhiều lắm! Thạch ấp úng quay sang Lập t́m cách lảng chuyện:

- Anh à, ở Băi Hạc có chuyện ǵ hay sao mà anh phải đi?

- T́nh h́nh hơi căng. Dân kéo đến đ̣i lại đất, ông An bắt đầu nóng lên rồi...

Vừa nói Lập vừa nh́n vào cây guitar trong tay Đan. Thạch như hiểu ư anh, nói:

- Em chán xem phim nên mượn đàn của anh cho Đan đánh chơi.

- Ừ, không sao.

- Vừa năy Đan hát nhạc Beat đấy, anh có nghe không?

- Có nghe rồi - Lập quay người đi ra khỏi pḥng.

Đan nh́n theo dáng người cao lớn của anh, thoáng đăm chiêu. Tại sao khoảng cách giữa Lập với cô luôn cách xa ngay sau khi cô có cảm giác là anh đang tiến gần ḿnh? Có phải anh cố t́nh tạo ra không? Hay là do cách cư xử của cô? Đan nghĩ măi, đến khi Thạch với tay đập đập vào tay cô, cô mới sực tỉnh.

- Anh bảo ǵ cơ?

Thạch mỉm cười ngượng nghịu:

- Anh đang hỏi xem có phải Đan thấy anh cổ lỗ lắm không?

- Có ǵ mà cổ lỗ?

- Th́ thời đại bây giờ c̣n viết thư trên giấy.

- Hay chứ! Đọc thư viết tay bao giờ cũng thích hơn. Trừ khi chữ người viết quá xấu.

- Chữ Thảo đẹp, tṛn tṛn gọn gọn. Chữ anh th́ không đẹp nhưng cũng chả xấu lắm. Thảo bảo là đọc rơ.

- Thảo th́ phải đọc rơ chữ anh rồi! Chứ anh thử viết cho Đan xem, Đan ngồi nửa ngày chắc mới luận ra được.

- Đừng có nói quá thế chứ!

- Th́ em đùa chút vậy, đến chữ em c̣n ngoáy tít không ai luận được, sao dám chê chữ anh.

- Họa sĩ mà thế à?

- Th́ em vẽ quen rồi nên viết chữ cũng uốn éo ngoằn ngoèo như vẽ luôn.

- Cái đấy gọi là thư pháp. Sang lắm đấy! - Lập lại lù lù xuất hiện trước cửa pḥng. Giọng anh bông đùa nhưng gương mặt vẫn kín bưng.

Bước đến bên Đan, ngồi bệt xuống đất, anh nhấc cây đàn trong ḷng cô ra vặn vặn. Cô liếc qua nét cau có giữa đôi lông mày rậm thẳng của anh, giọng hơi ngạc nhiên:

- Anh thay dây đàn à? Dây này đệm tốt hơn mà!

- Tốt, nhưng dây nylon bấm dễ hơn. Dây kim loại không cẩn thận đứt tay.

Lập vặn rồi gảy thử từng chút một. Đan nh́n anh trân trối. Giọng Thạch vẫn vô tư vang lên:

- Đan học guitar đệm hát của thầy Dũng à?

Đan quay nghiêng qua, giọng lơ đăng:

- Không, Đan không biết thầy Dũng, sao anh hỏi vậy?

- Th́ anh thấy mấy đứa bạn anh học đệm hát đều có qua lớp ông Dũng. Chúng nó bảo ông này dạy nhanh thành tài.

- Thành tài ǵ mà thành tài. Học đệm hát th́ chỉ cần biết đọc nốt nhạc rồi bạn bè chỉ cho mấy buổi là mang đàn ra bật bông được thôi. Cái này Đan tự học. V́... thích một anh chơi guitar trong ban nhạc sinh viên.

- Power of love nhé! Xong rồi có cưa đổ anh đó không?

- Có, được một thời gian th́ anh bỏ đi lấy vợ mất - Đan cười, cô nhắc về Vinh nhẹ tênh, như thể cô chưa từng bị tổn thương bởi anh ta. Mới mấy tháng mà cô có cảm giác như một quăng đời dài đằng đẵng đă trôi qua rồi.

- À, đang nói về chữ, cái chữ Đan thêu trên áo kia là em design đấy hả? Anh thấy ra dáng logo ghê đó, anh Lập nhỉ.

- Đan vẽ cho vui thôi mà. Xong thấy cũng không đến nỗi nào nên đưa cho thợ thêu vào áo. Thợ quen thêu kỹ nên trông tử tế hơn thôi.

- Đẹp lắm!

Lập nh́n xoáy vào cổ áo của Đan, giọng lấp lửng. Anh đưa trả cây đàn cho cô rồi bước nhanh ra hành lang như trốn chạy điều ǵ.

o0o

Cơn băo bất ngờ chuyển hướng, đi vào khu vực biển Bắc Trung Bộ ngay trong đêm. Các địa phương ven biển theo vệt quét của cơn băo bỗng chốc thành một đống đổ nát, nhiều người dân qua một đêm bỗng trắng tay. Đến phần thời sự buổi tối, TV đưa tin: Có một số xă vẫn chưa liên lạc được để xác định thiệt hại dự đoán là rất nặng nề v́ đây là vùng tâm băo. Trong những cái tên người ta đọc ra có Băi Hạc.

Đan giật ḿnh buông rơi đũa. Băi Hạc, Băi Hạc là nơi Lập nhắc đến. Anh đang ở đó. Cô vội chộp lấy điện thoại, bấm số, một lát lại bỏ xuống. Ông Liêm nh́n vẻ thảng thốt của con gái. Ra hiệu cho Đức đi lấy đôi đũa khác, ông vỗ vai Đan:

- Bạn con ở đấy à?

- Dạ... Điện thoại di động không liên lạc được.

- Chắc trạm thu phát sóng bị băo đổ rồi - Đức ngồi xuống đưa đũa cho chị, giọng ra vẻ am hiểu - Ai ở đấy thế chị?

- Ừm, anh Lập, anh trai anh Thạch.

- Cái anh hôm nọ đưa chị đi lấy tiền đó hả?

Đan gật đầu. Cô cầm đũa gắp thức ăn, cố làm ra vẻ b́nh thản. Đức cười gật gù:

- Em chưa gặp anh Lập bao giờ. Chắc cũng dễ thương như anh Thạch...

Ông Liêm đưa mắt nhắc nhở thằng con trai bộc tuệch của ḿnh. Gắp cho Đan một miếng cá sốt, ông trấn an:

- Không sao đâu. Tạm thời không liên lạc được, người ta sẽ khắc phục nhanh thôi. Con ăn đi kẻo nguội th́ tanh đấy. Đức cũng ăn mau lên, cơm canh nguội hết rồi.

Đan cười gượng, cô chợt thấy ḿnh vô lư. Tự dưng lại lo lắng đến mức run bắn tay lên làm cha cô cũng lo theo, thật chẳng ra làm sao. Lập với cô thực ra có là ǵ với nhau đâu. Một kiểu đấu khẩu tán tỉnh cho vui hoặc t́nh cảm trên mức xă giao nhạt nḥa thôi mà. Nhưng sao cô có cảm giác lo sợ nặng nề thế này nhỉ? Cảm giác này cô đă từng gặp khi t́nh cờ nh́n thấy mẹ đi vào bệnh viện Tim mạch. Dù bà nói là mẹ đi thăm bạn, cô vẫn thấy bất an. Và gần một năm sau th́ mẹ bỏ cha con cô đi măi... Hay là Lập có chuyện ǵ?

Cố ăn xong bữa cơm rồi dọn dẹp mâm bát, Đan trở lên pḥng. Không thể tập trung vẽ được, cô giở sách ra đọc, được vài trang lại buông xuống. Chiếc điện thoại trước mặt như nhắc nhở cho cô về nỗi bất an. Cô thử gọi lần nữa, rồi một vài lần nữa, vẫn không liên lạc được. Liệu có nên gọi đến nhà cho Thạch hỏi xem anh có nhận được tin tức ǵ của Lập không? Nghĩ ngợi một lúc lâu cô vẫn chưa quyết định được.

Đêm về khuya, Đan vẫn nằm thao thức. Cơn băo sau khi đi Bắc Trung Bộ đă suy yếu nhiều nhưng vẫn đem đến thành phố những trận mưa lớn. Cô lắng nghe tiếng John Lennon hoà cùng tiếng mưa bị gió quật ào ạt vào lớp kính.

Whenever I want you around, yeah.
All I gotta do,.
Is call you on the phone….

Măi đến hôm nay, khi nỗi lo lắng về Lập làm cô không ngủ được, cô mới nhận ra rằng từ cái đêm anh đưa cô về rồi nghêu ngao những bản Rock’n’Roll suốt quăng đường ngoại ô mưa tít tắp ấy, giấc ngủ an lành, giấc ngủ mà cô tưởng như đă đánh mất sau khi bị phản bội, lại trở về.

Dù cố gắng giữ vẻ lănh đạm thờ ơ, Đan cũng không thể không thấy rằng Lập rất quan tâm đến cô. Và ngược lại, cô cũng nghĩ đến anh rất nhiều. Từ lúc nào không rơ, anh luôn hiện diện trong tâm trí cô.

Dường như sự xuất hiện của Lập đă giúp cô xóa đi những kỷ niệm ít ỏi c̣n lại của mối t́nh đầu với Vinh, xóa đi cả những vết thương nặng nề mà Vinh đă gây ra. Cô không c̣n cảm giác uất ức buồn nản, cũng không hờn ghen oán trách nữa. Giờ đây, nghĩ đến Vinh, cô chỉ c̣n thấy một cảm giác ǵ đó giống như sự khinh miệt lạnh lùng. T́nh cảm ấm áp trong cô giờ đă có một đối tượng khác để hướng tới...

Chiếc điện thoại im ĺm trong tay. Cô rất mong sẽ có một điệu nhạc vang lên. Bản nhạc chuông The long and winding road mà cô đă đặt riêng cho số máy ấy.

Thạch nằm vắt tay lên trán, thấy Đan bước vào, anh vội vă ngồi dậy. Vẫy tay bảo cô ngồi xích lại, anh nói khẽ:

- Anh Lập đang nằm viện.

Cả một đêm lo lắng, sáng nay cô vội vàng đến nhà Thạch. Lời Thạch nói không làm cô quá bất ngờ nhưng dường như tim cô cũng lặng đi một nhịp. Linh cảm đă không đánh lừa cô. Nén nối sợ đang nhói lên trong ḷng, Đan nh́n anh như để chờ nghe tiếp.

- Băo làm sập lán. Anh Lập đỡ cho anh An nên...

- Sao ạ? - Đan nghe giọng ḿnh thảng thốt.

- Bị thương ở đầu. Giờ vẫn bất tỉnh. Anh An th́ bị ván đè dập xương cánh tay.

- Bác biết chưa anh?

- Chưa rơ nặng hay nhẹ nên anh không dám cho mẹ anh biết. Công ty đang chuẩn bị họp hội đồng quản trị, nếu anh Lập tỉnh được trước khi họp th́ tốt, nếu không th́ chưa biết thế nào. Anh sẽ phải đi Hà Tĩnh.

- Nhưng chân anh thế này th́ đi...

- Anh chống nạng, đi được mà.

- Ở đó đang băo lụt, anh đi thế không an toàn. Anh cử ai đó ở công ty đi.

- Đan không biết chứ việc này chưa thể cho ai trong công ty biết. Anh Lập đang cần huy động cổ đông ủng hộ dự án Băi Hạc mà một số người lại tỏ ra phản đối. Bây giờ tin anh Lập bất tỉnh mà lộ ra, chắc chắn sẽ có người lợi dụng để gây chuyện. Dự án này trục trặc nhiều rồi, nếu thêm vụ này chắc phải bỏ. Mà bỏ th́ anh Lập sẽ thiệt hại, thậm chí mất quyền quản trị...

- Nhưng tin tức thế này làm sao giấu được?

- Tạm thời giữ kín được vài hôm. Anh An là người anh Lập tin cậy nhất từ xưa đến nay. Vả lại, liên lạc tạm thời chưa thông, nên không sao.

- Liên lạc chưa thông mà sao anh biết tin?

- Đêm qua anh An đội mưa đi 25 cây số ra thị trấn báo cho anh. May là ở thị trấn vẫn c̣n gọi điện thoại được. Giờ anh cần đi gấp. Nhưng phải làm thế nào để mẹ anh không nghi ngờ. Đan nghĩ hộ anh một lư do để anh đi khỏi nhà được không?

- Lư do th́ em không nghĩ ra. Nhưng đi thay anh th́ được. Nếu anh tin tưởng...

- Anh rất tin Đan, nhưng chuyện này của nhà anh không liên quan ǵ đến em.

- Bây giờ em rỗi răi và rơ ràng là lành lặn hơn anh. Vả lại việc vào trong kia t́m anh Lập không khó bằng việc ở lại thành phố ứng phó với mọi người trong công ty. Chân anh chưa lành nhưng anh rành việc công ty, c̣n ai ứng phó được tốt hơn anh nữa.

- Ừ nhưng mà...

- Không nhưng ǵ cả. Bây giờ anh mang cái chân bó bột đi lỡ ra bị sao th́ ai lo cho cả anh Lập cả anh, rồi ở nhà người ta đến hỏi bác Huyên th́ phải làm thế nào?

- Chết, phải rồi. C̣n phải canh chừng cả mẹ anh nữa nhỉ.

- Thôi, quyết định vậy đi, anh đổi điện thoại, đưa điện thoại của anh để em cầm và liên lạc với anh An cho tiện. Anh chỉ đường đến Băi Hạc, vẽ ra giấy cho em. Rồi anh ghi mấy chữ vào đây, đề pḥng điện thoại chưa gọi được th́ em có bằng chứng để anh An tin tưởng.

- Được rồi. Vậy th́ làm như Đan tính. Khi nào gặp được anh Lập, Đan t́m cách thông báo t́nh h́nh về cho anh để anh tính đường lo liệu.

Đan rời ngôi biệt thự. Cô về nhà thu xếp tư trang nhanh gọn, để lại mấy chữ cho ba và em yên ḷng rồi đi thẳng ra bến đón xe đi miền Trung.

o0o

Người đàn ông đứng tuổi tay trái băng bột nh́n cô từ đầu đến chân rồi cầm tờ “giấy giới thiệu” của Thạch đọc lướt. Trả tờ giấy lại cho Đan, ông nói nhanh gọn:

- Lập bị chấn thương nhẹ. Bác sĩ bảo sẽ tỉnh lại sớm thôi. Giờ tối rồi, cô đi với tôi ra thị trấn ăn cơm rồi vào viện.

Dứt lời ông đi băng băng về phía cổng, tới chỗ dựng xe, dắt một chiếc Suzuki cũ ra. Đan vội vă chạy tới giúp ông:

- Chú để cháu đèo.

- Bạn Lập với Thạch th́ gọi tôi là anh thôi. Đường tối và trơn lắm, có mấy đoạn lầy lở, đi được không?

- Tay chú... à anh... bị như vậy, để anh đi c̣n nguy hiểm hơn.

- Giá mà điện thoại thông được, cô cứ ở thị trấn gọi tôi ra có phải tốt không. Tôi vừa ở viện về lúc trưa... Rồi, đi nào!

Đan thở ra nhè nhẹ khi biết Lập không bị thương nặng. Ông bác sĩ nói nhanh:

- Có tụ máu nhẹ nên tạm thời chưa tỉnh. Phần ngoài da nặng nhất là hai vết rách sâu trên vai và trên đỉnh đầu phải khâu, c̣n lại những xây xát không đáng kể.

Trên đường đến đây, cô nghe ông An kể cặn kẽ t́nh h́nh. Khi ấy ông đang ngủ, lán sập đột ngột, Lập c̣n thức nên kịp thời đẩy ông ra. Nếu không có anh, chắc không chỉ cánh tay mà cả đầu ông cũng đă bị gạch và cột gỗ đè bẹp rồi. Lập tránh được đống gạch đá và cột lớn nhưng anh hứng trọn một mảng ván dày lên đỉnh đầu cùng nhiều thứ tạp nham khác lên người. Khu xây dựng có một y sĩ nên đă kịp thời băng bó cầm máu và chuyển ra Trung tâm y tế huyện. Ở đây không nhiều máy móc thiết bị hiện đại nên lời chẩn đoán rằng Lập chỉ bị chấn động, không nguy hiểm đến tính mạng cũng chưa chắc chắn lắm, nhưng An không thể chuyển anh lên bệnh viện tỉnh được v́ đường đi quá xa mà ông lại phải về Băi Hạc trông nom việc khắc phục hậu quả cơn băo.

Trao đổi với bác sĩ lo thủ tục chuyển Lập lên tuyến tỉnh để theo dơi kỹ hơn xong, Đan bước vào pḥng. Lập nằm thiêm thiếp. Vài vết băng bó nhô lên sau làn áo bệnh viện mỏng dính. Bàn tay anh đầy những vết bầm tím xước xát. Cô xót xa nh́n sững vào gương mặt dường như quen thuộc với cô từ lâu lắm. An cầm một bộ quần áo của Lập đưa cho Đan:

- Nhờ cô thay cho Lập. Bộ đang mặc phải trả cho bệnh viện huyện.

Nói xong, An kéo màn che quanh giường Lập rồi chạy đi thanh toán viện phí. Chỉ c̣n lại Đan và Lập trong không gian nhỏ hẹp, cô đỡ anh lên. Lúng túng một lát rồi cô cũng cởi được bộ quần áo bệnh viện khỏi người anh, mặt nóng bừng, cô chạm mấy đầu ngón tay lên những đường nét thân thể gọn gàng rắn chắc. Đây không phải lần đầu cô thấy thân thể một người đàn ông không phải ruột thịt. Cô đă từng làm việc với nhiều người mẫu chỉ mặc quần lót, vẽ họ đứng yên trên bục mẫu hoặc nh́n họ đi lại phía sau sân khấu, nhưng chưa có ai cô quan tâm đến mức này, trong một hoàn cảnh hết sức gần gũi như lúc này.

- Đan, xong chưa? - Tiếng An vang lên bên ngoài tấm màn làm cô sực tỉnh. Vội vă lồng chiếc sơmi rộng vào người Lập, cô nói vọng ra:

- Xong rồi đây ạ.

- Làm phiền cô quá. Tay tôi bó bột vướng víu chứ nếu không...

- Không sao mà anh. Em quen nh́n thế này rồi.

An cười khùng khục, anh kéo màn nh́n cô hỏi:

- Cô là hộ lư à? Hay nhân viên bể bơi?

Xắn tay áo cho Lập, đỡ thân h́nh to lớn của anh xuống, Đan quay ra:

- Không, em là sinh viên mỹ thuật... chuyên vẽ khỏa thân.

- Ha ha, cô bé này được đây! Thôi, ngồi nghỉ một lúc chờ người ta mang cáng đến rồi ra xe. Thay cho thằng này chắc vất vả, nhỉ. Người nó cũng dềnh dàng khiếp.

o0o

Đến 12 giờ đêm Lập mới được thu xếp yên ổn trong một pḥng dịch vụ của bệnh viện tỉnh. Chỉ c̣n lại Đan ở bên anh. An đă trở lại Băi Hạc sau khi dặn ḍ cô đủ chuyện. Chờ người ta chụp cắt lớp năo, chụp X - quang cho anh rồi thở phào khi nghe bác sĩ kết luận là không sao, Đan mệt mỏi đi theo chiếc xe đẩy anh về pḥng. Cả một ngày vất vả với mấy trăm cây số đường đất làm chân cô muốn khuỵu xuống. Thay chiếc áo dính nước mưa và lấm tấm bùn đất rồi trở lại bên giường, Lập vẫn nằm im ĺm, cô đặt tay lên cái cằm lởm chởm râu của anh, th́ thầm như nói với chính ḿnh:

- Không sao, anh sẽ sớm tỉnh thôi.

Bác sĩ nói rằng anh có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, cô rất muốn thức chờ. Nhưng mi mắt trĩu nặng, cô gục đầu ngủ lúc nào không biết.

Lập tỉnh dậy với cảm giác ê ẩm trên đỉnh đầu. Trận băo tai hại có lẽ đă làm anh bị thương chút đỉnh. Xung quanh anh tối nhờ nhờ, ánh sáng của ngọn đèn đỏ quạch từ phía ngoài hành lang hắt vào le lói. Có người đang để tay ḿnh trong tay anh, bàn tay người đó gầy guộc nhỏ nhắn. Ai nhỉ? Quen lắm! Khẽ rên lên một tiếng, anh nắm chặt lấy bàn tay kia. Bóng người ngẩng lên và đèn bật sáng, Đan nh́n anh, đôi mắt nheo nheo v́ ánh sáng. Phải rồi, anh đang nắm bàn tay mà anh mơ ước bao nhiêu lần. Mà đây là mơ hay thật nhỉ? Lập c̣n đang lơ mơ th́ Đan đă rút tay khỏi tay anh, cô hỏi:

- Anh thấy trong người thế nào?

- Nóng.

Cô sờ lên trán anh, bàn tay mát rượi. Rồi cô rót nước, lấy mấy viên thuốc kề vào miệng anh, tay đỡ lưng để anh ngồi dậy:

- Anh uống đi. Bác sĩ bảo anh sẽ sốt mấy hôm v́ mấy vết thương sưng tấy.

Lập nuốt viên thuốc đắng, hớp một hớp nước mát lạnh. Giờ th́ anh tin là ḿnh không mơ. Đan đỡ anh nằm trở lại, đặt cốc nước xuống bàn, cô dợm bước đi.

- Em đi đâu?

- Anh tỉnh rồi. Phải gọi bác sĩ...

- Để lát nữa. Ngồi xuống đây! - Lập nhổm dậy chỉ tay vào ghế. Giọng anh đă hoàn toàn b́nh thường, nghĩa là uy quyền và cộc lốc.

Đan c̣n đang ngại ngần th́ anh đă vươn tay kéo tay cô. Lực kéo không mạnh nhưng cô không găng lại, cô ngồi xuống bên giường anh, cúi mặt im lặng. Cầu trời cho anh đừng có hỏi rằng tại sao cô lại ở đây, bên cạnh anh giữa bệnh viện một tỉnh cách Hà Nội hơn 300 cây số vào lúc đêm hôm khuya khoắt như thế này.

Lập hơi ngả ra như thưởng thức vẻ bối rối hiện rơ trên gương mặt ửng hồng của cô. Anh sẽ không hỏi cái câu cô cầu trời cho anh không hỏi ấy nữa, v́ anh đă đoán ra lư do tại sao cô lại ở đây rồi. Một khoảng im lặng cho đôi mắt say sưa ngắm nh́n, rồi giọng anh cất lên ấm áp:

- Băo tan chưa?

Đan gật đầu. Cô ngước lên và bị cuốn vào ánh nh́n quá đỗi mê hoặc từ đôi mắt sâu thẳm đó.

- Hôm nay ngày bao nhiêu?

- Bây giờ là rạng sáng 30. Anh hôn mê một ngày.

- Bác sĩ bảo sao?

- Tụ máu nhẹ, đầu khâu 7 mũi, vai khâu 4 mũi.

- Trước đó anh đang nhớ em.

- Sao cơ?

- Trước khi nhà sập th́ anh đang nhớ em.

Đan mơ hồ nh́n gương mặt kín bưng của anh. Cô sợ cái kiểu nói tỉnh tỉnh như thế này.

Lập đan tay vào tay cô, và cô để yên cho anh day day mấu xương tṛn nhô lên ở cuối ngón trỏ, hơi nóng từ bàn tay của anh làm cô thấy ḿnh nhỏ bé hơn bao giờ hết.

- Em nói ǵ đi.

- Nói ǵ bây giờ?

- Anh không biết.

- Em cũng không biết.

- Thế thôi vậy.

Đan bật cười, cô với anh nói chuyện như hai kẻ dở hơi! Lập nh́n sững nụ cười của cô, anh kéo cô lại thật gần, tay vờn nhẹ lên đôi môi mà anh biết là rất mềm của cô. Và rồi anh cúi xuống, môi anh giữ chặt lấy nét cười dịu dàng ấy.

o0o

Lập trở về Băi Hạc với cái đầu băng trắng xoá. An đón anh trong chiếc lán mới dựng lại, giọng tếu táo:

- Động thổ cái Băi Hạc này chú mày không xem ngày à? Chưa ǵ đă bị hạc mổ cho một phát toác đầu rồi.

Không để ư đến lời đùa của bạn, Lập hất hàm:

- Tay anh sao?

- Găy dập, bó lâu, dễ teo sau khi tháo bột.

- Thành mẹ nó thương binh v́ hạc! Thôi được rồi, anh về Hà Nội đi. Để tôi trụ ở đây.

- Sắp họp hội đồng rồi.

- Lúc nào họp th́ về.

- C̣n việc ở Hà Nội?

- Anh với thằng Thạch làm, có ǵ gọi điện hỏi tôi.

- C̣n trái tim Đan - cô?

- Ǵ?

- Thằng nào đêm ngủ gọi Đan ơi? Con bé khá tính đấy, hợp với cậu. Nhưng trẻ quá!

- Trẻ ǵ mà trẻ.

- Th́ cứ gọi tớ bằng chú suốt. Trông cũng chíp bỏ xừ, 20 là cùng.

- 24.

- Oái, sao bảo là sinh viên?

- Bảo bao giờ?

- Th́ hôm qua... nó thay quần áo cho cậu. Tớ áy náy sợ nó ngại. Nó bảo là sinh viên mỹ thuật nh́n người khỏa thân quen rồi.

Lập ph́ cười:

- Đúng là học mỹ thuật, nhưng ra trường lâu rồi.

- Mẹ, thế mà trông bé con con. Gái bây giờ trẻ lâu thật. Chú mày cẩn thận không nó chê già đấy!

Lập lắc đầu cười. Đan sẽ không chê anh già đâu, nhất là khi An đă… phơi bày anh ra trước mắt cô rồi. Mà kể cả cô có chê anh già, anh cũng mặc kệ. Khoảng cách 10 tuổi chẳng phải cái ǵ ghê gớm, một khi anh đă biết là ḿnh yêu và được yêu thật nhiều.

o0o

- Ob - la - di ob - la - da life goes on...

Điệu nhạc vui tươi cất lên làm Đan ngẩn ngơ buông bút vẽ. Đă 10 rưỡi đêm rồi cơ à? H́nh như cô đă quên mất thời gian. Bấm nút trả lời, cô lầu bầu:

- Sao anh không gọi điện thoại cố định?

- Anh thích em nghe tiếng chuông mới.

- Em nghe từ hôm qua rồi mà.

- Em vẫn để đấy chứ? Hay lại để về bài cũ rồi?

- Vẫn chuông mới mà. Ob - la - di ob - la - da life goes on bra. La la how the life...

- Ừ, anh yêu em.

Đan cười khe khẽ, vẫn cái kiểu đang nói lại... lạc đề. Mấy tuần nay, hầu như ngày nào cô cũng nghe anh nói như thế mà không chán được.

- Hôm nay em làm những ǵ?

- Ngủ dậy, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, đi chợ. Sau đó cắt dựng một bộ đồ kiểu Măn Thanh cách điệu cho ca sĩ Tuấn Lĩnh Mậu Lâm.

- Ca sĩ Nhật hay Tàu à?

- Không, ca sĩ Việt gốc Kinh, tên thật là Nguyễn Văn Bé.

Nghe giọng cười ha hả của anh, cô điềm nhiên hỏi tiếp:

- C̣n anh làm ǵ?

- Ờ... đoạn đầu cũng giống em, rồi đi ngắm thợ xây nhà, rồi đi đuổi dọa trẻ con, nịnh nọt người già, rồi đi uống rượu với chủ tịch xă.

- À, tối nay em cũng uống rượu.

- Với ai?

- Một ḿnh thôi. Em pha thử Kiss in the dark.

- Tên hay đấy! Rượu th́ thế nào?

- Brandy anh đào, Vermouth và Gin, ba thứ đều nhau lắc với đá.

- Uống thấy có giống lúc... hôn anh không?

- Nặng hơn.

- À được, để hôm tới anh về xem cái nào nặng hơn.

Đan thoáng đỏ mặt, nói sang chuyện khác:

- Đức đỗ Bách khoa rồi anh ạ. Thừa 2 điểm.

- Có giấy báo về nhà hay ḿnh tự đi xem?

- Ngồi nhà vào mạng xem qua trang web bộ Giáo dục.

- A, hiện đại nhỉ. Hồi anh thi phải chen vào xem bảng điểm. Hồi đấy anh cũng thi Bách khoa. Anh là niềm tin và hy vọng của cả nhà đấy.

- Xong rồi anh có vào được Bách khoa không?

- Không.

- Khổ chưa!

- Ừ... bị đi Liên Xô học nên không được vào Bách khoa học ngày nào, thương không? Hồi đó th́ em ở đâu nhỉ?

- Chắc em đang tập viết bằng ng̣i bút cá mè cắm vào ống mực tím. Hoặc làm toán bằng que tính.

- Que tính bằng que kem Tràng Tiền à?

- Không, que nhựa. Thế hồi Liên Xô tan vỡ th́ anh ở đâu?

- Ở trên một mảnh vỡ thôi. Kiev, Ukraina.

- Anh vẫn học tiếp chứ?

- À, vẫn chứ! Tiền học bổng bấy giờ chỉ mua được mấy quả trứng gà, may mà chưa có H5N1 nên người ta vẫn cho anh ấp trứng nuôi gà con bán lông gà lấy tiền đi học. Khi ấy th́ em ở đâu?

- Có lẽ em đang viết văn tả nhà em có nuôi một con gà mặc dù khi đó nhà em chẳng có con gà nào cả, chỉ có nuôi một bà nội.

Lập cười phả vào điện thoại nghe ù ù:

- Thế khi nào th́ em học vẽ?

- Muộn hơn thế. Có lẽ vào lúc anh chuyển từ bán lông gà sang bán đồng nhôm sắt vụn ấy.

- À, ra là mẹ anh đă kể chuyện anh đi buôn đồng nát rồi đấy. Thế th́ thôi anh không kể nữa.

- Anh kể đi!

- Hơn 11 giờ rồi. Ngủ đi thôi bé cưng. Hăy coi như anh đă hôn em trong bóng tối.

- Anh cẩn thận không nhầm người nhé!

Lập giữ nguyên nụ cười trên môi. Anh nh́n vào vạch pin ngắn ngủn trên màn h́nh. Chiếc Nokia “Huyền thoại đương đại” cục cưng của thằng em anh chắc sẽ sớm phải thanh lư với kiểu nấu cháo hành hạ liên tục thế này. Giở cuộn dây sạc cắm vào chiếc máy c̣n nóng hổi, anh ngả lưng xuống chiếu. Chưa kịp mơ màng th́ tiếng đập cửa đă kéo anh trở dậy. Anh lừng khừng ra mở và sầm mặt v́ cái giọng uốn éo nhức óc:

- Anh Lập!

o0o

Đan đặt chiếc b́nh gốm cắm một cành lan hạc đỉnh xuống sàn, dùng cả hai tay mở cánh cửa pḥng Lập. Cô đă vào đây vài lần, đều là những lúc anh không có nhà. Khi th́ Thạch nhờ vào lấy sách hay đàn, khi th́ mẹ anh bảo cô đem lọ hoa lên, như bây giờ cũng vậy. Dù Lập đi vắng nhưng bà Huyên vẫn chăm chút mua hoa trang trí cho căn pḥng. Pḥng của anh rộng, cửa rất dày, bày biện như một căn hộ riêng biệt. Gian ngoài ngăn cách với giường ngủ bằng một tủ sách cao, những cuốn sách đóng b́a da màu sẫm, sát khung cửa sổ với hai lớp rèm che có một chiếc sofa màu nâu nhạt, trên tường là một vài bức tranh nhỏ vẽ phong cảnh nước Nga, tất cả hoà hợp sàn gỗ bên dưới tạo thành một phong cách châu Âu hoài cổ. Đan nghe tiếng nhạc, bài Woman của John Lennon, phát ra từ phía sau tủ sách. Âm thanh du dương như vọng lại từ rất xa, hoặc như âm thanh của một chiếc máy quay đĩa cổ. Đặt b́nh hoa lên một ô trống của tủ sách, Đan hơi nheo mắt, ánh sáng hầu như không lọt đến chỗ cô đứng v́ những tấm rèm dày, cô lên tiếng hỏi:

- Anh Lập về rồi à?

- Ừ.

Tiếng nói lại phát ra từ ngay bên cạnh làm Đan giật ḿnh quay phắt lại. Lập đứng im ĺm trong bóng tối, tựa vào một góc hẹp giữa giá sách và tường, khoanh tay nh́n cô. Anh mỉm cười, dịu dàng như chưa từng dịu dàng đến thế:

- Anh đứng chờ em năy giờ.

- Chờ em làm ǵ? - Đan ấp úng, cô vẫn ngẩn ra v́ bất ngờ.

- Chờ em linh cảm là anh ở đây.

Lập bước ra khỏi cái góc hẹp, anh vẫn mặc nguyên bộ đồ jeans đi đường. Vẫn nh́n cô đăm đăm, anh hát theo tiếng nhạc, giọng ấm áp:

- So let me tell you again again and again, I love you...

Rồi anh tiến đến gần hơn, gần hơn nữa. Tay anh chạm vào chiếc cặp tóc của cô, anh bật nó ra và xoay vai cô lại, mái tóc lượn sóng mềm mại của cô xơa xuống chạm vào bàn tay anh như một làn gió nhẹ. Gương mặt cô như bao phủ một lớp sương mờ ảo. Ôm gh́ gương mặt yêu dấu đó vào ngực ḿnh, anh th́ thầm:

- Anh nhớ em quá!

Đan ṿng tay ôm lưng anh nhè nhẹ. Tiếng là yêu nhau cả tháng nay nhưng cô mới chỉ chớm nhận biết được mùi của anh một chút, mùi gỗ và xạ hương của nước hoa nam cùng hơi đàn ông hoà quyện mạnh mẽ toả ra từ anh làm cô thấy dè dặt. Cô xua đi cảm giác ấy bằng cách kiễng lên luồn mấy ngón tay vào mái tóc ngắn lởm chởm của anh.

- Trông đầu tóc anh lộn xộn quá hả - Lập nắm tay cô, siết lấy những ngón tay gầy xương xương đưa lên môi.

Đan gật gật đầu, ngả vào vai anh, cô hỏi:

- Sao anh nói mấy hôm nữa mới về?

Lập có vẻ như không để ư tới câu hỏi, anh áp môi lên tóc cô. Đan ngước nh́n vẻ mặt tĩnh lặng ấy, cô để yên tay ḿnh trên chiếc cúc áo màu xanh lá cây của anh. Vài phút sau cô mới lên tiếng, giọng trách móc nhẹ nhàng:

- Lại c̣n trốn trong này nữa.

Lập cười, anh xoay người để cô tựa vào giá sách, cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm mại không son. Môi anh sâu đắm đuối cuốn cô vào khoảng tối khuất của không gian và thời gian th́ như ngừng lại. Một lát, anh dừng đột ngột, vẫn để cô tựa vào giá sách, nh́n gương mặt c̣n chưa hết bất ngờ của cô bằng ánh mắt lấp lánh:

- Thế nào? Có hơn món cocktail hôm qua của em không?

Không đợi cô trả lời, anh lại cúi xuống lần nữa. Đan choàng tay lên cổ anh, khép mắt tận hưởng và từ lúc nào không rơ, say sưa hôn đáp trả.

Lập đón nụ hôn ngọt ngào, anh mở mắt nh́n sững vào đôi mi chấp chới của cô như muốn thu trọn h́nh ảnh này vào tâm trí. Cô đang ở trong tay vậy mà nỗi lo sợ mất cô lại đè nặng lên anh hơn bao giờ hết.
.........

Đêm qua, Minh Ánh đă ṃ xuống Băi Hạc. Cuộc hàn huyên giữa anh và “cô bạn cũ” này quả là không vui vẻ ǵ!
Minh Ánh buông chiếc túi kiểu cách xuống đất rồi cởi chiếc áo ngoài. Lập mở rộng cửa, anh đứng chống tay hầm hầm nh́n thân h́nh bốc lửa trong chiếc áo hai dây màu tím của cô người mẫu, cô ta định làm cái quái quỷ ǵ thế không biết. Anh cộc lốc:

- Ai chỉ chỗ cho cô?

- Đi t́m anh mệt muốn chết, để em vào nhà thở một chút đă nào.

- Sao cô biết tôi ở đây?

- Em gọi điện đến nhà anh, cô giúp việc nói.

- Nói dối! Người giúp việc nhà tôi không tuỳ tiện thế - Lập đanh giọng.

Ánh chớp mắt ngồi xuống, duỗi dài người trên giường, giọng ỡm ờ:

- Anh căn dặn người giúp việc kỹ vậy. Anh muốn trốn em chứ ǵ? Em biết rồi nhé...

- Tôi hỏi lại, ai chỉ cô xuống đây?

- Em mà muốn biết anh ở đâu th́ tự khắc em sẽ biết. Cần ǵ ai chỉ!

Ánh vặn ḿnh vươn tay ôm lấy chiếc gối và vần ṿ nó với vẻ khêu gợi cố ư. Lập nhăn mặt nh́n ra cửa để tránh cái điệu bộ mời gọi lộ liễu ấy. Giờ này đám công nhân đă đi ngủ hết. Mấy người bảo vệ th́ đang đi tuần ở mé bên kia đồi. Cô ta rất biết chọn thời điểm để ṃ đến.

- Cô t́m tôi có việc ǵ?

- Th́ em nhớ anh em t́m, có sao không?

- Lăo người Tàu của cô đâu?

Ánh bĩu đôi môi tô son hồng tím rất hợp với màu áo của ḿnh lên một cái, liếc mắt với anh:

- Anh cũng biết anh Lương sao? Chứng tỏ anh vẫn quan tâm đến em, phải không?

- Cô nói nhảm ǵ thế?

- Chứ không phải sao? V́ c̣n yêu em nên anh mới cho người theo dơi em.

- Cô bị hoang tưởng à? C̣n hết cái ǵ? Tôi chưa bao giờ yêu cô!

- Anh giận nên anh nói vậy, phải không? - Ánh bắt đầu thổn thức - Anh hiểu cho em, v́ anh đối xử với em nhiều lúc... hững hờ quá, mà anh Lương, à, ông ta... lại săn đón nhiệt t́nh nên em...

- Tôi có thắc mắc đâu mà cô phải phân bua.

Như không nghe thấy lời anh, cô người mẫu tiếp tục gục đầu vào chiếc gối, đôi vai nuột nà rung lên với vẻ sầu năo nhất trên đời. Lập bước tới bên giường, anh định nói ǵ đó để cô ta thôi đi, nhưng rồi anh khoanh tay nh́n màn độc diễn đau khổ và lắng nghe những lời trần t́nh hối hận ấy bằng vẻ dửng dưng.

- Em biết là em không đúng... Em đă phải trả giá cho sự nông nổi của ḿnh rồi... - Minh Ánh chồm lên ôm lấy hông anh, kề má vào bụng anh, giọng tha thiết - Anh tha thứ cho em nghe anh Lập.

Bàn tay với những chiếc móng vẽ cầu kỳ của Ánh luồn vào áo anh vuốt ve. Lập đưa tay ngăn lại, anh lùi ra một khoảng và cố nén cảm giác bực bội với chính ḿnh. Mấy tuần nay anh chỉ được gặp Đan qua những cuộc điện thoại đêm khuya. Anh không phải là thánh c̣n người đàn bà trước mặt lại quá biết cách...

Sao bây giờ anh mới định nghĩa được nét đẹp của cô ta nhỉ? Một nhan sắc ẩn chứa quá nhiều tai hại! Lập nghe giọng ḿnh khô khốc:

- Tôi với cô dứt khoát rồi. Cô đừng khuấy lên nữa.

Ánh đổ nhào tới, miết người lên lưng anh, hối hả:

- Không, em biết anh c̣n yêu em. Em biết mà.

Lập dằn cảm giác cám dỗ đang trỗi dậy bừng bừng, anh dùng hết sự tự chủ của bản thân đẩy cô người mẫu ra, đi về phía cửa. Minh Ánh vùng dậy chạy theo gh́ lấy tay làm anh phải giật mạnh ra và quát lên:

- Tránh ra! Cô đi ra cho tôi!

Ánh sững người v́ phản ứng quyết liệt của Lập. Rồi như sực nhớ ra điều ǵ, cô ta bắt đầu lă chă rơi nước mắt:

- Em hiểu rồi. Anh v́ cô ta... Anh ác lắm.

Nhác thấy có người lấp ló ngoài cửa, cô ta oà khóc to:

- Em không tiếc anh điều ǵ. Em... Cô ta có ǵ hơn em mà anh nỡ phủi tay. Hu hu...

Lập quay lại nh́n những giọt nước mắt nhoè nhoẹt trên gương mặt quá lộng lẫy đó. Anh gằn từng tiếng một:

- Cô có im đi không?

Vẻ đe doạ trong giọng nói và vẻ mặt của anh khiến cô người mẫu nín bặt. Lập nhếch môi:

- Cô đừng có diễn tṛ ở đây. Không ăn thua đâu! Nào, nói đi, cô xuống đây với mục đích ǵ?

- Em muốn ở bên anh. Em muốn ḿnh giống như trước.

- Không được.

- Tại sao? Có phải v́ con thợ may rẻ tiền đấy không?

- Cô ăn nói cho cẩn thận!

- Anh là đồ thô lỗ, đồ đểu! Anh lợi dụng tôi. Anh...

- Tôi tử tế với cô đến thế rồi mà cô c̣n muốn ǵ nữa? - Lập cười nhạt - Ai lợi dụng ai c̣n chưa tính được đâu!

- Phải rồi. Tôi hoang phí, tôi ḅn rút của anh. C̣n nó th́ không. Nó chỉ lấy tiền của anh đi bao thằng khác trẻ hơn thôi, anh cứ đợi mà sáng mắt ra.

- Tôi biết ngay cô sẽ đặt điều mà! C̣n ǵ nữa th́ đặt nốt đi!

- À chắc nó đă kịp ỏn thót với anh rồi. Thế này th́ chịu không nói được ǵ về nó với anh nữa - Ánh cười khanh khách, hất mái tóc cắt tỉa công phu sang một bên với vẻ bất cần - Anh thấy đàn bà quái lạ không? Biết rơ là thằng đàn ông chủ động nhưng lại cứ đổ cho t́nh địch. Phải rồi, nó tốt nó đẹp, nó cái đếch ǵ cũng hơn tôi hết. Tôi chịu thua, được chưa?

Lập im lặng không nh́n tới vẻ kích động của Ánh khiến cô ta càng điên tiết. Ngửa mặt cười một tiếng nanh nọc, cô ta quắc mắt:

- Nhưng mà anh không có được nó đâu. Tôi biết cách cho nó phỉ nhổ vào mặt anh đấy! Ha ha... Làm sao nó chịu được nếu biết... ha ha... rằng chính anh đă tặng nó của anh cái giải ba toàn quốc.

Lập ngoảnh lại, rất từ từ, anh nh́n cặp mắt long lên những tia khoái trá của cô người mẫu, gương mặt anh vẫn không lộ cảm xúc và giọng nói vẫn hết sức lạnh lẽo:

- Cô nói cái ǵ thế?

- Ha ha, đừng ḥng qua được mắt tôi. Hôm đó anh ra ngoài gọi điện cho thằng cha Quốc Minh ép nó chấm điểm cô ta tụt xuống nếu không anh sẽ hủy hợp đồng tài trợ cho live show của hắn ở Đảo Vàng resort. Tôi đă nghe thấy hết!
.........

Đan chuồi khỏi ṿng tay Lập khiến anh sực tỉnh. Cô đang vuốt lại mái tóc. Hơi gió thổi ra từ chiếc điều hoà trên tường khiến những sợi tóc dài mảnh của cô lay động và anh nhớ ra là ḿnh đă ở trong căn pḥng quen thuộc của ḿnh chứ không phải trong căn lán tạm nóng hầm hập giữa đêm Băi Hạc nữa. Những ǵ Minh Ánh nói quả thật đă ngay lập tức tác động đến anh. Sáng ra, thu xếp công việc ở khu xây dựng xong, anh vội vàng về Hà Nội và đến thẳng nhà cô. Nghe Đức nói cô đang ở nhà anh, Lập thở phào nhẹ nhơm. Ít ra th́ cái lưỡi rắn độc của Ánh cũng chưa lia tới!

Sau khi khêu gợi, khóc lóc, chửi rủa và đem bí mật của anh ra mặc cả không xong, cô người mẫu bỏ về lúc trời c̣n tờ mờ tối. Minh Ánh có cái kiểu trơ trẽn và chao chát đặc trưng cho đàn bà vùng biển quê hương cô ta. Mới lăn lộn trong giới người mẫu một vài năm đă giành vị trí khá vững chắc, cô ta chứng tỏ ḿnh không chỉ đẹp mà c̣n rất biết suy tính. Dù suy tính chẳng được tử tế tốt đẹp ǵ, cô ta vẫn nằm trong số ít người mẫu đầu óc không rỗng tuếch. Ơn trời, nhờ cô ta chỉ được đến mức như vậy và nhờ Lập c̣n hơn cô ta ở mấy năm kinh nghiệm cuộc đời nên anh c̣n có thể xoay chuyển t́nh h́nh được.

Thạch đă tháo bột và đi lại tạm ổn sau một thời gian tập phục hồi chức năng, anh có thể giao lại việc ở Băi Hạc cho nó để toàn tâm toàn ư ở lại Hà Nội canh chừng Đan. Nữ tính và cá tính, cô là mẫu người mà anh chờ đợi t́m kiếm bao lâu nay. Ngay khi uống ly Black Russian từ tay cô, một t́nh cảm hết sức lạ lùng đă nảy mầm trong anh mà anh không ư thức được. Cái mầm nhỏ ban đầu ấy theo ngày tháng cứ lớn dần để biến một người ghét ràng buộc, một kẻ coi thường phụ nữ như anh trở nên say mê và quan tâm, thái độ của anh trở nên nồng nhiệt đến độ kỳ quặc. Nhận một cái tát, nh́n thấy những giọt mồ hôi và nước mắt, chia sẻ một vài sở thích hay thói quen rồi nếm thử đôi môi ngon nhưng cũng rất ngoa ngoắt của cô, anh tự nhủ với ḿnh rằng: Nhất định sẽ phải có cô trong đời.

- Anh làm ǵ mà ngẩn ra thế? - Đan nh́n anh, cười bằng mắt.

- À, anh đang tính xem làm thế nào bắt em về ở suốt đời trong pḥng này.

- Khó đấy!

- Ba em đ̣i voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao à?

- Cái đó em không chắc, ba em có vẻ thích đồ tái hơn. Nhưng bắt em ở suốt đời trong pḥng này th́ khó đấy. Nó buồn tẻ quá, mà em th́ ham vui.

- Em có thể đem ở đâu đó vài đứa nhóc ầm ĩ chí choé về, sẽ vui ngay.

- À, nếu thế th́ pḥng lại bị chật.

- Anh sẽ cơi nới và làm thêm “chuồng cọp”.

- Lúc đó th́ em sẽ thành con cọp cái gầm gừ, nhỉ.

- Rồi sẽ nỉ non suốt ngày rằng “than ôi thời oanh nay liệt c̣n đâu”.

Đan cười thành tiếng. Cô thích thú kéo tấm rèm dày cho ánh sáng cuối ngày lọt vào trong pḥng. Ngắm mấy bức tranh nhỏ vẽ phong cảnh nước Nga trên tường, cô th́ thầm:

- Pḥng anh đẹp như trong truyện của Paux ấy. Chỉ thiếu một cái ḷ sưởi và một con mèo lười uể oải.

Đan khẽ rùng ḿnh v́ ṿng tay của Lập ôm gh́ từ phía sau, cô nghe anh cười nhỏ:

- Ḷ sưởi đây rồi, c̣n con mèo lười uể oải th́ có thể thay bằng con cọp gầm gừ... Em thích không?

Cô gật đầu, lắng nghe anh thủ thỉ tiếp:

- Pḥng này anh trang trí giống ngôi nhà của một thầy giáo của anh ở Kiev. Với anh khi ấy, căn nhà của thầy là thiên đường. Giữa mùa đông, anh bị cảm lạnh rồi viêm phổi, thầy đă đón anh từ bệnh viện về thẳng nhà. Bước vào cửa, xỏ chân vào đôi dép lông xù, ngồi vào ghế, quàng một cái khăn len thật dày, đọc một cuốn sách cũng thật dày rồi ngửi mùi súp củ cải mà vợ thầy đang nấu trong bếp, anh cảm thấy ḿnh chẳng c̣n ốm đau ǵ cả.

- Bây giờ anh c̣n liên lạc với thầy cô không?

- Từ khi ổn định công việc, hàng năm anh đều cố gắng sang thăm. Thầy vừa mất năm ngoái rồi. Cô sống một ḿnh trong nhà, nhà chẳng có thay đổi ǵ cả, cô th́ vẫn nghĩ rằng thầy chỉ đi dạo rồi sẽ về.

Đan cảm nhận cái cằm ram ráp râu của anh cọ cọ vào thái dương ḿnh, cô giữ im lặng v́ biết anh đang xúc động. Lập hôn lên chiếc khuyên bạc trên vành tai cong của Đan, anh tự hỏi người con gái tuyệt vời trong tay anh giây phút này đây liệu có phải người mai sau nghĩ rằng anh đang đi dạo đâu đó rồi sẽ về...

Có tiếng gơ cồng cộc lên cánh cửa đóng hờ làm hai người trong pḥng như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ đẹp. Thạch ló vào, miệng nở một nụ cười nhẹ nhơm:

- Em không phá đám hai người chứ?

Lập lắc đầu, anh liếc nh́n vẻ ngượng ngùng của Đan rồi buông lỏng tay khỏi bờ vai cô. Anh ngồi bệt xuống sàn, Thạch cũng ngồi xuống đối diện với anh. Đan lẳng lặng ra ngoài, cánh cửa to lớn đă khép lại mà Lập vẫn c̣n nh́n hút theo.

- Đến giờ em vẫn chưa quen gọi Đan là chị anh Lập ạ.

- Rồi từ từ sẽ quen - Lập quay lại nói với vẻ nghiêm trang, rồi anh hỏi luôn - Chân cẳng thế nào rồi, cậu ấm?

- Khoẻ lắm, sắp đi đá bóng được. Anh muốn em thay ca vào trong Băi Hạc chứ ǵ?

- Ừ, t́nh h́nh cơ bản là ổn rồi. Chỉ cần ḿnh cảnh giác chặt chẽ là không đứa nào làm ǵ được. Hồi cậu ở đấy đất đá c̣n bề bộn nên mới sơ hở cho bọn nó lợi dụng quấy nhiễu.

- Tại em nghĩ chắc cũng yên ổn như Núi Ba thôi, ai ngờ dân cư phức tạp, làng nọ làng kia...

- Với lại cái chuyện tuyển người. Anh đă nói bao nhiều lần rồi, không tuyển mấy thằng con ông cháu cha ít học, sao cậu tuyển thằng Hiếu vào làm bảo vệ?

- Sao thế?

- Thằng đấy cậy thế ông chú họ phó chủ tịch huyện không coi ai ra ǵ. Nó đánh cả trẻ chăn ḅ. Người ta vô t́nh để bê chạy qua đất ḿnh, nó đuổi đánh xong lại c̣n trấn luôn con bê đem thui. Dân kéo vào hỏi th́ nó hùng hổ chửi bới. Anh đuổi luôn rồi.

- Chết, anh làm thế rồi em ăn nói làm sao với ông chú nó?

- Không làm sao hết! Những thằng như thế phải diệt từ đầu. Dung túng, sau này nó làm vương làm tướng một vùng rồi chí phèo cả với khách.

Thạch kêu lên:

- Nhưng mà anh không khéo. Đuổi thẳng cánh thế rồi mất hết quan hệ. Ḿnh lạ nước lạ cái đến th́ nên nịnh quan chức địa phương một tí.

- Thiếu ǵ cách nịnh - Lập đáp cộc lốc. Chợt nhận ra người đang nói chuyện là em trai ḿnh, giọng anh dịu lại - Thôi, cậu xuống thay anh rồi làm thế nào khéo th́ làm. Thu xếp ngày kia đi ngay nhé... Anh xuống xem Đan đâu...

Dứt lời Lập đi nhanh ra khỏi pḥng, Thạch ngồi lại, vẻ mặt đăm chiêu.

o0o

An bước vào văn pḥng. Trưa nắng nóng mà phải ra ngoài th́ thật tai vạ. Phải phơi mấy tiếng đồng hồ ngoài nắng như anh vừa năy lại càng tai vạ hơn! Cầm cái cốc đi tới b́nh nước sát lối ra, anh cởi phăng cà vạt. Thạch đang đứng nói chuyện điện thoại ngoài hành lang thấy anh liền cúp máy đi tới, cười thông cảm:

- Dựng đến đâu rồi mà trông đại ca lừ đừ thế?

- Ḥm ḥm rồi... Mà anh chịu cậu, lúc nào cũng đóng hộp thắt nút, không thấy ngốt à. Anh đang nóng phát hoảng lên đây!

Thạch cười, anh ngồi trong văn pḥng, máy lạnh ro ro suốt ngày chứ có phải chạy ra đường lo dựng gian hàng liên hoan hội chợ du lịch như An đâu. Nhưng mà sắp tới đây anh lại phải đi Băi Hạc, lại khốn khổ v́ gió Lào đổ lửa rồi. Nghĩ tới đấy, Thạch tắt nụ cười ngay lập tức làm An nhíu mày khó hiểu:

- Cậu dạo này làm sao thế? Cái Thảo nó mè nheo ǵ à?

Thạch nhăn mặt, lắc đầu. Thảo chẳng bao giờ nhơng nhẽo đ̣i hỏi. Lúc nào cô cũng tỏ ra bằng ḷng với mọi điều nhưng không vồ vập với cái ǵ cả. Ngay cả những lời tỏ t́nh của anh cô cũng coi một thứ đồ vật quư giá dễ vỡ, nâng niu nhưng luôn luôn căng thẳng giữ khoảng cách. Cô không có được cái nồng nhiệt tha thiết như Đan đối với anh trai anh... Không nh́n An, Thạch thở dài thườn thượt:

- Lại sắp xuống Băi Hạc làm cai rồi. Nghĩ mà hăi!

- Bắt đầu ngại khó ngại khổ rồi hở, cậu ấm? Chú mày là cứ phải rèn nhiều. Hồi anh với thằng Lập ở bên kia, ṛng ră mấy tháng sống ở giáp Siberi, phải mở tủ lạnh ra sưởi mà sáng sớm đến tối mịt đều chường mặt ngoài trời cưa sắt vụn th́ sao?

- Lại hát bài năm xưa oanh liệt rồi! - Thạch ca thán.

An chưa kịp nói ǵ thêm th́ một cô nhân viên đă tḥ đầu ra hành lang báo là Lập gọi anh. Bỏ Thạch xịu mặt đứng ở hành lang, An chạy ra thang máy.

o0o

Lập ở sau chiếc bàn rộng, xoay ghế ngồi nh́n xuống đường. Đă cuối tháng tám mà trời vẫn nắng nóng gay gắt. Ánh sáng chói chang của buổi chiều lọt qua những thanh màn sáo làm anh nhức mắt. Quay lại nh́n An vẫn nhễ nhại mồ hôi, Lập gọi thư kư đem nước vào.

- Mẹ, đến mệt v́ phải chạy theo cái bọn công ty mỹ thuật. Làm ăn lôm côm mà toàn các bố tinh tướng. Chú mày giao xừ việc thiết kế cho con bé kia có khi nó làm năm sáu tiếng đồng hồ là xong, chứ không đễn nỗi dây dưa từ hôm qua đến giờ.

- Bụt chùa nhà không thiêng đâu.

- Cậu xót của chứ thiêng với thiếc ǵ.

Lập cười không nói lại An. Đúng là “con bé kia” của anh không thể phơi đầu dưới trời nắng cho mấy việc trang trí tạp nham này được!

Rút một túi hồ sơ đưa cho An, anh nói ngắn gọn:

- Bọn phá ḿnh ở Băi Hạc là người của mụ Dung.

- Chủ pḥng trà Đường Xưa ấy hả? - An vừa hỏi vừa mở túi hồ sơ, mấy bức ảnh và giấy tờ trong túi xác nhận nghi ngờ của anh - Sao tự dưng lại muốn tḥ chân vào tận trong nớ thế?

- Đang điều tra, nhưng tôi nghi là có tay lăo Lương.

- Dễ lắm, chứ thằng Đài già đấy làm ǵ mà buông cái miếng đất ngon như Băi Hạc nhanh thế. Mà gần đây tớ thấy nó hay đi với con bé ǵ hồi trước bám cậu ư nhỉ, à Minh Ánh, liệu có phải...

- Tôi biết rồi. Nhưng thằng cha đó chắc mê cô ả thật. Chứ cáo như nó biết thừa là cô ả chẳng dính ǵ tới chuyện làm ăn của tôi. Sợ là sợ nó với mụ Dung câu kết với nhau lôi kéo mấy bố dao động bên ḿnh ấy.

- Th́n “ngựa” hả?

- Đấy, chính là hắn đấy. Mụ Dung này qua lại với Th́n “ngựa” chặt chẽ lắm, cho nhau vay tiền rồi chung vốn pḥng trà Đường Xưa 3 dưới Hải Pḥng... Tôi đă cho người theo dơi rồi.

- Thấy động tĩnh ǵ không?

- Không, thằng cha này kín lắm. Thậm chí không hỏi han ǵ chuyện Băi Hạc. Thế nhưng diễn biến ở đó thế nào th́ vẫn biết đều đều. Mà hắn biết lẽ nào mụ Dung lại không biết.

- Bực thật đấy nhỉ! Cũng tại ḿnh chưa bịt hết sơ hở. À, cậu biết thằng chồng trẻ của mụ Dung chứ?

- Biết!

- Nó quen thân ǵ với “con bé kia” của cậu à?

- Bạn cũ - Lập cau mặt. Cái kẻ đang được nhắc đến này làm anh lợm giọng.

- À, tớ hiểu rồi. Thế này có khi cậu phải cẩn thận, không khéo lại đèo theo một đứa rải lông ngỗng.

Lập gạt đi:

- Không có chuyện đấy!

- Ờ, không có th́ tốt. Tớ chỉ nhắc thế thôi. Tại dạo này thấy chú mày yêu quên giời đất nên... Mà tớ nói là có cơ sở hẳn hoi, v́ có người thấy nó nói chuyện với thằng Vinh.

- Ai thấy? Bao giờ? Ở đâu? - Lập quay phắt lại hỏi dồn.

- Th́ vợ tớ với con em vợ. Ở bar My Way. Mới tối hôm qua thôi chứ đâu.

Tối hôm qua, tối hôm qua... ăn cơm với cả nhà xong, anh định đưa Đan đi dự tiệc ở một chỗ đối tác làm ăn nhưng cô từ chối, nói là không chuẩn bị kịp. Và cô mượn cớ gạt anh để đi uống rượu với... thằng đấy. Lập giận sôi lên, anh tức tốc ra xe đến nhà Đan.

Chỉ có ḿnh Đan ở nhà. Cô ra mở cổng cho anh trong chiếc váy liền vải cotton kẻ ngang xanh trắng ngắn tay như kiểu áo thuỷ thủ, có vẻ khá bất ngờ v́ sự viếng thăm của anh:

- Anh không ở văn pḥng à?

Lập cởi giày trước cửa pḥng khách. Đây là lần đầu tiên anh vào hẳn trong nhà cô. Ngôi nhà ở ngoại ô lại nằm giữa vườn cây nhỏ nên có vẻ mát mẻ đặc biệt. Đan chỉ vào bộ salon mời anh ngồi, cô vào bếp rót nước cho anh rồi đi lên pḥng ḿnh. Cô đang may dở chiếc áo đồng phục nam của Núi Ba, chỉ c̣n vài đường cuối cùng. Cô sẽ đem xuống cho anh mặc thử luôn.

- Pḥng em nhiều đồ lặt vặt quá!

Tiếng anh kề bên tai khiến cô giật thót người, anh đi theo cô lên đây à? Trong lúc nhà cô chẳng có ai thế này th́ quả là không nên. Đan nghĩ thầm nhưng vẫn khẽ cười:

- Pḥng ngủ kiêm pḥng làm việc mà anh.

Anh nh́n khắp lượt. Căn pḥng của cô quả là một không gian khiêm tốn nhưng lại đa chức năng. Pḥng hẹp chiều ngang, cuối tường gần cửa sổ trông ra vườn là một chiếc giường con, khăn trải màu vàng chanh với mấy chiếc gối h́nh miếng chanh xanh xanh trông trẻ trung ngộ nghĩnh. Trên đầu giường có một giá sách và một chiếc giá để đĩa. Dưới gầm giường là bút lông, mấy lọ màu, chậu rửa bút, giá vẽ… Góc nhà có một ma-nơ-canh đứng sừng sững. Chênh chếch cửa sổ là chiếc bàn rộng, chắc vừa để cô đặt máy tính vừa là chỗ để cắt hay may luôn. Lúc này chiếc máy tính xách tay quen thuộc của cô đang ở trên giường c̣n trên bàn là một chiếc máy khâu cũng xách tay.

Để mặc anh ngó nghiêng, Đan ngồi vào ghế cặm cụi may nốt mấy đường cuối trên chiếc áo vải đũi. Nh́n dáng ngồi nghiêng nghiêng dường như yếu đuối của cô, Lập quên mất mục đích đến “hỏi tội” của ḿnh. Anh đi nhanh đến bên bàn xốc cô dậy ôm chặt, giọng khổ sở:

- Không hiểu sao anh yêu em quá thế này!

Đan tránh nụ hôn của anh làm nó thay v́ đậu lên môi lại đậu xuống bên mang tai. Không nới lỏng ṿng ôm, Lập rà môi ngậm vào vành tai cô và giữ yên ở đó, những ngón tay anh luồn vào tay áo ngắn chà xát lên làn da mịn ở đầu vai cô. Đan rùng ḿnh, cô biết những khoảnh khắc như thế này sẽ dẫn đến điều ǵ. Dứt khoát gỡ tay anh khỏi vai ḿnh, cô tách người ra nh́n anh với vẻ b́nh thản:

- Sao anh không đi làm lại đến t́m em?

Lập khâm phục vẻ tự chủ của cô nhưng đồng thời trong anh cũng dấy lên những suy đoán, nghi ngờ. Với anh th́ cô dứt khoát như vậy, c̣n với hắn ta th́ sao. Liệu cô có hờ hững nổi trước cung cách của một tên ma cô trong suốt thời gian cô và hắn yêu nhau. Anh cười nhạt làm Đan quay lại nh́n chăm chăm:

- Tự nhiên lại cười! Hôm nay anh lạ lắm.

- Anh muốn rủ em đi uống rượu.

- Giờ này à? Anh có chắc là rượu không, hay là bia?

- Không, rượu, rượu ở bar.

- ...

- Em không hỏi bar nào à?

- My Way. Em chắc anh sẽ đến chỗ đấy.

Lập nh́n gương mặt thản nhiên của Đan. Anh cứ nghĩ rằng ít nhất th́ cô cũng sẽ nói một câu ǵ đó để xoa dịu anh, hoặc ít nhất cũng để anh cảm thấy rằng mọi chuyện không đến nỗi... C̣n đây, cô nói tỉnh bơ cứ như thách thức anh vậy.

Đan cũng nh́n trả lại gương mặt ngẩn ra v́ bất ngờ của Lập. Cái bệnh hồ đồ hay suy đoán quá xa của anh th́ cô đă khá quen. Đây là lần tái phát đầu tiên sau khi hai người yêu nhau.

Ngồi lại vào chiếc ghế có đệm mềm màu xanh lá cây cạnh bàn, cô bắt đầu khâu buộc những chiếc khuy gỗ ngang và làm những chiếc khuyết rời bằng vải cho cái áo đũi. Bàn tay nhỏ nhắn của cô khéo léo như múa trên nền vải. Cô chờ Lập lên tiếng trước nhưng anh cũng im lặng.

Một lúc sau, cô làm xong. Giơ chiếc áo lên ngắm nghía rồi đặt xuống bàn với vẻ hài ḷng nhẹ nhơm, cô quay ra nh́n Lập, mỉm cười:

- Em xong việc rồi, ḿnh đi chứ?

Rồi cô đẩy ghế đứng lên dợm bước ra khỏi pḥng. Đến nước này th́ Lập không chịu nổi, anh văng tục:

- Đồ quái thai! Mẹ kiếp!

Gần như nhấc bổng cô lên và kéo giật về phía ḷng ḿnh, anh ngay lập tức cướp lấy môi cô mà nghiến ngấu. Đan cựa quậy vùng ra nhưng không được. Anh giữ quá chặt và nụ hôn th́ quá mạnh mẽ. Tay anh miết lên eo lưng cô. Thân h́nh anh to lớn bao phủ lấy cô như một vách dựng giam cầm tự nhiên. Môi và lưỡi anh hút kiệt hơi thở của cô. Măi sau, khi nhận thấy cô đang lả dần đi, anh mới từ từ buông cô ra, giọng