Điệp Khúc T́nh Yêu   Quỳnh Dao Pages  1  2  3  Next   
Chương 1

Lần đầu tiên Linh San gặp Sở Sở. Đó là một buổi chiều tháng mười.

Nếu không gặp Sở Sở, có lẽ cuộc đời của Linh San đă phẳng lặng không sóng gió như hai mươi năm đă quạ B́nh thường nhưng vui vẻ, đầy đủ, thoải mái và rồi sẽ lấy chồng đẻ con như bao nhiêu người b́nh thường khác. Vậy mà... như một định mệnh nàng đă gặp Sở Sở.

Buổi chiều hôm ấy đối với Linh San cũng giống như

những chiều khác. Sau buổi ăn trưa, đến trường "Bé Ngoan" với những học tṛ nhỏ. Dạy hát, nhảy muá, chơi tṛ chơi, kể truyện... Măi đến năm giờ chiều tan dạy, mới trở về nhà. Nàng sống với cha mẹ trong khu chung cư.

Từ ngày thành phố Đài Bắc mở rộng, các cao ốc phát triển nhanh chóng, chung cư trở thành nơi ở hợp lư cho những người có lợi tức b́nh thường. Và gia đ́nh của Linh San cũng ở trong ṿng thông lệ đó. Lúc mới đến đây, Linh San vừa tṛn mười tám. Bốn năm ở đây là cả một sự suy nghĩ. Trước kia, tuy nhà không đồ sộ nhưng nhà nhà qua lại thoải mái. T́nh láng giềng khắng khít, ai cũng có thể là bạn bè, giúp đỡ nhau. C̣n ở chung cư này, chỉ cách nhau có một vách ngăn, sống gần nhau mấy năm trời mà sao vẫn xa lạ. Ví dụ như nhà của Linh San nằm ở tầng thứ tư này. Tổng cộng có năm căn cùng tầng, vậy mà Linh San không biết những người láng giềng của ḿnh họ sống bằng nghề ǵ, gia đ́nh có bao nhiêu người? Thỉnh thoảng San mới nghe cô giúp việc kể lại là căn E mới dọn đi, Căn A đổi chủ...

Chiều hôm ấy, từ trường về với chồng vở mẫu giáo trên tay, Linh San bước vào cổng chung cự Nàng nh́n về phía thang máy. Đèn đang cháy ở nút tầng thứ mười. Linh San có tật ít chịu chờ đợi và nàng vội ṿng qua cầu thang thường. Lên tầng hai, rồi tầng ba... Chợt nhiên Linh San nghe thấy có tiếng đuổi bắt nhau. Chuyện ǵ xảy ra thế? Ṭa chung cư này tổng cộng có trên sáu mươi căn nhưng từ xưa đến nay, phải nói là rất yên tĩnh. Linh San vừa đặt chân đến chân thang lầu tư th́ một bé gái đang sồng sộc xông xuống, suưt đâm sầm vào người nàng. Phía sau là tiếng cô gái đuổi theo:

- Sở Sở đứng lại, đứng lại không?

Linh San c̣n đang ngơ ngác th́ cô gái đă đuổi kịp, chụp lấy bé gái. Bé gái cũng không vừa, vừa quay lại cắn, đánh vừa cố thoát thân. Linh San kéo cô bé về phía ḿnh.

- Sao? sao thế, chuyện ǵ thế?

- Cha nó bảo là ở nhà học bài, nó không nghe lời, phá phách c̣n bỏ chạy xuống lầu chơi.

Linh San nh́n thiếu nữ. Với cách ăn mặc, nàng đoán ra cô gái là người làm. Trong khi con bé không vừa, nó cố vùng vẫy.

- Tôi làm ǵ mặc tôi, chị không có quyền cản.

Con bé thật hung dữ, đôi mắt nó long lên. Một đôi mắt đẹp với những sợi mi dài.

- Cậu bảo mày ở nhà, chạy ra phố rủi lạc làm sao?

- Mặc tôi.

Cô bé vẫn cố vùng khỏi tay cô gái. Linh San can thiệp:

- Thôi em lên lầu, coi chừng cha về sẽ bị đ̣n đấy.

- Kệ tôi.

Nó lại sừng sộ, và cắn ngay vào tay cô gái, thế này là không được rồi, Linh San nghĩ và quyết định.

- Để tôi phụ cô mang nó lên lầu.

Và Linh San kẹp chồng vở vào nách, tay giừ chặt tay con bé. Khiêng nó lên lầu. Rất khó khăn mới khiêng nó tới chân cầu thang. Nhưng vừa tới nơi, con bé cũng thừa lúc rút tay ra được và cấu mạnh vào tay Linh San một cái. Ngón tay nó nhọn và dài, lập tức nơi bắp tay Linh San một vệt đỏ rớm máu hiện ra. Linh San cố chịu đau hỏi:

- Nhà số mấy thế?

Cô gái bối rối:

- Dạ, 4A ạ.

à th́ ra cái nhà mà cô gái giúp việc ở nhà nàng ban sáng bảo là mới đổi chủ. Linh San cùng cô gái đưa con bé vào nhà.

- Nó tên ǵ vậy?

Cô gái nói;

- Dạ, bé Sở Sở ạ. C̣n em là Hương, người làm ở đây.

Linh San nói:

- Sở Sở, được rồi. Hăy nhốt nó vào pḥng.

Con bé giật mạnh tay ra, nó xô Linh San ngă xuống đất. Chồng tập trên tay này cũng rơi vung văi. Rồi bỏ chạy về phía sau ghế sa lông với tư thế sẵn sàng chống đối. Cô Hương vội cúi xuống nhặt tập cho Linh San trong khi Linh San một ḿnh ngồi dậy.

- Thưa cô, đây là vở của cô.

Linh San đang phủi người, chưa kịp lấy chồng vở th́ con bé lại phóng ra như mũi tên, nó lủi đầu vào bụng cô Hương làm chồng vở lại đổ tung tóe. Cô Hương đỏ mặt:

- Sở Sở, mi điên rồi ư?

Linh San đă đứng vững, nàng nh́n bé Sở Sở. Nó cũng đưa mắt ứng chiến với cô không chịu thua, chỉ cô Hương đáng thương là phải cúi xuống lượm vở lần nữa. Linh San đưa mắt nh́n khắp pḥng. Gian pḥng bày biện chứng tỏ chủ nhân nó giàu có. Ghế sa lông màu cà phê sữa loại đắt tiền. Thảm trải nhà màu sữa. Tủ bàn bằng gỗ quư. Bên trong là pḥng ăn với quầy rượu đầy ắp rượu ngoại quốc cho thấy chủ nhân nó đă bị âu hóa. Những đứa con duy nhất của nhà giàu dễ hư hỏng v́ dư dả thời gian. Nhưng đâu phải cứ ai con nhà giàu cũng mất dạy như con bé này. Linh San trừng mắt:

- Em mà không ngoan, tôi đánh em chết.

- Tôi thách đấy.

Linh San giận dữ nói:

- Em tưỏng tôi không dám ư?

Và nàng bước nhanh tới, trong lúc bé Sở Sở chưa kịp phản ứng, nàng đă ấn được nó xuống ghế, vỗ mấy cái vào đít. Bé Sở Sở vừa hét vừa vùng vẫy, nó quơ tay về phía mặt Linh San. Linh San đă biết những ngón tay vừa bẩn vừa nhọn, nàng quay mặt đi, nhưng không kịp một vết sượt rát bỏng lên cổ. Linh San điên tiết lên, quay sang cô Hương:

- Chị Hương, chị lấy dây lại cho tôi.

- Đừng, đừng...

Bé Sở Sở hét, cô Hương do dự, Linh San biết là cô Hương không dám nhưng ḷng đă quyết nên lấy sợi dây buộc tóc trên đầu xuống, trói hai tay bé lại. Nó hét như bị chọc tiết, và nhảy như khỉ khắp pḥng. Linh San thấy chưa đủ, nên lại gọi:

- Cô Hương, tôi bảo cô mang dây lại mà?

Cô Hương sợ hăi, không dám chống đối, vội vào trong lấy ra sợi dây phơi. Bé Sở Sở vừa thấy lại hét.

- Đừng, đừng trói tôi.

- Em có c̣n dám cắn, dám đánh, dám cào người nữa không? Đứng yên đó cho tôi.

Bé Sở Sở đă đứng yên. Nó sợ hăi nh́n Linh San. Nó đă biết sợ v́ người đứng trước mặt nó không phải dễ bắt nạt. Nó cúi đầu xuống. Linh San ra lệnh:

- Lại ghê sa lông ngồi xuống.

Cô bé do dự rồi chậm chạp bước tới ghế.

- Chị Hương, chị hăy lấy cho tôi cây lược, một cái khăn và cái bấm móng tay.

- Vâng.

Mười phút sau Linh San đă lau mặt, chải tóc và cắt móng tay cho con bé tươm tất. Con bé bây giờ không c̣n la hét, nó ngoan ngoăn một cách khuất phục trong ḷng ghế. Nhưng đôi mắt không giấu được nét thù hằn.

Làm xong, Linh San cởi trói cho Sở Sở, nàng ôm chồng tập đứng dậy, quay sang nói với cô Hương.

- Nó bao nhiêu tuổi rồi?

- Em cũng không biết. V́ em mới làm cho nhà này hơn một tháng.

Linh San gật gù:

- à! Nhưng cô cũng nên nói với cha nó là nó cần đến trường học.

Rồi nàng bỏ ra ngoài pḥng. Bé Sở Sở nh́n theo, dọa:

- Tôi bảo ba tôi sẽ giết cô.

Linh San nghe được, quay lại. Con bé có đôi mắt to, đôi môi nhỏ. Một cô bé đẹp. Cái nét thù hận, chống đối chưa tan. Linh San lắc đầu với nụ cười:

- Được rồi cứ bảo ba bé sang giết cô nhé.

Và Linh San bước ra cửa. Chỉ cách hai căn, một hành lang nhỏ là đến cửa nhà nàng. Linh San lấy ch́a khóa riêng mở cửa.

Đứa bé kia, Linh San cũng không ngờ sau đó lại đảo lộn cuộc đời b́nh lặng của nàng.

Chương 2

Buổi tối Linh San ngồi trước bàn chậm răi sửa bài cho các học tṛ mẫu giáo, tiếng cười nói từ pḥng khách vọng vào. Rơ nhất là giọng của chị Linh Trân và bạn trai là Lập Cao. Linh San chống tay dưới cằm nh́n ngọn đèn trên bàn, nàng nghĩ đến bà chị hơn ḿnh hai tuổi, từ nhỏ sống chung, ăn chung, ở chung, ngủ chung, vậy mà mới đây có h́nh bóng của Trương Lập Cao chen vào th́ cũng thay đổi nhanh chóng.

Linh Trân chỉ cười tươi khi có sự hiện diện của Lập Cao bên cạnh. Nhiều lúc San thấy ḿnh phát ganh, nàng đă nói với mẹ.

- Mẹ Ơi, không lẽ mẹ nuôi một đứa con 24 năm, là chỉ nuôi dùm cho anh Cao? Tại sao lúc nào chị Trân cũng có biết anh Cao không vậy?

Bà Lưu không những không giận mà c̣n cười nói:

- Ồ, việc nuôi con gái bao giờ chẳng là nuôi dùm cho người khác? Ngày nào khi tim con bị chinh phục bởi một bóng h́nh nào đó th́ con cũng vậy thôi, không phải chỉ con mà cả thằng em trai cũng vậy, nó sẽ có bạn gái. Con người là thế con ạ, tất cả là chuỗi tuần hoàn, lúc nhỏ chỉ có mẹ cha, lớn lên là chồng vợ, khi già chỉ biết con cái.

- Mẹ Ơi, mẹ có cho chị Trân đi lấy chồng không?

- Có chứ sao không? vả lại rể cũng là con của ḿnh, khi Trân lấy chồng mẹ không những không mất con, mà c̣n có thêm một thằng rê?

Bà Lưu cười một cách thỏa măn. Linh San tṛn mắt nh́n mẹ.

- Mẹ Ơi, mẹ có biết không mẹ là người hiểu con và cảm thông cho tuổi trẻ nhất. có điều...

- Có điều ǵ sao con?

- Đó là mẹ không làm sao để con có thể nói với chúng bạn là mẹ tao khắt khe chuyên chế, hủ lậu, hay kiếm chuyện, những điều mà con thường nghe chúng bạn kể về mẹ ḿnh.

Bà Lưu cười x̣a vuốt tóc con.

- Con có biết không? Khi mẹ c̣n bé bà ngoại con giữ mẹ như giữ phạm nhân, măi đến lúc mẹ lớn yêu cha con, ngoại đă phê b́nh đủ thứ, từ gia thế, nhân phẩm học lực đến tướng mạo của cha, tất cả không đáng đồng xu, măi đến khi lấy chồng, mẹ đă tự hứa với ḷng bao giờ con cái lớn lên, mẹ sẽ không để chúng con phải gặp cảnh khổ như mẹ.

Linh San cười nói:

- Con th́ coi cái điều ngoại khắt khe với mẹ là một sự may mắn.

- Sao vậy?

- Nếu không thế th́ làm sao bây giờ con có được một người mẹ cảm thông với con cái như thế này?

Bà Lưu cười, bẹo má con.

- Nói như con th́ mẹ phải cảm ơn ông bà ngoại con nhiều hơn nữa.

- Dĩ nhiên rồi, chúng con cũng vậy.

Hai mẹ con nh́n nhau cùng cười.

Bây giờ tiếng cười nói từ pḥng khách vang có cả tiếng đùa cả cha với mẹ Linh San cảm thấy gia đ́nh ḿnh rất hạnh phúc. Bên cạnh đó Linh San c̣n nghe được cả tiếng nhạc. Chắc chắn Linh Vũ đang mở nhạc ở pḥng riêng, nhưng tiếng nhạc rất dễ thương, bất giác Linh San đứng dậy, nàng đi về phía pḥng khách, vừa lúc Linh Vũ từ pḥng riêng bước ra.

- Chị Ba lạc quyên đi.

- Sao vậy? Kiếm tiền mua dĩa hát nữa phải không?

- Đúng quá!

- Tao đâu có tiền.

Anh chàng Linh Vũ 15 tuổi nhướng mày nói:

- Đừng keo kiệt! Cả nhà ai cũng làm ra tiền chỉ có em là giai cấp ch́a tay thôi.

Linh San nói:

- Tao chỉ mày cách làm tiền nhé, mày có thấy anh chàng công tử họ Trương ngồi ở pḥng khách đó không? Đến đấy là có tiền ngay.

Linh Trân đă nghe được, lớn giọng:

- Linh San này, mày dạy em không đàng hoàng vậy, mày tập nó xin tiền.

Linh San bước vào cười với Linh Trân.

- Dù sao th́ em cũng chưa có người để bị lột.

- Có chắc không? C̣n cái đuôi kia để đâu?

- Cái đuôi nào? Chị muốn nói anh Nhiếp Sanh à?

Linh Trân kề môi rồi quay sang Linh Vũ nói:

- C̣n ai vô đây nữa. Linh Vũ, chị chỉ cho em nè, ngày mai em đến đứng trước cửa trường Mẫu giáo, đợi đến khi nào cái đuôi của chị Ba đến th́ em cứ ṿi.

- Đừng tầm bậy nha, người ta chưa có ǵ hết đó.

Linh trân nói:

- Chưa có ǵ mới dễ kiếm tiền, càng quen lâu càng khó nói.

ông Lưu Tư Khiêm quát:

- Tụi bây hai chị em đều ở ngành sư phạm, giáo dục em út như vậy đó à?

Linh San vọt miệng.

- Đó là môn giáo dục cơ hội cha ạ!

Cả nhà cùng cười. Linh Vũ thừa cơ hội đến đứng kế bên Trương Lập Cao, với nụ cười cầu tài.

- Anh Cao!

Linh San tiếp hơi:

- Ngu quá! Sao lại kêu bằng anh Cao? thế này th́ đáng được có 100 đồng thôi, nếu em chịu kêu bằng anh rể th́ được nhiều tiền hơn.

Linh Trân đỏ mặt.

- Linh San!

- Ô kỳ chưa, muốn lấy chồng thấy mồ mà nghe người ta kêu người yêu ḿnh là anh rể lại đỏ mặt.

Linh San nói và quay về phía Lập Cao:

Anh Cao này, nói thật đi. anh có thích làm anh rể tôi không chứ?

Trương Lập Cao thật thà.

- C̣n mong ǵ hơn.

Linh Trân đỏ mặt lườm.

- Cái ông quỷ này..ông...

Cả nhà lại cười ồ. Trong không khí vui vẻ đó đột nhiên có tiếng chuông cửa reo. Cô người làm Thúy Liên ra mở cửa rồi quay vào nói:

- Cô Ba ơi có người kiếm cộ Tôi đoán như vậy v́ cô ấy nói là t́m cô tóc dài.

Ở nhà, chị Trân cắt tóc ngắn, chỉ có Linh San là để tóc dài thôi. Chị Trân nói:

- Linh Vũ này coi ai đấy, có cái đuôi của Linh San theo không?

Thúy Liên đính chính ngay:

- Không phải đâu, cô người làm ở gần đây tên Hương đến kiếm đấy.

Bất giác Linh San đưa tay sờ vết thương nơi cổ, cái vết cào ban năy vẫn c̣n đau, nàng bước ra cửa. Cô Hương đang đứng đấy có vẻ thấp thỏm.

- Thưa cô, ông chủ nhà tôi mời cô qua nói chuyện.

Linh San hơi ngạc nhiên:

- Hử?

- Có lẽ cô Hương đă đem chuyện ban năy kể hết cho cha của Sở Sở nghe, nên ông ấy định mời qua để cảm ơn. Nhưng như vậy th́ cũng kỳ cục, muốn cảm ơn sao không đích thân tới nhà mà lại sao người làm đến mời? Một thái độ quan liêu hách dịch. Linh San không muốn đi, nhưng cô Hương đă nh́n nàng với đôi mắt cầu khẩn.

- Cô làm ơn qua một chút đi.

- Thôi được.

Linh San nói rồi quay vào trong nhà:

- Mẹ Ơi, con đi một chút nhé.

Linh San theo chân cô Hương bước ra cửa, thuận tay khép lại, nàng vẫn c̣n nghe tiếng cười từ trong vọng ra. Chắc là Linh Trân và Lập Cao lại pha tṛ nữa rồi. Linh San cười cảm thấy cuộc sống tràn ngập niềm vui.

Tới trước cửa căn nhà 4A, Linh San theo chân cô Hương vào nhà. Pḥng khách vắng lặng. Một sự im lăng. lạnh lùng. Tấm thảm dày dưới chân thật ấm. Đèn không mở sáng, chỉ có một bóng tṛn ở góc nhà.

Linh San cảm thấy một sự bứt rức khó chịu. Từ một pḥng khách tràn ngập tiếng cười của ḿnh bước tới một căn pḥng hoàn toàn yên lặng như bước sang một thế giới khác. Linh San không nh́n thấy người, chỉ nghe cô Hương nói.

- Ông chủ, cô ban chiều đến đây này.

Linh San mở to mắt t́m kiếm, mới trông thấy một người đàn ông dáng dấp to lớn đang đứng tựa người vào khung cửa sổ. Nàng chỉ nh́n thấy phần lưng. áo trắng, quần xám trọ Người đàn ông lập tức quay lại. Một tay vịn khung cửa, tay kia với chiếc cốc có rượu h́nh như ông ta đang nghĩ ngợi điều ǵ. Linh San thấy bất măn, giả vờ ho một tiếng, ông ta mới quay người lại.

Bỗng Linh San bối rối. Khuôn mặt ông ra rất trẻ. Hàm rộng, mắt to, xa xăm, lông mi dày, mũi thẳng, môi mỏng và khép kín tạo cho khuôn mặt dáng dấp lạnh lùng, cao ngạo. Nh́n ông Linh San không dám tin là với khuôn mặt không trên 30 kia lại có đứa con lớn như Sở Sở.

- Cô dùng một tí rượu nhé!

Người đàn ông lên tiếng, phá tan cái không khí yên lặng. Linh San vội nói:

- Cảm ơn, tôi c̣n rất á Đông.

Gă đàn ông nhíu mày, rồi ra lệnh cho cô Hương.

- Chị Hương, cho một tách trà.

Linh San nói:

- Không cần ông ạ, tôi sẽ về ngay đây.

ông chủ nhà nh́n Linh San chăm chú. Đặt ly rượu trên bàn, rút một điếu thuốc, thở khói, rồi tự giới thiệu với Linh San.

- Tôi họ Vỹ, tên là Bằng Phi.

San gật đầu.

- C̣n tôi là Linh San- Lưu Linh San.

- Tôi biết rồi.

ông chủ nhà nói ngay.

- Sao ông biết?

- Đâu có ǵ khó đâu? Ở dưới pḥng quản trị chung cư cho tên họ và lư lịch cô cơ mà.

Giọng nói ông ta lạnh lùng không một chút t́nh cảm. Linh San thắc mắc. Tại sao lại phải xuống pḥng quản trị để điều tra tên tuổi. Có đáng ǵ đâu? Cô Hương đă mang trà ra. Linh San đỡ lấy tách trà phá tan cái không khí yên lặng:

- Ủa? con gái của ông đâu rồi?

- Sở Sở ư? Nó ngủ rồi.

- à.

Pḥng khách lại ch́m trong yên lặng. Bằng Phi vừa hớp miệng rượu vừa hít một hơi thuốc, rồi lại ngồi yên. Linh San chúa ghét cái không khí nhạt nhẽo thế này. Nàng cố t́m để lên tiếng. Nhưng Bằng Phi đă nói trước:

- Nghe nói, h́nh như chiều nay cô đă dạy con tôi?

Linh San ngẩng lên.

- Nói dạy th́ không đúng mà là chúng tôi đă quần nhau một trận.

Bằng Phi chăm chú nh́n Linh San.

- Nghe nói cô tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, hiện dậy ở một trường mẫu giáo. Cô rất biết cách để giáo dục?

Linh San nh́n ông chủ nhà trẻ tuổi, không lắm ư ông ta.

- Tôi học sư phạm thật, nhưng giáo dục th́ không rành lắm. Nhất là với những đứa bé vừa ngang vừa ngỗ nghịch như con ông.

Bằng Phi nói với giọng khó chịu:

- Cám ơn lời phê b́nh của cộ Mong rằng từ đây về sau, cô chỉ tập trung vào việc dạy dỗ học sinh của cô, đừng lo việc nhà tôi nữa. Được chứ? Con tôi, có tôi. Tôi đánh, tôi yêu, tôi chửi nó, cũng là việc của tôi, tôi không muốn một ai khác nhúng tay vào, cũng không thích ai chửi mắng hay dùng dây cột nó.

Linh San kinh ngạc. Bây giờ mới biết. Th́ ra ông chủ nhà cho mời nàng đến không phải để cảm ơn, mà chỉ để hỏi tội. Một con người ngang ngược đến mức lạ lùng. Lửa như bốc lên trong ḷng. Linh San thấy nóng mặt, giận run. Nàng nh́n chằm chằm người đàn ông trước mặt, gằn từng tiếng một.

- Bây giờ tôi mới biết. Cha nào th́ con nấy, con ông hỗn láo, ngang ngược như vậy là do di truyền.

Linh San đứng bật dậy lớn tiếng:

- Ông đừng tưởng là tôi thích làm chuyện bao đồng tày lay, nếu tôi sớm biết con bé đó có một người cha như ông, th́ mặc kệ nó. Để nó văng tục, để nó tự ư hiếp đáp kẻ ăn người ở trong nhà, để nó như một con thú dữ... và tôi bảo đảm với ông là 10 năm sau thôi. là ông có quyền đến trại giáo hóa trẻ phạm pháp thăm nuôi mệt nghỉ.

Nói xong, Linh San quay lưng, bước nhanh ra ngoài.

- Đứng lại!

Giọng nói sau lưng ra lệnh. Linh San không dám tin ở tại ḿnh. Đứng lại! Gă là cái ǵ mà ra lệnh? Gă quen sử dụng thái độ đó lắm ư? C̣n lâu!

- Tôi bảo cô đứng lại.

Linh San vẫn tiếp tục bước. Đột nhiên, gă đứng dậy xông ra chận ngang trước mặt Linh San. Đôi mắt lạnh lùng chợt có vẻ đau xót, gă nói như nài nỉ.

- Cô đừng đi!

Linh San chau mày:

- Tại sao vậy? Buổi chiều ở đây, tôi đă bị con ông cào cấu, bây giờ tới ông kiếm chuyện nữa ư? Không cần biết ông làm to đến cỡ nào, lưu ư ông, tôi không phải là thuộc hạ của ông. Nếu có phải chăng đi nữa th́ tôi không dễ dàng để ông muốn bắt nạt ra sao cũng được đâu.

Bằng Phi vẫn chận ngang, đối mắt bối rối:

- Tôi ngang ngạnh và thô lỗ lắm ư?

- Giống hệt con gái ông.

- Nó hư thế à?

Linh San kéo cao tay áo, cho thấy vết cào ở tay ḿnh:

- Ông không biết ư? đây là chứng tích, nó cào đấy. Nó là con quỷ, một thứ ranh ma, ức hiếp mọi người.

Linh San ngừng một chút, nh́n Bằng Phi tiếp:

- Ông Phi, tôi biết ông giàu có, nhưng cô Hương là con người. Cố ấy cũng b́nh đẳng như ông, cũng có nhân cách phẩm chất. Chứ không phải v́ chút đồng tiền mà ai muốn chửi muốn mắng sao cũng được. Mong cha con ông xem cô ấy như con người. Bên nhà tôi cũng có người làm. Nhưng Thúy Liên với chúng tôi như chị em. cha mẹ tôi cũng rất tốt với cô ấy.

Bằng Phi trừng mắt:

- Cô dạy tôi à?

- Tôi không dám dạy ai hết, thôi chào ông.

Linh San lách qua, định bước ra cửa.

- Nếu tôi mang cháu Sở Sở đến trường "Bé Ngoan", cô nhận dạy cháu không?

- Tôi không phải là hiệu trưởng của trường, nếu ông mang cháu đến, chắc chắn có thầy cô nhận.

- Tôi muốn hỏi là cô... cô có chịu dạy nó không?

- Nếu cháu được đưa tới lớp tôi th́ đương nhiên tôi phải dạy.

Bằng Phi do dự một chút nói:

- Ví dụ như... Tôi mời cô về dạy cháu tại nhà th́ sao?

Linh San đứng ở cửa quay đầu lại:

- Ban năy ông đă bảo là đừng chen vào việc của ông cơ mà?

- Nhưng bây giờ tôi đổi ư.

Linh San suy nghĩ một chút, nói:

- Nhà ông có một cô Hương chịu đựng đủ rồi. Tôi cũng không cần tiền lắm, không dám dạy tiểu thơ nhà ông đâu.

Mắt Bằng Phi lóe lên tia giận, mặt ông ta đanh lại:

- Trên đời này đâu phải chỉ có một ḿnh cô là cô giáo đâu? Tại tôi thấy cô ở gần đây thôi.

- Bỏ thêm tí tiền xe, là biết bao nhiêu cô đến xin việc.

Linh San nói và đẩy cửa bước ra ngoài. Hôm nay đúng là một ngày xúi quẩy! Linh San nghĩ.

Trở về nhà, đưa tay lên bấm chuông. Linh San nghe thấy tiếng cười ḍn từ trong vọng ra. Nàng thở phào. Với cái cảm giác của người vừa từ vùng bắc cực lạnh giá trở về, nôn nả t́m thấy nắng ấm đầu xuân trong nhà cũ.


Chương 3

Mấy ngày kế tiếp, Linh San chẳng biết tí ǵ về căn nhà số 4A. Cùng một tầng nhưng căn này cứ đóng cửa im ĺm. Linh San không thấy cô Hương lẫn bé Sở Sở. Ngày ngày lên lớp, không hiểu sao Linh San lại măi ở trạng thái trông ngóng chờ đợi. Với Linh San, th́ ở vai tṛ làm cha, đúng ra Bằng Phi phải mang con gái đến đây. V́ đây là trường mẫu giáo lớn nhất ở khu vực này cơ mà? Nhưng chẳng thấy bé Sở Sở đến.

Rồi những công việc bận rộn kế tiếp. Tuổi trẻ với bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thú vui, Linh San như quên bẵng đi chuyện của Sở Sở và người cha ngang ngạnh. Chiều nào gần như Nhiếp Sanh cũng đến đón. Chuyện của Nhiếp Sanh là Linh San cũng không có ǵ là ly kỳ bí hiểm. Sanh là anh của bạn anh Sang, biết Linh San năm c̣n ở sư phạm và đeo theo từ đó. Giống như bao nhiêu đứa con gái khác có nhiều mơ ước, mộng tưởng. Người yêu phải là một cái ǵ cao hơn, giỏi hơn, đủ sức thuyết phục hơn, để ta phục tùng nương tựa Sanh đối với Linh San chưa đủ tiêu chuẩn đó. Sanh tốt nghiệp khóa chính trị, nhưng kém hùng biện, lại rụt rè, chỉ là nhân viên ở pḥng tổ chức nhân sự của công ty X. Một thanh niên như vậy rất khó tiến thân trong đời. Nhiều lúc Linh San nghĩ, ngay chính chuyện giữa Linh San với Sanh, Sanh cũng có vẻ lờ đờ làm sao, chứ không tấn công tới tấp như bao nhiêu chàng trai khác. Sanh 'lụm cụm" như một ông già. Linh San nghĩ dù anh ta cũng đẹp trai, thật thà, hiền lành. Nhiều lúc bị Linh San cự nự, Sanh vẫn không giận. Nhưng Sanh thiếu một thứ, một thứ rất quan trọng. Đó là sự hấp dẫn phụ nữ.

Mặc dù Sanh không hội đủ điều kiện, nhưng với người chưa có yêu như Linh San th́ họ vẫn có thể là bạn của nhau. Vậy mà đă ba năm. Ba năm với t́nh bạn thuần túy, Sanh không đ̣i hỏi tiến xa hơn. Thỉnh thoảng cùng dạo phố, ăn cơm, hay một xuất hát.

Tối hôm ấy, Linh San đi xem hát với Sanh. Trở về chung cư đă 11:30 pm. Như thường lệ, Sanh đưa Linh San tới cổng là quay về. Bản tính rụt rè làm Sanh ngại tiếp xúc với người nhà của Linh San. Nhất là với Linh Trân là Linh Vũ.

Một ḿnh Linh San đi vào cư xá, và như thói quen nàng đi ngả cầu thang thay v́ thang máy. Bấy giờ là mùa thụ Ban ngày có một trận mưa, nên trời rất mát. Phải nói là mát lạnh. Linh San lầm lũi bước lên bậc thang. Cuộc sống quá đơn điệu. Đơn điệu như nước trong hồ tù, không một con sóng nhỏ dù nhỏ... Từng bước, từng bước lên bậc... Đột nhiên Linh San dừng lại.

Ở một góc cầu thang, có một bóng đen nằm co rọ Linh San giật ḿnh nh́n kỹ. Đó là bé Sở Sở, con bé có vẻ cô độc, yếu đuối, tóc tai rối bời với những giọt nước mắt. Ai? Ai đă khiến con bé ngang ngạnh này khóc được? Bất giác Linh San cúi xuống.

- Tại sao em lại ngồi đây một ḿnh?

Bé Sở Sở nh́n lên, với chút nghi ngại. Vẻ ngang bướng của nó biến đâu mất.

- Em không dám vô nhà, v́ tối hù à.

- Sao vậy?

- Cha đi làm từ sáng, giờ chưa về.

- C̣n cô Hương?

Bé Sở Sở do dự một chút.

- Chị ấy đi rồi.

- Tại sao cô ấy đi?

San nh́n bé Sở Sở, thắc mắc. Bé Sở Sở cúi nh́n xuống.

- Con cũng không biết. Chị ấy nói không làm nữa và xách đồ đi rồi. Chị ấy hư lắm, chị ấy chửi con, mắng con.

Linh San gật gù. Bây giờ nàng hiểu tại sao Sở Sở ra đây.

- Em đă làm ǵ cô ấy?

- Không có.

Linh San quắc mắt:

- Không thể không có. Em lại đánh cô ấy, phải không?

Bé Sở Sở lắc đầu.

- Hoặc cào cấu, cắn cô Hương?

Bé Sở Sở lại lắc đầu, Linh San nói:

- Được rồi, nếu em không nói, tôi sẽ để mặc em nằm đây.

Linh San đứng dậy như định bỏ đi, nhưng không quên nói tḥng một câu:

- Cẩn thận đấy, coi chừng chuột nó ḅ ra cắn, chuột nó rất thích cắn những đứa bé không ngoan, thích nói dối.

Bé Sở Sở đứng dậy nó hốt hoảng thú thật.

- Con... con lấy quẹt ra đốt quần áo của chị ấy, và chị Hương giận bỏ đi.

Linh San giật ḿnh.

- Em đốt quần áo cô Hương?

- Da... con không biết đốt như vậy làm chị ấy đau.

- Sao? Em đốt quần áo cô ấy đang mặc?

- Da... con đốt ngay đít chị ấy, làm thủng mất một lỗ, chị ấy vừa khóc vừa chửi con rồi đi.

Linh San nh́n bé Sở Sở. Nàng không dám tin điều vừa nghe thấy trong khi bé Sở Sở nép ḿnh vào lan can cầu thang. Ai bảo trẻ con là thiên thần, vô tử Ai bảo trẻ con là ngây thở "Nhân chi sơ tính bản thiện?" Có đúng không? Linh San lắc đầu. Con bé mất dạy đến nước không thuốc chữa. Nàng chợt thấy tức giận, quá quắt lắm! Và định bỏ đi nhưng đột nhiên bé Sở Sở ách x́ hai cái, nó kéo lấy vạt áo San, nói:

- D́ ơi, d́!

Tim Linh San đập manh. Hai tiếng "d́" của nó thật ngọt, thật nhẹ nhàng. Bản tính phụ nữ yêu trẻ dâng đến trong ḷng Linh San, nàng thở dài cúi xuống?

- Em cần phải đi ngủ!

Và Linh San bế nó tới trước cửa căn nhà 4Ạ Cửa căn nhà chỉ khép hờ. Thế này mà có trộm là kể như không c̣n một món. Lấy chân đẩy nhẹ cửa. Bên trong vắng tanh, hoàn toàn lạnh lẽo. Linh San đặt bé Sở Sở lên ghế sa lông. Nàng đưa mắt nh́n quanh. Với cái không khí thế này, ngay người lớn cũng thấy ngờ ngợ, đừng nói chi trẻ con. Linh San chưa biết phải làm ǵ tiếp theo, bé Sở Sở đă rụt rè nói:

- D́ ơi, d́ hăy ở đây với con, đừng đi đâu hết nghe d́!

- Thế bao giờ ba em về?

- Con cũng không biết, nhưng ít khi ông ấy về đây ngủ.

Thế này th́ không được. Linh San chau mày, nàng quyết định và lấy trong ví ra một cây viết, xé mảnh giấy trắng, viết nhanh.

"Thưa ông,

Cô Hương bị bạc đăi quá chịu không nổi bỏ đi rồi. Con ông hiện ở nhà tôi, xin ông sang đấy rước cháu về.

Linh San"

San đặt mảnh giấy lên bàn, lấy gạt tàn thuốc chận lên, xong nắm tay bé Sở Sở nói:

- Nào qua nhà d́ đi!

Bé Sở Sở ngoan ngoăn đứng lên. Có lẽ, nó cũng ư thức được sự sai trái của nó. Vả lại nếu bị nhốt một ḿnh trong nhà tối thế này là điều khủng khiếp. Nó theo Linh San ra khỏi nhà, Linh San khép cửa cẩn thận mới về nhà ḿnh.

Linh San mở cửa, pḥng khách vắng vẻ. Có lẽ mọi người đă đi ngủ. Linh San không dám quấy rầy cha mẹ. Cha nàng phải dậy sớm đi làm mỗi ngày. Linh San đưa tay làm hiệu với Sở Sở.

- Đừng ồn nhé!

Bé Sở Sở gật đầu. Linh San đưa nó về pḥng nàng và chị Linh Trân ở chung. Chị Trân chưa ngủ, đang đọc "AnnaKa Kaleniana" thấy Linh San đưa Sở Sở vào, đặt quyển sách xuống, ngạc nhiên:

- Làm ǵ thế?

Linh San nói:

- Em nhặt được con bé này ở cầu thang. Tối nay nó sẽ ngủ lại đây một đêm.

- Chị biết tính em, lúc nhỏ thích nhặt các con thú hoang về nuôi, lần này em nhặt được một cô bé trông cũng dễ thương chứ?

Linh Trân nói và đưa tay vuốt nhẹ lên đầu Sở Sở:

- Chị đừng đụng coi chừng nó cắn chị bây giờ.

- Cái ǵ? Cắn ư?

- Nó là con nhím ḿnh mẩy đầy gai.

- Vậy mi đem con nhím này về đây làm ǵ?

Linh San nhún vai, một thái độ bất đắc dĩ rồi đưa bé Sở Sở vào pḥng tắm lau mặt mũi cho nó. Con bé co rúm lại như sợ lạnh. Linh San lại chải đầu sửa lại áo ngủ cho thẳng nếp rồi đưa nó ra ngoài. Trân ṭ ṃ hỏi:

- Định để nó ngủ ở đâu?

- Cùng giường với em.

Linh San đưa bé Sở Sở lên giường đắp chăn cho nó, chỉ một lúc sau là nó ngủ ngon, khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương.

- Ồ Linh San, mi bị con bé thuốc mê rồi phải không? Nó là con ai vậy?

- Con nhà số 4A.

- 4Ả Ai thế?

Linh San quay lại, nàng vừa chải tóc vừa kể lại tất cả cho Linh Trân nghe. Linh Trân suy nghĩ một chút nói:

- Chị có linh cảm em sắp gặp rắc rối rồi.

Linh San nói:

- Em không tạo ra rắc rối mà rắc rối t́m kiếm em. Em nghĩ trong hoàn cảnh đó chị cũng làm như em mà thôi.

Linh Trân nói:

- Không bao giờ có chuyện đó. Chị mà gặp những đứa bé láo như vậy th́ chị sẽ nhốt nó vào nhà trống một ḿnh, để nó sợ nó chừa tật, nó mới không dám hỗn láo và ức hiếp người làm nữa.

Linh San nghĩ Trân nói cũng có lư. Nhưng bé Sở Sở chỉ mới sáu tuổi, làm như vậy có tàn nhẫn lắm không? Linh San vào pḥng tắm thay áo ngủ, nàng trở ra nh́n Sở Sở bất giác Linh San thấy bực ḿnh, chiếc giường th́ nhỏ mà tối nay phải ngủ hai người. Nhưng tội nghiệp con bé. Linh San leo lên giường và tắt đèn.

Nằm thật lâu Linh San vẫn không ngủ được, nàng cũng không dám cử động phá giấc ngủ của bé, sau cùng mệt quá Linh San mới chợp mắt được, nhưng vừa nhắm mắt một chút th́ lại giật ḿnh v́ tiếng chuông cửa reo.

Linh San ngồi dậy, mở đèn, nh́n đồng hồ mới hai giờ sáng, nàng lại sợ quấy rầy cha mẹ nên khoác áo chạy ra pḥng khách, nhưng cũng vừa kịp lúc thấy mẹ tḥ đầu ra:

- Cái ǵ đấy con? Ai đến vậy?

- Không có ǵ cả, mẹ đi ngủ đi.

Linh San mở cửa, bên ngoài là Bằng Phi với mú rượu nồng nặc, nhưng giọng nói của ông c̣n tỉnh.

- Cô Linh San, con gái tôi lại làm việc ǵ nữa vậy?

- Nó đốt cô Hương làm cô ấy sợ quá bỏ đi rồi.

- Đốt!

- Vâng! Nó dùng hộp quẹt đốt cô ấy. Ông đứng đây đợi nhé, tôi sẽ bế nó ra, nó đă ngủ.

Linh San quay vào trong, mẹ nàng đă bước ra khỏi pḥng riêng nh́n con gái:

- Con làm ǵ thế?

- Không có ǵ cả, lối xóm họ đến rước con của họ.

Linh San bồng bế Sở Sở ra cửa giao cho Bằng Phi:

- Ông bế cháu về đi.

Bằng Phi đỡ lấy con gái nhưng không bế mà lại bỏ nó xuống đất. Bé Sở Sở giật ḿnh thức dậy, nó c̣n chưa tỉnh ngủ th́ đă bị Bằng Phi cho một tát tai tóe lửa.

- Đi về rồi mày sẽ biết tay.

Bé Sở Sở loạng choạng suưt té. Bằng Phi túm lấy cổ lôi đi. Linh San nh́n theo hốt hoảng:

- Sao ông đánh nó như vậy? Nó ngủ mới thức mà?

Bằng Phi quay lại trừng mắt với Linh San.

- Cái ǵ cũng cô, cô quên là cô đă từng bảo tôi 10 năm sau tôi phải đến trại cải huấn thiếu nhi để thăm nuôi nó, nếu vậy tôi giết nó bây giờ khỏe hơn.

Bé Sở Sở bị lôi đi vừa đau vừa sợ, nó ̣a lên khóc, Bằng Phi giận dữ:

- Mày có im không? mày dám châm lửa đốt người vậy mà c̣n dám khóc nữa à, bữa nay tao phải giết mày.

Bé Sở Sở bị kéo xệch về pḥng, Linh San nh́n theo không đành ḷng nói:

- Anh Bằng Phi nè, nghe tôi nói nè, dù sao nó cũng là đứa con nít...

Linh San chưa kịp nói hết th́ mẹ đă bước ra:

- Linh San con có điên không? Sao mặc áo ngủ mà lại đi vào nhà người?

Linh San nh́n lại ḿnh nhưng rồi nghe tiếng hét của Sở Sở trong nhà 4A vọng ra, Linh San vội nói với mẹ:

- áo ngủ này cũng kín lắm, không sao đâu mẹ để con vào cứu con bé, bằng không cha nó sẽ giết chết nó.

Linh San xông vào nhà 4A, nàng nghe có tiếng rít của roi da và tiếng hét của Sở Sở. Thấy Linh San Bằng Phi trừng mắt.

- Cô vào đây làm ǵ?

Linh San không nói, nàng nhoài tới ôm xốc lấy bé Sở Sở đang nằm trên sàn nhà.


Chương 4

Khi Linh San nhoài người đến cạnh bé Sở Sở th́ con bé đang nằm khoanh tṛn trên thảm, nước mắt ràn rụa. Linh San quỳ xuống bên cạnh, trên chiếc đùi trắng nơn của nó những vết roi đỏ ngang dọc. Linh San chợt thấy tức giận.

- Ông Bằng Phi, sao ông tàn bạo như vậy? Con ruột ông mà ông đánh như kẻ thù vậy?

Bằng Phi đang tựa người bên cửa, đôi mắt chưa hết giận, nghe Linh San trách, ông nh́n về phía bé Sở Sở.

- Con mất dạy là tại cha.

Bằng Phi nói. Linh San hiểu thái độ của Bằng Phi đă bớt hung hăn. San quay lại nh́n cô bé, nó đang run rẩy, rơ ràng là nó sợ đến nỗi không khóc được thành tiếng. San định đứng dậy để t́m thuốc mỡ thoa lên vết roi của con bé, nhưng nó đă giữ chặt lấy chân nàng.

- D́ ơi, d́ đừng bỏ con nghe d́?

Linh San ôm lấy Sở Sở vỗ nhẹ lên vai nó an ủi.

- Ờ.

- Yên tâm đi, d́ sẽ ở lại với con. Thế pḥng ngủ con ở đâu?

Bé Sở Sở chưa lên tiếng th́ Bằng Phi bước đến mở cửa căn pḥng nhỏ bên trong bài trí rất đẹp mắt, rơ ràng là để dành riêng cho trẻ con, tất cả đều màu hồng, cả chiếc tủ đựng đồ chơi. Linh San đặt con bé lên giường rồi quay lại hỏi Bằng Phi.

- Nhà có thuốc mỡ chứ!

- Có. Trong pḥng rửa mặt.

- Được rồi để tôi lấy.

Linh San bước vào pḥng rửa mặt, mở tủ lấy bông thấm nước và nước rửa cùng thuốc mỡ, rồi trở về pḥng của cô bé. Bằng Phi ngồi ở đầu giường, San khó chịu nói với Bằng Phi:

- Ông đi ra ngoài đi để tôi lo cho nó.

Phi nh́n San lặng lẽ bước ra. Chàng lấy một cái cốc rót đầy rượu, rồi đi về phía cửa sổ nh́n ra ngoài. Đường vắng lặng, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy quạ Phi hớp một hớp rượu, tựa cái đầu nhức như búa bổ vào thành khung cửa.

Không biết Phi đứng vậy bao lâu. Bên tai, văng vẳng có tiếng hát h́nh như ở pḥng của bé Sở Sở. Tiếng hát nhỏ nhưng rất trong. Phi cảm động với một chút đau xót, một chút tủi thân. Tiếng hát như lời ru đánh thức từng tế bào đă ngủ yên. Phi nốc cạn lỵ ánh trăng treo cao trên trời, ánh trăng lạnh. Phi để ḷng lắng xuống, chàng nghe giọng nói của Linh San từ pḥng Sở Sở vọng ra:

-... V́ vậy nếu em muốn người khác yêu ḿnh th́ ḿnh yêu người ta trước... Cha đánh em nhưng cha c̣n đau hơn em... .Bao giờ em lớn, em sẽ hiểu điều đó.

Bằng Phi nhắm mắt lại mắt chợt ướt. Bao nhiêu nỗi đau giấu kín trong ḷng nay như sẵn sàng sống lại, chàng lại rót rượu uống... .có tiếng hát... Ồ giọng hát của Linh San, giống hệt như ru ngủ.

Trăng mờ, chim bay xa

Đom đóm đă lập loè

Núi mờ sương bao phủ,

Côn trùng khóc nỉ non,

Trăng mờ hoa lá bay, gió đêm nghe sao lạnh

Đèn nhà ai không sáng, người hỡi người có hay

Bằng Phi lắng tai nghe. Tiếng hát nhỏ dần, nhỏ dần. Chàng vẫn đứng bất động. Tiếng hát như những tâm sự th́ thầm. Chợt nhiên Phi thấy một bóng người trước mặt, ly rượu trên tay chàng đă bị cướp mất. Phi giật ḿnh.

- à cô Linh San.

- Cháu nó ngủ rồi!

Linh San đặt ly rượu của Phi lên bàn rồi nói:

- Ông uống rượu nhiều quá. Chỉ có những người yếu đuối mới mượn rượu giải sầu.

Bằng Phi chợt thấy giận:

- Sao cô nói vậy? Tôi chẳng có buồn đến độ phải mượn rượu giải sầu.

Linh San quay lại nh́n Bằng Phi lắc đầu:

- Thật ư! Anh đừng lừa dối. Nh́n anh, tôi biết là anh đang buồn.

Bằng Phi giật ḿnh, chàng nh́n thẳng Linh San. Chiếc áo ngủ màu trắng, tóc dài, gương mặt thanh, đôi mắt sắc, cương nghị ngay từ lần gặp đầu tiên Bằng Phi đă nh́n thấy cái vẻ rắn rỏi đó. Nhưng một cô gái rắn rỏi mà có thể hát những bản nhạc ru nhẹ nhàng vậy được sao?

Linh San tảng lờ nh́n ra khung cửa sổ.

- Anh đừng nh́n tôi như vậy. áo quần tôi xốc xếch lắm phải không?

Bằng Phi nói:

- Không phải chuyện đó. Tôi có cảm tưởng cô là cả một sự tổng hợp cá tính ưu việt.

Linh San đỏ mặt:

- Tôi thấy tŕnh độ chửi xéo và tâng bốc của anh đều ngang như nhau.

- Cô cũng thế.

Họ nh́n nhau rồi cùng cười. Linh San nghiêm trang:

- Tôi đề nghị như thế này nhé. Anh hăy t́m lại cô Hương trở về, tôi thấy cha con anh hoàn toàn có lỗi. Sau đó bằng mọi cách đưa cháu đi học. Ở tuổi của cháu cần có bạn bè, cần được dạy dỗvà nô đùa với đứa cùng trang lứa.

- Vâng tôi hứa sẽ làm theo lời cô.

Linh San suy nghĩ rồi nói:

- Lúc nào anh cần, anh có thể cho cháu sang nhà tôi. Tôi không nhận làm cô giáo kèm trẻ, nhưng tôi sẵn sàng giúp anh trông chừng cháu. Ngay cả lúc không có tôi ở nhà, anh cũng có thể mang cháu qua, v́ mẹ và chị tôi đều yêu trẻ.

- Biết làm sao cảm ơn cô!

San nói:

- Tôi không phải làm để cám ơn. Chẳng qua tôi chỉ muốn giúp một đứa bé không me... Thế. Mẹ cháu qua đời từ bao giờ?

Mặt Bằng Phi chợt đổi sắc, nét tươi ban năy biến mất thay vào đó là sự giận dữ.

- Ai bảo cô là mẹ cháu đă mất?

Linh San tṛn mắt:

- Ồ. Thế mẹ cháu chưa qua đời ư? vậy th́ xin lồi, xin lỗi...

- Ai nói với cô điều đó.

- Bé Sở Sở nói.

Bằng Phi như chiếc bóng x́ hơi, chàng tựa người vào cửa mệt mỏi, San ṭ ṃ:

- Như vậy có nghĩa là bà ấy c̣n sống? Hiện ở đâu?

Bằng Phi nh́n lên.

- Tôi có nói cô ấy c̣n sống ư?

Linh San bối rối. Thế này là thế nào? Nàng đứng thẳng lưng.

- Xin lỗi, tôi bậy quá. Từ rày về sau tôi sẽ không ṭ ṃ chuyện gia đ́nh riêng của ông nữa.

- Khoan, cô hăy đợi tí.

Linh San quay lại định bỏ về.

- Thôi tôi không muốn nghe ǵ hết.

Bằng Phi với một giọng chắc nịch, cưỡng bức:

- Nhưng tôi muốn cô nghe. Cô cần nghe để hiểu tại sao! Tại sao gia đ́nh tôi lại bối rối thế này.

Bằng Phi đốt một điếu thuốc, không cần biết Linh San nghe không, chàng kể:

- Tôi quen với mẹ của bé Sở Sở từ năm là sinh viên năm thứ nhất, lúc đó cô ấy chỉ mới 15 tuổi. Nghĩ cũng lạ, tôi đă yêu điên cuồng một cô bé mới lớn. 15 phải chời đợi, đợi cố ấy lớn lên. Năm tôi ra trường. Mẹ Sở Sở mới 18, lúc đó tôi 22. Chúng tôi quyết định lấy nhau. Làm chồng khi tuổi mới 22 rơ quá trẻ. Nhưng chờ đợi quá lâu rồi, không thể chờ đợi thêm nữa. Phải lấy nhau trước khi thi hành quân dịch. Thế là chúng tôi làm đám cưới. Sau lễ thành hôn ba tháng lệnh gọi nhập ngũ đưa tới. Và một năm sau, trước khi măn hạn, bé Sở Sở ra đời. Vợ tôi làm mẹ quá trẻ. 19 tuổi. Cái tuổi mà bao nhiêu người khác c̣n chưa biết t́nh yêu là ǵ? Tôi măn hạn quân dịch về. Cha mẹ chỉ hy vọng có một ḿnh tôi. Và thế là tôi lại lên đường. Ra nước ngoài 3 năm, lấy được mảnh bằng thạc sĩ trở về. Tôi chỉ c̣n lại đứa con gái. C̣n vơ... đă mất.

Bằng Phi đốt một điếu thuốc, thở khói nói tiếp:

- Ở nhà, t́m đủ mọi cách để che giấu sự thật... Măi đến lúc tôi không nhận được thư, tôi nghi ngờ th́ nhận được thư nhà, nói là cô ấy bệnh... Nghĩ lại bao năm xa cách nhớ nhung... Tôi định sẽ đền bù... Không ngờ cô ấy lại bỏ đi luôn..bỏ đi luôn.

Bằng Phi thở dài. Linh San đứng đấy lắng nghe. Câu chuyện thật đơn giản, chẳng có ǵ là gút mắc, gay cấn. Nhưng có cái ǵ không phải trong ấy. Người đàn ông trước mặt đang buồn. Anh ta có tâm sự ǵ ẩn kín. Linh San muốn nói cái ǵ để an ủi, nhưng lại không biết phải mở đầu ra sao. Nàng ngập ngừng, Bằng Phi bỗng nói:

- Thôi được rồi, tôi đă kể hết, cô có quyền đi.

Linh San quay lại:

- Thế cha mẹ anh đâu?

- Đều ở phía Nam cả, cha tôi làm việc tại xí nghiệp lọc dầu.

- Tại sao không đưa bé Sở Sở cho nội nó lo.

Bằng Phi nhíu mày:

- Tôi đă mất vợ, bây giờ không lẽ không có quyền sống với con? Tôi là cha, tôi không giao con tôi cho ai hết.

Và Phi bước tới bàn, định lấy cốc rượu nhưng Linh San đă dằn tay lên miệng ly.

- Bé Sở Sở cần một người cha tỉnh táo.

Linh San nói. Bằng Phi buông thơng tay, và bước về phía ghế ngồi xuống với vẻ mệt mỏi, căn pḥng như ch́m trong im lặng, bầu trời bên ngoài đă xuất hiện vết sáng đầu tiên. Linh San giật ḿnh, Ta đang làm ǵ đây? Linh San định quay lại định cáo từ nhưng đă thấy Bằng Phi ngủ tự bao giờ. Buổi sáng mùa thu trời lạnh. Linh San lặng lẽ bỏ sang pḥng bên, nàng định lấy dùm chăn cho Bằng Phi, chợt phát hiện trên đầu giường có một khung ảnh, đó là h́nh một thiếu nữ đứng trên mỏm đá cao với mái tóc dài bay theo gió. Thiếu nữ có nụ cười, nụ cười thật ngọt. Linh San hiểu ngay là mẹ Sở Sở. Cô ấy thật đẹp. Linh San lặng lẽ đặt tấm ảnh xuống vị trí cũ rồi lấy chăn đem ra pḥng khách đắp cho Bằng Phi, xong mới ra ngoài, khép cửa lại.

Trời đă sáng, Linh San gần như thức trọn đêm. Nàng không thấy mệt mỏi, cửa nhà c̣n khép kín. Linh San nghĩ thế nào mẹ cũng mắng v́ chuyện làm không đâu của ḿnh.


Chương 5

Tiếp nối một tuần lễ, v́ bạn đồng nghiệp làm lễ cưới, Linh San phải dạy choàng nên rất bận rộn, nói là bận rộn chứ việc dạy lại cho đám trẻ ca hát vui, chơi, vẽ hoặc xếp h́nh cũng là công việc rất nhàn hạ. Sáng thứ hai Bằng Phi đă đưa bé Sở Sở đến trường "Bé Ngoan". Đây là lần đầu tiên Linh San gặp Bằng Phi giữa ban ngày, bộ complet màu cà phê sừa, chiếc sơ mi lót màu trắng khiến Bằng Phi trông thật mát mắt. C̣n bé Sở Sở gọn gàng trong chiếc áo hồng, váy đỏ trông giống như cô bé quàng khăn đỏ trong chuyện cổ tích.

Bằng Phi đứng giữa vườn trường với nụ cười, nói với Linh San:

- Tôi đă xin lỗi và mời cô Hương trở về. Bây giờ tôi bé Sở Sở đến đây, tất cả đă làm đúng theo ư cô nói.

Linh San cũng cười, những tia nắng long lanh trong mắt nàng.

- Nhưng điều tôi nói cũng đúng chứ! Mong là từ đây về sau, con của anh sẽ chăm sóc tử tế.

- Tôi mong là như vậy.

- Anh phải tin nền giáo dục của chúng ta chớ.

- Đừng đem những vấn đề đao tó búa lớn ấy nói với tôi.

Linh San ngạc nhiên:

- Anh thât. là mâu thuẫn, anh đă từng hấp thụ nền giáo dục cao đẳng đó cơ mà.

- Và tôi đă bị hy sinh v́ nền giáo dục đó.

- Nghe nói h́nh như anh là trưởng pḥng sản xuất của công ty?

- Vâng rồi sao?

- Nếu không có học làm sao anh được làm tới trưởng pḥng.

- Không làm trưởng pḥng th́ nghèo hơn một chút, đời sống khó khăn hơn một chút, nhưng có khi cuộc sống lại thoải mái và hạnh phúc hơn.

- Tại sao anh cứ đêm cái chuyện bực ḿnh của ḿnh ra đổ lỗi cho nền giáo dục? Cái khó khăn của anh là cái khó khăn chung của con người. V́ con người là con vậy thích bất măn và đổ lỗi cho người khác.

Bằng Phi cười:

- Cô có vẻ là một triết gia?

Linh San không muốn đôi co nhiều, nàng nắm lấy tay bé Sở rồi nói;

- Anh làm thủ tục nhập học cho cháu chưa?

- Xong rồi.

- Vậy th́ để tôi đưa cháu vào lớp.

Và quay sang bé Sở Sở, Linh San nói:

- Chào cha đi em.

Chuông reo vào học, bé Sở Sở vẫy tay chào cha rồi đi vào lớp. Bằng Phi nh́n theo, măi lúc bóng con khuất sau cửa mới bỏ đi. Trời mùa thu nắng nhạt. Nắng không nóng mà chỉ làm người lâng lâng. Có mùi hoa thơm lăng đăng trong không khí. Một cây quế bên đường trổ hoa, đă đến mùa hoa quế nở. Phi cúi xuống định ngắt hoa. Tiếng hát của lũ trẻ từ trong vườn vọng ra:

- "Em không sợ sóng to, , em nắm vững tay chèo.

cho cá vào đầy lưới, những con cá thật to

La la la la la la la la"

Một cảm xúc lạ lùng đặc biệt mới mẻ. Bằng Phi chợt hiểu ra. Lâu lắm rồi cuộc sống không có tiếng hát, không có ánh nắng, cũng không có hương hoa. Phi cầm đóa hoa đi ra đường lên xe, lái thẳng về phía nhà máy. Nhà máy cách nhá một tiếng đồng hồ. Mọi khi Phi thấy con đường rất dài, thật xạ vậy mà hôm nay với hương quế, với nỗi vui lạ lùng Phi thấy nó ngắn hẳn đi.

Về phía Linh San th́ sao? Linh San cũng thấy có cái ǵ khác biệt. Bé Sở Sở lần đầu đi học, nó có vẻ ngoan hẳn không đánh lộn không la hét, cắn người... Nó chỉ ngồi nh́n hết cái này đến cái khác. Nó có vẻ xa cách một chút với những đứa khác. Cái đó cũng không ǵ ngạc nhiên v́ nó chưa thích ứng được với môi trường mới. Từ từ rồi nó sẽ quen.

Bé Sở Sở học lớp sáng. Buổi trưa cô Hương đến rước. C̣n Linh San tan lớp chiều, vừa ra tới cổng đă có Sanh đón.

- Linh San, hôm nay trời lạnh chúng ta cùng đi ăn tối nhé! Hôm nay nên ăn lẫu cho nóng.

Nhưng Linh San lắc đầu.

- Hôm nay em bận việc.

Sanh suy nghĩ một chút:

- Lúc nào cũng nghe em bận. Bận ǵ mà đến nỗi không ăn tối được?

- Bận lắm chứ.

Anh chàng Sanh rất thật thà, nghe tin ngay.

- Vậy th́... mai vậy?

- Mai cũng bận.

- Mốt.

- Bận nốt.

- Vậy bao giờ em mới rảnh?

Nh́n thái độ hiền lành của Sanh, Linh San chợt thấy tội nghiệp, nàng vừa cười vừa nói:

- Được rồi, chúng đi ăn, nhưng chỉ là bữa ăn b́nh thường thôi nhạ "Cơm tối b́nh thường" là thuật ngữ chị em Linh San hay dùng, có nghĩa là bữa cơm no bụng chứ không kèm theo " một cái ǵ khác". Nhưng Sanh làm sao hiểu được. Anh chàng không buồn hiểu. Chỉ cần Linh San đồng ư là đủ.

Sau bữa cơm, Linh San và Sanh cùng dạo phố, mua một vài quyển sách. Về tới nhà đă hơn mười giờ khuya. Như mọi khi Sanh cũng chỉ đưa Linh San tới trước cổng. Nhưng hôm nay không hiểu sao, lại hỏi:

- Linh San này, khônglẽ chúng ta cứ để t́nh trạng này kéo dài?

- Anh nói thế là thế nào?

Sanh vội nói:

- Không ǵ cả. Tôi chỉ định nói với em là tính tôi rất kiên nhẫn, tôi sẽ chờ...

Và Sanh bỏ đi. Linh San bàng hoàng. Thế này th́... có nghĩa là... Linh San vừa suy nghĩ vừa bước vào cầu thang không haỵ.

Chợt nhiên có mùi thuốc lá, rồi một bóng dáng cao lớn đứng chặn trước mặt. San giật ḿnh nh́n lên. à Bằng Phi.

- à th́ ra là anh, anh đứng đây làm ǵ?

- Đi dạo, ngắm trăng.

Phi đáp gọn. Linh San cười.

- Rảnh rỗi như vậy th́ tuyệt.

Nàng định lên lầu th́ Phi nói.

- Ở gần suối Ngoại Song có một quán ăn rất nên thơ, có cả món thịt nướng. Chúng ta sẽ đến đó, được chứ!

Linh San cười:

- à tôi mới dùng cơm với bạn, bây giờ anh mời thịt nướng, bụng đâu chứa.

Mặt Phi sa sầm xuống:

- Xin lỗi, thật xui xẻo.

Linh San suy nghĩ.

- Anh có xe chứ?

- Vâng.

- Hay là chúng ta chạy ṿng ṿng một lúc cho mát thôi?

Mắt Phi sáng lên.

- Vâng.

Phi vội vàng về phía băi xe. Xe nổ máy chạy thẳng. Ngồi trong xe, Linh San chợt hỏi:

- Tối nào, anh cũng hay bách bộ ngắm trăng lắm ư?

- Không chỉ bữa nay thôi.

- Sao vậy?

Phi yên lặng không đáp. Xe hướng về phía xa lộ Phi dụi tàn thuốc rồi quay sang Linh San.

- Ban năy tôi qua nhà cô.

- à.

- Cậu em trai của cô nói là cô bận đi phố với bạn trai. Tôi có nói chuyện với hai bác. Chị cô thật vui. Nhà cô rất hạnh phúc. Không hiểu sao, nói chuyện xong, tôi không làm sao trở về nhà ḿnh được. Tôi đi lang thang dưới sân thật lâu và bỗng ao ước được nh́n thấy người bạn trai của cô.

- Anh thấy rồi chứ!

- Vâng.

- Thấy thế nào?

- Không xứng với cô lắm.

- Tại sao?

Phi yên lặng không đáp. Tay cầm lái, mắt nh́n thẳng, anh chàng có vẻ suy nghĩ. Linh San quay nh́n quanh cảnh hai bên đang thụt lùi ra sau, nàng chợt bối rối.

- Anh định đưa tôi đi đâu đây?

- Đến Cửu Luân.

- Ở đâu thế?

- Ở đó có một xưởng đúc lớn.

- Chi vậy?

- Đó là nơi tôi làm việc.

- Để làm ǵ?

Phi nói:

- Tôi muốn em biết. Tối nay tôi có ca đêm. Tôi muốn đưa em đến để hiểu công việc của tôi.

- Tại sao tôi phải hiểu anh?

Linh San hỏi. Nàng bối rối. Nhưng đồng thời nàng cũng nghe thấy tiếng rít của bánh xe. Chiếc xe quay đầu lại, khuôn mặt Phi không rơ.

- Anh làm ǵ vậy?

Linh San hỏi.

- Tôi cho xe quay lại.

- Không đến nhà máy anh ư?

Phi nói:

- Không cần. Tôi là một thằng ngu, tôi tài khôn, tôi tưởng là...

Linh San quay đầu lại nh́n Phị Trong ánh mắt kia nàng thấy vẻ tuyệt vọng. Linh San nói:

- Anh không phải ngụ Anh là con người nhạy cảm, dễ xúc động. Anh yếu đuối lắm. Nhiều người dễ lầm khi nh́n cái vỏ cứng rắn, bất cần của anh, thật ra chỉ đụng nhẹ là nó vỡ ra.

Phi trừng mắt:

- Thôi đừng cả đoán thế, cô đừng tưởng là ḿnh thông minh nhé!

Linh San chậm răi:

- Tôi không cả đoán, cũng không cho minh` là thông minh. Anh đừng lớn tiếng. Cái hùng hổ của anh làm người đối diện sợ, anh hay nổi giận và tôi th́ không biết anh giận lư do ǵ, xin lỗi. Thôi được rồi anh hăy cho tôi đi về nhà đi.

Bằng Phi chợt như quả bóng x́ hơi, anh ta có vẻ bối rối cho xe chạy chậm một chút.

- Xin lỗi. Cô Linh San này, tại tôi không hiểu. Nhiều lúc tôi cũng không hiểu ḿnh đă làm ǵ.

Phi thấp giọng, thái độ mệt mỏi một cách tội nghiệp. Linh San nh́n Phị Nàng muốn nói để an ủi, nhưng lại sợ hiểu lầm. Vị trí con gái không cho Linh San tiến xa hơn. Xe lao về vị trí cũ. Cả hai yên lặng.


Chương 6

Có một thời gian dài, Linh San cảm thấy không vui. Chẳng hiểu sao nàng hay buồn vô cớ. Chị Trân nói có lẽ v́ Linh San mất ngủ, cha th́ bảo tại San làm việc nhiều, thiếu những cuộc vui tuổi trẻ. Chỉ có mẹ là yên lắng suy nghĩ. Và tối hôm ấy, khi cha bận dự tiệc, chị Linh Trân và Anh Cao xem hát. Linh Vũ giam ḿnh trong pḥng riêng làm bài, nhà trở nên vắng vẻ. Linh San với cây bút và mảnh giấy trước mặt, nhưng chẳng viết được ǵ. Mẹ đă lặng lẽ đi vào.

Linh San thấy mẹ bước vào, cúi nh́n xuống, bà Lưu cầm mảnh giấy trên bàn lên.

"Nỗi buồn vô cớ, ḷng buồn phải chăng v́ mùa thủ"

Bà Lưu đặt giấy xuống bàn.

- V́ ai thế?

- Không ai cả.

Mẹ Linh San hỏi và vuốt tóc con gái:

- Cái thằng Nhiếp Sanh ư? Mấy năm rồi chẳng đi đến đâu cả à? Với đàn ông con trai, tốt nhất là ta đừng chủ động tấn công. Đàn ông họ có nhiều loại lắm, lại phản ứng khác nhau. Nhiếp Sanh theo mẹ th́ nó trung hậu, thật thà có cái hơi chậm lụt thôi.

Linh San hơi bất măn:

- Sao mẹ với mọi người, động tí là ghép con với Nhiếp Sanh hoài vậy? Không lẽ ngoài Nhiếp Sanh ra, con không thể có người bạn trai nào khác ư? Trên đời nay không c̣n đàn ông khác ư?

Bà Lưu ṭ ṃ:

- Ai vậy? Bạn trai cùng trường hay mới quen?

- Không ai cả.

Bà Lưu có vẻ suy nghĩ:

- Mẹ hiểu rồi. Có lẽ con không hài ḷng với Nhiếp Sanh, nhưng cũng chưa vừa ư với một ai khác, nên con...

- Mẹ. Xin mẹ đừng đoán ṃ.

- Nhưng mẹ biết con đang có tâm sự.

- Không, con rất vui, rất măn nguyện với cuộc sống hiện tại, con cũng không có tâm sự ǵ hết.

Bà Lưu vừa vuốt tóc San vừa nói:

- Nói cho mẹ nghe đi. con không thể qua mắt mẹ được.

Linh San ngước lên nh́n bà Lưu:

- Mẹ cứ để mặc con, nghe mẹ.Con không muốn ai quấy rầy. Chỉ tại thời tiết.

- Thời tiết làm sao? Trời đẹp thế này c̣n ǵ hơn?

- Nhưng với con không đẹp, mẹ đừng chọc con khóc nhé.

Bà Lưu nói:

- Được rồi, được rồi..Con đừng khóc, coi chừng Linh Vũ nó cười đấy.

Đột nhiên Linh San muốn khóc:

- Cũng tại mẹ cả. Khi không rồi mẹ làm con buồn.

Bà Lưu nói:

- Thôi đừng khóc. Mẹ xin lỗi. Lau nước mắt đi, chuông cửa reo kià, chắc Linh Trân đă về, làm cô giáo rồi mà c̣n khóc. Coi chừng người ta thấy cười chết.

Linh San vội vào pḥng vệ sinh rửa mặt. Khi trở ra, thấy Thuư Liên đứng trước cửa với nụ cười.

- Cô Linh San, Hương nó mới qua đây t́m cô nói là cô chủ nó không chịu viết chữ.

Linh San nhíu mày:

- Thế bố nó đâu.

- Cô Hương nói là chưa về.

Linh San có vẻ không vui:

- à! để tôi sang đấy xem.

Và Linh San ra cửa, bà Lưu nh́n theo. Hơi bối rối, trực giác cho bà thấy có một nỗi lọ Gương mặt của người đàn ông kia. Mắt sâu, mày rậm. Không lẽ đó là nguyên nhân làm Linh San âu sầu. bà ngồi xuống ghế thở dài.

Linh San bước vào nhà bé Sở Sở.

Bé Sở Sở dang ngồi cạnh bàn. Một quyển tập viết mở trước mặt, tay cầm viết. Nhưng thấy Linh San vào, nó vội nói:

- D́ ơi, con không thích viết tên con đâu.

- Sao vậy?

Linh San ngồi xuống, cầm quyển tập lên. Mực dính tèm lem không có lấy một chữ.

- Con phải tập viết tên ḿnh chứ. Nếu không biết viết người ta sẽ cười cho.

Bé Sở Sở phụng phịu:

- Tên khó viết quá à, d́ cho con một tên khác đi!

- Sao lại đổi tên được? Tên con cũng đẹp quá mà, đẹp giống như khuôn mặt con vậy.

Bé Sở Sở nói:

- Không phải đâu.Chị Hương bảo con là quỷ phá nhà chay, c̣n cô người làm trước nói con là quỷ con, tối qua cha say rượu về bảo con là quỷ báo đời, nếu vậy con là quỷ th́ đương nhiên con phải xấu xí lắm chứ?

Linh San nắm lấy tay bé Sở Sở nói:

- Nếu con không ngoan th́ đương nhiên con sẽ xấu xí. Nhưng d́ thấy con bây giờ chăm học nè, ngoan nè... Mà bé ngoan th́ đứa nào cũng đẹp. Nào đến đây, d́ cầm tay con viết nhé!

Bé Sở Sở nh́n Linh San, rồi cầm bút lên. Linh San cầm tay bé đồ từng nét một, nhưng vừa viết được mấy chữ, bé lại nói:

- Sao tay con nó nhức quá à?

Viết thêm mấy chữ, nó lại nói:

- Mắt con mỏi quá d́ ơi.

Thấy Linh San vẫn im lặng. Một chút nó lại nói:

- Chân con đau quá, d́ ơi.

Linh San không nhịn được cười, nh́n bé Sở Sở.

- Con viết bằng tay, sao lại đau chân?

Bé Sở Sở thật thà.

- Tại v́ lúc viết chữ, ngón chân con nó không chịu ở yên.

- Sao lạ vậy?

- V́ nó muốn phụ nó thấy tay mỏi quá.

Con bé thât. dễ thương. Linh San keó cô bé vào ḷng, nàng hôn lên trán nó:

- Con ngoan lắm.

Bé Sở Sở ngẩng lên, nó có vẻ ngạc nhiên như chưa hề nghe ai nói với nó như vậy. Rồi tựa vào ngực Linh San.

- D́ ơi, con thương d́ quá.

Linh San chợt thấy mắt ướt, nàng bế bé Sở Sở lên, đi về phía pḥng riêng của nó.

- Thôi hôm nay viết bao nhiêu đủ rồi, bây giờ con đi ngủ, d́ sẽ ru con ngủ nhé!

Sở Sở không đáp chỉ ôm chặt Linh San. Linh San hỏi;

- Nhưng con tắm chưa?

Sở Sở gật đầu.

- Thế áo ngủ đâu?

- Dạ, trong tủ.

Linh San đặt bé Sở Sở ngồi ở mép giường, nàng mở tủ lấy áo thay cho con bé. Cô Hương có vẻ áy náy.

- Cô để em thay cho nó cho.

Nhưng bé Sở Sở lại lắc đầu.

- Con lại muốn d́ thay cho con kià.

Linh San cười với cô Hương:

- Được rồi, cô đi ngủ đi. tôi thay áo cho nó cũng được.

Cô Hương rút lui. Linh San đă thay áo cho bé Sở Sở. Nàng đặt nó nằm ngay ngắn trên giường, keó chăn đắp tử tế. Nó yên lặng nh́n nàng:

- Thôi con ngủ đi.

Giọng Sở Sở nũng nịu:

- D́ ơi. Lần trước d́ hát ru, sao bây giờ d́ lại không hát?

Linh San cười. Nàng ngồi xuống bên mép giường:

"Trăng mờ, chim bay xa

Đom đóm đă lập ḷe... "

Linh San hát đi hát lại măi đến lúc bé Sở Sở ngủ yên, nh́n khuôn mặt ngây thơ, San nhớ tới buổi tối hôm nào, con bé hung dữ, vừa cào vừa cấu, làm sao tin được đây chỉ là một.

Linh San đứng dậy tắt ngọn đèn trên đầu giường, rồi mới đi ra ngoài khép cửa lại. Đến pḥng khách, Linh San giật ḿnh. Bằng Phi đă trở về tự bao giờ, và đang ngồi trong ghế hút thuốc. Linh San bối rối.

- Anh về từ bao giờ thế?

- Năy giờ.

- H́nh như mỗi ngày tan sở xong là anh không vội về nhà?

- Ờ.

- Mỗi tối anh đều đi uống rượu?

- Ờ.

- Ngoài rượu ra anh c̣n làm ǵ khác nữa không?

Bằng Phi trừng mắt nh́n Linh San.

- Tôi đâu phải là học tṛ mẫu giáo đâu?

Linh San chợt thấy tức giận.

- Vâng tôi chỉ đủ khả năng chăm học sinh mẫu giáo.

Bằng Phi dụi tàn thuốc rồi đứng dậy quay mặt đi nơi khác:

- Thôi cô đi về đi.

- Vâng.

Linh San đáp nhưng không cử động. Bằng Phi thở dốc:

- Tôi bảo cô đi về cho nghe không?

Đột nhiên Bằng Phi ôm lấy đầu:

- Từ ngày vợ tôi bỏ đi tôi sống như vậy đó, trụy lạc và sa đọa, tôi như một kẻ mắc bệnh dịch, đáng ghê tởm, cô đừng đến gần, cô hăy đi đi. Tôi bảo cô đi cô có nghe không?

Linh San lặng lẽ bước đến cạnh Bằng Phi nói với giọng rất dịu dàng:

- Chị ấy tên ǵ?

- Ai?

- Vợ của anh đấy.

- Cô làm ơn đừng nhắc đến cô ấy nữa.

Bằng Phi có vẻ giận dữ, Linh San lắc đầu.

- Thôi được tôi về.

Nàng quay đi, nhưng Bằng Phi đă giữ lại.

- Linh San, tôi c̣n đủ tư cách để yêu một lần nữa không?

Linh San quay nhanh lại, mắt của Bằng Phi cuồng nhiệt như hai bó đuốc. Phi kéo Linh San vào ḷng, cúi xuống, thời gian như ngừnglại, chỉ có tiếng tim đập, tiếng thở. Bằng Phi nói, giọng nói yếu đuối như của một đứa trẻ.

- Em đừng bỏ đi. Như em nói, anh chỉ có cái vỏ cứng bên ngoài, c̣n bên trong chỉ như một cọng lau.

Linh San ngẩng lên sờ lấy cằm của Phị Mắt chàng ướt. Linh San hỏi:

- Anh sợ ǵ?

- Anh sợ là... anh như chiếc túi hỏng, chiếc túi đó không c̣n đủ tư cách để chứa một hạt trân châu như em.

Linh San tựa đầu vào vai Phi.

- Em sẽ vá lành chiếc túi ấy.

Linh San nói, và nàng thấy h́nh như Bằng Phi đang rùng ḿnh.


Chương 7

- Linh San, em đừng có điên.

Linh Trân ngồi xuống mép giường, nh́n Linh San với đôi mắt ngạc nhiên.

- Nếu chỉ để đùa chơi cho vui th́ em muốn làm ǵ th́ làm, nhưng nếu đây là t́nh yêu th́ chị cương quyết phản đối.

Linh San ngồi im trên ghế.

- Chị Linh Trân, giữa hai chị em chúng ta không có ǵ phải giấu diếm, em kể hết mọi sự cho chị chẳng qua để chị phụ em suy nghĩ, chúng ta đều c̣n trẻ, đương nhiên tư tưởng không bảo thủ cứng ngắc như người lớn.

Linh Trân cắt ngang:

- Vấn đề không phải là bảo thủ. Ngay chính cha mẹ chúng ta, tuy lớn tuổi nhưng tư tưởng cũng rất thoáng. Xưa tới giờ người có bao giờ can thiệp vào chuyện yêu đương của chúng ta đâu, chúng ta muốn làm sao cũng được, mẹ chỉ nhắc nhở mong là các con sẽ phân biệt giữa tốt và xấu để khỏi hối hận sau này.

Linh San nh́n chị:

- Đó là v́ mẹ đă trải qua những kinh nghiệm g̣ bó ngày xưa. Chuyện giữa em với Bằng Phi cũng là một chuyện đứng đắn.

Linh Trân buột miệng.

- Theo chị nghĩ Bằng Phi cũng không phải là người đứng đắn.

Linh San chau mày:

- Sao chị nói vậy?

- Có thể chị cũng không được kkhách quan nhưng Linh San, em hăy nghĩ kỹ xem, em biết về ông ta bao nhiêu chứ?

- Nhiều lắm.

- Nhiều ư? Em chỉ biết cái bề ngoài không, phải không? Nào ông ta có học cao, có đia. vị cuộc sống khá giả... .Nhưng c̣n những cái khác? Ví dụ như tính t́nh, cha em ông ta là ai, vợ Ông ta chết trong trường hợp nào, em có biết không?

- Vâng em không biết.

- Tại sao em lại không biết những chuyện đó.

- V́ mỗi lần nói đến chuyện đó, em không đành ḷng, em nghĩ là đến bây giờ Bằng Phi vẫn chưa quên được niềm đau cũ.

Linh Trân vẻ xúc động.

- Hử. Thế cũng nói. Đề cập đến chuyện vợ cũ em không nhẫn tâm, thế không đề cập đến th́ em lại cảm thấy yên tâm được ư? Đừng có ngu, trên đời nay, đàn bà không có giản dị như vậy.

Linh San rùng ḿnh. Linh Trân lại tiếp:

- Mẹ chúng ta thường nói, con người thường có tật xấu là bất cứ một vật ǵ khi mất đi hay không đạt được đều trở nên vô giá. San này, em phải suy nghĩ kỹ, chị không phản đối chuyện em làm quen với anh ta, nhưng em cũng đừng dễ dàng quá, v́ trực giác chị thấy Bằng Phi là người nguy hiểm.

Linh San cố biện minh cho Bằng Phi:

- Em không nghĩ là Bằng Phi là thuộc loại sở khanh. Thật ra th́ anh ấy t́m mọi cách để trốn lánh em.

- Lùi một bước để tiến hai bước đó là thủ đoạn của những tay cao thủ.

- Tai. sao chị nghĩ vậy? Chị hay nghĩ xấu cho người khác!

- Chị nghĩ xấu ư?

- Vâng.

- Nếu ông ta vẫn c̣n yêu vợ ḿnh th́ chị chắc là ông ấy sẽ không t́m mọi cách để quyến rũ em.

- Anh ấy không hề quyến rũ em.

- Khong lẽ em quyến rũ anh ấy?

- Chị Trân!

Linh Trân gác tay làm gối, nh́n lên trần nhà:

- Thôi được rồi, chị sẽ không nói nữa. Có điều chị thấy trong câu chuyện của Bằng Phi có cái ǵ vô lư. Đó là, ví dụ như lúc ở nước ngoài về, nghĩa là mới đây thôi, phát hiện ra vợ ḿnh đă chết... Nếu có chết th́ mồ cũng chưa xanh cỏ... Nếu thật sự yêu vợ, th́ tại sao mới đây lại có thể yêu ngay người khác được?

Linh San nói:

- Em hiểu. Chị muốn nói Bằng Phi không yêu vợ?

- Cũng có thể, San ạ, chi, không phản đối chuyện đàn ông mất vợ tục huyền, nhưng phải chậm một chút, chậm một chút mới người yêu được người khác.

- Chị cho là Bằng Phi giả dối?

- Chị không phê b́nh Phi, chị không muốn t́nh cảm chị em ta bị sứt mẻ. Chị chỉ muốn khuyên em, làm ǵ đầu óc phải tỉnh táo một chút, mắt mở to một chút, em là người trong cuộc có thể bị mê hoặc, c̣n chị là kẻ đứng bên ngoài, chị khách quan hơn em. Theo chị thấy Bằng Phi không đơn giản, nếu chỉ để quen biết cho vui th́ không nói ǵ, chỉ sợ yêu thật thôi. Em khác chị, chị đă từng yêu, chị có kinh nghiệm hơn em.

Linh San nh́n chị yên lặng. Lời của Linh Trân không phải là không phải là không có lư, mặc dù nó rất nhức nhối, nhưng nó là lời của một bà chị yêu em. Linh Trân nh́n em rồi thăm ḍ tiếp:

- San, chị hỏi thật nhé, t́nh cảm giữa em với Bằng Phi đến mức độ nào rồi?

Linh San lắc đầu.

- Chưa có ǵ cả.

- Vậy th́ tốt, với đàn ông chúng ta nên có một khoảng cách an toàn.

- Nói như chị đàn ông chúng ta nên có một khoảng cách an toàn.

- Nói như chị đàn ông đều nguy hiểm?

Linh Trân vỗ nhẹ vai Linh San:

- Hầu như vậy. Theo chị thấy, Nhiếp Sanh khù khờ vậy mà thật thà, quen hắn đă ba năm rồi sao em chẳng có t́nh cảm ǵ với Sanh cả vậy?

- V́ hắn là vật cách điện.

Linh Trân cười:

- Vật cách điện dù sao cũng đỡ hơn là dẫn điện để bị điện giật.

- Nhưng em thà là để điện giật c̣n hơn phải sống một cuộc sống phẳng lặng như tờ.

Linh Trân nói:

- Đừng có ảo tưởng như thế! Linh San, Noel sắp đến nơi rồi, em không thể làm khác với kế hoạch đă định, anh Cao cũng đă đặt bàn ở nhà hàng Trung Ương, em với Nhiếp Sanh c̣n chị với anh Cao, chúng ta lại có một đêm vui vẻ. Như những năm trước.

- Tại sao chị cột chặt em với Nhiếp Sanh vậy? Em nhớ có lần chị phê b́nh là Sanh giống như bức tượng gỗ kia mà.

Linh Trân vội nói:

- Nhưng gần đây chị thấy cậu ta tiến bộ. Mấy hôm trước cậu ta lại mua một dĩa hát cho Linh Vũ.

- Em thấy lúc này chị có vẻ ca Nhiếp Sanh lắm đấy? Từ bao giờ vậy?

- Mới bắt đầu hôm nay.

Linh San trừng trừng nh́n Linh Trân, rồi thở dài:

- Chị Trân, Bằng Phi đáng sợ như vậy sao?

- Chị cũng không biết, có điều chị thấy không ổn, cả hắn lẫn con gái nghịch ngợm của hắn. Linh San, em nghe chị nói nè, chị không ép em đoạn giao với hắn mà chị chỉ muốn em giữ một khoảng cách với hắn.

Linh San cắn nhẹ môi.

- Được rồi em sẽ nghe lời chị.

- Nghĩa là kế hoạch Noel vẫn như cũ.

- Vâng.

- Vậy mới là em gái của chị chứ.

Linh San nh́n Linh Trân.

- Chị đừng đem chuyện này nói lại với bố mẹ nha.

- Dĩ nhiên, đây là bí mật giữa chị em ḿnh, cho ba má biết làm chị Và chị nghĩ rằng chuyện t́nh của em chỉ ba tháng là đi vào "quá khứ".

Linh San bước tới nằm kế chị.

- Em cũng mong được như vậy.

Thật ra lời nói của Linh Trân cũng phần nào làm rung chuyển Linh San. Ngay từ nhỏ giữa hai chị em đă có một thứ t́nh cảm khắng khít, đối với chị, Linh San không chỉ yêu mà c̣n kính. San rất nghe lời chị v́ vậy lời của Linh Trân phê b́nh Bằng Phi đă khiến Linh San đau khổ, bối rối, mâu thuẫn và hoài nghi.

Thời gian gần đây, Phi dă bỏ hết mọi thói quen, chàng không đi quán rượu, không dự tiệc tùng mà tan sở là về nhà ngaỵ Phi đă nói với Linh San:

- Anh biết em không thích có người yêu say sưa, anh đă bỏ rượu, anh làm lại cuộc đời.

Lời của người t́nh lúc nào cũng mật ngọt, cũng êm đềm. Nghe Phi nói, rồi nghĩ tới lời của Linh Trân. Linh San thấy một trạng thái mâu thuẫn đầy đau khổ. Anh ấy nguy hiểm ư?

Chiều hôm ấy v́ là ngày thứ bảy nên Linh San nghỉ dạy. Bằng Phi th́ v́ làm thêm ca nên chưa về, chàng chỉ điện thoại về với Linh San:

- Em ở yên trong nhà đợi anh, sáu giờ anh sẽ về đến rồi chúng ta đi ăn cơm.

- Hôm nay là ngày cuối tuần, làm sao anh biết em không có hẹn mà phải đi dùng cơm với anh?

Bằng Phi yên lặng một chút rồi nói:

- Anh không cần biết chuyện đó, chỉ báo cho em biết là 6 giờ anh về, c̣n đợi hay không là tùy em.

- Nếu em không chờ th́ sao?

- Anh sẽ không ăn cơm.

Phi nói và gác ống điện thoại. Linh San ngẩn ngơ, nàng không biết phải xử trí ra sao? Bé Sở Sở từ khi đi học đă trở nên rất ngoan, nhất là khi đứng trước mặt San.

- D́ ơi, bút ch́ của con găy rồi.

- Thế c̣n dao chuốt đâu?

- Mất rồi.

- Lúc nào con cũng làm mất. Vậy th́ con đi kiếm chị Hương đi, mượn chị ấy chuốt cho.

- Chị Hương đă đi mua bánh ḿ.

- Thế ư?

Linh San đứng dậy định đi kiếm dao chuốt.

- Dao chuốt ở trong pḥng của cha đó.

Linh San bước vào thư pḥng của Bằng Phị Đây là căn pḥng Linh San chưa đặt chân đến, gian pḥng không rộng cạnh cửa sổ có chiếc bàn tọ San hiếu kỳ ngắm nghía. sách rất nhiều. Trên bàn quản bút, thước, máy đóng sách… Phần lớn là loại sách công nghiệp, cũng có tiểu thuyết. Linh San bước tới t́m dao chuốt ở hộp đựng viết. Trong lúc t́m câu nói của Linh Trân hiện ra trong đầu Linh San: "Mi biết về ông ấy bao nhiêu?" San quay lại bàn, rụt rè kéo ngăn tủ ṭ ṃ. Bên trong, đồ đac. lộn xộn: danh thiếp, hộp compa… Kéo ngăn kế cạnh: đồ án thiết kế… Ngăn kế tương tự… Tất cả là tài liệu chuyên môn của Phi…..

Linh San quay người định bỏ ra ngoài, nhưng không hiểu sao, nàng quay lại kéo ngăn cuối cùng. Không phải là tài liệu chuyên môn nữa, mà là thư từ và nhật kư. Linh San ngẩn ra, đúng là những thứ nàng đang cần. Do sự một chút, Linh San bắt đầu lật. Những cánh thư nhà. Đây là những bức thư của ba mẹ Phi gởi cho Phi, trên thơ đề nơi xuất xứ, Cao Hùng. Ṭ ṃ, Linh San bóc một lá ra xem.

"Bằng Phi con,

Đă nhận được thư vào ngày 18. Biết được công việc của con thuận lợi, cha rất mừng. Cháu Sở tính ngang ngược, con đừng cho là nó mất mẹ rồi không ai dạy bảo…"

Không có ǵ lạ, giọng thư cho thấy cha Phi rất hiền, rất thương con. San bỏ Thư vào b́ thư cũ. Linh San lật chồng sách chợt thấy một quyển sổ nhỏ, buộc chỉ hồng, trên có mấy hàng "Tạp kư về Đồng yêu". Đồng yêu? Tên vợ Anh ấy chăng? Tạp kư hay nhật kư?

Tại sao lại nét chữ của Phị Linh San lật ra, mấy ḍng đầu:

"Chia tay trong mùa cúc vàng nở. Bấy giờ ai đă thề nguyền? Hẹn sẽ gặp lại ngày mai?

Nỗi nhớ mang theo ra nước ngoài, ḷng bận rộn, nhớ em định viết thự Nhưng giấy trắng vừa bày ra, là mắt lại tuôn trào ướt giấy"

Nét chữ của Phị Có lẽ lúc viết những hàng chữ nay, tim Phi đang rướm máu. Phi đă viết khi nào? Khi vợ đă mất ư? San chợt thấy ḷng đau nhói. Rôi nhớ tới lời chị Linh Trân.

- Trên đời này không có một người đàn bà nào lại ganh tị với người đă chết?

Linh San thở dài, lật qua trang khác. Phải nói đây là bút kư đúng hơn. Có chỗ là nhật kư, có chỗ tạp kư:

"Mới quen Khâm đồng, cái nhớ đầu tiên là đôi mắt. Chưa thấy mắt ai đẹp như mắt nàng. Mỗi lần trông nàng cười là ta bị rung động người xưa ví cặp mắt như hồ thụ "Nhất tiếu khuyn nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc". (Nụ cười đầu làm sụp thành lũy, nụ cười nh́ làm đổ cả nước) không cường điệu tí nào. Ḿnh cứ măi quên tuổi của nàng, có một lần nói:

- Khâm đồng, đợi em lớn lâu quá, mệt quá!

Đồng thản nhiên:

- Vậy th́ đừng đợi nữa, em sẽ là của anh ngay!

Lúc bấy giờ nàng mới 15 tuổi.

Khâm Đồng rất yêu âm nhạc, thích ôm đàn guitar vừa đàn vừa hát. Giọng hát kim lẫn thổ, rất lôi cuốn. có một hôm nàng bảo:

- Sẽ hát cho anh nghe một bản nhé!

Ḿnh thích quá, tưởng mơ lắng nghe:

"Em yêu một người điên

Người cao lớn nhưng đại điên điên

Không biết nói ǵ chỉ biết nh́n như điên…"

Khâm Đồng như vậy đó. Thích đùa, thích bỡn cợt, thông minh. Bây giờ nàng đă đi rồi. Tôi không bao giờ t́m được người hát cho tôi nghe bản nhạt tương tự nữa. Cuộc đời quả vô t́nh, chỉ là những ngày sinh ly tử biệt..

Linh San khép vở lại, tim đập mạnh. Nước mắt rưng rưng. Chàng chỉ yêu say đắm Khâm Đồng thôi. C̣n ta chỉ là một sự phiêu lưu t́nh cảm. Lời tỏ t́nh chỉ là những xúc động nhất thời, đầu môi chót lưỡi. Linh San khép vở lại nhét vào ngăn tủ, đứng dậy định bỏ đi nhưng nghĩ sao lại ngồi xuống, mở tủ lấy vở ra xem tiếp.

"Khâm Đồng thích mặc loại vải lụa mềm, nhất là màu trắng mùa hè. Đồng rất thích áo may rộng với một thắt lưng lụa, với dáng dấp thon gầy, trông thật mát. Mỗi lần nắm tay mềm của nàng, minh lại nhớ đến thơ người xưa. "mai cốt cách, tuyết tinh thần. mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười"

Mỗi năm vào mùa đông, Khâm Đồng cũng không mặc áo lông ấm, nàng như không sợ lạnh. Nàng bảo mặc thế nặng quá. chỉ cần một chiếc áo len, váy tơ nhân tạo là xong. Đi ngoài đường, giữa gió lạnh, Đồng thích hà hơi, để hơi thở biến thành khói, Đồng nói:

- Anh Phi, anh yêu em, sao không giữ hơi của em lại?

Ḿnh cũng khùng khùng chụp lấy hơi thở đó. Khâm Đồng thích thú ngă vào ḷng ḿnh, hai tay nàng xoa xoa lên lưng ḿnh.

- Anh thật là điên, và em yêu cái điên điên của anh vô cùng.

Thế bây giờ? Tối nay anh rất muốn được điên để được Khâm Đồng trở về. Cuộc đời này, không c̣n người đàn thứ hai nào làm cho ḿnh rung động như Khâm Đồng. Không c̣n….v́ Thượng Đế chỉ tạo ra được một Khâm Đồng duy nhất, duy nhất thôi….

Linh San không đủ can đảm đọc tiếp, nàng bỏ vở vào hộc tủ và đóng mạnh lại. San bước nhanh ra pḥng khách với mắt đẫm lệ. Bé Sở Sở không hiểu hỏi:

- D́ ơi, t́m được dao chuốt cho con chưa?

- Đợi cô Hương về chuốt cho con.

Linh San nói và xông ra khỏi nhà họ Vỹ. Bây giờ Linh San mới hiểu thế nào là "ghen" thế nào là "đau khổ" thế nào là "trái tim tan nát".

Về đến nhà, lập tức Linh San quay số điện thoại cho Nhiếp Sanh.

- Đến ngay nhé, chúng ta cùng đi ăn cơm.


Chương 8

Thật ra th́ Nhiếp Sanh không phải là khờ khạo, chậm chạp, chỉ tại Linh San không thích nên nghĩ vậy, chứ Nhiếp Sanh bản tính rất tế nhị. Dáng dấp cao lớn sáng sủa. Linh San cũng biết là mỗi lần Nhiếp Sanh đến trường Mầu Giáo đón Linh San mấy cô bạn đồng nghiệp chưa chồng cũng từng ao ước, trầm trồ sự tốt phước của Linh San. Với Linh San, th́ ưu điểm nhất của Nhiếp Sanh là tính nhẫn nại, ít nói.

Hôm ấy, họ cùng đi ăn cơm tối. Món thích nhất của Linh San là đậu hũ dồn thịt với món kem mè đen. Nhiếp Sanh gọi đúng những thứ đó. Nh́n nét mặt không vui của Linh San, Nhiếp Sanh hỏi:

- Em c̣n cần chi để tôi gọi?

Linh San lắc đầu nói:

- Thôi đủ rồi.

Linh San thấy thật buồn cười. Tại sao lại giận Phi rồi làm Sanh mất vui. Linh San cười, nụ cười của Linh San làm Nhiếp Sanh thấy vui lên:

- Tôi cảm thấy, h́nh như đời tôi không thể thiếu em. Mẹ nói sống trên đời, người này mắc nợ người kia nếu ta không nợ người khác, th́ người khác sẽ nợ ta.

Linh San ngẩn ra. Nếu vậy th́ Nhiếp Sanh đă nợ ta và ta th́ ta nợ Bằng Phị C̣n Bằng Phỉ Phi hẳn nợ Khâm Đồng. Khâm Đồng, Linh San thấy tim đau nhói. C̣n Khâm Đồng? Khâm Đồng nợ ai? Nợ thần chết ư? Nếu chưa chết cục diện này thay đổi thế nào?

Sau bữa cơm, c̣n sớm Linh San chẳng muốn về chung cư với một tâm trạng rối rắm như vậy, nàng không muốn gặp lại Bằng Phi, nên đề nghị với Nhiếp Sanh đi pḥng trà nghe nhạc. họ chọn quá cà phê "Mùa thu" đây là một quán mới mở, bàn sắp một cách rất nghệ thuật, rất thích hợp cho lứa đôi, nên quán rất đông khách. Nhạc rất hay, nhưng San không làm sao thưởng thức nổi, v́ trong đầu nàng đang có h́nh ảnh của Bằng Phi ngồi một ḿnh trong pḥng khách với điếu thuốc. Một ca sĩ nổi tiếng bước ra, với một bản nhạc buồn:

"Nh́n nhau không muốn, xa nhau không đành, chỉ có nước mắt.

Gặp nhau chẳng dễ, xa nhau lại buồn, cuộc đời lại đuổi bắt nhau thôi…

Lắng nghe lời hát, Linh San chợt thấy xúc động, cô ca sĩ trẻ chỉ khoảng trên hai mươi, có thân h́nh tuyệt mỹ.

" Xuân đến chẳng có tin, xuân đi hoài mong đợi, gởi lời người t́nh, nhơ ùchăng lời hẹn cũ…"

Càng nghe Linh San càng thấy bối rối. Tại sao ta lại ghen với đóa hoa đă tàn. Linh San quay sang nh́n Nhiếp Sanh.

- Mấy giờ rồi anh?

Nhiếp Sanh nh́n đồng hồ.

- Gần 12 giờ khuya.

Linh San đứng bật dậy.

- Khuya quá em phải về.

Nhiếp Sanh đứng dậy tính tiền xong, cùng Linh San ra khỏi pḥng trà, họ yên lặng đi bên nhau măi đến lúc về đến chung cư Linh San mới nói:

- Thôi chào anh nhé.

Nàng vội vă bước vào cầu thang máy nhấn nút lầu tự Linh San chợt thấy ḿnh có lỗi rất nhiều với Nhiếp Sanh. Nhưng sự hối hận chỉ thoáng qua, rồi ḷng Linh San lại nóng như lửa đốt, tiếng nhạc cô ca sĩ ban năy vang lời trách móc. Thang ngừng lại, Linh San vội vă bước ra, nàng nh́n cửa sổ 4A rồi cửa sổ 4D, cả hai đều khép kín. Linh San phân vân, nàng không biết chọn cánh cửa nào, nhưng cuối cùng t́nh cảm đă chiến thắng.

Đứng trước cửa 4Ạ Linh San chần chờ một chút rồi mới bấm chuông. Cửa mở Bằng Phi đối diện với Linh San. Đôi mắt buồn lặng lẽ, Linh San nói một cách yếu ớt:

- Anh…anh không mời em vào nhà…..?

Bằng Phi không nói chỉ đứng nép qua một bên. Linh San bước vào nghe thấy tiếng Bằng Phi khép cửa lại, nàng quay sang. Phi không đi về phía nàng mà đi về phía tủ rượu, chai rượu đă cạn, chứng tỏ đây không phải là ly rượu thứ nhất.

- Anh lại uống rượu?

Phi không trả lời bưng ly rượu đi về phía sa lông ngồi vào ghế mới hỏi:

- Chơi có vui không?

Linh San ngồi ghế đối diện.

- Em không định thất hẹn, chỉ v́ gặp một điều ngoài ư muốn….

Bằng Phi đặt mạnh ly rượu xuống bàn, nước rượu văng tung toé.

- Em khỏi giải thích. Ở cái vị trí của anh, anh hiểu rất rơ, lúc nào em buồn th́ em dùng anh để lấp khoảng trống, bao giờ em vui th́ lại ném anh vào tủ lạnh, anh chỉ là một trong số người bạn trai của em, anh biết em rất coi thường anh, em chỉ coi anh như một thứ thú tiêu khiển.

Linh San mở to mắt mắt kinh ngạc nh́n Phị Một sự hiểu lầm đau đớn nàng nghẹn lời:

- Anh đừng vội nói vậy hăy nghe em nói, không giống như điều anh tưởng đâu, em không bao giờ đem anh ra làm tṛ đùa…

Bằng Phi nốc cạn ly rượu rồi tiếp:

- Thôi đừng giải thích anh không muốn nghe đâu.Em có biết không, hôm nay hăng tăng ca năm sáu trăm công nhân đang vất vả với công việc, có một chiếc nồi hơi bị hư, đúng ra anh phải đưa kỹ sư đến đấy sửa chữa, nhưng v́ nhớ em, nhớ cái hẹn lúc 6 giờ suưt tí anh đă bị điện giật chết, lúc năm giờ ḷ chưa sửa chữa xong, pḥng nghiệp vụ lại cho biết nếu không hoàn tất việc trong ngày hôm nay th́ sẽ bị thiệt hại một triệu đô la, nhưng anh nói với họ anh có việc cần gấp một công việc quan trọng hơn cả trong đời ḿnh, anh phải về. Thế là anh lái xe chạy như bay về đây, bé Sở Sở nói cho anh biết khoảng gần 6 giờ em đă bỏ về, anh bảo cô Hương qua nhà em th́ nghe Thúy Liên nói em đă đi chơi với bạn em và anh đợi măi đến nửa đêm như thế này, hẳn em đi chơi vui lắm? Hoặc là chưa đủ vui nên em phải đến đây t́m anh khuây khỏa.

Linh San yên lặng nh́n Bằng Phi, nàng ngỡ ngàng như bị tạt một gáo nước lạnh và không biết phải nói hay đính chánh thế nào. Bằng Phi đứng lên bước tới tủ rượu, định rót thêm. Linh San vội vă chạy theo giựt cái ly:

- Anh không có quyền uống thêm, anh đă uống nhiều lắm rồi.

- Chuyện đó có dính dáng tới em đâu?

Linh San nói mà mắt nḥa lệ:

- Sao lại không? Anh uống rượu chỉ tự dằn vặt ḿnh, chỉ để làm nư với em, anh tưởng lúc nào anh cũng hay cũng giỏi. Tại sao anh không hỏi nguyên nhân tại sao em không đợi anh mà bỏ đi như vậy?

Bằng Phi nhướng mày nói:

- Tôi cần ǵ phải hỏi? Tôi bị người ta bỏ rơi thế này chưa đủ sao? C̣n phải hỏi cho quê mặt? Tránh ra cho tôi rót rượu vào.

Linh San vẫn cố chấp giữ lấy miệng ly:

- Không, anh phải nghe tôi giải thích. Anh phải nghe.

Bằng Phi đỏ mặt hét:

- Tôi không muốn nghe. Trước kia tôi đă từng đợi một người con gái.

Linh San tiếp lời không để cho Bằng Phi nói:

- Lúc cô ta vừa mới 15 tuổi, đợi đến lúc cô ấy lớn. Anh đă đợi bao nhiêu năm th́ được, vậy mà buổi tối nay chỉ đợi có mấy tiếng đồng hồ mà anh nổi nóng.

Mắt Bằng Phi trừng lớn:

- Em nói cái ǵ? Em nói thế là sao? Em vẫn muốn tôi đợi, em muốn hành hạ tôi, em muốn làm người yêu cũ của tôi ư?

Linh San cũng lớn tiếng.

- Đương nhiên là em không thể so sánh với cô ấy. Tại sao tôi phải đi so sánh như vậy? tôi làm sao bằng, tôi không biết đàn guitar, tôi không biết hát, không đẹp như ngọc như tranh….

Mặt Bằng Phi đổi sắc:

- Em….tại sao em biết những điều đó? Tại sao?

Linh San nói luôn:

- Th́ trong quyển "Tạp kư đồng yêu". Nếu trên đời nay chỉ có một Khâm Đồng, chỉ có một người con gái duy nhất th́ tại sao anh lại c̣n có thể yêu thêm được một Linh San, anh phải thủy chung, phải chôn chặt t́nh cảm của anh với nàng mới phải chứ.

- Im ngay!

- Anh sợ à! anh sợ nghe tôi nói ư? Tôi biết anh yêu nàng thắm thiết, một nữ thiên thần áo trắng, da thịt mát rượi không biết sợ mùa đông, anh chỉ yêu duy nhất có Khâm Đồng, một người đàn bà duy nhất trong đời!

Linh San càng nói càng giận dữ, nàng càng bóp chặt lấy cốc rượu. "cốp!". Ly rượu chợt bể ra, những mảnh pha lê rơi xuống đất, bàn tay của Linh San đẫm máu. Linh San lặng người đi không nói được ǵ, nàng như chết đứng. Bằng Phi nhoài tới chụp lấy tay của Linh San gỡ lấy những mảũnh thủy tinh bám trên thịt, mặt chàng tái hẳn.

Bằng Phi chạy thẳng vào pḥng vệ sinh lấy chiếc khăn trắng bó tay Linh San lại và nói:

- Đừng cử động ǵ cả. Anh sẽ đưa em vào bệnh viện ngay.

Linh San lặng lẽ đi vào pḥng rửa tay và nói:

- Đừng làm lớn chuyện như vậy.

Bằng Phi mở tủ thuốc ra lấy thuốc đỏ và băng vải cho Linh San. Linh San mở nước rửa sạch máu trên tay, có mấy vết thương ngang dọc. Bằng Phi nh́n với đôi mắt đau khổ, đột nhiên Linh San thấy buồn, nàng khóc, và ngă vào ḷng Bằng Phi.

- Tại em hết. Đúng ra em không nên so sánh với chị ấy, em chỉ cần biết anh yêu em, chỉ mong có được một phần mười t́nh yêu anh dành cho chị ấy.

Phi nâng cằm của Linh San lên, hôn lên những giọt nước mắt.

- Em không hiểu ǵ cả Linh San à, em không nên so sánh với cô ấy, anh đă nói với em rồi. Anh sè cố làm lại cuộc đời v́ em. Đó là lời nói thật, em hăy tin anh.

Linh San đưa tay chận môi Phi:

- Thôi đừng nói nữa, em ấu trĩ trẻ con.

Phi nắm lấy bàn tay bị thương của Linh San, máu vẫn c̣n rịn ra, chàng cẩn thận lau sạch vết máu, xức thuốc, rồi băng lại. Phi cầm cánh tay kia, kề sát vào mặt và nói:

- Trước khi em đến với anh, Linh San ơi! Anh chỉ là một xác chết biết đi, cuộc đời trống vắng, sống như một cái máy. Không t́nh yêu, không một niềm vui, ngay lúc viết tạp kư cho Khâm Đồng, anh đă nghĩ là sẽ không bao giờ anh có t́nh yêu nữa. Nhưng em đă đến, em đă mang lại cuộc sống t́nh yêu niềm hy vọng cho anh. Anh đă gượng dậy, anh đă bắt đầu mơ ước. Em có biết là từ khi em xuất hiện làm anh mỗi ngày tan sở là lên xe phóng như bay, cố về nhà càng sớm càng tốt, chỉ với mục đích là thấy được em. Em hiểu không?

Linh San nắm lấy tay Phi

- Em làm ǵ đấy! Coi chừng bị động vết thương.

Phi nói, nhưng Linh San lắc đầu.

- Đau cũng không sao, em chỉ muốn biết những điều anh nói là thật hay giả, em tỉnh hay mơ.

Mắt Phi đỏ ngầu.

- Linh San sao em ngu như vậy?

Phi bế xốc Linh San lên đặt vào sao lông ở pḥng khách, chàng qú xuống bên cạnh hôn lên môi San.

- Linh San, mỗi người đều có một quá khứ, nhưng mong rằng em đừng nghĩ đến nó nữa, em hăy nằm yên đợi anh.

Phi đứng dậy và đi vào thư pḥng. Linh San chưa hiểu Phi định làm ǵ, th́ đă thấy Phi trở ra với quyển "tạp kư Đồng yêu". Phi đến trước mặt San và lấy quẹt máy ra. Linh San hoảng hốt giật lấy quyển vở.

- Đừng anh, đừng anh…anh có đốt nó cũng không đốt được quá khứ.

Phi nh́n thẳng Linh San.

- Em đă đọc hết rồi à?

- Chưa em chỉ đọc hết có hai trang.

- Như vậy anh đốt nó tốt hơn.

- Đừng, đốt hay không quá khứ vẫn c̣n đó, chẳng giải quyết được ǵ, chẳng xóa được h́nh bóng Khâm Đồng anh hăy nghe em.

Phi ngẩn ra. Lời của Linh San rất có lư.  



o0o


 

Pages  1  2  3  Next