|
mà
tôi không bao giờ thấy. Cuộc sống khó khăn chỉ làm cho quyết tâm
chạy trốn của tôi mạnh thêm. Tôi nghĩ Mẹ không tin tôi lấy cái
ghim cài ở dây lưng nhưng bà sẽ mua cái ghim khác tính vào tiền
nợ của tôi để làm vừa ḷng Hatsumono. Thế nhưng bà biết tôi ra
ngoài là có phép, v́ chị Yoko đă xác nhận điều này. Khi tôi nghe
Mẹ ra lệnh khóa cửa trước để tôi khỏi ra ngoài, tôi cảm thấy
cuộc đời tôi thế là hỏng bét. Làm sao tôi thoát ra khỏi nhà cho
được? Ch́a khóa do bà D́ giữ và ba ta đeo nơi cổ khi đi ngủ. C̣n
việc ngồi bên cửa ban đêm giao cho Bí Ngô, khi nào Hatsumono về
nhà th́ Bí Ngô đánh thức bà D́ dậy để mở cửa.
Hằng đêm khi đi nằm ngủ tôi suy nghĩ kế hoạch nhưng măi cho đến
thứ hai, tức là c̣n một đêm nữa đến ngày hẹn với Satsu để cùng
nhau chạy trốn, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để thoát ra khỏi
nhà. Tôi quá nản đến nỗi bỏ bê công việc trong nhà, các gia nhân
la mắng tôi chùi sàn nhà không sạch, quét hành lang không xong.
Cả buổi chiều thứ hai, tôi giả vờ ngồi nhổ cỏ ở ngoài sân, thực
ra tôi chỉ ngồi để suy nghĩ t́m cách trốn thóat. Rồi một gia
nhân sai tôi chùi sàn gỗ trong pḥng gia nhân, nơi Yoko đang
ngồi bên chiếc bàn điện thọai, và nhờ thế mà có chuyện đặc sắc
xảy ra. Tôi vắt cái giẻ nhúng nước lên sàn nhà, nhưng thay v́
nước chảy ra cửa như tôi tưởng, nước lại chảy ngược vào pḥng.
- Chị Yoko nh́n ḱa - tôi nói - nước chảy ngược lên đồi.
Dĩ nhiên nước không chảy lên đồi. Tôi tưởng nó như thế thôi. Tôi
quá kinh ngạc khi nghĩ thế, cho nên tôi vắt thêm nước và nh́n nó
chảy vào trong góc. Tôi không biết tại sao nó xảy ra như thế,
nhưng tôi chắc nó sẽ chảy ra thang lầu, lên tầng hai, rồi theo
cái thang bắt lên cửa trập, lên mái nhà bên cạnh cái thùng hứng
nước mưa.
Mái nhà! Tôi bàng hoàng khi nghĩ đến mái nhà, tôi quên hết mọi
việc chung quanh; và khi điện thọai reo, tôi hoảng hốt la lên.
Tôi không biết khi lên mái nhà tôi sẽ làm ǵ, nhưng tôi nghĩ tôi
sẽ t́m được cách leo xuống đường và đến chỗ hẹn với chị Satsu.
Tối hôm sau, khi đi ngủ, tôi giả vờ ngáp lấy ngáp để và thả ḿnh
lên nệm như bao gạo. Mọi người chắc nghĩ tôi sẽ ngủ kh́ trong
nháy mắt, nhưng thật ra tôi phải cố hết sức để khỏi ngủ. Tôi nằm
im h́nh dung khuôn mặt của bố tôi khi thấy tôi hiện ra nơi
ngưỡng cửa, và cả mẹ tôi nữa. Nhưng hễ nghĩ đến mẹ là nước mắt
tôi chảy ra.
Cuối cùng các gia nhân nằm xuống nệm bên cạnh tôi c̣n Bí Ngô
ngồi vào vị trí đợi Hatsumono. Tôi nghe tiếng Bà Ngoại tụng
kinh, và cánh cửa hé mở tôi t́nh cờ thấy bà đang thay áo ngủ.
Tôi kinh hoàng khi thấy thân h́nh bà v́ chỗ nào cũng nhăo nhọet,
xệ xuống. Tôi không biết bà đang nghĩ ǵ, và phân vân không biết
bà ta có bước vào đời như tôi không. Nếu có th́ chẳng có ǵ khác
biệt giữa bà và một bé gái cứng đầu như tôi. Con người khi gặp
nhiều gian khổ thường thay đổi tính t́nh. Tôi nhớ rất rơ có một
lần ở Yoroido, một đứa con trai xô tôi nhào vào một bụi gai ở
bên hồ. Trong lúc vạch lối để chui ra, tôi đă nổi điên cắn vào
thân cây. Nếu một vài phút đau khổ đă làm tôi tức tối đến thế
th́ thử hỏi sống nhiều năm sẽ ra sao?
Nếu tôi không quyết định chạy trốn, tôi sẽ sống trong cảnh kinh
ḥang khổ đau đang chờ tôi ở Gion. Chắc chắn sự khổ đau sẽ đẩy
số phận tôi giống như số phận của Bà Ngoại. Nhưng tôi hy vọng
khi nghĩ đến ngày mai tôi có thể quên hết những kỷ niệm ở Gion.
Tôi đă biết cách leo lên mái nhà, cũng như tôi sẽ biết cách leo
xuống đường. Bây giờ tôi chỉ cầu may trong bóng tối. Ngay cả khi
tôi tụt xuống được mà không bị thương tích ǵ, th́ việc đó chỉ
là việc bắt đầu đi vào chốn gian nan. Tuy nhiên cuộc sống ở Gion
phải vật lộn bao nhiêu th́ cuộc sống sau khi chạy trốn cũng là
cảnh vật lộn gay gắt bấy nhiêu. Thế giới này quá độc ác, làm sao
tôi vượt qua được? Tôi nằm trên nệm ḷng lo buồn một hồi, tự hỏi
không biết tôi có đủ nghị lực để làm việc này không, nhưng Satsu
đang đợi tôi, chị ấy biết cách hành động.
Một lát sau Bà Ngọai ngủ yên trong pḥng. Các gia nhân đă ngáy
kḥ. Tôi giả vờ trở ḿnh sang một bên để xem Bí Ngô đang làm ǵ,
cô ta quỳ trên nền nhà không xa chỗ tôi nằm là mấy. Tôi không
thấy rơ mặt cô ta nhưng tôi có cảm giác là cô ta đang ngủ gục.
Tôi đă có ư định đợi cho cô ta ngủ thật say, nhưng tôi không
muốn mất thêm th́ giờ nữa, vả lại Hatsumono có thể trở về bất cứ
khi nào. Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, bụng nghĩ nếu ai thấy tôi ngồi
dậy, tôi sẽ đến nhà cầu rồi trở về ngay. Nhưng không ai để ư đến
tôi cả. Cái áo dài tôi sẽ mặc vào sáng mai được xếp để trên nền
nhà gần đấy. Tôi lấy cái áo rồi đi đến chân cầu thang.
Đến pḥng của Mẹ, tôi đứng lại lắng nghe một lát. Bà thường
không ngáy khi ngủ cho nên tôi không biết chắc bà đă ngủ chưa,
ngoại trừ bà nói chuyện điện thọai hay gây ra tiếng động ǵ đấy.
Thực ra pḥng bà không ḥan toàn im lặng v́ con chó Taku của bà
thở kḥ khè khi ngủ. Nghe càng lâu tôi càng thấy tiếng thở kḥ
khè của nó như giống như tiếng ai đang gọi tên tôi "Chiyo!
Chiyo!" Khi tôi chưa biết chắc Mẹ đă ngủ, tôi không muốn lẻn ra
khỏi nhà, cho nên tôi định đẩy cửa nh́n vào thử. Nếu bà thức,
tôi sẽ nói tôi nghe có người gọi tôi. Giống Bà Ngoại, Mẹ ngủ để
đèn sáng trên bàn cho nên khi tôi mở cửa cái rắc và nh́n vào,
tôi thấy hai gót chân nứt nẻ của bà tḥ ra ngoài chăn. Con Taku
nằm giữa hai chân bà, cái ngực nhô lên xẹp xuống, phát ra tiếng
kḥ khè như tiếng gọi tên tôi.
Tôi đóng cửa lại rồi đứng thay áo ở trong hành lang có cầu
thang. Vật duy nhất mà tôi quên là đôi giày - tôi quyết phải
mang đôi giày theo khi chạy trốn, điều này cho anh biết tôi đă
thay đổi ra sao từ mùa hè. Nếu Bí Ngô không quỳ ở hành lang
trước, chắc tôi đă đi lấy đôi giày gỗ dùng để đi trên hành lang
đất. Thay vào đó tôi đă lấy đôi dép dùng đi vào nhà vệ sinh trên
lầu. Đối dép có chất lượng rất tồi. chỉ có một quai da nằm trên
để giữ chân cho chặt. Điều bất tiện là đôi dép quá to, nhưng tôi
chẳng c̣n đôi nào khác mà chọn.
Sau khi đóng sập cửa lại một cách lặng lẽ, tôi nhét cái áo ngủ
dưới thùng hứng nước mưa, rồi cố đứng dạng chân trên con lươn
mái nhà, tôi cảm thấy sợ, tiếng người nói ở dưới đường có vẻ như
từ một nơi rất xa. Nhưng tôi không có thời gian để lo sợ v́ bất
cứ lúc nào cũng có thể có một chị giúp việc hay thậm chí bà D́
hay Mẹ, nhảy qua cửa trập để t́m tôi. Tôi nắm đôi dép trên tay
để chúng khỏi rớt rồi đi theo trên con lươn, việc đi trên mái
nhà thật khó khăn chứ không phải như tôi tưởng. Ngói trên con
lươn rất dày, những lớp ngói gối lên nhau nên đi rất tiện nhưng
tôi phải đi rất chậm v́ ngói va vào nhau kêu lắc cắc. Tiếng kêu
vang xa tận các mái nhà bên cạnh.
Tôi phải đi mất nhiều phút mới tới được phía bên kia của mái nhà
kỹ nữ của chúng tôi. Mái nhà bên cạnh thấp hơn mái nhà của chúng
tôi một bậc. Tôi leo xuống mái nhà ấy, dừng lại một lát để t́m
lối xuống đường; mặc dù trăng sáng, tôi chỉ thấy bóng tối vây
quanh. Mái nhà quá cao và quá xuôi, tôi không thể tính đến
chuyện tuột xuống. Tôi không biết mái nhà bên cạnh có dễ tuột
xuống hay không, tôi bắt đầu hoảng sợ. Nhưng tôi cứ tiếp tục đi
từ mái nhà này sang mái nhà khác cho đến lúc tôi trông thấy một
cái sân lộ thiên. Nếu tôi đi đến được ống xối, tôi có thể tuột
theo ống xối để đến một chỗ mà tôi nghĩ là nhà tắm. Từ trên mái
nhà tắm, tôi có thể trèo xuống sân một cách dễ dàng.
Tôi không muốn rơi xuống giữa sân nhà người ta một chút nào hết.
Tôi biết chắc đây là sân của một nhà kỹ nữ, tất cả nhà trong khu
này đều là nhà dạy kỹ nữ. Có khả năng trước cửa nhà này có người
ngồi đợi nàng geisha đi về, và họ sẽ thộp cổ tôi v́ tôi là kẻ
trốn chạy. Và nếu cổng nhà họ cũng khóa như cổng nhà tôi th́
sao? Nếu có lối thoát nào khác th́ không đời nào tôi chọn đường
xuống sân nhà này.
Tôi ngồi trên con lươn một hồi lâu để nghe động tịnh ǵ dưới sân
hay không. Tôi chỉ nghe tiếng cười nói ngoài đường mà thôi. Tôi
không biết khi tuột xuống sân, tôi sẽ gặp cái ǵ trong đấy,
nhưng tôi nghĩ tôi phải đi nhanh cho rồi kẻo người trong nhà tôi
phát hiện ra việc tôi bỏ trốn. Nếu tôi lo sợ cho hành động của
tôi có hại đến tương lai của tôi, th́ chắc tôi c̣n đủ th́ giờ
men theo con lươn đi trở lui, về lại nhà kỹ nữ của tôi vẫn c̣n
kịp. Nhưng tôi không có ư định quay lui. Khi ấy tôi là đứa bé
quyết chọn con đường phiêu lưu mạo hiểm.
Tôi bước chân xuống mái nhà, người đung đưa trên mái nghiêng,
hai tay níu vào con lươn, tôi hỏang sợ nhận ra rằng mái nhà qúa
nghiêng chứ không như tôi tưởng. Tôi cố bước lui thật nhanh,
nhưng không được. Hai tay tôi bận nắm hai chiếc dép nên không
bấu chặt vào con lươn được, chỉ dùng khuỷu tay để kẹp nó thôi.
Tôi thấy tôi đang lâm nguy v́ tôi không thể leo trở lại lên con
lươn được nữa. Đúng lúc ấy tôi thấy ḿnh trượt dài trên mái nhà,
không làm sao tŕ lại được. Mới đầu tôi c̣n trượt chầm chậm, và
tôi hy vọng xuống tận dưới mái nhà tôi sẽ gặp chái nhà uốn cong
lên chặn tôi lại. Nhưng khi trượt chân, một tấm ngói bị chân tôi
hất ra, chạy trên mái nhà lanh canh rồi rớt xuống sân vỡ toang
phát ra tiếng kêu to. Rồi một chiếc dép văng ra khỏi tay tôi,
lăn qua mặt tôi. Tôi nghe chiếc dép rơi xuống sân đánh bạch một
tiếng, và rồi tôi nghe nhiều tiếng đáng sợ hơn, tiếng chân người
chạy trên hành lang ra sân! Nhiều lần tôi đă nh́n những con ruồi
đậu trên tường hay trên trần nhà như thể chúng đậu trên mặt đất
bằng phẳng. Tôi không biết chúng đậu được là v́ chân chúng có
hấp khẩu hay là v́ chúng nhẹ, nhưng khi tôi nghe tiếng chân
người ở dưới, là tôi nghĩ đến việc bám chặt vào mái ngói như con
ruồi và tôi phải làm ngay tức khắc. Nếu không, chỉ trong vài
giây nữa thôi là tôi sẽ nằm một đống dưới sân liền. Tôi cố bấu
mấy ngón chân, ấn mạnh hai cùi tay và đầu gối vào mái ngói.
Trong lúc cố gắn làm thế, tôi đă phạm một sai lầm đáng tiếc là
thả nốt chiếc dép kia cho rơi xuống để ấn mạnh hai ḷng bàn tay
trên mái nhà. Ḷng bàn tay tôi chắc ướt mèm mồ hôi, cho nên khi
tôi ấn chúng xuống, tôi lại càng trượt nhanh hơn nữa. Tôi thấy
ḿnh trượt vo vo, rồi th́nh ĺnh mái nhà không c̣n dưới bụng tôi
nữa.
Bỗng tôi không nghe ǵ nữa mà cảm thấy tất cả đều im lặng đến
rợn người. Khi tôi rơi xuống, tôi c̣n kịp mường tượng trong óc
cảnh một phụ nữ bước ra ng̣ai sân, nh́n xuống viên ngói vỡ nát
rồi nh́n lên mái nhà, đúng lúc thấy tôi từ trên trời rơi xuống
ngay đầu bà, nhưng dĩ nhiên những điều tôi nghĩ đă không xảy ra.
Khi rơi xuống, tôi quay tṛn rồi rơi nghiêng xuống đất. Tôi có
cảm giác là tôi đưa tay lên che đầu, nhưng tôi rơi xuống quá
mạnh đến nỗi choáng váng đầu óc. Tôi không biết là người đàn bà
đang đứng ở đâu, thậm chí không biết bà ta có đứng ở trong sân
khi tôi rơi xuống không. Nhưng chắc bà ta đă thấy tôi từ trên
mái nhà lăn xuống, v́ khi tôi nằm choáng váng trên mặt đất, tôi
nghe bà ta nói:
- Trời ơi! Trời mưa con gái!
Ôi, tôi muốn vùng dậy chạy trốn nhưng không được. Một bên người
tôi đau nhừ. Dần dần tôi biết có hai người đàn bà đang quỳ bên
tôi. Một người cứ nói lui nói tới cái ǵ đấy, nhưng tôi không
hiểu được. Họ nói chuyện với nhau rồi bê tôi khỏi mặt sân rêu và
để tôi ngồi trên hành lang gỗ. Tôi chỉ nhớ một phần câu chuyện
của họ:
- Thưa bà, tôi đă nói rồi, nó rơi từ trên mái nhà xuống.
- Tại sao nó mang dép dùng trong nhà vệ sinh theo? Có phải mày
lên đó để đi vệ sinh không bé con? Mày có nghe tao nói không?
Thật là nguy hiểm. May mà mày không tan xác khi rơi xuống như
thế này.
- Chắc nó có nghe, nói đi bé con!
Nhưng tôi không nói được ǵ hết, tôi chỉ nghĩ đến việc bây giờ
chắc Satsu đang đợi tôi ở chỗ đợi đối diện với nhà hát Minamiza,
và chắc không bao giờ tôi có mặt ở đấy được. Người ta bảo người
giúp việc đi gơ cửa từng nhà để hỏi nhà nào nuôi tôi, tôi khi
tôi nằm một đống, bàng hoàng ngơ ngác. Tôi khóc ấm ức trong
ḷng, ôm một cánh tay, v́ nó đau kinh khủng, rồi bỗng th́nh ĺnh
tôi bị lôi đứng lên và bị tát vào mặt:
- Đồ điên! Con điên! ? tiếng nói đay nghiến và tôi thấy bà D́
đứng trước mặt tôi, vẻ tức giận, rồi bà kéo tôi ra khỏi nhà kỹ
nữ, đi về nhà chúng tôi. Khi đến nhà, bà đẩy tôi đứng tựa vào
cửa gỗ rồi tát tôi nữa.
- Mày biết mày đă làm ǵ không? ? bà ta hỏi nhưng tôi không đáp
? Mày nghĩ ǵ thế? Đấy mày tự hủy hoại mày đời mày v́ những
chuyện ngu ngốc! Đồ điên! Con điên!
Tôi không ngờ bà D́ lại giận dữ đến như thế. Bà ta lôi tôi vào
sân, đẩy tôi nằm sấp trên hành lang ván. Tôi khóc ṛng v́ tôi
biết việc ǵ sắp xảy ra rồi. Nhưng lân này thay v́ đánh tôi lấy
lệ như lần trước, bà D́ xối nước lên áo tôi để cây roi đánh vào
đau hơn, rồi bà ra sức đánh tôi thật mạnh đến nỗi tôi muốn hụt
hơi. Khi đánh xong, bà ném roi xuống đất và lật ngửa tôi ra, bà
nói lớn:
- Bây giờ th́ mày không bao giờ thành geisha được nữa. Tao đă
dặn mày đừng làm như thế này rồi! Và bây giờ th́ tao hay người
nào cũng không thể làm ǵ giúp mày được.
Tôi không nghe những lời bà nói thêm nữa, v́ những tiếng la thảm
thiết của Bí Ngô đă vang lên ở đàng kia hành lang. Bà Ngoại đang
đánh Bí Ngô v́ tội không canh chừng tôi. Th́ ra tôi bị găy cánh
tay khi rơi xuống trong sân nhà ấy. Sáng hôm sau, bác sĩ đến đưa
tôi đi bệnh viện gần đấy. Khi tôi được đưa về nhà với cánh tay
băng bột th́ trời đă xế chiều. Tôi đang đau nhức, nhưng Mẹ gọi
tôi đến pḥng bà ngay. Bà nh́n tôi một hồi lâu, một tay vỗ vỗ
con chó Taku, một tay cầm ống vố trên miệng. Cuối cùng bà ta
hỏi:
- Mày có biết tao đă trả cho mày bao nhiêu không?
- Không, thưa bà ? tôi đáp ? Nhưng chắc bà sẽ nói bà đă trả
nhiều hơn giá trị của tôi. Tôi biết trả lời như thế này là hỗn.
Tôi nghĩ thế nào Mẹ cũng tát tôi v́ tội nói hỗn, nhưng tôi đă lo
quá dáng. Tôi cảm thấy đời tôi sẽ không bao giờ gặp được điều
may mắn. Mẹ nghiến răng ho vài tiếng, nhưng đấy là kiểu cười lạ
đời của bà.
- Mày nói đúng! ? bà nói ? Đáng ra mày chỉ đáng giá nửa yen
thôi. Đấy, tao cứ tưởng mày thông minh, nhưng té ra mày ngu đần
không biết cái ǵ hết.
Bà ta hút thuốc một lát rồi tiếp:
- Tao đă trả 75 yen để mua mày. Rồi mày làm hỏng cái áo kimono,
ăn cắp ghim hoa, rồi bây giờ làm găy tay khiến tao phải chi tiền
thuốc men bác sĩ, số tiền này tao sẽ cộng vào số nợ của mày.
Cộng thêm tiền ăn tiền học nữa, và sáng nay tao nghe bà chủ ở
đàng nhà Tatsuyo ở quận Miyagawa-cho, cho biết con chị mày đă
chạy trốn. Bà ấy chưa trả hết nợ cho tao. Tao cộng thêm số tiền
này vào nợ của mày, nhưng tao nghĩ việc này có nghĩa lư ǵ
không, mày đă biết tiền nợ của mày quá nhiều không làm sao trả
được. Thế là chị Satsu đă trốn được. Cả ngày tôi cứ phân vân
thắc mắc, và bây giờ tôi đă có câu trả lời. Tôi muốn mừng cho
chị ấy, nhưng không thể được.
- Tao cứ nghĩ mày sẽ trả lại cho tao sau mười lăm năm làm geisha
? bà ta nói tiếp ? nếu mày thành công được trong nghề này. Nhưng
ai dám đầu tư đồng nào nữa vào một đứa chạy trốn? Tôi không biết
trả lời ra sao, cho nên tôi nói với Mẹ là tôi rất ân hận. Năy
giờ bà nói với tôi rất tử tế, nhưng khi nghe tôi xin lỗi, bà ta
liền để ống vố lên bàn, bạnh hàm xai ra - tôi nghĩ v́ tức giận ?
khiến cho tôi có cảm giác bà giống con thú sắp vồ mồi.
- Mày mà ân hận à? Tao là đồ điên mới đầu tư quá nhiều vào mày
ngay từ ngày đầu như thế. Có lẽ mày là con giúp việc đắt giá
nhất ở Gion! Nếu tao bán xương mày được để lấy lại vốn th́ tao
róc xương mày ra ngay bây giờ!
Nói xong bà bảo tôi ra khỏi pḥng rồi bỏ ống vố vào miệng lại.
Khi ra khỏi pḥng bà ta, môi tôi run lên, nhưng tôi cố giữ b́nh
tĩnh, v́ Hatsumono đang đứng trên chỗ đầu cầu thang. Ông Bekku
đang đợi để buộc giải thắt lưng cho cô ta tôi khi bà D́ đang
đứng trước mặt Hatsumono, cầm cái khăn nhỏ trong tay, nh́n vào
mặt cô ta.
- Rồi, bị vấy dơ hết rồi ? bà D́ nói ? Tôi không làm thêm được
nữa. Cô cứ khóc cho đủ rồi trang điểm lại từ đầu.
Tôi hiểu ngay lư do tại sao Hatsumono khóc. Anh bồ của cô ta
không gặp cô ta, bây giờ cô bị cấm không được đem ông ta đến
đây. Tôi biết chuyện này từ sáng hôm kia và tôi biết chắc
Hatsumono sẽ đổ lỗi hết chuyện này lên đầu tôi. Tôi cố đi nhanh
xuống thang lầu trước khi cô ta kịp thấy tôi, nhưng quá trễ rồi.
Cô ta giật cái khăn trên tay bà D́, ra dấu gọi tôi đến. Tôi
không muốn đến, nhưng làm sao không nghe lời cô ta cho được!
- Cô không có việc ǵ với Chiyo hết ? bà D́ nói với cô ta ? Vào
pḥng mà trang điểm đi. Hatsumono không đáp, mà kéo tôi vào
pḥng cô ta rồi đóng cửa lại. Cô ta nói với tôi:
- Tao đă bỏ công nhiều ngày để t́m cách làm hại đời mày, nhưng
bây giờ mày chạy trốn, thế là mày đă làm việc ấy thay tao! Tao
vui mừng khôn xiết! Tao cứ đợi đến lúc tao làm cho được việc ấy.
Thật là quá thô bạo đối với tôi, nhưng tôi vẫn cúi chào
Hatsumono rồi đẩy cửa đi ra mà không đáp lại. Cô ta có thể đánh
tôi v́ hành động này, nhưng cô ta chỉ đi theo tôi ra ngoài và
nói tiếp:
- Nếu mày thắc mắc không biết số phận con ở suốt đời sẽ ra sao,
th́ mày nên hỏi bà D́ cho biết! Mày và bà ấy bây giờ giống như
hai đầu mút của một sợi dây. Bà ấy bị găy xương hông, c̣n mày
găy xương tay. Có lẽ có ngày trông mày như một người đàn ông, y
như bà D́ vậy!
- Thôi, thôi Hatsumono ? Bà D́ nói ? Hăy tỏ ra có ḷng thương
xót chúng tôi một chút chứ. Nhớ lại thời tôi chừng năm sáu tuổi,
thời không bao giờ tôi dám nghĩ đến Kyoto, tôi có quen một đứa
con trai trong làng tên Noboru. Tôi thấy cậu ấy dễ thương, nhưng
cậu ta mở miệng nói cái ǵ, tất cả bọn trẻ đều không thèm chú ư.
Cho nên Noboru thường ngồi bệt xuống đất mà khóc. Những tháng
tiếp sau ngày trốn thoát thất bại của tôi, tôi thấy cuộc sống
của tôi cũng giống như Noboru vậy, v́ chẳng ai trong nhà thèm
nói ǵ với tôi hết ng̣ai việc ra lệnh cho tôi làm việc. Bà Mẹ
thường xem tôi như khói thuốc của bà, v́ bà có nhiều việc quan
trọng để lo nghĩ. Nhưng bây giờ tất cả gia nhân trong nhà, cả bà
đầu bếp và Bà Ngọai, đều làm như thế.
Suốt cả mùa đông lạnh như cắt năm ấy tôi cứ phân vân không biết
Satsu ra sao, mẹ và bố tôi ra sao. Đêm nào khi nằm ngủ tôi cũng
đau đớn lo âu, tôi cảm thấy ḷng trống vắng như thể thế giới này
chỉ là một gian pḥng khổng lồ vắng bóng người. Để an ủi ḿnh,
tôi nhắm mắt tưởng tượng tôi đang đi trên con đường bên chân núi
đá ven biển ở Yoroido. Tôi nhớ con đường này rất rơ và tôi h́nh
dung ra trước mắt cảnh tôi đang thong dong về nhà trên con đường
ấy như thể tôi và Satsu đă trốn thóat được. Tôi tưởng tượng ra
cảnh tôi nắm tay chị Satsu đi về phía ngôi nhà ngà say ? nhưng
sự thật trước đây chưa bao giờ tôi muốn nắm tay Satsu lần nào-
ḷng nghĩ đến chuyện chúng tôi sẽ được sống sum họp với bố mẹ
thêm một thời gian nữa. Tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng ra việc
về lại nhà tôi, có lẽ v́ tôi sợ sẽ chứng kiến cảnh thực tế xảy
ra tại đấy, nhưng dù sao th́ việc tưởng tượng đi trên con đường
về nhà cũng làm cho tôi an ủi được phần nào. Rồi thỉnh thỏang
tôi nghe tiếng ho của một gia nhân nằm gần bên tôi, hay tiếng
càu nhàu của Bà Ngọai theo gió thỏang tới, và chính lúc ấy, mùi
nước biển ở quê nhà tan biến đi mất, đất lổm chổm trên đường
dưới chân tôi hóa thành vải trải nệm, và tôi thấy ḿnh trơ trọi
một ḿnh nơi đất khách quê người.
Khi mùa xuân đến, hoa anh đào nở rộ khắp công viên Maruyama, và
không ai ở Kyoto muốn nói đến chuyện ǵ khác hết. Hatsumono bận
rộn hơn thường khi lúc ban ngày, v́ cô ta đi tham dự các buổi
tiệc thưởng hoa. Cứ mỗi buổi chiều thấy cô ta chuẩn bị đi dự
tiệc là tôi ghen tị. Tôi đă bắt đầu hết hy vọng về chuyện một
đêm thức dậy th́ thấy Satsu lẻn vào nhà kỹ nữ của tôi để cứu
tôi, hay là hết hy vọng có ngày tôi sẽ được tin tức của gia đ́nh
tôi ở Yoroido. Rồi một buổi sáng khi Mẹ và D́ sửa sọan cho Bà
Ngọai đi du xuân, tôi xuống thang lầu bỗng một gói hàng để trên
nền nhà ở hàng lang phía trước nhà. Đấy là cái hộp dài bằng cánh
tay tôi, gói trong giấy dày và buộc bằng gai bện. Tôi nghĩ đây
không phải là công việc của tôi, nhưng v́ quanh đấy không có ai,
nên tôi đến đọc tên và địa chỉ viết thật lớn trên mặt gói hàng.
Tên và địa chỉ như thế này:
Sakamoto Chiyo
Tại Nita kayodo
Gion Tominaga-cho
Thành phố Kyoto, quận Kyoto
Tôi qúa kinh ngạc đến nỗi tôi đứng sững một hồi lâu, tay bịt
miệng và tôi nghĩ mắt tôi khi ấy chắc trợn tṛn như hai cái tách
trà. Dưới mấy con tem là địa chỉ của người gởi, người gởi là ông
Tanaka. Tôi không biết trong gói có cái ǵ, nhưng nh́n tên ông
Tanaka trên bao, chắc anh cho là quá vô lư, nhưng thật t́nh khi
ấy tôi hy vọng rằng có lẽ ông ta nhận ra việc gởi tôi đến đây là
một lỗi lậm và bây giờ ông gởi đến cho tôi cái ǵ đấy để tôi
dùng nó mà mua lại tự do ra khỏi nhà kỹ nữ. Tôi không tưởng
tượng được cái gói như thế này lại có thể giúp một cô gái thoát
khỏi cảnh nô lệ, tôi gặp cảnh đau buồn nên cứ tưởng tượng ra thế
thôi. Nhưng thật t́nh tôi tin rằng khi cái gói này được mở ra,
cuộc đời tôi cũng được đổi thay.
Tôi đang tính xem phải làm ǵ th́ bà D́ trên lầu đi xuống, bà
đẩy tôi ra xa cái gói hàng, mặc dù tên tôi ghi trên đó. Tôi muốn
mở cái gói ra ngay, nhưng bà sai tôi đi lấy dao để cắt dây thừng
và thủng thỉnh tháo dây buộc cái gói ra. Dưới giấy gói là một
lớp vải bao quanh được khâu lại bằng chỉ khâu lưới đánh cá. Một
chiếc phong b́ ghi tên tôi được khâu vào một góc bao. Bà D́ cắt
chiếc phong b́ ra rồi xé lớp vải bọc để lộ ra một cái hộp gỗ sơn
đen. Tôi rất nôn nóng muốn biết có ǵ trong cái hộp nhưng khi bà
D́ và tôi mở nắp hộp ra, tôi bỗng cảm thấy nặng nề khó chịu. V́
trong hộp, nằm giữa lớp vải trắng xếp nếp là những chiếc thẻ bài
vị tên người chết mà tôi đă thấy để trên bàn thờ ở ngôi nhà ngà
say của chúng tôi. Có hai thẻ, mà trước đây tôi chưa thấy, trông
mới hơn những thẻ khác và có pháp danh mới lạ viết trên đó mà
tôi không hiểu nghĩa. Tôi lo sợ không biết tại sao ông Tanaka
gởi cái thư này đến cho tôi.
Bỗng bà D́ để cái hộp có những chiếc bài vị xếp ngay ngắn trong
đó lên nền nhà. Bà lấy bức thư trong phong b́ ra đọc. Tôi đứng
yên chờ đọi, ḷng lo sợ không dám nghĩ đến cái ǵ hết. Cuối cùng
bà D́ thở dài, nắm tay tôi dẫn vào pḥng khách. Khi tôi quỳ
xuống nơi bàn, hai tay tôi run lên trên hai đùi chân, có lẽ v́
tôi cố gắng để giữ trí óc khỏi nghĩ đến những điều khủng khiếp.
Có lẽ đây là dấu hiệu hy vọng khi thấy ông Tanaka gởi những tấm
bài vị đến cho tôi. Phải chăng gia đ́nh tôi sẽ chuyển đến ở tại
Kyoto, và chúng tôi sẽ mua cái bàn thờ mới để sắp các bài vị lên
mà thờ? Hay có lẽ Sasu yêu cầu người ta gởi các bài vị này đến
cho tôi v́ chị ấy sắp trở về? Và rồi tiếng bà D́ cắt đứt ḍng
suy tưởng của tôi:
- Chiyo, ta đọc cho cháu nghe bức thư do một người đàn ông tên
là Tanaka viết ? bà nói bằng giọng trầm trầm, chậm răi. Tôi như
muốn hụt hơi khi thấy bà trải tờ giấy trên mặt bàn.
Chiyo thân mến,
Hai mùa đă trôi qua kể từ ngày cô rời khỏi Yoroido và chẳng bao
lâu nữa cây cối sẽ đâm chồi nảy lộc, đâm hoa kết trái. Cảnh hoa
nở hoa tàn nhắc cho chúng ta biết rồi ra ai trong chúng ta cũng
phải chết.
Là người xuất thân trong cảnh mồ côi, kẻ hèn này rất đau xót khi
báo cho cô biết một tin rất buồn. Sau tuần sau ngày cô ra đi để
sống cuộc đời mới ở Kyoto, nỗi đau đớn của người mẹ đáng kính
của cô đă đến chỗ chấm dứt, và chỉ vài tuần sau, người cha đáng
kính của cô cũng từ giă cơi đời này. Kẻ hèn này hết sức đau xót
trước sự mất mát này của cô và hy vọng cô an tâm vững tin rằng
thi hài của song thân cô đều được an táng hẳn hoi tại nghĩa
trang làng. Lễ cầu siêu cho hai người đă được tổ chức tại đền
Hoko-ji ở Senzuru, thêm vào đó các bà ở Yoroido đă tụng kinh cầu
nguyện cho họ. Kẻ hèn này tin chắc cả hai bố mẹ cô được lên cơi
cực lạc.
Việc học tập của người geisha mới vào nghề rất gian khổ. Tuy
nhiên, kẻ hèn này rất mến mộ những ai chịu đựng gian khổ để trở
thành những nhà nghệ sĩ vĩ đại. Cách đây mấy năm tôi có đến thăm
Gion, tôi được hân hạnh xem những màn múa xuân và sau đó đi dự
tiệc ở pḥng trà, cảnh diễn ra c̣n để trong ḷng tôi ấn tượng
sâu sắc. Cô Chiyo, tôi cảm thấy rất sung sướng khi thấy cô có
được chỗ đứng b́nh an trong cuộc đời này, và mong sao cô thoát
khỏi cảnh khổ đau trong những năm bấp bênh bất định. Kẻ hèn này
đă sống khá lâu để chứng kiến được hai thế hệ trẻ con trưởng
thành, kinh nghiệm cho thấy rằng hiếm khi loại chim b́nh thường
mà sinh ra được giống thiên nga. Con thiên nga nào ỷ lại sống
trong tổ của cha mẹ đều sẽ bị tiêu vong, cho nên kẻ nào có sắc
có tài đểu phải khổ công luyện tập mới t́m được con đường vinh
quang trên cơi đời này.
Chị cô, Satsu, đă về Yoroido vào cuối mùa thu vừa qua, nhưng cô
ấy đă bỏ đi biệt tích với con trai ông Sugi. Ông Sugi rất mong
mỏi thấy lại đứa con thân yêu trong lúc ông c̣n sống, cho nên
ông ta yêu cầu cô vui ḷng báo cho ông ta biết ngay, nếu cô có
tin tức ǵ về chị cô. Thân ái chào cô,
Tanaka Ichiro.
Trước khi bà D́ đọc xong bức thư nước mắt đă chảy ra trên mặt
tôi đầm đ́a như nước phụt ra trên ấm nước sôi. Dĩ nhiên khi nghe
tin bố mẹ mất ai mà không đau đớn. Nhưng khi nghĩ đến chuyện cả
bố lẫn mẹ đều qua đời để lại tôi một ḿnh, v́ khi biết chị tôi
cũng đă biến mất?tôi liền cảm thấy ḿnh như chiếc b́nh vỡ không
đứng vững được. Tôi lại c̣n như bị lạc lơng trong căn pḥng này
nữa.
Chắc anh cho tôi quá thơ ngây v́ tôi cứ măi hy vọng mẹ tôi vẫn
c̣n sống suốt nhiều tháng trời. Nhưng thực ra tôi không mấy hy
vọng. Tôi hy vọng là v́ tôi muốn có cái ǵ đấy để bám vào mà
sống. Bà D́ rất tốt với tôi trong khi tôi cố chịu đựng nhiều đau
khổ. Bà ta cứ nói măi với tôi:
- Ráng lên, Chiyo, ráng lên. Sống trong cuộc đời này, chúng ta
ai cũng phải cố ráng hết.
Khi tôi đă b́nh tĩnh có thể nói lại được, tôi yêu cầu bà ta hăy
để các bài vị ấy nơi nào tôi không thấy, và nhờ bà cúng bái giúp
? v́ công việc này sẽ làm cho tôi đau khổ thêm. Nhưng bà từ
chối, bà nói rằng quay lưng lại với tổ tiên như thế thật đáng
xấu hổ. Bà giúp tôi để các bài vị trên cái kệ gần chân cầu thang
lầu, ở đấy tôi có thể cầu nguyện vào mỗi sáng. Bà nói:
- Cháu Chiyo, cháu đừng quên tổ tiên. Họ là những ǵ c̣n lại
thuộc thời thơ ấu của cháu.
Chương 9
Vào dịp lễ sinh nhật thứ 65 của tôi, một
người gởi đến cho tôi một bài báo mà bà ta đă t́m thấy ở đâu đó,
bài báo có nhan đề "Hai mươi nàng geisha vĩ đại nhất trước đây ở
Gion". Hay có lẽ là ba mươi nàng geisha ǵ đấy, tôi không nhớ
rơ. Nhưng tôi có tên trong danh sách đó với một ḍng ngắn viết
về tôi, trong đó cho rằng tôi sinh ra ở Kyoto ? dĩ nhiên điểm
này là sai. Tôi c̣n xin cam đoan với anh rằng tôi không phải là
một người trong số hai mươi geisha vĩ đại nhất nữa, có người sai
lầm giữa cái vĩ đại với cái họ nghe nói đến. Nhưng dù sao, nếu
ông Tanaka không viết thư báo cho tôi biết bố mẹ tôi đă mất và
có lẽ không bao giờ tôi gặp lại chị tôi nữa, th́ chắc tôi đă may
mắn không trở thành nàng geisha không có ǵ đáng hănh diện v́
nàng là nàng geisha không được hạnh phúc.
Chắc anh c̣n nhớ có lần tôi đă nói với anh rằng khi tôi gặp ông
Tanaka lần đầu là buổi chiều tuyệt nhất của đời tôi, mà cũng là
buổi chiều tệ hại nhất. Có lẽ không cần giải thích tại sao lại
là một buổi chiều tệ hại nhất, nhưng chắc anh thắc mắc tại sao
tôi có thể nghĩ rằng đă có điều tuyệt vời xảy đến. Quả đúng là
cho đến khi ấy, ông Tanaka chỉ mang lại cho đời tôi đau khổ mà
thôi, thế nhưng ông ta đă làm thay đổi chân trời của tôi. Chúng
ta sống trên đời giống như nước chảy xuống một ngọn đồi, đều
chảy theo một hướng cho đến khi chúng ta gặp phải cái ǵ đấy
buộc chúng ta phải rẽ sang một hướng khác. Nếu tôi không gặp ông
Tanaka, th́ đời tôi chỉ là một ḍng nước chảy từ ngôi nhà ngà
say cho đến biển. Khi ông ta xô tôi về chỗ xa lạ, ông đă thay
đổi tất cả. Nhưng bị đẩy vào thế giới xa lạ không giống hẳn như
rời bỏ gia đ́nh của ḿnh. Khi nhận được thư của ông Tanaka, tôi
đă sống ở Gion hơn sáu tháng, thế mà trong thời gian ấy, tôi
chưa bao giờ từ bỏ ḷng tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ có cuộc
sống ở đâu đó tốt đẹp hơn, với người thân yêu trong gia đ́nh.
Tôi chỉ sống ở Gion một nửa, c̣n nửa kia tôi sống trong các giấc
mơ sẽ về lại nhà. Cho nên có thể nói những giấc mơ nhiều khi rất
nguy hiểm, chúng như ngọn lửa âm ỉ, và nhiều khi thiêu rụi hoàn
toàn chúng ta.
Suốt những ngày c̣n lại của mùa xuân, và cả mùa hè sau ngày tôi
nhận được bức thư, tôi thấy ḿnh như đứa trẻ lạc trong cái hồ bị
sương mù bao phủ. Ngày nối ngày trôi qua trong một cảnh vô vị.
Tôi chỉ nhớ cái được cái mất, nỗi khổ và ḷng lo sợ triền miên
ngự trị trong tôi. Khi mùa đông tới, tôi chỉ biết ngồi trong
pḥng gia nhân để nh́n tuyết rơi lặng lẽ ng̣ai sân. Tôi tưởng
tượng ra cảnh bố tôi ho nơi chiếc bàn đơn độc trong ngôi nhà
lạnh lẽo của chúng tôi, và mẹ tôi quá gầy trên chiếc nệm đến nỗi
thân h́nh của bà không làm cho chiếc nệm xẹp xuống được tí nào.
Tôi đi ra ng̣ai sân để giải sầu, nhưng sao khó quá.
Rồi mùa xuân lại về. Lúc ấy là tháng tư, hoa anh đào lại nở,
chuyện lạ xảy đến đúng một năm sau ngày tôi nhận được thư của
ông Tanaka. Tôi đă được 12 tuổi, đă bắt đầu trổ mă, mặc dù Bí
Ngô vẫn c̣n vẻ bé bỏng. Người tôi phát triển theo chiều cao
nhiều hơn. Thân h́nh vẫn c̣n gầy và thẳng đuột như cái que thêm
một hai năm nữa, nhưng mặt tôi đă mất vẻ con nít. Cằm và g̣ má
đă rơ nét trên khuôn mặt nở nang và cặp mắt có h́nh trái hạnh
đào. Trước đây, mỗi khi ra đường, đàn ông không nh́n tôi, nhưng
bây giờ mỗi khi tôi đi qua họ, họ đều nh́n tôi.
Không hiểu sao mà vào một buổi sáng sớm tháng tư, tôi thức dậy
sau một giấc mơ kỳ lạ nhất, trong giấc mơ tôi đă gặp một người
đàn ông có râu. Râu của ông ta rất rậm như thể ông ta muốn che
dấu nét mặt của ông ta đi. Ông ta đứng trước mặt tôi, nói cái ǵ
đấy mà tôi không nhớ được, rồi th́nh ĺnh ông ta kéo cái màn
giấy trên cửa sổ bên cạnh ông, làm phát ra một tiếng cạch lớn.
Tôi giật ḿnh thức dậy, nghĩ rằng tôi đă nghe có tiếng động
trong pḥng. Những người giúp việc thở dài trong giấc ngủ. Bí
Ngô nằm yên lặng, cái mặt tṛn vạnh lún xuống trên gối. Tôi thấy
mọi vật không có ǵ thay đổi nhưng tôi có một cảm giác khác lạ.
Tôi cảm thấy như thể tôi ch́m vào một thế giới đă thay đổi phần
nào so với thế giới mà tôi đă thấy vào đêm trước ? nhất là khi
nh́n ra ng̣ai qua chính cái cửa cổ đă được mở ra trong giấc
mộng.
Tôi không lư giải được ư nghĩa của hiện tượng này. Sáng hôm ấy
tôi cứ nghĩ măi về giấc mơ đến nỗi đầu óc tôi kêu ù ù như con
ong bị nhốt trong cái thẩu. Và rồi chuyện ấy hiện ra trong trí
óc tôi, chuyện mà tôi không bao giờ nghĩ đến kể từ khi tôi đặt
chân tới Kyoto. Sau khi chia tay chị tôi vài hôm, vào một buổi
chiều, người ta sai tôi đi giặt giẻ lau nhà. Bỗng một con bướm
bay đến đậu vào tay tôi, tôi hất nó đi, nghĩ rằng nó sẽ bay di,
nhưng thay v́ bay đi, nó lại văng ra như ḥn đá rồi rớt xuống
sân, nằm trên mặt đất. Tôi không biết nó đă chết khi từ trên rơi
xuống hay là tôi đă giết nó, nhưng h́nh ảnh con vật bé nhỏ nằm
chết làm tôi xúc động. Tôi ngắm h́nh hoa văn xinh đẹp trên hai
cánh của nó rồi tôi gói nó vào miếng giẻ và giấu nó dưới móng
nhà.
Từ đó tôi không nghĩ đến con bướm này nữa, nhưng một hôm tôi nhớ
đến nó, tôi đến quỳ xuống nh́n dưới móng nhà t́m nó. Rất nhiều
chuyện trong đời tôi đă thay đổi, ngay cả thái độ tôi nh́n đời,
nhưng khi tôi mở miếng giẻ gói con bướm ra, nó vẫn c̣n h́nh hài
một con bướm rất đẹp y như cái ngày mà tôi chôn nó xuống mộ. Giá
mà đời tôi y như những ngày tôi mới đến Kyoto.
Khi nghĩ thế, đầu óc tôi quay cuồng như cơn lốc. Tôi nghĩ rằng
con bướm và tôi như hai thái cực. Cuộc đời tôi biến hóa như ḍng
suối, thay đổi hoài; nhưng con bướm trông không thay đổi ǵ hết.
Trong lúc suy nghĩ, tôi đưa tay đụng vào thân h́nh mượt mà của
nó, lập tức nó biến thành một nhúm tro mà không gây ra một tiếng
động, thậm chí không thấy được cảnh nó sụm xuống thành một đống
tro. Tôi quá sửng sốt đến độ thốt ra một tiếng kêu ngạc nhiên.
Trí óc tôi quay cuồng, tôi cảm thấy ḿnh đang ở trung tâm của
cơn băo. Tôi thả tay cho miếng vải liệm bé xíu và nhúm tro rơi
xuống đất. Bây giờ tôi đă hiểu điều ǵ làm cho tôi hoang mang cả
buổi sáng. Mùi xú uế trong không khí đă hết, quá khứ đă qua rồi,
bố mẹ tôi đă chết, tôi không thể làm ǵ được để thay đổi t́nh
thế này. Nhưng tôi cứ tưởng tôi không đi tiếp được. Tôi không
biết chuyện này đối với anh có ư nghĩa ǵ không, nhưng tôi thấy
tôi đă quay một ṿng nh́n sang hướng khác, hướng về phía tương
lai. Và bây giờ vấn đề đặt ra cho tôi là cái tương lai ấy sẽ như
thế nào.
Ngay khi câu hỏi ấy hiện ra trong óc tôi, tôi biết chắc chắn một
điều là nội trong ngày hôm ấy thôi, thế nào tôi cũng thấy dấu
hiệu lạ. V́ thế mà trong giấc mơ tôi thấy người đàn ông râu rậm
mở cửa sổ. Ông ta như nói với tôi rằng "Hăy đợi điều xảy ra cho
cô. V́ cái điều mà cô thấy sẽ là tương lai của cô."
Tôi đang loay hoay như chưa kịp suy nghĩ điều ǵ thêm th́ có
tiếng bà D́ gọi tôi:
- Này Chiyo, lại đây.
Tôi đi trên hành lang đất như người mộng du. Khi ấy chắc tôi sẽ
không ngạc nhiên nếu bà D́ nói với tôi như thế này "Cháu muốn
biết về tương lại của cháu như thế nào phải không? Được rồi, hăy
lắng tai nghe cho kỹ?" Nhưng thay v́ nói thế, bà đưa cho tôi hai
vật trang sức trên tóc gói trong một miếng lụa vuông màu trắng,
bà nói:
- Đem các thứ này đến cho Hatsumono. Có trời mà biết đêm qua có
chuyện ǵ xảy đến cho cô ta. Cô ta về nhà với đồ trang sức của
người khác. Chắc cô ta say quá v́ uống nhiều sake hơn mọi khi.
Đến trường hỏi cô ta và của ai th́ trả lại cho họ.
Khi tôi lấy các món nữ trang, bà D́ đưa thêm cho tôi một mẩu
giấy ghi những việc lặt vặt khác phải làm. Bà bảo tôi làm xong
việc là phải về nhà ngay.
Mang đồ trang sức của người khác về nhà có lẽ không có ǵ kỳ
cục, nhưng thực ra mang những thứ ấy cũng giống như mang đồ lót
của người khác về nhà vậy. Giới geisha không gội đầu hàng ngày,
chắc anh biết, v́ họ sợ hư mái tóc. Cho nên vật trang sức trên
tóc rất kiêng kỵ, ngay cả bà D́ mà cũng không muốn đụng đến
những thứ ấy. Cho nên bà phải lấy một miếng lụa vuông để lót
tay. Bà gói các thứ ấy rồi đưa cho tôi, cho nên nó giống như cái
gói đựng xác con bướm đêm mà tôi cầm cách đấy mấy phút. Dĩ nhiên
điềm báo hiệu nào rơ ràng quá cũng làm cho ta sửng sốt. Tôi đứng
yên nh́n gói đồ trên tay bà D́ măi cho đến lúc bà nói:
- Trời ơi! Cầm lấy mà đi đi chứ!
Sau đó khi trên đường đến trường, tôi mở cái gói ra xem một lần
nữa. Một vật là cái lược sơn mài đen có h́nh như h́nh mặt trời
lặn, chung quanh mặt trời là những đóa hoa bằng vàng, vật kia là
một thanh gỗ vàng, hai đầu có hai hột ngọc được đính vào một quả
cầu nhỏ màu hổ phách.
Tôi đứng đợi ngoài cổng trường cho đến khi tiếng chuông reo lên
báo hiệu giờ tan học. Các cô mặc áo màu xanh trắng ào ra khỏi
lớp. Hatsumono thấy tôi trước khi tôi kịp nh́n thấy cô ta, cô
cùng đi với một geisha khác, cả hai tiến về phía tôi. Chắc anh
thắc mắc tại sao cô ta c̣n đến trường, cô ta là một vũ công
thành thạo và biết hết các môn cần thiết mà một geisha phải
biết. Nhưng ngay cả những geisha có tiếng tăm cũng vẫn tiếp tục
học những bài học nâng cao về bộ môn múa để áp dụng trong nghề,
thậm chí có những geisha năm sáu chục tuổi vẫn đến trường để học
hỏi thêm.
- Này chị, nh́n ḱa ? Hatsumono nói với bạn ? tôi tưởng đấy là
cây sậy. Cây sậy cao lêu đêu!
- Đấy là kiểu cô ta chọc quê tôi, v́ tôi cao hơn cô ta đến một
lóng tay.
- Bà D́ sai tôi đến đây, thưa cô ? tôi nói - để hỏi đêm qua cô
đă cầm nhầm những thứ này của ai.
Nụ cười tắt trên môi Hatsumono, cô ta giật cái gói trên tay tôi
và mở ra xem.
- Trời đất! Đồ này không phải của tôi! Cô lấy các thứ này ở đâu?
- Ồ chị Hatsumono ? cô geisha kia nói - chị không nhớ à? Trong
lúc chị và Kanako giỡn cợt với ông Chánh án Uwazumi, hai người
đă tháo nữ trang trên tóc ra. Chắc Kanako đă mang đồ nữ trang
của chị, c̣n chị th́ mang đồ của cô ta về nhà.
- Tởm quá - Hatsumono nói - chị có biết Kanako gội đầu khi nào
không? Vả lại nhà của cô ấy gần nhà chị, nhờ chị đem về cho cô
ta giúp tôi, được không? Nhờ chị nói với cô ta rằng tôi sẽ đến
lấy các món đồ của tôi và cô ta chớ có xài các thứ ấy.
Cô geisha kia lấy các thứ trang sức và bỏ đi. Hatsumono nói với
tôi:
- Này Chiyo, khoan hăy đi đă. Có chuyện này tôi muốn nói với cô,
hăy nh́n cô gái đàng kia ḱa, cô gái đang đi qua cổng đấy. Tên
cô ta là Ichikimi. Tôi nh́n Ichikimi, nhưng Hatsumono có vẻ như
không có ǵ thêm để nói về cô ta, tôi bèn nói:
- Nhưng tôi không biết cô ấy.
- Dĩ nhiên là không, cô ta không có ǵ đặc biệt đáng chú ư, chỉ
là đồ ngu ngốc vụng về như con què. Nhưng cô sẽ rất ngạc nhiên
khi biết cô ta sắp thành geisha c̣n cô th́ không bao giờ. Tôi
thấy Hatsumono không thể t́m ra được điều ǵ để nói với tôi độc
ác hơn điều cô đă nói. Từ một năm rưỡi nay tôi đă bị giao công
việc nặng nhọc như một con ở. Tôi cảm thấy đời tôi đang đi theo
một con đường vô định. Tôi không muốn thành geisha, nhưng tôi
cũng không muốn làm tôi tớ măi. Tôi đứng trong vườn của trường
học một lúc lâu, nh́n các cô gái cùng tuổi với tôi chuyện tṛ
vui vẻ với nhau khi họ đi qua trước mặt tôi. Chắc họ trở về nhà
ăn trưa, nhưng đối với tôi, họ đi từ một công việc quan trọng
này đến một việc quan trọng khác trong một cuộc sống có mục
đích, c̣n tôi th́ trái lại, tôi phải quay về với công việc lau
chùi các viên đá trong sân, làm những công việc quá hèn hạ. Khi
trong vườn hết người, tôi lo sợ nghĩ rằng đây là cái điềm báo
trước mà tôi chờ đợi ? nó báo cho biết các cô gái kia ở Gion sẽ
tiến lên và để tôi lại đàng sau. Cái ư nghĩ này khiến tôi khiếp
sợ, làm cho tôi không thể ở lại trong vườn một ḿnh được nữa.
Tôi đi vào đại lộ Shijo, rồi đi qua con sông Kamo. Những tấm
bích chương khổng lồ nơi nhà hát Minamiza, quảng cáo buổi tŕnh
diễn vở kịch của Kabuki vào chiều ấy có tên Shirabaku. Đây là vở
kịch nổi tiếng nhất của chúng tôi mặc dù lúc ấy tôi không biết
ǵ về Kabuki hết. Từng đoàn người bước lên thềm vào rạp hát. Ở
đây, tôi thấy cuộc sống sôi động diễn ra quanh tôi. Tôi vội vă
đi ra khỏi đại lộ, rẽ vào một con đường khác chạy dọc bờ sông
Shirakawa, nhưng ngay ở đây, các ông và các nàng geisha cũng đi
tấp nập, cuộc đời của họ có mục đích để hướng đến. Để khỏi đau
đớn khi nh́n thấy cảnh tượng này, tôi đi ra phía bờ suối
Shirakawa, nhưng độc ác thay, ngay cả nước trong ḍng suối cũng
đang chảy đến một nơi nào đấy có mục đích ? nó chảy về phía sông
Kamo rồi từ đó đổ ra vịnh Osaka và vào Nội hải. H́nh như ở đâu
cũng có điều mách bảo có điều ǵ đó đang chờ đợi tôi. Tôi đứng
tựa lưng vào bức tường đá nhỏ bên ḍng suối mà khóc. Tôi là ḥn
đảo bị bỏ rơi ở giữa đại dương, không quá khứ cũng không tương
lai. Tôi cứ nghĩ ở đây không có bóng người, bỗng tôi nghe có
tiếng đàn ông cất lên:
- Trời ơi ai lại đau khổ khi cuộc đời tươi đẹp như thế này.
Thường thường đàn ông đi trên phố Gion không có ai thèm để ư đến
tôi, nhất là khi tôi đang khóc như một kẻ điên khùng như thế
này. Nếu ông ta thấy, chắc không đời nào ông ta nói với tôi, trừ
phi ra lệnh cho tôi tránh đường cho ông ta đi, hay đại lọai như
thế. Thế nhưng ông ta đă nói với tôi, mà c̣n nói một cách rất tử
tế. Ông ta nói với tôi như người thân quen ? có lẽ như nói với
con gái của một người bạn tốt. Bỗng dưng tôi thấy trước mắt tôi
như có một thế giới khác hiện ra, khác với thế giới mà tôi đang
sống, một thế giới mà nơi đó tôi được đối xử công bằng, thậm chí
với ḷng tốt nữa - một thế giới mà người cha không đem bán đứa
con gái đi. Tiếng ồn ào huyên náo của những người đang sống có
mục đích bỗng nhiên dừng lại, hay ít ra tôi không quan tâm đến.
Và khi tôi ngước mắt nh́n người đàn ông đă nói với tôi, tôi có
cảm giác sự khổ đau của tôi biến đâu mất.
Tôi rất sung sướng miêu tả ông ta cho anh nghe, nhưng tôi chỉ
nói một cách đơn giản thôi - bằng cách nói cho anh nghe về một
cái cây mọc trên bờ núi đá ven biển ở Yoroido. Thân cây này trơn
láng v́ gió, v́ mưa, và khi tôi lên bốn hay năm ǵ đấy, một hôm
tôi thấy trên thân cây có h́nh thù giống khuôn mặt một người đàn
ông. Khuôn mặt hơi nghiêng về một bên nh́n tôi đăm chiêu. Khuôn
mặt nh́n tôi như người đàn ông tự tin về vị trí của ông ta trên
cơi đời này, như cái cây rất tự tin về vị trí của nó vậy. Đường
nét trên khuôn mặt ấy có vẻ trầm tư, tôi mường tượng ra đấy là
khuôn mặt của Đức Phật.
Người đàn ông nói với tôi trên đường hôm ấy có khuôn mặt rộng và
trầm tĩnh như thế, và có điểm đặc biệt hơn nữa là nét mặt ông ta
rất hài ḥa, thanh khiết. Tôi có cảm giác ông ta sẽ đứng đấy cho
đến khi tôi hết đau khổ. Ông ta vào khoảng 45 tuổi, mái tóc muối
tiêu chải ngược ra sau. Nhưng tôi không thể nh́n ông ta lâu
được, ông ta có vẻ quá sang trọng đối với tôi, khiến cho tôi đỏ
mặt, quay đi nh́n chỗ khác.
Hai thanh niên đứng một bên ông, bên kia là một cô geisha. Tôi
nghe nàng geisha b́nh tĩnh nói với ông:
- Này, cô ta chỉ là con ở thôi! Có lẽ khi đi làm công việc, cô
ta vấp ngón chân vào đá. Em nghĩ sẽ có người nào đấy đến giúp cô
ta.
- Cô Izuko, - ông ta nói - ước ǵ cô có ḷng nhân từ.
- Buổi tŕnh diễn sắp bắt đầu rồi, ông Chủ tịch à. Ông không nên
phí thời giờ? Trong lúc đi làm các công việc lặt vặt ở Gion, tôi
thường nghe đàn ông được gọi bằng chức phận như Trưởng pḥng,
hay thỉnh thoảng Phó giám đốc, nhưng hiếm có ai được gọi là ông
Chủ tịch. Thường th́ những ai được gọi là Chủ tịch đều có đầu
hói, ra đường đi nghênh ngang và có cả đám nhân viên lau chau đi
theo sau. Người đàn ông trước mặt tôi rất khác xa với các ông
Chủ tịch thường thấy, ngay cả một cô gái ít kinh nghiệm về cuộc
đời như tôi, tôi cũng c̣n thấy thế.
- Chắc cô nói nếu tôi dừng lại đây để giúp cô ta là phí th́ giờ
vô ích chứ ǵ? ? ông Chủ tịch nói.
- Ồ phải ? cô geisha nói ? ta đâu c̣n th́ giờ nhiều để nói
chuyện tầm phào. Chúng ta đă trễ xem màn đầu rồi.
- Này cô Izuko, chắc chắn có lúc cô đă lâm vào t́nh trạng như cô
bé này. Cô đừng quả quyết cuộc đời của một geisha lúc nào cũng
đơn giản. Tôi nghĩ giới các cô? - Em mà lâm vào t́nh cảnh như cô
gái này à? Ông Chủ tịch, bộ ông muốn nói em phải phơi mặt ra
ngoài đường sao?
Nghe thế, ông Chủ tịch quay qua hai thanh niên đi bên cạnh yêu
cầu họ đưa Izuko đến nhà hát trước. Họ chào ông rồi bước đi, c̣n
ông nán lại với tôi. Ông ta nh́n tôi một hồi lâu nhưng tôi không
dám nh́n lại ông. Cuối cùng tôi nói:
- Thưa ngài, cô ấy nói thế đúng đấy. Tôi chỉ là một con điên.
Xin ngài đừng v́ tôi mà đến trễ.
- Cô hăy đứng yên một lát xem ? ông ta nói.
Tôi không dám không vâng lời ông ta, nhưng tôi không biết ông
muốn ǵ. Th́ ra ông chỉ lấy khăn trong túi áo lau để những hạt
cát dính trên mặt tôi. Đứng gần bên ông, tôi ngửi thấy mùi phấn
thơm trên làn da láng lẩy của ông, việc này khiến tôi nhớ lại
ngày người cháu trai của Hoàng đế Taisho đến thăm làng đánh cá
của chúng tôi. Ông ta chỉ có việc bước ra khỏi xe hơi, đi đến
con vịnh nhỏ, rồi đi lui, gật đầu chào đám đông quỳ trước mặt
ông ta, trên người mặc bộ âu phục, - bộ âu phục tôi thấy lần đầu
? v́ tôi đă nh́n vào ông, mặc dù không được phép. Tôi c̣n nhớ bộ
râu mép của ông được chăm sóc rất kỹ, không giống tóc tai của
dân trong làng, bờm xờm như cỏ dại mọc bên đường. Trước đó chưa
có một nhân vật quan trọng nào đến làng chúng tôi hết. Tôi nghĩ
lúc đó mọi người đều cảm thấy xúc động trước vẻ cao quư của
người cháu của Hoàng đế.
Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những việc mà chúng ta
không hiểu, v́ chúng ta chưa bao giờ thấy những việc giống như
thế. Việc ông Chủ tịch tốt với tôi cũng là một chuyện như vậy.
Sau khi lau cát và nước mắt trên mặt tôi, ông nâng cằm tôi lên
và nói:
- Cô em xinh đẹp như thế này?chẳng có ǵ trên đời này làm cho cô
phải xấu hổ hết. Thế mà cô sợ không dám nh́n vào tôi. Hẳn người
ta đối xử với cô độc ác quá, hay là cuộc đời quá độc ác.
- Tôi không biết thưa ngài ? tôi đáp, nhưng dĩ nhiên ông ta nói
quá đúng.
- Chúng ta không mấy ai gặp được người tốt trên đời này như ḷng
ḿnh mong muốn ? ông ta nói rồi nheo mắt một lát như thể nói tôi
hăy suy nghĩ về điều ông ta vừa nói.
Tôi chỉ muốn nh́n lâu vào làn da mặt mịn màng của ông ta một lần
nữa, với bộ lông mày rậm, hàng lông mi mướt như nhung trên cặp
mắt dịu dàng, nhưng giữa hai chúng tôi có một cái hố ngăn cách
về xă hội thật lớn. Cuối cùng tôi nh́n lên, nhưng tôi thẹn thùng
quay mặt đi chỗ khác rất nhanh, đến nỗi chắc ông không thể nào
biết được tôi đă nh́n vào mắt ông. Nhưng làm sao tôi có thể miêu
tả được những cái tôi đă thấy lúc ấy? Ông ta nh́n tôi như người
nhạc sĩ nh́n nhạc cụ của ḿnh trước khi bắt đầu chơi nhạc, với
vẻ thành thạo và tự chủ. Tôi cảm thấy ông ta hiểu tôi như thể
tôi là một phần thể của ông. Tôi ước ao được làm nhạc cụ cho ông
biết bao!
Bỗng ông thọc tay vào túi lấy ra cái ǵ đấy.
- Cô em thích mận ngọt hay dâu? ? ông ta hỏi.
- Ngài nói ǵ? Ngài muốn nói?ăn à?
- Hồi năy tôi có gặp người bán hàng rong, bán xi rô đá bào. Hồi
c̣n nhỏ tôi rất thích ăn thứ ấy, nhưng khi đă trưởng thành rồi
mới được ăn. Cô hăy cầm lấy một đồng tiền để mua một ly mà ăn.
Cô lấy luôn cái khăn của tôi để lau mặt sau khi ăn xong ? ông ta
nói xong, bỏ đồng tiền vào giữa cái khăn, gói lại thành một gói,
và đưa cho tôi.
Từ lúc gặp ông Chủ tịch, tôi quên chuyện tôi đang chờ đợi dấu
hiệu báo cho biết tương lai của tôi. Nhưng khi tôi thấy cái gói
trong tay, nó giống gói vải liệm con bướm, tôi nghĩ cuối cùng
tôi đă gặp dấu hiệu báo trước tương lai. Tôi cầm lấy cái gói,
cúi người chào cám ơn ông ta, cố nói cho ông ta biết tôi rất
biết ơn ông ? nhưng tôi nghĩ những lời tôi nói ra không bộc lộ
hết đầy đủ t́nh cảm biết ơn của tôi lúc ấy. Tôi không cám ơn v́
ông ta cho tôi đồng tiền, cũng không cám ơn việc ông ta đứng lại
để giúp tôi, mà tôi cám ơn là v́...ờ, v́ việc mà tôi không biết
bây giờ tôi có thể giải thích được không. Tôi nghĩ v́ ông đă chỉ
cho tôi thấy rằng bên cạnh sự độc ác vẫn c̣n cái ǵ đấy ta có
thể t́m được trong thết gian này.
Tôi nh́n ông đi mà ḷng đau như cắt ? nhưng là một nỗi đau dễ
chịu, nếu có loại đau như thế. Tôi muốn nói rằng nếu anh được
sống một buổi tối thú vị hơn bất cứ buổi tối nào khác, th́ chắc
thế nào anh cũng thấy buồn khi buổi tối thú vị ấy chấm dứt.
Trong cuộc gặp gỡ ngăn ngủi với ông Chủ tịch, tôi đă thay đổi từ
một cô gái lạc lơng trước cuộc đời trống rỗng thành một cô gái
có cuộc sống có mục đích. Điều này nghe có vẻ khó tin nhưng với
tôi nó là sự thật. Khi ông Chủ tịch đă đi khỏi tầm mắt của tôi,
tôi chạy ra phố t́m người bán đá bào rong. Hôm ấy trời không
nóng, và tôi cũng không thích đá bào, nhưng tôi muốn ăn để cuộc
gặp gỡ của tôi với ông Chủ tịch được lâu bền. V́ thế tôi mua một
ly giống h́nh nón có đá bào và xirô dâu và đến ngồi trên mặt
tường để ăn. Hương vị xirô thơm tho, dịu ngọt, tôi nghĩ thế v́
ḷng tôi rất hưng phấn. Nếu tôi là nàng geisha Izuko, tôi nghĩ,
có lẽ ông Chủ tịch đă ở với tôi. Tôi không nghĩ đến việc ganh tị
với người geisha. Bây giờ tôi đă hiểu điều mà tôi không nhận
thấy, tôi phải là geisha. Bây giờ tôi thấy điều này như là con
đường dẫn đến một cái ǵ đấy. Nếu tôi nghĩ đúng về tuổi của ông
Chủ tịch, th́ có lẽ ông ta không quá 45. Nhiều geisha thành công
rực rỡ vào tuổi 20, cô geisha Izuko có lẽ không quá 25. Tôi c̣n
bé, gần 12?nhưng trong 12 năm nữa, tôi sẽ 24 tuổi. Và khi ấy ông
Chủ tịch được bao nhiêu? Chắc lúc ấy ông không già hơn ông
Tanaka bây giờ.
Đồng bạc ông ta cho tôi uống một ly xirô không hết. Người bán
hàng rong thối lại cho tôi ba đồng bạc loại khác. Thoạt tiên tôi
định cất lại, để khi khác dùng, nhưng bỗng tôi nghĩ cách để dùng
chúng vào việc quan trọng hơn.
Tôi ra đại lộ Shijo, đi về cuối đường nằm ở phía Nam của Gion, ở
đấy có một ngôi đền thờ thần. Tôi bước lên bậc thềm, ḷng quá lo
sợ không dám bước dưới chiếc cổng đền xây hai tầng có mái đầu
hồi, nhưng tôi cũng cứ đi. Qua một cái sân rải sỏi đi lên những
bậc cấp khác, tôi đi qua cổng chính vào đền. Tôi đến thùng pháp
sương ném mấy đồng bạc c̣n lại vào thùng ? số tiền tôi có thể
dùng để trốn khỏi Gion ? và chắp tay vái ba lần trước các tượng
thần, báo với các ngài tôi đến đây để cầu nguyện. Mắt nhắm
nghiền, hai tay chắp vào nhau, tôi cầu nguyện thần pḥ hộ cho
tôi trở thành geisha. Tôi nguyện sẽ cố gắng khổ luyện, chịu đựng
gian nan, để có cơ may lôi cuốn được sự chú ư của một người như
ông Chủ tịch.
Khi tôi mở mắt ra, tôi nghe tiếng xe cộ chạy trên đại lộ Higashi
Oji, gió vẫn thổi ŕ rào trong hàng cây. Không có ǵ thay đổi.
C̣n việc thần linh có nghe tôi cầu nguyện hay không, tôi không
biết. Tôi nhét cái khăn của ông Chủ tịch vào trong áo, mang theo
về nhà kỹ nữ.
Chương 10
Mấy tháng sau, vào một buổi sáng, trong khi
chúng tôi thay áo lót lụa mỏng mặc khi trời nóng bằng loại áo
lót dày hơn cho mùa đông, bỗng tôi ngửi thấy mùi khét rất khó
chịu bay ra tận ngơ vào, tôi vội thả cả đống áo quần trên tay
xuống. Mùi khét từ pḥng Bà Ngoại bay ra. Tôi chạy lên lầu t́m
bà D́ v́ tôi biết ngay đă có chuyện không ổn xảy ra. Bà D́ ba
chân bốn cẳng chạy xuống, phát hiện ra Bà Ngoại nằm chết trên
nền nhà, chết với tư thế rất kỳ cục.
Trong nhà chỉ có Bà Ngoại mới có ḷ sưởi điện. Đêm nào bà cũng
dùng, ngoại trừ mùa hè. Bây giờ là tháng 9, chúng tôi đă thay áo
lót mặc mùa hè, cho nên bà dùng ḷ sưởi lại. Nói thế không có
nghĩa là trời đă lạnh, chúng tôi thay áo mỏng mặc áo dày theo
lịch chứ không phải theo thời tiết ngoài trời, và Bà Ngoại cũng
dùng ḷ sưởi như thế. Bà đă dựa vào lịch mà làm một cách phi lư,
có lẽ v́ trước đây bà đă chịu lạnh khổ sở rất nhiều rồi.
Bà Ngoại có thói quen là sáng nào cũng vấn sợi dây điện quanh ḷ
rồi đẩy ḷ vào sát vách. Nhiều lần như thế khiến cho hơi nóng
của ḷ làm cháy phần bọc ngoài của dây điện, để tḥi dây đồng ở
trong ra, cho nên khi sờ vào dây sẽ bị điện giật.
Cảnh sát cho biết sáng ấy khi bà đụng vào sợi dây điện, bà bị
điện giật chết ngay tức khắc. Khi bà nhào xuống nền nhà, mặt bà
úp lên mặt kim loại nóng bỏng. V́ thế mới có mùi khét lẹt như
thế. May cho tôi là tôi không thấy bà sau khi bà chết, ngoại trừ
hai cái chân. Tôi đứng ngoại cửa nh́n vào chỉ thấy hai chân bà
khẳng khiu bọc trong tấm lụa nhăn nhúm.
Sau khi Bà Ngoại mất được hai tuần, chúng tôi rất bận rộn, không
những v́ phải lau chùi nhà cửa cho thật sạch ? v́ theo đạo thờ
thần linh, th́ tử khí là mùi ô uế nhất trong tất cả các mùi hôi
? mà c̣n chuẩn bị nhà cửa để tiếp khách đến viếng. Chúng tôi
phải sắp xếp các đèn cầy, khay cúng cơm, treo lồng đèn ng̣ai
cổng, bàn uống trà, khay để tiền do khách phúng điếu và đủ thứ
việc lặt vặt khác. Chúng tôi quá bận rộn đến nỗi một buổi tối bà
đầu bếp ngă bệnh, phải mời bác sĩ đến, nhưng thật ra bà ta ngă
bệnh là v́ đêm trước bà ta ngủ không quá hai giờ, cả ngày th́
đứng, và ăn chỉ một tô cháo trắng. Tôi cũng rất ngạc nhiên là Mẹ
chi tiền không tiếc để đền Chion tổ chức tụng kinh cầu siêu cho
Bà Ngoại và mua những b́nh sen của người lo tống táng ? những
việc quá tốn kém trong thời buổi đại suy thoái. Mới đầu tôi tự
hỏi phải chăng Bà Ngoại là người quá đạo hạnh khiến cho Mẹ phải
đau xót như thế, nhưng về sau tôi mới nhận ra như thế này: sẽ có
nhiều người ở Gion sẽ đến nhà chúng tôi để phúng điếu Bà Ngoại,
rồi sau đó sẽ đến dự lễ ma chay ở đền. Mẹ phải tỏ ra ḿnh là
người trọng lễ nghĩa. Suốt mấy ngày, tất cả mọi người ở Gion đều
đến nhà của chúng tôi, hay h́nh như thế th́ phải. Chúng tôi phải
dọn trà bánh cho mọi người dùng. Mẹ và D́ tiếp đón các bà chủ
của các pḥng trà và nhà dạy kỹ nữ, cũng như đón một số người
giúp việc có quen biết với Bà Ngoại, họ lại c̣n tiếp các chủ
tiệm buôn, những người làm tóc giả và thợ uốn tóc, hầu hết những
người này đều là đàn ông, và dĩ nhiên họ đón rất nhiều geisha.
Những geisha lớn tuổi th́ biết Bà Ngọai từ thời bà c̣n hành nghề
geisha, nhưng những geisha c̣n trẻ th́ chưa bao giờ nghe nói đến
bà, họ đến là để tỏ ḷng tôn kính với Mẹ - hay có những người
đến là v́ họ có liên hệ này nọ với Hatsumono.
Công việc của tôi trong những ngày bận rộn này là mời khách vào
pḥng khách, nơi đây Mẹ và D́ đang ngồi đợi. Khoảng cách từ cửa
cho đến pḥng khách chỉ có vài bước thôi, nhưng khách không thể
vào pḥng một cách dễ dàng, và ngoài ra, tôi phải nhớ kỹ giày
nào là của ai, v́ tôi có bổn phận mang giày họ vào để trong
pḥng gia nhân cho rộng chỗ ở trước cửa, và đên khi họ về tôi
phải mang ra cho họ. Thoạt tiên tôi rất khó nhớ. Tôi không được
nh́n thẳng vào mặt khách v́ như thế là vô phép vô tắc, nhưng chỉ
nh́n sơ qua thôi, tôi khó mà nhớ cho được. Cho nên cuối cùng,
tôi phải nh́n kỹ vào áo kimono để nhớ.
Khoảng vào chiều hôm thứ hai hay thứ ba của lễ tang, tôi thấy
một chiếc kimono xuất hiện trên ngưỡng cửa, chiếc kimono làm tôi
ngơ ngác v́ nó quá đẹp, đẹp nhất trong số khách đên viếng. Chiếc
áo có màu tối v́ người mặc đến dự lễ tang ? nền vải màu đen ?
nhưng các h́nh trang trí trên áo có màu lục và màu vàng bao
quanh lai áo và tà áo, khiến cho cái áo trông rất đẹp. Tôi nghĩ
nếu các bà các cô, vợ con của ngư phủ ở làng Yoroido, trông
thấy, chắc họ sẽ hết sức kinh ngạc. Người khách có mang theo một
cô hầu khiến tôi nghĩ bà ta chắc là chủ pḥng trà hay chủ một
nhà kỹ nữ nào đó, v́ rất ít cô nàng geisha nào bỏ ra nhiều tiền
để mua người hầu như thế. Trong khi cô ta nh́n vào bàn thờ thần
ở cửa ra vào, tôi chợt nghĩ đến bức tranh cuốn treo trong pḥng
bà D́, trên bức tranh vẽ h́nh người kỹ nữ bằng mực Tàu từ thời
Hán cách đây một ngàn năm. Cô ta không sắc sảo như Hatsumono
nhưng nét mặt cô ta trông hoàn hảo đến nỗi không thể nào chê vào
đâu được. Và bỗng nhiên tôi nhận ra cô ta là ai.
Chính là Mameha, nàng geisha có chiếc kimono mà Hatsumono đă ra
lệnh cho tôi làm hỏng. Việc làm hỏng chiếc kimono của cô ta
không phải lỗi của tôi, thế nhưng tôi vẫn muốn độn thổ để cô ta
khỏi trông thấy ḿnh. Tôi cúi đầu thật thấp khi mời cô và người
hầu vào pḥng khách. Tôi nghĩ chắc cô ta không nhận ra tôi, v́
khi tôi đem áo trả cho cô, cô không nh́n thấy mặt tôi, mà cho dù
cô ta có thấy đi nữa, th́ thời gian trôi qua đă hai năm rồi.
Người giúp việc theo hầu cô ta bây giờ không giống cô gái lấy áo
kimono vào đêm ấy, và hơn nữa khi ấy cô ta đầy nước mắt. Khi cúi
chào họ ở pḥng khách để đi lui ra ngoài, tôi thấy ḷng nhẹ
nhơm. Hai mươi phút sau, khi Mameha và chị hầu chuẩn bị ra về,
tôi t́m giày của họ, sắp trước cửa vào, đầu vẫn cúi thấp, và
ḷng lo sợ như hồi năy. Khi chị hầu kéo cửa mở ra, tôi cảm thấy
điều lo sợ đă qua. Nhưng thay v́ đi ra, Mameha cứ đứng ở cửa.
Tôi bắt đầu lo. Tôi sợ trí óc của tôi không điều khiển được cặp
mắt, v́ mặc dù tôi không muốn ngước lên nh́n mà cặp mắt vẫn tự
động ngước lên. Tôi hoảng khi thấy Mameha đang nh́n tôi.
- Này bé, em tên ǵ? ? Cô ta hỏi, với giọng nói mà tôi cho là
rất nghiêm nghị. Tôi nói cho cô ta biết tôi tên Chiyo.
- Đứng lên một lát xem nào, Chiyo. Tôi muốn xem em cho biết. Tôi
đứng dậy theo lời cô ta yêu cầu nhưng mà giá tôi có tài biến hóa
để biến mất, tôi sẽ làm ngay.
- Đứng yên, tôi muốn xem em một lát ? cô ta lại nói ? Em làm ǵ
như đứng không vững thế? Tôi ngẩng đầu lên, nhưng không ngước
mắt. Khiến cho Mameha thở dài, biểu tôi ngước mắt nh́n cô ta.
- Cặp mắt tuyệt quá! ? Cô ta thốt lên ? Tôi mơ có cặp mắt như
thế này quá! Này Tatsumi, cô gọi màu mắt này là màu ǵ?
Chị hầu quay vào trong cửa, nh́n tôi và đáp:
- Thưa cô, màu xanh xám.
- Tôi cũng thấy thế. Này, cô biết có bao nhiêu con gái ở Gion
này có cặp mắt như thế này? Tôi không biết Mameha nói với tôi
hay với Tatsumi, nhưng không ai trả lời. Cô nh́n tôi, nét mặt
rất kỳ lạ - chú ư tập trung vào cái ǵ đấy trên mặt tôi. Rồi cô
ta chào ra về, và tôi thấy nhẹ cả người.
Lễ an táng Bà Ngọai được tổ chức va khoảng tuần sau, thầy bói
chọn giờ vào buổi sáng. Sau đó, chúng tôi thu dọn nhà cửa lại
cho ngăn nắp, nhưng có nhiều thay đổi, bà D́ chuyển xuống ở tại
pḥng Bà Ngọai, c̣n Bi Ngô ? bây giờ đă tập sự làm geisha khá
lâu rồi ? lên ở pḥng bà D́ ở tầng hai. Nhà có thêm hai gia nhân
mới, họ ở tuổi trung niên và rất khỏe mạnh. Kể ra th́ Mẹ nuôi
thêm người cũng lạ, nhưng nhà kỹ nữ mà người như thế này là ít,
sở dĩ lâu nay ít là v́ Bà Ngoại không chịu được cảnh đông đúc
trong nhà.
Việc thay đổi cuối cùng là Bí Ngô được miễn làm những công việc
lặt vặt. Cô ta được dành nhiều th́ giờ để luyện tập những bộ môn
mà geisha cần biết. Thường thường các cô không được dành nhiều
th́ giờ như thế, nhưng Bí Ngô học hành chậm chạp nên cô ta cần
có thêm nhiều thời gian hơn. Thỉnh thoảng tôi nh́n cô ta quỳ
trên hành lang gỗ tập đàn, cái lưỡi thè ra một bên mệng như muốn
liếm cái má cho sạcn. Mỗi khi nh́n thấy nhau, cô ta mỉm cười với
tôi một cách dịu hiền và tử tế. Thế nhưng tôi thấy khó mà chịu
đựng sự kiên nhẫn trong cuộc sống, sự kiên nhẫn nặng trĩu, bắt
ta đợi chờ cánh cửa tương lai mà măi không hé mở, trông mong măi
một cơ may xảy đến. Nhiều đêm khi đi ngủ, tôi lấy chiếc khăn của
ông Chủ tịch cho tôi, mở ra ngửi mùi phấn thơm. Tôi cố xua đuổi
tất cả những h́nh bóng khác ra khỏi đầu óc, mà chỉ giữ lại h́nh
ảnh của ông ta, giữ lại cảm giác nắng ấm trên mặt tôi và bức
tường đá nơi tôi ngồi khi gặp ông ta. Ông ta là vị Bồ đề Đạt ma
có ngàn tay sẽ giúp tôi. Tôi không tưởng tượng được sự giúp đỡ
của ông ta sẽ ra như thế nào, nhưng tôi cầu nguyện sự giúp đỡ đó
mau đến.
Sau ngày Bà Ngoại chết được một tháng, một hôm, chị giúp việc
mới đến t́m tôi báo cho tôi biết có khách đứng đợi ng̣ai cửa.
Hôm ấy là một buổi chiều tháng mười mà lại nóng thật kỳ la,
người tôi nóng chảy mồ hôi ướt mèm, v́ tôi dùng máy hút bụi quay
tay để làm vệ sinh mấy chiếc chiếu cói trên pḥng mới của Bí
Ngô, cái pḥng của bà D́ trước đây, Bí Ngô có thói quen ăn vụng
bánh tráng ngô trên lầu, cho nên chiếu thảm phải làm vệ sinh
luôn. Tôi lấy khăn ướt lau qua người rồi chạy xuống nhà dưới,
thấy một thiếu nữ đứng ở trước cửa, mặc kimono gia nhân. Tôi quỳ
xuống cúi chào chị ta. Chỉ khi tôi nh́n chị ta lần thứ hai, tôi
mới nhận ra chị là người hầu thoe Mameha đến nhà chúng tôi mấy
tuần trước đây. Thấy chị ta ra dấu cho tôi bước ra ngoài cửa,
tôi bèn mang guốc vào, đi theo chị ta ra đường.
- Chiyo, thỉnh thoảng cô có đi làm những công việc lặt vặt ở
ngoài không? ? Chị ta hỏi. Chuyện tôi bỏ trốn đă qua lâu rồi,
cho nên tôi không bị nhốt trong nhà nữa. Tôi không biết tại sao
chị ta lại hỏi thế, nhưng tôi cũng trả lời tôi có đi.
- Tốt ? chị ta đáp ?cô thu xếp để chiều mai đi ra ngoài làm việc
lặt vặt lúc ba giờ và đến gặp tôi tại chiếc cầu vồng nhỏ bắc qua
suối Karakawa.
- Thưa chị vâng ? tôi đáp ? nhưng xin phép hỏi chị lư do để làm
ǵ ạ?
- Ngày mai sẽ biết, được không? ? chị ta đáp, lỗ mũi hơi nhăn
lại khiến cho tôi tự hỏi không biết có phải chị ta trêu chọc tôi
hay không.
Tôi không mấy vui khi nghe chị hầu của Mameha yêu cầu tôi gặp
chị ta,v́ tôi nghĩ có lẽ chị ta gọi tôi đên đấy để cho Mameha
mắng tôi v́ việc tôi đă làm. Nhưng dù thế, ngày hôm sau tôi nói
Bí Ngô sai tôi đi làm công việc ở ngoài, một công việc không cần
phải gấp lắm. Cô ta sợ gặp chuyện rắc rối, nhưng sau khi nghe
tôi hứa sẽ t́m cách trả ơn, cô ta liền bằng ḷng. V́ thế vào
khoảng ba giờ, cô ta gọi tôi:
- Chiyo ơi, làm ơn đi mua cho tôi vài sợi dây đàn và vài tạp chí
viết về Kabuki được không? ? Cô ta được lệnh phải đọc tạp chí về
Kabuki để trau giồi kiến thức. Rồi tôi nghe giọng cô ta cất lên
to hơn - Được không, thưa D́? Nhưng bà D́ không đáp v́ bà đang
ngủ trưa trên lầu.
Tôi ra khỏi nhà kỹ nữ, đi dọc theo suối Shirakawa đến cầu vồng
bắc ngang qua khu vực Motoyoshi-cho, quận Gion. V́ thời tiết
đẹp, ấm áp cho nên một số đàn ông sánh vai cùng các geisha đi
dạo chơi, ngắm nh́n anh đào rũ ngọn xơa những chùm hoa xuống
nước. Trong khi đứng đợi bên cầu, tôi ngắm nh́n một tốp du khách
nước ng̣ai đến tham quan ngắm cảnh ở quận Gion nổi tiếng. Họ
trông rất kỳ lạ, đàn bà th́ mũi to, áo dài và tóc màu sáng, đàn
ông th́ quá cao và quá tự tin, đi giày có gót cao gơ lóc cóc
trên vỉa hè. Một người đàn ông chỉ tôi cho những người khác
thấy, ông ta nói tiếng ngọai quốc và tất cả những người khác
quay qua nh́n tôi. Tôi cảm thấy luống cuống, giả vờ t́m kiếm cái
ǵ dưới đất để che mặt đi.
Cuối cùng chị hầu của Mameha tới, và trong lúc tôi đang lo sợ,
chị ta dẫn tôi đi qua cầu, dọc theo con suối đến đúng cổng nhà
mà Hatsumono và Korin đưa chiếc kimono cho tôi và bảo tôi đi lên
lầu. Thật bất công là sau một thời gian dài mà việc như thế này
lại xảy đến cho tôi một lần nữa, gây cho tôi thêm nhiều phiền
phức. Nhưng khi chị hầu đẩy cửa mở ra, tôi bước lên than lầu ánh
sáng lờ mờ. Lên đến đầu cầu thang, chúng tôi tháo giầy ra và đi
vào pḥng.
- Thưa cô, Chiyo đă đến - chị hầu nói lớn.
Rồi tôi nghe tiếng Mameha từ pḥng sau vọng ra:
- Tốt, cám ơn Tatsumi. Chị hầu dẫn tôi đến chiếc bàn gần cửa sổ,
tôi quỳ xuống trên một chiếc nệm và cố giữ vẻ b́nh tĩnh. Lát sau
một cô hầu khác mang cho tôi một tách trà- th́ ra Mameha có hai
cô hầu chứ không phải một. Tôi không ngờ lại được chủ nhà mời
trà như thế này. Chưa bao giờ có chuyện này xảy ra kể từ ngày
tôi được mời ăn cơm ở nhà ông Tanaka cách đây mấy năm, tôi cúi
người chào chị ta, uống vài hớp cho đúng phép xă giao. Sau đó
tôi ngồi một hồi lâu không biết làm việc ǵ khác ngoài việc lắng
nghe tiếng nước chảy róc rách từ các nguồn nước cao đổ xuống
suối Shirakawa ở ng̣ai.
Căn hộ của Mameha không lớn nhưng cực kỳ sang trọng, thảm trải
sàn rất đẹp và c̣n mới, chúng có màu vàng lục rực rỡ và thơm mùi
rơm. Nếu anh đă nh́n kỹ một chiếc thảm rơm, chắc anh thấy quanh
tấm thảm có viền vải, thường là bằng vải đen hay vải lanh đen,
nhưng chiếu ở đây được viền bằng lụa có hoa văn màu lục và vàng.
Trong một hốc tường gần đấy có treo một bức trướng chữ viết rất
đẹp, đó là quà tặng cho Mameha của nhà thư pháp nổi tiếng
Matsudaira Koichi. Dưới bức trướng, trên cái bệ trong hốc, những
cành hoa hồng dại nở rộ được cắm trong cái dĩa cạn có h́nh lập
thể màu đen tuyền.
Tôi thấy cái dĩa rất kỳ lạ, nhưng thực ra đấy là quà do Yoshida
Sakuhei tặng cho Mameha, ông ta là nhà chế tạo gốm sứ theo
trường phái Seteguro vĩ đại, tác phẩm này sau chiến tranh thế
giới lần thứ hai trở thành tài sản quư báu của quốc gia.
Cuối cùng Mameha từ pḥng sau bước ra, mặc chiếc áo kimono kem
có h́nh vẽ ở lai áo rất đẹp. Trong khi cô ta đi đến bàn, tôi
quay người, cúi chào thật thấp, rồi khi đến bàn, cô ta quỳ đối
diện với tôi, uống một hớp trà do chị hầu mới bưng ra, rồi cô
nói:
- Nào..Chiyo? Tại sao cô không nói cho tôi biết chiều nay làm
sao cô rời được nhà kỹ nữ? Tôi chắc bà Nitta không thích gia
nhân đi làm công việc riêng vào giữa ngày như thế này.
Thật tôi không ngờ cô ta hỏi như thế. Tôi không biết nói sao,
mặc dù tôi biết không trả lời rất cù lần. Mameha nhấp trà, nh́n
tôi với vẻ mặt nhân ái trên khuôn mặt trái xoan ḥan hảo. Cuối
cùng cô ta nói:
- Chắc cô nghĩ tôi sẽ mắng cô chứ ǵ. Nhưng tôi chỉ muốn biết
việc cô đến đây có gặp phải chuyện ǵ rắc rối không. Tôi nhẹ
người khi nghe cô ta nói thế. Tôi đáp:
- Thưa cô không. Tôi được sai đi mua tạp chí Kabuki và dây đàn
Shamisen.
- Ồ tốt, tôi có nhiều các thứ ấy ? cô ta nói, rồi gọi chị hầu
bảo đi lấy một ít các thứ ấy đem đến để trước mặt tôi trên bàn ?
Khi cô về nhà, cô cứ việc đem về và không ai biết cô đi đâu. Bây
giờ cho tôi biết vài chuyện nhé. Khi tôi đến nhà kỹ nữ của cô để
phúng điếu, tôi có thấy một cô gái bằng tuổi cô.
- Chắc là Bí Ngô đấy. Có phải cái cô mặt tṛn không? Mameha hỏi
tôi tại sao gọi cô ta là Bí Ngô, tôi giải thích cho cô nghe.
Nghe xong cô ta bật cười.
- Cô Bí Ngô này, cô ta và Hatsumono sống với nhau ra sao?
- Thưa cô, theo tôi th́ Hatsumono xem Bí Ngô chẳng hơn ǵ cái lá
phất phơ ngoài kia.
- Có phải Hatsumono cũng đối xử với cô như thế không?
Tôi mở miệng định nói, nhưng tôi không biết nói ǵ. Tôi biết về
Mameha rất ít, bây giờ nói xấu Hatsumono cho người ngoài nghe
th́ quả không đúng đắn. Mameha h́nh như hiểu được tâm trạng của
tôi, v́ cô nói:
- Cô khỏi cần trả lời. Tôi biết Hatsumono đối xử với cô ra sao
rồi, đối xử như con rắn trước miếng mồi, tôi nghĩ như thế đấy.
- Xin phép hỏi cô, ai nói với cô như thế ạ?
- Không ai nói với tôi hết ? cô ta đáp ? Hatsumono và tôi biết
nhau từ khi tôi lên sáu và cô ta lên chín. Khi người ta nh́n một
sinh vật có tính xấu trong một thời gian dài như thế, th́ chuyện
biết sinh vật ấy hành động như thế nào không c̣n là chuyện lạ
lùng khó hiểu.
- Tôi không biết tôi đă làm ǵ khiến cho cô ta ghét tôi như thế.
- Dễ hiểu Hatsumono như dễ hiểu con mèo thôi. Con mèo thấy sung
sướng nằm phơi nắng ngoài sân khi không có những con mèo khác
bên cạnh. Nhưng nếu nó thấy có những con mèo khác chọc mũi vào
đĩa thức ăn của nó?Đă có ai kể cho cô nghe chuyện Hatsumono xua
đuổi cô Hatsuoki ra khỏi quận Gion chưa? Tôi bảo chưa nghe ai
nói hết.
- Hatsuoki là một cô gái rất xinh đẹp ? Mameha kể - cô ta là bạn
thân của tôi. Cô ta và Hatsumono là chị em. Nghĩa là hai người
được cùng một geisha huấn luyện, người geisha nổi tiếng này là
Tomihatsu, khi ấy bà đă già rồi. Hatsumono không ưa Hatsuoki,
khi hai người tập sự làm geisha, cô ta không chịu được việc để
cho Hatsuoki làm đối thủ của ḿnh. Cho nên cô ta phao tin khắp
Gion rằng có người đă thấy Hatsuoki làm chuyện đồi bại với một
cảnh sát. Dĩ nhiên chuyện này không có thực. Nếu Hatsumono đi
khắp Gion để kể chuyện này th́ chẳng ai tin. Ai cũng biết
Hatsumono ghen tị với Hatsuoki. Cho nên cô ta đă làm như thế
này, bất cứ khi nào cô ta gặp một người quá say ? một geisha hay
là một người hầu, hay bất kỳ một người đàn ông nào đến thăm
Gion, người nào cũng được ? cô ta đều rỉ tai câu chuyện bịa về
Hatsuoki cho họ nghe để ngày hôm sau người nghe không nhớ ra
Hatsumono là người kể. Chẳng bao lâu sau, cô Hatsuoki tội nghiệp
bị mang tiếng xấu, và Hatsumono chỉ cần sử dụng một vài mẹo vặt
nữa thôi là loại được Hatsuoki.
Tôi cảm thấy nhẹ người khi nghe có người khác nữa ngoài tôi đă
bị Hatsumono đối xử quá dă man như thế.
- Cô ta không chịu được cảnh có đối thủ - Mameha nói tiếp ? đấy
là lư do cô ta đối xử với cô như thế đấy.
- Thưa cô, chắc Hatsumono không xem tôi là một đối thủ. Tôi
không phải là đối thủ của cô ấy như vũng nước không thể là đối
thủ của đại dương.
- Trong các pḥng trà ở Gion th́ có lẽ không. Nhưng trong nhà
dạy kỹ nữ của cô th́?cô không lấy làm lạ tại sao bà Nitta không
nhận Hatsumono làm con sao? Nhà kỹ nữ Nitta hẳn là nhà giàu nhất
ở Gion không có người thừa kế. Khi nhận Hatsumono làm con, không
những bà Nitta giải quyết được vấn đề khó khăn này, mà bà ta c̣n
giữ hết của cải của Hatsumono cho nhà dạy kỹ nữ, không cho
Hatsumono một đồng ten nào, mà Hatsumono là một geisha rất thành
công! Chắc cô nghĩ là bà Nitta, người ham tiền như những người
khác, muốn nhận cô ta làm con từ lâu rồi. Hẳn phải có lư do ǵ
đấy chính đáng bà ta mới không làm thế, cô không thấy thế hay
sao?
Trước đây chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện này, nhưng sau khi
nghe Mameha nói, tôi cảm thấy tôi đă hiểu ra lư do. Tôi đáp:
- Nhận Hatsumono làm con chẳng khác nào thả con hổ ra khỏi
chuồng.
- Chắc đúng thế. Tôi nghĩ bà Nitta biết rơ việc nhận Hatsumono
làm con sẽ dẫn bà ta đến đâu, thế nào cô ta cũng t́m cách loại
bà mẹ ra. Nhưng dù sao, Hatsumono cũng là kẻ thiếu kiên nhẫn.
Tôi không tin cô ta có thể nuôi một con dế trong lồng mây. Sau
một vài năm, có thể cô ta sẽ bán số kimono của nhà kỹ nữ rồi rút
lui. Cô Chiyo, đấy là lư do Hatsumono ghét cay ghét đắng cô. C̣n
cô Bí Ngô, tôi không tin là Hatsumono sợ bà Nitta nhận cô ta làm
con.
- Cô Mameha, chắc cô c̣n nhớ cái kimono của cô bị làm hỏng? -
Chắc cô sẽ nói cô là người làm vấy mực lên áo.
- Dạ phải, thưa cô. Mặc dù tôi biết cô thừa hiểu Hatsumono âm
mưu việc này, nhưng tôi cứ hy vọng có ngày tôi sẽ xin lỗi cô v́
việc ấy.
Mameha nh́n tôi một hồi lâu. Tôi không biết cô ta nghĩ ǵ, nhưng
cuối cùng cô ta nói:
- Nếu cô muốn th́ cứ xin lỗi đi.
Tôi xích lui khỏi cái bàn rồi cúi người xuống thật thấp tận
chiếu, nhưng trước khi tôi nói lên lời xin lỗi, Mameha liền chặn
tôi lại. Cô ta nói:
- Giá cô là một nông dân đến thăm Kyoto th́ cúi người chào như
thế là quá đẹp. Nhưng v́ cô muốn trở thành người có giáo dục, cô
phải làm như thế này này. Hăy nh́n tôi này, xích lui xa cái bàn
thêm chút n |