|
Không trả
lời Linh, Trầm Tú cười ha hả rồi lầm bầm:
− Cái thằng “Dế mèn phiêu lưu ký” nầy bố láo thật ! Mình phải
vặt râu nó mới được.
Trác Linh tò mò, nhìn vào màn hình xem Trầm Tú… vặt râu Dế mèn
như thế nào, khi nó tự xưng là Bướm Trắng tinh khôi.
Tay bấm phím tài tình hơn các nhạc sĩ dương cầm đang thả hồn
theo nhạc, Trầm Tú thoăn thoắt gõ, từng con chữ không dấu hiện
lên:
− Dế ơi! Thật ra anh là dế lửa, dế than hay dế… chó? Sao anh gáy
dữ vậy?
Anh chàng Dế trả lời:
− Anh là dế cơm… loại siêu bự.
− Thế thì em sẽ bắt anh về vặt râu, bẻ cánh, bẻ chân, nhét hột
đậu phộng vào bụng rồi chiên bột nhậu chơi.
Anh chàng Dế phản pháo:
− Ác vừa thôi Bướm bà…
Trác Linh vừa buồn cười vừa tức. Cô quát vào tai Trầm Tú:
− Tao về trước à nha… Bướm bà.
Trầm Tú xụ mặt:
− Mầy cũng kêu tao là Bướm bà hả đồ quỷ?
Linh phẩy tay:
− Dế, bướm gì cũng là côn trùng. Mầy thôi đi cho tao nhờ.
Tú bĩu môi:
− Hứ! Bữa nay mầy hiền quá nhỉ!
Dứt lời, con bé tiếp tục nhấn phím:
− Chào dế con. Bà bay đây!
Uể oải, Tú vươn vai đứng dậy:
− Đi kiếm bò bía ăn mầy. Tao cũng đói rồi. Ngồi ở đây đã hơn hai
chục phút, vậy mà không bói ra được đứa nào hợp rơ. Những kẻ
chân chính, lãng mạn chỉ thấy cái Nick Dế mèn là được. Ấy vậy mà
nó nói vài ba câu đã lòi đuôi ba đá, lưu manh.
Trác Linh buột miệng:
− Mầy có hiền lành gì khi xưng là bà với nó.
Trầm Tú cười toe:
− Ôi dào! Chơi thôi mà, xưng gì thấy… đã miệng thì xưng. Nhằm
nhò gì!
Hai đứa dắt xe ra phóng tới góc đường An Dương Vương - Nguyễn
Văn Cừ ăn bò bía.
Vừa xuýt xoa vì tương ớt cay, Trầm Tú vừa hỏi:
− Anh chàng “lãng tử” của mầy bận đi giang hồ rồi hả?
− Chắc vậy, nên đến hẹn nhưng chàng chẳng lại lên mạng như đã
hứa.
Tú cười cười:
− Hay nó lại lấy Nick name khác rồi chat với đứa khác, bỏ mặc
mầy trơ trơ với máy?
Trác Linh nhún vai:
− Chuyện đó chỉ có trời biết.
Rồi cô hóm hỉnh nhắc lại lời Trầm Tú lúc nãy.
− Chơi thôi mà. Nhằm nhò gì!
Hai đứa đang chụm đầu vào nhau trước đĩa bò bía thì một chiếc
Wave chở đôi đỗ xịch lại.
Hai thằng nhóc học phổ thông trên xe xuống ngồi cái bàn cạnh đó.
Một thằng mặt chi chít mụn cao giọng:
− Hai chục cuốn nghen.
Thằng kia hỏi:
− Ăn dữ vậy mậy?
− Thì tao là Dế cơm siêu bự mà. Ăn ít làm sao đủ sức chửi nhau
với con Bướm trắng tinh khôi quỷ sứ kia.
Trầm Tú trợn tròn mắt nhìn thằng nhóc mặt mụn như nhìn người
ngoài hành tinh.
Nó rít lên vào tai Linh:
− Đồ dế choắt! Tao bị sốc thiệt mà!
Trác Linh ôm bụng cười ha hả làm Trầm Tú càng quê thêm. Con bé…
dứt nốt cuốn bò bía cuối cùng rồi bảo:
− Về mầy!
Trác Linh nheo mắt:
− Nhìn kỹ dung nhan chàng Dế Mèn của mầy chưa?
Trầm Tú nghiến răng:
− Cỡ thằng quỷ nhỏ đó tao nắm râu quay mòng mòng cho nó chóng
mặt hết thấy đường gáy luôn.
Linh nhìn hai thằng bé:
− Biết đâu, nó cũng đang đòi ép “Bướm trắng tinh khôi” vào vở
đấy!
Tú bĩu môi:
− Nhìn tướng nó ăn đủ biết nó thiếu sự lãng mạn của tâm hồn rồi,
làm gì biết nghĩ tới chuyện ép bướm vào vở. Đồ oắt tì thúi!
Trầm Tú thở dài, giọng rền rĩ:
− Người trong mộng của tao đang ở đâu nhỉ?
Trác Linh đập mạnh vào tay nó:
− Có người yêu rồi mà còn mơ tới người trong mộng nào nữa. Tao
thật không hiểu nổi mầy.
Trầm Tú nhấn mạnh:
− Đó là người yêu tao chớ người ta yêu vẫn chưa xuất hiện.
Quay sang Linh, Tú vênh váo:
− Một khi tao chớp mắt, cười duyên với đứa nào thì đứa đó thành
cái đuôi của tao ngay. Tao chán chúng lắm rồi, nên mới tìm những
đứa trên mạng xem sao. Ai ngờ… Đúng là tình ảo.
Trác Linh cười:
− Ảo đâu mà ảo. Anh Dế mèn của mầy đang ngồi xơi bò bía kia kìa.
Trầm Tú nạt:
− Dẹp nó đi mầy!
Hai đứa đèo nhau về. Tới ngã ngõ, Linh dừng xe cho Trầm Tú vào
nhà. Cô đi một đoạn đường nữa mới tới giang sơn của mình.
Gia đình Linh đang ở trong một biệt thự khá cũ kỹ, rêu phong,
xây đầu từ hồi Pháp. Xung quanh nhà là một sân vườn khá rộng lúc
nào cũng mát rượi cây xanh. Trước đây khu vườn rất im ắng, nhưng
bây giờ thì không. Vì mưu sinh bác Bình đã biến nó thành quán cà
phê sân vườn. Quán mở cửa từ sáu giờ sáng đến tận mười một, mười
hai giờ đêm nên chim chóc, bướm ong gì cũng bay sang chỗ khác
lánh nạn.
Khu vườn bây giờ chỉ còn gió, gió ở tầng cao trên vòm gác của
Linh và gió làm quay tròn những chiếc lá khô trên sân khiến
chúng trông như đang múa.
Bọn con trai và con gái đang yêu nhau rất hay đưa nhau vào đây.
Chúng gọi quán nhà Linh là quán lá. Bác Bình thấy cái tên hay
hay đã vịn vào đó để chẳng nhọc công quét lá mỗi ngày. Bác để
mặc lá xào xạc dưới chân và lãng mạn rơi trên vai, trên tóc
những kẻ đang đắm đuối vì yêu. Bác bảo nhờ lá, quán mới đông
khách, vậy sao lại quét lộc trời cho ấy đi?
Từ khi sân nhà thành Quán Lá, mọi người trong gia đình Linh phải
sử dụng cửa sau để ra vào. Đi bằng cái cửa nhỏ nầy cô khỏi phải
đụng những cái bàn, nơi những cặp tình nhân thường ngã đầu vào
nhau thì thầm. Dĩ nhiên Trác Linh cũng sử dụng cái cửa bé xíu đó
vì cô thấy ngại mỗi khi cô vô tình bắt gặp những kẻ đang yêu
nhau đang bày tỏ tình cảm với nhau sâu đậm quá.
Chạy xe vào tận cuối sân, Linh dắt nó vào gian bếp rộng, khoá
cẩn thận rồi mới lên gác, vào căn phòng có ô cửa sổ tò vò của
mình. Giờ nầy cả ba mẹ lẫn anh Thuần vẫn chưa về, Linh có quyền
được mơ mộng một chút trước khi xuống bếp làm cơm chiều cho cả
nhà.
Mà cô sẽ mơ mộng gì nhỉ?
Nhìn xuống sân qua ô cửa nhỏ, tới những tàn cây xanh lá, cô nghĩ
tới anh chàng Lãng tử. Liệu anh ta là ai nhỉ? Biết đâu chừng
chàng cũng là một “Thị Mẹt” như Linh, hoặc là một thằng nhóc học
lớp chín, lớp mười như thằng choắt Dế Mèn của nhỏ Trầm Tú?
Có lẽ Linh nên thôi cái trò vào tiệm ngồi chat ấy là vừa. Đã tốn
thời gian, lại tốn thêm tiền mà vô bổ. Nhưng có trò chơi nào
không tốn thời gian đâu? Nếu nói chat vô bổ cũng chưa hẳn đúng.
Rõ ràng ngồi một chỗ, Linh có thể làm quen, thậm chí trò chuyện
cùng lúc với nhiều người. Vui quá đi chứ và cười nhiều quá đi
chứ. Chỉ riêng khoản cười thôi đã đáng giá rồi. Vậy tại sao
không tiếp tục cùng chàng Lãng tử lãng du, bồng bềnh trong thế
giới ảo đó. Lãng tử trò chuyện có tâm hồn lắm, chứ đâu chỉ những
câu đốp chát vớ vẩn như thằng Dế Mèn hay kế huỷ diệt đầy bạo lực
của nhỏ Trầm Tú.
Thôi thì vui được lúc nào hay lúc đó. Trác Linh nhìn những tàn
cây, nghe tiếng cành lá thì thào trước gió và khe khẽ đọc:
Tôi là con gái
Hồn như lá cây
Chút tình thơ dại
Xanh xao tháng ngày…
Rồi không biết có ai nhìn lá mà nghĩ vẩn vơ như mình không.
oOo
Trác Linh sốt ruột nhìn đồng hồ:
− Giờ nầy ba mẹ vẫn chưa về. Hai người đi đâu vậy nhỉ? Anh Hai
biết không?
Mắt không rời màn hình, anh Thuần bảo:
− Ông, bà ai cũng có việc riêng. Mầy thắc mắc làm chi. Ông bà cụ
không đi lạc đâu mà sợ.
Trác Linh bĩu môi:
− Nói như anh thì nói làm gì. Vô trách nhiệm.
Thuần cười khẩy:
− Tao hổng dám có trách nhiệm với người lớn rồi à… Lạng quạng bị
đòn như chơi.
Trác Linh ngạc nhiên:
− Sao lại bị đòn? Em không hiểu.
Thuần im lặng. Một lát sau anh phẩy tay:
− Anh đang làm việc. Mầy lải nhải hoài phiền quá! Tao đánh sai
vài con số là đi đời.
Trác Linh hỏi tới:
− Bộ ba mẹ có chuyện gì hả?
− Chuyện gì đâu ngoài việc phải đi giao tiếp nên vê trễ. Đã bảo
đừng hỏi nữa mà.
Trác Linh xịu mặt xuống. Cô ấm ức vớ quyển Tiếp Thị Gia Đình lật
xem các quần áo thời trang và biết mình chả đời nào đủ tiền sắm
chúng.
Điện thoại reo. Thuần bảo:
− Chắc mẹ gọi đó. Em nghe đi.
Trác Linh nhấc máy và nghe giọng một người lạ:
− Xin lỗi, phải nhà của Thuần không?
− Dạ phải ạ.
− Cho tôi gặp Thuần…
− Dạ anh chờ máy…
Hất mặt về phía ông anh, Trác Linh bảo:
− Kiếm anh kìa!
− Ai vậy?
− Em không biết. Giọng ông nào lạ hoắc hà!
Thuần cầm ống nghe:
− Mầy hả Phỉ. Sao, có gì không?
Trác Linh nhún vai, chắc là bạn mới. Cô chưa nghe cái tên Phỉ
nầy bao giờ. Chả biết lão Phỉ đó nói gì mà anh Thuần… ờ liền
miệng. Anh Hai của Linh đã đi làm được mấy năm, mặt mày cũng
sáng sủa đẹp trai, khổ nỗi lại rất kén chọn nên chả có cô nào.
Bạn của Linh đứa nào ông anh cũng chê. Nhưng nói chuyện với con
trai anh lại rất rôm rả. Rôm rả y như bây giờ…
Buồn tình cô bước ra sân sau, nơi đã được ngăn với sân trước của
quán Lá bằng một hàng rào gỗ. Giờ nầy quán đã vắng khách. Bác
Bình và chị Hạ đang dọn dẹp. Mở cửa rào, Linh bước sang.
Vừa thấy cô, bác Bình đã hỏi:
− Ba mẹ chưa về à?
Trác Linh bỗng khó chịu dù biết bác ấy chả có ý gì khi hỏi thế.
− Vâng, chưa ai về cả.
Nhật Hạ ngồi sau quày hỏi vọng ra:
− Thằng Thuần đâu?
− Ảnh đang ngồi trước máy.
− Ủa, tao tưởng nó đi với thím Hài chớ!
Trác Linh tò mò:
− Ảnh đi làm chi khi mẹ em đâu có biểu.
Nhật Hạ định nói gì đó, nhưng bác Bình đã hắng giọng:
− Tính tiền bàn số bảy chưa?
− Dạ rồi.
Bác Bình nhấn mạnh:
− Vậy thì thôi. Đừng nhiều chuyện nữa.
Nhìn Linh, bà bảo:
− Con Linh vào nhà đi. Mẹ mầy không thích mầy ra đây đâu.
Trác Linh bỗng đổ bướng:
− Nhưng con thích.
Bà Bình dài giọng:
− Ngon há! Quán xá làm hư người đấy con. Ba mẹ mầy có ưa gì cái
quán cà phê nầy.
Linh vênh mặt lên:
− Không cho ngồi quán nhà, con ngồi quán chợ, ba mẹ làm sao biết
được.
Nhật Hạ cười toe:
− Chịu chơi nghen. Lại đây ngồi quầy với tao.
Trác Linh hăm hở bước tới ngồi kế Hạ, cô nói nửa đùa nửa thật:
− Hôm nào bác cho con một chân chạy bàn, thay vì thuê mấy đứa
nhóc khác.
Bà Bình bĩu môi:
− Cho ba mầy chửi tao hả?
Trác Linh nói:
− Nếu con xin ba mẹ được, bác phải nhận con đó.
− Thì mầy cứ xin ba mẹ đi đã, quán nầy có biến đi đâu mà lo.
− Bạn con thiếu gì đứa làm thêm, nó giao cơm hộp, dạy kèm để
kiếm tiền. Ba mẹ chả cho con làm gì, nghĩ cũng chán.
Nhật Hạ trợn mắt:
− Ở không ăn học mà than chán. Đúng là ngu. Mấy thằng chạy bàn
cho quán mình, thằng nào cũng rên như bọng. Chúng nó bảo về tới
nhà là ngủ như chết, đôi lúc vào lớp còn ngủ gục, chả tiếp thu
bài vở nhưng vì nghèo phải vừa học vừa làm chớ có sung sướng gì
mà đòi làm việc.
Trác Linh nói:
− Bù lại tụi nó được tự do theo ý muốn.
Bà Bình dập ngay:
− Dẹp cái tự do kiểu thích nổi loạn của mầy đi. Hừ, ăn chưa no,
lo chưa tới mà ham kiếm tiền. Muốn kiếm tiền phải căn cơ ăn học.
Như thằng Thuần, tốt nghiệp xong bây giờ tha hồ kiếm tiền.
Nhật Hạ nhìn bà:
− Có Linh ngồi chơi với con rồi, mẹ vào nghỉ đi. Không lại bảo
nhức lưng.
Bà Bình lừ lừ:
− Hừ! Đuổi tao vào để bọn bây thì thầm chuyện trai gái chứ gì!
Chị Hạ tỉnh queo:
− Đó là… vấn đề của tụi con. Giờ còn trẻ mẹ không cho thì thầm
chuyện trai gái, sau nầy đừng rên rỉ: “Sao con tôi ế thế nầy hở
trời” nhé!
Bà Bình liếc Nhật Hạ và Trác Linh một cái muốn tét cả mí mắt.
− Con gái gì ăn nói vô duyên.
Nhật Hạ và Trác Linh cười hì hì.
Đợi bà Bình bước lên mấy bậc tam cấp để vào nhà xong, Linh hỏi
ngay:
− Anh Chuẩn đâu, hôm nay không thấy tới ngồi đồng?
Hạ thản nhiên:
− Công tác ở Mỹ Tho rồi.
− Mỹ Tho gần xịu mà cũng nghỉ đêm lại sao? Bà coi chừng đó.
Nhật Hạ nhún vai:
− Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Tao có thấy đường thấy xá gì đâu
mà coi chừng. Hơn nữa tao không muốn cột chân cột cẳng đàn ông.
Trác Linh nịnh:
− Em nói vậy thôi chớ anh Chuẩn mê chị thấy mồ.
Nhật Hạ hiu hiu tự đắc:
− Tao đố lão Chuẩn dám léng phéng. Lão sợ mất tao ngay ngáy thì
có. Bởi vậy tối nào cũng tới đây ngồi để giữ bồ. Tao chỉ cần
cười tí tí với gã nào là mặt lão chảy dài ra.
Trác Linh chép miệng:
− Tội nghiệp! Anh Chuẩn ghen quá hoá khổ.
Nhật Hạ ra vẻ rành đời:
− Ai yêu lại chả ghen. Mầy cứ thử có một gã đi rồi biết. À… mầy
còn chat với thằng Lãng tử gì đó không?
Trác Linh gật đầu:
− Còn.
− Có định hẹn gặp mặt không?
− Chuyện đó cứ từ từ. Không biết mặt nhau xem ra lại hay.
Nhật Hạ lắc đầu:
− Anh Chuẩn bảo không gì vô bổ bằng chat. Tao thấy vậy mà đúng.
Trác Linh phản ứng:
− Chị nói vậy chớ thiên hạ rủ nhau đi chat rần rần. Bữa nào chị
đi với em một lần. Vui thấu trời luôn.
Nhật Hạ ngần ngừ:
− Thôi đi mầy, đừng xúi dại. Ông Chuẩn hổng khoái ba cái vụ đó
đâu.
Linh hấp háy mắt:
− Chị không nói, em không nói sao ổng biết. Để em đặt tên cho
chị nghen… Nàng tiên cá, Đoá quỳnh hư ảo, hay Mắt nai mười tám?
Nhật Hạ kêu lên:
− Tao mà mười tám nỗi gì.
Trác Linh cười toe toét:
− Không chịu mười tám, vậy lấy Nick name là Tuổi mười ba đi.
Nghe cũng thơ lắm đó.
Nhật Hạ gõ lên đầu Linh cái cốp:
− Thơ cái đầu mầy. Suốt ngày chỉ ham chơi. Vô tư như mầy sướng
thật!
Trác Linh hỏi:
− Sướng sao chị không vô tư?
Giọng Nhật Hạ trịnh trọng:
− Có bồ rồi không được vô tư. Bộ mầy chưa từng nghe hai câu:
“Em vô tư, tôi vô tư . Ta vô tư quá làm hư cuộc tình”
sao? Hà! Đã yêu phải biết tự hoàn thiện mình, không vô tư được
đâu em.
Trác Linh cãi:
− Tự hoàn thiện đâu có nghĩa là không được vui chơi chút chút.
Ngày mai chị đi với em.
Nhật Hạ lắc đầu nguầy nguậy:
− Không được. Đã bảo lão Chuẩn ghét ba cái vụ nầy lắm. Mầy nhớ
trước mặt lão đừng nhắc tới chuyện chát chét gì cả nghen.
Linh tủm tỉm:
− Hổng ngờ… ông cu ấy có uy đến thế. Không nhắc thì thôi, chị
khỏi phải lo.
Rồi cô sốt ruột:
− Ba mẹ vẫn chưa về. Kỳ ghê!
Nhật Hạ ngập ngừng mãi mới hỏi:
− Dạo nầy ba mẹ mầy có gây lộn không?
Linh lắc đầu:
− Không. Sao chị lại hỏi vậy?
Nhật Hạ ậm ự:
− Tao thấy hai người mạnh ai nấy về trễ.
Trác Linh chưa kịp hỏi tiếp thì nghe giọng anh Thuần vọng ra:
− Linh! Điện thoại…
Đứng bật dậy, Linh chạy vội về nhà.
Giọng nhỏ Trầm Tú vang lên:
− Mầy đang làm gì?
− Tao đang ngoài quầy với chị Hạ.
− Quán còn đông không?
− Giờ nầy vắng rồi. Mầy hỏi chi vậy?
Trầm Tú nói:
− Tao vừa ở quán Trung Nguyên với Hoá.
Trác Linh mỉa mai:
− Vui nhỉ! Ý là luôn mồm chê hắn.
− Thì đi cho đêm bớt dài vậy mà. Và đêm nay tao sợ mình sẽ không
ngủ được.
Linh ngạc nhiên:
− Đã xảy ra chuyện gì?
Con bé có vẻ xúc động:
− Tao đã gặp một người.
Trác Linh tò mò:
− Tao không biết. Nhưng vừa nhìn thấy hắn tao đã bị choáng vì vẻ
đẹp rắn rỏi, phong trần và lạnh như băng của hắn.
− Mầy gặp… thằng đó ở đâu?
Giọng nhỏ Tú trầm xuống:
− Ngoài đường, ngay ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Hắn chạy nhanh nên
thắng rít lại sát chân tao khi đèn đỏ bật lên. Đang ngồi sau
lưng Hoá, tao giật mình quay lại định cự. Ai ngờ khi thấy gương
mặt lạnh lùng, mái tóc hơi dài bay ra sau của gã trai phóng
chiếc Win bụi bặm đầy dũng mãnh, tao nhói cả tim. Tưởng xỉu tới
nơi không thôi.
Trác Linh hỏi tới:
− Rồi sao nữa? Mầy có xỉu không?
Tú thở dài:
− Tao chưa kịp xỉu, đèn đã xanh. Hắn phóng vút đi như tên. Tao
hối Hoá chạy nhanh theo nhưng gã gà mờ chết nhát ấy đâu có dám.
Thế là mất dấu, thế là lạc nhau. Tao tuyệt vọng suýt khóc ròng
trên lưng Hoá. Suốt buổi bên ly cà phê, tao y như mất hồn. Mầy
thấy tao giống điên không?
Không trả lời, Trác Linh lại hỏi:
− Gã mặt lạnh đó có nhìn mầy không?
Trầm Tú rầu rĩ:
− Không hề! Trông hắn phớt đời lắm. Mà dân phớt đời thì có bao
giờ nhìn ai, thấy ai.
Suýt nữa Trác Linh cười vào máy, nhưng cô đã kịp cắn môi lại khi
nghe giọng Trầm Tú thiểu não quá.
Con nhỏ lại thì thào đầy hoang mang:
− Tao bị… sét đánh phải không Linh?
Trác Linh nạt át lên:
− Ôi dào! Sét đánh sao mầy còn sống! Theo mầy thì gã cỡi chiếc
Win cực kỳ đẹp trai phải không?
− Ờ. Đẹp trai, quyến rũ. Con trai phải lạnh phải phớt mới đáng
để ngưỡng mộ chớ.
Trác Linh nói một hơi:
− Đã là con người ai cũng say mê cái đẹp. Mầy chả từng mê Đan
Trường đến mức nhịn ăn, để dành tiền coi ca nhạc rồi mua gấu
bông bự chà bá để tặng là gì! Bảo đảm mầy sẽ quên ngay gã Win
đó.
Trầm Tú thở dài mà nghe như rên:
− Chỉ sợ không được. Chắc tao đã yêu rồi.
Trác Linh cười:
− Làm gì có chuyện yêu hoang đường như vậy. Mầy tưởng tượng làm
chi cho khổ. Lo ngủ sớm đi.
− Tao uống cà phê đen sao ngủ được.
− Mầy lôi vở ra học bài, đừng nghĩ vẩn vơ nữa.
− Học gì nổi mà học. Linh nè, nhắm tao sẽ gặp lại hắn chứ?
Trác Linh nhịp chân:
− Đương nhiên vì trái đất tròn mà. Chỉ sợ lâu quá mầy hổng nhận
ra hắn đó chớ.
Trầm Tú gắt:
− Tao muốn gặp liền kìa, chớ để lâu thì nói gì.
− Chà! Vụ nầy mầy hỏi thầy bói chớ đừng hỏi tao.
Trầm Tú dỗi:
− Có đứa bạn như mầy chán thật. Lúc cần được an ủi, toàn nghe
lời nói ra. Mầy phải bạn tao không vậy?
Trác Linh cau mày:
− Hỏi câu dễ xa nhau quá. Tao thấy mầy đang điên, có lẽ vì bị
sét đánh. Lời khuyên của tao là: “Bớ Trầm Tú mau lay tỉnh, nếu
không lỡ gặp lại gã mặt lạnh, mầy sẽ không nhận ra gã đó”.
Trầm Tú lên giọng:
− Đúng là mầy chưa yêu nên chưa biết. Người ta không bao giờ
quên được gương mặt người gọi là một nửa của mình. Tao sẽ bảo
Hoá giới thiệu cho mầy một gã để mầy khôn ra.
− Cám ơn mầy. Tao sẽ tự kiếm. Thôi nhé!
Trầm Tú cười, giọng kẻ cả:
− Tao nói chơi mà mầy tự ái hả? Tại sao thấy mầy không ai theo
nên mới…
− Tao hiểu mà. Thôi nha, mẹ tao gọi.
Rồi không đợi Tú nói thêm lời nào, Trác Linh gác máy, lòng ấm ức
vì kiểu cách của Trầm Tú. Con bé rất tự cao vì nó luôn vượt trội
Trác Linh mọi mặt, nhất là khoản quen con trai. Trầm Tú rất dạn
dĩ trong giao tiếp nên có rất nhiều… đuôi bám theo. Với gã trai
nào nó cũng ỡm ờ, lơ lửng nên hầu như lúc nào Tú cũng có người
ái mộ. Tú lấy đó làm hãnh diện, nó luôn ta đây với bọn con gái
chung trường. Tuy vậy với riêng Linh, người được nó xem là bạn
thân, Tú vẫn than chưa có được người trong mộng.
Thật tình Trác Linh không hiểu “Người trong mộng” của Tú có điểm
gì độc đáo, để nó luôn mồm chê những cái đuôi đang đeo bám. Giờ
thì rõ rồi. Đó là một gã có hình thức đẹp, nhưng lạnh lùng, kiểu
các nhân vật nam trong phim Hàn Quốc. Còn tâm hồn gã thì sao
nhỉ?
Trác Linh nhún vai. Tự dưng lại đi thắc mắc về một gã thoáng qua
của Trầm Tú. Không khéo giờ nầy nó đã quên khuấy gã ta để mơ về
người trong mộng khác rồi.
Có tiếng xe phía sân sau rồi tiếng mẹ vang lên:
− Thuần dẫn xe vào cho mẹ.
Trác Linh lon ton chạy ra:
− Để con dẫn. Anh Thuần đang ngồi ở máy. Ảnh không đứng dậy đâu.
Bà Hài đi phớt ngang, Trác Linh chun mũi:
− Mẹ uống rượu à?
− Ờ… một vài ly xã giao ấy mà.
− Nhưng mẹ chạy xe ban đêm nguy hiểm lắm.
Trác Linh dẫn xe vào bếp, lên nhà trên cô thấy bà Hài đang ngồi
trên salon, mặt thừ ra như bận nghĩ ngợi điều gì quan trọng.
Linh hỏi:
− Sao dạo nầy mẹ hay đi về trễ vậy? Lại còn uống rượu nữa. Có
chuyện gì làm mẹ buồn à?
− Chuyện gì đâu. Lâu lâu mẹ gặp bạn mà.
Không nói hết câu, bà đứng dậy đi một mạch về phòng.
Bà Bình từ trước bước vào:
− Mẹ mầy sao thế?
− Con không biết.
Đứng tần ngần trong căn phòng, Trác Linh cứ ngỡ mình đang đứng ở
nơi nào rất lạ. Trái tim vốn nhạy cảm của cô thấy ngay có chuyện
gì đó xảy đến, nhưng mọi người không muốn cô biết.
Trác Linh hỏi:
− Bác biết chuyện gì đó của mẹ con phải không?
Bà Bình gạt ngang:
− Suốt ngày tao chúi mũi vào quán xá, làm sao biết chuyện gì của
mẹ mầy. Hỏi vớ vẩn!
Dứt lời, bà đẩy cửa bước xuống sân trước. Quán vẫn còn vài ba
đôi ngồi gục đầu vào nhau. Trác Linh bỗng dưng thấy cô đơn lạ
lùng. Cô quay vào, tới chỗ anh Thuần. Nhìn ông anh cắm cúi bên
máy tính, Linh ngao ngán thở dài vì biết mình không tâm sự gì
được với anh. Đã tới lúc Linh phải gấp rút tìm cho mình một
người yêu. Nhưng người đó ở đâu, tìm anh ta bằng cách nào, Trác
Linh không biết.
oOo
Cả lớp đang im phăng phắc, bỗng có tiếng chuộng điện thoại di
động tí toe vang lên nghe hết sức chướng, khiến giáo viên đang
giảng bài phải khó chịu ngừng lại.
Trầm Tú vội cho tay vào giỏ xách tắt máy rồi tủm tỉm cười với lũ
bạn ngồi gần.
− Sorry nghen! Tao tưởng đang để máy ở chế độ rung không hà. Ai
ngờ… phiền thật!
Thuỷ Trúc bĩu môi:
− Xin lỗi thầy kìa, chớ bọn tao thì ăn thua gì với cái điệu nhạc
chuông quê mùa ấy.
Một giọng khác vang lên thật khẽ nhưng cũng thật chua.
− Muốn khoe của thì nói phứt cho rồi. Bày đặt chảnh! Di động đó
rẻ như bèo mà cũng làm bộ.
Trầm Tú đỏ mặt hậm hực. Trác Linh thản nhiên nắn nót tiêu đề vờ
như không nghe gì cả.
Trầm Tú nghiêng đầu rỉ vào tai cô:
− Bọn nhỏ mọn luôn ganh tỵ với những ai hơn nó. Nhưng liệu chúng
làm gì được tao ngoài việc nhìn và ganh tỵ.
Trác Linh làm thinh. Tú lại thì thào tiếp:
− Một lát hết tiết tao sẽ nhấn thử chuông cho nó ò e í e thoải
mái. Thử mấy con ranh ấy làm gì được tao nào.
Linh nhăn mặt khi cứ nghe Tú lặp đi lặp lại câu: “Làm gì được
tao”…
Cô nghiêng giọng:
− Stop để tao ghi bài.
Trầm Tú vẫn chưa thôi:
− Bữa nay mầy cũng khó chịu như tụi nó, sao kỳ vậy?
Trác Linh không trả lời. Chỉ có cô là chịu nổi Trầm Tú, nhưng
bữa nay sức chịu đựng của cô hình như vượt ngưỡng rồi.
Hết tiền, Trầm Tú hăm hở lôi máy ra, con nhỏ điệu đàng lấy ngón
cái bấm lia lịa trên những ô số nhỏ xíu như một người sử dụng di
động đã lâu, dù nó mới được ông anh cho cái máy cũ cách đây vài
hôm.
Trầm Tú gọi cho Hoá. Nó nũng nịu đả đớt nghe ê cả răng. Bọn con
gái ngồi gần bỏ ra hành lang. Tú cầm máy vừa nghe vừa chậm rãi
bước theo đám bạn. Rõ ràng nó muốn trêu ngươi người khác đây mà.
Tự nhiên Linh cũng thấy ghét. Cô ngồi lại trong lớp giở quyển Áo
Trắng ra đọc.
Trầm Tú gọi toáng lên:
− Linh… Linh. Hoá muốn nói chuyện với mầy nè. Nghe không? Ra đây
nghe ké?
Cau mày, Linh nhìn như dán mắt vào trang sách, trong bụng rủa
thầm Trầm Tú.
Linh đã phớt lờ, nhưng con nhỏ vẫn tí toe luôn mồm, khiến cô
phải mắc ngượng.
Đến kế bên cô, Tú hất hàm:
− Sao không nghe điện của Hoá? Mầy làm tao quê hết sức.
Trác Linh gắt:
− Chả biết ai quê đây nữa. Đây là lớp học chớ không phải chốn
không người để mầy làm trời.
Trầm Tú ngơ ngác:
− Làm trời! Tao làm trời với ai? Lớp nầy cả đống đứa xài di
động, chả lẽ nó cũng làm trời.
− Nhưng nó không nổ lốp bốp như mầy.
Trầm Tú hơi khựng lại. Nó giả lả:
− Bộ lúc nãy tao ồn ào lắm hả? Thật vô ý quá. Mà cũng tại mầy.
Gọi rát cả họng vẫn không chịu tới nghe điện.
Trác Linh nhún vai:
− Chuyện gì quan trọng đâu.
Trầm Tú kêu lên:
− Sao lại không quan trọng? Hoá đã tìm được cho mầy một gã. Từ
giờ tụi mình có đi chơi cũng hết sợ lẻ.
Trác Linh nói ngay:
− Cho qua vụ nầy đi. Tao không thích.
Trầm Tú cộc lốc:
− Thì thôi, người cô đơn không phải tao.
Chuông vào học. Trầm Tú không ghi bài, nó chơi điện tử bằng cái
di động nhỏ xíu. Chơi một cách ngông nghênh, tự đắc. Mấy hôm nay
nó đã quên gã đẹp trai mặt lạnh đã khiến tim nó rung rinh. Cũng
may, nếu không Trác Linh phải nhức đầu vì nghe những lời nó tâm
sự.
Đang thả hồn lan man, Trác Linh bỗng giật mình khi nghe giọng
thầy giận dữ:
− Chị kia! Mời chị ra ngoài với cái điện thoại ấy.
Trầm Tú đứng dậy ngơ ngác như nai:
− Thưa… em có làm gì phiền đến lớp đâu ạ!
Thầy phất tay:
− Không nói nhiều. Ra ngoài!
Trác Linh cảm thấy ngại trong khi Trầm Tú tỉnh bơ thu dọn tập vở
rồi thản nhiên ra khỏi lớp.
Trước khi đi nó còn nói với cô:
− Tao đợi mầy bên quán Gió. Nhớ chở tao về đó.
Trác Linh biết có rất nhiều đứa đang hả hê khi Trầm Tú bị thầy
đuổi, nhưng với nó chuyện nầy chả nhầm gì. Nó thích chơi trội
nên đôi khi nó còn khoái được bàn tán xầm xì nữa là khác.
Chuông ra về, Linh gấp sách vở lại.
Thuỷ Trúc nhìn cô:
− Mầy tài thật!
Linh hờ hửng:
− Về chuyện gì?
− Chuyện con chảnh… Chỉ có mầy chịu đựng nổi nó. Thứ chả ai ưa.
Trác Linh buột miệng:
− Mầy nói thế chớ. Bọn con trai khối đứa thích Trầm Tú.
Thuỷ Trúc bĩu môi:
− Bọn con trai nào chớ bọn tao biết thì khác. Đừng tin những lời
chúng hót trước mặt, hãy nghe những tiếng cười khúc khích của
chúng sau lưng kìa. Với bọn nó Trầm Tú chỉ là thứ lẳng lơ.
Trác Linh xốc cái balô nhỏ trên vai. Cô qua đường, cố gắng nở nụ
cười thật tươi để dễ dàng chen qua một đống người khi vào quán
Gió. Quán cà phê sinh viên có khác, đông đúc, ồn ào với những
mái tóc ngắn dài ngồi lẫn lộn.
Tìm mãi Linh mới thấy Trầm Tú đang ngồi với mấy gã, chắc bậc đàn
anh, năm chót.
Thấy cô, con bé quơ tay ra hiệu. Linh len lỏi giữa một mớ bàn
ghế sắp xếp ngổn ngang để tới bàn của Tú.
Con bé kéo tay cô:
− Trác Linh, bạn cùng lớp với em.
Linh mỉm cười lịch sự.
Cô đứng đối diện với bức tường nham nhở, có dăm bài thơ tình
được chép xiêu vẹo lên xuống lung tung, vài câu tiếng Anh sai
ngữ pháp lẫn sai chính tả và im lặng. Đi chung với Trầm Tú, Linh
thường im lặng, chính vì vậy nó rất thích đi cùng cô. Nó biết
Linh chả đời nào tranh chơi trò đóng kịch trước mặt bọn con
trai, cũng như biểu lộ điều gì để gây sự chú ý với bọn chúng.
Linh luôn là cái nền ảm đạm để Trầm Tú chói chang.
Nếu bữa nay không bận, Trác Linh sẽ im lặng ngồi, tủm tỉm cười
khi có gã nào bông lơn vài ba câu têu tếu chớ không đứng như
vầy.
Gã đeo kính cận lịch sự nhấc ghế cho Linh, nhưng cô đã nói:
− Cám ơn anh, em phải về.
Trầm Tú nhăn mặt:
- Làm gì vội vậy?
Trác Linh bảo:
− Tao có hẹn mà.
Trầm Tú ồ lên:
− À, nhớ rồi. Anh chàng Lãng Tử… Vậy mà tao suýt quên. Xin lỗi
nghen.
Quay sang mấy gã con trai, Tú nháy mắt:
− Lãng Tử, một Nick name hay tuyệt phải không? Nói thật đi. Các
anh có biết ai là Lãng Tử không? Làm ơn chỉ hộ nhỏ Linh. Nó sẽ
hậu tạ đó.
Trác Linh khẽ cau mày, cô không thích kiểu bô lô ba la chuyện
người khác của Trầm Tú, nhưng miệng nó vẫn dẻo dẹo:
− Trác Linh đang cực kỳ cô đơn… nên sẽ hậu tạ ai tìm ra Lãng Tử
cho nó.
Đến nước nầy, Linh không chịu nổi nữa, cô nói:
− Chào các anh ạ.
Không thèm nhìn tới mặt Trầm Tú, Trác Linh hầm hầm chen lấn trở
ra. Nhỏ Tú kêu oai oái rồi vội chạy theo cô.
Con nhỏ ngọt sớt:
− Mầy làm sao vậy? Vẫn thừa thời gian để lên mạng mà, cần gì
phải hấp tấp thế.
Trác Linh làm thinh vào bãi gởi xe dắt xe ra, giọng cô cộc lốc:
− Mai mốt đừng bao giờ đem chuyện liên quan tới tao ra nói với
người khác, nhất là với người lạ.
Trầm Tú giả lả:
− Ý tao chỉ muốn giúp mầy tìm ra Lãng Tử xem hắn là ai.
− Nhưng tao không muốn.
Tú nhún vai:
− Vậy thì sorry. Đúng là làm ơn mắc oán.
Trác Linh xẵng giọng:
− Mầy làm điều người ta không yêu cầu còn than nỗi gì.
Hai đứa im lặng tới điểm truy cập internet, im lặng ngồi mỗi đứa
một máy.
Trác Linh quên ngay bực dọc khi nhận được lời: “Chao mat biec”
của “Lang Tu” trên màn hình.
Cô cắm cúi gõ phím:
− Anh vào mạng lâu chưa?
Lãng Tử:
− Độ mười lăm phút.
− Chắc nãy giờ chat mỏi tay với người khác?
− Anh có chat nhưng chưa mỏi… Anh phải để dành tay chat với em
chớ. Nào, nói đi Mắt Biếc, suốt một tuần qua em thế nào?
Trác Linh… lạch cạch thật nhanh:
− Xì! Hổng dám đâu. Em thiếu gì người để… tào lao.
− Nhưng chỉ có một Lãng Tử biết chia sẻ. Em buồn gì vậy nhỏ?
− Không biết. Nếu gọi đúng tên nỗi buồn em đã hết buồn chớ đâu
chờ tới bây giờ mới thở than với anh.
− Vậy anh sẽ đặt cho nỗi buồn của em một cái tên. OK?
− Tên gì vậy?
− Anh chưa nghĩ ra nhưng chắc một điều cái tên ấy rất vui.
− Nỗi buồn sẽ mang tên niềm vui. Nghe hay hay đấy! Hãy đặt nó
tên Niềm vui đi.
− Và em sẽ có rất nhiều niềm vui. Anh tự nguyện là niềm vui của
em.
− Cám ơn. Nhưng em ngại nhận sự tự nguyện ấy lắm.
Trầm Tú bỗng huých vào hông Trác Linh, giọng như reo:
− Ê, tao gặp lại thằng “Mặt nạ sắt” rồi Linh. Cha chả! Nó trốn
đâu biệt tích cả tháng, giờ mới tái xuát giang hồ. Nó sẽ biết
tay “Cẩm chướng tím” nầy. Hà hà!
Trác Linh không thèm ghé mắt qua màn hình của Trầm Tú làm chi,
cô cũng đang bận rộn với Lãng Tử. Anh chàng chat rất êm, đọc
những hàng chữ trên máy của chàng, Linh rất… mê. Lãng Tử của cô
khác với Mặt nạ sắt, kẻ huỷ diệt và người nhện của nhỏ Tú rất
nhiều. Khác từ cái Nick name đầy lãng mạn tới cách sử dụng từ
rất thơ chứ không đầy bạo lực như… đám chat với nhỏ Trầm Tú. Thế
nhưng nhỏ Tú luôn mồm chê Lãng Tử cải lương, ba xạo… Mà làm gì
có ai thiệt khi đã chọn trò chat là bạn đồng hành.
Trác Linh đọc tiếp trên mạng:
− Tuần tới anh bận đột xuất không đúng hẹn với Linh. Đáng lý ra
anh đã gởi E-mail xin lỗi, nhưng anh đã không làm thế. Em đã
nghĩ gì về Lãng Tử suốt tuần qua?
− Em cho rằng mình đã vĩnh viễn mất nhau. Lãng Tử đã thành lãng
xẹt rồi.
− Oh! Đâu trầm trọng dữ vậy. Ngoài anh ra Mắt Biếc vẫn còn những
bạn khác mà. Anh có… xẹt đâu đó cũng chả sao.
− Anh nghĩ thế sao? Đáng buồn thật!
− Chẳng phải em bảo em thiếu gì người để tào lao à? Anh bất quá
chỉ là hạt nắng cuối ngày rơi vào ô cửa sổ nhà em thôi, bé con
ạ.
Trác Linh cũng… hát cải lương:
− Tào lao thì nhiều nhưng tâm tình chắc chỉ có một. Anh là tri
kỷ của Mắt Biếc đó.
− Cám ơn Mắt Biếc. Lâu lắm rồi anh mới được hưởng cảm giác xúc
động như vừa đọc những dòng của em. Mắt Biếc tin không, với anh
được chia sẻ với người khác là niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất.
Trước đây anh từng rất cô đơn giữa những tất bật của tháng ngày,
phố xá và công việc. Anh từng có thói quen đi lang thang, loanh
quanh những con đường một mình mà không biết để làm gì. Giờ đây
đã tìm thấy một người có thể gọi là tri kỷ, anh mới thấy cuộc
sống mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thường gọi là cõi tạm nầy mới
đáng sống. Hiểu ý anh không cô bé?
Trác Linh chớp mắt. Dường như anh chàng Lãng Tử bắt xuống giọng
xề vọng cổ rồi.
Cô nhanh tay nhấn phím:
− Với em, cuộc sống nầy là hiện thực đầy sinh động chớ không
phải cõi tạm đâu. Nếu có thì cõi tạm ấy nằm trong thế giới
internet kìa. Bởi vậy chắc em không hiểu anh rồi.
− Nếu không hiểu nhau thì đâu thể là tri âm tri kỷ hở Mắt Biếc
của anh.
Giọng Trầm Tú chợt vang lên:
− Thằng Lãng Tử của mầy sến quá.
Trác Linh bực mình vì bị Trầm Tú nhìn trộm, cô khẽ gắt:
− Thây kệ tao! Mầy lo phần mầy đi.
Trầm Tú cười hì hì:
− Ôi dào! Nhận xét một chút cũng khó chịu. Tất cả đều là trò
chơi. Mầy phải nhớ như vậy để đừng có lậm.
Trác Linh liếc nó:
− Không biết ai lậm à nghe.
Nhìn lên màn hình, Linh thấy Lãng Tử đang tìm mình.
− Mắt Biếc! Đang chat với anh, em bỗng đâu rồi? Đừng out không
báo trước. Anh vẫn chờ em đây. Em đâu, em đâu, em đâu… ?
− Chờ trong cõi ảo hay cõi tạm?
− Em thích cõi nào anh cũng chờ được hết, kể cả đợi chờ trong
tâm tưởng như suốt một tuần qua anh đã chờ đến hôm nay để gặp
nhau.
Giọng Trầm Tú lại rớt vào tai Linh:
− Xạo ke! Lão nầy đáng giá ba xu rưỡi.
Trác Linh đứng dậy:
− Đổi máy! Mầy chat với Lãng Tử đi, chớ đừng chõ mồm vào, tao
ghét lắm.
Trầm Tú hí hởn:
− Được đó. Mầy để… thằng nầy tao trị cho bỏ tật hay hót.
Rất nhanh, Tú nhấn phím liên tục:
− Cõi nào, cõi tạm đều không phải cõi dừng chân của chúng ta. Em
sẽ chờ anh ở Cõi Tình. Anh biết quán cà phê ấy không?
− Nó ở đâu?
− Xa lắm!
− Xa cỡ nào, nếu Mắt Biếc đã chọn để mình gặp mặt, anh cũng tới.
Linh kêu lên:
− Mầy định gặp mặt à?
Không trả lời, Trầm tú gõ lách cách:
− Em sẽ cho địa chỉ của Cõi Tình, nhưng có sự thật anh cần biết
để không thất vọng về em?
− Anh không bao giờ thất vọng về Mắt Biếc.
− Có đấy, đừng chủ quan…
− Là sự thật gì vậy?
− Thứ nhất, em là một thằng đực rựa chớ không phải cô bé như anh
tưởng. Thứ hai, mắt em bé chớ chả có biếc đâu.
Trầm Tú xoa hai tay vào nhau cười ha hả, khiến mấy tay nghiện
chat gần đó phải ngừng chat để nhìn:
− Thằng Lãng Tử chắc đang chết khiếp.
Trác Linh đập vào tay Tú:
− Đồ quỷ! Trả máy lại cho tao.
Con nhỏ vẫn chưa thôi cười:
− Nó đang vẽ giấc mộng sến của nó. Ha ha ha!
− Thằng Mặt nạ sắt đang chờ mầy kìa. Về với nó đi.
Ngồi xuống ghế, Trác Linh cho cả hai bàn tay lên phím:
− Anh đâu rồi Lãng Tử?
− Đây. Anh đang suy nghĩ về những gì vừa nhận được.
− Anh nghĩ sao?
− Thi vị lắm, nhưng dễ gì anh tin. Em tưỡng lừa anh dễ lắm sao
cô bé.
− Đã bảo em là cậu bé mà.
− Rất tiếc trực giác mách với anh rằng Mắt biếc của anh là một
girl thứ thiệt. Anh chat mòn cả mười đầu ngón tay, lẽ nào không
phân biệt được nam nữ. Đừng thử tài nhau nhóc ạ.
− Anh tài thiệt! Thế em là tri âm, tri kỷ thứ mấy trăm của anh
vậy?
− Đừng chua cay với anh như thế tội nghiệp lắm. Đúng là anh chat
quen tay, nhưng chỉ duy nhất với em là anh thích. Tìm được một
người như Mắt Biếc đâu phải dễ. Anh sẽ cho em biết “Tâm sự của
Lãng Tử khi phát hiện ra Mắt Biếc”.
Em xuất hiện như mặt trời
Xua đi những cơn u ám
Anh đang buồn hiu một hoàng hôn xám
Bỗng đổi màu thành xanh…”
− Ủa! Nếu em không lầm thì đó là đoạn đầu của bài thơ “Tâm sự
của Adam lúc phát hiện Eva” mà.
− Đúng là như vậy. Anh và em khác nào Adam và Eva.
− Giỏi! Chắc anh là nhà thơ?
− Anh là Lãng Tử, một gã thích phiêu bồng đây đó chứ không là…
nhà gì hết.
− Anh thích phiêu bồng thảo nào lời lẽ cũng bay bổng, bồng bềnh.
Chơi với anh em học được nhiều thứ ghê.
− Em học được thứ gì vậy?
− Em chỉ nói điều nầy nếu chúng ta có cơ hội gặp mặt.
− Số phận là do trời định, còn cơ hội là do mình định. Anh sẽ
chờ em ở Cõi Tình. Cho anh địa chỉ đi Mắt Biếc.
− Em nào biết Cõi Tình nơi đâu. Cái quán cà phê ấy cũng ảo như
Mắt Biếc, như Lãng Tử vậy, anh hiểu không? Đã tới lúc chia tay
rồi. Anh còn muốn nói gì nữa không?
− Sao chia tay sớm vậy cô bé?
− Em bận về.
− Mong rằng em không bận với người khác để chia tay anh sớm…
Tuần sau giờ nầy. Chúc em mơ thấy… tên Lãng Tử khắp giấc mơ.
− Em chúc anh ngủ ngon và không mơ gì cả. Chào!
Trầm Tú hất hàm:
− Ít lời vậy? Mới nửa tiếng đã nghỉ chơi rồi.
Trác Linh uể oải:
− Bữa nay tao không hứng. Thằng “Mặt nạ sắt” thế nào?
Tú xụ mặt:
− Tao cho out rồi. Đồ mất dậy! Chat mà cứ bàn toàn chuyện hun
hít, thấy mà ghê!
− Mầy gặp dê cụ rồi. Cho out là phải.
Trầm Tú đứng dậy trước:
− Về mầy!
Vừa đi nó vừa ca cẩm:
− Hỡi người em yêu anh đang mộng phương nào? Hãy trả lời em đi
chứ.
Trác Linh mỉa mai:
− Câu hỏi nầy còn bí hiểm hơn câu đố của con nhân sư ở Ai Cập
nữa.
Trầm Tú rên rỉ:
− Không khéo tao hoá đá vì mong được gặp lại chàng “Mặt lạnh”
quá.
− Tao tưởng mầy quên rồi chứ?
− Đâu dễ quên như vậy.
Hai đứa im lặng. Trác Linh đã cho qua những bực bội nhỏ Tú gây
ra. Tánh cô dễ tha thứ và chả giận ai lâu, nhờ thế nên Linh và
Tú mới tiếp tục là bạn, dù cả hai luôn có những mối bất đồng.
Vừa rồi nghe Tú ca cẩm chẳng biết người trong mơ của nó đang ở
phương nào, Linh đã mỉa mai. Nhưng câu hỏi như câu đó ấy cũng là
tâm trạng của Linh. Xem ra gã Lãng Tử ấy không thể là người
trong mộng của cô, hắn chỉ như một trò chơi, cũng vui đó, nhưng
rồi sẽ đi về đâu, đi tới đâu?
Di động của Trầm Tú lại ò e í e, con nhỏ vừa ngồi sau lưng Linh
vừa a lố nghe thật oách.
− Hoá hở? Có chuyện gì không? Em đang ngồi sau lưng Trác Linh,
đường phố ồn lắm, anh nói to lên. Em chả nghe được gì hết. Sao?
Đi uống cà phê hở? Em…
Tay lái Trác Linh chao mạnh khi một chiếc Wave chở đôi ép sát
vào xe cô. Linh chưa kịp biết chuyện gì xảy ra thì gã ngồi sau
đã vươn tay sang chộp cái điện thoại của Trầm Tú rồi đẩy một cái
khiến xe Linh mất thăng bằng ngã ngang ra đường.
Ngồi phía sau, Tú đứng dậy ngay được nhưng nó không đỡ Linh mà
chạy vội theo hai thằng kẻ cướp. Vừa chạy nó vừa la to phát
khiếp.
Một vài người đi đường phụ Linh dựng chiếc xe lên. Một vài chiếc
xe phóng vút theo bọn cướp, nhưng chả biết họ đi cùng hướng hay
làm người hùng săn bắt cướp nữa.
Trác Linh sợ ríu cả người. Cô muốn khóc khi thấy chỗ tay rướm
máu.
Trầm Tú quay lại, nó vừa thở vừa bảo:
− Mau mau đuổi theo chúng.
Linh nhăn mặt:
− Nó chạy mất tiêu rồi, sao đuổi cho kịp.
Trầm Tú cau có:
− Tại mầy té mới hổng kịp đó.
Một người đi đường lên tiếng:
− May là không bị xe khác… cán lên chớ ở đó mà trách.
Trầm Tú xụ mặt khó chịu:
− Cũng tại lão Hoá. Gọi làm cho chi phiền hổng biết nữa. Bực hết
sức là bực.
Trác Linh làm thinh. Cô định bảo Tú lên xe thì có tiếng thắng
rít lại. Một gã phóng chiếc Win đầy dũng mãnh ngừng sát bên Linh
khiến cô bàng cả người.
Áo jean phanh ngực bạc phếch phong trần, tóc bồng bềnh hơi bay
ra sau, mặt lạnh băng, gã cất giọng:
− Tôi đã lấy lại được điện thoại cho các cô đây.
Trầm Tú đứng sững như pho tượng. Nó ấp úng thấy mà tội.
− Cá… m… ơn… a…nh…
Gã đưa cái di động cho Tú rồi nhìn Linh bằng cái nhìn thật sắc.
− Em bị ngã vì bọn đó à?
Trác Linh chớp mắt với cảm giác bị choáng.
− Vâng, nhưng không sao.
− Rướm máu mà không sao. Coi chừng tối nay em sẽ mất ngủ vì ê ẩm
đấy. Phải rửa oxy già ngay kẻo bị nhiễm trùng.
Chỉ vào tiệm thuốc tây bên đường, gã bảo:
− Mang xe vào lề đi. Tôi sẽ giúp em.
Trác Linh nhìn Trầm Tú. Cô thấy con bé đờ đẫn nhìn gã thanh
niên. Dường như nó bị sốc trước cử chỉ hào hiệp vừa rồi của gã.
Mà Tú sốc cũng phải. Gã người hùng đẹp trai kiểu bạt mạng, phong
trần đúng gu của nó cơ mà. Trầm Tú vốn thích mẫu đàn ông hành
động nên khi chat chọn những đứa có Nick name hết sức chiến đấu
như: Kẻ huỷ diệt, Mặt nạ sắt, Người nhện… X.men… Nhưng đó là
những người hùng ảo. Giờ đây một người hùng bằng xương bằng thịt
đang sừng sững đối diện, bảo sao con nhỏ không rối cho được.
Lúc Trác Linh còn tần ngần, gã người hùng đã vọt chiếc Win lên
lề rồi mau mắn dẫn chiếc Angel cũ kỹ của Linh lên theo.
Bỗng dưng Linh thấy lo lắng, cô vội nói:
− Cám ơn anh. Tôi biết mình phải làm gì.
Gã người hùng nhếch mép, kiểu cười ngạo mạn hay có ở những kẻ có
gương mặt lạnh:
− Không cần khách sáo thế đâu. Tôi đã giúp ai phải giúp cho
trót.
Ngang tàng bước vào hiệu thuốc, gã bỏ mặc Linh và Trầm Tú ngẩn
ngơ đứng bên ngoài.
Giọng Tú thì thào không ra lời:
− Đúng là hắn. Tao không thể lầm được.
Trác Linh tròn mắt:
− Hắn nào vậy?
Trầm Tú đưa tay lên ngực như dằn xúc động xuống:
− Gã mặt lạnh tao từng kể với mầy. Trời ơi! Đúng là duyên tiền
định. Lần nầy tao nhất quyết không để chàng chạy thoát. Phải chi
tao là đứa té xe, chàng sẽ chăm sóc cho tao nhỉ!
Trác Linh gạt ngay:
− Chăm sóc gì mà chăm sóc. Mầy buồn cười thật.
Cô vừa dứt lời thì gã người hùng mặt lạnh của nhỏ Tú bước ra.
Đến bên Linh, gã ta dịu dàng ra lệnh:
− Để tôi xem vết thương của em.
Mắt Trầm Tú loé lên tia ganh tỵ khiến Trác Linh phải bối rối. Cô
nói:
− Cám ơn anh. Tôi… tôi tự chăm sóc mình được.
Ngay lúc đó Trầm Tú bỗng ôm đầu:
− Ôi! Chóng mặt quá!
Rồi cô lảo đảo như sắp té khiến gã mặt lạnh phải dang tay ra đỡ.
Dường như chỉ đợi như vậy, Trầm Tú đổ sập vào người mặt lạnh,
mắt nhắm nghiền lại.
Gã hơi nhíu mày một chút:
− Bị giật điện thoại lúc nãy, tới bây giờ mới choáng. Thật đáng
ngạc nhiên. Em có cần tôi đưa vào cấp cứu không?
Mặt vẫn úp vào ngực gã mặt lạnh, Trầm Tú thều thào như sắp chết:
− Làm ơn đưa em về nhà… anh gì ơi.
Mặt lạnh nhìn Trác Linh đầy khó xử. Cô nhỏ nhẹ:
− Đã làm ơn xin anh làm ơn cho trót. Trầm Tú bị tim nên rất dễ
xúc động, còn tôi thì hồn vía đã lên mây sau cú té vừa rồi. Chở
Tú chắc tôi không vững tay lái. Anh làm ơn giúp…
Đưa Linh chai oxy già, mấy miếng băng cá nhân, gã bảo:
− Em rửa vết thương rồi băng lại đi.
− Vâng, rất cám ơn anh.
Cô đổ oxy già vào chỗ trầy, môi mím lại vì rát rồi lọng cọng dán
băng cá nhân trong khi nhỏ Tú vẫn… dựa hơi gã mặt lạnh.
Trác Linh thừa biết Trầm Tú diễn trò nhưng cô vẫn bất ngờ vì nhỏ
Tú… phô quá, nhưng nếu vừa rồi Trác Linh không “về phe” với nó,
thế nào con nhỏ cũng sẽ làm trận làm thương với cô.
Giọng gã mặt lạnh vang lên rõ từng chữ:
− Tôi chỉ có thể gọi giúp Trầm Tú chiếc taxi chớ không thể đưa
về nhà được. Rất tiếc…
Trong khi Trác Linh thấy xấu hổ vì lời từ chối thẳng thừng của
mặt lạnh thì Trầm Tú làm như… đổ bệnh nặng hơn nữa.
Nó khuỵu xuống khiến gã mặt lạnh phải choàng tay ngang eo để giữ
cho nó đừng té.
Gã mặt lạnh nhấn mạnh:
− Yếu thế nầy chỉ ngồi taxi thôi. Phiền Linh gọi hộ…
Trác Linh chưa biết làm sao nhỏ Tú đã nói bằng giọng đứt quãng:
− Em không ngồi taxi đâu…
Linh dịu dàng:
− Ráng một chút đi Tú… Đừng làm phiền người ta.
Ngay lúc đó, chuông điện thoại vang lên. Một tay vịn Tú, một tay
gã mặt lạnh lấy điện thoại ra nghe. Thấy thế, Trác Linh liền tới
đỡ lấy Trầm Tú. Tới nước nầy, con nhỏ không thể nào dầy mặt hơn
nữa nên đành yếu như sên, ẻo lả tựa vào Trác Linh.
Gã mặt lạnh thoát nạn bước ra gốc cây gần đó để… alô.
Trầm Tú thì thào:
− Mầy thấy tao giống bệnh thiệt không?
Trác Linh gật đầu:
− Giống. Nhưng giống bị tâm thần hơn là đau tim. Mầy làm ơn thôi
dùm, tao thấy kỳ lắm rồi.
Tú rít lên khe khẽ:
− Kỳ gì mà kỳ! Phải làm thế chàng mới để ý và nhớ tao chớ. Mầy
cứ mặc tao.
Trác Linh bỏ tay ra:
− Tao cũng có lòng tự trọng đấy. Bởi vậy tao rút khỏi cuộc chơi
nầy, mầy không phải nhắc.
Trầm Tú lỡ cỡi lưng cọp rồi nên đành liều mạng. Nó ngồi xuống ôm
ngực, mặt đau đớn nhăn lại nhưng nhăn rất điệu khiến trông nó
giống một diễn viên đang diễn không tròn vai.
Nghe điện thoại xong, gã mặt lạnh bước nhanh về phía Trầm Tú:
− Tôi sẽ gọi taxi cho em nhé! Mệt thế nầy ngồi taxi an toàn hơn.
Tiếc là tôi phải đi…
Trầm Tú thiểu não:
− Em mệt lắm!
Gã mặt lạnh nói:
− Tôi sẽ gọi xe ngay…
Trác Linh nhỏ nhẹ:
− Không dám làm phiền anh đâu. Tôi biết bệnh của bạn tôi. Tú sẽ
khoẻ lại thôi mà. Anh cứ đi đi ạ.
Gã mặt lạnh nhìn đồng hồ. Anh ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới rồi
đến cạnh Trầm Tú:
− Nào, tôi dìu em ra xe.
Lỡ phóng lao đành phải theo lao, Tú lả người trong vòng tay gã
mặt lạnh. Gã đành bế nó lên xe, Trác Linh đi theo tới tận taxi.
Trầm Tú dặn dò bằng giọng lí nhí:
− Mầy phải chạy xe theo canh chừng tao đấy. Ngồi taxi một mình
tao sợ lắm.
Trác Linh gật đầu, cô cùng gã mặt lạnh trở lại chỗ để xe.
Giọng gã lạnh như băng:
− Các cô thích đùa dai hơn tôi tưởng nhiều. Hừ! Làm thế với mục
đích gì?
Mặt Linh đỏ bừng. Cô vừa tức Trầm Tú lại vừa giận gã mặt lạnh đã
xúc phạm mình. Rõ ràng Trầm Tú quá đáng khi cố tình bày trò như
thế.
Cố nén tự ái, Trác Linh nhỏ nhẹ:
− Tánh bạn tôi có hơi lập dị, mong anh đừng giận.
− Tôi không giận nhưng không muốn bị xem là ngố. Chào!
Trác Linh ấm ức nhìn gã phóng vút xe đi. Mặc xác con… quỷ Trầm
Tú với cái taxi, Linh về nhà mình chớ không theo hộ tống nó.
Trong đời Linh ghét nhất bị chơi gác. Cô chả bao giờ chơi tay
trên ai và rất nhường nhịn bạn. Nhỏ Trầm Tú bữa nay đúng là quá
quắt. Rốt cuộc nó mất cả chì lẫn chài. Chẳng lẽ nó phát rồ vì
gặp lại gã mặt lạnh. Mà nếu có phát rồ cũng phải chân thật.
Chính vì giả dối nên Trầm Tú đã khiến gã mặt lạnh tự ái.
Trác Linh thở dài xao xuyến. Công nhận gã đẹp trai thật. Ngay cả
Linh cũng có hơi choáng khi đối diện với vẻ mặt lạnh lùng, phớt
đời nhưng tâm hồn lại hào hiệp, biết quan tâm đến người khác đó.
Gã ta đúng là hàng hiếm. Tiếc là Tú đã làm hỏng cơ hội của mình.
Tự nhiên Trác Linh bâng khuâng. Cô đang ao ước sẽ gặp lại gã mặt
lạnh mà không biết mình mong gặp lại gã để làm gì.
Nhìn đồng hồ, Linh tăng tốc. Cô đã trễ rồi. Nếu làm cơn chiều
không kịp thế nào cô cũng bị dũa tội ham chơi. Nhưng vội vội
vàng vàng, về tới nhà chúi mũi vào bếp đánh vật với cơm canh rồi
có khi lại chẳng ai về ăn.
Những người trong gia đình Linh đang tự do bay nhảy và cô lo
lắng không hiểu ba mẹ, anh Thuần sẽ… bay tới đâu trong cõi riêng
của từng người. Rốt cuộc cái tổ ấm chỉ còn mình Linh thường
xuyên canh giữ mà không đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Về nhà, Trác Linh vội chạy vào bếp. Cô thấy mẹ đang loay hoay
nấu canh.
Đang chuẩn bị tinh thần để nghe mẹ mắng, Trác Linh bỗng chưng
hửng khi bà Hài cất giọng:
− Tắm rửa đi rồi ăn cơm.
Trác Linh thở phào khi thấy mặt mẹ rất vui, bà còn vừa nấu cơm
vừa hát nữa. Hơi lâu rồi Trác Linh mới thấy mẹ vui như vậy.
Cô cười cười nhìn mẹ:
− Mẹ mới được lãnh tiền thưởng hả?
Đang hát, bà Hài khựng lại:
− Con hỏi vậy là sao?
− Tại con thấy mẹ vui quá.
Bà Hài nhún vai:
− Đâu phải chỉ tiền bạc mới khiến người ta vui.
− Nhưng ở tuổi ba mẹ tiền bạc và địa vị thường là niềm vui. Chắc
mẹ được đề bạt?
Bà Hài nhấc nồi canh xuống kệ bếp:
− Không có gì cả. Còn con? Sao lại về trễ?
Trác Linh buột miệng:
− Tại nhỏ Tú.
− Sao lại tại nó?
− Nó bị giật điện thoại.
Từ trên lầu bước xuống, Thuần hỏi tới:
− Rồi sao? Có cớ mất chưa?
Trác Linh nói:
− Nhờ có người đi đường đuổi theo lấy lại được. Số nó đúng là
chưa mất của.
Thuần trợn mắt:
− Ai mà tốt dữ vậy? Họ lấy lại bằng cách nào?
Trác Linh nghệch mặt vì câu hỏi của ông anh. Đúng là cô không
hiểu gã mặt lạnh đã làm cách nào để lấy lại cái di động của Trầm
Tú. Lúc nãy lẽ ra Tú phải hỏi thăm gã thì nó lại làm những điều
vừa ngu ngốc vừa lố bịch. Nghĩ lại Linh vẫn còn tức.
Anh Thuận lặp lại câu hỏi khiến Linh phải trả lời đại.
− Trả điện thoại xong, người ta đi liền, tụi em có kịp hỏi gì
đâu.
Bà Hài nhìn cùi chõ tay Linh:
− Tay con sao vậy?
Trác Linh nhăn nhó:
− Bọn chúng làm con mất thăng bằng nên té xuống. May là con chạy
sát lề, không thì chắc tiêu rồi.
Bà Hài thở hắt ra:
− Ba mầy mà nghe vụ nầy là có chuyện đó. Con gái con đứa đi
ngoài đường bày đặt nghe điện thoại.
Thuần mở tủ lạnh lấy chai nước lọc:
− Bởi vậy mới nói. Tao chả bao giờ ra tay nghĩa hiệp cho mấy đứa
như Trầm Tú. Con nhỏ đó xí xọn một cây. Chỉ tưởng tượng cảnh nó
ngồi phía sau lưng mầy, mắt lim dim, mặt hất lên trời, miệng
cong cớn la alô alô là dù người lương thiện, tao cũng muốn giật
của nó cho bõ ghét.
Trác Linh kêu lên:
− Tự nhiên ghét con người ta. Anh mới vô duyên. Nó có làm gì anh
đâu?
Thuần ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai nước anh nói:
− Kinh nghiệm nhìn người cho tao thấy, nhỏ đó không hiền gì.
Chơi với nó thì liệu ấy.
Trác Linh làm thinh. Cô đi tắm, khi trở ra đã thấy mẹ dọn cơm
xong.
Bà bảo Linh:
− Mời ba xuống ăn cơm.
Trác Linh nhảy hai ba bậc cầu thang, tới phòng của ba mẹ, cô hét
lên:
− Ba ới ba ời!... Ăn cơm.
Đợi nghe ông Triệu ừ, Linh mới… nhảy trở xuống.
Bà Hài lừ mắt:
− Nhảy giỏi lắm. Mới trầy tay thôi chớ chưa trặc chân.
Trác Linh xới cơm ra chén:
− Lâu rồi nhà mình mới ăn cơm sớm và đủ người như vầy.
Đảo mắt trên bàn, Linh xuýt xoa:
− Toàn món ruột không thôi. Bữa nay là ngày đáng nhớ. Con thích
lắm.
Ông Triệt nói ngay:
− Nếu thích, mỗi chiều mẹ sẽ mỗi về sớm nấu cơm cho cả nhà.
Bà Hài kêu lên:
− Không có chuyện đó đâu, anh đừng gài em một cách ngọt ngào như
vậy.
Ông Triệt khó chịu:
− Anh gài em à? Nói vậy mà cũng nói. Chả lẽ lo cơm nước cho
chồng con không phải là việc của người làm vợ làm mẹ?
Bà Hài liếc chồng:
− Ngoài việc làm vợ, làm mẹ em còn việc khác nữa. Hừ! Phụ nữ đã
được giải phóng từ thế kỷ thứ hai mươi kìa…
Ông Triệt nói:
− Đúng vậy, nhưng cơm nước cho chồng con không dính dáng gì tới
chuyện giải phóng phụ nữ hết. Đó là thiên chức của người vợ,
người mẹ. Phụ nữ được giải phóng để làm vợ làm mẹ tốt hơn.
Bà Hài gật đầu:
− Rồi! Không tranh luận nữa để cho lũ nhỏ ngon miệng.
Trác Linh thở phào nhẹ nhõm. Cô gắp cho ông Triệt cái cánh gà
chiên nước mắm rồi cười:
− Ngon lắm đó ba!
Thuần nháy mắt:
− Định xin xỏ gì ba đây mà nịnh vậy mầy?
Trác Linh lách chách:
− Xin ba ngày nào cũng về sớm để ăn cơm nhà do mẹ nấu.
Ông Triệt nói:
− Ba cũng muốn thế, nhưng mẹ bây có chịu nấu không đây?
Bà Hài chép miệng:
− Lại ràng buộc… Khổ ghê!
Điện thoại reo. Trác Linh đứng dậy. Cô nhấc máy và nghe một
giọng quen quen.
− Cho tôi gặp Thuần!
− Dạ anh chờ máy…
Ra dấu cho ông anh xong, Linh ngồi vào bàn cố nghĩ xem giọng của
ai trong số những người bạn của anh Thuần, nhưng cô không nghĩ
ra được.
Nghe điện xong, Thuần và nốt phần cơm còn lại trong chén rồi
bảo:
− Con tới nhà đứa bạn.
Ông Triệt cau mầy:
− Thì cũng phải ăn cho no đã chứ.
− Con no rồi.
Còn lại ba người, Trác Linh cố gắng nói đủ chuyện, nhưng bữa cơm
vẫn tẻ nhạt thế nào ấy.
Dọn dẹp rửa chén vừa xong là điện thoại lại reo. Chắc là nhỏ Tú
tìm cô thôi. Cho nó chờ dài cổ chơi. Cứ nhân nha, Linh chậm chạp
chải mái tóc còn ướt, mãi đến khi nghe mẹ gọi um lên, Trác Linh
mới từ từ bước tới chỗ để điện thoại. Hừ! Nhỏ Tú mà đã gọi thì
nó nói năng kể lể ít nhất cũng cả tiếng đồng hồ.
Giọng Trầm Tú tò mò:
− Mầy làm gì lâu dữ vậy?
Trác Linh ỡm ờ:
− Mầy thử đoán xem tao làm gì?
Đầu dây bên kia im lặng rồi Trầm Tú kêu lên hốt hoảng:
− Mầy… mầy đang ngồi ngoài quán Lá với gã mặt lạnh à?
Trác Linh cười giòn tan:
− Trời ơi! Đầu óc mầy tưởng tượng siêu phàm thật. Mặt lạnh ở đâu
mà ngồi quán nhà tao chứ.
− Vậy mầy đang làm quái gì?
Linh cười hì hì:
− Tao đang trong toilette.
Tú ré lên:
− Đồ hồ ly tinh. Tao đang nát cả tim đây mà mầy còn cà rỡn.
− Làm gì mà nát tim dữ vậy. Đã gặp lại chàng rồi phải vui lên
chứ.
Trầm Tú thở dài:
− Vui nỗi gì mà vui. Nghĩ lại tao thấy mình đúng là ngu khi bày
đủ trò để cuối cùng đã vuột mất chàng.
Trác Linh mỉa mai:
− Ơn chúa, mầy đã nhận ra điều nầy, dù có hơi trễ. Mầy biết
trước khi phóng xe đi hắn đã nói gì với tao không?
Giọng Trầm Tú thắc mắc:
− Hỏi địa chỉ hay số di động của tao ư?
− Làm gì có chuyện lãng mạn đó. Hắn bảo hắn không muốn bị xem là
ngố khi bị mình đùa dai. Tao nghĩ là hắn đã rất bực mình trước
trò ốm đau bệnh tật của mầy.
Trầm Tú kêu trời:
− Trời ơi! Mặt lạnh nói vậy à?
− Tao láo mầy làm gì?
− Vậy mầy… mầy có giải thích không?
Trác Linh nhíu mầy:
− Giải thích chuyện gì mới được?
− Chậc! Chuyện tại sao tao phải bày trò xỉu vào lòng hắn ấy.
Linh nói:
− Hùm! Mặt tao chưa dầy đến mức có có thể giải thích chuyện đó.
Trầm Tú khó chịu:
− Tao thật lòng thích gã mặt lạnh là xấu sao?
Trác Linh ngập ngừng:
− Tao không biết. Nhưng tao thấy kỳ!
Tú hối hả nói một tràng dài:
− Cho nên mầy đã nói xấu tao với anh ấy, thay vì mầy cho địa chỉ
hay số điện thoại của tao? Thảo nào tao chờ dài cổ mà không thấy
tăm hơi của gã mặt lạnh.
Trác Linh không ngờ Trầm Tú điên đến thế, con nhỏ chưa ngộ ra
vấn đề, hay cố tình trách móc Linh vậy kìa?
Khi Linh còn chưa biết nói gì, Trầm Tú đã ào ào:
− Mầy cũng thích gã mặt lạnh của tao phải không?
Đến nước nầy Trác Linh hết nhịn nổi rồi, cô hét:
− Điên!
Rồi cô dằn mạnh ống nghe xuống máy. Ngồi xuống salon, Linh vẫn
còn tức. Nhỏ Trầm Tú là đứa hồ đồ nông nổi rồi, nhưng nó thật
quá quắt khi dám nói như vậy với Linh.
Điện thoại lại reo. Chắc là nó. Linh nhấc máy lên rồi gác máy
chớ không thèm nghe. Cô làm như thế ba lần. Đến lần thứ tư Linh
chùn tay. Con nhỏ nầy ngoan cố hay kiên nhẫn nhỉ?
Cười nhạt, Trác Linh nhấc máy. Cô vừa alô đã bị anh Thuần quát:
− Nãy giờ máy bị gì kỳ vậy? Tao gọi về lần nầy là lần thứ bốn
rồi đó.
Trác Linh vừa buồn cười vừa sợ bị mắng. Cô lảng đi:
− Có chuyện gì không anh?
Giọng Thuần dịu xuống:
− Bạn anh có tới không?
− Em chả thấy ai hết.
− Nếu có đứa nào tới, em bảo nó qua quán chờ anh. Bạn anh tên
Phỉ. Nhớ nghe.
Trác Linh le lưỡi. Không ngờ vừa rồi cô đã chọc tức anh Thuần.
Gọi điện mà bị như vậy, tức là phải.
Điện thoại lại reo, Linh nhấc máy.
Lần nầy là Trầm Tú, con nhỏ nheo nhéo:
− Phải làm sao để gặp lại gã mặt lạnh hở Linh?
− Tao không biết.
− Ôi! Tao buồn quá. Chỉ mong cơ hội sẽ đến với tao một lần nữa
và lần nầy tao nhất định sẽ làm tim chàng rung động.
Trác Linh cười cười:
− Tao sẽ cầu nguyện giúp mầy. OK?
Giọng Trầm Tú bồi hồi:
− Cám ơn! Mầy đừng giận nếu vừa rồi tao có lỡ lời.
− Chuyện nhỏ! Mầy lỡ lời với tao hoài chứ gì!
Trầm Tú kêu lên ra chiều oan uổng:
− Làm gì có! Mầy chỉ giỏi đặt điều. Mà Linh nè! Sao gã mặt lạnh
lại biết tao vờ ốm đau nhỉ?
− Vì hắn không phải ngố. Còn mầy lại diễn quá rồi. Nếu có lần
sau mầy nên thành thật thì tốt hơn.
Trầm Tú thở dài:
− Sợ không có lần sau ấy quá!
Ngay lúc ấy, Trác Linh nghe chị Hạ gọi mình. Cô vội nói:
− Bà Hạ đang hét tên tao ỏm tỏi. Stop nghe.
Lật đật Linh ra sân, Nhật Hạ bảo:
− Thuần có ở nhà không? Bạn nó tìm kìa.
Trác Linh vội nói:
− Chị bảo mấy ông ấy chờ, anh Thuần sẽ về ngay.
− Ai đâu mà mấy ổng. Chỉ có một đứa lạ hoắc. Mầy ra mà nói với
nó. Suốt ngày cứ ngồi với cái điện thoại. Nãy giờ ai gọi mà
chuông reo đến mức tao ở ngoài sân nhưng vẫn điếc tai vậy?
− Nhỏ Trầm Tú chớ ai chị ơi!
Nhật Hạ nhún vai:
− Đúng là dư hơi. Mầy có rảnh ra phụ tao một chút còn tốt hơn
tán dóc với nó.
Trác Linh khép cửa lại, cô bước xuống mấy bậc tam cấp ra ngoài
ngồi sau quầy thu tiền. Đang là giờ cao điểm nên quán hầu như
không còn chỗ trống. Trác Linh chả biết bạn anh Thuần ngồi đâu
nên một lần nữa cô nhờ Nhật Hạ nhắn hộ lời anh Thuần dặn.
Ngồi gần quầy là một người đặc biệt tên Chuẩn. Anh chàng tối nào
cũng vào quán Lá đi… giữ chị Hạ. Khách của quán cứ tưởng anh
Chuẩn là bảo kê không thôi, nhờ đó bác Bình cũng yên tâm vì
không ai chọc con gái cưng của mình.
Tối nay Chuẩn cũng có mặt. Anh ngồi khoanh tay lặng lẽ cạnh quầy
y như Cấm vệ quân của nữ hoàng Anh đang canh gác.
Trác Linh nhìn Chuẩn:
− Ngồi như vầy hết tối nầy qua tối khác, anh không chán hả?
Chuẩn khịt mũi:
− Tới nhà bồ mà chán? Em hỏi câu ngốc thật.
Tự dưng bị chê ngốc, Linh ức lắm. Cô… móc ngoéo:
− Ngoài chuyện tới nhà bồ để làm v |