|
– Bà ơi! Bà cho cháu một ít bông.
– Mai bà đưa cho.
– Bà cho cháu một ít bông để nhồi, bà ạ!
– Bông để nhồi, có đúng không?
Bà ngạc nhiên và vui mừng về tiết kiệm bẩm sinh của đứa cháu ngoại.
Người phụ nữ xấp xỉ bốn mươi này đang trong thời kỳ giới tính nở rộ,
với những đường cong nhẹ nhàng và làn da trắng mịn, trông hăy c̣n
trẻ mà đă là bà rồi.
Tsuna, bà ngoại, góa chồng từ hai năm nay, Ikuyo, con gái duy nhất
của bà, phải ḷng Seikichi, cậu con trai độc nhất của nhà Tazawa,
một gia đ́nh khá giả làng bên, thôn Umehara. Nhưng v́ cả hai đều là
con một, nên cả hai gia đ́nh đều không muốn thấy con ḿnh rời nhà ra
đi. Cha của Ikuyo th́ một mực đ̣i giữ bằng được con gái ḿnh, c̣n
Seikichi th́ cứ khăng khăng đ̣i cưới Ikuyo, và cuối cùng th́ đám
cưới đă được quyết định với điều kiện là đứa bé đầu tiên sinh ra sẽ
là người thừa kế của nhà Sunaga. V́ vậy, nếu Ikuyo sẽ là Ikuyo
Tazawa th́ Tomoko lúc sinh ra sẽ mang họ của nhà Sunaga. V́ đứa trẻ
và cha mẹ nó mà cả ba đều sống chung dưới mái nhà Sunaga.
Nhưng lúc nó chưa đầy ba tuổi th́ cha nó bị viêm phổi cấp tính và
qua đời, Ikuyo góa chồng lúc xấp xỉ hai mươi và đến nay thế là vừa
tṛn ba năm.
Tomoko quá bé nhỏ so với tuổi, nhưng vẻ mặt nh́n nghiêng xinh xắn,
đôi mắt to tṛn và môi dưới bặm lại không hợp với bộ mặt của một bé
gái:
trông nó có vẻ nghiêm nghị, điều hiếm thấy ở tuổi thơ.
Thế rồi Ikuyo, lúc này mới hai mươi ba tuổi, đă quyết định đi thêm
bước nữa với Keisuke, con trai ông trưởng thôn và sẽ từ giă nơi nàng
sinh ra và lớn lên để đi theo chồng, tin này đă làm cả làng phải
ngạc nhiên.
Bà Tsuna không ngớt lời than phiền, chắc chắn là bà không hiểu con
gái ḿnh lắm. Đời thuở nhà ai lại tái giá để rồi đến sống với người
chồng góa vợ trong một căn nhà buồn bă, quạnh hiu, thay v́ ở lại nhà
với bà.
– Nếu Tomoko làm vướng chân mẹ th́ con sẽ mang nó đi theo, Ikuyo
đáp.
Gia đ́nh người ta cũng đă chấp nhận điều này rồi. C̣n con, nếu như
con cố ư để nó ở lại đây, là v́ nó thuộc nhà Sunaga. Xin mẹ đừng
hiểu sai ư định của con.
– Thế mày không nghĩ rằng mày không có quyền làm như vậy với thằng
Seikichi đáng thương đă chết rồi sao?
– Anh ấy đă ra đi trước con và bỏ con ở lại một ḿnh. Lỗi là ở anh
ấy!
– Và để đến sống ở một cái nhà đầy ắp trẻ con, mày không biết là mày
sẽ gặp bao nhiêu chuyện rắc rối ư.?
– Anh ấy đă hứa với con là sẽ không làm điều ǵ để con phải lo lắng.
– Cho dù nó có thề thốt, hứa hẹn nhiều, muốn nói ǵ th́ nói, hễ cưới
xong là mày không tránh khỏi rắc rối với bố mẹ chồng mày đâu. Có lẽ
là mày không tin rằng mọi việc rồi cũng sẽ dễ dàng như hồi mày c̣n
sống ở đây với Seikichi?
– Mẹ!
Ikuyo đột ngột ngừng may và ngẩng đầu lên:
– Mẹ ghen với con nên mới nói với con như thế, phải không nào?
Hai g̣ má Ikuyo một thoáng đỏ ửng. Tsuna nín thở, rồi im bặt.
Một mối hận thù hừng hực cháy giữa hai mẹ con đều là những người đàn
bà góa bụa. Bà tự hỏi đă có lần nào trong đời ḿnh được đứa con gái
trái chứng, trái nết luôn làm phiền ḷng bà, luôn đ̣i bà sắm cho
những kimono mới đối xử như một người mẹ chưa? Ikuyo được thừa hưởng
của ḍng dơi những người phụ nữ nhà Sunaga cái gien khéo léo trong
thêu may, nhưng khi từ c̣n bé nàng luôn may vá là chỉ để cho ḿnh
dùng. Ngay cả sau cái chết của Seikichi, những lần gă bán vải đưa
hàng đến nhà, nàng luôn say sưa chọn vải, chọn màu, mắt sáng lên v́
thích thú. Và cách ăn mặc kỳ quặc của nàng với những chiếc kimono
mô-đen nhất đă làm cho cả làng trố mắt ngạc nhiên. Bà Tsuna ngồi
lặng yên, đôi mắt hằn học nh́n soi mói chiếc kimono màu sắc rực rỡ,
đặt trên đầu gối của Ikuyo. Trong lần đám cưới đầu của con gái, bà
vui vẻ, nhanh nhẹn sử dụng cây kim mũi chỉ để giúp nàng chuẩn bị bộ
áo xống trong ngày tân hôn, nhưng lần này, bà đă tự hứa với ḿnh là
sẽ không giúp nàng ǵ nữa hết để may chiếc kimono của cô dâu.
Không hay biết ǵ về mối bất ḥa giữa mẹ và bà ngoại, Tomoko, mặt
quay về phía vườn rực sáng ánh chiều tà, say sưa khâu nệm cho búp
bê. Nó có nghe phong phanh về chuyện tái hôn của mẹ, nhưng chẳng
h́nh dung được những ảnh hưởng mà sự kiện này có thể gây ra cho nó,
và điều nó sung sướng nhất trong chuyện cưới xin này là mẹ đă hào
phóng cho nó những mảnh vải vụn đẹp nhờ vậy mà nó đă có thể hoàn
thành được chiếc giường mà lâu nay nó hằng mong muốn sắm cho búp bê
của ḿnh.
Tomoko đương mải mê ngắm nh́n con búp bê nằm dài trên giường nệm th́
bỗng có tiếng ông chú ruột Shinya:
– Người nhà Tazawa có đến gặp tôi để nhờ tôi nói với chị trả Tomoko
cho họ, v́ nó là đứa cháu nội duy nhất của họ.
– Nhưng mọi việc đă được định đoạt trước khi sinh Tomoko. Nó sẽ là
người thừa kế của nhà Sunaga! Giọng bà ngoại the thé.
– Nhưng họ nói rằng bây giờ chuyện ấy phải thay đổi. Người nhà
Tazawa không ngờ là Seikichi lại chết trẻ đến thế.
– Tôi cũng không ngờ. Nếu nó không chết sớm th́ con Ikuyo đă không
phải tái giá làm ǵ!
Nói xong bà Tsuna liền cao giọng gọi cháu:
– Tomoko! Cất búp bê. Tốt, cháu bà ngoan lắm.
Bà ngoại không muốn để Tomoko nghe người ta nói xấu về mẹ nó.
Về phần Tomoko, nó ngoan ngoăn vâng lời bà, thu dọn đồ chơi và đi về
pḥng của ngoại. Hai bà cháu ngủ chung một pḥng. Đă từ lâu nó không
ngủ chung pḥng với mẹ nữa, nó muốn ngủ và thức dậy bên cạnh ngoại
Tsuna.
Khi đi ngang qua một cái pḥng tối tăm trong đó kê bàn thờ, nó đặt
bàn tay lên tấm vách trượt trên bánh xe, nhưng nó đột ngột dừng lại,
sửng sốt v́ một mùi hương lạ tỏa trong pḥng. Mắt nó quen dần với
bóng tối, nó nh́n về phía pḥng của mẹ, đặt túi đồ chơi xuống đất và
rón rén đến gần. Hé mở các tấm vách, nó nh́n vào trong.
– Tomoko! Ǵ thế? Ikuyo kỏi khi trông thấy con gái đẩy các tấm vách
và đi vào pḥng.
– Mẹ, khói! ....
Người mẹ trẻ bật cười, rồi đột ngột nhíu lông mày và bảo Tomoko kéo
tấm vách lại.
– Đúng là khói chứ ǵ nữa, tao đốt hương để xông áo kimono của tao
đấy.
Bị ngẹt thở v́ khói, Tomoko đưa mắt nh́n mẹ với vẻ trách móc – Hừm,
thơm đấy chứ?
Một mùi hương thơm d́u dịu lan tỏa khắp pḥng. Có lẽ mũi của Tomoko
đă quen dần với hương nồng đó, nhưng tâm trí nó th́ bâng khuâng.
Nó nh́n gương mặt xinh đẹp của mẹ qua màn trắng:
mũi dọc dừa khảm trên một cái mặt thanh tú, cặp mắt h́nh quả hạnh
nhân, lông mi đen và dày. Đôi môi mỏng với những đường cong đều tựa
như phác hoạ bởi bút lông và làm lu mờ thiếu sót nhỏ nhoi của một
cái cằm hơi ngắn. Nhưng đáng chú ư nhất là bộ tóc đen như mun của
nàng. Tomoko ngất ngây trước sắc đẹp lộng lẫy đó và sung sướng có
một người mẹ đẹp.
– Con nói cái ǵ mà kỳ quặc thế ...
Ikuyo khẽ nói khi thấy Tomoko ngắm nghía ḿnh một cách nghiêm nghị,
rồi nàng lại miệt mài xem xét áo kimono của ḿnh. Tự hào về cắt may
giỏi, nàng tự tay may lấy hết mọi áo xống của ḿnh mà không phải nhờ
vả bất cứ ai. Không bao giờ nàng để ư đến bếp núc, nhà cửa hoặc giặt
giũ, c̣n chuyện kim chỉ th́ khỏi phải hối thúc nàng. Từ hồi thơ ấu,
và khi đă là người vợ, người mẹ, và cả khi goá bụa, nàng luôn miệt
mài cắt may mà chẳng bao giờ thấy chán mệt.
Ngay từ khi chưa lấy chồng, Ikuyo Sinaga đă có thói quen gọi người
bán vải rong đến nhà. Và chính từ gă nầy mà dân làng biết được là
cậu con trai của gia đ́nh Keisuke Kosaka đă phải ḷng Ikuyo từ lâu
nay. Và ngay sau khi vợ chết, để anh ở lại một ḿnh với ba đứa con,
Keisuke vội vă một lần nữa xin cưới nàng.
Hôn lễ được ấn định vào ngày giỗ đầu của chồng trước của Ikuyo.
Nhưng điều kỳ lạ là không phải Keisuke bị dân làng chỉ trích, mà lại
là nàng, có lẽ thái độ của người đàn bà đó đă chọc tức họ từ lâu
nay.
– Như vậy là nó mặc áo cưới màu trắng ba lần cả thảy! Các bà mỉa mai
nhận xét.
Tuy nhiên trong lần đám cưới đầu tiên của Ikuyo, cách đây bảy năm,
nàng là người đầu tiên ở làng mặc áo dài trắng, và đă được các dân
làng thực t́nh chiêm ngưỡng. Các bà trong làng c̣n nhớ như in những
bộ quần áo tang mà nàng mặc trong ngày chôn chất Seikichi Tazwa. Ở
giữa những phụ nữ đủ mọi lứa tuổi và ăn mặc toàn đồ đen đó, Ikuyo
với chiếc áo tang truyền thống đă nổi bật lên do tuổi thanh xuân và
sắc đẹp của ḿnh. Chiếc kimono trắng đó nói lên quyết định của nàng
sẽ không bao giờ tái hôn nữa, đă khiến nàng thu hút cảm t́nh của
toàn thể dân làng. Mọi người trong nháy mắt đă quên hết những lời
đàm tiếu nhắm vào Ikuyo khi cô c̣n bé để hết lời ngợi khen nàng như
một người phụ nữ đức hạnh nhất làng. Người duy nhất c̣n nhớ đến h́nh
ảnh người vợ trẻ đă không nhỏ giọt nước mắt nào trong buổi mai táng
chồng ḿnh, đó là bà Tsuna. Chính bà Tsuna đó đă cúi đầu trước bộ áo
tang trắng của con gái ḿnh và tự nhủ là kể quá cố Seikichi thật là
may mắn đă có một người vợ tiết hạnh, rồi bà khóc than cho số phận
hẩm hiu của con gái từ nay về sau sẽ phải sống cô đơn trên thế gian
này. Hiệu quả do chiếc kimono tinh khiết đó gây nên mạnh mẽ đến mức
là lúc đó chính bản thân mẹ nàng cũng không nghĩ rằng Ikuyo goá bụa
c̣n quá trẻ để có thể giữ trọn được suốt đời tiết hạnh của ḿnh.
Sau khi mặc chiếc kimono trắng trong ngày cưới, tượng trưng cho
người phụ nữ sẵn sàng theo chồng một cách trung thành, rồi lại mặc
chiếc kimono trắng tang tóc, nói lên ḷng quyết tâm không bao giờ
tái hôn của nàng, trước mắt mọi người, Ikuyo đă trở thành một phụ nữ
mà từ nay cho đến hết đời sẽ chỉ có một cuộc sống, cuộc sống của một
người mẹ toàn tâm toàn ư che chở cho đứa con gái bất hạnh mà người
chồng quá cố đă bỏ lại.
Bởi vậy khi mà đến lượt ḿnh trở thành goá bụa, đầu óc bà Tsuna c̣n
rất xa vời với ư nghĩa là một ngày nào đó có thể là Ikuyo sẽ rời bỏ
gia đ́nh. Hôm mai táng chồng, bà không mặc kimono trắng. Bà cảm thấy
xấu hổ nếu bà bắt chước con gái ḿnh, và ở tuổi bà làm ǵ có chuyện
tái hôn cơ chứ. Bà có cảm tưởng như ḿnh được giải thoát trước cái
chết của chồng, hơn bà những hai mươi tuổi, và rốt cuộc bà nghĩ rằng
bà đă hiểu tại sao Ikuyo không nhỏ một giọt nước mắt nào trong lúc
mai táng Seikichi. Có lẽ bà Tsuna cảm thấy phấn khích được tự do và
một tương lai xán lạn đương mở ra trước mắt hai mẹ con bà. Đă nhiều
lần, sau cái chết của chồng ḿnh, bà đă mơ tưởng đến một mái ấm với
nhiều phụ nữ, trong một bầu không khí gia đ́nh rực rỡ bay vút lên
không trung và lượn lờ giữa các tầng mây, tựa như bà vừa giải quyết
được một điều bí ẩn và cuối cùng đă hiểu được tại sao Ikuyo đă ngừng
than khóc hoặc biểu lộ sự buồn bă từ khi chồng chết, và tỏ ra rất
sung sướng trước công việc may vá.
Vậy cho nên bà đă đứng lặng và miệng há hốc khi Ikuyo báo với bà ư
định bỏ mặc bà ở lại với những cảm nghĩ về tự do của bà; và bằng một
giọng rất tự nhiên, tựa hồ như đương tuyên đoạn một bức thông điệp,
nàng cho mẹ biết ư định của nàng tái hôn với con trai ông trưởng
thôn. Rồi, không cần được sự đồng ư của mẹ, nàng bắt đầu nói với bà
ta về những dàn xếp cần thiết. Chính vào lúc này, người bán vải rong
đến chào bà Tsuna, vừa siết chặt tay bà vừa cười và nói:
– A, tin vui, xin chúc mừng!
Ngày hôm đó, cả làng được biết tin qua miệng người bán vải rong.
Ikuyo h́nh như chẳng quan tâm ǵ đến những khả năng nghề nghiệp của
Keisuke, v́ hôm qua bà Tsuna hỏi nàng để biết do đâu nàng có ư định
lấy anh ấy, th́ câu trả lời thật là quá rơ:
– Anh ấy biết Tôkyô!
Nhưng trước đó th́ nàng trả lời với mẹ:
– Keisuke là người duy nhất hỏi con làm vợ trong khi con đang buồn
rục xương trong cô đơn.
Bà Tsuna cứ nghĩ con gái ḿnh sung sướng và hài ḷng khi được may
thoả thích những chiếc áo kimono mà nàng muốn. Thật là lầm to. Làm
sao bà có thể tin được rằng một con chim xinh đẹp đủ lông đủ cánh để
bay vút lên trời xanh lại có thể đỗ yên trên cành cây được? Không
sớm th́ muộn con chim đó sẽ bay đi.
Vào thời kỳ này, ngoài cái mặt đẹp của mẹ ḿnh sau màn khói hương,
bé Tomoko c̣n giữ được kỷ niệm về những tiếng lải nhải của bà ngoại
về chuyện đám cưới. Thực vậy, không chút giữ ư giữ tứ, bà Tsuna tuôn
ra trước mặt cô cháu gái nỗi đắng cay của ḿnh.
– Tomoko, mẹ cháu sắp rời bỏ bà cháu ta, bỏ lại đây mẹ già của nó!
Tomoko có cảm tưởng như là mối thù hận sâu kín của bà ngoại đă xâm
nhập vào cơ thể ấu thơ của nó. Lời lẽ của bà có một tiếng vang đáng
thương hại đến lạ kỳ. Những tiếng khóc than của bà để lộ rơ dụng ư
than thân trách phận bị con gái bỏ rơi. Bà đă trút tất cả nỗi thống
khổ của chính ḿnh lên đầu đứa cháu gái c̣n quá trẻ để có thể hiểu
đươc. Về phía Tomoko, nó bắt đầu quan sát cái thế giới của những
người lớn tuổi và em tự hỏi tại sao đám cưới của con gái lại làm cho
người mẹ bị choáng đến như thế. Nh́n thấy bà ngoại khóc lóc và than
văn như vậy, tâm hồn ngây thơ của nó nghĩ suy một cách trực giác
rằng thái thái đọ của mẹ nó không đậm đà t́nh mẫu tử cho lắm. Do
không tự kiềm chế ḿnh được mà bà Tsuna đă nói thẳng thừng rằng
Ikuyo đă mất hết đức tính của một người mẹ.
Mặc dù cha cháu đă sống ở đây, trong nhà này của bà, nhưng Ikuyo vẫn
không nghe lời mẹ nó. Đứa con gái không xứng đáng đó sẵn sàng từ bỏ
nhà của mẹ nó! Bây giờ chồng nó đă chết, nó cốc cần ǵ đến mẹ! Nó
chỉ nghĩ đến hạnh phúc riêng tư của nó.
Đồ con bất hiếu! “Đồ con bất hiếu”, những từ đầy hận thù và hằn học
đó đă để lại trong tâm trí của Tomoko một dấu ấn sâu sắc, và luôn
luôn ám ảnh nó trong suốt cả cuộc đời.
– Bà ơi! Bà đừng khóc nữa, có cháu đây mà.
Tsuna càng khóc dữ, và khi đă khóc chán, bà trở lại lắng dịu và bắt
đầu nghĩ đến áo xống mà Tomoko sẽ mặc trong ngày cưới của mẹ nó.
– Bà sẽ tô son và đánh phấn cho cháu để cho mẹ cháu nhớ nó chút đỉnh
là nó c̣n đứa con gái. Cháu có cái mũi thật giống như mũi bố cháu,
Tomoko à!
Hôm đám cưới, bà trang điểm cho cháu bà thật hết ư, và khi cô trông
thấy Tomoko, mọi người đều trầm trồ:
– Ồ, con bé kháu khỉnh quá! Như một con búp bê!
– Nó đẹp mê hồn với chiếc kimono ấy! Ai đă may cho cháu chiếc áo đẹp
này thế? A ha, bà cháu may à! Ừ hừ!
Những lời ngợi khen Tomoko chứa đựng những ác ư đối với cô dâu.
Điều làm phật ư quan viên hai họ nhất, đó là trán của Ikuyo không có
chiếc băng vải truyền thống của các cô dâu. Ông chú Shinya, ngồi
cạnh bà Tsuna, buột miệng hỏi to:
– Thế chiếc mũ cưới của cô dâu đâu?
Tsuna trả lời, ḷng dạ ê chề nhục nhă:
– Tất cả những việc này, tôi chẳng có hay biết ǵ hết!
– Thế bác không biết tí ǵ về lễ phục đám cưới của chính con gái bác
sao?
C̣n tôi, phải chăng là tôi phải đợi đến cái tuổi cổ lai hy này để
trông thấy cảnh cô dâu không chít khăn vải trên trán chăng?
Cả những lời ong, tiếng ve của bà con hai họ lẫn những cảm nghĩ của
ông chú Shinya đều không lọt khỏi mắt Ikuyo. Nhưng nàng vẫn giữ được
b́nh tĩnh, một sự b́nh tĩnh uy nghiêm, và tiếp tục phớt lờ tất cả
mọi người. Qua Keisuke, nàng biết được rằng ở Tôkyô không một cô dâu
nào chít khăn vải ở trán. Và nàng tin một cách lờ mờ vào sự hiểu
biết của chàng về điều này. Đây là lần đầu tiên nàng t́m kiếm một
chỗ dựa nội tâm của con người sẽ là chồng nàng đó.
Bữa tiệc kết thúc nhưng những lời đàm tiếu vẫn c̣n rôm rả.
– Một cô dâu không chít khăn, ai lại thế bao giờ cơ chứ!
– Phải, à mà lại một đám cưới thứ hai của cô ta nữa chứ lị!
– Nghe đâu, cô ta đă hai lần mặc áo cưới màu trắng?
– À, À phải, vận đồ trắng lần đám cưới thứ hai của ḿnh! Rơ là kỳ
quặc!
Đây cũng là đám cưới thứ hai của cậu con trai ông trưởng thôn, cho
nên nghi lễ đơn giản đi nhiều. Nhưng ai không trách móc ǵ họ, thấy
cả cô dâu lẫn chú rễ đều là những rổ rá cặp lại và gia đ́nh của cô
dâu cũng không được bằng vai phải vế với gia đ́nh của chú rể, hai vợ
chồng đều đă có con, đám cưới đơn giản là chuyện b́nh thường. Nhưng
Ikuyo lại ăn mặc quá ḷe loẹt, không tương xứng với một đám cưới quá
giản tiện, đầu lại không chít khăn vải, cho nên ai cũng tỏ vẻ bất
b́nh. Và khi nàng thay chiếc kimono lộng lẫy với những tay áo dài
sát đất th́ tất thảy, kể cả bà Tsuna, đều há hốc cả mồm r:
chỉ những cô gái c̣n trẻ mới mặc kimono với những ống tay áo dài sát
đất.
Từ xa Tomoko nh́n vóc dáng tuyệt vời của mẹ ḿnh, mắt không hề chớp.
Phải chăng người phụ nữ đẹp cực kỳ đó lại là mẹ nó? Phải chăng đó là
h́nh ảnh “người con gái bất hiếu”?
Sau lễ Phật, Tomoko đă cùng Keisuke uống cạn một ly rượu saké nhằm
thắt chặt mối quan hệ mới giữa cha và con.
Cái nh́n mà nó khao khát chờ đợi nay đang hướng về nó, nhưng chỉ
trong một khoảnh khắc mà thôi. Rồi với một nụ cười thanh thản và một
cái gật đầu khe khẽ, Ikuyo đứng dậy để đi thay áo cưới lần thứ ba.
Nàng đă cười với con gái, với những người đến mời nàng thay áo, hay
nàng cười v́ thích thú được trưng ra chiếc kimono mới? Nào ai biết
được.
Chương 2
CÂY THỊ TRONG VƯỜN NHÀ NGOẠI
Tomoko áp sát vào ngực chiếc giỏ con bằng rơm mà nó vừa tết xong và
khom người luồn qua cái cửa nhỏ cạnh chiếc cổng đen nhà ông trưởng
thôn.
– A, Tomoko!
– Tomoko kia ḱa!
Bọn trẻ chơi trong vườn liền chạy đến với nó. Chúng là con của bà
cả:
Thằng con trai lên sáu và đứa con gái lên bốn.
– Chị đan cái giỏ này đấy à, Tomoko?
– Chúng ta đi hái mơ đi.
– Ừ phải đấy, đi hái mơ nào!
– Ồ, nh́n này, các cành nặng trĩu mơ ḱa! Tomoko kêu lên.
– Vâng, nhiều! Cậu bé kiêu hănh nói.
– Tomoko, chị lấy mang về nhà chị thật nhiều vào! – Cô bé kháu khỉnh
bi bô.
Một giọng lạnh lùng làm chúng sửng sốt.
– Chúng bay làm ǵ ở đây thế?
Chúng ngửng đầu lên:
Ikuyo đang dữ dằn nh́n chúng.
– Chúng con đương chơi, Tomoko ngây ngô trả lời, vẻ sợ hăi.
– Ra ngoài vườn mà chơi, Ikuyo vừa cục cằn nói vừa nh́n Tomoko và
hai đứa con chồng, trán nàng có một vết hằn thẫm ở phía trên lông
mày, má nàng hơm sâu, chiếc kimono mặc cẩu thả, chuyện lạ đối với
nàng:
mới có một tháng mà khó nhận ra được nàng.
– Ikuyo, Ikuyo!
Tiếng của Keisuke từ xa vẳng đến.
– Ikuyo, em ở đâu đấy?
Ikuyo nhíu lông mày, quay lưng về phía bọn trẻ, mở tấm vách trượt
rồi đóng sầm nó lại và biến mất.
– Tomoko, chị về đấy à? Thằng bé ngơ ngác hỏi.
Tomoko quay lại lắc đầu, mặt tái mét và luồn qua chiếc cửa nhỏ.
– Chị sẽ trở lại chơi với chúng em nhé!
– Chị Tomoko!
Nhưng Tomoko vội vă ra về, đôi chân thoăn thoắt rảo bước nhưng đầu
óc nó như bị sương mù phủ kín. Thái độ lạnh nhạt vừa rồi của Ikuyo
thật rất xa vời với thái độ của một người mẹ. Kể cả khi chưa tái
hôn, nàng chưa bao giờ dịu dàng với con gái. Nhưng Tomoko đă hoàn
toàn quên điều này. Điều làm nó bận tâm nhất là h́nh ảnh của Ikuyo
hiện nay rất xa vời với h́nh ảnh một người mẹ xinh đẹp, dịu hiền
trong kư ức của nó.
Về đến nhà nó thấy bà ngoại đang nhuộm răng đen ở hiên.
– Tomoko, cháu ở đâu năy giờ đây?
– Cháu đây mà.
Tomoko vừa đánh trống lảng vừa đi ngang qua mặt bà để vào nhà. Chiều
dần buông. Nó cầm đèn ra hiên để lau chùi các bóng. Ở đây nó gặp
phải một ông khách không mời mà đến, chú Shinya Sunaga.
– Xin báo với bác là con Ikuyo đang mong chờ một tin vui đấy.
– Sao, Ikuyo?
– Từ giờ đến cuối năm nó sẽ sinh con, h́nh như thế. Nghe nói thằng
Keisuke cứ bám sát nó như đỉa đói, điều này cũng chẳng có ǵ là lạ!
– ...
– Thế nó không đến nói với bác chuyện này à? Thật lạ quá!
Mừng thầm khi nh́n thấy nét mặt bực dọc của bà chị dâu, ông Shinya
đứng dậy ra về, nện mạnh đôi guốc gỗ xuống nền nhà.
Bà Tsuna ngơ ngác dơi theo ông, rồi tĩnh tâm lại, bà quay người đột
ngột:
– Tomoko, cháu ở đấy à? Cháu làm ǵ thế?
– Cháu đang lau chùi bóng đèn. Nó bẩn quá bà ạ.
Vừa rồi nó không có ư nghe trộm, nhưng v́ ông chú bị nặng tai,
thường phải nói rất to, nên nó đă nghe được câu chuyện giữa bà và
ông chú. “Ikuyo đang đợi tin vui. Từ nay đến cuối đến cuối năm nó sẽ
có một đứa bé”.Má đang chờ đợi một đứa bé! Tin này làm nó bị sốc
mạnh. Lâu nay bà Tsuna đă cấm không cho nó nhắc tới Ikuyo trước mặt
bà, cho nên chẳng bao giờ Tomoko nói với bà là đôi khi nó đă đến nhà
ông trưởng thôn vào lúc trưa. Tuy nhiên, lần này nó muốn nói với bà
là mẹ nó đă mang thai. Tomoko vốn rất thích em bé, và mỗi khi nghe
tin bên hàng xóm có đứa bé vừa chào đời th́ nó mừng vui khôn xiết,
tựa như tin vui đó là của chính gia đ́nh ḿnh, nhưng lần này nó có
những t́nh cảm trái ngược nhau một cách kỳ lạ:
một niềm vui mênh mông trước ư nghĩ về cuộc sống mới bé bỏng đó, và
đồng thời một nỗi buồn man mác, không tên. Nó có linh tính rằng mẹ
trước đây đối với nó đă xa vời vợi nay lại sắp sửa đi xa hơn nữa cho
đến khi không một ai có thể đến gần được.
Ngày nào nó cũng tắm với bà ngoại, nhưng chiều nay, bà bảo nó đi tắm
một ḿnh. Lấy lư do bị cảm, bà bảo người chị làm chuẩn bị giường cho
bà và đi nằm ngay, trong khi Hachirô, anh đầy tớ trẻ đi kiểm tra xem
nước tắm của Tomoko có đủ nóng không.
– Cô chủ nhỏ, nước tắm có vừa không?
Anh hỏi to từ phía ḷ nấu. Nhưng Tomoko trả lời mà không nói đến độ
nóng của nước:
– Chú đừng gọi cháu là cô chủ nhỏ, mà chỉ gọi cô chủ thôi.
– Tôi không thể gọi cộc lốc như thế được.
– Tại sao vậy?
– Trước cô, có một người mà tôi vẫn thường gọi như vậy.
– Ai thế?
– Mẹ cô, cô chủ nhỏ ạ.
Tomoko tiếp tục kỳ cọ với một cái túi nhỏ đựng cám gạo.
– Cô chủ nhỏ ...
– Sao?
– Hôm nay cô có gặp mẹ cô không?
– ...
– Thời gian này người ta không thấy bà ta ra khỏi nhà. Không biết bà
nhà có ốm đau ǵ không?
– Mẹ cháu sắp có em bé.
Ngạc nhiên, Hachirô tiếp tục cho củi vào ḷ, chẳng nói chẳng rằng.
– Hachirô?
– Dạ?
– Nước nóng quá, bỏng cả da cháu đây này!
Trong gian pḥng có trải mười chiếc chiếu, bà Tsuna nằm dài trên
chiếc giường rộng nhất, mắt thao láo nh́n vào chỗ trống, đèn ngủ vẫn
c̣n chong.
– Ngoại ơi! Tomoko th́ thầm, chú Hachirô đun nước tắm sôi sùng sục
làm cháu suưt bị bỏng bà ạ.
– Thế ư.
Vẻ dửng dưng của bà ngoại làm Tomoko lo lắng.
– Ngoại ốm à, ngoại?
– Bà đau bụng.
Kê đầu lên chiếc gối bằng sành, bà nhớ lại buổi tṛ chuyện với chú
em chồng. Shinya đă kể cho bà về Ikuyo bị gia đ́nh chồng ngược đăi
làm sao. Điều này cả làng đều tiên đoán trước cả rồi, và Tsuna là
người đầu tiên nghĩ tới chuyện đó:
t́nh thương và ḷng thù hận đối với người con gái độc nhất của bà
càng lúc càng sâu đậm khiến ḿnh mẩy bà quặn đau. Ấn mạnh các đầu
ngón tay vào hai bên bụng để cố nén cơn đau, bà Tsuna nghĩ tới t́nh
cảnh thai nghén của con bà.
– Đồ bất hiếu! ...., bà rên rỉ. Chính bà cũng không hiểu v́ sao bà
lại căm ghét Ikuyo đến như vậy.
– Hachirô, Hachirô! Chú không có ở đấy à, chú Hachirô?
Chàng trai Hachirô lanh lợi nên được Tomoko quí mến, nhưng hôm nay
nó nghe gọi nhiều lần mà cũng chẳng buồn trả lời.
– Chú ở đâu, Hachirô? Cháu gọi chú đứt cả hơi rồi đấy.
– Thưa cô chủ nhỏ, Hachirô trả lời, mặt sa sầm, má cô đến kia ḱa.
– A, ở đâu thế?
– Ở trong vườn ấy. À không, bà ở pḥng ngoài, đang tṛ chuyện với
cụ.
Vừa nghe xong, Tomoko liền chạy ngay đến tiền sảnh, bước vội lên các
bậc tam cấp và đứng sững lại chỗ vách ngăn. Ikuyo đứng ở đó nh́n mẹ
một cách lạnh lùng. Bà Tsuna đang ngồi ở mép chiếu, không buồn bảo
nàng vào. Giữa họ, trên nền nhà, có một bọc vải vừa ném xuống đó.
– Tao là người quyết định về ăn mặc của Tomoko. Công hơi đâu mà mày
để ư đến những chuyện không liên quan ǵ đến mày nữa! Vẻ bực dọc, bà
Tsuna cố gắng kiềm chế để không bật ra những lời lẽ nặng nề.
– Con chẳng phải bận tâm về chuyện ăn mặc của nó nếu biết rằng mẹ
nuôi dạy nó đàng hoàng. Nếu như con có mặt ở đây th́ nó phải mặc
những chiếc áo kimono bằng vải như thế đâu!
– Bây giờ Tomoko đă đi học rồi, con cái các nhà thân hào có mặc
kimono với ống tay hẹp đến trường không?
– Cháu nó sẽ mặc những áo mà nó muốn!
– Các con của mày bây giờ là những đứa con của ông trưởng thôn.
Tomoko là người thừa tự của nhà Sunaga, và về mặt pháp lư, nó không
c̣n dây liên hệ ǵ với mày nữa. Vậy th́ mày chỉ nên can thiệp vào
những chuyện có liên quan đến mày mà thôi.
– Những đứa con không phải do con mang nặng đẻ đau th́ không phải là
con của con.
– Vậy th́ mày hăy chăm sóc tốt đứa bé mà mày sắp có ấy.
– Mẹ hăy để cho con vào nhà. Chính v́ Tomoko mà con phải đến đây.
– Ngay cả mẹ mày mà mày cũng không coi như một người mẹ th́ liệu
Tomoko có coi mày như một người mẹ không?
– Mẹ hay không phải là mẹ th́ bà sẽ thấy, Ikuyo vừa nói vừa khoát
tay gọi Tomoko.
– Tomoko, đến đây nào!
– Chớ có nhúc nhích! Bà Tsuna hét to, làm Tomoko đứng ngây như trời
trồng.
Ikuyo lấy lại b́nh tĩnh v́ khi thấy mẹ ḿnh không kiềm chế được, và
nàng lặng lẽ cởi cái bọc vải ra. Trong bọc là một chiếc kimono nay
đă trở thành quá ḷe loẹt đối với nàng để may cho Tomoko một chiếc.
– Tomoko, đến đây!
– Đừng có đến, cháu!
– Đây là chiếc kimono mà mẹ đă tự may cho con. Nào, cầm lấy.
– Tomoko, bà cấm cháu đấy!
Bị kẹt trong cuộc xung đột giữa mẹ và bà, Tomoko cảm thấy thật khó
xử.
Tuy nhiên giọng nói của mẹ đă cuốn hút em mạnh hơn là cái nh́n điên
loạn của ngoại. Và nó bước về phía mẹ, không để ư ǵ đến sự cấm đoán
của ngoại.
– Tomoko! Bà Tsuna hét lên một cách vô vọng khi thấy bàn tay của đứa
cháu gái chạm vào mảnh lụa mịn màng.
Định thần lại, nó rút lui, c̣n Ikuyo th́ vừa nhặt mảnh vải vuông
dùng để bọc chiếc kimono, vừa đi giật lùi.
– Chào con, Ikuyo vừa nghiêm nghị nói vừa đi ra.
Tomoko đứng lặng, chiếc kimono màu hoa cà trong tay, và in sâu vào
trí nhớ của ḿnh h́nh ảnh của mẹ, lộng lẫy, tóc bới cẩn thận, khác
với hôm kia.
Nó nghe có tiếng ai nức nở. Tay bấu vào ḷ than bằng sứ, trán áp vào
đó, bà Tsuna âm thầm khóc.
– Ikuyo, đồ bất hiếu! Đồ bất hiếu! .... Đứa con bất hiếu ...
Ôm chặt chiếc kimono vào ḷng, Tomoko rón rén đi ra. Trên mảnh đất
h́nh vuông, nó bắt gặp Hachirô như người mất hồn đang lơ đễnh nh́n
về phía mẹ nó vừa mất hút.
Nó đi về pḥng ḿnh và lập tức trải chiếc kimono ra. Điều làm nó
thích thú nhất, đó là chiếc áo được cắt may đúng theo kiểu kimono
của các bà, không có dây thắt ở eo. Ngoại luôn xem Tomoko như là một
đứa bé con cho nên không bao giờ bà may kimono cho nó mà lại không
luồn dây vào trong áo, mặc cho Tomoko phản đối.
Nó mặc thử chiếc áo mới, quay phải rồi lại quay trái, ngắm nghía
ḿnh từ dưới lên trên. V́ quá bé nhỏ nên khi nó cúi xuống th́ hai
ống tay áo chạm sàn nhà và khi nó vỗ vỗ tay th́ chúng quất xuống
chiếu. Và nếu như không có ai vừa gọi th́ có lẽ nó cứ đùa nghịch măi
như thế này.
– Tomoko!
Tiếng bà ngoại làm nó giật ḿnh. Nó nhanh nhẹn cởi chiếc kimono màu
hoa cà. Vừa lúc ấy bà Tsuna bước vào pḥng. Và ngay lập tức bà nổi
máu tam bành khi nhận ra là năy giờ cháu bà mải mê đùa nghịch với
chiếc kimono thay v́ khóc sướt mướt như bà nghĩ.
– Ikuyo ... đứa con bất hiếu ...
Những tiếng nức nở trở thành những tiếng la hét điên loạn. Bà nắm
lấy chiếc áo kimono màu hoa cà và quất mạnh xuống chiếu như đánh một
con thú dữ.
Chẳng mấy chốc chiếc áo đă biến thành một đống giẻ vụn. Mặt tái mét
và nín thở, Tomoko sợ hăi nh́n bà. Cảnh điên loạn diễn ra trước mắt
làm nó đau khổ hơn là nỗi buồn mất áo do mẹ cắt may. Những từ “đứa
con bất hiếu” mà bà hét lên một cách điên loạn khiến nó nghĩ đến cội
rễ của mọi tội lỗi trên đời. Nó không biết những từ đó nói lên điều
ǵ, nhưng “đứa con bất hiếu” có thể là cái ǵ đó rất rùng rợn. Trong
trái tim thơ dại của Tomoko đă hằn sâu một điều chắc chắn:
con gái bất hiếu là kẻ không xứng đáng nhất, bị nguyền rủa nhất.
Những ngày tiếp sau, cơn băo ḷng đă lắng dịu, nhưng bà Tsuna luôn
luôn trong tâm trạng buồn rầu. C̣n Tomoko không c̣n bụng dạ nào nữa
để tṛ chuyện với ngoại. Rất lạ là nó không giận v́ bà đă xé chiếc
áo kimono của nó.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng, trên đường đi đến trường, Tomoko lại nghĩ
đến chiếc kimono màu hoa cà với những ống tay dài quét chiếu mà ḷng
đầy tiếc nuối.
Một ngày nắng đẹp, Tomoko đi học về, tay cầm chiếc dù đă gập lại và
chạy nhanh đến pḥng bà ngoại.
– Chào bà, cháu đă về!
Bà Tsuna đương nằm trên giường, lưng quay ra phía nó, chẳng nói
chẳng rằng.
Đêm hôm đó, thật khuya lắm, Tomoko đột ngột tỉnh giấc. Có lẽ đây là
linh tính, chứ thường nó ngủ say măi đến tận sáng sớm. Nó lắng tai
nghe. Từ nệm bên cạnh, không một hơi thở nào đến tai nó. Nó chong
mắt nh́n vào đêm tối và nhận ra rằng ngoại đă không c̣n ở đó nữa. Nó
giỏng tai nghe, nhưng chỉ nghe có tiếng giọt mưa rơi tí tách.
– Ngoại, ngoại ơi!
Tomoko đứng dậy, không khí ẩm thấp, ngột ngạt tỏa khắp pḥng. Một
nỗi lo sợ lờ mờ co thắt trái tim con trẻ của nó. Nó linh cảm một
điều ǵ khác thường.
Không thể ngồi yên, nó bước nhanh đến pḥng vệ sinh.
– Ngoại, ngoại ơi!
Tiếng nói của nó bây giờ tựa như một lời rên rầu rỉ. Nhà buồn như
chấu cắn giữa một đêm mưa dầm, ở một thời điểm mà bà làm công và cậu
đầy tớ đă lần lượt ra về hết, chỉ c̣n lại có nó và bà ngoại. Và
ngoại đă biến đâu mất!
– Ngoại, ngoại ở đâu? Ngoại!
Nó không nghĩ rằng bà lại đi ra ngoài vào một cái giờ muộn màng như
thế này. Hẳn là bà đương ở đâu đó ở trong nhà và bị té xỉu. Vừa lúc
đó, nó nghe một tiếng động lớn ở phía sau vườn.
Quên cả sợ hăi, nó lao nhanh ra ngoài. Và lúc ấy, dưới cơn mưa tầm
tă, trong đêm tối âm u, nó phát hiện ra một h́nh dáng đang nằm oằn
oại trên mặt đất.
– Bà ngoại!
Tsuna đă định tự tử bằng chiếc thắt lưng buộc ở một cành cây thị,
nhưng cái cành khô đen sạm đă bị sâu mọt đẽo gặm c̣n già lăo hơn cả
chính bà, đă bị găy ĺa ra khỏi thân cây, và người bà già rơi bịch
trên đất ướt sũng.
– Ngoại, ngoại!
Tay và chân bà cựa quậy, vậy là không chết. Vừa lớn tiếng gọi bà,
Tomoko vừa sát vai vào lưng bà. Nước mưa không ngớt chảy vào trong
chiếc kimono đă bị mở tung. Với ư định làm sao để đưa thật nhanh
được bà vào nhà, Tomoko đă tập trung tất cả nghị lực của ḿnh để làm
bà tỉnh lại, v́ nó biết rằng nó không thể vực được bà đứng dậy và
đưa bà vào nhà.
– Ngoại ơi! Cháu van bà, bà đứng dậy đi ...
Có lúc bàn tay của Tomoko chạm vào tấm da trần của ngoại. Tomoko ướt
sũng nước mưa, vừa nhẹ ru bà, vừa cảm thấy như có một đương động đậy
dưới ḷng bàn tay ḿnh.
Chương 3
ĐỒ CON BẤT HIẾU
– Ha ha ha ha!
Bà Tsuna thường hay cười như vậy, cười một cách vô cớ giữa lúc
chuyện tṛ với ai, hoặc ngồi một ḿnh dưới ánh mặt trời. Ở ngoài
hiên, cái cười kỳ quặc không hồn, không sinh khí trên cái khuôn mặt
vô cảm đó đă từng làm cho Hachirô và bà đầy tớ già kinh hoàng, hồn
xiêu, phách lạc.
Ngày hai mươi lăm tháng mười hai, Ikuyo cho ra đời một đứa bé gái.
Chú Shinya đến báo tin nàyđồng thời với những lời chúc tụng năm mới,
nhưng bà Tsuna không có phản ứng ǵ như ông tưởng, v́ giữa câu
chuyện, bà ta đă bật lên cười không đúng lúc.
Ha ha ha ha!
Mọi người trong làng đều biết là bà lăo Sunaga đă trở nên điên sau
khi tự vẫn không thành. Trước đó, đôi mắt của bà thường long lên
ṣng sọc, biểu thị một sự giận dữ lặng lẽ mỗi khi người ta đề cập
đến chuyện con gái bà tái hôn với con trai ông trưởng thôn trước mặt
bà, c̣n bây giờ bà chẳng khi nào có phản ứng ǵ, ngoại trừ để bật ra
một tiếng cười ngây thơ và mập mờ, u uất.
– Bà lăo điên thật rồi, Shinya khẳng định.
Tiếng đồn méo mó và bay đến nhà Kôsaka. Không mấy khó khăn để thấy
rằng bố mẹ chồng của Ikuyo vốn đă bất b́nh về tư cách của con dâu
ḿnh, nay lại càng xử sự với nàng cứng rắn hơn. Ở thời kỳ đó, sự
điên loạn di truyền là một cái cớ đủ đ̣i ly dị. Bố mẹ chồng đă công
khai lên tiếng đuổi nàng ra khỏi nhà. Kirke th́ thiếu bản lĩnh không
đủ kiên quyết để bênh vực vợ trước cha mẹ ḿnh, c̣n lũ con của người
vợ đầu th́ cư xử với nàng một cách khinh bỉ. Một mối hận thù đối với
người mẹ kế có lẽ đă từ lâu âm ỉ cháy trong ḷng chúng.
Đă khoảng sáu tháng nay, kể từ ngày xảy ra tai biến đă khiến bà trở
nên điên, bà Tsuna h́nh như đă quên hết chuyện ăn uống. Và cho dù
Tomoko và bà đầy tớ già có thay phiên nhau giúp bà ăn, ba bữa ăn
trong ngày vẫn kéo dài vô tận.
Một giờ bà chỉ ăn được có ba miếng. Bởi vậy bà đă gầy trông thấy.
Hôm đó, thấy ngoại gầy khủng khiếp, cô bé bỗng lo sợ một t́nh huống
tồi tệ nhất. T́nh h́nh này có vẻ như vô phương cứu chữa. U già và
Hachirô cũng chỉ biết đứng nh́n bà một cách sợ sệt, thầm nghĩ giờ
lâm chung đă cận kề.
– Ha ha ha ha!
Bà Tsuna đột ngột cười to.
Bà gây dễ sợ, đến mức người ta nghĩ rằng bà sẽ không đứng dậy được,
tuy nhiên, sáng sáng bà vẫn đứng dậy được và đến ngồi ở đây, đó
trong nhà. Tối đến, bà lên giường và ngủ một cách b́nh thường.
Với bà ngoại trong t́nh trạng như vậy ở bên cạnh, Tomoko đă phải
sống trong cảnh cô đơn có một không hai. Ở trường, các thầy cô giáo
vẫn quư mến nó v́ nó được nhiều điểm tốt, nhưng tất cả các bạn bè
th́ đều dần dần xa lánh nó.
Khi nh́n thấy Tomoko, bạn bè của nó th́ thầm với nhau:
“Ḱa ḱa, đứa con của mụ điên”. Thế là các cánh cửa sổ ḷng của
Tomoko lần lượt khép lại. Nó trở thành một đứa bé kín đáo, khi tan
học nó lặng lẽ đi về nhà. C̣n ở nhà th́ nó thôi không nói chuyện lớn
với bà u già, c̣n u th́ cũng giảm dần t́nh cảm với nó, không chiều
chuộng và ngợi khen nó như trước nữa. Riêng Hachirô th́ vẫn đến chăm
sóc nó thường xuyên.
– Cô chủ nhỏ, cô may đấy à?
Hachirô gọi nó từ ngoài, rồi đẩy tấm vách ngăn bằng giấy và nh́n vào
trong.
Không có việc ǵ làm, Hachirô ngồi xuống chiếu, hai đầu gối quỳ chụm
vào nhau và lơ đăng nh́n Tomoko vừa tiếp tục may. Rồi nín thở, anh
cất tiếng hỏi, môi khô bỏng:
– Cô chủ nhỏ, thời gian gần đây cô có gặp mẹ cô không?
– Mẹ ư?
– Phải.
Tomoko khẽ lắc đầụ. – Lạ thật, gần đây chẳng ai trông thấy bà nhà
đâu cả.
– Có lẽ mẹ cháu mới ở cữ nên c̣n phải kiêng đi lại.
– Hừ ... ừ Hachirô tỏ ra lo ngại cho sức khỏe của bà Ikuyo. Anh tự
hỏi đă đẻ được hai tháng rồi mà sao bà chủ vẫn không rời khỏi pḥng,
và không phải chỉ có Hachirô nêu lên những câu hỏi về việc này, mà
cả làng ai cũng thắc mắc như vậy. Có lẽ anh muốn tâm sự với Tomoko
về mối lo đè nặng ḷng ḿnh.
– Cô chủ nhỏ ...
– Sao?
– Xin cô đừng nói với cụ chủ, nhưng ...
Và anh tiết lộ rằng vừa mới đây anh đă đến nhà ông trưởng thôn, với
một cành hoa làm bằng bột tẻ, như cây mà anh vừa tặng nó.
– Tôi nghe đứa bé khóc ...
– Cháu cũng có nghe. Nó khóc nhiều lắm, hử?
Tomoko lắng nghe câu chuyện của Hachirô với một sự quan tâm tăng
dần.
– Rồi sao nữa, Hachirô?
Anh rón rén đi đến gần chiếc cửa ṭ ṿ trổ ở trên mái nhà và nghe rơ
tiếng trẻ con khóc đồng thời với tiếng to dần của Ikuyo đương hét
tướng lên:
– Anh im đi! Anh làm tôi điên mất! Nếu tôi mà c̣n ở trong nhà này
th́ chắc chắn là tôi cũng kết thúc như mẹ tôi!
– Em đừng nói bậy nói bạ như thế nữa. Nào, một đứa bé mà khóc như
vậy th́ có là b́nh thường không?
– Nhưng tại sao những người phụ nữ lại phải có con cơ chứ? Thật là
rắc rối!
Tất cả những ǵ anh đă hứa với tôi trước khi cưới đều không thực
hiện, và hơn thế nữa, kia ḱa, con nhóc cứ quấy rối tôi suốt ngày!
Nếu tôi mà cứ ở lại trong cái nhà này, sớm hay muộn rồi cũng sẽ xảy
ra thảm kịch, đó là điều chắc, tôi sẽ tự vẫn và giết luôn đứa bé!
– Ikuyo! Em đừng nói nhảm nữa, anh van em.
– Nhưng chính anh đă nhốt tôi ở đây! Bây giờ anh c̣n van xin tôi cái
ǵ nữa?
– Nhưng anh đă nói với em rằng đây chỉ là vấn đề kiên nhẫn mà thôi.
Kiên nhẫn thêm tí chút nữa thôi mà, Ikuyo?
Đứa bé càng khóc dữ. Lúc đó, Ikuyo hét to, có lẽ như nàng vừa đánh
ai đó, đứa bé hay là Keisuke.
– Anh im đi, tôi nói với anh là hăy im đi! ....
Có một tiếng rầm, tựa như nàng vừa ném vật ǵ. Hoảng sợ, Keisuke cố
gắng làm nàng nguôi ḷng. Đứa bé vẫn khóc dữ. Chắc chắn là lúc này
không phải là cơ hội tốt để gọi Ikuyo và tặng nàng cánh hoa đang trổ
bông. Hachirô sợ nổi da gà. Hoảng hốt trước ư nghĩ Ikuyo có thể ch́m
đắm trong cơn điên loạn như cụ Tsuna, anh vắt chân lên cổ chạy một
mạch về nhà, bỏ lại cành hoa móc vào một nhánh thông ở cạnh cửa sổ.
– Tôi tự hỏi liệu có phải bà chủ cũng suy sụp như cụ bà nhà ta
không. Cô chủ nhỏ, chắc là cô phải lo lắng lắm.
– Chú Hachirô, chuyện này làm chú lo sợ đến thế ư?
– Nhưng đây là bà chủ, tôi đă lớn bên cạnh bà ấy từ khi tôi hăy c̣n
bé tí.
Tomoko cảm thấy khó chịu. Nó cay chua với Hachirô:
– Thật là tởm lợm, người ta sẽ nói là chú phải ḷng mẹ cháu.
Chàng trai trẻ chân chất giật nảy ḿnh trước những lời nói đó của cô
bé. Anh ngượng đỏ cả mặt, và một lát sau bỏ chạy ra khỏi nhà không
một lời chống chế để giấu nổi hổ thẹn của ḿnh.
Cành hoa làm bằng bột tẻ tiếp tục rung rinh khi anh đóng cửa lại và
Tomoko vẫn ngồi yên lặng nh́n nó, thẫn thờ. Những t́nh cảm phức tạp
mà nó c̣n quá non trẻ để tự ḿnh hiểu hết được đă khuấy động tâm hồn
nó như những con sâu lạ.
Tiếng guốc ai đi qua vườn:
đó là chú Shinya. Bà Tsuna ngồi sưởi nắng ở hiên, nh́n thấy Shinya
và chào chú em chồng trước khi ông ta kịp mở miệng.
Từ một tháng nay, bà ăn đă thấy hơi ngon miệng và nặng thêm được một
chút.
– Bà chị dâu à, khủng khiếp quá!
– Chú nói ǵ thế?
– Ikuyo đă biến đâu mất rồi.
– Hử?
– Bác chớ có hốt hoảng, chưa phải lúc đâu, nhưng mà Ikuyo và chồng
nó đă đi, mang theo đứa con của chúng. Thế nó không đến đây để thưa
chuyện với bác trước khi đi à?
– Không! Tôi chẳng biết ǵ về việc ra đi của nó cả.
Thực là đột ngột, không ai ngờ cả. Bọn chúng đă đi Tôkyô, người ta
nói như vậy. Với cái thằng Keisuke bất lực đó th́ người ta không thể
hiểu được chúng sẽ làm ǵ để sống. Chúng thật ngốc nghếch. Quên cả
bổn phận đối với cha mẹ già của Keisuke! Thời nay, nhân cách của bọn
trẻ thật là phi đạo lư!
– Chị dâu à, cả bác nữa, bác có trách nhiệm trong chuyện này.
– Tại sao lại tôi được?
Trong cái nh́n giận dữ mà bà chĩa vào chú em chồng lóe lên ánh sáng
mờ đă tắt từ nhiều tháng nay. Nhưng ông Shinya vẫn tiếp tục với cái
giọng vừa rồi:
– Họ đă làm khổ Ikuyo v́ bệnh t́nh của bác! Bác phải b́nh phục nhanh
để đến thăm họ. Dù sao th́ chính con bác đă đẩy con trai thân thương
của họ bỏ trốn lên Tôkyô.
Tsuna lặng thinh cho đến khi chú em chồng ra về, mặt đầy vẻ khó
chịu.
Thế rồi chỉ trong vài ngày mà tóc bà trắng xóa, tuy chỉ mới năm mươi
mà trông bà như một phụ nữ quá lục tuần.
Bà từ chối không tiếp chú em chồng Shinya, nhưng ông chú vẫn cứ đến
và ngồi ở đầu giường bà. Ḷng hận thù chồng chất từ nhiều năm này kể
từ khi bà đến làm dâu ở nhà Sunaga dồn hết vào đôi mắt nảy lửa, bà
quát lên không chút nể nang:
– Cút xéo ngay! Tao không muốn nh́n thấy cái mặt dơ dáy của mày!
Sự cố này đánh dấu một sự đổ vỡ hoàn toàn trong quan hệ chị dâu, em
chồng. Người bà con duy nhất c̣n lại của nhà Sunaga không bao giờ
trở lại nữa.
Và người bà con duy nhất c̣n ở cạnh bà Tsuna là Tomoko, lúc này đă
lên chín.
C̣n u già th́ đă hoàn toàn thái độ khi thấy bà chủ trở thành một
người bệnh khó tính, trái nết, và tuy bà vẫn tiếp tục làm việc như
trước nhưng u không c̣n để ư đến bà Tsuna nữa. Hachirô th́ có thay
đổi tính t́nh từ hôm Ikuyo bỏ nhà đi Tôkyô, và lúc nào anh cũng như
đương ở tận trên cung trăng. Anh không c̣n thích tṛ chuyện với
Tomoko và không mấy quan tâm chăm sóc bà chủ. Anh tự giam ḿnh trong
mơ mộng như một thanh niên đa sầu, đa cảm.
Sợ t́nh trạng sức khỏe của bà trở nên trầm trọng, thầy thuốc đă
khuyên bà nên vào bệnh viện để điều trị.
– À, các vị muốn tôi rời bỏ nhà này ư? Tên khốn kiếp Shinya sẽ bay
đến ngay để chiếm đoạt nhà. Làm sao tôi lại có thể bỏ cái nhà này
được? Đây là nhà của tôi, tôi sẽ giữ nó cho đến khi Tomoko trưởng
thành. Từ ngày mà cái con bất hiếu Ikuyo bỏ đi, mọi người chỉ nghĩ
đến chuyện làm tôi phải rời bỏ cái nhà này. Nhưng chẳng bao giờ tôi
rời bỏ nó, chẳng bao giờ! Không phải v́ con Ikuyo đă bỏ đi Tôkyô mà
tôi sẽ rời bỏ cái nhà của tôi! Và cho dù là nó có trở lại và xin lỗi
tôi th́ tôi cũng chẳng bao giờ tha thứ cho nó cả. Không có ai lại
đem nhà ḿnh đi cho một đứa con bất hiếu!
– T́nh trạng sức khỏe của bà ngày một xấu thêm.
– Tomoko! Tomoko!
– Dạ.
– Cháu ở đấy à? Cháu không bỏ bà đấy chứ? Cháu nói đi!
– Không đâu ạ, cháu ở đây này, ngoại.
– Tốt, tốt ... Cái con Ikuyo bất hiếu. Người ta đă nhiều lần nói với
nó là tao ốm, thế mà nó cũng chẳng thèm đến thăm tao. Bé Tomoko tội
nghiệp của bà, bây giờ cháu phải thay mẹ cháu. Ikuyo, đồ con gái xấu
xa, đồ bất hiếu, bẩn thỉu!
Chính con Ikuyo, đồ bất hiếu, đă làm tôi đến nông nỗi này. Mẹ ốm, nó
cũng chẳng quan tâm, đă thế c̣n mong tôi chết nữa cơ đấy! Nhưng mày
hăy thử đến vào lúc người ta chôn cất tao, mày sẽ thấy tao trừng
phạt mày như thế nào! ....
Thấy t́nh h́nh khó qua được, Hachirô đă đến gặp Tomoko và họ đă đánh
điện ngay:
“Mẹ ốm, về ngay”, nhưng không có hồi âm. Sau mỗi ngày Tomoko và
Hachirô lại hy vọng ngày hôm sau Ikuyo sẽ về, và họ cứ ngấp ngó chờ
đợi ở đầu ngơ để đón cô nhưng nàng vẫn không trở lại nơi chôn nhau,
cắt rốn.
“Mẹ hấp hối, về ngay - Sunaga”.
“Về ngay, con van mẹ - Tomoko”.
Vẫn bặt vô âm tín. Liệu Ikuyo có nghe được tiếng mẹ nàng đương ra rả
nguyền rủa ḿnh trên giường mà bà vừa trút hơi thở cuối cùng không?
Những người láng giềng tỏ ḷng thương xót cho Tomoko từ nay phải
sống cô độc trên thế gian này. Họ đến phúng điếu, kính cẩn nghiêng
ḿnh chào cô bé chủ tọa buổi lễ. Tomoko cũng nghiêng đầu đáp lễ một
cách vô thức. Khói trắng của hương bay lên không trung và ôm lấy
thân h́nh bé nhỏ, yếu đuối trong chiếc áo tang trắng rộng thùng
th́nh của Tomoko khiến những người đến chia buồn không cầm được nước
mắt.
Chương 4
ĐI TOKYO
Đây là chuyến đi dài ngày và là lần đầu tiên Tomoko đi tàu hỏa.
Tuy phải xa quê hương, xa bà ngoại và rời bỏ căn nhà gỗ với biết bao
kỷ niệm, vui có, buồn có, nhưng em không cảm thấy buồn v́ giấc mơ
của đời nó đương chờ đón nó ở Tôkyô:
được thấy lại mẹ và sống bên cạnh mẹ!
Nếu như chuyến đi ít làm nó vui, có lẽ là do có bố dượng bên cạnh.
Nhưng trong bốn hoặc năm ngày sống gần nhau, em thấy bố dượng
Keisuke là một con người hiền lành. Nó tin như vậy.
Ông bà trưởng thôn đă không giấu giếm vui mừng khi đón đứa con trai
tiêu xài hoang phí trở về nhà một ḿnh mà không mang theo vợ. Nhưng
khi biết lư do duy nhất khiến anh trở về nhà là để gặp Tomoko ở nhà
Sunaga th́ họ lại càng ngạc nhiên hơn là bực ḿnh. Khi họ hỏi anh có
quan tâm đến các con của người vợ cả nữa hay không th́ anh đă van
xin cha mẹ hăy xem như anh không c̣n thuộc gia đ́nh Kôsaka nữa. Nó
loạn trí rồi à? Con Ikuyo đă làm nó mê mẫn rồi? Ông bà trưởng thôn
thực sự đau khổ và không đả động ǵ đến chuyện đó nữa. Đứa con trai
họ xưa kia ngoan ngoăn, phục tùng đến là vậy mà nay đă thay đổi hoàn
toàn từ ngày nó tái hôn với cái con Ikuyo. Tuy nhiên, ông trưởng
thôn đă nh́n thấy trước điều có thể xảy ra:
Keisuke không có tiền, lại không phải là loại người biết kiếm tiền;
sớm hay muộn Ikuyo, vốn thích ăn diện, rồi cũng sẽ chán nó. Và ngày
một ngày hai, Keisuke sẽ trở về. Mệt nhọc sau ba ngày đi từ Tôkyô
đến Wakayama, Keisuke cần phải nghỉ ngơi, sau đó anh sẽ đến thăm chú
Shinya.
Không bao giờ người ta biết được Shinya và Keisuke đă nói với nhau
những ǵ trong ngày hôm đó. Chắc chắn là Shinya không có một sự cản
trở nào đối với sự ra đi của Tomoko v́ lẽ một khi cô bé thừa tự trực
tiếp của gia đ́nh Sunaga đă đi rồi th́ ông ta sẽ chiếm đoạt được cái
nhà một cách dễ ợt.
Khi phong cảnh bên ngoài bắt đầu tan biến trong hoàng hôn th́ cũng
là lúc mà Tomoko cảm thấy một nỗi buồn man mác xâm chiếm ḷng nó.
C̣n Keisuke cũng ch́m đắm trong cái buồn xa vắng trong chuyến đi
này. Tomoko trợn tṛn mắt ngạc nhiên nh́n anh:
dạo ở quê, anh ăn mặc c̣n chăm chút hơn là lúc này, một người dân
Tôkyô thực thụ, càng tới gần Tôkyô th́ quần áo anh lại càng lôi thôi
lếch thếch, một điều khá kỳ lạ trước con mắt của Tomoko.
Tối đến, nó bắt đầu cảm thấy mệt mỏi nhưng nó c̣n phải sắp xếp chỗ
ngủ cho con búp bê.
– Tomoko, con cũng phải đi ngủ chứ, không th́ con sẽ kiệt sức đấy.
Tomoko không thể không nh́n chằm chằm vào mặt chú Keisuke. Vậy người
này là chồng mẹ đó sao? ... Nó không thể nào tin được. Và cũng khó
mà tin rằng đó là con trai ông trưởng thôn. Anh chàng ta có nước da
ngăm đen, phát ph́ trước tuổi, toàn thân phảng phất dáng dấp nhu
nhược, vẻ mặt trông đáng thương ...
– Tomoko, dậy đi nào!
Tiếng gọi của Keisuke kéo nó ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Một toàn
cảnh sáng bừng trải dài trước mắt nó.
– Sắp được thấy núi Fuji rồi!
– Cháu cũng đă trông thấy nó.
– À, phải, con nh́n thấy nó từ trong toa-lét chứ ǵ?
Bực bội, nó bặm môi im lặng. Mặc cho Keisuke ra sức bảo nó ăn cơm
hộp mà anh vừa lấy ra, Tomoko vẫn không đụng đến.
– Con cũng bướng bỉnh như mẹ con ấy! Keisuke nói và mỉm cười cay
đắng.
Con thực không muốn ăn à? Anh cố nài.
Trong lời nói của Keisuke nó không thấy có ác ư ǵ đối với người con
riêng của vợ ông ta. Nó chỉ thấy là ông bố dượng không xứng đôi lắm
với người mẹ kiều diễm của nó.
Ở ga Tôkyô không có ai ra đón họ. Keisuke vác lên vai cái rương bằng
mây của Tomoko và nắm lấy tay nó lên đường. Tomoko cảm thấy buồn.
Vậy đó là ga Tôkyô, nơi mà nó tin chắc là sẽ được gặp mẹ .... Dưới
mắt nó, nhà ga chỉ là một cái vỏ ṣ mênh mông, trống vắng buồn!
Nhưng rồi nó lại vui. Chẳng mấy chốc nữa là nó sẽ được thấy lại mẹ.
Hy vọng đă làm tiêu tan hết mọi mệt nhọc của chuyến đi. Ḷng nó tràn
đầy phấn chấn, tim nó đập rộn ràng.
– Sắp đến nơi rồi, Keisuke vừa nói vừa ngoảnh lại. Anh vẫn vác cái
rương, mặt nhễ nhăi mồ hôi. Áo sơ mi ướt đẫm dính vào lưng, c̣n áo
vét th́ anh đă vắt lên rương ngay từ khi bước xuống tàu.
– Chào em Ikuyo, bọn anh đă về! Keisuke vừa nói vừa đặt cái rương
lên chiếc chiếu ở cửa ra vào.
– Ikuyo! .... Em đấy à? Tomoko, trông ḱa, Yasuko đấy.
Keisuke chỉ cho nó đứa bé con đang nằm ngủ ở trong pḥng cùng.
– Nó kháu khỉnh đấy nhỉ? Keisuke vừa hỏi vừa ngồi phịch lên chiếu,
đối diện với Tomoko, và âu yếm ngắm nh́n con gái.
– Nó thật kháu. Tomoko trả lời và cười vui vẻ.
Cảnh êm đềm giữa người cha, con gái và đứa con riêng bị phá vỡ một
cách tàn nhẫn. Từ phía cửa ra vào, một giọng chát chúa vẳng lên:
– A, mọi người đă về đấy à? Sao lâu thế!
Ikuyo đứng đó, trong khung cửa pḥng khách bên cạnh, và nh́n họ.
– Chào em.
Keisuke lên tiếng, c̣n Tomoko th́ không biết nói ǵ v́ trái tim nó
đang đập mạnh khiến nó không thốt lên được một lời nào; em lặng lẽ
đứng dậy và theo Keisuke vào pḥng khách.
– Ikuyo, em không nói ǵ với Tomoko ư?
Sự quan tâm của Keisuke đối với con bé không làm Ikuyo thích thú;
mặt nàng sa sầm lại.
– Tại sao mặt mày lại bẩn thế! Hăy nh́n vào gương xem! Đi rửa mặt
mau!
Đó là những lời đầu tiên mà Ikuyo nói với con gái. Như bị thôi miên,
Tomoko đi về phía nhà vệ sinh mà mẹ nó chỉ cho. Nó vướn người lên để
lấy chiếc gương móc ở xà, soi vào gương và nín thở:
cái mặt tṛn trĩnh của nó đầy cáu bẩn. Ở đây người ta không cần phải
ra giếng mà chỉ cần vặn ṿi. Ngây ngất trước những điều diệu kỳ của
Tôkyô, Tomoko hứng nước vào ḷng bàn tay và rửa mặt. Vừa rửa mặt nó
vừa nghĩ tới cái giọng nói kỳ quặc của mẹ. Mẹ đă thay đổi triệt để
giọng nói, trong khi đó th́ Keisuke, đă sống ở Tôkyô lâu hơn Ikuyo
nhiều, nhưng anh vẫn giữ giọng nói vùng quê.
Tomoko rửa mặt về th́ vô t́nh nghe được cuộc căi vă giữa mẹ và bố
dượng.
– Thế th́ chỉ có cách là anh mang nó đi cùng?
– Chớ có nói bậy. Tomoko đă chín tuổi rồi, anh không thể đưa nó vào
nhà tắm nam.
– Được, vậy th́ nó sẽ đi một ḿnh. Anh chỉ dẫn nó đến trước cửa nhà
tắm thôi.
– Em đừng nói thế, em hăy mang nó đi. Đây là lần đầu tiên con nó đến
nhà tắm công cộng, làm sao em lại để cho nó tự xoay xở lấy một ḿnh
được?
– Ôi phiền phức quá!
– Ồ không, chúng ta đi nào. Anh sẽ trông Yasuko, c̣n em th́ đưa
Tomoko đi, đồng ư chứ, Ikuyo?
– Tomoko!Mày làm sao mà cứ nh́n măi tao như vậy hả? Chuẩn bị nhanh
lên để mà c̣n đi tắm chứ.
– Tomoko, con đi tắm cùng mẹ con nhé.
Nghe giọng nói của Ikuyo và Keisuke, có lẽ người ta sẽ nghĩ rằng
Keisuke là cha đẻ và Ikuyo là mẹ ghẻ của nó.
Tomoko mở rương lấy quần áo sạch mà u già đă xếp vào đấy, cầm chậu
thau mà mẹ đưa cho và đi theo mẹ. Ikuyo bước nhanh, điệu bộ và nét
mặt có vẻ tự hào như có người giúp việc hộ tống. Khi đến trước nhà
tắm công cộng, nàng kéo chiếc màn xanh thẫm trên đó có ghi những chữ
móc meo “Buồng tắm nữ”.
và bước vào. Đi sau mẹ, Tomoko đưa mắt nh́n nhanh vào phía trong. Ở
đây có vài phụ nữ đang cởi hoặc mặc quần áo.
Ở trong pḥng thay quần áo của nhà tắm công cộng, nó tần ngần khi
cởi quần áo trước những người đàn bà xa lạ đó. Ikuyo mà vừa rồi
không có ǵ vội vă trong chuyện đi tắm th́ bây giờ lại tỏ ra dứt
khoát khi đă bước qua tấm màn.
Và khi nàng cởi bỏ nốt chiếc váy trong th́ thân h́nh trần truồng như
nhộng của nàng lung linh nhựa sống như thân h́nh một cô gái đôi
mươi.
– Tomoko! Mày đừng có đứng ngây ra như vậy. Cởi quần áo nhanh lên.
Dứt lời, nàng đẩy cửa pḥng tắm và mất hút.
C̣n lại một ḿnh, Tomoko dần hồi tỉnh. Nó lấy chậu thau và đẩy cửa
pḥng tắm. Pḥng đầy hơi trắng dày đặc như khói. Một mùi lợm mửa. Nó
đưa mắt t́m mẹ.
Chẳng nói chẳng rằng ǵ với con, Ikuyo vào bồn tắm ngâm ḿnh trong
đó.
Tomoko làm theo mẹ. Nước nóng quá, và nó liên tưởng đến Hachirô đă
dồn dập ném củi vào ḷ mặc dù nước tắm đă sôi từ lâu khi anh nghe
tin Ikuyo đang mang thai.
– Mẹ ....
– Ǵ?
– Mẹ biết không, Hachirô, chú ấy đă bỏ làng đi sau khi ngoại mất.
Chú ấy đến Osaka t́m việc, nhưng chú nói với con là chú muốn đến
Tôkyô hơn.
Nhưng Ikuyo không có vẻ quan tâm đến số phận của người làm thuê cho
nhà ḿnh, nơi mà nàng đă sinh ra và lớn lên. Hoặc là do giọng nói
quê mùa của Tomoko đă làm nàng bồn chồn. Thực thế, nàng vừa nhác
thấy các bà láng giềng ngừng tṛ chuyện với nhau để vểnh tai về phía
họ.
– Tomoko, mày đừng có nói cái giọng Wakayama ấy nữa, nếu không th́ ở
trường người ta sẽ cười cho đấy.
Toàn thân nó ửng đỏ, nhưng không phải v́ nước nóng. Năy giờ các bà
quan sát nó vừa nhận xét về nó. Hai bà cạnh nó đang cọ ḿnh với
những túi nhỏ đựng cám gạo lên tiếng hỏi:
– Cháu bao nhiêu tuổi rồi, bé!
– ... Chín tuổi ạ.
– Cháu kháu quá!
Ikuyo nói xen vào:
– Cháu nó bé so với tuổi phải không? Đă hai năm nay tôi không được
gặp cháu, nhưng người ta nói rằng nó không lớn lên được tư nào. Thất
vọng quá!
– Không đâu! Hăy xem này. Nó đẹp, nó giống mẹ nó. Rồi bà sẽ mừng khi
thấy nó lớn lên. Nó sẽ là niềm tự hào của bà, con bé ấy, rồi bà xem.
Bà sẽ không hối tiếc về tiền của bà bỏ ra để dạy cho nó ca hát và
nhảy múa đâu.
– Đó là bà giáo dạy hát có họa đàn theo, Ikuyo th́ thầm vào tai
Tomoko.
Khi họ rời khỏi nhà tắm công cộng th́ trời đă tối và đường phố trở
nên yên tĩnh.
Có lẽ do cảm giác dễ chịu sau khi tắm mà lần này Ikuyo bước đi ung
dung với vẻ vui tươi. Nàng vừa được một bà khen ngợi, như người ta
đă thường nói với nàng, rằng với sắc đẹp của nàng, lẽ ra nàng đă là
một kỹ nữ rồi.
– Mẹ!
Mỗi khi có thể, Tomoko lại nhớ đến niềm hạnh phúc bị lăng quên à nó
cảm thấy khi nói “mẹ”, vả lại, ở cái tuổi khao khát mong muốn học
tập, nó rất muốn biết ư nghĩa của những từ mà hồi năy đă t́nh cờ lọt
vào tai nó.
– Này nhé, những ngày thất nghiệp là những ngày mà nội thành đông
người nhất. Năm nay đă có ngày đầu năm, ngay hội hoa đào, và sắp tới
là ngày hội mùa hạ. Và những ngày nghĩ lễ là gần như vậy, có ngày
mồng một và ngày rằm, và đến ... Đấy, nói chung là như vậy.
Ikuyo nói huyên thuyên và với một giọng pha đôi chút âm điệu của
đồng quê, Tomoko cho rằng đó là một biểu hiện t́nh cảm của mẹ đối
với nó. Tiếp theo, Ikuyo giải thích chó nó ư nghĩa của một số từ mà
nàng đă dùng:
– Nội thành là khu phố Yoshiwara. Ở đây có các cô gái làng chơi xinh
đẹp và các kỹ nữ. Ngoại thành là nơi có những nhà ở như nhà của
chúng ta.
Cơ may nào đă đưa Keisuke và Ikuyo đến ở ngay cạnh khu phố của những
lạc thú? Dù sao th́ Ikuyo, với chiếc gáy xoa phấn và nước hoa, cũng
rất hài ḷng với môi trường ở đây.
Keisuke đang sống cuộc đời b́nh thường của một công chức:
anh ra đi từ sáng sớm và măi đến chiều tối mới về. Anh làm việc ở
một cửa hàng sách của khu phố Kanda. Trong khi đó th́ Ikuyo lượn lờ
trong nhà mà không có việc ǵ đặc biệt để làm. C̣n Tomoko th́ ngoài
những giờ học ở trường, nó giúp me chăm sóc Yasuko và làm việc nhà
rất chăm chỉ, nhờ vậy mà Ikuyo có được nhiều th́ giờ rỗi răi theo
học lớp dạy đàn shamisen.
Với tiền lương ít ỏi của Keisuke th́ khó mà thỏa măn được những ham
muốn của Ikuyo. Về ở và ăn th́ họ không thiếu bất cứ thứ ǵ, nhưng
không đủ khả năng thuê người làm th́ thực không thể chịu nổi đối với
người đàn bà khó tính nhất của gia đ́nh Sunaga. Tuy nhiên, những
người láng giềng đă được nghe đồn về sự may vá của nàng, và nhờ hữu
xạ tự nhiên hương mà người ta đổ xô đến đặt hàng cho nàng. Việc này
cũng chỉ đưa lại cho nàng được một ít tiền, tuy vậy Ikuyo cũng tự
hào là đă tự ḿnh kiếm ra tiền. Nhưng cho dù cả khu phố có ca ngợi
sắc đẹp của nàng, và cho dù nàng có nhà ở ngay cạnh Yoshiwara, th́
nàng cũng vẫn chỉ là một người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở thôn quê
ở trong một gia đ́nh cổ xưa, thiếu giáo dục, và không được học hỏi
bất cứ một môn nghệ thuật nào nhằm tô đẹp, làm vui cho cuộc đời, tóm
lại không là ai khác ngoài người vợ b́nh thường của Keisuke Kôsaka.
Đă từ lâu Ikuyo nuôi tham vọng làm nghề buôn bán như phần lớn dân cư
ở một khu phố thấp hèn. Mẹ của Keisuke cho cậu quí tử một trăm yên
trong dịp anh về thăm nhà ngắn ngủi và số tiền đó lẽ ra là phải giúp
thực hiện dự định ấy, nhưng một trăm yên đă bị mất trên đường, trở
về Tôkyô như Keisuke đă thú thật với Ikuyo. Đó là dịp để họ căi cọ
nhau.
– Tại sao người ta lại có thể đần độn tới mức là bỏ một số tiền lớn
như vậy vào trong túi xách được!
– Ừ, đúng thế.
– Như vậy có nghĩa là ta không thể làm ǵ được nữa hết, ta lại trở
về như trước chứ ǵ?
– Anh thật sự đau khổ về chuyện này.
– Tôi th́ đă chán ngấy cuộc sống bần cùng này rồi! Anh không hiểu à?
– Anh hiểu, anh hiểu. Chính v́ vậy mà anh đă về Wakayama. Anh nghĩ
rằng anh sẽ làm em sung sướng khi anh trở về với số tiền đó, nhưng
thực là chẳng may ǵ cả! Chắc chắn là bọn chôm chỉa đă lấy cắp số
tiền của anh trong lúc anh ngủ!
– Tiền th́ cất trong thắt lưng, có thế thôi. Ngốc nghếch lắm th́ mới
không giữ tiền ở trong người!
– Đúng vậy.
– Anh th́ cứ mặc sức mà nói! C̣n tôi, tôi biết làm ǵ?
Nói đoạn, Ikuyo đứng dậy, mặt hầm hầm, c̣n Keisuke th́ cúi đầu, bộ
dạng thảm hại. Chưa bao giờ Tomoko h́nh dung một cảnh tượng như vậy.
Tâm hồn trẻ non của nó c̣n giữ măi kỷ niệm về một người phụ nữ với
một sắc đẹp lộng lẫy và một sự điềm tĩnh uy nghiêm, mặc toàn trắng
trong lần tái hôn. Tomoko hoàn toàn bị mất phương hướng, không tài
nào thiết lập được mối quan hệ giữa người đàn bà có cái gáy xoa phấn
đang đứng trước mặt nó và người mẹ xưa kia.
“Đàn ông đều như vậy cả ư?” nó tự hỏi v́ bị choáng trước cử chỉ phục
tùng của Keisuke, hiến ḿnh không điều kiện cho vợ. Quyết định mạnh
mẽ duy nhất mà anh đă có trong đời, quyết định tái hôn với Ikuyo, đă
đẩy anh vào cuộc sống này, phù hợp với những ước mong, hoài băo của
vợ anh, nên anh không có bất cứ lư do ǵ để thù oán nàng về chuyện
đó. Tomoko thấy mẹ ḿnh thật sung sướng. Và không nghi ngờ ǵ nữa,
Ikuyo đă tận hưởng niềm hạnh phúc được trách mắng chồng ḿnh và xem
anh như một kẻ ngốc nghếch khờ dại.
Ở trường mà Tomoko vào học sau kỳ nghĩ mùa hè, có nhiều học sinh khu
phố Yoshiwara. Một em bé cùng lớp với Tomoko đến trường với chiếc
gáy xoa phấn trắng, và trong một môi trường như vậy th́ những từ như
học làm kỹ nữ hay là kamuro (bé gái giúp việc cho một kỹ nữ) đă
nhanh chóng gia nhập vốn từ vựng của Tomoko. Ở trường, nó ngồi cạnh
con trai của bà chủ chứa, con gái của bà chủ quán nước, và có hôm
đương học th́ một anh hề, người tháp tùng các kỹ nữ đến những nơi
hẹn ḥ, ló đầu vào lớp t́m một bé gái có chiếc gáy xoa phấn, cho
thấy là toàn khu phố, ở phía trong thành hoặc phía ngoài thành đều
sống nhờ vào hoạt động của Yoshiwara, và dân chúng ở khu phố không
hề nghĩ rằng khu ăn chơi là một nơi bẩn thỉu, hoặc là một nơi bị
loại ra khỏi thế giới của họ.
Một bé gái mà Tomoko bắt bạn đă nói là lớn lên nó sẽ trở thành một
cô gái làng chơi sang trọng như bà Eizan nổi tiếng.
Một hôm cô bé đó th́ thầm rằng hôm nay là “ngày lễ” và nó kiếm được
nhiều tiền. Tim Tomoko đập rộn ră lúc cô bé rủ nó cùng về khi tan
trường. Hôm đó đúng là ngày hội những người chết. Tay trong tay, hai
đứa bé len lỏi qua làn sóng người, mỗi đứa cầm trong tay con búp bê
của ḿnh.
Về đến nhà, sau khi chào tạm biệt bạn, Tomoko nghe tiếng khóc dữ dằn
của đứa em gái, Ikuyo đương ngồi trang điểm trước gương, và không để
ư ǵ đến đứa bé. Nàng có vẻ như vừa tắm xong, mùi hương thơm nức.
Tomoko thích nh́n mẹ trang điểm hơn là bận tâm chăm sóc đứa bé.
Nó tự nói với ḿnh rằng cả Keisuke lẫn Ikuyo đều rất buồn trước cuộc
sống hiện tại, nhưng nó có cảm tưởng Ikuyo là người buồn nhất v́
nghèo quá không thể thuê mướn đầy tớ được nên bắt buộc phải quản lư
gia đ́nh một ḿnh. Hạnh phúc nhất của Ikuyo bây giờ là thoa phấn mặt
và tô son môi v́ nàng không c̣n thích thú ngồi may kimono và luôn
luôn mặc những chiếc áo mới. Nàng ngắm ḿnh trong gương một cách
nghiêm trang, điều này làm nảy sinh ở Tomoko sự kính trọng lẫn sợ
sệt.
Bất th́nh ĺnh Ikuyo trông thấy con gái ḿnh ở trong gương. Tomoko
lễ phép cúi ḿnh, hai bàn tay đặt lên chiếu.
– Con chào mẹ.
– À, mày đă về. Vào xem con Yasuko có cần ǵ không.
– Vâng ạ ....
– Này, mày cầm cái ǵ ở trong tay đấy?
– Thưa chiếc bánh bột tẻ ngày hội đấy ạ. Bạn Omitsu đă cho.
– Đưa tao xem nào.
Nàng đưa chiếc bánh đến gần gương và nh́n nó một lúc, rồi tiếp tục
trang điểm mà không b́nh luận ǵ. Tomoko không có th́ giờ để ngồi
không, nó đi vội sang pḥng bên, nơi Yasuko vẫn c̣n khóc tướng cả
lên.
Nó bế em lên và đi sang pḥng mẹ. Ikuyo đă trang điểm xong, và bây
giờ nàng đang bận nh́n một cách hờ hững cái bánh có h́nh cô gái làm
bằng bột tẻ đặt trên ḷng bàn tay. Cảm thấy sự có mặt của hai chị em
Tomoko ở sau lưng ḿnh, nàng nói với chúng, mắt vẫn không rời chiếc
gương:
– Cô ta đẹp quá!
Và nàng lại ngắm nghía không biết chán cái bánh h́nh cô kỹ nữ.
Chương 5
MẸ BÁN CON CHO NHÀ CHỨA
Hôm đó, khi về nhà, Tomoko trông thấy ở ngưỡng cửa một cái mâm với
hai cái bát. Ở trước bậc cửa ra vào là một đôi guốc gỗ vứt bừa băi.
Ikuyo và Tomoko sinh ra và lớn lên ở nông thôn, trong một gia đ́nh
địa chủ nhỏ, đă có thói quen tỉ mỉ, kỹ lưỡng do một nền giáo dục
theo kiểu cũ đưa lại, c̣n Keisuke th́ khi nào cũng ngăn nắp. Bởi vậy
khi Tomoko nh́n thấy những chiếc guốc gỗ đó, nó có cảm tưởng chủ
nhân của chúng là một những cẩu thả, và nó không thể lớn tiếng nói
“Chào mẹ, con đă về” như thường ngày.
Một điều lạ là ngày hôm đó Yasuko không khóc. Thường th́ khi nó trở
về nhà, từ xa nó đă nghe con bé khóc như muốn nói:
“Chị Tomoko, chị về nhanh lên!” và thế là hôm nào nó cũng chạy vội
vào nhà. Nhưng hôm đó th́ lại khác.
– Chính v́ vậy mà ... Nếu anh ấy biết ...
Một giọng đàn ông vẳng đến tai nó đứt quăng.
Nó nhẹ nhàng bước vào nhà. Chần chừ một lúc, nó tự hỏi là có nên sắp
xếp lại cho ngăn nắp đôi guốc của khách không, nhưng càng nh́n đôi
guốc nó lại càng thấy khó chịu về sự cẩu thả của khách, cho nên nó
quyết định sắp xếp chúng lại cho ngăn nắp.
– Ai đấy? Ikuyo giật ḿnh hỏi. Nàng quay người lại, nhận ra Tomoko,
rồi lại tiếp tục chuyện tṛ với người khách lạ.
– Cháu chào ông ạ. Con chào mẹ!
Ngạc nhiên khi thấy Tomoko kính cẩn cúi đầu về phía ḿnh rồi về phía
mẹ nó, người đàn ông đột ngột ngưng nói và nh́n Ikuyo như để yêu cầu
nàng giải thích, nhưng nàng vẫn qú trên chiếu mà chẳng nói ǵ.
Tuy nhiên, Tomoko cảm thấy là sự hiện diện của nó đă làm họ lúng
túng như một làn sương nhẹ là là bay trong căn pḥng nhỏ, bởi vậy nó
vội vàng mất hút vào trong pḥng cùng. Nhưng điều nó trông thấy khi
bước vào đây làm nó đứng ngây tại chỗ:
Yasuko nắm chân con búp bê gần như tơi tả, một tay đă bị giật đi,
chiếc kimono màu hoa cà bị rách nát, các mảnh giẻ rách tản mác trên
nền nhà.
Nó đă mang con búp bê này từ nhà đi và giữ ǵn rất cẩn thận khi ở
trên tàu hỏa.
– Yasuko!
Tomoko cảm thấy máu dồn lên đầu, nhưng tự thấy không thể nổi giận
hoặc khóc được v́ một kỷ niệm hăi hùng vừa hiện ra trước mắt.Nó nhớ
lại khoảnh khắc mà bà ngoại trong cơn điên loạn đă xé tan tành chiếc
kimono màu hoa cà.
Trước mặt nó chiếc kimono mà mẹ đă cắt may chỉ c̣n là một đống giẻ
vụn khủng khiếp. Và cảnh đó lại diễn ra trước mắt nó. Vừa t́m nhặt
các mảnh vụn, Tomoko vừa buồn rầu nghĩ đến số phận hẩm hiu đă dành
cho chiếc kimono đó.
Nhưng ai đă đưa con búp bê của nó Yasuko?
Yasuko bây giờ đă biết đi và vớ được cái ǵ là đập phá hoặc ṿ xé.
Mọi đồ vật trong nhà đều để ngoài tầm tay của nó, như là đặt trên
nóc tủ, trên các giá, trong các ngăn kéo, hoặc được treo lên cao, và
Tomoko trước khi đi học đă tự tay sắp xếp sách vở, bút vào một túi
vải, thắt miệng lại và đặt lên giá. Ngoài ra, từ khi đến ở trong nhà
này, nó thôi không chơi búp bê như trước nữa v́ phải c̣n trông nom
Yasuko.
Trước khi Yasuko phá hỏng con búp bê như vậy, ắt là phải có kẻ nào
lấy nó ở trên tủ và đưa cho con bé.
Nghĩ đến chuyện này làm nó mơ mơ màng màng, hay đúng hơn là sợ hăi.
Tomoko trông như người mất hồn, tay trái cầm con búp bê, tay phải
cầm những mảnh kimono rách bươm.
– Tomoko!
– Dạ ....
– Tomoko!
– Dạ ....
Nó vội vàng đứng dậy khi tấm cửa kéo ra.
– Mày làm ǵ đấy?
– Vâng ...
– Sao, vâng à? Mày không thấy rằng em mày đang khóc ư? Nó làm ồn
quá, ai mà chịu được?
– Con xin lỗi mẹ.
– Khi mày chưa về, nó có khóc lóc ǵ đâu. Nếu nó cứ tiếp tục hét
tướng lên th́ mày dẫn nó đi ra ngoài một lúc, nó khóc ở đây làm tao
nhức đầu lắm.
– Thưa mẹ, vâng.
Biết là sắp được đi chới với chị, Yasuko hớn hở lắm. C̣n Tomoko th́
ḷng nặng trĩu buồn v́ phải để lại con búp bê tội nghiệp với một
cánh tay bị kéo rời khỏi thân.
Người đàn ông và Ikuyo nh́n nó nhưng không nói ǵ. Mặt ông ta ửng đỏ
v́ rượu.
Tomoko mở cửa đi ra, nhưng vừa rẽ vào phố nhỏ th́ suưt va phải một
thanh niên bưng những chiếc hộp bằng gỗ mà các quán cơm thường dùng
để đựng những món ăn mang đến tận nhà của khách hàng. Tomoko tự hỏi
có phải anh ta đến lấy hai cái bát mà nó trông thấy ở cửa ra vào hay
là anh ta mang tiếp đến những món ăn phụ?
Ngày hôm đó Tomoko nhớ quê da diết và ôn lại những chuyện xa xưa mà
lâu nay nó không hề nghĩ tới. Và nó vừa khẽ hát bài hát ru con vừa
nhẹ nhàng vừa đung đưa bé Yasuko trên lưng:
Bé ngủ đi.
Bé của ta, ngủ đi.
Mẹ của bé đă biến mất.
Tựa như một đám mây.
Nhưng bà ta đang ở bên nó.
Mẹ của bé đang ngủ say.
Đă lâu rồi nó không hát bài này. Nhưng giờ đây nó đă hiểu rơ được ư
nghĩa của những lời ru. Câu hát làm nó cảm động nhất là:
“Mẹ của bé đă biến mất tựa như một đám mây”. Tomoko có cảm nghĩ mới
mẻ về mẹ, người đă từng biến mất khỏi cuộc đời nó tựa như một đám
mây và nó đă gặp lại mẹ nó sau hai năm để cùng chung sống dưới một
mái nhà. Nó ngạc nhiên là không cảm thấy ḷng ḿnh xốn xang mănh
liệt như thuở nào, khi chỉ c̣n ḿnh nó với bà ngoại trong căn nhà cũ
xưa mênh mông hiu quạnh, buồn bă chờ mong được thấy lại mẹ ḿnh. Khi
khẽ ca lần nữa bài hát ru con này, nỗi sợ hăi lại thấy mẹ ḿnh biến
đi như một đám mây đột ngột xâm chiếm ḷng nó. Mẹ sẽ ra đi, mẹ sẽ ra
đi ... Linh tính này đè nặng lên ngực nó, và tim nó như nhức nhối
khi cố gắng xua tan nó đi.
– Tomoko!
Một giọng vang lên từ phía sau. Nó quay đầu lại và trông thấy
Keisuke, tay ôm chiếc hộp đựng bữa ăn trưa của anh.
– Chào ba.
– Yasuko ngủ rồi à?
– Vâng ạ.
– Con có muốn ba ẵm nó không?
Đứng né sang một bên đường, Keisuke bế bổng Yasuko khỏi lưng cô bé.
– Ba, chiếc thắt lưng ...
– Ừ nhỉ.
Tomoko cởi chiếc thắt lưng trên người Yasuko và đưa cho Keisuke.
– Buộc thắt lưng như thế này mới đúng chứ nhỉ, anh vừa nói vừa nh́n
Tomoko và vô cớ bật cười to. Cái cười bộc lộ nét căn bản trong cá
tính anh, tốt bụng và hiền lành, nhưng đồng thời cũng có cái ǵ đó
rỗng tuếch, yếu đuối và nhu nhược. Tomoko đi sau anh, tay ôm cái hộp
đựng bữa ăn trưa, miểng lẩm bẩm những từ vừa nói:
– Ba, chiếc thắt lưng ...
Chính nó cũng không nhớ là nó đă gọi bố dượng bằng “ba” từ bao giờ
nữa.
Cả Ikuyo lẫn Keisuke chẳng khi nào bảo nó phải gọi như vậy, nhưng
Tomoko nghĩ rằng bố dượng là một người cha. Từ “má” đối với nó có
một âm vang cực kỳ mạnh mẽ, và nó cảm thấy mối dây liên hệ vững chăi
với cái từ đó, cho dù từ nay về sau mối dây liên hệ có lung lay thêm
ít nhiều tựa như một ngày đó nó sẵn sàng tan vỡ, con với từ “ba”, nó
không mảy may cảm thấy một mối liên hệ gợi nhớ đến quá khứ. Người
cha thực sự của nó, Seikichi Tazawa, đă qua đời khi nó mới lên ba,
v́ vậy nó không cảm thấy giữa người đó và ḿnh có mối liên hệ máu mủ
thực sự. Tomoko thỉnh thoảng phải chạy để đuổi kịp Keisuke, vừa chạy
vừa nghĩ mung lung. “Ba ... ba ... ba ...” nó khẽ nói lên từ này với
chính ḿnh nhưng không cảm thấy có chút thân thiện nào cả.
– Tomoko ...
Khi mở cửa vào pḥng ngoài, Keisuke quay lại vẻ mặt mệt mỏi:
– Có ai vừa đến nhà?
Anh vừa hỏi vừa chỉ cái khay vẫn ở trước cửa, với hai cái bát to và
những đồ đựng khác nhỏ hơn, có nắp đậy. Nhận thấy có người đến thăm
trong lúc ḿnh vắng nhà th́ quả là không mấy thú vị đối với một
người chồng ra đi từ sáng sớm và măi đến chiều tối mới trở về.
Câu hỏi của ông bố dượng làm Tomoko chưng hửng, nó ngước nh́n ông
không trả lời, cũng không lắc đầu. Vẻ căng thẳng trên mặt bố dượng
đủ để ngăn nó trả lời một cách thành thật.
– Ơ ḱa!
Ikuyo đương đứng ở pḥng ngoài, nghe tiếng chân của họ, đă ngạc
nhiên kêu lên.
– Chào em, Keisuke vội vàng cất tiếng với vẻ phạm tội của một kẻ bất
lương bị bắt quả tang. Anh cởi giày và đi vào nhà, tay vẫn ẵm con
gái.
– Em nh́n ḱa, nó ngủ say quá, anh vừa nói vừa đến gần Ikuyo và chỉ
đứa bé.
– Người anh đầy bụi, anh đi vào thay quần áo đi, Ikuyo trả lời anh
với vẻ ghê tởm và chẳng thèm để ư ǵ đến con bé đương ngủ say.
– Tomoko!
Ikuyo hét to và bước đến gần nó.
– Hăy mang trả các thứ này đi!
Tomoko vội vàng bưng mâm đi ra. Nó nghe tiếng cửa đóng sầm ở sau:
Ikuyo cáu kỉnh khi thấy Tomoko lúng túng tay bưng mâm, tay giữ thắt
lưng áo.
– Em chào anh ạ!
– Chào em, anh trai trẻ đáp lại như mọi ngày.
Tomoko đặt cái mâm trên quầy hàng và quay gót đi về phía cửa nhưng
anh chàng nhanh chân đi theo em:
– Em có thể thanh toán tiền được không?
Tomoko không hề nghĩ đến chuyện này nên em rất ngạc nhiên và sợ hăi.
– Em sẽ đưa ngay tiền trả anh, Tomoko vừa nói vừa chạy nhanh về nhà.
Em gặp Ikuyo trong nhà bếp, đương vo gạo, mặt rầu rỉ v́ phải làm
cơm.
– Thưa mẹ ....
Nàng bực dọc quay lại khi nghe giọng rụt rè của Tomoko.
– Ǵ vậy?
Dạo này Ikuyo thường hay xẵng giọng với người nhà.
– Ở quán người ta bảo con trả tiền.
Ikuyo dừng tay đột ngột để nh́n Tomoko, trán cau lại và mắt lóe lên
giận dữ.
Rồi chẳng nói chẳng rằng, nàng ngước nh́n lần cuối cùng Tomoko đang
đứng chết khiếp ở giữa nhà và đi lao vào pḥng khách, quên cả lau
tay.
– Tôi cần tiền.
Keisuke ngước cặp mắt hoảng sợ lên nh́n vợ và trả lời, khi đă hiểu
ra điều nàng vừa nói:
– Anh hết nhẵn rồi.
– Nhưng tôi cần tiền, tôi nói là tôi cần tiền.
– Thế tiền anh đưa hôm nọ không c̣n à?
– Làm sao mà c̣n cơ chứ!
– Dĩ nhiên rồi, nếu như em mua rượu?
– Thế tại sao tôi lại không được mua rượu!
– Anh không nói là em không nên mua rượu, nhưng tại sao trong nhà
bếp lại có rượu khi mà anh không bao giờ dùng đến nó cả.
– Chà, một chai rượu bé tí, có đáng là bao! Cho dù là không mua rượu
th́ tôi cũng chẳng biết làm sao mà thừa tiền.
Trong khi họ căi vă nhau như vậy th́ Tomoko khốn khổ vẫn đứng chờ
trong nhà bếp, cả nó và món tiền nợ của quán ăn đă bị lăng quên!
Việc này cho thấy sự mở đầu cuộc sống nghèo túng của họ. Ikuyo ăn
tiêu hoang phí mà chẳng đếm xỉa ǵ đến thu nhập quá ít ỏi của
Keisuke, đến nỗi họ không có tiền để trả tiền gạo cuối mỗi tháng.
Trong khi đó th́ bọn đàn ông thường hay lui tới nhà Ikuyo khi |