|
chuông đồng hồ báo thức. Trái
lại, ngày nghỉ hay ngày thường đối với Nhă
Tuyền vẫn không ngoại lệ Tuyền thích nhất là thức dậy thật sớm vào
mỗi buổi sáng khi b́nh minh vừa mói ló dạng để có thể ngồi
hưởng thức một ly cà phê sửa nóng và đọc báo. Thật ra đọc báo chỉ là một cái cớ, hoặc có
đôi khi Nhă Tuyền chỉ mở ti vi lên rồi để đó mà chẳng màng đến những
h́nh ảnh hay tin tức ǵ trên truyền h́nh, mà cái nàng cảm thấy thích
thú đó là 20 phút đồng hồ thanh thản với đầu óc nhẹ nhàng và tinh
thần tỉnh táo nhất trong một ngày. Với 20 phút ngắn ngủi đó, Nhă
Tuyền mới thật sự sống cho bản thân ḿnh mà không phải bị một áp lực
nào khiến nàng phải g̣ bó theo cái khuôn khổ gượng ép để phù hợp với
hoàn cảnh xung quanh.
Có thể nói rằng từ khi Nhă Tuyền bắt đầu đi làm th́ nàng đă hoàn
toàn thay đổi. Chẳng những cách ăn mặc, lối nói chuyện, mà ngay cả
cách suy nghĩ của nàng cũng đă khác xưa nhiều, bởi v́ công việc mà
nàng đang làm cho một hăng mua bán phim video là "đ̣i nợ". Đúng vậy,
mỗi ngày từ thứ Hai đến thứ Sáu, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều,
công việc của nàng chỉ đơn giản là gọi điện thoại tới những khách
hàng nào đă thiếu nợ quá ngày hạn phải trả. Đôi lúc Nhă Tuyền phải
rùng ḿnh v́ những câu nói láo quá ư là con nít để trốn nợ của khách
hàng, có khi đ̣i không được nợ mà c̣n phải nghe người ta chửi khéo
ḿnh, những lúc đó, Tuyền không c̣n cách nào hơn là dùng những chiêu
thức đă được huấn luyện ở trường học ra để đối phó với họ. Nếu
chuyện chẳng đi đến kết quả tốt đẹp th́ Tuyền đành phải làm đơn kiện
họ ra toà v́ tội "quịt nợ". Điều mà Tuyền cảm thấy cám ơn trời phật
là nàng không phải ra toà để đối chứng với bị cáo, tất cả đều đă có
những người khác lo liệu Nhă Tuyền chỉ phụ trách cung cấp mọi tài
liệu và giấy tờ cần thiết để chứng minh khách hàng đă thiếu nợ lâu
dài mà thôi. Tuy nhiên, Tuyền đă làm đươc một năm, trước sau ǵ chỉ
có hai vụ phải thưa người ta ra toà, c̣n lại bao nhiêu đều được
khách hàng trả góp theo hàng tuần hoặc hàng tháng.
Thật ra trước khi theo học ngành này, chị Nhă Thu đă phản đối rất
nhiều v́ chị ta muốn Tuyền phải vào đại học để đậu một bằng cấp Nha
sĩ hay Bác sĩ ǵ chẳng han. Trái lại, Tuyền cứ khăng khăng là phải
chọn cái ngành mỏi miệng này. Nhớ lại hồi c̣n ở Trung học, bạn bè
thường tụ năm tụ bảy để bàn bạc xem mai mốt tốt nghiệp Trung học rồi
ḿnh sẽ chọn lănh vực nào để tạo sự nghiệp sau này Lúc đó, Tuyền chỉ
nói giỡn chơi rằng Tuyền sẽ học ngành "Credit Manager", thế là cả
đám cười ồ lên và một đứa bạn thân của Tuyền đưa ra nhận xét: "Trời
ơi, có thiệt không đây ? Mày ít nói, tiếng Anh của mày lại không
giỏi, trong khi đó cái ngành này đ̣i hỏi người ta phải có cái miệng
thiệt dẻo và vốn liếng ngôn ngữ phải rành mạch để khi đối phó vói
con nợ khỏi bị người ta quịt nơ...." Tuyền tức lắm nhưng chỉ biết âm
thầm thực hiện mục tiêu của ḿnh.
Sau đó Tuyền quyết tâm học thêm Anh ngữ vào những buổi tối cuối tuần,
chính nhờ lớp học này mà Tuyền đă quen đươc Công, rồi đột ngột ghi
danh vào một trường Cao Đẳng ở dưới thành phố London. Bẵng đi mấy
năm, Nhă Tuyền trở lại Toronto với thành tích vinh dự điểm cao nhất
trường về môn học này, và không đầy hai tháng, Tuyền đă đươc một
công ty lớn tuyển dụng vào khu kế toán mà theo Tuyền biết là một
công ty có nhiều chi nhánh khắp tỉnh bang Ontario này. Có lần bạn
bè mở tiệc họp mặt, tất cả đều tỏ ra rất hâm mộ và khen thưởng Tuyền
đă thực hiện đươc chí nguyện mà theo họ nghỉ là Tuyền sẽ không làm
được. Dĩ nhiên Tuyền rất lấy làm hănh diện và vui mừng với thành
tích của ḿnh, song gần một năm nay, Tuyền thấy công việc này không
thích hợp với nàng lắm. Tuy nhiên, Nhă Tuyền đă lỡ leo lên lưng cọp
rồi th́ phải cỡi luôn chứ c̣n biết làm sao hơn.
Đôi khi nh́n lại, Tuyền thấy hai chị em nàng phiêu bạt mười mấy năm
trường nơi xứ lạ quê người, nhung ở đâu cũng gặp đươc quư nhân tận
t́nh giúp đỡ, có thể nói là Tuyền cảm thấy số nàng rất may mắn. Mười năm nay, Tuyền chỉ chú tâm vào việc học, không phải vướng bận
ǵ về vấn đề tiền bạc, mọi thứ đều được chị Thu gánh vác. Tiếp đó,
Tuyền vừa mới ra trụng mà đă có công ăn việc làm, cho thấy số của
Tuyền gặp diễm phước nhiều so với những người khác, v́ theo Tuyền
đươc biết có nhiều người đă đậu Đại học xong vậy mà cầm bằng trên
tay hết mấy năm trời vẫn không t́m được việc làm đúng ngành ở trường
Kết quả họ phải vào làm công nhân cho các hăng, xưởng, vói đồng
lương thật rẻ mạt. Nhưng điều mà Tuyền nhận thấy ḿnh thật sự may
mắn là đă quen được Công, người t́nh đầu tiên trong đời nàng
Nhắc đến Công, Tuyền chợt nh́n đồng hồ trên tường, mới biết là năy
giờ ḿnh đă ngồi ôn lại dĩ văng hết một tiếng. Ly cà phê bên cạnh
đă cạn tự bao giờ mà Tuyền vẫn không hay. Tuyền nhớ là hôm nay nàng
có hẹn với một người bạn học củ, người bạn này hẹn nàng ra ngoài ăn
trưa luôn tiện mời Tuyền dự tiệc đám hỏi của cô ta. Sỡ dĩ Tuyền muốn
Công đi chung với nàng v́ cô bạn này cũng sẽ dắt chú rễ tương lai đi
cùng.
Nhă Tuyền xoay ḿnh qua, cầm điện thoại lên với một chút do dự là
không biết nên gọi đến nhà Công hay gọi vào điện thoại cầm tay cho
chàng, v́ cuối tuần Công hay ngủ ở nhà của bạn bè. Suy nghĩ một hồi,
Tuyền quyết định gọi đến nhà Công truớc. Chuông điện thoại reo liên
tiếp hết bảy lần mà vẫn không thâư ai trả lời, Tuyền buộc miệng nói:
--Cái anh này, lại ngủ ở nhà người ta nữa rồi!
Tiếp đó, Tuyền gọi vào điện thoại cầm tay cho Công. Lần này chuông
reo bốn lần th́ có một giọng ngái ngủ trả lời:
--Hello!
--Anh Công hả ? Anh đang ở đâu vậy ?
Không thấy Công trả lời, vá giây im lặng, Tuyền hỏi thêm một lần
nữa:
--Hello! Có phải anh Công không ?
Giọng của Công có phần ấp úng:
--A.. anh đây... Em gọi cho anh sớm vậy có chuyện ǵ không?
Tuyền thầm trách Công trong bụng ràng anh chàng chẳng nhớ ǵ là đă
có hẹn vơí nàng sáng nay. Tuy nhiên, Tuyền hạ giọng nhắc nhở:
--Anh có nhớ là hôm qua em có nói vơí anh rằng có một người bạn học
củ mời em đi ăn trưa và luôn tiện người ta muốn mời ḿnh đi dự lễ
đính hôn của họ không?
--Ủa c̣n sớm mà. Hẹn khoảng 12 giờ trưa chứ ǵ ? Bây giờ
mơí có chín giờ sáng thôi.
Lần naỳ Tuyền thật sự bực ḿnh v́ trí nhớ không dai của Công:
--Hôm nay anh làm sao thế ? Bộ tối qua uống nhiêù bia lắm sao mà
chẳng nhớ ǵ hết vậy? Anh bảo là sẽ đến rước em đi chợ trước rố mơí
đi ăn sau mà
Công lại im lặng vá giây như để t́m lời giải thích vơí người yêu.
--Em noí rất đúng. Tối qua bị tụi nó ép uống say wá nên anh quên
mất tiêu. Hơn nữa anh chỉ mơí ngủ được có hai tiếng đồng hồ thôi. Bây giờ đầu óc của anh nó muốn nổ tung lên rố nè
Nghe Công noí vậy, Tuyền có phần lo lắng cho người yêu:
--Ồ, anh không sao chứ ? Nêú vậy anh ngủ tiếp đi, có ǵ một ḿnh em
đi ăn vơí người ta cũng được. C̣n đi chợ th́ ngaỳ mai cũng không
sao
Công hớn hở tán thành ngay:
--Em thiệt hiểu biết lư lẻ hơn người. Vậy chiêù nay anh sẽ dắt em
đi xem phim để đền bù, chịu không?
Tuyền cảm thâư vui vẻ liền:
--Là anh noí đó nhen. Lâu rố tụi ḿnh không có đi xem phim.
--Ừ, nhất định chiêù nay anh sẽ chở em đi xem.
--Thôi vậy anh ngủ tiếp đi. Em không muốn chiêù nay anh vác cái bản
mặt thiêú ngủ đến gặp em đâu.
--Cám ơn em. Bye!
--Bye anh!
Gác điện thoại xong, Nhă Tuyền chợt nhớ là đă lâu lắm rố, Công
không có đưa nàng đi chơi như xưa nữa. Có lúc Tuyền cảm thấy h́nh
như khoảng cách của hai người càng lúc càng xa dần, nhưng rố Tuyền
vội trấn an ngay v́ thật tế hai người đă bận rộn hơn xưa nhiều. Hay
noí cách khác, thớ gian của hai người không tương xứng vơí nhau, có
nghĩa là lúc Tuyền rảnh th́ Công bận, vả laị ngaỳ thường Tuyền làm
ca sáng c̣n Công th́ làm ca chiều, cho nên hai người đă ít gặp mặt
nhau. Nhưng vơí t́nh cảm saú năm của họ, Tuyền tin tuỏng rằng chẳng
có ǵ có thể làm họ thay ḷng đổi dạ được.
Chương 2
--Phúc! Phúc! Đừng la om x̣m! Để cho ba ngủ con!
Nghe tiếng gọi của Nhă Thu, Nhă Tuyền vội ngẩng đầu lên, thấy Thu
vừa bế bé Phượng trên tay vừa ngoắc bé Phúc vào trong bếp.
Tuyền hơi ngạc nhiên sao hôm nay bà chị của nàng lại dậy sớm như vậy,
nên cất tiếng hỏi:
--Ủa chị Thu, không ngủ thêm sao? Mới có 9 giờ mà
Thu không trả lời câu hỏi của Tuyền, nàng bước đến tủ lạnh mở ra lấy
hai b́nh sửa rồi bỏ bé Phương xuống đất:
--Hai đứa ra pḥng khách ngồi uống sửa đi. Nhớ là không được la hét
để cho ba ngủ nghe chưa? Có xem hoạt hoạ th́ cũng vặn thật nhỏ nhen
Phúc!
Thằng Phúc ngoan ngoăn "dạ" một tiếng rồi nắm lấy tay bé Phượng trở
ra pḥng khách. Hai đứa con của chị Thu, bé Phúc được bốn tuổi, c̣n
bé Phượng vừa tṛn hai tuổi, tuy có phá thật nhưng khác với những
đứa con nít khác mà Tuyền đă thấy, hai đứa cháu của nàng rất biết
vâng lời chỉ dạy, và cũng chính v́ thế mà Tuyền càng yêu thương tụi
nó hơn. Trong khi đó, Thu cầm ấm nước tiến đến bên cạnh Tuyền đang
rửa chén bát, thấy vậy Tuyền nhích sang một chỗ để Thu có thể hứng
nước vào trong ấm. Bây giờ Thu mới trả lời câu hỏi của Tuyền ban
năy:
--Đáng lẽ tao c̣n muốn ngủ nữa, nhưng bé Phượng đă thức nên tao ẵm
nó xuống đây, sợ là sẽ đánh thức anh Hoa. Đêm hôm qua ảnh làm thêm
giờ, măi gần 4 giờ sáng mới về đến nhà.
--Thật ra thấy chén đũa trong bồn là em biết ảnh về rất khuya rồi,
v́ chị ít khi để chén đũa bày la liệt như thế này
Trong lúc nói chuyện, Tuyền sơ ư làm rớt cái ly xuống đất, nàng hốt
hoảng la lên một tiếng khi thấy những mảnh chai văng tứ tung dưới
sàn nhà. Nghe tiếng động, bé Phúc chạy xuống bếp vừa trỏ tay về
phía Tuyền vừa nói:
--D́ Ba làm bể ly, d́ Bà hư. Thế nào mẹ cũng đánh đ̣n d́ Ba cho mà
xem..
Tuyền vờ nghiêm mạt nói:
--À, Phúc mà không đi lên nhà trên th́ d́ cũng sẽ đánh con đó. Đi
lên đi, coi chừng đạp trúng miễng chai bây giờ
Sau khi quét dọn sạch sẽ các miễng chai xong, Tuyền kéo ghế ngồi bên
cạnh bàn ăn cơm, thấy vậy Thu cũng rón rén bưng ly cà phê tiến đến
ngồi đối diện vói Tuyền. Nhận thấy sắc mặt của Tuyền có phần đăm
chiêu hơn mọi ngày nên Thu vội hỏi:
--Sao tâm t́nh hoảng hốt quá vậy? Ngủ không đủ hay là có chuyện ǵ
gây gỗ vói thằng Công?
Giọng Tuyền hơi lắng xuống:
--Chị Thu à, chị có nhớ ngày mai là ngày ǵ không?
Thu vừa hớp một ngụm cà phê vùa cố gắng nghỉ ngợi, bỗng Thu vội nói:
--Chết chưa, ngày giỗ của má Mai, thế mà tao xém quên đi mất
--Em cũng vừa chợt nhớ ra thôi. Không ngờ mới đó mà má Mai đă mất
hết 11 năm rồi
Thu đặt nhẹ ly xuống, tiếp lời Tuyền:
--Má Mai vắn số thiệt. Phải chi ḿnh biết được địa chỉ ở quê nhà của
d́, th́ tết nhất ḿnh gởi một chút ít tiền cho 3 đứa con của d́ ăn
tết với người ta.
Thu dừng lai vài giây rồi giọng nói đột nhiên trở nên bực bội:
--Không nhắc th́ thôi, nhắc đến thấy bác Sáu tệ thật. Sau khi má Mai
chết, tao có biên thư báo tin cho ổng biết, thế mà ổng làm ngơ,
không thèm gởi một đồng bạc nào để xây mộ cho má Mai. Cũng may, bà
con cô bác thương t́nh, gom góp chút đỉnh để má Mai có một nấm mồ
yên nghỉ ở suối vàng
Hiếm khi Thu chịu nhắc đến chuyện cũ, Tuyền chụp lấy ngay cơ hội để
cùng Thu phân tích:
--Theo em thấy có lẽ bác Sáu đă biết chuyện giữa d́ và anh Nam. Đàn
ông mà, họ trọng mặt mũi lắm, cho nên bác Sáu tức giận mà không thèm
đoái hoài ǵ đến cái chết của d́. Chứ thật ra, lúc vừa đến Úc được
1 tháng là bác Sáu đă gởi 100 đô Úc vè trại tỵ nạn cho má Mai liền
Thu không đồng ư với cách nhận xét của Tuyền:
--Tao th́ không nghỉ như vậy. Cho dù chẳng phải là vợ chồng chính
thức, nhưng một ngày chung sống với nhau vẫn là t́nh nghĩa vợ chồng. Bác Sáu làm như vậy là quá tuyệt t́nh đi, mày không thấy thiên hạ
lúc đó cứ tụ năm tụ bảy mà chửi bác Sáu hay sao?
--Em th́ nghỉ kẻ đáng chửi phải là anh Nam mới đúng. Ai đời nhỏ hơn
má Mai tới 10 tuổi, mà lại làm ra cái chuyện kỳ cục như vậy. Lúc bác
Sáu c̣n ở đây, chính bác là người chịu mướn ảnh làm thợ bạc, cho ảnh
chỗ ăn chỗ ngủ, vậy mà phản chủ, ai mà không tức chứ. Tuy nhiên, em
cũng đồng ư vói chị là bác Sáu quá tuyệt t́nh, không gởi tiền th́
cũng nên biên thư cho tụi ḿnh để hỏi thăm hoặc ít ra bác cũng nên
nhờ ḿnh thắp một nén nhang cho Má Mai chứ. Nhiều lúc em nghỉ thời
gian cứ như không bao giờ dừng lại, đôi khi em cảm thấy tất cả xảy
ra như là một giấc chiêm bao.
Thu cũng bùi ngùi:
--Ừ, có khi chị nghĩ chuyện như mới hôm qua thôi, nào ngờ đếm lại
th́ thấy đă hơn 10 năm rồi. Chẳng biết bây giờ mấy người bạn củ đă
trôi dạt nơi đâu và đời sống của họ như thế nào ?
Tuyền chồm người về phía trước, hạ thấp giọng hỏi Thu:
--"Họ" là ai mới được chứ ? Có phải trong số đó có anh Sơn, người
t́nh đầu tiên của chị, đúng không?
Thu ấp úng trả lời:
--Ừ th́ dĩ nhiện. Đặc biệt c̣n có anh "Hải Đen" của mày nữa
Tuyền gật gù:
--Chị biết không, cho tới ngày hôm nay, em vẫn nuôi hy vọng có một
ngày nào đó, trời thương cho em gặp lại anh Hải th́ vui biết mấy. Tức thật, ảnh sống ngay trong thành phố Toronto này, vậy mà đă mười
năm rồi vẫn không biết tin tức ǵ của ảnh cả
--Tại em cứ nghĩ vậy chứ theo chị, biết đâu ảnh không có ở trong
thành phố này, không chừng đă dọn qua chỗ khác, cũng như hai chị em
ḿnh từ London mà dọn về đây lập nghiêp.
Thu dừng lại hớp thêm một hớp cà phê, sau đó chăm chú nh́n Tuyền ḍ
xét:
--Coi bộ mày vẫn c̣n nhớ anh Hải của mày quá hén. Nếu mà gặp lại,
hổng chừng t́nh củ sẽ thành t́nh mới à nghen..
Tuyền vội vă cắt ngang:
--Chị này nói sang đâu rồ. i Hồi đó em chỉ là một đứa con nít, c̣n
anh Hải th́ lớn hơn em có tới 5 tuổi lận, và là bạn trai của chị
Liên. Chị Liên xem em như là em gái, xét theo t́nh thế th́ ảnh như
là một người anh trai của em vậy, cũng giống như anh Hoà thôi.
Thu cười cười cố t́nh chọc em gái ḿnh:
--Trời ơi, năm nay mày đă 24 tuổi rồi mà c̣n nói chuyện như là con
nít không bằng, làm như chưa biết yêu đương là ǵ hết. Tuổi tác là
cái quái ǵ ? Chuyện anh Nam nhỏ hơn má Mai cả chục tuổi, thế mà vẫn
xảy ra như thường, huống hồ chi anh Hải của mày chỉ lớn hơn mày có
năm tuổi thôi. Thấy tao với anh Hoà không, ổng lớn hơn tao có sáu
tuổi, kết hôn được 5 năm rồi mà vẫn sống hạnh phúc đến ngày hôm nay.
Tuyền không biết là Thu đang chọc ghẹo ḿnh, nên vẫn cố gắng đính
chính:
--Nhưng mà nếu chị nói mai này gặp lại th́ cái chuyện yêu đương xảy
ra không phải là chuyện lạ, tại v́ em đă lớn rồi. C̣n hồi đó hả, để
xem em chỉ là một đứa con gái 11, 12 tuổi, tánh t́nh và h́nh dáng y
hệt như con trai, nằm mơ cũng không ngờ là ảnh thích ḿnh nữa là
khác
--Ô hay cái con này, vậy chứ lúc anh Hải rời khỏi trại, là lúc mày
được 14 tuổi, cái tuổi đó là tuổi biết rụt rịch rồi. Hổng biết hôm
đó sau khi tiển anh Hải rời đảo xong, có người nào khóc sưng vù cả
đôi mắt, khóc đến nổi 2, 3 ngày liên tiếp luôn, quên ăn quên uống...
Lần này Tuyền giảy nảy và bực bội thật sự:
--Thôi thôi, em chịu thua chị rồi, chuyện ǵ cũng xé ra cho to.
Thấy thái độ giận dỗi cua Tuyền, Thu bèn chuyển đề tài:
--Giỡn chơi chút thôi, chưa ǵ mày đă cáu lên rồi. Lúc rày sao tao
ít thấy thằng Công đến đây chơi quá vậy ?. Bộ nó bận rộn lắm hay
sao ? Hai đứa bây vẫn tốt đẹp chứ ?
Thật ra Nhă Tuyền c̣n muốn nhắc thêm vài kỷ niệm ở trại tỵ nạn nhưng
tánh của Nhă Thu lúc nào cũng vậy, thích nói về những ǵ thực tế hơn,
ít khi nhắc đến dĩ văng, nhất là những chuyện không mấy ǵ vui cho
lắm. Cũng chính v́ vậy, mà đôi lúc Tuyền rất muốn cùng bà chị của
ḿnh ôn lại những kỷ niệm vui buồn ở "Trại Mino", nhưng tiếc là Thu
không thiết tha ǵ mấy đến những ngày tháng xa xưa. Thật ra không
thể trách Thu hết, chỉ v́ cuộc sống của Nhă Thu chẳng thuần tuư như
Tuyền, tức là Thu chẳng có thời giờ rảnh rổi đâu để mà ngồi ôn lại
dĩ vạng Thu c̣n có chồng con, phaỉ lo chuyện bếp núc, và nhiều công
việc khác nữa nên Thu chỉ thích nghỉ đến những điều thực tế thôi
--Ê Tuyền, có nghe tao nói ǵ không ?. Tao thấy không phải tại mày
nghỉ đến cái chết của má Mai mà mày buồn, trái lại hôm nay mày làm
sao ấy, chẳng mấy ǵ được tập trung cho lắm
Nhă Tuyền hơi giật ḿnh và cảm thấy bà chị của ḿnh nói cũng đúng,
Tuyền chẳng biết nguyên do ǵ mà sáng nay nàng lại thích nghỉ ngợi
lung tung như thế.
Tuyền vội lấp liếm:
--Đâu có ǵ. Em vẫn nghe thấy đó chứ. Chị hỏi về anh Công chứ ǵ?
Chị thấy đó, kể từ ngày em bắt đầu đi làm tới nay th́ tụi em ít được
rảnh rang như xưa. Hơn nữa, bọn em cũng đồng ư ràng
nếu muốn có một căn nhà nho nhỏ nhu anh chị th́ phải ráng làm để khi
đám cưới tụi em có thể dành dụm trả góp một căn nhà, khỏi phải đi
mướn pḥng ở.
Thu gật đầu ra vẻ tán thành dự định của Tuyền:
--Hai đứa biết lo xa như vậy, chị cũng yên tâm. Tuy nhiên, chị
khuyên em đừng bắt chước như chị, có nghĩa là kết hôn rồi khoan hăy
có con, đợi cho kinh tế khá vả một chút chừng vài năm sau có con vẫn
chưa muộn. Tại anh Hoà mày ham con nít quá thành tử chị mới sanh,
chớ đẻ xong rồi mới biết cực khổ trăm bề. Có con rồi miếng ăn miếng
ngủ không được như xưa nữa, nhiều lúc bực bội quá đâm ra gây gổ với
bố nó. Đôi lúc xét lại th́ thấy thương bố nó hơn, bây giờ chị th́ ở
nhà chăm sóc hai đứa nhỏ, một ḿnh ảnh đi kiếm tiền bên ngoài, lại
làm thêm giờ để trả nợ nhà. Nghĩ đến
chị chỉ muốn gởi hai đứa tụi nó cho người ta giữ để đi làm, vậy mà
ảnh không cho.
Tuyền lắc đầu nói:
--Chị Thu nè, em tán thành ư kiến của anh Hoà. Em thấy chị đă cực
khổ nhiều v́ em và gia đ́nh, bây giờ là lúc phải để chị hưởng phước
một chút. Nếu sau này, mấy đứa nhỏ đi học hết, chị ở nhà một ḿnh
thấy buồn th́ hăy nghỉ đến việc đi làm trở laị Em tính tháng tới sẽ
trả thêm tiền nhà cho anh chị, lần nào cũng vậy, hễ đưa cho chị th́
chị đều trả bớt lại...
Tuyền chưa nói hết câu đă bị Thu ngắt lời:
--Không được, chị em mà tính toán làm chị. Hơn nữa, em đă gánh dùm
chị phận sự gởi tiền về lo cho gia đ́nh ở quê nhà, c̣n hay mua quà
cáp cho mấy đứa nhỏ, như vậy đă hao tốn rất nhiều rồi. Theo chị th́
em nên để dành tiền để lo cho hạnh phúc chung thân mai này. Tốt
nhất là em nên hối thằng Công làm đám cưới cho mau, thời buổi này để
lâu sẽ có người cưỡm đi mất chứ không phải giỡn chơi đâu à nhen.
Tuyền hơi nhăn mặt một chút:
--Chị làm như em ế lắm vậy, làm như trên đời này chỉ có một ḿnh anh
Công là đàn ông không bằng
Thu nghiêm hẳn sắc mặt:
-ĐDúng là đàn ông, con trai trên thế gian này rất nhiều, nhưng t́m
được một người như thằng Công chẳng phải là một chuyện dễ. Chị nói
rồi, chị không nh́n người sai đâu, nó là một thằng có chí lớn, biết
lo ăn học, không nói ba xạo như mấy thanh niên thời buổi này, lại có
công ăn việc làm vững chắc, xe đẹp,... nói chung tất cả điều kiện
trên đều đáng để thu hút những cô gái bên xứ này
Nhă Tuyền thấy Thu khen người yêu ḿnh như vậy th́ trong ḷng rất
vui; tuy nhiên, nàng không để lộ ra ngoài, trái lại nàng muốn biết
thêm nhận xét của Thu:
--Chị nói sao chứ em thấy cũng có rất nhiều người như vậy mà. Hồi
c̣n đi học ở đây hay ở dưới London, em đă gặp một vài người hội đủ
điều kiện tốt như anh Công, tại em không kể cho chị nghe đấy thôi
Thu lắc đầu tiếp:
--Cho dù là vậy, nhưng ít ai như thằng Công, một thanh niên vừa mới
bước chân lên xứ người với đôi bàn tay trắng mà tạo được thành tích
như ngày hôm nay không phải là môt chuyện ai nấy cũng có thể làm
được. Chị nhớ hồi đó nó không biết tiếng Anh rành, trong tay không
có tiền bạc ǵ, vậy mà chịu khó đi làm thêm để kiếm tiền vào đại học.
Kết quả là nó đă đậu được bằng Kỹ Sư Điện Toán, đi làm mói hai năm
đă thanh toán xong số nợ của nhà băng, và c̣n biết lo gởi tiền về
Việt Nam cho bố mẹ, một người có t́nh nghĩa như nó không dễ ǵ kiếm
được đâu em. V́ thế chị khuyên em nên bám sát nó một chút, coi chừng
có ngày phải khóc lóc bởi một người thứ ba xen vào phá đám
Nhă Tuyền tươi cười nói:
--Trời ơi nếu mà ảnh thay ḷng đổi dạ th́ cho dù ḿnh có bám sát cỡ
nào cũng không giữ được người ta đâu chị ơi!
--Chị không bao giờ nghỉ là tha9`ng Công sẽ phụ em tại v́ theo chị
biết Công gặt hái được nhiều thành tích tốt đẹp là nhờ nó đă quen
được một người bạn gái hiền như em, chớ nó chẳng có người thân bên
này, nên tất cả đều nhờ vào sự khuyến khích và sự ủng hộ nhiệt t́nh
của em.
Thu đột nhiên nghỉ ngợi một chút rồi hỏi nhỏ Tuyền một câu:
--Nhưng mà nghe em nói dạo này nó bày đặt tập tành hút thuốc và uống
bia với người ta nữa hả ?
--Vâng, từ ngày đi làm phải xă giao với nhiều người nên ảnh cũng
phải bắt chước để hoà hợp vói mọi người. Ảnh nói với em ra9`ng
nhiều lúc ảnh không muốn đi vào mấy quán "bar" nhưng mà từ chối với
người ta nhiều lần cũng đâm ra ngại, thành thử có khi ḿnh không thể
làm chủ bản thân ḿnh được, đôi lúc cũng phải sửa đổi để hoà nhập
với lối sống bên này. Có điều bây giờ ảnh đă quen thêm một số bạn
Việt Nam trong chỗ làm, nên họ thường rủ ảnh vào các vũ trường ăn
chơi. Em th́ không thích đến nơi đó ǵ mấy, tại không thích nhảy
đầm lại không biết ca hát nên đôi khi ảnh rủ em hoài mà em ít chịu
đi cùng. Có nhièu lúc em nghỉ lại, thà tụi em như xưa vậy mà vui
hơn, chứ gần hai năm nay hai đứa tụi em ít gặp mặt nhau
Thấy Tuyền mới cười đó mà nét mặt đă trở nên ưu tư liền, Thu bèn
khuyên nhủ:
--Chắc có lẽ thằng Công lo miệt mài việc học nên đă lăng phí tuổi
trẻ quá nhiều. Bây giờ nó vừa mới sung sướng một chút, th́ em cũng
nên thông cảm cho nó vui chơi để bù lại bao năm tháng thiếu thốn đă
quạ
Tuyền gật đầu lia lịa:
--Ừ, th́ em nào có cản ngăn ảnh ǵ đâu
Hai chị em im lặng một chút, sau đó Tuyền bắt đầu so sánh:
--Có khi em nghỉ thà như anh Hoà phải tốt hơn không ?
Thu vừa hớp xong một tí cà phê, vội ngẩng đầu lên hỏi lại:
--Sao lại mắc mớ đến anh Ḥa ?
Tuyền định giải thích th́ đột nhiên có một giọng nói xuất phát từ
phía sau lưng của Thu:
--Sáng sớm hai chị em mấy người ngồi đây to nhỏ ǵ đó ?
Thu và Tuyền cùng hướng ma9't về phía Hoà đang đứng. Trong khi đó,
mấy đứa nhỏ nghe tiếng th́ ríu rít vây quanh Hoà, một điều mà Tuyền
cảm thấy lạ là mẹ chúng ở nhà suốt cả ngày vói tụi nó vậy mà tụi nó
có vẻ mến ba nó hợn
Nhă Thu trố mắt, ngạc nhiên nh́n chồng:
--Anh dậy sớm quá làm em chưa có nấu nướng ǵ cả.
Em tính nấu hủ tiếu mà nảy giờ lo nói chuyện vói con Tuyền nên quên
mất.
Hoà khoát tay nói vói vợ:
--Thôi khỏi nấu nướng ǵ cho mắc công. Em lên thay đồ cho con rồi cả
nhà đi ăn cho nó tiện.
--Tuần trước vừa mới ra ngoài ăn, tuần này lại đi tiếp hả ? Ăn ở nhà
hàng, ngụi ta nêm bột ngọt nhiều wá không tốt đâu anh.
Hoà nở môt nụ cười tươi:
--Chở em đi ăn là v́ muốn em cuối tuần nghỉ nấu ăn một bửa, cưng vợ
như anh mà em không thích sao?
Nhă Tuyền vụt đứng dậy:
--Vợ chồng hai người nói chuyện nhột nhạt quá đi khiến tôi nhớ người
yêu rồi nè
Cả ba cùng cất tiếng cười vui vẻ. Sau đó Tuyền nói tiếp:
--Anh chị chở mấy đứa nhỏ đi đi, em cũng đă có hẹn với bạn em rồi
Thế là mọi người lục đục kéo nhau ra khỏi nhà cùng một lượt.
Chương 3
Nhă Tuyền cho xe chạy được một lúc th́ chợt nhận ra bây giờ chỉ mới
hơn 10 giờ sáng, tức là c̣n hai tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ hẹn
gặp mặt Ngọc Vân. Nhớ lại cảnh đầm ấm của gia đ́nh anh chị Thu ban
nảy mà Tuyền đâm ra vui lây. Tuyền đột nhiên cao hứng muốn tự đi
chợ một ḿnh mua đồ về nấu cho Công ăn. V́ Tuyền sực nhớ đă lâu rồi
nàng không có lên nhà của
Công để dọn dẹp hoặc nấu nướng một món ăn
đặc biệt ǵ đó để hai đứa cùng ăn chung với nhau. H́nh như từ khi
gia đ́nh của Ái Vi dọn đến cao ốc của Công th́ Tuyền đă thôi nấu
nướng cho chàng ăn thường xuyên như ngày trước nữa. Tại v́ anh của
Vi, Lộc, học chung một trường đại học "University of Toronto" với
Công, hai người con trai hiển nhiên đă trở thành đôi bạn thân, thấy
cảnh đơn thân độc mă của Công, Lộc cảm thông hoàn cảnh nên đă nhờ mẹ
ḿnh nấu cơm tháng cho Công để tiện việc ăn uống hầu giúp cho bạn
ḿnh có nhiều thời gian tập trung vào sự học vấn hơn.
Căn pḥng Công cư ngụ nằm ở tầng thứ 4, c̣n gia đ́nh của Vi th́ ở
ngay tại tầng thứ hai. Thế là Công trả tiền ăn mỗi tháng cho mẹ của
Vi, tính đến nay chàng đă ăn cơm nhà người ta nấu sẵn hết 3 năm rồi. Thỉnh thoảng, Tuyền học được một món nào mới của chị Thu dạy th́
mới đ̣i nấu cho Công ăn vào những cuối tuần mà thôi. Đôi lúc, Công
cũng dắt Tuyền đến nhà Vi chơi, chính v́ thế mà Tuyền đă quen biết
được anh em Vi. Càng ngày sự thân mật giữa gia đ́nh Vi và Công càng
gắn bó hơn. Đặc biệt nhà của Vi trên dưới đều thương mến và yêu
thích Công, điều đó khiến Tuyền cảm thấy rất vui mừng cho Công, v́
nếu chàng có thêm vài người quen th́ cuộc đời của chàng đỡ cô độc
hơn.
Nói đến Ái Vi, Nhă Tuyền liên tưởng ngay đến một người con gái thuộc
đợt sóng mới, có tư tuỏng phóng khoáng, tánh t́nh nhí nhảnh, ở đâu
có cô ta là ở đó luôn có tiếng cười vang lên. Mỗi lần đi uống nước
với Công và Vi, có Vi chủ động nói chuyện làm Tuyền đỡ thấy chán
chường hơn, v́ tánh của Công rất trầm tĩnh, nhiều lúc đi chung với
chàng, Tuyền luôn là người gợi chuyện trước, riết rồi Tuyền chẳng
biết kiếm đề tài ǵ để nói nữa. Cho nên chính v́ vậy mà Tuyền có
cảm t́nh với Vi nhiều lắm, chẳng riêng ǵ nàng, ngay cả Công cũng đă
thu nhận Vi làm "em nuôi" trên phương diện tinh thần từ hai năm
trước
Gần đây, Vi thường hay rủ Công và Tuyền đi dự những buổi tiệc sinh
viên của trường nàng tổ chức, mỗi lần như thế, Vi và Công hoà nhập
vào chốn đông người một cách rất tự nhiện. Điều này chứng tỏ là
Công đă bị ảnh huỏng của Vi quá nhiều, v́ ngày xưa, Công thường hay
tỏ ra nhút nhát và từ chối đến những tiệc tùng của bạn bè Tuyền mời
gọi. Đáng lẽ nh́n thấy Công thay đổi như vậy, chịu hoà nhập với mọi
người, th́ Tuyền cảm thấy vui mừng mới đúng, nhưng không hiểu sao,
Tuyền thấy ḿnh càng ngày càng tách rời khỏi thế giới của Công.
Mỗi lần Tuyền có cảm giác kỳ quặc như vậy, th́ Tuyền tự cho là kẻ
thay đổi nhanh chóng chính là nàng mơ'i đúng. Nhớ những năm c̣n ở
trung học, cuối tuần nào Tuyền cũng đi chơi với bạn bè, lúc th́ vào
vũ trường, quán Karaoke, khi th́ theo bạn bè về nhà mở tiệc nhảy
nhót, ca hát rất vui vẻ. Không ngờ 3 năm học ở dưới London, khiến
cuộc sống vui nhộn của nàng đă tan mất. Đôi khi Tuyền cũng có hẹn
một số bạn bè củ để họp mặt với nhau, nhưng cái không khi trẻ trung
ngày nào đă không c̣n nữa, bởi v́ ai nấy đều bận rộn với cuộc sống
của ho. Có nói chuyện đi nữa, th́ toàn là những đề tài cưới hỏi, học
thức, việc làm ..vv...
Tuyền c̣n đang măi mê ch́m trong dĩ văng th́ chợt có tiếng c̣i inh
ỏi phát ra từ phía sau xe nàng, tiép đó có một chiếc xe lướt qua mặt
nàng thật nhanh như sấm làm Tuyền hơi giật ḿnh. Bấy giờ Tuyền mới
hiểu nguyên do v́ sao ngụi tài xế phải bóp c̣i chính v́ nàng đă
chạy wá chậm. Bất giác Tuyền tự cười một ḿnh, nàng bắt đầu đạp ga
thêm.
Sau khi đi lang thang trong siêu thị hết mười phút, Nhă Tuyền quyết
định làm ḅ nhúng dấm cho Công thưởng thức, v́ món này là một trong
những món mà Công khoái ăn nhất. Tưởng tượng đến chiều nay cùng
Công ăn uống vui vẻ, rồi th́ tối đến hai người sẽ đi xem phim, làm
ḷng Tuyền chợt nôn nóng lên. Tuyền vội vă rời siêu thị để mau đến
nhà Công, nàng tính toán trong đầu ràng sau khi cất hết mọi thứ vào
tủ lạnh, nàng sẽ thu dọn nhà cửa cho chàng, th́ chắc cũng vừa khoảng
12 giờ trưa. Sau khi dùng cơm trưa với Vân và bạn trai của cô ta
xong, ḿnh sẽ quay trở lại nhà Công ngay để chuẩn bị buổi ăn sẵn
sàng cho chiều nay.
Không đầy năm phút sau, Tuyền đă có mặt trước cao ốc của nhà Công,
nàng khệ nệ xách ba, bốn, túi thực phẩm bước vào cửa building. Cũng
v́ đă lâu rồi Tuyền không có lên nhà Công nên nàng không biết trong
nhà chàng có đầy đủ gia vị để nấu ḅ nhúng dấm chăng? Rốt cuộc nàng
đành phải mua tất cả, nào là thùng dấm nhỏ, rau cải, hành tây, thịt
ḅ, một hộp tép, bánh tráng, mắm nem, khóm, trái cây tráng miệng .v.v....
Đến nơi, Tuyền thấy vô số người đang đứng chờ thang máy, v́ một cái
bên cạnh đă được dành riêng cho một gia đ́nh đang dọn ra khỏi cao ốc
này. Vô t́nh, Tuyền chợt nhớ hôm nay là ngày cuối tháng Tư, và nàng
đă quên đưa tiền nhà cho chị Thu.
Đợi khoảng năm phút thang máy mới mở cửa, nhưng cũng không đủ cho
tất cả mọi người cùng vào một lượt, thấy vậy môt vài người đă bỏ đi
bộ cầu thang lên và Tuyền cũng nhập bọn với họ. Vừa bước lên tầng
bật thang, Tuyền vừa nhũ thầm trong bụng:
--Không hiểu sao sáng nay ḿnh xui xẻo như thế này. Cũng may căn
pḥng của Công ở tầng thứ 4 chớ nếu không th́ xách mấy túi đồ này mà
leo đến tầng thứ 14 chắc chắn thế nào cũng xỉu như chơi.
Sau cùng, Tuyền cũng đă đứng trước cửa pḥng 403, nàng lục lọi chiếc
ch́a khoá nhà mà Công đă trao cho nàng từ bốn năm về trước
Vừa đẩy cửa bước vào, Tuyền chợt nghe có tiếng nói cười vang lên nho
nhỏ đâu đây. Tuyền cố gắng lắng tai nghe vài giây và nàng đoán chắc
rằng tiếng động vọng ra từ phía pḥng ngủ của Công. Tuyền đưa mắt
nh́n khắp nhà mà trong ḷng không khỏi thắc mắc v́ ti vi, giàn máy,
đều im ĺm, trong pḥng ngủ cua Công lại càng không có ti vi hay máy
cassette ǵ cả. Tuyền tự hỏi chẳng lẽ Công đă về nhà mau như vậy và
chàng đang tiếp bạn trong pḥng ? Nhưng càng chăm chú lắng tai nghe
th́ Tuyền càng nhận ra đó là giọng nói của Công và môt giọng nói
quen thuộc khác của một người con gái mà trong nhất thời Tuyền chẳng
nghỉ ra được là của ai.
Nhă Tuyền nhẹ nhàng đóng cửa lại và đặt các túi đồ xuống đất, sau đó
nàng rón rén đi chậm răi về phía pḥng ngủ của Công. Bây giờ Tuyền
đang đứng sát bên cánh cửa pḥng vẫn chưa được khép kín hẳn và nàng
nghe rất rơ cuộc đối thoại bên trong ấy:
--Không biết đâu, tối nay em muốn đi vũ trường "ShaLaLa" để xem
Tommy Ngô tŕnh diển.
--Trời ơi, Tommy Ngô hát có ǵ hay đâu mà em đ̣i đi xem chứ?
--Nhưng mà em thích..v́..he's so cute!...so handsome!
--Anh đă lở hứa với Linh là đi xem phim tối nay rồi.
--Em mặc kệ, anh phải bỏ hẹn để đi với em.
--Không được, cứ làm như vậy th́ Linh sẽ nghi ngờ đấy
--Th́ cứ nói huỵch toẹt cho chị ấy biết rơ sự thật vậy. Em chán ghét
cái tṛ vụng trộm này lắm rồi. Sớm muộn ǵ cũng phải cho chị ấy biết
chứ, chẳng lẽ anh không yêu em sao?
--Nói như thế nào đây chứ? Em dạy cho anh đi, không lẽ bảo rằng: "Linh
ơi, cái cô em nuôi của tụi ḿnh đă quyến rủ anh vào mê hồn trận rồi...."
--Chết anh nè, dám nói em dụ dỗ anh hén.....
Tiếp theo là tiếng cười gịn giă khắp cả pḥng, trong khi đó Nhă
Tuyền đang đứng chết lặng cả người, nàng nghe như có tiếng sét nổ
thật lớn bên tai nàng, làm cho đầu óc nàng muốn vỡ tung ra. Nhă
Tuyền đưa tay chận ngực lại, như cố đè nén cơn tức giận đang dâng
lên trong ḷng, rồi từ từ nép vào tường để nghe hơi thở của ḿnh
càng lúc càng dồn dập hơn.
Một phút sau, Nhă Tuyền cố gắng thu hết can đảm đẩy mạnh cánh cửa ra,
cảnh tượng bên trong làm nàng muốn ngất xỉu ngay, đó là cái màn mà
trong phim Tuyền thường hay thấy nữ vai chánh bắt gặp nam vai chánh
đang lên giường với một người đàn bà khác. Ở đây, Vi đang nằm trên
người Công trong môt tấm mền đắp tới lưng, hai người đang đùa giỡn
một cách rất vui vẻ, nghe tiếng động họ đều quay mặt ra phía cửa và
người phản ứng đầu tiên là Vi. Cô nàng vội vă ngă xuống nằm bên cạnh
Công, nhanh tay kéo chăn lên che phần ngực lại, trong khi đó Công
hoảng hốt la lên:
--Trời ơi Linh!
Nhưng Nhă Tuyền chẳng nghe được ǵ nữa cả, nàng cảm thấy các mạch
máu như đang ngừng chảy và chúng đông đặc lại thành một khối vây
quanh hai thái dương của nàng. Lúc đứng bên ngoài Tuyền c̣n ngây thơ
nghỉ rằng hai người chắc chỉ mới ở giai đoạn đầu, chớ nàng có ngờ
đâu nó vượt hơn cả sức tưởng tượng của nàng. Họ đă ngủ chung với
nhau, thế này th́ c̣n ngây thơ ǵ nữa chứ? Tuyền chợt thức tỉnh,
chợt hiểu ra tất cả, th́ ra bấy lâu nay Công cố t́nh lánh mặt nàng
để vui vầy duyên mới. Tuyền không dám nghỉ ngợi ǵ hơn, nàng hối hả
quay lưng đi một mạch ra phía ngoài, dừng lại trước cửa, nàng đưa
chân đá thật mạnh vào các túi đồ đang nằm cản lối đi, làm cho mọi
thứ văng rải rác trên sàn nhà. Ra khỏi bên ngoài, Tuyền thấy khuôn
mặt ḿnh nóng ran lên và đôi mắt thật cay, Tuyền thầm bảo:
--Đừng khóc! Tuyền ơi mi không được khóc v́ một người bội bạc như
thế!
Chương 4
Nhă Tuyền chạy xuống cầu thang đuợc vài buớc th́ đột nhiên
nàng nghe Công gọi om x̣m:
--Yến Linh! Dừng lại nghe anh giải thích nè! Linh!
--Phải! Công nợ ta một giải thích!
Nhă Tuyền tự bảo với ḿnh như vậy và nàng chợt ngừng lại.
Tuyền hít váo một hơi thật mạnh để lấy lại vẻ b́nh tỉnh. Khi Công
đuổi theo kịp Tuyền th́ vẻ b́nh tĩnh của nàng đă không c̣n nữa bởi
v́ nh́n cách ăn mặc của Công là nàng muốn xáng cho hắn ta vài bạt
tai ngaỵ Công mặc một chiếc quần đùi và một chiếc aó sơ mi chưa đuợc
gài nút. Điều này đă chứng minh tất cả những ǵ Tuyền vừa thâư và
liên tưởng đến đều không sai tí nào. Tuy nhiên, Nhă Tuyền hết sức
nhịn nhục để xem Công sẽ nói ǵ với nàng.
Bấy giờ Công mới chịu gài các nút aó lại, hắn đưa tay vuốt lại bộ
tóc, xong xuôi đâu đó, hắn bắt đầu mở miệng:
--Linh, anh thật t́nh không muốn gây tổn thương đến em, chỉ v́ anh
không biết nói làm sao cho em hiểu đựơc nên..-Công ngừng lai vài
giây- Thôi bây giờ em đă biết hết th́ anh cũng không muốn tiếp tục
phải giấu em nữạ. Đúng ra anh định t́m một cơ hội thích hợp nạ đó
để giải thích với em, chứ thật t́nh anh chẳng bao giờ mong rằng em
sẽ bắt gặp trong hoàn cảnh như thế nàỵ.
Tuyền vẫn giữ thaí độ im lặng, trong khi đó Công nói tiếp:
--Em và Vi đều là những ngừơi con gái tốt. Đáng lẽ anh nghỉ rằng
ḿnh chỉ xem Vi như một đứa em gái, nhưng t́nh cảm th́ làm sao nói
trước được. Trong lúc em c̣n một năm học cuối ở dưới London, tức là
nhằm lúc anh vừa mới có việc làm, Vi thường ở bên cạnh làm bạn và
chia xẻ vui buồn vớí ạnh. Chẳng những vậy, mà đôi khi anh đi làm về
trễ, nàng đă không ngại thức khuya dậy sớm để hăm đồ ăn cho anh, c̣n
lên nhà dọn dẹp cho anh nữa..
Công dừng lại để xem phản ứng của Tuyền như thế nào, thấy nàng vẫn
giữ im lặng làm Công cảm thấy ái náy vô cùng và không biết phải tiếp
tục ra sao nữạ
Đột nhiên Tuyền bắt đầu lên tiếng:
--Sao anh không giải thích tiểp. Có phải bất cứ người con gái nào
tốt vớí anh th́ anh đều yêu thích cô ta liền, đúng không ?
Công vội phân bua:
--Tức nhiên là không phải như vậỵ Em cũng thấy đó, tánh t́nh của em
và Vi hoàn toàn khác biệt nhau: em điềm đạm, ít nói, tự tin, không
biết nũng nịu như những ngườ́ con gái khác; trái lại Vi rất hồn
nhiên, nhí nhảnh, tự do, nghỉ cái ǵ th́ nói cái đó, chẳng biết cân
nhắc kỷ càng như ẹm. Ở gần Vi anh thấy ḿnh như đă lột xác hẳn,
nàng đă giúp anh thấy được cái thế giới đẹp đẽ bên ngoài. Hay nói
đúng hơn, Vi đă giúp anh thoát khỏi cái vỏ ốc sên cô độc mà đă từ
lâu anh tự ḿnh thu hẹp trong đó...
Tuyền cay đắng cắt ngang:
--Anh đă bỏ xót một điều, đó là cô ta chịu lên giường với anh!
--Linh đừng có nói khó nghe như vậy, chẳng qua là Vi yêu tôi thật
t́nh nên đă không ngại cái chuyện đó. Trong khi Linh yêu tôi mà lại
tính toán kỷ càng, thử hỏi t́nh yêu c̣n có chuyện cân nhắc kỷ càng
như thế th́ có ư nghĩa gỉ? So vờí t́nh yêu của Vi, th́ Linh thật sự
chưa yêu tôi hết ḿnh
Nhă Tuyền cảm thấy choáng váng v́ những lời lẽ biện hộ của Cộng Đáng
lẽ Tuyền cố t́nh nới như vậy là để xúc phạm đến kẻ phá hoại t́nh cảm
giữa nàng và Công, ai ngờ Công đă cho đó là một sự hănh diện về việc
làm của họ. Đến mức này th́ Tuyền không thể nhịn nhục đươc nữa, nàng
vừa chỉ tay vào ngực Công, vứa tiến tới cất giọng kể lể:
--Rốt cuộc anh đă chịu nhận rồi phải không. Th́ ra nguyên do chính
khiến anh phải thay ḷng đổi dạ là v́ cô ta chịu dâng hiến đời con
gaí cho anh, c̣n tôi th́ lại không. Vậy sao anh không nói ngay từ
đầu mà cần ǵ phải ṿng vo tam quốc như thề. Nếu anh muốn so sánh
th́ để tôi so sánh với anh vậỵ. Cô ta tốt vớí anh được bao lâu? Hai
năm phải không ? C̣n tôi, tôi tốt vớí anh từ thuở anh c̣n nghèo nàn,
tay trắng, học hành chưa đến đâu. Lúc đó ai đă mua tặng anh những
tấm vé xe buưt. Ai về nhà mượn tiền của anh chị để cho anh có tiền
đóng tháng đầu tiền nhà và sắm sửa. Ai đă gom hết tiền bạc để cho
anh có thể gởi về Việt Nam để cất nhà cho gia đ́nh anh ở. Ai học nấu
thức ăn để ngày nào đi học về xong là đến nhà nấu nướng cho anh ăn.
Khi anh ốm anh đau, ai đă thức khuya nấu cháo, mang từng viên thuốc
kề cận miệng cho anh uống Bây giờ anh có công ăn việc làm, anh đổi
xe mới, và muốn đổi luôn t́nh nhân phải không..
Tuyền càng noí càng hăng say, khiến Công cứ lui dần cho đến khi đụng
phải vách tường th́ hắn vội gạt tay Tuyền ra:
--Thôi đủ rồi nhen. Ở trong mắt Linh tôi lúc nạ cũng phai ngửa tay
ra để xin sự giúp đở về tiền bạc và t́nh cảm như vậy sao? Nhưng mà
tôi cho Linh biết, cáí tôi cần không phải là sự giúp đở của Linh đâu!
Tôi cần có một ngườ́ con gái như Vi, cô ta biết giận hờn, biết nũng
nịu, biết làm cho tôi vui và điều quan trọng là cô ta chưa hề kể
công như Linh cả.
Tuyền chợt mỉm cười chua chát:
--Tôi kể công với anh sáu năm nay tôi đă kể ra những gỉ. Chỉ là hôm
nay có kẻ thấy trăng quên đèn, đem tôi ra so sánh với ngườ́ ta, nên
tôi mờí nhắc lại những ân t́nh mà tôi đă trao cho anh, trái lại anh
đả làm cho tôi muốn nực cười làm sao. Th́ ra khi ngướ ta bắt đầu có
sự nghiệp chút đỉnh, ngườ́ ta đă vội quên lăng những chuỗi ngày cơ
cực xa xưa, Tại sao hồi đó lúc tôi đưa tiền giúp đở cho anh, anh
không nói những lời lẽ náy. Sao anh không đứng hiên ngang như một
ngườ́ đàn ông mà nói ràng: "Anh không cần sự giúp đỡ cua Linh đâu!
Cái anh cần là một ngườ́ con gaí biết ru anh vào mê hồn trận. Tôi
cho anh biết, cái mà tôi ǵn giữ là để cho aỉ Th́ cũng cho chồng tôi
sau này. Nếu anh thương tôi thật t́nh, th́ anh mới chính là người
không đ̣i hỏi chuyện đó.
Công chợt cười ha hả, sau đó giọng nói trở nên châm biếm:
--Linh nói cái gỉ? Bộ Linh tưởng trai gái thời nay quen nhau chỉ
thuần tuư như vậy thôi sao ? Bộ Linh tưởng đàn ông bây giờ tới tuổi
cưới vợ đều "expect" vợ ḿnh phải c̣n trong trắng hay sao? Tôi nói
cho Linh rơ nhé, khi người ta nói trai gái quen nhau để t́m hiểu,
Linh biết họ t́m hiểu cái ǵ không? Đó là họ t́m hiểu xem họ ngủ
chung với nhau có hợp không, chớ nếu đợi khi cưới hỏi xong mới t́m
hiểu và lỡ phát hiện ra không hợp rôi mới nạp đơn ra toà xin ly dị,
nhu vậy có phải là hơi muộn chăng..
--"Bốp"
Tuyền thẳng tay tát cho Công một cái thật mạnh làm Công giật ḿnh
không kịp tránh né
--Té ra saú năm nay anh cặp kè với toi chỉ vvới một mục đích là t́m
hiểu chuyện chăn gối ả. Th́ ra con ốc sên này đa lột xác biến thành
một người như thế này đây sao ? Anh học được những kinh nghiệm từ
caí thế giới đẹp đẽ bên ngoài là như thế đâư ả. Thôi được, kể như
anh đả chọn lầm đối tượng và bây giờ tôi xin trả lai tự do để anh có
thể đi t́m hiểu chuyện ấy vời người ta.
Có lẽ bị tát một caí wá đau khiến Công đứng sững một hồi, hắn đưa
đôi mắt thật căm giận mà nh́n Tuyền trân trận Sau đó, Công lớn tiếng
nói:
--Nếu biết cô chịu chia tay một cách dể dàng như vậy th́ tôi đă nên
nói sớm quan hệ giữa tôi và Vi từ lâu rồi!
Dứt lời, Công bỏ đi lên cầu thang và Tuyền đưa mắt nh́n theo cho đến
khi bóng của Công đă khuất dần hẳn.
Bấy giờ mọi thứ đè nén trong ḷng Nhă Tuyền mới bắt đầu bộc lộ,
những ḍng nước mắt thi đua chảy dài xuống má nàng một cách không
ngừng. Chẳng phải Tuyền khóc v́ c̣n luyến tiếc một ngướ bội bạc như
Công, mà nàng khóc v́ nàng thật sự không ngờ Công lai có thaí độ tàn
nhẫn như vậy. Đáng lư ra Công là người có lổi trong chuyện phản bội
ḷng chung thủy đối với nàng, trái lại Công đổ hết nguyên do xảy ra
đều bởi tại Tuyền, làm như Tuyền là cái đinh chính để t́nh yêu của
hai người đến hồi tan rả. Vậy mà lúc Công đuổi theo Tuyền, nàng c̣n
tưởng rằng Công muốn xin lổi và muốn niú kéo cuộc t́nh này trở lại,
không ngờ, Tuyền lại ngây ngô đến mức như thế. Càng nghỉ Tuyền càng
cảm thấy tuyệt vọng và tinh thần nàng suy sụp hơn bao giờ hết. Từng
bước một, Nhă Tuyền chậm răi bước xuống cầu thang như âm thầm nhận
thấy mối t́nh đầu đời của nàng cũng đang xuống dốc theo từng nấc
thang một.
Khi Nhă Tuyền đẩy cửa lách ngướ ra khỏi cao ốc th́ bên ngoài trời
đă đổ cơn mưa tự lúc nào. Nh́n những hạt mưa rơi lất phất trên đầu,
trên mặt, làm Tuyền chợt nghỉ đến những cơn mưa ở một phương trời mà
đă có một thời nàng vừa yêu vừa ghét v́ những cơn mưa bất chợt đó,
và đột nhiên Tuyền lại nhớ đến một ngườị Tuyền nhủ thầm vơí ḿnh
rằng phải chi có anh ấy ở đây th́ có lẽ anh ta sẽ không tha thứ cho
kẻ náo đă ăn hiếp đến ḿnh
Sau đó Nhă Tuyền chợt nhớ ra, trước khi nàng bước vào cao ốc naỳ,
trời vẫn c̣n nắng hồng, thế mà bây giờ trở ra th́ đă thấy mưa rơi
tầm tả. Phải chăng t́nh yêu của Công cũng thay đổi như thời tiết khi
nắng khi mưa. Tuyền tự hỏi ḿnh như vậy và cuối cùng nàng kết luận
t́nh cảm sáu năm mà nàng đă dành trọn cho Công duy nhất bây giờ chỉ
c̣n có thể ví bằng hai câu:
"Dă tràng se cát biển Đông
Nhọc ḷng mà chẳng nên công cán ǵ".
Chương 5
Hai tuần lễ trôi qua trong sự chán chường và chậm chạp hơn bao giờ
hết. Nhă Tuyền đă trải qua những chuỗi ngày mệt mỏi nhất trong cuộc
đời của nàng. Mấy ngày nay, Nhă Tuyền gạt Nhă Thu rằng nàng phải làm
thêm giờ nên không cần chừa cơm tối cho nàng Thật ra, Tuyền tự ḿnh
đi ăn ở bên ngoài rồi có khi th́ lang thang trong các cửa tiệm quần
áo, hoặc chui vào một rạp phim nào đó đến tối mù mới chui về nhà.
Tuyền không dám để cho Thu nh́n thấy sắc mặt đưa đám của nàng, càng
không thể hé môi với bất cứ một người bạn nào khác, bởi v́ chuyện
nàng bị người yêu phụ rẩy là một chuyện quá xấu hổ nên không thễ để
cho một ai biết được Tuyền có tự ái của ḿnh, không giữ được người
yêu bên cạnh, khiến cho ngụi ta đi luyến ái với một người khác, đó
là một điều mà Tuyền tự cho là v́ nàng không c̣n sự hấp dẫn ở một
người con gái nữa, nhất là một người c̣n đang ở trong thời kỳ xuân
sắc như Tuyền
Có nhiều đêm Nhă Tuyền không sao chợp mắt được, hễ nhắm mắt lại là
nàng nghỉ tới cảnh tượng Công đang ôm ấp Vi trên giượng Cũng có đêm
Tuyền thức trắng đến sáng để ôn lại những kỷ niệm mà nàng và Công đă
từng có với nhạu. Cho tới ngày hôm nay, Tuyền vẫn không sao ngờ được
là Công lại có thể quên t́nh xưa nghĩa cũ một cách nhanh chóng như
thế .Trong hai tuần nay, mặc dù có đau đớn, có tức giận thiệt, nhưng
trong thâm tâm của Tuyền vẫn mong mỏi rằng Công sẽ gọi đến cho nàng
mà nói ràng tất cả chưa hề có ǵ xảy ra, mọi thứ vẫn y như thuở ban
đầu. Thế rồi, một ngày, hai ngày, 14 ngày trôi qua đă làm
cho Tuyền dần dần tỉnh ngộ.
Sáng thứ bảy hôm đó, Nhă Tuyền quyết định lục lọi tất cả những lá
thư t́nh, kỷ vật, quà cáp nào có liên quan đến Công để đem bỏ hết
vào thùng. Khi Tuyền moi ra những tấm h́nh chụp chung với Công, vô
t́nh có mấy tấm ảnh Công đă chụp riêng cho nàng đứng bên cạnh chiếc
xe cũ ngày xưa của hắn, làm Tuyền sực nhớ ra một điều: Công c̣n nợ
ta mot số tiền Tuyền nhớ hồi quen biết Công, hắn chỉ là một sinh
vi6en tay trắng, v́ t́nh yêu, Tuyền đả không ngần ngại cho Công mượn
tiền liên tục để hắn có thể xoay sở đời sống hàng ngày. Có lúc th́
Công đả hoàn trả lai đầy đủ, duy chỉ có hai món nợ là hắn ta chưa
thanh toán xong: một món nợ 2000 đồng Tuyền đă đưa cho hắn mượn để
mua xe, và món nợ thứ hai là 5000 đồng mà ba năm trước hán đă hỏi
mượn nàng để gởi gấp vè cho gia đ́nh của hắn.
Như vậy tất cả là 7000 đồng, ta có nên đ̣i lại số tiền đó không ?Nhă
Tuyền tự thắc mắc trong ḷng ḿnh như thế và nàng bắt đầu suy nghỉ
rằng bây giờ Công đă có thành tựu trong sự nghiệp, hắn bán xe cũ để
mua xe mới, thế th́ 7000 đồng kia đối với hắn ta nào có nghĩa lư ǵ
đâu, có lẽ hắn đă quên đi số tiền đó không chừng. Tuy nhiên, tiền
bạc đối vói Tuyền mà nói nó chẳng quan trọng lắm, nếu không th́ nàng
đă không cho Công mượn ngay từ đầu, chẳng qua lời nói của Công hôm
nọ đă làm cho Tuyền thật sự rất phẫn nộ, nếu bây giờ Tuyền đ̣i lại
th́ cốt cũng chỉ muốn cho ḿnh đỡ tức mà thôi. Nhưng rồi, câu hỏi
vẫn lẫn quẩn trong đàu Tuyền măi: Ta có nên đ̣i lại số tièn 7000
đồng chăng ?
Trong lúc Nhă Tuyền c̣n đang phân vân th́ đột nhiên nàng nghe có
tiếng gơ cửa, Tuyền chưa kịp lên tiếng th́ Nhă Thu đả đẩy cửa bước
vào Nhă Tuyền vội vàng bỏ xấp h́nh vào thùng, lúng túng đứng dậy
chưa biết phản ứng ra sao th́ Nhă Thu đă tiến đến ngồi ở mép giường
đối diện nơi Tuyền đang đứng, và cất tiếng hỏi:
--Chuyện ǵ vậy Tuyền. Thu dẹp pḥng ả.
Nhă Tuyền vẫn im lặng, thấy thế Nhă Thu khom người xuống, hai tay
bới các thứ trong thùng, sau đó Thu hỏi tiếp:
--Toàn là những món quà mà Công đă tặng cho em, hai đứa căi vă ả. Em
đừng có hành động như con nít nhen, hễ giận hờn th́ đem đi trả lại
cho ngụi ta.
Nói xong, Nhă Thu ngẩng đầu lên, đưa đôi mắt hiếu kỳ nh́n Tuyền đăm
đặm
--Em định vụt bỏ tất cả tụi em đa chấm dứt rồi chị a..
Biết là không thể giấu chị ḿnh nên Nhă Tuyền quyết định nói hết cho
Thu rỏ. Trong khi đó, Nhă Thu vừa cười vừa nói:
--Cái ǵ mà chấm dứt chớ. Tụi bây chỉ giận hờn thôi chứ gỉ. T́nh
cảm sáu năm không lẽ nói chấm dứt là chấm dứt sao. Hồi nào tới giờ
chị thấy hai đứa ít khi căi vă nhau lắm, sao lần này bày đặt làm lớn
chuyện ra vậy ? May mốt hoà lại rồi, coi chừng thấy tiếc là ḿnh đă
lỡ bỏ hêt..
Nghe Nhă Thu nhắc đến cảm t́nh sáu năm làm Nhă Tuyền không nhịn được
nữa, nàng vội vă ngắt ngang lời nói của Thu:
--Thiệt t́nh là tụi em đa chấm dứt r6̣i chị ạ! Công đă có bạn gái
khac.1.
Nhă Tuyền chỉ nói bao nhiêu đó rồi th́ chợt im bặt v́ nổi cảm xúc
đang dâng lên trong ḷng khiến nàng không sao mở miệng được nữa. Đến
lúc này th́ Nhă Thu biết rằng chuyện không đơn giản như nàng đả đoán
ṃ Nhă Thu bắt đầu tra vấn:
--Bạn gái khác .Em không có nghi oan cho nó chứ. Hay là em đă nghe
ai nói bậy để gièm pha cảm t́nh của hai đứa.
--Chị à, chính mắt em nh́n thấy ảnh đang ôm ấp một người con gái
khác trên giụng và người đó không ai xa lạ mà chính là cô em gái
nuôi của ảnh. Hơn nữa chính miệng Công đă thú nhận với em rành mạch.
Cho Thu rơ Khi Tuyền kết thúc câu chuyện xong, Nhă Thu mói cất tiếng
nói:
--Tuyền! Lại đay ngồi nè!
Nhă Tuyền ngoan ngoăn bước đến ngồi bên cạnh Nhă Thu. Gian pḥng
đột nhiên trùm hẳn xuống, có lẽ cả hai đang bận theo đuổi những ư
nghĩ riêng trong đầu. Chợt Nhă Thu choàng tay qua vai Tuyền, kéo đầu
Tuyền dựa vào vai ḿnh, nhỏ nhẹ bảo:
--Tội nghiệp cho em tôi quá. Có phải chuyện đă xảy ra từ hai tuần
trước không? Sao em không sớm cho chị hay tin nảy. Ḿnh là hai chị
em mà, cần ǵ phải che đậy sự thật chứ. Dù sao có người chia xẻ vẫn
phải tốt hơn không.
Nghe Nhă Thu an ủi như vậy, Nhă Tuyền bật khóc nức nở, nàng ngă vào
ḷng Thu nghẹn ngào hỏi:
--Chị ơi, có phải em đă không yêu Công hết ḿnh như lời anh ấy nói
chăng? Chẳng lẽ việc em ǵn giữ thân ḿnh trong trắng là một chuyện
ích kỷ đối với người ḿnh yêu sao?
Nhă Thu vừa lắc vai Tuyền vừa trả lời:
--Tại sao em lại tin theo lời nóí của nó chứ. Đó chẳng qua chỉ là
một cái cớ để nó có thể bào chữa cho sự thay ḷng đổi dạ của nó mà
thôi. Bây giờ em thử nghĩ ở một khía cạnh khác nhé, em thử nghĩ xem
có khi nào Công cố t́nh nói những lời như vậy là muốn chọc tức em,
để em chịu chia tay với nó một cách dứt khoát không.
Thấy Nhă Tuyền vẫn c̣n khóc ấm ức, Thu bèn tiếp:
--Chẳng lẽ em đă quên những lời cha mẹ căn dặn trước khi ḿnh bỏ quê
hương ra đi sao? Chắc em c̣n nhớ hồi đó cha mẹ đưa hai chị em ḿnh
đi đây đi đó, chẳng hạn như tắm biển ở Vũng Tàu, leo núi Tây Ninh,
về quê ngoại chơi .v.v.., là có ngụ ư ǵ không? Tại sao cha mẹ bắt
tụi ḿnh phải cắt tóc thật ngắn y như con traỉ. Tất cả chẳng qua là
cha mẹ muốn ḿnh giả làm con trai trong chuyến vượt biển hải hùng đó,
v́ muốn giả cho thật giống nên mới cho tụi ḿnh dang nắng để đen bớt,
và nếu làm như thế, lỡ gặp cướp biển hoặc hải tặc Thái Lan th́ may
ra có thể che mắt họ được. Tóm lại, cha mẹ chỉ muốn bảo vệ danh dự
cho chị em ḿnh mà thôi. Em hăy nghe lời chị khuyên, mai này khi em
có chồng, nếu chồng em biết rằng em xuất thân từ một gia đ́nh có
giáo dục đàng hoàng, th́ nhất định người ta sẽ yêu thương và kính nể
em hơn. Không có một món quà giá trị nào có thể so sánh bằng sự
trong trắng của một ngườ́ vợ dâng tặng cho chồng ḿnh cả. Tuy nhiên
nếu có một ngày nào em muốn hiến dâng cho người mà em yêu, th́ tuyệt
đối phải là do em hoàn toàn t́nh nguyện chứ không phải v́ một sự
miễn cưỡng nào đó mà em phải hành động trái với lương tâm ḿnh.
Nghe Nhă Thu giảng dạy nhu thế, Nhă Tuyền thấy ḷng ḿnh bớt xúc
động môt chút. Tuyền định nói một câu ǵ đó để tỏ ḷng cảm kích
người chị hiểu biết của ḿnh th́ Thu đă bồi thêm:
--Nè em thử nghỉ lại xem, lỡ như thằng Công nó đă chiếm đoạt được em
rồi, bây giờ thấy được bộ mặt bội bạc của nó, có phải là em sẽ tức
chết đi không .Chẳng những vừa bị gạt mất cảm t́nh mà c̣n bị ngườ́
ta gạt đi đời con gái của ḿnh nữa, thử hỏi có tủi nhục không chớ.
Đúng ra em phải vui mừng mới phải, tại sao lại khóc lóc v́ một người
như thằng Công. Em c̣n trẻ, tuổi xuân chưa qua, có học hành lại có
nghề nghiệp ổn định, th́ sợ ǵ mai này không gặp một người tốt hơn
thằng Công gấp trăm lần.
Bấy giờ Nhă Tuyền mới cảm thấy đầu óc thật sự tỉnh táo ra, nàng ngồi
thẳng lưng lại, đưa tay chùi sạch những giọt nước mắt c̣n vương trên
má, sau đó nàng mỉm cướ trấn an Thu:
--Chị nóí rất đúng. Từ nay em sẽ không khóc lóc v́ Công nữa, em sẽ
cố gắng hướng về tương lai mà thôi.
Nhă Thu vẫn chưa an tâm, tiếp tục khuyên nhủ:
--Hẳn em c̣n nhớ mấy năm về trước, khi chị sắp sửa gă cho anh Hoà,
mẹ ảnh dắt tụi ḿnh cùng đi kiếm thầy bói xem ngày tốt để cử hành
hôn lễ và hôm đó chị đă kêu ông thầy đó bói thử t́nh duyên cho em.
Chị c̣n nhớ rất rơ, ông ta nói rằng con đường t́nh duyên của em cũng
rất lận đân. Vào giữa thập niên 20, tức khoảng 25, 26 tuổi ǵ đó, sẽ
có hai người đàn ông đeo đuổi em, và một trong hai ngườ́ đó sẽ là
chồng của em sau nầỵ. Đợi cho ông ta nói xong, em c̣n chỉ hai lá bồi,
hỏi lại rằng: "Thế làm sao biết được người nào sẽ là chồng của ḿnh";
và ông ta đáp là: "Nếu biết trước th́ đâu c̣n là duyên số nữa".
Rồi như sợ Nhă Tuyền chưa hiểu được ư của ḿnh, Thu bèn nhấn mạnh
thêm:
--Đó em thấy không, trong cái rũi thường có cái may. Biết đâu ông
thầy bói đó nói đúng, sau khi chia tay với thằng Công xong, không
chừng em sẻ gặp ngườ́ hạp ư hơn.
Nhă Tuyền đưa đôi mắt hiếu kỳ nh́n Thu:
--Chị thật tin lời nói của ông thầy đó sao? Người ta nói: "Thầy bói
nói láo ăn tiền", em thấy mấy năm nay coi bộ chị bị mẹ chồng lây cho
caí tính tin dị đoan lắm rồi đó nhen.
Nhă Thu vội vàng đính chính:
--Chị đâu có noí là chị tin hết lời của ông ta, chẳng qua là thầy
bói giỏi th́ nóí đúng ít nhất cũng được phân nửa. Lúc trước em không
tin v́ em vừa mới cặp kè với thằng Công, chứ bây giờ em không tin
cũng không được, dường như là lời tiên đoán đang ứng nghiệm dần dần
rồi đấỵ
Nhă Tuyền không muốn giằng co với Thu v́ nàng thừa hiểu Thu chỉ cốt
ư mong nàng đừng wá buồn khổ mà thôi, nên Tuyền cố t́nh vui vẻ tán
thành với Thu:
--Vâng, chị nói cũng rất đúng.
Nhă Thu đưa tay vuốt lấy mái tóc dài của Tuyền:
--Thật ra chị cũng có lỗi một phần, hồi đó trông vẻ hiền từ và tính
cần cù, siêng năng của Công mà chị đă sớm tán thành cho em quen với
nó. Lúc nào chị cũng tỏ ra bênh vực và ca ngợi nó nên đă vô t́nh tạo
thêm ḷng tin tưỏng cho em. Thật chị không ngờ Công lại làm ra cái
chuyện đê tiện như vậy.
--Thôi chị ạ, từ nay ḿnh đừng nhắc cái tên đó ở trong nhà này nữa. Chẳng phải là chị đă khuyên em nên quên hắn sao ?
Nhă Thu cười giả lả nói:
--Thấy em không c̣n suy nghỉ vớ vẩn nữa chị mới thật sự yên tâm.
Thôi thay đồ đi, hồi năy chị váo định nói với em là anh Hoà rủ ra
ngoài ăn nhà hàng đấỵ.
--Vâng, em sẽ sửa soạn liền.
Đợi cho Nhă Thu đi xong, Nhă Tuyền mới tiếp tục mở tủ lục lọi, nàng
muốn t́m miếng giấy xác nhận 5000 đồng nàng đă giúp Công gởi về Việt
Nam.. Hồi đó, Công bận thi cuối khoá nên Tuyền đă gởi dùm Công số
tiền đó, cũng nhờ vậy mà ngườ́ ta đă trao cho nàng giấy biên nhận
vớí tên và địa chỉ rơ ràng của nàng. Sỡ dĩ Nhă Tuyền quyết định đ̣i
lại số tiền này là v́ sau khi nói chuyện với Nhă Thu xong, nàng mới
sực nhớ ngày xưa chính Nhă Thu đă nuôi nàng ăn học nên nàng mới có
số tiền dư giả như vậy để cho Công mượn. Tuy Nhă Thu hoàn toàn không
hay biết ǵ về chuyện này, nhưng dù sao, Tuyền vẫn cảm thấy ái náy
vô cùng, v́ thế nàng quyết định đ̣i lại cho bằng được số tiền đó Nhă
Tuyền thầm nghĩ: "Nợ t́nh có lẽ ta sẽ không bao giờ đ̣i lại được,
nhưng nợ tiền... nếu ta không đ̣i được, th́ cái chức vụ "Chuyên Viên
Đ̣i Nợ" của ta cũng nên thoái vị đi là vừa!"
Sau một hồi t́m kiếm, Nhă Tuyền vẫn không sao t́m được cái biên lai
5000 đồng đó, bực ḿnh nàng ngồi lẩm bẩm:
--Thế này th́ chết! Lỡ hắn không chịu trả tiền cho ḿnh, muốn thưa
nguời ta mà không có tang chứng th́ cũng như không!
Chương 6
Bước vào bên trong nhà hàng, Nhă Tuyền tháo cặp mắt kính ra và đứng
tần ngần ở quầy tính tiền vài giây.
Sau đó Tuyền đưa mắt nh́n khắp nhà hàng, nàng phát hiện ở cuối hành
lang phiá tay phải có một đôi t́nh nhân đang to nhỏ với nhau, và họ
cũng bắt đầu nhận ra Tuyền. Tuyền
c̣n chưa biết phản ứng ra sao
th́ đột nhiên người con
gái đó đưa tay lên vẩy vài cái, Nhă Tuyền hiểu ư
nên nàng tiến tới trong tư thế thật b́nh thản. Nhă Tuyền chậm răi
kéo ghế ra ngồi đối diện với gă con trai truớc mặt nàng và đụng ngay
ánh mắt của hắn. Hắn bối rối cố t́nh nh́n sang nơi khác để lẩn trốn
ánh mắt sắc bén của Tuyền. Vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh nhạt, Tuyền
cất tiếng hỏi:
--Sao, anh có đủ tiền để trả cho tôi chưa.
Người con gái ngồi bên cạnh giành trả lời:
--Chuyện ǵ gấp gáp dữ vậy chị Linh. Dù sao cũng là bạn bè mà, chị
uống hoặc ăn ǵ để Vi kêu dùm cho chị...
Nhă Tuyền ngắt ngang lời nói của Vi:
--Thôi khỏi, tôi không có nhiều thời gian như mấy người. Tuần trước
tôi có nói rơ trong điện thoại rồi, tôi cho anh một tuần để trả lại
số tiền 5000 đồng cho tôi, nếu không th́ đợi luật pháp nói chuyện
với anh vậy. Riêng bản thân tôi, tôi chẳng c̣n điều ǵ muốn nói với
anh cả.
Mỗi một lời nói của Nhă Tuyền vừa rơ vừa gọn làm cho hai người đang
ngồi đối diện phải sững sốt vài giây. Nhất là Công, 6 năm trời quen
biết và t́m hiểu nhau, có lẽ Công chưa từng thấy cử chỉ và hành động
thật dứt khoát của Tuyền như là lần này. Lẽ dĩ nhiên Công thừa hiểu
v́ sao Tuyền lại có thái độ cay cú như thế, tuy nhiên, chàng vẫn
mong mỏi họ sẽ giữ được t́nh trạng chia tay trong tư cách hoà nhă và
êm xuôi hơn. Nghĩ thế nên Công bắt đầu t́m cách giăng hoà:
--Vi noí đúng đấy, dù sao tụi ḿnh không c̣n là t́nh nhân th́ vẫn có
thể làm bạn bè mà. C̣n số tiền đó anh sẽ trả đầy đủ cho Linh, cần ǵ
phải nhờ đến luật pháp như thế. Linh đừng nghỉ anh tồi tệ đến nổi
không trả tiền lại cho em, v́ anh luôn nghỉ anh đă nợ của em rất
nhiều. Nếu số tiền bạc này có thể đền bù lại một phần nào anh đă gây
tổn thương đến cho em, để em hả dạ, th́ anh rất sẵn sàng.
Trong khi Công muốn xoa dịu bớt t́nh h́nh đang căng thẳng th́ mỗi
một lời nói của Công chỉ vô t́nh làm cho Nhă Tuyền thêm tức giận lên.
Song, Nhă Tuyền vẫn giữ nguyên thái độ lúc vừa mới bước vào nhà hàng:
--Tôi nghỉ dạo này anh đă lạc vào "mê hồn trận" quá độ đến nỗi một
trong những dây thần kinh của anh nó đă bị trục trặc rồi. Tôi đă nói
rơ với anh từ lúc ban đầu rằng số tiền này đúng lư ra là của chị
Thu, cho nên hôm nay anh trả lại cũng là chuyện phải đạo mà thôi.
Nếu anh nghĩ đem 5000 đồng này để bù đắp cho tôi th́ thiệt là chẳng
những một dây thần kinh của anh có vấn đề mà tất cả những sợi dây
thần kinh của anh cũng đă lạc vào "mê hồn trận".
Nhă Tuyền cứ lập đi lập lại ba chữ "mê hồn trận" khiến Công và Vi
ngượng ngùng không ít. Thật ra khi nghe Công dùng lời êm dịu để nói
chuyện với Nhă Tuyền th́ trong ḷng của Vi rất lo ngại, nàng sợ Công
v́ mặc cảm tội lỗi mà trở nên yếu đuối, đến khi nghe được những lời
bóng gió của Tuyền th́ Vi mới an tâm một chút. Tuy nhiên, những lời
lẽ chửi khéo đó không chỉ dành riêng cho Công mà c̣n dành cho Vi nửa,
nên Vi bắt đầu chống chế:
--Thật ra 5000 đồng có ǵ lớn đâu mà chị phải dùng những lời lẽ khó
nghe để nói với anh Công như thế. Dù chị có đ̣i lại tất cả những quà
cáp mà chị đă tặng cho ảnh khi xưa, tụi này vẫn có thể trả đủ cho
chị mà. Vi nghe nói chị có cho ảnh mượn một số tiền để mua xe từ mấy
năm về trước, thế chị có muốn đ̣i lại không.
Mục đích của Nhă Tuyền đến đây là đ̣i lại số tiền nên nàng cố t́nh
phớt lờ đi. Bây giờ nghe Vi tră đủa , Tuyền mới chú ư đến cô ta, và
nh́n cách ăn mặc của Vi đột nhiên Tuyền lại hiểu thêm một yếu tố
quan trọng khác đă làm tan vỡ mối t́nh giữa nàng và Công. Tuy thời
tiết tháng năm có phần ấm áp thật, nhưng thỉnh thoảng vẫn c̣n sót
lại chút dư âm mùa đông, thế mà từ trên người Vi, Tuyền nhận thấy
ngay cái nóng bức của mùa hè đă tới rồi, bởi Vi đương mặc một chiếc
áo loại hai dây, chẳng những hở lưng, cổ, vai, mà c̣n hở cả ngực nữa.
Bất giác Nhă Tuyền tự so sánh lại ḿnh, tuy nàng không bới tóc cao
như thường lệ, mà chỉ cột thành một bó thả sau lưng, nhưng cặp mắt
kính đă làm nàng già dặn đi nhiều, lại không trang điểm, có lẽ Công
đă chán ngán cái dung mạo một năm nay của nàng th́ phải...
--Chị làm ǵ mà suy nghĩ lâu thế. Có phải chị đang bận nhẩm tính con
số mới không.
Câu hỏi của Vi chẳng khác nào như một thau nước lạnh dội tắt ḍng
suy nghĩ của Tuyền. Trong thoáng chốc, Nhă Tuyền nhận thấy không
những nàng đă nh́n lầm Công, mà đối với Vi nàng cũng đă đánh giá
thấp cô ta wá nhiều. Vi năm nay tính cho cùng cao lắm chỉ khoảng 20
tuổi, vậy mà ngoài cái tài quyến rũ bạn trai của người ta ra, cô ta
c̣n có tài ăn nói lanh lẹ và độc đáo nửa. Nhưng bây giờ chẳng phải
là lúc ăn thua đủ với Vi, nên Tuyền cố dằn nén cơn phẫn nộ và tiếp
tục phớt lờ đi Vi bằng cách trả lời trực tiếp với Công:
--Tôi đă tính toán rất ṣng phẳng sẵn rồi. Số tiền đó không quá 2000
đồng, coi như tôi trả lại những ly nước, những tấm vé xem phim, hoặc
tiền xăng đưa rước, như vậy đối với anh và tôi rất công bằng.
Ngừng lại một chút, Tuyền nhấn mạnh từng tiếng:
--Tôi hỏi anh lại một lần nữa, anh có trả hay không. Hay là phải chờ
"em nuôi" yêu quư của anh quyết định dùm.
Công vẫn chưa lấy lại vẻ b́nh tĩnh th́ Tuyền đă tấn công thêm một
đ̣n, khiến Công cứ ngồi ngây người ra, trong khi đó Vi đă nổi cáu
lên v́ thái độ châm biếm của Tuyền. Vi trừng mắt nói:
-Được, là chị nói đó nhen. Mai mốt đừng có điện thoại đến đ̣i này
đ̣i nọ nữa đấy. Bây giờ chị đưa cho tôi cái "receipt", tôi sẽ trao
tiền cho chị.
Nhă Tuyền đáp gọn:
--Tiền trao th́ cháo múc!
Vi tức lắm, nhưng vẫn mở bóp lấy ra một phong thư dầy cộm đặt trước
mặt Tuyền. Tuyền chậm răi cầm phong b́ lên nhưng đă bị một bàn tay
của Vi chận lại:
--Sao chị nói là "Tiền trao th́ cháo múc".
Lần đầu tiên Nhă Tuyền đưa mắt nh́n Vi trả lời:
--Làm sao tôi biết được trong đó có đủ 5000 đồng chứ.
Vi ấm ức rút tay lại v́ Vi chỉ muốn giải quyết cho xong để Tuyền
không c̣n cớ quấy rầy Công nữa.
Mặc kệ bốn con mắt đang nh́n Tuyền với vẻ khinh khi, Tuyền vẫn thản
nhiên ngồi đếm tiền. Xong xuôi, Tuyền bỏ tiền vào trong xách tay và
luôn tiện móc ra một phong b́ để lên trên mặt bàn. Vi nhanh nhẹn vớ
lấy phong b́, và khi Vi mở ra chỉ thấy một miếng giấy trắng th́ cô
nàng giận dữ đập mạnh lên bàn một cái:
--Chị dám gạt tụi tôi à.
Bấy giờ Nhă Tuyền mới nở một nụ cười đầu tiên:
--Tôi quên nói với mấy người rằng hôm dọn sang nhà mới tôi đă đánh
mất rồi, hay nói đúng hơn tôi không cố t́nh giữ nó v́ chẳng bao giờ
tôi ngờ rằng sẽ có một ngày tôi sẽ đ̣i số tiền đó lại. Nếu anh có
nhă ư trả tiền cho tôi th́ đâu có xin cái "receipt" đấy làm ǵ. Tôi
nghỉ tôi chỉ gạt mấy người có một lần, trong khi đó các người đă gạt
tôi rất nhiều lần rồi, tính ra cũng chưa gọi là công bằng lắm đâu.
Nảy giờ Công cố t́nh nhường nhịn Tuyền, nhưng đến mức này th́ Công
không thể không lên tiếng được:
--Anh thật không ngờ Linh lại thay đổi mau như vậy. Linh ngày xưa mà
anh quen biết nào biết nói dối để gạt người ta đâu. Cô muốn tôi trả
tiền thôi, cần ǵ phải tốn th́ giờ để giở nhiều tṛ như thế.
Không hiểu sao cứ mỗi một lời nói của Công lại như đổ thêm dầu vào
lửa, khiến Nhă Tuyền nghiêm hẳn sắc mặt lại:
--Sai, tôi đâu có tốn nhiều th́ giờ để giở lắm tṛ với anh. Bộ anh
quên tôi đang làm nghề ǵ hay sao. Chính v́ xưa nay tôi không hề nói
láo với anh nên đă bị anh lừa gạt bấy lâu mà vẫn không hề hay biết.
Thôi được, tôi không làm phiền mấy người ăn uống nữa.
Nhă Tuyền vừa mới đứng dậy th́ đă bị Vi lên tiếng cản lại:
--Khoan đă, hăy nói cho rơ một lần. Tụi naỳ đă trả tiền cho chị
xong, kể từ nay không c̣n ai nợ ai nửa, tốt nhất chị đừng giở chứng
nửa đấy, bằng không..
Vi chưa nói hết ư của ḿnh th́ Nhă Tuyền đă nhanh miệng cắt ngang:
--Coi bộ cô em nuôi của anh lo xa wá. -Quay sang Vi, Tuyền tiếp- Cô
nói đúng, giữa tôi và Công xem như đă hết, nhưng cô vẫn c̣n nợ tôi
một món.
Vi giận dữ quát lớn:
--Chị lại giở tṛ ǵ nửa đây? Tôi nào có mượn tiền của chị bao giờ
đâu?
Nhă Tuyền đă để ư hai ly nước trên bàn từ lâu, nhanh như chớp, nàng
hất ly nước rau má vào mặt Vi làm Vi không kịp tránh né. Vi vụt đứng
dậy, nước từ trên mặt Vi chảy dần xuống tới chân, và cả người Vi đều
nhuộn một maù xanh đậm. Vi vừa đưa tay phủi những giọt nước c̣n đọng
trên người, vuà hét lớn:
--Con chó chết này!
Trong khi đó, Công nhanh tay quơ đại một mớ giấy chùi miệng để lau
sạnh dùm cho Vi, và Công cũng giận dữ không kém:
--Cô thật là quá đáng lắm...
Công chưa dứt lời th́ Nhă Tuyền đă cầm luôn ly cà phê sửa đá trước
mặt Công mà đổ lên đầu hắn.
--Bây giờ mới thật sự là không ai nợ ai!
Dứt lời, Nhă Tuyền xoay ḿnh bước đi thật nhanh trước những cặp mắt
của khách khứa đang nh́n về phiá bàn họ một cách hiếu kỳ.
Dừng lại trước quầy tính tiền, Nhă Tuyền thấy một cô hầu bàn đang
cầm khăn định tiến về phía bàn của Công và Vi, Tuyền liền lên tiếng:
--Xin lỗi chị... Đây là tiền "tip" tôi cho riêng chị để lau dọn dùm.
Vừa nói Nhă Tuyền vừa cúi xuống, lấy từ trong xách tay ra một tờ
giấy $20 đặt trước mặt cô ta, và không đợi cho người hầu bàn có phản
ứng ǵ, Nhă Tuyền đẩy cửa bước nhanh ra ngoá.
Nhă Tuyền chui vào xe và việc đầu tiên nàng phải suy nghỉ là làm sao
để sử dụng số tiền này.
Chương 7
Nhă Tuyền bước ra khỏi "Yorkdale Mall" vào khoảng một giờ trưa. Ra
tới băi đậu xe, Nhă Tuyền mở cửa sau cho hết các túi đồ quần áo vào,
và chậm răi ngồi vào phía trước. Có lẽ đi dạo trong "Mall" hơn một
tiếng đồng hồ đă làm cho con người Nhă Tuyền mệt đừ ra, nàng cảm
thấy trán ḿnh đă lấm tấm vài giọt mồ hôi. Nhă Tuyền bèn cỡi áo
khoác ra, để trên ghế bên cạnh, tiện tay nàng bới tóc cao lên cho
mát mẻ và mở xách tay lấy cặp mắt kính đeo vào.
Nhă Tuyền hạ kiếng bên hông xuống thật thấp để hít thở không khí bên
ngoài. Sau đó Nhă Tuyền ngă đầu vào thành ghế và bắt đầu ôn lại
những h́nh ảnh ở nhà hàng. Càng nghĩ Nhă Tuyền càng cảm thấy ḷng
ḿnh cao hứng lên, chẳng phải nàng hả dạ v́ đă đ̣i lại số tiền, mà
nàng thích nhất là đă tạt hai ly nước vào người Công và Vi. Tuyền
tin chắc chắn rằng họ đang chửi rủa nàng. Tuy nhiên, nhớ lại từng
cử chỉ, lời nói của Vi mà Tuyền không khỏi tức giận trong ḷng.
Sau chuyện ngày hôm nay, Nhă Tuyền đoan chắc là họ đă dang díu nhau
lâu lắm rồi, nếu không Vi đă không vênh váo ra vẻ ta đây nắm quyền
tất cả, và trong mỗi lời nói của Vi đều kèm theo hai chữ "tụi này"
hoặc "tụi tôi".
Đáng lư ra, Vi mới chính là người đang quấy rầy đến t́nh cảm của
Công và Tuyền. Nhưng, Vi đă khôn ngoan lật ngược t́nh thế, làm như
Tuyền mới là mối đe doạ đến sự yên ổn của ho.. Lúc đó, nếu chỉ có
Vi và Tuyền ở một nơi vắng vẻ, chắc chắn là Tuyền sẽ đập cho nó một
trận nên thân, chứ tạt một ly nước vào mặt Vi là quá dễ dăi đi. Nhớ
lại hồi c̣n ở trại tỵ nạn, tuần nào Tuyền cũng đánh lộn với đám trai
gái cùng lứa, khiến Nhă Thu hết bắt nàng quỳ gối, đến cấm nàng ra
khỏi cửa. Lần nào cũng vậy, Nhă Tuyền cũng cầu cứu anh Hải, anh Sơn,
hoặc chị Liên ra năn nỉ Thu tha dùm nàng. Bây
giờ lớn rồi có khác, Nhă Tuyền không c̣n ngỗ nghịch như thời thơ ấu
nữa, trái lại, từ ngày đặt chân lên xứ Candâ tới giờ, Nhă Tuyền chưa
hề gây gỗ với một ai, th́ nói ǵ đến đánh lộn với người ta.
Nghĩ đến đây Nhă Tuyền vội thở dài một cái, nàng thầm trách ḿnh sao
lại nhớ đến chuyện ngày xưa trong lúc này. Tiếp đó Nhă Tuyền ngồi
lại ngay ngắn, nàng nổ máy xe và vặn nhạc lên mong có thể xua đi
những ư tưởng trong đầu, và chuẩn bị cho xe chạy. Nhă Tuyền chỉ mới
đánh đèn ra hiệu th́ trời ơi, tiếng nhạc như ru nàng về vùng kỷ niệm
yêu đương ...
"Ngày xưa lúc chưa quen anh, em nào có buồn
Từ ngày gặp anh thấy sao trong ḷng ḿnh vấn vương
Nhiều đêm suy nghĩ miên man
Rồi em mơ mộng xa xăm
Mới hay trong ḷng ḿnh đang nhớ thương
Rằng em vẫn ghi trong tim anh thường nhắc nhiều:
"Dù ngàn năm sau vẫn không quên người ḿnh đă yêu"
T́nh cho đâu kể bao nhiêu
Dù mai sau đời cô liêu
Chỉ mong sao làm đẹp ḷng người yêu
Khi yêu ai mà ngờ đâu
Trái yêu đương trăm mối sầu, ngàn thương đau
T́nh yêu nhận có bao nhiêu
Nhưng cho, cho rất nhiều thấy đời ḿnh vẫn cô liêu
Người ơi, thế gian mấy ai đă học chữ "ngờ" ?
T́nh đời đổi thay cũng như khi trời nắng mưa
Đời ai sao chẳng đi qua
T́nh yêu như một cơn mê
Phút vui qua rồi ngày buồn dài thêm ..."
Nhă Tuyền vội vă tắt nhạc ngay v́ từng lời hát như muốn nghiền nát
con tim nàng. Nhă Tuyền úp mặt vào tay lái mà khóc nức nở.
Sở dĩ Tuyền xúc động mạnh như vậy là v́ tất cả những món đồ nào có
liên quan đến Công đều đă bị nàng cho vào thùng rác, duy chỉ c̣n sót
lại cuộn băng casêtt này.
Ngày mới quen Công, Nhă Tuyền rất lấy làm lạ là trong khi đám bạn
trẻ của nàng chỉ thích nghe những loại nhạc "rap" hoặc những bài hát
có tính cách khiêu vũ th́ trái lại Công chỉ thích các bài hát phổ
thông. Mỗi lần Công lái xe xuống London để rước Tuyền về Tontỏ,
trong suốt hai tiếng đồng hồ trên xa lộ, Công vẫn thường nghe cuộn
băng này, cho đến lúc sau này, Nhă Tuyền mua xe riêng để tiện việc
đi làm, th́ Công mới đưa cho nàng mượn vài cuốn.
Thật ra, chẳng phải Tuyền khóc v́ cuộn băng này khiến nàng nhớ đến
Công, mà Tuyền khóc v́ một phần lời nhạc rất giống tâm trạng của
nàng.
Nhă Tuyền có cảm tưởng bài hát này như đă viết sẵn để dành riêng cho
một ḿnh nàng. Đúng vậy, nếu đừng có gặp Công, th́ nàng đâu biết
buồn khổ như ngày hôm nay: nếu như nàng học được chữ "Ngờ", sớm biết
ḷng dạ nắng mưa của Công, th́ nàng đâu phải khóc hận một ḿnh. Công cũng đă từng hứa hẹn với nàng rất nhiều, khiến nàng vẫn một mực
tin tưởng ở mai sau. Nhưng hỡi ơi, những lá thư tỏ
t́nh, những chiếc hôn nồng nàn, những ṿng tay ấm áp hôm nào ...,
tất cả đă đi vào quá khứ.
Trong lúc Nhă Tuyền c̣n đang thương cảm, th́ đột nhiên nàng thấy
h́nh ảnh Công và Vi đương nhảy múa trước mặt nàng. Bất giác Nhă
Tuyền quay sang, đưa tay bấm nút "Eject", nàng cầm lấy cuộn băng,
tḥ đầu ra cửa, ném thẳng ra phía trước. Vô t́nh, cuộn băng đụng
trúng một người thanh niên Á Đông đang đi tới. Có lẽ v́ khoảng cách
không xa lắm, hoặc trong cơn phẫn nộ, Nhă Tuyền đă ném rất mạnh,
khiến anh ta giật ḿnh kêu lên một tiếng:
--Ui!
Nhă Tuyền cũng giật ḿnh không kém, nàng vội đưa tay lên lau sạch
nước mắt và trong ḷng thầm mong sao cho anh ta đừng tiến đến bắt
lỗi nàng. Nhưng sự thật không phải vậy, người thanh niên đó cúi
xuống nhặt cuốn băng lên và đưa đôi mắt dáo dác nh́n xung quanh băi
đậu xe. Ánh mắt của anh ta chợt dừng lại trước xe của Tuyền.
Trong lúc Nhă Tuyền c̣n đang ngồi thừ người ra th́ anh chàng lạ mặt
đó đă đứng sát bên hông xe nàng. Anh ta hơi khom người xuống, hỏi
bằng tiếng Anh:
--Xin lỗi, phải cô vừa ném cuộn băng này vào người tôi không?
Bây giờ Nhă Tuyền mới có dịp quan sát anh ta |