Mắt Giai Nhân  Hạ Thu Pages Previous  1  2  3  4  5  Next     
Chương 5

- Kỳ Duyên, dậy ăn miếng cháo đi con... - Cái chăn chợt bị kéo ra, giọng cha bên tai nghe âm ẩm - Con đang có tâm sự đúng không? Kể ba nghe...
- Ba à! Yêu một người mà không được yêu trở lại, khổ lắm phải không ? - Nh́n ông một lúc, Kỳ Duyên chợt hỏi. Không trả lời, ông nhẹ gật đầu, mắt xa xăm . Quả là không sai, Kỳ Duyên con gái của ông đă bước vào tuổi mộng, biết yêu rồi . Nhưng nó yêu ai ? Sao lại hỏi ông như thế ? Chẳng lẽ... cuộc đời nó rồi cũng bất hạnh như ông, luôn yêu người trong tuyệt vọng.
Mẹ Kỳ Duyên... không phải t́nh yêu đích thực của ông đâu . Nói th́ tội, th́ tủi cho vong linh người vắng số . Khi cưới mẹ Kỳ Duyên, trái tim ông đang hướng về một người con gái khác.
Cô ta là hoa khôi đẹp nhất trường, lại là con nhà danh giá nên được nhiều chàng trai săn đón . Ông không thể trách hay hận cô ta được . Bởi t́nh yêu ông dành cho cô là thứ t́nh cảm một chiều, đơn phương thầm kín . Cô không hề biết đến ông, biết rằng thế gian này có một chàng trai đang v́ ḿnh âm thầm đau khổ.
Suốt tám năm dài, ông ôm ấp yêu thương một h́nh ảo ảnh . Không hay, vô t́nh làm khổ mẹ Kỳ Duyên . Cho đến khi chợt nhận ra th́ đă muộn . Mẹ Kỳ Duyên không c̣n nữa bà ra đi sau một cơn bệnh ngặt nghèo . Năm đó... Kỳ Duyên tṛn sáu tuổi...
Thời gian trôi, mải mê trên đường lặn lội mưu sinh . Ông tưởng cuộc đời ḿnh đến đây là hết . Niềm vui sống duy nhất của ông giờ đây chỉ có Kỳ Duyên . Ông nguyện sẽ nuôi nấng, dạy dỗ nó đàng hoàng để chuộc lỗi cùng mẹ nó.
Không ngờ... cuộc đời dung nỗi... số phận một lần nữa sắp đặt ông vào hoàn cảnh trớ trêu . Để từ cảm thông, đồng cảm, ông đem ḷng yêu đơn phương người con gái ấy . Tính ra cũng mười mấy năm rồi...
Cúi nh́n Kỳ Duyên, ông nghe tim ḿnh đau nhói . Thương con quá, chẳng được trời ban nhan sắc như người, lại phải sinh thành trong một gia đ́nh nghèo khó . Chữ nhân duyên... con chắc phải lỡ làng như cha vậy... suốt đời chỉ biết yêu thầm thương trộm.
- Ba ơi rồi ḿnh có quên được không ba ? - Kỳ Duyên lại hỏi . Ông chớp mắt mỉm cười:
- Quên được chứ! Chỉ buồn một chút thôi.
- Con không tin - Kỳ Duyên lắc đầu - Ba nói vậy chỉ để an ủi con thôi, có đúng không ?
- Không đâu, ba nói thật, những mối t́nh đơn phương ấy như gió thoảng bay, khiến người ta rất dễ quện - Ông nói thật ḷng.
- Thế sao... ba không dễ quên đi . Mười mấy năm dài cứ yêu măi một người như vậy ?
- À... Ờ... - Ông chợt trầm ngâm - Chuyện của ba không giống con được . Giữa ba và người ấy đă có những... ràng buộc vô h́nh . Không thể tách nổi...
- Ràng buộc ǵ ? Sao bấy lâu nay ba không kể ? - Háo hức, Kỳ Duyên ngồi nhổm dậy nhưng ông đă lắc đầu:
- Ba không kể được đâu . Ôi! - Rồi như chợt nhớ ông đứng bật lên - Chảo cá của tôi, mèo ăn hết rồi...
Ông cố t́nh trốn chạy, Kỳ Duyên nh́n theo bóng cha chạy vội đi mà thầm nghĩ . Nhưng... trốn được đâu, sớm muộn ǵ ba cũng phải kể thôi . C̣n bây giờ... đôi mắt cô lại trông chờ ra cửa, Như Nguyện và Nhă Chí gặp nhau khá lâu rồi . Sao vẫn chưa về vậy ?

o0o

Xoay nhẹ một ṿng trên ghế, Nhă Chí sảng khoái đưa mắt nh́n các nhân viên tất bật giao dịch với khách hàng.
Công việc ngân hàng mới nh́n tưởng dễ nhưng thật ra không đơn giản chút nào . Để nắm được nó, Nhă Chí biết ḿnh c̣n phải gắng công học hỏi nhiều . Điều độ, thu chi, cân đối... đúng là điên đầu nhọc óc.
Bấm đại một phím trên bàn vi tính, t́nh cờ các trị giá cổ phiếu trên thị trường hiện lên màn h́nh đập nhanh vào mắt . Hơi nhổm người dậy, Nhă Chí nghe kích động . Ngày xưa khi c̣n học đại học, anh giỏi nhất môn thị trường chứng khoán này . Bao giờ dự đoán của anh cũng chính xác hơn các bạn . Như bị hút vào màn h́nh, Nhă Chí bắt đầu để tâm hơn . Giá cổ phiếu trên thị trường đang dao động . Chà! Không cần đoán, anh cũng biết mọi người đang lo ngại ảnh hưởng sự cố Y2K của máy tính đây.
Cổ phiếu của ngân hàng th́ sao ? Nhă Chí nôn nóng nhấn phím ḍ t́m . An tâm rồi... vững như bàn thạch . Thế mới biết uy tín của cha lớn lắm.
Lại ngă đầu ra sau ghế, lần đầu tiên trong cuộc đời Nhă Chí không cảm thấy buồn, không thấy cuộc sống vô nghĩa nữa . Một cuộc sống từ đâu như dần dần đang hồi sinh trong thân cây mục rữa của anh ? Nhă Chí không biết được . Anh chỉ biết hiện thời trong ḷng anh tràn đầy hưng phấn . Anh muốn làm việc, muốn phụ giúp, đỡ đần cha.
Như Nguyện hay Kỳ Duyên ? Nhă Chí không phân biệt được ? Không! Chính là Như Nguyện, trái tim anh phủ nhận Kỳ Duyên . Cô ả toàn làm anh phải bực ḿnh, tức giận . Chỉ Như Nguyện thôi . Chính lời đánh cuộc của cô đă làm anh bừng sức sống.
Chưa gặp Duy Thành bao giờ, nhưng Nhă Chí rất tin vào sự hấp dẫn của ḿnh . Gạt bỏ tiền tài, địa vị đi... anh vẫn thừa sức thắng. Xưa nay, từ hoa hậu đến minh tinh màn bạc, có ai thoát khỏi sức chinh phục của anh đâu, nhất định... Như Nguyện sẽ bị anh đánh ngă.
C̣n nữa, nếu như anh bị thua th́ sao ? Không! Nhă Chí hoàn toàn không tính đến t́nh huống xấu này . Bởi theo anh, thế gian này không hề có t́nh yêu . Mà đă không có t́nh yêu th́ làm sao có được sự thủy chung, nhân hậu chứ ? Giữa con trai và con gái, hấp dẫn nhau v́ xác thịt, v́ dục vọng thôi.
- Nhă Chí, con làm ǵ đó ? Ba vào được không ?
Tiếng gơ cửa rồi giọng ông Vinh chợt vang trên chiếc micrô, làm Nhă Chí bừng thoát cơn suy tưởng . Chống tay ngồi dậy, anh đáp trả:
- Con không làm ǵ cả, ba cứ tự nhiên.
- Ừ! - Như chỉ chờ có thế, cánh cửa bật mở ra ngay . Ông Vinh tươi tỉnh bước vào . Sau lưng ông c̣n hai người nữa.
- Chí đứng dậy đi con, để ba giới thiệu cho - Khoát vai hai đồng sự của ḿnh đến trước mặt con, ông Vinh hào hứng - Bác Phú và bác Lộc . Hai người không chỉ là phó tổng giám đốc của ngân hàng mà c̣n là bạn chí thân của ba nữa đó.
- Dạ... - Ngẩng đầu lên, Nhă Chí bỗng thấy đôi mắt ḿnh dán chặt vào ông Phú . Một ấn tượng lạ lùng vừa chiếm lấy anh . C̣n người đó... sao vừa quen, vừa lạ... Đâu đó trong đời, dường như đă từng quan hệ với anh... nhưng bao giờ ? Nhă Chí hoang mang quá... kiếp trước chăng ?
- Sao vậy con ? Mau chào hai bác đi - Thấy Nhă Chí cứ ngẩn người ra, ông Vinh nhắc khẽ.
- Dạ... con chào hai bác - Giật ḿnh, anh cúi đầu như cái máy.
Ông Vinh hồ hởi:
- C̣n đây là...
- Không cần nói, chỉ cần nh́n mặt anh là tôi đoán ra rồi - Người đàn ông tên Lộc cười hiền hoà - Nhă Chí, cậu quư tử đây có phải không ? - Rồi, đến bên anh vỗ vai thân mật - Cha cháu thường tự hào về cháu lắm . Ông thường kể cháu với chúng ta nghe.
- Dạ... - Nhă Chí vẫn c̣n bị người đàn ông chi phối . Ánh mắt anh không sao rời khỏi ông ta được và... Ông cũng thế... cũng trừng đôi mắt ngó đăm đăm nh́n anh không chớp.
- Tôi định cho Nhă Chí làm giám đốc pḥng đầu tư và phát triển, hai anh thấy thế nào ? - Hài ḷng nh́n vào màn h́nh vi tính, ông Vinh nói như khoe - Giác quan thứ sáu của nó mạnh lắm đó.
- Được, được chứ . - Ông Lộc gật đầu ngay, trong lúc ông Phú lại cau mày.
- Tôi thấy bố trí như vậy không được . Cậu Sơn xưa nay vẫn làm tốt nhiệm vụ của ḿnh . Sao có thể... chuyển cậu ta sang pḥng khác ? Thiết nghĩ, tạm thời nên cho Nhă Chí quản lư pḥng nhân sự, nơi ấy thiếu người.
Quản lư pḥng nhân sự ư ? Ông thật chẳng muốn chút nào, nhưng Nhă Chí đă cất lời:
- Ba cứ theo lời bác Phú đi . Con mới vào, không nên làm xáo trộn nội quy cũ của ngân hàng . Gây xào xáo, mích ḷng mọi người và ảnh hưởng không tốt cho uy tín về sau.
- Nhă Chí thật biết nghĩ - Ông Lộc gật đầu - Lại biết cân nhắc tính toán chu đáo nữa . Tương lai nhất định sẽ sáng sủa lắm đấy...
- Cũng được - Gật đầu miễn cưởng, ông nói như tự an ủi lấy ḿnh - Cứ tạm thời làm ở đó đi đă... Cuộc họp hội đồng quản trị lần sau sẽ bố trí cho phù hợp . Một nhân tài như Nhă Chí không thể bỏ phí ở pḥng nhân sự.
- Ba thật... không khiêm tốn chút nào . Ai đời cứ khen con ḿnh trước mọi người như vậy! - Nhă Chí cười khiêm tốn - Hăy để con tự chứng minh ḿnh . Mọi người khắc biết mà đánh giá!
Có phải Nhă Chí vừa nói đấy không ? Sững người ra, ông như không tin vào thính giác của ḿnh . Chỉ một tuần thôi mà Nhă Chí trông khác hẳn . Chững chạc, trưởng thành lên thấy rơ . Phép màu nào đă làm nó đổi thay ?
Kỳ Duyên chăng ? Sống mũi chợt cay, ông nghe như muốn khóc . Biết ơn cô bé ấy quá! Nó dùng cách nào thuyết phục Nhă Chí ? Để hắn chịu đi làm, chịu lấy vợ sinh con... trở thành một con người b́nh thường hoà nhập với cộng đồng.
- Thằng bé đă nói thế, anh c̣n lo lắng ǵ - Ông bạn cất lời khâm phục - Hăy để nó đứng bằng đôi chân của chính ḿnh.
- Ừ... ừ... - Chớp vội mắt, ngăn cơn xúc động, ông Vinh nói nhanh - Chúng ta đi thôi . Cuộc họp với các cổ đông đă đến giờ rồi.
- Bác đi nhé! - Vỗ tay Nhă Chí, ông Lộc cười thân mật - Khá lắm...
- Dạ - Gật đầu đáp lễ, nh́n theo bóng cha đi giữa hai người trợ lư, ḷng Nhă Chí bỗng bất an, giác quan thứ sáu như đang ngầm bảo với anh, có một điều không lành sắp đến với cha . Nhưng điều ǵ ? Sao anh lại cảm thấy điều bất ổng kia xuất phát từ đôi mắt của người đàn ông tên Phú ?

o0o

Sao ḿnh lại theo Như Nguyện ? Có thật là muốn bảo vệ nó không? Vuốt lại nếp nhăn trên áo, Kỳ Duyên tự hỏi ḿnh rồi đỏ bừng mặt trả lời.
Không, cô thật không tốt bụng như Duy Thành và Như Nguyện đă tưởng đâu . T́nh nguyện cùng bạn đến điểm hẹn, đối phó với Nhă Chí, cô chẳng qua chỉ v́ ḿnh.
Vâng, v́ ḿnh thật đấy . Kỳ Duyên biết rơ điều đó, nghe tim ḿnh đập lên dồn dập, trán cô nhấp nháy mồ hôi sợ hăi . Như Nguyện đang đùa với lửa . Chỉ muốn gặp Nhă Chí một lần, nó chưa biết ma lực quyến rũ của hắn mạnh đến cỡ nào đâu.
Cứng rắn như cô, lại biết rơ các thói hư tật xấu của hắn mà c̣n bị hắn mê hoặc nữa là . Huống chi lần nầy... đă có lời đánh cuộc . Nhă Chí hẳn cố gắng tỏa hết hào quang của ḿnh ra . Như Nguyện sẽ ngă quỵ mất thôi.
Duy Thành khổ đau, Như Nguyện khổ đau, và cả cô... cũng sẽ đau khổ lắm . Chỉ có Nhă Chí là hả hê đắc thắng thôi . không được, cho dù có v́ ai, cô cũng phải phá tan kế hoạch này . Cô không cho Nhă Chí làm tổn hại đến Như Nguyện của cô đâu, dù chỉ là một cọng tóc.
- Kỳ Duyên ơi, cậu xong chưa, ta đi thôi! Chà, chà... làm ǵ mà điệu dữ vậy . Lần đầu tiên tớ thấy cậu chịu mặc đầm - Nóng ḷng, đẩy cửa bước đại vào, Như Nguyện chợt dừng chân sửng sốt - Mà nói thật nghe... cậu mặc đầm trông thật đẹp lắm.
- Hả ? - Giật ḿnh nh́n xuống, Kỳ Duyên mới thấy sao hôm nay ḿnh điệu quá . Chiếc đầm này... cô mua trong siêu thị hôm trước, định bụng sẽ tặng cho Như Nguyện . Giờ lại lôi ra mặc, thật không biết mắc cỡ chút nào.
- Lại là hàng hiệu nữa, mới toanh . Cậu mua bao giờ sao không khoe với tớ - Nâng một góc áo lên, Như Nguyện tấm tắc khen, rồi như chợt nhớ, nói nghiêm mặt lại - Này, cậu... phải ḷng Nhă Chí rồi, có đúng không ? Nói mau... không th́ t́nh bạn sứt mẻ v́ cậu đấy!
- Ồ, không, không... Cậu đừng nói bậy - Ngỡ bạn đọc được tâm trạng của ḿnh, Kỳ Duyên giật thót người lên . Cô xua tay lia lịa.
Như Nguyện cười x̣a:
- Đùa cậu một chút thôi, chứ biết cậu chẳng bao giờ giành Nhă Chí với tớ đâu, mà nếu có... tớ cũng sẵn sàng tặng anh ta cho cậu . Phần tớ đă có Duy Thành.
- Thật không ? - Biết ḿnh đă hớ lời, Kỳ Duyên vội trớ - Tớ chỉ sợ cậu thoát không khỏi ma lực quyến rũ của Nhă Chí thôi . Hắn nhiều tṛ lắm.
- Thế à! - Khoát tay khi Kỳ Duyên ra cửa, Như Nguyện chợt quay sang nghi hoặc - Cũng như tớ, cậu chỉ gặp hắn một lần thôi ? Sao lại tỏ ra hiểu hắn nhiều vậy ? Lần ấy... có phải hắn đă dở tṛ ǵ với cậu ? Kể tớ nghe đi, sao cậu cứ đỏ mặt lên như vậy ?
- Tại... tại... - Đôi má đỏ bừng xấu hổ, Kỳ Duyên vụng về và chống chế - Ai bảo cậu nghĩ bậy làm ǵ ? Thật là... thấy ghét...
Chắc ḿnh nghĩ bậy thật . Nh́n Kỳ Duyên chạy vội, chui nhanh vào chiếc Nissan, Như Nguyện trách ḿnh . Nhỏ Kỳ Duyên c̣n ngây thơ, trong sáng lắm... bị ḿnh hỏi một cậu như vậy, mắc cỡ là phải rồi . Chẳng như ḿnh... hư quá! Mới hai mươi tuổi... đă biết yêu, biết hôn rồi...
Nhắc đến nụ hôn, Như Nguyện lại thấy buồn, nhớ Duy Thành quá . Cô chưa nói ǵ cho anh cả, chỉ nói ḿnh bận không đến gặp anh hôm nay được . Hẳn anh đang lo lắng bồn chồn, đứng ngồi không yên, suy đoán lung tung.
- Ê, Như Nguyện, cậu làm ǵ mà thừ người ra vậy ? - Xe chạy được một lúc, thấy Như Nguyện cứ ngồi yên chẳng nói ǵ, Kỳ Duyên thúc nhẹ cùi tay - Giận tớ hả ?
- Không có - Như Nguyện nhẹ thở ra - Tớ nhớ Duy Thành, tớ sợ anh ấy không hiểu rồi buồn, rồi giận...
- Mà cậu cũng to gan thật - Đễ tránh bị anh tài xế nghe thấy, Kỳ Duyên hạ giọng - Dám đùa với lửa . Rủi cậu yêu hắn thật th́ sao ?
- Không đâu - Như Nguyện mơ màng - Tớ tin vào t́nh yêu của tớ . Nhă Chí chẳng bao giờ chinh phục được tớ đâu.
- Nghe cậu nói cứng vậy, tớ cũng tạm yên ḷng - Kỳ Duyên gật đầu nhẹ nhơm.
Đă đến nhà hàng "Nhất Dạ Vương". Chiếc Nissan chạy thẳng lên băi xe rồi dừng lại nhẹ nhàng . Một anh bồi bước lên lịch sự mở cửa xe.
- A! - Anh bồi hôm nào bị ḿnh gạt đây mà! Kỳ Duyên nhận ra anh lập tức . Cô nhoẻn miệng cười mừng rỡ, nhưng anh chỉ cúi thấp đầu đáp lễ một cách thản nhiên, làm cô cụt hứng . Hừ! Dám lóc cóc đôi giày lên hàng gạch, Kỳ Duyên bước đi nhún nhẩy . Nhă Chí c̣n nhớ không nhỉ ? Chính nơi này, lần đầu tiên cô đă gặp anh.
- Ô... Ô... có cả vị khách không mời mà đến này nữa ư ? - Vừa nhận ra sự có mặt của Kỳ Duyên, Nhă Chí bật lên khỏi ghế mừng rỡ.
- Dạ! - Như Nguyện gật đầu - Kỳ Duyên là bạn của em . Lần trước đă một lần gặp anh rồi, hẳn anh chưa quên.
- Quên! - Nhă Chí mặt cười gịn - Làm sao mà tôi quên cô ta cho được - Nào... chợt nhớ đến vai diễn của ḿnh . Anh ga lăng kéo ghế - Mời hai người đẹp . Cứ yên tâm, thoải mái dùng bữa nhé! Không sợ bị quấy rầy đâu . Tầng này đă được bao rồi.
Nói xong, anh giơ cao tay vỗ to hai cái . Lập tức, tấm màn nhung được vén cao, các tay vĩ cầm tài danh bắt đầu trỗi lên khúc nhạc t́nh êm dịu . Rồi một bé gái đẹp như thiên thần cầm đóa hồng chậm răi bước ra . Theo kế hoạch, cô sẽ thay Nhă Chí tặng hoa cho người đẹp . Nhưng... biết tặng ai đây ? Có những hai giai nhân lận . Ngập ngừng... đôi mắt mở to ngơ ngác.
Mỉm cười, Nhă Chí vuốt tóc đứa bé, lấy lại bó hoa, đưa lên môi hôn nhẹ, anh như đang kéo dài giây phút suy nghĩ . Nên tặng nó cho ai bây giờ nhỉ ?
- Tặng em! Chúc em luôn trẻ đẹp như những cánh hoa này . - Rất nhanh, bằng một động tác bất ngờ, Nhă Chí ch́a bó hoa về phía Như Nguyện.
- Cám ơn anh - Nh́n Kỳ Duyên một cái, Như Nguyện ái ngại nhận hoa.
- Thông cảm nhé! - Nheo một con mắt lại, Nhă Chí nh́n Kỳ Duyên cười ngạo mạn - Tôi không có ư định chinh phục cô.
Không muốn để tâm . Không thèm quan trọng hóa vấn đề, nhưng Kỳ Duyên vẫn không ngăn được cảm giác đau nhói trong lồng ngực . Càng không thể ngăn ḿnh đừng ganh tị cùng Như Nguyện . Dù cô biết rơ ràng, Nhă Chí chỉ đang đóng kịch thôi.
- Ḿnh nhập tiệc đi.
Nhă Chí lại vỗ tay ra hiệu với anh bồi . Theo thực đơn dặn sẵn . Khai vị chỉ có hai chén súp thôi . Như Nguyện đành phải nói nhỏ với anh bồi:
- Phiền anh, cho tôi mượn thêm cái chén.
- Tôi không ăn - Nghe tự ái, Kỳ Duyên hét lớn.
Nhă Chí lại gật đầu:
- Cô ấy không ăn, em đừng bận tâm . Anh bồi à, không cần lấy chén.
Rồi anh lại rất ân cần, chan nước chấm cho Như Nguyện:
- Em dùng đi . Súp vi bóng cá ở đây nổi tiếng, ngon lắm đấy.
Lúc chiều nghe Như Nguyện bảo đến nhà hàng, Kỳ Duyên cứ tưởng sẽ được một bữa no nê đầy sơn hào, hải vị . Sẵn bản tính ham ăn, cô chẳng chịu ăn cơm nhà, cứ tưởng để bụng trống để ăn được cho nhiều . Ai ngờ gặp cảnh này... nh́n người ta ăn . Nghe mùi thơm thức ăn ngào ngạt bay lên... chiếc bụng trống của cô cứ reo ầm lên kêu đói...
- Có tiếng ǵ thế nhỉ ? - Nghe biết rơ nhưng Nhă Chí vẫn cố t́nh hỏi lớn.
Kỳ Duyên đứng bật dậy:
- Tiếng bụng tôi kêu đói được không ? - Rồi cô đi sang bên bàn cạnh kêu to - Bồi đâu, cho mượn thực đơn...
- Xin lỗi cô... tầng này đă được ông bao... - anh bồi lịch sự - Nếu cô muốn ăn xin mời xuống tầng dưới.
- Không cần - Nhă Chí khoát tay - Cứ cho cô ta ngồi đấy.
- Vâng, thưa cô, thực đơn đây - Anh bồi vâng lời.
- Món này, món này, món này và món này... - Không cần đọc, Kỳ Duyên chỉ loạn xạ và các món ăn . Mặt lênh kênh nh́n Nhă Chí . Đễ hắn tưởng không có hắn th́ cô đói chắc ?
- Nhă Chí... hay là... ta mời Kỳ Duyên ngồi chung bàn đi - Như Nguyện nhẹ nhàng - Ai lại để nó ngồi ăn một ḿnh như vậy ? Trông kỳ lắm...
- Không kỳ đâu - Nhă Chí thản nhiên gắp thức ăn bỏ vào chén Như Nguyện - Cô ta quen như vậy rồi... - Ngưng một chút, Nhă Chí đưa mắt ngó Kỳ Duyên tủm tỉm cười - Cho bỏ tật tài lanh, xen vào chuyện người ta.
- Kỳ Duyên không tự xen đâu, tự em nó mới cùng đi với ḿnh - Như Nguyện thanh minh.
Nhă Chí cười x̣a:
- Em không dối được anh đâu . Anh hiểu tính Kỳ Duyên lắm . Cô ta chẳng những đ̣i theo, c̣n quyết phá cho tan duyên nợ của anh . Không tin th́ em cứ chờ xem . Thế nào cô ấy cũng nói xấu anh với em rằng: Anh rất đểu, rất sở khanh, bay bướm lăng nhăng không tin được...
Đúng là Kỳ Duyên có nói... nhưng sao Nhă Chí tận tường như vậy ? Như Nguyện cảm thấy nghi ngờ... hai người họ hiểu nhau quá tận tường . Không giống như những người chỉ một vài lần tiếp xúc.
- Không đâu, Kỳ Duyên chẳng có lư do ǵ để nói xấu anh.
- Có chớ - Nhă Chí gật đầu - Cô ta có lư do để nói xấu anh.
- Lư do ǵ ? - Như Nguyện ngơ ngác.
Nhà Chí buông từng tiếng một:
- Cô ta đă yêu anh.
- Hả ? Kỳ Duyên yêu anh! - Qúa bất ngờ Như Nguyện hét to, làm bên bàn bên kia mải ăn mà Kỳ Duyên cũng phải giật ḿnh quay lại - Không đâu, nó chỉ mới gặp anh một lần thôi.
- Một lần... - Nhă Chí mỉm cười - Ừ th́ một lần đi... Cô ta đă bị tiếng sét ái t́nh đánh phải.
Bị nói trúng tim, Kỳ Duyên lặng người chết điếng . Mọi tế bào trong cơ thể như đă đông đặc cả . Cầm chiếc đùi gà, cô ngồi yên bất động, nghe máu dồn lên mặt nóng rần . Tên Nhă Chí này đúng là khốn nạn thật mà... Tâm sự người ta, nói huỵch toẹt ra như vậy.
- Nhưng em cứ yên tâm . Anh không mảy may chú ư đến cô ta - Nhă Chí vẫn đều đều giọng - Mời cô ta sang bàn khác, anh cũng v́ tỏ thành ư với em rằng hiện tại trong mắt anh chỉ có em, mỗi em thôi...
Véo!...
Chiếc đùi gà bay sướt mang tai Nhă Chí, đập thẳng vào mặt một anh bồi đang canh cửa . Chưa kịp hiểu chuyện ǵ, anh đă nghe giọng Kỳ Duyên la lớn:
- Đồ Sở Khanh, đểu giả . Ai mà yêu ngươi chứ ? Đừng mơ tưởng... cho dù phải chết già... Kỳ Duyên này cũng không lấy ngươi đâu...
Nói xong cô đùng đùng bước tới, úp nguyên dĩa salad trộn vào mặt Nhă Chí, rồi như quên mất cô bạn của ḿnh c̣n ngất người ra ngơ ngác, cô bỏ đi một nước.
Đưa tay vuốt mặt, nh́n những lá salad rơi lả tả xuống áo ḿnh, Nhă Chí nghe ngạc nhiên nhiều với thái độ giận dữ của Kỳ Duyên . Sao cô ta lại phản ứng dữ dội trước lời châm chọc của ḿnh thế nhỉ ? Anh có xúc phạm ǵ quá đáng đâu ? Chỉ bảo cô đă yêu ḿnh... Mấy lần trước, bị anh rủ làm chuyện gối chăn... cô cũng chỉ trừng mắt lên thôi . Đâu đỏ mặt tía tai, hầm hầm nh́n anh như muốn ăn tươi nuốt sống thế này ?
- Anh có sao không ? - Đập nhanh bịch khăn giấy, Như Nguyện trao cho Nhă Chí, e dè hỏi - Kỳ Duyên... thật là quá đáng.
Từ quá đáng, đúng là quá đáng! Lau nhanh chiếc khăn thơm vào mặt, Nhă Chí cứ ngẩn ngơ . Anh không quên được vẻ mặt giận dữ của Kỳ Duyên . Trong tia nh́n của cô lúc năy, có cái ǵ rất lạ... vừa hầm hầm giận dữ, vừa sâu thẳm một niềm đau...

o0o

Công việc ở pḥng nhân sự đúng là nhàn hạ, dễ dàng, Nhă Chí chỉ cần làm một loáng là xong tất cả . Dành hết việc của nhân viên, anh đuổi họ đi chơi cho ḿnh được rảnh tay làm việc khác.
Công việc này không mờ ám, nhưng cũng không thể quá công khai lộ liễu . Ngân hàng có những quy tắc riêng giữa buổi kinh tế thị trường đầy cạnh tranh, thủ đoạn . Bí mật thương trường đâu dễ tiết lộ.
Xưa nay, Nam Á ngân hàng thành công hơn các ngân hàng ở chỗ biết giữ bí mật dùm cho khách . Từ khách gởi tiền cho đến khách vay . Tất cả được lưu vào hồ sơ bằng mă số mật mă riêng . Ngoài ban quản trị, không ai có quyền truy cập . Mà... dù có muốn truy cập... cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Chẳng dễ dàng với mọi người thôi . Nhanh tay gơ vào bàn phím, Nhă Chí cười với vẻ tự tin . C̣n với Nhă Chí này... chuyện lén đột nhập đọc trộm tin thật không khó chút nào . Chỉ cần hệ thống đó có cài chung mạng... khó thế nào Nhă Chí cũng t́m ra...
Không lâu, Nhă Chí t́m thấy lập tin về khách gởi tiền . Đọc thử vài người, anh chẳng thấy hứng thú ǵ . Họ toàn là những ngôi sao ca nhạc tên tuổi, cả những người bất ngờ giàu lên do làm ăn bất chính, những ông chồng, bà vợ giấu lẫn nhau thu nhập của ḿnh nên mới ngại việc công khai tài chánh.
Bỏ qua, Nhă Chí lần giải mă danh sách khách vay tiền... chà... toàn những ông chủ lớn những tập đoàn công ty tên tuổi lẫy lừng . Nếu không đọc thấy, Nhă Chí chẳng bao giờ ngờ rằng họ cũng thiếu vốn phải vay tiền ở ngân hàng . Chà! Đúng là bí mật thương trường . Tin này mà lọt ra ngoài... bảo đảm giá cổ phiếu của họ sẽ tụt thê thảm, nhanh c̣n hơn trở bàn tay nữa.
Bây giờ th́ Nhă Chí mới hiểu v́ sao ba ḿnh và các đồng sự quan tâm đến uy tín bạn hàng như vậy . Nắm được bí mật này... đến tống tiền bọn họ thật chẳng chút khó khăn...
Công ty địa ốc "Thiên Hương". Cái tên này sao quen quá! Nhă Chí nhấp con chuột dừng lại rồi mở rộng thông tin . Một gương mặt người hiện ra, cạnh bên là... phần lư lịch trích ngang.
Là hắn, Nhă Chí đă nhận ra rồi . Trong dịp sang Macao và Casino cùng các bạn, anh đă từng gặp hắn . Dĩ nhiên, việc một người không quen giữa vạn người là một điều rất khó . Nhă Chí cũng chẳng thèm bận tâm đến hắn làm ǵ . Nếu như... hắn đừng luôn là kẻ chơi ngông, thích trội hơn thiên hạ, gây nhiều chú ư.
- Chà... chà - Nh́n hắn tiêu tiền như nước, thua nặng nề vào ṣng bạc mà cứ tỉnh như không . Hai tay ôm hai cô nàng Thái Lan xinh đẹp . Nhă Chí buột miệng khen - Thua như vậy mà c̣n cười được... chắc gia tài hắn ghê gớm lắm đây.
- Ghê gớm khỉ ? - Một thằng bạn của anh văng tục - Chẳng được tích sự ǵ . Chẳng qua sài tiền thiên hạ . Không phải bỏ công làm nên không thấy tiếc thôi.
- Sài tiền thiên hạ là sao ? - Nhă Chí không hiểu được.
Một người bạn khác biết chuyện xen vào:
- Là lừa bịp, là ngang nhiên chiếm đoạt tài sản mọi người một cách công khai . Thủ đoạn dùng tài sản để cầm cố, để thế chấp . Thành lập công ty con, lừa mọi ngân hàng ấy . Ai c̣n lạ ǵ nữa chứ ? Đă có mấy tên sa lưới pháp luật rồi.
- Dùng tài sản đă cầm cố đi thế chấp với giá cao . Chẳng lẽ... ngân hàng ngờ nghệch vậy sao ? - Nhă Chí nghe thắc mắc.
Ng` bạn lắc đầu:
- Ngân hàng không ngờ nghệch đâu, họ biết hết nhưng vẫn cố t́nh chấp nhận.
- V́ sao ?
- V́ một số nhân viên cao cấp của ngân hàng, lợi dụng chức vụ kết cấu với hắn thu lợi nhuận cho ḿnh . Tiền thiên hạ vào túi ḿnh ai không ham chứ.
À!... Bây giờ th́ Nhà Chí hiểu rồi . Lợi dụng việc ngân hàng bảo mật cho khách hàng, bọn chúng mặc sức vay tiền khắp mọi nơi . Rồi phè phỡ ăn chơi, bất chấp hậu quả...
Hắn đă vay của ngân hàng Nam Á một trăm bốn mươi tám tỷ . Đọc con số mà Nhă Chí nghe sống lưng ḿnh lạnh toát... đó là chưa kể phần tiền vay của các công ty con, chi nhánh hữu danh vô thực của tập đoàn Thiên Hưng...
Ai đă kư cho hắn vay thế nhỉ ? Lật lại hồ sơ... Nhă Chí thở phào ra nhẹ nhơm, là ông Phú chứ không phải cha . Nhưng ông ấy kư v́ lầm tin hay v́ lạm dụng chức quyền thu lợi nhuận riêng như lời người bạn của anh đă nói ?
Và liệu trong đám khách hàng này... c̣n bao nhiêu tên hữu danh vô thực như tên Thiên Hưng ấy ? Muốn biết việc này là có, anh phải nhờ đám bạn thu nhập hết danh sách khách hàng . Sàng lọc lại rồi mới báo cho ba biết . Không khéo ngân hàng đă bị đám sâu mọt ấy đục rỗng hết rồi, chỉ c̣n chờ ngày sụp đổ . Phải chăng... linh cảm không lành của anh trúng vào điểm này đây . Rơ ràng có ông Phú nhúng tay vào . Con người đó, đúng là có vẻ gian trá bất thường...
- Nhă Chí... ba cháu bảo ta sang mời cháu sáng nay cùng dự họp cổ đông . Cháu đang làm ǵ trên máy vi tính thế ? - Đẩy cửa bước vào . Thấy Nhă Chí mải mê trên màn h́nh vi tính, ông Phú hỏi chựng lại, ḍ xét.
- Không có ǵ... - Nhanh tay bấm stop . Nhă Chí vờ mệt mỏi ngẩng đầu lên - Ở không buồn chán quá, cháu lần ṃ lên mạng Internet t́m bạn thôi.
- Thế cháu có gặp ai không ? - Đôi mày nhíu, ông không tin lắm vào lời giải thích của Nhă Chí.
Anh nhận biết, nhưng vờ đi, vui vẻ:
- Có một người xinh đẹp . À... mà lúc năy chú vừa nói ǵ... cháu không nghe rơ...
- Ba cháu bảo ta mời cháu sáng mai cùng sang dự họp với các cổ đông, nghe đâu ông định cất nhắc cháu sang pḥng đầu tư phát triển.
- Cháu chẳng thích đâu! - Nhún vai tỏ vẻ bất cần - Nơi ấy ồn ào, nhức đầu lắm . Cháu chỉ thích ở lại pḥng nhân sự này thôi . Ngày mai trong cuộc họp nhờ chú nói giùm.
- Thật không ? - Nh́n Nhă Chí một cái, ông gật đầu, vẻ hài ḷng - Chú cũng thấy như vậy đấy , pḥng nhân sự tốt hơn nhiều . Được, ta sẽ nói hộ cho.
- Vâng, cám ơn chú... Bây giờ chú có rảnh không ? Cháu muốn mời chú đến nhà hàng một bữa say túy lúy để đền ơn trước.
Khoác vai Nhă Chí, ông cười thân mật:
- Được thôi - Nh́n đồng hồ, thoáng đắn đo rồi ông cũng gật đầu . Cởi bỏ veston, ông hào hứng - Để ta xem tửu lượng cháu đến đâu.
- Bảo đảm không để chú coi thường . À quên, chú chờ cháu khóa cửa.
Móc chùm ch́a khóa... Nhă Chí định quay trở lại v́ lúc năy vội quá, anh chỉ mới bấm tạm ngưng cho máy vi tính . Bây giờ... nếu có ai đó vô t́nh mở nút play... biết hết bí mật các công ty... cũng như biết được chuyện anh làm.
- Xong chưa ? Sao mà lâu vậy ? - Ông Phú lại lên tiếng giục.
- Dạ xong rồi - Sợ Ông nghi, Nhă Chí khóa vội cửa bước ra... định bụng sáng mai sẽ đến ngân hàng thật sớm...

Chương 6

- Cậu về ư ? - Thấy Kỳ Duyên chống tay ngồi dậy, Như Nguyện lo lắng hỏi - Sao lúc năy bảo là hôm nay nghỉ bán ?
- Đúng là nghỉ bán, nhưng tớ không thể ở lại với cậu dù ḷng muốn lắm - Che miệng ngáp dài, Kỳ Duyên uể oải.
Như Nguyện lân đến cạnh bạn:
- Sao thế ?
- Tớ sợ mẹ cậu lại mắng cho - Hướng mắt ra cửa, Kỳ Duyên hạ giọng.
Như Nguyện ôm lấy eo bạn cười gịn:
- không phải lo . Ừ! Khi tớ bảo cậu là người đă thuyết phục ḿnh đến điểm hẹn cùng Nhă Chí . Mẹ tớ đă nh́n cậu bằng đôi mắt khác, bà không la mắng, đuổi khéo cậu nữa đâu . Ở lại... kể tớ nghe tiếp đi... Nhă Chí đă đụng cậu, kéo xe ḅ viên chiên thế nào ?
- Ừ! - Ngồi trở xuống giường, Kỳ Duyên tiếp tục câu chuyện c̣n dang dở của ḿnh . Phát ngây hay sao ấy, cô không hiểu được . Suốt một buổi chiều cô toàn kể chuyện ḿnh và Nhă Chí cho Như Nguyện nghe như vậy.
Hôm đó... đâm đầu chạy thẳng từ Nhất Dạ Vương về nhà, Kỳ Duyên nghe xấu hổ vô cùng . Cô những tưởng, trọn đời này ḿnh sẽ không mặt mũi nào gặp lại bạn đâu . D́ mà biết cái tên Nhă Chí đểu cáng, Sở Khanh kia... kể ǵ với Như Nguyện chứ ? Lại c̣n dậm mắm, thêm muối cho ly kỳ hấp dẫn...
Nhưng không, lạy trời Nhă Chí đă không tiết lộ điều ǵ . Kỳ Duyên biết được điều đó qua bộ mặt ngơ ngác của Như Nguyện . Lại c̣n trách cô quá đáng . Người ta đùa mới một câu đă bưng nguyên dĩa salad ụp vào mặt người ta như vậy . May mà Nhă Chí hiền...
Hiền! Kỳ Duyên phải cười trước nhận xét của Như Nguyện . Rồi từ đâu không biết, cô kể cho cô nghe chuyện Nhă Chí với ḿnh . Từ đầu đến cuối, cô chỉ giấu nó thân phận đặc biệt của anh thôi.
Cốc, cốc, cốc...
Tiếng gơ cửa chợt vang, cắt ngang ḍng tâm sự đang thao thao bất tuyệt của Kỳ Duyên . Suỵt im, Như Nguyện nói thầm:
- Mẹ đấy . Chắc bà đem trái cây lên đăi chúng ta.
Rồi cô đứng dậy, tung tăng chạy ào ra mở cửa . Kỳ Duyên không để ư đến nó làm ǵ . Ngửa mặt lên trần nhà... ḷng cô lâng lâng nhớ đến điều ḿnh đă kể . Thật ḷng, nếu bỏ đi cái tính tự cao tự đại... coi thường người khác phái, Nhă Chí cũng đáng được yêu lắm chứ.
- Ồ! Nhă Chí sao anh lại đến đây? Chủ Nhật tuần sau mới đến hẹn mà! - Giọng Như Nguyện nghe hốt hoảng.
Nhă Chí ư ? Kỳ Duyên nghe tim ḿnh như ngừng đập . Bỗng dưng quá, cô chui tọt vào chăn đắp kín.
Hai lần gặp Như Nguyện đă khiến anh thay đổi cách nghĩ . không ngờ có người đang dỏng tai lên nghe trộm, Nhă Chí cất giọng trầm trầm:
- Anh không muốn đánh cuộc nữa đâu . Anh thật t́nh muốn cưới em làm vợ đấy . Hăy cho anh cơ hội, như đă cho chàng Duy Thành kia nhé!
- Suỵt! - Giọng Như Nguyện lo lắng - Anh đừng nhắc đến Duy Thành, mẹ em nghe th́ nguy đấy.
- Anh sẽ không nhắc đến Duy Thành nữa . Em cho anh cơ hội tiếp xúc với em thường xuyên nhé! Nhất định một ngày không xa... em sẽ hiểu được anh...
- Nhưng điều ǵ khiến anh thay đổi ư định ḿnh nhanh chóng vậy ? - Thật bất ngờ quá... Như Nguyện lúng túng.
- Đầu tiên, em cứ nhận bó hoa này rồi nghe anh nói...
Hé mắt nh́n xa, Kỳ Duyên thấy Nhă Chí trao cho Như Nguyện một bó hoa to, thật là to . Dễ chừng phải hái cả vườn hoa mới đủ...
- Em đẹp lắm, khác hẳn các cô gái anh đă gặp trong đời... Vẻ thùy mị dịu dàng của em đă chinh phục được anh . Đă cho anh cái nh́n khác hơn về giới nữ.
- Đừng nghe hắn nói - Bỗng tung chăn ngồi dậy, Kỳ Duyên hét lớn - Hắn chỉ vô tán tỉnh để dụ cậu thôi, hắn chẳng bao giờ biết yêu đâu.
- Lại là cô ư ? - Lùi về sau một bước, quá bất ngờ, nhưng liền sau đó Nhă Chí lại nghiêng đầu nheo mắt ngó Kỳ Duyên một cách khôi hài - Dựa vào đâu mà cô bảo rằng tôi chẳng biết yêu ?
- Th́ dựa - Bí lối... Kỳ Duyên nói đại - Th́ dựa vào lần trước, chính mắt tôi thấy anh phũ phàng đuổi một người con gái . Sau khi đă... cùng ân ái với người ta...
- Ra thế! - không chút bối rối, Nhă Chí lại cười - Lỗi tại cô ấy mà thôi . Ai bảo chưa cưới hỏi mà cô ấy đồng ư với tôi chứ ?
- Như Nguyện, cậu nghe chưa ? - Tức v́ đuối lư, Kỳ Duyên kéo mạnh tay Như Nguyện - Đừng bao giờ mắc mưu hắn đấy . Hắn sẽ chẳng bao giờ cưới cậu đâu.
- Ai nói thế ? - Nhă Chí lại cười - Cô chỉ giỏi cái đoán ṃ . Cho cô hay... ba tôi đă định ngày rồi đó, mười chín tháng sau... sẽ là đám hỏi của chúng tôi...
- Anh nói sao ? - Mặt Như Nguyện xanh lè, bó hoa vội rớt nhanh xuống đất - Đám hỏi ư ?
- Đúng vậy! - Chợt hiện ở cửa, mẹ Như Nguyện cười toe toét - Anh Vinh vừa gọi điện cho mẹ biết.
- Nhưng... sao nhanh vậy ? Con chưa kịp chuẩn bị tâm lư ǵ - Như nguyên như sắp khóc.
Bà vẫn ngọt ngào:
- C̣n những một tháng kia mà... con chuẩn bị tâm lư dần đi . Kỳ Duyên, - Bà chợt la to - Con là bạn thân của nó, phải nói vào giúp nó nghe chưa . Bác cũng tính rồi, hôm đó nhờ con làm dâu phụ . Con đồng ư chứ ?
- À... Dạ... - Lơ lửng hồn như kẻ chưa tỉnh mộng, Kỳ Duyên gật đầu như cái máy.
- Cũng được đó - Nhă Chí lại chen vào - Hôm đó nhớ mặc đồ cho đẹp . Tôi sẽ chọn cho cô một chú rể phụ xứng đôi...
- Ừ phải - Bà gật đầu vui vẻ - Các con ở lại chuyện tṛ . Bác xuống lo nước...
Bà biến mất sau cầu thang lâu rồi mà Như Nguyện lẫn Kỳ Duyên cứ ngây người ra, bàng hoàng chưa tỉnh mộng . Sự việc sao bất ngờ, đột ngột . Chẳng kịp trở tay vậy chứ ? Nhă Chí đúng là tên đểu cáng, giỏi lật lọng nhất đời . Tính sao đây ?
- Sắp trở thành người một nhà rồi . Như Nguyện, em cho phép anh vào pḥng chứ ?
Hỏi rồi chẳng đợi phản ứng của hai cô gái, Nhă Chí nghinh ngang bước ngay vào . Mặc kệ sau lưng ḿnh, Như Nguyện khóc ̣a lên, ngả nhào vào tay bạn.

o0o
 
Mấy tuần nay ṭa xử vụ án Trường Tân làm dư luận dậy lên . Thị trường cổ phiếu dao động mạnh . Một số công ty sợ liên lụy vội giải ngân, tuyên bố phá sản rồi chủ tớ cuốn gối dông biệt dạng.
Đọc lại bản tường thuật tỉ mỉ của một luật sư trong phiên toà giao cho, Nhă Chí thấy phần đông cung cách hoạt động, thủ đoạn của chúng đều rất giống nhau . Cấu kết với các quan chức ngân hàng . Thế chấp tài sản đă cầm cố với giá trị cao hơn hiện trạng, thành lập công ty con...
Cái kiểu làm ăn phi pháp ấy, trước sau ǵ cũng bại lộ thôi . Quả báo tuần ḥan, nhưng... phải tính cách nào... để đưa việc ông Phú cấu kết với bọn bất lương, lạm dụng tài sản mà làm ảnh hưởng đến uy tín ngân hàng, ra ánh sáng, Nhă Chí nghe nan giải.
Bây giờ... th́ Nhă Chí nh́n rơ bộ mặt thật của ông Phú rồi . Đám đàn em của anh đă về báo cáo rất rơ ràng . Không chỉ với một công ty... Ông c̣n cấu kết với hơn ba công ty nữa . Bọn chúng đă lừa đảo chiếm dụng của ngân hàng gần tám trăm tỷ . Số tiền tương đương ba mươi phần trăm vốn điều động của ngân hàng . Hắn sẽ làm các cổ đông xôn xao, dao động . Họ nhất định sẽ đ̣i rút cổ phần . Và v́ vậy... cũng có nghĩa là: ngân hàng Nam Á đang mấp mé bờ vực tử thần . Nguy cơ phá sản là điều không thể tránh khỏi.
Tính sao đây ? Nhă Chí chỉ thở dài . Anh muốn nói tất cả với cha nhưng lại ngập ngừng . Thật tội nghiệp, đến bây giờ ông vẫn dửng dưng chưa hay biết ǵ . Một mực tin tưởng, giao hết quyền hành cho đồng sự.
Cầm tờ báo lên, ông lại lắc đầu tặc lưỡi, tiếc cho bọn người phạm pháp . Đă giàu cỡ ấy... c̣n tham chi cho nông nỗi...
- Nhă Chí... con lại đem việc ở ngân hàng về nhà làm ư ? - Đẩy cửa bước vào, thấy con ngồi tư lự bên chồng hồ sơ cao ngất, ông Vinh tỏ ư chẳng bằng ḷng - Không cần phải cố gắng lắm đâu . Việc làm không hết, con cứ bảo các nhân viên làm hộ, đừng ngại.
- Vâng! - Đậy tập hồ sơ lại, Nhă Chí vờ ngoan ngoăn vâng lời - Con có làm ǵ đâu, chỉ xem lại tập hồ sơ cũ để học hỏi thêm thôi . Ba vừa đi đâu về mà ăn mặc chỉnh tề quá vậy ?
- Ba đến toà xem xử án - Cởi bớt áo vest bên ngoài, ông thả người ngồi xuống ghế salon - Toàn bạn bè quen, thấy họ lâm nạn thật xót xa ḷng . Con biết không, hồi năy bước vào toà, thấy vợ con thân nhân bọn họ chen chúc khóc la đ̣i gặp... Ba thật là tội nghiệp cho họ quá . Nghe đâu một số người c̣n phải bị tử h́nh...
- Cũng phải thôi - Nhă Chí thản nhiên - Ai bảo họ tham ô chứ ?
- Ba biết, pháp luật có cái lư của pháp luận... nhưng nghĩ về t́nh... ba không nỡ, dù sao họ cũng là bạn của ḿnh, từng vào ra ăn uống nói cười...
- Ba mềm ḷng dễ tin người quá! Trách ǵ không bị người qua mặt.
- Hả ? Con nói ǵ ? - Vừa cầm tách nước trà lên toan uống, nghe câu nói lạ tai, ông quay lại.
Nhă Chí vội chuyển lời:
- Không... ư con muốn nói sao ba lại chọn ngày đám hỏi gần như vậy ? Làm cho Như Nguyện phải cảm thấy ngờ...
- À, không phải ư của ba đâu - Nhắc đến cưới hỏi, mặt ông Vinh sáng bừng lên - Đó là ư của bà sui bên kia ấy chứ! Mà sao... con tiếp xúc cô bé ấy rồi... cảm giác sao kể ba nghe . Có phải... không chê vào đâu được...
Không trả lời ba, Nhă Chí nhẹ gật đầu . Mắt mơ màng nhớ đến những giọt nước mắt tuôn tràn như suối của Như Nguyện . Xưa nay... toàn được con gái khóc để cầu xin, để được xót xa thương hại . Nên lần đầu nh́n một người con gái khóc để chối từ ḿnh . Nhă Chí ngạc nhiên nhiều.
T́nh yêu... có tồn tại... và ḷng chung thủy không chỉ là lời nói suông, đầu môi chót lưỡi ư ? Nhă Chí cảm thấy niềm tin thoáng bị lung lay trước lời cự tuyệt của Như Nguyện . Nhưng không... Nhă Chí lại lắc đầu phủ nhận ngay . T́nh yêu không thể tồn tại trên thế gian này . Khi một người đàn bà, dịu hiền nết na như mẹ lại có thể đem ḷng phụ bạc . Chẳng qua... Như Nguyện c̣n chưa bị sức quyến rũ của anh chinh phục thôi.
Thật đó... ngày xưa... khi mẹ c̣n bị ánh hào quanh của cha vây phủ, bà c̣n dịu dàng, nữ tính hơn Như Nguyện gấp trăm lần . Bà chăm sóc cho ông từng miếng ăn, giấc ngủ . Tận tụy yêu thương chồng con, đến mức anh phải tin rằng: thế gian này không c̣n người đàn bà nào yêu con, thủy chung với chồng như mẹ cả . Bà là thần tượng uy nghi, là mẫu người mà anh mơ ước ḿnh sẽ t́m thấy được sau này khi cưới vợ...
- Con cười ǵ vậy ? Hay vẫn chưa vừa ư ? Nếu con muốn... ba sẽ...
- Không... ba ạ, chẳng cần phải t́m người khác đâu - Cắt vội lời ông, Nhă Chí nhẹ nhún vai:
- Với con, Như Nguyện hay bất kỳ ai cũng vậy thôi . Chỉ là một người đàn bà không hơn không kém...
Lại chứng bệnh cũ . Ông Vinh không nén được tiếng thở buồn . Vậy mà... mấy ngày nay thấy con chịu đến công ty phụ giúp ḿnh, ông cứ tưởng Kỳ Duyên chữa lành bệnh của nó rồi . À, nhắc Kỳ Duyên mới nhớ . Mấy bữa rày, con bé dường như không ra xe ḅ viên bán . Mấy lần đưa mắt nh́n sang, ông chỉ thấy một người đàn ông trạc tuổi ḿnh lo loay hoay chiên nướng sau chiếc xe . Mà ông đoán chắc là ba Kỳ Duyên.
- Con nghỉ đi, ba vào tắm một cái đây . Ôi bức quá! - Chợt nghe buồn, ông uể oải đứng lên, dáng cong cong mệt mỏi.
Ḿnh lại làm ba buồn nữa rồi . Nh́n theo ông, Nhă Chí tự trách ḿnh . Rồi như để chuộc lại lỗi lầm, anh quyết định gọi điện cho ông Phú . Chuyện này anh tự ḿnh giải quyết...
Cốc... cốc... cốc...
Chuông reo đầu dây bên kia, chưa kịp có người bắt máy, Nhă Chí đă nghe tiếng gơ cửa dồn dập, cau có quay lại, anh chưa kịp bực ḿnh v́ chuyện đó th́ đă sững người ra bất động, lạnh toát cả chân tay... Điều không lành đă biến thành sự thật, không c̣n là linh cảm nữa . Ba người cảnh sát kinh tế đang chậm răi bước vào:
- Xin lỗi, trong đây ai là ông Trần Hữu Vinh ?
- Thưa... ba tôi đang tắm . Có việc ǵ ?
Vuốt những giọt mồ hôi tuôn ṛng trên mặt, Nhă Chí bước lên một bước.
- Ông Vinh có liên quan đến một vụ tham ô tài sản công dân . Chúng tôi được lệnh mời ông ấy về đồn làm việc . - Một anh cảnh sát tiến lên.
- Nhất định có nhầm lẫn ? Ba tôi không thể... - Nhă Chí lắc đầu... lắp bắp...
- Có chuyện ǵ thế ? - Ông Vinh vừa tắm xong, nghe ồn bước lên.
- Chúng tôi được lệnh bắt và niêm phong tài sản của ông lập tức - Người cảnh sát lạnh lùng . - Xin mời ông hợp tác để chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.
- Không được - Nhă Chí ngăn người cảnh sát khi anh ta toan đặt chiếc c̣ng xuống tay cha - Tôi không cho phép các anh làm thế.
- Nhă Chí! - Kéo con lui ra sau, ông Vinh trầm tĩnh - Đừng ngăn cản các anh thừa hành công vụ . Chuyện đâu c̣n có đó... Ḿnh ngay thẳng sợ ǵ - Rồi ông đưa hai tay của ḿnh ra - Mời anh...
- Ba! - Nhă Chí kêu to trong cổ họng, chiếc c̣ng đă khóa chặt tay ông . Trước khi dắt ông đi, người cảnh sát c̣n nói - Mời anh ra khỏi nhà, chúng tôi phải niêm phong tài sản...
Mắt hoa lên, tai ù đi... Nhă Chí bước theo cha như cái máy . Cánh cửa dập mạnh sau lưng . Anh cảnh sát dán lên ổ khóa một dải băng dài có dấu niêm phong.
- Ồ, chuyện ǵ thế ?
- Sao ông ta lại bị bắt vậy ḱa ?
- Chắc lại tham ô... chiếm đoạt tài sản nhân dân rồi...
- Chà! Trông mặt ông ta hiền lành phúc hậu vậy mà ghê quá.
- Hiền lành, phúc hậu ǵ... Có ai chống nổi sự cám dỗ của đồng tiền đâu...
Dân hai bên phố nghe động đă ra xem chật cả một khúc đường . Dậu đổ b́m leo, chẳng nể nang ǵ, người một câu b́nh luận như cố t́nh cho Nhă Chí nghe tất cả...
Không! Ba tôi không như thế! Không đời nào như thế... Nhă Chí muốn hét to câu ấy, át to mọi suy luận của người đời... nhưng... bao sức lực như ră rời, bay biến cả . Mắt anh chỉ c̣n biết mở trừng trừng, nh́n cha lập cập bước lên xe . Tiếng c̣i xe cảnh sát rú lên từng chập, chiếc xe khuất xe dần...
- T́nh h́nh thế nào ? - Luật sư Phan Tân vừa bước ra, Nhă Chí bật dậy ngay, nôn nóng - Ba tôi bị vu oan phải không?
- Ông cụ bị vu oan, nhưng... - Nhún vai, Phan Tân thở ra một hơi dài - Hết cách... các bằng chứng đều bất lợi.
- Bằng chứng ? - Nhíu mày, Nhă Chí lạnh lùng... - Có bằng chứng ǵ ? Toàn bộ hồ sơ, từ đầu đến cuối ba tôi không hề nhúng tay vào . Ông chẳng biết ǵ cả, chữ kư cũng không có, sao bảo các bằng chứng đều bất lợi . C̣n ông Phú th́ sao ? Lẽ nào... Ông ta rũ sạch tội t́nh ? Trút hết trách nhiệm cho ba tôi chứ ?
Đưa mắt nh́n sang Hoàng Phú . Ông đang ung dung tṛ chuyện với viên đại úy cảnh sát, Phan Tân lại thở dài:
- Có lẽ thế! V́ so với ông Vinh, ông ta có lợi thế hơn nhiều . Nhất là khi ông ta ở vị trí một người bị hại . Ṭa sẽ tin vào lời khai của ông ta . Rằng ḿnh không biết ǵ, chỉ kư v́ bị bắt buộc thôi . Bằng chứng là chính ḿnh đă tố giác việc này.
- Cáo già... đúng là cáo già!... - Đôi mắt long lên, Nhă Chí nghiến răng... - Lẽ nào lại hết cách . Bằng chứng đă vậy... c̣n nhân chứng th́ sao ?
Lắc đầu, Phan Tân đập đập xấp hồ sơ vào ḷng bàn tay:
- Nhắc đến nhân chứng, càng bất lợi . Trước khi tố giác . Hoàng Phú đă tính kỹ việc này . Bọn chúng toàn một lũ thế thân, răm rắp khai theo kịch bản đă dàn dựng sẵn . Đồng loạt bọn họ đều khai, không biết Hoàng Phú là ai cả, chỉ biết ông chủ lớn Hữu Vinh thôi . Việc này... càng suy tính, càng bế tắc... Căi thế nào cũng không thắng nổi Hoàng Phú...
- T́nh trạng đă tồi tệ thế - Chợt nh́n lên, Nhă Chí nghiêm giọng - Ông hăy nói đi, cha tôi có thể bị kết án bao nhiêu năm chứ ?
Ngập ngừng một phút, Phan Tân hạ giọng:
- Với khung h́nh phạt hiện nay... Ông sẽ phải lănh án tử h́nh.
- Án tử h́nh! - Như sét nổ bên tai, Nhă Chí đứng bật dậy khỏi ghế sững sờ . Cùng lúc, ông Phú vui vẻ bước ra khỏi pḥng viên cảnh sát . Nụ cười đắc ư nở trên môi.
- Đứng lại - Nhă Chí đuổi theo ông ra đến cửa.
- Có chuyện ǵ ? - Quay lại một cách thản nhiên , ông điềm tỉnh hỏi.
Nhă Chí nắm chặt áo ông, lay mạnh.
- Tại sao ? Tại sao ông trút hết tội lỗi lên đầu ba tôi chứ ? Bao năm qua... cha tôi đă tốt với ông như thế... đă tin tưởng xem ông như một người bạn tốt.
- Đúng! - Hất mạnh tay Nhă Chí khỏi cổ áo của ḿnh . Ông Phú đanh giọng lại - Bao năm qua, đúng là hắn đă tốt với ta, đă đối xử với ta như một người bạn tốt . Nhưng ta th́ không thế . Trong ḷng ta, hắn măi măi là một kẻ thù . Một kẻ thù không đội trời chung.
- V́ sao chứ ? - Bất ngờ trước câu trả lời thẳng thắn của ông, Nhă Chí ngơ ngác.
- V́ sao ư ? - Ông Phú cười cay đắng - V́ hắn đă cướp của tao hạnh phúc lớn nhất đời . Hắn đă cướp của tao người con gái mà tao yêu thương... mến phục nhất đời...
- Ông nói láo - Nhă Chí hét to - Ba tôi không thuộc hạng như vậy.
- Tao không có thời gian để đôi co với mày đâu - Sửa lại chiếc áo cho ngay ngắn, ông quay lưng lại - Hăy vào mà nói với hắn đi...
- Vậy ra... Ông đă rắp tâm trả thù . Ông đặt điều, bịa chuyện và vu khống để hại ba tôi - La lớn, Nhă Chí cố t́nh thu hút sự chú ư của mọi người về phía ḿnh . Hy vọng... qua lời thú nhận của ông Phú... sẽ t́m được một bằng chứng có lợi cho ba...
- Nhóc con - Chợt quay lại, ông nắm cổ áo Nhă Chí lay mạnh - Đừng ḥng t́m cách gỡ tội cho hắn . Về lo chuẩn bị ḥm rương chôn xác hắn đi... - Hạ giọng, ông rít nhỏ qua hai hàm răng nghiếng chặt - Tao đă có thể tha cho hắn nếu mày đừng tài lanh nhúng tay vào...
Lảo đảo v́ bị Ông xô mạnh, Nhă Chí té người xuống ghế mà chóang váng cả người . Chuyện này v́ anh mà xảy ra ư ? Lẽ nào... tên cáo già ấy đă phát hiện ra kế hoạch của anh . Đúng rồi... lũ đàn em... chúng không nghiệp vụ . Chắc đă để lộ trong qúa tŕnh theo dơi . Nhưng... anh đă có ư định tố cáo hại hắn đâu ? Anh chỉ muốn gặp riêng hắn... t́m cách giải quyết mọi chuyện cho ổn thỏa thôi mà.
Hừ! Bây giờ th́ anh thắc mắc v́ sao hắn đột nhiên đi tự thú dù chuyện vẫn kín bưng, có thể sẽ chẳng bao giờ bị phát hiện ra. Tiên thủ hạ vi cường! Hắn quyết định ra đ̣n trước để anh không kịp trở tay đây . Quỷ quyệt, thâm độc thật...
Không, hắn không thể hại ba chết oan như vậy . Luật pháp công minh... anh phải bắt hắn nói ra sự thật . Như bừng tỉnh, thoát khỏi cơn mơ, Nhă Chí bật đứng lên khỏi chiếc ghế, vụt chạy đuổi theo Hoàng Phú . Đúng lúc, ông vừa đặt chân lên chiếc Mecedec bóng loáng của ḿnh.
- Đứng lại, ông không được quyền đặt điều, mua nhân chứng hại ba tôi... - Nắm lấy lưng áo ông, Nhă Chí giật mạnh về sau . Một tiếng xoạt vang lên . Chiếc áo bằng vải mỏng, đứt tung nút, rách toang, tuột khỏi người ông, nằm gọn trong tay Nhă Chí...
- Mày... - Giận dữ, ông quay lại, vung tay tát thẳng vào mặt Nhă Chí . Ngạc nhiên thấy anh cứ sững người ra để chịu đ̣n . Đôi mắt cứ mở tṛn nh́n măi vào bờ vai trần, nung nút thịt của ông.
- Chuyện ǵ, có chuyện ǵ...
Nghe tiếng ồn ào, ngỡ có bạo động, hai viên cảnh sát cầm coi điện chạy ào ra . Viên tài xế của Hoàng Phú được dịp lên tiếng vu oan:
- Thưa mấy anh, tên này vừa hành hung ông chủ tôi . Hắn c̣n đe dọa sẽ giết ông nếu không chịu đổi khẩu cung, giải oan cho cha hắn.
Chứng cứ quá rơ ràng, mảnh vải vẫn c̣n nguyên trên tay Nhă Chí nên hai anh cảnh sát tin ngay . Tức giận, một anh móc c̣ng khóa chặt tay Nhă Chí rồi nhă nhặn cùng ông Phú:
- Ông có thể yên tâm ra về, kẻ càng quấy này... cứ để chúng tôi giải quyết.
- Xin cám ơn - Gật đầu Hoàng Phú cười vui vẻ với mấy anh cảnh sát, rồi bước lên xe, không quên ném về phía Nhă Chí tia nh́n đắc ư.
- Đi vào - Đẩy mạnh Nhă Chí, anh cảnh sát hét to - Cố ư hành hung người, tội anh không nhỏ đâu.
Mặt kệ anh cảnh sát nói ǵ, mặc kệ Phan Tân rối rít thanh minh, Nhă Chí vẫn lặng yên theo họ vào pḥng tạm giam như cái máy . Tâm hồn lơ lửng anh chẳng c̣n tâm trí nào để thanh minh hay tranh căi . Cái bớt đen trên vai ông Phú đă thu mất hồn vía của anh rồi . Lẽ nào... hắn chính là gă đàn ông năm nào anh đă thấy cùng với mẹ... Ôi, cái bớt đen, cái bớt đen sao cứ như những con ác quỷ, quay tṛn, loạn cuồng khiến đầu óc anh như điên loạn vậy ?

o0o

- Nhă Chí, anh được thả nhờ có người bảo lănh - Mở cửa pḥng tạm giam, thả Nhă Chí, anh cảnh sát nói thêm giọng răn đe - Nhớ đừng làm càn để bị bắt vào nữa nhé!
Không trả lời, Nhă Chí hất chiếc áo khoác lên vai lầm lũi bước đi . Số anh có duyên với nhà tù hay sao ấy . Đă hai lần bị tạm giam rồi.
Dù chỉ có ba ngày, dù chỉ là tạm giam nhưng cũng đủ cho anh hiểu được thế nào là cảm giác nặng nề, ngột ngạt chốn lao tù . Chạnh ḷng nghĩ đến ba, anh nghĩ thương ông quá . Phải oan ức giam ḿnh giữa bốn bức tường nhà lao.
- Nhă Chí... anh có sao không?
- Chà! Mới có mấy ngày mà anh ốm đi thấy rơ - Đứng chờ anh năy giờ trước cổng đồn, Như Nguyện và Kỳ Duyên cùng reo to mừng rỡ.
Ân nhân bảo lănh ḿnh đây sao ? Dừng chân, Nhă Chí ngạc nhiên thầm hỏi . Chắc chỉ Như Nguyện có cử chỉ nghĩa hiệp thôi . C̣n Kỳ Duyên cô ta hẳn đang mừng khi thấy ḿnh tàn tạ thế này.
- Cám ơn Như Nguyện đă... - Chưa nói hết câu, Nhă Chí đă bị Như Nguyện cắt ngang lời:
- Ôi! Anh đừng cám ơn, không phải em... không phải em đâu.
- Kỳ Duyên ư ? - Nhă Chí quay phắt lại bắt gặp Kỳ Duyên, nhưng cô cũng lắc đầu luôn.
- không phải tôi . Mà do cha mẹ Như Nguyện đồng đem uy tín ra bảo lănh cho anh đó . Bọn này chỉ có nhiệm vụ rước anh thôi . Mà sao vậy ? Anh kể đi... tự dưng sao anh lại đánh người để ra nông nỗi này ?
- Cô chẳng biết ǵ đâu - Ḷng trĩu nặng nỗi lo, Nhă Chí quay mặt đi, gắt gỏng.
- Sao không biết ? - Vênh mặt lên Kỳ Duyên cải - Tôi đă đọc báo rồi, anh đừng tưởng tôi ngu ngơ, lạc hậu.
- Đă biết, c̣n hỏi làm ǵ ? - Nhă Chí bỏ đi một nước.
Như Nguyện khều vai bạn:
- Này... cậu khuyên nhủ Nhă Chí nhé . Tớ tranh thủ gặp Duy Thành một chút đây.
Nói rồi không chờ Kỳ Duyên kịp gật đầu, Như Nguyện vẫy ngay một chiếc taxi vừa trờ tới . Biến đi ngay.
Lại tranh thủ, lúc nào cũng tranh thủ . Lầm bầm mắng bạn mà Kỳ Duyên nghe nhẹ nhơm vô cùng . Sự có mặt của nó làm cô mất tự nhiên . Cô chỉ thích được một ḿnh bên cạnh Chí Nhă thôi . Dường như... cô mê hắn thật rồi.
Hôm qua... nỗi đau t́nh yêu thầm nhớ trộm vừa tạm nguôi ngoai . Cô liền chạy ra xe ḅ viên chiên bán phụ . Nghe Như Nguyện bảo Nhă Chí dạo này đă đi làm . Cô hy vọng sẽ được nh́n thấy anh, ngày vài ba lần cho đỡ nhớ.
Nào ngờ... đến nơi... cô đă thấy một đám đàn ông tụ tập trước cửa ngân hàng xôn xao bàn tán . Chạy nhanh qua hỏi, cô mới bất ngờ té ngửa ra . Chân tay run rẩy, không kịp nói cùng ba một tiếng, cô co chân chạy đến nhà Như Nguyện báo tin.
Có chuyện đó thật sao ? Ba mẹ Như Nguyện mặt mày tái mét . Mặc vội bộ đồ, họ lật đật đến đồn cảnh sát bảo lănh Nhă Chí ngay . C̣n dặn chị em cô đừng sơ sót lỗi nào e làm Chí Nhă buồn tủi.
Bây giờ th́... nỗi ác cảm mới hoàn toàn biến khỏi ḷng Kỳ Duyên, th́ ra mẹ cha Như Nguyện bề ngoài tuy lạnh lùng ít nói . Hơi câu nệ, môn đăng hộ đối mà ḷng th́ nhân hậu lắm . Biết giữ uy tín nữa . không như mẹ con Thúc Loan trong Kiều Nguyệt Nga, vừa hay tin Lục Vân Tiên lâm nạn đă lo tính đường vong phụ.
Sáng nay, theo lời hẹn đến rủ Như Nguyện đi đón Nhă Chí, Kỳ Duyên c̣n loáng thoáng nghe ông bà bàn tính . Bỏ tiền thuê luật sư hay để bào chữa cho ông Vinh nữa . Mà Nhă Chí đi đâu thế nhỉ ? Bỗng giật ḿnh chợt nhớ, Kỳ Duyên ngẩn nhanh đầu dậy, thấy anh bước đi lầm lũi như kẻ vô hồn, cô vội chạy đuổi theo:
- Nhă Chí, anh đi đâu vậy!
- không liên quan đến cô - Vẫn bước, Nhă Chí lạnh lùng.
Vẻ mặt anh trầm xuống tuyệt vọng, Kỳ Duyên dè dặt:
- Anh định bỏ cuộc ư ? Anh đành bỏ mặc ba ḿnh bị kết tội oan ư ?
- không bỏ cuộc th́ sao ? - Bị khơi trúng niềm đau, Nhă Chí quay lại hét to - Tôi phải làm ǵ bây giờ ? không nhà, không cửa... không một cắc trong túi... tôi mệt lắm rồi, xin cô đừng làm phiền tôi nữa...
Có phải Nhă Chí vừa nói không? Lui về sau một bước, Kỳ Duyên ngỡ ngàng đưa mắt nh́n anh . Cô không tin vào những ǵ ḿnh được nghe đâu . Nhă Chí trước mặt cô dường như không phải Nhă Chí ngày xưa nữa ? Nhu nhược, yếu mềm . Anh dễ nản ḷng, bỏ cuộc đến thế sao ? Vẻ ngạo mạn bất cần đời thường khi của anh đâu ? Lẽ nào... chỉ mới thế mà tinh thần anh đă suy sụp.
Trừng mắt ra nh́n, Nhă Chí chợt cười buồn - Thấy tôi tàn tạ thế này... cô hài ḷng lắm phải không?
Nh́n mặt anh khắc khổ, Kỳ Duyên nghe tim ḿnh se lại . Cảm giác chia sẻ chợt dâng, khiến cô bước lại gần anh . Cô muốn nắm tay anh, muốn ôm anh vào ḷng dỗ dành như đứa trẻ . Th́ ra... đằng sau lớp vỏ lạnh lùng, khe khắt, anh cũng chỉ là một người đàn ông yếu đuối và nhạy cảm nhất đời . Anh đang đau khổ lắm... Kỳ Duyên biết thế... nhưng chẳng có cách nào chia sẻ.
- Sao cô cứ đứng ngây người ra vậy ? Làm ǵ mà cô nh́n tôi đăm đăm thế ? - Thấy cô bậm môi trân trối ngó ḿnh, Nhă Chí quát lên.
Kỳ Duyên vội nói nhanh:
- À không! Tôi đang nghĩ hộ anh thôi . Nhà cửa bị niêm phong cả rồi . Tối nay anh sẽ ngủ ở đâu bây giờ ? À... tôi thật là đăng trí... anh quan hệ đông, giao lưu rộng, thiếu ǵ bạn...
- Cô lại ngạo tôi có phải không? - Nhă Chí lại gầm lên như sư tử.
Kỳ Duyên ngơ ngác:
- Tôi ngạo anh bao giờ ? Tôi chỉ nói sự thật thôi.
- Sự thật... th́... - Nhă Chí cười cay đắng - Sự thật là bọn chúng hiện tại sợ gặp tôi c̣n hơn ác quỷ . Thế mới biết Tú Xương năm xưa làm thơ chẳng sai một chút nào.
- Thơ ǵ mà hay vậy ? - Kỳ Duyên thật t́nh mà như trêu tức.
Nhă Chí không trả lời bỏ đi một mạch . Kỳ Duyên vội đuổi theo:
- Bọn họ sợ anh, chứ tôi hổng sợ anh đâu . Hay là... sáng giờ anh chưa ăn ǵ, đói bụng lắm phải không?
Cái bụng chợt kêu to sau lời nhắc nhở làm Nhă Chí thẹn chín cả người. Kỳ Duyên chẳng quan tâm, cô cười lí lắc.
- Đă nói chẳng sai, cái bụng nó tố cáo anh rồi . Hệt tôi, mỗi lúc đói là cái bụng cứ kêu ầm lên như vậy, thật là quê...
Đă biết người ta quê c̣n nói . Nhă Chí cúi nh́n xuống mũi giày . Hơn lúc nào hết anh nghe thèm một tô hủ tiếu ḿ hoành thánh của nhà hàng Nhất Dạ Vương.
- Ḿnh đi ăn đi - Nói rồi như chợt nhớ, cô gật đầu - Đừng lo, tôi có tiền, chầu này để tôi trả cho...
Sao cứ huỵt toẹt ra thẳng thừng thế nhỉ ? Nhă Chí chau đôi mày lại . Kỳ Duyên quả là gái chẳng ư tứ, không biết ǵ là tế nhị . Nếu muốn trả tiền, sao không cứ âm thầm... vô lúc anh sơ ư lén trả cho chủ quán chứ ? Song... nói thật nghe... nhờ cô nói vậy... anh cũng thấy đỡ lo... nhưng... bước được một bước thoáng tự ái đàn ông trong anh nổi dậy anh lắc đầu từ chối:
- Tôi không đói.
- Sao không đói được ? - Kỳ Duyên ngơ ngác . - Cái bụng của anh đă kêu rồi . À... hay là anh tự ái ? Hổng sao đâu, bữa ăn này coi như tôi trả lại anh . Lần trước trong tiệm há cảo, anh đă trả giúp tôi mười hai ngàn đó...
Thế th́ nghe được . Thằng tự ái của ḿnh cảm thấy nhẹ nhàng, yên ổn hơn, nó đồng ư cho anh theo Kỳ Duyên bước vào một tiệm hủ tiếu b́nh dân.
- Cho hai tô đặc biệt đi ông chủ.
Rất quen thuộc địa h́nh, Kỳ Duyên đưa Nhă Chí vào một chiếc bàn nằm sâu trong góc rồi cất tiếng gọi to . Chẳng chờ anh ga lăng rút đũa cho cô, tự lấy cho ḿnh rồi gơ gơ xuống bàn nghêu ngao hát:
- Học sinh là người hủ tiếu ăn hai ba tô... Ôi!... - Hát rồi mới nhớ ra... Kỳ Duyên cúi thấp đầu xấu hổ . Đôi má đỏ bừng lên như trái bồ xuân... - Xin lỗi... tôi tưởng ḿnh đang đi với Như Nguyện.
- Không sao! - Mỉm cười khoát tay... Nhă Chí mới phát hiện ra ḿnh đă hết nhức đầu, nỗi lo cũng tạm vơi đi được phần nào.
- Đây, hủ tiếu của cháu đây - Một ông người Tàu, trạc năm mươi tuổi . Vừa làm chủ, vừa kiêm phục vụ, bưng hai tô hủ tiếu ra . Đă quen cảnh, Kỳ Duyên đi ăn cùng bạn gái, nên chợt nh́n thấy một gă đàn ông cùng đi, ông như ngạc nhiên nhiều . Sững người ra nh́n Nhă Chí một lúc lâu rồi gật đầu, tặt lưỡi xổ luôn một tràng tiếng Tàu . không ngờ Nhă Chí nghe và hiểu hết:
- Được, cái thằng v́ ngộ thấy hắn cũng đẹp trai, sáng láng . Ấn đường cao, nhân trung rộng tướng tốt . Giàu sang phú quí lắm đây...
Không thanh minh, Kỳ Duyên mỉm cười hạnh phúc . Dù chỉ là hạnh phúc của sự tưởng tượng thôi, cô cũng thấy ḷng ngập mùa xuân tràn đầy bao ước mơ, hy vọng...
Gắp hủ tiếu cho vào miệng ăn ngấu nghiến, Nhă Chí bỗng dừng đũa ngỡ ngàng . Kỳ Duyên hôm nay sao đẹp quá! Ồ! Trên má cô có cả lúm đồng tiền . Sao măi tận bây giờ anh mới phát hiện ra nhỉ ?
À... à... anh hiểu rồi . Lúm đồng tiền ăn cạn lắm . Nó không xuất hiện thường xuyên trên mặt Kỳ Duyên đâu, nó chỉ xuất hiện trong lúc cô ăn thôi . Chà! Chả trách ǵ khi ăn, trông cô đẹp hẳn hơn lúc b́nh thường gấp bội.
- Anh sao vậy ? - Đang ăn ngẩng lên bất chợt gặp Nhă Chí chống đũa nh́n ḿnh, Kỳ Duyên lo ngại - Dở quá ăn không nổi phải không? Xin lỗi nghe . Tại tôi không có tiền mời anh vào nhà hàng...
- không dở lắm đâu, ngon th́ có . Chỉ v́ tôi mải nh́n thôi . Kỳ Duyên, em đẹp lắm...
- Anh lại ngạo tôi rồi - Từng được anh khen, Kỳ Duyên không lạ . Cô cười gịn rồi hỏi - Cái bụng tạm giải quyết xong, c̣n con mắt th́ sao ? Tối nay... anh về nhà tôi ngủ nhé!
- Hả ? - Miếng hủ tiếu mắc nghẹn giữa chừng . Kỳ Duyên vẫn thao thao bất tuyệt.
- Tôi nói thật đó, nhà tôi tuy nghèo, tuy nhỏ, nhưng được cái yên ấm lắm . Hơn là phải lang thang ngoài đường giữa mùa đông rét thế này . Đừng lo, ba tôi dễ lắm, lại có ḷng thương người nữa.
Kỳ Duyên thành tâm quá, chắc không dễ chối từ đâu . Đă lỡ ăn tô hủ tiếu của cô rồi thôi th́ đành theo cô về nhà vậy . Qua hết đêm nay sáng mai rồi hăy tính . Biết đâu... người đàn ông mà Kỳ Duyên gọi bằng ba đó... có thể giúp được anh...
Cái bụng no đă làm Nhă Chí phấn chấn lên nhiều . không c̣n cảm giác bi quan, bỏ cuộc nữa . Anh gật đầu nhận lời mời của Kỳ Duyên, quyết ḷng không chịu thua . Bằng mọi giá, anh phải cứu được ba...
- Lau miệng đi, rồi về - Xé toạc một miếng giấy vệ sinh nham nhở trong lon, Kỳ Duyên trao cho Nhă Chí, cười rạng rỡ - Đừng u buồn nữa . Người tốt như bác Vinh nhất định sẽ không sao.
Cầm mảnh giấy vệ sinh, Nhă Chí thoáng đắn đo rồi lau nhanh vào miệng, ḷng thầm cảm ơn câu an ủi của Kỳ Duyên . Ba không sao, nhất định sẽ không sao.
- Anh hút đi - Kỳ Duyên lại ch́a ra trước mặt anh một điếu thuốc, quả là... - không phải x́ gà, nhưng tôi đă bảo người ta bán cho ḿnh loại tốt nhất.
Trời se lạnh, tâm sự ngập ḷng, được ph́ phèo điếu thuốc quả là... c̣n ǵ tuyệt vời hơn . Kỳ Duyên quả là thấu đáo ḷng người... Lại một cái cám ơn bằng mắt, Nhă Chí chụp nhanh điếu thuốc với thái độ gần như vồ vập . Rồi thẹn quá, anh chậm răi bật quẹt lên, rít một hơi dài khoan khoái . Ba số năm... Kỳ Duyên cũng biết lựa lắm chứ ?
- Bác Vinh, sao bỗng dưng bị bắt vậy ? - Cùng anh bước sóng đôi được một lúc, Kỳ Duyên e dè hỏi . Hai bàn tay xoắn lấy nhau một cách vô ư thức.
Mấy hơi thuốc đă làm tinh thần Nhă Chí thêm minh mẫn . Bằng một giọng trầm buồn, anh chậm răi kể cho cô nghe.
- Khốn nạn, khốn nạn thật mà . - Nghe xong, tức quá, Kỳ Duyên lớn tiếng hét vang . Rồi chưa hả, cô c̣n dùng đủ mọi danh từ xấu xa nhất thế gian thóa mạ tên Hoàng Phú vô ân bạc nghĩa . Hành động khiếm nhă của cô làm kinh động khách đi đường nhưng Nhă Chí lại nghe vừa ḷng, hả dạ vô cùng...
Nhà của Kỳ Duyên nằm trong căn hẻm này ư ? Nhă Chí thoáng giật ḿnh sửng sốt khi nhận ra con đường quen thuộc . Càng ngỡ ngàng hơn khi nhà Kỳ Duyên lại nằm cạnh nhà của Nhă Chi . Có sắp đặt chăng ? Thoáng nghi ngờ, nhưng Nhă Chí gạt phăng ngay . T́nh cờ, trùng hợp ngẫu nhiên thôi . Nhà Kỳ Duyên ở đây, trách ǵ hôm đó, vừa từ nhà Nhă Chi ra, anh đă đụng ngay xe ḅ viên chiên của cô.
Liệu ḿnh có nên ở lại không? Nhă Chí nghe chân chợt chùn đi . Anh không muốn mẹ con Nhă Chi biết chuyện này rồi tỏ ḷng thương hại ḿnh đâu . Lâu qúa rồi... bận quan tâm nhiều chuyện, anh như quên mất, chẳng biết mẹ con họ sống thế nào rồi.
- Ba ơi, hôm nay nhà ḿnh có khách - không nhận thấy vẻ ưu tư trên mặt Nhă Chí, Kỳ Duyên hớn hở gọi to - Mở cửa, mở cửa mau đi...
- Th́ cũng từ từ . Con làm ǵ như chạy giặc . Khách nào... - Cánh cửa từ từ mở, nhận ra khách là một thanh niên tuấn tú, ông Minh mừng quá, đánh rơi cả chùm ch́a khóa xuống chân . Cuối cùng, Kỳ Duyên cũng t́m được t́nh yêu . Đưa nhau về ra mắt thế này... hắn đă thân mật lắm.
Ông đánh rơi ch́a khóa, c̣n Nhă Chí th́ phải chụp nhanh cánh cửa mới đứng cho vững được . Đôi mắt long lên, hai răng nghiến lại cho xương quai hàm banh rộng . Mọi vật tối xầm đi trước mắt, không nói không rằng, anh tung ngay một cú đấm như trời giáng vào giữa bộ mặt đang hân hoan cười hạnh phúc, rồi đâm đầu chạy thẳng ra đường . Phía sau, bước chân Kỳ Duyên giận dữ đuổi theo:
- Nhă Chí, sao anh đánh ba tôi . Anh dừng lại, không được chạy .. - Đă nắm được cổ áo của anh rồi, Kỳ Duyên gh́ mạnh . Nhă chí quay người lại, hồng hộc thở:
- không chỉ đánh, tôi c̣n sẽ quay trở lại lấy mạng của hắn . Th́ ra hắn trốn ở đây . Báo hại tôi bao nhiêu năm t́m kiếm.
- Đă đánh c̣n đ̣i giết! Ba tôi làm ǵ mà anh thù ghê vậy ?
Nhă Chí đẩy mạnh tay một cái, Kỳ Duyên té ngồi luôn xuống đất . Mắt mở to cô kêu lên sợ hăi . Lần đầu tiên, cô thấy Nhă Chí giận dữ thế này.
- Làm ǵ ư ? - Cười khảy một cái , Nhă Chí trúc cả nỗi căm hờn vào câu nói - Hắn chẳng làm ǵ, chỉ quyến rũ mẹ tôi, làm tan nát gia đ́nh yên ấm của tôi thôi.
- Anh nói ba tôi ư ? - Đôi mắt chớp nhanh, Kỳ Duyên ngơ ngác - Ư anh định bảo ba tôi là tên Khải Minh, là người tài xế phản chủ năm nào ư ? Ôi... sao tôi không biết ǵ cả vậy ?
Té ra cô cũng biết chuyện này . Đôi mày Nhă Chí chau nhanh lại, đầy vẻ ngạc nhiên . Hắn hay người đàn bà kia đă kể cho cô nghe ? Bao năm gần gũi thiết tha, sao không dọn chung nhà mà ở ? Trơ trẽn, vô liêm sỉ như các người th́ sợ ǵ dư luận.
- không phải họ mà chính là bác Vinh đă kể tôi nghe - Kỳ Duyên lắc mạnh đầu . - Anh nhầm rồi, ba tôi không thể nào là tên tài xế năm nào . Phản chủ phá gia can của anh đâu . Nhớ kỹ lại đi... biết đâu anh đă nhận lộn người.
- Nhận lộn người... - Nhă Chí phá ra cười sặc sụa - Làm sao tôi có thể nhận lầm khi mười bốn năm rồi gương mặt ấy không một giây thoát khỏi trí năo tôi . Dù hắn có biến thành tro, tôi cùng nhận ra... cũng thề sẽ băm hắn ra trăm mảnh cho hả giận.
- Lẽ nào như vậy được .- Ngớ người ra Kỳ Duyên cất lời than, rồi như chợt nhớ, cô ngẩn đầu lên - Anh định đi đâu vậy ? Trời tối rồi , hăy trở về nhà tôi ngủ . Ngày mai rồi tính.
- Ở chung một căn nhà với kẻ ḿnh từng thề không đội trời chung ư ? - Nhă Chí lại ph́ cười - Cô ngây thơ quá đấy - Rồi anh chợt đanh giọng lại - Từ nay, tôi cấm cô quan tâm đến chuyện của tôi . Bằng không đừng có trách - Nói xong, Nhă chí quay lưng bước thẳng ra đường . Mất hút giữa ḷng đêm . Bỏ mặc Kỳ Duyên khóc một ḿnh . Chuyện như vậy thật sao ? Ba là tên tài xế Khải Minh . Phản chủ, đốn mạt, đê hèn...

o0o



 
Pages Previous  1  2  3  4  5  Next