Thiên Sứ Áo Đen   Quỳnh Dao Pages Previous  1  2  3  Next   
Chương 7

Giang Hoài bước vào cái "thiên đường" đó, mới đưa chân bước được một bước th́ đă bị suưt vấp phải một chồng sách để dưới sàn nhà, khó mà đứng vững, bước thứ hai th́ đá phải một bát nước, nó vốn được đặt giữa nhà. Giang Hạo kêu oai oái:
- Chu cha, anh ơi, anh đi cẩn thận một chút kẽo dẫm vỡ "tách trà" của Tuyết Cầu mất!
Tách trà của Tuyết Cầu? Giang Hoài rướn

lông mày lên Đó là câu đố của nước nào hả?
- Không phải là câu đố, chỉ là lời nói b́nh thường! Giang Hạo vừa nói vừa tay lăm tay mười vơ hết các loạ vỏ đĩa hát, hộp đựng băng, sách vỡ, gạch, ván ... dẹp tất cả vào chân tường, định mở một lối đi tạm thời cho Giang Hoài.

Giang Hoài quan sát bốn phía, phát hiện ra một cái ḥm đựng xà pḥng, có vẻ khá an toàn chắc chắn, liền hết sức thận trọng ngồi xuống mặt ḥm, nào ngờ Giang Hạo lại kêu ré lên:
- Không ngồi được đâu!
Giang Hoài đứng vụt dậy, Giang Hạo chạy vụt tới, hai tay nhẹ nhàng bưng chiếc ḥm lên rồi nhẹ nhàng đem chiếc ḥm ra ngoài cửa, làm như trong đó có một vật ǵ dễ nổ vậy. Giang Hoài ngơ ngác nh́n cậu, hỏi:
- Trong đó có ḿn hẹn giờ à?
- Không phải, Anh liều thật! Liều thật! suưt nữa th́ mông anh biến thành cái bàn chông rồi!
- Thế nào, đó là thuốc nổ?
- Không phải, đó là thùng đựng ong mật.
- Thùng ong mật? Giang Hoài kinh ngạc tron xoe mắt Em kiếm thùng ong về làm ǵ? Em đang học nuôi ong lấy mật à? Em học văn học Anh chứ có phải học côn trùng học đâu?
- Em để doạ Hiểu Sương đấy! Cô ấy sợ nhất là các loại sâu bọ, bất kể là biết bay, biết ḅ, biết ngó ngoáy, biết nhảy ..., loại nào cũng sợ hết. Em sẽ thả mấy con ong cho nó bay vù vù khắp pḥng, nhất định cô nàng sẽ sợ mà rúc vào ngực em ...
- Chú Tư! Giang Hoài nghiêm mặt nói Theo đuổi con gái phải quang minh chính đại, chứ lại dùng ong tấn công th́ thật là xấu!
Giang Hạo nhún vai, cười:
- Nói chuyện quang minh chính đại với Hiểu Sương á? Vậy là anh chưa hề biết cô ấy là người thế nào rồi. Nếu trong một ngày trời mà anh chưa cho cô ta nếm một chút khổ sở th́ nhất định cô ta sẽ cho anh nếm ngay! V́ vậy, nhất thiết phải chuẩn bị sẵn một chút "quái chiêu", nếu không sẽ thiệt với cô ấy.
Giang Hoài nh́n đứa em trai, trong ḷng ngấm ngầm nhận thấy rằng t́nh h́nh dường như không tốt đẹp lắm, cái cô Hiểu Sương đó xem ra có vẻ khó nhằn đấy. Rút cục là thần thánh phương nào tới, không làm rơ ra là không xong. Anh nh́n tứ phía: trên bàn th́ sách vỡ lộn nhào, dưới đất th́ đồ đạc tung tóe, trên ghế th́ áo quần lùng nhùng cả đống. Hiển nhiên là khó ḷng mà t́m được một chỗ có thể ngồi ghé một chút trong cái "thiên đường" này.
- Này, chú Tư anh không nhịn được nói anh có thể ngồi ở đâu đây nhỉ? Chỗ nào tương đối an toàn, không có ong và thuốc nổ?
Giang Hạo cũng nh́n quanh, đưa tay găi găi đầu, cười ngượng nghịu.
- Hay ngồi giường đi!
Trên giường cũng ngổn ngang bao nhiêu thứ, nào chăn gối, tấm dựa lưng ... nhưng đều là thứ mềm cả. Giang Hoài thận trọng vượt qua bao nhiêu "chướng ngại vật" dưới chân để đến bên cạnh chiếc giường và từ từ ngồi xuống. Bỗng tự nhiên anh cảm thấy dưới mông có một vật ǵ cưng cứng, tiếp đó nghe thấy một tiếng kỳ lạ kêu "chút chít", anh giật ḿnh nhảy phắt ra, đưa tay sục t́m, lôi từ dưới mền bông ra một con gấu đồ chơi. Anh thở dài ngán ngẫm, nói:
- Chú Tư, rốt cục thí cái thiên đàng này c̣n bao nhiêu thứ bẫy thế này, hăy t́m hết cả ra, nếu không th́ anh quả thật hơi khiếp rồi đấy!
Giang Hạo lấy làm lạ, hơi nhướng mày, nghĩ ngợi rồi bật cười:
- Thật quái lạ, anh vừa đến đă vấp phải bao nhiêu chuyện, c̣n em ngày nào cũng ở đây mà chẳng bao giờ thấy phiền phức cả!
- Th́ em c̣n lạ ǵ những cái bẫy đó nữa! Giang Hoài nói và cầm con gấu đồ chơi lên xăm xoi, nó là loại thú nhồi bông, nhưng bông của nó đă tróc từng mảng, lại rụng mất một bên tai, cụt môt chân, đuôi cũng sắp rụng nốt ... Anh cắn cắn môi, nghiêng bên nọ bên kia ngắm chú gấu.
- Anh không tưởng tượng là em c̣n chơi bọn thú nhồi thế này. Chú Tư ạ, nếu em thích con gấu này th́ anh sẽ mua một con mới tinh tặng em. Con này ..., quả đáng vứt vào sọt rác rồi! Nhưng chẳng lẽ đă học đại học năm thứ hai rồi mà lại c̣n thích gấu bông kia à?
Gianh Hạo đỏ bừng mặt, xông tới, cướp lấy con gấu, lúng túng biện bạch:
- Ai bảo là em vẫn chơi? Đây là Tuyết cầu nó chơi chứ! Tuyết cầu không có nó th́ nó không chịu yên!
- Tuyết Cầu? Giang Hoài nhẫn nại hỏi, căn bản là anh không hiểu Tuyết Cầu là cái ǵ, tưởng đó là tên gọi đùa của bọn họ với nhau Tuyết Cầu là bạn của em à? Là bạn nam hay nữ?
- Là con gái! Không phải là bạn của em, mà là của Hiểu Sương!
- Cô ấy cũng thường xuyên đến cái "thiên đường" này à?
- Vâng, hễ có Hiểu Sương là có Tuyết Cầu. Giang Hạo cười h́ h́ Tuyết Cầu thích cái giường của em, mỗi lần chui vào chăn là đều không chịu ra nữa. Em với Hiểu Sương cũng chui vào bắt, cả ba lục sục nghiêng trời lệch đất trong chăn, vui lắm!
Giang Hoài cứ mở tṛn thô lố mắt mà nghe, kinh ngạc đến không thể nói được tiếng nào, măi sau mới ngợ, hỏi:
- Ba đứa lục sục nghiêng trời lệch đất trong chăn à?
- Vâng! Tuyết Cầu thích chơi thế mà.
- Hiểu Sương cũng thích?
- Vâng! Hiểu Sương khoái nhất! Cô ấy tóm được Tuyết Cầu, liền hôn lấy, để Tuyết
Cầu cũng hôn Hiểu Sương. Hà, anh chưa thấy bọn họ hôn nhau thắm thiết như thế nào đâu!
Giang Hoài sắp ngất đi được!
- Chú Tư Giang Hoài rên rẩm tốt nhất là hăy cho anh cốc nước.
Giang Hạo t́m khắp xung quanh, lôi ḥm Coca Cola từ dưới gầm giường ra, bật nắp một lon, đưa cho ông anh, có vẻ lo lắng:
- Anh cả, anh sao vậy? Chắc là anh làm việc nhiều quá, nước da anh không tốt lắm đâu.
Giang Hoài uống một hớp to nước Coca Cola, nén cơn bực nói:
- Nước da của anh chẳng có chút can hệ ǵ với công việc hết! Chú Tư, anh nói với chú đây, chú trả ngay cái "ổ chuột" này đi để về Đài Bắc với anh. Chẳng thà anh bỏ tiền mua cho chú một chiếc xe hơi để hàng ngày chú đi học, c̣n hơn để chú ở đây mà sa đọa trụy lạc!
- Sa đọa, trụy lạc? Giang Hạo dựng ngược lông mày, mở tṛn mắt. Anh cả, anh quá nghiêm trọng hóa sự việc chăng? Em đă sa đọa trụy lạc thế nào? Em chỉ sống hơi luộm thuộm một chút thôi, nhưng em đang rất vui vẻ rất đàng hoàng mà ...
- Hơi luộm thuộm Giang hoài suưt nữa th́ gầm lên. Không phải chỉ là hơi luộm thuộm đâu, mà là loạn rồi đấy, loạn đến không ra thể thông ǵ nữa, không chấp nhận được nữa! Thế mà lại c̣n nói là rất vui vẻ, rất đàng hoàng. Chú làm tôi tức chết đi được!
- Anh Cả! Giang Hạo vừa sợ vừa uất, đỏ day mặt lên, đỏ đến tận cổ Anh đừng có việc bé xé ra to, được không nào? Anh có người bạn gái không vương một hạt bụi, thế là anh muốn cả thiên hạ không vương một hạt bụi? Em thích loạn đấy loạn mà vui vẻ thoải mái là được rồi! Mỗi người có một ư thích, em thích loạn, anh thích sạch sẽ, em không muốn đến chỗ; anh để hưởng cái mùi sạch sẽ đâu.
- Chú Tư! Giang Hoài giận tím mặt, lông mày dựng ngược lên. Được lắm mỗi người một ư thích chú thích loạn tôi thích sạch sẽ, tôi không bảo được chú nữa rồi! Nhưng, chú đừng để xảy ra những điều thương phong bại tục, kẻo mà cha mẹ biết được th́ sẽ lột da chú đấy.
- Thương phong bại tục? Mắt Giang Hạo vẫn trố ra Em chỉ thỉnh thoảng bị trúng gió, cảm mạo th́ có sao lại nói đấn thương phong bại tục nhỉ?
Giang Hoài dằn mạnh lon Coca Cola xuống bàn, lớn tiếng nói:
- Chú c̣n căi tôi hả? Tôi nói chú biết, chú Tư. Tôi biết bây giờ sinh viên đại học các người mới mẻ lắm, lắm mốt lắm, sống bừa băi lắm! Chắc hẳn chú coi tôi là cổ hủ, là bảo thủ lắm, tôi không văn minh ... , thôi th́ tùy chú nghĩ! Chú muốn sống kiểu hippy tôi chẳng góp ư được với chú. Nhưng, cái ǵ th́ c̣n cố chịu đựng, nhưng đồng tính luyến ai th́ không thể chấp nhận được!
- Đồng tính luyến ái? Giang Hạo há miệng trợn mắt nh́n Giang Hoài, Giọng lạc hẳn Đồng tính luyến ái? Anh cả! Anh đang nói cái quái ǵ vậy? Anh tưởng Hiểu Sương là con trai à?
- Không nói chuyện cậu với Hiểu Sương! Giang Hoài gầm lên. Là tôi nói chuyện Hiểu Sương với Tuyết Cầu Tuyết Kiếc ǵ đó kia!
Giang Hạo ngẩn người trong vài giây, mắt trợn tṛn to hơn cái trôn bát, rồi th́ ôm bụng cười to, cười đến lăn lóc ra cả nhà, cười đến không thở được, cười đến chảy nước mắt. Tay chỉ vào Giang Hoài cố lén cười, cậu nói:
Ha, ha! Anh, ... anh ... Ha ha ... anh tưởng là ... Anh cứ tưởng ... Ha ha! Cười đến chết mất thôi, em không thở được nữa đây này! Ha ha! Không thể chịu được, em phải đi nói với Hiểu Sương ... Ha ha ha! Ha ha ...
Cậu lại tiếp tục ôm lấy bụng lăn ra sàn nhà.
- Sao vậy? Giang Hoài không hiểu ngơ ngác hỏi? Chú lại "múa tay trong bị" ǵ nữa đây? Có việc ǵ đáng cười đến thế?
- Đồng tính luyến ái! Giang Hạo vẫn lăn lộn xuống đất, miệng la lối Hiểu Sương với Tuyết Cầu đồng tính luyến ái! Hiểu Sương biến thành con chó con rồi, ha ha ha!
- Chó con nào? Giang Hoài nhăn nhó. Ư chú nói là ...
Giang Hạo từ dưới đất vùng dậy, đặt tay lên vai Giang Hoài, nh́n vào mắt ông anh, vẫn không nhịn hẳn được cơn cười, nói:
- Ông anh quư của em ơi, tự nhiên anh lại mắng như tát nước vào mặt em, hóa ra chỉ v́ Tuyết Cầu! Anh không biết à, Tuyết cầu kia chỉ là con chó con thôi mà! Nó là một con chó Bắc Kinh lùn, Chỉ bằng thế này thôi!Cậu đưa ta làm cỡ Nó là cục cưng của Hiểu Sương, đi đâu cô nàng cũng bế nó theo! Các cô gái cưng chó th́ sao gọi được là Hippy với đồng tính luyến ái!
Giang Hoài trân trân nh́n Giang Hạo, anh biết là ḿnh đă mắc lỡm, gây tṛ cười, cũng thấy buồn cười nhưng lại cố nhịn. Anh ngồi ngậm tăm hồi lâu, rồi lên giọng "cả vú lấp miệng em":
- Chú thật tệ, không nói rơ ràng ǵ cả. Hỏi làlà nam hay nữ, cứ nói là con chó cái cho xong, đằng này lại bảo là nữ! Chú cố ư đưa anh vào bẫy ...
- Anh hỏi một cách tao nhă, th́ em cũng trả lời tao nhă chứ! Ông anh suốt ngày bầu bạn với văn chương sách vở, chắc phải khác một chút, hỏi về giới tính của nó cũng cố ư dùng hai chữ "nam nữ". ... Aha, ha ha ... ha ha ... Cậu càng nghĩ càng tức cười, cơn cười bị kích thích, không thể nhịn được, lại ngặt nghẽo, ôm bụng mà cười. Thế rồi, ông anh Giang Hoài kia, tuy đang cố làm mặt nghiêm nhưng cũng không nhịn được, bật ra cười. Bỗng chốc khắp căn pḥng đầy ắp tiếng cười, họ cười đến đổ nhà đổ cửa.
Giang Hoài phải vất vả lăm mới dừng lại được, nh́n sang phía Giang Hạo, thấy khuôn mặt giám nắng tươi màu bánh mật, đôi mắt tưng bừng phấn chấn, đôi vai rộng mà chắc khỏe của cậu em trai ... th́ trong ḷng anh lại dạt dào lên t́nh cảm của người anh lớn, thương yêu t́u mến và tán thưởng nữa. Anh đưa tay lắm lấy hai vai Giang Hạo, nh́n vào mắt cậu em, nét cười tràn trề trên khuông mặt cả hai người. Giang Hoài ôn tồn nói:
- Thôi nhé, chú Tư, chúng ta hăy nói về cô bạn Lâm Hiểu Sương của chú đi!
- Hiểu Sương ấy à? Giang Hạo hơi có vẻ ngượng, cậu chun chun mũi, lại ṿ ṿ tai, hơi có ư tránh né Cũng chẳng có ǵ đáng nói lắm!
- Sao lại chẳng có ǵ đáng nói nhỉ? Gần đây chú có điện cho anh, mười lần th́ có đến chín là nhắc đến Hiểu Sương. Chú đừng có ḥng mà giấu được ông anh già này. Trước đây chú đă từng có khối bạn gái, nào là A San nào là Tiểu Phi ... nhưng chẳng lần nào được bền một chút, lần này có vẻ khác. Chú Tư, anh hỏi thật, chú có ư tưởng đứng đắn rồi, phải không?
- Đứng đắn ... nghiêm chỉnh ư? Giang Hạo ảo năo quay ḿnh đi, sao lại trở lại cái chủ đề phiền phức này nhỉ? Cậu cầm lon Coca mà Giang Hoài uống dở, ngửa cổ tu ừng ực Vấn đề là ở chỗ đó đấy, em chưa định nghiêm chỉnh, cô ấy cũng chưa muốn nghiêm chỉnh!
Giang Hoài chăm chú nh́n cậu:
- Không nghiêm chỉnh? Nếu không phải là nghiêm chỉnh th́ em đă không đến nỗi bồn chồn như vậy. Sao em lại cảm thấy ḿnh chưa nghiêm chỉnh, chưa chân thành?
- Bởi v́ ... bởi v́ ... cậu lại chun mũi, ṿ tai v́ em đă nói với cô ấy: nếu tôi mà nghiêm chỉnh với cô, th́ tôi là một kẻ khốn khổ khốn nạn!
Giang Hoài sửng sốt nhếch lông mày.
- Tại sao em lại phải nói như vậy? Anh cảm thấy khó hiểu.
- V́ ... v́ ... cô ấy buộc em phải nói!
- Cô ấy buộc em phải nói như vậy ư? Anh càng sửng sốt.
- Đúng thế mà! Cô ấy cứ đăm đăm nh́n em, mặt mũi kỳ cục lắm, rồi lại hỏi em một cách vừa gay gắt vừa giễu cợt: Chắc là anh chẳng chịu nghiêm chỉnh với tôi đâu? Làm như hễ mà em nghiêm chỉnh th́ sẽ giết chết cô ấy không bằng! Thế th́ em cần quái ǵ nghiêm chỉnh? Giang Hạo càng nói càng bực bội Cô ấy cứ tưởng là ḿnh xinh đẹp, tưởng ḿnh biết hôn, biết dắt mũi con trai! Kỳ thực, cái ǵ cô ấy cũng không hiểu, cô ấy chỉ là đứa trẻ con! Một đứa trẻ con vừa kiêu ngạo, vừa tinh quái, vừa bướng bỉnh, vừa hiếu động, vừa điên điên khùng khùng vừa hay gây chuyện ... Làm sao mà em nghiêm chỉnh với cái đứa trẻ con ấy được? Cậu đấm mạnh tay xuống bàn. Em chỉ chơi đùa với cô ấy thôi, một tṛ vui ấy mà. Chính cô ấy nói: Chúng ḿnh chơi tṛ chơi, diễn một vở kịch thế thôi! Anh cả ạ, anh đừng có lấy làm lạ, em chưa yêu thật đâu! Em không ngốc để thực sự đem ḷng yêu cô ấy đâu! Cô ấy ... cô ấy chỉ là một đứa bé con kỳ cục! Lúc th́ nhiệt t́nh đến phát khùng, lúc th́ lại thả chó cắn người ta! Anh xem đây này, tay em vẫn c̣n vết chó cắn đấy! Ranh con điên rồ quỷ quái dă man thế chứ!
- Thôi được, cứ cho là đùa đi vậy. Giang Hoài nh́n cậu cá cần tiền không? Thế giới này, tốn tiền nhất là chơi với bạn gái.
Giang Hạo sáng mắt lên.
- Anh cả ơi, anh đúng là thiên tài, anh đang tính rất chính xác, em hết tiền thật!
Giang Hoài rút trong túi một tập tiền nhét vào tay Giang Hạo, Giang Hạo cầm tiền liền cao hứng hẳn lên:
- Em mời anh đi ăn đồ biển trên thị trấn nhé!
- Chú mời tôi? Giang Hoài dở cười dở khóc vừa mới nhận tiền của tôi, lại lấy tiền đó mời tôi đi ăn cơm, chú thật là biết điều!
- Anh không biết đấy Giang Hạo hơn hở nói tiền trong túi anh th́ là của anh! Anh đă cho em, th́ là của em rồi! Em chưa lấy tiền đó đi mời Hiểu Sương mà lại mời anh trước, thế cũng là biết điều chứ!
- Ha! thế th́ xem ra, tôi lại phải cảm ơn chú đấy! Giang Hoài cười vỗ vai Giang Hạo Không nói chuyện thiên thần ma quỷ của chú nữa. Hăy nói cho tôi biết, bài vở của chú dạo này thế nào?
- Shakespeare đă từng nói câu này: "Trong khi vui vẻ th́ chớ nói đến chủ đề dễ gây cụt hứng".
- Đó là lời của Shkespeare hả? sao tôi chưa nghe nói đến nhỉ?
- Ha! Đó làv́ em giúp Shakespeare viết ra mà!
- Láo toét! Giang Hoài cười mà mắng Nếu chú mà để rớt bất kỳ môn nào, th́ tôi lột da chú!
- Anh quá thiếu ḷng tin vào em trai của ḿnh đấy! Giang Hạo nhún vai Anh nghĩ em là loại người nào? Em trai của nhà đại xuất bản Giang Hoài, ông anh trước đă từng là sinh viên xuất sắc của trường Đại học T., nay em cũng là sinh viê ưu tú của trường Đại học T. chứ ...
- Trưởng Đại học T.?
- Trường "Taipei" của anh cố nhiên cũng đă là Đại học T. rồi, trường "Tan Shui" của
em cũng gọi là Đại học T. chứ sao, Đó T. th́ đây cũng T., kém ǵ nhau!
- Lắm điều quá! Giang Hoài mắng Càng học càng lẻo mép! Có phải chú học theo cô gái thiên thần ma quỷ kia không?
- Thiên thần ma quỷ? Giang Hạo ngẩn người Thế mà lại là một biệt hiệu hay đấy! May mà anh nghĩ ra được, em phải nói cho Hiểu Sương biết ngay.
Trong tim Giang Hoài lướt qua một cảm giác bất an, anh nghĩ tới "Thiên sứ đen" của Đào Đan Phong. Không hiểu sao anh cứ âm thầm cảm thấy có một điều ǵ kỳ dị, chẳng lành đang quanh quất đâu đây. Ngắm nh́n khuôn mặt c̣n non nớt đầy vẻ thơ ngây, hớn hở của Giang Hạo, anh lại thấy có một cái bóng vô h́nh nào đang trùm lên chàng trai trẻ này. Anh chăm chú nh́n cậu bỗng nhiên nói:
- Chú Tư, hăy dọn đến Đài Bắc ở với anh đi, được không?
- Không được đâu! Giang Hạo la lên Cái bà không vương một chút bụi nào của anh sẽ đuổi em ra khỏi nhà mất! Cậu trở lại nghiêm tùc nh́n Giang Hoài Thật đấy, anh ạ. Thế c̣n anh với bà "không vương một hạt bụi" tiến triển đến đâu rồi? Em sắp có chị dâu, đúng không?
- C̣n khuya! Anh nhún nhún vai, bỗng nói Chú đừng mời anh đi ăn đồ biển nữa, đi Đài Bắc với anh, anh mời chú ăn bít tết nhé?
- Có chị ấy không?
- Có.
- Giang Hạo nghĩ ngợi mấy giây, cười:
- Em không đi chầu ŕa đâu, em đi t́m thiên thần ma quỷ của em đây!
- Không phải em vừa mới chia tay với cô ta sao?
- Vâng Giang Hạo dứt dứt tóc ḿnh Vừa mới chia tay đă muốn gặp, không biết là cái bệnh ǵ?
Giang Hoài nghiêm nghị nh́n Giang Hạo.
- Chú Tư, em đă bao giờ nghĩ là em đang yêu chưa?
- Yêu? Giang Hạo giật thót ḿnh như bị điện giật, như bị rắn cắn vậy. Câu lắc đầu thật mạnh, cuống quưt cả lên, nói Chưa đâu, chưa đâu! Ai mà yêu "thiên thần ma quỷ" đó th́ người ấy thật xui xẻo. Không đâu! Người đang yêu không phải là em, mà là anh. Anh cả ơi, Đào Đan Phong đó của anh là người thế nào? Đào ... ? cậu ngừng nói và đột nhiên tự nhủ Sao lại cũng họ Đào nhỉ? Đó là thiên sứ hay ma quỷ? Anh có cảm thấy bọn đàn bà về bản chất họ vừa là thiên thần vưa là ma quỷ không? Hơn nữa, trời sinh họ để làm hại đàn ông đấy.
Giang Hoài sửng người một lát rồi lẩm bẩm:
- Cái đó th́ chưa chắc ...
- Vậy th́, bà chị dâu tương lai kia ... Giang Hạo nói thẳng băng nhất định là thiên sứ
một trăm phần trăm rồi. Cậu ôm vai anh trai. Anh ạ, lần này phải cố mà giữ lấy hạnh phúc của ḿnh nhé, trăm ngh́n lần thận trọng đừng để như lần trước ... Rất đột ngột, cậu im bặt.
- Lần trước thế nào? Giang Hoài hỏi ngay lập tức, mặt tái dại đi. Em biết những ǵ? Ai đă nói với em?
- Không, không, không! Giang Hạo nói liền một hơi và chạy ra khỏi căn buồng. Anh đi ăn bít tết đi, c̣n em đi ăn món đồ biển tươi, hai hôm nữa ḿnh gặp lại nhau.
- Đứng lại! Giang Hoài ra lệnh.
Giang Hạo rụt chân bước lại trước cửa pḥng.
- Hăy nói rơ hết ra Giang Hoài nói giọng rắn đanh, nghiêm khắc. Mắt anh nh́n chằm chặp vào Giang Hạo trong đó lóe lên nhưng tia dữ dằn. Chú đă nghe ai nói về chuyện của tôi? Đó là chuyện ǵ?
- Đó là ... Giang Hạo ấp úng cố né tránh. Em cũng không biết, em chỉ nghe chỉ nghe các chị và mẹ nói qua ...
- Nói những ǵ? ... Giang Hoài truy hỏi.
- Nói dạo trước anh đă yêu một cô gái ở Đài Bắc ... Giang Hạo tránh không thoát, đành lắp bắp nói cái cô ấy là ... là ... là đồ ma quỷ! Cô ta đùa giỡn gạt lừa anh lại c̣n ...
- Nói bậy! Giang Hoài quát lên, lông mày dựng đứng, mặt tái nhợt.
Giang Hạo sợ quá, giật lảy ḿnh.
- Anh ơi, anh làm sao vậy? Cậu cứng lưỡi, nói một cách khổ sở Em ... em chỉ nghe nói thôi mà, với lại ... dầu sao cũng đă qua rồi. Mẹ bảo nhất quyết không được động đến chuyện đó với anh ... Em ... em quên mất ... Thôi, anh ạ em xin anh! Cậu rạp ḿnh xuống, cố cười và làm mặt xấu để xí xóa Thằng em ngu ngốc, xin ông anh xá tội!
Giang Hoài ngoảnh mặt đi, nhắm mắt, nghiến răng ... , cuối cùng thở dài một tiếng.
- Thôi được, chú Tư, đừng đùa nữa Anh nói khàn khàn Từ nay trở đi, hăy nhớ lấy, măi măi không được phép nói động đến chuyện đó! Một nửa lời cũng không được phép! Nhất là ... trước ... trước mặt Đan Phong.
- Em hiểu Giang Hạo vội vă nói Em không ngốc nói những chuyện yêu đương trước kia của anh với chị dâu tương lai đâu, em sẽ chỉ nói ... Cậu ra vẻ khôn lỏi nói thêm một câu là anh chưa hề có người yêu!
- Nói bậy! Giang Hoài lại quát.
- Sao thế? Giang Hạo tṛn mắt, mặt đầy vẻ hoang mang ngơ ngác Thế này kông đúng, thế kia cũnbg không đúng, vậy anh muốn em nói thế nào? tốt nhất hăy dạy bảo em trước đi, kẻo em lại nói không đúnglúc.
Giang Hoài đăm đăm nh́n Giang Hạo, nh́n rất lâu, nh́n đến nỗi cậu em thấy nhột trong bụng. Cuối cùng, anh lại thở dài một hơi, nói Anh thấy, em tạm thời chưa gặp Đan Phong th́ tốt hơn, hăy đi t́m "thiên thần ma quỷ" của em đi!
- Anh! Giang Hạo ngớ nguời rút cục là chuyện ǵ vậy?
- Em không hiểu đâu, Giang Hoài lắc đầu và đi ra cửa Đan Phong ... chính là em gái của người đó!
- Anh! Giang Hạo gọi to, và bây giờ đến lượt cậu tái xanh mặt, cậu trố mắt nh́n Giang Hoài, không tin nổi vào tai ḿnh Con gái trên đời này nhiều lắm, sao anh loay hoay măi mà dính ngay phải em gái của người đó? Em nghe chị hai với mẹ nói ...
- Không được nói với mẹ! Cũng không được nói với chị hai, chị ba. Anh lừ mắt cảnh cáo cậu em không được nói một tí ǵ hết! Mà cũng đừng tin vào những chuyện tô màu của các chị ấy! Sự thật không hề giống như vậy! Tóm lại, không được phép nói tí nào!
Mắt Giang Hạo mở to đến hết cỡ, nh́n ông anh không hề chớp một cái nào. Hai anh em nh́n nhau lặng lẽ một hồi lâu, không ai mở lời. Cuối cùng, lại vẫn Giang Hạo lên tiếng trước, cậu thở dài thườn thượt, khẽ khàng nói:
- Theo em, chính anh mới là bị ma ám đó!
- Chú Tư! Giang Hoài lạc giọng. Chú không biết Đan Phong th́ đừng có nói! Cô ấy là người con gái đáng yêu nhất thế giới này!
Giang Hạo quay đầu đi, há miệng ra v́ kinh ngạc, trong t́nh thế bất ngờ đó cậu bỗng bật ra một câu tiếng Anh:
"God bless you!" (Chúa phù hộ cho anh!)


Chương 8

Phong ngồi trước bàn giấy của ḿnh.
Đồ vật trên bàn rất nhiều, nào là bản thảo, bút mực, sách vở, sổ tay từ điển, thư từ ... nhưng tất cả được xếp ngay ngắn khiến người ta không hề căm thấy một chút ǵ gọi là lộn xôn. Trong pḥng cực kỳ tĩnh lặng dến nỗi nghe thấy cả tiếng gió chiều lay động những chiếc ṿng treo rèm cửa sổ, phát ra những tiếng lanh canh rất nhỏ nhẹ. Ánh đèn trong pḥng d́u dịu, Đan Phong ngồi thụt đầu trong chiếc ghế chuyên dùng trong văn pḥng, loại có chân quay; cô như đang có điều ǵ nghĩ ngợi, cứ loay hoay xoay chuyển chiếc ghế một cách vô thức. Ánh hoàng hôn chụp xuống đầu cô.
Cô đang cầm trong tay một lá thư, một lá thư rất cũ, được viết từ lâu lắm. Có thể là cô đă đọc đến lần thứ một ngh́n, hay hai vạn rồi cũng nên. Nhưng giờ đây cô vẫn giở nó ra, xem lại, và vẫn xem rất kỹ càng. Toàn bộ tinh thần, ư chí, tư duy của cô đang ch́m trong từng câu từng chữ của lá thư:
Đan Phong thân yêu,
Đầu thư, anh phải chia vui với em, cuối cùng th́ em đă tốt nghiệp rồi.
Đă bao năm nay, anh và chị của em gần như chỉ có một mục tiêu để trông đợi, đó chính là ngày tốt nghiệp của em. Anh chị đă hết lần này đến lần khác, đặt ra kế hoạch này đến kế hoạch khác, tựu trung cũng chỉ là t́m cách ăn mừng em tốt nghiệp đại học sao cho thật xứng đáng. Anh tưởng tượng rằng, ngày hôm đó, anh chị sẽ chạy tới bờ Thái B́nh Dưoơng, trèo lên một tảng đá to nhô ra biển, thầm cầu mong cho nó thuận chiều theo sóng trôi đi, trôi măi đến bên em.
Đan Phong ạ, em không biết đâu, anh và chị đă từng nói với nhau bao nhiêu mộng ước, phác thảo bao nhiêu viễn cảnh tương lai. Trong ḷng Bích Ḥe, em là người yêu quư nhất, lúc nào chị cũng cảm thấy có lỗi với em, chị thường bảo anh rằng: Không biết tại sao mà lúc đó không cố gắng giữ em lại, mà nỡ để em phải rời quê hương, lang thang nơi đất khách? Mỗi lần nhận được thư của em, biết em sống gian nan và cô độc, Bích Ḥe lại ấp thư vào ngực mà thổn thức, không thể nén được nỗi buồn thương. Anh ở bên Bích Ḥe thường giận ḿnh không có cách nào chia bớt nỗi buồn khổ với chị em, hận rằng ḿnh quá kém cỏi không làm ǵ xoay chuyển được t́nh thế, cũng thường hận cho sự tráo trở của số phận ... Nhưng mà, có nuối tiếc bao nhiêu, bao nhiêu đi nữa, cũng không thể diễn tả được nỗi ḷng anh lúc này, khi đang viết lá thư này cho em. Anh đă từng tự trách, tự hận ḿnh rất nhiều, đă từng làm rất nhiều việc sai lầm, nhưng đáng hận nhất, là giờ đây anh bất lực không kéo lùi được thời gian!
Không thể kéo lùi đưỡc thời gian! Đan Phong ạ, em nhất định phải b́nh tĩnh để nghe anh nói với em về một việc. Em đă tốt nghiệp đại học, em không c̣n là một đứa trẻ, em từng chịu nỗi đau thương mất cha, xa quê hương, em đă trưởng thành trong hoạn nạn, nên chắc rằng em đă chín chắn, dũng cảm, dám đối mặt với sự thật hơn nhiều so với những cô gái cùng lứa tuổi. Đan Phong thân yêu, anh phải nói thật với em là, người chị thân thương của em đă qua đời sáu tháng nay rồi.
Xin tha lỗi cho anh đă giấu em những sáu tháng trời, bởi v́ anh quá hiểu Bích Ḥe, chị ấy sẽ không quyết tha thứ một việc là để cái chết của chị làm ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp của em. V́ vậy anh đă cả gan lấy danh nghĩa của Bích Ḥe để tiếp tục gửi tiền ăn học cho em, xin em tha lỗi cho anh v́ đă làm như vậy. Một đời chịu khổ mà không một lời oán than, chị em thật như khóm hoa lan mọc trong núi vắng.
Anh cũng đă từng oán trời, trách đất, đă từng nguyền rủa thần linh quỷ sứ trong thiên hạ. Nhưng người mất th́ cũng mất rồi, Đan Phong ơi, đến hôm nay những người c̣n thương tiếc điếu niệm vong hồn Bích Ḥe chỉ có anh với em thôi. Mẹ em cũng đau đớn tiếc thương chị ấy nhiều, nhưng bà c̣n chồng vá các con riêng. C̣n trong ḷng anh chỉ có Bích Ḥe, mất Bích Ḥe đối với anh là mất cả thế giới này! Đan Phong ơi, hăy tin anh, khi Bích mất, th́ nỗi đau mất mát của anh c̣n lớn gấp trăm lần em, anh đă từng đau khổ đến không thiết sống nữa, anh cũng đă khóc đến khô nước mắt ... Thế mà đến lúc này, anh vẫn c̣n phải sống, vẫn phải cố chịu đựng. V́ thế, Đan Phong ạ, em cũng phải cố chịu đựng để sống nhé. Hăy giúp anh, hăy giúp chị của em, phải cố lén đau thương, phải cố giữ ǵn sức khỏe v́ anh và lại càng v́ người chị thân thương của em nữa!
Bích Ḥe mất vào ngày hai mươi bảy tháng mười hai năm ngoái, mới qua lễ Noei hai ngày.Chị em vẫn gầy g̣ và ốm yếu nhưng tinh thần lành mạnh, bọn anh đều không nhớ là chị mắc bệnh tim, đến khi cơn bệnh kịch phát, đưa đến bệnh viện th́ đă muộn. Xin em tha lỗi cho anh, anh không muốn nói tỉ mỉ về cái chết của chị em. Viết đến đây, anh đă không c̣n t́m được lời nào để nói nổi. Tiền nhân nói rất đúng rằng: Người chết th́ chết rồi, người sống biết nói sao, trong giờ phút này, anh cảm thấy, người có thể hiểu anh, thông cảm với anh, chẳng có ai ngoài em!
Sinh thời Bích Ḥe say mê thơ và từ, mỗi khi nhàn nhă, thường ngâm mấy câu của Nhiếp Thắng Quỳnh: "t́m mộng đẹp, mộng chẳng thành! Ai nguời thấu hiểu mỗi khắc t́nh lệ rơi bên gối cùng mưa dột Nghe mưa thao thức đến b́nh minh!". Không ngờ, chẳng được bao lâu, mấy câu đó lại trở thành bức khắc họa của chính bản thân anh!
Xin lỗi nhé, đáng ra anh không viết ra những câu đó, anh vốn đă nghĩ kỹ, định viết một lá thư để an ủi em, động viên em. Ai ngờ cứ viết măi, viết măi, lá thư lại thế khác! Hăy thông cảm cho anh, thông cảm cho anh không nén nổi ḷng ḿnh.
Anh không biết cả đời anh có cơ hội sang Anh quốc không? Có cơ hội nào gặp mặt em không? Hoặc là, đến khi gặp em th́ đă tóc bạc như sương? Nhưng chẳng kể có duyên phận gặp nhau được hay không, th́ trong ḷng anh, em măi là cô gái nhỏ của anh. Hễ cần bất cứ điều ǵ, hăy nói với anh, như nói với Bích Ḥe vậy. Anh cũng có một đứa em trai, cũng muốn phần thân thiết, anh yêu quư cậu ấy cũng giống như chị Bích Ḥe yêu quư em vậy. V́ thế cho nên, anh hiểu một cách sâu sắc t́nh chị em của Bích Ḥe với em. Đan Phong ạ, đừng v́ Bích Ḥe đă mất rồi mà lơ quan hệ với anh nhé. Xin em hăy nhận anh làm anh trai của em, để anh tiếp tục chăm nom, săn sóc em.
Đan Phong, anh biết rằng lá thư này đối với em như tiếng sét nổ giữa trời quang. Chẳng may, đời người thường phải đối mặt với bao việc ngoài ư tưởng, nhưng thôi, có nghĩ rộng ra một chút: Sống chết có số, thành bại tại trời! Anh muốn nhắc lại một câu đă nhắc trên kia: em hay v́ anh, v́ người chị thân yêu của em mà cố nén đau thương, ngh́n lần bảo trọng!
Giấy ngắn t́nh dài, viết không hết ư. Xin em hăy nhận ở anh lời chúc phúc chân t́nh thắm thiết nhất.
Đêm hai mươi tháng Sáu
Giang Hoài
Đan Phong đăm đăm nh́n bức thư, nghĩ ngợi, rồi lại đọc hết lần này sang lần khác, cô
cảm thấy là ḿnh đă thuộc ḷng đó rồi, nhưng sao vẫn cứ muốn chụp bắt lấy từng câu trong đó. Cuối cùng, cô cố đặt lá thư lên đầu gối, ngẩn đầu nh́n ngọn đèn bàn, chiếc đèn có cái chao màu trắng toát, cô lại ngẩn người ra nh́n cái chao đó cho măi đến khi có tiếng chuông gọi của.
Cô vội đứng dậy, hất hất đầu, v́ đă nh́n lâu vào ánh đèn nên mắt cô hoa lên, thần trí cô vẫn c̣n ch́m ngập trong lời lẻ bức thư, đến khi tiếng chuông reo lần thứ hai, cô mới như chợt tỉnh, rút ngăn kéo cất lá thư vào trong đó. Lướt qua mặt bàn một cái, thấy c̣n một xấp thư cũ, cô vội cất hết vào ngăn kéo bàn, rồi sửa sang lại quần áo, vuốt lại mái tóc, lấy lại vẻ thanh thản, bước tới mở cửa.
Giang Hoài ôm trong tay một chiếc hộp giấy đẹp, nhanh nhẹn bước vào nhà.
- Em đang bận ǵ vậy? Anh hỏi. Anh đợi đến nữa ngày ngoài cửa.
- Em chẳng bận ǵ cả, cô cười em đang ngồi ngẩn ṭ te ra đây.
- Đang t́m cảm hứng hả? Anh đặt chiếc hộp lên bàn, ngắm cô. Cô mặt chiếc áo sơ mi vải thô đẹp, trắng muốt, quần dài cũng trắng ngang lưng thắt một chiếc khăn lụa màu đỏ tươi. Tóc dài buông xơa xuống vai, thanh thoát yểu điệu như tiên nữ. Anh không dấu được vẻ thán phục, thở dài Em đẹp như mơ ấây! Thướt tha như bông lau trong gió vậy! Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo vào ḷng t́m đôi môi của cô.
Cô nhè nhẹ đẩy anh ra, đi đến bên bàn nh́n chiếc hộp, hỏi:
- Đây là cái ǵ vậy?
- Một món quà.
- Hôm nay là ngày lễ ǵ sao? Cô hỏi.
- Không hẳn là chỉ có ngày lễ mới tặng quà, đúng không? Anh nói và cười vui vẻ, tay cởi dây buộc, cô đứng bên cạnh nh́n mà không mấy quan tâm. Anh bỗng ngẩng đầu, ngờ ngợ nh́n vào mắt cô.
- Em có tâm sự ǵ à? Anh nói.
- Đâu có! Cô thoái thác và gượng cười.
Anh gạt chiếc hộp sang một bên, không cởi dây nữa. Quay hẳn người lại, anh nh́n thẳng vào cô, nh́n từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân. Mắt anh thẳm sâu mà sắc sảo như thấu vào tận tim gan cô, mắt dừng trên khuôn mặt cô. Đôi tay anh nhẹ nhàng ṿng qua eo lưng cô, kéo cô lại gần. Anh xét nét kiểm tra đôi mắt cô.
- Chuyện ǵ đây? Anh hỏi khẽ nhưng không yếu ớt chút nào.
- Không có ǵ! Cô trả lời, vẻ cố chấp.
- Đừng dối anh, anh vuốt ve âu yếm đôi mắt cô không duyên không cớ mà mắt em lại ướt Giọng anh dịu dàng và thành thực, đến nỗi người nghe không thể chối từ Hăy nói với anh!
Cô cụp hàng mi xuống, gục trán vào vai anh, khẽ nói:
- Em nghĩ là, em thấy hơi cô quạnh.
- Cô quạnh? Anh khó hiểu. Suốt ngày hôm nay anh đă t́m em, mà em toàn đi vắng.
- Có phải vắng nhà là không cô quạnh đâu Cô khẽ nói giọng buồn buồn Em đi lang thang suốt ngày, trên từng góc phố, qua từng khung cửa sổ, từng cửa hiệu ... đến nhà cũng chẳng hơn ǵ ngoài đường.
- Tại sao em không gọi điện cho anh?
- Anh rất bận, anh đâu có nhàn tản như em, em không dám quấy rầy anh.
- Không dám quấy rầy anh? anh dịu giọng hỏi. Khi em cô quạnh mà em cũng không dám quấy rầy anh? Trên đời này c̣n có việc ǵ đối với anh quan trọng hơn nổi cô đơn của em? Anh vuốt vuốt mái tóc dài mềm mại của cô Anh không tốt, Đan Phong ạ, em hăy thông cảm cho anh, anh không tốt.
- Anh có cái ǵ không tốt? Cô băn khoăn.
- Nếu em cảm thấy cô đơn, th́ nhất định anh đă không tốt anh chân thành, thật thà và nhiệt t́nh nói anh đă không lấp được chỗ trống trong ḷng em, nhất định là v́ anh không tốt.
- Đừng thế! Cô ngẩng nh́n lên anh, ngấn nước trong đáy mắt cô như dâng đầy hơn Không cho phép anh nói như vậy! Anh phải hiểu rằng, em lớn lên ở bên châu Âu, c̣n ở đây tuy là quê hương nhưng lại rất xa lạ. Thoảng hoặc, em cũng thấy nhớ Luân Đôn, nhớ các bạn bè bên đó, nhớ tiếng chuông nhà thờ, nhớ những bức vẽ trên hành lang ngoài trời ở công viên Heider, nhớ những họa sĩ lang thang, nhớ đoàn ballet Hoàng gia, nhớ bao nhiêu, bao nhiêu nhà hát ở đó ... Nơi đó, dù sao cũng là nơi em đă sống tám năm trời.
Anh đưa tay đỡ lấy hai má cô, đăm đắm nh́n vào đôi mắt thẳm sâu như mộng của cô.
- Đan Phong tội nghiệp của anh! Anh xót xa Quả thật là em chẳng biết đâu là nhà nữa!
Mí mắt cô động đậy, đôi con ngươi đen ướt chầm chậm đưa đi đưa lại.
- Đừng để cho em làm hỏng tâm trạng của anh! Cô nói Em muốn xem xem anh cho em món quà ǵ Cô định thoát khỏi tay anh.
- Đừng có xem vội! Anh không chịu buông cô ra Hăy nói cho anh biết, tối nay em ăn cơm ở đâu?
- Em.. Cô lại đảo mắt, ngần ngừ Em..
- Em không quên ăn cơm tối đấy chứ? Anh trách móc Em từng bảo anh là không được quên bữa ăn. Nhưng anh thấy, em mới là người hay quên th́ có!
- Ăn cơm không phải việc quan trọng lắm Cô gắng gượng cười lên, chút vẻ cô đơn vẫn phảng phất nơi khóe mắt.
- Thật sao? Anh nhướng lông mày lên hỏi, rồi buông cô ra, quay nh́n có ư kiếm trong pḥng. Anh đi tới chỗ tủ tường, mở cánh cửa, lấy một chiếc áo khoác màu trắng, ném lên ḿnh cô, nói một cách dứt khoát Đi thôi! Anh biết có một nhà hàng, ở đó có loại bánh ḿ kiểu Pháp ngon nhất thế giới! Tuy nó không phải nhà hàng Anh quốc, nhưng tóm lại vẫn là Âu châu, rất Pháp nhá, đi thôi!
Cô cầm lấy áo khoác, nh́n anh có vẻ chần chừ.
- Kỳ thực, em chẳng đói tí nào! Cô nói.
- Không nhất thiết phải đói mới ăn! Anh kéo cô đi ra phía cửa, nếu em thật đói th́ đi ăn bánh ḿ bít tết; nếu em không đói lắm th́ ăn món ốc sên Pháp; nếu em không đói một tư nào th́ đi uống chén rượu, thưởng thức mùi vị Pháp! Được chưa nào? Đi thôi!
Anh cố khích lệ cô, khiến cô khó có bề từ chối, phải cùng anh ra khỏi căn hộ của ḿnh. Ngoài trời, đêm tháng tư vẫn c̣n lành lạnh. Trên bầu trời, mặt trăng vừa tṛn vừa to, chiếu vằng vặc khắp nơi. Mây mỏng nhẹ trôi, mấy ngôi sao lạnh nhấp nháy phía chân trời xa vợi. Thảo nào mà cổ nhân đă nói: "Trăng sáng sao thưa" Đan Phong ngửa cổ nh́n trời Hoá ra đêm nào trăng vừa sáng vừa th́ đêm đó có sao ít.
- Khả năng quan sát của em rất tốt! Chưa bao giờ anh gặp một cô gái như em, thích quan sát, nghiên cứu mọi thứ!
- Khả năng quan sát tốt ư! Cô đưa mắt liếc anh một cái. Không dám đâu, ít nhất là cho đến hôm nay, em vẫn chưa quan sát anh được thật rơ ràng.
- Thế nghĩa là ǵ? Anh hơi chau mày.
- Chẳng có ư ǵ cả. Cô trả lời ngay lập tức, anh như là biển cả, sâu không đáy, lại bao la bát ngát; anh quá phong phú, không thể một ngày hai ngày mà quan sát được rơ ràng. Anh đă từng nghe có ai chỉ bỏ thời gian mấy tháng trời mà nghiên cứu hết mọi thứ trong biển cả không? Đại dương là một môn khoa học lớn, chỉ bằng sức của một cử nhân khoa học thôi th́ không thể nào nghiên cứu đến nơi đến chốn được, đúng không? Anh nh́n cô dưới ánh trăng, khuôn mặt cô cô trong ánh trăng, ánh sao và ánh đèn trở nên mơ màng biến ảo xa vời.
- Nếu anh là đại dương, th́ em là vũ trụ, anh nói chẳng biết rốt cục th́ môn khoa học nào lớn hơn? Môn nào khó quan sát vànghiên cứu hơn?
Cô cúi đầu, mỉm cười không nói. Nụ cười hàm súc mà hơi đọng nét buồn, thật là khó tả nhưng nó hút hết người ta.
Không lâu lắm, họ đă tới ngồi trong quán hàng kiểu Âu có tên Romantic. Nhà hàng này quả là đậm đà phong vị Pháp và đậm nét Âu châu. Cái món bánh ḿ xốp gịn ở đó quả là chính hiệu "kiểu Pháp". Họ ngồi trong một góc nhà, gọi hai ly rượu truớc. Đan Phong ngửi thấy mùi thơm của bánh ḿ nướng tỏi tây và bít tết rán lên th́ tuyên bố rằng cô "quả là đói rồi". Thế là họ gọi ba món: súp hành tây, bít tết và ốc sên.
Nhắp một hớp rượu vang đỏ, Đan Phong, đưa mắt nh́n xung quanh, cái khả năng quan sát tiềm tàng của cô lại phát huy. Công việc làm ăn buôn bán ở đây rất nhộn nhịp, có cả người Trung Quốc lẫn người nước ngoài. Tia mắt cô quét qua từng bàn, từng bàn một, cô rót rượu và nói một cách cảm khái:
- Khi c̣n ở Luân Đôn, em tuyệt nhiên không thể nghĩ tới Đài Loan đă hiện đại hóa đến thế này. Món bít tết ở đây có khi c̣n ngon hơn ở bên Anh.
- Hai năm lại đây, kinh tế nước ḿnh phát triển rất nhanh Anh nói Các nơi trên thế giới có thể hưởng thụ cái ǵ trong cuộc sống th́ ở đây cũng có đủ hết. Hơn nữa, ở đây lại không bị kỳ thị chủng tộc như ở nước ngoài. Đó là nguyên nhân anh không muốn ra nước ngoài đấy. Quan niệm về gia tộc trong anh quá nặng.
- Nhưng mà, hai người em gái của anh đều ra nước ngoài rồi!
- Gả cho lưu học sinh, đó là bất đắt dĩ.
- C̣n em trai anh th́ sao? Cũng sẽ đi nước ngoài chứ? Cô hỏi, mắt vẫn quét qua nhà đối diện. Bên cạnh quấy rượu, có mọt bàn, độ bốn năm người ǵ đó, toàn là đàn ông, trong đó có một người đeo kính gọng vàng không ngừng chú ư nh́n về phía cô.
- Em trai ư? Giang Hoài nghĩ tới Giang Hạo, nghĩ tới cái ổ chuột của cậu, nghĩ tới cái tṛ tấn công bằng ong mật của cậu, nghĩ tới cái cô Hiểu Sương và Tuyết Cầu của cậu Anh không biết. Nó học về văn học Anh, đó thật là môn học rất khó khăn. Theo anh th́ đến văn học Trung Quốc nó c̣n chưa thạo nữa th́ làm sao mà lần ṃ được với văn học Anh? Giang Hoài bật cười Đă học đến hai năm rồi mà những "câu nói của Shakespeare" đều chả thuộc, cứ bịa ra. Có lần giáo sư hỏi một câu rằng: cái danh ngôn nào đó của Shakespeare có ǵ sai? Nó trả lời luôn: Câu đó không có ǵ sai v́ tất cả các chữ đều được phiên âm đúng hết! Đó chính là cậu em quư báu của anh đấy! Thông minh th́ có thừa nhưng chăm chỉ th́ c̣n thiếu.
Đan Phong cũng không nhịn được, bật cười lên.
- Thế lần thi đó cậu ấy được mấy điểm? Cô quan tâm.
- Được số không to tướng!
- Không công bằng, Đan Phong nhấp một hớp rượu, má và môi cô đều được rượu nhuộn đỏ Thế đáp án đúng là ǵ cơ?
- Câu đó đâu phải là của Shakespeare, mà là của Dickens! Mà đó lại là một câu nổi tiếng nhất của Dickens.
- Câu nào vậy? Cô cười hỏi.
- "Một trong đại vinh quang, cũng là một thời đại đen tối ..."
- Trong cuốn "Song Hành Kư"!
- Đúng thế! Một câu hỏi dễ như vậy mà nó lại nói về phiên âm chính xác!
- Cậu ấy trả lời cũng! Cô cười hóm Em trai anh khá là láu lỉnh đấy! Cậu ấy tên là ǵ? À, tên là Giang Hạo, anh đă nói với em rồi, Cô lại nh́n sang chỗ góc tường, người khách đeo kính gọng vàng vẫn chĩa mắt nh́n sang bên cô.
Món súp hành tay đă được đưa lên, cô rắc bột mù tạt và lấy th́a khuấy.
- Anh yêu cậu em trai lắm, đúng không? Cậu ấy tinh nghịch thế mà anh nói nghe như là thích thú lắm.
- Nó nghịch thật, nhưng mà nghịch một cách dễ thương!
Cô đăm chiêu nh́n anh, hồi lâu buông một tiếng thở dài.
- Sao thế em? hỏi Làm sao mà lại thở dài?
- Em ao ướt được như bọn anh! Có anh em để thương yêu, tốt biết bao!
- Em không yêu các em của em sao?
Nụ cười biến hẳn trên môi, cô ngẩng lên nh́n thẳng vào anh, mắt cô dâng một nét hờn tủi, đau đớn.
- Em chỉ yêu có chị em thôi, Cô nói khe khẽ, buồn buồn Yêu chị lắm lắm. Chứ c̣n cái
lũ em kia, chúng là một bọn quỷ Tây con, em nói vậy có vẻ hơi quá đáng, nhưng quả thật chúng là quỷ Tây. Chúng không biết nói tiếng Trung Quốc, tóc th́ vàng, mắt th́ xanh. Có lần, đứa em trai lớn đă căi nhau với em, nó đá em một cái và chửi Mày là cái đồ lợn Trung Quốc, mày cút đi! Bà mẹ yếu đuối của em chỉ c̣n biết giương mắt nh́n em mà chẳng làm ǵ được. Từ đó trở đi, em chẳng bao giờ trở lại Manchester để thăm mẹ nữa. Người mẹ đích thực trong ḷng em ... cô khẽ thở dài đó là chị Bích Ḥe! Nhưng chị ấy đă chết rồi Cô cuối đầu, lấy tay đỡ trán, hai giọt nước mắt rơi xuống bát súp. Giọng cô nhỏ lại như nói thầm Giang Hoài, lẻ ra anh không được để chị ấy chết! Không nên một chút nào!
Anh đưa tay đặt lên bàn tay cô.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đă sáng trong và linh hoạt trở lại, cô cố gắng nở nụ cười:
- Em xin lỗi, em toàn phá hỏng không khí, làm mất vui!
Bít tết được bưng lên, mùi thơm điếc mũi. Cô dùng khăn che chắn cho khỏi mỡ bắn tung tóe, nói:
- Mùi thơm quá, em đói bụng rồi đấy.
Anh nắm chặt tay cô một cái rồi rụt tay về, chăm chú nh́n cô dịu dàng thương cảm, anh nói khẽ, giọng hơi khàn khàn:
- Hăy ăn một miếng cho anh nhé, Đan Phong. Cầm tay em mới biết em gầy quá! Hăy cố ăn một chút cho anh!
- Anh sợ gầy ư? Cô buột miệng nói Sợ em bỗng lăn ra chết như chị em chứ ǵ? Sợ em chết mất rồi, không c̣n cô em gái nào để lấp chỗ trống?
"Keng" một tiếng, chiếc nĩa trong tay anh rơi xuống bàn. Anh trố mắt ra nh́n cô, mắt anh lập tức trở nên đầy đau đớn và bi phẫn. Anh nh́n cô đăm đăm, nh́n thật lâu, thật sâu; hơi thở nặng nề phập phồng trong ngực, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau, hai nếp hằn sâu cắt dọc phía đầu mày, cắt rất sâu. Nỗi khổ đau kích thành cơn giận giữ trong anh, khiến anh không thể chịu đựng nữa, anh không kiềm chế được ḿnh, anh hổn hển, cố nén giọng nhỏ lại, từ trong lồng ngực tiếng anh bật lên:
- Đan Phong! Làm sao em có thể mở miệng nói ra những lời tàn nhẫn đến thế? Em nhất định phải làm khổ cả hai chúng ta ư? Em quyết không để cho chúng ta được vui vẻ ư? Nếu thật như vậy th́ hăy nói sớm cho anh biết, để anh biết là khó, mà tránh đi! Nếu t́nh cảm giữa anh và em lúc nào cũng phải vật vă dưới cái bóng ám ảnh của Bích Ḥe th́ anh thà lui bước, bỏ cuộc! Đan Phong! Em thông minh như thế, sao lại đi dày ṿ anh? Em ...
- Anh Giang Hoài! Cô bị kinh độngv́ cái cục diện do ḿnh tạo ra, cũng bật kêu lên. Cô đặt dao nĩa xuống, nh́n anh căng thẳng và khổ năo, nhất thời nên không biết thế nào. Đúng lúc đó, người đàn ông đeo kính gộng vàng đứng lên đi về phía họ, hiển nhiên là anh ta nhận ra Giang Hoài, anh ta cười thành tiếng và mạnh chân bước tiếp tới bàn của hai người. Đan Phong thấy vậy đưa tay đập đập vào Giang Hoài, nhắc anh có người nhận ra anh, họ đến chào anh ḱa.
Giang Hoài vẫn gườm gườm nh́n Đan Phong, hồi lâu mới uể oải quay ra. Nào ngờ cái người đeo kính nọ không không hề ngó đến anh mà đi thẳng đến chỗ Đan Phong, cười chúm chím, xum xoe cúi gập người, đưa tay bắt tay cô, miệng nói:
- Ha! Đă lâu không gặp! Hoá ra cô chưa rời khỏi Đài Bắc. Tôi nghe rất nhiều tin đồn đại, hóa ra đều là chuyện tầm phào! Vừa rồi cứ ngại ngùng chưa dám chào cô, cô thay đổi nhiều quá! Sao ... anh ta chợt ngưng lời, ngỡ ngàng mở to đôi mắt Cô không nhận ra tôi sao? Cô đă từng đặt cho tôi biệt danh là "Ếch gọng vàng". Có lần sinh nhật cô, tôi c̣n góp cho ...
Giang Hoài nhảy dựng lên, một tay đẩy phắt anh ta ra, mặt xanh rờn, miệng hung hăng thét:
- Thưa ông, ông nhận lầm người rồi!
Người kia đă hơi ngấm men rượu, bị Giang Hoài đẩy một cái khá mạnh, suưt nữa th́ ngă, cố gượng đứng lại cho vững xong bèn xắn tay áo, để lộ cơ bắp miệng ầm ầm thét lại:
- Sao lại đánh người ta? Muốn đánh nhau hả? Ta đă nhận ra mi rồi, cái bộ mặt mọt sách kia, mi cho là mi đẹp trai th́ ăn được người hả? Muốn đánh nhau th́ đánh nhau! Ta không thèm nói với mi, cái đồ khốn nạn! Đồ ba bị! Đồ thỏ đế ...
Giang Hoài đấm ngay một quả đấm làm người kia ngă đến tận quầy bar, làm đổ thêm mấy cái bàn nữa. Toàn bộ pḥng ăn nháo nhào, người kêu ré lên, người bỏ chạy, mấy người hầu bàn vội vă đến can ngăn. C̣n những người cùng bàn với người đeo kính gọng vàng th́ đều chạy tới, khua chân múa tay chuẩn bị nghênh chiến với Giang Hoài. "Ếch gọng vàng" đang nằm dưới đất cũng lên tiếng gầm gừ. Thấy t́nh thế bất lợi, Giang Hoài ném một tập tiền lên bàn, kéo Đan Phong ra khỏi nhà hàng. Những người kia vẫn c̣n chửi rủa thét la sau lưng họ. Ra đến cửa, gặp một cơn gió lạnh thổi và mặt, Đan Phong rùng ḿnh một cái, lúc này đầu óc cô mới b́nh tĩnh trở lại sau cơn bàng hoàng lộn xộn kia. Cô ngạc nhiên hỏi:
- Thế là thế nào hả anh?
- Thật xúi quẩy!Giang Hoài hầm hầm bực tức. Vớ ngay phải con ma men! Đă ra cửa gặp ma, biết trước thế này th́ chẳng đi ăn bít tết làm quá ǵ nữa!
Đan Phong lẳng lặng không nói ǵ, cô đang nhớ lại cử chỉ của người đeo kính gọng vàng, cái cách anh ta luôn để ư đến cô ngay từ lúc đầu. Giang Hoài vẫn c̣n bực bội, trên suốt quăng đường trở về nhà, anh cứ như ngậm tăm trong miệng, không hề nói lấy một câu. Cô đưa mắt nh́n trộm anh, anh chỉ cắm cúi lái xe, mặt vẫn tím lịm, lông mày cau lại, mắt long lên. Cô biết là anh không chỉ bực với con ma men nọ, mà c̣n bực với cả cô nữa, chỉ v́ câu nói tàn nhẫn của cô. Sự trầm mặc của anh làm cô bị ảnh hưởng, cô cũng ngồi ngậm tăm chẳng nói chẳng rằng.
Đă tới cổng ṭa nhà cô ở, họ cùng đi lên căn hộ của cô. Cô t́m ch́a khóa để mở cửa, anh đứng dựa bên cạnh, nh́n cô buồn bă. Cô mở cửa xong bỗng như chợt nghĩ ra điều ǵ, nói:
- Em biết rồi! Cái ông kia nhất dịnh là có biết chị Bích Ḥe, nên cứ tưởng em là chị ấy. Hai chị em em rất giống nhau mà! Đáng lẽ anh không nên đánh ông ta, mà nên hỏi cho rơ thôi! Có thể ông ta là bạn của chị Bích Ḥe!
- Bích Ḥe không có loại bạn đó! Anh nói chắc nịch, mắt gườm cô, không vui vẻ ǵ Sao chúng ta lại cứ nhất định nói tới Bích Ḥe?
- Chứ sao? Cô cũng nóng mắt lên, mặt đỏ bừng v́ kích động Chị ấy là chị của em, là người yêu của anh kia mà? Nếu anh sợ nói tới chị ấy, chắc hẳn là anh đă làm việc ǵ đó không xứng đáng với chị Bích Ḥe!
Anh lừ lừ nh́n cô mấy giây, rồi quay đầu đi, ném lại một câu lạnh lùng, rắn đanh:
- Tạm biệt!
Nói xong anh cũng chẳng quay đầu lại nữa, đi một mạch xuống cầu thang. Cô đứng dựa vào khung cửa, chỉ cảm thấy như trái im đang bị bóp chặt, cô muốn nói cái ǵ đó, muốn gọi anh lại, muốn xoay chuyển t́nh thế, muốn đuổi theo ... nhưng không được một việc ǵ hết. Dơi mắt nh́n theo bóng anh đă đi khuất ở nơi rẽ ngoặt của cầu thang, cô chạy xổ vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Chỉ có sự lạnh lẽo trong pḥng đón tiếp cô, đầy một buồng hiu quạnh đối mặt với cô, cô lê chân bước tới chỗ bàn giấy, gục đầu xuống bàn, tay chân rời ră buông ḿnh vào chiếc ghế ngay cạnh đó.
Bỗng cô nh́n thấy cái hộp giấy mà anh đem đến, món quà tặng đang được bóc dở dang vẫn c̣n ẩn giấu trong cái hộp bao gói rất cẩn thận. Cô chậm chạp đưa tay kéo hộp tới trước mặt, rồi cứ tẩn mẩn bóc một cách máy móc, đầu óc nghĩ đâu đâu. Thế rồi cô nh́n thấy một đôi chim nhạn đang âu yếm nhau trong tổ, tất cả đều làm bằng pha lê. Con nhạn mái nằm gọn trong ḷng tổ, con trống th́ đang dùng mỏ giúp con mái rỉa lông, trông có vẻ cực kỳ dịu dàng, ấm áp. Toàn bộ món đồ chơi trông hết sức tinh xảo, nó cứ lung linh, trong vắt dưới ánh đèn. Cô ngắm nghía đôi chim nhạn, ngắm măi, ngắm măi ... Cô cảm thấy trên má có cái ǵ ướt lạnh. Cô đưa tay lau má rồi đi thu nhặt vỏ bao hộp giấy. Chợt phát hiện ra trong hộp c̣n có một tấm thiếp, trên thiếp có viết một bài thơ nhỏ:
"Hỏi chim nhạn, sao em ưa phiêu lăng?
Hỏi chim nhạn, sao em cứ lượn bay?
Hỏi chim nhạn, em có ưng đậu lại?
Hỏi chim nhạn, em có muốn kết đôi?
Anh muốn lấy sự dịu dàng ấm áp,
Để xây thành tổ ấm cho em,
Nhưng lại e tổ anh nhỏ bé,
Không trở lên một cơi thiên đàng!
Anh những muốn cùng em bay măi,
Chở che em qua mưa gió băo bùng,
Nhưng lại sợ em bay thoát mất,
Để nỗi cô đơn cười gă si cuồng!"
Cô đọc măi, đọc đi đọc lại, bỗng th́nh ĺnh gục đầu xuống tấm thiếp, cô bật khóc lên, nước mắt làm nḥe hết ḍng chữ, biến nó thành một vệt mơ hồ.


Chương 9

Phong hai tay kê dưới gáy, nằm sóng soài trên giường, mắt lơ đăng nh́n ra cửa sổ, tâm tư phiêu diêu, thần hồn lăng đăng. Đêm đă khuya lơ khuya lắc rồi mà cô vẫn chưa ngủ được.
Trên chiếc tủ đầu giường, le lói một ngọn đèn nhỏ, chụp đèn màu xanh hồ thủy làm cho ánh đèn âm u, dịu nhẹ. Cô cứ đăm chiêu nh́n về phía cửa sổ, kính của mở toang, gió đêm thổi qua cửa làm lay động tấm rèm cửa mỏng manh. Tấm rèm trắng đó trông như hoa sóng vỗ lên băi cát, lại như mây trắng bồng bềnh, như tà áo phất phơ ... tà áo phất phơ ... Bích Ḥe đă gửi cho cô một tấm ảnh như thế, chị mặc một bộ quần áo bằng lụa sa trắng toát, đứng trước gió thổi tung tà áo, trông chị như một con chim lớn sắp sửa vỗ cánh bay lên. Bên dưới tấm ảnh, Bích Ḥe đă đề mấy ḍng chữ:
"Chắc chỉ có duyên làm trăng lặn,
Chẳng nên cùng bạn tiễn tà huy,
Lời gửi gió đông thôi dùng sức,
Chẳng cấm thổi bay".
"Lời gửi gió đông thôi dùng sức, chẳng cấm thổi bay!" Chị ấy muốn nói ǵ đây nhỉ? Chị đă tự biết mệnh chẳng được bền ư? Chị đă tự biết ḿnh yếu đến nỗi không ngăn được gió thổi bay ư? Thế c̣n "Chắc chỉ có duyên làm trăng lặn, chẳng nên cùng bạn tiễn tà huy" là có hàm ư ǵ? Một người con gái từng đắm ḿnh yêu đương nồng nhiệt, sao lại phải viết "chẳng nên cùng bạn tiễn tà huy"? Bích Ḥe, Bích Ḥe, chị đi th́ đă đi rồi, sao c̣n để lại nhiều nghi vấn như vậy? Tại sao lại ra đi một cách khó hiểu như vậy? Không minh không bạch, chẳng rơ chẳng rằng. Bích Ḥe, Bích Ḥe, chị ra đi có được thanh thản không? Chị ngủ có yên không? Chị đối với người con trai nọ Giang Hoài nói cho cùng ra, là thế nào đây? Là hận, là oán hay là yêu đến khắc cốt ghi xương? Bích Ḥe ơi Bích Ḥe ... cô lầm bầm kêu. Chị cứu em với! Chị thân yêu cửa em ơi! Tuy rằng âm dương đôi ngả, trời biển cách vời, nhưng chị vẫn gọi em từ bên kia đại dương trở về đây. Mà này, chị đă dẫn dắt em vào một cơn mơ, chị bảo em đi đâu về đâu trong cơn mơ này đây?
Cô lại nghĩ tới Giang Hoài tối hôm nay đă rũ áo đi khỏi, cứ thế mà đi, hầm hầm bỏ đi rồi! Đáng lẽ cô chẳng thèm để ư, nhưng không biết tại sao bụng dạ cô cứ ngấm ngầm đau đớn? Thần trí của cô cứ váng vất xây xẩm? Đan Phong ơi là Đan Phong, cô tự gọi tên ḿnh, mi lúc nào cũng mua dây buộc ḿnh, mi từ trước đến nay vẫn cứ hay mua dây buộc ḿnh mà.
Gió đă to hơn, rèm của bay tung trong gió. Cô vẫn tiếp tục đăm chiêu nh́n lên tấm rèm, nh́n đến phát mê muội, sững sờ cả người ... Mắt cô nḥe đi, đầu óc cô xây xẩm, thần trí cô dần lạc vào thế giới mộng áo hư vô. Sau đó cô ngủ thiếp đi.
- Đan Phong! Cô nghe có tiếng của một người con gái, rất dịu dàng, đang nhè nhẹ gọi tên cô, tiếng như gió thoảng Đan Phong! Đan Phong ...
- Chị là ai? Cô mơ màng hỏi, cố cựa ḿnh, cảm thấy như ḿnh đang nằm mơ, cô muốn tỉnh khỏi giấc mơ, mà cũng cố muốn tỉnh lại.
- Hăy nh́n chị! Giọng đó nói Đan Phong, em sẽ không thể nhận ra chị đâu, v́ em giống chị thế kia mà!
Cô định thần cố nh́n, thế là cô đă nh́n thấy! Bích Ḥe đang đứng đó với bộ áo quần lụa sa trắng, bồng bềnh, lăng đăng, nữa hư nữa thực ở bên củ sổ. Mặt chị thật trắng, mắt chị thật đen, mái tóc dài óng mượt cũng đang phớt phơ trong gió. Bên khóe môi của chị điểm một nụ cười thê lương buồn thảm; đáy mắt chị đầy vẻ quan tâm thương xót. Đúng rồi, đây là chị Bích Ḥe, chị ấy trông giống cô như hệt, không sai một ly nào! Chị đi tới phía cô, đứng cách giường cô vài bước, nh́n cô lặng lẻ, buồn thương, khổ ải, thiết tha.
- Chị ơi! Cô gọi và đưa tay định kéo vạt áo vừa như mây vừa như đôi cánh của chị, Nhưng không thể chạm vào được tới. Sự nôn nóng làm cô cuống quưt khẽ kêu Chị ơi! Có phải thật là chị không? Chị đă tới đó ư?
- Chị đây! Bích Ḥe trầm giọng, vẫn dứng đó như gần như xa, vẫn bồng bềnh như hư như thực Đan Phong, chị tới đây rồi. Chị phải nói với em một việc, hăy rời xa Giang Hoài! Hăy tránh đi! Hăy chạy trốn thật xa!
- Chị! Cô sợ hăi kêu lên Tại sao thế? Chị yêu anh ấy kia mà?
- Yêu tức là hủy diệt! Hăy nhớ lấy, Đan Phong ạ, yêu tức là hủy diệt!
- Hăy nói với em! Hăy nói thật rơ, anh ta đă hủy diệt chị phải không? Hủy diệt như thế nào?
- Anh ta đă trói buộc chị! Giọng Bích Ḥe nhỏ lại như nói thầm, thân h́nh chị như trôi dần ra phía của sổ và lẫn đi đâu mất Anh ta trói buộc chị! Khiến chị chết ngợp trong t́nh yêu của anh ấy! Chị nhắc lại một lần nữa Đan Phong ạ, t́nh yêu không phải là một cuộc chơi! Em sẽ phải trả giá bằng tính mạng của ḿnh đấy!
- Chị ơi! Cô cuống quưt gọi v́ đă không trông rơ bóng Bích Ḥe lắm Làm sao mà chị chết? Chị ơi!
- Chị đă thua cuộc rồi! Bích Ḥe thở dài thê thảm. Chị thua cuộc rồi!
- Thế nào là thua cuộc? Ư định chị nói ǵ?
- Đan Phong, em cũng đă bắt đầu đánh cuộc đấy! Hăy chú ư, em không thể thua cuộc như chị! Đan Phong, hăy trở lại nước Anh, trở lại Luân Đôn đi!
- Chị, chị muốn em đi?
- Hăy trở lại nước Anh! Hăy trở lại Luân Đôn đi! Bích Ḥe lặp lại và thiết tha giục giă, đi mau lên! Vẫn c̣n kịp!
- Chị ơi, em về đây là v́ chị mà! Cô gào lên.
- Vậy th́, hăy ra đi v́ chị đi! Đừng theo đuổi truy t́m sự thật nữa, hăy buông tha Giang Hoài! Buông anh ta ra!
- Chị bảo em trốn khỏi anh ta hay buông tha anh ta.
- Trốn khỏi anh ta! Mà cũng buông tha anh ta nữa!
- Nếu em đă đến lúc không trốn nổi mà cũng không tha nổi th́ sao?
- Đan ... Phong ... Bích Ḥe ngân dài tiếng gọi và cái bóng mờ của chị dần dần lui ra khỏi cửa, vừa lui xa vừa hát, giọng buồn buồn:
"Đèn tàn bấc tiếng ca cùng,
Ánh trăng tà mông lung,
Đêm đang lạnh, rèm sao chiếu, hương bay nồng.
Mơ về gác nhỏ, tụ tán vội vàng,
Hận chung t́nh, hận biệt ly, hận cả trùng phùng!"
- Chị ơi! Cô gọi to, nhảy đại từ trên giường xuống, tỉnh hẳn. Cô nh́n ra ngoài cửa sổ, một khung đầy ánh trăng nghiêng, đầy gió, nào đâu có bóng Bích Ḥe? Nào đâu có bóng áo trắng? Gió đang hiu hắt, lá màn lay động cả căn pḥng tĩnh mịch, cả căn pḥng lai láng ánh trăng. Cô dần mang máng tự hiểu ra: Tất cả chỉ là một giấc mơ!
Tại sao lại nằm mơ thấy điều đó nhỉ? Tại sao? Chỉ v́ "ngày nghĩ ǵ, đêm mơ nấy" hay sao?
Cô lấy tay rũ rũ tóc, đầy đầu mồ hôi lạnh, chân tay ră rời, chỉ thấy tim đập th́nh thịch, toàn thân chẳng c̣n chút hơi sức. Cô ṃ mẫm đi tới cửa sổ c̣n để ngỏ. Gió lạnh thổi thẳng vào mặt. Áo quần mỏng manh nên cô bất giác rùng ḿnh liền mấy cái. Trong ḷng láng máng nhớ lại mấy câu trên tấm ảnh cửa chị Bích Ḥe: "Chắc chỉ có duyên làm trăng lặn, chẳng nên cùng bạn tiễn tà huy. Lời gửi gió đông thôi dùng sức, chẳng cấm thổi bay!". Trong khoảnh khắc cô lại xốn xang trong dạ. Ngẩng đầu lên, trăng sáng chảy tràn trên nước. Cô đứng tựa bên song, mỗi lời lẽ, mỗi đường nét của Bích Ḥe trong giấc mộng đều rành rành trướt mắt. Cô nhớ đến dáng vẻ của người chị, nhớ lại những câu chị nói, nhất là bài hát buồn cuối cùng của chị:
"Mơ về gác nhỏ, tụ tán vội vàng
Hận chung t́nh, hận biệt ly, hận cả trùng phùng!"
Cô ngẫm nghĩ về ư nghĩa lời ca, ḷng mỗi lúc một rầu rĩ, mỗi lúc một hoang mang, hốt hoảng, đớn đau. Thực ư? Mộng ư? Bích Ḥe đă đến thực sao? Hồn phách đă trở về sao? Phải chăng là chị niệm t́nh đứa em gái khốn khổ mà muốn đưa cho nó một chiếc gậy pḥng thân! Trốn khỏi anh ta? Buông tha anh ta? Trở lại nước Anh đi! Trở lại Luân Đôn đi! T́nh yêu là ǵ nhỉ? Một tṛ đánh cuộc? Để rồi "hận chung t́nh, hận biệt ly, hận cả trùng phùng!"Ḷng cô như nhức nhối, hơi thở phập phồng trong ngực như có mớ lửa mà toàn thân lại đẫm mồ hôi lạnh. Đúng rồi! Đi đi! Hăy trở lại nước Anh, trở lại Luân Đôn! Trốn khỏi anh ta! Buông tha anh ta! Rời xa anh ta! Trong óc cô ồn ă tiếng gào thét, thét gào đến muốn nứt toác ra. Chạy xô tới chỗ tủ rượu, cô tự rót cho ḿnh một ly whishky lớn.
Cô uống liền mấy ngụm, ngọn lửa trong ngực vẫn rừng rực cháy, cô thấy bức bối không chịu nổi, liền mở tung các cửa sổ đằng trước đằng sau cho lộng gió trong nhà, có thể cô mới thấy dịu mát đi một chút. Uống cạn một ly whishky, cô lại rót ly khác, chất rượu kích thích thần kinh cô, cô cứ nghĩ đi nghĩ lại măi về cái câu hát " hận t́nh chung, hận biệt ly, hận cả trùng phùng!" thật không c̣n biết xác ở đâu, hồn ở đâu nữa. Cô uống từng ngụm rượu lớn, nước mắt dâng lên đầy mi lúc nào không biết mà cũng rơi vào ly rượu lặng lẽ lúc nào chẳng hay.
Tiếng chuông điện thoại chợt réo lên. Trong đêm yên tĩnh khuya khoắt thế này, tiếng chuông làm cô giật nảy ḿnh, nhức cả tai. Cô đi tới ngồi xuống ghế xôpha, cầm máy lên nghe.
- Alô? Một tay cô cầm máy nghe, một tay cầm ly rượu, tâm trí hốt hoảng nói Anh t́m ai?
- Đan Phong! Giọng Giang Hoài lập tức vang vọng tới Anh có đánh thứ em không đấy? Anh chẳng có cách nào, anh không ngủ được, anh không thể không gọi điện cho em! Đan Phong, em có nghe không đấy?
- Em đang nghe Cô kê cổ tay lên tay vịn của chiếc ghế, áp ống nghe vào tai rồi lại uống thêm một ngụm rượu, giọng nói hơi nḥe Em đang nghe đây, anh nói đi!
Anh có vẻ chần chừ một lát.
- Em đang làm ǵ vậy? Anh hỏi.
- Em đang nghe điện thoại! Cô trả lời.
Anh trầm mặc trong khoảnh khắc.
- Đan Phong! Cuối cùng anh đă mở lời Anh gọi cho em chỉ để xin lỗi em. Xin lỗi em, Đan Phong, tối hôm nay anh rất thất thường, rất mất phong độ, anh đă tỏ ra xấu xa! Xin em tha thứ cho anh!
- Em sẽ tha thứ cho anh! Cô thẳng thắn nói Em nhất định tha thứ cho anh! Với lại dù sao em cũng trở lại nước Anh.
- Cái ǵ? Anh kêu to v́ kinh ngạc Em nói cái ǵ?
- Em trở lại nước Anh Cô nói dứt khoát và cay đắng, cổ họng bỗng cứng ngắc, nước mắt lại trào lên lưng tṛng. Em đă làm rối tung mọi việc lên rồi, v́ vậy, ngày mai em sẽ đi! Em dẽ trốn khỏi anh, em cũng sẽ buông anh ra! Em không truy cứu bất cứ điều ǵ nữa, em trở lại nước Anh đây. Con chim nhạn đến từ phương nào, th́ lại trở về phương ấy, em sẽ không phiền nhiễu anh nữa, em trở lại nước Anh! Ngày mai em sẽ đi ...
- Đan Phong! Anh vội thét lên Em làm sao thế? Em đang nói ǵ vậy? Thôi được! Anh sẽ đến thăm em ngay bây giờ! Chúng ta trực tiếp nói chuyện! Em đợi anh! Mười phút nữa anh sẽ đến nơi!
- Không, không!Em không muốn gặp anh! Cô nói mà nước mắt ràn rụa. Cô không tài nào điều khiển được tiếng nói của ḿnh, cái cục nghẹn trong họng như đă nở to ra, giọng cô nghẹn ngào mà run rẩy. Em không muốn gặp anh, em tha cho anh! Nếu không th́ sẽ không kịp nữa! Em sẽ sợ hăi trước sự thực mà em t́m ra! Em đi, ngày mai là đi luôn.
- Đan Phong! Giọng anh đầy nôn nóng và kinh hoàng, anh khàn giọng khẽ gầm Em không được khóc! Anh sẽ đến ngay!
- Em chưa hề khóc, anh thật là vớ vẫn! Cô nói, nhưng đối phương đă dập bỏ máy. Cô giơ ống nghe lên, ngơ ngẩn nh́n đến mấy phút liền, rồi lẩm bẩm những ǵ không rơ, cuối cùng mới đặt máy trở về chỗ cũ.
Vừa đứng lên, cô phát hiện ra ly rượu của ḿnh đă cạn. Cô lại đến chỗ tủ rượu, rót một ly nữa mang ra đứng tựa vào cửa sổ, bần thần nh́n vầng trăng tṛn vành vạnh ngoài trời. Rất lâu, rất lâu cô mới giơ ly về phía mặt trăng lẩm bẩm đọc:
- Trong hoa rượu một hồ, mỗi ḿnh, ai thân thiết. Giơ chén rượu mời trăng, bóng nữa là ba bạn. Trăng th́ không uống, bóng th́ vẫn bên ta. Tạm cùng trăng với bóng, uống cho kịp ngày xuân. Ta ca trăng vần vũ, ta múa bóng lung lay ...
Tiếng chuông gọi cửa cắt ngang bài thơ cô đang đọc, cô nghiêng tai lắng nghe, đôi mày chau lại, cô đă quên mất câu thơ cuối rồi. Tiếng chuông càng vội vă, gay gắt vang lên: tính tang, tính tang ... làm như muốn vỡ nát cả trời đêm.
Cô cầm ly rượi, nhăn nhó đi ra cửa, mở ra. Giang Hoài nhào ngay vào, cô lùi lại hai
bước, ngạc nhiên trợn mắt nh́n anh:
- Em đă bảo anh không cần phải đến!
Anh đóng cửa pḥng lại, nh́n cô. Mặt anh xanh tái, mắt đầy vẻ lo âu và đau khổ. Cô tiếp tục lui về phía sau, anh đưa tay kéo giật lấy cô, v́ cô sắp sửa bị chiếc ghế xôpha chặn ngă. Cô đứng chững lại, chớp chớp mắt, nh́n anh.
- Anh đến làm ǵ? Cô hỏi.
- Đan Phong! Anh kêu lên đau đớn, nhíu chặt lông mày, nh́n quanh gian pḥng Sao trong pḥng mà lại lạnh ngắt như trong hầm nước đá thế này? Sao em lại mở tất cả cửa sổ ra như vậy? Em đang làm ǵ? Em đă uống rượu say rồi à?
- Em không say, em chỉ thấy nóng ghê gớm!
Anh đẩy cô đến bên chiếc ghế, ấn cô ngồi xuống, cô không dừng được, đành phải ngồi xuống, dựa lưng vào ghế một cách thụ động, và cũng nh́n anh một cách thụ động. Anh tước ly rượu trong tay cô, cô không cựa quậy, chịu để mất ly rượu đó. Rồi anh xông tới các khung cửa sổ, đóng chặt tất cả. Khi anh đóng đến cái cửa sổ đối diện với giường ngủ của cô, th́ cô không chịu nổi nữa, la lên:
- Đừng đóng cái cửa đó! Cứ để mở như vậy!
Anh quay lại nh́n cô.
- Có gió rồi Anh dịu giọng Em sẽ bị lạnh mất!
- Không cho phép anh đóng cái cửa ấy! Cô cố chấp gào lên Chị Bích Ḥe vừa đi qua đó!
- Em nói cái ǵ? Anh kinh ngạc hỏi.
- Chị Bích Ḥe vừa đến thăm em, cô nh́n cái cửa sổ nói như đang nằm mơ chị ấy đi vào qua cái cửa sổ đó, chị ấy mặc bộ quần áo lụa sa trắng, chị ấy bảo em phải trở lại nước Anh, phải lập tức trở lại đó! Chị ấy đă nói chuyện với em rất nhiều, lại c̣n hát cho em một bài hát, trong đó có câu "Hận t́nh chung, hận biệt ly, hạân cả trùng phùng!". Chị hát rồi, bay qua cửa sổ đó mà đi mất. Anh không thể đóng cái sửa sổ đó, nhỡ đấu chị ấy quay lại!
Anh chăm chú quan sát cô mấy giây, rồi bước tới đặt tay lên trán cô, bàn tay anh rộng răi, mát lạnh thật dễ chịu, cô kêu khe khẽ một tiếng rồi khép mắt lại:
- Em mệt quá đi mất cô nhỏ giọng nói.
Anh qú xuống bên ghế xôpha, đưa tay nâng cằm cô lên, một tay đạt vào cổ, vào gáy cô xem xét. Rồi lập tức anh kéo cô vào ḷng, để đầu cô tựa lên vai ḿnh, má anh kề bên mái tóc cô, anh nói khàn khàn, khe khẽ vào tai cô rất thương cảm:
- Đúng là em không say đâu, em ốm rồi! ít nhất là cũng sốt đến ba mươi chín độ! Thảo nào mà em quên cả ăn cơm tối, thảo nào mà em nói năng chẳng ra đầu ra cuối cả! Ngày nào em cũng lang thang khắp chốn mà, em có phải là sắt rèn đâu, em ốm rồi!
Anh bế xốc cô lên, cô mệt mỏi rũ ra trên tay anh, hai má anh nóng như lửa, hai mắt đỏ khé.
- Em không ốm Cô nói rành rọt Chị Bích Ḥe vừa tới xong.
Anh bế cô tới bên giường, đặt cô vào đó, hỏi:
- Trong nhà em có thuốc Aspirin không?
Cô bừng bừng tức giận, ngồi bật dậy, hung hăng nói:
- Em không ốm ǵ hết! Em nói cho anh biết, chị Bích Ḥe vừa đến đây đấy.
Anh nắm lấy cả hai tay cô, ấp chặt chúng vào cả trong tay ḿnh và ngồi xuống mép giường. Anh nh́n cô một cách khổ năo, ḷng bất an mà vẫn nhẫn nại.
- Thôi được, anh cắn răng rơ ràng là em nhất định không chịu bỏ qua vấn đề này. Quan hệ giữa chúng ta, ngay từ đầu đă có Bích Ḥe dẫn đường chỉ lối, cô ấy vẫn đứng trong cơi u minh mà đạo diễn tất cả. Anh hiểu ra rồi, anh không có cách nào trốn tránh khỏi cô ấy. Vậy th́, hăy để chúng ta nói chuyện Bích Ḥe nào! Tối nay cô ấy đă tới? Hả? Em đă gặp cô ấy?
- Đúng vậy! Cô khẳng định Chị ấy mặc bộ quần áo lụa sa trắng, hát môt bài hát rất buồn thảm, chị ấy bảo em phải tránh khỏi anh!
- Tránh khỏi anh! Tại sao nào? Anh nhẫn nại và dịu dàng hỏi.
- Em không biết! Anh nói đi! Anh rất là nguy hiểm phải không? Anh đáng sợ lắm phải không? T́nh yêu của chúng ta có thể cướp đi tính mạng một người kia à? Anh hăy nói với em!
Anh bị chấn động rất mạnh, mở to mắt nh́n cô, lặng im không mở miệng.
- Anh hăy nói với em! Cô gào lên Đừng có lừa dối em nữa, đừng có hoa ngôn sáo ngữ với em. Chị Bích Ḥe làm sao mà chết? Anh nói đi! Nói cho em biết! Bệnh tim hả? có thật bệnh tim không?
Mặt anh xạm đi, con ngươi mắt sáng xanh lên, anh mím chặt môi, nét mặt đầy vẻ u uất và mâu thuẫn.
- Hăy nói cho em! Cô gào to hơn Nói thật đi! Chị ấy đă bệnh tim quỷ quái ǵ? Thầy thuốc nào chẩn đoán cho chị ấy? tại sao chị ấy lại bị mắc bệnh tim?
Ánh mắt dữ dằn, giọng nói riết nóng đó của cô khiến cho anh không thể né tránh được nữa. Anh cứ phải gắng gượng một cách khổ sở, day dứt đấu tranh với một cái ǵ không nắm bắt được. Cuối cùng anh lên tiếng với một giọng khàn khàn. lạ lùng:
- Em bắt đầu nghi ngờ từ bao giờ?
- Anh không phải hỏi! Cô vẫn tiếp tục gay gắt, chỉ cần cho em biết, tại sao chị ấy chết? Chết như thếnào? Từ trước chưa bao giờ chị bị mắc bệnh tim hết, chị ấy khỏe mạnh giống như em! Chị ấy không thể chết v́ bệnh tim. Anh c̣n định tiếp tục lừa dối em? Anh vẫn không chịu nói thật? Chị ấy chết như thế nào đây?
Anh trân trân nh́n cô, mặt anh càng xạm đi, mắt anh càng sâu thẳm hơn. Anh đưa lưỡi liếm đôi môi khô rang rồi như vận dụng hết sinh lực trong toàn thân, anh bật ra mấy tiếng:

 
- Cô ấy tự sát!
Trong khoảnh khắc, cô không c̣n một chút sức lực nào, đổ vật xuống gối, cô nghe thấy tiếng nói của ḿnh đột nhiên trở lên yếu ớt, bất lực và thương cảm.
- Vậy là, những cảnh đồn đại đều đúng cả? Đúng là chị ấy đă tự sát mà chết ư? Chị ấy ... cô bỗng nhiên thét lên tại sao lại phải tự sát?
Anh nín thinh.
- Tại sao? cô dằn giọng hỏi.
- C̣n tại sao được nữa? Tiếng anh như tiếng vang từ khe sâu dội lại, nghe xa xôi, rền rĩ, âm u Giữa hai người xảy ra một chút bất đồng nhỏ, anh không biết tính cô ấy lại cứng rắn đến như thế, bọn anh ... căi nhau một hồi, thế là cô ấy liền uống thuốc ngủ. Khi anh phát hiện ra th́ ... đă quá muộn rồi.
- Một chút bất đồng? Cô hỏi, bên môi hiện lên một cái cười lạnh lẽo Bất đồng ǵ vậy? Ví như ... anh có một bạn gái khác?
Anh lại một lần chấn động cả người.
- Không! Anh bật lên tiếng chống đỡ, không cả nghĩ ngợi, trông anh như một con thú bị trúng đạn, đang giảy chết Không, xin em đừng hỏi nữa! Đan Phong, xin em đừng hỏi nữa! Đă qua đi cả rồi, em hăy để cho nó qua đi!
- Không được! Cô ngóc đầu lên khỏi gối, nửa nằm nửa ngồi trên giường, mắt nh́n anh chắm chặp, hỏi một cách kiên định và mạnh mẽ như dao chém Anh phải nói ra, hai người đă xảy ra xích mích ǵ? Xích mích ǵ đến nỗi phải lấy cả tính, mạng ra để mà dằn hắt, dày ṿ nhau? Anh nói đi! Anh nói đi! Xích mích cái ǵ vậy? cái ǵ vậy?
Anh quay đi, không nh́n cô nữa. Giọng anh càng khàn đặc, kích động, run rẩy.
- Được, anh nói đây! Bỗng nhiên anh tỏ ra ngang ngạnh thật liều lĩnh và nói thật nhanh V́ một cô gái, Bích Ḥe cho rằng anh đă thay ḷng đổi dạ!
- Thế cô gái kia đâu? Cô tiếp tục truy hỏi.
- Lấy chồng rồi! Anh quát lên Lấy một người khác rồi em vừa ư chưa?
- Vừa ư? Tất nhiên là em vừa ư! Cô cười khẩy, hóa ra cái cô đó cũng không cần anh nữa! Hóa ra là anh cũng thất t́nh như vậy? Hóa ra ... phụ t́nh người, ắt người phụ!
Anh cắn chặt răng, sợi gân xanh trên trán nổi lên, hơi thở dồn dập, mắt vằn lên những tia đỏ. Anh không nh́n cô, tia mắt anh nh́n lại nơi cây đèn đầu giường. Trong ánh đèn, sắc mặt anh xám như đá ốp tường, môi anh không một chút màu máu, mắt anh tối sầm, mờ đục hẳn đi.
Cô giằng tay ḿnh ra khỏi đôi bàn tay rộng lớn của anh, đưa cánh tay bá vào cổ tay anh, khẽ thở dài nói giọng khàn khàn:
- Làm sao mà anh phải giấu em, làm sao mà anh phải lừa dối em? Nếu mà ngay từ đầu anh nói ngay cho em biết sự thật, th́ đỡ cho em biết bao, để em khỏi phải ṃ kim đáy biển Cô nhẹ nhàng, dịu dàng kéo anh tới gần ḿnh, ngọt ngào, lại đây nào!
Anh quay lại nh́n cô, như bị thôi miên, đôi má sốt nóng của cô đỏ lựng như quả táo tây
chín nục, đôi môi bị cơn sốt làm cho khô cong nhưng lại đỏ chót lên như quả mâm xôi chín, đôi mắt sáng rừng rực. Trong mắt cô không có hận thù, không có trách móc, không oán than, chỉ có cái ǵ đó như tiếc nuối, cảm khái. Anh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng vừa buồn bă, nói một cách dè chừng:
- Em không hận anh ư?
- Lại đây nào! Cô th́ thào, trên môi nở nụ cười dịu nhẹ, ấm áp và hơi đáng thương, cô vẫn kéo anh vào.
Anh cúi xuống, tim như ngừng đập v́ cảm kích, anh vừa chạm vào đôi môi sốt nóng của cô, th́ bỗng cô bật người lên, dùng hết sức lực cua ḿnh, thẳng cánh giáng cho anh một cái bạt tai tóe lửa. Cô nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn muôn phần, kẽ mắt như muốn nứt ra cô nói:
- Anh vừa gạt chị tôi c̣n chưa đủ hay sao, mà định c̣n lừa gạt thêm tôi nữa? Anh tưởng tôi cũng như chị Bích Ḥe, không thoát khỏi bàn tay ma quỷ của anh sao? Anh đùa giỡn tôi cũng như trước đây đùa giỡn chị Bích Ḥe chứ ǵ? Anh cho rằng anh là cái ǵ, anh là công tử công tôn, anh là t́nh nhân của khắp mọi người, anh là ... Anh, anh, anh giấu tôi làm tôi phải khổ sở bao nhiêu! Anh ... anh là đồ ... anh là đồ ... Toàn thân cô rung lên, tay, tay lạnh như băng, thở hổn hển, vật vă hét lên Anh là đồ ma quỷ, anh là đồ cầm thú đội lốt người! Gào thét xong, cô không ngồi được vững nữa, cả người như là bị rơi vào một vạc dầu sôi, lại bị rơi vào một hầm nước đá. Dưới sức ép của cái nóng và cái lạnh đến ghê người, cô đột nhiên đổ xuống, đột nhiên mất hết tri giác.
Cơ hồ như là đă trải qua thời gian dài dặc hàng trăm, hàng ngàn năm; tựa như một ngọn núi lửa bùng lên phun trào dữ dội và tắt nguội, như núi băng nứt vỡ vừa đông kết trở lại ... cô nóng từng cơn, lạnh từng cơn, cuối cùng đă tỉnh hẳn.
Mở mắt ra, cô cảm thấy trên trán có một túi nước đá, xung quanh yên lạêng như tờ. Đưa mắt nh́n quanh căn pḥng, không biết trời mới về chiều hay hoàng hôn, ánh mặt trời nhuộm hồng qua khung cánh cửa. Cô khẽ cựa ḿnh, cảm thấy như có người lập tức chặn tay lên túi nước đá cho nó khỏi tu