|
Khi Thái Tuấn bước vào văn pḥng và mới ngồi xuống ghế th́ cô
thư kư đă xuất hiện và nói với chàng:
- Thưa ông, vị phó giám đốc phụ trách về quảng cáo muốn gặp ông.
Câu nói này của cô thư kư làm Thái Tuấn cảm thấy bất ngờ. Chàng
nh́n cô và hỏi lại:
- Cô nói là ai muốn gặp tôi?
- Dạ... vị phó giám đốc phụ trách về quảng cáo - Cô thư kư ngập
ngừng đáp.
- Ai đề nghị vị phó giám đốc này?
Chàng vừa hỏi vừa cau mày v́ trong ḷng rất bực. Là giám đốc của
một công ty mà chưa được sự đồng ư của chàng, một nhân viên mới
đă xuất hiện và ngồi vào một cương vị quan trọng như vậy.
- Dạ, chính ngài chủ tịch, phụ thân của giám đốc đă đề cử. Ông
c̣n nói vị phó giám đốc này rất có bản lĩnh - Cô thư kư vội đáp,
muốn xoa tan nỗi bực bội của giám đốc ḿnh.
- Cha tôi ư? - Thái Tuấn thốt lên bằng giọng đầy bất ngờ.
Thực ra, ông Thế Bảo, cha của Thái Tuấn, đă giao lại toàn bộ sự
nghiệp đồ sộ của ông cho con trai, chức vị chủ tịch của ông chỉ
là một chức vị chiếu lệ chứ bao lâu nay ông Thế Bảo hầu như đă
rút ra khỏi thương trường để an hưởng tuổi già. Tuy vậy, ảnh
hưởng của ông c̣n rất mạnh mẽ nên việc ông giới thiệu vị phó
giám đốc mới này,Thái Tuấn dù muốn dù không cũng phải tuân theo.
- Trong lúc tôi nghỉ phép, cha tôi đă đến công ty à? - Chàng
hỏi, ngước nh́n cô thư kư.
- Thưa ông, ngài chủ tịch điện thoại và cho người mang thư tay
đến.
Thái Tuấn gơ nhẹ đầu bút xuống bàn. Nếu được cha chàng tận t́nh
giới thiệu như thế th́ vị phó giàm đốc này không phải là tay vừa
bởi đă lâu lắm rồi, ông Thế Bảo hoàn toàn không can thiệp vào
công việc của công ty. Thái Tuấn nghĩ ngợi một lúc rồi bảo thư
kư của ḿnh:
- Thôi được, cho ông ta vào ! Tôi cũng rất muốn gặp ông ta.
- Thưa không phải "ông" mà là "cô" ạ ! - Cô thư kư vừa nói
vừa tủm tỉm cười.
Câu trả lời của cô ta làm Thái Tuấn bất ngờ lần nữa. "Cô" ư?
Như thế người này c̣n rất trẻ ! Thế th́ tại sao cha chàng lại đề
cử cô ta vào một chức vụ quan trọng như thế?
- Cho cô ta vào đi ! - Thái Tuấn ra lệnh cho cô thư kư.
Cô thư kư lập tức lui ra và một lát sau, một cô gái trẻ xuất
hiện. Bề ngoài của cô gái này làm cho Thái Tuấn hoàn toàn kinh
ngạc. Chàng nghĩ trong đầu đây phải là một cô gái diện mạo
nghiêm khắc, khô khan, một nét kinh điển của những phụ nữ làm
thương mại. Nhưng con gái trước mặt chàng hoàn toàn không phải
thế. Trong bộ vest màu trắng và mái tóc búi cao, trông cô rất
thượng lưu và sang cả. Gương mặt cũng đẹp một cách đặc biệt.
Dưới hai hàng lông mày đậm là một đôi mắt to đen, trong sáng và
thông minh. Mũi cô thẳng và thanh tú, làn môi thắm nhuận không
hề tô son mà vẫn ngọt ngào, xinh tươi như một đóa anh đào.
- Xin chào ông giám đốc. Tôi là Phương Vy, mới đến công ty làm
việc được một tuần nay.
Giọng nói cô cất lên, trong trẻo như tiếng oanh vàng. Thái Tuấn
hoàn toàn bất ngờ trước vị phó giám đốc này. Trông gương mặt của
cô ta, Thái Tuấn đoán cô ta khoảng chừng hai mươi mấy tuổi là
cùng.
- Nghe nói cha tôi đă đích thân giới thiệu cô? - Chàng hỏi, cố
dấu vẻ thán phục của ḿnh bằng giọng nói nghiêm nghị.
- Thưa vâng, tôi có một lá thư giới thiệu gởi đến ngài chủ tịch
công ty - Cô gái b́nh thản trả lời.
- Và không cần nh́n thấy cô là cha tôi đă nhận lời ngay. Bức thư
ấy của ai mà lại có ảnh hưởng mạnh mẽ đến như vậy?
- Đó là bức thư của người giám hộ tôi.
Cô gái đáp một cách b́nh tĩnh như hoàn toàn tự tin vào khả năng
của ḿnh. Thái Tuấn liếc nhanh xuống tập hồ sơ để sẵn trên bàn,
tất cả mọi chi tiết của cô gái này đều nằm trong đó. Cô ta mới
hai mươi lăm tuổi mà đă tốt nghiệp MBA ngành quản trị thương mại
của đại học Havard. Người con gái này sau khi tốt nghiệp đă đến
đây nhận việc và khuyết điểm duy nhất mà chàng t́m thấy từ cô ta
là cô ta có thể chưa có kinh nghiệm trong việc làm v́ đây là
công việc đầu tiên mà cô ta nhận sau khi ra trường. Thái Tuấn
nh́n lại hồ sơ lần nữa, từ tŕnh độ cho đến bề ngoài, cô ta hoàn
toàn sắc sảo.
Nhưng đây là lần đầu tiên chàng thấy phật ḷng về cha. Lẽ ra đợi
chàng nghỉ phép xong, bàn với chàng một tiếng trước khi nhận cô
gái này th́ cũng đâu có muộn. Nhưng thôi, chuyện đă rồi có trách
cũng bằng thừa.
Thái Tuấn ngước nh́n cô gái và cố t́nh bắt bẻ cô ta:
- Theo tôi biết th́ cô chưa hề làm qua công ty nào !
- Vâng, v́ tôi mới ra trường. Nhưng phương cách học tập tại Hoa
Kỳ rất thực tiễn, nghĩa là sinh viên khi đang học cũng đă có
thời gian thực tập nên tôi tự tin là ḿnh sẽ đảm trách được
những công việc mà công ty giao phó.
Cô ta ăn nói dạn dĩ, đối đáp lưu loát khiến Thái Tuấn muốn bắt
bẻ một chút cũng không được. Chàng khẽ gật gù và thầm nghĩ một
cô gái thế này có ǵ để chàng phải phật ḷng nữa chứ. Nhưng thái
độ quá tự tin của cô gái khiến chàng hơi thấy khó chịu. Theo sự
nhận xét của chàng th́ đây là một người có tài nhưng bướng bỉnh.
Tuy nhiên đó chỉ là ước đoán của chàng. Phải đợi xem cách làm
việc của cô nàng ra sao th́ mới có thể kết luận được.
- Rất vui khi cô đến làm việc tại công ty - Lúc này chàng mới
đứng lên và đưa tay bắt tay nàng - Pḥng làm việc của cô đă được
sắp xếp rồi chứ? Có đầy đủ tiện nghi không?
- Không thua ǵ New York ! - Cô gái nhoẻn miệng cười trả lời. Nụ
cười rất xinh khiến những ǵ chàng nghĩ không tốt về cô ta đột
nhiên tan biến hết. Vẫn giữ nụ cười, cô gái nh́n chàng và nói
tiếp - Pḥng làm việc thật sáng sủa, hai mặt nh́n ra biển, tôi
rất thích khung cảnh đó !
Thái Tuấn cười đáp lại:
- Mong là mọi thứ làm cô vừa ḷng, dù sao th́ ở New York cô cũng
đă quen với những tiện nghi tối ưu rồi.
- Nhưng tôi sinh ra ở Đài Loan... - Cô gái nói -... tiện nghi và
khung cảnh nơi đây cũng không thua ǵ New York.
Sự mềm mỏng của cô làm Thái Tuấn hài ḷng. Ít ra cũng phải biết
nhún nhường như vậy. Chàng khẽ bảo:
- Mong là chúng ta sẽ làm việc với nhau một cách tốt đẹp.
- Tôi tin là như vậy !
Cô ta trả lời rồi chào chàng, bước ra ngoài,nhưng những ấn tượng
mà cô để lại h́nh như vẫn được giữ nguyên trong căn pḥng làm
việc của chàng. "Một cô gái độc đáo nhưng cũng khá cứng đầu !", chàng tự nghĩ. Nhưng nữ giới bây giờ là như vậy. Họ có khuynh
hướng muốn b́nh đẳng với đàn ông, nhất là những cô du học ở nước
ngoại quốc về. Sau buổi cơm trưa, Thái Tuấn gọi điện thoại cho
cha, trong ḷng vẫn c̣n ấm ức về việc cha chàng không cần biết ư
kiến của chàng đă nhận cô gái này vào làm việc. Bên đầu dây kia,
giọng ông Thế Bảo có vẻ hứng khởi:
- Đă nghỉ phép trở về rồi đấy à? Thế nào? Con thấy người phó
giám đốc mà cha chọn ra sao? Con hài ḷng chứ?
- Vâng, xem qua hồ sơ của cô ta th́ chẳng có ǵ để không hài
ḷng cả. Nhưng tại sao cha biết cô ta vậy?
- Cha biết cô ta qua sự giới thiệu của một người bạn, một vị
luật sư mà trước kia cha có làm ăn qua với ông ta tại New York.
Ông ta là người giám hộ của cô gái này. Con thấy đấy, cô ta trẻ
tuổi, tài cao, ba nghĩ là cô ta sẽ giúp cho con được nhiều thứ.
- Nhưng cha chưa gặp qua cô ta lần nào mà?
- Có hề ǵ ! Những ai mà vị luật sư này giới thiệu đều ưu tú cả.
Ông ta là một người có thế lực ở thị trường chứng khoán New
York. Nhưng mà cha hỏi thật nhé, cô ấy có ǵ làm con phật ḷng
à?
- Không có, nhưng mà...
- Nhưng mà con phiền v́ cha đă chọn cô ta mà không thông qua ư
kiến của con phải không? Ồ, con chấp nhất chuyện đó làm ǵ, chỉ
cần người mà cha giới thiệu cho con làm được việc là xem như tốt
đẹp rồi. Thôi nhé, bây giờ cha phải ra ngoài v́ có hẹn đánh golf
với mấy người bạn. Làm việc vui vẻ nhé, con trai cưng của ba !
Nói xong ông gác máy !
Thái Tuấn không bao giờ giận cha lâu được. Giọng nói ngọt ngào
của ông, thái độ mềm mỏng nhưng cả quyết của ông, quyết định
nhanh nhẹn và dứt khoát nhưng không bao giờ sai lầm là những ǵ
đă giúp ông thành công trong chốn thương trường. Chàng đă học
được từ ông những điều đó nhưng để đạt được đẳng cấp của ông,
của một nhà doanh nghiệp mà tiếng tăm lừng lẫy, chàng c̣n phải
cố gắng rất nhiều.
Công ty mà ông Thế Bảo để lại cho con trai là một công ty đồ sộ
và càng lúc càng phát triển tại Đài Loan. Từ lúc tốt nghiệp
ngành thương mại từ nước ngoài về, Thái Tuấn đă chính thức thừa
kế công ty này. Chàng đă ở cương vị giám đốc mười lăm năm nay,
một khoảng thời gian khá dài và từ một chàng sinh viên trẻ tuổi,
Thái Tuấn đă trở thành một người đàn ông đứng tuổi thành đạt.
Năm nay đă trên bốn mươi nhưng Thái Tuấn trẻ hơn tuổi của ḿnh
rất nhiều. Tuy thành công trên thương trường nhưng về phương
diện t́nh cảm, Thái Tuấn vẫn có nhiều lận đận. Vợ của Thái Tuấn
đă qua đời từ lâu v́ một cơn bạo bệnh, để lại cho chàng hai đứa
con, một trai và một gái. Cả hai đều đang học đại học, hiếu thảo
với cha nhưng cũng gây cho Thái Tuấn không ít phiền muộn và rắc
rối khi chúng nhất định không chấp nhận Thục Lan, người đàn bà
mà chàng muốn tục huyền. Và điều này bắt nguồn từ một câu chuyện
khá dài. Thật ra, Cẩm Loan, người mà Thái Tuấn cưới làm vợ trước
đây, không phải do chàng chọn lựa mà do sự sắp đặt của gia đ́nh.
Thái Tuấn, Cẩm Loan và Thục Lan là bạn học cùng lớp với nhau từ
thời trung học. Cả ba đều xuất thân từ những gia đ́nh giàu có.
Lúc đó Thái Tuấn được biết đến như một chàng trai đa tài nhất
trường c̣n Thục Lan th́ bạn bè cùng trường đặt cho cái danh hiệu
hoa khôi. Cẩm Loan lúc đó chỉ ở mức trung b́nh về mọi mặt nên dĩ
nhiên khi chọn lựa người yêu, Thái Tuấn đă hướng về phía Thục
Lan. Khi họ tốt nghiệp trung học th́ trùng hợp thay, ba người
đều được gia đ́nh cho du học tại Hoa Kỳ. Thái Tuấn và Thục Lan
chọn ngành thương mại c̣n Cẩm Loan chọn ban văn chương. Tuy cùng
học chung dưới một mái trường, nhưng t́nh cảm Thái Tuấn dành cho
Thục Lan rất nồng nàn trong khi chàng chỉ xem Cẩm Loan như một
người bạn đơn thuần. Cẩm Loan thầm yêu Thái Tuấn nhưng không dám
ngỏ v́ biết t́nh cảm của chàng đă trao trọn cho Thục Lan. Đến
khi ba người tốt nghiệp trở về Đài Loan th́ gia đ́nh Thục Lan
lại đang trong thời kỳ xuống dốc. Công ty của cha Thục Lan v́
một thương vụ lớn bất thành mà phải khai phá sản. Nợ nần chồng
chất, lúc đó cha mẹ Thục Lan ép con gái ḿnh phải ưng một người
đàn ông lớn hơn nàng mười tuổi làm chồng. Gia đ́nh của người này
rất có thân thế ở Đài Loan, gia sản th́ tiền muồn bạc bể nên cha
mẹ Thục Lan xem hôn nhân của con gái là phương cách duy nhất để
vực dậy gia đ́nh của họ. Nhưng đám cưới diễn ra không bao lâu
th́ hai ông bà qua đời trong một tai nạn xe cộ. Từ đó Thục Lan
phải sống trong sự quản thúc gắt gao của người chồng giàu có
nhưng nghiêm khắc và hay nghi kỵ. Chính sự ghen tuông vô lư của
ông ta đă làm cho cô gái xinh đẹp này phải trải qua những ngày
đau thương, thống khổ. Bản tính yếu đuối, Thục Lan bị chồng hà
hiếp, áp bức nên nàng đă nhiều phen phải nhỏ lệ khóc thầm. Nhưng
điều làm nàng đau khổ nhất là mối lương duyên giữa nàng và Thái
Tuấn không thành. V́ chữ hiếu và đứng trước sự suy sụp của gia
đ́nh, Thục Lan không c̣n chọn lựa nào khác là phải vâng lời cha
mẹ. Về phía Thái Tuấn th́ cũng đau khổ không kém. Sau khi t́nh
yêu của hai người tan vỡ v́ đám cưới bất ngờ của Thục Lan, Thái
Tuấn trở thành bi quan, chán nản. Nhưng với trách nhiệm thừa kế
công ty của cha đặt nặng trên vai, Thái Tuấn cố gạt bỏ t́nh
riêng để hoàn tất những ǵ mà cha chàng đă giao phó. V́ cha mẹ
của Thái Tuấn và cha mẹ của Cẩm Loan là bạn thâm giao từ trước
lại có nhiều lĩnh vực mà hai bên hùn hạp chung trong thương
trường nên việc kết thành thông gia đều được hai bên xem trọng.
Sau khi Thục Lan đi lấy chồng, Thái Tuấn không c̣n chú ư đến bất
kỳ người phụ nữ nào khác, v́ vậy mà việc ai trở thành vợ chàng
đều không quan trọng, bởi v́ đối với chàng, ngoại trừ Thục Lan,
những người đàn bà khác đều cũng giống nhau. Thế là một đám cưới
lớn được tổ chức ŕnh rang với sự tham gia của hầu hết những
thương gia vai vế của Đài Bắc. Cẩm Loan trở thành vợ của Thái
Tuấn, tuy lấy được chàng làm chồng nhưng nàng vẫn không chiếm
được trái tim chàng, và điều này khiến cho Cẩm Loan trở nên thù
hận Thục Lan, người phụ nữ mà Cẩm Loan xem như khắc tinh của đời
ḿnh từ thời c̣n trung học. Mà quả vậy, khi xuất hiện bên cạnh
Thục Lan, h́nh ảnh của Cẩm Loan bị lu mờ một cách đáng thương,
cả chàng trai mà Cẩm Loan yêu thương nhất cũng bị Thục Lan chinh
phục và đây là điều làm cho Cẩm Loan cay cú nhất. V́ vậy khi
vướng vào căn bệnh ung thư không thể nào chạy chữa, lời trối
trăn cuối cùng của Cẩm Loan đối với hai người con là: Bất cứ
người đàn bà nào cũng có thể trở thành mẹ kế của chúng sau này
ngoại trừ Thục Lan. Hai đứa con khóc lóc trước linh cữu của mẹ
và hứa sẽ vâng lời, từ đó lời dặn ḍ của người mẹ đă được hai
con xem như một di huấn không thể bất tuân. Gia đ́nh của Thái
Tuấn trở thành quạnh hiu sau cái chết của Cẩm Loan c̣n về phía
Thục Lan cũng có những biến chuyển dồn dập xảy ra khiến nàng trở
lại t́nh trạng độc thân. Có rất nhiều giai đoạn được thêu dệt về
nàng và chồng nàng nhưng bí mật th́ vẫn khép kín v́ gia đ́nh
chồng của Thục Lan có nhiều thân thế ở Đài Bắc, báo chí không
dám đăng tin rùm beng v́ lo sợ bị trù dập. Chính cái tên Thục
Lan cũng không phải là tên của nàng thời c̣n con gái nhưng sau
một tai nạn kinh hoàng, Thục Lan đă thay đổi tên họ để chấm dứt
cái quá khứ buồn đau cũ. Sống một ḿnh không c̣n bị ai ràng buộc
và áp bức, Thục Lan quyết định sử dụng kiến thức của ḿnh để
chứng tỏ phụ nữ trong thời đại tân tiến vẫn có thể tạo nên sự
nghiệp như nam giới. Từ một văn pḥng nhỏ với vài nhân viên giúp
việc, những nỗ lực của Thục Lan đă biến cái sự nghiệp nhỏ nhoi
lúc đầu của nàng thành một công ty thành công tại Đài Bắc.
Thục Lan được nhiều người ngưỡng mộ và biết tiếng. Đàn ông theo
đuổi Thục Lan đếm không xuể nhưng nàng vẫn chung thủy với người
t́nh đầu đời của ḿnh, trong khi đó Thái Tuấn muốn đến với Thục
Lan mà không được v́ sự phản đối của hai con. Thậm chí các con
chàng c̣n dọa sẽ ra khỏi nhà và sống tự lập, cắt đứt t́nh phụ tử
nếu chàng nhất định tục huyền với Thục Lan. Điều này khiến Thái
Tuấn chùn bước và không biết phải giải quyết ra sao. Hai đứa con
c̣n đang tuổi đi học nên chàng không muốn tạo bất kỳ cú sốc nào
cho chúng, v́ vậy mà trong thời gian này chàng phải tỏ ra ḥa
hoăn với chúng để t́m một biện pháp giải quyết thích hợp trong
tương lai. Do đó, sự qua lại giữa Thái Tuấn và Thục Lan đă xảy
ra khá nhiều năm nhưng hai người đến bây giờ vẫn chưa thể chính
thức đến với nhau.
Cuộc sống của Thái Tuấn luôn bị giằng co như vậy. Có những đêm
trường vắng lặng, chàng hay nằm trằn trọc một ḿnh. Có những mơ
ước không thực hiện được quả là một điều đáng tiếc nhưng thử hỏi
trên đời này có mấy ai được trọn vẹn hạnh phúc đâu? Nhưng Thái
Tuấn cũng không đ̣i hỏi quá nhiều nơi cuộc sống. Được gặp Thục
Lan trong những giây phút ngắn ngủi, nghe nàng th́ thầm bên tai,
đó cũng là một hạnh phúc bất tuyệt đối với chàng. Nghĩ đến điều
đó, Thái Tuấn cảm thấy trái tim minh đập mạnh. Thật lạ lùng, măi
cho đến bây giờ, đối với Thục Lan, Thái Tuấn vẫn c̣n cảm xúc
mạnh mẽ của một người đàn ông biết yêu lần đầu. Phải chăng t́nh
yêu như vậy mới thật sự là t́nh yêu?
Chương 2
Thục Lan rời khỏi pḥng họp, nàng cảm thấy hơi căng thẳng
nên gọi điện báo cho cô thư kư riêng biết nàng không quay về
công ty mà lái xe về thẳng nhà ḿnh. Nhưng căng thẳng chỉ là lư
do phụ. Lư do chính khiến nàng nôn nóng trở về nhà là v́ nàng
biết Thái Tuấn chiều nay sẽ đến. Ban năy trong cuộc họp, Thục
Lan đă đưa ra những lập luận rất sắc bén với các đồng nghiệp và
cuối cùng đă giành được ưu thế cho công ty ḿnh. Nhưng cuộc
tranh luận ấy khiến cho nàng cảm thấy khá mệt mỏi.
Mặc dù Thục Lan đă trên bốn mươi nhưng trông nàng vẫn c̣n rất
trẻ. Có lẽ v́ nàng chẳng bận bịu chuyện gia đ́nh, lại đang lúc
sự nghiệp thành công và một lư do nữa là nàng đă t́m lại được
Thái Tuấn, t́nh yêu đầu đời của ḿnh, mặc dù hiện tại cuộc t́nh
giữa Thái Tuấn và nàng đang gặp một vài trắc trở. Nổi bật trong
thương trường là thế nhưng khi về đến nhà, Thục Lan lại nằm
khoanh như một chú mèo cô đơn. Trong cuộc đời nàng, nàng chỉ yêu
duy nhất có một người đàn ông nhưng cho tới bây giờ nàng vẫn
chưa thể trở thành vợ chính thức của người đàn ông đó. Thục Lan
sống trong một biệt thự sang trọng ở giữa trung tâm Đài Bắc.
Pḥng khách của biệt thự được bày trí theo kiểu đông phương
nhưng pḥng ngủ lại mang hơi hướng của tây phương lăng mạn. Đó
không phải là sự mâu thuẫn mà là sự bổ sung, Thục Lan yêu cái
đẹp và muốn góp nhặt nhiều vẻ đẹp khác nhau trên thế giới này
vào ngôi nhà ấm cúng của ḿnh.
Thục Lan có một bà quản gia hiền lành, nấu ăn ngon và luôn đoán
biết chủ nhân ưa thích điều ǵ. Sự tận tụy của bà ta khiến cho
Thục Lan xúc động và xem đó là người thân duy nhất của ḿnh trên
cơi đời này sau khi song thân của nàng đột tử trong một tai nạn
xe cộ. Bà Vĩnh là một người làm siêng năng, một tay bà trông nôm
cả trong ngoài biệt thự.
Sau khi tắm xong, Thục Lan trở ra pḥng khách, bà quản gia nh́n
chủ có vẻ lo lắng:
- Hôm nay trông cô có vẻ khá mệt mỏi?
- Vâng! Hôm nay có một cuộc họp khá căng thẳng, nhưng làm việc
như vậy vẫn hơn là lúc nào cũng quanh quẩn quanh nhà.
- Nhưng cậu Thái Tuấn h́nh như thích cô ở nhà hơn! - Bà quản gia
nhận xét, bấy lâu nay bà vẫn xen Thái Tuấn là một thành viên
không thể thiếu được trong ngôi biệt thự này và rất thông cảm
với cuộc t́nh ngang trái của hai người.
- Người đàn ông nào cũng đều như thế! - Thục Lan khẽ mỉm cười -
Họ không muốn người đàn bà mà họ yêu xông xáo quá nhiều giữa
cuộc đời v́ họ lo sợ một ngày nào đó sẽ bị mất. Thái Tuấn biết
tôi yêu anh ấy nhưng đôi khi anh ấy vẫn trẻ con như vậy.
Thục Lan vừa nói xong chợt có tiếng chuông cửa reo vang, bà Vĩnh
đoán là Thái Tuấn nên ra mở cửa ngay
Quả là Thái Tuấn, chàng bước vào nhà, gương mặt tươi cười và nói
với Thục Lan:
- Trưa nay anh có điện thoại t́m em mấy lần nhưng không gặp. Cô
thư kư nói em đang tham dự một cuộc họp quan trọng.
- Và em đă thành công! - Thục Lan nói một cách thỏa măn - Cuối
cùng em đă giành được vai tṛ đại diện độc quyền cho loại mỹ
phẩm ăn khách nhất hiện nay của công ty Dior, Pháp quốc.
- Chúc mừng em, nhưng anh không muốn thấy em lúc nào cũng phải
căng thẳng và vất vả như vậy!
- Trong thương trường mà không làm việc cật lực th́ sẽ bị nhận
ch́m ngay. Và khi làm việc như vậy th́ em mới có cảm giác là
ḿnh đang sống. Hiện tại chỉ có hai thứ khiến em thấy ḿnh hạnh
phúc đó là anh và công việc! Nhưng không phải lúc nào anh cũng
có thể ở bên cạnh em. Đó là lư do tại sao em không lui về ẩn dật
mà lại xông xáo giữa cuộc đời một cách đầy bon chen như vậy.
- Anh cảm thông thái độ đó của em v́ em xem công việc làm như
một phương cách để giải tỏa tâm hồn. Không có nó, ngày tháng này
sẽ trở nên dài dằng dặc.
- Cảm ơn anh đă đồng cảm với em. Anh cũng biết hiện tại sự
nghiệp của em th́ quá to tát mà cuộc sống riêng của em th́ lại
quá nghèo nàn. Thái Tuấn, em chỉ có anh là nguồn vui duy nhất!
Thái Tuấn nâng nhẹ bàn tay người yêu và đưa lên môi hôn. Lúc nào
chàng cũng tỏ ra trân trọng nàng như thế. Chàng nói khẽ vào tai
nàng:
- Trái tim anh cũng chỉ có ḿnh em! Anh muốn mang em vào thể
giới của anh nhưng cho đến bây giờ vẫn thất bại trong việc thực
hiện điều này.
- Em thông cảm hoàn cảnh của anh! - Thục Lan dịu dàng đáp lại và
thái độ của nàng khiến Thái Tuấn được an ủi rất nhiều - Anh hăy
lo cho các con của anh trước cho đến khi nào chúng công thành
danh toại. Em có thể chờ anh cho đến lúc đó và dù phải chờ cho
đến suốt đời em cũng không trách anh đâu.
Chàng vội kéo nàng vào ḷng ḿnh và khẽ bảo:
- Ai lại bắt em phải chờ đợi lâu như thế. Chỉ vài năm nữa thôi,
anh nghĩ chúng ta có thể chính thức sống với nhau.
Thục Lan kéo người yêu ngồi xuống sofa và lăng qua chuyện khác:
- Công ty của anh vẫn b́nh thường chứ?
- Mọi việc vẫn b́nh thường hoặc có thể nói là tiến triển tốt
nữa! Và có một điều mà anh muốn nói cho em biết là anh vừa nhận
vào một người phụ tá rất xuất sắc.
- Đàn ông hay đàn bà?
Nàng hỏi, ánh mắt xoáy vào ánh mắt chàng. Thái Tuấn đọc được nơi
đó một chút lo lắng. Chàng mỉm cười đáp khẽ:
- Là một cô gái rất trẻ mà lại c̣n xinh nữa. Cô ta có vóc dáng
như một tiểu thư quư tộc và gương mặt như một tài tử.
- Ở đâu mà anh t́m ra được một người như thế? - Nàng hỏi lần này
có vẻ lo lắng hiện rơ trên gương mặt.
- Là ba anh giới thiệu. Tŕnh độ của cô ta cũng cừ khôi không
kém ǵ h́nh thức của cô ta. Cô nàng tốt nghiệp khoa thương mại
từ đại học Harrvard nổi tiếng. Mới vừa ra trường nhưng ăn nói
rất tự tin, chững chạc. Anh muốn bắt bẻ một chút cũng không
xong. Suốt mấy ngày nay anh chú ư xem cô ta làm việc ra sao và
kết luận của anh là cô ta rất xuất sắc.
- Anh có vẻ ca tụng cô ta.
- Không phải ca tụng mà nói ra sự thật. Em không vui khi anh có
một người phụ tá đắc lực như vậy sao?
- Nếu là đàn ông th́ tốt! - Nàng nói và mỉm cười, đấm nhẹ vào
vai chàng - Em không muốn bất cứ người đàn bà quyến rũ nào ở
cạnh người đàn ông mà em yêu.
- Chao ôi! Em lo xa quá đi mất! Cô ta c̣n trẻ lắm, chỉ mới hăm
lăm, em nghĩ một cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy lại chịu chú
ư đến một người đàn ông đứng tuổi như anh sao?
- Ai mà biết được! - Thục Lan bĩu môi - Việc ǵ cũng phải pḥng
ngừa trước. Em mà nghe thấy một tin tức ǵ không hay là em sẽ
tẩy chay anh ngay.
- Làm ǵ có chuyện đó! - Thái Tuấn chép miệng - Không phải anh
có thể yêu bất kỳ người phụ nữ nào. Đẹp là một ưu thế của phụ nữ
nhưng đẹp không phải là tất cả. Anh yêu em không phải chỉ v́ em
đẹp mà v́ em c̣n có cả một quá khứ với anh. Cái quá khứ ấy như
một khu rừng thiêng, không ai có quyền bước vào mà chỉ có hai
chúng ta chia sẻ với nhau thôi. Cái quá khứ ấy, cay đắng có,
ngọt bùi có nhưng chính v́ vậy mà nó mới để lại trong ḷng chúng
ta một ấn tượng không nguôi, chính nhờ cái quá khứ đó mà chúng
ta mới gắn bó lại với nhau. Người ta yêu nhau không chỉ v́ có
những kỷ niệm ngọt ngào với nhau mà người ta càng yêu nhau sâu
sắc v́ đă trải qua với nhau những ngày thống khổ, t́nh yêu vẫn
sống c̣n sau giai đoạn thống khổ, đó mới là t́nh yêu trường cửu.
Nàng mỉm cười, đặt ngón tay lên môi chàng và khẽ bảo:
- Không cho anh nói nữa! Chỉ v́ muốn cho em tin vào t́nh yêu của
ḿnh mà anh lại thuyết pháp một tràng như vậy! - Và rồi nàng
nguưt chàng - Không hổ ngày xưa anh nổi tiếng là sinh viên biện
luận giỏi nhất trường.
- Nhưng đây không phải là biện luận mà là nói thực! - Chàng căi
lại - Không ai có thể chiếm được vị trí của em trong ḷng anh!
- Cả cái cô gái trẻ đẹp mới tốt nghiệp từ đại học Harvard kia ư?
- Đương nhiên! Cô ta chỉ là thuộc cấp của anh thôi! Nhưng em
đừng tưởng là người đàn ông nào cũng có thể tán tỉnh cô ta đâu
nhé. Những cậu bảnh trai, con nhà khá giả trong công ty anh đều
thử qua rồi nhưng cô nàng vẫn lạnh như băng. Chắc hẳn cô ta có
người yêu ở Hoa Kỳ cũng nên. Một cô gái xuất sắc như vậy!
- Anh nói thế để em yên ḷng chứ ǵ?
- Không, anh nói thật! Cô ta là một người con gái khó chinh
phục. Nói chuyện với cô ta lần đầu, anh nhận ra đây là một con
người rất bản lĩnh. H́nh như cô ta không chú tâm vào t́nh yêu
trong giai đoạn này, cô ta dồn mọi nỗ lực vào sự nghiệp của
ḿnh.
- Em thích loại người như vậy! - Thục Lan gật gù biểu lộ vẻ đồng
t́nh - Em và cô ta có nhiều điểm tương đồng, hôm nào anh giới
thiệu để em và cô ta quen nhau nhé.
Thái Tuấn sốt sắng:
- Anh rất vui ḷng để làm điều đó. Em có thể đánh bạn với cô gái
trẻ này, cô ta là h́nh ảnh của em lúc em c̣n là sinh viên đại
học. Trong cuộc gặp gỡ đó, anh sẽ giới thiệu với cô ta em là
người yêu của anh.
- Thật thế ư? - Thục Lan nói với vẻ hài ḷng - Đùa với anh thế
thôi chứ lúc nào em cũng tin vào t́nh cảm của anh.
Nói xong nàng ngă đầu vào vai của chàng, thấy trong ḷng ngập
tràn hạnh phúc. Ṿng tay chàng siết chặt thân h́nh mềm mại của
nàng, tưởng chừng như mọi hạnh phúc trên đời này sẽ tan biến hết
nếu chàng không có người phụ nữ tuyệt vời này ở bên cạnh của
ḿnh.
Chương 3
Trong lúc Thái Tuấn và Thục Lan tâm sự với nhau th́ cô
sinh viên mới nhận việc đang làm cơm tối trong căn condo mà công
ty cấp cho ḿnh. Những người có chức vụ cao trong công ty Thái
Tuấn đều nhận được sự ưu đăi đó nếu họ làm việc xa nhà.
Phương Vy rất mơ hồ về quá khứ của ḿnh. Người giám hộ cũng là
cha nuôi của Phương Vy kể cho nàng biết cha mẹ nàng qua đời
trong một tai nạn bất ngờ, sau đó ông đưa nàng về nuôi và lo cho
nàng đến lúc trưởng thành. Phương Vy được sinh ra ở Đài Loan
nhưng lại lớn lên tại Hoa Kỳ. Hầu hết thời gian cha nuôi nàng
sống và làm việc đều ở Hoa Kỳ nên Phương Vy đă xem Hoa Kỳ là quê
hương thứ hai của ḿnh. Từ nhỏ, Phương Vy đă sống một cuộc sống
tự lập, cha nuôi nàng di chuyển luôn v́ việc làm nên nàng phải
tập tự chăm sóc cho cuộc sống của ḿnh. V́ hoàn cảnh nên khi lớn
lên nàng trở thành một người có bề ngoài cứng rắn, có bản lĩnh
nhưng trong trái tim th́ lại khao khát t́nh yêu của những người
ruột thịt.
Những thanh niên trẻ thường đơn giản hóa cuộc sống thường nhật
của ḿnh, nhất là trong vấn đề ăn uống nhưng Phương Vy th́ ngược
lại. Nàng đă tự nấu ăn từ nhỏ nên không có thói quen mỗi ngày đi
ăn tiệm. Nàng thích thưởng thức những món thanh đạm do ḿnh nấu
ra, không quá nhiều thịt thà, dầu mỡ như thường thấy tại các nhà
hàng Đài Bắc. Hôm nay nàng nấu một nồi canh rau đơn giản và làm
món cá chưng. Nàng ăn chậm răi và thưởng thức tài nghệ của ḿnh
bởi suốt tám tiếng giờ làm việc ở công ty, nàng lúc nào cũng bận
đến ngập đầu, ngập cổ.
Căn condo này rất tiện nghi và từ trên cao nàng có thể thấy được
toàn bộ khung cảnh tráng lệ của thành phố nhất là về đêm. Nàng
cảm thất nhớ cha nuôi của ḿnh và không hiểu v́ sao ông nhất
định không cho nàng gọi là cha như các trẻ nhỏ khác vẫn thường
gọi cha mẹ của chúng. Thay vào đó là tiếng " bác " nhưng khi đă
gọi quen rồi nghe cũng rất thân thương. Luật sư Liêm, cha nuôi
của nàng là một luật sư nổi tiếng và thành công ở khu Wall
Street nhưng cho đến nay ông vẫn sống độc thân dù đă có tuổi.
Nàng chép miệng và cản thấy thương cho hoàn cảnh của ông nhưng
cuộc đời là thế. Nếu ta thành công ở mặt này th́ lại thất bại
hoặc lận đận ở mặt khác như người ta vẫn thường nói "đen t́nh đỏ
bạc".
Nhưng ở New York cuộc sống bận rộn đến nỗi người ta không có
thời giờ để buồn. Trong văn pḥng của luật sư Liêm, những chồng
hồ sơ bao giờ cũng cao nghều nghệu. Và Phương Vy biết dù có làm
việc đến tận khuya, cha nuôi của nàng cũng không thể giải quyết
hết công việc v́ ông có quá nhiều thân chủ.
Có điều lạ là dù cuộc sống cô đơn và làm việc bận rộn là thế
nhưng sau khi Phương Vy ra trường, luật sư Liêm vẫn không giữ
nàng lại để làm phụ tá cho ông, như thế cuộc sống có bác, có
cháu sẽ càng vui hơn. Đằng này ông lại đưa nàng về Đài Loan làm
việc trong một công ty mà ông quen biết. Thế là nàng cầm lá thư
giới thiệu và trở về làm việc tại quê hương, nơi nàng sinh ra
nhưng khung cảnh chỉ c̣n mù mờ qua hồi ức thời thơ trẻ của nàng.
Nhưng nàng đă nhanh chóng làm quen với thành phố này và cảm thấy
yêu thích cái vẻ nhộn nhịp và phồn thịnh, cung cách rất Á Đông
của nó.
Trở về Đài Loan, Phương Vy không có bạn. Đa số bạn bè học chung
trường với nàng đều chọn New York là nơi để họ thi thố tài năng.
Nhưng ở nơi này nàng vẫn không cảm thấy cô đơn cho lắm v́ trong
công ty mọi người rất cởi mở với nàng. Nhiều đồng sự đă để mắt
đến nàng, cả người giám đốc của nàng cũng không tiếc lời khen
ngợi nàng trong các cuộc họp của công ty. Nàng nhớ đến Thái
Tuấn, vị giám đốc phong độ và rất đẹp trai, nàng cảm thấy có hảo
cảm với ông ta, vậy mà lần đầu gặp gỡ nhau, hai người đă có chút
căng thẳng v́ nàng được tuyển vào thẳng công ty mà không thông
qua ư kiến của Thái Tuấn. Nàng mỉm cười khi nhớ đến ngày đó,
đứng trước mặt Thái Tuấn nàng đă ăn nói chững chạc cỡ nào dù
nàng là một sinh viên mới ra trường. Thái Tuấn có vẻ khó chịu
lúc đầu nhưng về sau phải công nhận người phó giám đốc mới tốt
nghiệp của ḿnh là có bản lĩnh.
Có điều v́ mới trở về Đài Loan không bao lâu nên ngoài những mối
giao tiếp trong công việc, Phương Vy chưa có bạn bè nào gọi là
thân quen nơi đây cả. V́ vậy khi chuông điện thoại nhà nàng vang
lên trong tối nay, Phương Vy vừa bắt phone vừa lầm bầm: "Ai gọi
tới vào giờ này nhỉ? Chắc là điện thoại của bác Liêm từ New York
sang chứ ḿnh có quen biết ai ở đây đâu?"
- Hello!
Giọng nàng trầm ấm vang lên, lập tức nàng nghe giọng nói vui vẻ
của một thanh niên ở bên kia đầu dây:
- Phương Vy đấy à? Anh Tân đây! Anh vừa đến Đài Loan!
- Ồ! - Giọng Phương Vy vang lên ngạc nhiên - Sao anh không báo
trước để em ra phi trường đón.
- Anh ngại làm phiền em và cũng muốn gây cho em sự bất ngờ. Anh
đang ở khách sạn Hoàng Hà, vừa làm thủ tục xong là gọi cho em
ngay.
- Anh được nghỉ phép à? Em lại tưởng công ty của bác Liêm bận
rộn đến nỗi anh thở cũng không ra hơi.
Phương Vy nói vậy bởi nàng biết hiện tại Tân là phụ tá cho cha
nuôi nàng mà công việc của ông th́ ngập đầu ngập cổ bởi có quá
nhiều khách hàng. Vy không hiểu tại sao Tân lại có thời giờ rảnh
rang mà trở về Đài Loan chơi. Từ trước đến nay, Vy rất thân với
Tân và xem chàng như anh ḿnh v́ Tân là cháu họ của cha nuôi
nàng. Phương Vy đối với Tân th́ như vậy nhưng Tân lại dành cho
Vy một cảm t́nh tha thiết mà chàng chưa dám nói ra.
- Làm việc th́ phải có lúc nghỉ ngơi chứ! Huống hồ ǵ bác Liêm
vừa tuyển thêm người vào v́ vậy anh mới có thể trở về Đài Loan
lâu dài. Anh xa quê hương đă mười mấy năm rồi! - Tân giải thích.
- Anh định ở Đài Loan bao lâu?
- Chắc cũng vài tháng!
- Định đi xem mắt cô nào hả! - Vy vừa nói vừa cười, nàng vẫn hay
trêu Tân như vậy.
- Coi mắt cô nào đâu! - Tân nhân đó bộc lộ nỗi ḷng của ḿnh
luôn thể - Chỉ về Đài Loan để làm bạn với Vy, cho Vy bớt cô đơn
thôi!
Phương Vy vội vàng né tránh một cách khéo léo để Tân khỏi đi sâu
vào chuyện t́nh cảm của hai người:
- Thôi đi! Anh đừng có phung phí thời giờ như thế. Ở đây Vy đâu
có cô đơn, một tháng qua cũng có nhiều bạn bè lắm rồi. Anh nên
dành thời gian của ḿnh cho những cô gái khác.
- Có nhiều bạn đến nỗi quên gọi điện thoại cho anh, từ lúc em
trở về Đài Loan nhận việc phải không? - Giọng Tân có vẻ bí xị -
Em cũng biết là ở bên Mỹ anh trông điện thoại của em từng giờ
từng phút. Em quả là có mới nới cũ mà. Đă có chàng trai nào vừa
ư chưa?
- Làm ǵ mà nhanh đến thế? - Phương Vy cười vang trong điện
thoại - Anh làm như muốn yêu ai là có thể yêu ngay được! Họ chỉ
là bạn bè thông thường mà thôi.
- Như thế th́ anh cũng c̣n hy vọng. Nhưng anh về Đài Loan mà
không thấy Phương Vy vui mừng ǵ cả! - Giọng Tân có vẻ thất
vọng.
- Anh muốn em làm sao th́ anh mới thấy là em vui mừng đây? Nhảy
cẩng lên và hét to rằng "Anh Tân, em nhớ anh quá" Chúa ơi! Em
đâu phải là đứa con nít nữa. Nhưng thực sự là em rất nhớ anh
cũng như nhớ bác Liêm. Bên này em có bạn bè nhưng có thân thiết
như anh đâu.
Nghe Phương Vy nói thế, Tân có vẻ hài ḷng. Chàng chỉ sợ ḿnh về
đây quá trễ khi chung quanh Phương Vy có quá nhiều người vây
quanh, theo đuổi. Chàng đánh tiếng:
- Mai anh đến chỗ Vy ở nhé! Vy có cho phép không?
- Anh cứ đến tự nhiên, cái ǵ mà cho phép với không cho phép! Em
sẽ nấu một bữa cơm thật thịnh soạn để đăi anh.
- Chỉ đăi cơm thôi à? C̣n ǵ nữa không? - Tân lại bảo.
- Sau khi cơm nước xong xuôi th́ em sẽ dẫn anh đi một ṿng thành
phố, được chứ ông anh thân mến của em? Dù sao th́ em cũng đă về
đây cả tháng rồi, em rành đường đi nước bước ở đây hơn anh.
- Mai anh sẽ đến, nhưng mà mấy giờ? - Giọng Tân trở nên hăng
hái.
- Khoảng 7 giờ đi. Em tan sở vào lúc 5 giờ. Chuẩn bị cơm nước
xong chắc cũng hơn 6 giờ. 7 giờ anh đến là vừa nhất! Anh có địa
chỉ của em không?
- Bác Liên có cho anh địa chỉ của em, bác c̣n dặn anh năng lui
tới với em để em đỡ buồn nhưng anh nghĩ có lẽ bác đă lo lắng hơi
dư thừa v́ một cô gái đẹp như em th́ thiếu ǵ người vây quanh và
để mắt tới.
- Thôi đi! Anh lúc nào cũng đưa em lên tận mây xanh. Cứ nhắm mắt
mà nghe anh nói và tưởng thật th́ có lúc em sẽ trở thành tự cao
tự đại. Lúc vỡ mộng và rơi trở lại trần gian này th́ đau khổ
lắm. Em không muốn như vậy đâu!
- Em lúc nào cũng khiêm tốn. Anh th́ anh cho là em chọn lầm nghề
rồi. Em giờ này lẽ ra phải ở Holywood chứ không phải ở Đài Loan
và làm việc một cách vất vả như vậy.
- Em không thích nghề tài tử đâu anh ạ! Mỗi nghề đều có nổi khổ
riêng của nó. Anh đừng nh́n thấy các minh tinh xuất hiện sáng
chói giữa đám đông và được mọi người ái mộ th́ nghĩ rằng họ sung
sướng lắm, ngược lại mặt trái của cuộc đời họ anh đâu có biết.
- Em th́ lúc nào cũng nh́n xa trông rộng, thấu rơ tất cả mọi mặt
của vấn đề nên mới có thể thành công trong chốn thương trường
được. Phương Vy, anh hănh diện v́ em và muốn nói với em rằng anh
rất nể phục em.
- Thôi đừng ca tụng em nữa, sẽ làm cho em hư mất! Ngày mai đúng
hẹn 7 giờ, em chờ anh tới. Anh đi ngủ đi để lấy sức, trải qua
một chuyến bay dài như vậy chắc là anh mệt lắm. Thôi nhé, chúc
anh có một giấc ngủ thật ngon.
Nàng nói xong gác máy, bên kia đầu dây Tân c̣n đứng ngẩn ngơ.
Chàng áp môi lên ống nghe và đặt một nụ hôn tưởng tượng lên đó,
nơi mà chàng mới vừa nghe giọng nói của nàng ấm áp vang lên.
Trong đời chàng, chàng chưa từng yêu một người con gái nào như
vậy.
o0o
Chiều hôm sau Tân đến nhà Phương Vy và ăn một bữa cơm ngon lành
tại đó. Ăn xong Vy dẫn Tân đi thăm thành phố Đài Bắc v́ nàng
không muốn hai người ở một ḿnh trong condo độc thân của nàng.
Nàng biết đó là khung cảnh thích hợp để Tân thổ lộ nỗi ḷng và
nàng th́ không muốn nghe những lời như vậy, cũng không làm mất
đi t́nh cảm bạn bè tốt đẹp giữa chàng và nàng bấy lâu nay. Đi
dạo một ṿng, Phương Vy đưa Tân đến một quán cafe nổi tiếng ở
Đài Bắc v́ khung cảnh ấm áp, lịch sự cũng như hương vị độc đáo
của nó mà ở những nơi khác dù bắt chước cũng không thể nào pha
chế được. Vừa ngồi xuống ghế, Phương Vy đă nghe ai gọi sau lưng:
- Phương Vy đấy ư? Sao hôm nay lại có duyên gặp nhau ở đây nhỉ?
Vy giật ḿnh quay lại và thấy nơi bàn bên cạnh, Thái Tuấn, giám
đốc công ty nàng,đang ngồi cùng một phụ nữ có vóc dáng thanh
lịch và gương mặt đẹp tuyệt vời.
- Ồ, anh Thái Tuấn cũng đến đây uống cà phê nữa ư? - Phương Vy
mỉm cười và nói một cách vui vẻ - Đài Bắc nhỏ thật! Đi đâu cũng
gặp người quen.
- Cô cũng thích quán cà phê ấm cúng này ư? Tôi c̣n tưởng cô chưa
biết chứ! Cô hay thật đấy! Về nước mới hơn một tháng mà đă biết
hết những chỗ độc đáo của Đài Bắc - Nói đến đấy Thái Tuấn quay
sang người phụ nữ ngồi chung với ḿnh và giới thiệu - Đây là
Thục Lan, bạn gái của tôi - Rồi quay chàng lại trỏ sang Phương
Vy và bảo - Thục Lan, đây là cô Vy mà anh vẫn thường nhắc với
em, người phó giám đốc mà anh vừa ư nhất từ trước đến nay.
Phương Vy nh́n Thục Lan không chớp mắt. Thật khó có thể đoán
tuổi của người phụ nữ này. Bà ta trông c̣n rất trẻ, chỉ chừng
hơn ba mươi, gương mặt đẹp một cách hoàn hảo, từ trước đến nay
Phương Vy chưa thấy người phụ nữ nào ở tuổi này mà lại đẹp như
vậy, một gương mặt mới nh́n vào đă khiến người ta có cảm t́nh
ngay.
- Chào chị! - Nàng khẽ nói, mỉm một nụ cười đầy thân thiện với
người phụ nữ mới quen.
- Cô Vy, cô đẹp quá! - Người phụ nữ dịu dàng đáp lại - Tôi ít
thấy một cô gái nào vừa xinh đẹp, vừa có tài như cô. Anh Thái
Tuấn vẫn thường ca ngợi cô trong câu chuyện giữa hai chúng tôi.
- Anh Thái Tuấn khen quá lời rồi - Phương Vy đỏ mặt đáp - Em
cũng b́nh thường chứ có ǵ nổi bật đâu. Người vừa xinh vừa tài
giỏi mới chính là chị. Tờ tuần san kinh tế trong số mới nhất có
đăng ảnh chị trên trang b́a và ca ngợi chị là người phụ nữ thành
đạt nhất.
- Họ cũng khen quá lời rồi! - Thục Lan nói một cách khiêm tốn -
Tôi cũng là một người phụ nữ b́nh thường thôi, v́ may mắn mà đă
thành công. À quên, cho tôi hỏi nhé...- Thục Lan vừa nói vừa trỏ
sang Tân -... Đây có phải là ư trung nhân của cô Vy không?
- Ấy chết! - Phương Vy mới chợt nhớ ra - Măi nói chuyện với chị
mà em quên giới thiệu, đây là anh Tân, một người bạn rất thân
của em. Anh ấy mới từ Hoa Kỳ về thăm nhà sau nhiều năm xa cách.
- Trông vào là biết ngay! - Thái Tuấn lên tiếng - Cậu Tân đây
trông rất lịch thiệp, chắc là bạn chung trường của Vy lúc c̣n
học đại học?
- Vâng, anh Tân học trên em hai lớp. Anh ấy là cháu họ của bác
Liêm, cha nuôi em, nên em xem anh ấy không khác nào anh ruột.
- Nhắc đến bác Liêm tôi mới nhớ ra. Ba tôi cuối tuần rồi có điện
thoại sang New York để cảm ơn về việc ông ấy đă giới thiệu cho
công ty một người tài giỏi như Vy. Ông ấy nói với ba tôi là sẽ
trở về Đài Loan v́ có chuyện cần. Tôi chưa trông thấy bác Liêm
lần nào nhưng rất nể phục tài năng của ông ấy qua những ǵ mà ba
tôi kể.
- Sao tôi không nghe bác Liêm nói là ông ấy sẽ trở về Đài Loan?
- Tân có vẻ ngạc nhiên - Tôi vừa ở New York đến đây mới chiều
hôm qua. Thường th́ việc ǵ bác Liêm cũng nói cho tôi biết v́
tôi làm việc ngay ở pḥng của bác ấy.
- Có lẽ công việc phát sinh mới đây chăng? - Phương Vy nhận xét
- Có lẽ bác ấy mới nhận một vụ kiện có dính dáng đến một công ty
nào đó của Đài Bắc.
- Có lẽ thế! - Tân lẩm bẩm - Thế th́ Phương Vy may mắn đấy, vừa
có anh lại vừa có bác Liêm về đây chăm sóc cho em, em sẽ không
thấy cô đơn ở thành phố Đài Bắc này nữa.
- Em chăm sóc anh th́ có! - Phương Vy ph́ cười - Ai không biết
anh là một người chỉ biết chăm chú vào công việc cả đến sức khoẻ
của ḿnh cũng không để ư. Anh thật giống hệt bác Liêm, sắp tới
đây em phải chăm sóc cho cả hai người, nói như vậy th́ mới nghe
được.
Cả bốn người cùng cười trước câu nói pha tṛ của Phương Vy. Họ
nói chuyện với nhau có vẻ tâm đắc. Chuyện văn hồi lâu họ chia
tay nhau, lúc ấy đă gần nửa đêm. Trên đường về nhà, Phương Vy
nói với Tân:
- Anh thấy bạn gái của giám đốc em thế nào? Bà ta thật là xinh
đẹp phải không anh? Vừa đẹp vừa có vẻ phúc hậu nữa.
- Phải công nhận là bà ta đẹp. Nhưng anh thắc mắc điều này, giám
đốc của em trông cũng thuộc hàng đứng tuổi thế mà đến bây giờ
vẫn chưa lấy vợ ư? Tại sao ông ta giới thiệu bà Thục Lan là bạn
gái của ḿnh?
- Em nghe mọi người trong công ty nói rằng ông ấy đă có một đời
vợ nhưng vợ ông ta không may bị bạo bệnh qua đời để lại cho ông
ta hai đứa con, một trai một gái. Ông ta muốn tục huyền với bà
Thục Lan nhưng hai người con không đồng ư, dọa nếu ông cưới bà
vào nhà th́ hai người sẽ dọn ra riêng và cắt đứt t́nh cha con.
Ông ta thương con nên chưa thể chính thức tiến tới với người
ḿnh yêu.
- Chuyện ǵ mà nghe lạ đến thế! Chúa ơi! Đây đâu phải là thời
đại xa lắc xa lơ của ngày xưa! Mà ngay thời phong kiến th́ cha
mẹ đặt đâu con ngồi đó chứ anh chưa nghe thấy việc con cái sắp
đặt cho cha mẹ. Ông Thái Tuấn này cũng thuộc loại người đặc
biệt!
- Nghe nói ông ấy đợi hai con ra trường có sự nghiệp ổn định đâu
vào đấy rồi ông ta mới tiến đến với bà Thục Lan. Lúc đó chúng có
phản đối th́ cũng không sao v́ ai cũng có cuộc đời riêng. Bây
giờ ông không muốn gây một cú sốc nặng nề cho con cái, sợ chúng
bị chia trí rồi không học hành đến nơi đến chốn.
- Ông ta là một người cha có trách nhiệm có thể nói là một người
rất tốt. Nhưng tại sao hai đứa con của ông ta lại thù ghét bà
Thục Lan như vậy?
- Việc này th́ em không biết. Chắc là một câu chuyện dài bắt
nguồn từ quá khứ cũng nên! Nhưng em thấy ông ta thật tội nghiệp.
- Nhưng ông ta vẫn có quyền thong dong, đi đó đi đây với bạn gái
của ḿnh. Chỉ có cái không cưới bà ta làm vợ chính thức được mà
thôi.
- Đó mới là vấn đề v́ người phụ nữ rất cần danh phận. Huống hồ
ǵ bà Thục Lan là một người thành đạt trong xă hội này. Bà ta
không thể qua lại măi với ông ấy trong cương vị của một người
t́nh. Mà này, anh thấy hai người họ có xứng với nhau không?
- Rất xứng! Bà Thục Lan xinh đẹp, dịu dàng c̣n ông Thái Tuấn rất
là phong độ. Thấy ông ta có người yêu mà anh cũng mừng, cả tháng
nay anh cứ phập phồng lo sợ là giám đốc của công ty em sẽ tán
tỉnh em v́ từ trước đến giờ ông ta chưa có người phụ tá nào xinh
đẹp và tài giỏi như em.
- Anh cứ lo chuyện bao đồng! Em làm sao lại ưng một người đàn
ông lớn hơn ḿnh đến hai mươi tuổi chứ.
- Tại sao không? Khi người đàn ông ấy hấp dẫn và có phong độ! Mà
ông Thái Tuấn lại thuộc mẫu người ấy, nhưng nay th́ anh đỡ lo
rồi. Hôm nào gặp bà Thục Lan, anh sẽ cảm ơn bà ấy.
- Anh chỉ giỏi nói tầm xàm! Cho đến bây giờ em vẫn chưa để ư đến
người đàn ông nào cả. Em c̣n quá trẻ, sự nghiệp chỉ mới ở giai
đoạn bắt đầu. Em muốn trở thành một người phụ nữ thành đạt trước
khi lấy chồng. Em dự định năm, sáu năm nữa mới nghĩ đến chuyện
lập gia đ́nh.
- Vậy th́ anh sẽ chờ đợi em thêm năm, sáu năm nữa - Tân nói bằng
giọng tha thiết, chàng nắm lấy tay Phương Vy - Em cho phép anh
chờ em không hở Phương Vy?
- Anh lại sao nữa rồi? - Giọng Phương Vy có vẻ hờn dỗi và nàng
rút tay ra - Chúng ta từ trước đến nay như thế này không phải là
tốt lắm sao? Em nói thật, lúc nào em cũng xem anh như anh ruột
của em chứ không nghĩ ngợi ǵ khác, anh đừng làm cho em phải khó
xử.
- Anh xin lỗi em! - Tân có vẻ ân hận - Anh sẽ không làm buồn
ḷng em thế này nữa đâu. Nhưng anh muốn em nhớ một điều: lúc nào
anh cũng chờ đợi em và khi nào em lấy chồng xong th́ anh mới
nghĩ đến chuyện lập gia đ́nh. Nhưng trong ḷng anh hy vọng là có
một ngày nào đó em sẽ đoái hoài tới anh.
Chàng đưa nàng đến chung cư rồi từ giă ra về. Phương Vy đứng
trước cổng tần ngần nh́n theo. Nàng thấy tội nghiệp cho Tân
nhưng cũng không thể nào ép ḿnh yêu chàng. T́nh yêu tự nó đến
chứ không thể nào gượng ép mà thành.
Chương 4
Hôm nay là một ngày chủ nhật tràn đầy nắng ấm. Trời đẹp
đến nỗi không ai đành ḷng ở nhà trong một ngày như vậy. Phương
Vy lái xe về phía bờ hồ, một nơi c̣n tương đối xa lạ đối với
nàng. Vy t́m một chỗ đậu xe rồi lấy chiếc xe đạp mà nàng để ở
phía sau xe ra. Lúc c̣n ở Hoa Kỳ, mỗi ngày Vy đều đạp xe, chạy
bộ hay bơi lội để giữ một sức khoẻ dẻo dai và thân h́nh thon
đẹp. Mấy hôm nay lạ nước, lạ cái, phải sắp đặt lại chỗ ở rồi
tiếp đón Tân, đưa chàng đi chơi chỗ này chỗ nọ của Đài Bắc, Vy
hầu như không c̣n chút thời gian nào rảnh rỗi. Bây giờ mọi bận
rộn đă qua nên Vy muốn tái lập nếp sống trước kia, ngoài giờ làm
việc là chơi thể thao để cuộc sống được cân bằng hơn. Vy đạp xe
trên đoạn đường dọc theo bờ hồ. Đây là một vùng ở ngoại ô thành
phố nên không khí thoáng mát, khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.
Bờ hồ nối tiếp với một khu rừng xanh ngát, Vy quyết định thám
hiểm nơi này v́ những lối đi râm mát và uốn lượn của nó trông
rất hấp dẫn như đang mời gọi nàng. Đó là một khu rừng rậm rạp và
xanh như ngọc mà càng đi sâu vào Vy càng cảm thấy hiếu kỳ và
thích thú. Đạp xe cho đến mệt nhừ rồi Vy mới nghỉ một chút. Nàng
trải rộng tấm plastic mang theo, lấy các thức ăn mà nàng đă
chuẩn bị ra, dùng một bữa trưa ngon lành trong tiếng chim hót
véo von. Sau đó Vy nằm dài, gối tay dưới đầu, ngắm bầu trời xanh
ẩn hiện qua từng khóm lá. "Nơi đây là một thiên đường", nàng tự
nhủ và cảm thấy biết ơn cô bạn làm chung pḥng đă chỉ vẽ cho
nàng biết những nơi danh lam thắng cảnh của Đài Bắc. Nằm một
lúc, Vy nghe như cảm giác buồn ngủ kéo đến. Có lẽ v́ đă đạp xe
mệt nhoài mà cũng có thể v́ những làn gió mát hiu hiu từ đâu
thổi đến đă d́u nàng vào một giấc ngủ say không mộng mị.
Khi Vy thức giấc th́ nàng giật ḿnh v́ trời đă chiều tà. Những
người sáng nay đến thăm khu rừng này, cắm trại, picnic hay đạp
xe đều đă trở về thành phố nên nơi đây trở thành vắng vẻ, quạnh
hiu. Vy thu xếp đồ đạc thật nhanh rồi vội vă đạp xe t́m lối ra
nhưng trời đă nhá nhem tối nên các lối ṃn buổi sáng mà nàng
nghĩ là nhớ rơ bây giờ lại đưa nàng lạc vào một mê hồn trận và
loanh quanh một lúc Vy lại trở về chỗ cũ. Một cảm giác lo lắng
dâng lên trong ḷng nàng: "Ḿnh bậy thật ! Khi không rồi ngủ
quên như vậy !". Phương Vy nh́n quanh, bốn bề quạnh quẽ. Lần đầu
tiên trong đời, cô gái xinh đẹp và dạn dĩ này cảm thấy sợ. Khu
rừng hiền lành này đương nhiên không có mănh thú nhưng trong
bóng tối càng lúc càng ập xuống khiến nàng cảm thấy như ḿnh
đang bị giam hăm trong một nơi không có lối ra. Nàng đă thử vài
lần để t́m phương hướng lần nữa nhưng rồi hoàn toàn thất bại.
Trong sự cô độc và hoang mang nhất, nàng gọi to:
- Có ai ở quanh đây không... xin đến giúp tôi... tôi bị lạc...
Tiếng nói cô đơn của nàng vọng lại nhưng không có lời hồi đáp.
Vy tuyệt vọng gọi thêm mấy lần nữa. Giọng nàng ch́m vào không
khí tịch liêu của buổi chiều tà. Nhưng rồi trong sự tịch liêu
đó, có một tiếng động nhỏ vang lên đều đều, tim của Vy đập rộn
lên v́ mừng rỡ, rơ ràng là có ai đó đang đạp xe về phía nàng.
Người này cũng bị lạc đường chăng? Nàng tự hỏi. Dù là một kẻ lạc
đường th́ nàng cũng có bạn và hai người sẽ cùng nhau t́m lối ra,
như vậy sẽ đỡ sợ hơn.
Và cuối cùng người ấy đă tới.
Trong ánh sáng nhá nhem của buổi chiều tà, Vy trông thấy một
thanh niên tiến lại gần phía nàng. Dáng chàng cao lớn, rắn rỏi,
gương mặt tràn đấy sức sống ! Trong khung cảnh tranh tối tranh
sáng của khu rừng, đôi mắt chàng đen và sáng long lanh. Chàng
xuống xe, tiến lại gần nàng và giọng nói chàng hiền lành vang
lên :
- Cô bị lạc?
- Vâng ! - Nàng đáp, mắt vẫn quan sát chàng - Anh cũng bị lạc?
- Ồ, không ! - Chàng cất tiếng cười, giọng cười thật trong trẻo
- Tôi đă đến khu rừng này nhiều lần lắm rồi, hầu như cuối tuần
nào tôi cũng đến v́ đạp xe là thú thể thao mà tôi yêu thích.
- Tôi cũng vậy ! - Vy nói một cách đồng t́nh và cảm thấy chàng
trai đột nhiên gần gũi với ḿnh.
- Cô mới đến đây lần đầu ư? - Chàng hỏi, nh́n nàng một cách hiếu
kỳ.
- Thưa vâng ! Một người bạn đă chỉ vẽ cho tôi khu rừng xinh xắn
này. Thế là tôi quyết định đến thám hiểm nó v́ hôm nay trời đẹp
quá. Định bụng về sớm nhưng lại ngủ quên, thế là quên mất lối
ra. Tôi sợ qua nên mới kêu cứu, ai ngờ anh nghe thấy.
- Vâng ! Nếu cô không kêu to lên như thế, tôi đă đi lối khác.
Cũng may cho cô v́ thường th́ tôi không ở lại trễ như thế này
đâu. Hôm nay xe đạp bị hư, lui cui sửa, thế là chẳng mấy chốc
trời đă sập tối. Thôi để tôi đưa cô về kẻo người nhà cô trông.
Giọng chàng ấm áp, cách ăn nói lại nho nhă, ngọt ngào khiến nàng
không khỏi có cảm t́nh. Hai người yên lặng đạp xe bên nhau, lúc
năy Vy cảm thấy khu rừng này đáng sợ bao nhiêu th́ bây giờ nàng
lại thấy nó thơ mộng bấy nhiêu.
Chẳng mấy chốc hai người đă đạp xe ra khỏi khu rừng va tiến về
phía bờ hồ. Chàng trai đưa nàng tới tận băi đậu xe rồi mới giă
từ :
- Tạm biệt cô nhé ! Nhớ lần sau không được ngủ quên.
Giọng chàng có vẻ trêu đùa khiến nàng không khỏi mỉm cười. Chàng
quay lưng đi, không hỏi nàng tên ǵ hay nàng ở đâu. Chàng cũng
chẳng nói cho nàng biết một chút ǵ về ḿnh. Chàng đi mà không
ngoái đầu lại đến một lần, bóng chàng càng lúc càng khuất dần
trong màn đêm tăm tối.
Phương Vy cảm thấy có chút hờn dỗi trong ḷng, nàng lẩm bẩm:
"Người đâu mà vô t́nh, chẳng để lại một cái tên, một số phone
hay một địa chỉ, mai mốt muốn gặp lại biết làm sai đây?" Nhưng
rồi nàng tự trách ḿnh: "Tại sao ḿnh lại nghĩ lẩn quẩn như thế?
Ḿnh với chàng ta như bèo mây gặp gỡ, có phải là thân thiết ǵ
với nhau đâu? Một người thật đặc biệt... nhưng nói cho cùng cũng
là một người hoàn toàn xa lạ ! Tốt nhất là ḿnh nên quên anh
chàng đi".
Nàng đă tự nhủ ḷng như thế suốt trên đường về nhà nhưng khi nằm
ngủ nàng lại trằn trọc măi. Ai cũng nói nàng là một cô gái xinh
đẹp, một cô gái nổi bật nhưng chàng trai này hoàn toàn không hề
để ư đến nàng. Người trông hiền lành như vậy mà tại sao cao ngạo
quá ! Và đêm đó, lần đầu tiên trong cuộc đời, ḷng tự ái của
nàng bị tổn thương.
o0o
Mấy hôm sau, công việc trong công ty bận rộn hơn bất cứ lúc nào
nên Phương Vy đă quên bẵng chuyện nàng bị lạc trong khu rừng,
nàng cũng cố quên đi chàng trai xa lạ có đôi mắt đẹp đă hiện ra
như cứu tinh của nàng trong buổi chiều tà dạo nọ. Nói là nói như
thế chứ những lúc ngơi việc một tí là ḷng nàng lại xuất hiện
một cảm giác nhức nhối, cảm giác của một người con gái đẹp, hoàn
hảo, lần đầu tiên bị phớt lờ bởi người đàn ông đi bên cạnh ḿnh.
Nhưng rồi nàng lại rơi vào một núi công việc khi công ty càng
lúc càng đông khách và nàng không c̣n có thời gian để suy nghĩ
vẩn vơ. Thái Tuấn thường hay nói đùa từ lúc Phương Vy bước vào
công ty th́ càng ngày công ty càng thịnh đạt và ăn nên, làm ra.
Một buổi chiều Phương Vy lái xe về chung cư th́ đă thấy Tân đứng
chờ sẵn. Thấy Phương Vy là chàng nở ngay nụ cười :
- Gặp Vy không phải dễ dàng... anh đă đứng chờ ở đây hơn hai
tiếng đồng hồ. Xương sống như muốn cứng đơ ra, em làm việc sao
về trễ thế?
- Có hàng núi công việc chờ em ! - Nàng nói, đưa xe đến băi đậu
rồi vào thang máy với chàng - Đáng lư ra anh phải hẹn trước chứ,
ai lại đứng chờ như vậy !
- Cũng tại anh nghĩ là Vy về đúng giờ, có biết đâu Vy lại làm
thêm. Về Đài Loan chỉ có Vy là bạn thân, anh không đến chỗ Vy
th́ đến đâu đây?
- Nghe là biết anh nói xạo ngay ! - Vy nh́n Tân, khẽ mỉm cười -
Anh có thiếu ǵ bạn bè lúc học chung trung học. Em mới là người
lạ nước lạ cái với Đài Bắc. Nhưng mà này... anh đă ăn ǵ chưa,
lên nhà ăn cơm chung với em nhé !
- Năy giờ anh chờ nghe Vy nói câu này, anh cảm thấy đói meo rồi
đấy.
Hai người bước vào nhà. Căn pḥng tuy nhỏ nhưng không khí thật
ấm áp. Hôm qua Vy nấu nồi canh cải và làm món thịt hầm. Nàng
nhanh nhẹn hâm lại thức ăn và bày chén đũa ra bàn. Thức ăn nóng
sốt, mùi vị thơm ngon khiến Tân không ngừng khen ngợi :
- Ăn cơm ở nhà Vy c̣n hơn ăn cao lương mỹ vị của nhà hàng nổi
tiếng nhất Đài Bắc.
Vy tỏ ra đồng cảm :
- Em biết là anh nói thật ! Người Hoa có thói quen dùng nhiều
dầu mỡ quá nên khiến thực khách mau ngán. Ăn uống đơn giản như
thế này vẫn hơn.
Hai người dùng bữa một cách ngon lành. Ăn xong, Tân mở lời :
- Hôm nay anh đến đây là để mời em tuần sau đi dạ hội với anh.
Phương Vy tṛn mắt :
- Dạ hội ǵ hở anh?
- Một dạ hội rất đặc biệt mà Vy sẽ không từ chối được !
- Tại sao gọi là đặc biệt? - Vy ṭ ṃ hỏi.
- V́ nó quy tụ nhưng gương mặt tiếng tăm của Đài Bắc. Từ thành
phần trí thức cho đến những nhà kinh doanh thành đạt. Vy nhất
định phải đi v́ đây được xem là dạ hội độc đáo của giới thượng
lưu, mỗi năm chỉ tổ chức một lần. Vào đó, em sẽ có dịp làm quen
với rất nhiều người và điều này tốt cho công việc của em. Càng
giao tiếp nhiều càng dễ ngoại giao !
- Nghe anh nói th́ hấp dẫn lắm nhưng có lẽ em sẽ không tham dự
đâu !
- Sao thế?
- Em không thích những nơi kiểu cách mà thích cái ǵ tự do, giản
dị. Đi tới một nơi đông người như vậy mà người nào người nấy đều
ăn mặc cứng đơ, làm dáng, em cảm thấy ngộp thở. Sao anh không
chọn một cô bạn xinh đẹp nào đó để đi với anh?
- Có cô bạn nào xinh đẹp nào bằng Vy đâu? Đi với Vy anh sẽ được
dịp hănh diện với mọi người. Vy đi với anh đi, nếu không muốn ở
lâu, th́ giữa tiệc anh sẽ đưa em về.
Phương Vy ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời :
- Thôi được ! Để anh năn nỉ măi cũng tội nghiệp. Nhưng em sẽ
không nán lại ở đó đâu lâu. Lúc nào em muốn về th́ cho em về
ngay nhé !
- Anh hứa ! - Tân gật đầu, ḷng khấp khởi mừng v́ đă thuyết phục
được Phương Vy.
o0o
Hệt như Tân đă mô tả, buổi dạ hội hôm đó được tổ chức tại một
nơi sang trọng nhất thành phố và rất linh đ́nh. Trong hàng khách
mời có những nhà ngoại giao nổi tiếng, những thương gia thành
đạt, những người có vai vế trong bộ máy chính quyền thành phố,
gới trí thức Đài Bắc, đa số là dân du học nước ngoài về, và
những mệnh phụ, tiểu thư sang trọng mà ai cũng biết tiếng. Có
thể nói đây là nơi quy tụ những tinh hoa của Đài Bắc và chỉ
những người như thế mới có cái hân hạnh được mời đến buổi dạ hội
đặc biệt này. Thôi th́ mỗi người một vẻ, các ông trong các bộ
vest thời thượng, sang trọng, các bà, các cô tha hồ chưng diện v́
đây là nơi mà họ có thể phô diễn vẻ đẹp của ḿnh trước mắt mọi
người. Những chiếc áo kim tuyến đỏ rực, những chiếc đầm bó sát
gợi cảm đă được các bà, các cô chưng diện để thu hút sự chú ư
của mọi người. Đó là chưa kể một rừng nữ trang lấp lánh mà họ
đeo trên tay, trên cổ để làm tăng vẻ đẹp vốn đă hấp dẫn của họ.
Phương Vy chọn chiếc áo đầm màu tím nhạt để mặc đến buổi dạ hội
này. Nàng vốn thích những màu trang nhă hơn là chói lọi. Một sâu
chuỗi hạt trai màu tím đeo trên cổ, đó là tất cả trang sức của
Phương Vy nhưng vẻ đẹp tự con người nàng phát ra mới là lộng
lẫy, cũng giống như mặt trời tự nó đă rực rỡ rồi. Khi Phương Vy
cùng Tân bước vào căn pḥng dạ hội th́ mọi cặp mắt đổ xô vào
nàng. Không phải chỉ cặp mắt của các ông mà của cả các bà, các
cô nữa. Có ánh mắt lộ vẻ thán phục, ngưỡng mộ, cũng có ánh mắt
lộ vẻ đố kỵ, ghen tức. Phương Vy là một gương mặt mới của thành
phố này nhưng tối nay nàng nổi bật lên như một v́ sao. Màu tím
nhạt của chiếc áo nàng mặc trên người càng làm cho vẻ đẹp nàng
thêm nét phiêu diêu. Chẳng thế mà có nhiều tiếng bàn tán vang
lên :
- Cô ta là ai nhỉ ! Chắc là lần đầu đến dự dạ hội này.
- Cô ta trông rất tây, chắc là dân du học trở về Đài Loan.
- Có lẽ cô gái này là hoa khôi của buổi dạ hội đêm nay. Đó là
nói về các cô gái trẻ, c̣n về các mệnh phụ th́ Thục Lan vẫn là
kẻ đứng đầu.
Những lời bàn tán ấy lọt vào tai của Phương Vy không sót một
lời. Tân th́ hănh diện ra mặt c̣n Phương Vy th́ đưa mắt nh́n
quanh v́ theo những ǵ nàng nghe được th́ Thục Lan cũng có mặt
trong buổi dạ hội này. Đang mải t́m kiếm th́ có bàn tay êm ái
của ai đó chạm nhẹ vào vai nàng và một mùi nước hoa d́u dịu tỏa
ra :
- Phương Vy cũng đi dự dạ hội này nữa ư?
Vy quay lại và bắt gặp gương mặt hiền dịu của Thục Lan. Nàng
mừng rỡ nắm lấy tay của người phụ nữ mà nàng vẫn thầm ngưỡng mộ
:
- Chị đi một ḿnh sao? C̣n anh Thái Tuấn đâu?
- Anh ấy có đời nào chịu bỏ qua buổi dạ hội này đâu ! Thái Tuấn
đang nói chuyện với mấy người bạn thân. Vy đến đây để chị giới
thiệu với những nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh Đài
Bắc. Quen biết với họ, việc làm ăn của Vy sẽ trở nên dễ dàng
hơn.
Rồi Thục Lan quay qua Tân mỉm cười và nói :
- Cho mượn Phương Vy của cậu một chút nhé, tôi muốn giới thiệu
cô ấy với mọi người.
- Xin chị cứ tự nhiên ! - Tân mỉm cười đáp lại - Đám bạn của em
cũng đang gọi em kia. Hẹn chút nữa chúng ta gặp lại.
Thế là Phương Vy và Tân tạm rời nhau. Tân đến họp mặt với đám
bạn du học chung ở Hoa Kỳ mà sau này trở về nước đều trở thành
những nhân vật vai vế, c̣n Thục Lan th́ đưa Phương Vy giới thiệu
với những người quen. Đi đến đâu, hai người đẹp cũng đều được
đôi mắt của đám đàn ông chiếu cố. Không khí tṛ chuyện càng lúc
càng rôm rả hơn khi có mặt hai bóng hồng xuất hiện. Một người
trong chiếc áo tha thướt màu tím nhạt, người kia trong bộ áo dạ
hội màu đỏ thắm, hai vẻ đẹp hoàn toàn khác nhau nhưng vẻ đẹp nào
cũng quyến rũ và lôi cuốn. Thái độ ân cần của Thục Lan khiến
Phương Vy xúc động. Thục Lan giới thiệu cho Phương Vy quen biết
với những người làm ăn tai to mặt lớn ở Đài Bắc, rồi đưa nàng
đến làm quen cả với các vị chức sắc trong thành phố. Đi đến đâu
Thục Lan cũng ca ngợi Phương Vy với bạn bè khiến Phương Vy vừa
cảm động vừa thấy e thẹn v́ nghĩ ḿnh không xứng đáng với những
ǵ mà Thục Lan ca ngợi. Từ người phụ nữ này, Phương Vy khám phá
ra một tấm ḷng vị tha và rất bao dung. Thục Lan không ghen tị
với sắc đẹp của nàng mà c̣n ra sức ca ngợi nàng trước mặt mọi
người. Tuy được Thục Lan tận t́nh giới thiệu như vậy nhưng một
lúc sau Phương Vy đă cảm thấy mệt mỏi trước không khí của buổi
dạ hội.
Sau khi đến chào Thái Tuấn, giám đốc công ty nàng, Phương Vy t́m
cách tách rời Thục Lan và rút lui vào một góc. Từ trước đến nay,
nàng không có thói quen lui tới các buổi hội hè đ́nh đám v́ nàng
thích sự yên tĩnh và cảnh đẹp của thiên nhiên hơn là những nơi
có quá nhiều người tụ họp để khoe ḿnh. Phương Vy quan sát căn
biệt thự này có một cửa hậu ăn thông ra một vườn hoa rộng lớn
phía sau. Giờ này mà ra hít thở không khí trong lành ngoài ấy
th́ c̣n ǵ bằng, lại có thể ngắm vườn hoa trong ánh trăng v́ đêm
nay là đêm rằm. Lựa lúc mọi người không để ư, nàng bước nhẹ ra
hành lang và băng ḿnh vào khu hoa viên phía sau. Vườn hoa rộng
lớn, ngoằn ngoèo những lối đi trăi đầy sỏi trắng. Mùi hoa ngọc
lan thoang thoảng đâu đây khiến nàng có cảm giác dễ chịu. Ở Hoa
Kỳ nàng không thể t́m đâu một khu vườn đặc sắc thế này, đầy ắp
những loại hoa nhiệt đới mà mỗi loại hoa đều tiết ra những mùi
hương khiến cho ḷng người bâng khuâng, rung động.
Chương 5
Nàng đi theo một lối ṃn dẫn đến một chiếc hồ nhỏ, chắc
là một chiếc hồ nhân tạo do chủ nhân căn biệt thự dựng nên. Bắt
ngang qua chiếc hồ là một cây cầu uốn khúc, dưới ánh trăng trông
nó càng thơ mộng hơn. Nàng bước chầm chậm qua cầu, mắt mơ màng
khép lại để thưởng thức cái không khí êm đềm ấy. Nhưng khi băng
qua phía bên kia, nàng giật ḿnh khi bắt gặp dưới tàn cây, bóng
một người cao lớn đứng đó. Người ấy quay lưng về phía nàng, điếu
thuốc trên tay lập loè dưới ánh trăng. Phương Vy kinh ngạc tự
hỏi không biết người này là ai mà có cùng ư nghĩ như nàng : từ
bỏ vũ hội tưng bừng trong kia để ra đây t́m kiến sự yên tĩnh và
thanh tịnh. Nàng càng ngạc nhiên hơn khi người lạ từ từ quay
lại, có lẽ v́ nghe thấy tiếng động sau lưng. Phương Vy suưt thốt
lên một tiếng kêu kinh ngạc khi nh́n rơ mặt người ấy. Chính là
chàng, là người đă giúp nàng ra khỏi khu rừng ở ngoại ô Đài Bắc
trong buổi chiều tà dạo nọ ! Nàng không biết chàng là ai, cũng
không biết tên chàng v́ chàng đă bỏ đi ngay sau khi đưa nàng ra
khỏi khu rừng nhưng nàng nghĩ đây không phải là nhân vật tầm
thường v́ như Tân cho biết, những người hiện diện trong buổi dạ
tiệc này nếu không phải là những nhà trí thức nổi tiếng th́ cũng
thuộc tầng lớp thượng lưu hoặc những nhân vật thành danh trong
chốn thương trường.
- Th́ ra là cô ! Không ngờ cô cũng đến đây - Chàng có vẻ ngạc
nhiên khi trông thấy nàng - Tôi đă nhận ra cô từ lúc cô xuất
hiện tại vũ hội nhưng không tiện đến để chào hỏi. Mấy người bạn
dạo trước du học cùng tôi ở Hoa Kỳ đều tụ tập ở buổi dạ tiệc này
nên không bị người này hỏi han cũng bị người kia chèo kéo, cuối
cùng mới thoát được khỏi họ để ra ngoài này thở hít một chút
không khí trong lành.
Phương Vy nghe chàng nói mà có chút giận dỗi trong ḷng. Chàng
biết nàng tới đây vậy mà vẫn lờ đi, nếu nàng không t́nh cờ bước
ra khu vườn này th́ cơ hội gặp lại chàng không thể nào có được.
Một cái ǵ đó cay cay dâng trong mắt rồi nàng nói bằng giọng
thật buồn :
- Tôi làm cho người khác chán ghét ḿnh tới vậy sao?
- Cô nói ǵ tôi không hiểu? - Mắt chàng mở to trong ánh trăng,
đôi mắt đẹp và long lanh như sóng biển.
- Tôi cần phải nói rơ ra nữa sao? V́ anh mà tôi đă mất ngủ không
biết mấy đêm. - Nàng bực ḿnh đáp lại, giọng nàng pha chút hờn
dỗi, giống như một đứa trẻ phật ḷng khi người lớn không ngó
ngàng đến nó.
- Tại sao cô lại mất ngủ? - Chàng hỏi tiếp, dường như vẫn không
hiểu được nguyên nhân của những lời trách cứ của nàng.
- Anh là ân nhân của tôi.... nhưng chưa cho tôi biết anh là ai,
anh ở đâu... th́ anh đă vội biến mất rồi. Tôi mất ngủ cũng là
bởi giận anh.....giận anh quá vô t́nh. Ít ra cũng cho tôi một cơ
hội để đền ơn chứ !
- Cô định đền ơn tôi thế nào? - Chàng vừa hỏi vừa mỉm cười. Lần
đầu tiên nàng thấy chàng cười, nụ cười thật đẹp nhưng cũng mang
chút vẻ ngạo đời.
- Đăi anh ăn một bữa cơm... hay cùng anh đi xem một bộ phim hay,
nhưng anh đă không cho tôi cơ hội đó.
- Không phải tôi không muốn cho cô cơ hội... - Chàng nhỏ nhẹ
giải thích -.... nhưng việc làm của tôi hôm ấy không phải là một
cái ǵ đó lớn lao cả nên tôi không cho đó là một cái ơn. Ai ngờ
v́ thế mà cô lại giận tôi.
- Không phải tôi chỉ giận anh v́ điều đó không thôi mà c̣n giận
anh v́ biết tôi có mặt ở vũ hội mà vẫn làm ngơ.
- Tôi không có ư làm ngơ.. - Chàng lại cười, nụ cười thật đáng
yêu khiến ḷng nàng xao xuyến -... thấy có quá nhiều người vây
quanh cô cho nên tôi sợ ḿnh quấy rầy đến cô trong lúc cô đang
bận rộn. Cô cũng biết cô là người nổi bật nhất đêm nay mà một cô
gái đẹp như cô th́.... không thiếu ǵ người vây quanh, như vậy
không đủ làm cho ḷng cô hạnh phúc hay sao?
- Tôi đâu có muốn mọi người vây chung quanh ḿnh như vậy, cũng
không muốn mặc chiếc áo dạ hội để tham dự buổi tiệc này nhưng mà
v́....- Nàng bỏ ngang ở đó, cảm thấy ḷng tự ái của ḿnh được
vuốt ve rất nhiều khi chàng công nhận nàng là một cô gái đẹp,
lại c̣n nhận xét nàng là người nổi bật nhất trong vũ hội này.
Chàng thắc mắc v́ câu nói bỏ dở ấy nên lại hỏi :
- V́ sao?
- V́ nể nang một người bạn mà tôi bắt buộc phải đi. Chắc anh
cũng thấy anh ta lúc chúng tôi bước vào đây.
- Vâng, tôi có trông thấy và tôi cũng nhận ra rằng hai người rất
là xứng đôi. Anh chàng quả là một con người tốt số. Tôi thấy
những người đàn ông trong buổi dạ tiệc này đặc biệt ganh tị với
anh ta, chắc họ ước ao có cơ hội được đi cạnh bên cô.
- Anh nói thật chứ? - Nàng nh́n chàng bằng cái nh́n đầy hạnh
phúc, khi được một người mà ḿnh hằng nghĩ đến ca tụng ḿnh. Lạ
thật, nàng đă đem ḷng cảm mến chàng dù không biết chàng là ai,
xuất thân thế nào và làm ǵ ở thành phố Đài Bắc này.
- Tôi nói rất thật ḷng, chắc mọi người ở buổi vũ hội này đều có
nhận xét tương tự như tôi. Ngày đầu tiên tôi gặp cô, tôi thấy cô
khác bây giờ.
- Khác thế nào?
- Buổi chiều mà tôi t́nh cờ gặp cô ở khu rừng, cô mặc quần jean,
áo pull, gương mặt ngây thơ, ngơ ngác như một cô nữ sinh bị lạc
đường. C̣n hôm nay cô trông quư phái và kiêu sa không khác nào
một cô tiểu thư đài các.
- Thế anh thích h́nh ảnh nào của tôi hơn?
- Hai h́nh ảnh ấy tôi đều thích. Hôm nay cô ăn mặc rất tuyệt
nhưng cũng rất thanh tao, cô không giống như bất cứ người phụ nữ
nào ở buổi dạ tiệc đêm nay.
- V́ họ chưng diện quá sặc sỡ hay sao?
- Đúng thế ! Tôi cảm thấy họ đến đây chỉ để khoe quần áo hay
khoe khoang đồ trang sức của ḿnh. Tôi thật ngán những buổi dạ
tiệc thế này nên đă trốn ra đây một ḿnh.
- Sao anh lại phải trốn ra đây?
- V́ nhiều người trong vũ hội đề nghị tôi lên đọc một bài diễn
văn mà tôi th́ không thích như thế.
- Hẳn anh phải là một nhân vật xuất sắc nên mới được yêu cầu như
vậy?
Nàng hỏi chàng, đôi mắt mở to đầy ngưỡng mộ, muốn biết thêm chi
tiết về người mà nàng đem ḷng cảm mến.
- Tôi chẳng phải là một nhân vật xuất sắc ǵ cả, cũng như cô tôi
không muốn tham dự buổi dạ hội này nhưng cuối cùng vẫn phải đi
v́ có lư do riêng.
- Lư do ǵ nào?
- Bí mật ! Sau này sẽ nói với cô sau.
- Sau này ư? Sau này tôi c̣n có cơ hội gặp lại anh sao?
- Nếu có duyên th́ sẽ gặp, tôi vẫn tin như thế. Trong thế giới
này mọi việc xảy ra không phải t́nh cờ mà như đă được sắp xếp
bởi bàn tay của đấng thiêng liêng. Nếu không có duyên, tôi đă
không gặp cô ở khu rừng dạo nọ. Nếu không có duyên chúng ta đă
không tái ngộ hôm nay. Cho nên tôi sống xuôi theo tự nhiên, bởi
v́ mọi việc sẽ xảy ra như nó phải xảy ra.
- Và anh tin ḿnh sẽ gặp nhau lần nữa... dù không cần phải làm
cái hẹn?
Chữ "ḿnh" của nàng khiến chàng mỉm cười và nàng đỏ mặt khi nhận
ra điều đó. Từ ngữ thân mật nàng dùng hẳn đă làm cho chàng biết
nàng có cảm t́nh đặc biệt với ḿnh.
Để cho nàng khỏi bối rối, chàng trả lời :
- Cô đừng bận tâm về điều đó, tôi tin là chúng ta sẽ gặp lại
nhau, nếu có duyên !
- Tôi không tin vào cái duyên mà anh nói ! - Nàng nói với giọng
dỗi hờn - Rồi anh sẽ biến mất đột ngột như lần trước và tôi sẽ
không bao giờ gặp lại anh.
- Gặp lại đêm nay cũng đủ lắm rồi... nếu cô biết tận dụng thời
gian mà chúng ta có. Bây giờ tôi hỏi thật nhé : Cô có muốn quay
lại buổi dạ hội hay không? Tôi biết lúc này là lúc mà ai cũng
mong đợi nhất, mội câu chuyện sẽ tạm ngừng, nhạc trỗi lên và mọi
người ngây ngất trong ṿng tay của nhau. Cô nên trở vào vũ hội
nếu không sẽ tiếc nuối sau này, nếu cô là một người khiêu vũ đẹp
và muốn mọi đàn ông hôm nay phải điêu đứng v́ cô !
- Tôi không phải là người khiêu vũ giỏi cũng chẳng muốn đàn ông
phải điêu đứng v́ tôi, cho nên tôi chẳng cần phải trở vào trong
ấy.
- Vậy bây giờ cô mong ước điều ǵ?
- Đượo đi chầm chậm dưới ánh trăng và bày tỏ tâm sự của ḿnh với
một người bạn, như thế đối với tôi là tuyệt nhất.
- Vậy tại sao chúng ta không thực hiện điều ấy ngay bây giờ?
- Với anh, ngay trong khu vườn này ư?
- Đương nhiên với tôi nếu cô đồng ư, nhưng khu vườn này không đủ
cho tôi đi nên tôi muốn chúng ta đi đến một nơi khác.
Phương Vy im lặng nh́n chàng. Trong ánh trăng đêm, dáng chàng
thanh thanh mà quyến rũ, gương mặt đẹp mang đầy vẻ lăng mạn
khiến nàng đoán chàng phải là nghệ sĩ hoặc một nhà văn, nhà thơ
nổi tiếng ở thành phố này. Phương Vy cảm thấy từ chàng toát ra
một mănh lực lôi cuốn ḿnh. Gió đêm lồng lộng thổi làm cho mái
tóc bềnh bồng của chàng rối lên trong gió, gương mặt nh́n ngang
của chàng trông thật tuyệt vời khiến nàng không khỏi rung động.
Cuối cùng nàng bảo :
- Chúng ḿnh đi đi ! Nhưng nơi ấy có xa chỗ này không anh?
- Không xa chút nào ! - Chàng chậm răi đáp - Chắc cô mới đến đây
lần đầu tiên nên không biết phía sau biệt thự này là một băi
biển. Cô có muốn đi dạo một chút không?
Trái tim nàng đập rộn ràng lên trước lời đề nghị của chàng. Đi
dạo dưới ánh trăng, quả là một h́nh ảnh thơ mộng mà cô gái đang
yêu nào cũng mơ ước.
Hai người rời khu hoa viên. Bước ra phía sau đă là băi biển. Vừa
đi bên cạnh chàng, nàng vừa ngắm cảnh biển về đêm
- Anh có vẻ rành khu này quá nhỉ? - Nàng khẽ hỏi khi gió biển
thổi tung mái tóc dài đen mượt của nàng làm vài sợi vướng lên
cánh môi chàng.
- Tôi là người sinh trưởng ở đây. Hầu hết cảnh đẹp ở đây tôi đều
biết cả.
- Nhưng lúc năy anh đă nói anh từng du học ở nước ngoài.
- Vâng ! Sau khi tốt nghiệp đại học ở Đài Loan, tôi được học
bổng để tu nghiệp ở Hoa Kỳ. Sau đó th́ tôi trở về quê hương của
ḿnh và làm việc ở đây.
- Anh làm việc ở ngành nào?
- Tôi làm việc ở ngành giáo dục.
- "Ồ", nàng kêu lên một tiếng, ngạc nhiên trước câu trả lời như
vậy.
- Lạ lắm sao? - Chàng vừa hỏi, vừa nh́n nàng.
- Vâng ! Rất lạ ! - Nàng đáp - Tôi tưởng anh làm việc ở ngành
nghệ thuật. Có nghĩa là một tài tử, một nhà văn hay một nhà soạn
nhạc nào đó.
- Tại sao cô lại đoán như thế? - Chàng ṭ ṃ hỏi.
- V́ anh có một bề ngoài dễ gây ấn tượng cho người khác... anh
rất đẹp trai, một vẻ đẹp rất lăng mạn mà không phải ai cũng có.
Tôi lấy làm lạ khi anh không chịu trở lại vũ hội. Nơi đó có rất
nhiều cô đang mong muốn anh khiêu vũ với họ.
- Tôi không thích chỗ đông người, nhất là chỗ đông người có tính
cách tŕnh diễn như thế.
- Anh có thể nói cho tôi biết nơi làm việc của anh không? - Nàng
ḍ hỏi, không muốn chàng biến mất khỏi cuộc đời của ḿnh lần
nữa.
- Tôi là giảng sư của trường đại học Đài Bắc. Nghề nghiệp của
tôi khá tự do, không phải làm việc mỗi ngày trừ khi có lớp. Tôi
đến buổi dạ tiệc này là do đề nghị của ba |