T́nh Buồn    Quỳnh Dao Pages  1  2  3  4  Next   
Chương 1

Chuyện Xảy ra Năm 1962
Hoàng Hôn!
Nắng chiều soi nghiêng lên thành cửa sổ tróc sơn cũ kỹ. Nắng xuyên qua cả tấm màn cửa màu to bạc màu. Nó tạo cho khung cảnh bên trong nhà một vẻ huyền ảo, mờ nhạt. Một bức tranh mông lung không thật, khá lạnh lẽo.
Bà Phương Trúc ngồi cắn lấy tẩy trên cây bút ch́. Mắt lơ đễnh nh́n ra bầu trời gần sụp tối bên

Dịch giả: Liêu Quốc Nhĩ 

ngoài rồi cút đầu xuống quyển sổ chi tiêu trong gia đ́nh. Bà đang lên kế hoạch cho chuyện sử dụng những đồng lương ít ỏi của chồng: gạo, dầu, thịt cá, bột ngọt, tiền điện nước, quà vặt, tiền thuốc men, tiền học phí cho con, phần giải trí... Tất cả những tiết mục này không có một mục nào là không cần thiết... những con số lớn. Bà không hiểu sao cái con số kia mỗi tháng lại như phồng to lên. Trong khi tiền lương của chồng lại cứ nằm yên một chỗ. Bà cắn lấy đầu bút ngẩn ngợ Phải làm sao đây? Phải thế nào cho thu chi cân bằng? Một bài toán thật hiểm hóc. Đóng vai tṛ nội trợ gần hai mươi năm bà vẫn không sao giải quyết được vấn đề ổn thỏa mà khỏi căng đầu. Đă ngồi thế này suốt một buổi chiều, cắn răng với bao nhiêu suy nghĩ. Gạch bỏ mục du hí chăng? Bà vừa đưa tay lên th́ thoáng hiện cái dáng dấp của Hiểu Bạch, thằng con trai bé bỏng có đôi mắt to đang ch́a tay:
- Mẹ Ơi! Đội bóng rổ Khả Lâm cừ lắm đấy!
Thế c̣n Hiểu Đan th́ sao? Đứa con gái ngoan hiền an phận không dám đ̣i hỏi cha mẹ quá nhiều. Nó muốn cái ǵ cùng chỉ rụt rè:
- Mẹ Ơi! Bạn Nguyện Đức Mỹ mời con đi xem phim hôm nay.
Tất cả những thứ đó có thể phớt lờ không? Nếu không th́ phải làm sao đây? Giả sử như xáo đi mục giải trí ngân sách thu chi vẫn chưa cân bằng được. Bà Phương Trúc suy nghĩ rồi định viết lại những con số ở phần xài vặt. Nhưng khi đọc lại không c̣n chỗ nào có thể cắt xén được nữa. Ngoại trừ hạ thấp tiêu chuẩn bữa ăn. Nhưng như thế là không được. Bà hiểu rất rơ chuyện không thể nào hạ thấp chất lượng bữa ăn. Con Hiểu Đan lúc này gầy quá, nó có triệu chứng của bệnh thiếu máu. Ông Minh Viễn - Chồng bà th́ lúc này sức khỏe cũng kém thấy rơ. C̣n thằng Hiểu Bạch con trai bà th́ nó đang ở tuổi sung sức, ở cái tuổi phát triển mạnh, một năm nó cao thêm một tấc. Nó đang cần nhiều thức ăn đủ chất dinh dưỡng. Tóm lại, tính tới tính lui, chỉ có thể kết luận: Có tính thế nào th́ tiền lương của chồng mang về cũng không đủ chi phí cho gia đ́nh.
Nắng đă sụp tắt. Bóng tối bắt đầu tràn lan. Bà Phương Trúc nhớ ra giật ḿnh đứng dậy. Chiếc đồng hồ reo cũ kỹ trên bàn đang chỉ quá số năm một chút. Nhanh thật, mới đấy mà đă trên năm giờ. Minh Viễn và đám con trẻ sắp quay về nhà. Cái thằng Hiểu Bạch ấy vừa xông vào cửa là đă gào lên đ̣i cơm, than đói. Bà Phương Trúc vội vă thu xếp sổ sách cho vào hộc bàn rồi quay xuống bếp.
Nhà bếp là một chiếc pḥng nhỏ đến độ không thể nhỏ hơn được. Vừa bước vào là phải sặc sụa v́ mùi gaz. Đúng ra th́ nó không phải là cái pḥng ǵ cả, Nó chỉ là một cái chái được che tạm. Cái nhà của nhà nước cấp mà. Chồng làm ở cơ quan, được nhà nước cấp cho một cái nhà nhỏ hai pḥng sáu thước vuông. Phía sau có cầu xí và nhà tắm, luôn cả bếp. Lúc đầu v́ hai con c̣n nhỏ, nên vợ chồng bà ở pḥng trước. C̣n pḥng sau dành chung cho hai đứa. Nhưng rồi theo thời gian, trẻ con đă lớn rất nhanh, không lẽ để cho hai chị em chúng không con chị mười tám tuổi, c̣n đứa em trai mười bảy lại ở chung một pḥng? Thế là... đành bóp bụng bỏ ra tí tiền biến nhà bếp thành một chiếc pḥng riêng cho Hiểu Bạch. C̣n nhà bếp? Cơi thêm cái mái nhà đẩy ra sau hơn.
Vừa vo gạo xong đắt lên bếp gaz, bà Phương Trúc nghe có tiếng động ở cửa. Để khỏi phải chạy tới chạy lui mở cửa, bà đă làm cho cả nhà bốn chiếc ch́a khóa. Bà đứng ở sau lắng nghe. Đây là một thú vui nhẹ nhàng không biết tự bao giờ, bà lại yêu thích cái tṛ đó. Nghe tiếng động, tiếng bước chân rồi đoán thử ai đang bước vào. Một sự vui thích bí mật. Cả một cuộc đời, gần như t́nh yêu của bà đều đặt hết lên những con người kia. Bất kỳ tiếng bước chân đó là của ai đều mang đến cho bà một niềm vui thầm lặng.
Người bước vào cửa có bước chân nhẹ nhàng. Cánh cửa mở với tiếng động nhỏ. Tiếng đặt ví da lên bàn rồi những bàn chân rón rén. Bà Phương Trúc đă đoán ra là ai. Và quả đúng như vậy. Một khuôn mặt thanh tú sáng sủa tḥ vào nhà bếp, đôi mắt to đen nổi bật trên khuôn mặt trắng xanh. Một nụ cười hiền lành an phận.
- Mẹ Ơi! Con có chuyện muốn thưa với mẹ.
- Th́ vào đây đă nào? Bà Phương Trúc đưa mắt tŕu mến nh́n con. Đứa con gái nhỏ nhắn. Vị khách đầu tiên về nhà - Con phụ mẹ lặt bó rau muống này nhé?
Không hiểu v́ sao lúc gần đây, bà lại mong mỏi và thích thú được gần con gái vô cùng. Không c̣n ǵ để nói, chỉ cần ngồi cạnh nó, nh́n nó là đủ. Con đă lớn, càng ngày nó càng có vẻ sáng sủa, có vẻ trưởng thành. Bà yên lặng ngắm con. Có một đứa con gái đẹp là một sự kiêu hănh cửa người làm mẹ. Dù Hiểu Đan không đẹp lắm. Nó gầy quá, an phận, không sôi nổi. Cái hiền lành thái quá kia làm cho nó như ch́m hẳn giữa bạn bè. Nhưng mà trong mắt bà mẹ, th́ dù thế nào con ḿnh vẫn đẹp hơn.
Hiểu Đan bước vào mang rổ rau ra trước cửa bếp ngồi trên chiếc ghế nhỏ để nhặt. Nhà bếp chật quá, không đủ chỗ chứa hai người. Bà Phương Trúc trộm nh́n con gái. Đôi mày con như cau lại, đôi môi mỏng mim mím. Nh́n những cử chỉ quen thuộc đó, bà đă đoán biết được sự việc, chắc chắn là con nó đang có cái ǵ phân vân.
- Hiểu Đan này! Ban năy con bảo là con có chuyện ǵ muốn nói với mẹ, phải không?
Hiểu Đan ngẩng lên, nh́n mẹ, thăm ḍ, rồi cúi xuống rổ rau muống.
- Mẹ Ơi, mẹ biết Nguyện Đức Mỹ mà?
- Ờ. Mẹ làm sao không biết. Nó là bạn rất thân của con mẹ mà.
- Dạ đúng rồi - Hiểu Đan nói - Mẹ biết không đến thứ bảy này là sinh nhật thứ 18 của nó. Hôm ấy sẽ có một bữa tiệc nhỏ. Nó cứ bắt con phải tham dự.
Bà Phương Trúc nh́n Hiểu Đan. Bà đă đoán biết phần nào ư nghĩ của Đan. Bạn thân tổ chức tiệc sinh nhật th́ đương nhiên được mời không thể khước từ. Con gái dù ǵ cũng mười tám tuổi rồi, chuyện giao tiếp xă hội là cần thiết... nhưng mà... bà yên lặng một chút nói:
- Có phải là con lo... không có áo đẹp để mặc trong buổi tiệc đó, phải không?
- Không phải chỉ vậy. Mà là... con muốn phải có một cái ǵ để mừng bạn. Chẳng hạn như tặng một ổ bánh sinh nhật cho Mỹ hoặc một cái ǵ đó...
Bà Phương Trúc nhớ lại phần dự toán thu chi ban năy, ḷng chợt bối rối. Bà không muốn con gái thất vọng. Hiểu Đan xưa đến giờ không phải là đứa con gái thích đ̣i hỏi se suạ Nó là đứa hiểu biết. Nó hiểu biết hoàn cảnh khó khăn của gia đ́nh, nên không bao giờ dám mơ ước cái ǵ ngoài tầm tay với. Mỗi lần cần cái ǵ Đan thường hay quanh co dài ḍng thăm ḍ. Nhưng khi gia đ́nh không đáp ứng được nó cũng không hề tỏ ra buồn phiền.
Nhưng mà... lần này th́ khác... lần này có liên hệ đến thể diện của một đứa con gái. Bà Phương Trúc nghĩ - con gái ḿnh không c̣n là một đứa bé con. Nó đă trưởng thành. Nó phải giữ mặt giữ mày trước bạn bè. Nhưng mà... nhưng mà... thể diện... Sao lúc này lại gay thế? Phải làm sao? Phải thế nào mới đủ cho nó đây? Bất giác bà thở dài.
- Mẹ Ơi! Hiểu Đan nh́n mẹ rụt rè nói - con nghĩ là... chuyện ăn mặc thế nầy cũng được, có điều quà th́ cần thiết... con thấy phải có cái ǵ cho bạn.
Bà Phương Trúc lúng túng:
- à, mà này. H́nh như Nguyện Đức Mỹ nhà khá giả lắm phải không con?
- Vâng, nhà nó giàu lắm mẹ - Hiểu Đan nói không nghĩ suy:
- Mẹ đến đấy mà xem. Nhà nó thật to, đủ tiện nghi: Máy hát, đàn piano, tivi, cassette đủ thứ, cái ǵ cũng có. Tại sao mẹ biết không? Cha nó là Quản đốc Xí Nghiệp dệt Thái An mà.
- à.
Bà Phương Trúc chỉ “à” một tiếng rồi yên lặng. Chỉ có tiếng dao xắt cải trên thớt. Làm bạn với con nhà giàu trong khi hoàn cảnh ḿnh kém xa quả là một khổ tâm, bà nghĩ. Hiểu Đan thấy mẹ yên lặng hỏi:
- Mẹ Ơi đang nghĩ ǵ đấy?
- Ồ không có ǵ cả.
Bà Trúc nói. Có tiếng lục cục bên nồi cơm. Thế này là cơm đă sôi. Bà Trúc bước đến bên bếp, vặn nhỏ hơi gaz xuống, rồi quay lại nh́n trộm con gái.
Hiểu Đan đang cắm cúi nhặt rau, một phần tóc ngắn ḷa x̣a trước trán. Từ xa nh́n lại chỉ trông thấy hàng mi dài cong vút và chiếc mũi nhỏ. Có một cái ǵ lao xao trong ḷng. T́nh yêu con như nhưng cơn sóng lăn tăn trong tim. Bà Phương Trúc ngưng lại nói:
- Hiểu Đan, chuyện đó con khỏi phải lo, để mẹ tính, nhưng mà không nên cho cha con biết nhé.
Hiểu Đan ngẩng lên nh́n mẹ với một nụ cười. Một nụ cười rạng rỡ. Cô bé đứng dậy mang rổ rau muống vừa nhặt xong đến ṿi nước máy rửa sạch. Cô bé sung sướng v́ hiểu rằng khi mẹ bảo “Để mẹ tính” có nghĩa là đă đồng ư chấp nhận yêu cầu. Và thế nào rồi mẹ cùng sẽ t́m được cách giải quyết.
Bà Trúc nh́n con, thấy nó vui mà ḷng càng bối rối. Bây giờ phải làm sao đây? Không có một cách nào khác. Phải chi... phải chi có một quyển sách ước như trong chuyện thần thoại th́ hay biết chừng nào.
Lại có tiếng động ở cửa. Tiếng đóng cửa thật mạnh, rồi những tiếng bước chân rầm rầm. Tiếng cặp táp quăng lên ghế. Tiếng quả bóng rổ ném mạnh vào tường. Và rồi... Hiểu Bạch tḥ đầu vào bếp, người đẫm ướt mồ hôi. Chiếc áo Pull trắng dán chặt trên người nó. Ngay cả cái lai quần kaki cũng ướt sũng với mồ hôi. Bạch bước nhanh vào bếp vừa cố lách qua mẹ vừa nói:
- Ối trời, nóng ǵ mà nóng quá. Con phải ngâm nước mới được.
Và nó đi thẳng đến bên ṿi nước, chúi đầu vào chậu, mở ṿi thật tọ Nước chảy tràn từ đầu xuống mặt xuống cổ. Sau đó Bạch c̣n kê mồm vào ṿi nước uống một hơi dài. Bà Phương Trúc hét to:
- Hiểu Bạch! Mẹ đă bảo con bao nhiều lần rồi, đừng có uống nước ṿi thế này, thật là không hợp vệ sinh. Tại sao nước lọc ở nhà trên lại không uống, đau bụng chết.
Hiểu Bạch ngẩng đầu lên. Khuôn mặt đỏ gấc v́ nắng cháy. Nước chảy từ đầu tóc xuống làm nó không mở mắt ra được. Nó vừa cười vừa vỗ ngực nói:
- Con là người khỏe nhất nhà, mẹ biết nhờ cái ǵ không? Nhờ uống nước ṿi đấy.
- Chỉ tổ nói nhảm! - Bà Phương Trúc nói và liếc nhanh thằng con trai đă con hơn ḿnh lấy một cái đầu - Con làm ǵ mà cả người đẫm ướt mồ hôi thế này?
- Dạ đánh banh - Hiểu Bạch đáp - Mẹ biết không học kỳ hai con sẽ được chọn vào đội tuyển bóng rổ của trường đấy.
- Đánh banh à? - Bà Phương Trúc có vẻ không hài ḷng- Lúc nào cũng nghe con nói chuyện đánh banh chứ không nghe đến học.
Hiểu Đan đứng ngoài cửa bếp, ném chiếc khăn vào cho Bạch.
- Em lau nhanh rồi bước ra khỏi đây ngaỵ Rau muống vừa rửa xong bị em ngâm nước lại hỏng cả.
Hiểu Bạch chụp lấy khăn, vừa đi vừa lau mạnh mái tóc. Bà Phương Trúc phải hét lên:
- Đi! Đi nhanh! Nước nôi tràn đầy trên cổ văng tùm lum vô chảo rau nữa nầy. Người ǵ mà đến đâu cũng để bị rầy la cả.
Hiểu Bạch đă ra đến ngoài bếp quay đầu lại nh́n rổ rau nói:
- Trời đất! Sao cứ ăn rau muống hoài vậy? Ngày nào cũng chỉ có bao thứ này.
- Thế con định ăn ǵ bây giờ? - Bà Phương Trúc hỏi giọng trách móc - Nếu con chịu khó học hành đàng hoàng một chút thi đậu được vào trường công th́ mẹ đă không phải tốn tiền đóng học phí cho con học trường tự Cái tiền dôi ra đó mua thịt mua cá hay hơn không? Đă không biết thân c̣n đ̣i hỏi, c̣n chê rau muống. Thôi làm ơn ra ngoài đi. Chỗ này không phải chỗ con đứng. Vả lại h́nh như mẹ nghe thấy có tiếng động ngoài cửa, chắc cha con mới về tới đấy!
- Đuổi th́ con đi. Hiểu Bạch nhún vai nói. Nó liếc qua Hiểu Đan làm một cái trề môi, cười nói - Lúc nào con cũng làm xốn mắt mọi người. Thôi để con đi xem màn “Đại chiến bọn ma quái vậy”.
Bà Phương Trúc không hiểu con trai nói ǵ, quay qua Hiểu Đan.
- Nó nói cái ǵ vậy con?
Hiểu Đan châu mày.
- Con cũng không rơ, chắc nói nói tiếng lóng như... đi làm toán đại số chẳng hạn.
- Hử, đi làm toán? Nó siêng được như vậy à?
Bà Phương Trúc châu mày - Sang năm đă lớp 12. Tiếp đó thi đại học Không biết rồi nó lấy cái ǵ đi thi đây nữa. Bà Phương Trúc vừa đảo cải vừa nói - Nếu nó mà chăm chỉ như con th́ mẹ đỡ biết chừng nào. Con trai ǵ đă lớn tồng ngồng cái đầu mà chỉ lo ăn với chơi thôi. Cha con lúc nào lại cũng chiều, không biết lo cho con, cứ để mặc nó...
Hiểu Đan yên lặng, vớ lấy rau bỏ vào rá, rồi đặt qua chiếc bàn cạnh bếp. Nàng c̣n khá nhiều việc: lau chén đũa, dọn bàn ăn. Yên lặng nhưng không có nghĩa là đồng ư. Nàng lúc nào cũng bất măn mẹ một chút. Mẹ lúc nào cũng vậy. Hiểu Bạch nó vừa về tới nhà là mẹ mắng. Thật ra th́ nó cũng đâu đến nỗi nào. Ham chơi một chút thôi, nhưng mà... Đó nào có phải là khuyết điểm lớn? Chuyện thi vào trường cấp III nổi tiếng trong tỉnh, rớt đă hơn một năm rồi. Vậy mà mẹ cứ nhắc lại hoài. Mà mỗi lần nhắc lại đay nghiến. May mà tính của Bạch không ngang bướng, phản kháng, Chứ nếu là nàng, chắc không chịu nổi đâu.
Không khí ở nhà bếp vừa ngột ngạt vừa nóng. Có lẽ v́ bếp ḷ v́ mùi dầu ăn. Hai mẹ con đứng chẳng bao lâu mà mồ hôi đă vă ra như tắm. Bà Phương Trúc nh́n con gái nói
- Thôi con lên nhà trên trước đi, chuyện c̣n lại để mẹ lo chọ à... nhớ pha cho cha con một ly trà nhé.
Ở nhà trên Hiểu Bạch ở trần trùng trục, đang nằm trên bộ ván gơ với quyển tiểu thuyết kiếm hiệp trên taỵ Nó đang ngấu nghiến đọc Hiểu Đan bước tới nói nhỏ:
- Coi chừng mẹ trông thấy lại bị chửi nữa bây giờ.
- Suỵt! Hiểu Bạch đưa tay lên môi! - Chị Đan, chị xem thử đi nào. Tiểu thuyết thế này mới là tiểu thuyết. So với loại chị đọc như trà hoa nữ, Người đàn bà yếu đuối, Ngộ nhận và Tham vọng... hay hơn gấp nhiều lần. Em bảo đảm với chị là chỉ cần ghé mắt qua đọc vài trang là chị sẽ mê tít, bỏ ăn bỏ ngủ. Chị biết không, Bá độc ma đầu đang quyết đấu với công chúa có quả tim bằng sắt. Đây là đoạn sôi nổi nhất. Em phải theo dơi kỹ đoạn này, xem thử thắng bại về ai.
- Có cả ma đầu yêu quái và công chúa nữa ư? Em đọc ǵ mà giống trong truyện thần thoại vậy? Đọc truyện nhi đồng à?
- Khỉ thật! Em thế nầy mà đọc truyện nhi đồng à? Hiểu Bạch trừng mắt nh́n chị, nó có vẻ bị đụng chạm tự ái. - Cho chị biết tay Bá Độc Nhân Ma nầy là một tay chuyên môn sử dụng độc dược. Hắn c̣n có thuật sai khiến rắn, hắn nuôi một loại rắn cực độc có tên là Nhất Tuyến Vương trong tay áo khi nào cần th́ tập trung ra để sát hại kẻ thù. Chị biết không có một lần hắn đụng phải tay Lạp Tháp thư sinh...
- Cái ǵ thư sinh?
- Th́ Lạp Tháp thư sinh, anh chàng này cũng là một tay ma đầu giỏi vơ công, lại biết cả thi phú. Hắn có thể đứng xa ba bốn trượng phun đờm dăi hại người...
- Mày nói phun cái ǵ?
- Th́ đờm nhớt đấy. Hắn chỉ cần nhổ toẹt một cái đờm nhớt bay ra sẽ xuyên qua ngũ tạng kẻ đich đập vỡ cả xương. Bị trúng món đ̣n này của hắn chỉ có nước chết thôi. C̣n bị chạm ít th́ cũng trọng thương liệt giường...
Hiểu Đang nghe Bạch nói phải ph́ cười:
- Chị chưa hề đọc qua những cuốn sách đó. Nhưng chuyện độc ác như vậy có ǵ hay đâu mà xem?
- Hừ, tại chị chưa xem, chứ xem rồi mới thấy nó cũng có những cái hay lắm.
Bạch biện minh. Ngay lúc đó có tiếng động ở cửa. Lần này chắc chắn là ông Minh Viễn về. Hiểu Bạch vội ngồi ngay ngắn lại nhét quyển tiểu thuyết kiếm hiệp vô cặp táp, rồi móc một quyển bài tập Anh văn ra giả vờ như đang học. Trong khi Hiểu Đan th́ bước tới bàn, rót sẵn ly trà nóng, món giải khát không thể thiếu của cha.
ông Minh Viễn đă vào nhà, bước lên bậc thềm không để ư lắm đến mọi người. H́nh như ông đang có điều ǵ suy nghĩ. Ông đi một mạch đến chiếc ghế mây cố hữu ngồi xuống. Hiểu Bạch vội vă đứng dậy, chạy đến xun xoe.
- Cha ơi, thầy thể dục của con nói muốn đưa con vào đội tuyển bóng rổ của trường.
- à.
ông Minh Viễn nh́n Bạch à một tiếng rồi thôi. Hiểu Đan đă mang trà đến. Nh́n sắc mặt cha, nàng hiểu cha đang nghĩ ngợi, nên rụt rè đặt tách trà xuống bà, thưa nhỏ:
- Mời cha dùng trà.
- à.
ông Minh Viễn lại à một tiếng mà không nh́n Đan. Ông yên lặng thật lâu rồi như nhớ ra điều ǵ hỏi:
- Hiểu Bạch, mẹ con đâu rồi?
- Dạ, mẹ đang ở trong bếp.
- Cơm c̣n chưa chín sao?
- Dạ chín rồi. Hiểu Đan nói - Con đang phụ mẹ dọn cơm đây.
Hiểu Đan vội vă bước vào bếp, bà Phương Trúc đă xào nấu thức ăn xong. Hiểu Đan vừa phụ mẹ xúc ra dĩa vừa nói nhỏ:
- Cha đă về rôi, nhưng h́nh như cha làm sao đấy mẹ ạ.
- Thế à!
Bà Phương Trúc lo lắng, Đan tiếp:
- Cha có vẻ nghĩ ngợi chuyện ǵ đấy?
Bà Trúc nh́n Đan, rồi chia đũa ra bàn ăn, gọi Đan ra mời cha vào dùng cơm. Ông Minh Viễn bước vào ngồi xuống ghế, ông bưng chén cơm lên mà như nghĩ cái ǵ, ông nh́n về phía vợ. Bà Phương Trúc chờ đợi. Bà hiểu ư chồng. Sớm muộn ǵ rồi ông ấy cũng sẽ nói ra. Bà thăm ḍ trên khuôn mặt khắc khổ kia không có ǵ là sầu năo. Trái lại nó có vẻ như rạng rỡ hơn. Chuyện vui hay buồn đây? Chắc không phải là chuyện buồn. Thăng cấp, tăng lương hay một cái ǵ đó? Chưa hẳn, nhưng cũng có thể. Cuối cùng bà không chịu được, lên tiếng hỏi:
- Sao đấy ông? Chuyện ǵ thế?
- Có một chuyện mà hẳn em không ngờ được đâu. Ông Minh Viễn nh́n vợ thăm ḍ rồi tiếp. Hôm nay anh gặp lại một người bạn ở trạm xe buưt.
- Ai vậy?
Bà Phương Trúc có vẻ căng thẳng hỏi chồng:
- Vương Hiếu Thành.
- Ai? Bà Phương Trúc có vẻ giật ḿnh. Vương Hiếu Thành cũng đến xứ Đài Loan này? Thật ư?
- Sao lại không? ông Minh Viễn đáp - Dáng dấp hắn không thay đổi. Có điều mập hơn, chắc có lẽ hơn ngày trước cả chục kư. Thật anh không ngờ lại gặp hắn. Bọn anh nói chuyện khá lâu, mới biết hắn ở Hồng Kông sang đây từ năm 1952. Ngoài ra c̣n một chuyện nữa mà em chưa biết.
- Chuyện ǵ?
- Em có nghe ai nói đến cái tên Mặc Phi bao giờ chưa?
- Mặc Phi à? Bà Phương Trúc suy nghĩ. H́nh như đấy là bút hiệu của một họa sĩ th́ phải
- Đúng vậy. Ông Minh Viễn gật gù. Đó là một họa sĩ. Mà là một họa sĩ rất nổi tiếng. Đấy là bút hiệu của Vương Hiếu Thành đấy.
- Sao? Bà Phương Trúc như không tin Vương Hiếu Thành là Mặc Phi.
- Đúng vậy! ông Minh Viễn đáp - Em không ngờ phải không? Em có c̣n nhớ cái thời mà chúng ta con ở Trùng Khánh không? Lúc đó lũ mới lớn chúng ta chỉ biết đàn ca hát xướng, sống vô tư buông thả... Bấy giờ anh đă nói với mọi người là anh ước mơ sau này sẽ trở thành một nhà nghệ thuật. C̣n hắn, mỗi lần nghe như vậy, hắn chỉ nhún vai dè bỉu “Làm nghệ thuật ư? Cơm không đủ ăn áo không đủ mặc. Tại sao không chịu chọn nghề thương nghiệp. Cậu Viễn, cậu thử nghĩ xem nào. Hội họa, chỉ học để tiêu khiển chứ ích lợi ǵ”. Vậy mà bây giờ hắn đă là một họa sĩ nổi tiếng, c̣n anh?
ông Minh Viễn đưa mắt nh́n lên bàn cơm. Trên bàn chỉ có một đĩa rau luộc, một đĩa đậu phụ xào thịt băm. Tất cả chưa đủ khẩu phần cho một ḿnh Hiểu Bạch chứ đừng nói... Ông chợt cắn nhẹ môi thất vọng với nụ cười buồn.
- Quả thật định mệnh là một thứ ǵ trớ trêu.
Bà Phương Trúc hiểu rất rơ cái câu nói “Định mệnh là một cái ǵ trớ trêu” của chồng. Bà yên lặng với bao t́nh cảm bàng hoàng trong tim. Vương Hiếu Thành! Bà làm sao quên được cái dáng dấp b́nh thản... b́nh thản đến độ như bất cần đời của hắn. Một thứ gàn gàn, dở dở, ương ương. Lúc nào cũng cười được. Ngày nào cũng kéo Minh Viễn đi chơi... vậy mà... Ờ... Không biết bây giờ hắn có như ngày xưa không nhỉ? Phương Trúc không làm sao quên được cái triết lư về t́nh yêu của hắn “Phải cưới hết mấy cô gái đẹp trên cơi đời này. Bằng không ở giá hay hơn”
Bà Phương Trúc chợt liếc nhanh nh́n chồng. Bà đă nhận thấy có cái ǵ không vui nơi chồng. Bao giờ cũng vậy khi gặp chuyện bất măn, buồn đời, đôi mày của chồng như châu lại, đôi mắt như lạc lơng.
Bà Phương Trúc muốn phá tan cái không khí đó, bà rụt rè hỏi:
- Anh ấy đă lập gia đ́nh chưa anh?
- Rồi. Ông Minh Viễn đáp. Hắn mới lấy vợ chưa được bao lâu. Một cô gái bản xứ. Hiếu Thành quả là một tay thông minh. Bao giờ có sự nghiệp vững chắc mới cưới vợ. Bây giờ cái ǵ cũng tốt đẹp cả. Sáng nay gặp hắn ở trạm xe buưt, v́ bận rộn quá, hắn có chuyện đi gấp nữa, nên vội vă chia tay chưa nói ǵ được nhiều. Nhưng mà anh cùng kịp mời hắn và bà xă, thứ bảy này đến nhà chúng ta dùng cơm
Bà Phương Trúc buột miệng kêu lên. H́nh như có cái ǵ làm bà sợ hăi. Đưa mắt nh́n quanh nhà ngoài, trang bị cũ kỹ, vách cửa mục nát thấm nước hoen ố chỉ cho người ta thấy những cái nghèo nàn xơ xác của chủ nhà. Đă lâu rồi, h́nh như mấy năm liền căn nhà này không hề đón khách đến dùng cơm. Vương Hiếu Thành một người bạn cũ thân thiết. Nhưng mà... bây giờ anh ấy đă là một họa sĩ nổi danh. Hẳn phải khá giả và như thế... Chắc chắn là khó có thể thích ứng với cái nghèo khổ của gia đ́nh này. Đó là chưa nói đến cái cô vợ mới cưới của anh ta.
- Ồ! Thật t́nh anh không ngờ. - Ông Minh Viễn có vẻ không quan tâm lắm đến cái bơ phờ của vợ nói tiếp - Nhanh thật! Mới đấy mà đă 20 năm. Cái t́nh bạn cũ kỹ kia cần trân trọng. Có nhiều thứ để ôn lại. Lúc trước anh c̣n nhớ. Anh và hắn khăng khít như đôi sam. Hẳn em c̣n nhớ chứ? Vui đùa có nhau! Ồ! Nếu lúc đó anh không say mê hội họa, có lẽ...
ông Minh Viễn đang nói nửa chừng chợt ngưng lại. Giọng như tắt nghẹn khi ánh mắt ông dừng lại trên mâm cơm. Bà Phương Trúc liếc nhanh chồng. Một cảm giác nặng nề căng cứng trong ḷng. Bà hiểu được cái thất ư của chồng. Bạn bè ngày cũ nay đă thành công. C̣n chàng? Chỉ có đôi bàn tay trắng. Cái thất ư đó như một thứ bệnh truyền nhiễm. Bà Phương Trúc đưa mắt nh́n mâm cơm, chợt nhiên không c̣n thấy đói chút nào.
- Tối thứ bảy, anh mời họ đến dùng cơm tối. Em cố làm thêm một vài món ăn.
ông Minh Viễn kết thúc câu chuyện bằng một lời khẳng khái không nghĩ ngợi làm bà Phương Trúc lúng túng.
- Em cảm thấy là... cái chuyện mời cơm... ḿnh như là... anh biết đấy chuyện chi tiêu trong gia đ́nh phải dè xẻn lắm mới tạm đủ. Mời một bữa cơm khách ít ra cũng tốn trên trăm bạc, em sợ là...
- Th́ em phải có biện pháp, du di cái mục khác không cần sang.
- Biện pháp? Làm ǵ có biện pháp? Trừ trường hợp có quyển sách ước ra, nếu không? C̣n cách nào nữa đâu. Một đồng tiền không thể chẻ hai được. Mua gạo th́ nhịn than và ngược lại thôi.
Sau bữa cơm, ông Minh Viễn đi về pḥng khách, ngồi tựa trên ghế mây, cầm tờ báo trên tay rất lâu mà không lật trang. Có nghĩa là ông ấy chưa hẳn để tâm trên tờ báo. Sao vậy? Phải chăng v́ sự xuất hiện của Hiếu Thành? Một người bạn cũ thôi nhưng mà... người bạn cũ đó đă mang đến bao nhiêu kư ức đẹp ngày xưa. Phương Trúc măi bây giờ vẫn không làm sao quên được cái giọng nói rổn rảng của hắn.
- Thế nào? Qúy vị quyết định lấy nhau à? Tôi từ xưa đến giờ là kẻ chủ trương phản đối hôn nhân. V́ hôn nhân là ràng buộc là gông tù. Nhưng nếu quư vị đă quyết lấy nhau th́ tôi đành phải đóng vai người chứng thôi.
Và quả thật như vậy. Thành đă là người chứng cho cuộc hôn nhân của hai người. Không phải chỉ một cương vị đó, mà Thành c̣n bao cả mọi thứ. Đúng là một người bạn tốt.
Và bây giờ... kẻ chủ trương phản đối hôn nhân kia cũng đă lập gia đ́nh. Vâng! Hôn nhân là gông cùm, là tù ngục nhưng mà gần như con người, đến một lúc nào đó đều tự nguyện mang chiếc gông cùm kia vào.
Trong lúc bà Phương Trúc đứng lặng suy nghĩ, th́ Hiểu Đan đă nhẹ nhàng bước tới kề tai bà nói nhỏ:
- Mẹ Ơi, mẹ nhớ đừng quên cách tháo gỡ thế bí giúp con nhé.
Bà Phương Trúc bàng hoàng. Thực tế quay trở lại. Cách tháo gỡ? Vâng, phải giúp con. Con gái đă lớn cần phải giao tiếp, không thể để nó mất mặt. C̣n chồng muốn tiếp đăi bạn bè cũ. Cũng không thể không có. Phải t́m biện pháp. Bà Phương Trúc đứng thẳng người, ḷng đầy rối rắm.
Hiểu Đan cúi đầu đi qua trước mặt ông Minh Viễn. Nó kéo cánh cửa mỏng vào pḥng riêng. Trước khi đi bước vào trong c̣n quay lại nh́n mẹ đầy tin tưởng kèm với một nụ cười. Ông Minh Viễn th́ đang xem báo, chợt bỏ xuống chau mày nói:
- Cái con Hiểu Đan nói làm ǵ mà rón rén vậy hử?
- Ờ... Ờ nào có ǵ đâu anh?
Bà Phương Trúc ngẩn ra nh́n về phía của pḥng của Hiểu Đan và nói. Quần áo con gái đă cũ. Một chiếc áo mới không biết khoảng bao nhiêu tiền. Chắc con số không nhỏ? Đă lâu lắm rồi, bà không hề ghé qua mấy cửa hàng vải sổ may mặc. Phải chi có tiền... cũng nên sắm cho Đan một chiếc áo dài trắng. Một chiếc áo màu trắng thôi, thêu thêm một tí hoa ở mép. Đột nhiên bà Phương Trúc đứng bật dậy. Chiếc áo dạ hội trắng viền hoa bên mép? H́nh như... h́nh như trong kư ức bà nhớ là ở đâu đây? Niềm vui thoáng nhẹ, và vội vă chạy vội vào tủ áo, kéo chiếc va ly cũ kỹ nặng trĩu ra. Ông Minh Viễn ngạc nhiên quay qua nh́n vợ.
- Em làm ǵ thế?
- Da... dạ không có ǵ cả. Bà Phương Trúc liếc nhanh về phía chồng nói - Em... em chỉ định t́m một món đồ.
Sau đấy bà mở va ly, cẩn thận lấy mấy xắp áo ở trên ra. Cuối cùng rồi cũng t́m thấy đồ vật cần t́m. Một chiếc robe màu trắng, trên có điểm những hạt kim tuyến nhỏ. Bà lấy ra rồi khóa kỹ va ly lại. Vừa định mang ngay vào pḥng Hiểu Đan. Nhưng vừa ngẩng lên đă thấy chồng chăm chú nh́n. Bà lúng túng giải thích:
- Em định... mang cho Hiểu Đan nó sửa mặc.
- à.
ông Minh Viễn vẫn không rời mắt. Ông nh́n vợ với cái nh́n suy nghĩ càng khiến bà Phương Trúc lúng túng hơn. Bà không hiểu nghĩ sao không muốn đi vào pḥng riêng của con gái nữa mà chỉ gọi lớn vào trong.
- Hiểu Đan!
Hiểu Đan nghe mẹ gọi bước ra, bà Phương Trúc đưa chiếc áo mới t́m cho Đan nói:
- Con xem thử chiếc áo này có thể sửa lại mặc không? Nếu được mẹ sẽ sửa cho con.
Hiểu Đan đỡ lấy chiếc áo mở ra xem. Chiếc áo bằng tơ mịn mềm như suối. Những hạt kim tuyến lấp lánh, cô bé tṛn mắt có vẻ thích thú:
- Mẹ Ơi, áo này là của mẹ phải không? Tại sao con không biết vậy? Thế mà con cứ tưởng lúc trước mẹ chỉ mặc áo dài thôi. Ồ, áo c̣n mới quá phải không mẹ? Con mặc hẳn sang quá đấy?
- Th́ cứ mang vào trong mặc thử cho mẹ xem nào?
Hiểu Đan ôm lấy chiếc áo đi thẳng vào trong có vẻ vui thích. Bà Phương Trúc nh́n theo một cách cảm động. Lúc quay lại bà chợt bắt gặp ánh mắt của chồng. Đôi mắt nghiêm khắc làm bà phải phân bua:
- Con nó không có lấy một cái áo đẹp để mặc mà nó th́ đă khôn lớn. Em đă nghĩ hết cách mà không c̣n cách nào khác hơn.
- Phải vậy thôi. Ông Minh Viễn chua chát - Chứ em để dành làm ǵ?
Bà Phương Trúc cảm thấy bứt rứt:
- Con gái nay cũng đă mười tám tuổi. Nó cần phải mặc áo đẹp. Chứ tối ngày cứ mặc đồng phục măi cũng không được
- Ai bảo nó xui xẻo chui vào cái gia đ́nh này làm chị Ông Minh Viễn sa sầm nét mặt - Con gái đẹp đẽ mà cha mẹ lại quá nghèo...
- Anh Minh Viễn! Sao anh lại nói những điều như vậy. Anh nói thế với ư nghĩ ǵ?
ông Minh Viễn chưa kịp lên tiếng th́ Hiểu Đan đă bước ra. Không khí căng thẳng giữa hai người tạm lắng. Đan đă mặc chiếc robe trắng của mẹ. Nó bước chậm răi cố t́nh cho mẹ ngắm. Đan đẹp như một nàng tiên, trên môi điểm nụ cười nhẹ.
- Mẹ thấy con thế nào?
Bà Phương Trúc ngẩn ra ngắm con. Mắt bà chợt nḥa đi. Con bé đẹp một cách thanh tao thoát tục. Nó giống như một cách hạc trắng. Một cô gái đă trưởng thành. Bà Phương Trúc cố nén xúc động đang dâng cao trong ḷng, bước tới mân mê vạt áo của con. Chiếc áo có vẻ hơi rộng một chút. Bà nhận xét.
- Con gầy hơn mẹ lúc trẻ nhiều. Phần eo phải thắt vào một chút. C̣n cái nơ trên cổ hơi xưa đấy, bây giờ nên mở rộng cổ áo hơn.
- Khỏi cần mẹ ạ. Hiểu Đan nói - Con thích kiểu cổ áo này, con cũng thích những đóa hoa nhỏ thêu bên biên áo. Ồ mẹ thấy không? Chiếc áo này đẹp quá.
Hiểu Đan xoay người một ṿng, Sự vui thích làm cô bé quên cả sự hiện diện của chạ Cha là một người đàn ông khá nghiêm khắc. Tới chừng nó nhớ sực ra. Nó mới đứng yên lại thẹn thùng hỏi:
- Cha ơi, cha thấy con thế nào?
ông Minh Viễn châu mày nh́n Đan. H́nh như ông định nói đều ǵ đó lại thôi. Ông quay sang nh́n bà Phương Trúc, ánh mắt nhịn nhục của vợ làm ông không đành ḷng.
- Ồ, coi cũng được. Ông nói - Đẹp lắm!
Bà Phương Trúc đẩy con vào trong:
- Con cởi ra đi, đưa lại để mẹ sửa một chút!
- Mẹ Ơi, tuyệt vô cùng.
Hiểu Đan nói một cách xúc động, nó ôm lấy mẹ siết nhẹ, rồi mới chịu bỏ đi về pḥng riêng.
C̣n lại bà Phương Trúc và chồng nh́n nhau. Hai người như có tâm sự ǵ đó. Không khí có chút căng thẳng. Thật lâu bà Phương Trúc mới khẽ ho một tiếng, rồi cười gượng nói:
- Thôi được, dù ǵ chiếc áo này bây giờ cũng là của con rồi. Anh Minh Viễn, anh hiểu chọ Con nó cần áo mặc, bất đắc dĩ em phải làm thế.
- Anh có nói ǵ đâu. Ông Minh Viễn có vẻ lúng túng - Có điều đó là một bất ngờ... Anh không biết là em đă giữ chiếc áo kia bao nhiêu năm nay.
- Ḿnh vải đẹp như vậy, bỏ th́ tiếc.
- Nếu không phải chỉ là ḿnh vải, chưa hẳn em đă vứt đi được.
Ông Minh Viễn tiếp với một thái độ lạ. Bà Phương Trúc chợt bâng khuâng:
- Anh Minh Viễn, anh nói như vậy là sao?
- Không có ǵ cả!
ông Minh Viễn quay người lại, nhặt tờ báo lên như chăm chú xem, nhưng giọng nói sau tờ báo vang ra thật xa lạ.
- Th́ nó là con gái của em, em muốn diện cho nó thế nào tùy em chứ.
Bà Phương Trúc sững sờ nh́n chồng. Giữa bà và ông Minh Viễn như bị ngăn cách bởi trang báo. Chợt nhiên bà rùng ḿnh. Bà cảm thấy trang giấy báo mỏng manh kia chợt biến ra to dần, nó dầy hẳn lên và trở thành một bức tường lớn ngăn cách giữa hai người.


Chương 2

Buổi sáng Ngụy Như Phong thức dậy, nh́n vào đồng hồ đă tám giờ ba mươi.
Tối qua v́ bản đồ án tăng gia sản phẩm, anh đă bận rộn măi đến nửa khuya. C̣n bị Sương Sương từ đâu xông vào quấy rầy một chập. Ngủ trễ dậy muộn, Phong vươn vai ngồi bật dậy trên giường. Vừa ngồi ngay người là đă phát hiện ra cánh thư xếp làm tư đặt bên gối.
Phong mở thư ra xem:
“ông anh!
Thấy anh ngủ ngon quá, không đành ḷng đánh thức anh dậy. Thôi th́ em đi học đây. Nhưng mà hôm nay là sinh nhật của bạn Nguyện Đức Mỹ. V́ vậy làm phiền ông anh họ của tôi, hăy chọn cho tội một món quà đặc biệt (nhưng không được lấy sản phẩm trong xưởng nhé!). Tối nay tại nhà cô bạn ấy sẽ có mở Ball đấy. Anh phải hộ tống em không được kiếm cớ chối từ. Riêng quà sinh nhật nếu anh chọn cẩu thả th́ coi chừng em đấy. Biết tay đấy.
Kư tên.
Sương Sương
Ngụy Như Phong thấy buồn cười xếp mảnh giấy ném lại trên giường. Chàng đi vào toilet làm vệ sinh. Xong thay quần áo xuống lầu vào pḥng ăn. Vừa bước vào đă thấy ông dượng là Hà Mộc Thiên đang ngồi bên bàn. Tay cầm báo với điếu thuốc trên miệng. Bát đĩa ăn dở c̣n đây chứng tỏ dượng chàng đă dùng xong điểm tâm. Như Phong lên tiếng:
- Thưa dượng.
ông Mộc Thiên đặt tờ báo xuống, cười với Phong:
- Ồ, hôm nay con lại dậy muộn.
- Dạ tại tối hôm qua lo bản kế hoạch tăng sản nên ngủ trễ.
- Thế làm xong chưa?
- Dạ phác thảo xong rồi, để con mang ra cho dượng xem nhé?
Phong nói và định quay người trở về pḥng.
- Thôi được rồi, Như Phong. Ông Mộc Thiên ngăn lại - Con dùng điểm tâm trước đi, dùng xong sẽ tính sau.
Ngụy Như Phong quay lại ngồi xuống. Cô tớ Kim đă mang phần điểm tâm của Phong vào. Gia đ́nh này chỉ có ba người, những mỗi người lại ư thích khác nhau. Ông Mộc Thiên th́ thích dùng theo kiểu Tàu. Điểm tâm là cháo trắng cải chua, trứng đậu, lạp xưởng, cá mặn. Mỗi bữa bốn món. C̣n con gái ông là Sương Sương th́ thích ăn theo Tây: một cốc sữa, trứng ốp la, bơ, bánh ḿ nướng... Mới trông tưởng là đơn giản nhưng thật phức tạp cầu kỳ. Bánh phải nướng vừa vàng không khét, trứng phải vừa chín tới thôi. Sữa phải đủ ấm không được nguội lắm. C̣n Như Phong th́ nửa Tây nửa Tàu: một cốc sữa ba cái gị chéo quảy, bốn cái bánh chiên tôm... Mấy thứ này coi vậy mà đơn giản, chỉ cần xách tiền ra đầu ngơ là có ngaỵ Phong cũng dễ dăi. Nóng hay nguội một chút cũng chẳng nhằm nḥ ǵ. Thức ăn điểm tâm đă mang vào, Phong vừa ăn vừa nói chuyện với ông Mộc Thiên.
- Con đă suy nghĩ kỹ rồi. Hiện nay thị trường ở nước ngoài đ̣i hỏi khá lớn. Chúng ta nên mở thêm một cửa hàng chi nhánh tại Hồng Kông...
- Như Phong này. Ông Mộc Thiên cắt ngang - Con cứ ăn no đi, ăn nhanh kẻo nguội lạnh rồi có hại sức khỏe, chuyện làm ăn tính sau.
Như Phong nh́n ông Mộc Thiên, rồi đành bỏ lửng câu chuyện. Đối với ông Mộc Thiên, Phong có một t́nh cảm đặc biệt. Đó không hẳn v́ ông là người đă mang chàng từ quê sang đây mà c̣n v́ cá tính của ông tạ Ông Mộc Thiên không có cái dáng dấp ǵ là một nhà doanh thương cả, mà ông giống như một học giả. Con người ḥa nhă, lúc nào cũng ung dung. Nhưng cái mà Phong thích nhất ở ông Thiên là bản tính yêu người. Đó là một yếu tố mà Phong rất ít khi gặp ở những thương gia khác. Nhiều lúc Phong cảm thấy sự thành công của ông trên thương trường gần như là do vận maỵ Bởi v́ làm thương mại mà ông không hề có chút ǵ là “xảo quyệt, cứng chắc, đ̣n độc” để hạ địch thủ. Vậy mà không hiểu sao công việc làm ăn của ông Thiên lại cứ thuận buồm xuôi gió. Ngành dệt là cái nghành đang làm ăn phát đạt ở xứ Đài Loan. Một cái nghề cạnh tranh khá khốc liệt. Và muốn có một cơ ngơi cỡ như của ông Thiên hiện giờ quả là không phải dễ.
- Như Phong này. Ông Mộc Thiên vừa thở khói vừa nói - Hôm qua h́nh như Sương Sương nó lại quấy rầy con phải không?
- Dạ, Như Phong cười nói - Bài vở anh văn của em con kém lắm. Nó làm bài không được nên dễ đổ quạu.
- Nếu có th́ giờ con cũng nên kèm cặp cho nó, chứ dượng thấy th́, cái con nhỏ đó tánh cũng hoang đàng thích chơi hơn là học. Dượng hiểu con của dượng, Dương sợ là... sau khi tốt nghiệp phổ thông xong, nó không đủ khả năng thi vào đại học đâu. V́ vậy... nghĩ đến tương lai của nó, dượng đă tính kỹ, dượng thấy là chỉ có nước...
- Gả nó đi!
Như Phong chợt buột miệng vuốt đuôi.
- Hử! ông Mộc Thiên quay qua nh́n Phong - Gả đi à? Nhưng ai có thể chịu nổi cái tính bướng bỉnh của nó. Không đơn giản đâu.
Đúng như thế. Ngụy Như Phong nghĩ tới cái bản chất ngang ngạnh và kiêu hănh của Sương Sương. Ông chồng tương lai của cô ấy sẽ khó mà chịu được. Nhưng nếu truy cứu trách nhiệm th́ chàng lại thấy những khuyết điểm kia của Sương Sương phần lớn cũng là do lỗi ông dượng ḿnh gây ra. Ông ấy đă quá nuông chiều, không lưu tâm dạy dỗ kèm cặp... Nếu không, bây giờ đă đỡ khổ biết chừng nào. Nhưng mà... Phải chi... Phong nh́n ông Mộc Thiên chợt thắc mắc. Một người có tiền của danh vọng to lớn như dượng ấy đâu có ế? Tại sao không bước thêm bước nữa. Đó là chưa nói, ômg ấy nào có xấu trai? Đẹp trai nữa là đàng khác. Tuổi tác và cuộc sống bận rộn không làm ông béo ph́. Dáng dấp vẫn dong dỏng vững chăi. Khuôn mặc căng bóng không cho thấy cái số trên bốn mươi lăm. Với những người đàn ông như vậy cộng thêm cái thu hút của tuổi trung niên... Như Phong biết là ngay trong xí nghiệp đă có hàng tá nữ nhân viên lăm le quyến rũ, mơ ước được nâng khăn sửa túi cho ông dượng. Vậy mà không hiểu sao ông Mộc Thiên vẫn b́nh thản một cách phớt lờ.
Khi Ngụy Như Phong yên lặng suy nghĩ, th́ ông Mộc Thiên cũng đang đánh giá người thanh niên trước mặt. Ngụy Như Phong không phải thuộc típ người đẹp trai, nhưng là một con người ít nói, năng nổ. Ông Thiên thích nhất cái bản tính này. Trẻ tuổi cần có một cái ǵ đặc sắc. Đó là một cá tính haỵ Ông c̣n nhớ khi mang nó từ quê lên. Lúc đó Phong mới khoảng mười hai mười ba tuổi. Vậy mà... thời gian nhanh thật. Mới đấy mà đă trưởng thành, không những chỉ tốt nghiệp đại học mà c̣n trở thành một cáh tay đắc lực cho ông. Nếu cái cách suy nghĩ của ông không hẹp ḥi lắm th́ trong thâm tâm sâu kín lúc nào ông cũng mỏi một đều, đấy là Phong sẽ yêu. Ông mong mỏi là gữa Phong và Sương Sương sẽ có một t́nh yêu nảy sinh... Mặc dù ông biết Sương Sương không xứng lắm với Như Phong. Sương Sương “hoang” quá, ương nghạnh quá, ĺ quá... Nhưng dù sao Sương Sương cũng là con gái của ông. Đứa con duy nhất. Khuyết điểm của Sương Sương có đấy nhưng bên cạnh đó nó cũng c̣n một vài ưu điểm. Một là đẹp, hai là dưới cái thái độ bướng bỉnh bên ngoài, nó c̣n có cả một trái tim lương thiện, yêu người. Những thứ đó cộng thêm cái tài sản khổng lồ của ông. Chắc cũng không đến nỗi thiệt tḥi cho Ngụy Như Phong lắm.
Sau buổi điểm tâm như thường lệ. Phong uống một tách trà nóng. Ông Hà Mộc Thiên đứng dậy nói:
- Như Phong nầy. Buổi hội nghị tối nay chắc con phải tham gia đấy.
Như Phong có vẻ suy nghĩ:
- Vâng, nhưng mà!
- Nhưng mà làm sao? Có chuyện ǵ à?
- Dạ cũng không. Chuyện nhỏ nhặt thôi. Sương Sương muốn con đưa nó đi dự sinh nhật của con gái nhà họ Nguyện.
- à! Sinh nhật của con gái Nguyện Chính phải không? Vậy th́ con cũng phải chọn hộ cho dượng một món quà cho nó - Ông Mộc Thiên vừa cười vừa nói tiếp:
- Nếu thế th́ tối nay con cứ đưa Sương Sương đi dự vũ sinh nhật bạn nó đi, bằng không khó mà chịu được cái cằn nhằn của nó.
Như Phong cười, chàng hiểu được cái tính nuông chiều đến độ buông thả của ông Mộc Thiên đối với con gái. Đứng dậy vừa định lên lầu lấy bản dự toán tăng sản lượng th́ chuông điện thoại chợt reo vang. Tiếp đó cô Kim từ pḥng khách tḥ đầu vào.
- Cậu có điện thoại.
Như Phong vội đi vào pḥng khách. Vừa nhắc máy lên, chàng đă nghe một giọng nữ nũng nịu.
- Anh Như Phong đấy ư! Anh đoán xem em là ai nào?
Như Phong chau mày. Cần ǵ đoán chàng đă biết là ai!
- Đỗ Ni, phải không?
- Ồ, vậy là tốt, em đă tưởng là anh quên em rồi chứ? Sao anh bận không? Tối nay đến với em nhé! Được không?
- Tối nay không được, anh bận.
- Vậy th́ tối mai vậy. Em cấm anh không được nói bận nữa nhé.
Như Phong ngần ngừ nh́n vào máy. Một chút suy nghĩ. Đi hay không? Nhưng rồi chàng nói:
- Được rồi. Mai sẽ đến.
Đặt máy xuống, chàng quay lại vừa bắt gặp ông dượng đang ngồi ngả lưng trên salon hút thuốc. H́nh như có cái ǵ đó không tự nhiên. Phong bước tới cố làm ra vẻ như không có ǵ, hỏi:
- Ḿnh đi chứ?
- Ừ, th́ đi.
Ông Mộc Thiên thẳng lưng dậy, dụi tàn thuốc nhưng mắt vẫn không rời Phong.
Ra khỏi pḥng khách, đă thấy bác tài họ Lưu đánh xe đợi ngoài cổng. Bác Lưu là người Sơn Đông đă theo ông Thiên lâu năm. Một người làm thân tín. Bộc trực, nóng tính, bác rất được ông Thiên tin dùng. Phong và ông Thiên bước vào xe. Trên đường cả hai chỉ ngồi yên lặng. Ông Thiên đang nghĩ về Đỗ Nị Con người Đỗ Ni thế nào? ông nào có xa lạ. Và ông ngắm nghía Phong. Ông nghĩ Phong là một con người lư trí và cứng cỏi, không dễ ǵ bị rung động dễ dàng. Nhất là đối với hạng gái ở dưới anh đèn màu như Đỗ Ni.
Phong đưa mắt nh́n ra ngoài khung cửa kính. Đường phố Đài Bắc lúc nào cũng nhộn nhịp. Nhưng đầu chàng lai đang nghĩ về cũng một đề tài như ông Thiên - Đỗ Nị Chàng không thích thú lắm với cái hẹn ngày mai, nhưng phải đi. Coi như một tiêu khiển qua đường? Phong chợt mỉm cười khi nghĩ đến ba ṿng eo: Ba mươi sáu, hai mươi bốn, ba mươi sáu.


Chương 3

Pḥng khách nhà của Nguyện Đức Mỹ bài trí sặc sỡ. Rơ ràng là đám người lớn đă cố ư lánh mặt để bọn trẻ có cơ hội một cách thoải mái.
Cả pḥng gần như chỉ gồm những cô cậu choai choai. Tấm thảm trải dưới nền nhà đă được dời đi. Để lại một Piste nhảy trơn trụi bóng loáng. Chiếc cassette stero đặt ở góc pḥng đang vang ra một bài hát của Paul Ankạ Trên bàn trà, mấy thùng lớn đầy thức uống ướp lạnh đang chờ khách.
Đức Mỹ là một cô gái có vóc dáng mập và hơi lùn. Đôi mắt to lông mi dài, nhưng khổ mặt có bề ngang một chút nên không lấy ǵ làm đẹp. Có điều cô bé cũng bầu bĩnh dễ thương. Tối hôm nay cô mặc chiếc áo xanh lá với cà vạt bản lớn chiếc váy bằng vải cứng làm cô bé như mập ra hơn, đứng giữa piste nhảy. Cô chiêu đăi tiếp đón mọi người với nụ cười. Sự măn nguyện làm khuôn mặt đỏ gấc. Cô gái trẻ hẳn. Ba ông anh của Mỹ là Nguyện Đức Trung, Nguyện Đức Hoa và Nguyện Đức Dân đều có mặt đông đủ. Gian pḥng ch́m ngập tiếng cười nói bông đùa.
Sự xuất hiện của Ngụy Như Phong và Sương Sương tạo nên một cơn sóng ồn nhỏ. Hà Sương Sương hôm nay mặc chiếc robe màu đỏ chói, trên ngực áo lại gần thêm một hoa hồng đen. Đầu uốn sát và cắt ngắn tạo nét ngổ ngáo, nhưng lại không quên cài thêm một cánh hồng nhung đỏ. Chiếc áo tuy dài nhưng lại để phần cổ khá rộng, trên làn da trắng kia nổi bật một sợi chuỗi đen bằng đá quư, tạo thành một dáng dấp sang trọng giàu có. Cái lối ăn mặc và điểm trang này hoàn toàn thích hợp với cái đẹp có sẵn của Sương Sương. khiến cô gái nổi bật hẳn giữa đám đông ồn ào.
Bước vào pḥng khách, giữa tiếng la hét của mọi người, tiếng huưt sáo của lũ con trai, Sương Sương giống như một bó đuốc đang bốc lửa. Nàng bị đám đông vây quanh, phải bắt tay với hàng tá bạn quen Đức Mỹ bước nhanh tới. Sương Sương thấy bạn, nói như hét to:
- “Mừng sinh nhật vui vẻ”
Và trao quà sinh nhật cho bạn. Ba ông anh của Đức Mỹ vây quanh Sương Sương. Nhạc nổi lên - Từng cặp, từng cặp d́u nhau ra sàn nhảy. Bản đầu tiên Sương Sương nhảy với Ngụy như Phong- Nàng nói to:
- Fan đi anh! Fan đi anh!
Phong chau mày, nhưng cũng không muốn phản kháng. Chàng đă hành động theo ư Sương. Tất cả những bước nhảy kiểu cách ngày cũ được chàng mang ra biểu diễn. Những kiểu cách mà thanh niên ngày nay ít xài được Phong mang ra xài khiến cho bước nhảy trở thành lạ lùng và sáng tạo hơn. Đám đông trầm trồ, trố mắt nh́n chiêm ngưỡng.
Bản nhạc chấm dứt, tiếng vỗ tay nổ tung cả pḥng khách. Trong cái không khí cuồng nhiệt đó Phong thừa cơ rút lui. Nhưng chàng cũng khỏi lọ Chàng vừa rút lui là Nguyện Đức Trung đă nhảy vào thế chỗ. Máy hát lại phát ra một điệu “Rumba” dậm dật, Phong cảm thấy khó chịu, mặc dù pḥng có trang bị máy điều ḥa không khí, nhưng h́nh như cái ồn ào cuồng nhiệt của mọi người đă đẩy nhiệt độ trong pḥng lên cao. Bây giờ th́ đám đông đang ùa ra piste nhảy. Người với áo quần, tiếng nhạc... Mọi thứ khiến Phong hoa cả mắt. Chàng vội bước về phía cửa sổ. Nhưng phía trước cửa kia đang có một bóng áo trắng. Như một cách sao lẻ loi. Phong do dự nhưng rồi vẫn bước tới. Ngay lúc đó, cô bé mặc áo trắng kia rụt rè, đưa mắt e ngại nh́n chàng, rồi vội vă rút lui, biến mất trong đám đông. Phong bước tới chỗ cô gái vừa đứng. Có một cái ǵ tiếc rẻ trong ḷng. Bất giác chàng quay lại nh́n đám đông như t́m kiếm. Nhưng cánh sao trắng ban năy như một cái ǵ không thực đă tan biến đâu rồi. Phong t́m măi không thấy. Chàng tựa người bên song cửa nh́n ra bầu trời tối đen bên ngoài. Đêm đẹp lắm, dịu dàng, yên lặng. Cái khung cảnh này dễ làm cho người ta mơ mộng. Và Phong như rơi vào trạng thái hư tưởng. Làm thương nghiệp, đấy không phải là sở thích của Phong. Cái mà Phong mong mỏi được cống hiến là nghệ thuật, là văn chương. Nhưng mà trên cơi đời này, có mấy ai đạt được điều ḿnh muốn là sống cho lư tưởng bản thân ḿnh. Phong đă nhảy vào thương trường. Tại sao? Phải chăng v́ t́nh cảm với ông dượng? Muốn giúp đỡ ân nhân một taỵ Sợ cảnh cá lớn nuốt cá bé rồi ông Mộc Thiên sẽ bị đánh gục? Phong cũng không biết? Trong cái bóng tối của màn đêm, để tâm hồn lắng xuống và nghĩ về ḿnh một chút là điều haỵ Chợt nhiên Phong thấy ḿnh cũng không hơn ǵ Sương Sương. Chàng cũng sống một cách thụ động, bị lôi cuốn, sống một cách vội vă. Cái tư tưởng đó chợt làm cho Phong cảm thấy bất an. Quay người lại, Phong lại bị những âm thanh chát chúa của kèn và trống vây kín. Sương Sương đang đứng giữa piste quay cuồng với một thanh niên trẻ. Một điệu Chachacha
Trong cái không khí ồn ào. Phong chợt thấy càng như lạc lơng hơn, chàng gơ nhẹ tay lên thành cửa sổ. Nh́n đám trẻ cuồng nhiệt một cách vô vị. Chúng giống như những con thiêu thân dưới ánh đèn. Và tinh thần Phong xuống thấp.
Bản nhạc đă dứt. Tiếng ồn ào cười nói nổi lên. Rồi một anh chàng bước ra với bản “Người t́nh tuổi trẻ” hát bằng tiếng Anh. Bản nhạc h́nh như đă khơi dậy ở Sương Sương cái bản chất háo thắng. Thế là cô nàng cũng nhảy lên sân khấu hát:
“Từ ngày gặp anh bên bờ sông,
Như gió xuân thoảng nhẹ trong ḷng
Em định nói những lời tâm sự.
Mong anh đừng quên nỗi nhớ mong...
Bài hát kỳ cục! Như Phong nhún vai, nh́n vào đồng hồ. Mới chín giờ rưỡi. Thế này th́ c̣n lâu. Phong biết ḿnh phải chịu trận ở đây ít ra măi đến mười một, mười hai giờ... Nhưng phải chịu thôi. Bởi v́ Phong đă hứa là sẽ chờ đưa Sương Sương cùng về cơ mà. C̣n hai tiếng đồng hồ chịu trận. Phong nghĩ và đưa mắt nh́n quanh. Chàng chợt nhớ sực đến nhà họ Nguyện này, nếu chàng nhớ không lầm c̣n có một thư pḥng làm cảnh. Đúng rồi, trong ấy chứa hàng trăm quyển sách mà chẳng bao giờ có ai đụng tới. Phong đă từng đến đây nên biết rơ điều đó. Cái thư pḥng đó nằm cạnh pḥng khách. Phong lần ṃ một chút, t́m thấy cửa vào ngaỵ Thế là khi chẳng ai buồn để ư, Phong đă lẻn vào thư pḥng và nhẹ nhàng khép cửa lại.
Chợt nhiên Phong ngẩn ra. Trước khi Phong bước vào đây đă có người vào. Cái cánh sao trắng mất tích ban năy đang đứng giữa thư pḥng. Cô bé đang ngơ ngác nh́n chàng h́nh như sợ hăi. Như một kẻ phạm tội bị bắt quả tang. Phong cố làm ra vẻ b́nh thản, cười với cô bé:
- Chào cô!
- Ồ! - Cô gái cắt ngang - Mỹ nó không giới thiệu tôi lại thấy hay hơn... Tôi rất nhát, không muốn xuất hiện trước người xa lạ.
- Vậy ư? Phong cảm thấy thích thú - Cô ngại gặp người lạ lắm à?
- Vâng - Hiểu Đan cười thú thật - Đây là lần đầu tiên, tôi đến những chỗ đông người thế này.
- Có nghĩa là cô rất chăm học - Phong tế nhị hỏi. - Có lẽ phần lớn thời gian cô dồn hết vào sách vở.
- Da... Hiểu Đan đỏ mặt. Cái màu đỏ rất đáng yêu - Không hẳn thế nhưng mà... tiếng nhạc chối tai kia làm tôi cảm thấy sợ hăi.
- Thế ban năy tại sao tôi vừa mới đi về phía cô, cô đă bỏ chạy.
- Tôi tưởng... là... Hiểu Đan ấp úng. - Tôi tưởng là anh định đến mời tôi khiêu vũ.
Như Phong chợt thấy cảm động.
- Thật t́nh... cô không biết khiêu vũ à?
- Vâng - Hiểu Đan thật thà nói - Ở đấy đông người quá. Vả lại nếu... lúc đó anh ngỏ ư mời tôi, cũng không biết phải phản ứng thế nào.
- Thế bây giờ ở đây không có ai cả, cô có muốn thử hay không?
- Dạ.
Hiểu Đan đưa mắt sợ hăi nh́n Phong. Phong phải trấn ai:
- Tôi chỉ muốn dạy cộ Khiêu vũ thật ra không khó lắm đâu. Điệu phổ thông là ba bước, bốn bước, chậm răi. Kiểu cũng thanh lịch lắm. Nào lại thử xem. Bằng không sau này có tham dự dạ vũ, người ta mời rồi làm sao mà nhảy?
Hiểu Đan do dự:
- Tôi... tôi...
- Cứ lại thử xem nào.
Phong không để cho Hiểu Đan có thời gian từ chối, vội kéo Đan ra khoảng trống, lịch sự đặt tay lên eo Đan d́u cô gái đi những bước căn bản. Với sự chỉ dẫn của Phong, Đan bắt đầu bước. Đúng như Phong đă bảo khiêu vũ đối với phái nữ không phải là hai việc khó khăn lắm, nên chỉ ít phút sau, Hiểu Đan đă bước một số bước vững vàng. Phong vừa d́u Đan, vừa ṭ ṃ hỏi:
- Có lẽ ở nhà, Đan là người nhỏ nhất phải không?
- Dạ không, mà là lớn nhất.
Phong nh́n cái dáng dấp nhỏ nhắn của Đan ngạc nhiên:
- Thật không? Thế ở nhà có mấy anh chị em cả thảy?
- Tôi chỉ có thêm một thằng em trai.
Đan đáp, có lẽ v́ bị phân tâm, nên bước trật chân gót ấn lên giày của Phong. Nàng dừng lại đỏ mặt.
- Không sao đâu, tiếp tục.
Ngụy Như Phong nói như ra lệnh, nhưng chàng cũng không khỏi ṭ ṃ nh́n xuống. Cô bé đă lớn, đi dạ hội mà lại mang giày đi học. Nhưng không để Đan ngượng, chàng lại nh́n lên. Không quên kín đáo đánh giá trang phục thiếu nữ. Chiếc robe trắng có đính kim tuyến. Vải này không có xuất xứ tại Đài Loan. Lăn lộn trong ngành dệt nhiều năm, Phong là người rất rành rẽ về chất lượng vải. Vậy mà sao không nh́n rả Phong nh́n xuống cổ thiếu nữ, chiếc cổ áo có dấu vết mới sửa, nó đươc thêu thêm hoa. Vậy là... chiếc áo nầy hẳn là có một lịch sử lâu đời lắm... Điều này cho thấy, cô gái này không phải là con nhà giàu. Một cảm giác cảm thương chợt dâng lên trong ḷng. Phong lại nh́n xuống đôi mắt có hàng mi cong vút.
Thư pḥng mặc dù được ngăn cách với bên ngoài bằng những bức tường dầy, nhưng tiếng nhạc vẫn lọt qua rơ ràng. Kể cả tiếng cười. Bây giờ lại đến điệu Valsẹ Đặc biệt cái không khí yên tĩnh và rộng răi trong pḥng sách này quá thích hợp với điệu nhạc lăng mạn đó.
Và chợt nhiên Phong cảm thấy Hiểu Đan đẹp khôn cùng. Một nụ cười yên lặng, ánh mắt rụt rè kia nó biểu lộ cho một cái ǵ yếu đuối e ấp, một thứ h́nh ảnh thoát tục!
Bên ngoài h́nh như ồn ào trở lại. Phong và Đan lại không để ư. Nhưng rồi sau đấy, cửa thư pḥng đột ngột bị đẩy ra, có một thứ ánh sáng màu đỏ chen vào. Phong và Đan giật ḿnh dừng chân và ngay lúc đó, họ mới thấy đứng trước của không phải chỉ một mà là một đám người. Đứng đầu là Nguyện Đức Mỹ với cái mồm há hốc chữ O, kế đấy là Sương Sương. Phong vội buông Đan ra, cười nói như phân bua:
- Ồ, tôi đang dạy cho cô Hiểu Đan đây học nhảy.
- Anh Phong - Sương Sương nhướng mày, cười lớn - Vậy mà em tưởng là anh đă xù về nhà, không ngờ anh lại trốn ở đây.
Sương Sương vừa nói vừa quét mắt nh́n về phía Hiểu Đan như ṭ ṃ, như đánh giá. Hiểu Đan lúng tung pha lẫn chút ngại ngùng. Không biết làm ǵ hơn là nh́n đám người đứng bên ngoài cửa. Ngụy Như Phong thấy cái không khí căng thẳng vội quay qua nắm lấy Hiểu Đan nói:
- Cô Hiểu Đan, chúng ta ra ngoài nào, chúng ta ra piste chánh thức nhảy với họ vậy.
Vừa nói, không đợi sự chấp nhận của Hiểu Đan, Phong đă đưa Đan ra pḥng khách. Chàng tự ư bước đến máy hát, thay ngay đĩa “Khúc viên vũ ở Nancy” rồi bước tới chào mời Đan. Hiểu Đan bối rối, nhất là trước ánh mắt cḥng chọc của Sương Sương, nên chỉ c̣n biết bước ra piste như lẩn tránh.
Nguyện Đức Mỹ cũng đă bước theo với một thanh niên trẻ. Riêng Sương Sương th́ ngồi xuống ghế salon. Cô ta không nhảy chỉ đưa mắt nh́n ra pistẹ Hiểu Đan rối rắm, nhảy trật một hơi mấy bước. Nhạc vừa dứt là Đan vội vă nói với Phong:
- Đă đến giờ em phải về nhà.
Và không đợi Phong đồng ư, Đạn chạy đến cáo từ với Mỹ. Mỹ có t́nh giữ lại nhưng Đan không chịu. Phong nh́n Đan, thật t́nh Phong rất muốn lấy xe đưa Đan về nhà. Nhưng ngay lúc đó Phong đă nh́n thấy ánh mắt của Sương Sương. ánh mắt có một cái ǵ khác lạ như đă thấy rơ tim đen của Phong. Và thế là Phong phải giả lơ, không tiện mở lời. Kết cục người anh thứ ba của Đức Mỹ đă được phân công đưa Hiểu Đan ra về.
Tối hôm ấy thật khuya dạ hội mới tàn. Trên đường Sương Sương ngồi cạnh Phong, vừa ngáp vừa cười hỏi:
- Anh Phong, ban năy anh chơi có vui không?
Câu hỏi có một ẩn ư ǵ, khiến Phong cũng không muốn trả lời thẳng. Sương Sương thấy ông anh họ yên lặng liền tiếp:
- Nếu anh muốn, em sẽ nhờ người điều tra truy ra địa chỉ cô ta cho anh. Với một điều kiện. Anh trả ơn em bằng cách nào cơ?
Phong bẻ tay lái quẹo cuạ Mắt nh́n thẳng về phía trước, chàng nhấn thêm ga.
- Một suất phim được không?
Sương Sương giả vờ chồm qua nh́n vào mắt Phong:
- Chỉ có một suất phim thôi à? Chưa đủ.
- Vậy th́ hai xuất.
- Hừ! Sương Sương không hài ḷng - Cái đó dành cho con nít.
Phong nghiêm mặt nói:
- Vậy th́... em cứ ra giá đi.
- Em chỉ muốn anh hứa với em một điều.
- Điều ǵ?
- Lần sau có đi dự dạ hội, anh đừng bỏ mặc em lẻ loi một ḿnh rồi đi cặp nhảy với người khác...
- Hử. Ngụy Như Phong quay qua, Sương Sương nói một cách nghiêm nghị, chứng tỏ cô bé nói thật không đùa - Em nói ǵ lạ vậy? Em có bơ vơ bao giờ? Hết người này đến người khác mời anh thấy em c̣n tiếp không xuể. Cần ǵ đến anh?
- Nhưng mà, anh là Partner của em mà.
Lời của Sương Sương làm Phong giật ḿnh. Chàng đạp mạnh thắng. May mà đường vắng. Chàng đặt tay lên vô lăng rồi quay lại, trố mắt nh́n Sương Sương. Nh́n một cách ngạc nhiên đến độ Sương Sương giật ḿnh.
- Anh nh́n ǵ dữ vậy?
- Anh thử xem... Phong nói một cách chậm răi - Em không biết có điên không? Chẳng lẽ em yêu anh?
Sương Sương trợn mắt:
- Ai nói anh thế? Anh điên rồi th́ có.
Phong thở phào nhẹ nhơm, cười tọ Chàng tiếp tục nhấn gạ Chiếc xe lao vút về phía ṭa nhà cao lớn ở đường Trung Sơn Bắc.


Chương 4

Xe vừa đến đầu hẻm, Hiểu Đan đă bảo bác tài ngưng xe lại, nàng khoát tay chào ông anh ba của Đức Mỹ rồi đợi cho xe rồ máy chạy đi mới vuốt thẳng quần áo, nh́n quanh rồi bước chậm răi vào hẻm.
Buổi dạ vũ hôm nay là một ấn tượng mới mẻ trong cuộc đời. Đan vừa bước về hướng nhà vừa nghĩ ngợi. Tất cả những chuyện vừa xảy ra như một khúc phim quay chậm hiện rơ trong đầu. ánh đèn màu, tiếng nhạc, tiếng cười nói trong pḥng khách ở nhà Đức Mỹ, rồi những bước tập khiêu vũ đầu tiên trong thư pḥng. Đám đông tiếng vỗ tay... Tất cả như căng đầy trong trí năo. Hiểu Đan cúi đầu lầm lũi bước, không để ư ǵ đến ngoại vật chung quanh. Đột nhiên, từ trong bóng tối một bóng đen phóng ra với lời hăm dọa.
- Đứng yên không được bước tiếp.
Hiểu Đan giật ḿnh dừng lại. Nàng định la lên. Nhưng khi định thần nh́n kỹ, th́ ra là Hiểu Bạch, Đan đưa tay lên chận ngực bực tức
- Mầy làm ǵ thế? Làm tao hết cả hồn.
Hiểu Bạch không trả lời ngaỵ Dưới ánh đèn đường nó ngắm nghía bà chị một chút, rồi cười nói:
- Tại sao chị lại về trễ thế này? Lại có bạn trai đưa về tận nhà... Vậy là... hà hà... bị tôi bật mí rồi nhé.
- Đừng có nói bậy. Hiểu Đan đính chính - Đấy là anh ruột của Nguyện Đức Mỹ đấy.
- Th́ cũng vậy thôi. Hiểu Bạch nhún vai, hai tay thọc vào túi quần chân đá đá những ḥn sỏi dưới chân. Có là ai th́ cũng là đàn ông thôi.
- Nói bậy!
- Nói bậy à? Hiểu Bạch nhướng mày - Ông ấy không phải đàn ông? Vậy là đàn bà chắc?
- Mầy cứ nói xàm. Hiểu Đan giậm chân nói - Tao muốn nói là anh ấy không phải là bạn trai của tao.
Nói xong Hiểu Đan nh́n Hiểu Bạch ngạc nhiên:
- Tại sao mày lại không ở nhà, ra ngơ hẻm này làm ǵ thế?
- Hừ! - Hiểu Bạch nhún vai - Ở nhà à? chị về mà xem, cái ông bác họ Vương kia với bà vợ bằng thạch cao của ông ấy cứ ngồi miết không chịu về. Nói ǵ không biết mà cứ nói măi thế. Cứ t́nh h́nh này có lẽ ngồi nói thêm ba tiếng đồng hồ nữa chưa hết chuyện... nhưng mà... mẹ đă mở cái vách ngăn giữa pḥng chị và cha mẹ ra, để làm một pḥng khách rộng đón khách quư. Bao nhiêu đồ đạc, giường chiếu, tủ sách đều bị đẩy vào pḥng em, pḥng em trở thành cái kho chứa, không c̣n một chỗ trống. V́ vậy chị nghĩ xem. C̣n chỗ đâu để em ở lại cái nhà chứ?
- Bác Vương là người thế nào vậy?
Hiểu Đan hỏi v́ ban chiều đi đến dự sinh nhật của Mỹ sớm, Đan đă không gặp được vợ chồng bác Vương. Bạch đáp:
- Th́ chị cứ về nhà sẽ biết ngaỵ Người cũng hoạt bát nói năng hấp dẫn. Nhưng uống rượu lại không thua uống nước. Em nghĩ b́nh rượu nhà của ta chắc đă bị Ông ấy một ḿnh nốc cạn rồi. Rượu nhiều ông ấy nói càng dữ. Riêng cái bà vợ của ông ta th́ hoàn toàn trái ngược. Hỏi một tiếng trả lời một tiếng... có điều rất trẻ và đẹp.
Hiểu Đan đă bước đến cổng nhà... Cửa mở hé, nàng bước vào sân, rồi đến bậc thềm. Chưa vào nhà đă nghe giọng nói oang oang của người đàn ông. H́nh như đang cao hứng đề cập đến một chuyện ǵ khá sôi nổi.
Sự xuất hiện của Hiểu Đan làm giọng nói ngưng bặt. Hiểu Đan nh́n quanh, hôm nay nhà bài trí đẹp quá. Hai chiếc pḥng được mở thông làm cho ngôi nhà có vẻ rộng răi lắm. Bàn trà được phủ bởi chiếc khăn thâm mà Đan đă làm trong giờ thủ công ở trường. Bên trên c̣n được bài trí bởi một b́nh hoa hồng đỏ thắm. Khung kính ở cửa sổ được lau sạch, sáng sủa khiến cho chiếc màn cửa bạc màu cũng không đến đỗi nào. Rồi Hiểu Đan nh́n khách. Đó là một người đàn ông trung niên và một thiếu phụ trẻ. Người đàn ông chỉnh tề trong bộ âu phục màu sữa, chiếc Cravate to bản màu đỏ. Thân h́nh phát tướng một chút với đôi mắt sáng dễ gây thiện cảm với người chung quanh. Có điều hoàn toàn ngoài sự tưởng tượng ban đầu của Đan. Trước kia Đan cứ nghĩ là người làm nghệ thuật phải là một người gầy gầy, có mái tóc rối, có hàm râu lởm chởm. Đằng này hoàn toàn trái ngược người đàn ông ngồi trước mặt nàng là một người tóc tai ngăn nắp, mày râu nhẵn nhụi. Riêng về bà vợ của ông ta, đúng như điều Hiểu Bạch đă nhận xét. Một người đẹp như pho tượng điêu khắc, mắt to, mũi cao... nhưng cái đẹp lại lạnh lùng chứ không lôi cuốn.
- Hiểu Đan lại đây, chào bác trai và bác gái đi con.
Bà Phương Trúc vừa thấy con bước vào đă lên tiếng gọi.
Hiểu Đan bước vào pḥng, chiếc áo màu trắng bạc ôm sát thân h́nh bé nhỏ của cô gái nổi bật giữa pḥng với giọng nói thỏ thẻ chào:
- Thưa hai bác ạ!
ông Vương Hiếu Thành như hoàn toàn ngạc nhiên. Ông ngẩn ra tṛn mắt nh́n Hiểu Đan thật lâu mới “à” một tiếng rồi nói:
- Đây là Hiểu Đan đấy à? C̣n nhớ khi chúng ta chia tay cô bé mới ba tuổi, c̣n Hiểu Bạch th́ c̣n bế trên taỵ Nhanh thật! Mới đây mà nó đă biến thành một cô gái trưởng thành.
Rồi ông ta quay lại nh́n bà Phương Trúc cười nói:
- Cô c̣n nhớ chuyện cũ không? Bấy giờ bọn này ngồi ở quán nước thi ăn xem lại là người ăn được nhiều tô ḿ nhất. Tôi nè, Minh Viễn nè, cả tay họ La nữa. Chúng tôi đă ăn một hơi hơn 20 tô ḿ, ăn nhiều đến độ cô phải la lên “Trời ơi làm ǵ khó vậy? Ăn kiểu này chỉ có nước bội thực chết thôi” Ồ nhanh thật. Lúc đó cô cũng đâu có lớn hơn Hiểu Đan bây giờ bao nhiêu? Cao lắm là 23 tuổi. Có lúc nào cũng thích mặc robe màu trắng, tôi c̣n nhớ lúc đó mọi người đều gọi là “con bướm trắng” nữa mà.
- à.
Bà Phương Trúc à một tiếng, rồi nở nụ cười gượng gạo trong khi Hiểu Đan bước tới ngồi tựa người bên tay ghế của mẹ. Ông Vương Hiếu Thành vẫn chăm chú hướng về phía hai mẹ con Đan. H́nh như ông đang t́m một sự tương hội nào đấy. Ông tiếp tục nói một cách vui ve?
- Bây giờ ở đây lại có thêm một cánh bướm trắng nhỏ. Đẹp lắm! Đẹp giống như thuở cô c̣n trẻ ấy. Có đều đôi mắt của nó, sao mà lại.
ông Thành đột ngột dừng lại, rồi tiếp tục nh́n bà Phương Trúc. Hiểu Đan cảm thấy cái nh́n của ông bác nó kỳ kỳ làm sao. Mẹ quay mặt nh́n nơi khác. Mắt Đan chạm phải chiếc lọ hoa hồng trên bàn trà. Căn pḥng rơi vào khoảng trống yên lặng. Có một cái ǵ nặng nề căng thẳng. Bất giác Đan lại quay sang nh́n chạ Cha có vẻ lạnh lùng đang nh́n nàng với ánh mắt xa lạ.
- Ồ! ông Vương Hiếu Thành lại lên tiếng h́nh như ông muốn khuấy động không khí một chút. Thấy bọn trẻ mau lớn mà vui vui trong ḷng! Nhanh Thật!
Tiếp đó ông quay sang ông Minh Viễn, thay đổi đề tài:
- Cậu Minh Viễn này, tôi cảm thấy là... cậu không nên bỏ ngành hội hoa. Nếu tôi nhớ không lầm, lúc chúng ta c̣n trẻ, trong đám bạn bè cậu là người nổi nhất. Các thầy trong trường mỹ thuật đều đặt cả hy vọng vào cậu. Vậy mà cậu lại bỏ nghề. Cậu lại theo cái nghề công chức. Cái nghề mà thuở xưa cậu bài bác nhất.
ông Minh Viên tựa người ra sau ghế, ông như mơ màng với nụ cười buồn.
- Có bôi bác th́ cũng đă làm hơn mười ba, mười bốn năm rồi. Cậu nghĩ coi. Lúc ḿnh đến cái xứ Đài Loan này, mọi thứ đều xa lạ, lại đùm đề vợ con. Kiếm được miếng ăn no đủ đă là một chuyện khó khăn c̣n dám đ̣i hỏi ǵ hơn? Nhảy vào cái nghề bàn giấy này, công việc cứ đều đặn tới tay, thời gian trôi qua lúc nào không biết. Chí khí lư tưởng cứ là ṃn dần. Cậu có biết là nội cái chuyện than củi, gạo thóc, rồi tiền học cho con cái... cái ǵ cũng tiền với tiền cả. Thử hỏi vậy đó rồi có dám bỏ ngang cái công việc đang vững chắc để phiêu lưu sang chuyện vẽ không chứ? Thế là ngày tháng cứ trôi quạ Tuổi tác ngày càng lớn, ng̣i bút bị lụt, bị rỉ sét, bây giờ làm sao dám nói đến chuyện nghệ thuật, v́ vậy ḿnh nghĩ chỉ có cậu là hay nhất... cậu tính toán rất giỏi. Lập nghiệp trước rồi thành gia sau. Nhờ vậy mà cậu có đủ thứ: công danh, sự nghiệp...
- Thôi mà nói chi chuyện đó. Ông Vương Hiếu Thành cắt ngang lời ông Minh Viễn - Anh nói chuyện công danh sự nghiệp mà tôi thấy xấu hổ. Bây giờ anh biết không? Hoạt động nghệ thuật ở nước ta như một hũ mắm. Có nhiều người mới hoạch họe vẽ mấy năm là nhảy ra mở pḥng triển lăm tranh. Chuyện đó bây giờ dễ lắm. Chỉ cần quen biết nhiều, giao thiệp giỏi, có người nâng đỡ là sẽ được mang danh họa sĩ ngay có nhiều người c̣n chơi trội hơn, lấy tranh của thầy dạy ra triển lăm lại đề tên ḿnh. Chỉ cần dúi cho thầy một ít bạc là xong. Anh thấy đấy, như vậy có c̣n gọi nghệ thuật nữa không? Nhiều lúc bực ḿnh cũng muốn đổi nghề... Anh có nhớ là lúc xưa có một thời ḿnh đă ao ước trở thành nhà buôn.
- Mấy ông th́ bao giờ chẳng vậy. Đứng núi này trông núi nọ. Bà Phương Trúc vừa cười vừa nói. Bà cảm thấy cái không khí trong pḥng sao căng thẳng quá - Như anh đấy, anh Thành, anh đă tiếng tăm lừng lẫy, học tṛ đông đảo, công danh sự nghiệp tiền của đều đầy đủ, vậy mà không biết c̣n than văn nỗi ǵ?
- Chị không nhắc đến lũ học tṛ th́ thôi, nhắc đến chỉ tổ tức thêm. Vương Hiếu Thành vừa cười vừa nói: Chị biết không, tôi có một thằng học tṛ, trước khi ra nước ngoài nó t́m đến học vẽ với tôi. Chỉ học có mấy ngày là nghỉ. Vẽ th́ nguệch ngoạc không ra ǵ cả. Mỗi tấm nó bán được năm trăm mỹ kim gấp mấy lần giá bán tranh của ḿnh. Chị thử tưởng tượng xem. Như vậy có phải là làm nhục ḿnh không? Vậy mà không hiểu sao có người lại c̣n ca ngợi hắn.
ông Minh Viễn nói:
- Người nước ngoài làm sao hiểu được nghệ thuật Trung Quốc chứ?
- Chưa hẳn là như vậy. Vương Hiếu Thành nói. Tôi có một học sinh người nước ngoài, hắn vẽ đẹp lại tinh thông cả lịch sử và thi ca của Trung Quốc. Hắn có tŕnh độ am hiểu về Trung Quốc hơn cả một số thanh niên của tạ Những con người như vậy thật đáng để ta nể trọng.
Rồi ông Hiếu Thành đột nhiên ngưng lại, đắn đo một chút nói:
- Minh Viễn, ḿnh có ư kiến thế này. Hay là cậu cầm bút vẽ thử lại xem?
ông Minh Viễn có vẻ do dự:
- Cái đó...
- Nói cậu biết điều này nhé. Ông Vương Hiếu Thành ngồi ngay ngắn lại nói - Bây giờ trong t́nh trạng thị trường hội họa hỗn loạn, ai cùng có thể mở pḥng triển lăm tranh th́ những người có căn bản hội họa chính quy như cậu, tại sao không ra mặt? Cứ vùi đầu bên mớ công văn cạo giấy. Với tŕnh độ của cậu, tôi thấy phải làm một cái ǵ đó thôi. Cậu cũng phải mở pḥng triển lăm tranh. Hăy thử đi. Cậu gắng vẽ chừng sáu bảy mươi tranh thủy mạc... Riêng về vấn đề giao tiếp, giấp phép ṿng ngoài, tôi sẽ giúp cậu, tôi bao sân hết. Chỉ cần cuộc triển lăm thành công là cậu sẽ nổi, sẽ có tiền... Tranh thủy mạc bây giờ có tính cách thời thượng ăn khách lắm cậu biết không?
- Nhưng mà... Ông Minh Viễn nh́n Hiếu Thành với ánh mắt chưa tin tưởng lắm, nhưng đă có vẻ thích thú - Nhưng mà... đă lâu lắm rồi, tôi không có cầm cọ vẽ.
- Cái đó có ǵ đáng quan tâm. Cậu là người có khiếu, có căn bản, luyện lại mấy hồi. Bây giờ có rảnh thỉnh thoảng cậu ghé qua mấy pḥng triển lăm tranh xem. Chắc chắn là cậu sẽ phục hồi lại căn bản... Minh Viễn, cậu thử đi nhé. chỉ cần mấy chục bức tranh đă đủ mở triển lăm, tôi sẽ giúp cậu và bảo đảm là cậu sẽ thành công.
- Chỉ ngại là đă bỏ qua lâu quá. Ông Minh Viễn nói một cách hồ hởi, nhưng vẫn c̣n e dè - Vả lại lâu quá không vẽ rồi, sợ không có hứng...
- Cảm hứng à? Vương Hiếu Thành nói to - Cái đó từ từ rồi có thôi. Ông Minh Viễn yên lặng suy nghĩ, đề xướng của ông Hiếu Thành như một kích động ông có vẻ thích thú, trong khi bà Phương Trúc lặng yên nh́n hai người.
ông Hiếu Thành nh́n vào đồng hồ rồi chợt nhảy nhỏm lên:
- Ồ, mới đây mà đă 11 giờ hơn. Không ngờ lại nói chuyện dai thế. Thôi xin phép. Bây giờ xin kiếu từ, bữa khác ḿnh sẽ nói chuyện nhiều hơn. Nhưng mà tôi nghĩ Minh Viễn ạ, cậu nên suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi nhé.
Người đẹp bằng thạch cao cũng đứng dậy. Hai vợ chồng Minh Viễn đưa khách ra tận cửa. Vợ chồng của Hiếu Thành cũng nhiệt t́nh mời ba mẹ của Hiểu Đan đến nhà chơi. Khi mọi người đến bậc thềm th́ cũng vừa kịp lúc trông thấy Hiểu Bạch đứng bật dậy. Quyển sách nhỏ cuốn tṛn vội vă nhét vào bụng. Nhưng cũng vừa đủ để bà Phương Trúc nh́n thấy cái tựa kiếm hiệp “Kiếm khí Châu Quang”. Bà trừng mắt với Bạch nhưng chỉ nói:
- Ra ngoài gọi cho mẹ chiếc xích lô xem?
- Thôi khỏi, thôi khỏi. Ông Vương Hiếu Thành ngăn lại - Chúng tôi đi bộ ra đầu hẻm th́ cũng được.
Nhưng ông Minh Viễn đă không chịu.
- Không được, Hiểu Bạch, con phải đi gọi.
Hiểu Bạch chạy tuốt. Ông Minh Viễn ngẫm nghĩ rồi quay trở vào nhà lấy tiền. Ông Hiếu Thành lợi dụng ngay cơ hội đó nói nhanh với bà Phương Trúc:
- Chị Phương Trúc, chị thật t́nh cho tôi biết nhé hiện đời sống của các người ra sao?
Bà Phương Trúc nở nụ cười gượng:
- Cũng đắp đổi qua ngày, cái tính của anh Minh Viễn th́ anh biết rồi. Sống lư tưởng, không thích ganh đua với ai cả, thành thử đi làm đă trên mười mấy năm mà vẫn là một chức việc nhỏ thôi.
Hiếu Thành gật gù, nh́n Phương Trúc định nói điều ǵ nhưng lại thôi. Bà Phương Trúc thắc mắc:
- Anh định nói ǵ?
Hiếu Thành ngập ngừng:
- Chị có biết là...
- Biết cái ǵ?
- Cái người đó... Bây giờ cũng đang ở Đài Loan này.
Lời của ông Vương Hiếu Thành chỉ mới nói được một nửa th́ ông Minh Viễn đă bước ra. Bà Phương Trúc lạ lùng nh́n Hiếu Thành. Cái người đó... bây giờ cũng đang ở Đài Loan. Ai vậy? Tại sao thái độ của Hiếu Thành lại có vẻ bí mật. Không lẽ... trái tim của bà chợt đập mạnh... Không lẽ là... Bà Phương Trúc chợt ngẩn ra như bị hóa đá.
Xe đă theo Bạch vào hẻm. Bà Phương Trúc chợt tỉnh, cùng chồng đưa vợ chồng Hiếu Thành lên xe. Chiếc xe đạp thật xa rồi, họ mới quay trở vào nhà.
Vào đến nhà, một lô việc phải làm. Mang bàn ghế giường tủ ra, ngăn vách trở lại. Chiếc vách ngăn đôi pḥng chỉ bằng giấy bồi thôi nên cũng khá nhẹ nhàng. Ngoài ra c̣n phải dọn dẹp, quét dọn. Bà Phương Trúc bận rộn hẳn, phải động viên cả hai đứa con cùng phụ việc. Cái bận rộn giúp cho bà quên được nhiều thứ, nhất là sự suy nghĩ. Nhưng không hiểu sao câu nói cuối cùng của Hiếu Thành như cứ lảng vảng trong đầu. Sắp xếp mền gối trên giường mà ḷng bà lại ngập đầy bối rối. Không thể như vậy được Nhưng mà... Tại sao cứ măi nghĩ đến chuyện đó chứ? Tất cả đâu đă vào vị trí cũ. Bà vội bảo hai con đi ngủ. Hiểu Đan nh́n mẹ, trực giác cho nó thấy mẹ nó có vẻ bất an. Nó định nói chuyện với mẹ, định kể cho mẹ nghe những chuyện ở dạ vũ ban năy và sự bất ngờ nó đă gặp, nhưng vừa mới mở miệng gọi:
- Mẹ Ơi!
Th́ bà Phương Trúc đă khoát tay:
- Khuya rồi đi ngủ đi nào, có ǵ ngày mai kể cho mẹ nghe sau cũng được
Thế là... Hiểu Đan dùng dằng quay vào pḥng riêng. Nó hơi ngạc nhiên. Mẹ hôm nay sao có vẻ khắc hẳn mọi ngày... nhưng mà... bản thân nó cũng có nhiều thứ cần suy nghĩ, nên thôi và Hiểu Đan về pḥng.
Bà Phương Trúc nh́n theo, rồi thở ra. Bà ngồi xuống cạnh bàn trang điểm, nh́n ḿnh qua gương mà thẫn thờ.
“Người ấy bây giờ cũng ở Đài Loan” có đúng là... bà bà đưa lược lên gỡ lấy mái tóc. Không lẽ quả đất này lại chật hẹp thế? Không, chắc là không phải đâu. Vương Hiếu Thành c̣n chưa cho biết rơ là ai cơ mà? Chắc không phải. Bà lắc đầu, như cố xua đi một cái bóng nào đó trong đầu.
ông Minh Viễn bước tới đứng sau lưng bà, bàn tay của ông đặt lên vai vợ làm bà rùng ḿnh. Cây lược rơi hẳn xuống đất. Ông Minh Viễn cúi đầu nhặt lên, nh́n vào mắt vợ bỗng hỏi:
- Em đang nghĩ ǵ đấy?
- Dạ không... không có ǵ cả anh ạ.
Bà Phương Trúc lắp bắp nói. Bà cảm thấy h́nh như chồng đă hiểu được sự rối rắm của ḿnh. Biết đâu anh ấy đă chẳng nghe được lời cuối của Hiếu Thành. Bà nghĩ và mặt tái hẳn. Trong khi ông Minh Viễn đứng ở phía sau, lược vẫn c̣n cầm ở trên tay mà bà bất động. Qua kính, bà thấy chồng tư lự. Một cảm giác bất an len lỏi trong ḷng. Cả hai cứ thế yên lặng, bà Phương Trúc hiểu rơ tính chồng. Ông ấy là con người tỉ mỉ, hay để ư nhưng ít nói. Chỉ một chi tiết nhỏ nhặt giả sử như chuyện chiếc áo... cũng làm cho ông ấy không hài ḷng. Nói chi là chuyện...
- Phương Trúc này!
ông Minh Viễn lên tiếng làm bà giật ḿnh. Ông trừng mắt hỏi:
- Bà thế nào vậy?
- Da... không có... không có ǵ cả... anh muốn nói ǵ cứ nói đi.
Bà cảnh giác đá