T́nh Khúc Chiều Thu   Quỳnh Dao Pages Previous  1  2  3  Next   
Chương 8

     Trải qua một đêm dài không ngủ, Buổi sáng khi Chi Quyên đến sở làm, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, tiều tuỵ thấy rơ. Ngồi vào bàn làm việc mà Chi Quyên như một kẻ mất hồn.
      Suốt đêm hôm qua, Chi Quyên không hề chợp mắt. Nàng cứ ngồi suy nghĩ, suy nghĩ thật cặn kẽ. Tất cả sự việc quay ngược trong đầu. Từ lần đầu tiên gặp Âu Dương Phẩm, măi cho đến lúc mọi sự vỡ lở ở nhà hàng. Sự quen nhau của họ như

Dịch giả: Liêu Quốc Nhĩ 

một pha kịch nhưng lại là một vở kịch diễn dở. Con trai của Âu Vân Yên. Tỷ phú Âu Vân Yên! Chi Quyên nào có ngờ Dương Phẩm lại là con trai độc nhất của tay cự phú nổi tiếng đó. Nếu sớm biết, chắc chắn Chi Quyên đă không để cho sự việc phát triển ra. Bởi v́... tài sản khổng lồ thế lực to tát của nhà họ Âu ở ḥn đảo này ai lại không biết?
      C̣n Chi Quyên? Ngoài một đứa em không b́nh thường... chẳng có một cái ǵ cả. Vậy th́ Chi Quyên dựa vào cái ǵ để liên hệ với Phẩm? Trách ǵ, Đ́nh Thư chẳng mỉa mai Chi Quyên như một tay đầu cơ cơ hội. Sử dụng sắc đẹp như một lợi khí. Mà nào phải chỉ một ḿnh Đ́nh Thư đâu? Tất cả những người biết đến thân thế của Phẩm, chắc chắn sẽ nghĩ thế. Xă hội ngày là một xă hội thực dụng... Nên tư tưởng con người rất hẹp ḥi.
      Nghĩ đi rồi nghĩ lại, cân nhắc từng chút... Chi Quyên chợt hỏi. vậy chứ cuối cùng rồi, cái t́nh cảm mà Phẩm đă dành cho nàng đó... Thật hay chỉ là giả tạo? Con người của Phẩm đương nhiên là đă giao tiếp rất nhiều với các cô gái đẹp, con nhà giàu, khuê các... Phẩm đă 24 tuổi. Chắc chắn đây không phải là mối t́nh đầu. Bây giờ nghĩ lại Chi Quyên thấy, Phẩm bao giờ cũng giấu giếm mọi thứ. Từ gia cảnh đến bạn gái... Nếu không phải là định đùa cợt vói t́nh yêu th́ rơ Phẩm phải là một diễn viên có tài. Chi Quyên đă lầm. Đă tin ngay cái t́nh yêu đó. Không phải chỉ tin một cách b́nh thường mà c̣n điên cuồng, say dắm nữa. Nhưng mà... Nhưng mà... Nếu Phẩm không phải là đùa cợt mà thật sự yêu th́ sao? Cái lời thề kia h́nh như cũng xuất phát từ trái tim cơ mà?
      Điên thật! Chi Quyên nghĩ và cắt đứt ngay những tư tưởng yếu đuối của ḿnh. Rơ ràng là ta khờ khạo dễ tin quá. Ta là một đứa con gái thích nằm mơ. Nếu so với sắc ta nào có bằng Đ́nh Thư? Về Tài? ta hơn được ai? Đó là chưa nó đến bối cảnh gia đ́nh, đến môn đăng hộ đối, đến bản thân... Khônng có một cái ǵ ta vượt trội hơn ai cả, vậy th́... tại sao lại đ̣i hỏi Phẩm phải yêu ta? Mà nếu thật sự Phẩm yêu. Tại sao Phẩm phải giấu giếm nhiều thứ? Tại sao Phẩm không giúp giải quyết chuyện ở bàn ăn? Vừa mới trông thấy bà chị và Đ́nh Thư, Phẩm đă lúng túng thấy rơ. Nếu thật sự Phẩm yêu ta... th́ ta phải là niềm kiêu hănh của chàng mới phải chứ? ở trong t́nh yêu chắc chắn không có sự phân biệt sang hèn... vậy mà... tại sao..Phẩm lại thấy xấu hổ khi giói thiệu ta với mọi người? Thái độ đó có phải là "yêu" không? Rơ ràng là ta ngu... ngây thơ, dễ tin quá... Thôi, Chi Quyên ạ, đừng có khù khờ... Đừng nằm mơ nữa... chẳng qua Phẩm chán chê với mấy cô đài các rồi, nên dùng mi làm một thứ "thay đổi khẩu vị" thôi.
      Nhưng mà... không lẽ... nụ hôn đầu trong nhà... lời thề ở rừng thông... Những cuộc tản bộ trong hoàng hôn, những lời th́ thầm trong đêm. Những chiếc lá đỏ... Mùa thu... Tất cả chỉ là... giả dối? Lừa gạt?... Con người lúc nào cũng sống không trung thưc như vậy ư? Vậy th́ c̣n biết tin ai? Dương Phẩm? Đúng ta không nên đùa bỡn như vậy... Nhưng mà nếu Phẩm đóng kịch th́ tại sao? Phẩm lại phải phí công chạy trở lại đây giải thích? Năn nỉ Chi Quyên buồn bă lắc đầu... Hay là... Hay là... thật? Có thể tin điều đó không?
      Nhưng rồi... Chi Quyên lại giật ḿnh. Nếu quả đấy là thật đi, th́ cũng chẳng giúp ích ǵ được cả. Làm sao ta có thể chen chân vào gia đ́nh họ Âu? Bà chị thứ ba cao quư. Cái cốt cách sống giàu sang của Đ́nh Thư. Rồi c̣n vị hôn phu ít nói của Nhi Phương... Chỉ mới có ba người.... Mà chẳng một người nào có cảm t́nh với nàng. Không những thế họ c̣n khinh thị... thiếu điều hạ nhục... Với một gia đ́nh như vậy... tốt nhất mi không nên nghĩ đến... Bắt đầu từ giây phút này, không nên nghĩ đến ba chữ Âu Dương Phẩm nữa. phải xóa tan đi cả trong kư ức. Ta tuy hoàn toàn vô sản nhưng mà ít ra ta cũng có được niềm kiêu hănh riêng tư... Nếu không sớm tỉnh ngộ, sợ sẽ sa xuông địa ngục là hết thuốc chữa. Đồng Chi Quyên! Hăy xóa tan đi ảo tưởng của chính ḿnh... Hăy nghĩ đến bản thân và Túy Vy thôi.
      Càng nghĩ Chi Quyên Càng thấy đau ḷng... Nhưng nàng cũng đă phần nào thấy được sự thật. Đấy là... mọi thứ đă kết thúc... Bây giờ không c̣n Phẩm, rừng thông... Thu ca và cuộc t́nh như mơ như mộng.
      Quyên chợt ngẩng đầu lên nh́n chiếc bàn đánh máy và những xấp giấy tờ chưa sắp xếp mà giật ḿnh.
      Ông Phùng Tính Lân bước đến. ông đă ngồi đàng kia quan sát Chi Quyên thật lâu. Cô bé với trạng thái bơ phờ, buồn thảm như đang gặp một cú xốc ǵ.
      - Cô Chi Quyên! Hôm nay h́nh như cô không được khỏe?
      Chi Quyên giật ḿnh, vội ngồi ngay người lại.
      - Dạ không có ǵ, tôi sẽ đánh hết những giấy tờ này cho ông, ông giám đốc ạ.
      Chi Quyên cầm giấy lên bắt đầu cho vào bàn bắt đầu làm việc. Nhưng chỉ mấy ḍng, là Chi Quyên lại đánh sai. Chi Quyên thay giấy khác, lại sai, cứ như vậy. cho đến một lúc, Chi Quyên nhức đầu quá, ôm đầu gục xuống bàn.
      Ông giám đốc Lân bước sang ôn tồn.
      - Sao vậy? Cô đă gặp điều ǵ phiền muộn phải không?
      - Ồ. - Chi Quyên cắn nhẹ môi. - Đừng hỏi ǵ cả Xin ông đừng hỏi ǵ cả.
      Nước mắt ṿng quanh mi. ông Lân đă đến sau lưng, xoay chiếc ghế nàng cho đối diện với ông. Chi Quyên nh́n lên. Ánh mắt ông Lân đặc biệt chăm sóc.
      - Có phải v́ cậu thanh niên đó không? Người mà thường khi đến đón cô đấy. Hắn thế nào? Hắn đă khiến cô buồn à?
      Qua màn nước mắt, cái khuôn mặt nho nhă và hiền lành của ông Lân làm Chi Quyên xúc động, ông ấy như một người lớn chăm sóc. Chi Quyên mở miệng định nói. "Dạ không có chi". Nhưng mà vừa mở miệng, không hiểu sao Quyên lại không dằn được Chi Quyên ̣a lên khóc.
      Bao nhiêu uất ức chất chứa bấy lâu nay trong ḷng được dịp tuôn trào ra... ông Lân xúc động gh́ đầu Chi Quyên vào ngực ḿnh. ông hỏi.
      - Sao thế, sao thế Chi Quyên?
      Chỉ thấy Chi Quyên khóc. ông thở dài nói:
      - Thôi th́ cứ khóc đi. Có bao nhiêu uất ức cứ khóc ra cho hết.
      Chi Quyên khóc và khóc hả hê. Những ḍng nước mắt như đê vỡ không sao chận lại được, Chi Quyên cứ khóc măi như vậy, đến lúc có tiếng gơ cửa nàng mới giật ḿnh ngẩng lên. Nhưng không c̣n kịp, cửa đă mở. người bước vào là cô Lư, thư kư kế toán. Cô đă nh́n thấy hết tất cả. Chi Quyên không dám nh́n qua, c̣n ông Lân th́ lúng túng thấy rơ. Nhưng rồi ông cũng b́nh tĩnh lại nhanh, nhận hồ sơ từ tay cô Lư, đợi cô ta bước ra ngoài, ông khép cửa lại Chi Quyên nói.
      - Xin lỗi... Em không biết thế nào... Em...
      Ông Lân móc chiếc khăn tay trắng tinh ra, đưa cho Chi Quyên.
      - Lau nước mắt đi, rồi qua sa lông bên kia ngồi, thư giăn một chút.
      Chi Quyên tiếp lấy khăn tay, rồi ngoan ngoăn làm theo lời ông Lân. Nàng đă lấy lại b́nh thản. Có một chút xấu hổ, ngượng nghịu trong đầu. ông Lân bước tới ngồi cạnh, ông vừa hút thuốc vừa hỏi.
      - Sao khỏe chưa?
      Chi Quyên gật đầu.
      - Có cần uống cà phê không? Tôi cho cô lên lầu gọi?
      Ông Lân hỏi. Trên sân thượng của cao ốc là quán caphe "Mây Xanh" nổi tiếng.
      Chi Quyên nh́n lên. Quyên hỏi:
      - Ông không sợ lời đồn đại à? chắc chắn bây giờ ở ngoài pḥng kế toán họ đang x́ xào.
      Ông Lân vừa cười vừa nói.
      - Rồi có sao đâu? Đây là xă hội của con người mà. Nếu không bị người này b́nh phẩm th́ cũng có người khác.
      Chi Quyên bất giác cười theo, ông Lân nói.
      - Bữa nay nụ cười của cô thật hiếm hoi. Cô biết không cả buổi sáng nay tôi thấy trời mây cứ vần vũ.
      Rồi đặt tay lên tay Chi Quyên, ông nói tiếp:
      - Tôi nghĩ là... Hẳn cô không muốn nói. Nhưng mà... Cô hẳn đă gặp điều ǵ không vui chứ?
      Chi Quyên không đáp chỉ nh́n ông Lân với ánh mắt van xin. Ông Lân thở khói rồi tiếp.
      - Thôi được rồi, tôi sẽ không hạch hỏi nữa đâu.
      Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại reo. Chi Quyên giật ḿnh định tiếp. Nhưng ông Lân đă chận lại ông muốn đích thân tiếp máy.
      - Alô!
      Sau tiếng Alô, chợt nhiên ông quay sang Chi Quyên.
      - Chi Quyên! điện thoại của cô đấy.
      Chi Quyên bối rối. Ai gọi vậy? Đứng dậy, Chi Quyên đỡ lấy ông nghe.
      - Alô?
      - Em đấy à? Chi Quyên?
      Tim Chi Quyên đập mạnh, th́ ra là Âu Dương Phẩm. Lập tức, Chi Quyên gác máy, và đứng lặng người. Tiếng chuông lại reo vang. Chi Quyên đứng ngần ngừ, nhưng rồi một lúc... Chi Quyên biết không thể không tiếp máy.
      - Chi Quyên em đừng có đặt máy xuống, em nghe anh nói này... Anh đang ở trên lầu công ty em đây. Quán caphe "Mây Xanh" đấy. Em lên đây, chúng ta nói chuyên... Anh cần gặp em gấp. Em có nghe anh nói không?
      Chi Quyên phản ứng một cách yếu đuối.
      - Em không thể lên, em không muốn gặp anh.
      Giọng Phẩm giận dữ.
      - Em phải gặp. Anh sẽ đợi em nửa tiếng nữa, nếu em không lên, anh sẽ xuống ngay công ty của em. Chi Quyên, em đừng ḥng chạy trốn anh. Anh cần gặp em. Chi Quyên. Hôm qua anh hồ đồ... Anh sai. Nhưng em phải để anh giải thích.
      - Không! Không!
      Chi Quyên lắc đầu và định gác máy, Phẩm nói nhanh.
      - Chi Quyên, anh đợi em đấy. Chắc chắn em phải lên đây. Bằng không anh sẽ xuống dưới quậy. Anh bất cần mọi thứ.
      Chi Quyên gác máy, quay qua trực diện với ông Lân, mặt tái hẳn. Ông Lân bước tới vịn vai Chi Quyên.
      - Phải can đảm lên, Chi Quyên ạ.
      Chi Quyên nghe nói và tựa người vào bàn. Một ư tưởng thoáng nhanh. Nàng nh́n ông Lân:
      - Không, không sao đâu. ông giám đốc, ông làm ơn giúp tôi... ông hăy đưa tôi ra khỏi nơi này... Đưa đi ngay...
      Ông Lân không hiểu.
      - Cô định đi đâu?
      - Đi đâu cũng được, miễn ra khỏi nơi này...
      Ông Lân dụi tắt tàn thuốc, nhanh chóng mặc chiếc áo Veste vào, và lịch sự lấy chiếc áo khoác trên thành ghế khoác lên vai cho Chi Quyên.
      - Thôi ta đi.
      Ra khỏi văn pḥng, phải bước ngang qua pḥng kế toán. Những cặp mắt đổ xô theo họ đến tận cầu thang, đến tận bàn giao tế, ông Lân nói với cô tiếp viên.
      - Nếu có ai hỏi cô Chi Quyên, nhớ bảo họ là cô ấy vừa đi về nhé.
      - Rồi họ ra khỏi cao ốc, đến băi giữ xe. Chi Quyên lên xe để ông Lân lái ra phố. Qua khỏi con đường Trung Sơn Bắc, đến đường Lâm sanh. Chi Quyên ngồi trên xe như khúc gỗ mặc t́nh để ông Lân muốn đưa đến đâu cũng được.
      Xe dừng lại trước cửa một quán caphe bên đường. Họ đi vào chọn chiếc bàn ở góc. Quán caphe này bài trí theo kiểu phương tây. Những ngọn đèn treo tường giống như những ngọn đèn đồng thời trung cổ. Bàn với khăn trải màu hồng. Mỗi bàn lại có một ngọn đèn pha lê. Chi Quyên ngồi xuống ghế. Tựa lưng vào thành. Người mệt mỏi ră rời.
      Ông Lân gọi cho Chi Quyên một ly caphe, c̣n ông th́ một cốc rượu, ông ng̣i đấy yên lặng ngắm Chi Quyên. Caphe đă mang ra, Chi Quyên hớp một hớp. Vị đắng khiến nàng tỉnh táo đôi chút, Chi Quyên nói.
      - Xin lỗi v́ đă làm phiền ông giám đốc.
      Ông Lân hỏi thẳng:
      - Hắn là ai vậy?
      Chi Quyên giật ḿnh, một chút lúng túng. Yên lặng một lúc, Chi Quyên mới nh́n lên.
      - À... Tôi có thể ăn cái ǵ không? H́nh như là... từ hôm qua đến nay tôi chưa có ăn cái ǵ trong bụng.
      Ông Lân chau mày, ṛi gọi bồi bàn đến. trong lúc chờ đợi, ông hỏi:
      - Ngay cả cơm trưa qua cũng chưa ăn à?
      Chi Quyên chỉ mở to mắt không đáp. Chi Quyên nhớ lại... Sáng hôm qua có mang theo thức ăn làm sẵn đi Picnic... Nhưng rồi trong cái khung cảnh lộng gió, đầy mây... đầy lá đỏ... Túy Vy đă tém gọn hết thức ăn... ờ! Chuyện đó... chuyện đó h́nh như xảy ra lúc nào nhỉ. Lâu lắm rồi th́ phải, chứ không phải mới hôm qua. Ông Lân thở ra, Hèn ǵ cô ấy chẳng yếu thế này ông thấy giận gă con trai đă làm cho Chi Quyên đau khổ.
      Bồi bàn đến và ông Lân đă gọi cho Chi Quyên một đĩa cơm càri gà... với nh́êu món ăn vặt khác. Quyên đă ăn... nhưng lại ăn rất ít... Xong bữa, Chi Quyên mới nh́n lên hỏi ông Lân.
      - Ông có biết Âu Vân Yên không?
      Ông Lân đă giật ḿnh.
      - Giám đốc công ty xi măng Đạt Măi đấy à?
      Chi Quyên nói.
      - Vâng, ban năy ông đă hỏi tôi hắn là ai phải không? Đấy chính là con trai độc nhất của ông Âu Vân Yên, hắn tên là Âu Dương Phẩm.
      Ông Lân tṛn mắt nh́n Chi Quyên.
      - Th́ ra là vậy.
      Chi Quyên nói.
      - Vâng, vậy đó! và bây giờ ông hăy giúp tôi, để tôi không dính líu đến hắn nữa.
      Ông Lân nâng ly rượu lên chậm răi hớp. Người con gái trước mắt ông tiều tụy nhưng có vẻ rất cương quyết. ông hỏi vặn lại.
      - Có thật sự cô muốn dứt khoát với hắn không?
      Chi Quyên đưa tay lên vuốt tóc ra sau hỏi:
      - Chuyện đó có nhất thiết phải trả lời không?
      Ông Lân lắc đầu, rồi nắm lấy tay Chi Quyên, ông nói một cách xúc động.
      - Thôi khỏi Chi Quyên, cô không cần cho tôi biết lư do nhưng mà khi Quyên đă nhờ tôi, th́ Chi Quyên có biết là... Chuyện nhờ đó có thể đưa đến hậu quả thế nào không?
      Ṛi ông thở dài nói:
      - Chi Quyên biết đấy. Một chú thỏ khi bị sói săn đuổi... dọc đường nó gặp con cọp. Thế là nó bảo "Cọp ơi, hăy giúp tôi, cứu tôi thoát khỏi tay sói đi!". Thế là cọp đồng ư ngay. Nó đă giúp thỏ đuổi được sói, sau đấy...
      Ông Lân hóp một hớp rượu đốt thêm một điếu thuốc, giọng ông trở nên buồn buồn.
      - Cô biết là... sau đấy có ai giúp được thỏ... để thỏ thoát khỏi tay cọp không?
      Chi Quyên giật ḿnh.
      - Ông là cọp à?
      Ông Lân thành thật nói.
      - Vậng Tôi không muốn dối cô, tôi không phải là ngụy quân tử. V́ vậy, Chi Quyên, cô cần phải suy nghĩ cho cẩn thân... Thật ra th́... nếu Chi Quyên không hiền lành, ngây thơ trong trắng, nếu Quyên là một thứ gái se sua không đàng hoàng, th́ có lẽ tôi đă không buông tha... Đằng này Chi Quyên là hiện thân của con người đứng đắn, tự trọng nên tôi không thể không nói thật. Và Chi Quyên...
      Ông Lân thỏ dài tiếp.
      - Hay là cô nên đề pḥng... Cô không phải sợ nanh vuốt của hắn mà là của tôi đây cô ạ.
      Chi Quyên ôm lấy đầu, khổ sở.
      - Ồ. Tôi van ông, tôi xin ông đừng nói nữa tôi chết mất.
      Ông Lân đưa ly rượu qua cho Chi Quyên.
      - Hăy hớp một hớp đi, để b́nh tĩnh lại.
      Chi Quyên hớp một hớp, vị đắng làm nàng sặc sụa nàng tựa người vào lưng ghế. Giọng nói trở nên yếu đuối hẳn.
      - Không lẽ giữa hai người khác phái, không có t́nh cảm bạn bè ư?
      Chi Quyên hỏi, ông Lân nói.
      - Có chứ! Nhưng giống như ta để một cục nước đá bên cạnh đống lửa. Chỉ có một trong hai điều xảy ra, hoặc là... lửa sẽ bị nước làm tắt hoặc nước sẽ bị lửa làm bốc hơi... Như vậy đó không có tính cách lâu dài.
      Chi Quyên nh́n ông Lân.
      - Có nghĩa là chú thỏ kia tốt nhất là nên đi thật xa, để vừa tránh sói mà cũng để tránh cọp.
      Ông Lân thành thật đáp.
      - Đúng vậy. Nhưng mà con cọp đó tuy không phải hạng tốt lành, nhưng nó có thể giúp thỏ tránh được nhiều ác thú khác.
      Ông xiết nhẹ tay Chi Quyên.
      - Hăy suy nghĩ cho kỹ đi, Chi Quyên ạ. Cũng có thể là tỷ dụ của tôi không rơ ràng lắm nhưng Quyên cũng nên suy nghĩ. Bởi v́ Quyên đẹp như một đóa hoa, những đóa hoa đẹp như vậy cần phải được che chở trong nhà kính để không bị mưa gió. Chi Quyên biết không? nếu tôi mà gặp Quyên cách đây mười năm, khi tôi c̣n trẻ c̣n chưa lập gia đ́nh... th́ tôi sẽ không để Quyên thế này... Phải có một nhà kính ấm áp cho Quyên. Đằng này... bây giờ mà tôi đ̣i hỏi như vậy là một chuyện hoang đường. Tôi sẽ thấy ḿnh đê tiện. Nhưng tôi lại không đành ḷng... để mặc Quyên...
      Chi Quyên nh́n ông Lân thật lâu, rồi nói.
      - Ông giám đốc, ông rơ ràng là mâu thuẫn hơn cả tôi... Ông muốn giữ tôi là của riêng lại mong mỏi tôi phải tránh thật xa ông...
      Rồi Chi Quyên lại tiếp.
      - Thôi tôi về đây. Xin ông cho phép tôi được nghỉ ngày mai. Để tôi suy nghĩ.
      Ông Lân gật gù.
      - Cô suy nghĩ à? cô không hỏi là tôi sẽ giúp ǵ cho cô ư?
      Chi Quyên nói.
      - Tôi hẳn biết những ǵ ông giúp được cho tôi chứ? Ông là một người đứng đắn, tôi biết ông giám đốc ạ. Chứ với người khác họ đă không buông tha, nhất là trong hoàn cảnh này.
      Chi Quyên nói, và bỏ đi ra ngoài. ông Lân chạy theo.
      - Vậy cô định đi đâu? Tôi đưa cô về nhé!
      - Tôi không vê nhà. Tôi đi ṿng ṿng. Bây giờ trái tim tôi rối rắm lắm, tôi cần phải đi một ḿnh cho thư thả... ông hăy để mặc tôi.
      Ông Lân chụp tay Chi Quyên.
      - Tôi không thể để cô đi một ḿnh được hôm nay cô rất yếu, tôi phải đưa cô về nhà.
      Chi Quyên không phản đối. Bởi v́... thật ra... Chi Quyên đă quá mệt mỏi. Giống như điều ông Lân đă nói. Chi Quyên bây giờ yếu như cọng cỏ... Thôi th́ tốt nhất là về nhà... Chi Quyên đă ngoan ngoăn chui vào xe. Ngă người ra sau. Chi Quyên nghĩ. Ḿnh không thể ngă bệnh trong lúc này được. Ngay cả chuyện ngă bệnh cũng không được phép. Chi Quyên cay đắng nghĩ. Nàng cho ông Lân biết địa chỉ. Khi xe vừa dừng lại trước cửa nhà, Chi Quyên cảm thấy khỏe hơn. ông Lân đă lịch sự mở cửa xe d́u nàng xuống.
      Ngay lúc đó chợt có một người xuất hiện, Chi Quyên tưởng là Túy Vy nên kêu lên.
      - Túy Vy.
      Nhưng không phải là Túy Vy mà là Âu Dương Phẩm. Khuôn mặt anh chàng hốc hác không kém. Phẩm đứng đấy, hùng hổ như con gà trống. Chàng nghiến răng.
      - Chi Quyên, sao em ác vậy? Em làm vậy là thế nào chứ? Tại sao lại trốn tránh anh, nếu anh...
      Chi Quyên có t́nh tựa người vào ông Lân, với nụ cười nhẹ trên môi:
      - À! Cọp đưa thỏ về nhà để tránh sói mà.
      Câu nói của Chi Quyên làm Phẩm tái mặt. Chàng chựng lại nh́n Chi Quyên, trong khi Chi Quyên cố t́nh ṿng tay qua lưng ông Lân nói.
      - Ông Phẩm ạ, tốt nhất anh nên làm quen với ông Lân đây. Giám đốc công ty của tôi đấy. Hơn một năm nay tôi là thư kư riêng của ông ấy. Nếu cần anh hăy đến công ty anh sẽ được nghe rất nhiều điều người ta bàn tán về chúng tôi. Anh không biết chứ, những người con gái như tôi là những đứa con gái cơ hội... Tôi không phải chỉ có một ḿnh anh không thôi đâu...
      Phẩm tṛn mắt không tin những ǵ đang xảy ra trước mặt. Trong khi ông Lân lại đứng yên như thừa nhận. Phẩm giận run. Chàng không dằn được nữa, nhảy dựng lên hét.
      - Chi Quyên! Em có thể như vậy được à? vừa có một Hứa Lạc Phong lại vừa có ông giám đốc Lân... Hừ...
      Phẩm bậm môi nói:
      - Bây giờ th́ tôi mới biết rơ bộ mặt thật của cô. Tôi là đàn ông, không lẽ tôi phải quỵ lụy dưới chân cô à?
      Nói xong, Phẩm quay đầu, bỏ đi một nước. C̣n lại Chi Quyên và ông Tính Lân, ông Lân nói.
      - Cô Quyên, thiệt t́nh tôi xấu hổ với vai kịch vừa rồi của ḿnh.
      Chi Quyên nói.
      - Xin lỗi ông. Tôi rất lấy làm tiếc, nhưng mà, trước khi tôi ngă xuống. ông có thể giúp tôi vào nhà được không?
      Nói xong Chi Quyên từ từ quỵ xuống và không c̣n biết ǵ nữa.


Chương 9

     Âu Dương Phẩm nằm ngước mắt nh́n lên trần nhà, mắt ráo hoảnh. Phẩm đă nằm như vậy lâu lắm rồi. Ánh sáng trong pḥng thay đổi, màu đen đang tràn ngập vậy là một ngày nữa đă trôi qua. Bao lâu rồi? Có lẽ hàng thế kỷ. Thời gian đă mất hết ư nghĩa, đối với chàng. không phải chỉ có thời gian, mà c̣n t́nh cảm, cuộc sống, sự nghiêp... Mọi thứ đă không c̣n giá trị. Nhưng nó mất tự bao giờ? Ngay cái buổi chiều gặp Chi Quyên bên cạnh Phùng Tính Lân... Không phải, sớm hơn thế nữa. Từ cái bữa cơm chiều ở nhà hàng... Khi Chi Quyên giận dữ kéo em đứng dậy là mọi thứ đă kết thúc... Tất cả đă tan biến. Từ niềm vui, hy vọng... đến hạnh phúc. Tại sao vậy?
      V́ Dương Phẩm là con trai của Tỷ phú Âu Vân Yên ư? Mọi tư tưởng trong đầu Phẩm như đông cứng. Chàng cứ nằm đấy không buồn cử động. Phẩm thấy giận hết thảy mọi người. Từ cha me, Chị Nhi Phương, Đ́nh Thư, Phạm Hảo Chính ḿnh nữa, cả Chi Quyên nữa... Nhất là Chi Quyên... Bởi v́ Quyên biết một cách hết sức rơ ràng nàng là nguồn vui, là hạnh phúc của Phẩm. vậy mà Quyên nỡ chối bỏ hết tất cả, không những chỉ vậy mà c̣n đem cả Lạc Phong và ông Tính Lân ra để chọc tức chàng. Đàn bà! ờ đàn bà! Tất cả đều là phù thủy xấu xa. Phẩm thấy căm thù, giận dữ. Phẩm rủa thầm trong ḷng. Cái chữ "căm thù" căng cứng trong đầu. Chi Quyên! Chi Quyên! sao vậy? Hở Chi Quyên?
      Có tiếng người gọi cửa, rồi giọng nói của bà Âu.
      - Phẩm, con định làm sao vậy? Con định ở măi trong đó đến bao giờ? ra dùng cơm đi. Hôm nay v́ con mà cha con đă bỏ cả buổi Tiếp tân ở Bộ Kinh tế đấy. Dương Phẩm! Con căi nhau với chị Ba con... th́ có ǵ nghiêm trọng đâu... Làm ǵ như kẻ thù không nh́n nhau vậy? Phẩm, sao vậy? Chị Ba con nói tất cả chẳng qua chỉ v́ một đứa con gái. Hừ? Mẹ cha nào có cấm cản chuyện con có bạn gái? Nếu con không thích Đ́nh Thư, th́ thôi. Ba mẹ cũng không ép. Phẩm, Phẩm này...
      Bà Âu tiếp tục gơ cửa, hạ thấp giọng.
      - Không lẽ con cứ để mẹ đứng ở cửa gọi con măi sao?
      Dương Phẩm bực dọc.
      - Con muốn được ở yên một ḿnh mà, mẹ hăy để con yên.
      Bà Âu thở dài.
      - Đúng rồi! Con cái bây giờ vậy đó. Khôing thèm đếm xỉa ǵ đến mẹ nó cả.
      - Con đă nói với mẹ. Con muốn được ở yên một ḿnh. Con không đói, không thèm ăn ǵ... Cha mẹ cứ ăn trước đi.
      Bà Âu bước vào thấy vẻ tiều tụy của Phẩm, bà thật đau ḷng.
      - Ồ! Dương Phẩm. Mấy ngày nay con chẳng ăn uống ǵ cả. Xem này, hốc hác, xanh xao, tại sao vậy? Mẹ hỏi Nhi Phương nó không chịu nói. Mẹ hỏi thật. Chuyện ǵ đă xảy ra? Con không nói, mẹ sẽ gọi điện thoại đến Đ́nh Thư hỏi nó đấy.
      - Có tiếng của Nhi Phương ở ngoài cửa
      - Đừng có điện thoại hỏi Đ́nh Thư. Nó đang nổi sùng chuyện này đấy.
      - Vậy th́ để mẹ hỏi Phạm Hảo.
      Nhi Phương hất hàm.
      - Anh Hảo à? Anh ấy cũng đang phát điên lên. Con thấy tốt hơn là mẹ không nên hỏi ǵ cả.
      Bà Âu có vẻ bối rối.
      - Vậy th́... Vậy th́... Không lẽ chúng con đă căi nhau tập thể à?
      Dương Phẩm không nói ǵ cả, Nhi Phương bước vào thấy sắc mặt của Phẩm giật ḿnh. Cái dáng dấp tiều tuỵ xuống sắc thấy rơ hẳn của Phẩm cho thấy Phẩm đă đau khổ thật sự.
      Từ sau chuyện không vui ở nhà hàng ăn, Nhi Phương giận và tránh không muốn tiếp xúc với Phẩm nữa. Mặt khác Nhi Phương cũng bận phải xoa dịu hai anh em Thư, Hảo. Nhi Phương biết sự nổi giận của em trai cũng có lư do, đấy là v́ mất mặt với người bạn gái. Hôm ấy, rơ là Đ́nh Thư cũng quá quắt. Nhưng Nhi Phương đă không nghĩ là Phẩm lại có thể giận lâu như vậy... V́ Nhi Phương không ngờ Phẩm lại nặng t́nh với Chi Quyên như thế. Ngay từ mới lớn Phẩm đă tiếp xúc nhiều với phụ nữ chứ đâu phải chưa? Năm mười sáu tuổi, Phẩm đă tán tỉnh một cô hai mươi tuổi nhưng chỉ ít lâu sau đó đă quên bẵng. Rồi lại quen một cô khác. Suốt từ đó đến nay, Phẩm đă quen rất nhiều cô nhưng không có cô nào lại bền hơn ba tháng... Phẩm măi than " Cuộc sống vô vị"... Dương Phẩm "lạnh lùng" có trái tim bằng sắt, từ trước đến giờ Phẩm vẫn nghĩ thế. V́ vậy, dù biết Phẩm đang quen Chi Quyên, biết Phẩm đă giận dữ, nhưng về nhà, Phẩm không nói ǵ cho cha mẹ biết. Cần ǵ để người lớn phải bận tâm? Chuyện rồi sẽ như mọi khi. Rồi sẽ đi vào dĩ văng...
      Nhưng mà lần này Nhi Phương thấy Phẩm hoàn toàn khác mấy ngày trước, Phẩm lang thang trên phố bỏ cả việc làm. Kế tiếp lại giam ḿnh trong pḥng riêng. Không xuống lầu, không dùng cơm và những thứ đó không đơn thuần chỉ là "giận dỗi". Mà phải nói là ở trạng thái "thất t́nh". Thất t́nh? Có thể như vậy không? Phương không phản đối chuyện Phẩm giao du với Chi Quyên. Có điều Phẩm muốn sự giao du đấy chỉ có tính cách qua đường chứ đừng đi đến hôn nhân. Ngay cả cha nàng ông Âu Vân Yên Nhi Phương cũng biết cha có những cái to nhỏ bên ngoài, nhưng mà... khá kín đáo. Bà Yên cũng biết chuyện đó, nhưng giả vờ để thông qua. Bởi v́ bà nghĩ nếu ông Yên làm tṛn bổn phận, không bỏ bê gia đ́nh, không để mang tiếng... là đươc... ông Yên có quyền thụ hưởng.
      Vậy th́... sự thật sau cùng là thế nào? tại sao Phẩm lại xanh xao muộn phiền đến thế? Nhi Phương bứt rứt. vai tṛ làm chị dù chỉ lớn hơn một tuổi, nhưng chị là phải có bổn phận. Thế là Nhi Phương bước tới, đẩy mẹ qua một bên, nói.
      - Mẹ b́nh tĩnh nào... Mẹ cứ bảo vú Chân đưa thức ăn vào đây. Rồi mẹ với cha dùng cơm đi, c̣n con sẽ ở lại đây nói chuyện với Phẩm một chút.
      Bà Âu vội vă nói:
      - Đúng rồi, đúng rồi đấy, hai chị em bây gây nhau th́ phải tự giảng ḥa đi... Nhi Phương con là chị con phải nhường em nó một chút nhé.
      Nhi Phương cười.
      - Mẹ, mẹ cứ yên tâm... Con đă nhường nó hai mươi bốn năm nay rồi nhường thêm cũng đâu có sao?
      Bà Âu an ḷng.
      - Đúng vậy, mẹ biết con là người chị tốt cô mà.
      Nhi Phương lắc đầu bước vào pḥng Phẩm, khép cửa lại Pḥng tối hẳn, Phương bật công tắc. Thức ăn mà vú Chân mang vào buổi trưa c̣n nguyên trên bàn. Chỉ có ấm caphe là đang bốc khói. Như vậy có nghĩa là hai hôm nay Phẩm đă sống nhờ vào caphe.
      Phẩm lại nằm xuống giường, lấy tay gối đầu, mắt mở trừng nh́n lên trần nhà. Nhi Phương bước tới.
      - Thôi đủ rồi, Phẩm, hăy nói cho chị biết cậu định giận đến bao giờ?
      - Suốt đời!
      Nhi Phương tṛn mắt.
      - Giận chị à? chị có làm ǵ đâu mà em lại giận?
      Phẩm nằm yên. Nhi Phương có gắng giải thích.
      - Cậu phải suy nghĩ một chút chứ. Cái hôm ở nhà hàng ấy, Đ́nh Thư hành động như vậy là sai, nhưng mà cậu phải thông cảm, đàn bà, con gái, đương nhiên là phải hẹp ḥi một chút. Từ nào đến giờ cô ấy nghĩ là câu... thích cô ta. Đùng một cái thấy cậu dẫn một cô gái khác, đương nhiên là phải ganh thôi.
      Giọng của Phẩm nóng nảy.
      - Không phải v́ thái độ của Đ́nh Thư.
      Nhi Phương nh́n em trai.
      - Thế th́ sao? Hay là cậu buồn v́ cô Chi Quyên đó! Phẩm cắn môi không đáp. Phương chợt hiểu ra.
      - À... Phẩm... Có nghĩa là cậu đă thật sự yêu.
      Phẩm quay qua, mắt đỏ ngầu.
      - Vâng, em yêu cô ấy. Yêu một cách điên cuồng... Nhưng mà mọi thứ đă bị mấy người phá hư cả... chắc mấy người hài ḷng lắm phải không? Bây giờ th́ không c̣n ǵ nữa. Cô ta không cần nh́n mặt em, đoạn tuyệt với em. Hài ḷng chưa?
      - Nhi Phương mở to mắt nh́n Phẩm.
      - Cô ta quan trọng như vậy. à?
      - Em hỏi chi... vậy chứ anh Hảo thế nào với chị chứ?
      Nhi Phương đứng bật dậy, bước tới lui trong pḥng, nàng cố h́nh dung lại khuôn mặt của Chi Quyên. Một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp. Một đôi mắt biết nói... Chiếc miệng nhỏ. Đúng rồi, phải công nhận là đứa con gái kia khá dễ thương. Nhưng mà... cô ta lại có một thằng em trai khật khùng... điều này... ờ cũng chẳng sao, trong t́nh yêu "Th́ người ta có thể tha mọi thứ". Nhi Phương dừng lại trước mặt Phẩm.
      - Cô ta cũng yêu em chứ?
      - Đúng ra là thế.
      - Tại sao lại đúng ra?
      - V́ trước khi mấy người xuất hiện th́ mọi thứ đă tốt đẹp như vậy... chúng em đă từng thề nguyền... tính toán chuyện tương lai... Nhưng rồi sau cái màn kịch cỡm ở nhà hàng, tất cả hỏng bét... Bây giờ bạn trai cô ta lại xuất hiện tùm lum. Bên phải một người, bên trái một người, em như điên lên... Không hiểu ở đâu Chi Quyên lại có bạn trai nhiều thế?
      Nhi Phương nh́n Phẩm, chợt nhớ tới khuôn mặt của Chi Quyên khi bị làm nhục. Ánh mắt giận dữ và kiêu hănh với câu nói.
      "Chị Nhi Phương, tôi xin thề trước vong linh của Cha mẹ tôi và chị Trước kia tôi không hề biết Âu Dương Phẩm là ông chủ nhỏ của công ty Đạt Măi. Tôi cũng không hề to tưởng ǵ đến tài sản của nhà họ Âu. Bây giờ th́ tôi mới biết. Nhưng chị hăy yên tâm, tôi quyết không bao giờ đặt chân đến nhà chị đâu"
      Nhi Phương ngẩn ra nghĩ ngợi... Có thể Nhi Phương không hiểu được người của Chi Quyên nhưng Phẩm rất rành thế nào là tự ái, là sự bị xúc phạm của người đàn bà. Như vây... đấy chỉ là bản năng tự vệ của người phụ nữ mà thôi.
      Nhi Phương nói.
      - Tại v́ cô ấy tự ái. Hôm ấy đám chúng ta đă khiến Chi Quyên mặc cảm, rồi Đ́nh Thư lại ăn nói hàm hồ... Khiến Chi Quyên cho là ta đă nghĩ là tài sản nhà ta làm Chi Quyên chóa mắt, Chi Quyên đă v́ cái tài sản đó mà quyến rũ em... Nếu thật Chi Quyên yêu em th́ Chi Quyên đă không chịu được cái nhục đó... Cách duy nhất để tự vệ, là cắt đứt ngay quan hệ với em. Muốn vậy phải tạo ra một đống nhân vật khác để cho thấy em không phải là nhân vật duy nhất... Đó không phải là sự thay đổi t́nh cảm em ạ mà chẳng qua v́ tự ái, v́ yêu em... Ngay cả bây giờ nếu Chi Quyên mà nhảy ngay vào ḷng một người đàn ông khác th́ chị nghĩ cũng tự nhiên thôi. Nếu là chị, chị cũng hành động như vậy. V́... con người ở trạng thái quá tuyệt vọng đều hành động như thế cả.
      Dương Phẩm ngồi bật dậy nh́n chị. Nh́n rất lâu, rồi đột nhiên như hiểu ra. Phẩm phóng xuống giường, chụp lấy chiếc áo khoác trên ghế. Nhi Phương chận lại, nhưng Phẩm đă nói:
      - Cảm on chị, cảm on chị nhiều lắm. Chị Ba, chị là người hiểu biết, tế nhị. Chị rất sành tâm lư phụ nữ.
      Phẩm nói xong, mở cửa pḥng chạy vụt xuống lầu. Suưt tí Phẩm đă đâm sầm vào người vú Chân.
      - Ồ. Cậu Phẩm, cậu đi đâu vậy? Tôi mang thức ăn lên cho cậu đây.
      Phẩm nh́n vào mâm thức ăn. Có món thịt nướng. Thế là sẵn tay Phẩm bốc lấy một miếng thịt bỏ vào mồm, rồi tiếp tục chạy xuống nhà. đến pḥng khách, Phẩm thấy cha mẹ đang ngồi ở ghế, Phẩm chỉ kịp nói.
      - Con có việc cần phải ra ngoài một chút, cha mẹ ạ.
      Rồi Phẩm xông ra của Bà Âu nh́n theo cảm thấy nhẹ hẳn, dù sao Phẩm cũng không c̣n nằm lỳ trong pḥng. nghĩa là nó hết giận. Bà vội bước lên lầu.
      - Nhi Phương.
      Nhi Phương ngẩng lên nh́n mẹ. Bà Âu khen ngợi.
      - Con hay đấy. Nó đă nhốt ḿnh trong pḥng không ăn không uống. Con chỉ nói mấy tiếng nó đă chịu đi ra. Hay thật... đúng là tuổi trẻ dễ thông cảm hơn.
      Nhi Phương ngần ngừ nh́n mẹ.
      - Nhưng mà con... sợ rằng vấn đề chỉ mới bắt đầu, chứ chưa giải quyết đâu mẹ ạ.
      Bà Âu chau mày.
      - Sao vậy?
      Nhi Phương lắc đầu.
      - Th́ nó như vậy đấy. Nhưng mà c̣n tùy. V́ nó có thể nào cũng tùy thuộc vào ba mẹ.
      Bà Âu Không hiểu con gái nói ǵ, lạ thật, con cái thời nay vậy đó. Lúc nào lời của chúng cũng như giấu kín một cái ǵ mà người lón không hiểu. Một con gió lùa tới làm bà thấy sảng khoái.
      Trong khi đó, Phẩm đă ra đến ngoài xe. Chiếc xe được lái thẳng ra đại lộ. Mưa lất phất rơi... Những hạt mưa mang đến cho Phẩm sự cảm hoài. Ồ! Chi Quyên! Phẩm kêu lên trong ḷng. Nếu em có v́ sự sỉ nhục kia mà buồn đau... th́ tất cả... do lỗi anh cả, Chi Quyên, anh đung là một tay khờ khạo... Đúng ra anh phải t́m hiểu. Phải biết hết mọi thứ, vậy th́... anh dại dột quá.
      Chiếc xe quay qua đường Nhị Hà... Nhưng rồi một ư niệm lại thoáng nhanh qua đầu Phẩm. Phẩm nh́n đồng hồ. Mới bảy giờ hơn. Thế là Phẩm chuyển hướng cho xe đi thẳng về phía ngoại ô.
      Chi Quyên nằm trên giường đă mấy hôm liền. thật ra Chi Quyên chẳng hề có bệnh ǵ. Một phần v́ mất ngủ, một phần không buồn ăn uống, nên cơ thể gần như suy nhược. Chi Quyên không đến sở mấy ngày qua, ông Lân đề nghị để Chi Quyên được nghỉ ngơi. Lạc Phong cũng biết chuyện Chi Quyên bệnh nên mỗi ngày đều giúp chăm sóc Vy. Có Phong lo cho Vy, có ông Lân mang hoa thức ăn đến, Chi Quyên nghĩ. Thế này th́ cũng xong. Sau này hoặc làm vợ Lạc Phong có thể có một cuộc sống "Hớp một hớp rượu nói khoác một tí, cẩn thận trộm vặt, ganh đua tranh sống" Nhưng cũng có thể làm bé cho ông Lân. Nhưng vậy ít ra cũng không phải chạy đua với cuộc sống. Chi Quyên thấy mệt mỏi lắm rồi. Cần phải nghỉ ngơi... Nhưng mà... Nhưng mà... Chi Quyên thở dài, vùi đầu vào gối. Chi Quyên biết dù có chọn ai trong hai người thi cũng vậy thôi. Cuộc đời đă mất hết ư nghĩa rồi.
      Tối hôm ấy. Chi Quyên vẫn mệt mỏi nằm trên giường. Ban chiều ông Lân có đến, đề nghị là hai chị em Chi Quyên nên chọn một ngôi nhà khác. Nhưng Chi Quyên đă từ chối. Ngôi nhà này tuy có chật hẹp, nhưng dù sao vẫn là tài sản của cha mẹ để lại. Nhưng ông Lân lại nói.
      - Khó lắm, ở đây có quá nhiều kỷ niệm với Chi Quyên.
      Vâng, Kỷ niêm... Kỷ niệm th́ đầy ắp. Ở đây, lần đầu tiên Chi Quyên đă băng bó vết thương của Phẩm. Ở đây, lần đầu tiên nghe chàng thổ lộ t́nh yêu. Ở đây... cũng có nụ hôn lần đầu... Phẩm, Phẩm, Phẩm. Tại sao trong đầu Chi Quyên lúc nào cũng đầy ắp h́nh ảnh của Phẩm. Chi Quyên lắc đầu cố xua đuổi. Nhưng những bóng h́nh kia lại không chịu biến đi. Phẩm như hồn ma đ̣i nợ cứ bấu chặt và Chi Quyên chỉ c̣n nước thở dài để ông Lân cũng thở dài theo.
      Bây giờ, đêm đă khuya. Bên ngoài trời lại đang mưa. Chi Quyên nằm lắng tai nghe. Tiếng mưa rồi tiếng gió. Những âm thanh đặc biệt của mùa thu buồn buồn. Mưa! Tại sao thường đến trong những lúc ta thật buồn? Chi Quyên nằm đấy, trừng mắt nh́n ngọn đèn bàn. Cái ánh sáng vàng vọt làm Chi Quyên liên tưởng đến mấy câu thơ.
             Mưa canh ba
             Trên cây ngô đồng
             Không biết t́nh chia ly đang khổ
             từng hạt rơi trên lá
             Tắt nghẹn suốt đêm thâu...
      Chi Quyên nằm nghĩ vẩn vơ để thấy buồn thêm.
      Túy Vy từ ngoài thập tḥ qua cửa. Mấy ngày nay, biết chị không vui. Nó có vẻ ngoan vô cùng... cái thái độ của nó càng làm cho Chi Quyên xúc động. Chi Quyên thấy tội cho thằng em tật nguyền. Nàng dịu giọng bảo.
      - Vy này, em đi ngủ đi, khuya rồi.
      - Vâng.
      - Vậy th́ đi đi, nhớ khép cửa lại kín nhé.
      - Dạ.
      Vy đi ra. Chi Quyên lại nằm lắng nghe tiếng mưa. Không phải chỉ có tiếng mưa, tiếng gió c̣n có cả tiếng côn trùng... Thỉnh thoảng tiếng xe hơi chạy vụt qua, làm Quyên ảo tưởng. Ánh sáng lóe nhanh bên ngoài soi rơ cả bóng cây.
      Chợt nhiên Chi Quyên nghe như có tiếng ai đó nói chuyện với Túy Vy bên ngoài. Sao giờ này mà Túy Vy vẫn c̣n chưa ngủ. Chắc là Lạc Phong rồi. Túy Vy quên khép cửa ngoài ư? Chi Quyên nằm đấy tự hỏi. Nhưng rồi khi có tiếng động ở cửa buồng Chi Quyên mới giật ḿnh.
      - Ai đấy? Túy Vy phải không?
      Một bóng người cao lớn đi thẳng đến giường Chi Quyên, Chi Quyên chưa kịp nh́n ra th́ bàn tay lạnh buốt của người ấy đă đặt trên mặt nàng. Anh cúi xuống và Chi Quyên nghe thấy hơi thở quen thuộc. Chi Quyên bàng hoàng, chỉ để nghe nói, giọng nói ấm và thân thiết.
      - Chi Quyên, hăy nằm yên, đừng nói, đừng làm ǵ cả. Em hăy nghe anh nói... Anh biết... anh đă sai. Đă làm sai mọi chuyện Anh vừa ngu lại vừa hồ đồ... Nhưng mà... em biết không, anh đă yêu em vô cùng... Anh bậy quá... Yêu em mà không biết cách che chở cho em, để em bị người ta lăng nhục. Tội anh tày trời... Anh không biết phải làm sao để em tha thứ cho anh. Anh chỉ c̣n có cách nói thế này với em. Caí công ty Đạt Măi kia hoàn toàn không có ư nghĩa ǵ với anh... Bây giờ nguyện vọng duy nhất của anh là có em... Anh không thể sống thiếu em. Chi Quyên, em có thể tha thứ cho anh được chưa? Em xem này, anh đă lặn lội đi, t́m mùa thu đến cho em nè.
      Chi Quyên nghe thấy có mùi cỏ dại đâu đây, cả mùi bùn đất nữa... Bàn tay trên mặt Chi Quyên đă rời đi. Bây giờ Chi Quyên mới thấy rất rơ trước mặt nàng là một cành lá tía tô đỏ. Một cây th́ đúng hơn v́ nó được nằm trong một chiếc chậu màu trắng. Những chiếc lá h́nh trái tim c̣n bám cả hạt mưa. Những hạt mưa đó đang lấp lánh dưới ánh đèn. Chi Quyên vừa xúc động vừa rối rắm. Nàng nh́n lên. Ánh mắt của Phẩm sao mà êm đềm quá.
      - Chi Quyên, em thấy đấy. Chúng ta đă giữ lại được mùa thu... Có đúng không em?
      Chi Quyên ấp úng một cách yếu đuối.
      - Em... Em... Em không ngờ lá tía tô cũng có thể trồng như cây cảnh được.
      Phẩm nói và sung sướng nh́n vào mắt Chi Quyên.
      - Anh cũng không biết điều đó. Anh lấy cái chậu ở nhà, anh lái xe đến thẳng khu rừng "Như Nguyện" và đào lấy một cây bỏ vào chậu cho em.
      Mắt Chi Quyên mở to, đôi mày nhíu lại trước mắt nàng, Phẩm đă lội trong mưa... dầm trong mưa để nhặt lấy mùa thu. Rơ ràng là chiếc áo gió đang mặc của chàng đang ướt cả nước. Chi Quyên đưa tay sờ lên mặt Phẩm. Cái khuôn mặt lởm chởm râu mấy ngày không cạo. Đầu tóc rối bù... dáng dấp tiều tuỵ xanh xao... Nhưng ánh mắt vẫn c̣n rất sáng.
      Chi Quyên nói.
      - Anh đă đến thung lũng đó trong lúc trời mưa thế này ư? Anh đúng là một tay điên.
      - Thế em có yêu một tay điên như anh không? Anh xin hứa với em, bắt đầu từ giây phút này, anh sẽ không bao giờ che đậy hay nói dối điều ǵ nữa. Nếu con đường trước mặt bằng phẳng ta sẽ nắm tay nhau đi, nếu nó đầy chông gai, th́ ta sẽ cùng hợp sức dọn... Anh chỉ xin em một điều. Từ đây về sau đừng có hiểu lầm nhau để rồi giận hờn chia cách nhau nữa.
      Chi Quyên đă nh́n Phẩm với ánh mắt chua xót. Bao nhiêu buồn phiền, giận dữ, đau khổ cũ như tan biến. Rồi Chi Quyên nhắm mắt lại chỉ để cảm nhận một ṿng tay đang gh́ lấy nàng. Những hạt mưa trên áo chàng thấm vào da lạnh buốt.
      Họ cứ thế yên lặng ôm nhau thật lâu. Sau đó Phẩm nói.
      - Chi Quyên, em hăy hứa với anh một điều.
      - Điều ǵ?
      - Em đừng ngă bệnh nữa, em gầy quá.
      Chi Quyên run nhẹ trong ḷng Phẩm.
      - Anh cũng phải hứa với em.
      - Hứa ǵ?
      - Anh không dầm mưa một cách dại dột vậy nữa.
      Phẩm cúi xuống hôn nhẹ lên tóc mai của Chi Quyên rồi hôn lên cả má lúm đồng tiền... Họ yên lặng lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài của sổ Tiếng mưa như tiếng đệm của một cây đàn guitar... ồ, hôm nay, sao tiếng mưa lại hay thế này. Trách ǵ người xưa đă từng nói:
         Tiếng đàn tha thiết như lời th́ thầm
             Tiếng đàn dồn dập như trời đổ mưa
      Tối nay, tiếng mưa đă có đầy đủ những âm thanh đó. Một bản nhạc mùa thu tuyệt vời.



Chương 10

 

    Sáng hôm sau Chi Quyên đi làm trở lại. Vừa bước vào pḥng làm việc là mọi cặp mắt như đổ xô về phía Chi Quyên. Tiếp đó là những lời chào hỏi đon đả. Có người c̣n làm ra vẻ như chăm sóc, hỏi han...
      Chi Quyên là con người nhạy bén, nàng hiểu ra ngay. Thái độ thân mật kia không phải v́ nàng, mà là v́ muốn lấy ḷng ông Giám Đốc. Chi Quyên chợt cảm thấy lo lắng, bất an...
      Nhưng rồi, buổi sáng hôm ấy, cái nắng thu sau cơn mưa, với cơi ḷng phơi phới, mọi phiền nhiễu đă chắp cánh bay cao theo mây trắng, c̣n t́nh cảm th́ đang dao động theo gió mùa thu.
      Với một tâm trạng như vậy, môi Chi Quyên luôn nở nụ cười. Nhưng những nụ cười của Chi Quyên lại khiến cho các cô bạn đồng nghiệp hiểu lầm nhiều hơn.
      Chi Quyên bước vào văn pḥng. Ông Giám Đốc chưa đến. Nàng đến bàn của ḿnh, sắp xếp lại sổ sách trên bàn. Có một số hồ sơ bỏ dở mấy hôm. Chi Quyên không bận tâm lắm, vừa thu xếp vừa khe khẽ hát. Đang nửa chừng, th́ cửa mở. Ông Lân bước vào. ông ta có vẻ ngạc nhiên.
      - Ồ! thế nào? Khỏe rồi chứ? Tưởng là cô sẽ nghỉ thêm ít hôm, không ngờ đă đến làm, gấp làm chi vậy?
      Chi Quyên với nụ cười đứng đấy. Hôm nay Chi Quyên có vẻ tươi tắn. Mái tóc dài được cột gọn bằng dây băng đỏ. Chiếc áo trắng, quần dài đỏ. Mặt dù có gầy hơn, nhưng nụ cười vẫn tươi, mắt vẫn đẹp. Ông Lân cảm thấy có cái ǵ đó... Đúng rồi hạnh phúc, nhưng cái hạnh phúc kia không phải do ông mang đến. Ông Lân nh́n Chi Quyên thăm ḍ.
      - Hôm nay cô có vẻ vui đấy. Có phải là... sau cơn giông băo... trời lại sáng không?
      Chi Quyên cúi xuống, nhưng vẫn thật vui. Chi Quyên nói.
      - Ông đă nhận ra điều đó? Ông đă hiểu rồi chứ?
      Ông Lân nói với một cảm giác nặng nề.
      - Tôi biết rồi. Cái nét mặt cô đă cho tôi biết điều đó. Cô khỏi phải giải thích.
      Chi Quyên nh́n lên.
      - Xin lỗi.... nhưng tôi không thể kềm chế được ḷng ḿnh. Biết nói sao đây? Anh ấy có thể đưa tôi đến địa ngục... Cũng có thể đưa lên thiên đàng... Nhưng mà không làm sao khác hơn. Tôi đă đồng ư.
     Ông Lân nh́n thẳng mắt Chi Quyên. Cô ta đă chịu thua... Ông cũng không biết làm ǵ khác. Có cái ǵ đó... Một thứ t́nh cảm ganh tức pha lẫn nể phục.
      Âu Dương Phẩm. Chàng trai trẻ đầy bản lănh đấy chứ? Ông thở dài, đốt một điếu thuốc, thở khói. Ông chỉ yên lặng nh́n khói tỏa ra trước mặt. Chi Quyên rụt rè.
      - H́nh như ông không vui?
      Ông Lân lắc đầu.
      - Khôeng, tôi làm ǵ có tư cách đó.
      Chi Quyên thở ra nói.
      - Ông nói vậy có nghĩa là không vui rồi c̣n ǵ.
      Bàn tay vuốt nhẹ lên chiếc máy đánh chữ.
      - Xin ông hiểu cho. Tôi lúc nào cũng quư trọng, kính mến ông. Tôi muốn được xem ông như một người bạn tốt. Được chứ?
      - Thế à?
      Ông Lân nghĩ ngợi. Ông làm sao có thể khước từ cái t́nh cảm đẹp đẽ của Chi Quyên? Dù muốn hay không, cũng không thể cự tuyệt. Ông thở dài.
      - Chi Quyên, đúng ra tôi phải gây áp lực với cô. Nhưng mà bây giờ... th́ tôi thấy là... tôi không làm sao khác hơn là chúc mừng cho cô.
      Chi Quyên chợt thấy nóng cả mặt. Nàng chớp mắt, nói.
      - Cảm ơn ông giám đốc. Tôi biết ông là con người rộng lượng, khoan dung... cao thượng... Ông có thể chấp nhận và hiểu cho tôi.
      Lời tán dương của Chi Quyên làm ông Lân bối rối.
      - Tôi mong là... tôi có được phần nào tốt đẹp như điều cô vừa nói.
      Chi Quyên kiên tŕ nói.
      - Ông đă có đấy chứ! Ông là một người đứng đắn, thưa ông giám đốc... Tôi mong là... rồi sự nghiệp của ông sẽ càng ngày càng phát triển tốt hơn... Ông cũng sẽ t́m lại được niềm vui và hạnh phúc gia đ́nh... Tôi cũng muốn làm việc lâu dài với ông, nhưng mà...
      Chi Quyên ngưng lại một chút rồi nói.
      - Mong rằng với cô bí thư mới, ông sẽ được người làm việc có năng xuất cao hơn.
      Ông Lân giật ḿnh.
      - Cô bí thư mới nào? Ư cô muốn ǵ chứ?
      Chi Quyên liếc nhanh về phía ông Lân.
      - Ông hẳn biết là... tôi không thể tiếp tục công việc ở đây nữa... Bởi v́ có nhiều chuyện không hay... Tôi phải nghỉ việc ở đây thôi.
      Ông Lân tṛn mắt nh́n Chi Quyên. Ông có vẻ giận dữ.
      - Cô đă đánh giá con người tôi thế nào? Cô nghĩ là tôi có ư định lem nhem? Không chiếm được cảm t́nh tôi sẽ gây áp lực, rồi sẽ làm khó làm dễ? Tôi nghĩ là... chuyện cô có bạn trai... nó cũng nào có ảnh hưởng ǵ đến công việc làm ăn của cô với tôi đâu? Tại sao phải nghĩ đến chuyện nghỉ việc? Nghiêm trọng như vậy à? Cô Quyên, cô hăy yên tâm, tôi không phải thuộc loại đàn ông háo sắc... Cũng không phải là...
      Chi Quyên vội cắt ngang.
      - Không, không phải như vậy đâu, thưa ông giám đốc... Không phải v́ sợ ông mà tôi từ chức. Tôi biết ông là người quân tử, phong đô... tôi từ chức đây là v́..., v́ anh ấy... Tôi không muốn anh ấy cứ v́ tôi mà bất an... lo lắng.
      Ông Lân ngẩn ra, thật lâu không nói ǵ cả. Ông chỉ hút thuốc suy nghĩ.
      - Cô... cô có vẻ yêu hắn nhiều lắm, đúng không?
      Chi Quyên nh́n ông Lân với ánh mắt thú nhận và ông Lân hiểu là Chi Quyên đă quyết định và cô nàng sẽ không c̣n làm việc nữa. Ông Lân nói.
      - Thôi được. Tôi nghĩ là có giữ cô lại cũng vô ích v́ cô đă quyết định như vậy. Nhưng mà... Cô nghỉ làm ở đây... rồi cuộc sống của cô và em trai sẽ thế nào?
      Ông lân hỏi nhưng rồi lại thấy câu hỏi của ḿnh rơ là thừa thăi. Tên Âu Dương Phẩm kia... con trai của Âu Vân Yên cơ mà. Ông tiếp.
      - Thôi được cô Chi Quyên. Nhưng mà... cô nói nghỉ nhưng không hẳn là sẽ nghỉ ngay chứ?
      - Vâng, nhưng ông cũng nên tuyển người đi. Càng nhanh càng tốt... Tôi sẽ làm tiếp ở đây măi đến lúc ông có nhân viên mới.
      Ông Lân ngần ngừ.
      - Nếu tôi không t́m được người th́ sao?
      Chi Quyên nh́n ông Lân với nụ cười.
      - Tôi biết là rồi ông sẽ t́m được. Đâu có ǵ khó.
      Ông Lân thở dài.
      - Chi Quyên. Muốn làm áp lực với cô không phải dễ. Thôi được. Nhưng cô phải hứa với tôi một điều.
      - Điều ǵ?
      Ông Lân nh́n Chi Quyên.
      - Bất cứ lúc nào, khi nào cô cần... Cô cứ tự nhiên báo với tôi.
      Chi Quyên xúc động.
      - Tôi mong là... sẽ không phải cần đến sự giúp đỡ đó. Nhưng nếu gặp trường hợp đó... th́ ông yên trí. Người đầu tiên tôi nghĩ đến sẽ là ông thôi.
      Như thế mọi chuyện đă rơ. Hôm ấy, Chi Quyên đă làm việc một cách cật lực. Nàng cố gắng thu xếp để công việc được giải quyết gọn gàng và nhanh chóng, đỡ phiền hà cho người kế nhiệm.
      Ông Phùng Tính Lân hôm ấy cũng đặt biệt ít nói. Rồi giờ tan sở đến. Chi Quyên sung sướng rời khỏi văn pḥng. Ông Lân bước chậm răi đến bên khung cửa sổ nh́n xuống băi xe.
      Một chiếc Mustang màu đỏ đang đậu nơi đấy với một thanh niên trẻ tuổi. Anh chàng đang đứng đợi. Khi thấy Chi Quyên bước ra, họ đă ôm nhau với nụ hôn và sau đấy Chi Quyên đă chui nhanh vào xe.
      Chiếc xe rời khỏi băi và mất hút trong bóng đêm. Ông Lân đứng yên bên khung cửa kính thở khói.


o0o

      Chi Quyên ngồi cạnh Phẩm trong xe. Nàng tựa đầu lên vai chàng để mặc cho gió lùa mái tóc. Phẩm chỉ lái xe bằng một tay. Một tay c̣n lại choàng qua người Chi Quyên. Nàng lo lắng nói.
      - Anh lo lái xe đi.
      Phẩm cười to trấn an Chi Quyên.
      - Đừng lo. Anh cẩn thận lắm chứ, có em ngồi cạnh mà.
      Phẩm nói rồi nghiêm giọng hỏi Chi Quyên.
      - Em đă nói chuyện đó chưa?
      Chi Quyên ngồi ngay người lại, mắt nh́n ra phố.
      - Dạ rồi. Em sẽ làm măi cho đến lúc có thư kư mới.
      Phẩm liếc nhanh sang Chi Quyên.
      - Ổng ấy hẳn không vui?
      Chi Quyên lắc đầu buồn bă.
      - Không. Ông ấy c̣n chúc mừng cho em, nhưng mà...
      Phẩm lo lắng.
      - Mà sao?
      Chi Quyên đánh trống lảng.
      - Ồ... không có ǵ...
      Phẩm nôn nóng.
      - Em cứ nói đi.
      Chi Quyên lắc đầu.
      - Không.
      Phẩm cho xe dừng gấp lại. Chi Quyên giật ḿnh.
      - Ở đây cạnh đường vàng, anh không được dừng.
      - Th́ em nói đi, rồi anh sẽ cho xe chạy.
      Phẩm quay qua cương quyết.
      - Anh nghĩ là... giữa hai ta bây giờ không có ǵ để dấu nhau nữa.
      Chi Quyên bảo.
      - Em bảo không có mà. Ông ấy chỉ bảo là... em nghỉ làm rồi lấy ǵ để nuôi Túy Vy... V́ vậy, em nghĩ là, có lẽ phải t́m việc làm khác ngay.
      Phẩm đưa tay nắm tay Chi Quyên.
      - Chi Quyên, hay là chúng ta nên cưới nhau đi.
      Chi Quyên giật ḿnh.
      - Anh biết là anh đang nói ǵ với em không? Cưới nhau không phải là một chuyện đùa.
      - Sao em nghĩ vậy? V́ anh nói một cách không trịnh trọng? Em nghĩ là anh không thực tâm? Hay là em nghĩ là anh nên bắt chước như trong phim ảnh. Phải quỳ xuống trước mặt em để cầu hôn.
      Chi Quyên nh́n lên, mắt chớp chớp.
      - Em th́ không... Không có ư đó... nhưng mà.
      - Nhưng mà sao?
      Chi Quyên nói.
      - Em nghĩ là... Chuyện không đơn giản... V́ hôn nhân không phải là chuyện riêng của hai người. Mà có liên hệ đến nhiều người. V́ vậy với em th́ không có chuyện ǵ nhưng với anh th́ không dễ dàng đâu.
      Phẩm gật gù.
      - Anh hiểu ư em.
      Rồi chàng nắm tay Chi Quyên nói.
      - Ngày mai, anh sẽ đưa em về nhà, ra mắt cha mẹ.
      Chi Quyên giật ḿnh.
      - Không được đâu anh.
      Phẩm quyết định.
      - Em phải đi. Nếu em yêu anh, em phải đến. Anh bảo đảm với em là mọi thứ đều tốt đẹp, em không phải lo sợ ǵ cả.
      Chi Quyên bối rối.
      - Không được. Hôm ấy em đă nói với chị Nhi Phương của anh là em sẽ không bao giờ đến hà họ Âu. Nếu bây giờ em đến, không phải là em đă tự tát vào mặt ḿnh. Không, không được, em không đi đâu!
      Phẩm nói như hét.
      - Chi Quyên! em phải biết đây là một chuyện rất quan trọng... Em hăy nói rơ đi... Em có chịu làm vợ anh không?
      Chi Quyên lúng túng.
      - Anh... Anh... Anh rơ rồi c̣n phải hỏi.
      - Không được, anh muốn nghe chính miệng em nói là em có chịu làm vợ anh không?
      - Em... Em...
      Phẩm ra lệnh.
      - Nói! Em phải dích thân nói. Chịu không? Nói đi... Chi Quyên?
      Chi Quyên ngước mắt lên. Ánh mắt van xin.
      - Sao anh lại khó dễ em chi vậy? Anh biết rơ cơ mà. Em không muốn làm vợ anh th́ làm vợ ai chứ?
      Phẩm xiết chặt tay Chi Quyên hơn.
      - Vậy th́... Em c̣n câu nệ ǵ chuyện đó nữa? Em không nên có mặc cảm, người có mặt cảm đúng ra là anh, v́ em hiền lành, thanh khiết độc lập, cao quư... Cái ǵ em cũng vượt trội hơn anh.
      - Anh Phẩm, anh định an ủi em à?
      - Anh nói thật ḷng đấy. Em đừng có đem tài sản ra phân biệt giàu nghèo. Có nhiều thứ khác c̣n đáng giá hơn chẳng hạn như tài hoa, trí tuệ, phong độ, tư cách... Em thấy đấy, nếu so sánh bằng những thứ đó, có khi em c̣n vượt trội hơn cả anh.
      - Anh chỉ thổi phồng.
      Phẩm nói.
      - Đó là sự thật đấy chứ. Anh biết, bắt em đến nhà là làm cho em khó xử. Nhưng mà... Cha mẹ là người sinh thành ra anh, đứng trên phương diện lễ nghĩa... tôn ti trật tư... Em không thể không đến... để ra mắt cha mẹ anh.
      Chi Quyên cúi đầu suy nghĩ một chút.
      - Chuyện đó từ từ ta tính sau... C̣n bây giờ em thấy chưa nên vội.
      - Chi Quyên. Em lại hẹn... ngày mai rồi ngày mai nữa. Biết đến bao giờ chứ? Anh th́ muốn giải quyết mọi việc một cách nhanh chóng. Anh không thể chịu được chuyện xảy ra ở nhà hàng lần nữa đâu. Em hiểu không? Bởi v́ anh biết nếu chuyện như lần trước mà tái diễn, th́ anh sợ là... không c̣n mùa thu nữa. Chi Quyên. Nếu mất em, chắc anh không c̣n sống được.
      Chi Quyên nh́n lên. Đôi mắt to đen của nàng đầy nghĩ ngợi để rồi cuối cùng Chi Quyên quyết định sau tiếng thở dài.
      - Thôi được... Rồi em sẽ đến đấy để gặp ba mẹ anh.
      Dương Phẩm mừng rỡ, xiết chặt lấy Chi Quyên, t́m môi nàng. Chi Quyên phải hét lên.
      - Anh Phẩm, anh điên rồi, anh lo lái xe nhanh lên. Đây là đại lộ... Anh dừng lâu thế này, cảnh sát họ đến đấy.
      Chi Quyên nói và vùng ra. Phẩm phải nổ máy xe trở lại. Chiếc xe trờ tới chạy về hướng nhà Chi Quyên. Dọc đường Phẩm có vẻ ít nói. Chàng đang suy tính. Tối nay phải mở lời thế nào với cha mẹ. Chuẩn bị mọi thứ ra sao? Chàng liếc nhanh sang cạnh. Chi Quyên với cái sắc dễ nh́n. Ai thấy lại không cảm t́nh. Ngoài trường hợp họ có tiên kiến trước. Mà nếu cha mẹ phản đối th́ Phẩm vẫn chọn đây là t́nh yêu của chàng, hạnh phúc của chàng chứ không phải của ai cả.
      Chiếc xe quanh qua đường Nhị Hà, chưa rẽ qua hẻm đă nghe tiếng người hét la ồn ào. Rồi lũ trẻ chạy tứ tung. Phẩm thắng gấp xe lại hỏi.
      - Chuyện ǵ xảy ra vậy. Đụng xe hay cháy nhà?
      Chi Quyên đă đoán được điều ǵ đă xảy ra, nàng tái mặt.
      - Lại Túy Vy nữa rồi.
      Chi Quyên vội nhảy xuống xe, chạy vội vào hẻm, nói với lại.
      - Em nghe tiếng của Túy Vy. Chắc nó lại gây chuyện.
      Phẩm cũng tấp xe vô lề, nhảy xuống chạy theo. Vừa đến nơi đă thấy đám đông vây quanh. Trong đó có tiếng hét của người đàn bà.
      - Chết rồi, không được rồi! Nó sẽ giết người, nó giết người bây giờ.
      Chi Quyên vẹt đám đông chạy vào. Trước mặt nàng Túy Vy đang khống chế một người. Tay đấm chân đá. Trong khi đám đông đang cố gắng kéo cả hai người ra. Nhưng Túy Vy khá mạnh nên hai ba người ra sức mà chẳng dằng ra được. Chi Quyên xông tới đấm mạnh lên vai Túy Vy.
      - Túy Vy buông ra nào! Buông ra, có nghe không?
      Vy đă trông thấy Chi Quyên, nhưng nó vẫn tiếp tục đánh gă thanh niên dưới tay nó. Chi Quyên phải hét lên.
      - Chị bảo em ngưng lại, em có nghe không?
      Vy ngưng đánh quay sang nh́n chị. Nó vừa thở vừa nói.
      - Chị... Hắn là người xấu... Em phải đánh những người xấu.
      Chi Quyên nh́n xuống. Thanh niên vừa bị Túy Vy đánh là một anh chàng hàng xóm. Mười tám tuổi, học sinh... mặt hắn đă bê bết máu. Bà Thương vừa chồm người tới ôm lấy cậu ta hét.
      - Trời ơi! Nó đă đánh chết con tôi... Thằng điên nó muốn giết con tôi nè.
      Chi Quyên lúng túng, ngay khi đó có một người bước vào. Đấy là Lạc Phong. Anh chàng đứng khoanh tay trước ngực, miệng ngồm ngoàm kẹo cao su, hất hàm với tay nằm dưới đất.
      - Nầy, Chí Công, chờ ǵ mà không đứng dậy? Thanh niên mà định nằm vạ nữa sao? Không biết xấu hổ à?
      Cái anh chàng có tên Chí Công lồm cồm ngồi dậy, máu mũi chảy ướt cả mặt. Bà Thương nóng ḷng với con, nhưng trông thấy cái dáng hung dữ của Lạc Phong nên không dám lớn tiếng như lúc đầu nữa.
      Lạc Phong nói.
      - Hôm nay cho nó một bài học... Ngày nào cũng t́m cách ức hiếp Túy Vy. Mắng nó là thằng điên, thằng khùng... Rồi c̣n ném pháo vào người nó, lấy diêm đốt đít nó... Bao nhiên đó quá đủ rồi. Tao đă định dạy dỗ mày. Nhưng thôi, tao để đích thân Túy Vy báo thù... Đấy, nó đă ra tay. Từ đây về sau xem mầy có c̣n dám ghẹo phá nữa không. Cho mầy biết, bữa nay nó c̣n nương tay đấy, bằng không xương cốt mày đă găy vụn hết trơn... bây giờ tạm tha... Mầy có quyền cút đi đấy.
      Chí Công quay lại, nh́n hai chị em Chi Quyên với ánh mắt thù hận, rồi lủi thủi đi về nhà. Bà Thương th́ cũng giận không kém. Bà quay sang Chi Quyên dọa.
      - Chi Quyên, cô không dạy dỗ thằng em điên của cô. Một chút nữa chồng tôi về cô sẽ biết!
      Lac Phong ưỡn ngực nói.
      - Khoan đă nào! Ai làm nấy chịu chứ. Bà muốn ǵ cứ gặp tôi.
      Bà Thương nh́n Lạc Phong, bà có vẻ hơi khiếp, nên không dám phản ứng thêm, chỉ bỏ đi về nhà.
      Coi như cơn băo đă trôi qua. Sau màn kịch đám đông đă tan. Chỉ c̣n lại mấy đứa bé hiếu kỳ. Chị em Chi Quyên, Phẩm và Lạc Phong đứng đấy. Chi Quyên lắc đầu nói.
      - Anh Lạc Phong. Đúng ra anh không nên tập cho Vy nó đánh lộn. Anh làm thế này chỉ để phiền cho chúng tôi.
      Lạc Phong nhướng mày nói.
      - Không dạy nó đánh lộn để suốt ngày nó bị người ta ăn hiếp à? Cô có biết bữa nay tay Chí Công nó làm ǵ không? Nó bảo thằng em nó tiểu lên người của Túy Vy đó.
      Liếc nhanh về phía Phẩm, Phong nói.
      - Thôi được rồi, xem như hôm nay tôi lo chuyện bao đồng. Nếu cô giỏi bảo vệ được em trai cô th́ từ đây về sau tôi sẽ không lo chuyện đó nữa.
      Nói xong, Lạc Phong quay người lại bỏ đi.
      Chi Quyên nh́n Phẩm, rồi kéo Túy Vy về nhà riêng. Vào nhà, Chi Quyên buông người xuống ghế thở ra.
      - Túy Vy, sao em cứ kiếm chuyện hoài vậy?
      Túy Vy sợ sệt ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh đấy. Nó biết ḿnh vừa làm sai, nên rụt rè nói.
      - Chi... Anh Phong bảo... hắn là người xấu, phải đánh... Sao chị lại buồn?
      Chi Quyên buồn tủi.
      - Vâng, chị buồn đấy, chị rất buồn em ạ.
      Túy Vy sợ hăi, co người lại... Chị buồn tức là chị giận mà như vậy là nó có lỗi.
      Dương Phẩm bước tới, ṿng tay qua vai Chi Quyên. Chàng cảm thông với nỗi buồn của người yêu nhỏ nhắn. Chi Quyên ngước lên.
      - Anh vẫn c̣n muốn cưới em chứ?
      - Tại sao lại không?
      - Anh có biết như vậy... là anh đă rước cả sự rắc rối, phiền muộn vào ḿnh không?
      - Chi Quyên! Em nên hiểu là, bắc đầu từ hôm nay nỗi phiền muộn rắc rối của em cũng là của anh. Chúng ta cần phải chia sẻ, v́ Túy Vy là em của em cũng như là em của anh, em ạ.
      Chi Quyên yên lặng tựa đầu vào lồng ngực Phẩm mà nghe như có tiếng gió thu xào xạc ở đâu đây...


Chương 11

     Buổi sáng hôm sau, Âu Dương Phẩm dậy thật sớm. Tối qua khi về đến nhà th́ đă khá khuya. Mẹ đă ngủ. C̣n cha bận thù tạc ở đâu chưa về. V́ vậy Phẩm không gặp cha mẹ nên chuyện của Chi Quyên không có dịp thưa. Nhưng Phẩm đă hẹn với Chi Quyên là năm giờ chiều nay Phẩm đến cao ốc Giao Tân đón Chi Quyên rồi đưa thẳng về đây. Hai người cũng thỏa thuận một điều, đấy là chuyện của Túy Vy. Có thể để muộn một chút hăy tiết lộ. Tóm lại, lần đầu tiên đến nhà họ Âu. Chi Quyên chỉ nên đến một ḿnh và Túy Vy th́ ở nhà.
      Phẩm hấp tấp xuống lầu. C̣n quá sớm, khi ngồi vào bàn ăn th́ ông bà Âu Vân Yên chưa dậy. Phẩm ngồi chờ đợi. Vú Chân bước tới với nụ cười giả lả.
      - Mấy cô cậu trẻ tuổi bây giờ ngộ thật... Mới cách mấy hôm c̣n ủ rũ như cây héo vậy mà bây giờ lại quá xá yêu đời.
      Vú đă nh́n Phẩm với ánh mắt tinh nghịch.
      - Cậu Phẩm, tôi biết là... cậu đang có chuyện vui phải không?
      Dương Phẩm cười.
      - Làm sao vú biết?
      Vú Chân thật thà.
      - Tôi bồng ằm cậu từ lúc c̣n bé xíu đến giờ không lẽ không hiểu ư cậu? Hai mươi bốn năm! À. Bây giờ cậu đă là người lơ"n... Nhưng tính cậu lại đổi như chong chóng, lúc vui, lúc giận rồi buồn phiền, đau khổ... Hỏi thật, có phải là... Trước đó cậu đă căi nhau với bạn gái, rồi bây giờ làm lành rồi phải không?
      Phẩm nhún vai.
      - Có lẽ nên để vú làm bác sĩ tâm lư vậy!
      Vu Chân dắc ư nói.
      - Cậu thấy đấy, có cái ǵ giấu tôi được đâu? Mấy ngày qua, cô Đ́nh Thư không đến đây, làm cậu nằm ĺ trong pḥng riêng không ra... Tôi biết ngay là hai người giận nhau. Cậu đừng tưởng ông bà không biết... Họ cũng rành lắm đấy. Hôm qua tôi c̣n nghe bà nói là... để cưới vợ cho cậu càng sớm càng tốt... Nghe bà nói chuyện cưới xin giữa cậu với cô Đ́nh Thư có lẽ sẽ làm cùng lúc với đám cưới của cô Nhi Phương và cậu Hảo. Như vậy, chúng tôi sẽ được uống rượu mừng cùng lúc. Vui biết mấy.
      Phẩm chau mày.
      - Vú Chân này. Vú nói chuyện nhảm ǵ thế?
      Vú Chân trợn mắt.
      - Chuyện nhảm à? Cậu đă là người lớn như vậy không lẽ... nói chuyện vợ con c̣n mắc cở sao?
      - Ai cưới vợ?
      Có tiếng hỏi trên cầu thang vọng xuống. Rồi bà Âu chậm răi xuống lầu.
      - Vú chân, lúc nào cũng nghe tiếng ồn ào của Vú.
      Chợt nh́n thấy Phẩm, bà cười nói.
      - Ồ Dương Phẩm, hôm nay sao con dậy sớm vậy?
      Phẩm nh́n lên.
      - Cha con chưa dậy hả mẹ?
      - Hôm qua bị ép rượu nhiều quá nên chưa dậy. Con có việc muốn gặp cha à?
      - Dạ?
      Rồi Phẩm liếc nhanh về phía vú Chân.
      - Vú Chân này, hôm nay có món hột gà nấu rượu không? Chợt nhiên rồi sao con lại thấy thèm cái món đó.
      Vú Chân cười.
      - Nếu cậu muốn th́ cái ǵ lại không có. Thưa bà, bà có cần không ạ?
      - Thôi, tôi thích ăn cháo hơn. Vú làm hai phần cho hai cha con nó đi. À Dương Phẩm, ḿnh ăn sáng nào, khỏi phải đợi cha con.
      - C̣n con nữa.
      Nhi Phương từ trên lầu bước xuống. Áo lông trắng, quần dài đỏ. Trong Phương thật tươi mát, Phương nói như để giải thích sự chưng diện của ḿnh.
      - Bữa nay con phải cùng anh Hảo đến đại sứ quán làm thủ tục.
      Bà Yên chợt thắc mắc.
      - Nhi Phương, rồi chuyện của con tính sao? Làm đám cưới rồi mới đi ra nước ngoài hay sang đấy làm lễ sau?
      Nhi Phương nói ngay.
      - Ra nước ngoài rồi tính sau.
      Bà yên có vẻ không hài ḷng.
      - Mẹ không thích như vậy. Tại sao không làm lễ cưới trước? Tụi con có thể tổ chức lễ cùng một lúc với Dương Phẩm mà.
      Nhi Phương liếc nhanh về phía Phẩm.
      - Phẩm nó định cưới vợ à. Cô dâu là ai vậy?
      Bà Yên nói.
      - Dĩ nhiên là Đ́nh Thư. mấy năm nay, ngoài Đ́nh Thư ra nó c̣n ai đâu?
      Phẩm cắt ngang.
      - Mẹ! Chuyện hôn nhân là chuyện riêng của mỗi người. Đâu phải muốn sắp đặt thế nào th́ sắp đặt đâu? Con cũng khôg hề nói với mẹ là con muốn cưới Đ́nh Thư. Mà trên đời nầy cũng không phải chỉ có một ḿnh Đ́nh Thư là con gái.
      Bà Yên nói.
      - Coi ḱa! Coi ḱa. Làm ǵ mỗi lần nghe nói đến chuyện lấy vợ là con lại nhảy nhỏm lên vậy? Năm nay con hai mươi bốn tuổi ta đă là hai mươi lăm, lấy vợ th́ đâu phải là sớm sủa ǵ? Riết rồi cha mẹ chịu thua, không hiểu nổi con... Tại sao gần ba mươi rồi mà chưa chịu lập gia đ́nh chứ?
      Dương Phẩm lớn tiếng nói.
      - Không phải là con không chịu lập gia đ́nh. Con rất muốn, rất muốn đây, nhưng đối tượng của con không pphải là Đ́nh Thư!...
      Bà Yên ngạc nhiên.
      - À! nghĩa là có bạn khác phải không? Vậy sao không sớm cho mẹ biết?
      Nhi Phương quay sang Phẩm.
      - Phẩm. Có thật là em đă yêu Chi Quyên? Em định cưới cô ấy làm vợ à?
      - Vâng.
      Phẩm đáp nhanh. Bà Yên kêu lên.
      - Ồ th́ ra hai chị em bây đă giấu mẹ? Chuyện của Phẩm với Đ́nh Thư chấm dứt rồi à? Sao lạ vậy? Bạn bè mấy năm nay đột nhiên cắt đứt? Bọn trẻ tụi con thật là... Thôi được, mẹ cũng không thắc mắc nữa... Nhưng mà... Cô bạn gái mới của con tên ǵ? Họ ǵ?
      - Họ Đồng. Đồng Chi Quyên!
      - Được rồi. Nhưng Đồng Chi Quyên là con ai? Gia thế thế nào?
      Phẩm ngẩn ra. Con ai? Đó cũng là vấn đề ư? Sao vậy? Phẩm tưởng là chỉ cần bản thân người con gái tốt hoặc xấu. Chứ c̣n ḍng dơi tổ tiên có dính líu ǵ? Cưới vợ chứ nào phải cưới gia tộc của Quyên.
      Phẩm ngồi thẳng người. Chàng có vẻ thật nghiêm trang.
      - Thưa mẹ! Con xin thưa với mẹ thế nầy nhé. Hiện cô ấy. Cô ta tên là Đồng Chi Quyên, mồ côi cha lẫn mẹ... Hiện chỉ sống với một thằng em trai. Lúc cha mẹ c̣n sống, cha cô ấy chỉ là một viên chức nhỏ, họ rất nghèo. Sau ngày cha mất, Chi Quyên phải cáng đáng cả chuyện nuôi em. Họ sống khá thanh đạm, nhưng hạnh phúc, thanh bạch, hiền ḥa, nhân ái... Chi Quyên là người con gái đẹp mà dễ thương nhất trên đời nầy trong số các bạn gái con đă gặp. Riêng về ḍng dơi gia tộc cô ấy thế nào, th́ con chịu, con không biết. Mà con nghĩ chuyện đó không quan trọng lắm. Cái đáng quan tâm nhất là bản thân người ḿnh yêu.
      Bà Yên tṛn mắt. Khiếp thật! Bọn trẻ bây giờ không phải như xưa. Nó nghĩ thế nào là làm ngay chứ không suy tính thiệt hơn. Bà không biết là nên vui hay buồn. Bà chỉ ấp úng nói.
      - Thôi được rồi, được rồi... Đợi tí nữa cha con dậy, ông ấy tính chứ mẹ không biết.
      Bà vội đứng dậy, làm loa hướng lên lầu.
      - Ông ơi ông, dậy đi, con ông có muốn lập gia đ́nh. Ông dậy đi để tính với nó nè!
      Nhi Phương cũng có vẻ không hài ḷng.
      - Phẩm, em nghe chị nói nầy.
      - Chị muốn ǵ?
      - Tốt nhất, em nên ém nhẹm chuyện Chi Quyên có thằng em trai thật khùng đi.
      Phẩm chau mày.
      - Sao vậy? Nhưng chuyện đó là sự thật. Đâu thể giấu măi được?
      Nhi Phương góp ư.
      - Vậy th́ tùy em. Nhưng mà... nếu em muốn chuyện trôi chảy, th́ em phải cẩn thận đấy.
      Phẩm ngẩn ra nghĩ ngợi. Vú Chân đă mang thức ăn sáng lên. Phẩm dă mất hết khẩu vị ban dầu. Chàng cứ ngồi đấy thừ người ra. Ông Yên đă thức dậy, đang xuống lầu. H́nh như ông đă được vợ kể lại mọi chuyện. Nhưng ông rất b́nh thản. Ông ngồi xuống cạnh Phẩm, dặt tay lên vai con. Hớp một hớp cà phê rồi cười nói.
      - Sao? yêu rồi à Dương Phẩm Cha đă biết chuyện nầy sớm muộn ǵ rồi cũng phải đến... Mặc dù con trễ hơn cha.... À! Sao cô bé đó thế nào? Đẹp không? Dễ thương không? Cha nghĩ là... hẳn con trai ba không kém đâu. Hẳn biết lựa chọn...
      Rồi ông bắt đầu dùng điểm tâm. Vừa ăn vừa nói.
      - Nghe mẹ con nói như đụng phải nước sôi. Cha th́ không, cha cũng không hề nghĩ là... con rồi sẽ cưới Đ́nh Thư làm vợ... bởi v́ Đ́nh Thư, tánh nó ngang lắm.
      Nhi Phương chen vào.
      - Chi Quyên c̣n ngang hơn.
      Ông Âu Văn Yên quay qua.
      - Ồ! Con cũng biết con bé đó nữa à?
      - Con đă gặp qua.
      Ông Yên có vẻ thích thú.
      - Thấy nó thế nào?
      Dương Phẩm không chịu được.
      - Cha đừng phải hỏi ǵ cả. Đúng năm giờ chiều nay. Con sẽ đưa cô ấy đến đây. Cha mẹ rồi nhận xét... Cha mẹ hỏi trước nhiều khi có định kiến không hay.
      Nhi Phương liếc nhanh về phía Phẩm.
      - Hừ! làm ǵ em lại căng thẳng như vậy. Chị cũng không hề nói xấu Chi Quyên. Chị cũng không phá hoại chuyện riêng của em đâu, đừng có nghĩ xấu chị.
      Ông Âu Văn Yên cười nói Phẩm.
      - Như vậy có nghĩa là... Cô bạn của con vượt hơn Đ́nh Thư phải không? Con quen với cô ấy từ bao giờ.
      - Dạ mới bốn tháng.
      Ông Yên hơi giật ḿnh.
      - Bốn tháng thôi à? Mới bốn tháng? Từ lúc quen nhau, yêu nhau rồi định cưới nhau? Chỉ bốn tháng? Vậy có nhanh quá không? Chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng... Phải cẩn thận bằng không hối hận đấy con ạ.
      Ông Yên nghiệm giọng tiếp.
      - Dương Phẩm... Con thật yêu con bé đó chứ?
      Dương Phẩm nh́n cha, gật đâu.
      - Yêu nhiều lắm không?
      Dương Phẩm chau mày nh́n thức ăn trước mặt.
      - Chuyện đó cha hẳn biết. T́nh cảm nào có thể đánh giá bằng con số hay mức độ? có nhiều thứ trên đời như sự nghiệp tuổi tác, tài sản. Khi đạt đến một con số nhất định nào đó th́ nó sẽ dừng lại. C̣n t́nh cảm th́ không... Làm sao biết được là ta đă yêu đến đâu? Thế nào là chưa, thế nào là đủ.
      Ông Yên nh́n c̣n suy nghĩ.
      - Con khiến cha thấy ṭ ṃ. Cha muốn được nh́n thấy Chi Quyên bằng cái bề ngoài thôi thường. Thôi được, con ăn sáng đi, xong ḿnh đến sở. Có yêu thế nào cũng đừng nên bỏ dở công việc... Rồi chiều con đưa Chi Quyên về đây gặp cha mẹ.
      Dương Phẩm nh́n cha.
      - Con mong la cha mẹ sẽ không đánh giá Chi Quyên bằng cái bề ngoài thông thường. Chi Quyên là cô gái nhạy bén, hay mặc cảm. Con muốn cô ấy đến đây không căng thẳng lắm.
      Ông Âu Văn Yên có vẻ ngạc nhiên.
      - Con nói vậy là sao? Con cảnh cáo cha đấy à?
      Phẩm vội đính chính.
      - Dạ không phải. Con chỉ muốn nói, gia đ́nh chúng ta giàu có, gần như ai cũng quen cách sử dụng ngôn ngữ dao to búa lớn... Cái nầy th́ rất dễ làm cho người đối diện mặc cảm.
      Ông Yên gật đầu.
      - À cha hiểu rồi. Cô bé đó, là một cô bé xuất thân từ gia đ́nh nghèo, sống tự lực cánh sinh... Con sợ là cái giáu sang của gia đ́nh ta sẽ làm cô ấy khớp, mặc cảm.
      Phẩm gật gù.
      - Đă rồi chứ đâu phải chưa? Chính v́ vậy mà con không muốn nó xảy ra một lần thứ hai.
      Ông Yên nh́n con trai.
      - Cô ấy hiện làm việc ở đâu?
      - Trước làm ở công ty ông Tính Lân, nhưng bây giờ sắp nghỉ.
      - Tại sao lại nghỉ? V́ định lấy chồng nên nghỉ làm à?
      Dương Phẩm nói.
      - Đó là chủ trương của con. Con không muốn cô ấy đi làm, v́ con đă nghĩ là chuyện đó không cần thiết.
      Ông Âu Văn Yên gật gù không nói ǵ. C̣n Phẩm th́ cố nuốt nhanh phần ăn của ḿnh rồi đứng dậy.
      - Cha nầy, đừng quên nhé. Chiều năm giờ con sẽ đưa Chi Quyên về đấy.
      - Ờ, cha sẽ về kịp để xem xem.
      Nhi Phương đứng dậy định đi, nhưng Ông Yên đă gọi giật lại.
      - Nhi Phương, con đợi cha một chút.
      Nhi Phương đứng lại, quay sang cha.
      - Con biết là cha định giữ con lại làm ǵ. Có phải cha định biết thêm một ít về Chi Quyên không? Con thấy th́ không cần. Bởi v́ như vậy nhiều khi sẽ ảnh hưởng đến nhận xét. Nên tốt nhất là đợi đến chiều cha mẹ gặp cô ấy rồi nhận xét sau.
      Nhi Phương nói với nụ cười và bỏ đi ra ngoài.
      C̣n lại vo chồng ông Âu Văn Yên. Lắng nghe tiếng xe nổ máy xa dần, bà Yên nói với chồng.
      - Anh thấy đấy, anh Yên. Con cái bây giờ không phải như ngày xưa. Nó hoàn toàn độc lập... Không đợi cha mẹ. Đấy, nói là muốn cưới vợ, một ḿnh chọn... Chúng ta chưa biết cả mặt cô dâu. Đợi đến lúc quyết định rồi mới dẫn về nhà... Anh thấy không. Cái con bé... Đồng Chi Quyên ǵ đó..., qua giọng nói của thằng Phẩm, anh có thấy là có quan trọng với nó dường nào...
      Ông Yên đứng lên đi qua pḥng khách, ngồi xuống salon vừa nói với vợ.
      - Anh nghĩ là... con bé đó hẳn không tầm thường lắm đâu.
      Rồi ông nhắc điện thoại lên, quay số. Bà yên hỏi.
      - Ông gọi giây nói cho ai vậy?
      Ông Yên không trả lời vợ, bà Yên chỉ nghe ông dặn ḍ trong máy.
      - À... Cậu làm ơn điều tra cho rơ ràng.... Cô gái tên là Đồng Chi Quyên, nhà ở đâu không rơ... Làm việc tại cao ốc Giao Tân. Công ty Tính Lân đấy... Cái ǵ? ờ không biết... Tôi muốn là trước năm giờ chiều nay, tôi sẽ có đầy đủ tư liệu về cô ta... Đúng rồi... Mọi thứ... Gia thế, nhân cách, hạnh kiểm tính t́nh... Vâng. Đủ hết.
      Bà Yên thở ra. Bà không hiểu tại sao Phẩm lại không chọn Đ́nh Thư. Con bé vừa đẹp vưa giàu có, lư lịch rơ ràng... Hay là... Chi Quyên lại xuất sắc hơn?... Phẩm dù ǵ cũng có học, chắc nó không nh́n lầm người đâu. Bất giác bà thấy vui ra... Thôi mặc sao cũng được, miễn nó chịu lấy vợ là được là vui rồi.
      Suốt ngày hôm ấy, Phẩm ngồi ở văn pḥng mà đầu óc lại vẫn vơ. Mọi chuyện đă chuẩn bị đâu đó, chỉ chờ Chi Quyên. Giống như một vở hát, trước giờ mở màn. Phẩm lại thấy căng thẳng. Không biết diễn biến sẽ ra sao? Thành công hay thất bại? Phẩm biết tính cha mẹ. Thương chàng quá nên cái ǵ cũng muốn bao sân hết. Tính người lại chuyên chế, thủ cựu. Nhưng Phẩm cũng hy vọng, chính v́ yêu chàng, nên có khi người lại dễ dăi th́ sao? Cái nầy th́ cũng không chắc lắm. Nhớ lại những cuộc hôn nhân trước của hai chị, đám nào cha cũng không hoàn toàn hài ḷng, nhưng người cũng chỉ nói.
      - Coi như đàng trai họ có phước đi!
      Tại sao "dàng trai" họ có phước. Mà chẳng lại chúng ta? Phải chăng đó là một sự tự măn, kiêu hănh vễ cái giàu có của ḿnh mà đánh thấp giá trị người khác xuống?
      Cả một ngày cứ ở măi trong trạng thái căng thẳng như vậy. Đợi đến trưa sẽ liên lạc điện thoại với Chi Quyên thông báo "mọi chuyện đă sắp xếp ổn thoả". Nhưng rồi Phẩm chỉ nhận được giọng nói rụt rè đầy mặc cảm của Chi Quyên.
      - Em không tới có được không hở anh?
      Nàng nại thêm lư do.
      - Vy nó ở nhà chờ, em không thể về khuya quá...
      Phẩm phải nói nhanh vào ống nói.
      - Anh van em mà, Chi Quyên bây giờ không thể rút lui được rồi. Em cứ yên tâm, có anh mà, em sợ ǵ chứ? Anh bảo đảm với em là... Cha mẹ anh sẽ không ăn thịt em đâu.
      Chi Quyên chỉ thở dài.
      Rồi thời gian chầm chậm trôi qua. Hai giờ... Ba giờ... Bốn giờ...
      - Thôi được rồi. Em biết là bây giờ muốn trốn cũng không c̣n kịp.
      Hôm ấy Phẩm như ngồi phải đinh. Chàng chẳng có lấy một chút tâm trí để làm việc. Những con số, những lô hàng thật nhức đầu, khó khăn lắm cây kim đồng hồ mới dịch về phía số năm. Phẩm đứng dậy vái trời cho cha mẹ có cảm t́nh với Chi Quyên. Nhưng Phẩm chưa kịp đi th́ điện thoại reo vang. Phẩm chụp ông nghe lên. Đầu kia có giọng nói của Chi Quyên, giọng nói hớt hải, tắt nghẹn.
      - Anh Phẩm, anh đến ngay, em đang ở bót cảnh sát đây. Họ đă bắt giữ Túy Vy rồi. Anh lại ngay nhé.
      Phẩm giật ḿnh.
      - Sao vậy? Bót cảnh sát à? Nhưng tại sao?
      Chi Quyên vừa khóc vừa nói.
      - Nhà lối xóm thưa, bà Thương thưa, họ bảo là Vy bị điên, nổi điên đánh người, nên cảnh sát đă câu lưu nó... Anh lại nhanh đi, em bối rối quá, không biết phải xử ly thế nào đây.
      - Đừng quưnh quáng! Chi Quyên, hăy b́nh tĩnh, anh sẽ đến ngay.
      Đặt máy xuống, Phẩm chạy nhanh xuống lầu, chui vào xe lái ngay đến bót cảnh sát. Chi Quyên đă đứng sẵn ngoài cửa, ràn rụa nước mắt, thấy Phẩm như vớ được phao. Nàng chạy vội ra, Phẩm nắm tay Chi Quyên hỏi.
      - Làm sao em biết chuyện Túy Vy bị bắt?
      - Lạc Phong đă điện thoại cho em.
      - Hừ, hắn tự cho là anh hùng, tài giỏi, sao không cứu Vy?
      Chi Quyên đau khổ nh́n Phẩm, nàng thút thít.
      - Bây giờ mà anh c̣n nói vậy được nữa sao? Anh cũng biết Lạc Phong tánh ngang ngược, lưu manh có thừa, nhưng những người như vậy, tay nào lại không sợ cảnh sát?
      Phẩm nh́n Chi Quyên bực dọc.
      - Tất cả rắc rối nầy đều do Lạc Phong gây ra cả.
      Nhưng rồi nh́n khuôn mặt thất thần của Chi Quyên, Phẩm thấy tội vội trấn an.
      - Thôi được rồi, đừng lo. Để xem, anh sẽ bảo lănh Túy Vy cho.
      Bước vào bót cảnh sát, Phẩm tŕnh bài sự việc. Vị tiếp viên rất ḥa nhă, ngồi lắng nghe Phẩm giải thích, rồi chăm chú xem danh thiếp của Phẩm Phó giám đốc công ty Đạt Măi. Ông mang hồ sơ ra, cùng các đồnh nghiệp khác nghiên cứu. Người thưa không có đính kèm giấy chứng thương của bệnh viện công... Chưa đủ yếu tố. Thế là... họ đồng ư để Phẩm bảo lănh với lời dặn ḍ.
      - Nhưng qúi vị phải làm giấy cam kết là từ đây về sau đương sự sẽ không gây ra bất cứ rắc rối nào cho hàng sớm nữa.
      Chi Quyên nói ngay.
      - Vâng vâng, tôi xin bảo đảm chuyện đó.
      Ông cảnh sát đă nh́n lên.
      - Chỉ sợ cô bảo đảm không xong chứ?
      Chi Quyên trấn an.
      - Bắt đầu ngày mai, tôi sẽ nghỉ việc, ở nhà chăm sóc nó.
      Thế là Túy Vy được thả ra. Lúc bị bắt, h́nh như Túy Vy đă vùng vẫy dữ lắm, nên có nhiền vết tím bầm trên mặt. Trông thấy chị, Vy chưa hết sợ hăi, nó vừa khóc vừa nói.
      - Chị, Em bị họ nhốt ở trong lồng sắt. Em nào phải là khỉ đâu, sao họ lại làm như vậy?
      Chi Quyên nắm lấy tay em mà ḷng đau như cắt. Túy Vy từ xưa đến giờ nào có ngồi tù qua. Nên nó đă hiểu lầm pḥng giam là chiếc lồng sắt.
      Phẩm làm xong thủ tục bảo lănh th́ đă hơn tám giờ tối. Ra khỏi bót cảnh sát, ngồi vào xe mà Túy Vy cứ lải nhải.
      - Em không phải là khỉ m à sao họ lại nhốt em vô chuồng hở chị?
      Chi Quyên chỉ nói.
      - Bơỉ v́ em đánh lộn, em đă đánh Chí Công. Mà đánh lộn là cảnh sát sẽ nhốt vô chuồng thôi.
      Túy Vy nói.
      - Nhưng mà Chí Công là người xấu mà... Người xấu th́ phải đánh, anh Lạc Phong đă nói như vậy.
      Phẩm bực dọc chen vào.
      Đừng có tin những ǵ anh Lạc Phong nói, bởi v́ người xấu th́ có cảnh sát bắt, đâu cần phải đánh lộn?
      Túy Vy ngạc nhiên.
      - Nhưng tại sao cảnh sát lại bắt em mà không bắt Chí Công? Không lẽ em là người xấu à? Chi Quyên, không phải, em không phải là người xấu, em không có làm chuyện xấu bao giờ cả.
      Chi Quyên buồn bực nh́n Túy Vy.
      - Túy Vy. Em không hiểu đâu. Tại cảnh sát họ bắt lầm đấy, chứ em là người tốt.
      Túy Vy cúi xuống.
      - Nhưng mà... Em không thích ở trong lồng.
      - Em yên tâm, sẽ không bao giờ em bị bỏ trong lồng nữa, em hăy tin chị.
      Vy thích thú hẳn lên, nó quay qua Quyên và nhớ ra.
      - Chị ơi, em đói rồi.
      Phẩm cũng nhớ ra, quay sang Chi Quyên?
      - Chết chửa, hẹn năm giờ đến nhà anh. Bây giờ là mấy giờ rồi.
      Chi Quyên tái mặt nh́n vào đồng hồ.
      - Tám giờ rưỡi!
      - Vậy th́ anh phải gọi dây nói về nhà giải thích.
      Phẩm cho xe dừng lại bên trạm điện thoại công cộng bên đường. Nói với Chi Quyên.
      - C̣n chuyện kia hẹn ngày mai nhé?
      Chi Quyên yê n lặng gật đầu. Ḷng bối rối. Sao lại có chuyện trùng hợp lạ lùng như vầy? Định mệnh chăng? H́nh như cái số đen lúc nào cũng đeo đuổi. Ngăn trở mọi thứ. Vâng, hạnh phúc rơ vô duyên với Chi Quyên. Hay là... giữa Phẩm với Chi Quyên không duyên nợ? Chi Quyên nghĩ có một ánh m ây đen triũ nặng... Chi Quyên biết... không thể nào thoát khỏi... khi định mệnh đă an bày.
      Phẩm đa gọi điện thoại xong bước ra ngoài. Thái độ chàng có vẻ không vui. Chi Quyên ngại ngùng hỏi.
      - Sao vậy? Cha anh không hài ḷng à?
      Phẩm đáp nhanh.
      - Không có ǵ. Cha chỉ nói ngày mai th́ cũng vậy thôi.
      Rồi Phẩm nói tiếp.
      - Thôi, ḿnh đi kiếm cái ǵ ăn đi.
      Phẩm lại yên lặng chui vào xe. Nói ǵ bây giờ... Mọi thứ không thể giải thích... Chuyện của Túy Vy đă làm mất bao nhiêu th́ giờ. Nhưng mà, dù ǵ chuyện cũng đă xảy ra... Có thế nào th́ cũng đă rồi. Ngày mai vậy...
      Mai sẽ giải thích cha mẹ rơ.
      Dọc đường. Chẳng ai nói với ai lời nào.


Chương 12

     Rồi Chi Quyên cũng đến gặp vợ chồng Ông Âu Vân Yên. Ngồi trong pḥng khách trang hoàng như một cung điện, Chi Quyên cảm thấy choáng ngợp. Gian pḥng to lớn, rộng răi, trang bị sang trọng. Gia dụng như bàn ghế, salông đều được đặt làm v́ vậy màu sắc và khuôn mẫu thật hài ḥa - - Hai màu hồng và trắng. Thảm trải nhà, màn cửa trắng toát. C̣n salông, bàn kỷ trà cả những ngọn đèn treo đều có màu cam. Máy điện thoại năm số tự động, kiểu dáng cũng khác lạ.
      Chi Quyên đưa mắt một ṿng, bất giác nh́n xuống. Có cái ǵ căng thẳng trong đầu. Mặc dù Chi Quyên đă chuẩn bị mọi thứ, sớm đoán là gia d́nh của Phẩm thuộc loại sang trọng nhất thành phố, nhưng lại không ngờ cái sang trọng kia lại vượt quá mức tưởng tượng thế này. Gần như bất cứ một món nào trong pḥng khách nầy, đều để chưng bày cho người thưởng ngoạn chứ không phải để dùng. Đúng hơn đây là một cuộc triển lăm tiện nghi gia đ́nh. Điều đó làm cho Chi Quyên liên tưởng đến ngôi nhà nhỏ xíu của ḿnh. Những chiếc ghê đă tróc sơn loang lổ. Cái ghế may cũ kỹ. C̣n nữa... những khung cửa sổ mục mà mỗi lần gió to đều rên rỉ như muốn ră rời...
      Dương Phẩm đă nghĩ sao? Hai lối sống cách biệt? Vậy mà sao Phẩm lại có thể ngồi tại nhà hằng giờ mỗi đêm?
      Vú Chân mang một ly nước vắt trái cây, khẽ liếc Chi Quyên với nụ cười rồi lui ra sau. Phẩm hớp cà phê mà căng thẳng không kém. Chàng hết nh́n cha mẹ đến nh́n Chi Quyên.
      Ông Vân Yên ngồi trên ghế salông vừa hút tẩu vừa yên lặng. Ông nh́n Chi Quyên như một đánh giá. Bà Yên ngồi cạnh, bà có vẻ phúc hậu với nụ cười.
      Trước đó, Chi Quyên gởi gấm Túy Vy cho Lạc Phong và yêu cầu Phong đừng để Vy gây họa nữa. Sau cái vụ Túy Vy bị bắt, Phong có vẻ bức rức, như để chuộc lại phần lỗi của ḿnh, Phong đă nhận lời ngay. Nhưng ở chỗ riêng tư, Phong nói.
      - Cái anh chàng Phẩm kia không mang lại được hạnh phúc cho cô đâu, Chi Quyên ạ. Cô nên lấy tôi th́ đúng hơn. Nhưng mà bây giờ phần thắng đă nghiêng về hắn. Tôi là đàn ông con trai, phải tỏ ra có phong độ. V́ vậy tôi không nói xấu hắn nữa. Tôi chỉ mừng và mong cô có hạnh phúc. Nhưng một ngày nào đó mà tên Phẩm bức hiếp cô th́ hắn sẽ biết tay tôi.
      Cái đáng yêu của Lạc Phong là ở chỗ đó. Con người có thô bạo, có thích đập lộn cỡ nào, nhưng bao giờ cũng tỏ ra có nghĩa khí nhiệt t́nh, phóng khoáng như những hiệp sĩ thời trung cổ.
      Ngồi giữa pḥng khách xa hoa lộng lẫy nầy, Chi Quyên cứ phập phồng lo âu. Tất cả quá hư ảo, quá xa vời với nàng. Cả Dương Phẩm, người mà Chi Quyên gần gũi thân mật nhất, vậy mà hôm nay cũng có vẻ làm sao đấy. Bị choáng ngợp trong cái khôg khí giàu sang quá mức, Chi Quyên chợt thấy hối hận. Phải chi Chi Quyên khước từ, đừng đến đây, đừng nhận lời gặp cha mẹ của Phẩm. May là hôm nay, bà "chị Ba" của Phẩm không có ở nhà, chứ bằng không th́ không khí c̣n ngỡ ngàng biết mấy.
      Chi Quyên chợt nhớ đến câu thề của ḿnh ngày nào ở nhà hàng: "Tôi sẽ không bao giờ đặt chân đến nhà họ Âu". Vậy mà bây giờ lại ngồi đây chờ đoán sự "khảo hạch". T́nh yêu! T́nh yêu! Mi là cái ǵ mà lại khiến con người trở nên yếu duối như vậy?
      Ông Âu Vân Yên vừa ph́ phà thuốc vừa mở lời.
      - Cô Đồng Chi Quyên nầy. Tôi nghe Phẩm nói cô là một cô gái rất chịu khó, lại tự lập phải không?
      Chi Quyên liếc nhanh về phía ông Yên.
      - Dạ, đó chẳng qua là anh Phẩm hơi thổi phồng một chút, chứ cháu thấy th́ sự khó, tự lập đều là do hoàn cảnh đưa đẩy thôi chứ chẳng phải ưu điểm ǵ cả. Nó giống như câu ví von "Thời thế tạo anh hùng" đấy mà.
      Ông Vân Yên có vẽ ngạc nhiên. Cái cô bé có vẻ yếu đuối "nhỏ nhắn" mà lại phản ứng khá nhạy bén. Lúc đầu thấy Chi Quyên, ông hơi thắc mắc. Tại sao Phẩm lại chọn Chi Quyên mà không chọn Đ́nh Thư? Đ́nh Thư là một cô gái hồn nhiên, đầy sức sống, chứ không yếu đuối, thầm lặng như Chi Quyên. Vậy mà vừa nói chuyện, ông đă nhận xét ngay. Chi Quyên trước mặt quả không đơn giản như ông nghĩ.
      - Cha cô qua đời lúc nào?
      - Cách đây hơn ba năm ạ!
      - Có nghĩa là ba năm trở lại đây cô phải tự lực cánh sinh? Một cô gái trẻ như cô mà phải "lăn xả" vào đời, hẳn không phải là một chuyện dễ dàng?
      Giọng nói của ông Yên có "một cái ǵ đó" không đơn giản. Chi Quyên nhận ra ngay. Chi Quyên nh́n thẳng ông Yên.
      - Cháu nghĩ "lăn xả vào đời" th́ tương đối dễ dàng thôi. C̣n muốn "làm việc" thật sự mới khó khăn, v́ nó cần phải có thực lực. Cháu nghĩ khi bác dùng tiếng "lăn xả" là bác đă đứng trên cái nh́n của người đàn ông. Cái xă hội mà người đàn ông đă đánh giá phụ nữ chúng cháu khá rẻ. Chỉ cần cái sắc. Nhưng thật ra cháu thấy th́ xă hội này cũng không đến đỗi xấu như vậy. Phụ nữ nếu ư thức được trách nhiệm và vị trí của ḿnh, làm việc một cách đàng hoàng, không sống dề dăi th́ công việc vẫn có thể trôi chảy được mà không phhải sử dụng đến cái "sắc".
      - Vậy à?
      Ông Yên nh́n Phẩm. Ánh mắt của ông như con dao cạo. Chi Quyên chợt cảnh giác ngay. Nàng hiểu là cha của Phẩm đang "thẩm vấn chớ không phải "thăm hỏi" nàng.
      Ông Yên tiếp.
      - Tôi thấy th́ cô rất biết nói chuyện. Cô Chi Quyên như vậy, hẳn lúc bên cạnh cô, Phẩm nó chỉ là một khúc gỗ ù ĺ không hơn không kém?
      Rồi ông Yên cười. Chi Quyên nh́n người đàn ông đứng tuổi trước mặt. Không phân biệt được đấy là lời "ca ngợi" hay "châm biếm". Chi Quyên nhíu mày, chợt thấy tốt hơn là nói càng ít càng hay. Cha của Phẩm có vẻ thích phụ nữ ít nói.
      - Nghe nói... cô làm thư kư riêng cho ông Lân đă hơn năm rưỡi nay rồi phải không?
      - Vâng à!
      - Cũng nghe nói ông giám đốc Phùng Tinh Lan rất quư cổ
      Chi Quyên giật ḿnh nh́n nhanh về phía ông Yên.
      - Bác quen với ông Lân à?
      - Cũng không quen lắm. Chỉ nghe nói ông ta là một người có tiếng trong thương trường. Một người tay trắng làm nên, tôi rất phục những con người như vậy.
      Rồi ông Yên móc túi lấy ví đựng thuốc lá sợi ra nhồi vào ống vố tiếp tục hút.
      Chi Quyên chau mày nh́n ông Vân Yên. Thế là thế nào? Không lẽ tối nay, Chi Quyên đến đây để nghe nói về chuyện ông Lân? Hay là... Chi Quyên chợt hiểu ra lư do. Những ẩn dụ mà ông Yên định nói. Nàng thở dài.
      - Cháu không rành lắm chuyện gia đ́nh của ông Lân... Bổi v́ khi vào giờ làm việc, ít ai đem chuyện của ḿnh ra nói.
      Ông Yên gật gù.
      - Vậy à? Tôi cũng ghét nhất chuyện đó. Mà gần như ở đâu cũng vậy. Nhân viên họ thường ṭ ṃ, nói xấu tốt chuyện nhà cấp trên. Một chuyện mà gần như thành nếp.
      Rồi đột ngột ông đổi ngay đề tài.
      - Thế em trai cô thế nào? Khỏe mạnh chứ?
      Chi Quyên liếc nhanh về phía Phẩm như định hỏi. Chỉ thấy Phẩm lắc đầu. Chi Quyên chợt nghĩ đến Nhi Phương, đến Thư, đến chuyện xảy ra ở nhà hàng ăn. Chi Quyên thấy lạnh người. Thế nầy là mọi chuyện không thể giấu giếm. Chi Quyên phản ứng tự vệ.
      - Em của cháu rất khỏe mạnh. Về phương diện thể xác nó rất khỏe mạnh, từ nhỏ đến lớn, không hề bị cảm mạo, thương hàn ǵ cả...
      Ông Yên thở khói.
      - Xin lỗi. Tôi đă dùng sai từ. Tôi chỉ nghe nói là... cậu ấy không được b́nh thường. Thế có đi khám bác sĩ, có đến khoa thần kinh của bệnh viện Đài Bắc trị liệu chưạ?
      Chi Quyên chậm răi.
      - Dạ, em cháu không phải điên khùng hay tâm thần phân liệt ǵ mà phải trị liệu. nói chỉ bị kém phát triển hơn người b́nh thường... Đó là chứng bệnh không có thuốc trị.
      - Thế... trong ḍng họ cô có ai bị giống vậy không?
      Chi Quyên thành thật.
      - Cái đó th́ cháu không biết v́ cháu không hề nghe cha mẹ đề cập đến.
      Ông Yên gật gù nh́n Chi Quyên.
      - Thấy cô cũng tội, c̣n trẻ thế mà phải bao bọc cả một đúa em kém phát triển. Chắc cực khổ lắm, mệt mỏi lắm phải không? Bây giờ cô đă quen với thằng Phẩm nhà tôi, để chúng tôi sẽ t́m cách xem có thể giúp đỡ được chút nào cô không?
      Chi Quyên nh́n ông Vân Yên. Nàng không hiểu ư ông ấy nói ǵ. Cái thái độ b́nh thản của ông ta thật khó đoán. Chi Quyên ngồi thừ ra một cách căng thẳng. Bà Yên th́ lăng xăng tới lui... Bà mang tới một mâm bánh ngọt. Nhưng bà có vẻ quan tâm đến chuyện Chi Quyên có đứa em kém phát triển.
      - Thế nào cũng được, ăn trước tính sau. À, mà cô Chi Quyên, cô lanh lẹ nhanh nhẩu như vậy, tại sao lại có cậu em bệnh hoạn thế? Thế cậu ấy biết nói, đi đứng một ḿnh được không hay là phải mướn y tá chăm sóc riêng?
      Phẩm vội đỡ lời.
      - Mẹ nầy. Em của Chi Quyên tuy kém phát triển, nhưng cái ǵ cũng tự túc được, chớ chẳng dữ dằn như ba mẹ tưởng đâu. Để lần sau con đưa cậu ấy đến đây cho ba mẹ xem, đẹp trai lắm, dễ thương lắm.
      Bà Yên quay qua Chi Quyên.
      - Thế năm nay cậu ta mấy tuổi rồỉ
      - Mười tám tuổi.
      Ông Yên đáp thay làm Chi Quyên ngạc nhiên. Nàng hiểu vậy là đă có một sự điều tra tỉ mỉ về nàng.
      Ông Yên cười nói.
      - Cô ngạc nhiên về điều tôi biết ư? Tôi thấy cần phải hiểu cô một chút, đừng ngạc nhiên nhé.
      Chi Quyên cười nhẹ.
      - Cháu thấy th́ con người cháu rất đơn giản. Gia đ́nh, lư lich, học lực đều đơn giản.
      - Tôi thấy th́ ngược lại. Tôi lại thấy khá phức tạp.
      Chi Quyên nh́n ông Yên. Nàng hiểu, ông Yên không phải là đang t́m hiểu một "con dâu" mà là đang nghiên cứu "một vấn đề". Một vấn đề đang đe dọa hạnh phúc gia đ́nh ông. Chi Quyên biết. Ông không chấp nhận mà đang t́m cách để giải quyết. Chi Quyên ngồi thẳg người lên, ḷng bỗng nặng nề. Chi Quyên nói.
      - Cháu thấy th́ bất cứ vất đề ǵ với ông đều phức tạp. Chuyện đó cũng không ngạc nhiên v́ ông đă sống trong hoàn cảnh như thế. Ông tưởng tượng phong phú, nên phức tạp hoá mọi thứ, giống như chuyện ăn cà trong Hồng Lân Mộng.
      Ông Yên không hiểu, ông ṭ ṃ.
      - Chuyện đó như thế nào?
      - Trong Hồng Lâu Mộng có một đoạn viết về Giả Phủ. ở đấy họ ăn cái món cà thật là kiêu kỳ. Phải chế biến qua mười bảy, mươi tám giai đoạn, thêm vào cả chục thứ hương liệu, rồi muối, rồi ép. Cuối cùng khi cầm miếng cà lên ăn, chẳng c̣n mùi cà ǵ cả. C̣n những người nghèo chúng cháu th́ khác, ăn món cà cũng đơn giản hơn nhiều.
      Ông Yên bộc trực.
      - Ư cô muốn nói là... tôi đang hạch hỏi cô như nhà Giả Phủ ăn món cà vậy phải không?
      - Cũng gần như vậy. Nhưng mà người nhà Giả Phủ th́ khi ăn cà chế biến như thế, họ cảm thấy rất ngon, rất thích thú... Vậy th́ cũng đáng đấy chứ. Trên đời này, mỗi người có hoàn cảnh sống khác nhau, tâm tính cũng khác hẳn nhau, nên khi nh́n một vấn đề cũng là khác nhau... V́ thế mà ta không thể cho là người nầy làm đúng người kia làm sai... Chẳng hạn như cháu th́ thấy ḿnh rất đơn giản, nhưng với bác th́ lại là phưc tạp... Đó cũng là do cái nh́n khác nhau... Chaú nghĩ là với người của Giả Phủ, họ ăn cà theo cách của họ. C̣n Âu Phủ, họ có cách đánh giá bạn bè của con họ riêng.
      Ông Yên ngạc nhiên. Ông không ngờ một cô gái c̣n trẻ mà lại có nhận xét khá độc đáo thế. Tại sao lại có cái ví von ngộ nghĩnh vậy. Cách ăn cà của Giả Phủ cái lối ví dụ đó mới nh́n qua th́ rất b́nh thường, nhưng ngẫm kỹ lại th́ đầy mú thuốc súng. Nói đúng hơn là đầy sự mỉa mai nhất là câu "người biết ăn cà cũng không hẳn phải ăn kiểu như vậy".
      Vậy là Chi Quyên đă thấy rơ tim đen của ông. Người trên năm mươi tuổi lại bị một đúa con gái trên hai mươi lật tẩy. Ông thấy có cái ǵ lúng túng, nhưng cũng thấy có cái ǵ đó nể v́. Ông Yên nói.
      - Cô khiến tôi kinh ngạc. Vậy mà cô cho là cô đơn giản, cô dánh một ṿng thật to, kết quả cũng giống như nhà Giả Phú ăn cà phải có gia vi...
      Bất giác, Chi Quyên bật cười, nàng có vẻ bớt căng thẳng đi.
      - Thế à? Cháu th́ không nghĩ là có bỏ thêm gia vị. Bởi v́ thật ra cháu không phải là người ăn cà mà là trái cà bị ăn đấy.
Lời của Chi Quyên khiến ông Yên cười. Cái con bé này thật sắc bén, thật thông ḿnh. Nụ cười của ông làm không khí trong pḥng như giăn ra. Trên phương diện lư trí, rơ ràng là ông không chấp nhận, ông t́m mọi cách để đẩy Chi Quyên đi, khước từ sự xâm nhập của nàng. Nhưng trên tiềm thức, trong tận cùng trái tim, ông lại thấy thích thú, ngưỡng mộ. Một cảm giác mâu thuẫn, phức tạp. Kỳ thật, v́ trong cuộc đời, ông chưa hề gặp một đúa con gái nào như vậy. Âu Dương Phẩm đụng Chi Quyên. Mà nếu đem Chi Quyên ra so sánh với Đ́nh Thư th́ cũng giống như đem một sinh viên đại học ra so với một cô bé học mẫu giáo.
      Ba Yên nghe cuộc tranh luận về trái cà tiếng mất tiếng được, bây giờ thấy câu chuyện đă kết thúc, vội nói.
      - Thôi nào, bỏ chuyện cà nho ǵ qua một bên đi. Vú Chân mới nướng một ít bánh nóng nầy. Ăn nào, ăn nóng cho ngon nào.
      Lời của bà Yên khiến mọi người vui vẻ. Thế là cái quăng thời gian c̣n lại, mọi người không nói ǵ căng nữa. Chỉ ăn bánh uống cà phê. H́nh như mọi người cố t́nh tránh chủ đề. Hôm ấy Phẩm có vẻ vui nhất.
      Ngồi chưa đến Chí giờ, Chi Quyên đă đứng lên cáo từ, lư do là "bận" cần phải về ngay. Vợ chồng ông Yên cũn g không giữ. Nhất là ông Yên, ông có vẻ nghĩ ngợi điều ǵ đó. Bà Yên đưa Chi Quyên ra cửa, khônhg biết là v́ khách sáo hay thật ḷng, chỉ nghe bà nói.
      - Lần sau đến chơi nghe. Phẩm thỉnh thoảng con nên đưa cô ấy đến đây chơi.
      Phẩm nói.
      - Chuyện đó mẹ khỏi lo. Mẹ yên tâm. Con c̣n muốn Chi Quyên ở lại luôn đừng về nữa là...
      Chi Quyên kéo nhẹ vạt áo Phẩm, không để anh chàng nói tiếp. Cả hai ra tới vườn hoa, Phẩm nói.
      - Em đứng đây chờ anh lấy xe đưa em về.
      Chi Quyên lắc đầu, nắm tay Phẩm nói nhỏ.
      - Thôi khỏi, ta đi bộ cũng được. Tối nay trăng sáng, ngồi trong xe làm sao ngắm được cảnh trăng thu?
      Giọng của Chi Quyên buồn buồn. Nhưng Phẩm v́ quá vui nên không nhận ra. Phẩm chỉ cảm thấy ḿnh đă đi được một đoạn đường dài. Cha mẹ rơ ràng là có cảm t́nh với Chi Quyên. V́ vậy th́ Chi Quyên đề nghị đi bộ, Phẩm đă tán đồng ngay. Trong ḷng Phẩm đang reo vang khúc nhạc. Đấy là bản thu ca tuyệt vời.
      Họ đi ra khỏi nhà. Gió đêm thoảng nhẹ.
      Đêm thu lúc nào cũng có cái không khí mát nhẹ, lành lạnh với một chút say đắm cho người t́nh. Trên đời, trăng treo nghiêng nghiêng tỏa sáng. Mấy v́ sao đêm lạc lơng. Đi giữa bóng cây, giữa ánh sáng dịu dàng. Bên cạnh Chi Quyên, Phẩm cảm thấy đầy ắp hạnh phúc.
      Phẩm vui vẻ nói.
      - Chi Quyên! Em đă thu phục được t́nh cảm của cha mẹ anh.
      Chi Quyên lắc đầu.
      - Vậy ư? Em lại chẳng thấy ǵ cả.
      Phẩm sốt sắng nói.
      - Thật mà. Cha của anh từ nào tới giờ ít khi nói chuyện nhiều với đám trẻ. Lúc nào người cũng như giữ một khoảng cách nhất định. Anh nghĩ cha chỉ xem tuổi chúng ḿnh như một lũ "trẻ con". Nhưng mà với em th́ khác. Em lđă làm cha thay đổi cách nh́n chúng ḿnh. Cha thấy, ngoài một Đ́nh Thư chỉ biết ăn diện, nhảy đầm, c̣n có những người con gái với cá tính khác hẳn.
      Chi Quyên b́nh thản, gần như lạnh lùng nói.
      - Có thể là em đă thay đổi định kiến của cha anh về bọn trẻ. Nhưng em nghĩ là cha anh thà là chọn một Đ́nh Thư cho anh hơn là chọn em.
      - Tại sao em lại nói như vậy?
      - Bởi v́ đối với ông ấy, hay nói khác đi, đối vớí nhà họ Âu của anh, em là con người khá phưc tạp.
      Chi Quyên ngưng lại một chút nh́n Phẩm tiếp.
      - Anh Phẩm, không phải làem đa đoan, nhạy bén quá, nhưng em đă nhận ra một điều, đấy là cha mẹ anh không đồng ư em với anh. Họ không thích em. V́ vậy em nghĩ là... cuộc t́nh của chúng ḿnh cuối cùng rồi sẽ không đi đến đâu cả.
      Phẩm giật ḿnh, chàng đứng chựng lại, quay sang nh́n Chi Quyên. Bàn tay chàng xiết chặt hơn.
      - Tại sao vậy?
      - Nếu anh b́nh thản một chút, khách quan một chút suy nghĩ, anh sẽ thấy được điều ấy.
      Chi Quyên nh́n Phẩm. Dưới ánh trăng, khuôn mặt nàng xanh xao. Đôi mắt long lanh nhưng buồn hơn. Chi Quyên tiếp.
      - Anh có để ư một điều là, từ lúc em bước chân vào nhà anh cho đến lúc em đi ra, cha mẹ anh lúc nào cũng gọi em là cô chứ không hề gọi cái tên Chi Quyên cho thân mật... Có thể đó là khách sáo... Nhưng thật ra họ cố t́nh gọi thế, để cho em thấy rơ là vị thế của em không phải v́ có t́nh cảm của anh mà đảo ngược được. Nhất là cha anh, người là con người có chiều sâu, kín đáo, nhưng lại là con người cố chấp, tự phụ và cương quyết. Ông ấy "kiêu hănh" v́ anh. Ông sẽ không chấp nhật để cho nguồn "kiên hănh" của ông ấy bị phủ bởi bất cứ một bóng đen nào.
      Phẩm nh́n Chi Quyên bối rồí.
      - Chi Quyên! Em cái ǵ cũng hay cũng tốt cả. Có điều, em hay nghĩ ngợi quá. Nếu cha anh không thích em, th́ ông ấy cứ tỏ ra lạnh nhạt, cần ǵ phải nói nhiều với em như vậy?
      Chi Quyên chậm răi nói.
      - Cái đó v́ ông ấy muốn biết tại sao em lại hấp dẫn được anh? Anh Phẩm, em linh cảm thấy một điều, chuyện chúng ḿnh sẽ không có đoạn cuối hạnh phúc đâu. Hay là ḿnh nên chia tay ở đây đi.
      Phẩm giận dữ.
      - Nữa rồi! Em cứ nói những chuyện như vậy. Em muốn đày đọa, muốn dày ṿ anh ư?
      Chi Quyên buồn bă nói.
      - Em không phải là dày ṿ anh. Em chỉ muốn cho anh biết một sự thật là cha mẹ anh không ưa thích em, không muốn em lấy anh... Mà em th́ lại không muốn sống trong cái sự ghét bỏ, châm biếm...
      Phẩm cắt ngang.
      - Khoan đă nào. Em cho anh biết đi. Cha mẹ anh đă nói ǵ? Đă châm biếm em bao giờ nào? Anh chỉ thấy họ cư xử với em một cách chu đáo, khách sáo. Cà phê nà6y, trái cây này, rồi c̣n cả bánnh ngọt nữa... Em đ̣i hỏi hơn nữ là quá đáng đấy nhé!
      Chi Quyên có vẻ xúc động.
      - Vâng quá đáng, v́ em là người khó tính. Em thích đ̣i hỏi. Được voi đ̣i tiên... Trời ơi, anh Phẩm, anh đúng là không hiểu ǵ cả!
      Chi Quyên nói và như không hiểu được, nàng vùng khỏi tay Phẩm bước nhanh. Phẩm đuổi theo, chụp lấy tay Chi Quyên.
      - Chi Quyên! Em làm ǵ vậy? Em không thấy là buổi tối nay quá đẹp sao? Em định phá hoại tất cả à?
      Chi Quyên cao giọng.
      - Vấn đề ở đây là... Anh th́... buổi tối nay quá đẹp, c̣n em? Em lại không thấy như vậy... Em chỉ thấy mọi thứ như nát bét.
      Phẩm chau mày.
      - Tại em nhạy cảm quá, anh chịu không thể hiểu nổi em.
      Chi Quyên vẫn bực dọc.
      - Em nhạy bén? Em khó hiểu? Vậy th́ tốt nhất anh để mặc em. Đừng thèm để mắt đến em nữa.
      Rồi nàng lại bước nhanh, Phẩm ngẩn ra. Đàn bà! Đúng là một động vật phức tạp, họ có thể nổi giận bất ngờ. Vậy mà c̣n nói" "Anh không thể hiểu em"... Để phủ nhận hết mọi thứ, Phẩm thấy bất b́nh. Đứng yên. Gió đêm mát lạnh làm Phẩm như sực nhớ ra, chàng lại đuổi theo Chi Quyên.
      - Ồ! Chi Quyên. Tại sao ta lại căi nhau, giận nhau làm ǵ chứ?
      Chi Quyên đứng lại, quay sang, ánh mắt mờ lệ.
      - Em không muốn căi nhau với anh... Chỉ tại anh không chịu lắng nghe em phân tích... Anh chỉ biết trách, chỉ biết kết tội.
      Phẩm nắm lấy tay Chi Quyên, nước mắt của nàng khiến chàng mềm ḷng ra.
      - Thôi được rồi, được rồi. Anh biết là em đang lo, đang bực ḿnh... Anh nghĩ, ngay từ khi mới quen nhau. Giữa chúng ta như lúc nào cũng có bóng tối ám ảnh. Em nghe anh nói này. Chi Quyên, anh mong là cha mẹ anh sẽ yêu thích em, tác thành anh với em. Nhưng nếu họ không muốn, họ không chấp nhận. Th́ anh sẽ hơi buồn một chút. Bởi v́ yêu em, muốn em là anh chứ không phải là mẹ cha. Họ có đồng ư hay không th́ cũng là chuyện của anh. Chi Quyên, em cần hiểu rơ điều đó. Kiếp này, anh quyết không xa em. Em có đến chân trời góc bể anh vẫn theo. Như vậy được chứ?
      Chi Quyên yên lặng nh́n Phẩm, Phẩm lại tiếp.
      - Nhưng mà, anh yêu cầu em một việc.
      - Việc ǵ?
      - Không được nói đến chuyện chia tay nữa.
      - Nhưng mà...
      Phẩm đặt ngón tay lên miệng.
      - Cũng không được nói tiếng nhưng mà.
      - Nhưng...
      Chi Quyên định nói và Phẩm trừng mắt.
      - Em mà nói thêm một tiếng là... anh hôn em ngay.
      Chi Quyên mở to mắt và không nín được cười. Chàng đă nắm lấy định mệnh ta. Chi Quyên nghĩ và tựa đầu vào người Phẩm.
      Trăng treo cao trên bầu trời. Sao rải rác như những ánh mắt. Mọi thứ đang theo dơi. Cuộc đời nầy rồi sẽ ra sao? Vui hay buồn?
      Chi Quyên ngước mắt nh́n lên. Trăng sao yên lặng không đáp.


Chương 13

    Đưa Chi Quyên về nhà, rồi đi đón Vy. Dĩ nhiên là tối hôm ấy cả hai đều có nhiều việc cần tâm sự. Ngồi trong ngôi nhà nhỏ hẹp họ thảo luận, chuyện văn. Mỗi một giây phút bên người t́nh đều đáng quư, đáng trân trọng. V́ xa nhau dù chỉ tạm thời vẫn làm khổ đau vương vấn.
      Cuối cùng. Đêm đă khuya. Chi Quyên phải dục nhiều lần, Phẩm mới chịu đứng dậy. Nhưng đứng dậy rồi lại ngồi xuống v́ Phẩm lại nhớ đến chuyện này, chuyện kia. Chi Quyên hất mái tóc ra sau, cười nói.
      - Bấy giờ anh về được chưa? Em c̣n cần phải vào tắm nữa chứ?
      Phẩm nh́n người yêu, thích thú nói.
      - Khoan đă nào. Em làm anh nhớ đến một bài thơ... Mọi khi đụng tí là em đem thơ ca ra, bữa nay anh cũng phải làm thế dể em thấy là anh không phải bở.
      Chi Quyên cười.
      - Th́ đọc đi.
      Phẩm ngẫm nghĩ một chút, đọc...
             Tóc dài ai buông xơa
             Phấn son chưa đậm màu
             Khói hồng sương bao phủ
             Cảnh thật hay là mơ...
      Chi Quyên ngập ngừng, rồi cười nói.
      - Đoạn kế đâu?
      Phẩm đỏ mặt.
      - Anh quên rồi. Không biết anh đă đọc được đoạn thơ này ở đâu lâu quá không nhớ. Em có nhớ th́ đọc tiếp anh nghe đi.
      Chi Quyên lắc đầu.
      - Anh nghĩ em là ǵ chớ? Một cây thuộc thơ à? Ngộ thật, chỉ cần anh nhắc câu đầu là em sẽ biết câu kế? Em c̣n chưa biết bài thơ đó ở đâu là.
      Phẩm đắc ư.
      - Thấy chưa! Cũng có nhiều bài anh biết mà em không biết vậy. Thế để sau em không c̣n lên mặt với anh chứ?
      - Em có lên mặt với anh bao giờ đâu?
      Phẩm bước tới cạnh Chi Quyên.
      - Ồ!... À!... Nhưng em là cô bé hay kiêu hănh. Không biết kiếp trước anh đă nợ ǵ em, mà kiếp này anh phải khuất phục em.
      Rồi Phẩm kề sát tai Chi Quyên nói nhỏ.
      - Bây giờ phải làm sao đây?
      Chi Quyên không hiểu.
      - Làm sao là làm sao?
      - Anh chợt nhớ thêm hai câu nữa.
      - Vậy hôm nay anh là nhà thơ rồi, đọc đi!
      - "Mộng hương nồng... say, phù dung mơ xuân măi sáng". Đến bao giờ ta mới hưởng được cái hạnh phúc tuyệt vời kia? Đêm nay chăng?
      Chi Quyên đẩy Phẩm ra, đỏ mặt.
      - Nếu bây giờ ǵ anh không về, em sẽ giận ngay cho xem!
      Phẩm bước ra ngoài, nhưng rồi quay đầu lại.
      - Thôi được, về th́ về. Ngày mai là em không c̣n đi làm nữa chứ?
      - C̣n. Mai là ngày cuối, v́ em cần phải bàn giao sổ sách cho cô thư kư mới chứ.
      - Vậy khi tan sở, anh sẽ ghé qua đón em nhé?
      Phẩm bước thêm mấy c̣n quay lại.
      - Nầy, Chi Quyên!
      - Cái ǵ? Anh lại rắc rối ǵ nữa?
      Phẩm làm ra vẻ thật thà.
      - C̣n một điều quan trọng quên nói với em.
      Chi Quyên chợt căng thẳng.
      - Cái ǵ vậy anh?
      - Anh yêu em!
      Chi Quyên thở dài.
      - Lúc nào anh cũng đùa được. Bây giờ anh chịu về chưa?
      - Về th́ về. Hừ... mệt quá!
      - Anh bảo ǵ mà mệt?
      - Th́... lúc th́ đi... đi rồi quay lại... Không mệt ư? Phải chi được ở lại luôn đây th́ hay biết chừng nào?
      Chi Quyên trừng mắt, nhưng không giấu được nụ cười. Cái má lún đồng tiền thật sâu?
      - Anh... Bây nhiêu đó đủ chưa? Chịu về chưa?
      - Được rồi. Về, lần này về th́ thật đấy.
      Rồi Phẩm bước nhanh ra khỏi nhà.
      Chi Quyên nh́n theo măi lúc Phẩm khuất bóng. xong mới khép cửa lại. Nàng buông ḿnh xuống ghế ngồi yên. Cái bài thơ mà Phẩm vừa đọc, Chi Quyên biết chứ... Nhưng Chi Quyên không đọc tiếp đoạn sau... Bởi v́ nó buồn quá.
             Gặp nhau chi bằng không gặp
             Quyến luyến chi hơn vô t́nh.
             Tiếng dich lời ca tàn rượu tỉnh.
             Đêm khuya sân vắng bóng người đâu?
      Những câu đó, với tâm trạng cảm hoài. Một cảnh trí thê lương. Tại sao Phẩm nhớ ǵ không nhớ, lại lựa bài tho- nầy. Có phải chăng đây là điềm báo trước định mệnh cuộc t́nh của hai người. Để rồi cuối cùng "Gặp nhau chi bằng không gặp". Một cuộc t́nh không đoạn cuối? Chi Quyên nghĩ mà cảm thấy ḷng miên man.
Giữa lúc Chi Quyên ngồi tư lự, th́ Phẩm với một tâm trạng phấn khởi về đến nhà. Đầu chàng đầy ắp h́nh ảnh của Chi Quyên, Chi Quyên cười. Chi Quyên khóc... Chi Quyên chau mày... Trên đời sao lại có người con gái dễ xúc động như vậy... Mỗi cử chỉ, mỗi hành động của nàng lại lôi cuốn, lại làm động từng sợi thần kinh của Phẩm.
      Nhưng khi vừa bước vào pḥng khách Phẩm đă giật ḿnh ngay. Sao lạ vậy? Giờ nầy mà sao cha mẹ c̣n chưa ngủ. Lại đang thầm th́ to nhỏ điều ǵ? Ngoài cha mẹ ra c̣n có cả chị Nhi Phương và Phạm Hảo nữa. Kỳ vậy? Tối nay là ǵ vậy? Chàng và Chi Quyên vừa ra khỏi nhà, Hảo và chị Nhi Phương lại về ngay. Hay là... cha mẹ tính toán ǵ? Phaải chăng là định tổ chức hai cái lễ cưới cùng lúc? Phảm chợt thấy vui lên.
      - Ô chị ba, anh Hảo. Quư vị đến đây từ bao giờ vậy?
      Ông Vân Yên trong thấy con trai về, đặt ống vố xuống nói.
      - Phẩm! Con ngồi xuống đây. ở nhà đang nói chuyện của con.
      Phẩm thích thú ngồi xuống, nh́n cha với nụ cười. Chàng nghĩ ngày mai có đi rước Chi Quyên phải đặt chuyện phá cô nàng một trận. Thế mà dám bảo là cha mẹ không ưa thích, không chịu tác thành. ở đâu có con người đa nghi như vậy? Lúc nào cũng bi quan.
      Ông Yên chăm chú nh́n con nói.
      - Phẩm! Tất cả những người trong nhà ta ai cũng đều biết qua Chi Quyên, rơ ràng là cô ấy thông minh, đẹp và biết ăn nói, nhạy bén. So với những cô gái khác đồng lứa quả vượt trội hơn nhiều. Không ai có thể phủ nhận điều đó.
      Phẩm hănh diện nói ngay.
      - Vâng! Con biết ngay là ba mẹ thấy là thích ngay.
      Rồi Phẩm chồm người, đặt ngay vấn đề.
      - Hay là cha tổ chức lễ cưới cho con sớm nhé? Bởi v́ bây giờ con mới thấy, mới hiểu là tại sao có rất nhiều người nôn nóng chuyện cưới xin. Bởi v́ chỉ có phương thức hợp pháp đó ta mới hoàn toàn nắm chắc người ḿnh yêu. Mới yên tâm với hạnh phúc của ḿnh.
      Bà Yên cắt ngang lời con trai.
      - Phẩm, con hăy ngồi yên nghe cha con nói hết nào?
      Phẩm giật ḿnh nh́n cha.
      - Chuyện quan trọng lắm à?
      Ông Yên rít một hơi thuốc, rồi chậm răi nói.
      - Phẩm, cha thấy, con không thể cưới Chi Quyên làm vợ được.
      Phẩm tái mặt.
      - Cha! Cha nói ǵ thế?
      Ông Yên lặp lại.
      - Cha nói con không thể cưới Chi Quyên. Phẩm, con là đứa con sáng suốt thông minh. Cha nghĩ trong chuyện nầy con cần phải suy nghĩ chín chắn. Hôn nhan không phải là một tṛ đùa. Chỉ có bốn tháng quen biết, không đủ để t́m hiểu một người con ạ. Cha đồng ư với con. Chi Quyên thông minh đẹp, nhưng con bé đó ghê gớm lắm. Con không phải là đối thủ của nó đâu.
      Phẩm nói vặn lại một cách bất măn.
      - Tại sao là gọi là đối thủ? Chúng con có đánh nhau, hoăc thi đua điều ǵ đâu? Chi Quyên chỉ là người yêu là vị hôn thê của con. Vậy mà tại sao...
      Dương Phẩm giận dữ quay qua. Nh́n thấy Hảo và Nhi Phương đứng đấy, Phẩm như chợt hiểu, chàng hét.
      - Thôi, tôi hiểu rồi. Có phải tại chị không? Chị hay lắm. Chị chỉ biết t́nh yêu của ḿnh. C̣n người khác th́ chị không muốn họ có hạnh phúc!
      Nhi Phương giận dữ đứng dậy.
      - Phẩm! Cậu không có quyền nói bậy nghe. Chị mà có nói xấu Chi Quyên một tiế6ng nào, chi không phải là con người. Cậu đừng có nghi oan cho chị như vậy.
      Hảo cũng vội vă chen vào.
      - Cậu Phẩm! Cậu đừng có hiểu lầm. Chúng tôi đă có6 tránh không để liên can vô chuyện này th́ làm ǵ có chuyện phá hoại cậu chứ?
      Ông Yên nghiêm nghị nói.
      - Con phải b́nh tĩnh một chút, Phẩm. Cha biết là bây giờ con đang ở trạng thấy yêu say đắm. Nhưng mà, Chi Quyên không phải là con người để con cưới làm vợ.
      Dương Phẩm lớn tiếng hỏi.
      - Lư do? Cha mẹ muốn phải đối th́ phải dẫn dụ những lư do cụ thể chứ? Có phải v́ con ta nghèo? Hoặc xuất thân không thuộc gia đ́nh danh giá, không là gái khuê các danh gia? không có cha me, không có của hồi môn...?
      Ông Vân Yên lớn tiếng không kém.
      - Phẩm! Con đừng có giở giọng lưỡi đó. Con biết là cha đâu thèm chi những điều nầy. Gia d́nh ta giàu có, thế lực như vầy, cần ǵ phải dựa hơi người khác nữa chứ?
      Dương Phẩm đứng bật dậy, mắt đỏ ngầu.
      - Vậy th́ nguyên do? Nguyên do ǵ chứ?
      Bà Yên can thiệp.
      - Ồ! Hai cha con mấy người nói ǵ thủng thẳng nói không được sao? Làm ǵ căi rùm lên như vậy? Dương Phẩm có ǵ th́ chậm răi tŕnh bày con ạ. Con nên nghe cha con nói.
      - Con nghe, con đang lắng tai nghe đây. Nhưng cha có cho biết lư do ǵ đâu!
      Ông Văn Yên nói qua kẻ răng.
      - Vấn đề ở đây là, có quá nhiều lư do. Không biết nên nói cái nào trước đây. Trong khi con cứ nhảy nhỏ lên thế nầy, làm sao cha nói được?
      Phẩm ngồi xuống.
      - Thôi được rồi. Con ngồi yên đây. Cha nói đi.
      Ông Văn Yên cố kéo dài, ông gơ gơ dọc tẩu rồi nhồi thuốc mới, kéo một hơi thuốc mới.
      - Cha phản đối, không phải v́ cô ấy nghèo, mà v́ có ấy quá nhiều tai tiếng.
      Dương Phẩm lại gào lên.
      - Cái ǵ! Tai tiếng? Cha định ám chỉ điều ǵ chứ?
      - Chuyện giữa Chi Quyên với ông Phùng Tính Lân, không biết con đă biết hay chưa?
      Phẩm vừa nghe đến cái tên đó đă cười lớn.
      - Chuyện ông Phùng Tính Lân à? Tưởng ǵ? Cái đó ư? Ông Phùng Tính Lân là giám đốc của Chi Quyên. Mà xưa tới giờ có giám nào với thư kư riêng lại không có lời đàm tiếu, dị nghị? Ngay giữa cha và thư kư riêng của cha... Người ta cũng đă nói nhiều về chuyện hai người sống chung thế nào... Không lẽ cha không biết à?
      Ông Vân Yên cảm thấy bị xúc phạm. Ông giận dữ nhưng không biết là ḿnh mới dẫn dụ một nguyên do sai lầm. Rơ ràng là ông cũng đă mắc qua cái lầm lỗi đó. Nhưng chuyện đó có thể bào chữa được. Ông là đàn ông, mà đàn ông có thể "phong lưu" được th́ cũng là một thứ hănh diện. Chỉ có đàn bà là không được. Không thể ta thứ cho sự "hụt chân" đó. Trước mặt vợ với các con, ông Âm Van Yên đă ra uy, ông vỗ bàn, lớn tiếng.
      - Đừng có hồ đồ! Dương Phẩm! không phải con thấy là cha nuông ch́u, rồi muốn phát biểu thế nào là phát biểu. Con phải biết giữ mồm giữ miệng với người lớn chứ.
      Phẩm phản ứng.
      - Nhưng tại sao chưa ǵ cha lại tin lời người ta nói? Chuyện của Chi Quyên với ông Tính Lân cha có chính mắt trông thấy không? Hay chỉ mới nghe qua là cha đă chụp mũ? Cha bôi nhọ người ta?
      Ông Yên trừng mắt.
      - Bôi nhọ à? Cái đó là người ta thấy người ta mới nói. Không phải cha đặt ra. Con th́ cho là Chi Quyên với ông Tính Lân không có ǵ? Nhưng nếu không có th́... tại sao người ta lại thấy họ ôm nhau trong pḥng giám đốc chứ?
      Phẩm đỏ mặt tía tai nói.
      - Không bao giờ có chuyện đó. Chỉ có thế nầy. Lúc Chi Quyên giận con, cô ấy mang ông Tính Lân ra để trêu chọc con. C̣n ngoài ra, không có ǵ cả. Chính Chi Quyên đă xác nhận chuyện đó với con.
      Ông Yên nói.
      - Cô ấy xác nhận? Con tin lời cô ta nói tại sao lại không tin những người khác nói? Con cứ đến công ty ông Lân hỏi cô Lư kế toán xem. Chính mắt cô ta thấy hai người ôm nhau cơ mà?
      Phẩm thấy đầu như muốn nổ tung ra.
      - Không! Không thể như vậy được. Chi Quyên không phải là hạng người như vậy. Mấy người xuyên tạc sự thật. Mấy người đă đặt chuyện không có.
      Bà Yên đau ḷng khi thấy con trai có vẻ đau khổ.
      - Trời ơi! Sao lại như vậy. Phẩm nầy. Con hăy b́nh tĩnh suy nghĩ đi. Nếu đó là sự thật th́ trên đời nầy đâu phải hết con gái đâu? C̣n thiếu ǵ?
      Dương Phẩm hai tay ôm lấy đầu, chàng yên lặng một lúc, rồi dứt khoát nh́n lên.
      - Thôi được. Cha đă cho con biết chuyện giữa Chi Quyên với ông Tính Lân, nhưng c̣n những thứ khác nữa. Chẳng hạn như chuyện của Hứa Lạc Phong sao không nói luôn?
      Ông Vân yên giật ḿnh. À... Cái cô bé Đồng Chi Quyên nầy lợi haị thật. Nó đă chuẩn bị mọi thứ để đối phó.
      C̣n chuyện Lạc Phong nữa. Ông Yên nói theo luôn.
      - À. Đúng rồi! Tay Lạc Phong nầy năm nay hai mươi lăm tuổi. Ngay từ năm mươi lăm tuổi đă nổi tiếng côn đồ, đă từng bị cảnh sát đưa vào trại giáo hóa. Năm hai mươi tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự, có nhiều thay đổi; Năm hai mươi ba quay lại cuộc sống dân sự. Giỏi vơ. Đai đen đệ tam đẳng Tae Kwon do. Đă từng làm cố vấn vơ thuật trong phim ảnh. Trước mắt, hắn đă huấn luyên. viên vơ thuật nhưng cũng là bảo vệ cho mấy tay ca sĩ. Lúc nào trong người cũng có mang vũ khí. Sống bằng nghề đập lộn mà. Hắn là bạn thân của Chi Quyên khi c̣n tí xíu. Trước khi con quen với Chi Quyên, hắn đă ăn ngủ ở nhà Chi Quyên thường xuyên. Lối xóm của Chi Quyên ai lại không biết. Con nghĩ xem, Chi Quyên th́ không cha không mẹ, thằng em th́ bệnh tật điên khùng. Lối xóm họ bảo Chi Quyên là bồ ruột của Lạc Phong, riêng chuyện họ có ăn ở nhau không th́ cha không biết. Nhưng mà Phẩm, Chi Quyên như vậy đó, cha lại chỉ cô một ḿnh con là con trai, cha không muốn thấy con bị mất mạng dưới tay những tên côn đồ như vậy.
      Phẩm ngồi thẳng lưng, mắt mở to nh́n cha. Lời của cha nói không phải là vô lư. Phẩm biết Lạc Phong lợi hại nhưng mà... Phẩm cố dằn ḷng hỏi.
      - C̣n ǵ nữa không cha?
      Ông Yên nói tiếp.
      - C̣n nữa, nhưng cái nầy không dính líu ǵ hạnh kiểm của cô ta cả. Mà là vấn đề sức khỏe của Chi Quyên.
      Phẩm bất măn.
      - Cô ấy có máu điên phải không?
      Ông Yên nh́n con rồi chậm răi.
      - Chi Quyên có thằng em trại chậm phát triển, điều nầy cha nghĩ con đă biết. Cha mẹ Chi Quyên khi c̣n sống đă đưa con trai ḿnh đi khắp nơi chữa chạy. Ban chiều, bệnh viện có đưa hồ sơ bệnh lư của nó đến đây. Lúc năy, bác sĩ Chương cũng có đến. Cha và ông ấy cùng nhau nghiên cứu bệnh án. kết quả cho thấy đây là trường hợp bệnh bẩm sinh. Mà theo lời bác sĩ Chương th́ những trường hợp như vậy, tám mươi phần trăm là do di truyền. Nói khác đi, trong ḍng máu của Chi Quyên, có tiềm ẩn bệnh lư đó. Sau nầy khi Chi Quyên sinh con đẻ cái, có thể có đứa con bị điên như vậy.
      Rồi ông có vẻ nghĩ ngợi nh́n Phẩm.
      - Phẩm, con biết đấy, cha không phải là con người cố chấp ngang ngược. Cha rất yêu con cái của ḿnh. Mà cha th́ chỉ có một ḿnh con là con trai. Nếu con cho cha là bảo thủ là lạc hậu ǵ cũng được... Có điều... Thật ra cha cũng có quan điểu truyền thống của ḿnh. Con có bổn phận phải có con để nối dơi tông đường nhà họ Âu... Và nếu con lư trí một chút, hẳn con cũng không muốn có đứa con điên điên khùng khùng như Túy Vy chứ?
      Dương Phẩm ngồi yên nghe cha nói, chàng cảm thấy đầu căng thẳng. Nhi Phương bước tới đặt tay lên vai em trai.
      - Phẩm nầy!
      - Đừng có đụng đến tôi!
      Phẩm chợt như chạm phải lửa phủi tay chị xuống. Nhi Phương ngạc nhiên.
      - Em làm ǵ như bỏng nước sôi vậy?
      Phẩm không đáp ngồi yên, nhưng mắt lại đỏ ngầu. Chàng cảm thấy như cả thế gian nầy đều đứng về phía đối nghịch. T́nh cảm của Phẩm th́ vật lộn giữa sự tin tưởng với nghi ngờ. Giữa nổi khổ sở yêu thương và ganh tức. Phẩm ngẩng lên nh́n cha mẹ, rồi Hảo với Nhi Phương.
      - Tôi nghĩ là ở đây, chắng có ai tán thành chuyện tôi với Chi Quyên lấy nhau, phải không?
      Phẩm Hảo nói.
      - Đừng lừa tôi vào đó nhé. Tôi chẳng hề có ư kiến ǵ cả. Đây là chuyện gia đ́nh của cậu không dính dáng ǵ đến tôi.
      Phẩm cắn môi nói.
      - Được đấy. Cái không có ư kiến của anh đă biểu thị ư kiến rồi đấy.
      Rồi Phẩm quay sang cha.
      - Thưa cha, ban năy cha đă nói nhiều về lời đồn không hay, của Chi Quyên với ông Lân, rồi chuyện Chi Quyên với Lạc Phong... Cha tin tất cả những cái đó có thật chứ?
      - Vâng. Cha tin đó đều có thật.
      Ông Yên nói. Phẩm tha"ch thức.
      - Thế tại sao Chi Quyên không lấy ông Lân hay lấy Lạc Phong đi?
      Ông Yên đắn đo rồi nói.
      - Phẩm! con muốn biết sự thật à?
      - Vâng.
      - Vậy th́ nghe nầy. Ông Lân không thể cưới cô ta, c̣n Lạc Phong th́ không có tiền.
      Phẩm nổi nóng.
      - Nghĩa là... Con th́ vừa có thể cho Chi Quyên lễ cưới chính thức, lại có tiền? Con là một tay "Sộp"?
      - Ha Ha! Tôi là một tay "sộp". Không những chỉ cung cấp được cho Chi Quyên tiền bạc, hôn lễ, mà con địa vị tài sản... Tôi c̣n có thể giúp Chi Quyên nuôi cả thằng em chậm phát triển... Đúng không? Tôi là một kho báu lớn mà...
      Ông Yên nói.
      - Phẩm, con hiểu như vậy là đủ. Buổi chiều, ba ngồi nói chuyện với Chi Quyên thú thật với con, cha chưa thấy một đứa con gái nào thông minh, phản ứng nhạy bén như vậy. Cha nói một cô ta trả lời hai, nhiều lúc c̣n muốn bắt bí cả cha. Phẩm, con hăy suy nghĩ kỹ đi. Bỏ chuyện Lạc Phong qua một bên đi. Chỉ nói chuyện thằng em trai của cô ta thôi. Con có thể cưới một đứa con gái có ḍng máu điên trong người về làm vợ kèm theo một thằng em điên nữa sao? Có ai như vậy bao giờ?
      Phẩm lạnh lùng.
      - Có chứ. Những thằng điên.
      Bà Yên nói.
      - Đúng rồi, Phẩm! Con là một đứa con ngoan, con đâu có điên như vậy. Mẹ biết rơ con. Ngay từ nhỏ con đă tỏ ra ngoan ngoăn vâng lời cha mẹ, con là đứa con có hiếu. Con sẽ không làm điều ǵ bậy bạ cả. Nói đúng ra, con làm ǵ th́ làm, cha mẹ không can thiệp. Chỉ có một chuyện nầy... Con nên nghe lời cha mẹ. Con gái trên đời nầy thiếu ǵ, từ từ chọn lựa... Chắc chắn rồi con sẽ chọn được một đứa toàn hảo, phải không con?
      Phẩm đứng đấy cười nhạt.
      - Rơ ràng là Chi Quyên đă tiên liêụ đúng mọi thứ. ngay từ lúc bước ra khỏi cái nhà nầy, Chi Quyên đă nhận xét ngay mà.
      Ông Yên gật gù.
      - Cha đă bảo mà. Chi Quyên nó phản ứng một cách nhạy bén. Con không phải là đối thủ của nó.
      Phẩm quay sang cha.
      - Đủ rồi, cha mẹ nói như vậy là quá đủ. Bây giờ cha mẹ nghe nầy. Ban năy con đă nói, người như Chi Quyên, có ông Tính Lân phía trước, Lạc Phong phía sau rồi c̣n có thằng em khùng bên cạnh... Với những cô gái như vậy chỉ có thằng điên mới dám xông vào... Nhưng tiếc là... con lại là thằng điên đó.
      Bà Yên kinh ngạc.
      - Phẩm, con đừng có hồ đồ như vậy.
      Phẩm trừng mắt.
      - Mẹ thấy trên đời nầy có thằng điên nào lại không có hồ đồ đâu.
      Ông Yên bỏ dọc tẩu xuống.
      - Phẩm! Con không tin những ǵ cha nói phải không? Con nghĩ là cha đặt điều nói xấu Chi Quyên chứ?
      Phẩm đáp.
      - Không phải như vậy. Trái lại những điều của cha làm con nhức óc. Bởi v́ con không biết điều cha nói là đúng hay sai... Con sợ đến độ không dám xác nhận.
      Phẩm dừng lại một chút, rồi nói một cách cương quyết.
      - Nhưng mà, con đă nghĩ kỹ rồi. Dù chuyện đó có thật hay không, nó cũng không quan trong lắm với con. Mà điều quan trọng ở đây là bản thân của Chi Quyên. Có đúng hay sai, có tốt hay xấu, con cũng chọn Chi Quyên v́ con yêu cô ấy. Cái t́nh yêu đó, chưa hẳn thế hệ của cha mẹ hiểu được... V́ vậy cha mẹ khỏi ư kiến ǵ cả. Con nói thật, nếu bây giờ có ai nói với con là... Chi Quyên làm đĩ, Chi Quyên là con điên... th́ con cũng cưới nàng. Riêng về chuyện cha nghĩ con là một kho báu mà Chi Quyên muốn đào, th́ con nghĩ, không hẳn như vậy... Con có là ông chủ của Đạt Măi công ty, hay là con chỉ là một thằng công nhân quèn th́... Chi Quyên cũng yêu con như vậy. Cha yên tâm. Chi Quyên không hê có sự phân biệt nào đó đâu. Có chăng, chỉ là cha với mẹ nghĩ...
      Ông Yên kêu lên.
      - Phẩm! Con đă lậm phải bùa mê rồi.
      Phẩm buồn bă.
      - Vâng, con đă bị bùa mê. Cha mẹ muốn nghĩ thế nào cũng được. Con đă quyết định là sẽ cưới Chi Quyên làm vợ. Cha mẹ có muốn ngăn cũng không được đâu. Con đă thề như vậy và nếu con mà phản bội lời thề th́...
      Phẩm cầm chiếu ly lên, ném mạnh xuống đất "Rổn!" Chiếc ly vỡ tan.
      - Đấy cuộc đời con sè giốn nghư chiếc ly kia.
      Nói xong Phẩm quay người, bỏ đi thẳng lên lầu. Những người c̣n lại trong pḥng khách ngẩn ra. Chỉ có Nhi Phương là gật gù.
      - Không ngờ thằng em trai của tôi lại thẳng thắn như vậy. Thế mới gọi là t́nh yêu chứ?



o0o

 

Pages Previous  1  2  3  Next