Yêu Ngay Lần Đầu   Elizabeth Chandler Pages Previous  1  2   
Chương 12

Chúng tôi nhảy đến khi tiếng nhạc lại trỗi lên. Đó là một bài hát về xe trượt tuyết, với tiết tấu nhanh, và tôi nghĩ Ben sẽ buông tôi ra, nhưng anh ôm tôi sát vào và nhảy thậm chí c̣n chậm hơn lúc trước. Tôi có thể cảm thấy sự rắn chắc nơi cánh tay anh, sự thô nhám trên quai hàm và trên cổ anh tỳ trên má tôi.
Tôi thấy Tim sốt ruột, rồi nó đứng lên và bỏ đi. Nhận thức rơ tôi đang ở thật gần và một ḿnh với Ben khiến tôi cảm thấy lạ lùng. Trái tim tôi bắt đầu đập như điên, giống như điệu nhạc chuông xe trượt tuyết vậy, nhưng chúng tôi chuyển động cùng nhau chậm đến mức gần như đă dừng lại.

At First Sight
 

“Anh đang nhảy theo bài ǵ thế?” Tôi hỏi, cố cười to, hy vọng tiếng cười át được tiếng tim tôi.
“Cùng bài em đang nhảy.” Anh trả lời, giọng anh sâu lắng làm tim tôi tan chảy.

Anh ấy nói thế với tất cả con gái ấy mà, tôi nghĩ. Anh ấy biết mọi tṛ, giống hệt các em gái tôi. Và giống như tất cả những gă khờ cả tin của bọn nó, tôi suưt nữa đă tin những lời anh nói là dành riêng cho ḿnh.
Tôi đột ngột lùi ra, sợ bị đau ḷng. “Em… em không nghĩ thế.”
Anh kéo tôi lại phía anh. “Anh biết thế,” anh đáp. Miệng anh thật gần miệng tôi, những lời anh nói ra cứ như những nụ hôn. “Em nhắm mắt lại đi, Allie.”
“Tại sao?”
Anh cười không thành tiếng. “Để em đừng có nh́n lác cả mắt vào mũi anh.”
Em đang nh́n miệng anh đấy chứ, tôi nghĩ. Tôi nh́n qua vai anh, gắng hết sức trở về với thế giới thực, cái thế giới mà tôi thuộc về. Trong gian pḥng bên kia hành lang, tôi thấy cha mẹ tôi, Julia và cô Jen đang nh́n quanh như cố t́m ai đó.
“Anh nghĩ là em muốn được hôn,” Ben nói.
“Được hôn á? Anh á?” Nếu miệng tôi chạm vào miệng anh, tôi sẽ không tài nào giấu được những cảm xúc mănh liệt của ḿnh nữa. Ba mẹ tôi và cô Jen sẽ thấy, các em gái tôi sẽ biết và tệ hơn là Ben sẽ nhận ra tôi không chỉ là một cô gái khác để lừa mà c̣n là một ca hoàn toàn tuyệt vọng. Nếu để miệng tôi chạm vào miệng anh, tôi có thể sẽ không bao giờ tỉnh trí lại được.
“Không.”
Ben nh́n tôi chăm chú, đôi mắt anh nheo lại.
“Gia đ́nh em đang t́m em,” tôi bảo anh.
“Em biết không, anh nghĩ em khác với những cô gái khác,” Ben nói, giữ tôi gần đến nỗi tôi không thể tránh mắt anh. “Nhưng Mike nói đúng, em chơi tṛ khó tiếp cận như các em em vậy.”
Tôi đẩy anh ra, bị xúc phạm bởi lời lẽ của anh. “Anh nghĩ em đang chơi tṛ khó tiếp cận à? Em nghĩ anh đă nói nhầm người rồi đấy.”
Anh nh́n chằm chằm vào tôi, đôi mắt sẫm màu của anh hoang mang.
“Nó kia rồi,” mẹ tôi gọi. “Này, Allie, đến lúc về rồi.”
Anh và tôi chẳng c̣n làm ǵ được ngoài việc ra vẻ chúng tôi đang dở một câu chuyện thân mật. Tôi nghe thấy tiếng anh hít một hơi thật sâu rồi lại thở ra nặng nề. Chúng tôi gặp gia đ́nh ḿnh ở sảnh chính.
Chú Sam, Tim và Sandra đứng ở đầu kia gian sảnh, đang mặc áo khoác vào. “Sandra sẽ cùng bọn cô đi thăm viếng mọi người.” Cô Jen bảo tôi một cách phấn khởi. “Tại sao con không đi cùng luôn, Allie.”
Tôi tự hỏi ai là người đă mời Sandra rồi liếc nh́n Ben.
“Tim sẽ thích lắm đấy,” anh nói với vẻ khó nhọc.
“Cám ơn, nhưng mà thôi. Cám ơn ạ.” tôi đáp. “Anh bảo Tim là sáng mai bọn em sẽ cùng làm tṛ ǵ đó nhé.”
Ben lặng lẽ gật đầu rồi đi qua sảnh, cô Jen theo sau.
Gia đ́nh tôi và tôi về ngay sau đó. Julia và tôi đi thăm hai nhà nữa trong im lặng, khoác bộ mặt thân thiện khi vào thăm mỗi nhà rồi lại ch́m đắm trong những suy nghĩ riêng của ḿnh khi trở lại trong xe. Cuối cùng th́ chúng tôi cũng về đến nhà và im lặng leo cầu thang về pḥng ngủ. Thế rồi cả hai chúng tôi quên gơ cửa, cùng lúc mở cửa pḥng tắm chung từ hai phía đối diện.
“Em sẽ dùng pḥng của Sandra,” nó nói.
“Không, để chị,” tôi xung phong. “Julia này, em có sao không? Em hơi yên lặng nhỉ?”
“C̣n chị th́ không chắc?” nó phản pháo. Nó buộc tóc lên cao như đuôi ngựa và bắt đầu rửa mặt. “Chắc em mải suy nghĩ quá đấy thôi.”
“Em có nên làm thế vào dịp Giáng sinh?” tôi trêu.
“Giáng sinh chính là điều khiến em suy nghĩ.” Nó lau khô mặt rồi chấm kem xuống dưới mắt và lau sạch chuốt mi. “Tất cả dây kim tuyến và đồ trang trí đó. Đă bao giờ chị thấy như chị đang đi ṿng quanh với một nụ cười hóa đá trên mặt chưa?” Nó chùi sạch son môi. “Như chị chán phải giả vờ như thế, chán phải cư xử theo cái cách mà mọi người trông đợi ở chị, nhưng chị không biết phải khác như thế nào bởi v́ chị không chắc thực sự bản thân chị như thế nào ấy?”
“Ở một số nơi nhất định, chị cũng cảm thấy giống như thế đấy.”
“Thế chị làm sao?” nó hỏi.
“Chị bỏ đi. Chị trở về nơi mà chị luôn biết ḿnh là ai.”
“Trường Fields.” Nó đoán.
“Nhưng đó không phải là một cách giải quyết hay đâu em ạ.” Tôi nói tiếp. “Chị đáng ra phải có thể ở bất cứ nơi đâu với bất cứ ai mà vẫn là bản thân ḿnh.” Tôi liếc nh́n gương mặt điểm trang của ḿnh trong gương. “Nhưng chị không làm được, đặc biệt là khi trang điểm.” Nó gặp mắt tôi trong gương. “Chỉ hai chị em ḿnh biết thôi nhé!”

o0o

Khoảng sáu giờ ba mươi phút tối, Julia mặc quần áo b́nh thường vào rồi lái xe đi trao đổi quà với Ford và gặp gỡ mấy đứa bạn. Nó mời tôi đi cùng nhưng tôi bảo là tôi mệt. Trái tim một người có thể thấy mệt không nhỉ? Tim tôi th́ có. Tất có những t́nh cảm tôi có với Ben sẽ chẳng bao giờ trở thành hiện thực được. Tôi thấy kiệt sức.
Ba tôi cuối cùng cũng có cơ hội để đọc sách, c̣n mẹ tôi th́ vào pḥng ngủ nằm xem bộ phim “Quư bà xinh đẹp” trên ti vi. Tôi lục đống băng video mang ở trường về, cố t́m một phim khả dĩ khiến ḿnh xao lăng khỏi cái thực tế là Sandra vẫn chưa về. Tôi h́nh dung Ben quàng tay quay người nó, miệng nói “Anh nghĩ là em muốn được hôn.” Nó nhất định không sợ theo cái kiểu của tôi rồi.
Tôi vừa chọn một phim nước ngoài trong bộ sưu tập của ḿnh, mong việc đọc phụ đề sẽ giữ cho đầu óc tôi khỏi nghĩ ǵ nữa, th́ chuông điện thoại reo.
“Julia, Sandra, Allie?”
“Một trong số đó”
“Allie à ?” hắn đoán lại. “là Craig đây mà.”
“Chào Craig, Giáng sinh của bạn thế nào?”
“Tuyệt lắm,” hắn nói, “Tôi được cái máy ảnh Nikon mà tôi đă mong mỏi ba năm nay. Tôi chụp suốt ngày hôm nay - chụp hàng cuộn phim cho các loại cô d́ chú bác. Tôi đang mong trời tối một chút để chụp thử - loại này đúng ra là chụp tốt ngay cả trong điều kiện ánh sáng tối thiểu đấy.”
“Tôi rất thích được xem ảnh Craig chụp,” tôi nói. “Đặc biệt là những bức Craig chụp Julia ấy. À, nói về Julia, nó đang không có ở nhà đâu.”
“Có phải Julia cảm thấy tôi sắp gọi nên chuồn nhanh không nhỉ?”
“Chỉ là không đúng lúc thôi.” Tôi an ủi hắn.
“Ben đă động viên tôi rất nhiều.” Craig nói. “và nó cũng cho tôi nhiều lời khuyên về con gái nữa.”
“Chẳng ǵ bằng nghe lời chuyên gia đâu.” Tôi nhận xét, không thể giữ cho giọng ḿnh nghe không mỉa mai.
“Nó là một đứa tốt, Allie ạ Tôi biết rơ nó hơn bất kỳ ai khác - biết cả cái phần trong con người nó mà bọn bạn ở trường chưa bao giờ thấy. Allie sẽ không t́m được ai tốt hơn Ben đâu.”
Tôi không cần nghe điều này.
“Và việc trở lại đây thật nặng nề với nó.” Craig nói thêm. “Nó có tất cả mọi thứ đang phải có nếu nó ở lại đây học lớp 12 - thể thao, bạn gái, sự yêu mến của thầy cô. Nó là chàng trai vàng của trường Thornhill, Allie biết không? Ba mẹ nó biết điều đó nên để nó được chọn nó sống ở đâu. Nhưng nó cảm thấy giống như Tim cần nó nên nó đi Baltimore...”
Cuộc nói chuyện vầ Ben và về việc anh là chàng trai tuyệt diệu thế nào khiến tôi quá đau khổ không thể nói được lời nào.
“C̣n đó không, Allie?”
“C̣n.” Tôi đáp, giọng hơi run run.
“Tối nay Allie định làm ǵ?” hắn hỏi.
“Xem một bộ phim Đức có phụ đề tiếng Anh về Berlin trong những năm 30”
“Một ḿnh à?”
“Craig nghĩ có bao nhiêu người muốn xem phim này? Sandra đi chơi với Ben rồi,” tôi nói thêm.
Thế là Craig làm tôi ngạc nhiên khi hỏi. “Tôi muốn xem phim đó, có được không? Tôi không ở lại khuya đâu. Sáng mai tôi định giúp ba mẹ tôi một ngày ở cửa hàng – là ngày đại hạ giá mà.”
Tôi không quen Craig lắm, nhưng có quái ǵ đâu nhỉ? Hắn có vẻ là một anh chàng tốt bụng và tôi th́ không muốn cảm thấy ḿnh cô đơn. “Được chứ, qua đây đi.” Tôi nói, “Mặc b́nh thường thôi nhé.”
Hóa ra là tôi và hắn ăn mặc giống nhau y hệt, quần Jeans và áo vải thô. Tôi ôm một đĩa tú ụ khoai tây chiên và sốt chấm vào pḥng giải trí gia đ́nh trong lúc hắn chỉnh đầu máy. Chúng tôi đă tung giầy rồi nằm ườn ra lưng ghế sô pha, khoai tây chiên và cái điều khiển nằm giữa chúng tôi. Tôi thấy ḿnh như quay lại pḥng ngủ tập thể - ngừng băng lại, ăn nhồm nhoàm, nói huyên thuyên, lại xem tiếp.
Tôi chuồi một cuốn băng khác vào đầu máy th́ nghe thấy tiếng cửa trước mở ra và đế giầy cao gót của Sandra đi ngang pḥng ngoài. “Có ai ở đây không?”
“Bọn chị đang xem phim.” Tôi gọi nó, ngồi lại xuống ghế sô pha với Craig. “Chuẩn bị phim tiếp theo đây.”
Tiếng gót giầy bị nghẹn đi v́ tấm thảm trong pḥng khách, rồi nó tḥ đầu vào cửa. “Ồ, xin chào. Tôi không nghĩ anh lại ở đây.” Nó nói, mắt nh́n Craig.
Nó rất giỏi tỏ ra khiếm nhă, tôi nghĩ.
Rồi Ben bước vào pḥng. Cả người tôi căng thẳng khi nh́n thấy anh. Anh trông cũng ngạc nhiên chẳng kém ǵ Sandra khi thấy hai chúng tôi ngồi đó.

Craig nhe răng cười với anh. “Chào Ben. Xem phim viễn tưởng không?”
“Bất cứ thứ ǵ hai người đang xem.” Ben đáp, anh không chịu nh́n tôi.
“Em không thích phim viễn tưởng.” Sandra bảo Ben, cứ như đây là nhà anh và anh phải làm điều ǵ đó cho nó.
“Ừm, đây là những phim tôi mang ở trường về,” tôi nói, cho họ xem cái hộp. “c̣n đây là sưu tập của gia đ́nh.”
Cuối cùng chúng tôi xem phim “Excalibur”. Nói cho chính xác, cuối cùng mọi người xem phim ấy, tôi ngó Ben và Sandra. Hai người bọn họ ngồi chung trên cái ghế đôi. Sandra thoải mái ngả người dựa vào Ben, thỉnh thoảng lại quay đầu nói với anh những nhận xét hết sức riêng tư hoặc lặng lẽ cười với anh. Tôi chuẩn bị sẵn sàng rút gươm ra với nó. B́nh tĩnh nào Allie, tôi tự nhủ.
Tôi không nghĩ có bao giờ tôi lại vui mừng thấy Vua Arthur vượt qua được nỗi đau như vậy. Tôi đứng lên khi phim vừa kết thúc.
“Chà, tôi phải về nhà đây.” Craig nói, đứng lên với tôi. “Cám ơn nhiều, Allie. Thật vui quá.”
“Ông có cần đi nhờ về không?” Ben hỏi.
“Không cảm ơn. Tôi đậu xe ngay đường đằng trước.” Craig nói.
Tôi cần chút không khí trong lành nên dẫn Craig đi qua bếp, nhặt cái áo choàng có mũ và hộ tống hắn ra ngoài. Chúng tôi đi ngang qua Súp cà chua và đang sánh bước trên lối xe chạy vào nhà th́ một chiếc xe hơi phóng vụt vào.
“Ối ḱa.”
Craig nhảy phắt qua bên và giật mạnh tôi khỏi lối xe, giữ chặt lấy tôi khi Julia đạp thắng. Nó dừng két lại và mau chóng hạ cửa sổ xuống. “Xin lỗi nhé! Xin lỗi, em không nghĩ là có người ở đó.” Nó nói.
“Không phải lo,” tôi đáp, bước qua phía nó. “Đúng ra bọn chị phải nh́n đường chứ không được mải nói chuyện thế.” Tôi tḥ tay ra sau lưng và nắm lấy áo Jacket của Craig lôi hắn tới phía cửa sổ ô tô. Julia nh́n chằm chằm vào hắn bằng đôi mắt sáng như sao của nó.
“Chào em.” hắn nói.
“Chào anh.”
Im lặng.
“Giáng sinh của em thế nào?” hắn hỏi nó.
“Được ạ.”
“Anh mong em có đựoc cái mà em muốn và cả một bất ngờ nữa. bất ngờ là quan trọng.” hắn cuống lên. “bởi v́ khi điều ǵ đó tốt đẹp và bắt ngờ xảy ra, nó đem lại cho em hy vọng.”
“Trừ khi đó là một loại bất ngờ khó chịu.” nó nói.
Hắn nh́n tôi thật nhanh, cầu cứu.
“Chị và Craig vừa xem một trong những phim kỳ lạ chị đem từ trường về,” tôi nói, “và sau đó là phim Excalibur. Anh ấy đang về.”
“Em nghĩ là chị mệt mà, Allie.” Julia nhận xét, giọng nghe hơi cáu.
“Chị có mệt. Nhưng rồi Craig đề nghị bọn chị gặp nhau và xem phim video, đó có vẻ là ư kiến hay.”
“Chà, thực ra tôi không…” Craig bắt đầu.
Tôi đá hắn. “Đi nào.” Tôi nói, dời bước đi. “Tôi thấy lạnh rồi đây.”
Craig theo tôi. Khi chúng tôi đến chỗ xe hắn, tôi xin lỗi v́ đă cắt ngang lời hắn như vậy. “Nhưng tôi có lư do,” tôi nói, “Chẳng hại ǵ nếu Julia nghĩ rằng anh có cả lô cô gái để gọi điện và lượn lờ với.”
“tôi nghĩ là Allie đúng,” hắn đáp. “nhưng tôi không bao giờ chơi những tṛ chơi kiểu như vậy.”
“Tôi cũng không,” tôi nói, “và hăy xem nó đưa tôi đến đâu.”
“Đến đâu?” hắn hỏi.
“Chẳng đến đâu cả,” tôi bảo hắn, và hắn mỉm cười. “Chà, vui thật, Craig, thật đấy. Craig là một chàng trai tuyệt vời, đừng quên điều đó nhé. Chúc ngủ ngon.” Hắn lái xe đi, vẻ trầm ngâm.
Khi tôi bước ngược trở lại vào cái ấm áp trong bếp, Sandra và Ben đă ở đó, đang nói chuyện với Julia.
“Mừng v́ em và Craig lại qua chơi với nhau. Nó là một thằng tuyệt vời.” Ben nhận xét với tôi.
“Phải.” tôi nói.
Trông Julia trông lại không vừa ḷng, mà tôi cũng phật ư. Chuyện Ben sa bẫy Sandra đủ tệ rồi. anh không cần phải làm cho tệ hơn bằng cách đẩy tôi về phía ông bạn hàng xóm cũ của anh nữa.
Tôi cáo lỗi và đi lên gác. Sau khi thay áo ngủ, tôi tắt đèn và vén rèm bên cửa sổ. Ngọn đèn điện trên cửa sổ và ánh trăng khiến tôi cảm thấy b́nh yên hơn một chút. Những món quà của tôi chất đầy trên cái ghế bên cửa sổ, và tôi ngắm nghía mỗi món thêm một lần nữa, cuối cùng th́ cũng nhặt cái hộp của Mike lên. Tội nghiệp Mike, tôi nghĩ, chừng nào Ben chưa về nhà th́ Mike chẳng có chút hy vọng nào đâu.
Tôi lấy đôi khuyên tai ra, rồi để ư thấy một mảnh giấy được dán bên dưới đó với kiểu cách lạ đời. Tôi lấy ngón tay kéo nó ra. Bên dưới mảnh giấy là một sợi dây chuyền đung đưa cùng một quả tim vàng bé xíu. Một lời nhắn đặt bên dưới đó.
“Tôi hy vọng em t́m thấy cái này trước khi em vứt cái hộp đi. Em xem, tôi có cố gắng làm em gái của em ghen đâu.”
Tôi nâng trái tim lên và nh́n chăm chú, hết sức ngạc nhiên để nó lấp lánh trong ánh nến. Món quà giấu kín thật lăng mạn nhưng điên rồ. Tôi khó h́nh dung được Mike và tôi là bạn bè, đừng nói đến yêu đương. Cả hai chúng tôi đều thích thể thao, nhưng chỉ thế thôi; quan niệm của hắn về một phim nước ngoài hay chắc chắn là phim do Arnold Schwarzenegger thủ vai.
Tôi thả trái tim và sợi dây chuyền trở vào trong cái hộp, nghe thấy tiếng chân người và tiếng nói chuyện trên lới xe vào dưới cửa sổ pḥng tôi. Tôi biết đó là Ben và Sandra. Tôi không muốn nh́n nhưng tôi phải nh́n.
Ben dựa lưng vào xe của anh, nói chuyện với Sandra. Nó cười và ṿng tay ôm anh. Lại nói, lại cười – nó thích ở trong ṿng tay anh – tôi biết cái cảm giác đó. Tóc nó sáng bóng ánh vàng nhạt trong ánh trăng. Tôi chưa bao giờ gặp anh chàng nào có thể cưỡng lại mái tóc vàng hay đôi mắt xanh hay cười của nó.
Và Ben cũng thế. Đó là một nụ hôn dài – tôi nghĩ. Sự bất tận là bao lâu nhỉ? Với tôi, nụ hôn đó dường như bất tận.
Cuối cùng Sandra cũng trở vào trong nhà. Ben định vào xe, rồi đột nhiên quay lại và nh́n lên, nh́n thẳng vào cửa sổ pḥng tôi. Sợ anh nh́n thấy gương mặt tôi trong ánh nến, tôi nhanh tay che ngọn nến lại. Ben đứng thẳng người hơn. Tôi đă làm điều thật ngu ngốc. Bây giờ anh biết chắc chắn là đă có người nh́n.
Tôi buông xuôi và trượt người ngồi xuống sàn ngay bên dưới cửa sổ, cố ngăn nước mắt, biết ḿnh đă thua và cảm thấy ḿnh như một con ngốc. tôi nghĩ vua Arthur đă cảm thấy thế để vượt qua nỗi đau.

Chương 13

Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy, tôi tự soạn ra trong đầu một danh sách những điều phải làm: làm rơ mọi chuyện với Mike, giúp Julia và Craig, giúp vui cho Tim, và bằng cách nào đó để quên được Ben. Tôi c̣n một tuần ở nhà nữa. Tôi có thể thẫn thờ ở nhà thương thân trách phận hoặc làm điều ǵ đó mà sau này tôi thấy vui v́ ḿnh đă làm.
Tôi gọi điện đến gia đ́nh Harrington và nhẹ nhơm cả người v́ chú Sam, chứ không phải Ben, bốc máy. Chú rất mừng khi tôi đề nghị để tôi dẫn Tim và một đứa bạn nó đi trượt băng vào chiều hôm đó. Mục tiêu tiếp theo trong danh sách của tôi, nói chuyện với Mike, nhất định là không dễ dàng rồi. Nói chuyện mặt đối mặt th́ bao giờ cũng tốt hơn, nhưng Sandra ở nhà, cho nên tôi không thể mời hắn ghé qua được. Trong lúc em gái tôi đang ăn sáng, tôi lẻn vào pḥng nó, t́m cái quyển sổ địa chỉ màu đỏ của nó (nó đă cho tên Ben vào rồi), chép lại số điện thoại và địa chỉ nhà Mike. Rồi tôi mặc quần áo thể thao vào rồi khỏi nhà, tiện thể ghé qua nhà Calloway trên đường chạy của tôi.
Thực ra tôi đă chạy qua đó hai lần mà vẫn chưa quyết định được sẽ nói ǵ. Nếu việc tán tỉnh tôi chỉ là cái cớ để hắn đến với Sandra th́ chẳng có ǵ đáng nói. Hành động của Sandra trong hai ngày gần đây nhất đă dập tắt hoàn toàn những quan tâm của tôi với việc nó có thể bị tổn thương. Về cơn giận dữ mà tôi vẫn có với các anh chàng định lợi dụng tôi, th́ tôi đă mệt v́ nổi giận rồi; một anh chàng lợi dụng tôi không đáng cho tôi phải nổi điên lên nữa. Nhưng cái trái tim vàng tí hon giấu kín trong hộp, cái đó làm tôi lo ngại.
Lần đầu khi tôi gặp Mike, tôi sẵn ḷng hạ nhục cái thằng ngốc tự cao tự đại ấy. Bây giờ tôi băn khoăn không biết tôi có mắc cái tội như mấy con bé trong hội của em gái tôi không – đánh giá con người quá nhanh. Nghĩ lại, cái cảnh xảy ra ở cửa hàng tạp hóa và cuộc kéo co giành túi khá là khôi hài. Tôi ngờ rằng khi ḷng tự cao của Mike không xuất đầu lộ diện th́ hắn là một chàng trai đáng mến.
Tôi cũng phải thừa nhận rằng những t́nh cảm bất ngờ có thể xuất hiện giữa những cặp mắt chẳng có vẻ ǵ là tương xứng cả - ví dụ như Julia và Craig. Dù tuần trước tôi nghĩ điều đó là không thể nào, nhưng nếu Mike thực sự phải ḷng tôi th́ sao? Tôi không muốn trái tim ai đó bị bầm tím như trái tim của tôi hiện giờ.
Tôi đứng trước ṭa nhà xanh lá cây và trắng rộng lớn của gia đ́nh Calloway lần thứ ba, tiến vào cửa và bấm chuông. Cánh cửa mở ra, và tôi đối mặt với một cô bé xinh xắn trông khoảng mười một tuổi có mái tóc đen và đôi mắt xanh sáng ngời của Mike. Điều đáng sửng sốt là có đến bốn phiên bản bé hơn đứng đằng sau lưng con bé. Chúng không nhịn được cười rúc rích khi chúng nh́n tôi.
“Chị muốn gặp Mike phải không ?” đứa lớn nhất nói. Trước khi tôi kịp trả lời, nó hét lên gọi hắn, giống hệt như tôi hét gọi Sandra.
Một phút sau Mike xuống cầu thang. “Allie!”, hắn kêu lên. “Anh không biết là em qua chơi”.
“Tôi nghĩ đáng ra tôi nên gọi điện trước”.
“Không, a thích sự bất ngờ”.
Một tràng cười khúc khích nữa.
“Đây là Allie Parker”, Mike nói với đám con gái.
“Em nghĩ chị ấy tên là Sandra”, một trong mấy đứa đáp.
“Họ là chị em”, hắn nói cụt lủn. “Tất cả chúng mày không có chuyện ǵ làm hay sao?”.
Chúng nh́n tôi toét miệng cười láu lỉnh rồi miễn cưỡng đi về một căn pḥng phía sau nhà, biến mất từng đứa một.
Mike dẫn tôi vào pḥng khách. Tôi đă để ư từ lúc đứng ngoài là ṭa nhà có một cái tháp tṛn ở góc, nên tôi đi thẳng đến cái góc tṛn có cửa sổ và những băng ghế để đầy gối. Mike mỉm cười, “Con gái lúc nào cũng thích cái góc này”, hắn nói, bước đến với tôi.
Hắn ngồi trên sàn nhà, rồi với lấy hai cái gối, đặt một cái sau lưng ḿnh c̣n một cái kế hắn – cho tôi, tôi nghĩ thế. Nhưng tôi chọn chỗ ngồi đối diện với hắn. Hắn cười phá lên rồi lết qua phía tôi. “Em ngă người tới tí nào”, hắn nói, đặt một cái gối sau lưng tôi. Hắn mỉm cười, “Không, em không cả thẹn tí nào”, hắn trêu.
“Không”, tôi nhấn mạnh. “Tôi qua đây, đúng không ?”.
Hắn gật đầu. “Và a rất vui. Anh chán những cô gái cứ chơi tṛ khó tiếp cận lắm rồi”.
“Mike, tôi không chơi tṛ ǵ cả”.
“Tốt, thế th́ anh cũng không phải làm thế”, hắn đáp. “Theo đuổi một cô gái đă đủ mệt rồi chưa cần đến việc phải tự hỏi liệu cô ấy có muốn được theo đuổi không ?”.
“Tôi không muốn được theo đuổi”, tôi bảo hắn.
“Việc đó vui được một thời gian, miễn là đừng quá dài trước khi được hôn”. Hắn nh́n tôi chăm chú.
“Tôi nghĩ là anh không hiểu”, tôi nói, cố gắng t́m ra một cách để giải thích. “Tôi thấy cái dây chuyền và trái tim này tối qua. Nó rất đẹp”.
Hắn liếc xuống cổ tôi, “Em đeo nó trông thế nào?” hắn hỏi. “Em có đeo thử không ?”.
“Không”.
“Sao không ?” giọng hắn nghe đau đớn.
“Bởi v́… bởi v́ tôi không định đi chơi với anh”. Tôi đáp.
Hắn cười vang và quàng tay hắn qua vai tôi. “Sao em đi được? Anh mới quen em có bốn ngày, trong đó ba ngày anh theo đuổi em gái em”.
“Thế tại sao a lại tặng cho tôi ?”.
“Anh muốn thế. Anh không biết là cần phải có một lư do khác mới được tặng quà”.
Tôi im lặng một lát. Cái ư nghĩa của việc tặng quà chỉ bởi v́ anh ta muốn tặng – không phải bởi v́ nó được mong chờ mà cũng không phải để nhận lại cái ǵ đó – bây giờ tôi mới nhận ra. Nhưng vẫn c̣n, món quà này là một trái tim. Tôi cố giải thích một lần cuối. “Vấn đề là ở chỗ này. Nếu anh có bao giờ đem ḷng yêu một người, yêu sâu sắc, mà người đó lại không yêu anh, th́ thực sự rất đau đớn. Nó đau đến mức a không thể nào h́nh dung nổi đâu”.
“Anh biết mà, Allie”, hắn nói, “và anh không thể hứa điều ǵ. Nhưng anh hi vọng dù sao em cứ thử cơ hội này. Anh không định làm em đau ḷng đâu”.
Làm đau ḷng tôi ? Hắn thật là chậm hiểu! Hay là tôi chậm hiểu nhỉ?
“Anh đang lo”, hắn nói, “ không biết em có đi xem anh đấu tối mai không ? Mọi người sẽ ở đó – bọn anh đấu với địch thủ lớn nhất, Elmhurst”.
Tôi co hai đầu gối lên rồi ṿng tay ôm chặt lại, vật lộn với ư nghĩ lạ lùng là hắn có thể thật ḷng thích tôi.
“Em đến xem anh chơi nhé?” hắn hỏi thiết tha như một cậu bé, “Allie? Điều đó có ư nghĩa rất nhiều với anh”.
Những việc tôi làm có ư nghĩa rất nhiều với Ben là cho anh một cái mắc áo để sửa xe, chăm sóc thằng em cho anh và giúp đỡ ông bạn cũ của anh. Thật dễ chịu khi nghĩ rằng chỉ đơn giản có mặt ở đó v́ Mike – mà không phải làm ǵ cả - đă có ư nghĩa quan trọng với Mike rồi.
“Ừ… chắc chắn rồi. Sao lại không nhỉ? Em thích bóng rổ mà”.
Mike nhe răng cười. “Lần đầu tiên anh có một cô gái đến xem anh đấu mà thực sự hiểu trận đấu”.
Tôi ngồi thẳng lên. Hắn chỉ có ư khen ngợi tôi, nhưng tôi luôn cảm thấy bực ḿnh khi bọn con trai cứ nghĩ rằng con gái chẳng hiểu ǵ về thể thao cả. “Sau trận đấu mọi người thường liên hoan ở quán café Bingo”. Mike nói tiếp. “Anh thực sự thích em đến đó với anh”.
Tôi lưỡng lự rồi gật đầu. Tại sao tôi lại không đến nơi tôi được người ta muốn có tôi chứ?
“Buồn cười thật. Em có thể thực sự ít lời”, hắn nhận xét. “Em không nịnh nọt ǵ anh. Nhưng không hiểu sao em làm anh có cảm giác tự tin mà những cô gái khác không làm được”.
“Em không nghĩ là anh cần thêm tí tự tin nào nữa”.
“Đó là giỏi giả vờ thôi em ạ”.
“Tốt hơn mức em giả vờ được”, tôi mỉm cười nói. “Em nghĩ không ai trong chúng ta hoàn toàn tự tin cả”. Tôi đứng lên. “Em nên về thôi”.
“Tối mai anh sẽ gặp lại em nhé”. Mike đứng lên và đi với tôi ra cửa. Hắn đặt tay lên vai tôi, giữ tôi đứng yên và đưa mặt hắn đến sát mặt tôi. Nếu tôi quay đi, hắn có nói, “Anh nghĩ em muốn được hôn” không nhỉ? Tôi nhắm mắt lại và cầu mong điều tốt đẹp nhất. Có thể sẽ có tia lửa, tôi nghĩ: có thể giây phút môi Mike chạm vào môi ḿnh, tất cả cảm giác của ḿnh sẽ thay đổi.
Mike hôn tôi dịu dàng. Tôi đứng im như pho tượng, tự hỏi tại sao chỉ cái chạm nhẹ tay của Ben đă khiến tôi run rẩy cả người mà đôi môi của Mike lại chẳng làm được ǵ cả.
Mike mỉm cười. “Không, e không cả thẹn ǵ cả”, hắn nói không biết lần thứ bao nhiêu.
“Trời ơi, Mike! Chỉ v́ e không chạy theo anh không có nghĩa là e cả thẹn đâu!”.
Hắn cười vang, c̣n tôi nhảy xuống mấy bậc thềm và chạy biến.

o0o

Tôi về đến nhà ướt sũng mồ hôi và đầu óc hoang mang. Tiếng nhạc vẳng ra từ pḥng khách – những âm thanh róc rách mà tôi nhận ra là bài tập kỹ thuật cho đàn dương cầm. Tôi đang đứng trong hành lang, lắng nghe, th́ Sandra hối hả chạy xuống lầu.
“Có thể chị nên chạy thêm vài dặm nữa”, nó nói, với lấy cái áo khoác. “Julia vừa mới bắt đầu”.
“Chị thích nghe nó chơi đàn”.
“Chị luôn là thính giả trung thành nhất của bọn em, Al”. Nó đẩy cửa trước. “Hẹn gặp lại”.
“Sandra!”, tôi gọi với theo. “Chờ đă! Chị cần nói với em điều này”.
Nó quay lại. “Chị hỏi nhanh được không ?”.
Càng nhanh càng tốt đấy chứ. “Mike, ừm, nhắc đến trận đấu tối mai – và quán Bingo sau trận đấu. Anh ấy đang muốn hỏi liệu, ừm, liệu chị có đi không?”.
“Em hi vọng chị trả lời anh ấy là có”, Sandra đáp. Nó không chớp lấy một sợi lông mi. “Em chắc Julia và Ford có thể cho chị đi nhờ đến nhà thi đấu, và Mike sẽ đưa chị về. Em định đi với Ben”.
“Ồ, ồ được thôi”. Rơ ràng sự sắp xếp mới này hoàn toàn ổn với nó.
“À, em ra ngoài đây. Em phải t́m cái ǵ thật hay để mặc trong đêm giao thừa”.
Tôi băn khoăn không biết nó và Ben đă có kế hoạch cho đêm quan trọng đó chưa. Tôi nghĩ đến việc trở lại trường Fields sớm và đón giao thừa với cô Henny. Nhưng như thế là rút lui, và tôi đă làm thế đủ cho cả đời tôi rồi. Điều hay nhất tôi có thể làm là giữ cho ḿnh thật bận rộn để không có thời gian suy nghĩ hay đau đớn ǵ cả. Mục tiếp theo trong danh sách của tôi là Craig và Julia. Tôi dựa trán vào tường pḥng khách, giây lát sau Julia ngừng chơi.
“Có chuyện ǵ thế chị?”.
“Chị lắng nghe thôi mà”, tôi nói.
“Chị chạy thích không ?”.
“Cũng thích”, tôi đáp, đi vào pḥng. Nó để những quyển sách nhạc nghênh ngang khắp đàn. “Cứ như là nhà soạn nhạc đang làm việc ấy. Em đang tập chuyên về ǵ à?”.
“Schubert”.
“Thật sao?”, tôi nói. “Chị nghĩ em đă chán tập các tác phẩm cổ điển rồi”.
“Em cũng nghĩ thế. Cũng giống như em nghĩ cô Henny là một cô giáo quá già nên chẳng hiểu ǵ. Nhưng cô ấy đúng – là tài năng thôi không đủ. Em đang tập trở lại, và tháng Một này em định luyện giọng nữa”.
“Tuyệt vời! Chị nóng ḷng được khoe với cô ấy”.
“Em mừng v́ chị nghĩ đó là ư hay”, Julia nói. “Sandra nói em khùng, c̣n Ford th́ nổi cáu v́ em giành nhiều thời gian luyện tập quá”.
“Ừ, bọn con trai th́ thế thôi”, tôi đáp. “Chúng mong bọn con gái xúm quanh chờ chúng chơi xong trận bóng, nhưng lại cảm thấy khó chịu khi chúng ta có việc luyện tập hay thi đấu của chúng ta”.
Julia gật đầu. “Ford không chơi thể thao, nhưng anh ấy tập thể h́nh hàng ngày. Anh ấy muốn em đến pḥng tập với anh ấy và xem anh ấy kéo được tạ bao nhiêu kư. Nhưng anh ấy không muốn nghe em tập, cho nên em chẳng thấy có lư do ǵ để phải xem anh ấy đẩy và kéo mấy cái máy ấy cả”.
Tôi ngồi lên cái ghế băng bên cạnh nó. “Chị có cảm giác Ford sẽ không phải là t́nh yêu đích thực của em”.
Em gái tôi thở dài. “Có thể em muốn quá nhiều”.
“Em muốn ǵ?”, tôi hỏi.
“Muốn có ai đó em vừa yêu lại vừa thích, giá chị hiểu ư em. Em muốn ai đó thật lăng mạn nhưng cũng là người bạn thực sự cơ”.
“Có thể em không muốn quá nhiều – chỉ t́m điều đó ở nhầm người mà thôi”.
“Rất có thể”, Julia đáp, ngón tay nó chạy những nốt câm lặng theo chiều dài cây đàn piano. “Thế chuyện với Craig thế nào?” nó hỏi.
“Ư em là ǵ?”.
“Chị có thích anh ấy không ?”.
“Thích lắm”, tôi nói. “Anh ấy dễ nói chuyện…”.
“Khi anh ấy ở bên chị thôi”. Nhận thấy nó cắt lời tôi quá đột ngột, nó vội vàng nói thêm. “Em nghĩ thật hay là anh ấy thấy thoải mái như thế với chị. Bọn chị nói về những chuyện ǵ?”.
“Ồ, mọi thứ”, tôi nói. “Anh ấy tinh tế lắm, kiểu người rất quan tâm đến người khác. Đó chắc là lư do anh ấy chụp ảnh giỏi, và nó cũng khiến anh ấy hài hước. Anh ấy biết nhiều chuyện lắm”.
“Thế anh ấy có mời chị đi chơi không ?” nó hỏi.
“Ư em là hẹn ḥ chứ ǵ? Không.”.
Tôi cân nhắc xem có nên tiết lộ t́nh cảm của Craig với nó không. Nó hẳn phải biết hắn thích nó đủ để gọi điện xin hẹn mấy ngày trước. Nhưng nó đă chọn cách lờ Craig đi. Và tôi biết Craig sẽ có vẻ thú vị hơn nếu nó không chắc được vị trí hiện tại của nó trong ḷng Craig. Tôi quyết định cho nó tất cả những dấu hiệu rơ ràng nhưng không khiến nó thấy việc có Craig là điều hiển nhiên. “Craig và chị là bạn – bạn bè ấy mà”, tôi bảo nó. “Em biết chị rồi, lăng mạn không phải là thứ dành cho chị”.
“Thế th́ tại sao chị lại đọc những quyển sách đó?”.
Tôi nh́n chằm chằm vào nó vẻ buộc tội. “Julia!”.
“Này, Allie, chị đă giấu các thứ ở cùng cái chỗ đó từ năm chị tám tuổi tới giờ. Đương nhiên là em lục xem rồi”.
“Và chị đă tin em”.
“Chị không trả lời câu hỏi của em. Tại sao chị lại đọc những quyển sách đó nếu lăng mạn không phải là thứ dành cho chị?”.
Tôi hít một hơi thở mạnh. “Chị ao ước được như vậy, chỉ một lần thôi”. Như ngay lúc này, tôi nghĩ, với Ben. “Nhưng tất cả những điều chị cố làm là kết bạn với bọn con trai hoặc trở thành giải an ủi cho chúng”. Tôi bắt đầu nghịch dây giày.
“Em đă luôn ghen tị với cách chị kết bạn”, Julia nói, “và em luôn ngưỡng mộ cái cách chị thẳng thắn với bọn con trai. Chị biết cách là bản thân ḿnh và bọn nó thực sự thích chị v́ con người của chị”.
Tôi ngừng mó máy tay. “Chị đă luôn ghen tị với cái cách em khiến bọn con trai đem ḷng yêu em tuyệt vọng. Chị không thể h́nh dung ra được”.
“Ừ, à, mà đừng mất công làm ǵ. Hầu hết các lần là họ yêu cái mà em để họ h́nh dung ra. Họ sáng tạo riêng cho ḿnh một cô gái hoàn hảo và đi chơi với gương mặt đó, một cô gái không có thật – không phải em. Và điều tệ hại lả, em để họ làm thế”. Chị em tôi ngồi sát bên nhau, nh́n cḥng chọc xuống dăy phím đàn.
“Chị không biết liệu đây là một cuộc nói chuyện đáng thất vọng hay là một điều thực sự đáng hi vọng”, tôi nói. “Cả hai chúng ta cùng muốn một thứ, vậy có lẽ nó không phải là điên rồ đâu – có lẽ nó thực sự tồn tại đấy”.
“Được là chính bản thân ḿnh á? Có cả t́nh yêu lẫn t́nh bạn á?”.
Tôi gật đầu. “Trái tim và tâm hồn”.
“Muốn chơi đàn không ?”.
Chúng tôi chơi đàn.


Chương 14

Tôi đă quên béng mất Stefan, chú tuần lộc đă nhảy tọt ra khỏi sân khấu, cho đến lúc tôi đón bọn trẻ đi trượt băng chiều hôm đó. Trên sân băng Stefan cũng chẳng may mắn ǵ hơn, c̣n Tim phải vật lộn để làm quen với đôi giày trượt mới của nó. Đôi lưỡi dao mạ kền đă cũ trên giày tôi th́ trượt cứ như tôi gắn vào chân hai cái nĩa nhà bếp. Chúng tôi là một bộ ba nguy hiểm. Chẳng mấy chốc những tay trượt khác trong sân băng tránh xa ra mỗi lần họ thấy chúng tôi lao tới.
Rốt cuộc, bất chấp sự phản đối của Tim, tôi ngồi xuống mà nh́n. Tôi biết nó cần vui với một đứa trẻ cùng tuổi với nó mà không có “người lớn” nào chen vào. Tim và Stefan gặp hai đứa khác học cùng trường và bốn đứa chúng nó trở thành một phi đội máy bay không phải lúc nào cũng biết ḿnh đang bay đi đâu. Tôi để chúng trượt, cười và hét đến lúc mệt lả rồi chở hai thằng nhóc về nhà, thả Stefan xuống trước.
Khi chúng tôi đến nhà Tim, nó bảo tôi. “Chị phải vào nhà đă. Em có một món quà cho chị”.
“Chị sẽ vào dù không có quà mà”.
“Chị sẽ thích cho mà xem”, nó nói lúc tôi theo nó đi vào nhà. Tim đẩy cửa trước và buông đôi giày trượt của nó cái xoảng. “Em về rồi”.
“Không đùa đâu nhé”, Ben kêu từ trên gác.
“Em có mang đủ cả hai chân về không ?” tôi nhận ra đó là giọng của Craig.
“Có, và Allie cũng thế”.
Tôi treo áo khoác của ḿnh lên lan can rồi theo Tim vào pḥng khách. “Xem quà của em trước đi”, nó rủ, rồi lôi ra đưa cho tôi xem từng món một, giải thích cách sử dụng với tôi. Tôi cứ bị bỏ qua chi tiết, xao lăng v́ sự có mặt của Ben ở trong nhà. Khi Tim cố giải thích cho tôi những luật lệ lăng nhăng của một tṛ chơi, tôi phải tập trung hết sức như đang ngồi trong lớp toán vậy.
“Chị hiểu chưa?” Tim hỏi tôi. “Chị hiểu chưa?”.
Tôi nh́n chằm chằm vào những ô vuông xanh đỏ, lắng nghe tiếng bước chân trên cầu thang. “Hơi hiểu thôi”.
“Chào, Allie”, Craig chào tôi, bước vào pḥng khách. “Chào,Tim”.
Tôi không chắc tôi sẽ thấy ǵ trong mắt Ben. Cái nh́n hoang mang, giận dữ như sau khi chúng tôi nhảy với nhau hôm lễ Giáng sinh? Hay cái nh́n cười cợt v́ anh đă tóm được tôi nh́n trộm anh hôn em gái tôi? “Em đă tặng chị Allie quà chưa?”, Ben hỏi.
Không có ǵ. Chẳng có ǵ trong mắt anh cả, thế c̣n tệ hơn là tôi tưởng tượng. Tôi chỉ là một người tới chơi với em trai anh thôi.
Tim ḅ xuống dưới cây thông, rồi trườn ra lại và trao cho tôi một cái hộp.
“Wow! Em tự gói phải không ?” tôi hỏi.
Nó gật đầu. Tờ giấy có h́nh quả bóng và các nhân vật hoạt h́nh thậm chí c̣n quấn chưa kín cái hộp. Một cái nơ làm sẵn dán đè lên che chỗ thiếu giấy và một cái khác dán giữa hộp.
“Tôi dạy nó tất cả các bí quyết của tôi đấy”, Craig nói, toét miệng cười. Hắn và Tim đứng kế tôi khi tôi xé giấy gói ra. Ben th́ vẫn đứng đằng xa.
Tôi nhấc nắp hộp và kéo mảnh giấy ra. Một cái đầu báo hiện ra – hai cái đầu như thế - đôi dép đi trong nhà bằng lông đốm giả có gắn hai cái đầu báo to phía sau đầu ngón chân.
“Wow!” tôi nói, lôi chúng ra. “Những cái này thật là… không thể tin được”.
“Chị thích chúng không ?”.
“Tất nhiên rồi!”.
“Báo cũng là mèo đấy, mèo Allie ạ”, Tim bảo tôi. “Cô Jen nói thế. Người ta bán hết mèo Garfield rồi”.
“Báo c̣n xịn hơn nhiều ấy chứ”, tôi nói, cởi giày ra và xỏ đôi dép vào chân.
“Cô Jen nói chị cùng cỡ chân với cô ấy”.
“Đúng thế. Đôi này vừa khít luôn”. Tôi đứng dậy đi lại làm dáng cho nó xem, làm mấy tṛ hề rồi ngọ nguậy ngón chân. “Cảm giác êm ái thật”, tôi bảo nó, ngồi xuống và tụt đôi dép ra. “Cám ơn, anh bạn”. Tôi giang rộng tay và ôm nó vào ḷng. Nó siết chặt lấy tôi. Qua vai Tim tôi thấy Ben đang nh́n, mặt vô cảm.
Chuông điện thiện reo vang, và Ben quay qua trả lời. Một phút sau anh nói, “Của em đấy, Tim. Ai là J.R thế?”.
“Một đứa bạn cùng lớp năm ngoái. Nó ở chỗ sân trượt băng. Em sẽ nghe ở trên lầu”, nó nói thêm, bằng cái giọng mà tôi nghĩ Tim bắt chước của Ben khi anh muốn nói chuyện riêng.
Khi Tim biến đi, Ben nói. “Nó gặp bọn nhóc nó quen ở sân băng à?”.
“Vâng, J.R và thằng Kevin bạn nó”.
Ben ngồi xuống trước mặt tôi và duỗi dài chân ra. “Anh đă mong những điều như thế xảy ra. Anh cảm ơn em đă đưa nó đi, Allie”.
“Th́ cũng vui”, tôi bảo anh. “Tim nhắc tên cô Jen hai lần. Không phải tốt hơn sao?”.
“Anh nghĩ thế. Khi nó quyết định mua quà tặng em sáng nay, nó đă để cô ấy đưa nó đến trung tâm thương mại”.
“Tuyệt quá!”. Ít ra th́ tôi vẫn c̣n nói chuyện được với Ben về Tim. Không ǵ thay đổi được điều đó.
Craig nằm ườn thoải mái trên tấm thảm giữa Ben và tôi, ngả ra đằng sau, dựa trên hai khuỷu tay.
“Craig vừa cho a xem mấy bức ảnh của Julia – những bức mà nó đă chụp trong vở diễn mùa thu”, Ben nói.
Craig và Julia, một “dự án” khác mà chúng tôi cùng tham gia. “Thế ạ?”.
“Đẹp kinh khủng”, anh nói thêm rồi liếc nh́n Craig, người đang có vẻ như định phủ nhận. “Đừng có mà căi”, Ben bảo Craig. “Chúng là số ít những bức ảnh đẹp nhất mà anh từng được xem. Chúng có – anh không chắc phải nói thế nào – có cảm giác về con người thực ở đằng sau gương mặt”.
“Một con người có trái tim và tâm hồn?” tôi mớm lời.
Anh gật đầu.
“Tôi sẽ đưa chúng cho Allie, nhờ chuyển hộ cho Julia”, Craig nhờ.
“Chưa đâu”, tôi bảo Craig. “Mà Craig nên là người đưa chúng cho Julia. Chỉ có điều chưa vội”.
Tôi thấy Ben nghiêng đầu, một bên mép của anh hơi nhếch lên. Tôi đă nói điều ǵ buồn cười sao?
“Có điều tôi chẳng biết làm ǵ tiếp cả”, Craig nói. “Tôi chẳng có lư do ǵ chính đáng để gặp Julia. Chúng ta không thể trang trí cây thông lần nữa được”.
“Chúng ta có thể hạ cây thông xuống”, tôi đáp. “Hoặc Craig có thể ghé qua xem một băng video khác trong đống băng lạ tôi đem ở trường về. Craig có thể dạy tôi chụp ảnh – tôi sẽ bắt Julia làm mẫu. Chúng ta có thể, tôi không biết, có cả triệu cách để hai người ở bên cạnh nhau. Tôi chỉ cần phải nghĩ xem điều ǵ là tốt nhất và nên làm theo thứ tự nào thôi”.
Tôi nghe tiếng Ben cười.
“Julia đang trở lại với âm nhạc cổ điển”, tôi nói tiếp, “và tập rất nghiêm túc. Nó đang tập piano và bắt đầu luyện giọng vào tháng Một. Hăy cất điều đó vào bộ nhớ để tương lai c̣n dùng”.
Một nụ cười nhạo báng trên gương mặt Ben đă khiến tôi nổi sùng. “Sao?” tôi hỏi anh, thấy đau nhói trong ḷng. “Có chuyện ǵ à?”.
“Chị em nhà Parker nên mở một hăng tư vấn hẹn ḥ”, anh đáp. “Em và các em gái em biết tất cả các thủ thuật. Các em có thể huấn luyện lũ bọn anh”.
“Việc thực hành chắc sẽ vui lắm”, Craig lưu ư vẻ phấn khởi.
“Em không biết liệu con trai các anh có đủ bền bỉ để theo học không”, tôi b́nh phẩm.
“Ồ, anh nghĩ là được chứ”, Ben trả lời một cách mềm mỏng. “Và cuối khóa em có thể sát hạch bọn anh ở những điểm dừng chân trên đường Jersey”.
Câu đó quất tôi đau điếng.
“Anh biết ǵ không, Ben ? Anh biết điều ǵ là tốt nhất cho anh không ?” tôi nói. “Là đổ gục hoàn toàn trước một cô gái mà anh không thể có được”.
Nụ cười trên gương mặt anh biến mất.
“Là đem ḷng yêu – ư em là yêu thực sự, yêu không thể tin được – một người nào đó không quan tâm đến anh, rồi anh sẽ thấy điều đó là như thế nào”. Tôi buộc ḿnh nh́n thẳng vào mắt anh một cách b́nh tĩnh, khiến anh phải nh́n đi chỗ khác trước.
“À”, sau một lát Ben đứng dậy. “Ai muốn uống soda để tôi lấy nào?”.
“Ừ… tôi uống một lon”, Craig nói khi thấy tôi không đáp.
Ben đi ra bếp. Tôi ṿ đầu, rồi cảm thấy Craig vỗ nhẹ lên chân ḿnh.
“Tôi hơi gay gắt quá, phải không ?” tôi lầm bầm.
“Hơi một chút”, Craig nói nhẹ nhàng.
Chúng tôi lặng lẽ ngồi, đó là điều là tôi cảm thấy dễ chịu khi ở bên Craig. Nếu Julia và Craig có bao giờ ở bên nhau, nó sẽ thấy điều đó thật dễ chịu thế nào.
“Craig”, một phút sau tôi nói, “tối mai Craig có chụp ảnh ở trận đấu bóng rổ không ?”.
“Tôi thầu vụ đó mà”.
“Julia sẽ ở đó. Sau đó mọi người sẽ đến quán Bingo. Julia sẽ đi với Ford, nhưng đừng để điều đó làm Craig khó chịu. Hắn ta sẽ lặn sớm thôi mà”.
“Bingo là nơi đội bóng tụ tập”, Craig nói.
“Phải, tôi sẽ đến đó với Mike”.
“Allie đi với Mike à?” Craig lặp lại, rơ ràng là kinh ngạc.
Ben vừa trở lại pḥng. “Ừ, à, đó là một câu chuyện dài”, tôi nói khẽ.
Ben đặt xuống ba lon soda. “Anh mang thêm một lon pḥng khi em muốn uống”, a bảo tôi.
“Cám ơn. Em đem theo được không ?” tôi hỏi, đứng dậy. “Em phải đi đây”.
“Được mà”.
“Dù sao, Craig cũng phải đến, Craig ạ”, tôi bảo hắn khi tôi đi vào hành lang lấy áo khoác. Hai anh chàng đi theo tôi, Ben cầm hộ tôi lon soda. “Rất nhiều người ở đó, mà tôi th́ hầu như chẳng quen ai cả”.
“Allie”, Craig nói. “Bingo là nơi đội bóng và bạn bè của họ tụ tập”.
“Phải, th́ sao?”.
“Tôi không được tham gia hội đó”.
“Giống tôi thôi”, tôi cười to. “Trong đời tôi, tôi chưa bao giờ được tham gia hội nào tuyệt vời cả”.
“Bây giờ th́ em được rồi đấy”, Ben xen vào, trao cho tôi lon soda. “Đội trưởng đội bóng rổ đă để cho em tham gia rồi”.
Anh nói nghe giận dữ, cứ như tôi vừa được cho tấm vé miễn phí để bước vào cái xă hội mà anh nghĩ tôi không xứng đáng.
“Mike mời em tham gia với họ một buổi thôi”, tôi nói. “Và em đồng ư. Để anh ấy may mắn!”.
Tôi mở cửa trước, chạy ra xe và đánh xe đi, đầu ngẩng cao.
Ồ, tuyệt quá, tôi là một cô gái biết rơ ḿnh định làm ǵ và đang đi đâu… Tôi chỉ t́nh cờ không để ư thấy ngay lúc ấy rằng tuyết đang rơi như điên. Một trận băo tuyết đang nổi lên và tôi đă không thèm vặn đài lên để nghe dự báo thời tiết, chỉ đến khi tôi cập vào lối xe ra vào nhà ḿnh và nhận ra tôi chẳng nh́n quá đầu xe ḿnh được một mét. Tôi ngồi phịch sau tay lái, trái tim đau đớn, ḷng thầm ao ước hôm nay là ngày mùng ba tháng Một.

Chương 15

Gió to và tuyết dày khiến không ai ra ngoài được vào tối thứ Bảy. Khi tuyết rơi, Julia chuyển từ các bài tập kỹ thuật và nhạc Schubert sang các bản t́nh ca - những bản t́nh ca dài, năo nuột khiến tôi phát điên. Rồi sáng Chủ nhật, Sandra đẩy tôi vào tâm trạng c̣n tệ hơn khi bắt tôi xem nó tŕnh diễn những bộ cánh mà có thể sẽ diện vào đêm Giao thừa. Đêm hôm trước, trong khi tôi đọc nốt cuốn tiểu thuyết lăng mạn của ḿnh, Sandra đă điện thoại cho Ben và mời anh đi với nó tới dự buổi tiệc tất niên nhà Twist. Tất nhiên là anh đồng ư rồi.
Đến trưa Chủ nhật th́ cơn băo đă nguôi thành những cơn gió mạnh. Tôi dành cả buổi chiều để dọn tuyết trên lối đi bộ và đường xe chạy vào nhà, và tôi sẽ rất sung sướng được xúc tuyết trên tất cả các đường phố trong thị trấn chỉ để không phải ở trong nhà. Nhưng trận đấu bóng rổ diễn ra tối đó, nên cuối cùng th́ tôi cũng phải vào nhà để tắm một cái.
Trong bữa tối, mẹ chuyền quanh món gà nấu quá nhừ và nói mẹ rất vui v́ tôi đi xem trận đấu với hai đứa em gái. Thế là tôi thông báo với mẹ rằng tôi sẽ hẹn với Mike c̣n Sandra th́ đi với Ben. Mẹ trông lúng túng.
"Đó là sự dàn xếp dở ẹc," mẹ nói. "Hết kỳ nghỉ, tất cả các con sẽ cách xa nhau hàng bao cây số."
"Thế an toàn hơn," ba tôi nhận xét.
"Con đă có địa chỉ e-mail của Ben," Sandra bảo mọi người. "Và con có thể đến ở với Allie vào các dịp cuối tuần."
Tôi bị nghẹn thịt gà, phải uống vội miếng nước cho trôi. "Em có thể nghĩ lại chỗ cô Henny."
Sandra mỉm cười với tôi. "Chị đùa đúng không?"
"Chị nói thật đấy. Pḥng chị th́ nhỏ, và bây giờ chị cũng có cuộc sống riêng của chị ở trường."
"Chị thật may mắn," Sandra nói tỉnh bơ, "là em khôn cố giữ chị đứng bên lề cuộc sống của em ở trường em. Chị chắc chắc được tham gai vào mọi thứ diễn ra ở đấy."
"Chị có cố để được thế đâu."
Nó hơi nhún vai. "À, nhân dịp cuối năm chị cũng giúp em được một dịp lớn, giúp em thoát khỏi Mike. Không phải em thật sự bật đèn xanh cho anh ấy đâu," nó nói tránh đi, "nhưng em ghét làm cho những người muốn hẹn ḥ với em phải thất vọng."
"Một trong những thảm kịch của đời em đấy," tôi lầm bầm chỉ ḿnh tôi nghe.
"Kỳ lạ là mọi chuyện lại thành ra êm đẹp," Sandra nói. "Tất cả được cho qua, Al." Nó chạy bay lên lầu đề trang điểm cho xinh hơn, nếu c̣n có thể làm thế.
"Con trông không có vẻ quá vui so với người vừa được bỏ qua nhỉ," ba tôi quan sát.
Tôi ngước mặt từ đĩa lên, cố xua đi tưởng tượng đau khổ trong tâm trí tôi: Ben và tôi trong pḥng chờ ở trường Fields, đang nói chuyện văn trong lúc chờ Sandra thay quần áo. Qua khóe mắt tôi nh́n thấy Julia lắc đầu với ba tôi. Đề tài đó không được nói đến nữa.
Ford đón Julia với tôi lúc bảy giờ. Tôi chưa nh́n rơ hắn hôm đầu tiên mới về nhà, nhưng bây giờ tôi có thể thấy cái anh chàng này chắc chắn có tương lai với phim truyền h́nh với mái tóc vàng, đôi mắt xám và g̣ má cao.
Khi chúng tôi đến nhà thi đấu của trường, một đám đông đă tụ tập chờ trận đấu truyền thống của kỳ nghỉ. Ở một thị trấn nhỏ như Thornhill, không phải chỉ học sinh lớn mà cả bọn nhóc cũng đi cổ vũ cho đội ḿnh. Mọi người mang tới những biểu ngữ làm sẵn từ nhà. Những tấm băng màu bạc và những túm sợi màu - màu vàng của đội Thornhill và màu đỏ tươi của đội Elmhrst - dâng lên, lắc lắc, lung linh. Tiếng nhạc ầm ĩ. Trận đấu c̣n chưa bắt đầu mà ṭa nhà đă rung rinh.
Cả hai đội đang khởi động. Ba chúng tôi đi theo lối đi bên cánh, đang t́m một chỗ trống trên các hàng ghế, th́ Caroline, bạn của cặp song sinh nắm lấy cánh tay tôi.
Mái tóc màu đỏ của nó đêm nay trông như bờm sư tử. Một chữ T to tường chạy dài từ trên ngực chiếc áo len của đội cổ vũ xuống đến eo, chiếc váy ngắn màu vàng có đường li xanh th́ chỉ x̣e vừa đủ qua hết cái hông đầy đặn. "Chị ơi," nó chào tôi.
"Chào, Caronline! Em trông tuyệt vời."
"Cám ơn chị. Allie, chị phải biết là bọn em sẽ làm hết sức để cổ vũ anh ấy."
"Anh ấy?"
"Mọi người ơi," nó gọi mấy đứa con gái khác trong đội, "đây là Allie. Allie Parker." Chúng xúm lại.
"Chị của Julia và Sandra," tôi giải thích.
"Ồ, thật à?" một cô tóc đen đáp. "Thế mà em không nhận ra."
"Bọn em viết một biểu ngữ mới cho Mike đấy," một cô khác khoe với tôi.
"À, thế th́ hay quá." tôi nói. Không phải đến lúc ấy tôi mới nhận ra: tôi đang được giới thiệu với tư cách bạn gái của Mike chứ không phải là bà chị của hai cô bé sinh đôi.
Julia và Ford đă tiến lên và giữ được một băng ghế trên khán đài. Tôi trèo lên đó với hai đứa.
"Đông thật nhỉ," tôi nói.
"Mọi người trong thị trấn này đều đi xem," Ford nhận xét. "Đây là ṃn duy nhất mà tất cả bọn họ đều hiểu."
Tôi nh́n quanh nhà thi đấu. "Craig ḱa," tôi nói, đứng lên và vẫy hắn, nhưng hắn đang bận chụp ảnh. Tim, ngồi bên cạnh ba nói và cô Jen, nh́n thấy và vẫy lại tôi từ khán đài bên cạnh. Nó đang định chuồn sang chỗ chúng tôi th́ bị ba nó tóm cổ lại.
Mọi người đổ vào nhà thi đấu đông nghẹt nên việc giữ chỗ cho Ben và Sandra ngày càng khó hơn.
"Chị Sandra của em có khi nào đúng giờ không?" Ford phàn nàn.
Hai đội xếp hàng để chào khán giả. B́nh luện viên xướng tên đội khách trước và gọi tên các vận động viên dự bị trước tên những người vào sân. Khi tất cả các thành viên đội nhà trừ Mike đă chạy ra giữa sân và giơ cao tay chào bạn bè, b́nh luận viên cuối cùng cũng xướng to, "Tiền đạo ngôi sao, đội trưởng đội Thornhill, học sinh lớp Mười hai, mang áo số 10, Mike Callowa...aaaay!" Cả khán pḥng gầm lên.
Thật là lạ lùng, quá lạ lùng, cái cảm giác khán đài rung lên, hàng trăm người hâm mộ xung quanh tôi reo ḥ, tiếng trống gơ dồn, các cô gái vẫy tung những sợi túm màu chào anh chàng đêm nay sẽ đưa tôi về nhà. Tôi thấy cứ như ḿnh đang mượn cơ thể của cô gái khác vậy.
Chúng tôi đứng lên hát quốc ca, mắt hướng về phía ngọn cờ treo tận cuối khán pḥng. Julia huưch tôi khi bài quốc ca bắt đầu. "Mike t́m chị ḱa."
Mike và tôi nh́n thấy nhau cùng một lúc. Hắn cứ dán mắt vào tôi c̣n tôi th́ hất hàm về hướng lá cờ, ra hiệu cho hắn đáng ra hắn phải nh́n hướng đó. Hắn chỉ mỉm cười.
Rồi Ford xoay người bên cạnh Julia, nh́n mấy hàng ghế phía sau chúng tôi. "Tại sao cái thằng chụp ảnh kia cứ nh́n lên đây thế nhỉ?" gă hỏi.
"ư cậu nói Craig á?" tôi đáp, liếc sang Julia.
Nó nhún vai.
Bài quốc ca kết thúc, các tuyển thủ đă vào vị trí. Caroline vàđội của nó giơ cao các túm sợi. Ném bóng, ném bóng, ném bóng đi!
Tôi biết hầu hết các câu cổ vũ và đang ở trong tâm trạng muốn ḥ la. Mấy phút sau, Janice, cô gái tóc sẫm màu xinh xắn ở đội kịch, luồn đến chỗ bên cạnh ba chúng tôi. "Mồm chị ghê thật!" nó nói với tôi. "Bọn ḿnh có thể dùng chị ấy trong vở diễn mùa xuân đấy, Julia."
Đó là một trận đấu hay, giành giựt nhau từng điểm một. Mike chơi rất giỏi - không quá mê bóng nhưng rất cứng rắn. Twist xoay người làm động tác giả, quả bóng xoay tít trong tay, tŕnh diễn miếng nghề đă làm nên biệt danh cho hắn. Tôi thực sự thấy vui sướng v́ đă trở thành đầu tṛ cổ vũ trên khán đài, chỉ ḿnh Ford có vẻ khó chịu v́ tiếng la hét của tôi.
Thế rồi trọng tài bắt lỗi sai, một điểm bẩn cho đội khách.
"Đi khám O.D. đi!" tôi hét to.
"O.D. á?" Janice hỏi.
"Bác sĩ nhăn khoa - trong tiếng latin, chị nghĩ thế."
"Đi khám O.D. đi! Đi khám O.D. đi!" tiếng hô từ khán đài tôi đă lan quanh khắp pḥng.
Janice và tôi đang lắc hông, giữ nhịp cho đám đông ḥ la th́ Ben xuất hiện bên tôi như từ trên trời rơi xuống. Sandra ở phía bên kia anh.
"Vui hả?" anh hỏi tôi.
"Ồ, vâng!"
"Anh sẽ điếc tai cho mà xem," Sandra cảnh cáo Ben. "Allie đă cổ vũ cho em cái năm em tham gia đội bóng rổ của trường."
"Chị không cổ vũ cho em, Sandra, chị đă hét chỉ hướng cho em."
Ben cười vang.
"Bọn em cứ sợ hai người không t́m thấy bọn này," Julia kêu lên át tiếng gầm của đám đông. "Hai người đến lúc nào thế?"
"Lúc hát quốc ca," Sandra đáp.
"Nhờ thế mà bọn anh t́m thấy mọi người," Ben nói thêm."Anh thấy Mike và Craig đang quay về hướng này nên nh́n theo họ, cứ tưởng quốc kỳ treo ở đây."
Chúng tôi quay lại xem trận đấu, và tôi tiếp tục ḥ hét. Tôi phải thế nếu tôi muốn giữ sáng suốt. Mỗi cú va chạm với cánh tay Ben khiến điện chạy khắp người tôi, mà bị kẹp chặt trên cái ghế băng đó, chúng tôi cứ va vào nhau liên tục. Sandra muốn chỗ ngồi ngoài cùng để c̣n chạy lên chạy xuống các hàng ghế chào hỏi bạn bè. Mỗi bận nó đi, trái tim tôi lại đập th́nh thịch theo cái kiểu tôi đă thấy khi tôi và Ben khiêu vũ một ḿnh với nhau. Chẳng biết thế nào mà tám trăm con người khác trong nhà thi đấu này như không có mặt.
"B́nh tĩnh nào, Allie." tôi lầm bầm với chính ḿnh.
"Em vừa nói ǵ à?" Ben hỏi.
"Không.Không."
"Có, chị có nói mà," Janice th́ thầm bên cạnh tôi.
"Tôi thật không hiểu nổi," Ford nói. "Điều ǵ khiến bọn con gái phát rồ lên khi thấy mấy cái thằng kia nhỉ?" Hắn nh́n mấy cô nàng ngồi trước chúng tôi hai hàng ghế đang chết mê chết mệt các tuyển thủ. "Chúng ta biến cái bọn đang nhảy nhót với quả bóng và t́m cách bỏ vào rổ kia thành đám người hùng. Ḱa ḱa, nh́n cái thằng chụp ảnh trường ḿnh ḱa." Hắn chỉ vào Craig. "Chắc nó nghĩ nó đang chụp trận đấu quyết định tranh Cúp Bóng rổ Quốc gia đấy."
Craig đă chụp nhiệt t́nh trong suốt hai hiệp đầu tiên, nằm úp bụng xuống sàn, keo tuốt lên cái thang, quên biến mọi người và mọi việc, chỉ biết đến cái mà hắn đang chụp thôi.
"Nhiếp ảnh gia làm việc như thế đấy," Julia nói. "Người ta chụp rất nhiều chỉ để chọn lấy một hay hai kiểu hoàn hảo nhất."
"Craig đă chụp vở diễn mùa thu của bọn ḿnh theo cách ấy," Janice nhắc Ford, "và đă chụp được mấy tấm ảnh tuyệt vời.
"Và chụp bọn trẻ con trong buổi diễu hành của thị trấn nhân lễ hội Halloween," Ben thêm vào, "rồi các chủ cửa hàng trông dịp Giáng sinh nữa. Craig không phải chỉ quan tâm đến bọn con trai đâu - nó luôn t́m thấy những khía cạnh thú vị ở bất cứ người nào, có lẽ chỉ trừ ở chính bản thân nó."
"Đó là điều khiến tôi thấy anh ấy thú vị," tôi nói.
Kết thúc màn rao quảng cáo, tôi và Ben liếc Julia rồi nh́n nhau. Anh hơi mỉm cười. Chúng tôi c̣n được liên kết với nhau bởi niềm hy vọng dành cho Julia và Craig. Nhưng tôi đă để những liên hệ ngắn ngủi ấy kéo dài quá lâu; Ben chắc hẳn đă thấy điều ǵ đó trong mắt tôi, bởi khi anh nh́n tôi, ánh mắt anh thay đổi. Cái vẻ đăm đắm, cái ấm áp trong ánh nh́n khiến mắt anh như đốm than hồng, đột nhiên xuất hiện trở lại.
Thế rồi tiếng kèn báo hiệu nghỉ giữa trận đấu vang lên và hai chúng tôi nh́n đi chỗ khác.

o0o

Tôi đoán tất cả những ai từng học cấp ba đều mơ ước được nhập hội với các chàng trai nổi bật hoặc những cô gái hấp dẫn. Sau trận đấu, giấc mơ của tôi đă thành hiện thực tại quán cà phê Bingos, nói thật chứ không khoác lác tí nào.
Rất có thể những khái niệm về ḷng tự trọng mà các thầy cô ở trường Fields nhồi nhét vào đầu tôi đă làm tôi ảo tưởng về giá trị bản thân, nhưng đúng là tôi rất bực ḿnh khi bị coi chẳng là ǵ "ngoài bạn gái mới của Mike". Tại sao hắn không phải là "bạn trai mới của Allie" nhỉ? Tất nhiên, hội của hắn biết hắn chứ đâu có biết tôi, nhưng điều khiến tôi thấy chán ngắt là chẳng ai ở đó muốn biết tôi cả. Mọi chuyện tôi được hỏi tối đó đều liên quan tới Mike. Hắn đă tặng ǵ cho tôi nhân dịp Giáng sinh; tôi nghĩ thế nào về trận đấu vừa rồi của hắn; tôi và hắn có kế hoạch ǵ cho những ngày c̣n lại của kỳ nghỉ?
Chán quá, tôi nhặt lon soda của ḿnh và ít khoai tây chiên, hy vọng được nói chuyện một cách thật sự với Craig. Ben đă thuyết phục được ông bạn cũ của ḿnh đến đây, nhưng Craig chỉ ngồi trên một cái ghế cao ở bên lề của đám đông, nói chuyện với những người không tham gia vào đám này. Tôi vừa hướng về phía Craig th́ Mike nắm tay tôi.
"Allie," hắn nói,"em đi với anh tới dự tiệc Giao thừa ở nhà Twist nhé?"
Tôi ngạc nhiên nh́n lại hắn. Rất có thể đây là giấc mơ thứ hai ở trường cấp ba, được người hùng của trường mời đi dự hội trước cả đám đông. Nhưng tôi cảm thấy ḿnh bị sa bẫy. Ben, kẻ ngồi ṿng tay ôm Sandra ở bàn kế bên, đang nh́n và lắng nghe câu trả lời của tôi - và bao nhiêu người khác nữa cũng thế. Tại sao Mike lại đánh liều trước mặt bọn họ nhỉ? Trừ phi, đương nhiên rồi, hắn chắc chắn rằng tôi sẽ đồng ư.
Và sự thật là tôi nhất định không làm bất cứ chàng trai nào phải xấu hổ bằng cách là anh ta thất vọng trước mặt bạn bè, đặc biệt là trong một đêm đặc biệt của anh ta thế này. "Chắc chắn rồi," tôi nói.
Mike lấy lon soda và khoai tây chiên từ tay tôi rồi kéo tôi ngồi xuống chỗ kế bên hắn. Ford ngồi đối diện chúng tôi. "Anh chẳng có cơ hội nào nói chuyện với em từ lúc xong trận đấu tới giờ," Mike nói.
"Được mà," tôi đáp. "Anh là ngôi sao tối nay và anh có bao nhiêu bạn bè cần nói chuyện."
Hắn ṿng tay choàng qua tôi. "Em là một cô gái dịu dàng."
Tôi nhăn mặt, c̣n hắn cười to. "Được rồi'" hắn nói, "giả bộ là em không phải đi."
"Không cần phải giả bộ."
"Anh đă hỏi Allie vào tối thứ Ba chưa?" Julia vừa tiến lại bàn chúng tôi, vừa hỏi. Nó ngồi xuống bên Ford. "Em không nhớ được là chị có bận ǵ vào tối thứ Ba không, Allie."
Theo hệ thống báo động cũ rích mà các em tôi và tôi qui ước với nhau, đó là cách báo trước cho người kia biết, pḥng người đó t́m cớ thoái thác một lời mời. Tuy nhiên, thông thường tôi không phải là người cần thời gian để dựng đứng lên lư do.
"Julia và tôi đang định đi Windhaven để xem diễu hành tàu thủy," Ford bảo chúng tôi. "Bắt đầu vào lúc sáu giờ. Sau đó chúng ta có thể đi dạo qua công viên Windhaven. Ba mẹ tôi có một túp nhà nhỏ ở đó, chúng ḿnh có thể ghé chơi. Đương nhiên ba mẹ tôi sẽ không có ở đó đâu."
"Nghe hay đấy nhỉ," Mike nói. "Bọn ḿnh rảnh tối thứ Ba mà."
"Sao anh biết là em rảnh?" Tôi hỏi.
Mike cười vang. "Bởi v́ anh chưa mời em làm ǵ hết."
"Điều đó chỉ có nghĩa là anh rảnh thôi."
Hắn trông bối rối mất một giây, rồi nhoẻn miệng cười. "Em nói đúng. Em không dịu dàng."
"Thế Allie có đi không?" Ford hỏi.
Tôi nghĩ mất một hai giây ǵ đó, lâu hơn là tôi cần. "Được thôi."
Ford nh́n qua Sandra và Ben. "Hai người cũng đi chung chứ," hắn nói.
"Không cảm ơn, chúng tôi có kế hoạch khác rồi," Ben đáp, câu đáp khiến tôi cảm thấy vừa nhẹ nhơm vừa khốn khổ.
Suốt cả tiếng đồng hồ sau tôi luôn cố giữ tập trung vào Mike. Xét cho cùng, hắn luôn là người luôn muốn có tôi ở bên. Trên đường hắn chở tôi từ quán cà phê về nhà, chúng tôi nói chuyện một lát rồi rơi vào im lặng. Tôi đồ rằng trận đấu quyết liệt vừa rồi khiến hắn thấm mệt.
"Anh trông hơi mệt mỏi, Mike," tôi nói khi chúng tôi về đến lối vào nhà. "Em có thể đi bộ một ḿnh vào nhà. Anh đừng ra ngoài cho khỏi lạnh."
Hắn đă tháo dây an toàn. "Th́ em ở đây cho ấm," hắn nói, rồi ṿng tay ôm tôi. hắn kéo tôi lại gần hắn, quay mặt tôi lại phía hắn.
Mắt hắn xanh đến không ngờ, miệng hắn trông cuốn hút như cái gă trông ảnh quảng cáo nước hoa. Ảnh hắn mà dán lên tủ đựng đồ ở pḥng thể dục trường Fields th́ bọn bạn tôi chỉ có lác mắt. Rất có thể lần này, tôi nghĩ. Có thể lần này tôi sẽ cảm thấy ǵ đó.
Chúng tôi hôn nhau. Một nụ hôn ngắn, rồi một nụ hôn dài hơn, rồi một nụ hôn thấy lê thê và ướt át như con sông Missisipi. Tôi mong chờ pháo hoa. Tôi đă sẵn sàng cho một cú choáng dịu ngọt. Không có ǵ cả.
Ngay lúc tôi ngồi thẳng lại, hai đứa tôi chết cứng như chú hươu trong ánh đèn pha của một chiếc xe hơi.
Mike rụt lại, cười vang khi ánh đèn kia vụt tắt ngay. "Anh đoán là chúng ḿnh bị tóm tại trận rồi," hắn nhận xét.
"Vâng," tôi nói, cười to với hắn. "À, chúc ngủ ngon nhé."
Tôi giữ nụ cười trên mặt suốt quăng đường ra tới cửa sau. Ánh đèn rọi vào chúng tôi là đèn xe của Ben, và nếu tôi không cười tiếp th́ tôi sẽ bật khóc.

Chương 16

Sáng thứ Hai là một trong những buổi sáng trời xanh tuyết trắng. Ánh mặt trời rực rỡ và ánh tuyết chói ḷa khiến người ta không thể ngồi yên trong nhà. Tim điện thoại tới, hỏi tôi có muốn đi trượt tuyết không. Một tiếng sau tôi thấy nó đợi tôi trước hiên nhà nó, tay ôm dây rợ, một cái xe trượt tuyết cũ và một cái ống trượt tuyết. "Em biết đỉnh đồi thích nhất. Đi bộ hơi xa, nhưng ḿnh đi được."
Chúng tôi cuốc bộ qua ba khối nhà đến cuối đại lộ Walnut. Tôi kéo lê cái xe trượt trong lúc Tim chạy đằng trước và trượt lên tất cả các mảng băng sáng bóng mà nó thấy trên vỉa hè. Con đường dẫn tới một cánh đồng tuyết phải dày khoảng hai tấc, một con dốc thoai thoải lởm chởm gốc rạ và cỏ cao. Tim chỉ cho tôi hướng đi đúng rồi bảo tôi đi trước. "Ben luôn đi trước để em bước vào đúng dấu chân của anh ấy."
"Có mấy dấu chân đằng kia ḱa." Tôi chỉ.
"Đó là của Ben từ hôm qua, anh ấy đi đạp tuyết để làm đường trượt cho em. Nhưng anh ấy đi đường ṿng."
Đến cuối cánh đồng chúng tôi đi qua một rừng thông vi vút gió, rồi nh́n xuống một quả đồi dài cong vút. "Hoàn hảo!" tôi nói. "Đúng là cực kỳ hoàn hảo!"
"Chị muốn trượt xe hay trựơt ống?" Tim nhảy nhót xung quanh tôi, hỏi.
"Chị em ḿnh đổi nhau lần lượt được không?"
Nó chui tọt vào trong cái ống. Tôi đẩy nó một cái rồi lắng nghe tiếng nó kêu thét lên và hú hít suốt quăng trượt xuống đồi. Khi nó đứng lên và ra dấu là nó đă dọn sạch một đường trượt, tôi đặt cái xe trượt vào vết đó. Tôi cảm thấy ḿnh trở lại làm một cô bé con, chạy lấy đà rồi bay xuống dưới đồi theo kiểu nằm sấp, gió và tuyết thổi vù vù vào mặt.
"Mắt chị sáng thật đấy," Tim bảo tôi sau dăm bảy ṿng trượt. "Có bông tuyết trong tóc chị ḱa."
"Thế th́ chúng ḿnh giống hệt nhau," tôi nói, kéo cái mũ trượt tuyết của tôi xuống trùm tai rồi cũng kéo cho nó như thế.
Chúng tôi cùng trượt xe với nhau mấy lần, ngồi theo kiểu ôm lưng nhau, đuổi nhau ngược lên đồi sau mỗi lần trượt xuống, vừa thở hổn hển, vừa trượt ngả dúi dụi, vừa bốc tuyết ném nhau. Trong một lần leo lại lên đỉnh như thế, có một cái ống trượt tuyết lao vụt qua chỗ chúng tôi.
"Là Ben đấy!" Tim vui sướng la lên.
Tim tôi đập gấp gáp. Khi cái ống xuống đến chân đồi, Ben quay lại vẫy chúng tôi. Tim lén tới gần tôi, tay nắm nắm một cục tuyết.
"Đừng cho anh ấy lên đồi," nó th́ thầm.
"Đúng," tôi nói và cũng nắm vài cục tuyết theo nó.
"Chị nắm càng nhiều càng tốt. Chúng ḿnh cần đạn dự trữ đấy."
Tôi nắm thêm ba quả bóng tuyết nữa."Xin ngài ra t́n hiệu, thưa chỉ huy," tôi bảo nó.
Chúng tôi nh́n Ben trèo lên đồi theo hướng chúng tôi. Anh chắc phải biết điều ǵ sắp xảy ra, nhưng cứ giả vờ như không.
"Sẵn sàng," Tim nói. "Nhắm." Nó giơ tay lên. "Bắn!"
Chúng tôi ném loạn xạ vào Ben mấy quả ḅng tuyết rồi hối hả làm thêm v́ anh đă thả cái ống trượt xuống và bắt đầu trang bị đạn dược. Anh là một tay ném giỏi, khiến tôi và Tim phải vừa ngụp xuống vừa nhảy tránh, bất kể chúng tôi đang có lợi thế v́ ở cao hơn trên sườn đồi.
Khi Ben chỉ c̣n cách chúng tôi khoảng năm mét, anh ném tôi một quả mạnh vào cánh tay.
"Ối!"
"Đừng bỏ cuộc," Tim la lên.
"Tôi c̣n chưa bắt đầu chiến đấu cơ mà!" tôi la lên, không nhớ câu đó là trích dẫn ở đâu.
Ben cười vang và cuối xuống bốc thêm tuyết. Tôi nhỏm lên và ném. Trúng đích nhé! Thực sự không phải là tôi nhắm vào đó, nhưng tôi đă ném trúng nó - trúng ngay vào hạ bộ.
Ben chậm chạp thẳng người lên.
"Úi giời," tôi nói với một nụ cười.
Tim cười như điên.
Ben th́ chỉ nh́n tôi, rồi chậm răi đi thẳng về phía tôi, không nói lời nào, tay nắm một quả bóng tuyết khổng lồ.
"Tôi nghĩ có thể đă đến lúc rút lui, thưa ngài," tôi nói với Tim.
"Rút lui!" Tim kêu váng lên.
Chúng tôi chạy lúp xúp trên đồi, lún sâu trong lớp tuyết dày, cố kéo theo cái xe trượt. Tôi thấy chân ḿnh bị hụt hẫng. Ben đă tóm được mắt cá chân tôi.
"Cứu với, Tim!"
Tim chạy lại và cố nắm cánh tay tôi kéo lên. Tôi ngă sấp bụng xuống một ụ tuyết.
Ben lật ngửa tôi lên - hơi quá nhẹ nhàng so với một gă trai định trả thù - và bắt đầu kéo lê tôi xuống chân đồi. Tôi giữ chặt lấy Tim và kéo nó lê theo. Nó cười vang suốt dọc đường.
Đến chân đồi, Ben thả mắt cá chân tôi ra và đứng dạng chân trên người Tim và tôi. "Bây giờ thử dậy xem," anh nói.
"Hội ư nào, Tim". Tôi oằn người sang để th́ thầm với nó. "Chúng ḿnh phải lừa anh ấy," tôi nói, tay khum khum lại che mồm. "Em giả vờ định tóm mắt cá Ben, khi anh ấy phản ứng lại th́ giữ cao lên nhé. C̣n chị sẽ tóm mắt cá kia của anh ấy."
"Rồi ḿnh sẽ làm anh ấy ngạt v́ tuyết."
"Đúng rồi."
Tim thực hiện đúng y kế hoạch, vồ lấy mắt cá Ben, rồi ôm cứng lấy chân anh. Tôi kẹp chặt mắt cá kia, đeo chắc như con chó dại, rồi giật mạnh. Ben ngă phệt xuống. Tuyết bay mù lên. Chúng tôi như ba người đang vẫy nước trong bể bơi, đập sóng tung tóe, những bụn tuyết vung lên mù mịt trên người chúng tôi.
Tôi cười đến nỗi hai sườn phát đau rồi nằm lăn ra đất, mệt lả, miệng vẫn c̣n cười. Ánh mặt trời chói chang nhảy nhót trong mắt tôi. Tôi lắng nghe tiếng cười trầm trầm của Ben và tiếng cười gịn tan của Tim đến khi cả ba chúng tôi nguôi được cơn cười. Nh́n đăm đăm lên bầu trời xanh cao lồng lộng, tôi thấy thoải mái đến tận đầu ngón chân.
Một hay hai phút sau Ben đứng dậy và kéo Tim với tôi đứng lên. "Các em đúng là đồ chỉ gây rắc rối," anh nói, "cả hai đứa."
"Chả có ǵ rắc rối cho tới lúc anh đến cả," tôi đáp.
Chúng tôi trèo lên đồi, nhặt lại cái xe trượt trên đường đi.
Khi chúng tôi lên tới đỉnh. Tim muốn trượt kiểu hai tầng trên lưng Ben. Tôi đẩy làm đà cho họ, rồi lấy cái ống trượt và trượt một ḿnh theo xuống. Chúng tôi cứ làm thế dăm ṿng nữa, và tôi thử hơi nhấc người lên cho cái ống xoay tṛn. Khi Tim thấy tôi xoay tít xung quanh, nó muốn thử làm theo.
Ben và tôi đẩy cho Tim xuất phát, rồi Ben đặt lại cái xe trượt vào vị trí. "Em muốn đi một ḿnh hay là với anh?" anh hỏi:
Tôi chần chừ, rồi tự nhủ đừng có mà làm lớn cái chuyện chẳng có ǵ. Anh ấy chỉ hỏi tôi có muốn ngồi chung xe trượt không thôi mà. "Em sẽ đi với anh."
"Hai tầng không?"
Tôi gật đầu.
Anh nằm xuống xe trượt, và tôi nằm lên lưng anh.
"Em phải giữ thật chặt vào đấy, Allie," anh nói. "Tầng trên luôn luôn bị va đập và bay lệch hướng. Em cài chân em vào chân anh được không?"
Chân tôi ngắn hơn, nên tôi chỉ ngoắc được vào mắt cá chân của anh. Tôi thấy mừng là lớp vải giữa anh và tôi đủ dày để anh không cảm thấy nhịp đập của tim tôi.
"Em không ngại giữ chặt anh chứ, phải không?" anh hỏi. "Nếu em mà sợ, anh sẽ để tuột em nửa đường xuống đồi mất."
Tôi kéo ḿnh lên trên năm phân nữa, ngoắc lại chân vào chân anh, mấy ngón tay tôi bấu chặt vào vai anh và kẹp cằm tôi vào cổ anh. "Thế được chưa?"
"Khá hơn rồi," anh nói, cười to."Chỉ có nhớ là ngậm mồm vào lúc tụi ḿnh trượt đấy. Anh không muốnn bị cắn đâu."
Anh đẩy lấy đà bằng hai cánh tay mạnh mẽ của ḿnh. "Làm sao em ngậm miệng được khi - whoa - ooo - oah!"
Chúng tôi phi như bay xuống đồi - tôi nghĩ anh đang tập trung điên cuồng vào điểm đích - lướt sang trái rồi lệch sang phải, và một cú tung người.
"Ối!" Tôi hét vào tai anh nhưng vẫn bám chặt cứng.
Chúng tôi lướt qua Tim, nó đang đẩy cái ống trượt lên đồi, ném một nắm tuyết lạnh ngắt vào chùng tôi.
"Xong!" tôi la lên.
"Giữ chặt lấy!"
Chúng tôi lại chệch hướng lần nữa, đường cong nơi chân đồi chặn đừng chiếc xa trượt lại gấp đến nỗi hai chúng tôi bị hất tung khỏi xe. Ben nhào theo tôi, lăn đè lên người tôi. Trong một khoảnh khắc không ai trong chúng tôi nói ǵ cả.
"Em có sao không?" anh hỏi.
T́nh trạng Ben nằm trên người tôi, nh́n tôi chăm chú với gương mặt chỉ cách mặt tôi có hơn chục phân, khiến tôi quên sạch cả từ ngữ. Anh luồn một cánh tay xuống lưng tôi và một bàn tay xuống dười đầu tôi, kê cho tôi nằm trên tuyết. Tôi bị văng đâu mất cái mũ, ngón chân tôi lạnh cứng, khoảng da giữa cổ tay áo và cánh tay như bị kim châm, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy ấm áp, tuyệt vời, được anh nâng niu như thế.
"Allie, em ổn chứ?"
Tôi gật đầu.
"Em bị hụt hơi không thể thở được phải không?"
Không phải theo nghĩa mà anh đang nói.
"Nói ǵ đi em," anh vẫn kiên tŕ.
"Em ổn mà."
Anh nh́n vào miệng tôi khi tôi nói. Tôi nh́n vào miệng anh - tôi muốn bỏ găng tay ra và chạy ngón tay ḿnh theo đường cong nơi môi anh. Đầu anh cúi xuống. Tôi nhấc một bàn tay và nhẹ nhàng chạm vào má anh. Anh ở gần đến nỗi tôi cảm thấy hơi thở anh.
"Allie!" Giọng anh thật nhẹ, mặt anh thật gần.
Chỉ một nụ hôn thôi, tôi chỉ muốn có vậy. Thêm một centimet nữa và môi chúng tôi sẽ chạm vào nhau. Không có bầu trời trên đầu tôi, chỉ có Ben thôi. Tất cả những ǵ tôi muốn là Ben.
"Này! Hai người có sao không?"
Tim. Tôi đă quên bén mất nó. Tôi ngóc đầu nh́n quanh và thấy nó đang từ trên đồi chạy xuống chỗ chúng tôi, c̣n cách hơn chục mét nữa.
Ben lăn khỏi người tôi. "Bọn anh không sao," anh nói, "không sao cả."
Chúng tôi ngồi dậy như hai con người vừa thoát khỏi mộng mị, rồi chậm chạp đứng lên và phủi tuyết khỏi người b́nh. "Cám ơn đă xuống kiểm tra, chú em," Ben nói khi Tim tới chỗ chúng tôi.
"Cú trượt tuyệt vời nhỉ!" Tim kêu lên.
"Em cũng có quyền thế mà. "Ben nhặt sợi dây kéo xe trượt lên và bắt đầu đi ngược lên đồi, Tim theo sau. Tôi đi tụt đằng sau, cần thêm thời gian để b́nh tâm lại.
Từ đó cho đến hết buổi, Tim lúc th́ trượt với tôi, lúc th́ trượt với Ben. Khi nó muốn trượt một ḿnh th́ Ben và tôi thay phiên nhau trượt trên cái xe c̣n lại chứ không trượt xuống chung với nhau nữa. Tôi không biết anh nghĩ ǵ, nhưng tôi th́ chắc chắn không thể ở gần anh một lần nữa mà không hôn anh.
Tôi không c̣n cảm thấy ấm nữa - sự thật là những ngón chân đông cứng của tôi không c̣n cảm giác - và Tim đă ướt sũng cả người v́ đă lụi xuống tuyết quá nhiều. Cuối cùng chúng tôi ra về.
Trên đường trở lại nhà Harrington, cả Ben và tôi đều yên lặng, như thế lại tạo điều kiện cho tôi sa vào những giấc mơ giữa ban ngày. Cảm giác ấy thế nào nhỉ, khi môi anh đặt lên môi tôi? Mọi chuyện sẽ ra sao, nếu anh muốn có tôi, chỉ ḿnh tôi thôi? Tôi tưởng tượng chúng tôi đang trở về nhà anh sau nụ hôn trên tuyết ấy. Chúng tôi cùng nhau đốt một đống lửa rồi ôm nhau trước ḷ sưởi, và...
Tôi đáng ra nên bỏ qua phần ḷ sưởi. H́nh ảnh của Sandra trong đêm trước Giáng sinh, ngồi bên ḷ sưởi với mái tóc vàng ánh lên trong ánh lửa, bàn tay gác hờ trên chân ben, đột nhiên vụt lên trong tâm trí tôi.
"Allie! Allie!" Anh chàng Ben ngoài đời đang nói.
Chúng tôi đă về đến lối vào nhà Harrington, tôi thấy cô Jen và chú Sam đang ở trên hiên nhà.
"Có vài điều chúng ta cần nói chuyện với nhau," Ben nói.
"Em nghĩ chị gặp rắc rối rồi," Tim nhận xét. "Đó là cách anh ấy bắt đầu khi anh ấy nói chị đă làm sai điều ǵ."
"Allie không làm sai điều ǵ cả," Ben trấn an nó.
"Chưa làm," tôi thêm vào, cười hơi lo lắng. Tôi sợ Ben cảm nhận t́nh cảm của tôi là sâu sắc. Giờ đây anh lo mọi chuyện đă đi quá xa và muốn làm rơ rằng chẳng có ǵ nghiêm túc giữa chúng tôi cả. Anh chắc chắn nghĩ anh cần phải làm rơ mọi chuyện trước khi tôi gặp Sandra, trước khi tôi nói điều ǵ đó có thể làm hỏng kế hoạch của anh dành riêng cho hai người họ vào đêm mai.
"Đó là về đêm mai," anh bắt đầu.
Tôi cau mày, không nói ǵ.
"Cuộc diễu hành tàu thủy ở Windhaven mà em định đi với Mike, Ford và Julia. Em nhớ không?"
"Ồ. Ồ, phải. Có ǵ không?"
"Em đă từng xem cuộc diễu hành đó." Tim chen ngang vào. "Đẹp lắm chị ạ. Tất cả các tàu đều thắp đèn sáng choang. Và ông già Noel đi trên một con tàu."
"Anh muốn đảm bảo rằng em biết rơ em đang lâm vào t́nh thế nào," Ben nói.
Tôi không thích cái giọng anh nói, nghe cứ như một ông anh đang cảnh cáo cô em út của ḿnh vậy.
"Em không định leo lên tàu hay ra sát bờ sông, nhưng em có thể mặc áo cứu sinh nếu anh thấy nên làm như thế."
"Nó chẳng giúp ǵ cho em ở trong rừng đâu," anh đáp.
"Ư anh là ǵ?"
"Em định đi tới căn nhà gỗ của Ford ở trong rừng." Giọng anh vỡ ra v́ thất vọng. "Mà cha mẹ nó không có ở đó đâu."
"Th́ sao?" Tôi thách thức anh.
"Anh không muốn nhúng mũi vào chuyện của người khác, Allie. Nhưng các em em mới tới đây không lâu, và Julia có thể không biết những câu chuyện mà Ford thích kể - những chuyện nó khoe khoang với mấy thằng con trai khác. Cái nhà gỗ là nơi ưa thích cho... cho... những cuộc chinh phục của nó."
Tôi cười nhạo cái lối nói lạc hậu của Ben. Nhưng thực ra tôi đă nghĩ đến khả năng đó. Cô Jen có một căn nhà gỗ ở Windhaven, một nơi cắm trại cách khoảng bốn mươi phút đi xe từ Thornhill, và tôi biết hầu hết những túp nhà đó đầu rất tách biệt, bao quanh bởi rừng rậm. Lư do chính khiến tôi nói vâng hôm trước chỉ để đảm bảo rằng Julia không đi một ḿnh tới đó.
"Mike cũng không phải là thiên thần," Ben thêm vào.
"Xin lỗi?" Bây giờ th́ anh tiến vào khu vực nguy hiểm rồi.
"Mike khá nổi danh."
"Anh cũng thế mà," tôi nhắc anh. Đúng là đồ ngớ ngẩn - lại đi cố hủy diệt cái hy vọng lăng mạn mỏng manh của tôi, niềm hy vọng duy nhất khiến tôi quên được anh!
"Không phải cùng loại nổi danh đâu," anh đáp, hàm nghiến chặt.
"Anh nổi danh về chuyện ǵ?" Tim hỏi.
Ben nh́n xuống nó. "Chuyện này là chuyện riêng giữa Allie và anh thôi, được chưa? Ba và cô Jen ở trên hiên kia ḱa. Lên mà kể cho họ nghe chuyện trượt tuyết đi."
Tim giả vờ như bước đi, nhưng lại ṿng ra sau, đứng ngay sau Ben, lắng nghe. Ben nói với tôi, "Mike thích huyênh hoang về cô gái mà nó đă cặp và về điều mà nó đă làm, điều họ đă làm..."
"Anh nói cứ như em chỉ là một cô bạn gái khác của Mike vậy," tôi nói một cách giận dữ. "Anh có muốn em coi Sandra chỉ là một cô bạn gái khác của anh không?"
Anh quay đi.
"Sao anh có quyền..,"
"Nghe anh này," anh nói, quay người lại. " Tính Mike rất thích ganh đua."
"Anh th́ không thế chắc?" Tôi đáp.
"Để cho anh được yên đi!" Ben la lên, má anh bắt đầu đỏ rực.
"Em sẽ làm thế," tôi đáp, "chừng nào anh để đời tư của em được riêng!"
Cô Jen và chú Sam quay lại, nghe thấy đoạn đối thoại nảy lửa của chúng tôi. Tim cũng chẳng đi đâu cả.
"Anh chỉ đề pḥng cho em thôi," Ben bảo tôi. "Anh đang cảnh báo em, Allie. Mike th́ thích ganh đua, và bởi v́ nó không thể ganh đua trong kịch nghệ và Ford không thể ganh đua trong thể thao, nên chúng ganh đua ở lănh vực khác."
"Lĩnh vực ǵ thế?" Tim hỏi.
Ben liếc ra đằng sau."Ơ cái thằng này, xéo ngay!"
"À," tôi nói, "có thể em không nhiều kinh nghiệm như anh và mấy gă nam nhi trường Thornhill, nhưng không anh chàng nào dụ dỗ được em làm ǵ. Em biết ḿnh là ai." Một con ngốc đă phải ḷng anh, tôi nghĩ. "Và em biết điều em muốn. Mà điều cuối cùng em muốn ngay lúc này là anh đừng cư xử như ông anh cả vậy."
"Được thôi," anh nói.
"Được thôi," tôi nói.
Chúng tôi nh́n nhau trân trân, rồi tôi quay gót và chạy huỳnh huỵch về nhà.


Chương 17

Tôi thích rừng cây. Thêm một ḍng sông và một căn nhà gỗ nhỏ là đủ biến tôi thành một cắm trại hạnh phúc. Năm giờ chiều ngày thứ năm, tôi háo hức xỏ đôi giầy chạy mới của ḿnh vào. Bất chấp lời cảnh báo của Ben, tôi đang mong ngóng chuyến đi tới Windhaven.
Sandra, kẻ đă sẵn sàng đến buổi hẹn với Ben, đi vào pḥng tôi, lùng một đôi hoa tai màu bạc hợp với bộ cánh của nó. “Nếu chị không ngại th́ em khuyên chị một tư,” nó nói, nh́n xuống đối giầy nặng nề của tôi. “Mike thích những thứ thực sự nữ tính.”
Tôi nhún vai. “Nếu anh ấy đi giầy ống cao gót th́ với chị cũng không sao.”
Julia đang ở trong nhà tắm, tiếng cười của nó vọng tận ra ngoài. “Em mượn đôi giầy chạy cũ của chị đựơc không, Allie?”
“Được chứ, chị thừa cả mấy đôi tất ấm nữa.”
Chúng tôi cần tất len khi chúng tôi đến vùng tàu đậu ở Windhaven Marina trên bờ sông Hudson. Đêm rất trong và lạnh. Các con tàu lướt qua với hàng ngàn bóng đèn màu nhấp nháy trong gió, mỗi con tàu như một v́ sao lấp lánh trên nền đêm đen. Mike đứng sau lưng tôi, đôi tay ấm áp của hắn choàng quanh tôi, đầu hắn chụm vào đầu tôi, hai đứa hú lến mỗi lần có một con tàu đi qua. Đó là một quang cảnh lung linh, lăng mạn và có thực; có thể chính điều đó đă thuyết phục tôi rằng đă đến lúc bỏ cuộc. Dù đă cố gắng hết sức, tôi vẫn không thấy có cảm giác ǵ với Mike cả.
Sau cuộc diễu hành, chúng tôi trở lại bế thuyền để lấy mấy chiếc ba lô đựng chăn và đồ ăn nhẹ.
“Tôi nghĩ chúng ta nên để ô tô lại đây và đi bộ dưới trăng lên chỗ nhà gỗ,” Ford nói khi chúng tôi khoác túi lên. “Chỉ cách đây khoảng nửa dặm thôi.”
“Nghe hay đấy,” tôi đáp. Tôi ước ǵ có thể đi bộ cả đêm.
Ford dẫn đường, theo sau là em gái tôi và tôi, Mike đi cuối hàng. Con đường lộng gió nhưng ánh trăng dơi theo bước chúng tôi đi, rọi xuống qua những cành cây trơ trụi lá, long lanh trên những thân cây cổ thụ và những khúc gỗ nằm ngổn ngang phủ trắng tuyết. Quăng đường đi đă rất tuyệt vời nếu như Ford ngậm mồm lại. Thay v́ lắng nghe sự im lặng diệu kỳ của đem và những nào nức bí ẩn của các sinh vật trong rừng, chúng tôi phải nghe hắn cứ lải nhải về ḿnh.
Trên đường đi, tôi để ư thấy balô của Ford bị tuột dây kéo. Tôi nh́n lom lom vào mấy cái lon sáng loáng bên trong; hắn đă mua một lốc bia sáu lon. “Mọi người có mang theo lon soda nào không?” tôi hỏi.
“Nhiều lắm,” Julia nói, chỉ vào cái ba lô của Ford, rồi nó nh́n thấy bia.
Ford ngoái lại nh́n qua vài rồi bỏ ba lô ra để kéo khóa lại. Tôi mở cái ba lô ḿnh đang mang ra, kiểm tra các thứ bên trong. Lại bia nữa. “Tôi hy vọng là chúng ta có soda,” tôi nói “,bởi v́ tôi không uống chất cồn đâu.”
“mọi người sẽ khát khi chúng ta tới căn nhà gỗ,” Ford đáp, “Uống bia th́ sẽ ngon hơn.”
“Chúng ta c̣n chưa đến tuổi mà,” tôi nhắc hắn.
“Đừng lo, Allie, làm ǵ có ai ở đó,” Ford nói.
Mike liếc từ Ford sang tôi.
“Chỉ thế thôi,” tôi bảo Ford, “Nếu chúng ta có đến tuổi đi chăng nữa, tôi cũng không uống v́ tôi ở một nơi biệt lập với những người chưa thân lắm.”
“Allie là bồ của ông,” Ford bảo Mike. “Đêm trước ông bảo ǵ nhỉ - ông thích một thách thức à?”
“Ǵ cơ?” tôi nói.
“Được rồi, Allie,” Mike b́nh thản trả lời. “Anh có mang một lon soda. Chúng ḿnh có thể chia nhau.”
“Chia ba nhé,” Julia đề nghị.
“Julia là bồ của ông,” Mike nói.
“Họ sẽ thay đổi ư kiến khi chúng ta đến chỗ nhà gỗ và ở đó lạnh cóng như một miếng thịt cấp đông.” Ford đáp.
“Đừng có mong” tôi nói.
“Allie, ở đó không có ḷ sưởi điện đâu,” hắn nói tiếp. “Phải mất một lúc mới nhóm lửa được.”
“Tôi biết. Tôi là một nữ hướng đạo sinh mà.”
“Th́ biết thế,” Ford nhận xét. Hắn quay sang nói với Julia. “Ba mẹ anh có cất rượu mạnh ở đó. Em sẽ thích cho mà xem. Em uống đến đâu thấy ấm đến đấy.” Hắn kéo Julia dựa vào người hắn rồi đưa tay lần từ trên xuống dưới phía trước người Julia.
Julia chưa kịp phản ứng ǵ th́ có tiếng găy cái rầm trong bụi. Cả lũ chúng tôi giật nảy ḿnh. Nghe như một con thú lớn, có lẽ một chú hươu, vừa chạy ngang sau lưng chúng tôi. Ford tranh thủ giây phút ấy giữ Julia chặt hơn, tay hắn lướt phía trước người nó, miết chặt vào thân thể nó. Tôi thấy Julia đẩy ra, cố thoát khỏi ṿng tay hắn.
Lại một tiếng rầm nữa, rồi có tiếng la. “Chị Allie! Chị Allie! Cứu với!”
Là giọng Tim. Trong một thoáng, tôi đứng ngây ra v́ kinh ngạc, rồi tôi chạy ngược lại phía sau. Julia ở ngay sau tôi, hai gă kia theo sau nó.
“Tim, em ở đâu?”
“Đằng này,” nó hét trả lời tôi. “Ở đây.”
Chúng tôi t́m thấy nó trong một khoảng rừng trống hẹp cùng với ai đó nữa. “Craig!” tôi ngạc nhiên kêu lên.
Anh hàng xón nhà Tim đang đứng trên một chân, dựa lưng vào một thân cây, tay bám chặt vào một cành cây sà thấp. “Chào mọi người,” Craig chào chúng tôi, cứ như chúng tôi gặp nhau t́nh cờ ở căng-tin nhà trường vậy. “Có chuyện ǵ vậy?”
“Craig bị đau hả?” Tôi hỏi. Tuyết bám đầy áo khoác hắn. Và tôi thấy hắn không dám đứng thẳng trên chân bên kia.
“Chỉ dừng nghỉ thôi mà,” hắn đáp.
“Anh ấy bị đau, anh ấy thụt chân vào một cái hố,” Tim nói.
Mike lắc đầu, miệng hắn mím chặt có vẻ phẫn nộ. Rồi hắn cúi xuống nắn thử cái mắt cá chân bị đau. Craig nhăn mặt. “Tôi ổn mà, thật đấy,” hắn khăng khăng.
Mike không chịu. “Tôi nghĩ ông đă làm gẫy chân ông rồi. Ông phải đi khám thôi. Allie, cho anh mượn cái khăn của em và đỡ chân nó lên khỏi mặt đất cho anh, nhé?”
Tôi quỳ xuống, đỡ chân cho Craig trong khi Mike cố định cái chân đó lại bằng khăn của hắn và khăn của tôi, quấn chặt bàn chân và mắt cá chân như một cái găng đấm bốc khổng lồ. Ford ngồi xuống một khúc gỗ và nh́n, trông điệu bộ cứ như sắp bóp cổ Craig. Julia th́ vẫn đứng, dù Ford đă phủi sạch một chỗ rộng trên khúc gỗ cho nó.
“Em làm ǵ ở đây thế Tim?” nó hỏi.
“Ừm…”
“Tôi chụp ảnh cuộc diễu hành tàu thủy,” Craig trả lời hộ thằng bé, “và mang Tim theo.”
Ford nheo mắt lại. “Thế máy ảnh của ông đâu?”
“Trong xe. Tôi chụp gần hết phim mất rồi.”
Mike ngồi lên gót chân, ngắm nghía công tŕnh của ḿnh. “Xong rồi đấy.”
“Cám ơn, Mike,” Craig nói. “Đă thấy đỡ hơn nhiều rồi. Đi chơi vui vẻ nhé, mọi người. Tim và tôi quay lại băi đỗ xe đây.”
Nhưng Tim lắc đầu. “Craig,” nó nói.
“Chúng ta về thôi,Tim,” Craig đáp, chưa lần nào tôi nghe hắn cộc cằn như thế. Hắn cố bước đi, rồi dừng lại hít mạnh một hơi. Tôi biết hắn đau đớn kinh khủng.
“Đừng có mà bước trên chân ấy, thằng ngu!” Mike nói gay gắt.
“Được mà, không sao đâu,” Craig đáp. “Mọi người cứ đi đi. Chúng tôi cũng không c̣n cách xa chỗ đậu xe mấy, Tim sẽ t́m cho tôi một cái gậy để chống, đúng không, Tim?”
Thằng bé không nhúc nhích.
“Ṿng tay qua vai tôi rồi dựa vào tôi,” tôi bảo Craig. “Tôi sẽ đưa Craig xuống.”
Hắn từ chối. “Tôi không muốn phá hỏng buổi tối của các bạn.”
“Tôi thấy rất khó tin ông,” Ford nói với một nụ cười mỉa mai. “Nói thật là tôi thấy ông rất khó tin.”
“Anh sẽ đỡ phía bên kia nó, Allie,” Mike nói. “Chúng ta sẽ đi nhanh hơn.”
“Tôi xin lỗi về chuyện này,” Craig bảo tôi khi chúng tôi giúp hắn bước đi.
“Khi nào ông đi lại được, tôi sẽ giết ông,” Mike đáp.
“Tại sao không chấp dứt nỗi đau đớn của tôi ngay bây giờ đi?”
“Bởi v́ tôi c̣n nợ ông mấy bức ảnh đẹp trên báo.”
Chúng tôi đă về đến băi đậu xe. V́ xe hơi của Craig là xe số sàn, đ̣i hỏi phải dùng cả hai chân khi lái, nên Mike đành phải đóng vai tài xế chở Craig và Tim. Julia và tôi ngồi trên xe của Ford chạy theo sau. Sáu chúng tôi gặp nhau tại pḥng cấp cứu của bệnh viện cách Thornhill khoảng mười dặm đường. Vừa đến nơi tôi liền điện thoại cho chú Sam từ một trạm điện thoại công cộng. Chú nói sẽ liên lạc với cha mẹ Craig, rồi mau chóng ra ngoài để lo mọi chuyện.
Đến lúc tôi quay lại chỗ cả nhóm th́ Craig đă được đăng kư xong và được cho ngồi trên chiếc xe đẩy, thành thử chẳng có việc ǵ cho chúng tôi làm ngoài ngồi chờ đến lúc có người trông nom hắn.
“Không có lư do ǵ để mọi người nấn ná ở đây cả,” Craig bảo chúng tôi. “Có người ở nhà sẽ đến mà.”
Ford và Mike liếc cái đồng hồ treo tường. Mới có tám giờ hơn mấy phút – c̣n khối thời gian để tiếp tục cuộc đi chơi.
“Tôi ở lại,” tôi nói.
Julia vẫn không nói ǵ, nhưng nó chọn chỗ ngồi kế tôi, ư như muốn nói, Allie làm ǵ th́ tôi làm nấy.
“Ông biết tôi đang nghĩ ǵ không,” Ford nói với Craig, “làm sao ông luôn nh́n về hướng chúng tôi trong trận bóng rổ - cả ở quán Bingos nữa – mà lại không nh́n thấy Julia vào lúc này?”
Tôi muốn thoi vào mũi hắn một thoi, nhưng Craig điềm tĩnh đáp, “Đó là phản ứng b́nh thường khi ta cư xử như một thằng ngốc.”
“Đó là phản ứng b́nh thường khi ta thực sự say mê một cô gái mà ta không thể có được,” Ford nói.
Craig nh́n thẳng vào mắt Ford.
“Nếu tôi không biết rơ ông,” Ford vẫn khăng khăng, “tôi sẽ nghĩ là ông đang theo dơi chúng tôi tối nay.”
“Chúng em theo dơi đấy,” Tim tự nguyện nói, “để đảm bảo là chị Allie và chị Julia được an toàn.”
“Cái ǵ?” Mike nói. “Tại sao?”
“Anh Ben bảo chị Allie là chị ấy không nên đi bởi v́ anh Ford làm các thứ trong căn nhà gỗ của anh ấy,” Tim đáp. “Anh ấy nói anh cũng sẽ thế, Mike, bởi v́ anh là người ganh đua”
“Ganh đua,” tôi b́nh thản đính chính.
Mike, Julia và Ford quay sang nh́n tôi – Ford nh́n vẻ hoài nghi.
“Đó là điều Ford khoác lác với mọi người.” tôi nói.
“Thế mà chị Allie vẫn muốn đi.” Tim nói tiếp. “Và anh Ben nhất định không đi với em để bảo đảm an toàn cho chị ấy. Cho nen em mới nhờ anh Craig v́ anh ấy định chụp ảnh cho buổi diễu hành.”
“Allie,” Julia nói vẻ buộc tội, “sao chị lại có thể không nói ǵ với em về điều này được nhỉ?”
Tôi nhún vai. “Chị cho rằng đó chỉ là lời đồn đăi. Ngoài ra chị biết chúng ta có thể tự lo lấy thân.”
Ford lầm bầm chửi thề. Mike trông bực bội. Craig nh́n chăm chăm vào cái bàn dăng kư, miệng mím lại trông dữ tợn. Julia nh́n Craig một chút rồi kê tay lên cằm, ngón tay che kín phần dưới của gương mặt.
Đó là cảnh Ben t́m thấy cái nhóm nhỏ ngộ nghĩnh của chúng tôi. Anh và Sandra được của tới bệnh viện trong lúc chú Sam cố liên lạc với cha mẹ Craig.
Ford là người đầu tiên thấy Ben. “Cám ơn nhé,” hắn nói một cách châm chọc. “Cám ơn nhiều.”
Ben ngập ngừng nh́n từ nguời này sang người khác. “Tim, em đă ở đâu với…”
“Anh nhất định không đi với em,” Tim la lên tự vệ. “Em đă nhờ anh, nhưng anh nói chuyện bạn bè của chị Allie không phải là chuyện của chúng ḿnh.”
“Ôi trời,” Ben lẩm bẩm, h́nh dung đuợc t́nh huống. “Tôi đă gây ra chuyện ǵ thế này?”
Rồi Ben nhận nhiệm vụ, bảo rằng anh sẽ ở lại với Craig và Tim. Julia trông như thể sắp khóc và yêu cầu Ford đưa về nhà.
“Tôi cũng thế,” tôi nói.
“Cả tôi nữa,” Sandra hùa vào. “bệnh viện lúc nào cũng buồn chết đi được.” Nó là người duy nhất vẫn c̣n tâm trạng phấn chấn. “Tôi thật không hiểu nổi tại sao nguời ta lại chịu nổi bệnh viện.”
“Người ta đến bệnh viện không phải để vui vẻ,” tôi cắn cảu.
Nó nhún vai và ít phút sau đă chui vào xe của Ford, ngồi chen vào giữa tôi và Mile, Sandra và Mike nói chuyện suốt trên đường về nhà, tuy thế họ nói ǵ tôi không biết và không quan tâm.
Tâm trí tôi đang nghĩ về Craig… với Julia và Ben với tôi, và cái mớ lùm xùm chúng tôi đă tạo ra.


Chương 18

Sandra nghĩ thật may mắn là chúng tôi đă đi ngang qua chỗ Craig bị thương. Tôi không mở mắt cho nó làm ǵ. Julia chẳng nói ǵ đêm ấy cho tới khi tôi gặp nó trong pḥng tắm. Nó đang chà răng điên cuồng.
“Muốn nói chuyện không?” tôi hỏi.
Nó chỉ cho tôi một mồm đầy bọt kem đánh răng.
“Chị nghĩ chị đáng ra phải báo cho em biết trước.”
Nó khạc vào bồn rửa rồi súc miệng. “Chị nghĩ đúng rồi đấy.”
“Chị… chị nghĩ chị không muốn tin đó là sự thật,” tôi giải thích.
“Để chị có thể ghi một điểm với Ben chứ ǵ? Để chị có thể đi chơi trong lúc anh ấy đi chơi chứ ǵ?”
Lời của nó đă trúng đích.
“Em xin lỗi, Al.” nó nói nhanh, “En giận điên và em làm loạn hết cả lên.”
“Điên với chị à? Hay điên với Ford?”
“Với cả hai người – Và với cả bản thân em nữa. Em hẳn đă bị rồ khi quyết định hẹn ḥ với hắn.”
“Chị hy vọng là Craig sẽ b́nh an.”
“Em cũng thế.” Nó đáp, nhưng không chủ động nói ǵ thêm.

o0o

Buổi sáng hôm sau, tôi điện thoại đến nhà Craig và để lại lời nhắn, bảo hắn gọi lại khi nhận được tin ấy. Rồi chị em tôi bị mẹ lùa vào một trận tổng vệ sinh nhà cửa. Trong bữa trưa, Sandra hỏi mượn xe để nó đi mua sắm.
“Ư em là vẫn c̣n một bộ ở trung tâm thương mại mà em chưa thử à?”
Nó nhe răng cười với tôi. “Nếu mà có th́ em sắp t́m ra nó đây.”
Sandra vừa đi khỏi th́ Julia bắt đầu tập piano. Nó chơi dồn dập như cơn băo đến nỗi không nghe thấy tiếng gơ cửa phía sau.
“Chào Craig.” Tôi nói khi ra mở cửa. “Thế nào rồi?”
“Khỏe.” Hắn dựa trên một đôi nạng. “Khỏe mà.”
“Tôi thấy rồi. Nói cho tôi biết đi, Craig đang dần biến thành cái xác ướp hay đó là ủng kiểu mới thế?”
Hắn cười vang. “Cái chân bị gẫy, nhưng không tệ lắm đâu.”
“Nào, vào đi.”
“Tôi không ở lâu đâu.” Hắn nói, tập tễnh đi vào bếp.
“Có c̣n đau không?” tôi hỏi.
Hắn lắc đầu. “Họ cho tôi nhiều thuốc giảm đau lắm.”
“Thế à? Chúng có tác dụng với tim chứ?”
“Không được đến thế.” Hắn đáp, ngồi lên mép một chiếc ghế đẩu. “Tôi thật sự xin lỗi về tối hôm qua, Allie. Tôi đến để xin lỗi.”
“Craig không nợ lời xin lỗi.” tôi đáp. “Ford chất đầy bia trong ba lô. Tôi thật mừng là được về nhà.”
Hắn gật đầu. “Tôi hy vọng là có ǵ thuận lợi cho Allie từ vụ đó. Tôi nghĩ lẽ ra Allie nên ở lại bệnh viện để có thời gian với Ben một lát.”
“Tại sao tôi muốn có thời gian với Ben?”
Hắn chỉ nh́n tôi.
“Tôi lộ liễu đến mức ấy cơ à?”
“Có thể tôi nhận ra v́ tôi cũng trong t́nh trạng tương tự.” hắn xếp cặp nạng qua một bên rồi cởi ba lô ra. “Tôi mang cho Julia mấy bức ảnh,” hắn nói, ṃ tay trong túi. “Tôi rửa hai bản, để một phong b́ cho Julia và một cho Allie đề pḥng trường hợp Allie muốn mang ảnh về trường. Trong b́ của Allie tôi bỏ thêm ảnh của Sandra và Tim… và Ben. Được không?”
“Đó là món quà quư nhất mà Craig có thể tặng cho tôi. Cám ơn Craig.”
Hắn liếc nhanh vào pḥng khách, nơi tiếng dương cầm đă lên đến đỉnh cao dữ dội. “Tôi cũng mang cặp vé xem nhạc kịch cho Julia.”
“Tôi đi gọi nó đây.”
“Allie, chờ đă.” Hắn nói. “Allie ở đây trong khi tôi xin lỗi Julia được không? Tôt thấy ḿnh như một thằng ngốc thực thụ.”
“Tôi sẽ ở lại.” tôi hứa. “nhưng Craig không phải là một thằng ngốc.”
Tôi vội vă bỏ đi và tóm được em ḿnh đang trong một quăng lặng ngắn. “Xin một phút được không?” tôi hỏi. “Craig đang ở trong bếp.”
Đôi tay Julia vờn nhẹ trên những phím đàn. “Craig á?” Nó đứng bật dậy và đâm sầm vào chiếc đàn piano. Thật chẳng giống nó tư nào. Khi chúng tôi đi ngang qua hành lang, tôi thấy nó liếc bóng ḿnh trong gương và vén lại một món tóc. Có hy vọng rồi.
“Ồ không,” nó kêu lên khi thấy bộ dạng của Craig.
Hắn tặng nó một nụ cười gượng gạo. “Có chuyện ǵ ghê gớm đâu mà. Và tôi cũng không ở lại lâu đâu. Tôi chỉ muốn xin lỗi thôi.”
“Về điều ǵ?” nó hỏi.
“V́ đă phá hỏng cuộc hẹn ḥ của em tối hôm qua. V́ làm Ford phát cáu. V́ làm em phải ngại ngùng. V́ cư xử như một thằng ngốc. Tôi c̣n sót chuyện ǵ không?”
“Có chuyện ǵ ghê gớm đâu mà.” Nó lặp lại lời Craig lúc năy.
“Tôi nghĩ có thể em thích những bức ảnh này,” hắn bảo Julia, trao cho nó cái phong b́. “Đây toàn là những bức tôi chụp trong vở diễn mùa thu. Tôi sẽ rửa thêm nếu em muốn tặng vài tấm cho Ford.”
“Cám ơn,” nó nói và mở phong b́ ra.
Tôi nḥm qua vai nó. Ben đă đúng về những tấm h́nh: bức trên cùng cho thấy nhiều hơn cả một gương mặt đẹp. Craig đă bắt được cả tinh thần và sinh lực của Julia trong đó. Nó lôi ra một bức ảnh khác, bức hắn chụp ở hậu trường trước khi nó ra sân khấu. Người ta có thể thấy rơ niềm say mê của nó, sự nỗ lực tập trung tư tưởng, nỗi sợ hăi và niềm hy vọng, tất cả chứa đựng trong con người Julia.
“Cái này thật tuyệt vời,” tôi nói, lấy tấm ảnh từ tay nó, giơ lên cho Craig xem.
Hắn gật đầu và mỉm cười. “Đó là bức mà tôi thích nhất. Tôi dùng ống kính chụp từ xa.”
Julia thả những tấm ảnh lại vào trong phong b́. “Em muốn xem những bức ảnh này một ḿnh nếu anh không phiền.”
“Chắc chắn rồi. Tôi phải đi đây.” Craig đáp, đeo lại ba lô lên. “C̣n một điều nữa, tôi có hai é đi xem buổi ḥa nhạc do đoàn nhạc kịch Hudson biểu diễn vào đêm Giao thừa.”
Julia mở to đôi mắt. “Vào đêm Giao thừa á?”
Hắn gật đầu rồi tḥ tay vào túi quần. “Đoàn địa phương thôi. Nhưng tôi nghĩ họ diễn hay. Vả lại họ diễn vào đầu buổi tối, nên tôi nghĩ em và Ford vẫn có thể kịp đi xem trước khi đến dự tiệc nhà Twist.”
“Ồ,” nó kêu lên vẻ thất vọng.
“Tôi không thể chữa lại buổi tối hôm qua được,” hắn giải thích, “Tôi hy vọng những cái này có thể giúp ích theo cách nào đó.” Hắn trao cho Julia hai tấm vé rồi vươn ḿnh tỳ lên đôi nạng.
Julia ngước đôi mắt tṛn xanh biếc của nó nh́n hắn đăm đăm, nó đứng gần đến nỗi hắn phải cúi đầu xuống nh́n nó. Tôi đă thấy mánh khóe này trước đây rồi.
“Vấn đề là,” nó nói. “thể loại nhạc kịch duy nhất mà Ford biết là phim truyền h́nh nhiều tập. Em nghĩ là anh ấy sẽ thất vọng lắm.”
“À, tôi chỉ cố t́m ra thứ ǵ đó em thích thôi. Chỉ có cái đó là đáng kể.”
“Thế anh có muốn đi không?” nó nói, cặp lông mi dài lướt nhẹ qua hắn.
“Anh có chắc là có ai đó sẽ nghe buổi ḥa nhạc.”
Craig đáp. “Có thể là Allie và em đi với nhau.” Hắn gợi ư. “rồi gặp gỡ với… ai đó, anh không biết. Anh không thạo những thứ này.”
Julia đập nhẹ cặp vé phật qua phật lại cổ tay, rồi nó để tay lên tay Craig. “Em nghĩ anh thích thể loại âm nhạc này. Anh nói là đoàn diễn hay c̣n ǵ.”
“Anh thích tất cả các thể loại,” hắn đáp, đu ḿnh về phía cửa ngay khi Julia buông bàn tay ra. “Và đoàn này thực sự tài năng đấy. Chà, anh thích về trả xe cho ba anh đây. Ba anh không thích lái cái xe số sàn của anh.”
Julia nh́n hắn khập khễnh ra phía hàng hiên, rồi vội vă chạy theo hắn và nắm lấy đôi nạng của hắn từ phía sau, “Em không thả ra đâu,” nó nói.
Craig ngoái lại nh́n nó, kinh ngạc.
“C̣n muốn em giơ cao một cái bảng lên à?” nó hỏi, nản chí. “Thôi nào, Craig, em đang gợi ư cho anh mời em đi chơi.”
“Bao giờ?” Hắn hỏi.
Nó nhấp nháy mắt rồi phá lên cười. “Quay lại nào.” Nó nói, thả một bên nạng ra. “Làm ơn đi!”
Hắn đối mặt với nó, trông vẻ ngập ngừng.
“Em thật bất lịch sự khi em không gọi lại cho anh.” Julia bảo hắn. “Bất lịch sự và nhầm lẫn về anh.”
Hắn quan sát mặt nó như thể nó đang nói tiếng nước ngoài.
“Em xin lỗi, và em đang xin một cơ hội khác. Được không? Buổi ḥa nhạc lúc mấy giờ?”
“Bảy giờ.”
“Hỏi em đi, Craig. Hỏi em xem có làm ǵ vào đêm Giao thừa không đi! Em biết điều này thật ngu ngốc và lạc hậu, nhưng em là loại con gái thích được con trai mời đi chơi.”
“Anh lại thích được con gái mời,” hắn đáp.
Julia gặm móng tay, có vẻ bồn chồn.
Mắt Craig nheo lại một tư, rồi một nụ cười thẹn tḥ hiện ra trên mặt. “Em muốn đi chơi đêm Giao thừa với anh không?” hắn hỏi.
“Có.”
Có cách nào để hai người nh́n nhau mà cũng bằng hôn nhau không nhỉ? Cái nh́n đắm đuối của họ chính là như thế. Tôi lặng lẽ đóng cánh cửa sau lại rồi rút lui vào pḥng giải trí gia đ́nh, nghĩ rằng ba Craig c̣n lâu mới được trả xe hơi.
Cái nh́n đó ám ảnh tôi cả ngày – cái nh́n đăm đăm giữa một chàng trai và một cô gái đang yêu. Đêm đó tôi trăn trở qua lại, măi mới ngủ được. Đă nh́n thấy thực tế ấy, tôi biết ḿnh không thể giả bộ thêm đuợc nữa.
Và tôi không thể đối mặt với tất cả các bên. Tôi đă thấy quư vài đứa bạn của lũ em tôi, như Janice và Caroline, nhưng một đêm tiệc tùng với cái đám đông ồn ào ấy và phải giả vờ với Mike không phải là cách tôi muốn mở màn năm mới. Julia bảo tôi rằng nó đă báo tin xấu cho Ford ngay sau khi Craig về nhà hôm thứ tư. Thứ năm là đến lượt tôi. Dù sao, không giống như Ford, Mike không phải là người xấu, và tôi cảm thấy ḿnh thất hứa một cách đáng xấu hổ trong suốt buổi sáng cuối năm ấy. Nhưng hắn đă nhận tin một cách khá b́nh tĩnh. Khi tôi đưa điện thoại cho Mike để giải thích, hắn đă cắt ngang lời giải thích dài ḍng của tôi và nói, “được mà Allie, anh hiểu mà. Đừng lo về chuyện đó.” Tôi thấy biết ơn v́ nó đă không làm khó tôi.
Mẹ tôi th́ không hài ḷng. Đúng lúc mẹ nghĩ con vịt xấu xí của mẹ sắp biến thành thiên nga th́ tôi lại tuyên bố sẽ ở nhà trong đêm tiệc tùng cuối năm ấy.
“Ba ước ba cũng được ở nhà,” đó là những ǵ ba tôi nói.
Một tiếng sau. Khi tất cả mọi người đều ra ngoài đi công chuyện th́ cô Jen xuất hiện, ăn mặc cứ như mới đi làm về, không một lời giải thích về chuyến viếng thăm ngẫu hứng của ḿnh.
“Là về chuyện tối nay, phải không cô?” Tôi hỏi một cách ngờ vực. “Mẹ con điện thoại cho cô à?”
“Ba con!”
“Đồ phản bội.”
“Ba con nói cô cháu ḿnh giống nhau.”
“À, nếu như ḿnh giống nhau th́ cô phải biết có những lúc ở một ḿnh là sướng nhất, cô nhỉ. Ba con biết điều đó mà!”
Cô tôi giơ ra một cái hộp màu trắng có buộc dây. “Cô có ghé qua hiệu bánh. Sắp đến bữa trưa rồi. Con muốn tăng ṿng eo và nói chuyện tư không?”
“Không.”
Cô tháo sợi dây và mở hộp. tôi săm soi mấy cái bánh nướng.
“Ồ, sao lại không nhỉ.” Tôi nói. Chúng tôi bắt đầu ăn mấy cái bánh ca-vát và điểm qua những chuyện đă xảy ra tại Windhaven. Tôi đoán là tôi đă nói đi nói lại mấy lần.
“Cô nghĩ là cô đă biết chuyện về Julia, Craig và t́nh yêu đích thực rồi.” cuối cùng cô Jen bảo tôi, tay phủi chỗ bột đường bám trên mép. “Con đang thực sự nghĩ đến chuyện ǵ thế?”
Ben. Anh ở trong tâm trí tôi từ ngày chúng tôi gặp nhau.
“Muốn cô đoán không?” Cô hỏi.
Tôi liếc đi chỗ khác.
“Ben harrington.” Cô nói. “giữa hai đứa con có ǵ rắc rối thế. Khi bọn con mới bắt đầu, mọi chuyện tốt lắm cơ mà.”
Tôi có thể cảm thấy nước mắt đang dâng lên mi.”Con đă sai lầm.”
“Ư con là sao?”
“Con nhận ra điều đó ngày hôm qua. Con nh́n Craig và thấy cậu ấy cứ bỏ lỡ cơ hội măi. Cậu ấy tin chắc ḿnh không có cơ hội đến nỗi cậu ấy không nhận ra nó. Thậm chí ngay cả khi Julia nháy mắt với cậu ấy như con bướm giăy chết. Cảnh đó đă thức tỉnh con. Con đă có một cơ hội với Ben, nhưng con không đưa tay ra đón lấy. Con để Sandra chiếm mất. Thậm chí con không thử lấy một lần.”
Cô tôi gật đầu.
“Có điều là, trong học tập hay trong thể thao, con luôn làm người chủ động. Nhưng con cứ thu kín ḿnh lại khi ở giữa đám đông và nghĩ rằng không chàng trai nào có thể thích thú ǵ với con khi con có hai đứa em xinh đẹp ở bên cạnh. Con quá nhút nhát.”
“Chúng ta ai chả có lúc nhút nhát,” cô Jen nói.
“Vâng, nhưng con…”
Cô tôi kiên nhẫn đợi tôi nói tiếp.
“…con nghĩ là con yêu anh ấy. Con không tránh nổi. con yêu anh ấy rồi.” Tôi cố nuốt nước mắt vào trong, nhưng vô ích. “Chọn rơ đúng lúc để mà nhút nhát, phải không cô? Con biết, con biết, con c̣n trẻ, c̣n nhiều cơ hội trước mắt.”
Cô Jen nh́n tôi mỉm cười và dịu dàng chạm vào tay tôi.
“Con ước ǵ ḿnh đừng có nhớ anh ấy nhiều đến thế. Và con ước ḿnh đừng có cư xử giống con ngốc đến thế.”
“Allie, có một điều cô biết về t́nh yêu, đó là con không thể yêu người khác khi con không yêu chính bản thân con. Cả hai người phải tin rằng ḿnh có rất nhiều để trao tặng cho nhau. Cô nghĩ giờ đây con đă tin vào bản thân nhiều hơn rồi. Lần tới khi con có cơ hội để yêu, con sẽ sẵn sàng.”
“Liệu rồi có được như con nghĩ về t́nh yêu lẽ ra có giữa con và Ben không?”
“Ổ, cứ chờ xem, cô bé.” Cô tôi mỉm cười nói. “con cứ chờ xem!” Cô ôm tôi thật chặt.
“Cô dâu sắp cưới như cô,” tôi trêu cô, “ai mà chẳng mơ mộng hăo huyền.”
“Có thể, rất có thể. C̣n đêm nay, cái này có phù hợp với con không?” Cô giơ ra một sợi dây, treo lủng lẳng một chiếc ch́a khóa.
“Căn nhà gỗ của cô à?” tôi nói, cầm láy chiếc ch́a khóa. “Con có thể hoàn thành nốt chuyến đi dưới ánh trăng ấy và thử cái túi ngủ mới của con. Con thích nó lắm.”
“Mẹ con sẽ cho rằng như thế là quá cô độc với con.”
“Con đă cắm trại một ḿnh bao nhiêu lần rồi.” Tôi đảm bảo với cô, lắc lư chiếc ch́a khóa trên sợi dây. “Ba con sẽ nói chuyện với mẹ con về chuyện đó – sau khi cô nói chuyện với ba con.”
Cô cười to.
“Chúc mừng năm mới,” tôi nói qua hàng nước mắt.
“Chúc mừng năm mới của con.”

Chương 19

Mẹ tôi đóng một thùng đông lạnh đầy những món ăn tôi thích. Ba tôi mang cái thùng ra xe và kiểm tra lại pin trên điện thoại di động của tôi. Đấy là cách nuôi con của ba mẹ tôi, và tôi rất biết ơn khi họ làm những việc đó mà không chất vấn ǵ tôi cả.

Tôi thấy tiếc là ḿnh không đợc thấy Julia và Craig ăn diện đi dự buổi ḥa nhạc tối đó. Tuy nhiên, tôi thấy mừng là không phải thấy bộ cánh của Sandra cho đêm Giao thừa, bộ cánh mà tôi biết chắc là sẽ làm người khác ngạt thở luôn. Tôi lên đường vào lúc bốn giờ và đến căn nhà gỗ vào lúc hoàng hôn.

Cả một lúc lâu, tôi đứng bên ngoài và ngắm bầu trời tắt dần những sắc màu kỳ diện lần cuối trong năm. Rồi sau bữa tối gọn nhẹ, tôi ra ngoài đi dạo. Tôi nghĩ rất nhiều về Ben và tự hỏi nếu được đi dạo dưới trăng với anh th́ sẽ như thế nào. Tôi nhớ từng giây cái nụ hôn suưt xảy ra trên tuyết và thấy ḿnh lại sắp trào nước mắt, cố liều lĩnh bám vào sự thông thái của cô Jen. Lần tới, tôi nghĩ. Ḿnh giờ đây đă hiểu rơ ḿnh hơn. Lần tới tôi sẽ sẵn sàng. Duy có điều làm thế nào để có cái lần tới ấy khi tôi chẳng thể yêu ai ngoài Ben, th́ tôi lại không biết.

Khi tôi quay lại căn nhà của cô Jen th́ mới tám giờ ba mươi, nhưng tôi thấy mệt. Tôi lôi một ôm củi vào trong căn nhà nhỏ một gian đó, nhóm ḷ rồi mặc chiếc áo ngủ buồn cười ở trường Fields vào. Chiếc áo này, vốn được giữ lại từ buổi diễn kịch năm học lớp Mười Một dài đến giữa đùi và được trang trí bằng những cái lông chim bé tí rực rỡ màu hồng, màu tím, màu da cam. Tôi xỏ đôi dép lê đầu báo mà Tim tặng tôi, tự cười nhạo cái bộ dạng tức cười trong đêm Giao thừa của ḿnh. Cái túi ngủ đă được mở dây kéo và trải rộng trước ḷ sưởi. Ánh sáng ban ngày đă tắt nên tôi có thể chiêm ngưỡng ngọn lửa bập bùng. Tôi lôi một quyển tiểu thuyết lăng mạn ra và nằm xuống, đọc.

Tôi không qua nổi trang thứ tám. Ít nhất đó cũng là trang mà tôi thấy ḿnh đang sấp mặt xuống khi lát sau tỉnh dậy. Tôi choàng dậy, giật ḿnh bởi một tiếng động, dù đầu óc tôi mờ mịt đến nỗi không nhớ được rơ ràng là ḿnh đă nghe thấy cái ǵ. Tuyết trượt khỏi nóc nhà ấy mà, tôi tự nhủ. Ngọn lửa sắp tàn, và căn nhà lạnh cóng. Tôi nhỏm dậy bỏ thêm một khúc củi vào ḷ rồi lại nghe thấy một tiếng động khác: tiếng tuyết kêu lạo xạo, ai đó đang bước bên ngoài căn nhà nhỏ.

Cứ như cái người đó biết rằng tôi đang lắng nghe, bước chân dừng hẳn. Tôi chờ đợi trong im lặng, không dám thở. Có thể tôi đă tưởng tượng ra tiếng bước chân; có thể đó chỉ là một tay đi dạo dưới ánh trăng khác.

Tôi rón rén đi ra cửa sổ và nḥm qua khe những bức rèm nặng trịnh. Tôi sởn gai ốc. Từ góc đó tôi không thể nh́n thấy ai cả, nhưng có một chiếc xe đang đậu bên ngoài – một chiếc xe tôi không nhận ra. Chiếc xe Audi của tôi đậu ở sau nhà. Tôi tự hỏi liệu ḿnh có thể chuồn được khỉ cửa trước, cánh cửa duy nhất của nơi này, và chạy ṿng ra sau nhà đến chỗ xe ḿnh không. Không – tốt hơn là nên chui ra qua cửa sổ phía sau. Cái cửa sổ tí hon ấy sao? B́nh tĩnh lại nào, Allie. Đây chắc chỉ là một người cắm trại khác, có thể là ai đó bị lạc, tôi tự trấn an. Nhưng tôi thấy sợ. Nhớ ra ḿnh để cái điện thoại di động trên bạn bếp gần cửa ra vào, tôi hối hả đi lấy. Tôi định nhấn gọi 911 th́ nhận ra rằng đến lúc cảnh sát t́m thấy một căn nhà nhỏ giữa rừng Windhaven th́ tôi đă xơi một nhát ŕu vào giữa lưng từ tám đời rồi.

Đúng lúc đó th́ tay nắm cửa kêu lách cách. Tôi nh́n trân trân, không tin nổi rằng ai đó đang đứng bên kia cánh cửa và xoay nắm đấm. Cánh cửa vẫn cài then trong; dù cô Jen chẳng mấy khi cài cửa ở vùng ngoại ô này, nhưng đêm ấy th́ tôi có cài.

Rồi tôi nghe tiếng kim loại cọ vào nhau. Cạy một cái then cũ th́ có dễ không nhỉ?
Tôi lấy thứ vũ khí duy nhất trong tầm tay – một cái chảo to treo trên bếp ḷ. Tôi đứng dựa vào bức tường, cánh tay giơ lên, sẵn sàng bổ mạnh xuống kẻ xâm nhập.
Cái then kêu lách cách, rồi cánh cửa bật tung ra.
“Ben!”
“Allie!”
Chúng tôi nh́n vào nhau chằm chằm một giây lâu, rồi anh nói. “Em hạ cái đó xuống được không ?”
Tôi thả rơi cái chảo xuống. Thấy ḿnh ngu ngốc và đột nhiên nổi giận, bị sợ một trận vô cớ. “Anh làm cái ǵ ở đây.”
“Anh đang định hỏi em câu y hệt.”
“Em được đưa ch́a khóa.”
“Anh cũng thế,” anh nói giọng lạnh băng hệt như giọng tôi.
Rồi anh nh́n tôi từ trên xuống dưới, chú ư đến cái áo sặc sỡ, đôi chân dài để trần của tôi và đôi dép lê đầu báo to xù.
“Anh đáng ra phải đi dự liên hoan,” tôi bảo anh. “Sandra đang chờ ở đấy.” Nó đă mất cả tuần lễ để ghép cho được bộ cánh đặc biệt nhất.”
“Anh nghĩ bộ của em giật giải rồi,” Ben đáp một bên mép nhếch lên.
Má tôi đỏ bừng và tôi nhanh chóng rời xa anh.
Anh đi theo tôi “nghe này anh xin lỗi,” anh nói “Nhưng mà ba anh và cô Jen không nói với anh là em có thể ở đây.”
“Có thể à ? Cô ấy biết thừa là em ở đây ! Em không thể ngờ là cô ấy lại cố sửa mọi sự theo cách này !”
“Anh thực t́nh không biết là em ở đây mà, Allie,” anh nói cúi xuống nhặt quyển sách của tôi lên. “Em đọc sách loại này à ?”
Tôi giật lấy quyển sách trong tay anh. “Anh phải thấy khói bốc ra từ ống khói chứ. Anh phải biết là có ai đó ở trong nhà chứ.”
“Anh đang mải mê nghĩ về… Chuyện khác. Anh thậm chí c̣n không thấy cái xe Audit của em nữa là khói từ ống khói.”
“Và c̣n nữa,” tôi nói, như thể tôi đă tóm được anh đang định lừa tôi. “đó không phải là xe của anh.”
“Là xe của ba anh. Anh cho Craig mượn xe v́ nó cần một cái xe số tự động.”
Tôi thả quyển sách xuống. “Em mà gặp cô Jen th́... ” tôi lầm bầm trong mồm.
“Cô ấy đang cố sửa cái ǵ?” anh hỏi.
Tôi ngước nh́n anh, và đôi mắt màu nâu sẫm của anh níu chặt tôi. Có lần nào anh nh́n vào mắt tôi mà tôi không cảm thấy như ḿnh bị bỏ bùa không nhỉ? Tôi nh́n nhanh xuống đôi dép lông xù của ḿnh. Tôi thà thi lại hai lần c̣n hơn trả lời một câu hỏi của anh. Nhưng tôi biết nếu tôi muốn tiến lên và sẵn sàng cho lần sau th́ tôi phải thẳng thắn với anh.
“Cô Jen biết là em, ừm, kiểu như… đại loại như… phải ḷng anh. Thế đấy!” Giọng tôi run lên. “Tất nhiên là anh đă quen với chuyện đó rồi. Tuy nhiên, em lỡ mất cơ hội của ḿnh với anh, và cô ấy cố cho em thêm một cơ hội khác. Thế thôi.”
Tôi cảm thấy bàn tay anh trên vai tôi. “Allie, nh́n anh này.”
“Cám ơn, nhưng em đă nh́n đủ rồi.”
Anh ôm lấy khuôn mặt tôi trong bàn tay, nâng nó lên cho tới khi tôi gặp phải mắt anh. “Đây là những điều anh chưa quen: thức dậy không thể nghĩ đến chuyện ǵ ngoài một cô gái. Đi ngủ vẫn nghĩ về cô gái đó. Mong rằng khi anh rẽ qua một góc phố, cô gái ấy đă đứng ở đó rồi. Lái xe đi và hy vọng như điên mỗi lần anh nh́n thấy một chiếc xe màu bạc chạy ngang. Lắng nghe bất kỳ điều ǵ về cô gái đó từ bất cứ ai – kể cả em của cô ấy, người mà anh được cho là đang hẹn ḥ. Cảm thấy ghen cả với một thằng nhóc bảy–tuổi–đầu khi cô gái ấy ṿng tay ôm nó. Đó là những cái anh không thể nào quen được. Thế đấy!”
Anh dịu dàng dùng ngón tay lướt theo viền môi tôi. “Anh chỉ cố sống cho qua kỳ nghỉ này.” anh nói. “Anh không bao giờ nghĩ ḿnh sẽ đem ḷng yêu.”
“Anh cũng thế à?”
“Anh yêu em, Allie.”
Anh nâng đầu tôi lên và môi anh chạm vào môi tôi. Có một ngọn lửa êm dịu nơi môi anh, và nó tràn thẳng vào tôi. Tôi bắt đầu run rẩy. Tay anh ṿng qua người tôi và kéo tôi lại gần. Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, rồi anh hơi lắc lư tôi. “Anh không thể tin được là em đang thực sự ở trong tay anh,” anh nói, “và em muốn như vậy. Anh đă thôi hy vọng rồi.”
Tôi ngả đầu ra sau và sờ vào mặt anh. “Em muốn được như thế. Anh không biết được em đă muốn như thế nào đâu.”
Tôi có thể cảm thấy tim anh đập gấp gáp bên dưới áo Jacket. Anh kéo mặt tôi về phía anh và chúng tôi lại hôn nhau. Thế rồi cái điện thoại reo vang làm cả hai đứa chúng tôi giật nẩy ḿnh.
“Là điện thoại di động của em.”
Chúng tôi nh́n nó từ bên này gian pḥng, vẫn quấn trong ṿng tay nhau. “Em nghĩ là em nên trả lời th́ hơn,” tôi bảo anh. Anh thả tôi ra và tôi vội vă đi nhặt nó lên.
“Con làm cô lo quá,” cô Jen nói trước khi tôi kịp thốt ra lời nào.
“Ái chà, cô nên thế ,” tôi đáp qua điện thoại. “Bởi v́ chỉ ít phút trước con đă sẵn sàng giết cô – ngay sau khi con suưt vụt cho Ben một cái chảo vào đầu.”
“Con không làm thế đâu.”
“Suưt nữa đấy,” tôi cười vang, nói. “Cô nghĩ cô là ai chứ? Thần Ái t́nh à?”
“Việc này không được định trước.” Cô Jen giải thích. “Tự nó tiến triển sau khi mẹ con gọi điện sợ hăi thông báo rằng Ben đă hủy cuộc hẹn với Sandra.”
“Sandra, con quên mất. Năm mới rồi, nó sẽ không bao giờ nói chuyện với con nữa đâu.”
“Nó đi chơi với Mike rồi, căn cứ theo bản tin mới nhất của ba con. Bọn con gái các con khiến cha mẹ điên đầu.”
Lúc này Ben đứng kế bên tôi. “Sandra đi chơi với Mike rồi.” tôi bảo anh.
“Anh đă mong thế,” anh nói.
“Dù sao, cô cháu gái yêu quư nhất đời ơi,” cô tôi nói tiếp. “cô đang gọi cho con để thông báo trước với con rằng chú Sam, Tim và cô đang trên đường đến đó với túi ngủ của ḿnh đây.”
“Đầu tiên cô đóng vai thần Ái t́nh, bây giờ lại đóng vai nữ tùy tùng à?”
“Chính xác.”
Chúng tôi cúp máy, và tôi bảo với Ben rằng họ đang trên đường đến đây. “Em nghĩ em nên thay cái bộ lông vũ rực rỡ này ra.”
Anh cười vang. “Trước khi em thay, ḿnh khiêu vũ cái đă.”
Tôi nh́n quanh nhà. “Em chỉ mang theo một cái máy nghe đĩa có tai nghe thôi.”
“Ai cần nhạc nào?” Anh hỏi.
“Không phải em,” tôi mỉm cười đáp. “Trước đây em đă chứng minh cho anh một lần rồi c̣n ǵ.”
Anh cởi áo jacket ra rồi quấn quanh vai tôi, giữ cho tôi ấm áp trong ṿng tay anh. Rồi chúng tôi khiêu vũ chậm răi theo điệu nhạc đă trở thành “bài hát của anh và em”, điệu nhạc chúng tôi đă nghe thấy trong ḷng ḿnh.

Hết


 

Pages Previous  1  2