|
trong ánh sáng mờ mờ của cái đèn ngủ
h́nh vỏ ṣ treo trên vách. Cô muốn mọi người phải hoảng vía một phen
v́ tội coi thường cô. Cô muốn mẹ phải bỏ quan niệm: "trọng nam khinh
nữ" lâu nay của bà. Nếu không Lưu Ly chẳng bao giờ trở về nhà nữa.
Lúc năy cô đă vừa khóc vừa kể sự t́nh với ông nội rồi.
Tuy ông
Không nói, không tỏ thái độ ǵ, ngoài những cái cau mày.
Lưu Ly
vẫn tin chắc ông sẽ đồng ư cho cô ở đây đến chừng nào chán th́
thôi.
Nhưng cô sẽ không chán đâu.
Ngôi nhà này, khu vườn rộng mênh
mông này, rồi con sông mênh mông nước lớn hiu hắt tiếng b́m bịp
kêu... Với Lưu Ly là cả một sự lư thú.
Ở đây hẳn sẽ thoải mái hơn
trong căn pḥng tù túng của cô ở thành phố.
Về làm ǵ khi mẹ
lúc nào cũng giam lỏng cô như giam tù.
Dưới mắt hai người, chỉ
có anh Đoàn là quư thôi.
Ảnh là con cầu con khẩn của cả gịng
họ vốn hiếm hoi này mà.
Hạng nữ nhi ngoại tộc như cô th́ đáng
mấy hào.
Bỗng dưng Lưu Ly thổn thức, nước mắt cô ứa ra ướt cả gối.
Cô cố
dằn tiếng nấc khi nghe ông nội ho khúc khắc ngoài hành lang.
Thật ra Lưu Ly chưa biết nhiều về ông nội ngoài những lần ông
lên thăm gia đ́nh theo đúng định kỳ bốn tháng
một lần, cô không
thường gặp ông kể từ ngày đám ma bà nội đến nay, đây là lần thứ
hai cô ngủ lại ngôi nhà này.
Ông bà nội không ưa, không chấp
nhận mẹ là con dâu dù bà đă sinh cho gịng họ ông thằng cháu
đích tôn.
Chính v́ vậy, anh em cô ít khi nào về quê nội.
Nếu
có về, cũng chả khi nào ở lại đêm. Lần này Lưu Ly phải làm sao cho ông nội thương mến ḿnh nhiều
hơn nữa mới được.
Trước đây trực giác đă cho cô biết ông nội
quư cô hơn anh Đoàn.
Điều này mẹ cũng nhận thấy nên có lần bà
bực dọc nói với ba cô rằng: - Ông muốn có cháu nối dơi nhung chẳng xem tôi và thằng Đoàn ra
ǵ hết. May phúc mẹ không nhắc đến Lưu Ly.
Thở dài một cái, cô trở ḿnh
nằm nghiêng, cặp mắc cô díu lại v́ những suy nghĩ lộn xộn trong
đầu.
Thôi ngủ đi, ngủ một giấc tới sáng sẻ quên tất cả những ấm ức
phiền
muộn. Ta sẽ vào vườn suốt ngày, mùa này có chôm chôm, nhản, và
cả măng cầu xiêm nữa. Lưu Ly đang mơ mơ màng màng với bao nhiêu suy tính cho ngày mai
th́ bỗng nghe tiếng la thất thanh.
Phải nói là tiếng hét th́
đúng hơn.
Giữa đêm khuya vắng, tiếng hét vang lên kéo dài nghe
thật hăi hùng, rùng rợn.
Cô ngồi bật dậy khi nghe tiếng ly tách ngă đổ rổn rảng, tiếng đồ
đát bị đập phá, rồi lại tiếng la hét, chửi rủa... những âm thanh
đó không phát ra từ ngôi nhà này.
Nhưng giữa đêm khuya những
tiếng vọng của nó mới rợn óc làm sao.
Lưu Ly rón rén ôm chiếc gối bước khỏi giường, cô đến cửa sổ nh́n
xuống ngôi nhà đối diện. Bên đó đèn vẫn c̣n sáng dù cửa đóng
kín, cô cũng nhận ra sự ầm ĩ bắt nguồn ở đấy.
Chắc là nhậu nhẹt. Ly đă chả lạ ǵ tṛ say dẫn đến ḥ hét đập phá của dân nhậu,
v́ anh Đoàn là một điển h́nh sinh động.
Nhưng giọng hét thê lương
của bợm này nghe ghê quá.
Cứ y như tiếng than của người bị
chuyện ǵ oan ức, khổ sở lắm vậy.
Trời ơi ! Bây giờ... bợm ta
lại cười nữa ḱa. Nh́n những ngọn cây đen x́ trong đêm, Lưu Ly
rùng ḿnh v́ giọng cười khàn khàn, ằng ặc qủy sứ ấy.
Cô ôm cứng
cái gối, leo lên giường và đấp mền tận cằm.
Nhắm mắt lại, Lưu Ly cố dỗ giấc ngủ, cô mặc tiếng la, tiếng
khóc, tiếng cười ấy nhưng không được.
Ly khổ sở vùi đầu vào gối. Đêm đầu tiên bỏ nhà thật đáng nhớ đời.
Lưu Ly cứ vật vă như
đang nằm trên mặt biển gợn sóng.
Cô giận ba mẹ, giận anh Đoàn,
và giận cả gă bợm nhậu bất lịch sự kia.
Nhưng đáng giận nhất
vẫn là cô, lẽ ra cô phải dịu dàng, nhu ḿ vâng theo lời mẹ, lẽ
ra cô không nên chống đối anh Đoàn, Lẽ ra cô phải thi đậu đại
học như mẹ vẫn hy vọng... Cô đă làm phiền mọi người và đă bỏ
trốn về đây như một kẻ đào ngũ.
Vậy hăy ráng chịu, đừng thở than
ǵ hết, dù chỉ là than thầm trong hiu quạnh thế này.
Nằm trăn trở hồi lâu, cuối cùng Lưu Ly cũng mệt mỏi ch́m vào
giấc ngủ chập chờn đầy mộng mỵ.
Chương 1
Sau một ḍng thả bộ quanh sân, Lưu Ly trở vào nhà. Đi dọc hết mấy
gian pḥng rộng chưng bày toàn đồ qúi giá, cô xuống tới bếp.
Mỉm cười rất ư dễ thương, Lưu Ly cố bắt chuyện trước với người
đàn bà có gương mặt khó đăm đăm:
- D́ Tám ơi ! Ông nội cháu chưa dậy hả ?
Vừa chế nước sôi vào b́nh thuỷ, Bà Tám vừa trả lời nhát gừng:
- Ông dậy lâu rồi. - Ủa ? Sao cháu không thấy ḱa ?
Liếc Ly một cái nhẹ, bà tám nhếch môi:
- Ổng đi lúc trời hừng sáng làm sao mấy người thấy được.
Phớt lờ thái độ lạnh tanh của bà già, Lưu Ly hỏi tới với giọng
lo lắng: - Ông nội cháu đi đâu vậy ? Lên Sài G̣n phải không ?
Trề cặp môi ăn trầu đỏ chót ra, bà Tám cao giọng:
- X́! Ổng mà thèm lên Sài G̣n. Xụ mặt xuống v́ quê độ, Lưu Ly cộc lốc:
- Vậy nội đi đâu ? Bà Tám lừ mắt nh́n cô rồi nói như nạt:
- Qua cồn. Lưu Ly chắt lưỡi: - Trời ơi ! Phải biết cháu đi chơi theo rồi.
Bà Tám lầu bầu một ḿnh: - Hừ, chơi với bời, ở đây hỏng ai ở không chơi đâu.
Rồi quay sang nh́n cô bà cất giọng: - Chừng nào mấy người về ?
Thừa biết bà già khó chịu này hỏi ḿnh, nhưng Lưu Ly cố t́nh
không hiểu cho bơ ghét. Cô ngơ ngác ngó xung quanh:
- D́ Tám hỏi ai cơ ? - Ở đây c̣n ai khác... mấy người bây giờ ? Hừ ! Trả lời đi, chừng nào về trển.
Lưu Ly bực bội chừng mắt nh́n bà ta.
Cô không hiểu sao bà tám
luôn có ác cảm với ḿnh.
Cách đây năm năm, bà nội Lưu Ly chết,
cô về ở chịu tang mất hai ngày, một đêm... lần đó Ly đă đụng độ
với bà tám v́ lư do rất đơn giản: cô dám cười giữa đám ma trang
nghiêm, long trọng v́... lỡ nh́n thấy ông thầy cúng ngủ gục lên
gục xuống. Ly nhớ bà tá đă hùng hổ kéo cô ra góc vườn mắng một trận nghe
đinh tai nhức óc, nếu ba cô không can thiệp kịp, chắc bà chằng
lửa này chưa buông tha để Ly vào quỳ kế quan tài của bà nội,
người cô chỉ gặp một lần duy nhất khi bà c̣n sống.
Hồi đó c̣n bé, Lưu Ly rất sợ mang tội bất hiếu v́ nhớ tới những
lời rủa xả của bà.
Bây giờ khác rồi, cô chẳng làm ǵ nên tội
sao phải nhịn trước thái độ khinh khỉnh đầy quyền hành này trong
khi ông nội không nói ǵ hết. Ngồi xuống ghế rất đường hoàng, Lưu Ly gằn từng lời:
- Tôi sẽ ở đây luôn.
Bây giờ phiền d́ làm món điểm tâm cho tôi,
nhanh lên ! Trợn muốn tét con mắt tí rị trên gương mặt móm xọm, tong teo
lên, bà Tám nh́n cô trân trân, giọng líu lại v́ kinh ngạc:
- Ở luôn là sao chứ ? Ai cho mấy người ở luôn mà ham.
Lưu Ly khoát tay nhấn mạnh: - Đó là chuyện của gia đ́nh tôi.
D́ ṭ ṃ chi vậy ? Tôi đói lắm
rồi đấy. Mặc kệ bà già lảm nhảm trong mồm, Lưu Ly nhún vai bước ra sau hè.
Với tay hái cái bông bưởi trắng thơm ngát, cô tủm tỉm cười khi
biết phải đối phó thế nào với bà Tám.
Hoá ra bà ta chỉ giỏi ăn
hiếp những người hiền từ, ḿnh chỉ cần hóng hách như vừa rồi bà
ta đă x́u ngay một nước.
Thế cũng tốt, phải lên mặt... cô chủ
nhỏ mới yên thân được với bà già khó tính này.
Đang nghiêng đầu nh́n đôi chim sâu nhỏ xíu chuyền trên cành, Lưu
Ly giật ḿnh v́ nghe gọi: - Chị Ly, làm ǵ đó ?
Quay lại, cô thấy Đào cháu của bà Tám bước đến.
Khác với bà d́
hắt ám, Đào lúc nào cũng cười, và
cười rất có duyên.
Lưu Ly
lúng túng trước vẻ tự nhiên đầy thân thiện của Đào, cô ậm ự cho
qua chuyện: - Bông bưởi thơm quá ! Nheo nheo mắt rất lém, Đào nói:
- Nhưng trái bưởi mới thật sự hết ư.
Bưởi năm roi chánh cống đó. Lưu Ly ngạc nhiên:
- Năm roi là sao chớ ? Đào cất tiếng cười trong vắt:
- Là ai chưa được phép ông Chín mà hái, th́ bị năm roi vào đít.
Giọng Lưu Ly nhỏ lại: - Bộ ông nội khó đến thế à ?
Le lưỡi, Đào không trả lời.
Cô ta hỏi trớ đi: - Tối qua lạ nhà chị Ly ngủ được hông ?
Nhớ tới gă bợm rượu ḥ hét suốt đêm, Lưu Ly chép miệng ngao
ngán: - Tôi dễ ngủ lắm, nhưng hồi tối cứ chập chờn suốt v́ gă say rượu
nhà bên kia quậy quá cỡ. Đào lại cười, cô gật gù:
- Đúng là chị xui.
Mấy năm mới về một lần, lại nhằm lúc thằng
chả lên cơn.
Ngủ không được cũng phải. Ly hỏi bâng quơ:
- Bộ thằng cha đó hay nhậu lắm hả ?
Đào lắc đầu: - Không phải nhậu mà là lên cơn.
Thằng chả bị mát điện nặng lắm
! - Ủa Vậy sao ? Lưu Ly chưa kịp điều tra thêm cho thỏa tật ṭ ṃ cố hữu th́ đă
nghe tiếng bà Tám tằng hắng: - Mày nói xàm ǵ vậy Đào ? Cỏ ngoài vuông nhăn cao tới bắp chân,
đi làm đi. Quay sang phía Ly bà càu nhàu: - Xong món hột gà ốp la rồi đó.
Ăn lẹ lên c̣n để người ta dẹp
nữa. Không đợi Ly phản ứng, Bà Tám ngoe ngẩy trở vào trong nhà.
Đào
bứt rứt nói như xin lỗi: - D́ Tám lúc nào cũng vậy.
Chị đừng chấp nhất nghe. Lưu Ly kéo tay cô bé giọng thản nhiên:
- Vào với chị. - Thôi thôi em ăn sáng rồi.
- Ăn thêm chút nữa cho vui. Có sao đâu. Đào th́ thầm:
- Em ớn d́ Tám lắm ! Trong nhà này ai cũng ngán d́ Tám lắm.
Lưu Ly nheo nheo mắt: - Kể cả ông nội của chị ?
Cô bé ngập ngừng: - Không phải, nhưng ông Chín hay nghe lời bà, mắng oan người
khác... Rồi như sực nhớ không nên nói thế với Lưu Ly, Đào cắn môi làm
thinh. Lưu Ly dọa: - Em không ăn chị cũng nhịn luôn.
Trước sau ǵ d́ Tám cũng la
nữa, mà lần này la luôn cả chị. Chả lẽ Đào muốn chị bị la.
Đào lẽo đẽo theo cô vào bếp, Ly thấy tren bàn để một dĩa trứng
ốp la, một ổ bánh ḿ, với một ly sữa to.
Cô bé Đào nhận xét: - D́ cho chị ăn giống như ông Chín, ngày nào cũng trứng chiên,
bánh ḿ khô khốc. Lưu Ly nhẹ nhàng: - Ở quê làm sao đ̣i hỏi như thành phố được.
Thế này là quá sang
rồi. - Nói vậy là chị lầm rồi.
Ở đây thứ ǵ cũng có.
Tại d́ làm
biếng thôi. Lưu Ly mỉm cười, rơ ràng cô bé lóc chóc này chẳng ưa bà d́ của
ḿnh. Ly biết bà Tám là người giúp việc lâu năm trong nhà ông
nội, tính ra tới nay cũng phải mấy chục năm do đó mới... lộng
quyền với những kẻ ăn người ở khác, nhưng tại sao với cô, bà ta
cũng chẳng lịch sự tế nhị chút nào hết, chẳng lẻ v́ ông bà nội
không chấp nhận mẹ làm con dâu nên bà ta cũng ghét Lưu Ly dầu cô
chả có tội t́nh chi cả ? Nghiêng đầu nh́n Đào, Ly thân mật:
- Ăn nhé ! - Em không thích món này, nhưng ngồi với chị cho vui.
- Vậy th́ uống sữa ? - Ôi thôi ! Em sợ mùi ḅ lắm...
Lưu Ly bật cười: - Sao khó quá vậy ?
Đào thành thật: - Sáng nào cũng ăn cơm quen rồi, ăn mấy thứ này đâu làm việc nổi.
- Chị vẫn đi chưa hết vườn nhà ḿnh.
Đào buột miệng: - Rộng lắm ! Ḿnh ông Chín quản lư không nổi, bởi vậy...
Ly ṭ ṃ nh́n Đào ngập ngừng: - Bởi vậy thế nào ?
Cô bé lắc đầu rồi trớ đi: - Em muốn nói là bởi vậy làm sao chị đi hết được, nếu chị ở chơi
vài ngày thôi. Bưng ly sữa lên uống một ngụm, Lưu Ly cao giọng:
- Lần này nhất định chị sẽ đi hết vườn ở đây và ở bên cồn nữa.
- Thật hả ? Lưu Ly cười cười:
- Chị sẽ ở đây luôn mà ! Đào trợn mắt:
- Ở đây luôn, c̣n ba mẹ chị th́ sao ? Lưu Ly nhún vai:
- Vẫn ở trển chứ sao. Đào thừ người nh́n Lưu Ly chậm răi nhai bánh ḿ, cô bé cố đoán
xem Ly nói đùa hay thật rồi dọ dẫm:
- Bộ cậu mợ hai cho chị về đây ở thật hả ?
Lưu Ly vừa ăn vừa gật đầu.
Đào tỏ vẻ không tin: - Vô lư ! Cậu mợ thừa biết không nên kia mà ! Với lại chắc ǵ ông
Chín đă chịu, một khi gă điên ấy có mặt ở đây.
- Mày lại tía lia cái mồm hả Đào ? Có đi làm chưa th́ nói ?
Đào lấm lét nh́n gương mặt đanh lại của bà Tám rồi đứng dậy bước
nhanh ra sân. Lưu Ly vụt chạy theo: - Chờ tôi với !
Bà Tám nắm vai cô kéo lại: - Mấy người không được đi lung tung.
Trước khi qua cồn.
Ông
Chín đă dặn thế. Hất tay bà ta ra, Ly xẵng giọng:
- Tôi có tên đàng hoàng sao d́ cứ: "mấy người này, mấy người nọ". Khó nghe quá vậy ?
Bà Tám nhếch môi: - Hừ ! Bà Chín trước đây cũng tên Ly.
Chưa thấy ai như cậu Hai nhà này, lấy tên mẹ ruột đặt cho con
gái.
Mà không biết. Hừ !
cậu ấy đặt hay ai đặt nữa ! Bà Chín thiêng lắm, nên tôi không
dám kêu đến tên bà. Lưu Ly ngẩn ra khi nghe bà tám nói.
Trước giờ cô không hề biết
rằng tên ḿnh trùng tên bà nội.
Sao ba mẹ lại... phạm thượng dữ
vậy.
Người nghĩ ra lấy tên bà nội đặt cho cháu, chắc là mẹ thôi.
Mẹ là người không thích nhường nhịn bất kỳ ai.
Chắc mẹ cố
t́nh làm thế cho lợi gan, v́ bà mẹ chồng không nhận ḿnh là dâu.
Mẹ có nghĩ đặt tên như thế bà nội sẽ ghét luôn Lưu Ly không ?
Chắc có đấy, nhưng ăn thua ǵ khi mẹ là người chỉ biết tới mục
đích. Cô nói: - Chuyện này tôi không biết.
Nhưng d́ có thể gọi tôi là ba, bốn
ǵ đó cũng dễ nghe hơn.
Bây giờ tôi muốn theo Đào ra vườn nhăn.
Bà Tám dứt khoát: - Không được ! Từ đây tới đó qua nhiều cầu khỉ lắm.
Mấy người
phải ở nhà.
muốn ăn ǵ tôi nấu cho ăn. Ly hất mặt lên:
- Trừ ông nội ra tôi không nghe lời ai hết.
Bây giờ tôi muốn ăn
nhăn và ăn ở ngoài vườn ḱa.
D́ đừng cản tôi. - Nhưng mà...
- Không nhưng ǵ hết.
Tôi ghét ai lằng nhằng lắm.
D́ mà gọi tôi
là "mấy người" nữa là có chuyện đấy.
Bỏ mặc bà già đứng ngoài sân, Lưu Ly ba chân bốn cẳng chạy theo
Đào.
Vừa chạy cô vừa gọi ơi ới.
Đến cây cầu khỉ ốm tong teo
không có tay vịn, Ly thấy Đào đang chờ ḿnh.
Cô lẹ làng xách
dép mà bám vai cô bé mà đi qua bên kia mương. - Vườn này tới đâu mới hết lận ?
Đào trả lời: - Sát với đất bà Hà ở cuối đường.
Giọng Ly hăm hở: - Nhất định sáng nay chị phải dạo hết vườn mới được.
Đào lắc đầu nguầy nguậy: - Không được đâu.
Ở cuối vườn ớn lắm ! Lưu Ly nhíu mày:
- Ớn là sao ? Đào bối rối: - Chỗ đó trồng toàn xoài, chị đi làm chi cho mệt.
Mùa này hết
trái rồi. - Chị muốn đi cho biết, nếu Đào sợ mệt th́ đừng theo.
- Không được đâu. Lưu Ly gắt:
- Lại không được.
D́ cháu em mở mồm là không được.
Nhưng tại
sao không được chứ ? Đào nói: - Hồi sáng ông Chín có dặn d́ Tám đừng để chị đi lung tung.
Lưu Ly bắt bẻ: - Đi trong vườn mà lung tung.
Có em nói lung tung th́ đúng hơn. Đào nhăn nhó:
- Khúc vườn xoài đó lạnh lẽo hoang vắng lắm.
Con gái không nên
tới một ḿnh rất nguy hiểm. Cách nói mập mờ của Đào làm Lưu Ly thêm ṭ ṃ.
Cô ngẫm nghĩ rồi
trầm giọng: - Có phải tại gă điên bên kia tới hồi lên cơn nên ông nội không
cho chị đi nghêu ngao không ? - Chị đoán đúng y.
- Nhưng làm sao người ta vào vườn ḿnh được khi xung quanh đă rào
kín. Đào ngồi xuống một gốc nhăn, co bé vừa nhổ những bụi cỏ lưa thưa
vừa trả lời: - Họ lẻn vào theo ngỏ vườn nhà bà Hà mà gă khùng ấy là con trai
bà, nên chuyện gă ta ṃ qua vườn nhà ḿnh là chuyện thường t́nh.
Lưu Ly kêu lên: - Sao không rào khoảng vườn ấy lại cho có ranh giới rơ ràng.
Đào giải thích: - Đất ḿnh và đất họ cách nhau con mương nhỏ. Ông Chín không
chịu rào v́ lư do từ xưa hai nhà vẫn qua lại bằng cái cầu khỉ
trên mương đó, bây giờ... Lưu Ly nôn nóng khi Đào lại ngập ngừng:
- Nói tiếp đi. Nh́n quanh một ṿng như xem có ai không, Đào lí nhí:
- Bây giờ hai bên nghịch với nhau lắm.
- Nghịch th́ càng phải rào lại chớ. Đào làm thinh, cô bé qua gốc nhăn rồi lại tiếp tục nhổ cỏ.
Lưu Ly ấm ức ngồi xuống kế bên:
- Tại sao ḿnh lại nghịch với họ ?
Đào lẩn tránh: - Em không biết! - D́ Tám biết không ?
Đào lắc đầu.
Cô bé lặng lẽ làm việc như chẳng có Ly bên cạnh.
Cô giận dỗi đứng phắt dậy đi ṿng ṿng gần đó.
Mùi nhăn chín
thơm ngọt làm Ly phải đưa mắt nh́n.
Trái chín nhiều lắm, cô vừa
ăn vừa nghĩ ngợi đủ điều và nhận ra ḿnh hoàn toàn không biết
ǵ về họ nói, dù ba có là con trai duy nhất sẽ thừa kế toàn bộ
đất đai, tài sản này.
Ba mẹ cô không thích nơi đây, dù nhờ nó
ông nội mới có vốn bỏ ra cho ba làm ăn và trở nên khá giả như
bây giờ. Có lần mẹ đă nói xa nói gần:
- Ông nội bây mà trăm tuổi th́ bao nhiêu vườn tượt ở dưới sẽ bán
hết, chớ ai mà thèm về chỗ chỉ có ma ở đó.
Lúc ấy ba cô im lặng, nhưng vẻ mặt ông cau lại,
Lưu Ly linh cảm ông
không đồng t́nh với vợ ḿnh.
Dù sao ông cũng được sinh ra và
lớn lên từ đây, chắc ba không đang tâm bán nơi chôn nhau cắt rốn
đâu... Chẳng hiểu ông có biết chuyện ông nội và nhà bà Hà bên
kia đang mâu thuẫn không ? Nói chuyện với nhỏ Đào này giờ, Ly
vẫn c̣n thắc mắc sao nội chưa chịu rào khoảng vườn tiếp giáp
với họ lại, vốn rất ṭ ṃ nên Ly chịu không được.
Lân la đến
chỗ Đào đang ngồi, Lưu Ly gợi chuyện:
- Em hay gặp gă khùng nhà bà Hà không ? Đào có vẻ thận trọng khi trả lời:
- Gặp một vài lần. - Trông gă chắc ghê lắm hả ?
- Em chỉ thoáng thấy thôi chớ đâu dám đến gần.
- Bộ thường ngày họ nhốt gă à ? - Đâu có, mà chị hỏi chi vậy ? Em đă nói là không biết ǵ hết kia
mà ! Anh ta điên từ lúc em c̣n nhỏ xíu. Lưu Ly hỏi:
- Tự nhiên bị điên à ? Đào chớp mắt:
- Nghe d́ Tám kể hồi độ mười hai mười ba tuổi, anh Út Tường con
bà Hà leo cây chơi ai ngờ bị té. Ảnh nằm dưới đất ngay đúng ngọ
mà không ai hay. Hạ thấp giọng xuống Đào th́ thào:
- Vườn th́ vắng, lại nhằm giờ thiêng, nhiều... ông đi qua bà đi
lại.
Người khuất mặt khuất mày nhập vào mới hoá điên ấy chớ.
Lưu Ly rợn ḿnh v́ lời kể nhuốm màu... ma quái của Đào.
Cô trấn
tĩnh lại và nạt: - Nhảm nhí ! Anh ta điên v́ chứng thương sọ năo th́ có.
Đào căi: - Không phải đâu ! Anh Tường điên kỳ lắm.
Lúc tỉnh vẫn đi học
b́nh thường, khi tới cơn th́ như hồi tối chị nghe đó.
Người ta
nói lúc ấy mắt thằng chả trắng dă, lưỡi le dài, bị đánh bằng
đuôi cá đuối cũng chẳng biết đau.
Lưu Ly cười cười: - Chị không tin, mà ai kể với em vậy ?
Đào đáp gọn lỏn: - D́ Tám ! - Chính mắt d́ thấy hả ?
- Mấy người bên nhà bà Hà kể. Họ c̣n nói mỗi lần... lên cơn.
Anh Tường mạnh ghê ghớm.
Bốn năm người ôm cũng không được.
Anh
ta xé quần áo, leo tót len ngọn cây hồi đó bị té ngồi đong đưa
như khỉ.
Dân ở đây đồn ầm lên, gia đ́nh ở bển sợ mang tiếng nên
đưa ảnh lên chùa tuốt đâu bên Châu Đốc Long Xuyên ǵ đó.
Anh ta
mới về chừng vài ba tháng, nhưng đâu có hết điên.
- Vậy hắn ta điên bao lâu rồi. - Chắc cũng mười mấy năm.
Lưu Ly tủm tỉm: - Em biết về gă điên này cũng nhiều lắm chứ !
Đào gượng cười: - Nhờ em nghe kể lại thôi.
Ly cau mày: - Em đă từng nghe kể về lăo điên bên ấy sao giấu chị chứ ?
Đào bối rối cố nhổ cho được cái gốc cỏ bị đứt ngay.
Lâu lắm cô
bé mới lên tiếng: - Cuối vườn nhà ḿnh có
một cái miếu nơi gốc xoài.
Đó là nơi cậu
Út Tường bị té rồi điên.
Ai cũng nói chỗ ấy linh lắm. Lưu Ly trợn tṛn mắt :
- Hóa ra hắn té bên vườn nhà ḿnh.
Trời ơi ! Rồi cái miếu đó thờ
ai vậy ? Đào hạ thấp giọng đến mức
Lưu Ly nín thở mới nghe được:
- Trước khi Tường khùng té, trên cây xoài đă có người thắt cổ
chết. Lưu Ly nghẹt thở, run giọng cô hỏi:
- Ai vậy ? Đào không trả lời mà th́ thầm tiếp:
- Sau đó mấy năm lại thêm một người nữa.
Cả hai đều là đàn bà.
Miếu đó để thờ họ. Lưu Ly nh́n Đào trân trối:
- Họ là ai ? Tại sao lại cứ vào vườn của ḿnh tự tử ?
Đào luống cuống để tay len môi như bảo Ly đừng hỏi thêm, cô bé
van vỉ:
- Em không biết ǵ hết nữa ! Chị không được nói em
đă kể chuyện này.
D́ Tám mà biết th́ em chết. Lưu Ly thẩn thờ:
- Đă như vậy sao không rào quách lại cho rồi ! Ông nội cũng kỳ
thật ! Kéo tay Đào Ly nói như ra lệnh:
- Đi với chị tới cái miếu ấy xem sao ?
Đào giật thót cả người: - Cho vàng em cũng không dám, em ớn lắm.
- Nhưng ai lập cái miếu ấy vậy ?
Đào buột miệng: - Ba chị. Lưu Ly há hốc mồm:
- Cái ǵ ? Đào xua tay rối rít: - Em nói bậy ! Trời ơi ! đừng có hỏi nữa.
Em không biết ǵ mà,
chị làm em... liệu bây giờ. Dứt lời cô bé hấp tấp bước đi, Ly vội vàng chạy theo, đầu óc
hoang mang v́ lời nói bất ngờ của Đào vừa nói.
Cô c̣n nhiều
chuyện hỏi quá, nhưng chắc con bé sẽ bảo "không biết".
Thôi th́
để hôm khác điều tra tiếp vậy !
Vào đến pḥng khách, Lưu Ly hết hồn khi thấy ba ḿnh ngồi trễm trệ
trên chiếc salon. Ông Trịnh gằn giọng:
- Hừ ! Giỏi lắm ! Lưu Ly cố cười giả lả:
- Ba xuống lâu chưa ? - Lâu hay mau đâu quan trọng.
Tại sao con đi mà không cho ba mẹ
biết, để mọi người lo lắng suốt cả đêm.
Tính con giống tính bà
ấy.
Động một chút là giận lẫy, là làm đủ chuyện để đă nư, bất
chấp hậu quả thế nào. Con nghĩ rằng bỏ nhà như vậy là mẹ con
chịu thua hay sao ? Lưu Ly ngồi xuống salon nhỏ nhẹ:
- Con không hề nghĩ như ba nói.
Con về đây v́ chịu hết nổi cảnh
tù túng ngột ngạt ở nhà.
Con muốn làm một chuyến du lịch xa đầy
lư thú, nhưng mẹ không cho th́ con về quê với nội.
Ở đây cũng
hấp dẫn lắm ! Cần ǵ phải ra nước ngoài chi cho tốn tiền.
Giọng ông Trịnh dịu lại: - Lại ganh tỵ rồi ! Thằng Đoàn là đàn ông, nó cần đi đó đi đây để
mở mang kiến thức họ hỏi kinh nghiệm làm ăn.
Đi du lịch với nó
đồng nghĩa với việc... "đi
một ngày đàng học một sàng khôn" chứ đâu
chỉ đơn thuần là đi chơi.
Bởi vậy dù tốn kém ba mẹ cũng phải cho anh con đi...
Lưu Ly ngắt lời ông: - Nhưng theo con, ảnh đi thế là quá nhiều.
Hai năm đi bốn nước:
Thái Lan, Singapore, Trung Quốc, Hông Kông.
Ba đă kiểm tra xem
ảnh đă học được những ǵ chưa ?
Ông Trịnh nổi nóng: - Đừng có hoạch hoẹ với ba.
Con c̣n nhỏ, học không lo, lo bắt bẻ
người lớn.
So với anh Hai, con có bằng nó đâu mà đ̣i hỏi
phải
được như nó ? Lưu Ly làm thinh và bắt đầu sụt sùi đổ lệ.
Ông Trịnh chép miệng: - Chỉ tài khóc là hay.
Con tệ lắm mới ganh tỵ với anh ḿnh.
Lưu Ly vẫn c̣n ấm ức: - Đâu phải con ganh tỵ, nhưng ai không tủi thân khi lần nào ảnh đi
mẹ cũng đài thọ luôn cho chị Thủy Tiên, trong khi chị chưa
phải
là vợ anh Hai.
C̣n con, mẹ không bao giờ nhắc đến, dù
một lời
giải thích tại sao con bị... ở nhà. Ông Trịnh đốt
một điếu thuốc, mắt hướng về chiếc độc b́nh men xanh
to cao đặt trên kệ ở góc pḥng. Chả hiểu ông suy nghĩ ǵ mà rít
thuốc liên tục. Ly chợt nghe ông thở dài rồi giọng ông trầm trầm vang lên:
- Lẽ ra mẹ không nên đối sử với con như với đứa trẻ lên mười,
trong khi con đă hai mươi rồi.
Có nhiều lúc mẹ tỏ ra thiên vị
anh Hai.
Nhưng mẹ cũng thương con, suốt đêm qua bà ấy khóc đến
mức ba dỗ không được, nên sáng sớm
phải xuống đây ngay. Lưu Ly cay đắng:
- Thương con sao mẹ không đi t́m mà là ba, trong khi công việc
của ba chất cao như núi. - Con thừa biết mẹ không về đây mà !
Lưu Ly nhếch môi cười: - Phải chi con là trai như anh Hai th́ tốt biết mấy !
Ông Trịnh nhíu mày: - Sao con nói vậy ? - Con không biết, nhưng từ nhỏ con đă nghĩ thế rồi.
Có lần mẹ
nói v́ con là gái nên bà nói ghét mẹ.
Đúng không ba ? Ông Trịnh chưa kịp trả lời, Ly đă hỏi tiếp :
- Và mẹ đă lấy tên bà nội đặt cho con để trả đủa.
Sao lúc đó ba
không ngăn mẹ ? Ông Trịnh cúi đầu đưa tay chống trán giọng ấp úng:
- Khi làm khai sanh mẹ đă khai tên con như thế, ba không sửa lại
được.
Chính điều này làm bà nội giận mẹ đến lúc chết.
Đến khi nội chết rồi... - Mẹ cũng không về chịu tang - Lưu Ly nói tiếp lời ba ḿnh.
Cô chợt
nhận ra cả mẹ và bà nội đều rất cố chấp.
Nhưng tại sao ? Mẹ
từng nói bên họ nói khinh mẹ nghèo, nên không đồng ư cho ba lấy
mẹ. sự thật có đúng thế không ?
Cô ngập ngừng hỏi:
- Tại sao mẹ lai hận bà nội dữ vậy ?
Ông Trinh ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói: - Ba là con
một, bao nhiêu t́nh thương nội đều dồn vào ba hết.
Nhưng ba lại cưới mẹ, người bà nội không đồng ư, rồi lại bỏ đất
đai xứ sở mẹ cha để sống với vợ.
Bà nội giận ba và rất hận mẹ
con.
Bà cho rằng v́ mẹ con, ba đă trở nên bất hiếu...
Thở dài một cái, ông ngậm ngùi nói tiếp: - Và cả bất nghĩa nữa.
Nhưng đó là chuyện của người lớn, con
chả có tội t́nh ǵ, đừng nhắc làm chi nữa chuyện ngày xưa.
Lưu Ly nhăn nhó: - Nhưng về đây d́ Tám ghét con ra mặt, d́ toàn kêu con là: "Mấy
người" v́ sợ phạm úy, đă vậy d́ c̣n cấm con đi ra vườn v́ sợ
thằng khùng nào bên nhà hàng xóm. Dường như đă biết những điều Ly vừa nói, Ông Trinh thản nhiên
nói: - Bởi vậy con ở cho hết hôm nay, ngày mai về với ba, chỗ này
không hợp với con đâu. Lưu Ly lắc đầu:
- Con chưa muốn về. - Không được! Ở đây chả ai trông chừng con.
Sông nước mênh mông,
ba mẹ làm sao yên tâm v́ tính ngang ngược của con.
-
Ba làm như con mới lên 5 không bằng.
Nhất định con sẽ ở với nội
đến hết hè. Ông Trinh sẵn giọng:
- Làm ǵ có chuyện đó.
Đừng trở chứng bướng nữa.
Ba mệt lắm rồi. Lưu Ly uất nhẹ:
- Ba mẹ lúc nào cũng xử ép con.
Đi đó đi đây như anh Đoàn là
điều con không dám mơ tới, bây giờ về quê ở với nội cho khuây
khỏa cũng không được.
Con thấy ḿnh chả khác búp bê đặt trong
tủ kính là mấy. - Tại ba lo cho con thôi.
Con gái ở không có ba mẹ bất tiện lắm
! Lưu Ly buột miệng: - Phải ba sợ. chuyện nhà nội và nhà bà Hà mâu thuẫn sẽ ảnh hưởng
tới con không ? Ông Trinh sửng sốt: - Ai nói với con vậy ?
Lưu Ly ngập ngừng: - Con tự t́m hiểu
- Thế con đă hiểu ǵ rồi ? Lưu Ly lắc đầu, cô nh́n ba ḿnh chăm chú.
H́nh như tâm trí ông đang
căng thẳng th́ phải. Ông Trinh trầm ngâm:
- Ở đâu lại không có đụng chạm mâu thuẫn.
Nhà vườn với nhau
cũng thế.
Thông thường dư luận thích x́ xào chuyện thiên hạ.
Hơi đâu con nghe người ta nói bậy.
Lưu Ly cười thật tươi: - Nếu vậy ba sẽ cho con ở lại chứ ?
- Ơ... ư... c̣n tùy ông nội... - Con sẽ thuyết phục ông nội.
Nhất định là được. Cô thấy ba ḿnh lắc đầu rồi phẩy tay.
Đây là thói quen của ông mỗi khi không thích bị làm phiền và mỗi
khi ông chấp nhận yêu sách của cô...
Lần này không hiểu ba phẩy tay trong trường hợp nào.
Nhưng dù
với trường hợp nào, Ly cũng nên biến ngay để c̣n suy nghĩ cách
thuyết phục ông nội. Không hiểu sao Lưu Ly tha thiết muốn ở lại đây.
Nơi mang tiếng là
quê cha đất tổ nhung xa lạ chưa có chút kỷ niệm nào đối với cô
- Một con bé sinh ra và lớn lên ở thành phố.
Chương 2
Đào vừa giảm ga máy Kôle, vừa chỉ
Lưu Ly thấy chỗ con sông tẻ làm
hai nhánh: -
Bắt đầu vào nhánh sông chẻ này là đất của nhà bà Hà.
Lưu Ly hỏi ngay: - Vậy cay xoài và cái miếu nằm chỗ nào ?
- Khuất sau hàng bần, dưới ghe làm sao thấy được.
- Ḿnh đi dọc sông xem đất của họ dài tới đâu cho biết.
Đào cười: - Nếu tính luôn miếng đất bên cồn, đất của họ cũng ngang ngửa với
đất nhà ḿnh. Nhưng bà Hà nhờ một người bạn của chồng coi sóc
quản lư, nên vườn bên đó thu nhiều hoa lợi hơn.
- Ai nói với em vậy ? - Ông Chín chớ ai.
Nhiều lúc thấy ông chín tội lắm ! Già rồi
nhưng không được nghỉ ngơi, suốt ngày ṿng ṿng hết vuông nhăn
này tới công xoài nọ, ông ḥ hét đôn đốc tụi làm vườn, nhưng
vẫn bị qua mặt.
Ông Chín cho em học trung cấp Nông Nghiệp để
sau này coi vườn cho ông đó. - Em thích ngành này không ?
- Cũng thích, nhưng cực lắm chị ơi ! Sống ở thành
phố, lâu lâu về
chơi như chị mới sướng.
Bao giờ làm chủ cũng hơn làm công. Lưu Ly gượng cười v́ câu nói vô t́nh của Đào.
Hôm qua cô nghe ba và
ông nội bàn chuyện đất đai, h́nh như ông nội tính làm di chúc,
nhưng v́ c̣n một phần tranh chấp chưa xong, nên chưa làm được.
Có
phải đó là mảnh đất gần cái miếu không ?
Lưu Ly chưa dám hỏi.
Cô sợ
ṭ ṃ quá sẽ bị nội đuổi về.
Trong khi cô năn nỉ muốn găy lưỡi
mới được ở lại một tuần.
Nh́n những cây nhăn thấp lè tè say oằn trái,
Lưu Ly thích qúa.
Đúng
là châu thổ phù sa có khác ! Suốt buổi sáng qua cồn,
Lưu Ly mới khám phá được sống giữa thiên nhiên trong lành quá hạnh
phúc ! Với cô
cái ǵ cũng lạ.
Từ con cá tḥi ḷi búng ḿnh lóc chóc ở mé
mương, tới con rắn mối vàng nâu bóng lưỡng đều đáng đễ chiêm
ngưỡng.
Cô đúng là quê trước những hiểu biết của Đào.
Con bé
điều khiển máy đuôi tôm mới điệu nghệ làm sao ! Nhất định cô
phải
học bơi, học chèo, học chống xong mới về Sài G̣n.
Lưu Ly dụ dỗ: - Dạy chị chạy máy đuôi tôm với.
Đào ngần ngừ: - Chị chưa biết bẻ lái mà.
- Ăn thua ǵ, cứ cập bờ sông, ḿnh tập cho quen. Khúc này ít ghe
qua lại, chạy chầm chậm đâu có sao.
Đào ph́ cười: - Chị nói y như người nhiều kinh nghiệm sông nước không bằng.
Ly tủm tỉm cười pha tṛ: - Người nhiều kinh nghiệm này xứng đáng làm đệ tử em chưa ?
Đào giả bộ đáp lễ: - Không dám!
Rồi con bé nhường chỗ cho Lưu Ly ngồi.
Nó hào hứng chỉ cách sử dụng chân vịt, cách bẻ lái...
Lưu Ly thích thú điều khiển chiếc ghe dọc theo sông.
Chạy được một đoạn sát bờ, cô nổi hứng cho ghe ra gần giữa ḍng.
Đào kêu lên: - Đừng ra xa hơn nữa.
Ngoài đó nước chảy xiết lắm, ḿnh lại đang
ngược ḍng. Lưu Ly bướng bỉnh tăng ga:
- Con bé này vậy mà nhát gan ! Ngược ḍng th́ sao chứ !
Đào lo lắng khi thấy từ phía sau một chiếc ghe khá to đang trở tới.
Trên ghe có ba bốn thanh nien mặt mày đỏ bừng như say rượu.
Họ đang chỉ chỏ, cười nói um xùm trông thật lố bịch.
Đào vội hối: - Tấp vào bờ đi chị Ly - mấy thằng cha nhậu này ẩu lắm ! Đă vậy
ghe nó lại lớn nữa. Lưu Ly liền bẻ lái khi chiếc ghe kia áp sát ghe ḿnh.
Sóng ập vào
làm cô mất thăng bằng muốn té. Một giọng đàn ông ré lên:
- Đua hông em ! Lưu Ly c̣n đang loay hoay chưa biết phải làm ǵ, th́ chiếc ghe nọ
đảo một ṿng trước mũi ghe cô. Sóng nhồi mạnh làm Lưu Ly chúi về
một bên. Cô hốt hoảng buông tay lái, vịnh vào thành ghe, mắt nhắm
tít v́ sợ. Chiếc ghe quay tṛn trên nước làm Ly càng sợ hơn, Cô hét lên
như điên trong lúc Đào chồm người về
phía máy kôle.
Hai người té
sang một bên chiếc ghe nghiêng theo đợt sóng nhồi thật mạnh và
lật úp lại. Lưu Ly hăi hùng la thất thanh, cô té nhào xuống nước tay chân quơ
loạn xạ.
Nước ập vào mặt vào miệng làm Ly ngộp thở, cô không
biết bơi nên cứ trồi len hụp xuống và bị ḍng nước cuốn đi
phăng
phăng. Trong lúc đó Đào cố bơi theo Ly nhưng không kịp, con bé sợ mụ
cả người cố ngoi đầu lên nước để kêu cứu
Chiếc ghe chơi tṛ bất nhân chạy một đổi xa mới quay lại.
Họ kéo Đào lên rồi mới nhảy xuống t́m Lưu Ly.
Run lập cập v́ lạnh và v́ khiếp đảm, Đào cố sức hét thật to:
- Cô ấy là cháu nội ông chín Trực, có bề ǵ mấy người ở tù rục
xương. Ngồi trên ghe, ḷng Đào nóng như có lửa đốt, cô vừa chạy dọc bờ
vừa kêu cứu khàn cả tiếng. Không định được thời gian là bao nhiêu nhưng căn cứ theo những
lần trồi len hụp xuống của ba gă đó đàn ông, Đào có cảm giác rất
lâu, dân ở gần đó mới túa ra sân...
Trời chiều nhá nhen tối. Nh́n thấy Ông Chín và bà Tám, Đào oà
lên khóc: - Chị Ly nói với con là chỉ biết bơi ai dè... Hu, hu, hu !
Mặt tái mét tái xanh không c̣n chút máu, ông Chín thất thần
nh́n đám thanh niên xuống nước để t́m
Lưu Ly. Nhưng vô lư sau cả
tiếng đồng hồ quần đục cả khúc sông tẻ, Ông Chín chết điếng theo
mọi người ṿng ngă vườn trở về trong cảm giác mụ mẫm hoảng loạn.
Con bé c̣n quá trẻ, nó có tội t́nh ǵ chứ ! Gần như lă người đi
trong tay chú Ba làm vườn. Ông lảm nhảm: - Tao sẽ thưa bọn khốn nạn chọc ghẹo, gây tai nạn cho nó.
Tao sẽ
thưa cho bây ở tù chung thân luôn.
Trời ơi! sao lại như vậy chứ
! Đă tối lắm rồi ! Những bó đuốt lá dừa quơ len quơ xuống xoi
đường trông như những đám ma chơi làm cho Đào rùng ḿnh liên tục
khi nghĩ sắp đi ngang cái miếu dưới gốc xoài.
Con bé đang lấm
lét bám theo một người th́ chợt có tiếng la.
- Á ! Đây nè ! Đây nè ! Rồi nhiều tiếng chân chạy dồn dập về cái mương ăn ra sông.
Đào
lập cập chạy theo miệng lầm bầm khấn vái những lời không đầu
không đuôi. Đứng trên bờ Đào thấy chú Ba đang xốc
một người lên.
Nhưng không
phải là Lưu Ly, thất vọng đến mức nghẹn ở ngực.
Cô lảo đảo khụy
chân khi nghe ai đó kêu lên thảng thốt. - Ư trời ! Cậu Út Tuờng con bà Hà sao nằm đây.
Mà quần áo ướt mem vậy ḱa. Trống ngực đập th́nh thịch, Đào nhào đại xuống mé mương khi chú
ba la toáng lên: - Cô Ly kia rồi ! Đào xốc tới ôm chầm lấy
Lưu Ly, cô nằm bất động, người cứng đơ lạnh
ngắt, mặt bê bết bùn trông thật dễ sợ.
- Chị Ly, chị Ly. Mặc cho Đào lây mạnh, Lưu Ly vẫn nằm yên.
Quá sợ, Đào khóc ré lên
rồi lăn ra đất ngất xỉu.
o0o
- Ngày mai phải mua trái cây ra cúng ngoài miếu mới được !
Đang cố gắng uống cho hết ly sữa nóng hổi,
Lưu Ly yếu ớt hỏi: - Tại sao phải cúng hả d́ Tám ?
Mặt bà già khó đăm đăm như giăn ra.
Giọng dịu lại: - Đă nói chỗ đó có cô hồn "mấy người" mạng lớn mới tấp vô đó mà
không chết.
Phải cúng tạ ơn họ chớ sao nữa !
Lưu Ly mệt nhọc ngắt lời bà: - Con nghĩ trước hết phải tạ ơn người cứu ḿnh.
Bà Tám chợt cau có: - "Mấy Người" Biết ai đă cứu mấy người không ?
- Con hỏi, nhưng Đào nói không biết.
Nó bảo lúc gặp con ngoài mé
mương nó đă lăn đùng ra xỉu rồi.
Ba Tám lầm bầm: - Con qủy nhỏ ấy đáng đánh trăm roi.
Thân nó lo không xong mà
dám dạy "mấy người" chạy máy đuôi tôm cho xảy ra chuyện động
trời, thật hú hồn hú vía ! Lưu Ly buột hỏi:
- Nhưng ai cứu con vậy ? Bà Tám ngập ngừng:
- Th́ chú Ba làm vườn chứ ai, chú thấy "mấy người" nằm dạt ở mé
mương mới hô hoáng lên, ai nấy chạy xốc lại lo xốc nước cho "mấy
người" tỉnh lại.
Suốt đêm cả nhà lo hơ lửa xoa rượu cho "mấy
người"... Chưa bị sưng phổi v́ cảm lạnh trúng nước là may lắm!
Lưu Ly nhíu nhíu mày. - Nhưng ai kéo con ngoài sông lớn vào bờ ?
Bà Tám lắc đầu thật nhanh: - Không biết ! Nghe đâu tự "mấy người" dạt vào bờ.
- Vô lư ! Có nguời kéo con mà ! - Chắc tụi quỷ trên ghe chớ ai.
Nó kéo "mấy người" vào đó rồi
trốn mất biệt.
Đúng là quân bất nhơn ác đức. Để coi nó trốn
đuợc bao lâu, trước sau ǵ công an cũng tóm cổ, cho nó ở tù rục
xương luôn. Lưu Ly nhăn nhó: - Rủa họ làm chi, con có chết đâu mà ở tù rục xương.
Bà Tám làm thinh. Lưu Ly mệt mỏi kéo mềm đến tận cằm.
Cô muốn ngủ
nhưng ngủ không đuợc.
Nằm trên giường Ly cứ tưởng ḿnh đang vật
lộn với sóng nước.
Cô cứ thấy ḿnh cứ trồi lên hụp xuống, đầu
óc quay cuồng, chóng mặt khủng khiếp.
Cho tới bây giờ đầu Lưu Ly vẫn nhứt như búa bổ, cô mặc áo ấm, đắp mền kín, xức dầu khá
nhiều nhưng vẫn thấy lạnh thấu xương.
Đúng là Lưu Ly vừa trải qua một tai nạn kinh người.
Cái cảm giác bị
níu xuống đáy sông cứ đến với cô từng hồi, làm cả đêm Ly giật
ḿnh suốt và chập chờn v́ ác mộng. Lúc năy d́ Tám nói đêm qua cô mê sảng, lăn lộn, nói nhảm luôn
mồm làm ông Chín phát hoảng.
Ai cũng sợ cô bị... mất trí nhớ.
Khi nghe bà Tam kể vậy, Lưu Ly đă cuời v́ không hiểu sao bà già khó
chịu này lại khéo lo viễn vông đến thế
Bây giờ Ly hiểu rồi !... Tại mọi người thấy cô chết giấc ngay
cái miễu nổi tiếng linh thiêng kia. Ôi trời ! Nếu d́ Tám không
nhắc tới chuyện cúng tạ ơn, chắc Ly chưa nghĩ ra nguyên do làm
mọi nguời sợ cô bị điên đầu.
Nhưng tại sao người ta lại kéo cô vào đó nhỉ ? Đúng là
một sự ngẫu
nhiên đáng sợ ! Giá như mọi nguời t́m thấy Ly ở chỗ khác, chắc
con bé Đào không hoảng đến nổi chết giấc đâu.
Lưu Ly chậm chạp trở ḿnh.
Mắt cô trĩu nặng v́ buồn ngủ.
Có điều
vừa thiu thiu Ly lại giật ḿnh, nhưng khổ sao cô không mở mắt ra
được.
Trong bóng tối, cô thấy ḿnh bị quay cuồng theo
một ḍng
soáy thật dữ dội. Cô la, nhưng không đuợc, nước vừa d́m cô
xuống vừa cuốn cô đi.
Ngay lúc đó có một nguời ôm lấy cô. Ly cố
nh́n nhưng không rơ là ai.
Cô biết chắc đó là một nguời đàn ông.
Giọng ông ta lạnh lẽo, quyền hành: - Cố lên ! Cố lên không th́ chết !
Người Lưu Ly cứng đơ, cô để mặc cho ông ta kéo ḿnh trồi lên hụp
xuống giữa ḍng xoáy giá buốt tăm tối đó.
Ly cố gắng mở to mắt.
Trong vùng ánh sáng nhập nhoè, cô thấy một gương mặt cúi xuống
thật sát mặt ḿnh.
Sát đến mức Lưu Ly không nh́n đuợc để xem đó là
ai ? Dồn hết sức Lưu Ly la to và đẩy gương mặt ấy ra trong
một tích tắc, cô
bắt gặp một đôi mắt sáng rực nhưng đầy u uẩn nh́n cô đăm đăm.
Vừa
lúc ấy Lưu Ly nghe thấy tiếng ḿnh hét, lẫn tiếng Đào gọi dồn dập.
Cô nhỏm dậy và nhận ra ḿnh đang nắm chặt vai của Đào.
Mặt con bé lo lắng: - Trời ơi! Chị mơ ǵ mà em kêu gần chết vẫn không dậy.
Ôm lấy đầu, Lưu Ly trấn tĩnh lại.
Đây là lần thứ hai cô mơ thấy
như vậy.
Vẫn đôi mắt và giọng nói đó. Nhưng lần đầu cô mơ hồi
nào ? Sao Ly không nhớ nổi vậy ḱa ? Vỗ vỗ vào trán, Lưu Ly thẫn thờ nằm xuống, giọng hỗn hễn v́ mệt:
- Hễ cứ chớp mắt là... là... thấy hắn ta, ghê quá !
Đào hốt hoảng: - Chị... chị thấy ai vậy ?
Lưu Ly lắc đầu hoang mang: - Không biết ! Chị không nh́n rơ mặt nhưng vẫn có đôi mắt sáng
quắc cứ ám ảnh chị suốt đêm qua tới giờ.
Trong mơ hắn... ôm chị
rồi đẩy đi dưới nước.
Cái cảm giác y nhu thật này làm chị sợ.
Bây giờ chị chẳng nhớ nỗi, lúc ở dưới sông có ai đẩy chị lên
hông mà sao chị lại tấp vào bờ được.
Đào bối rối ngó sang chỗ khác.
Hôm qua dù không ai nói ra.
Nhưng cô biết chính Tường khùng đă kéo Lưu
Ly vào bờ.
Có lẽ v́
mệt quá nên anh ta đă xỉu luôn.
Nghe mấy nguời làm cỏ ngoài
vườn x́ xầm rằng từ tối đến giờ, Tường khùng cũng sốt mê man
không dậy nổi. Đào chột dạ khi thấy gương mặt ửng đỏ của
Lưu Ly.
Cô cũng bị sốt,
bị mê sảng, đă vậy nằm mơ (c̣n thấy gă đàn ông nào đó ôm và kéo
đi dưới nước.
Hèn chi d́ Tám lo mua nhang đèn hoa quả ra miếu
cúng cũng phải. Đang suy nghĩ lung tung, Đào bỗng nghe ông Chín lớn tiếng dưới
nhà: - Tao không thưa cho tụi bây ở tù th́ thôi c̣n tới yêu cầu này nọ
hả ? Hừ ! Bây mất chỗ làm là tụi bây, tao chả liên quan ǵ.
Lưu Ly cũng ngạc nhiên, đây là lần đầu nghe ông giận đến thế.
Đưa
mắt nh́n Đào, hai nguời im lặng lắng nghe xem chuyện ǵ.
Dưới nhà vang lên giọng rầu rĩ của
một đàn ông: - Tụi con lạy ông Chín, nhờ ông nói dùm với cậu Hai Nhân, không
th́ cả nhà con chết đói v́ mất chỗ làm.
Ông Chín là người nhân
đức rộng lượng cả vùng này ai không biết.
Ngay chuyện ông
không chấp nhất tụi con làm cô Lưu Ly té sông tụi con đă đội ơn ông
suốt đời rồi.
Chỉ mong ông Chín thương th́ thương cho trót,
nói vài lời với cậu Hai giùm con. - Hừ ! Hai Nhân đuổi tụi bây v́ thằng Út Tuờng cũng mém chết
đuối, chớ không v́ cháu gái tao đâu.
Mày năn nỉ thằng Tường đó
! Hoạ may nó giữ tụi bây lại làm tiếp.
Lưu Ly trợn mắt ngó Đào, cô chưa kịp hỏi ǵ th́ đă nghe ông nội nói
tiếp: - Tao vẫn không hiểu sao hôm qua thằng khùng đó lại cứu được con
Lưu Ly trong lúc cả chục nguời quần đục cả khúc sông mà không t́m
thấy con nhỏ đâu hết. Một giọng khác rụt rè vang lên:
- Chiều hôm qua tụi con với cậu Út Tuờng nhậu trong vườn.
Ngà
ngà, tụi con mới xin phép về và gặp cô
Lưu Ly trên ghe... tật cậu Út
nhậu vào hay ra sông lội lắm.
Chắc nhờ vậy mới gặp cô Ly...
Không dằn được ấm ức, Ly lắc mạnh vai Đào giọng lạc đi v́ bất
ngờ: - Vậy mà mấy người nói không biết ai kéo tôi vào bờ.
Tại sao
phải giấu tôi chứ ? Đào ấp úng:
- Em không biết thật mà ! - Nhưng d́ Tám nhất định phải biết.
- Chắc d́ sợ chị... ớn ông khùng đó...
Mặt Ly đanh lại: - Vô lư ! Khùng mà biết cứu nguời cũng phải mang ơn.
Tôi không
hiểu nổi d́ Tám định giở tṛ ǵ mà dối trá như vậy. Đào nhẫn nhục làm thinh.
Dưới nhà chỉ vang lên tiếng đuợc tiếng
mất, nên cô không hiểu ông Chín và mấy nguời khách nói ǵ với
nhau nữa. Lưu Ly Chợt dịu giọng:
- Hôm qua mọi nguời t́m chị ra sao ? Em kể thật đi.
Chẳng việc
ǵ phải sợ d́ Tám cả. - Hồi sáng em đă kể rồi.
- Nhưng chuyện xảy ra có đúng thế đâu ?
Đào chép miệng nói một hơi: - Sau khi ṃ dưới sông cả tiếng đồng hồ, mọi nguời quay về v́
trời tối quá rồi.
Ngang cái mương gần miếu. Bác ba thấy anh
Tuờng ở dưới.
Mọi người xọc xuống th́ thấy luôn cả chị.
Hai
nguời đều bất tỉnh.
Em tưởng chị chết rồi nên xỉu luôn.
Lúc
tỉnh dậy đă nằm ở nhà, nên chuyện ǵ xảy ra lúc đó em không
biết. Lưu Ly mím môi: - Bây giờ anh ta ra sao chắc em biết ?
Đào cúi đầu lí nhí: - Nghe nói suốt đêm qua ảnh cũng bị sốt và mê man giống y như chị.
Lưu Ly thoát rùng ḿnh v́ hai chữ "như chị" đuợc Đào nhấn mạnh.
Vậy là cô đă bị đôi mắt của Tuờng ám ảnh.
Anh ta đă cố sức
nâng Ly lên cho cô khỏi bị ngộp.
Cái cảm giác trồi hụp và đuợc
đẩy đi bởi ai đó là có thật, nhưng cô không
phân biệt đuợc khi
nào là mơ, khi nào là thật v́ tâm trí cô đang hoảng loạn.
Lẽ
nào đôi mắt đó của một nguời tâm thần.
Lưu Ly thẫn thờ hỏi: - Anh ta có điên thật không ?
Đào ngập ngừng: - Em chưa thấy ảnh lên cơn lần nào, nhưng dân của vùng này ai
cũng nói ảnh điên.
Trước kia phía bên đất nhà ảnh.
Khúc cũng
gần giáp mương bên ḿnh, có một cái nhà sàn đẹp lắm ! Ảnh lên cơn
đốt cháy tiêu luôn. Nhưng b́nh thường ảnh lầm ĺ chả quậy
phá ai. - Chị nhất định gặp Tuờng để cảm ơn.
- Họ không cho chị gặp đâu ! Gia đ́nh ở bển ghét ḿnh lắm ! Nhất
là Hai Nhân, anh của Út Tuờng.
Mấy nguời hồi năy đúng là ngốc,
nên mới tới năn nỉ ông Chín qua xin Hai Nhân cho họ được tiếp
tục làm công - Ông nội không đi, chị sẽ đi.
Lấy ơn trả oán mới hay chứ ! Đào ngơ ngác:
- Chị c̣n sốt kia mà ! Buông nguời xuống giường, Lưu Ly mệt mỏi:
- Th́ ngày mai, ngày mốt ǵ đó.
Nhất định chị sẽ gặp anh ta.
Đào vội vàng nói: - Út Tuờng không đáng sợ bằng Hai Nhân đâu.
Ông chín chẳng đời
nào để chị qua bển. Lưu Ly ngắt lời con bé:
- Chị không nói, em không mách lẽo.
Ông Chín nào mà biết cơ chứ
! Đào khổ sở: - Xin lỗi chị ! Em không thể giấu ông Chín chuyện này, Nguy hiểm
lắm ! Lưu Ly riễu cợt: - Em có quan trọng hoá vấn đề không vậy ? Đi cảm ơn nguời đă cứu
ḿnh mà nguy hiểm.
Tuờng điên, nhưng đă cắn xé, rượt đuổi ai
chưa ? Đào ngao ngán: - Chị không hiểu ǵ hết, em có nói chị cũng vô ích.
Em chả quan
trọng hoá vấn đề, nhưng có nhiều chuyện không đơn giản như chị
thấy. Gia đ́nh chị rắc rối lắm !
- Rắc rối hả ? Lưu Ly nhắc lại lời Đào
một cách máy móc, cô ngẫm nghĩ: "Ở đây chỉ
có ḿnh ông nội, nhưng Đào lại nói tới gia đ́nh, như vậy là sao
chứ ?" Cô lắt léo hỏi: - Em muốn nói ông nội chị rắc rối
phải không ? Ly tưởng Đào sẽ giẫy năy lên phân bua giải thích, ai ngờ con bé
thản nhiên đáp: - Chị hiểu sao cũng đuợc.
Nhưng có nhiều chuyện em không đuợc
phép nói với chị. Ly ḍ dẫm: - Như chuyện ǵ ?
- Chuyện mâu thuẫn với nhà bà Hà, chuyện cái miễu và ai đă tự tử
ở đó. Lưu Ly khó chịu nh́n Đào:
- Nếu chuyện này có liên quan đến gia đ́nh, nhất định chị sẽ t́m
hiểu. Đào đứng dậy mỉm cười:
- Nhưng từ ai chớ không phải từ em.
Lưu Ly hậm hực nh́n Đào ra khỏi pḥng.
Con bé cũng láu cá chớ đâu
vừa ǵ.
Thà nó lắc đầu nói không biết, chứ úp úp mở mở kiểu này
thật là tức anh ách. Vừa nhắm mắt lại, Ly đă nghe tiếng ông Chín vang lên:
- Đă thức dậy chưa Ly ? Nhỏm nguời lên, cô nũng nịu:
- Con có ngủ đuợc đâu mà thức.
Cứ mơ mơ màng màng là thấy như
đang dưới nước.
Con sợ quá nội ơi ! Ông Chín thở hắt ra:
- Lớn mạng lắm mới không chết.
Thật nội hú hồn hú vía con. Để
ngày mai nội đưa về trễn cho yên thân già này.
- Sao lại về ? Chưa đủ một tuần lễ mà nội !
Ông Chín khoát tay: - Bao nhiêu đó là đủ rồi, khỏi bàn cải nữa.
Lưu Ly phụng phịu: - Con muốn ở đây với nội.
Tại sao nội lại... đuổi ? Nhiều lúc
con tủi thân ghê.
Ba mẹ chỉ quan tâm tới anh Đoàn, về đây tưởng
đuợc nội thương.
Ai ngờ... hic ..hic... Nội cũng không muốn con
ở gần.
Thật ra trên đời này đâu có ai thương con.
Ông Chín cau mày: - Lại than thân và trách nguời khác.
Con biết rơ là nội thương
con hơn thằng Đoàn, sao lại lu loa lên như vậy.
Nội rất muốn
con ở đây, nhưng lỡ xảy ra chuyện ǵ, nội không gánh nổi trách
nhiệm đâu. Lưu Ly sụt sùi: - Đời nguời ta chết hụt
một lần là quá nhiều rồi, chẳng lẽ có xảy
ra chuyện ǵ nữa.
Nhưng dù có xảy ra chuyện ǵ, con cũng ở đây
coi cho bằng đuợc. Ông Chín lắc đầu ngao ngán:
- V́ cái nết lỳ và bướng này mà con bị mẹ la suốt ngày chớ ǵ ?
Nếu con đă nói thế, nội không đuổi nữa.
Giỏi lắm tuần này, con
cũng đ̣i về v́ chán. Lưu Ly tươi ngay nét mặt:
- Con không dám chán đâu và con sẽ không về, nếu chưa giải quyết
xong nhiều chuyện. Ông Chín tỏ vẻ chú ư :
- Cụ thể là việc ǵ ? Lưu Ly làm bộ suy nghĩ rồi nói
một hơi: - Cám ơn anh Út Tuờng, năn nỉ anh Hai Nhân dùm mấy nguời làm con
té sông... Ông Chín nghiêm mặt ngắt lời Ly:
- Hai việc đó đều không phải của con.
Nội đă sang tận nhà cám ơn
họ rồi.
Con biết Hai Nhân là nguời thế nào chưa mà định tài
khôn năn nỉ cho quân khốn nạn đó !
Lưu Ly ngập ngừng: - Nguời ta đă tới năn nỉ và nhờ ḿnh năn nỉ cho đừng bị chủ đuổi.
Nếu nội từ chối, th́... hơi nhỏ mọn, không đúng với biệt hiệu
ông chín từ thiện. Ông Chín đập bàn:
- Ranh con bày đặt lư sự.
Tao mà hạ ḿnh năn nỉ thằng bợm ấy hả.
Thật hoang đường.
Đúng là lũ ngu làm bậy nói càn ! Lưu Ly chớp mắt:
- Họ không ngu đâu nội.
Trái lại con tin họ biết "trọn mặt gửi
vàng", mới tới năn nỉ "Ông Chín Từ Thiện" giúp dùm làm
phước đó
chứ ! - Nhưng nội không thể nói chuyện với thằng Hai Nhân.
- Tại sao vậy hả nội ? Nhà ḿnh và họ có mâu thuẫn ǵ ? Nội kể
cho con nghe với ? Giọng Ông Chín gắt gỏng:
- Đứa nào nói với con ?... Lưu Ly lắc đầu:
- Con nghe mấy nguời làm vườn xầm x́.
Nhưng hỏi th́ họ làm thinh. Lừ mắt nh́n cháu gái, ông chín cáu kỉnh:
- Đúng là "Nuôi ong tay áo, nuôi khỉ ḍm nhà"
Đi được vài bước, ông quay phắt lại:
- Đứa nào nói đến Út Tuờng và Hai Nhân, con Đào
phải không ? - Dạ không phải ! Con nghe Nội nói chuyện với khách dưới nhà.
- Hừm ! Nội không muốn con nhắc tới hai cái tên này.
Nghe chưa ?
Ngoan ngoăn biết vâng lời th́ ở tới bao giờ cũng được.
Ngược
lại, xéo xắc, lắm điều th́... cút về trên ấy ngay.
Bao nhiêu
năm tao quen không con, không cháu rồi.
Bây đừng làm phiền tao
nữa.
Nội thằng cha bây, tao đă khổ cả đời, giờ chỉ c̣n vài năm
cuối, tao chỉ, chỉ xin được sống thanh thản mà thôi.
Lưu Ly ngỡ ngàng nh́n theo Ông Nội. Qua lời ông, cô có cảm giác ba
ḿnh có liên quan đến việc thù hận với bên kia, nếu không th́
sao ông lại lập cái miếu dưới gốc xoài.
Nhất định Lưu Ly phải t́m hiểu cho bằng được những uẩn khúc của gia
đ́nh.
Cô linh cảm rồi ḿnh sẽ bị xứ sở cây trái sông nước này
trói buộc không trở lại Sài G̣n. Điều này cùng dễ hiểu v́ đây là quê hương, là nơi nuôi ba cô lớn
lên.
Quay lại với quê hương, với mồ mă ông bà, với đất đai
ruộng vườn, là điều tốt cơ mà.
Chương 3
Vừa đi đuợc vài bước trong cái sân gạch tàu rộng thênh thang
Lưu Ly đă bị gọi giật ngược lại v́
một giọng đàn ông thô lỗ: - Ê... ê... ê... đi đâu... vậy ?
C̣n đang dáo dát t́m xem ai hỏi ḿnh, Lưu Ly đă đỏ mặt vờ nh́n trời
khi từ sau hàng kiểng đặt hai ben lối vào,
một gă đàn ông vận độc
nhất có chiếc quần đùi ướt nhẹp xâm xâm đi tới.
Thấy Lưu Ly ngó lơ tận đâu đâu, gă ta cao giọng hách dịch:
- Tui hỏi kiếm ai, sao làm thinh vậy ? Lưu Ly lúng túng thật sự khi phải... "giao thiệp" với nguời khác
phái
gần như "tự nhiên chủ nghĩa" như vầy.
Cô tiếp tục ngó trời mây
và trả lời: - Tôi muốn gặp anh Tuờng.
- T ..ui... l..à Từ... là Từ nè. Lưu Ly giật ḿnh lùi lại mấy bước.
Quên mắc cỡ cô ngó chừng chừng
vào gă... Quần đùi trong khi gă cũng đang nh́n cô trân trân.
Trời đất ạ ! Anh ta đây sao ? Đúng là... điên nặng rồi.
Anh ta
không có nét ǵ giống như cô tưởng tượng.
Ngay cả đôi mắt cũng
khác.
Với đôi mắt cô từng thấy giữa cơn thập tử nhất sinh.
Lưu Ly bẻ bẻ những ngón tay: - Tôi đến cảm ơn anh.
Chỏ vào ngực ḿnh, anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Ủa ! Sao lại cám ơn tui ? Tui đâu biết cô là ai.
Lưu Ly dịu giọng: - Anh quên rồi à ! Anh kéo tôi dưới sông lên đó ! Nhờ có anh
không thôi tôi chết đuối rồi. Xua xua hai tay, giọng hốt hoảng, anh chợt kêu lên:
- Hỏng phải tui à nha ! Lưu Ly vừa buồn cuời vừa tội nghiệp.
Cô bất nhẫn khi nghĩ ra gia
đ́nh bà Hà nổi tiếng giàu nhưng lại nỡ cho nguời con bệnh tâm
thần ăn mặc tệ quá. Có lẽ suốt ngày anh
ta chỉ mặc độc nhất cái xà lỏn này đi rong khắp vườn... cũng nên... Lưu Ly chớp mắt:
- Hôm trước chính anh cứu tôi mà.
Anh quên rồi sao ? Anh ta lắc đầu lia lịa:
- Cậu Út có cứu cô chứ không phải tôi.
Tôi là Từ... là Từ... Hồi
năy tôi tưởng cô hỏi tui, ở đâu ai cũng gọi "ổng" là cậu Út, chớ
đâu dám kêu đích danh như cô. Lưu Ly buột miệng:
- Ghê vậy sao ? Vậy ổng đâu rồi ?
Hất mặt về phía ngôi nhà đồ xộ quét vôi trắng toát.
Từ cụt ngủn:
- Trỏng á ! Rồi anh ta xăng xái gọi to:
- Cậu Út ơi cậu Út, có khách. Nh́n Lưu Ly bằng cặp mắt ṭ ṃ, Từ hỏi:
- Cô là cháu Nội ông chín từ thiện hả ?
Ly gật đầu, cô nhóng nhóng về phía cánh cửa kiếng mở hờ vớ vẻ
sốt ruột, thấy vậy Từ lại rống lên to:
- Cậu Út ơi... Một dáng nguời cao lớn từ trong khệnh khạng bước ra.
Chẳng cần
nh́n tới Lưu Ly, anh ta văng tục: - Mẹ... làm ǵ mày réo dữ vậy ? Bộ móc mương hả ?
Từ khúm núm: - Dạ... cháu ông Chín t́m cậu Út.
Lừ đôi mắt đỏ ngầu về phía
Lưu Ly. Một hồi khá lâu anh ta chợt nhếch
môi đểu giả: - Trông cô cũng ngon lành đó chứ ! Nghe kể hôm đó em với thằng
Tường t́nh lắm mà.
Bộ mới và ba hôm, không gặp, đă nhớ hay sao
phải qua đây t́m nó vậy ? Lưu Ly ngạc nhiên v́ những lời bất ngờ khó nghe này. Cô nhíu mày
lắp bắp: - Anh nói ǵ ? Tôi không hiểu nổi !
Bật cười hô hố nghe thật khả ố, gă đàn ông bỡn cợt:
- Giả bộ ngây thơ hoài.
Nói rơ ràng từng chữ mà c̣n không hiểu. Hay muốn anh Hai đây nhắc lại nghe cho... sướng lỗ tai ?
Lưu Ly đứng sượng trân, cô không tưởng tượng ḿnh lại rơi vào t́nh
huống này.
Gă xưng "Anh Hai" chắc là Hai Nhân.
Tại sao gă lại
nói năng kỳ thế ? H́nh như gă đang say rượu th́
phải.
Đôi co với
nguời say cằm bằng phần chắc là thua.
Ném tia nh́n đầy ác cảm về Hai Nhân, Lưu
Ly bĩu môi rồi quay lưng
bước đi.
Vừa đuợc hai ba bước, cô đă nghe hắn chửi:
- Mẹ... nhà tao đâu phải chợ để ai muốn vô th́ vô, ra th́ ra.
Con
nhỏ kia, đứng lại coi ! Lưu Ly giận nóng bừng cả nguời, cô dằn gót thật mạnh và chả thèm
nh́n lại.
Ai ngờ chưa ra tới cổng Ly đă bị nắm vai kéo lại.
Đang loạng choạng xuưt té, Lưu Ly nghe Hai Nhân nói như gầm vào tai:
- C̣n nhỏ mà đă khinh nguời.
Cho mà biết chỉ có Hai Nhân này mới
có quyền trề môi, phỉ nhổ vào mặt kẻ khác.
Nhất là hạng như nhà... Chín Trúc bọn bây.
Về Sài G̣n nhớ nhắn vợ chồng Hai Trịnh,
Tư Lan.
Hai Nhân này c̣n sống, th́ vợ chồng nó đừng ḥng trở
lại mảnh đất này.
Bọn bây từ già tới nhỏ đều là chó ráo.
Chó
hết ráo ! Nghe rơ chưa ? Lưu Ly tái cả mặt, tay chân co run lẫy bẫy v́ tức.
Lần đầu tiên cô
bị người ta réo tên ông bà, cha mẹ ra chửi.
Cô gào to: - Không đuợc nói động tới ông bà cha mẹ tôi.
Hai Nhân lừ đừ tiến lên làm Lưu Ly phải thụt lùi:
- Tao chửi con mẹ Tư Lan.
Mụ ấy là điếm chà ! Trông mày giống
con gái mẹ lắm.
Hừ ! chắc cũng rặc ṛi đĩ thơa, vờ té sông để
làm quen với thằng Tường chớ ǵ ? Mày định... câu thằng ba trợn
đó làm chi vậy ? Lưu Ly uất nghẹn, cô giận đến mức không biết giận là ǵ.
Mím môi
lại, Ly giáng một bạt tai vào bộ mặt nham nhở đỏ bừng v́ rượu của
Hai Nhân. Cô tát mạnh đến mức ḷng bàn tay buốt rần lên như
vừa bị khẽ thước bản. Cú tát bất ngờ của Ly làm Hai Nhân tỉnh ra.
Hắn xoa xao g̣ má
rồi khiến răng: - Con qủy cái.
Phen này tao cho mày lết về nhà. Lưu Ly hoảng hồn vía v́ đôi mắt tóe lửa của Hai Nhân, cô đứng như
trời trồng. Chưa biết ứng phó ra sao th́ Từ đă ôm cứng hắn ta
lại: - Cô chạy lẹ đi ! Ổng say rồi nguy hiểm lắm !
Hai Nhân vừa vùng ra vừa chửi rủa rân trời.
Sau vườn có người
nghe ồn túa ra.
Họ kéo gă bợm nhậu cô hồn vào, trong lúc
Lưu Ly chạy thục mạng về nhà ḿnh.
Vào tới pḥng khách, thả phịch người len salon rồi Ly vẫn chưa
hoàng hồn.
Tim đập th́nh thịch.
Cô vừa vuốt ngực vừa nghe
bên nhà Hai Nhân tiếng la hét, đập đồ y nhu tiếng đêm đầu về đập
cô đă nghe vang lên từng hồi.
Lưu Ly rùng ḿnh.
Hai Nhân không hề
điên mà c̣n hung hăng, dữ tợn thế kia, th́ nói ǵ tới
Út Tuờng
lúc lên cơn.
Nhà hắn c̣n dám đốt, huống hồ nguời ta.
Nhưng tại
sao hôm đó gă khùng ấy lại: "Xả thân cứu ḿnh" nhỉ ?
Chưa bớt mệt, Lưu Ly đă nghe tiếng chân chạy vô th́nh thịch, rồi
tiếng bà Tám la hớt hải: - Trời ơi ! "Mấy Nguời" vừa làm tṛ trống ǵ ở bển vậy ?
Bóp bóp ḷng bàn tay c̣n ửng đỏ, Lưu Ly hả hê trả lời:
- Con vừa tát vào mồm con chó điên ở bển.
- Úy thánh thần ơi ! Tại sao lại như thế ?
Lưu Ly hất mặt lên: - Tội ǵ con phải... khai với d́, trong khi chuyện lớn, chuyện bé
trong nhà d́ đều giấu con. Nuốt nước bọt xuống bà Tám lăng xăng:
- "Mấy Nguời" gây sự với Hai Nhân là rắc rối lắm.
Nó là qủy
sống ở miệt này đó. - Tại con qủy sống đó chửi cha, mắng mẹ, nói nặng ông Nội con ?
Bà Tám làm thinh, lát sau bà nhăn nhó hỏi như than :
- "Mấy Nguời" qua bển làm chi cho rộn ?
- Con qua t́m Út Tuờng chứ có t́m Hai Nhân đâu.
Tự nhiên thấy
con, hắn róng họng sủa lên từng tràng nghe thật kinh dị.
Lưu Ly lạnh lùng nhấn mạnh: - Con chưa bỏ qua chuyện này đâu.
Phải hỏi Hai Nhân cho ra lẽ mới
được.
Con phải hỏi tại sao hắn đă nhục mạ cha mẹ con, trong khi
mấy chục năm nay hai người chả hề ở đây ngày nào.
Hắn nói con
giống mẹ là nghĩa ǵ.
Bộ hắn biết mẹ con sao ? Bà Tám cương quyết:
- "Mấy Người" không được làm như thế.
Lưu Ly ung dung bảo: - Vậy th́ d́ Tám nói đi.
Những thắc mắc của con chắc d́ Tám
biết, nếu không muốn con qua bển... quậy
Hai Nhân, d́ phải kể mọi việc...
Bà Tám ngắt ngang: - Tôi già nhưng chưa có lẫn.
"Mấy Nguời" đừng khích vào, tôi chả
biết ǵ để kể cả. Ngần ngừ
một chút bà Tám hạ giọng: - Lần này ổng sẽ cho "mấy người" về Sài G̣n ngay.
Tôi dám chắc
như vậy. Lưu Ly vội vàng xuống nước:
- D́ Tám ! Đừng mách ông Nội nghe. - Hừ ! Ai thèm nhiều chuyện.
Chỉ sợ giờ này ổng đủ biết "mấy
người" làm tṛ khỉ ǵ rồi ấy chứ !
- Làm sao ông Nội biết nhanh thế ! Ba Tám nhếch môi:
- Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa.
"Mấy Nguời" dám đánh Hai
Nhân, tiếng tăm chắc lừng lẫy khắp xứ này rồi.
Ở đây đâu như
đất Sài G̣n, ai làm ǵ mặc ai.
Họ sẽ đồn tùm lum có một nói thành
mười, họ sẽ rủ nhau tới coi mắt "mấy nguời" bây giờ đó !
Lưu Ly trố mắt: - Trời đất ! Có ba cái vụ đó nữa sao ?
Bà Tám nhai trầu chóp chép: - Cách đây mấy hôm tôi ra chợ, thiên hạ cứ hỏi xa hỏi gần về "mấy
nguời" hoài, tôi đến phát bực.
Họ dựng chuyện tài hết sức...
Lưu Ly ṭ ṃ: - Họ dựng chuyện ǵ chứ ?
Bà Tám liếc Lưu Ly một cái: - Họ bảo, họ bảo: Mấy nguời với Út Tuờng hẹn nhau ra ngoài miếu
để hú hó, v́ chỗ đó vắng.
Khi nghe bác Ba đi kiểm tra vườn la
lên v́ tưởng ăn trộm.
Hai người mới nhảy đại xuống sông diễn
tuồng kẻ té ghe, nguời cứu mạng.
Họ c̣n đồn khi bác Ba thấy hai
nguời dưới bùn th́ kẻ nằm trên, người nằm dưới, quần áo... đâu
mất hết trơn. Lưu Ly nhảy dựng như đụng phải lửa.
Cô lắp ba lắp bắp: - Vô lư tột cùng, vô lư quá sức tưởng tượng vậy mà họ cũng nói ra
đuợc.
Con có biết Út Tuờng mặt mũi ra sao đâu.
Vả lại hắn ta
điên.
Họ nói coi như thế đúng là sỉ nhục.
Con nhất định phải... phải...
Bà Tám bĩu môi: - Phải làm ǵ ? "Mấy Nguời" định bịt mồm hết dân ở đây à !
Lưu Ly im lặng, cô nhớ tới những lời Hai Nhân nói khi vừa gặp mặt cô.
chả lẽ anh ta cũng tin dư luận ? - Vô lư ! Hai Nhân thừa biết không phải thế, sao anh ta lại nói
như thật vậy ? Đưa tay lau mồ hồi rịn trên trán Ly cau mày suy nghĩ.
Có bao
giờ v́ thù gia đ́nh cô, Hai Nhân lợi dụng thằng em điên khùng
của ḿnh để dựng lên một câu chuyện tồi tệ ḥng bêu xấu
Lưu Ly và ông
Nội không ? Với tính cách của hắn, chuyện ǵ lại chẳng có thể xảy ra.
Lưu Ly nh́n bà Tám: - D́ có hỏi họ coi ai kể câu chuyện dối trá ấy không ?
- Đám thợ của Hai Nhân. Lưu Ly buột miệng:
- Đúng là đê tiện ! Hắn lợi dụng cả thằng em khùng của ḿnh để hạ
nhục người khác. Bà Tám chợt nhếch môi:
- Đó là em nó, nó nói ǵ người ta chẳng tin.
v́ ai mà Út Tường
điên tới mức độ nào.
Anh em nhà nó toàn thứ ma qủy.
Nếu hôm
trước biết "mấy người" là con cậu Hai Trịnh, chưa chắc thằng
khùng ấy cứu "mấy người" đâu.
Lưu Ly tư lự: - Khùng mà biết cứu người, số con cũng lớn ấy chứ !
Bà Tám cười nhạt: - Điên cũng ba bảy thứ điên.
Út Tường điên theo cách riêng của
nhà nó.
Bọn đàn ông bên ấy toàn ba thứ độc địa, nên thằng này
điên cũng lạ đời hơn ai. - Vậy anh ta điên ra sao ?
Bà Tám kể một hơi: - Đốt nhà, gây gỗ với anh trai.
Nghe nói có lần nó làm sao đó mà
ông Sáu Tiến bạn ba nó, té sông suưt chết. Lưu Ly ngạc nhiên:
- Ủa ! Hắn toàn lên cơn với người thân hông vậy ?
- Th́ tại họ ở gần đó.
Bởi vậy mấy năm sau này, Út Tường đâu có
ở nhà. Thấy bà "trầu" Tự nhiên thích nói chuyện thiên hạ,
Lưu Ly không bỏ
lỡ cơ hội ṭ ṃ. Cô gật gù ra vẻ chuyện:
- Chắc họ đưa anh ta vô nhà thương Biên Hoà ?
- Nghe nói chổ nó lẩn núp ở với thầy, Không biết hết hông mà từ
khi về tới nay Út Tường không chịu ở trong nhà ḿnh.
- Vậy anh ta ở đâu ? Bà Tám nhún vai: - Ở nhà ngoài bờ sông hay trên mấy cái bè nuôi cá ba sa, cá bống
tượng của một người làm công trước đây cho nhà nó.
Lạ một điều là
nó hạp với lăi Năm Kha này nên ở đó mà không hề quậy phá.
C̣n
lăo ta làm như có người khuất mặt độ, nên tự nhiên trúng số dựng
mấy cái bè cá, làm ăn ngày càng phất, thấy mê.
Lưu Ly cười: - D́ cũng tin mấy chuyện nhăm nhí đó sao ? Làm ăn có thời th́
phất
lên mấy hồi.
Qua cách nói của d́ th́ "Tường khùng"... độ cho
lăo Năm Kha phải không ? Đúng là miệng lưỡi thiên hạ, thiêu dệt
trăm ngàn chuyện. Ở đây chưa hết
một tuần, con đă nổi tiếng v́
anh ta.
Thật vừa bực ḿnh, vừa tức cười.
Chỉ tiếc là con chứa
thấy mặt gă ấy để xem có xứng với ḿnh không, mà dân ở đây lại
ghán ghép như thế ! Bà Tám xua tay: - Trời ơi ! Gặp nó làm chi ! Mang tiếng bao nhiêu đó chưa đủ sao
? Nh́n Ly một cái, bà nói tiếp: - "Mấy Người" mẹ cái nước coi thường dư luận, đă muốn ǵ
phải làm
cho được mới thôi. Lưu Ly ngạc nhien:
- D́ biết ǵ về mẹ con mà nói ? - Tôi không biết nhiêu về bà ấy, nhưng tôi nghe bà chủ nhận xét :
Mẹ con là người thủ đoạn, bất chấp dư luận, cái ǵ đă muốn sẽ
làm cho kỳ được.
Nhận xét ấy đă hơn hai mươi năm rồi, tôi vẫn
c̣n nhớ như in. Lưu Ly chợt la lên phẫn nộ.
- Con không hề giống mẹ và cũng không muốn giống mẹ, D́ nói sai
rồi ! Quá bất ngờ v́ phản ứng của
Lưu Ly, Bà Tám đứng ngớ ra nh́n cô vùng
vằng đi một nước. Chút ác cảm lâu nay đè nặng trái tim bà bỗng
tiêu tan đâu mất.
Thật ḷng bà không ưa Lưu Ly v́ ghét mẹ con bé.
Thái độ vừa rồi của Ly làm bà hẫng khi biết con bé có mâu thuẫn
với mẹ ruột.
Người đàn bà ấy không phải mẫu phụ nữ nhân hậu,
nhưng hùm dữ không nỡ ăn thịt con.
Bà ta đă làm đến nỗi con bé
bỏ phố xá, về quê sống với ông Nội thế nhỉ ?
Bà chợt ân hận v́ hổm rày đối sử với Ly quá lạnh nhạt, đầy ác
cảm.
Đúng ra ba mẹ nó làm nhiều chuyện có lỗi, chớ nó có tội
t́nh chi.
Phải sửa đổi cách đối xử với
Lưu Ly mới được. Gật đầu như tự hứa với ḷng,
Bà Tám tê tái bước xuống bếp. Hôm
nay phải làm món ǵ đó thật đặc biệt cho
Lưu Ly biết tài của Tám Giỏi
này !
Chương 4
Lưu Ly vươn vai dậy.
Suốt mấy tiếng đồng hồ vật lộn với sổ sách,
với chi chít những con số chi thu viết như cua ḅ, cơn mệt dữ cả
người, nhưng được phụ giúp cho ông Nội, Ly thấy vui.
Càng nghĩ Lưu Ly càng thương Nội, Ông già rồi mà c̣n
phải quán xuyến
bao nhiêu việc.
Tiền bạc làm ra ông chả dám ăn xài ǵ cho riêng
ḿnh.
Tất cả kư cóp ông gởi lên cho gia đ́nh cô.
Chính nhờ số
tiền hàng năm gần cả năm sáu chục triệu này mà ba má cô đă làm
nên sự nghiệp ở đất Sài G̣n không
phải dễ bon chen, kiếm sống. Từ trước đến giờ, trong gia đ́nh cô không ai quan tâm nghĩ xem,
để có những món tiền triệu gởi lên hàng năm, ông Nội
phải vất vả
làm những việc ǵ ? Ba mẹ coi đó là bổn
phận, là trách nhiệm của
nội, anh Đoàn cứ chờ có tiền gửi lên là xốc tay xin mẹ để
phung
phí. Ngay cả Lưu Ly cũng thế, cô chỉ nghe với bạn bè làm ăn rằng:
"Ông nội chúng giàu lắm, ruộng vườn c̣ bay thẳng cánh, tiền của
thừa mứa, ăn đến ba đời cũng chưa cạn" là... an tâm xài tiền.
Mẹ nói đúng một phần thôi.
Đúng là đất đai nhà cô rất nhiều, nhưng
nếu không lao động, không vất vả trông coi, quản lư chừng
một tháng thôi, sẽ mất trắng thu hoạch thôi.
Có về ở đây, Lưu Ly mới
biết tiền ông Nội làm ra không phải đơn giản nhưng mẹ từng cao
hứng khoe khoang. Năm nay Nội đă yếu, ông cần có nguời
phụ giúp
để sau này có người kế thừa công việc ông đang làm.
Ba mẹ, anh
Đoàn chắc chắc không đời nào về đây rồi.
Ly biết trong thâm tâm
mẹ, ông Nội mà nằm xuống bà sẽ bán đất đai cả.
Với ông Nội, đất đai là máu thịt, nhưng với mẹ, với anh Đoàn,
thậm chí cả với ba, nó chỉ là những con chỉ số hecta diện tích
đất hoặc những con số được tính bằng vàng nếu đem đất bán đi.
Tự dưng Lưu Ly thấy ḷng nặng trĩu, cô không muốn đất đai này thuộc
về người khác.
Cô muốn có một nơi gọi là quê hương và chẳng nơi
nào đẹp hơn chốn này đâu.
Nhưng nếu ông Nội không c̣n nữa, thi
Ly cũng chẳng c̣n quê hương. Ôi ! Buồn thật. Thở hắt ra một cái, Lưu Ly vừa thơ thẩn rảo quanh vườn vừa tận hưởng
mùi hương của hoa bưởi, hoa nhăn, và của nhiều thứ hương hoa
trái khác mà cô không phân biệt được, tất cả những mùi hương đó
cứ thoang thoảng trong gió, vương vào tóc, quấn quưt vào chân
Lưu Ly. Có lẽ đây là hương đồng cỏ nội như người ta thường nói.
Cô
buâng khuâng với khám phá của ḿnh rồi tiếp tục lang thang.
Mùa này có nhiều nấm mối.
Hôm qua d́ Tam đă cho Ly thưởng thức
món "nấm mối nướng lá cách" ngon đặc biệt rồi.
Sẵn rảo quanh
vườn sao không t́m xem có được tai nào không nhỉ.
Nghe nhỏ Đào th́ thào với d́ Tám rằng : Ngoài vườn xoài nhiều
lắm, không ai dám ra hái... Lưu Ly chớp mắt.
Qua cây cầu khỉ kia là những gốc xoài rồi.
Tại
sao không tới để xem rộng cỡ nào.
Đây cũng là đất của ḿnh mà !
Sợ ǵ ? Tự trấn tĩnh ḿnh xong, Lưu Ly nắm tay vịn, chậm chạp lần
qua cầu. Nước đang lớn nên cái mương như rộng hẳn ra.
Cô
nghịch ngợm tḥ chân xuống khuấy, nước mát rượi.
Nghe động, mấy
chú cá tḥi ḷi nằm trên bờ chảy tỏm xuống mương.
Lưu Ly thích thú
cất tiếng cười trong veo làm con chim chích choè đậu trong lùm
dừa nước hết hồn bay vút trên cao.
Qua khỏi mương đúng là vườn xoài.
Mùa này cây
đang thay lá.
Trên mặt đất, lá già rụng nằm che lớp dày.
Đêm
qua mưa dầm nên Ly đạp trên lá vàng mà không nghe tiếng vỡ gịn
khô nào như cô từng tưởng tượng
Khoảng vườn này thật rộng, Ly độ chừng
phải có hơn 30 gốc xoài là
ít. Xoài Hà Nội rất ngon, mùa nào ông cũng cho người mang lên
Sài G̣n mấy cần xế.
Không chỉ riêng xoài, mà hầu như... "mùa
nào thức nấy" cam, bưởi, quít, sầu riêng, măng cụt, chả thiếu
thứ ǵ.
Nhưng những thứ cây này hầu hết trồng trên cồn, vậy mà
lần đó mẹ đă xúi ba về khuyên Nội bán
phần đất bên cồn đi.
Để
lấy tiền hùng hạp mở công ty trách nhiệm hữu hạn.
May mà nội không chịu, nếu như Nội đồng ư, số tiền ấy cũng tan
thành mây khói, v́ công ty đó làm ăn lỗ lă, dẹp tiệm mất tiêu.
Ôi ! Nhớ làm chi những chuyện đáng buồn ấy ! Lo t́m nấm đi ! Chỉ
cần được vài tai nấm thôi "bà Tám trầu" cũng nể ḿnh rồi !
Lưu Ly đến gần những gốc xoài và chăm chú t́m.
Cô vẫn bước chậm và
tập chung chú ư nh́n thật kỹ... Ngay mô đất hơi cao gần cái miếu
nhỏ dưới gốc xoài, có g̣ nấm mối nằm thật ngon mắt.
Lưu Ly reo lên một ḿnh như trẻ con: - Hên thật !
Rồi cô vội ngồi xuống ngắm ngía những cây nấm mập tṛn, trắng,
đều đặn, nằm đầy cả vạt đất như chờ tay Ly hái.
Nhiều nấm mà chẳng có ǵ đựng.
Lưu Ly kéo vạt áo rộng thùng th́nh
của ḿnh ra bỏ nhẹ từng tai nấm mềm mại vào.
Cô mê mải, ham
thích quên cả xung quanh. Khu vườn rộng thênh thang vẫn ào ào
tiếng gió đùa vào lá.
Âm thanh đó làm tâm hồn Ly thanh thản vô
cùng. Đang nâng niu trong tay tai nấm cuối cùng, Lưu Ly giật ḿnh khi
thấy trước mặt ḿnh là đôi chân của
một người... Cô hốt hoảng té ngả ra sau, hai tay chống trên đất, mắt mở to
nh́n lên trong sự sợ hăi cùng cực. Đứng ngay trước mặt Lưu Ly là
một người đàn ông.
Hắn ta đang chống
nạnh, lom khom cúi xuống nh́n cô bằng tia mắt sáng rực những tia
lạnh lẽo. Đă biết chắc đó là người (chớ không
phải ma qủy) Lưu Ly vẫn không
kịp hoàn hồn để đứng lên.
Cứ trong tư thế chống tay nửa té, nửa
ngồi, cô nh́n lại anh ta. Gương mặt này Ly chưa gặp bao giờ, đôi mắt lạnh tanh kia cũng
lạ, đôi môi mím lại trên khóe miệng rộng cũng không... quen với
cô.
Chắc chắn anh ta không phải là dân làm mướn của ông Nội.
Vậy anh ta là ai ? chẳng lẽ... Ḅ thụt lùi ra sau, Lưu Ly lắp bắp:
- Anh là ai ? Làm ǵ ở đây vậy ? Không trả lời, anh ta thụp xuống ngồi chồm hổm đối diện với cô.
Nhặt một thân nấm lên, lạ gă mặt nói trổng:
- Bị phổng tay trên, tiếc thật ! Quên cả việc muốn biết gă là ai Lưu Ly bực bội gằn giọng:
- Phổng tay trên là sao ? Đây là vườn nhà tôi mà ! Anh định nhổ
trộm nấm phải không ? Tôi la lên cho xem Gă ta nhếch mép:
- Ở đây bị trộm gà cũng chả ai thèm la, huống hồ chi ba cây nấm
mốc, thứ của trời đất cho.
Lưu Ly bĩu môi: - Bị ăn trộm mà làm thinh.
Chắc anh điên quá ! Giọng gă lạ mặt giễu cợt:
- Là người tĩnh táo, bị mất vài tai nấm cô cứ la làng cho vui.
Tiếng cô la chắc vang xa lắm đó. Lưu Ly trừng mắt gượng ngồi dậy:
- Anh là ai ? - Là người điên như cô vừa nhận định.
Lưu Ly sững sốt: - Cái ǵ ? Anh là... là... - Út Tường à ?
Rồi cô gật gù: - Vậy mà tôi nghĩ không ra.
Ngoài cậu Út, đâu có... trộm đạo nào
dám tới chỗ này. Út Tường nhún vai:
- C̣n có cô nữa chứ ! Lưu Ly chớp mắt, ngần ngừ
một chút cô dịu giọng: - Tôi thành thật cảm ơn anh...
Tường cười nhạt: - Chỉ vậy thôi sao ? H́nh như hôm trước cô đă qua nhà và cám ơn
anh Hai tôi bằng cái tát tai nháng lửa rồi mà !
Mặt Lưu Ly đỏ lên: - Xin lỗi ! Tôi không có ơn huệ v́ với Hai Nhân hết, hành động
của tôi chỉ nhằm tự vệ thôi. Thở hắt ra
một cái, cô nói tiếp: - Không hiểu gia đ́nh anh và ông nội tôi có mâu thuẫn ǵ, mà hôm
đó anh Nhân lại nhằm ngay tôi mà mắng tới tấp.
Nếu đoán trước
sẽ xảy ra phiền phức như thế, đời nào tôi dám bước chân vào nhà
anh. Tường nh́n Lưu Ly đăm đăm:
- Cô không biết chuyện ǵ trước kia sao ?
Ly khẽ lắc đầu: - Tôi có hỏi, nhưng nội không nói.
Anh kể cho tôi nghe được chứ
? Tượng bật cười chua chát: - Cô tin người điên à ?
Nh́n anh bằng đôi mắt ḍ xét, Lưu Ly thản nhiên nói:
- Anh chẳng có vẻ ǵ điên hết, trái lại anh Hai anh mới giống
điên, và điên nặng nữa là khác.
Hôm trước nếu không có người
can, chắc tôi bị xé xác rồi.
Kinh khủng thật ! Thấy Út Tường vẫn im lặng, cô nghiêng nghiêng đầu ríu rít:
- Sao suy nghĩ lâu vậy, tôi đang chờ anh đây nè.
Tường lạnh lùng: - Cô nên về hỏi ba mẹ ḿnh th́ hơn.
Đừng nghĩ tôi cứu cô là đă
quên hết chuyện xưa để vội vàng kết thân, nhằm ṿi vĩnh nhé !
Lưu Ly cáu kỉnh: - Ai mà biết chuyện xưa quái quỷ đó ra sao.
Tôi hỏi ba, ông cũng
lơ không biết.
Tại sao mọi người đều dấu tôi chứ.
Tôi có lỗi
ǵ với cái ngày xưa ấy ? Tường phớt tĩnh:
- Cô đừng hỏi tôi.
Tôi không thích kể về những chuyện buồn.
Cứ
về hỏi người nhà cho ra.
C̣n tại sao họ dấu cô à ? Tôi nghĩ
người có tội thường dấu tội của ḿnh, tôi lại không có thói quen
vạch tội kẻ khác. Lưu Ly ḍ dẫm hỏi tới:
- Theo anh, gia đ́nh tôi có tội với gia đ́nh anh à ? Nhưng đó là
tội ǵ ? Tường lẫn tránh: - Đem nấm về đi, không thôi nó héo hết !
- Về nhà chẳng biết ǵ về chuyện muốn biết th́ tức chết.
Làm như không nghe lời Lưu Ly than, Tường tới bụi chuối gần đó, xé
một tàu lá quấn h́nh cái phiểu, rồi nhặt nấm bỏ vào trong.
Vừa nhặt, anh vừa nói: - Phía sau miếu nhiều lắm !
Lưu Ly ṭ ṃ nh́n theo Tường.
Nói chuyện với anh năy giờ, cô vẫn
không nh́n ra anh ta điên... chỗ nào.
Nếu Tường điên, thế gian
này chẳng c̣n ai tỉnh. Ḷ ḍ bước sau lưng anh, cô hỏi nhỏ :
- Miếu thờ ai vậy ? - Những người chết oan ở đây.
Tự dưng Ly rùng ḿnh: - Bộ nhiều người lắm hả ?
Tường chua chát: - Chỉ ba người thôi, nhưng trong đó có d́ của tôi. Lưu Ly liếm môi:
- Tôi nghe mấy người làm vườn nói có hai người mà !
Giọng Tường đều đều vô cảm:
- Đúng là hai ngườ |