Buổi Yêu Em   Trần Thị Bảo Châu Pages Previous  1  2  3  Next   
Chương 7

Lưu Ly khổ sở ngồi ́ trên chiếc Astrea đang chạy ngon lành tự nhiên tắt máy. Năy giờ cô vừa đạp vừa đề hơn mười phút rồi, nhưng xe vẫn không nhúc nhích. Điệu này phải dắt bộ kiếm chỗ sửa thôi.
Trời chuyển mưa rồi, chả biết dắt tới đâu đây nữa. Rầu rĩ, Lưu Ly khom lưng đẩy xe. Gió thổi mạnh như có giông, lá rung đầy đường và quay tṛn theo từng cơn trốc xoáy Mây đen chụp kín bầu trời, không khéo lại mắc mưa. Điều Lưu Ly sợ đă tới. Mưa ào ào đập vào

mặt rát buốt, cô vội vă đẩy xe lên lề. Khúc đường vắng càng vắng hơn với hai dăy nhà đóng cửa im ỉm. Lưu Ly không trở chứng, cô đă về tới nhà lâu rồi chớ đâu phải hứng mưa như vầy.
Đang than khổ trong ḷng, Lưu Ly chợt thấy một chiếc mô tô từ dưới đường vọt lên lề, thắng cái két trước mặt ḿnh. Trái tim cô thắt lại khi nhận ra người điều khiển xe là Tường. Đúng là anh rồi nhưng Tường không đi một ḿnh.
Sau lưng anh, chung trong cái áo mưa c̣n một cô gái, tiếng cô ta cười ṛn ră át cả tiếng mưa, cho cô biết hai người phải rất thân nhau nên mới...  trùm chung áo mưa như thế.
Tường ép sát xe vào mái hiên cho cô gái chun ra, mặt anh ướt mưa nhưng rất rạng rỡ, Anh không để ư tới xung quanh, nên không thấy Lưu Ly.
Tự nhiên cô quay mặt nơi khác với nỗi thất vọng chưa từng có. Không nh́n Lưu Ly, vẫn thoáng thấy anh leo xuống xe, lấy ch́a khóa mở cửa. Th́ ra nhà Tường ở đây và chiếc Astrea của Ly đă chận ngang cửa nhà anh.
Giọng cô gái vang lên:
- Chị ơi... dắt xe cho người ta vô nhà !
Lưu Ly miễn cưỡng bước đến, cô nghe Tường kêu lên ngạc nhiên:
- Lưu Ly ! Ngọc Lưu Ly.
Cô gượng gạo cười rồi loay hoay dắt xe.
Tường mau mắn:
- Để đó cho tôi.
Vừa nói anh vừa chụp tay lái. Lưu Ly giật ḿnh khi bị tay anh chạm phải. Cảm giác ấm áp đêm mưa nào vụt thức dậy trong hồn cô. Ly không buông, Tường cũng thế. Hai người như dằn lấy tay lái. Lưu Ly bối rối bỏ mặc cho Tường. Anh dắt xe cô vào nhà trước.
Lưu Ly ngập ngừng:
- Tôi trú mưa một chút sẽ đi ngay... 
Tường kéo Ly vào nhà:
- Chừng nào đi hăy hay, Bây giờ c̣n mưa mà. Một ḿnh giữa mưa lạnh lắm. 
Lưu Ly cắn môi khi nghe anh nói thế. Cô bối rối trước cái nh́n sỗ sàng, soi mói của cô gái đi cùng Tường. Cô ta không giấu nổi vẻ bực dọc trên gương mặt rất vui, đă sụ xuống trầm dầm.
Đẩy chiếc mô tô của ḿnh vô, Tường đóng bớt cửa lại. Anh nh́n vào cô gái rồi ra lệnh:
- Thúy Diệp ! Vào trong lo nước nôi dùm anh. Nhanh nhanh nghe !
Lưu Ly e dè:
- Phiền anh chị quá. Tôi thấy ngại lắm ! Anh chị cứ nhiên, để mặc tôi... 
Tường không quan tâm tới lời của Lưu Ly. Anh trầm giọng:
- Ngồi xuống đi ! Trông cô như con gà con mắc mưa. Lạnh lắm phải không. Chờ tôi một chút.
Lưu Ly ṭ ṃ nh́n quanh. Pḥng khách không rộng, nhưng lịch sự và ấm cúng nhờ những bức tranh có gam màu nóng treo trên tường. Bộ salon sang trọng cô đang ngồi đă làm căn pḥng sáng lên v́ màu caphê sữa ngọt mắt.
Không ngờ lại gặp Tường ở đây ! Lưu Ly tựa đầu vào ghế, mặc cho tâm trí trôi đi thao những xúc động đang dâng lên trong ḷng. Hôm trước Lưu Ly đă chắc mẫm sẽ được về quê với ba, ngờ đâu mẹ cô cương quyết không cho. Bà nói chắc nịch rằng: Nếu Ly bỏ đi như lần rồi, th́ đừng trở về nữa. Trước thái độ dứt khoát của bà, Lưu Ly đành nhượng bộ. Dầu sao cô vẫn nghe lời mẹ. Cô cũng như anh Đoàn, chưa đủ khôn để tự tung tự tác. Mẹ từng nói thế nhiều lần.
Và có lẽ bà nói đúng, dù lần đó, Lưu Ly khóc v́ không được theo ba. Bây giờ gặp Tường rồi đấy. Cô sẽ nói ǵ, hỏi ǵ nhỉ ? Tự nhiên cô hồi hộp quá.
Anh bước ra vội vàng với chiếc khăn trắng tinh và cái áo gió trên tay.
- Lau tóc cho khô đi !
Thấy cô ngần ngừ, Tường cười:
- Khăn mới. Bảo đảm chưa ai xài.
Ly chợt thấy rộn ră v́ nụ cười của anh, cô nghiêng đầu ngắm nghía:
- Cái áo này cũng vậy chứ ?
- Áo đó của tôi, nhưng chắc không lạ với cô đâu.
- Cám ơn ḷng tốt của anh, nhưng tôi sợ người ta trách ḿnh phiền phức lắm!
Tường nhỏ nhẹ:
- Cô từng nói chỉ thích làm phiền tôi thôi mà ! Quên rồi sao.
Lưu Ly chớp mi;
- Chưa quên nhưng cũng không dám nhớ. V́ tôi sợ phải nhớ hay quên lắm.
Đưa khăn sát tay cô, Tường ân cần:
- Có sợ cũng lỡ rồi. Không lau khô, mặc ấm, sẽ bị viêm phổi đấy !
Lưu Ly bật cười. Không ngờ anh vẫn nhớ những lời cô nói đêm mưa hôm đó. Cầm chiếc khăn, Ly lau nhè nhẹ mái tóc dài của ḿnh. Cô bối rối khi thấy Thúy Diệp bưng khay nước ra, rồi quầy quả quay vào ngay:
Lưu Ly đứng dậy:
- Chị ngồi đây với em... 
Thúy Diệp lạnh nhạt:
- Cô cứ tự nhiên, tôi c̣n nhiều việc phải làm lắm !
Lưu Ly nh́n Tường đầy trách móc:
- Sao anh không giới thiệu. Chị ấy là... là thế nào với anh vậy ?
Tường rót nước trà ra tách:
- Cô nghĩ Thúy Diệp là ǵ của tôi cũng đúng hết. Trong nhà phải có bàn tay đàn bà mới ngăn nắp, gọn gàng, Sau mỗi ngày mệt nhoài v́ công việc, tôi cần có cơm nóng, canh ngọt để ăn. Với tôi, Thúy Diệp rất quan trọng.
Lưu Ly chua xót cắn môi. Lời Tường vừa nói đủ đánh thức trái tim u mê của cô chưa ? Vậy mà mấy tháng nay cô ao ước được nh́n thấy anh, trước đây mỗi khi đọc chuyện hay xem phim, Lưu Ly rất ghét những cô gái yêu đơn phương, say mê trong thầm lặng một người không hề nghĩ tới ḿnh. Lưu Ly từng tự phụ tin chắc rằng cô chả đời nào lụy v́ t́nh, đàn ông phải xếp hàng dài dài cho cô chọn, họ phải khổ v́ cô mới được.
Nhưng thực tế đă trái ngược. Chưa có gă đàn ông nào khổ v́ Ly hết, khi mẹ c̣n nhốt cô như nhốt chim trong lồng thế này...  Duy chỉ một lần sổ lồng thôi, con chim khờ khạo bị trúng tên rồi.
Đang là cô gái đầy kiêu hănh, Lưu Ly đă trở thành một nhân vật luôn gây khó chịu, hoặc gợi ḷng thương hại cho kẻ khác rồi sao ? Cô không muốn thế đâu ! Nếu vậy phải... vực cho lư trí tỉnh lại thôi.
Làm ra vẻ b́nh thản, Lưu Ly... khen:
- Anh thật hạnh phúc.
Tường thong thả đáp:
- Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng tất cả mới là khởi đầu, tôi không bao giờ chủ quan khi nhớ tới những năm tháng mù mịt ḿnh đă trải qua. À ! Lưu Ly uống tư trà nóng cho ấm. Nếu biết hút thuốc, chỉ cần rít vài hơi là... cân bằng nhiệt độ ngay.
Xốc lại chiếc áo gió khoác hờ hững trên vai, Lưu Ly bưng tách trà lên:
- Tôi chưa hút thử lần nào. Nhưng nh́n người khác trầm tư bên khói thuốc, tôi cũng có cảm giác ấm áp.
Tường mỉm cười, anh đốt một điếu ba số năm rồi nói:
- Lúc nào cô cũng dành cho tôi sự bất ngờ và thú vị.
Lưu Ly thành thật:
- C̣n anh luôn gây cho tôi sự ṭ ṃ. Tôi vẫn thắc mắc không hiểu anh... điên ở chỗ nào.
Tường nheo nheo mắt sau làn khói:
- Chỗ nào của tôi cũng điên hết, trừ trái tim.
- Anh ví von hay nhỉ. Tôi có đọc ở đâu đó cân danh ngôn thế này: "Người điên chính là người mất tất cả chỉ c̣n lại lư trí". Anh th́ khác hoàn toàn.
- Đúng vậy ! Nhờ chỉ c̣n... trái tim, tôi mới tồn tại tới bây giờ để... gặp cô.
Lưu Ly hơi bất ngờ, cô nói loanh quanh:
- Gặp tôi chỉ toàn phiền phức bực ḿnh... 
- Nhưng đó là những phiền phức dịu dàng.
Lưu Ly nghiêm mặt lại, cô thấy tự ái khi Tường đùa cợt như thế. Anh đang nghĩ ǵ về cô thế nhỉ ? Cô nói lăng đi:

- Anh cũng biết đùa nữa sao. H́nh như ở Sài G̣n anh cởi mở, thoải mái hơn ở dưới quê.
Tường hơi nghiêng nghiêng đầu:
- V́ ở đây tôi là người b́nh thường. Người b́nh thường có đùa dai một tư cũng chả sao. Nói thế không có nghĩa là những lời của tôi vừa rồi là đùa.
Lưu Ly im lặng như ngầm bảo: "Tôi không ưa cách... tác của anh".
Tường cũng làm thinh, chỉ có tiếng mưa là rơ. Mưa ào à hất vào cửa kính, nhạt nhoà, lạnh buốt.
- Cô đang nghĩ ǵ thế ?
- Không nghĩ ǵ hết mà chỉ trông mau tạnh mưa.
Tường khoanh tay nh́n cô:
- Ngồi gần tôi chán lắm sao ? Hôm gặp ngoài vườn nhăn, cô bảo thích nói chuyện với tôi lắm mà !
Lưu Ly phản ứng ngay:
- Tôi chỉ thích nghe chuyện về anh thôi.
- Hôm nay c̣n thích không ?
- Không !
Tường gật gù:
- Tôi cũng đoán thế. Phụ nữ thường hay thay đổi nhất là gặp điều không vừa ư. Dù tôi như thế nào, chúng ta cũng... đồng hương mà ! Ở... cố hương có nhiều chuyện đáng nói lắm đấy !
- Như chuyện tự tử của d́ anh chẳng hạn. Tôi thấy nếu vín vào cái chết của d́ ấy mà gán... nợ cho ba mẹ tôi th́ hơi quá đáng.
Đang tươi cười mặt Tường bỗng cau lại:
- Cô đă hỏi mẹ ḿnh rồi sao !
Lưu Ly gật đầu, Tường hỏi:
- Cô nghĩ sao mà cho rằng tôi quá đáng ?
Ngẫm nghĩ một chút Ly nói:
- Ai cũng có quyền yêu, người may mắn sẽ được đối tượng của ḿnh đáp lại. D́ anh bất hạnh nên đắm ch́m măi trong mối t́nh đơn phương. D́ ấy tự tử v́ thất vọng khi t́nh yêu không như ư muốn. Ba tôi nào có lỗi ǵ ?
Tường gằn từng tiếng:
- Ngoại t́nh, phụ rẫy vợ mà không có lỗi à ?
Mặt nhíu lại suy nghĩ, Lưu Ly ngạc nhiên:
- Anh nói ai ngoại t́nh, phụ rẫy vợ ?
Tường cười khẩy:
- Ba cô, người tôi từng gọi là dượng Trịnh chứ ai !
Lưu Ly kêu lên:
- Dượng Trịnh ! Đúng là buồn cười .Chỉ là do gia đ́nh hai bên đính ước, chớ ba tôi đă cưới d́ Ánh bao giờ đâu mà gọi ông là dượng.
Tường nhấn mạnh:
- Chưa cưới bao giờ sao ? Ông ấy đă kể với cô như thế à ?
Lưu Ly lắc đầu:
- Mẹ tôi đă kể thế.
Tường vung tay định nói ǵ đó, nhưng không hiểu sao anh ngưng lại, châm thêm một điếu ba số năm nữa.
Măi lúc sau anh mới trầm giọng:
- Cách đây mấy tháng tôi có gặp lại dượng Trịnh. So với trí nhớ của tôi, dượng ấy không thay đổi bao nhiêu.
Tính t́nh vẫn điềm đạm, cởi mở như xưa... Gặp tôi dượng mừng lắm, thăm hỏi đủ điều.
Lưu Ly càu nhàu:
- Anh lại gọi bậy rồi. Tôi thấy khó nghe quá !
- Xin lỗi, tôi quen miệng. Suốt hai mươi mấy năm nay, gia đ́nh tôi vẫn gọi ba cô như thế, dầu d́ Ánh chết lâu rồi, và ông Trịnh đă là chồng người khác.
Lưu Ly chống tay dưới cằm:
- D́ Ánh phải là người yêu mănh liệt, cuồng nhiệt nên mới dám chết v́ yêu.
Tường chậm chạp nói:
- Cô lầm rồi ! D́ tôi tự tử v́ uất hận. Dĩ hận nhiều hơn yêu... 
Lưu Ly hoang mang:
- Sao lại tự tử v́ hận chứ ?
- Điều này ba mẹ cô biết rất rơ.
Lưu Ly bĩu môi:
- Nhưng tôi muốn nghe anh nói ḱa.
- Mưa tạnh rồi đấy !
- Anh chưa nói tôi chưa về đâu. Vả lại xe tôi đạp không nổ, mưa tạnh cũng không về được.
Tường đứng dậy:
- Để tôi sửa giùm cô... 
Lưu Ly khẩn khoảng :
- Không cần ! Anh nói đi mà ! Tại sao d́ Ánh lại hận, khi d́ ấy yêu đơn phương ?
Dụi đầu thuốc lá vào gạt tàn, Tường nh́n Lưu Ly thật lâu khi ánh mắt anh làm cô bối rối. Tường mới thong thả nói:
- Yêu không được th́ hận. Đă hận th́ phải trả. D́ tôi lấy cái chết đễ làm người sống phải ăn năn, ray rức suốt đời. Điều này chắc d́ Ánh tính đúng, v́ bao nhiêu năm rồi dượng Trịnh vẫn bị lương tâm trừng phạt. Dượng ấy tin rằng lập miếu thờ d́ Ánh, th́ sẽ thanh thản, nhưng tâm hồn người ta phức tạp, chớ đâu đơn giản như điều dượng nghĩ.
Lưu Ly thấy trong câu trả lời suông sẽ của Tường có nhiều điều chưa thỏa đáng. Cô không hiểu sao người ta có can đảm chết để trả thù. Rồi oán thù ấy cứ kéo dài măi chớ không dứt.
Cô nhỏ nhẹ:
- Bây giờ gia đ́nh anh vẫn tiếp tục hận thù gia đ́nh tôi, v́ cái chết d́ Ánh của đấy à ?
Tường bật cười:
- Điều này chắc do ba mẹ cô phao lên thôi ! Chúng tôi đâu rănh trí để hận thù người khác măi.
Lưu Ly lườm Tường:
- Chính miệng anh nói gia đ́nh tôi thiếu nợ gia đ́nh anh đây !
Tường nhún vai:
- Đúng vậy ! Nhưng tôi có... đ̣i nợ cô đâu trái lại tôi rất tốt với cô kia mà !
Một lần nữa Lưu Ly phải tránh đôi mắt của anh. Tường bước tới chiếc Astrea. Anh đạp vài ba cái chiếc xe vẫn... làm thinh. Tường loay hoay xem ở phần máy rồi tiếp tục... đề. Lần này xe nổ ngon lành.
Anh nói:
- Bị tuột dây bu-ri chớ đâu có hư ǵ. Cô nên t́m cho ḿnh một anh chàng tháo vát, dễ nghe, dễ bảo nhưng ít mồm mép là vừa rồi đó.
Lưu Ly nghiêm mặt:
- Sao anh biết tôi chưa có ai ?
- V́ trông cô chanh chua, độc địa nhưng lại rất trẻ con, không giống người đă biết yêu lúc nào cũng rất ngoan hiền, dịu dàng nhưng lại ranh ma...
- Vậy là anh lầm to.
Tường tủm tỉm cười:
- Thế à ! Anh chàng của cô chắc ngốc lắm mới thả rong cho người yêu xinh đẹp đi lung tung như vầy. Nếu tôi là anh ta, thà đập đầu tự tử, c̣n hơn để... bồ mang ơn các đàn ông khác hai ba lần.
Lưu Ly cứng miệng. Hôm nay anh ta... mọc nanh rồi nên nói ra câu nào cô nghe đau câu đó.
Ấm ực đến bên chiếc Astrea, Lưu Ly nói:
- Anh ấy dù có ngốc một chút vẫn c̣n hơn người tâm thần trăm ngàn lần !
Tường thản nhiên:
- Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng ngốc có nghĩa là không được thông minh, do đó có hơn người điên nặng, cũng hơn chút chút thôi chớ đâu hơn trăm ngàn lần như cô tưởng tượng.
Nh́n ra ngoài trời, Tường ngập ngừng:
- Định về thật sao ? Mưa mới bớt chớ chưa tạnh hẳn đâu. Cô c̣n nhiều điều thắc mắc lắm mà !
- Bây giờ hết rồi ! Tôi đă hiểu chuyện xưa kia và thấy thanh thản v́ ba mẹ tôi không cố ư gây ra cái chết cho d́ Ánh, gia đ́nh anh cũng không nuôi măi oán hờn xưa như bên nhà tôi vẫn luôn nghĩ. Thế là tôi an tâm rồi !
Tường trầm giọng:
- Cô không... thèm thắc mắc ǵ về tôi nữa sao ?
Lưu Ly gượng gạo nhếch môi. Anh hỏi câu làm động tới trái tim cô rồi. Sao cô lại không thắc mắc về anh chứ ! Nhưng mọi thứ đă lỡ làng, biết nhiều về anh càng khổ thêm chớ ít lợi ǵ.
Nhè nhẹ lắc đầu, Lưu Ly nói cứng:
- Ngoài người yêu của ḿnh ra, tôi không thắc mắc về người đàn ông nào cả.
Tường châm chọc:
- Ít ra cô cũng muốn biết tôi đă từng điên như thế nào chứ ?
Lưu Ly vội vàng chống chế:
- Trước đây tôi có thắc mắc thật, nhưng bây giờ lại thấy không cần nữa.
Mắt Tường chợt sáng lên những tia tinh quái:
- Tại sao vậy ?
Lưu Ly mím môi:
- Anh chả có ǵ tôi phải quan tâm thắc mắc cả. Hồi ở dưới, v́ nghe lời đồn đại về "Cậu Út Tường" tôi ṭ ṃ muốn biết người cứu mạng ḿnh ra sao. Bây giờ tôi lại nghĩ khác. Biết quá nhiều về một người, đôi khi ḿnh lại thất vọng.
Tường lắc đầu cười. Anh ra vẻ thú vị nhiều hơn giận:
- Phải Thúy Diệp mồm mép như cô, chắc ngôi nhà này vui lắm !
Lưu Ly nhẹ nhàng:
- Mỗi người có cá tính riêng. Anh sẽ ân hận nếu tôi là chị ấy.
Nghiêng đầu nh́n Tường. Lưu Ly khách sáo:
- Tôi xin phép về. Cám ơn anh đă cho trú mưa và sửa giùm xe.
Rồi cô chép miệng:
- Cứ mang ơn hoài, khổ tâm quá... Cho tôi gởi lời chào chị Diệp nhé !
Tường dắt xe ra cho Lưu Ly. Cô đưa chiếc áo gió cho anh.
Tường trầm giọng:
- Nếu không có người chờ cơm, tôi đă đưa em một đoạn rồi.
Ly rồ ga nói:
- Hôm ở xa cảng tôi rất cần anh đưa về nhà. C̣n hôm nay th́ không. Xin cám ơn những ǵ anh đă làm cho tôi .
Mưa vẫn ray ray hạt nhỏ. Tường dựa cửa nh́n theo Lưu Ly với chút buâng khuâng. Lúc năy anh đă không giấu được xúc cảm của ḿnh khi gặp lại cô.
Lưu Ly như một đóm lửa nhỏ làm ấm căn pḥng của anh trong cơn mưa chiều nay. Tường biết ḿnh đă vui quá mức, nói nhiều hơn b́nh thường, để bây giờ anh ân hận v́ ḿnh... dở quá ! Gần ba mươi tuổi với bao nhiêu thăng trầm trong đời, anh đâu phải là cậu bé mới lớn, tim đập như đánh trống khi đứng trước con gái.
Nhưng rơ ràng từ lúc gặp Lưu Ly cho tới bây giờ, trái tim chai sạn của Tường vẫn c̣n đầy ấp cảm giác êm đềm rất lạ. Anh vẫn thích trêu cho cô bé ấy nổi cáu lên mới kỳ.
Nhưng có sự thật anh lại không dám nói ra, v́ sợ cô bé luôn đặt ḷng tin vào cha mẹ sẽ bị hụt hẫng. Lưu Ly c̣n ngây thơ quá nên không sao chịu đựng nổi, nếu cô biết ngày xưa mẹ ruột ḿnh khi là con ở, đă quan hệ với ông chủ đến có mang... 
Lưu Ly sẽ không tin v́ mẹ ruột cô mà d́ Ánh đă tự tử với đứa con mong đợi bao nhiêu năm trong bụng. Cô bé ấy không có tội ǵ đối với việc làm của ba mẹ ḿnh ngày xưa. D́ Ánh đă chết trước khi Lưu Ly sinh ra.
Lúc đó Tường c̣n bé nhưng anh nhớ như in h́nh ảnh rùng rợ ấy, v́ anh là một trong đám trẻ chơi năm mười ngoài vườn xoài... 
Bất giác Tường rùng ḿnh. Lần ấy anh bị ốm liệt giường cả tuần v́ sợ. Đám ma d́ Ánh được tổ chức vội vàng, chôn liền trong đêm vào lúc không giờ. Ánh lửa bập bùng của những bó đuốc lá dừa vẫn ám ảnh anh tận bây giờ.
Suốt thời thơ dại. Tường không dám léo hoánh tới gốc xoài d́ Ánh tự tử. Thế nhưng sau đó không lâu, người ta lại phát hiện anh nằm chết giấc ở nơi lạnh lẽo, ảm đạm đó. Lần này anh cũng ốm liệt giường cả tuần lễ, đúng ra phải nói anh ngủ mê mệt cả tuần mới phải.
Sau giấc ngủ dài đầy ác mộng đó, anh như người mất vía. Thế là mẹ và tên đàn ông ấy lu loa lên bảo rằng anh bị ma nhập. Anh có điên không, đâu ai biết. Nhưng mẹ, người cho anh sự sống, người biết rơ anh không điên sao lại nỡ đang tâm đẩy đứa con rứt ruột đẻ đau của ḿnh vào cơi trầm luân ?
Ngày ấy c̣n ngây thơ lẫn dại khờ, Tường không hiểu ḷng mẹ nghĩ ǵ, cần ǵ, muốn ǵ, và sống dựa vào ǵ. Anh chỉ câm lặng làm người điên v́ thương bà, v́ bà là mẹ anh. Thế nhưng sự hy sinh ấy có được ǵ đâu ! Bà không hối hận việc ḿnh đă làm, mà ngày càng lún sâu vào cuộc t́nh bất minh bất chánh. Bà xem Tường như kẻ điên thật, dù ngày ngày vẫn cho anh đến trường học sau khi đă nghỉ mấy tháng v́ bệnh. Mẹ đâu cần biết ở trường anh bị đối xử ra sao, có bạn bè để đùa vui không. Bà chỉ cần có nhiều thời gian rănh rang để t́m gặp người t́nh mà không bị con cái theo dơi. Mẹ đă... tống Hai Nhân ra tỉnh học, nên trong nhà lúc ấy chỉ c̣n Tường là kỳ đà. Kỳ đà đă biết nhiều chuyện quá nên, cho Kỳ đà ra khỏi nhà càng tốt... 
- Anh vào ăn cơm cho nóng.
Giọng Thúy Diệp mềm mỏng vang lên cắt dứt ḍng hồi tưởng của Tường.
Anh quay lại ngơ ngác:
- Đă có cơm rồi sao ? Chiều nay cho anh ăn ǵ đây.
Thúy Diệp nhỏ nhẹ:
- Vẫn món anh thích. Cá trê chiên chấm nước mấm gừng, gà xào và canh... 
Đang nói, cô ngừng lại v́ nhận ra Tường hỏi cho có lệ chớ tâm trí anh đang trôi tận đâu. Thúy Diệp cố nén tiếng thở dài. Tường vẫn có những phút mất hồn, lạc vía như thế. Nhưng chiều nay Diệp bỗng thấy anh xa lạ hơn thường ngày. Mắt Tường xa xôi hơn. Mặt anh suy tư hơn, trầm ngâm hơn... 
Trái tim Thúy Diệp hơi nghẽn lại và đau buốt, khi nghĩ tới cô gái lúc năy... Cô chưa bao giờ thấy anh mừng rỡ như thế trước bất cứ người nào. Tường là người lầm ĺ ít nói. Anh luôn che dấu xúc cảm của ḿnh. Thế mà với cô gái kia, anh lăng xăng lít xít như trẻ con được quà. Dù năy giờ đă nghe và biết Ly là ai, cô vẫn hỏi:
- Cô ta là ai vậy ?
Tường giật ḿnh:
- Em hỏi ǵ ?
Mặt đỏ lên v́ kích động, Diệp nhắc lại:
- Em hỏi cô ta là ai ?
Tường thản nhiên đáp:
- À ! Con gái của dượng Trịnh. Lúc năy Lưu Ly định vào chào em, nhưng anh ngăn lại v́ nghĩ chắc em cũng chả thích ba cái xă giao mất thời gian đó.
Thúy Diệp mai mỉa khi nghe Tường nói dối:
- Em có nói ǵ đâu. Sao anh lại giải thích dài ḍng thế ?
- Anh không muốn ai hiểu lầm bạn anh hết.
- Con ông Trịnh và bà Tư Lan thành bạn của anh hồi nào nhanh vậy ?
Tường nhếch môi:
- Chuyện riêng của anh, chắc đâu cần giải thích với em. Anh ăn cơm đây ? Em có thể về được rồi đó !
Mặt Thúy Diệp hơi cau lại. Cô lặng lẽ tới sát vách dắt chiếc xe đạp Trung Quốc ra, mắt đỏ lên như muốn khóc. Dầu biết rằng xong công việc ḿnh phải về, nhưng bị nghe những lời cộc lốc từ miệng Tường, Thúy Diệp Không sao chịu nổi. Mới vừa vui vẻ yêu đời, chuyện tṛ ṛn ră tức thời, anh đă lầm ĺ lạnh nhạt với cô rồi. Tường đúng là nhẫn tâm, thế nhưng Diệp không thể rời xa anh.
Hằng ngày cô đến dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo lo cơm nước rồi chờ anh về. Cô làm công việc với tấm ḷng người vợ, nhưng Tường chưa bao giờ đoái hoài tới cô. Anh không xem Thúy Diệp như một người giúp việc, nhưng thực tế cô có khác thế đâu, khi mỗi tháng Tường vẫn lịch sự tế nhị gởi cô một phong thư tiền kèm theo hộp bánh, lọ dầu thơm hay xấp vải. 
Từ ngày rời cái xóm cồn lên thành phố học may đến nay, cô đă nghe lời ba ḿnh lo cơm nước cho cậu Út Tường. Tính ra cũng bốn năm năm rồi chớ ít ỏi ǵ. Thời gian đó đủ để một cô gái quê thoát xác thành người thành phố.
Thúy Diệp đă học xong nghề, đă thành thợ chính cho một tiệm may khá nổi tiếng. Nhưng với Tường cô vẫn là chiếc bóng thầm lặng. Anh rất tử tế với Diệp, song điều cô mong đợi ở anh là t́nh yêu chớ không phải sự ân cần đó. Cô yêu anh và tiếp tục hy vọng, v́ ngoài cô ra Tường hầu như không để ư, quan tâm hoặc đặc biệt đến cô gái nào khác. Anh măi mê với công việc quên cả bản thân, và có lẽ quên cả yêu.
Thế nhưng thái độ của anh chiều nay th́ sao ? Lần về thăm nhà vừa rồi, Thúy Diệp có nghe ba ḿnh kể chuyện Tường cứu cháu gái ông chín Trực, khi cô ta té sông.
Lúc đó cô không quan tâm lắm v́ Diệp quá biết mâu thuẫn lâu nay của hai gia đ́nh. Nhưng bây giờ cô lại lo lắng... Trực giác của cô nhạy bén và cô không thể nào mất người yêu suốt bốn năm năm nay được.
Giọng Tường nhát gừng nhắc nhở:
- Đem theo áo mưa pḥng hờ.
Thúy Diệp khịt mũi:
- Không cần đâu !
Máng cái áo lên ghi đông, Tường lững lờ:
- Em không cần nhưng anh cần. Nhỡ em bệnh, ai nấu cơm cho anh đây ?
Thúy Diệp chẳng cười nổi, dù trước đây Tường vẫn đùa như thế, cô im im dắt xe ra rồi khép cửa.
Trong nhà chỉ c̣n ḿnh Tường. Anh ngả người lên salon chớ chưa đi ăn cơm. Anh biết ḿnh đối với Thúy Diệp không công bằng, nhưng anh sợ phải dấn thân vào một cuộc t́nh ngoài ư muốn, nên luôn luôn dửng dưng đáp lại sự lo lắng chăm sóc của cô.
Tường cố t́nh cho Diệp biết cô đến đây v́ công việc chớ không v́ mục đích nào khác, hàng tháng anh gởi tiền công cho cô hậu hĩnh, nếu thấy chưa hài ḷng Thúy Diệp có thể nghỉ. Nhưng cô sẽ không nghỉ làm, dù Tường khe khắt hơn nữa. Tội nghiệp !
Tường thở dài. T́nh yêu là điều hết sức lạ kỳ, nó có thể biết ghét thành thương, hận thù thành gần gũi. Trước đây gặp Lưu Ly ở ngoài vười xoài, Tường không ưa ǵ cô, chẳng hiểu sao sau đêm đi cùng xe, họa cùng hưởng, mưa cùng đội, và cùng ngồi xát vào nhau, về nhà anh lại thấy nhớ cô bé lóc chóc ấy. Rồi anh tự xua đuổi h́nh bóng cô bằng công việc là bằng lư do: Lưu Ly là con gái của dượng Trịnh, người đă phụ bạc d́ anh để bà phải tự tử chết.
Anh không được quyền nghĩ xa hơn cô. Nhưng lần đi đi về về quê, Tường khao khát gặp lại Lưu Ly, nhưng anh đă thất vọng. Ngay vào lúc Tường nghĩ sẽ gởi nỗi nhớ mong của ḿnh vào vô vọng th́ anh bất ngờ gặp cô. Cơn mưa chiều nay thật dễ thương. Dễ thương như em vậy đó, ngọc Lưu Ly trong suốt.
Tường mỉm cười một ḿnh. Mặc cho những chuyện ngày xưa đă ảnh hưởng như thế nào tới anh, Tường mơ màng nghĩ tới lúc đối diện với Lưu Ly. Lần này anh sẽ chủ động t́m cô, chớ không thể chờ vào sự bất ngờ, ngẫu nhiên như những lần trước nữa.

Chương 8

Lưu Ly ṭ ṃ hỏi Đoàn:
- Ba mẹ đang căi chuyện ǵ nghe căng dữ vậy ?
Ra vẻ quan trọng, Đoàn th́ thầm:
- Chuyện đất đai chớ chuyện ǵ. Toàn bộ đất ở dưới, ông nội đă sang tên cho ba hết rồi.
- Th́ hôm trước em cũng nghe mẹ nói với giọng hết sức phấn khởi. Sao hôm nay lại gây ?
Đoàn bất măn:
- Tại ba với nội dễ dăi quá nên mất cả năm sáu công đất đang có huê lợi, mẹ bực ḿnh cằn nhằn. Thế là gây ! Mà mẹ gây là đúng. Thuở đời đất của ḿnh mà để ai muốn làm ǵ th́ làm.
Lưu Ly băn khoăn:
- Nhưng mà đất chỗ nào ?
- Th́ chỗ vườn xoài trước kia em từng nói với anh đó. Không biết nội và ba làm sao mà họ dám vô ở phần đất ấy.
- Họ là ai ?
Đoàn chắc lưỡi:
- Bọn côn đồ nhà bà Hà chứ ai ?
Lưu Ly kêu lên:
- Họ có giấy tờ không mà dám làm thế ?
Đoàn ngao ngán:
- Ai mà biết ! Mẹ cũng đang tra hỏi ba vụ này. Mẹ nghi trước kia ba đă... lén cho ở bển năm công vườn, nhưng không hỏi ư nội. Bây giờ họ tới ở, sự việc đổ bể ra không chỉ ông nội giận, mà mẹ c̣n nổi cơn tam bành lục tặc lên v́ ghen.
Lưu Ly le lưỡi th́ thầm:
- Trời ơi ! Sao lai ghen với người đă chết chứ ?
Cô vừa dứt lời th́ bà Lan trong hầm hầm bước ra. Hai anh em Ly im phăng phắt khi thấy mẹ nước mắt nước mũi tràn trụa. Mẹ mà khóc th́ lớn chuyện rồi, mẹ mà khóc th́ bảo đảm ba thua là cái chắc.
Bà Lan gào lên:
- Ông ra đây đi ! Có mặt con cái đầu đủ hăy nói cho chúng nghe tại sao đất của ḿnh mà người ta dám tới ở.
Trời ơi ! Th́ ra bao nhiêu năm nay ông lừa tôi, không coi tôi ra ǵ hết. Tôi đă khổ một đời v́ ba mẹ ông rồi. Ông chưa vừa ḷng hay sao ?
Lưu Ly lo lắng nh́n Đoàn. Anh ngó lơ ra cửa sổ với thái độ dửng dưng làm cô bực bội. Những lúc như vầy không bao giờ anh thể hiện cái chất đàn ông, cái trách nhiệm của con trưởng trong nhà hết. Hôm nay chắc anh cũng im ỉm ngồi nghe ba mẹ gây nhau thôi. Cô sợ hăi nh́n ông Trịnh ngồi xuống salon.
Ông hất hàm:
- Bà muốn tôi nói sao với con đây ? Hừ ! So với những ǵ bà đang có bây giờ th́ mấy công đất ấy đáng là bao. Tại sao bà không nhớ lại quá khứ mà rộng răi với mọi người một chút.
Bà Lan xoè hai tay ra:

- Hiện tại tôi có ǵ đâu ? Hừ ! Ông tưởng những ǵ ông cho tôi trong mấy chục năm nay là nhiều lắm sao ? Có những thứ không ǵ bù đắp được.
Ông Trịnh lạnh lùng:
- Bà nói đúng đó ! Có những thứ không ǵ bù đắp được. V́ vậy chuyện mấy công đất nhượng lại cho Sáu Tiến, bà không ǵ phải nói nữa hết.
Bà Lan cau có:
- Tại sao phải nhượng cho thằng chả ấy chứ ? Tôi không hiểu hết cái từ "nhượng" của ông.
Đoàn cũng chen vào thắc mắc:
- Phải đó ba ! Con không biết ông Sáu Tiến là ai, mà nhà bà Hà yêu cầu ḿnh cho ổng ở trên miếng đất đó.
Họ đâu có quyền đ̣i hỏi như thế.
Ông Trịnh trầm giọng:
- Sáu Tiến là bạn của ba hồi nhỏ. Chú ấy nghèo nên làm công cho nhà bác Hà ở bên cồn.
- Nay con trai Út bác Hà lấy đất lại để lập khu du lịch ǵ đó, chú Sáu không có chỗ ở nên có xin ba cho sang ở bên khu vườn xoài chớ nhà bà Hà đầu có yêu cầu ǵ.
Lưu Ly buột miệng:
- Khu đó hoang vắng, không ai chăm sóc hết mà !
Ông Trịnh gật đầu:
- Đúng vậy ! Nếu Chú Sáu ở ổng sẽ coi sóc cho ḿnh, mỗi năm thu huê lợi đâu có ít.
Bà Lan cười nhạt:
- Ông đừng ḥng qua mặt tôi. Dù không về dưới bao giờ nhưng ở đó cũng là quê hương, bà con họ hàng cho tôi biết toàn bộ huê lợi miếng vườn đó bên con mẹ Hà hưởng trọn mấy chúc năm nay. Ông và nội sắp nhỏ không cần biết tới. Nay Sáu Tiến đ̣i về đó ở tôi nghĩ cũng do mụ Hà bày đặt thôi. Sáu Tiến ở rồi làm sao ông đuổi đi được. Rồi huê lợi đó, sức mấy thằng chả đưa lại cho ông. Hừ ! Tự nhiên cơng rắn về nhà ! Ông cả tin người quá sức... 
Ông Trịnh quát to:
- Bà im đi ! Từ lâu tôi coi ḿnh không có miếng vườn đó. Nay cho bạn bè ở nhờ, ba tôi chưa có ư kiến ǵ.
Bà dám cản hả ? Nếu cản th́ ra khỏi nhà này đi !
Bà Lan sững sờ nh́n chồng, rồi lăn ra salon khóc rú lên:
- Ôi trời ơi ngó xuống mà coi người ta đuổi con v́ mụ đàn bà đó. Ôi trời ơi ! Ông Trịnh ơi ! Ngày xưa ông dụ dỗ tôi. Thề sống thề chết với tôi. Hơn nữa cuộc đời tôi hầu hạ ông, sanh con đẻ cái cho cả họ nhà ông có con trai nối dơi tông đường. Thế mà bây giờ v́ người dưng ở đâu đâu, ông đành đoạn đuổi tôi đi. Ông có c̣n là người chồng tốt, người cha nghiêm cho con cái kính trọng nữa hay không ?
Ông Trịnh lắp bắp:
- Bà... bà ..im đi ! Đừng kéo chuyện ngày xưa ra nữa chẳng hay ho ǵ đâu.
Bà Lan tru tréo:
- Tôi th́ hay ho ǵ. Chỉ có người yêu đă chết...  thè lưỡi của ông mới đáng lập trang miếu mà thờ thôi.
Ông Trịnh đứng dậy vung tay lên, Đoàn vội kéo ông lại, trông lúc Lưu Ly ôm lấy mẹ. Cô sợ quá sức ! Chưa bao giờ Ly thấy ba mẹ đều giận đến mức... mất khôn như vậy. Ba chưa khi nào đánh mẹ, thế mà lần này tay ông đă giơ khỏi đầu... Lúc năy nếu không có anh em cô ở nhà, chả biết chuyện ǵ đă xảy ra.
Ông Trịnh thở dài bỏ ra ngoài sân, Lưu Ly nghe tiếng xe của ba. Ông đi rồi mẹ vẫn nằm khóc thúc thít.
Thấy Đoàn vào bà mếu máo nói:
- Chúng bây phải cản không để ông Sáu Tiến vào đất đó. Không sẽ mất luôn đấy ! Mẹ nghe d́ năm ở dưới lên kể lăo ta không vừa ǵ đâu. Có vợ có con hẳn hoi nhưng vẫn tằng tịu với con mẹ Hà. Bởi vậy mụ ta mới xúi lăo tới xin ba tụi bây. Năm công đất đâu phải ít... Trông khi ông ngoại các con mơ suốt đời một công đất cũng không có. Làm vợ bao nhiêu năm, đă bao giờ mẹ dám mở miệng xin ba các con đâu. Ổng vô t́nh với bên vợ th́ thôi, mẹ cũng chả dám trách. Đằng này .. Híc ! Híc ! Đằng này ổng... Híc ! Híc ! Trời ơi ! Mẹ tức đến vở tim chết quá.
Đoàn mím môi:
- Mẹ đừng lo ! Con không để mất đất dễ dàng vậy đâu. Con sẽ t́m cách thu huê lợi hàng năm trên vườn xoài đó nữa ḱa !
Lưu Ly nói ngay:
- Anh t́m cách nào vậy ?
Đoàn lừ mắt:
- Mày con nít biết ǵ mà xía vô.
- V́ không biết em mới hỏi chứ.
Đoàn nh́n mẹ giọng ngập ngừng:
- Tốt nhất là t́m cách bán quách chỗ đó đi !
Bà Lan chưa nói ǵ, Lưu Ly đă chen vào:
- X́ ! Đất đó bán ai dám mua !
Đoàn gắt gỏng:
- Sao mày ăn nói vô duyên quá ! Bán giá hời thử coi người ta chê không ?
Lưu Ly bỉu môi:
- Bán rẻ th́ như cho rồi c̣n ǵ. Ḿnh đâu túng tiền, bán làm chi chứ ?
Bà Lan thở dài:
- Lúc năy mẹ nóng quá nên hư chuyện. Với ba con các con phải dụ ngọt mới xong.
Đoàn cười h́ h́:
- Đợi ba về mẹ thay đổi chiến thuật mấy hồi. Đàn ông nào cũng chết v́ mật ngọt hết mà. Bây giờ mẹ vào pḥng nghỉ đi. Chừng nào ba về. Con sẽ nói là mẹ bệnh rồi.
Lưu Ly ngồi thừ trên ghế salon. Cô suy nghĩ và thấy mọi việc bắt nguồn từ Út Tường.
Nếu anh ta đừng lấy lại đất bên cồn th́ làm ǵ có chuyện ông Sáu Tiến... di tản qua đất nhà cô. Tại sao anh ta đuổi thẳng tay người làm cho gia đ́nh ḿnh mấy chục năm vậy ḱa ? Có phải tại bà Hà đan dan díu với ông Sáu Tiến không ? Cô bật dậy với một quyết định bất ngờ. Phải đến gặp Tường mới được.
Nghĩ tới Thúy Diệp tự nhiên Lưu Ly x́u xuống. Cô ta chẳng hiếu khách chút nào, nếu Ly đến đó không gặp Tường lại phiền. Nhưng chuyện này đâu dằn dai được, phải dẹp tự ái, sĩ diện qua một bên để tới nhà anh ta thôi. Với lại thật ḷng Lưu Ly cũng muốn nh́n thấy Tường, nghe anh nói những lời không thật của người đă có vợ.
Nửa tháng nay ngày nào tan học, Ly cũng về ngang ngôi nhà đó, nhưng không bao giờ thấy mở cửa. Cô nhớ nhung khổ sở với nỗi buồn giấu kín. Bạn bè ít ỏi hồi học phổ thông giờ mỗi đứa một trường đại học. Cô th́ rớt, đành theo khoa quản trị ở đại học mở, bạn thân không có ai, mỗi buồn tan trường lủi thủi đi về một ḿnh lẽ loi chán ngắt
Cũng có thể tại cô khó khăn khi chọn bạn. Cũng có thể cô ngại mẹ ḍ xét quan hệ của ḿnh, nên chả hứng thú t́m tri âm, tri kỷ để những lúc như vầy, chẳng ai hiểu ḷng cô. Nhưng nếu có người khuyên Lưu Ly hăy quên Tường đi, cô quên được không ?
Lưu Ly nghe tim ḿnh thắt lại, đóm lửa nhỏ trong đôi mắt Tường đêm mưa nào bỗng cháy măi không nguôi... Cô chạy vào pḥng nằm rấm rức và nghe ngoài hành lang giọng anh Đoàn nghêu ngao: "Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu, mưa mù giăng mấy vai, gió mù lên mấy trời... "
Tội nghiệp mẹ. Bà cố níu chân cô trong nhà, giam cô trong chiếc ḷng son xinh đẹp và nghĩ rằng con gái ḿnh sẽ không khổ v́ yêu. Bà không biết rằng nếu Lưu Ly từng giao thiệp rộng, từng quen nhiều người th́ hôm nay cô đă đâu khốn khổ thế này.

o0o

Thúy Diệp ngạc nhiên đến sững sờ khi thấy người g̣ cửa là Lưu Ly. Hôm nay con bé trông xinh xắn dễ thương như con búp bê với bộ váy đơn giản nhưng sang trọng màu trắng. Con bé dám đến t́m Tường tại nhà.
Thật là trơ trẽn !
Không thèm mở rộng cửa ra, Thúy Diệp lạnh lùng:
- Anh ấy đi vắng rồi !
Nở nụ cười thật duyên dáng, Lưu Ly nói:
- Tôi sẽ chờ để gặp cho được Tường, v́ có chuyện quan trọng.
Thúy Diệp ngần ngừ rồi nép sang một bên để Ly bước vào. Nhất định hôm nay cô sẽ làm cho con nhóc này bẽ bàng tới mức không chờ đến khi Tường về.
Ngồi xuống salon, Diệp ném về phía Lưu Ly cái nh́n khinh thường:
- Cô vẫn thường chủ động t́m đến nhà đàn ông như vầy sao ?
Lưu Ly cau mày. Cô không nghĩ vợ Tường lại nói những lời chói tai đến thế, nhưng do đă chuẩn bị tinh thần nên Ly thản nhiên đáp:
- Nếu không chủ động, công việc sẽ trễ năi.
Mong chị thông cảmm tôi nói chuyện với ảnh nhiều lắm là mười lăm phút.
- Về vấn đề ǵ ?
Lưu Ly nh́n vào mắt Thúy Diệp:
- Đất đai ở dưới quê.
Thúy Diệp ngờ vực nh́n Lưu Ly. Dạo này Tường rất bận, anh đi về thất thường, lắm hôm bỏ cả cơm nước làm cô lo lắng. Thúy Diệp biết Tường đang xoay một số vốn khá lớn để xây khu du lịch bên cồn. Chẳng hiểu công việc của anh tới đâu, mà suốt ngày Tường lầm ĺ, bực dọc khiến Thúy Diệp phát sợ. Không dám hỏi thăm. Cô chỉ cố làm nhữnmg món ăn ngon, vừa miệng anh. Nhưng dường như Tường cũng chả màng tới việc ăn uống. Anh dùng bữa qua loa rồi lại đi, Thúy Diệp chưa nghe anh nói ǵ về đất đai hết. Vậy Lưu Ly muốn gặp Tường là sao nhỉ ?
Thúy Diệp nôn nóng:
- Cô có thể nói rơ hơn không ?
Lưu Ly ngần ngừ tính toán rồi nhỏ nhẹ:
- Xin lỗi ! Tôi chỉ nói với riêng anh Tường thôi.
Thúy Diệp dài giọng:
- Bí mật dữ vậy sao ? Hừ ! Chắc cô nghĩ tôi không biết ǵ về gia đ́nh cô hết ? Nói thật nhe, cô đừng tưởng anh ấy đă quên chuyện ngày xưa mẹ cô giật chồng của d́ Ánh, rồi tới đây như vầy. Khó coi lắm
Lưu Ly chồm người tới trước:
- Nè ! Đụng tới ba mẹ tôi là không được đâu. Ai giật chồng ai hả ? Chị lớn mà nói bậy, tôi không nể à nha !
Khoanh tay đầy ngạo nghễ, Thúy Diệp khinh khinh:
- Tôi nói những chuyện ở dưới quê ai cũng biết hết, chớ không nói bậy. Hôm trước anh Tường v́ lịch sự nên dấu lư do khiến d́ Ánh chết. Tôi thấy cô hí hửng tin một cách ngây thơ những lời anh nói mà buồn cười.
Bỉu môi một cái, Diệp gằn từng tiếng:
- Đóng kich hay lắm ! Chối bỏ tội cho mẹ hay lắm ! Chẳng lẻ lương tâm cô yên ổn khi nghe Tường nói không hận thù, không đ̣i món nợ xưa kia sao ?
Lưu Ly vô cùng bối rối. Cô nghiêm giọng:
- Nếu cho rằng những lời Tường nói là sai, th́ chị hăy nói sự thật đi !
Thúy Diệp nhún vai:
- Được ! Tôi nói ra sự thật để cô em biết điều đừng tới làm phiền Tường nữa, v́ tôi tin cô rất tự trọng, chớ không giống mẹ cô ngày xưa, từng phá hạnh phúc.
Lưu Ly lạnh lùng ngắt ngang:
- Chị khỏi phải dài ḍng.
Thúy Diệp so vai nói một hơi:
- Trước khi ăn ở với bà tư Lan, ông Trịnh đă cưới d́ Ánh hai người sống với nhau ở Sài G̣n được chừng sáu năm. V́ d́ Ánh ốm yếu hay đau ốm, bà Chín Trực mới đưa một cô giáo quê vừa mười bảy tuổi lên để phụ con đâu công việc nhà.
Liếc Lưu Ly một cái, Diệp châm chọc:
- Chắc cô biết cô gái quê ấy là ai rồi ? Bà Tư Lan ngày xưa là một con ở chánh cống đấy !
Lưu Ly ngồi chết trân trên ghế. Cổ họng khô ran, cô cố giữ b́nh tĩnh để nghe Thúy Diệp nói tiếp:
- Tuy c̣n nhỏ tuổi nhưng cô gái quê ấy rất ranh ma, thủ đoạn. Cô ta biết lợi dụng nhan sắc, tuổi trẻ, sự nghèo khó của ḿnh để khơi gợi ḷng thương hại của ông chủ vốn dễ tin, giàu ḷng hào hiệp. Sau một lần mổ ruột, bà Ánh về quê ở với mẹ chồng để được chăm sóc kỹ lưỡng hơn. Cô tớ gái thừa cơ hội đă mê hoặc ông chủ trẻ.
Lưu Ly nuốt nước bọt:
- Chị nói ngắn gọn giùm.
Thúy Diệp cười độc ác:
- Câu chuyện dài mấy mươi năm, làm sao kể ngắn gọn được. Nhưng v́ bận làm cơm cho anh Tường tôi đành tóm lại vậy. Tới đâu rồi nhỉ ? À... khi d́ Ánh trở lên th́ chồng ḿnh đă bị... giật mất rồi. Ông Trịnh năn nỉ quá, d́ Ánh cũng đành bỏ qua. Thừa thắng xong lên, Tư Lan xúi ông Trịnh về xin cha mẹ cưới thêm vợ bé cho ḿnh với lư do d́ Ánh hiếm muộn.
Thấy Lưu Ly ôm đầu, Thúy Diệp hạ giọng:
- Gia đ́nh chưa đồng ư, th́ Tư Lan đă có thai. D́ Ánh chịu đau khổ không nổi, đành trở về quê ở với bà chị ruột, cạnh nhà cha mẹ chồng.
Lưu Ly gượng gạo thêm vào:
- Và sau đó d́ ấy tự tử v́ buồn ?
Thúy Diệp nhếch môi:
- Nếu đơn giản như vậy th́ có ǵ phải nói. Khi bà Tư Lan sanh con trai th́ cả họ nhà ông Trịnh đều mừng như bắt được vàng, d́ Ánh tuy rất buồn nhưng vẫn cố sống trong an ủi v́ mẹ ông Trịnh rất quư mến bà. Bẳng đi mấy năm biệt tặm Ông Trịnh lại trở về quê phụ gia đ́nh việc vườn tược, để xin tiền mà không xấu hổ.
Dạo đó nghe nói ông làm ăn bị thua lỗ lă ghê lắm ! Gặp lại vợ cũ, ông rất xúc động. Vốn là kẻ đa cảm, đa t́nh, ông đâu thể bỏ mặc vợ, khi đêm đêm ông phải một ḿnh. Thế là d́ Ánh có thai. Điều khó tin đối với người vốn rất chậm đường con cái.
Lưu Ly mở to mắt nh́n Thúy Diệp, giọng cô ta vẫn đều đều:
- Hồi đó nhà d́ Hà có một người bạn của chồng ở, để phụ việc trong nhà.
Chẳng biết ông Trịnh nghe lời xúi dục của bà Lan ra sao mà nhất định nói giọt máu trong bụng d́ Ánh là của ông Sáu Tiến chớ không phải của ḿnh.
Lưu Ly muốn nhảy nhỏm lên khi nghe Thúy Diệp nhắc đến tên Sáu Tiến.
Cô hốt hoảng hỏi:
- Rồi sao nữa ?
- Chính sự chối bỏ độc ác này mà d́ Ánh mới tự tử, với cái thai ba tháng.
Đưa tay quẹt những giọt mồ hôi rịn ra trên trán, giọng Lưu Ly khàn đặc:
- Từ trước tới giờ tôi hoàn toàn không biết ǵ cả.
Thúy Diệp ngạo nghễ:
- Có ai bắt lỗi cô đâu mà phân trần ! Làm sao ba mẹ cô dám kể những chuyện này với con cái. Hừ ! Nhưng cuộc đời mà, cô cần phải biết cha ḿnh đă sống như thế nào để tu tâm dưởng tánh, vô chùa làm phúc, và nhất là đừng khi nào đi lại con đường ngày xưa mẹ ḿnh từng đi.
Lưu Ly khó chịu trước cách kẻ cả của Thúy Diệp, nên dù đang hoang mang, cô cũng bực dọc nói:
- Tôi muốn biết sự thật chuyện ngày xưa chớ không cần nghe ai lên lớp cả.
- Vậy... hết chuyện rồi đó ! Cô c̣n có ư chờ Tường nữa không ?
Lưu Ly làm thinh. Cô muốn gặp Tường v́ chuyện ông Sáu Tiến xin ở nhờ làm ba mẹ gây gỗ. Bây giờ rơ ra ba đồng ư cho ông ta ở v́ nguyên nhân hết sức sâu xa. Chính v́ nguyên nhân này ông mới khổ tâm định đánh mẹ.
Nếu gặp Tường, anh sẽ giải quyết ǵ khi vấn đề này ngoài khả năng của anh ?
Tất cả những lời Thúy Diệp vừa kể vẫn c̣n làm Lưu Ly choáng váng. Cô không hiểu sao Tường lại giấu ḿnh. Tại anh thương hại cô à ? Thật là kỳ. Anh cần ǵ phải tội nghiệp cô chứ !
Đang ngồi trên salon với biết bao câu hỏi th́ Lưu Ly nghe tiếng môtô ngoài cổng. Tường về tới rồi. Dù đă cố dằn, trái tim đầy hoang mang của Lưu Ly vẫn loạn nhịp.
Anh như sững sờ khi nh́n thấy cô. Không cần để ư tới Thúy Diệp, Tường lao vào nhà như con lốc. Tự nhiên Lưu Ly tủi thân vô cùng khi nghĩ anh từng dối ḿnh. Mím môi lại, cô cố dằn ấm ức xuống, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chực trào ra.
Tường ngồi xát bên cô ngạc nhiên:
- Sao vậy Lưu Ly ?
Cô lắc đầu, mặt cúi gầm xuống, Tường đứng phắt dậy gắt gỏng:
- Em đă nói ǵ hả Thúy Diệp ?
Thúy Diệp thản nhiên:
- Nói những ǵ cô ta thắc mắc. Năy giờ Lưu Ly chờ anh v́ chuyện đất đai ở dưới quê. Chờ cũng lâu lắm rồi đó !
Lưu Ly gượng gạo:
- Nhưng bây giờ tôi thấy không cần nữa. Xin phép anh chị tôi về đây !
Tường cản lại:
- Không được !
Quay sang Thúy Diệp, anh bảo:
- Chiều anh không ăn cơm, em có thể đi đâu tùy ư.
Rồi chẳng cần biết Diệp c̣n đứng đó hay không, Tường chăm chú nh́n Lưu Ly, giọng anh hết sức dịu dàng:
- Sao vừa gặp tôi đă đ̣i về rồi ?
Lưu Ly chớp mi ấm ức:
- V́ anh không thành thật chút nào.
- Tôi dối Lưu Ly chuyện ǵ nhỉ ?
Cười nhạt, cô trả lời:
- Chị Thúy Diệp đă kể nguyên nhân d́ Ánh tự tử cho tôi nghe rồi. Th́ ra mọi người đều gạt tôi, kể cả anh, người tôi tin thành thật.
Mặt Tường thoáng cau lại một chút. Anh hỏi:
- Lưu Ly tới là v́ chuyện này à ?
Lưu Ly lắc đầu. Cô buồn bă nh́n anh:
- Tại sao anh lại nói dối ?
Tường hơi chồm người về phía trước, giọng nhỏ nhẹ:
- Tôi ghét khơi lại đống tṛ tàn. Tại sao phải kể, cho số người biết tấm bi kịch ấy tăng thêm chứ ? Thật ra tôi đâu dối Lưu Ly, tôi chỉ nói xuôi theo những điều em được biết, với hy vọng em cứ vô tư, an tâm nghĩ tốt về ba mẹ ḿnh.
Lưu Ly kêu lên:
- Nhưng anh có cảm nhận được sự hụt hẫng đến choáng váng của tôi không ? Chắc không đâu ? Anh làm ra vẻ cao thượng bỏ hết chuyện xưa kia, nhưng thật th́ anh đang lợi dụng nó để làm áp lực bắt ba mẹ tôi đáp ứng yêu cầu của anh. Anh dễ ghét chớ không như tôi nghĩ... 
Nói tới đây Lưu Ly chợt ngừng lại khi nhận ra ḿnh đă... thổ lộ cả tấm ḷng. Song h́nh như Tường không để ư câu sau cùng của cô.
Anh hấp tấp hỏi gằn:
- Lợi dụng để đáp ứng yêu cầu là sao ?
Lưu Ly bĩu môi:
- Nếu không phải anh xúi th́ ông Sáu Tiến ǵ đó làm sao dám đến xin ba tôi cho ổng ở trên vườn xoài được.
Lâu nay toàn bộ huê lợi, nhà anh hưởng, bây giờ muốn cho người sang chiếm đất luôn à ?
Tường nóng nảy đấm xuống bàn làm Lưu Ly giật ḿnh. Từ trong bếp Thúy Diệp chạy ra ngạc nhiên:
- Chuyện ǵ vậy ?
Khoát tay, Tường bảo:
- Em về đi. Chuyện này của chúng tôi
Đợi Thúy Diệp giận dỗi dẫn xe ra ngoài xong, Tường hỏi ngay:
- Ai nói với em vấn đề này ?
- Chả ai nói hết, nhưng không đúng sao ?
Tường ngồi thừ người ra, hai tay nắm chặt vào nhau, mặt lầm ĺ, mắt trầm tư như đang suy tính dữ dội.
Anh dịu giọng:
- Có đúng là Sáu Tiến xin qua vườn xoài ở không ?
Lưu Ly giận dỗi:
- Sao lại hỏi tôi ? Ông ta nêu lư do là cậu Út Tường lấy lại đất bên cồn lại để thành lập khi du lịch, nên không có chỗ ở kia mà ! Hừ ! Anh giả nai hay lắm ! Ba mẹ tôi gây nhau v́ thủ đoạn mượn người chiếm đất của nhà anh. Nếu không... ai thèm tới đây làm chi.
Tường phân trần:
- Lưu Ly ! Tôi chả biết ǵ về chuyện này hết.
Lưu Ly hơi thách thức:
- Bâu giờ biết rồi. Anh tính sao ?
Mặt Tường trở lại vẻ b́nh thản. Anh ngẫm nghĩ và nói:
- Tôi chưa thể trả lời bây giờ. Nhưng tôi hứa sẽ không có ai vào ở trên đất nhà của em hết. Em vừa ḷng chưa ?
Lưu Ly ngọt nhạt:
- Tôi cũng chưa thể trả lời. Hừ ! Nếu tôi không tới đây, anh lấy ai để hứa như vừa rồi ?
Giọng Tường trầm hẳn xuống:
- Có thể em không tin, nhưng thú thật những điều em vừa cho biết về Sáu Tiến, đang làm tôi bực ḿnh đây.
Sáu Tiến đúng là thủ đoạn. Ông ta lợi dụng chỗ bạn bè để đ̣i hỏi quá đáng. Nhưng hạng người đó đâu xứng đáng để dượng Trịnh đối sử tốt như vậy.
Lưu Ly buồn bă:
- Chắc ba tôi v́ người đă chết, chớ không v́ ông ta đâu.
Thở dài một cái, cô khổ sở nh́n Tường:
- Những điều chị Diệp nói quả là kinh khủng. Tôi thấy sợ khi nghĩ một lát nữa quay về nhà sẽ gặp mẹ, sẽ nghe những lời bà dạy bảo, sẽ vâng vâng dạ dạ như trẻ con trước một người mẹ luôn đúng, tốt, giỏi về mọi mặt. Từ trước đến giờ tôi không hề thần tượng mẹ, bây giờ c̣n ǵ nữa đâu. Trong ḷng tôi, h́nh ảnh một bà mẹ tầm thường cũng không có. Tất cả tan vỡ hết rồi.
Đưa tay lên che mặt, Lưu Ly nghẹn nào:
- Ba mẹ đă giấu tội lỗi của ḿnh bao nhiêu năm nay. Tôi căm ghét bản thân và xấu hổ khi nghĩ tới những lúc đă cố t́nh tin là ba mẹ ḿnh rất tốt.
Tường dịu giọng:
- Tôi hiểu ! Em đang thất vọng v́ sự thật ngoài sức tưởng tượng. Nhưng em không có lỗi trong chuyện này.
Với em, ba mẹ vẫn tốt kia mà !
Lưu Ly rưng rưng:
- Vậy sao mọi người nh́n tôi bằng ánh mắt dè bĩu... Trước kia anh Hai Nhân mắng tôi những lời độc địa, rồi lúc năy vợ anh cũng thế. Rơ ràng họ xem tôi như một tội phạm đáng khinh nhất. Việc ǵ anh phải an ủi chứ !
Tường ngập ngừng:
- Họ là những người nhỏ mọn, tâm địa hẹp ḥi. Họ chưa biết khổ là ǵ nên không thông cảm với ai cả. Tại sao Lưu Ly phải làm khổ ḿnh v́ những kẻ như vậy ?
Lưu Ly bật cười chán chường:
- Anh lại an ủi tôi bằng cách nói xấu vợ và anh ḿnh à ! Ôi ! Thật là nhân thế t́nh thái. Tôi đă lầm người.
Lầm tất cả mọi người rồi !
Dứt lời cô đứng dậy, nước mắt hoen mi. Tường vội vàng nắm tay Lưu Ly thảng thốt:
- Em đi đâu vậy ?
Lưu Ly giật tay lại:
- Tôi chán mọi thứ ! Chán lắm rồi, đi đâu mặt xác tôi không cần ai thương hại hết.
Tường lắc đầu:
- Em lại chanh chua nữa rồi ! Tại sao nói Thúy Diệp là vợ tôi nhỉ ? Nói thế tội nghiệp cô ấy ! V́ Diệp chỉ là người giúp việc cho tôi thôi... 
Thấy Lưu Ly khựng lại, Tường vội kéo cô ngồi xuống. Tự nhiên Ly khóc ngon lành.
Cô có cảm giác ḿnh đang trôi nổi giữa trùng trùng sông rộng mà vớ được phao. Tường không phải là phao nhưng một lần nữa lại làm điểm tựa cho cô trong cơn hoảng loạn. Từ lúc nghe Thúy Diệp kể về ba mẹ ḿnh tới giờ, Ly thèm khóc cho hả những đau đớn biết bao, nhưng cô đă dằn ḷng. Lúc này mọi dè dặt trôi đâu cả, cô cứ tựa vào salon mà khóc v́ tủi, v́ khổ tâm.
Anh vỗ về:
- Cứ khóc đi... em bé. Rồi tất cả cũng sẽ lắng xuống đáy thời gian như nó từng nằm sâu bao nhiêu năm nay.
Em sẽ quên và quên đi thôi mà !
Lưu Ly tức tưởi:
- Anh đừng an ủi nữa. Lúc năy nếu nghe mắng nhiếc, chắc tôi dễ chịu hơn. Tại sao lại như vậy chứ. Ba mẹ lừa tôi đến chừng nào đây.
Tường nói:
- Đâu cha mẹ nào can đảm kể với con cái những chuyện như vậy ! Em không nên trách, mà nên nghĩ ba mẹ bây giờ cũng canh cánh bên ḷng nỗi khổ riêng. Họ sợ ngày nào đó con ḿnh rứt ruột sinh ra sẽ xem thường họ, thậm chí không nghe lời dạy dỗ v́ những lỡ lầm của họ thời c̣n trẻ. Tôi chưa gặp d́ Tư Lan lần nào, nhưng tôi tin d́ ấy rất yêu thương và lo lắng cho em... 
Lời Tường nói làm Lưu Ly nín khóc. Đúng là đối với con cái, ba mẹ
không có lỗi. Lưu Ly không được quyền lên án khi chưa hiểu hết nỗi ḷng của hai người. Dù d́ Ánh đă chết v́ bà, nhưng mấy chục năm nay mẹ sống thanh thản hay luôn bị dằn vặt, chưa bao giờ cô để ư hết.
Cô chỉ đ̣i hỏi, phân b́, cho rằng mẹ không công bằng với ḿnh chỉ v́ bà hay nhấn mạnh một điều:
"Phải khe khắt, khó khăn với con gái... Bà nhốt Lưu Ly trong lồng son v́ sợ cô gặp những chuyện lỡ lầm như ḿnh hồi c̣n trẻ phải không ?"
Lưu Ly hoài nghi nh́n Tường. Anh có thương hại cô không mà nói như thế ?
Cô trầm giọng:
- Anh nói đúng, rồi tôi sẽ quen dần và quên đi chuyện này, nhưng bây giờ phải làm ǵ để đối xử b́nh thường với ba mẹ ? Tôi sợ ḿnh không đóng kịch được. Rốt cuộc ai cũng khổ hết khi bên ḷng luôn canh cánh một nỗi niềm riêng. Tốt nhất cứ thẳng thắng nói những ǵ ḿnh đă biết, có lẽ sẽ nhẹ nhơm hơn.
Tường chắc lưỡi:
- Điều ấy th́ dễ rồi nếu em là người can đảm. Chậc ! Nói th́ hay lắm nhưng không đơn giản chút nào, khi động vào vết thương sâu kín luôn nhức nhói của ba mẹ. Em chịu đựng nổi cảnh cha mẹ phải ngồi gục đầu v́ những lời lên án của ḿnh không ?
Lưu Ly thở dài. Cô nh́n khói thuốc bay dật dờ và hỏi:
- Nếu là anh, anh sẽ làm sao ?
Tường nhẹ nhàng:
- Với quá khứ, tôi thích im lặng hơn.
- Im lặng đâu có nghĩa là đă quên.
- Đúng vậy ! Quên hay nhớ không do trái tim ḿnh định đoạt, nhưng v́ người khác, ta phải biết dằn ḷng.
Nh́n Lưu Ly, Tường nói tiếp:
- Đó là cách suy nghĩ, giải quyết của tôi, xin em đừng xem như lời khuyên.
Lưu Ly im lặng, trong pḥng chỉ c̣n tiếng quạt ŕ ŕ rất nhỏ.
Cô rụt rè nh́n anh:
- Tôi phải về thôi !
Tường vội kêu lên:
- Sao vội thế ! Tôi vẫn c̣n nhiều chuyện chưa nói với em mà !
Lưu Ly ngập ngừng thoái thác:
- Tôi không c̣n tâm trí đâu để nghe nữa.
Tường gục gặt đầu:
- Tôi hiểu, nhưng nếu về nhà, hoặc cỡi xe lang thang khắp thành phố vào lúc này, em c̣n bị khủng hoảng hơn nữa. Dầu sao ở đây vẫn có người để Lưu Ly tṛ chuyện cho khuây khỏa.
Cô nhếch môi chán nản:
- Chắc ǵ anh hiểu tâm trạng của tôi.
Tường không trả lời. Anh liên tục bật rồi tắt cái hột quẹt trên tay, trán nhíu lại như đang quyết định chuyện quan trọng. Chả hiểu sao Lưu Ly cũng không chịu về như cô vừa nói. Đúng là lúc này cô sợ có mặt ở nhà, sợ ngồi đối diện với mẹ hoặc ba trước mâm cơm.
C̣n lang thang một ḿnh trên phố, th́ cô chả thích, nên miệng nói về nhưng chân không nở nhấc lên. Nơi Ly đang cần là ở đây, với người lâu nay cô luôn nghĩ tới. Tường không bị ràng buộc với ai, sao cô lại dối ḷng khi nói "phải về" chớ ?
Giọng Tường bồng tràn đầy xúc động:
- Tôi không dám cho là tôi hiểu tâm trạng của Ly, nhưng tôi có thể chia sẻ, cảm thông với em bằng một câu chuyện... 
Lưu Ly chớp mi:
- Chuyện kể về anh à !
Tường nhè nhẹ lắc đầu:
- Về nhiều người, trong đó có tôi.
- Có... tôi không ?
Tường nh́n cô mê măi rồi nói:
- Chắc chắn phải có, tôi tin vậy.
Không để ư đến câu nói đầy vẻ khó hiểu của anh, Lưu Ly ngồi yên với nét mặt chờ đợi.
Tường trầm tư:
- Hồi bé tôi rất được cha thương, có lẽ v́ tôi giống ông nhiều hơn anh Nhân. Nhưng cha tôi chết trẻ, lúc tôi mới mười tuổi. Dù gia đ́nh thuộc hàng giàu có, nhưng sớm mồ côi cha vẫn là bất hạnh. Và nỗi bất hạnh ấy đă giáng xuống đầu tôi.
Lưu Ly đoán ṃ:
- Không lẽ v́ đau ḷng trước cái chết của bác trai, mà anh đă... .đă điên ?
Tường bỗng hơi gắt gỏng:
- Tôi chưa bao giờ điên hết. Trái lại thần kinh của tôi là thần kinh thép... 
Thấy mặt Ly hơi x́u xuống, Tường vội vàng đùa với suy nghĩ sẽ làm cô vui lên:
- Em mà c̣n nghĩ tôi đă từng điên, chắc tôi sẽ điên thật mất.
Lưu Ly châm chọc:
- Vậy anh thử... điên đi xem ra sao ?
Tường cười cười:
- Điên có nhiều loại, riêng tôi khi điên hay cắn bậy lắm, xúi tôi... lên cơn rồi la làng nghen.
Lưu Ly cũng cười theo anh, bất chợt cô quên khuấy những dằn vặt trong ḷng. Tường đùa cũng v́ muốn cô khuây khỏa. Lúc nào anh cũng tốt với Ly hết, hay cô tưởng tượng thế ? Tự nhiên Lưu Ly bồi hồi khi nhận ra ḿnh gần gũi anh biết bao. Dù chỉ gặp và tṛ chuyện với anh ba bốn lần, nhưng h́nh như... 
Tiếng anh trầm trầm vang lên cắt ḍng suy tưởng của Ly:
- D́ Ánh tự tử sau khi ba tôi chết được một năm. Chính tôi phát hiện xác d́ ấy trên cây xoài. Lần đó v́ quá sợ, tôi ốm liệt giường cả tuần, đêm nào cũng mê sảng làm mọi người lo d́ sẽ... dắt tôi theo, v́ d́ Ánh rất thương tôi. Cả dượng Trịnh cũng thế, bao giờ gặp, ông cũng dúi vào tay tôi tiền... 
Lưu Ly nghiêm nghị:
- Thế anh có... ghét ba tôi không ?
- Hồi đó c̣n quá nhỏ tôi chưa hiểu biết chuyện của người lớn để có thể ghét hay ưa. Đến lúc đủ khôn ngoan th́ phải đối đầu với những nghịch cảnh khác, tôi không nhớ đến chuyện thù hận. Dượng Trịnh hay bà Tư Lan đâu.
Lưu Ly bĩu môi không tin:
- Vậy sao lần đầu gặp tôi ở vườn xoài, anh lạnh lùng nói không hề quên chuyện xưa. Đă vậy c̣n bảo tôi: "xéo ngay" nữa.
Tường nheo nheo mắt:
- V́ lúc ấy trông em dễ ghét lắm !
Lưu Ly nhún vai:
- Tôi lúc nào cũng dễ ghét hết.
Tường nghiêng đầu ngắm cô:
- Lúc này th́ không đâu .
Ly liếc anh một cái, mặt đỏ bừng. Cô chưa biết phải trả miếng thế nào, Tường đă nói tiếp:
- Thuở ấy tôi trả biết ǵ cả, con trai ở tuổi mười hai mười ba c̣n khờ lắm, đầu óc lúc nào cũng lo đá banh, thả diều chứ đâu để ư chuyện ǵ. Tôi rong chơi suốt ngày nhưng không đời nào dám hẻo lánh tới chỗ d́ Ánh đă thắt cổ. Nhất là từ khi dượng Trịnh lập cái miếu thờ. Tôi xa lánh nơi ấy v́ một nỗi lo sợ mơ hồ nào đấy cho cuộc đời ḿnh sau này, nhiều hơn là sợ người đă chết. Thế nhưng đúng là số phận trớ trêu, dù không tới vườn xoài tôi cũng bị lôi tới.
- Sao lạ vậy ?
- Chẳng có ǵ là lạ. V́ chuyện nào cũng có nguyên do cả.
Tường trần ngâm nói tiếp:
- Ngay ngôi nhà sàn của tôi bây giờ, xưa kia là ngôi nhà sàn bằng gồ rất đẹp do ba tôi tự tay chọn từng cột mun, ván gỗ dựng lên. Khi ông chết rồi, tôi thường tới đó ngồi trên balcon nh́n xuống ḍng sông phía sau nghĩ lung tung. Có một lần nghĩ học giữa chừng, tôi tới nhà sàn và lên lầu... 
Nhếch môi một cái Tường nói tiếp:
- Em biết tôi đă thấy ǵ không ?
Ly lắc đầu thật nhanh. Cô bỗng hồi hộp khi đôi mắt anh bỗng dưng tối xầm lại, giọng hết sức lạnh:
- Tôi đă thấy mẹ tôi và Sáu Tiến... thật kinh khủng ! Tôi choáng tới mức đâm đầu chạy rồi té từ cầu thang xuống đất. Lạ lùng sau khi tỉnh dậy tôi lại nằm ngoài vườn xoài, lúc đó trời tối rồi, vây quanh tôi có rất nhiều người với những bó đuốc lá dừa bập bùng.
Tường rùng ḿnh:
- Tôi không bao giờ quên những ánh lửa bập bùng như ma chơi đó... Nó đă ám ảnh suốt thời thơ dại của tôi
Lưu Ly kinh ngạc:
- Tại sao anh lại nằm đó ? Bộ... người nào đă lôi anh ra à !
Tường chua chát:
- Người nào bây giờ, ngoài mẹ tôi và Sáu Tiến !
- Nhưng tại sao hai người lại làm vậy ?
- Tại họ muốn dựng một vở kịch, trong đó tôi phải làm một diễn viên bất đắc dĩ.
Lưu Ly trầm giọng:
- Anh càng nói tôi càng thấy khó hiểu.
Tường đứng dậy:
- Vậy em tự suy nghĩ xem. Cũng đơn giản thôi mà ! Tôi vào t́m nước uống nhé !
Lưu Ly nh́n theo dáng cao lớn, nhanh nhẹn của Tường rồi nhíu mày. Cô suy nghĩ lung tung, nhưng không dám đưa ra kết luận v́ thấy vô lư quá ! Trở ra với hai lon pepsi trên tay, Tường khui rồi đưa Ly một lon.
Anh tự nhiên uống và nói:
- Em nghĩ ra rồi chứ ?
Lưu Ly gật đầu:
- Tôi có nghĩ, nhưng không tin rằng anh phải đóng vai diễn.
- Sao lại không, khi trên đời này chuyện ǵ chẳng xảy ra được. Chính hai người đă cho tôi uống thuốc ngủ, rồi kéo ra đó. Chờ đến tối mẹ mới hô hoáng người nhà đi t́m v́ tôi chưa về.
Uống thêm một ngụm nước ngọt nữa, Tường kể tiếp bằng giọng điều điều vô cảm:
- Chính chú Năm, ba của Thúy Diệp t́m thấy tôi đầu tiên. Chú ấy bảo lúc đấy người tôi đă lạnh ngắt. Phải làm hô hấp, xoa bóp đủ thứ tôi mới mở mắt ra, nh́n trân trân xung quanh rồi lại mê man... Rồi từ hôm đó trở đi, tôi luôn mê ngủ và bị nhốt một ḿnh trong pḥng tối... Ai cũng bảo tôi bị mất hết hai hồn, năm vía rồi.
Không khéo sẽ đi theo d́ Ánh mất !... Từ đâu chả hiểu, Sáu Tiến rước một lăo thầy bùa. Lă dán bùa, bắt ấn, niệm thần chú ǵ chả biết. Chỉ biết sau mấy ngày tụng niệm, cả xóm này gọi tôi là "cậu Út" với giọng hết sức tôn kính.
Lưu Ly ấp ức:
- Nhưng anh đâu có khùng, sao không biện hộ cho ḿnh ?
Tường nhếch môi:
- Ai sẽ tin lời biện hộ của một thằng nhỏ khi chính mẹ nó đă khẳng định: "Nó điên rồi v́ dám phá nơi... qua lại người cơi âm". Em biết không, ngày nào mẹ và Sáu Tiến cũng bắt tôi uống thuốc mà họ gọi là bùa. Uống thứ ấy vào tôi chập chờn, nữa tỉnh nữa mê. C̣n không uống th́ bị trói, bị đánh. Lăo thầy pháp vứt vào người tôi biết bao thứ dơ bẩn, và nện tôi không biết bao nhiêu trận để phục hồn ma vớ vẫn nào đó ra khỏi thân xác đă nhừ đ̣n.
Lưu Ly xót xa nh́n gương mặt buồn bă của Tường. Anh bỗng dưng lạnh thinh như ch́m vào cơi riêng đầy đơn côi. Cô chợt thấy nỗi đau của ḿnh so với những ǵ anh phải gánh chịu ở tuổi mười hai mười ba, chả thấm vào đâu cả.
Tường mím môi:
- Thoạt đầu tôi chống cự, mắng chửi lại rất hăng, nhưng liền sau đó tôi nhận ra càng chống đối càng bị đ̣n, bị bỏ đói, nên tôi nhanh chóng ngoan ngoăn, cam chịu, nghe theo tất cả lời của lăo thầy pháp, của mẹ và nhất là của Sáu Tiến. Trong mắt tôi lúc ấy Sáu Tiến mới chính là ma quỷ, hắn đang mỗi ngày bắt một phần hồn của tôi để thay vào đó là nỗi sợ hăi, nhục nhằn lẫn căm thù. Khi hiểu mục đích của mẹ và Sáu Tiến là muốn tôi không nói ra những ǵ đă thấy, hoặc có nói cũng chả ai tin, th́ tôi cũng đủ khôn để biết rằng ḿnh muốn yên thân, phải căm lặng, phải khùng khùng, điên điên như ư mẹ muốn. Và thế là tôi làm như Tôn Tẩn, chỉ khác Tôn Tẩn giả điên v́ thằng bạn phản trắc c̣n tôi lại v́ mẹ ruột của ḿnh. Tôi đă già đi, khôn lỏi, biết tính toán trước sau với lứa tuổi mười hai rất nhiều.
Tường bật quẹt lên rồi nh́n ngọn lửa xanh nhảy nhót trước mặt. Anh cười buồn:
- Xem như tôi mất trắng thời hoa niên thơ mộng.
Lưu Ly ngập ngừng:
- Không lẽ suốt thời gian dài anh cứ phải giả điên măi... làm sao chịu nổi ?
Để hột quẹt lên bàn, Tường nói:
- Với tôi điên nghĩa là ù ĺ, im lặng, ngơ ngẩn, ngơ ngác. Để yên thân th́ phải giả ngốc thôi ! Sau một năm ở nhà v́... bệnh, tôi được đi học lại. Ngoài thời gian ở trường, tôi rút vào góc riêng của ḿnh và vùi đầu vào sách. Hồi c̣n sống ba tôi mê sách lắm ông mua nhiều chất đầy mấy cái kệ to trong ngôi nhà hiện nay mẹ tôi và Hai Nhân ở. Ngày này ngày nọ, tôi như một con mọt gậm dần hết đống sách ấy.
Lưu Ly hỏi:
- C̣n mẹ anh và ông Sáu Tiến th́ sao ?
Tường thản nhiên:
- Họ vẫn là một đôi t́nh nhân, nhưng dè dặt, kín đáo hơn. Lợi dụng sự nhẹ dạ của đàn bà, Sáu Tiến ḅn rút tiền bạc của mẹ tôi đem sắm sửa cho vợ. Bà biết, nhưng làm ngơ v́ sợ hắn bỏ đi luôn. Trong ḷng mẹ tôi chỉ c̣n lại mỗi ḿnh Sáu Tiến nên càng ngày hắn càng lậm quyền, không coi bà ra ǵ. Hắn tự nhiên ở trong ngôi nhà sàn của ba tôi và xem nó như của ḿnh... 
Lưu Ly ngập ngừng:
- Chính v́ vậy anh đốt nó ?
Tường nhướng mày:
- Em cũng biết chuyện này nữa à ?
Lưu Ly gật đầu:
- Tôi có nghe kể, nhưng không biết tại sao ?
Tường khó nhọc nói:
- Tôi đă đốt nó v́ ḷng ích kỷ, v́ sự bất măn, lẫn bất lực trước cuộc sống mà tôi ngỡ không bao giờ đối chọi được. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy việc làm đó thật sai lầm.
Lưu Ly an ủi:
- Dù sao lúc ấy anh c̣n quá nhỏ kia mà !
Tường lại nói:
- Nhưng chính nhờ hành động quá khích này, Sáu Tiến không dám lộng hành, hắn về ở mảng đất bên cồn, thỉnh thoảng mới qua bên vườn và luôn dè chừng đối với tôi. Tính ra hắn nhờ làm quản lư cho gia đ́nh tôi mà giàu lên. Trong khi ấy Hai Nhân chả hay biết ǵ hết, tối ngày ảnh chỉ nhậu nhẹt bê tha, miễn sao mẹ tôi cho nhiều tiền là được. Tôi cứ điên như vậy cho đến năm mười sáu tuổi - Khoảng thời gian sau này, tôi hết sợ khu vườn xoài rồi. Trái lại tôi thường ra miếu chơi. Nơi đó vắng vẻ không ai quấy rầy, tha hồ đọc sách.
Lưu Ly nghiêng đầu:
- Rồi v́ đâu anh lên Sài G̣n và trở nên "Ông Chủ nhỏ" như bây giờ ?
Tường mỉm cười:
- Chuyện đó dài lắm ! Kể tới mai mới hết. Em có... can đảm ngồi nghe không ?
Cúi xuống nh́n đồng hồ. Lưu Ly cong môi:
- Tôi vốn ṭ ṃ. Ở lại một chút nữa đâu có sao. Anh kể tiếp đi !
Nheo nheo mắt Tường thong thả bảo:
- Nhưng tôi đói rồi ! Ḿnh sẽ t́m quán nào đó ăn tối. Chắc em không nỡ từ chối ?
Lưu Ly nghiêm mặt v́ câu nói tự nhiên của Tường:
- Tôi từ chối thẳng thừng dù anh đói cở nào.
Tường ngượng ngùng:
- Em nghĩ sai về tôi rồi... Thật ra tôi rất xấu nết. Đói là phải ăn mới được. Có lẽ thời gian bị nhốt, bị bỏ đói và bị uống thuốc bùa qủy quái ǵ đó đă để lại ấn tượng sâu trong tâm trí tôi, nên tôi sợ đói lắm !
Nh́n ánh mắt Tường, Ly chợt xúc động. Cô ân hận v́ cách nói hơi gắt gỏng của ḿnh vừa rồi. Cô ấp úng:
- Xin lỗi ! Tôi không biết... 
Tường dịu dàng:
- Bây giờ biết rồi, Lưu Ly nghĩ sao ?
Ly làm thinh, cô chưa bao giờ đi vào tiệm một ḿnh với đàn ông. Hồi c̣n học phổ thông, cô chỉ vô quán với bạn bè trai gái cùng lớp thôi. Nên Lưu Ly lấy lí do này để từ chối, biết Tường sẽ nghĩ ǵ. Mà tại sao phải từ chối cơ chứ ! Cứ răm rắp nghe theo từng lời của mẹ có tốt đâu khi bà là cả một lầm lỗi, khác xa với những điều bà đă dạy Ly.
Nhưng nếu nhận lời anh th́ hay ho ǵ. Tốt nhất nên về vào lúc này.
Giọng Tường vang lên sốt ruột:
- Thế nào hả Lưu Ly ?
Tránh cái nh́n da diết của anh, Ly đáp:
- Tôi không quen vào quán với... người lạ.
Tường nhói ngực v́ từ "người lạ" cô vừa dùng. Anh gượng cười:
- Tôi đâu dám ép. Hy vọng một ngày thật gần tôi sẽ không là người lạ nữa... và tôi lại kể tiếp câu chuyện dở dang này cho em nghe.
Lưu Ly cắn môi ray rứt, khác với sự tự nhiên trước đây, cô bỗng dưng khách sáo, dè dặt với anh nhưng trong ḷng buồn làm sao. Cô đă dối ḿnh khi từ chối đề nghị của anh, đă vậy c̣n nói anh là "người lạ" nữa.
Ly mơ hồ thấy Tường có chút t́nh cảm đối với ḿnh, nhưng thật chủ quan mới vội khẳng định t́nh cảm đó, khi cô c̣n biết về anh quá ít. Câu chuyện Tường kể vẫn chưa hết, gia đ́nh anh và cô có những quan hệ phức tạp, Ly thông cảm với nhiều đau khổ Tường đă trải qua, nhưng đâu có nghĩa cô hiểu hết về anh. Dễ dăi quá, người ta sẽ coi thường. Mẹ vẫn từng dạy thế kia mà ! Và điều này mẹ không hề sai.
Vội vàng đứng dậy như sợ trái tim đa cảm của ḿnh đổi ư, Lưu Ly nói thật nhanh:
- Tôi mong sẽ được nghe chuyện của anh. C̣n bây giờ xin phép tôi về.
Tường mỉm cười dẫn chiếc Astrea ra cho Ly. Nh́n cô phóng xe đi, anh nuốt tiếng thở dài. Dù biết Lưu Ly sẽ từ chối đúng như các cô gái con nhà nề nếp, Tường vẫn thất vọng khi thấy rơ Lưu Ly c̣n giữ một khoảng cách đầy dè dặt, khách sáo với anh.
Nhưng Tường đâu có nản, anh nhất định sẽ chiếm được trái tim cô, con bé chua ngoa nhưng dư sức làm chao đảo hồn anh.

Chương 9

Sáu Tiến lầm ĺ nh́n Tường. Thằng nhóc bị qủy ám ngày nào bây giờ đă trưởng thành, nó bỏ xứ đi biệt một thời gian nay quay về trong lốt vỏ một con báo im ĺm, lặng lẽ nhưng cũng dừ dằn, quyết liệt.
Lần này nó muốn đối đầu với ông, người nó rất câm hận. Hừ ! Nếu trước kia bà Hà nghe lời ông, nặng tay hơn với Tường một chút thôi, biết đâu nó trở nên ngớ ngẩn suốt đời. Và như thế, làm ǵ có rắc rối như hôm nay.
Gơ gơ cái ống píp bằng ngà lên nước bóng loáng vào ḷng bàn tay, ông Tiến nhếch môi:
- Nghe... cô Hà bảo cháu muốn gặp chú, nghĩ măi vẫn chưa ra chuyện ǵ.
Tường cười nhạt:
- Chú vẫn nhớ ngày nào, vờ vĩnh hay thật. Tôi không có thời gian rào đón nên xin hỏi thẳng: Chú rất tin ma quỷ, bộ chú không sợ d́ Ánh và chị Huệ sao mà cất nhà gần miếu ?
Xoay xoay cái píp, ông Tiến b́nh thản trả lời:
- Chú có làm ǵ động đến họ đâu mà sợ. Ở gần có điều kiện cúng kiến, người khuất mặt c̣n phù hộ ḿnh nữa là khác.
Tường hơi ngă người ra ghế và chăm chú nh́n Sáu Tiến. Ở tuổi ngoài năm mươi, ông ta vẫn c̣n phong độ để làm mềm ḷng mẹ. Bà đă báo cho Sáu Tiến biết anh sẽ t́m gặp, để ông ta chuẩn bị đối phó. Cả bà lẫn Sáu Tiến đều muốn chiếm miếng vườn lâu nay bỏ phế của nhà ông Chín Trực. Điều này làm anh khó chịu. Khi nghĩ ḿnh gián tiếp tạo điều kiện cho hai người làm chuyện này. Sáu Tiến đúng là mưu mô thủ đoạn, c̣n mẹ th́ ích kỷ, tham lam. Cả hai rất xứng đôi vừa lứa.
Nh́n như xoáy vào tâm can của ông Tiến, Tường gằn từng tiếng:
- Hương hồn của hai người đàn bà bất hạnh đó sẽ không tha cho chú đâu, nói chi tới chuyện pḥ hộ. Đúng là phường mua thần bán thánh, lợi dụng vong linh của người chết để làm bậy.
Sáu Tiến vẫn ngọt ngào:
- Sao lại nặng lời dữ vậy ? Từ xưa tới giờ làm việc ǵ chú cũng tuân theo... lệnh của cô Hà chớ đâu dám tự quyền.
Tường đanh mặt lại:
- Chú đổ hết tội cho mẹ tôi à ? Hừ ! Đúng là hai người làm việc rất ăn ư. Nhưng chắc mẹ tôi không đời nào xúi chú ṃ vào pḥng của d́ Ánh.
Ông Tiến hơi khựng lại nhưng vẫn chống chế:
- Đừng có nói bậy ! Không th́ cô Ánh sẽ bẻ cổ mày chết tươi.
Tường bật cười:
- Chú tưởng tôi là thằng bé mười hai tuổi thuở nào à ? Thay v́ hù dọa lẽ ra chú phải hỏi tôi tại sao biết chuyện này.
Thấy ông Tiến hậm hực ngó ḿnh, anh hạ giọng:

- Chính dượng Trịnh kể đấy. Kể với mục đích thanh minh sự ghen tuông của ḿnh hồi đó chớ không có ư ǵ độc ác. Vốn nhẹ dạ cả tin nên dượng ấy cứ ân hận măi chuyện... lộn pḥng của chú. Dượng Trịnh ân hận đă nghi ngờ bạn và vợ để dẫn tới cái chết thê thảm của d́ Ánh. Tội nghiệp ! Dượng ấy chỉ biết có một... 
Nh́n trừng trừng vào Sáu Tiến, Tường lầm ĺ hỏi:
- Tại sao dượng Trịnh nghĩ ḿnh đă ghen lầm, chú biết không ?
Sáu Tiến cúi đầu làm thinh, Tường nói:
- Sau khi d́ Ánh chết khá lâu, dượng Trịnh nghe thiên hạ rù ŕ với nhau rằng chú ṃ vào nhà để t́m mẹ tôi, ai ngờ t́m lộn d́ Ánh... Chú và mẹ tôi là già nhân ngăi non vợ chồng lâu rồi, nhưng v́ dượng Trịnh không biết mới ghen bậy làm vợ tự tử. Dượng Trịnh đă ân hận cả đời nhưng khổ nổi dượng Trịnh đâu ngờ hôm ấy mẹ đi với bà nên không có nhà, cũng như chú không hay dượng ấy vừa từ ở Sài G̣n xuống... Thật ra đêm đó chú không hề lộn pḥng, chú muốn d́ Ánh từ lâu rồi... 
Sáu Tiến rít lên:
- Mày lại dựng chuyện hả thằng điên ? Có chó mới tin mày.
Tường tỉnh bơ:
- Tôi nói th́ không ai tin, nhưng nếu chú Năm Kha nói th́ thiên hạ tin rần rần. Đêm đó chú uống rượu với Năm Kha, chú đă nói ǵ với ổng ?
Sáu Tiến ấp úng:
- Tao... không nói ǵ hết !
- Có chứ ! Lâu quá chắc ông quên. Để tôi nhắc lại dùm cho... Sau khi uống ngà ngà, ông vỗ vai Năm Kha huênh hoang rằng: "Đêm nay không ngủ được với Ba Ánh th́ không đáng mặt đàn ông..." Chú Năm Kha tưởng ông nói đùa nên khuyên sơ sài rồi kè ông về nhà. Ai ngờ ông lại ṃ qua pḥng d́ Ánh thật. Hừ ! Đúng là khốn nạn khi muốn bắt cá hai tay. Chính ông phải chịu trách nhiệm cái chết của d́ tôi, chứ không phải dượng Trịnh và bà Tư Lan như lâu nay mẹ tôi và ông vẫn đơm đặt.
Lườm lườm nh́n Sáu Tiến anh nói tiếp:
- Lẽ ra tôi sẽ giấu kín chuyện này, cũng như những chuyện liên quan tới mẹ và ông, nhưng ông quá vô liêm sĩ khi trơ tráo vác mặt tới xin dượng Trịnh cho ở nhờ ngoài vườn xoài nên tôi không thể im được nữa.
Mắt long lên đầy căm hận Tường nghiến răng:
- Cuộc đời thật là khốn nạn, chỉ v́ không muốn thiên hạ biết được mối quan hệ bất chính của ḿnh mà ông và mẹ đă bắt tôi sống kiếp điên khùng, v́ lỡ nh́n thấy tṛ đốn mạt, dơ bẩn của hai người.
Không khi nào tôi quên những trận đ̣n thù bằng roi đuôi cá đuối của ông. Tôi đă trở về th́ ông chả bao giờ được yên ổn ở đây.
Sáu Tiến cười gằn:
- Tao sống trên đất của Chín Trực với sự đồng ư của Hai Trịnh. Mày làm ǵ đuổi được tao ? Không lẽ mày lại đốt nhà như xưa à ? Lúc này làm thế là tù rục xương con ạ ?
Tường cười nhạt:
- Tôi phải có cách để dượng Trịnh tống ông đi chứ ! Hừ ! Ông không xứng đáng để dượng Trịnh đối xử tử tế chút nào.
Sáu Tiến liếm môi:
- Mày định ngậm máu phun người sao ? Hai Trịnh không tin mày đâu !
Tường lơ lửng:
- Cứ thử xem ! Đời có vay phải có trả. Huống hồ chi ông thiếu nợ nhiều rồi, sao cứ tiếp tục vay hoài vậy.
- Tao với mày không nợ nần ǵ cả.
Mọi chuyện do bà ấy ra lệnh, tao chỉ làm theo.
- Kể cả chuyện cho tôi uống thuốc ngủ ngày này qua tháng nọ à ?
Giọng Sáu Tiến hèn hạ:
- Đúng vậy ! Bà ấy muốn mày cứ mê mê tỉnh tỉnh mất hồn để hưởng quyền quản lư phân nữa tài sản được thừa kế của mày. Chớ đâu phải bả muốn giấu thiên hạ chuyện đă ăn ở với tao
Tường đứng phắt dậy, mặt tái hẳn đi:
- Chú đúng là một thằng tồi.
Sáu Tiến rung đùi:
- Không tồi lắm đâu ! Ngày đó nếu tao không nhân đạo cho giảm liều thuốc ngủ lại có lẽ mày đă điên thật rồi. Nếu thế th́ bây giờ mày đâu ngồi đây dạy đời tao. Bà ấy cũng đâu đến nổi điêu đứng khi phải giao lại tài sản đất đai cho mày. Ngẫm lại bà Hà cũng thương con ấy chứ ! Ở xứ này thiên hạ x́ xầm chuyện tao và mẹ mày lâu rồi, c̣n chuyện v́ sao mày ngơ ngơ ngác ngác tám phần dại, hai phần khờ, chả ai biết đâu.
Nhưng nếu bị buộc phải rời khỏi đây, tội vạ ǵ tao không vui miệng kể ra chứ ! Lúc đó chỉ sợ bà ấy vỡ tim mà chết v́ vừa mất nhân t́nh, vừa mang tiếng muốn hại con thôi ! Nghe đâu dạo này bả thường lên máu lắm.
Nếu muốn trả thù tao và bả th́... xin mời. Đời này có giết mẹ cũng không có ǵ lạ.
Tường muốn đấm vào gương mặt hiu hiu tự đắc của Sáu Tiến quá. Nhưng anh không biết làm thế là rơi vào dụng ư của ông ta, nên dằn ḷng xuống, Tường mím môi nói:
- Mẹ tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn ít học, bà đâu rành về luật pháp để biết rơ người tâm thần không được quyền hưởng thừa kế. Chỉ có chú là gian manh, thủ đoạn, muốn đoạt của cải, chiếm vợ của bạn mới nghĩ ra cách hại con cái như thế. Nếu lúc đó, Hai Nhân không bị gởi đi học ở Sài G̣n, chắc ảnh cũng đồng số phận với tôi.