Cánh Buồm Đỏ Thắm   Alexander Grin Pages Previous  1  2   
Chương 4
Đêm trước

Bảy năm đă trôi qua kể từ khi ông già Ê-gơn, người chuyên sưu tầm thơ ca dân gian, ngồi trên bờ biển kể cho A-xôn nghe câu chuyện về con tàu với cánh buồm đỏ thắm. Trước ngày tṛn bảy năm đó, A-xôn mang hàng lên cửa hiệu bán đồ chơi theo lệ mỗi tuần một lần, trở về với vẻ mặt buồn rầu. Cô phải mang hàng về. Cô cảm thấy buồn chán đến mức không thể nói ngay được. Măi đến khi thấy trên nét mặt lo âu của cha hiện lên vẻ chờ đợi một cái ǵ đó xấu, xấu hơn chuyện đă xảy ra nhiều, th́ cô mới bắt đầu kể lại. Đứng bên cửa sổ, ngón tay xoa xoa lên mặt kính, cô lơ đăng nh́n về phía biển.
Lần này, tên chủ hiệu đồ chơi bắt đầu bằng việc giở cuốn

sổ tính toán ra và chỉ cho A-xôn xem số tiền hai bố con đă lấy là bao nhiêu. Cô giật ḿnh nh́n thấy con số đến hàng trăm. “Đây là số tiền nhà cô đă mượn từ tháng chạp đến nay, - tên chủ hiệu nói, - c̣n đây, cô xem hàng của cô đă bán được bao nhiêu”. Nói xong, y giơ ngón tay chỉ sang một con số khác chỉ có đến hàng chục. “Nh́n cuốn sổ đó, con vừa buồn vừa tức bố ạ. Trông mặt con thấy ông ta, thật cáu kỉnh và thô lỗ. Giá bỏ chạy được th́ con thật sung sướng, nhưng nói thật là con không đủ sức nữa v́ cảm thấy quá xấu hổ”. Thế rồi ông ta bảo con: “Này, cô bé ạ, những thứ này chẳng lời lăi ǵ nữa đâu. Bây giờ người ta đua nhau mua hàng ngoại, đâu đâu cũng bày bán đầy những hàng ngoại, thứ đồ chơi này chẳng ai mua”. Ông ta nói thế, bố ạ. Ông ta c̣n nói nhiều nữa, nhưng con cứ rối ruột lên chẳng nhớ nữa. Chắc là ông ấy cũng thấy thương hại con nên khuyên con thử đến của hiệu “Hội chợ trẻ em”và “Cây đèn thần của A-la- đanh”.
Nói xong điều chủ yếu nhất, cô gái rụt rè quay lại nh́n bố. Lông-gren ngồi, đầu cúi xuống buồn bă, bàn tay kẹp lại giữa hai đầu gối. Cảm thấy con gái đang nh́n ḿnh, ông ngẩng đầu lên và thở dài, cố nén tâm trạng buồn lo. Cô gái chạy lại bên ông, ngồi xuống cạnh rồi đặt bàn tay nhỏ của ḿnh xuống dưới ống tay áo da của bố. Cô ngước lên nh́n vào mặt bố, cất tiếng cười và kể tiếp với giọng cố làm như vui vẻ:
- Không sao cả đâu bố ạ. Thế rồi con đi khỏi đấy. Con đến một hiệu to lắm, người mua tấp nập. Người ta chen lấn con ghê qua, nhưng rồi con vẫn lách qua được và đến gần người đeo kính, vận đồ đen. Con không nhớ con nói ǵ với ông ấy, cuối cùng ông ấy cười khẩy, lật xem các thứ trong chiếc làn của con rồi lại gói và trả lại.
Lông-gren bực bội nghe con kể. Dường như ông đă h́nh dung ra cảnh con gái ḿnh đang bối rối đứng bên quầy hàng bày đầy những thứ đắt tiền, cạnh những khách mua giàu sang. Người chủ hiệu đeo kính nọ đă trịnh thượng giảng giải cho cô gái rằng ông ta sẽ phá sản nếu đi buôn những thứ đồ chơi thô sơ của Lông-gren. Ông ta ngạo mạn và nhanh nhẹn đặt lên mặt quầy hàng cho A-xôn xem những mẫu đồ chơi ngoại quốc như bộ đồ xếp nhà, cầu xe lửa, ô-tô con, các thứ đồ chơi chạy điện, máy bay, động cơ. Những thứ hàng này mầu sắc sặc sỡ, h́nh dáng đẹp đẽ. Theo lời ông ta th́ bây giờ trẻ con chỉ muốn bắt chước những ǵ người lớn đang làm.
Sau đó cô đi rửa bát đĩa, rồi xem lương ăn trong nhà c̣n được bao nhiêu. Cô không cân đo ǵ, chỉ ước tính bằng mắt cũng biết được rằng số bột c̣n lại may lắm mới đủ ăn đến cuối tuần, hũ đường đă cạn đến đáy, lọ đựng chè, đựng cà-phê hầu như đă rỗng không, bơ cũng hết, chỉ có túi khoai tây là c̣n đầy. Tiếp đó cô lau nhà sạch sẽ rồi định khâu sửa lại chiếc váy may bằng vải cũ. Chợt nhớ là gói vải để đằng sau gương, cô bước tới đấy lấy vải rồi nh́n ḿnh trong gương.
Trong khung gỗ, trên mặt gương sáng là h́nh một cô gái mảnh dẻ, tầm thước, mặc chiếc áo may bằng vải trắng rẻ tiền điểm những đốm hoa màu hồng. Chiếc khăn lụa màu xám vắt qua vai. Gương mặt đáng yêu. Đôi mắt rất đẹp, hơi quá nghiêm nghị so với lứa tuổi của cô, phản chiếu một tâm hồn sâu sắc. Gương mặt thật là trong sáng; mỗi đường nét trên gương mặt này đều có thể thấy ở nhiều người phụ nữ khác, nhưng khi hoà hợp lại bên nhau th́ gương mặt cô gái trở nên thật đặc sắc, thật xinh đẹp. Chúng ta chỉ có thể nói được thế. Vẻ đẹp của cô không thể dùng lời mà tả được, chỉ có thể thu gọn vào một tiếng là: “tuyệt”.
Cô gái trong gương bất giác cũng mỉm cười như A-xôn. Nụ cười có vẻ buồn. Nhận thấy điều đó, cô bỗng cảm thấy ái ngại hệt như đang nh́n một người con gái khác. Cô áp má vào gương, nhắm mắt lại, khẽ xoa xoa tay lên gương nơi h́nh bóng ḿnh vừa in. Những ư nghĩ mơ hồ dịu dàng thoáng hiện trong óc cô, cô đứng thẳng người, cười rồi ngồi xuống khâu.
Khi cô gái ngồi khâu, chúng ta hăy thử nh́n cô gần hơn vào nội tâm. Trong con người cô dường như có hai A-xôn cùng chung sống với một vẻ đẹp thật khác thường. Một A-xôn là con gái người thuỷ thủ, người làm đồ chơi trẻ con; một A-xôn khác lại là bài thơ sinh động với tất cả sự diệu kỳ của nhạc điệu và h́nh tượng, với bí quyết của những ngôn từ đứng gần nhau, cả nghĩa đen và nghĩa bóng đều hỗ trợ cho nhau. Cô gái chỉ biết cuộc đời trong phạm vi những điều ḿnh đă nếm trải, nhưng cô lại có khả năng nh́n thấy được ư nghĩa của một trật tự khác vượt ra ngoài những hiện tượng chung. Chẳng hạn, khi nh́n kỹ vào sự vật, chúng ta thấy ở đấy một cái ǵ đó không phải bằng trực giác mà bằng ấn tượng của con người. Mà đă là của con người th́ thật khác nhau. Tương tự như vậy, ta cũng có thể nói rằng A-xôn đă thấy được cả những cái mà mắt thường không thấy. Thiếu đi đức tính ấy, mọi điều dễ hiểu có thể trở nên xa lạ với tâm hồn cô. Cô biết đọc và rất thích đọc sách, nhưng ngay cả khi đọc sách, cô vẫn cảm nhận được những điều đặc biệt nằm giữa những hàng chữ, như cô đă có khả năng tương tự trong cuộc sống. Thông qua tiềm thức, thông qua tâm trạng phấn hứng đặc biệt, cô đă luôn luôn phát hiện ra những điều khó tả, rất tinh tế nhưng rất hệ trọng, như thể là hơi ấm và sự trong lành. Thỉnh thoảng cô như biến thành một người khác trong hàng mấy ngày liền; sự đối lập về vật chất của cuộc đời bị sụp đổ, như sự yên tĩnh bị phá vỡ, và tất cả mọi cái cô đă thấy, đă trải qua, tồn tại ở xung quanh, trở thành tấm rèm bí ẩn trong cuộc sống hằng ngày. Nhiều lần, ḷng đầy xao xuyến, ngại ngần, cô ra bờ biển một ḿnh ban đêm, chờ đón b́nh minh và quả thực có nh́n thấy con tàu với cánh buồm đỏ thắm. Những giây phút ấy đối với cô thật là hạnh phúc. Nếu chúng ta khó hoá thân vào những chuyện huyền thoại bao nhiêu th́ cô lại khó thoát ra ngoài quyền lực và sức quyến rũ của chúng bấy nhiêu.
Những lúc khác, khi nghĩ lại chuyện xảy ra, cô thật ḷng ngạc nhiên với chính ḿnh, không tin những điều ḿnh vừa tin nữa; cô mỉm cười từ giă biển cả và buồn rầu quay trở về thực tại. Giờ đây vừa ngồi khâu, cô gái vừa nhớ lại cả cuộc đời ḿnh. Thật là nhiều điều tẻ nhạt và đơn giản. Cảnh hai bố con sống cô độc đối với cô thật nặng nề. Nhưng trong cô đă h́nh thành một thói quen rụt rè, một nếp hằn đau khổ, làm cho cô không sao có thể vui lên được. Dân làng giễu cợt cô và nói: “Cô ta bị tâm thần, dở người làm sao ấy!”Cô đă quen với những lời châm chọc đau đớn ấy, nhiều lần cô phải chịu đựng những lời sỉ nhục mà sau đó ngực cô nhức nhối như bị đánh. A-xôn là cô gái không được ưa chuộng ở làng Ca-péc-na. Tuy vậy nhiều người mơ hồ cảm thấy một cách lạ lùng rằng h́nh như cô được hưởng nhiều hơn người khác, có điều là bằng thứ ngôn ngữ khác. Trai làng Ca-péc-na ưa thích loại phụ nữ chắc nịch, đẫy đà, da bóng nhẫy, bắp chân trùng trục, cánh tay rắn chắc. Ở đây họ ve văn nhau bằng cách vỗ lưng, xô đẩy như ở chợ. Lối tỏ t́nh này hệt như tiếng rống thô lỗ. A-xôn đối xử với cái môi trường quyết liệt này như những con người có cuộc sống tinh thần tinh tế phải thích nghi với cái xă hội ma quái. Thế là trong tiếng kèn lính đều đều, nỗi buồn ngọt ngào của cây vĩ cầm không đủ sức lôi kéo đạo quân nghiêm nghị ra khỏi đội mgũ. Cô gái không đếm xỉa đến những điều nói ở những ḍng trên đây.
A-xôn miên man nghĩ về cuộc sống, đôi bàn tay nhỏ khéo léo nhanh nhẹn khâu. Khi cắn chỉ, cô đưa mắt nh́n ra xa về phía trước. Nhưng, điều đó không ngăn cản cô khâu thẳng hàng và chính xác như trên máy khâu. Dù Lông-Gren chưa về, cô cũng không thấy lo sợ ǵ cho cha. Thời gian gần đây, ông thường đi biển ban đêm để đánh cá hay đôi khi chỉ để hóng mát.
Cô gái không sợ, v́ biết rằng sẽ không thể có ǵ nguy hiểm xẩy ra với Lông-Gren được. Về phương diện này, A-xôn vẫn là cô gái bé nhỏ dạo nào cầu nguyện theo cách riêng của ḿnh, sáng sáng thỏ thẻ: “Chào đức Chúa trời !”và tối tối lại: “Chào đức Chúa tạm biệt!”Cô bé nghĩ rằng chỉ cần chào hỏi đức Chúa trời ngắn ngủi như vậy là cũng đủ đức Chúa trời che chở cho cô thoát khỏi mọi điều bất hạnh. Cô đặt ḿnh vào vị trí của đức Chúa trời. Người luôn luôn bận bịu v́ công việc của hàng triệu người, v́ vậy đối với những điều u ám hằng ngày của cuộc sống, theo ư cô, phải có sự nhẫn nại tế nhị của một người khách đến chơi vào lúc nhà chủ đông người, phải biết chờ đợi chủ và ăn ở tùy theo hoàn cảnh.
Khâu xong, A-xôn xếp đồ khâu lên chiếc bàn nhỏ ở góc nhà, cởi áo ngoài rồi lên giường đi ngủ. Đèn đă tắt. Một lát sau, cô thấy ḿnh chẳng buồn ngủ chút nào. Tâm trí cô minh mẫn như thể đang là giữa ban ngày, thậm chí cả màn đêm xung quanh cũng trở thành không thật, cả người, cả tâm trí cô lâng lâng, tỉnh táo. Tim cô đập nhanh như tiếng tích tắc của đồng hồ bỏ túi, dường như trái tim đang đập ngay bên gối. A-xôn bực bội trở ḿnh luôn, khi th́ tung chăn ra, khi lại kéo chăn trùm kín đầu. Cuối cùng cô nghĩ được cách làm dễ ngủ, cô tưởng tượng ra ḿnh đang ném những ḥn đá xuống nước lấp loáng ánh trăng và ngắm nh́n những gợn sóng tṛn loang ra bốn phía. Dường như chỉ chờ thế, giấc ngủ mới đến. Cô mơ màng thấy h́nh bóng mẹ mỉm cười hiện ra ở đầu giường rồi thiếp đi trong giấc mơ đẹp về một vườn cây hoa nở, nỗi buồn, sự say mê, ngững bài ca và nhiều điều bí ẩn mà khi chợt tỉnh cô chỉ nhớ được làn nước xanh lấp lánh chạy từ chân lên tim, mát lạnh, khoan khoái. Thấy điều kỳ lạ như vậy, cô nán lại ít phút nữa nơi xứ sở tưởng tượng kia, rồi tỉnh hẳn và ngồi dậy.
Nếu cô gái không thiếp đi được th́ giấc mơ đă không đến. Một cảm giác mới mẻ, đầy vui sướng, cảm giác khao khát làm một việc ǵ đó đă sưởi ấm ḷng cô. Cô nh́n quanh hệt như người ta thường nh́n ngôi nhà vừa dọn đến. Một ngày mới đă bắt đầu, trời chưa sáng hẳn, nhưng mọi vật chung quanh đă mờ mờ hiện ra. Phía dưới cửa sổ c̣n sẫm tối, nhưng phía trên đă rạng sáng. Xa, rất xa ngoài khung cửa sổ lấp lánh ánh sao mai. Biết rằng bây giờ không thể ngủ lại được nữa, A-xôn mặc áo vào rồi tới bên cửa sổ mở cánh cửa ra. Bên ngoài vắng lặng như tờ, dườg như cảnh yên lặng ấy chỉ vừa mới tới. Những khóm cây xanh xanh thấp thoáng, xa hơn nữa là những hàng cây đang ngủ, phảng phất mùi đất và mùi không khí ngột ngạt.
Vịn tay vào phía trên khung cửa, cô gái nh́n ra ngoài và mỉm cười. Bỗng một cái ǵ đó, tựa một tiếng gọi xa xôi làm xao xuyến ḷng cô, cô như tỉnh dậy một lần nữa và chuyển từ thực tại đă rơ ràng sang một cái ǵ đó hiển nhiên hơn và chắc chắn hơn. Từ giây phút đó, một cảm giác hân hoan tràn ngập ḷng cô. Cũng như khi nghe người khác nói, chúng ta hiểu nhưng nếu nhắc lại những lời ấy th́ chúng ta lại hiểu thêm với một ư nghĩa mới hơn, khác hơn. Tâm trạng A-xôn lúc ấy tương tự như thế.
Cô lấy chiếc khăn lụa mỏng tuy đă cũ nhưng rất hợp với gương mặt, trùm lên đầu, buộc dưới cằm rồi khoá cửa, chạy chân đất ra đường. Xung quanh vắng vẻ, trống trải, nhưng cô cảm thấy ḿnh như là cả một dàn nhạc mà mọi người có thể nghe được. Vạn vật trở nên thân thiết với cô, làm cô vui sướng. Lớp đất bụi ấm áp mơn man bàn chân cô, cô thở mạnh, khoan khoái. Trong ánh sáng buổi sớm mờ mờ, những mái nhà, những đám mây nom đen sẫm, những bờ rào, bụi cây, vườn rau và con đường mờ mờ ẩn hiện đang thiu thiu ngủ. Vẫn là những cảnh vật ấy nhưng giờ đây trông khác hẳn lúc ban ngày. Tất cả dường như đang ngủ mà cặp mắt vẫn mở, vụng trộm ngắm nh́n cô gái đi qua.
Cô gái mỗi lúc một rảo bước nhanh hơn, vội vă rời khỏi làng. Bên ngoài làng Ca-péc-na là một đồng cỏ trải rộng, tiếp đấy là vùng sườn đồi ven biển mọc đầy những hàng bụi cây hồ đào, cây dẻ. Khi đă đi hết đường cái, rẽ sang con đường ḿn hẻo lánh, A-xôn bỗng thấy quẩn bên chân cô con chó lông đen ức trắng, đôi mắt như biết nói. Con chó nhận ra A-xôn, nó khẽ kêu lên, uốn éo cái ḿnh. Nó đi bên cạnh cô gái, như thoả thuận với cô về một điều cả hai đều thầm hiểu. A-xôn nh́n vào đôi mắt hồ hởi của nó và tin chắc rằng nó có thể nói thành lời nếu không v́ những nguyên nhân bí ẩn nào làm nó phải im lặng. Nh́n thấy cô bạn đường mỉm cười, con chó ra vẻ thích chí, ve vẩy đuôi rồi chạy lên phía trước một quăng. Nhưng bất chợt nó thản nhiên ngồi xuống, lấy chân trước găi găi vào bên tai vừa bị con bọ nào cắn, rồi sau đó quay trở lại phía làng.
A-xôn đi vào một băi cỏ cao đầy sương, đôi tay vuốt nhẹ trên những chùm hoa dại, miệng mỉm cười. Cô chăm chú nh́n vào gương mặt độc đáo của những bông hoa, vào những thân cành mảnh dẻ đan vào nhau, cô dường như nhận ra những dáng vẻ khác nhau của con người - những điệu bộ, sự cố gắng, những cử động, những đường nét và những cái nh́n. Lúc này cô sẽ không ngạc nhiên nếu như gặp đám rước của bầy chuột đồng, vũ hội của đám chuột vàng, hay tṛ tiêu khiển thô lỗ của con nhím đi nạt nộ chú lùn đang ngủ. Và đúng là có một chú nhím lông xám chạy ra trên con đường ṃn trước mặt A-xôn, giận dữ kêu lên “phúc... phúc... ”như người đánh xe làu bàu với khách qua đường. A-xôn nói với tất cả những ǵ cô gặp và thông cảm. “Chào anh bạn bị đau”, - cô nói với cây lưỡi đ̣ng thân bị sâu khoét thành lỗ rộng. “Về nhà mà ngồi nhé”, - cô nói với bụi cây nhỏ mọc lên giữa đường ṃn, khẽ móc vào nếp váy cô. Một con cánh cam to đậu trên đài hoa chuông làm cả cành hoa trĩu xuống mà nó vẫn cố trèo lên. A-xôn nói với cành hoa: “Hất ông khách béo mập ấy xuống đi, cậu ạ”. Và con cánh cam không bám được vào hoa nữa, nó xoè cánh vù bay sang bên cạnh. Ḷng đầy rộn ràng, xôn xao, cô đă đến bên sườn đồi thoai thoải. ẩn ḿnh giữa những lùm cây che khuất băi cỏ, cô cảm thấy ḿnh rơi vào một nơi xung quanh toàn là bè bạn thân thiết - những hàng cây biết tṛ chuyện với cô bằng thứ giọng trầm trầm.
Đó là các cây cổ thụ to lớn, xen lẫn cây dẻ, cây kim ngân. Cành cây sà xuống, chạm vào tán lá của các bụi thấp. Trên những cành lá sum suê hiện ra những chùm hoa trắng ngần toả hương thơm ngào ngạt pha lẫn mùi hương của nhựa thông và sương sớm. Con đường ṃn nhỏ đầy những rễ cây ăn nổi lúc vơng xuống lúc thoai thoải dốc lên cao. A-xôn cảm thấy ḿnh như đang ở nhà, cô lắc nhẹ những cành lá xoà thấp, miệng tươi cười chào hỏi từng cái cây như chào người thật. Cô vừa đi vừa nói: “Đây một anh bạn, c̣n đây lại một anh bạn khác, các bạn của tôi đông quá! Tôi đang đi, đang vội đây, các bạn để tôi đi nhé. Tôi nhận ra các bạn, tôi nhớ và yêu quư tất cả các bạn”. “Các bạn”trang trọng vuốt ve cô, cành lá kẽo kẹt đáp lại cô. Chân lấm đất, cô bước ra bờ vách giáp biển, đứng ngay sát mép, thở gấp v́ đi nhanh. Một niềm tin sâu xa, mănh liệt bỗng tràn ngập ḷng cô. Cô đưa mắt nh́n ra phía chân trời. Sóng biển ŕ rào nhẹ vỗ vào bờ khiến cô quay trở lại, kiêu hănh v́ một niềm phấn hứng thanh tao. Lúc ấy, biển được viền bằng một sợi chỉ vàng dọc theo đường chân trời vẫn c̣n đang ngủ. Chỉ có nước trong vụng dưới bờ vách là đang nhịp nhàng dâng lên, hạ xuống. Gần bờ, màu thép của đại dương đang ngủ đă chuyển sang xanh thẫm và đen. Sau sợi chỉ vàng đó, bầu trời bừng sáng, toả ánh hào quang như một chiếc quạt khổng lồ. Mây trắng ửng hồng. Lấp lánh trong mây là những màu sắc mảnh mai, tuyệt đẹp. Xa xa, một vệt trắng như tuyết rung rinh trải dài trên nền tối sẫm. Bọt nước gợn sáng. Một vết nứt đỏ rực bừng lên giữa sợi chỉ vàng, hắt xuống đại dương một làn nước lăn tăn đỏ thắm, lan dần đến chân A-xôn.
Cô gái ngồi xuống, co chân lại, tay ôm gối. Cô chăm chú nh́n biển, nh́n về phía chân trời với cặp mắt mở to của trẻ thơ, không c̣n chút ǵ là của người lớn. Những ǵ cô đă nôn nao chờ đợi từ bao lâu nay dường như đang diễn ra ở nơi xa tít tắp ngoài kia. Cô nh́n thấy giữa mặt biển mênh mông kia như có một ngọn đồi ngầm dưới nước, những loài cây leo vươn lên mặt nước để lộ những bông hoa lạ toả sáng giữa đám lá tṛn mọc từ thân cây. Những cành lá phía trên lấp loáng trên mặt biển khơi. Với những ai không phải là A-xôn th́ đó chỉ là những làn sóng xôn xao, lấp loáng.
Từ giữa đám cây kỳ lạ ấy, một con tàu hiện lên rồi dừng lại ngay giữa vừng đông. Từ xa, trông nó hệt như một đám mây. Con tàu toả niềm vui, bơi đi, hắt lên ánh đỏ như rượu vang, như hoa hồng, như máu, như làn môi, như nhung thắm và như ngọn lửa đỏ tươi. Con tàu đi thẳng về phía A-xôn. Sóng nước rẽ ra dưới mũi tàu, bọt tung trắng xoá.Cô gái đứng dậy áp tay lên ngực, mặt biển chỉ c̣n lăn tăn gợn sóng. Mặt trời hiện lên, ánh ban mai rực rỡ xua đi tấm màn phủ che vạn vật đang yên nghỉ thư thái trên mặt đất c̣n ngái ngủ.
Cô gái thở một hơi thật sâu, rồi quay nh́n xung quanh. Tiếng nhạc đă tắt, nhưng A-xôn c̣n bàng hoàng trong dư âm của dàn đồng ca. Cảm giác ấy dần dần mất đi rồi biến thành kư ức, và cuối cùng chỉ c̣n là sự mỏi mệt ră rời. Cô nằm xuống băi cỏ, nhắm mắt lại, khoan khoái thiếp đi trong một giấc ngủ mê mệt, không mơ màng, không mộng mị.
Cô tỉnh dậy v́ có con ruồi ḅ trên bàn chân. Cô co chân lại và chợt tỉnh. Cô ngồi dậy cặp lại mái tóc rối, và v́ thế mà cảm thấy trên ngón tay út ḿnh có vật ǵ vương vướng. Cô tưởng có cọng cỏ nào mắc vào kẽ tay nên duỗi thẳng ngón tay ra cho nó rơi, nhưng vẫn thấy vướng. Cô bèn đưa tay lên nh́n và liền kinh ngạc đứng bật dậy: trên ngón tay cô là chiếc nhẫn ngọc lấp lánh - chiếc nhẫn của Gray.
Chiếc nhẫn nằm trên tay mà cô có cảm giác như đó không phải tay ḿnh mà là của ai khác. “ Ai đùa thế này?-cô kêu lên. Lẽ nào ḿnh đang ngủ?Hay là ḿnh nhặt được ở đâu rồi quên khuấy đỉ”. Tay trái cầm lấy bàn tay phải có nhẫn, cô ngơ ngác nh́n xung quanh như muốn gạn hỏi biển cả và những lùm cây xanh, nhưng không có tiếng nào đáp lại, không có ai nấp trong bụi rậm. Ngoài biển xanh lấp loáng ánh mặt trời cũng không có dấu hiệu nào. Gương mặt cô đỏ ửng lên. Trái tim đă mách bảo cô là “có”. Không có lời giải đáp nào cho sự việc vừa xảy ra, nhưng cô đă t́m được lời giải đáp bằng cảm giác lạ lùng mà không cần phải viện tới lư lẽ nào; cô thấy chiếc nhẫn trở nên gần gũi, thân thiết đối với ḿnh. Cô run rẩy tháo chiếc nhẫn ra, để trong ḷng bàn tay khum lại mà nh́n ngắm với cảm giác ngây ngất, say sưa, rộn ràng, giục giă, với niềm tin gần như bí ẩn của tuổi trẻ. Thế rồi cô để chiếc nhẫn vào trong áo lót, úp mặt vào ḷng bàn tay, một nụ cười không sao ngăn lại được nở trên môi cô. Cô cúi đầu chậm răi bước về làng.
Vậy là Gray và A-xôn đă t́m thấy nhau một cách t́nh cờ như những người biết đọc, biết viết thường nói - t́m được nhau vào một sớm mùa hè đầy những điều không sao tránh khỏi.


Chương 5
Chuẩn bị chiến đấu

Gray bước lên boong tàu “Bí mật”. Anh đứng im một lúc, đưa tay vuốt tóc từ đằng sau ra trước trán một thói quen anh thường làm mỗi khi trong ḷng hết sức bối rối. Vẻ lơ đăng hiện lên trên gương mặt anh với nụ cười ngây ngô của người mộng du. Người trợ lư của anh Pan-ten lúc ấy vừa đi qua, tay cầm đĩa cá rán. Nhận thấy vẻ mặt lạ lùng của thuyền trưởng, Pan-ten rụt rè hỏi:
- Anh bị ngă ở đâu phải không. Thưa thuyền trưởng? Anh đi đâu về thế? Gặp chuyện ǵ vậy? Thật ra th́ đó hoàn toàn là chuyện của anh thôi. Có một vị thầu khoán thuê tàu chúng ta chở một món hàng hời lắm, lại c̣n hứa có tiền thưởng nữa. à mà anh làm sao thế?...
- Cảm ơn anh, - Gray vừa đáp vừa thở mạnh như người vừa được cởi trói. - Chính là tôi đang cần được nghe những lời nói đơn giản và thông minh của anh. Đó như là một thứ nước lạnh. Pan-ten, anh hăy báo cho mọi người biết rằng hôm nay chúng ta sẽ nhổ neo và cho tàu ghé vào cửa sông Li-li-a-na cách đây mười hải lư. Ḍng sông này có nhiều doi đất ngầm rất nông. Muốn vào vùng đó chỉ có thể đi từ ngoài biển đến. Anh đi lấy bản đồ đi. Không cần đem theo hoa tiêu. Có thế thôi... Món hàng chở hời ấy đối với tôi cũng chẳng có ư nghĩa ǵ. Anh có thể nói lại với ông thầu khoán như thế. Tôi đi lên phố bây giờ đây và sẽ ở lại đó đến tối.
- Có chuyện ǵ xảy ra vậy?
- Hoàn toàn không có ǵ cả, Pan-ten ạ. Tôi muốn anh lưu ư đến mong muốn của tôi là không phải nghe hỏi thêm điều ǵ. Khi có dịp, tôi sẽ nói cho các anh nghe chuyện là thế nào. Anh hăy nói với các thuỷ thủ rằng tàu cần được sửa chữa mà xưởng đóng tàu ở đây th́ đang bận.
- Rơ! - Pan-ten đáp lại như máy khi Gray đă quay lưng đi. - Mọi mệnh lệnh của anh sẽ được thi hành.
Mặc dù các yêu cầu của thuyền trưởng rất rơ ràng, người trợ lư vẫn tṛn xoe mắt ngạc nhiên và vội vă cầm đĩa cá rán quay về buồng của ḿnh, miệng lẩm bẩm: “Này, Pan-ten, mày bị lúng túng rồi đấy. Có phải thuyền trưởng định thử đi buôn lậu một chuyến không” Chẳng lẽ con tàu này lại sắp treo cờ đen của bọn cướp biển sao?”. Đến đây Pan-ten đành chịu bó tay trước những dự đoán quá kinh khủng. Trong khi Pan-ten đang ngấu nghiến ăn món cá th́ Gray xuống buồng ḿnh lấy tiền, đi thuyền qua vịnh nhỏ rồi đến khu buôn bán của thị trấn Li-xơ.
Lúc này anh hành động b́nh thản mà cương quyết, anh biết hết những ǵ sẽ xảy ra trên con đường kỳ lạ sắp tới. Mỗi hành động, mỗi ư nghĩ đều sưởi ấm anh bằng khoái cảm tinh tế. Dự định của anh h́nh thành trong nháy mắt và rất cụ thể. Đối với cuộc đời anh, dự định ấy khác nào những nhát dao sắc sảo, chính xác cuối cùng của nhà điêu khắc mà sau đó khối đá hoa cương bỗng biến thành một pho tượng tuyệt vời.
Gray đi đến ba cửa hiệu, anh rất coi trọng việc chọn được loại hàng thật vừa ư cả về màu sắc lẫn phẩm chất. Ở hai cửa hiệu đầu, người ta đưa cho Gray xem thứ hoa màu sặc sỡ thích hợp với loại thị hiếu dễ dăi. Ở của hiệu thứ ba, anh thấy nhiều loại vải đẹp khác nhau. Viên chủ hiệu tíu tít, hớn hở lấy ra các loại vải bị ế, c̣n Gray th́ nghiêm trang như một nhà giải phẫu. Anh kiên nhẫn chọn các súc vải, xếp lại một bên rồi lại giở xem nhiều loại vải màu đỏ đến nỗi cả quầy hàng rực hồng lên. ánh hồng in lên tay, lên mặt anh, hắt xuống cả mũi giày. Đứng giữa những dải lụa bồng bềnh, Gray phân biệt rơ căc màu: hồng nhạt, hồng đậm, màu hoa anh đào, màu đỏ da cam, màu huyết dụ. Ở đây có đủ các loại màu na ná nhau nhưng thực ra lại khác nhau, đại loại như những từ đồng nghĩa: “kỳ diệu”, “tuyệt diệu”, “tuyệt đẹp”, “hảo hạng”. Những sắc màu ấy biểu lộ những điều mà lời nói không thể nào diễn tả nổi. Nhưng thuyền trưởng Gray vẫn chưa t́m được thứ vải màu ưng ư. Viên chủ hiệu đưa ra không ít loại vải đẹp nhưng vẫn chưa làm Gray hài ḥng. Cuối cùng một thứ lụa làm khách hàng sững sờ chú ư. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành đặt gần cửa sổ, kéo dải lụa phủ lên đầu gối mà ngắm nh́n không nhúc nhích, mồm ngậm tẩu thuốc đang cháy dở.
Thứ lụa đó có màu rực như nắng hồng buổi sớm, toả ra niềm vui rộn ràng, cao quư, kiêu hănh. Đó chính là thứ màu mà Gray cần t́m. Nó không có những sắc thái pha tạp của màu lửa, màu hoa anh túc, không có những hàm ư của màu hoa vi- Ô-lét hoặc màu hoa cà, cũng không có sắc xanh hay đen có thể làm cho ta nghi ngờ. Nó chỉ thắm hồng lên như một nụ cười duyên phản ánh tâm hồn. Gray say sưa ngắm thứ lụa tuyệt vời đó đến nỗi quên cả viên chủ hiệu đang đứng chờ sau lưng với vẻ chăm chú của con chó săn vừa vớ được mồi ngon. Chờ một lúc, viên chủ hiệu sốt ruột nhắc khéo Gray bằng cách xé xoạt một mảnh lụa nhỏ.
- Thôi, không cần cho xem hàng mẫu nữa, - Gray đứng dậy nói. - Tôi sẽ lấy thứ lụa này.
- Ông lấy cả súc vải này chứ? - viên chủ hiệu hỏi, giọng lộ vẻ nghi ngờ. Nhưng Gray im lặng nh́n vào trán y, điều này làm cho y trở nên mạnh dạn hơn. - vậy ông lấy bao nhiêu mét?
Gray gật đầu ra hiệu cho y chờ một lát. anh lấy bút ch́ ra tính toán số lượng vải cần đến.
- Hai ngh́n mét, - Gray nói, - mắt hồ nghi nh́n lên quầy hàng. - Phải rồi, không quá hai ngh́n mét.
- Hai? - viên chủ hiệu giật thót người, bật hỏi lại. - Hai ngh́n ư? Hai ngh́n mét? Xin mời ông ngồi, thưa thuyền trưởng. Ông có muốn xem thêm hàng mẫu nữa không ạ? Xin tùy ông. Diêm đây ạ, c̣n đây là thuốc lá thượng hảo hạng, xin mời ông dùng thử. Hai ngh́n... , mỗi mét giá... - viên chủ hiệu xướng giá tiền chẳng lấy ǵ làm thật thà cho lắm. Nhưng Gray cũng chẳng buồn mặc cả với y, anh đang hài ḷng với thứ vải ḿnh vừa chọn được, - viên chủ hiệu tiếp tục nói. - Không chê vào đâu được, chỉ có bản hiệu đây mới có thứ hàng đó đấy ạ. Để cho y tỏ hết sự hân hoan xong, Gray thoả thuận với y về phương thức lấy hàng. Anh thanh toán với y mọi khoản phí tổn rồi cáo từ. Viên chủ hiệu tiễn anh với vẻ trịnh trọng như tiễn một hoàng đế Trung hoa. Vào lúc ấy, bên kia đường gần cửa hiệu vừa rồi, có một nhạc công lang thang đang bắt cây đàn vi- Ô-lông-xen của ḿnh phát ra âm thanh buồn buồn tha thiết. Bạn anh, một người thổi sáo, cũng đang hoà cùng anh bài ca giản dị, du dương. Âm điệu bản đàn tản ra trong cái nóng oi bức của ngày hè và vọng đến tai Gray. Anh hiểu ngay rằng ḿnh phải làm điều ǵ. Nói chung là vào những ngày ấy anh đang sống trong trạng thái tinh thần phấn chấn, trạng thái cho phép anh nhận ra mọi hàm ư, mọi điều mách bảo của thực tiễn. Anh nghe thấy những âm thanh bị át đi trong tiếng xe cộ qua lại ồn ào, và theo tính cách riêng của anh, tiếng nhạc ấy gợi cho anh bao ấn tượng và suy nghĩ quan trọng. Anh cảm thấy những điều anh nghĩ sẽ diễn ra tốt đẹp. Đi qua một ngơ hẹp, anh bước vào cổng ngôi nhà có mấy nhạc công đang biểu diễn. Lúc này, họ đă sắp đi nơi khác. Người thổi sáo, dáng cao cao, đang ngả mũ ngượng ngùng chào cám ơn những ai vừa ném tiền xuống qua cửa sổ. Người kéo vi- Ô-lông-xen để đàn dựa vào khuỷu tay, một tay đưa lên lau mồ hôi trán, đang chờ bạn.
- Trời, anh Xim-me đấy à! - Gray nói với anh ta, nhận ra đó là người thường kéo vi- Ô-lông rất hay, tối tối vẫn mua vui cho đám thuỷ thủ - khách hàng của quán “Tiền dành cho rượu”trên bến cảng. Sao anh lại bỏ đàn vi- Ô-lông?
- Thưa thuyền trưởng kính mến, - Xim-me đáp lại với giọng đầy hănh diện, - tôi có thể chơi được mọi thứ đàn. Hồi c̣n trẻ tôi làm chân nhạc công hề trong rạp xiếc. Bây giờ thôi thèm được làm nghệ thuật một cách tử tế, và tôi buồn rầu nhận thấy rằng tôi đă tự huỷ hoại tài năng của ḿnh. Bởi vậy bây giờ do chút tham lam muộn mằn, tôi yêu một lúc hai thứ đàn: đàn vi- Ô-lông và đàn vi- Ô-lông-xen. Ban ngày th́ chơi đàn vi- Ô-lông-xen, buổi tối th́ chơi vi- Ô-lông, cũng thể như tôi than khóc cho tài năng đă chết. Thuyền trưởng có định thết anh em bữa rượu nào không? Vi- Ô-lông-xen là cô Các-men của tôi. C̣n vi- Ô-lông là...
- Là A-xôn, - Gray nói tiếp.
Xim-me không nghe rơ lời Gray.
- Phải rồi, - Xim-me gật gù, - xô-lô bằng kèn hơi hay đánh chũm choẹ một ḿnh là một việc hoàn toàn khác. Nhưng mà chuyện đó th́ liên quan ǵ đến tôi kia chứ? Cứ để kệ cho các anh hề trong nghệ thuật muốn làm ǵ th́ làm. C̣n tôi, tôi bao giờ cũng tin rằng các nàng tiên đă chọn vi- Ô-lông và vi- Ô-lông-xen làm chỗ nghỉ.
- Thế trong cây sáo của tớ th́ thần nào nghỉ hở ông bạn? - người thổi sáo vừa tiến lại gần vừa hỏi. Đó là một chàng trai cao lớn, có đôi mắt giống mắt cừu, màu xanh, và bộ râu vàng. - Nào trả lời đi.
- Tùy theo mức độ mà cậu uống từ sáng tới giờ. Trong cây sáo của cậu khi th́ có chim muông, khi th́ lại chỉ toàn hơi men. Thưa thuyền trưởng, đây là anh bạn Đu-xơ của tôi. Tôi đă nhiều lần kể cho anh ta nghe về thuyền trưởng, một người tiêu tiền như nước mỗi khi uống rượu. Và thế là anh ta cũng mê thuyền trưởng lắm đấy.
- Phải đấy, - Đu-xơ nói, - tôi rất thích những cử chỉ hào hiệp. Nhưng mà tôi là kẻ khôn vặt đấy, đừng có tin vào những lời nịnh bợ của tôi.
- Thế này, - Gray vừa nói vừa cười, - tôi chỉ c̣n rất ít thời gian mà việc này th́ lại cần gấp. Tôi sẽ tạo cho các bạn một cơ hội kiếm tiền kha khá đấy. Các bạn hăy tập hợp một dàn nhạc nhưng đừng có mời những anh chàng ăn vận chải chuốt có vẻ mặt trang nghiêm khô khan như kẻ không hồn, những kẻ khi chơi đàn th́ quên hết phần hồn của âm nhạc, chỉ làm nơi biểu diễn trở nên buồn tẻ bằng những tiếng ồn quái gở. Hăy tập hợp những ai biết làm rung động tâm hồn mộc mạc của những chị nấu bếp và những anh bồi. Hăy t́m những nhạc công lang thang như các bạn. Biển cả và t́nh yêu không chịu nổi những kẻ cầu kỳ. Tôi sẵn sàng ngồi uống rượu với các bạn bây giờ, không phải chỉ một vài chai, nhưng tôi phải đi đằng này ngay. Tôi bận nhiều việc lắm. Các bạn hăy cầm món tiền này và hăy uống rượu mừng cho chữ “A”! Nếu các bạn đồng ư với đề nghị của tôi th́ buổi tối hăy kéo nhau xuống con tàu Bí mật của tôi, hiện đang đậu ở cách cái đập trước mặt không xa.
- Xin vâng!- Xim-me reo lên. Anh biết rằng Gray bao giờ cũng trả công hậu hĩ như một ông vuạ- Đu-xơ, cậu hăy cúi chào và nói đồng ư, hăy tung mũ lên mà mừng đi! Thuyền trưởng Gray muốn cưới vợ đấy!
- Phải rồi, - Gray b́nh thản đáp. - Mọi chi tiết tôi sẽ nói thêm khi chúng ta ở trên tàu. C̣n các bạn...
- Uống rượu mừng cho chữ “A”! - Đu-xơ hích khuỷu tay vào Xim-me, nháy mắt với Gray. - Nhưng... trong bảng chữ cái... c̣n nhiều vần nữa cơ mà! Thuyền trưởng cố gắng cho anh em uống rượu đến vần cuối cùng...
Gray đưa cho hai người một món tiền. Hai nhạc công đi khỏi. Lúc ấy Gray bèn ghé vào một cửa hiệu, trả một món tiền lớn để thuê làm gấp cho anh một việc bí mật trong thời gian sáu ngày. Khi Gray trở về tàu của ḿnh th́ người của cửa hiệu cũng đă tới đó. Đến tối, lụa được chất lên tàu. Năm người thợ làm buồm mà Gray thuê đă ngồi bên đám thuỷ thủ. Lê-chi-ca vẫn chưa về, dàn nhạc chưa tới. Trong khi chờ đợi bọn họ, Gray đến nói chuyện với Pan-ten.
Cần để ư rằng trong mấy năm liền, Gray đă đi biển với một số thuỷ thủ nhất định. Dạo đầu họ rất ngạc nhiên trước những quyết định thất thường của Gray, khi th́ cho tàu chạy những chuyến bất ngờ, khi th́ cho tàu dừng lại - có khi hàng tháng - Ở những nơi vắng vẻ nhất, ít tính chất buôn bán nhất. Nhưng rồi dần dần họ quen với tính nết đó của Gray. Nhiều lần anh cho tàu chạy không, từ chối nhận chở hàng trả giá hời v́ thứ hàng đó anh không thích. Không ai thuyết phục được anh nhận chở xà pḥng, đinh, phụ tùng máy móc, hay nói gọn lại là những ǵ chất đống trong khoang tàu và chỉ gợi những cảm giác đơn điệu về sự cần thiết buồn tẻ. Nhưng anh rất sẵn sàng chở hoa quả, đồ sứ, súc vật, hương liệu, chè, thuốc lá, cà phê, vải lụa, những giống cây quư hiếm như dừa, cọ, đàn hương. Những thứ hàng đó thích hợp với trí tưởng tượng của anh, thường tạo ra khung cảnh thú vị. V́ vậy, không có ǵ lạ khi những thuỷ thủ của con tàu Bí mật, hấp thụ tinh thần độc đáo đó, nh́n những con tàu chỉ chuyên lo kiếm lời bằng cặp mắt khinh khi. Tuy vậy, đến lần này, Gray vẫn đọc được nhiều câu hỏi trên nét mặt các thuỷ thủ. Cả đến người thuỷ thủ ngu dốt nhất cũng biết rất rơ rằng hoàn toàn không cần phải tiến hành chữa tàu ở một vùng cửa sông có rừng cây như vậy.
Tất nhiên là Pan-ten đă thông báo với họ những mệnh lệnh của Gray. Khi thuyền trưởng đến chỗ anh th́ anh đang hút tới điếu x́-gà thứ sáu, đi đi lại lại trong buồng, mụ người v́ khói thuốc và vấp cả vào ghế. Trời đă về chiều; một dải ánh sáng màu vàng xuyên qua cánh cửa sổ để mở làm chiếc lưỡi trai ở mũ thuyền trưởng loé sáng lên.
- Tất cả đă chuẩn bị xong, thưa thuyền trưởng,- Pan-ten nói, vẻ không vui. - Nếu anh muốn, th́ có thể cho nhổ neo ngay.
- Pan-ten ạ, đáng lẽ anh phải hiểu tôi hơn một chút, - Gray nhẹ nhàng nói.- Không có ǵ bí mật trong chuyện tôi đang làm. Ngay sau khi chúng ta thả neo xuống ḷng sông Li-li-a-na, tôi sẽ kể hết mọi chuyện. Và lúc ấy anh sẽ không phải tốn nhiều diêm thế để hút thứ x́-gà tồi ấy. Thôi, anh cho kéo neo lên thôi.
Pan-ten hơi lúng túng nhếch mép cười, găi găi lông mày.
- Tất nhiên là như vậy, - anh nói. - Mà tôi cũng có làm sao đâu.
Khi Pan-ten đă đi rồi, Gray ngồi lại một lúc, nh́n chăm chăm về phía cửa hé mở, rồi anh trở về pḥng ḿnh. Ở đây, lúc th́ anh ngồi. Lúc ngả lưng xuống giường, lúc lắng nghe tiếng dây xích buộc neo đang kéo lên kêu loảng xoảng. Anh sửa soạn đi lên boong tàu nhưng rồi lại ngập ngừng nghĩ ngợi và quay lại bên bàn, lấy đầu ngón tay vạch một đường thẳng lên mặt khăn trải bàn. Tiếng đập mạnh vào cửa làm anh chợt tỉnh, anh vặn quả đấm cửa, và Lê-chi-ca vào. Anh thuỷ thủ thở hổn hển, đứng sững lại với vẻ mặt của người vừa phi báo tin hoăn cuộc hành h́nh.
- “Hăy bay đi ngay, Lê-chi-ca!” - tôi tự bảo như vậy, - ngay từ lúc c̣n đứng ở chỗ cái đập, nh́n thấy thuỷ thủ tàu ta đang ḥ nhau kéo neo lên. Mắt tôi tinh như mắt chim ưng ấy. Thê là tôi vội “bay” xuống thuyền, tôi thở hồng hộc vào người chèo thuyền đến nỗi ông ta toát cả mồ hôi v́ lo quá. Thưa thuyền trưởng, chẳng lẽ anh muốn quẳng tôi lại trên bờ sao?
- Lê-chi-ca, - Gray vừa nói vừa nh́n kỹ vào đôi mắt đỏ ngầu của người thuỷ thủ, - tôi chờ anh gần hết buổi sáng rồi. Anh đă giội nước lạnh lên gáy cho tỉnh rượu chưa đấy?
- Giội rồi. Không nhiều bằng số rượu đă uống vào bụng, nhưng đă giội. Mọi việc đă làm xong.
- Anh nói xem nào.
- Không cần phải nói đâu, thưa thuyền trưởng. Đây, tất cả tôi đă viết vào đây rồi. Anh cầm lấy mà xem. Tôi đă cố lắm đấy. Tôi đi đây.
- Đi đâu?
- Nh́n mắt anh, tôi cũng biết anh đang trách tôi c̣n giội ít nước lạnh lên gáy quá.
Anh ta quay đi rồi ra khỏi pḥng với dáng đi lạ lẫm của người mù. Gray lật tờ giấy ra, những ḍng chữ viết bằng bút ch́ nguệch ngoạc, xiêu vẹo. Lê-chi-ca viết thế này:
“ Theo lệnh đă giao, sau lúc năm giờ tôi đi ra ngoài đường làng. Nhà cô ấy có mái màu xám, có hai cửa sổ mỗi bên, cạnh nhà có vườn rau. Cô gái đi ra khỏi nhà hai lần: một lần đi lấy nước, một lần đi lấy vỏ cây đun bếp. đến lúc trời tối, tôi có ghé mắt vào cửa sổ nhưng không nh́n thấy ǵ v́ cửa sổ có rèm che”.
Sau đó, Lê-chi-ca ghi tiếp vài câu về đặc điểm gia đ́nh, chắc là thu lượm được qua câu chuyện bên bàn rượu, bởi v́ bất ngờ cuối mảnh giấy có câu: “Tôi đă phải chi một ít tiền của ḿnh”.
Nhưng cốt lơi của những điều Lê-chi-ca viết lại chỉ nói lên những cái chúng ta đă biết qua chương đầu cuốn sách này. Gray nhét mảnh giấy vào ngăn bàn, huưt sáo gọi người trực nhật lại và bảo anh ta đi t́m Pan-ten. Nhưng người đến không phải là trợ lư của anh mà lại là thuỷ thủ trưởng át-vút, vừa đi vừa kéo ống tay áo xuống.
Anh ta nói:
- Chúng tôi đă nhổ neo th́ Pan-ten bảo đến gặp anh để xin ư kiến. Pan-ten đang bận: anh ta đang phải đối phó với một đám người mang kèn trống và vi- Ô-lông. Anh gọi họ lên tàu à? Pan-ten mời anh đến ngay, một ḿnh anh ta không biết xoay xở thế nào.
- Phải đấy, át-vút ạ, - Gray nói. - Đúng là tôi đă gọi các nhạc công ấy đấy. Anh hăy bảo họ tạm vào buồng thuỷ thủ đă, rồi sẽ thu xếp chỗ cho họ sau. át-vút, anh hăy nói với họ và anh em thuỷ thủ rằng mười lăm phút nữa, tôi sẽ lên boong. Cứ tập hợp trước ở đấy đi, anh và Pan-ten chắc sẽ làm theo lời tôi. át-vút rướn lông mày bên trái lên, đứng nghiêng người ở chỗ cửa ra vào rồi đi khỏi. Gray úp mặt vào ḷng bàn tay hơn mười phút liền. Anh không chuẩn bị ǵ mà cũng không dự tính điều ǵ, anh chỉ muốn im lặng suy tưởng. Trong lúc ấy, mọi người sốt ruột chờ anh với vẻ ṭ ṃ, phỏng đoán. Anh bước ra và nh́n thấy trên gương mặt họ vẻ chờ đợi những điều ǵ thật khó tin. Nhưng v́ anh coi mọi chuyện đang xảy ra là hoàn toàn b́nh thường, nên anh cảm hấy hơi bực ḿnh khi những người khác lại băn khoăn như vậy.
- Không có ǵ đặc biệt, các bạn ạ, - Gray nói và ngồi xuống bậc thang. - Chúng ta sẽ thả neo ở vùng cửa sông cho đến khi thay hết vải buồm. Các bạn đă thấy người ta đem lụa đỏ lên tàu chúng ta đấy. Dưới sự chỉ dẫn của ông Bơ-len, chúng ta sẽ làm những cánh buồm mới cho tàu Bí mật. Sau đó chúng ta sẽ lại nhổ neo, - đi đâu... th́ tôi chưa nói, nhưng dù sao cũng không xa đây lắm. Tôi sẽ cho tàu đến chỗ vợ tôi. Cô ta chưa phải là vợ tôi, nhưng sẽ là vợ tôi. Tôi cần có con tàu với cánh buồm đỏ thắm để cho cô có thể nhận ra chúng ta từ đằng xa, như đă thoả thuận trước với cô ấy. Đấy, tất cả là như thế. Các bạn thấy chưa, ở đây chẳng có ǵ là bí ẩn ca?. Thôi, không cần phải nói thêm ǵ về chuyện đó nữa.
- Phải rồi, - át-vút nói. Qua vẻ mặt tươi cười của các thuỷ thủ, anh nhận thấy họ bối rối một cách thú vị và không dám nói ǵ. - Thưa thuyền trưởng, hoá ra chuyện là như vậy... Tất nhiên chúng tôi không phải là người xét đoán về chuyện đó. Anh muốn thế nào th́ sẽ như thế. Xin chúc mừng anh.
- Cám ơn anh!
Gray bắt chặt tay người thuỷ thủ trưởng, anh này bóp lại mạnh đến nỗi Gray phải rút tay ra. Tiếp đó các thuỷ thủ lần lượt đi qua trước mặt Gray, nh́n anh với cái nh́n ấm áp rụt rè, ấp úng chúc mừng anh. Không ai ḥ hét, làm ồn - các thuỷ thủ cảm thấy trong những câu nói ngắt quăng của thuyền trưởng một cái ǵ đó không hoàn toàn b́nh thường. Pan-ten thở dài khoan khoái và vui ra mặt - cảm giác nặng nề khó hiểu ban năy đă tan biến. Chỉ có một anh thợ mộc trên tàu là tỏ ra không thích thú, anh ta uể oải bắt tay Gray và cau có hỏi:
- Sao thuyền trưởng lại nghĩ ra chuyện như vậy?
- Th́ cũng giống như anh bổ ŕu xuống, thế thôi, - Gray nói.- Xim-me này, anh dẫn dàn nhạc của anh lại đây xem nào.
Sim-me vỗ vào lưng từng người rồi đẩy đến trước mặt Gray. Tất cả là bảy người ăn mặc rất lôi thôi.
- Đây, - Xim-me nói,- đây là anh thổi kèn tơ-rôm-bôn, không phải thổi mà là gào thét như súng đại bác. Hai cậu trai trẻ không râu này thổi kèn đồng, nghe họ thổi th́ chỉ muốn đi đánh nhau ngay. Đây là người thổi coóc-nê-pit-tông, c̣n đây là cây vi- Ô-lông thứ hai. Tất cả đều có khả năng hoà tấu rất ăn với tiếng đàn của tôi. C̣n đây là nhân vật chủ chốt của dàn nhạc chúng tôi - anh Phơ-rít chuyên đánh trống. Mấy anh đánh trống thường có vẻ mặt ủ ê, nhưng anh Phơ-rít đây th́ bao giờ cũng gơ trống rất say sưa. Trong tiếng trống của anh có cái ǵ đó cởi mở, thẳng thắn như cây dùi gỗ của anh. Mọi việc như thế là được rồi chứ, thưa thuyền trưởng?
- Tuyệt lắm, - Gray nói. - Tất cả các anh sẽ được thu xếp chỗ ở trong khoang tàu, những chỗ đó lần này sẽ dùng để chở những thứ “hàng” đặc biệt, đó là các điệu nhạc khác nhau từ a- đa-giô, xkét- xô đến phoóc-tít-xi-mô. Thôi, cho giải tán. Pan-ten, anh cho cởi dây neo ra, cho tàu đi thôi. Hai giờ sau tôi sẽ thay phiên cho anh.
Hai giờ sau đó anh cũng không chú ư đến bởi v́ chúng cũng hoà vào thứ âm nhạc nội tâm đang bám sát tâm trí anh như mạch đập không ngừng trong huyết quản. Anh chỉ nghĩ về một điều, chỉ muốn có một điều, chỉ hướng vào một đích. Là một người hành động, anh tưởng tượng ra trước cả chuỗi sự việc sẽ xảy ra. Anh chỉ tiếc rằng không thể điều khiển những sự việc đó một cách đơn giản, nhanh chóng như điều khiển quân cờ. Vẻ bên ngoài b́nh thản của anh không biểu lộ sự căng thẳng của t́nh cảm; tiếng âm vang của nó khác nào tiếng chuông lớn gióng lên ở phía trên đầu, lan rất nhanh khắp cơ thể anh như một tiếng rên làm nhức óc. Điều này cuối cùng đă dẫn anh đến chỗ phải nhẩm đếm thầm:
“Một... hai... ba mươi... ”rồi “một ngàn”. Cách làm đó đă có tác dụng; cuối cùng anh đă có thể nh́n vào mọi dự định một cách khách quan. Lúc này anh hơi ngạc nhiên v́ anh không thể h́nh dung được tâm hồn A-xôn, bởi ngay cả nói chuyện với cô, anh cũng chưa có dịp. Anh đă đọc ở đâu đó rằng có thể hiểu được con người, mặc dù không rơ lắm, bằng cách tưởng tượng ḿnh là người ấy và bắt chước vẻ mặt của người ấy. Anh bắt đầu tạo cho đôi mắt ḿnh một vẻ khác thường mà anh vốn không có, trên môi anh nở một nụ cười kín đáo, dịu dàng dưới hàng ria mép, th́ anh bỗng sực nhớ ra, cười phá lên rồi đi thay phiên cho Pan-ten.
Trời tối. Bẻ đứng cổ áo bluđông lên, Pan-ten đi đi lại lại quanh chiếc la bàn và bảo người lái tàu: “ Sang trái một phần tư rum-bơ, sang trái. Lại một phần tư rum-bơ nữa”. Con tàu “Bí mật” giương nửa số buồm chạy xuôi theo chiều gió.
- Thưa thuyền trưởng, tôi rất mừng, - Pan-ten nói với Gray.
- Về chuyện ǵ kia ?
- Như anh thôi. Tôi đă hiểu mọi chuyện rồi. Đây này, trên cái cầu chỉ huy này, - anh ta ranh mănh nháy mắt, ánh lửa trên tẩu thuốc soi rơ nụ cười của anh ta.
- Nhưng mà này, - Gray bỗng đoán ra, - anh hiểu chuyện đó thế nào?
- Đó là cách hay nhất để chở các thứ hàng buôn lậu, Pan-ten th́ thầm nói. - Buồm thế nào là tùy thuộc vào ư thích của mỗi thuyền trưởng. Nhưng mà anh quả là có đầu óc tuyệt vời, Gray ạ!
- Ô, anh bạn Pan-ten đáng thương! - Thuyền trưởng nói, không biết nên cười hay nên giận. - Anh đoán rất thông minh, nhưng tiếc rằng chẳng có cơ sở nào ca?. Thôi, anh đi ngủ đi. Có thể đoán chắc với anh rằng anh đă lầm. Tôi chỉ làm điều tôi vừa nói.
Anh để Pan-ten đi ngủ, kiểm tra lại hướng tàu đi rồi ngồi xuống. Bây giờ th́ chúng ta tạm ngừng nói tới Gray v́ anh đang cần ở lại một ḿnh.


Chương 6
A xôn c̣n lại một ḿnh

Lông-gren ở ngoài biển suốt đêm. Ông không ngủ, không đánh cá, mà chỉ mặc cho buồm đưa đi vô định. Ông lơ đăng nghe tiếng nước róc rách, nh́n bóng đêm, hóng mát và suy nghĩ. Vào những giờ phút nặng nề của cuộc đời, không ǵ giúp ông lấy lại tinh thần tốt hơn những lần đi ngao du một ńnh như thế. Im lặng, chỉ có im lặng và vắng vẻ mới là những ǵ ông cần, để cho những tiếng nói yếu ớt nhất và dễ lẫn lộn nhất của nội tâm vang lên một cách dễ hiểu. Đêm hôm ấy, ông trầm ngâm nghĩ về tương lai, về nỗi nghèo khổ, về A-xôn. Để con gái ở nhà một ḿnh dù chỉ mấy ngày, ông cảm thấy rất khổ tâm. Hơn nữa ông c̣n sợ làm sống lại nỗi đau cũ đă nguôi đi. Có thể khi đặt chân lên tàu, ông sẽ lại h́nh dung rằng nơi ấy, ở làng Ca-péc-na, có người bạn đời không bao giờ chết vẫn đang chờ ông. Rồi khi trở về làng, ông sẽ lại đi tới nhà ḿnh với nỗi đau khổ của sự đợi chờ tuyệt vọng. Không bao giờ Mê-ri c̣n bước ra ngoài cửa nữa. Nhưng v́ để có tiền nuôi A-xôn, ông đành phải xử sự theo cảnh ngộ.
Khi Lông-gren về, A-xôn c̣n chưa có mặt ở nhà. Những lần dạo chơi sáng sớm của cô không làm ông lo lắng, tuy vậy lần này ông vẫn thấy nóng ruột khi chờ con. Ông đi đi lại lại trong nhà và khi quay lại, ông bất ngờ trông thấy ngay A-xôn nhẹ nhàng bước nhanh vào nhà. Cô gái im lặng đứng trước Lông-gren làm ông gần như sợ v́ ánh mắt lộ vẻ xúc động. Tưởng chừng như hiện lên khuôn mặt thứ hai của cô, khuôn mặt thật sự của một người mà chỉ có đôi mắt là nói lên tất ca?. Cô gái im lặng nh́n vào khuôn mặt Lông-gren một cách khó hiểu, đến nỗi ông phải hỏi ngay:
- Con ốm à?
Cô gái không trả lời ngay. Cuối cùng khi ư nghĩa của câu hỏi nhập vào tâm trí cô, cô mới sực tỉnh, như cánh hoa bị bàn tay chạm vào; rồi cô bật cười gịn tan trong niềm hân hoan êm ái. Cô thấy cần phải nói một điều ǵ, nhưng cũng như mọi khi, không cần phải nghĩ ngợi xem nói cái ǵ, cô trả lời bố:
- Không, con khoẻ bố ạ... Sao bố lại nh́n con thế? Con vui lắm. Quả thật là con rất vui v́ hôm nay trời rất đẹp. Bố đă nghĩ ra chuyện ǵ thế? Nh́n nét mặt bố, con cũng biết là bố vừa nghĩ ra chuyện ǵ rồi.
- Bố có nghĩ ra điều ǵ, - Lông-gren nói và bảo con gái ngồi xuống, - th́ bố biết là con cũng sẽ hiểu. Chẳng có ǵ mà ăn nữa con ạ. Bố không xuống làm dưới tàu chạy đường dài nữa đâu, bố sẽ xin xuống làm ở tàu đưa thư chạy trên tuyến Li-xơ Kát-xét thôi.
- Vâng, - cô gái lơ đăng nói, cố bắt vào mạch suy nghĩ của bố, nhưng rồi cô sợ hăi thấy ḿnh không sao ḱm được niềm vui. - Thế th́ dở lắm. Thế th́ con sẽ buồn đấy. Bố về nhanh lên nhé. - Cô gái nói vậy và một nụ cười nén được làm cho cô tươi lên. - Vâng, bố về nhanh lên, con đợi.
- A-xôn! - Lông-gren nói, hai tay áp má con gái, quay mặt con về phía ḿnh. - Con nói thật đi, chuyện ǵ đă xảy ra với con vậy?
Cô gái cảm thấy cần phải xua tan mối lo của bố, cô ḱm niềm hân hoan, làm ra vẻ chăm chú một cách nghiêm trang, duy ánh mắt vẫn sáng lên một sức sống mới.
- Bố lạ thật đấy, - cô nói, - hoàn toàn không có ǵ đâu. Con đi lượm hạt dẻ mà.
Nếu không mải suy nghĩ, chắc hẳn Lông-gren đă có thể không tin hoàn toàn vào điều đó. Hai bố con bắt đầu bàn tính tỉ mỉ. Người thuỷ thủ bảo con gái sắp xếp túi cho ông, kiểm kê lại các thứ cần thiết, rồi dặn ḍ con vài điều:
- Chừng mười hôm nữa bố sẽ về. Con cất kỹ súng của bố, đừng bỏ nhà đi đâu. Nếu có kẻ nào định gây chuyện với con th́ con hăy nói với nó rằng: ông Lông-gren sắp về. Đừng nghĩ ngợi và lo lắng ǵ cho bố ca?. Không thể có chuyện ǵ xấu xảy ra đâu.
Sau đó ông ăn qua loa, hôn con gái rồi vắt túi qua vai bước ra khỏi nhà đi lên thị trấn. A-xôn nh́n theo ông cho đến khi ông đi khuất sau chỗ đường ṿng. Cô gái quay vào nhà. Ở nhà c̣n nhiều việc phải làm, nhưng A-xôn không nhớ ǵ đến nữa. Cô đưa mắt nh́n quanh, hơi ngạc nhiên như cô là người xa lạ với căn nhà này, ngôi nhà đă gắn bó với cô từ thưở nhỏ, tưởng chừng cô vẫn luôn luôn mang nó trong ḷng. Nhưng giờ đây căn nhà đó tựa như quê hương thân thiết mà sau nhiều năm sống một cuộc đời khác cô lại về thăm. Cô tự thấy có cái ǵ không hay, không ổn trong cảm giác vừa rồi. Cô ngồi xuống bên chiếc bàn nơi trước đây Lông- Gren vẫn thường làm đồ chơi. Cô thử gắn bánh lái vào đuôi tàu. Nh́n những con tàu đó, A-xôn bỗng thấy chúng to như thật, những ǵ xảy ra sáng nay lại làm cô xúc động, chiếc nhẫn vàng như to dần lên bẳng cả khối mặt trời bay qua biển và đến bên chân cô.
Đứng ngồi không yên, A-xôn bước ra khỏi nhà và đi lên thị trấn Li-xơ. Cô hoàn toàn chẳng có việc ǵ phải làm trên đó, cô không biết đi lên đó làm ǵ, nhưng không đi không đành. Trên đường đi, cô gặp một người đi đường hỏi thăm về một nơi nào đó, cô chỉ dẫn tỉ mỉ cho người ấy rồi sau đây quên luôn.
Cô đi qua suốt dọc con đường dài mà không hay biết, tựa hồ cô mang theo một con chim nào đó thu hút toàn bộ sự chăm sóc dịu dàng của cô. Ở thị trấn, tiếng ồn ào xung quanh có làm cô xao lăng đôi chút, nhưng không c̣n chế ngự được cô như trước đây nó đă từng doa. dẫm, lấn át, làm cho cô trở nên nhút nhát, ít nói. Giờ đây cô đương đầu với nó. Cô chậm răi đi qua một đường phố h́nh vành đai, bước qua những bóng cây xanh sẫm, tin tưởng và thanh thản nh́n gương mặt những người đi đường. Chân cô bước đều, ḷng đầy tự tin. Những người ưa quan sát, vào ngày hôm đó, có thể vài lần trông thấy một cô gái, ánh mắt khác thường, đi lẫn giữa đám đông với vẻ mặt trầm tư. Đến quảng trường, cô đưa tay xoè ra hứng những tia nước từ ṿi phun tuôn lên. Sau đó, cô ngồi xuống nghỉ một lúc rồi quay trở về làng trên con đường xuyên qua cánh rừng. Trên đường về, cô cảm thấy ḷng ḿnh nhẹ nhơm, thanh thản, b́nh yên, hệt như con sông về đêm, cuối cùng đă tránh được những tia nắng mặt trời chói chang để được lặng lẽ trôi trong bóng tối êm đềm. Khi về đến gần làng, cô trông thấy ông già đốt than, người đă được nghe cô nói rằng chiếc giỏ của ông sẽ nở hoa. Ông đang đứng cạnh chiếc xe ngựa cùng hai người khác, vẻ mệt mỏi, mặt mũi dính than lem luốc. A-xôn mừng rỡ.
- Chào bác Phi-líp, -cô gái nói, - bác làm ǵ ở đây thế?
- Cái bánh xe nó bị trật ra, bác đă chữa được rồi, bây giờ th́ ngồi hút ít thuốc, tán gẫu với hai anh bạn trẻ này. Cháu đi đâu về thế?
A-xôn không trả lời.
- Bác biết không, bác Phi-líp, - cô gái nói, - cháu rất quư bác nên cháu mới nói cho một ḿnh bác biết điều này nhé. Cháu sắp đi khỏi đây rồi, chắc là đi luôn bác ạ. Bác đừng nói lại với ai nhé.
- Cháu muốn đi khỏi đây sao? Cháu định đi đâu? - Ông thợ đốt than ngạc nhiên, miệng há to, v́ thế mà bộ râu ông trông như dài hơn.
- Cháu cũng không biết nữa. - Cô chậm răi đưa mắt nh́n khoảng rừng trống bên cây du, nơi chiếc xe ngựa đỗ, những đám cỏ xanh dưới ánh nắng chiều hồng nhạt, nh́n những người thợ đốt than đen sạm đang im lặng, rồi nói thêm: - Tất cả những điều này cháu đều chưa rơ. Cháu không hề biết ngày nào, giờ nào, thậm chí đi đâu cháu cũng không biết. Cháu không thể nói ǵ hơn. V́ vậy, đề pḥng nhỡ không gặp lại được bác, cháu xin chào bác trước nhé. Bác thường cho cháu đi nhờ xe.
Cô gái cầm lấy bàn tay to đen của bác Phi-líp, khẽ đung đưa. Gương mặt người thợ già thoáng hiện nụ cười. Cô gái gật đầu, quay người rồi đi. Cô mất hút nhanh đến nỗi Phi- líp và hai anh bạn trẻ không kịp quay đầu nh́n.
- Lạ thật, - người thợ đốt than nói, - thật khó mà hiểu được cô gái. Hôm nay không biết có chuyện ǵ đă xảy ra với cô ta.
- Chắc thế, - người thứ hai phụ hoa. theo, - không ra báo tin, không ra thuyết phục. Nhưng mà chẳng phải chuyện của chúng ta.
- Phải đấy, đâu phải chuyện của ta, - người thứ ba thở dài nói.
Sau đó cả ba người ngồi lên xe ngựa. Chiếc xe lăn bánh cách cách trên con đường lổn nhổn những đá, khuất dần trong đám bụi.


Chương 7
Cánh buồm đỏ thắm

Một buổi sớm mai. Sương mờ mờ trắng đục bao phủ khắp khu rừng thấp thoáng những h́nh thù kỳ dị. Một người thợ săn vừa rời đống lửa của ḿnh đi dọc theo bờ sông. Qua những hàng cây, khoảng trời trên sông lộ ra thoáng đăng. Nhưng người thợ săn cần cù không đi về phía ấy mà lần theo chân con gấu vừa đi về phía núi.
Bỗng một âm thanh bất ngờ vút qua đám cây cối, đột ngột như một cuộc rượt đuổi náo động, đó là tiếng kèn cơ-la- ri-nét cất lên. Người nhạc công bước ra boong ràu, thổi một điệu nhạc buồn buồn, lắp đi lắp lại. Tiếng kèn run rẩy nghe như giọng ai đang cố giấu nỗi niềm trắc ẩn. Tiếng kèn nghe mạnh hơn và bỗng chuyển sang âm điệu tươi vui như thoáng nở nụ cười rồi im bặt. Tiếng vọng xa xa mơ hồ lặp lại âm điệu ấy.
Người thợ săn nhận thấy dấu vết một cành cây găy và đi về chỗ có nước. Sương vẫn chưa tan, trong sương mù ẩn hiện bóng h́nh một can tàu lớn đang từ từ rẽ vào cửa sông. Những lá buồm cuốn đă được mở rộng, buông diềm, căng ra, che lấp những cột buồm như những tấm lá chắn bất lực có nhiều nếp gấp to. Có tiếng người nói và tiếng bước chân đi lạ. Làn gió trên bờ uể oải thổi vào những cánh buồm. Cuối cùng hơi ấm của mặt trời đă có tác dụng. Sức gió tăng lên làm tan sương mù, gió thổi căng phồng những cánh buồm đỏ thắm. ánh hồng lung linh trên nền trắng của cột buồm và dây dợ. Tất cả đều màu trắng, trừ những cánh buồm đang căng ra là màu đỏ, màu của niềm vui sâu sắc.
Người thợ săn đứng trên bờ giụi mắt măi cho đến khi tin rằng ḿnh đă không nh́n lầm. Con tàu đă khuất sau quăng sông uốn khúc mà anh ta vẫn đứng ngây ra nh́n theo. Một lúc sau, anh ta khẽ nhún vai, rồi tiếp tục lần theo vết chân gấu.
Khi contàu Bí mật đang xuôi theo ḍng sông, Gray tự tay ḿnh cầm bánh lái, không để ai khác làm việc đó v́ anh sợ tàu mắc phải những băi cát ngầm. Pan-ten ngồi bên cạnh, anh vận chiếc áo dạ mới, đội chiếc mũ nới, cạo râu nhẵn nhụi, vẻ mặt đăm chiêu. Anh vẫn chẳng thấy có điều ǵ liên quan giữa mục đích thật sự của Gray và những cánh buồm đỏ thắm.
- Bây giờ, - Gray nói, - khi cánh buồm của tôi đang rực đỏ, gió thổi khoan thai, ḷng tôi tràn ngập một niềm vui c̣n lớn hơn cả nỗi mừng của chú voi trông thấy người ta đem thức ăn tới, tôi mới cố gắng giải thích cho anh hiểu những ư nghĩ của tôi, như lúc c̣n ở Li-xơ tôi đă hứa. Anh nên lưu ư rằng tôi không hề coi anh là ngu đần hay ương ngạnh, không, anh là một thuỷ thủ mẫu mực. Điều đó quư lắm. Nhưng cũng như phần lớn mọi người, anh đă theo những chân lư giản đơn qua lớp kính dày đặc của cuộc đời, chúng kêu to lên mà các anh không nghe thấy. Tôi chỉ làm một việc đang tồn tại như ư niệm cổ xưa về cái đẹp hăo huyền, một việc thật ra có thể thực hiện được dễ dàng như một cuộc dạo chơi ngoài thành phố. Lát nữa anh sẽ nh́n thấy một người con gái, người ấy không thể không gặp gỡ bạn đời của ḿnh một cách nào khác ngoài cách mà anh đang nh́n thấy.
Anh giải thích ngắn gọn cho Pan-ten nghe điều mà chúng ta đều biết rơ, rồi kết thúc bằng những lời thế này:
- Anh thấy đấy, ở đây số phận, ư chí, tính t́nh của con người đă gặp gỡ hoà hợp như thế nào. Tôi đang đến với người con gái chỉ chờ đợi tôi, c̣n tôi cũng không muốn một ai khác ngoài cô ấy, có lẽ chính v́ nhờ cô ấy mà tôi đă hiểu được một chân lư giản đơn. Chân lư đó là cần phải tạo ra những điều kỳ diệu bằng chính bàn tay của ḿnh. Nếu đối với một người nào đó, kiếm được tiền là quư nhất, th́ có thể dễ dàng cho anh ta đồng tiền. Nhưng nếu khi tâm hồn con người ấp ủ hạt giống của một cái cây nồng thắm là sự diệu kỳ, th́ hăy tạo cho anh ta điều đó, nếu ta có thể làm được. Khi đó cả anh ta và cả ta cũng sẽ có một tâm hồn mới. Khi người cai ngục tự tay ḿnh thả tù nhân, khi một nhà tỉ phú tặng cho viên thư kư một toà biệt thự, một cô đào hát và một két bạc, khi một kỵ sĩ ḱm con ngựa đua của ḿnh lại để chờ con ngựa khác không gặp may th́ lúc đó mọi người đều thấy đấy là chuyện tốt lành và vô cùng kỳ lạ. Nhưng c̣n có những điều không kém phần kỳ lạ hơn: đó là nụ cười, niềm vui, ḷng độ lượng và có thể chỉ là một lời cần thiết được nói đúng lúc. Có được cái đó có nghĩa là có tất ca?. Về phần tôi, th́ buổi đầu tiên hôm nay A-xôn và tôi nhận ra nhau sẽ măi măi in trong tâm trí tôi với sắc màu của những cánh buồm đỏ thắm, những cánh buồm được tạo ra từ đáy sâu của một trái tim đă hiểu thế nào là t́nh yêu. Anh hiểu tôi rồi chứ?
- Vâng, thưa thuyền trưởng, tôi đă hiểu, - Pan-ten nói nhỏ, lấy chiếc khăn tay gấp cẩn thận ra lau bộ ria. - Tôi hiểu tất cả rồi. Anh đă làm tôi xúc động. Tôi đi xuống khoang xin lỗi cậu Ních đây, hôm qua tôi vừa mắng cậu ta v́ cậu ấy đánh đổ xô nước. Tôi sẽ cho cậu ấy ít thuốc lá của tôi, cậu ta hết thuốc hút rồi.
Gray hơi ngạc nhiên v́ kết quả thiết thực chóng vánh của những lời ḿnh vừa nói, anh chưa kịp nói ǵ thêm th́ Pan-ten đă nện gót xuống cầu thang. Ở đó, thoáng nghe tiếng anh thở dài. Gray ngẩng nh́n lên cao. Phía trên đầu anh, những cánh buồm đỏ thắm đang lặng lẽ đón gió, các đường chỉ bắt ánh mặt trời lung linh như khói màu hồng. Con tàu Bí mật đă ra đến biển, mỗi lúc một xa bờ hơn. Trong ḷng anh không gợn chút hồ nghi, lo âu, tâm hồn anh lúc này thanh thản, yên b́nh như cánh buồm lướt tới đích diệu kỳ, tràn đầy những ư nghĩ vượt trước cả lời nói.
Gần đến trưa, từ phía chân trời hiện lên làn khói của một chiếc tàu tuần dương. Con tàu quân sự đổi hướng đi và cách chừng nửa dặm th́ cho phát lệnh: “Dừng lại!”.
- Các anh em, - Gray nói với thuỷ thủ, - họ không bắn chúng ḿnh đâu, đường có sợ, họ chỉ không tin vào mắt ḿnh đó thôi.
Anh ra lệnh cho tàu ngừng chạy. Pan-ten gào lên như đang có đám cháy để cho gió không thổi căng buồm. Con tàu dừng lại. Vào lúc ấy, một chiếc xuồng máy tách ra khỏi tàu tuần dương. Ngồi trên xuồng là mấy thuỷ thủ cùng với một viên trung úy đeo găng tay trắng. Viên trung úy bước lên boong tàu Bí mật, ngạc nhiên nh́n quanh rồi cùng Gray đi vào buồng thuyền trưởng. Khoảng một giờ sau, anh ta cáo từ, xuống xuồng ra về, vẫu vẫy tay, miệng cười tươi như vừa được thăng chức. Có lẽ lần này Gray c̣n gây được tác động mạnh mẽ hơn là với chàng Pan-ten chất phác, bởi v́ lần này chiếc tàu tuần dương ấy đă đi chậm lại và bắn một loạt đại bác chào mừng, những đụn khói đen từ ṇng súng bốc lên cao rồi toả dần ra trên mặt nước yên lặng. Suốt ngày hôn đó, không khí trên tàu, từ pḥng khách đến khoang máy, mọi người đều bàn tán về câu chuyện vừa gặp, về t́nh yêu. Người lính gác kho thuỷ lôi hỏi một thuỷ thủ đi ngang qua:
- Này, Tôm, cậu lấy vợ thế nào?
- Tớ túm lấy cô ta khi cô ta định nhảy qua của sổ tránh tớ. - Tôm đáp và kiêu hănh xoắn ria mép.
Con tàu Bí mật lênh đênh ngoài biển khơi một lúc, đến khoảng trưa th́ đất liền đă hiện ra xa xa. Gray cầm ống nḥm nh́n về phía làng Ca-péc-na. Nếu không vướng các mái nhà, chắc anh đă nh́n thấy A-xôn đang ngồi sau khung cửa sổ đọc sách. Cô ngồi đọc sách, trên trang giấy có con cánh cam nhỏ ḅ đi ḅ lại với vẻ như đấy là nhà của nó. Đă hai lần A-xôn thổi nó bay ra bệ cửa sổ, nhưng rồi nó lại bay đến như định nói điều ǵ. Với vẻ tin cậy, thoải mái, lần này nó đậu ngay bên ngón tay cô gái đang cầm vào mép trang sách, ở đây nó dừng lại ở chữ “nh́n ḱa”, nó lại sợ bị hất đi lần nữa. Và quả thật, suưt nữa th́ nó khó tránh khỏi xuống đất và A-xôn đă kêu lên: “Lại mày hả, cánh cam!... ”- A-xôn vừa định hất nó xuống th́ t́nh cờ cô ngửng đầu lên và nh́n thấy đằng sau mái nhà là mặt biển khơi xanh biếc với h́nh một con tàu trắng mang những cánh buồm đỏ thắm.
Cô gái rùng ḿnh, ngả đầu ra phía sau, lặng đi. Liền đó, cô đứng bật dậy, đầu óc quay cuồng, tim dường như ngừng đập, những giọt lệ xúc động kinh hoàng trào ra trên khoé mắt. Con tàu Bí mật lúc này đang vượt qua doi đất nhô ra ngoài biển, áp mạn trái vào bờ. Tiếng nhạc từ trên boong tàu nhẹ nhàng lan toả xuống mặt biển xanh rờn. Dưới ánh hồng của cánh buồm đỏ thắm, tiếng nhạc du dương ngân nga theo điệu một bài ca quen thiộc: “Cạn chén đi, cạn chén đi các bạn, chúng ta mừng cho t́nh yêu... ” Bài ca b́nh dị, hân hoan, bộc lộ niềm xúc động mạnh mẽ.
Không nhớ rằng ḿnh đă ra khỏi nhà thế nào, A-xôn chạy về phía biển, như được ngọn gió phóng túng nâng cô lên. Đến chỗ ngoặt cô dừng lại, gần như kiệt sức, chân khuỵu xuống, hơi thở đứt quăng, cô giậm chân chạy tiếp. Khi th́ một mái nhà, khi th́ bờ rào che khuất cánh buồm đỏ thắm. Những lúc đó A-xôn sợ con tàu ấy biến mất đi như một ảo ảnh, cô cố chạy nhanh qua vật che và lại trông thấy con tàu. Cô dừng lại, thở phào nhẹ nhơm.
Vào lúc ấy, ở làng Ca-péc-na đă xảy ra cảnh tượng khác thường, mọi người kinh ngạc, tất tưởi, nhốn nháo hết như trong làng vừa có trận động đất. Chưa bao giờ có chiếc tàu lớn như vậy đi vào bờ biển làng này. Con tàu lại mang chính cánh buồm mà lâu nay mọi người trong làng vẫn nhạo báng. Bây giờ th́ những cánh buồm đỏ rực lên như một sự vật hiển nhiên, bác bỏ mọi quy luật của cuộc sống và lẽ phải. Đàn ông, đàn bà, trẻ con vội vă đỏ xô ra bờ biển. Dân làng gọi nhau í ới, va phải nhau, ngă dúi dụi, ḥ la ầm ĩ. Một lúc sau, sát bên bờ nước đă tụ tập cả một đám đông. Và A-xôn xăm xăm chạy đến chỗ ấy.
Khi cô gái chưa đến, mọi người đua nhau nhắc đến tên cô với vẻ vừa lo âu, nôn nóng, vừa sợ hăi. Đàn ông nói nhiều hơn, cánh đàn bà chỉ x́ xào bàn tán ra vẻ ghen tị. Lúc A-xôn vừa xuất hiện, mọi người đều im bặt, sợ hăi tránh cô, khiến cô chỉ c̣n lại một ḿnh giữa nơi hoang vắng của băi cát nóng bỏng. Cô bối rối, e thẹn, hạnh phúc, khuôn mặt hồng lên không kém ǵ cánh buồm kỳ diệu của cô , hai tay bất lực đưa vê phía con tàu lớn.
Một con thuyền tách ra khỏi tàu, những người chèo thuyền trông đến vạm vỡ rám nắng. Đứng giứa thuyền là chàng trai mà giờ đây cô mơ hồ cảm thấy như đă gặp từ thuở thơ ấu. Chàng trai mỉm cười nh́n cô, nụ cười thôi thúc và làm ấm ḷng người. Trăm ngàn nỗi sợ hăi chợt đến với cô. Cô sợ có chuyện nhầm lẫn hay nhỡ có điều bí ẩn cản trở. Cô chạy xuống làn nước ấm áp, sóng nhẹ vỗ đung đưa, và kêu lên:
- Em ở đây, em ở đây! Em đây!
Đúng lúc ấy, Xim-me cầm đàn khoát tay ra hiệu. Cả dàn nhạc cùng hoà theo bài ca ban năy, nhưng lần này nghe mạnh hơn, nghiêm trang hơn. Mây bay, sóng vỗ, ánh mặt trời lấp loáng trên mặt nước, ḷng tràn ngập xúc động, cô gái hầu như không c̣n phân biệt được cái ǵ đang chuyển động: bản thân ḿnh, con tàu hay chiếc thuyền - tất cả đều quay cuồng, chao đảo.
Nhưng tiếng mái chèo khoả nước đă ngay bên cô, cô ngẩng đầu lên. Gray cúi xuống, cô với tay bám vào người anh. A-xôn hơi lim dim mắt, rồi liền sau đó cô mở to mắt, mỉm cười nh́n gương mặt rạng rỡ của Gray, vừa thở gấp vừa nói:
- Hoàn toàn giống như em tưởng tượng.
- Em cũng thế, em của anh! - Gray nhấc bổng cô gái bị ướt đẫm lên thuyền và nói. - Thế là anh đă đến. Em có nhận ra anh không?
Cô gái khẽ gật đầu, hai bàn tay đặt vào eo lưng anh, mắt lim dim, ḷng rộn ràng, náo nức. Hạnh phúc tràn ngập trái tim cô. Khi cô lại mở mắt ra th́ từ con thuyền đang rập ŕnh trên sóng đến con tàu Bí mật đang quay mũi lái - tất cả đều là một giấc mơ, trong đó ánh mặt trời và mặt nước quấn quít đùa giỡn bên nhâu. Cô không c̣n nhớ ḿnh đă được Gray d́u lên cầu thang như thế nào. Boong tàu trải thảm, ánh buồm đỏ thắm hắt xuống, trông như một góc vườn thượng uyển. Một lát sau, cô thấy ḿnh đứng trong căn pḥng thuyền trưởng trang hoàng lộng lẫy.
Từ trên boong tàu, tiếng nhạc lôi cuốn ḷng người lại vang lên. A-xôn lại nhắm mắt, sợ rằng tất cả sẽ biến mất nếu cô nh́n. Gray cầm lấy tay cô gái, và cô tin cậy úp gương mặt giàn giụa nước mắt vào ngực người bạn đời đă xuất hiện một cách thần kỳ như vậy. Sững sờ xúc động bởi cái giây phút khó tả và vô cùng quư giá đă đến, cái giây phút mà không ai có được, Gray mỉm cười gượng nhẹ nâng cằm cô gái lên. Đây là khuôn mặt mà anh đă mơ ước bao lâu. Cuối cùng, đôi mắt cô gái lại mở to. Trong ánh mắt cô có tất cả những ǵ tốt đẹp nhất cảu con người.
- Anh cho bố em cùng đi với chúng ḿnh chứ?- cô nói.
- Phải rồi. - Gray hôn cô thắm thiết sau câu trả lời rắn chắc “phải rồi” khiến cô bật cười.
Bây giờ chúng ta hăy tránh xa họ v́ biết rằng họ cần ở một ḿnh bên nhau. Nhiều lời bằng nhiều thứ tiếng đă nói về những người yêu nhau, nhưng không bao giờ có thể truyền đạt được hết những ǵ họ đă nói vói nhau vào buổi đầu gặp gỡ ấy.
Cùng lúc ấy, trên boong tàu, dưới chân cột buồm, bên cạnh chiếc thùng gỗ nham nhở đă vẹt cả đáy, trong chứa thứ rượu trăm năm tuyệt ngon, tất cả thuỷ thủ đang chờ đợi thuyền trưởng của ḿnh. át-vút đứng, Pan-ten th́ ngồi một cách oai vệ, vẻ mặt tươi hơn hớn như vừa được tái sinh. Gray bước lên boong tàu, ra hiệu cho dàn nhạc nổi kèn trống. Anh bỏ mũ ra và là người đầu tiên cầm cấy chiếc cốc nhiều cạnh múc đầy thứ rượu nho thiêng liêng.
- Nào, các bạn... - anh uống một hơi cạn cốc rượu, đặt cốc xuống và nói, - Bây giờ th́ chúng ta uống thôi, tất cả đều uống, ai không uống, người ấy là kẻ thù của tôi.
Anh không phải nhắc lại lần thứ hai câu nói ấy. Trong lúc con tàu Bí mật dăng hết buồm lướt nhanh ra biển khơi, để làng Ca-péc-na măi măi kinh hoàng lại đằng sau, các thuỷ thủ vẫn c̣n chen chúc quanh thùng rượu c̣n quá cái cảnh vẫn thường diễn ra trong những ngày hội lớn.
- Thế nào, cậu có thấy thích không hở Lê-chi-cả - Gray hỏi?
- Thưa thuyền trưởng, - Lê-chi-ca vừa nói vừa t́m chữ, - tôi cũng không biết tôi có thích không, nhưng quả thật ấn tượng của tôi cần phải nghĩ kỹ mới nói được. Tổ ong và vườn hoa!
- Anh nói ǵ vậy?
- Thưa thuyền trưởng, tôi muốn nói rằng trong miệng tôi như có ai đặt mật ong và hoa vào. Chúc thuyền trưởng hạnh phúc. Và xin chúc mọi điều tốt lành cho cô gái của thuyền trưởng, thứ “hàng tuyệt vời” mà chúng ta đă được chở, phần thưởng cao nhất của con tàu Bí mật này.
Hôm sau, khi một ngày mới lại bắt đầu, con tàu đă ở cách xa làng Ca-péc-na. Nhiều thuỷ thủ ngủ ngay trên boong tàu sau khi uống thứ rượu tuyệt vời của Gray. Chỉ c̣n người lái tàu và trực ban là tỉnh táo. Xim-me đă ngà ngà say, ngồi ôm cây đàn vi- Ô-lông-xen ở đằng lái, vẻ mặt trầm ngâm. Anh nhẹ nhàng kéo mă vĩ làm ngân lên điệu nhạc diệu kỳ như không phải ở cơi trần này, và anh nghĩ về hạnh phúc...

Alexander Grin (1920-1921)

Hết


 

Pages Previous  1  2