|
cảm
giác, như ḿnh là một chú sâu đang yên giấc giữa mùa đông, chợt
nhiên tỉnh dậy bởi những cái gai nhọn. Cái cảm giác nhói đau làm
Hoài muốn thu ḿnh trở lại giấc ngủ, nhưng không c̣n được nữa.
Cánh thư đó viết trên giấy pơ-luya trắng tinh với lằn viền vàng
chung quanh, ở một góc giấy c̣n in h́nh một thiên thần nhỏ màu
đen. Hoài chưa hề thấy một lá thư nào lại trang trọng như vậy.
Thế mà trên mảnh giấy đó, chỉ viết vẻn vọn có mấy chữ.
"ông Giang Hoài,
Tôi đă về đến đây. Mười một giờ trưa nay tôi sẽ đến viếng ông."
Đan Phong
Vậy là bức thư này có lẽ được mang đến hộp thư sáng naỵ Hoài
nh́n vào đồng hồ, 10 giờ 8 phút 20 giây. Thời gian chờ đợi
thường trôi qua rất chậm. Chờ đợi? Ta đang chờ đợi ư? Chờ đợi
chứ không phải là trốn lánh? Nếu muốn vẫn c̣n kịp cơ mà? Nhưng
tại sao phải trốn lánh chứ? Đào Đan Phong. Cái tên khá quen
thuộc, cái tên mà Hoài đă từng nghe qua hàng trăm hàng ngàn lần,
nhưng chưa bao giờ Hoài gặp mặt. Đào Đan Phong. Cái tên mà Hoài
tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp được. Chàng không mong, không
chờ, không đợi. Vậy mà cô ấy lại đến, đến một cách lẳng lặng,
đến không thông báo trước, giấu cả địa chỉ và mọi thứ. "Tôi đă
về đến đây". Chỉ đơn giản như vậy ư? Về đến lúc nào? Khoảng cách
từ nước Anh đến Đài Loan là một khoảng cách dài. Mặc dù thời
buổi bây giờ, máy bay phản lực đầy trời, nhưng khoảng cách kia
vẫn rộng. Cô ấy đă quay về. Về một ḿnh ư? Nhưng chuyện đó nào
liên hệ ǵ đến tả Về với ai hay về một ḿnh cũng mặc. Dù sao th́
cô ấy cũng đă về và ta, ta sắp gặp mặt cô ấy.
Đào Đan Phong!
Hoài lại đưa mắt nh́n ra ngoài trời. Đan Phong đă về. Nhưng cô
ấy về đây với ư định ǵ đây? T́m hiểu? Hỏi tội? Chất vấn? Có một
màn bí mật mà thể theo lời người... mọi thứ được giấu kín. Bây
giờ th́, Hoài suy nghĩ, có cần nói ra không? Có cần tỏ bày
không?
Nhưng mà hôm nay không phải chỉ có một sự căng thẳng do Đan
Phong mang đến. Buổi sáng vừa đến văn pḥng, Hoài cũng đă thấy
trên bàn chàng đặt sẵn bản thảo dày cộm của một tác giả.
Thông lệ Ở đây là vậy. Sách, bản thảo của những nhà văn từ bốn
phương gửi đến. V́ số lượng nhiều, do nhà xuất bản của chàng khá
nổi tiếng, khá uy tín trong chuyện chọn lọc, nên bước đầu Hoài
không phải chọn sách ngay, mà phải qua hai bước b́nh chọn bởi
hai vị biên tập. Sau đó Hoài mới quyết định tối hậu.
Vừa liếc nhanh qua trang đầu Hoài đă thấy có một cái ǵ là lạ.
Dưới cái tựa sách "Thiên thần đen" là tên tác giả "Chấp Phạt"
Chấp Phạt! Cái tên thật lạ. Một bút danh của người đàn ông? Một
bút danh đầy mùi khói súng chưa hề nghe qua cái tên này bao giờ.
Phải chăng đó là hiện thân của một thần trừng phạt? ở ngay trang
kế cận, bên góc giấy lại có một đoạn thơ ngắn:
"Khi gió đâu phập phồng bên khung cửa
Khi sương đêm che kín chân trời,
Người đàn ông chợt tỉnh giữa cô đơn
Là lúc thiên thần đen mỉm cười với chàng qua cửa sổ"
Thiên thần đen? H́nh ảnh làm người ta liên tưởng đến thần chết,
bệnh dịch, chiến tranh. Giang Hoài đọc lại một lần nữa, không
hiểu sao Hoài thấy lạnh nhẹ sống lưng. Chàng hơi giật ḿnh một
chút. Bỗng nhiên Hoài thấy nét chữ như có vẻ quen thuộc, quen
thuộc một cách lạ lùng. Hoài vội quay lại bàn, chàng lấy lá thư
ban sáng ra, so sánh nét chữ. Nét chữ mà lâu rồi Hoài đă từng
nh́n quạ Đẹp, phóng khoáng, viết nhanh. Một trùng hợp khác, đó
là viết bằng bút mực. Bây giờ thời đại mà đa số sử dụng bút bi,
th́ chuyện viết bằng bút mực phải nói là điều khan hiếm. Giang
Hoài ngẩn ra, ḷng rối rắm, ngỡ ngàng... Sau đó thật lâu Hoài
vẫn cảm thấy người làm sao đấy. Có cái ǵ đó làm cho khối óc
chàng như đông cứng, h́nh ảnh thiên thần đen ám ảnh không nguôi.
Và v́ măi nghĩ ngợi, Hoài hoàn toàn không để ư đến tiếng động,
Hoài không biết cô gái đă vào pḥng chàng bao giờ. Cho đến khi
Hoài ngẩng nh́n lên, là chàng đă thấy có nàng đứng đó, Hoài mở
to mắt nh́n nàng, nh́n một cách ngờ ngợ con người bằng xương
bằng thịt. Không cần phải giới thiệu, không cần phải nói ǵ hết,
Hoài đă biết người con gái trước mặt là ai - Đào Đan Phong mà
c̣n là Chấp Phạt nữa.
Người con gái đứng đấy yên lặng. Thân h́nh nàng cân đối trong bộ
áo màu đen, áo khoác cũng đen. Màu đen tương phản với màu trắng
của làn dạ Một dáng dấp cao quư, nhưng lôi cuốn nhất có lẽ là
khuôn mặt với đôi mắt to, mũi thẳng, cái miệng nhỏ nhắn lúc nào
cũng như cười.
Hoài ngồi yên lặng nh́n cô gái. Chợt nhiên chàng cảm thấy miệng
như khô đi. Có một cái ǵ đó mơ hồ như bóp nhẹ trái tim. Đúng
rồi, cũng nét đẹp đó, phải nói là một ấn bản tương tự. Có điều,
người đàn bà kia không có được cái cốt cách quư phái sắc sảo thế
này. Người đàn bà kia vui tính, hồn nhiên ưa cười ưa nói, nhiệt
t́nh hơn. Đúng rồi một người đàn bà khác, lâu lắm rồi. Một h́nh
ảnh măi măi không phai mờ trong ḷng Hoài.
Cô gái chợt lên tiếng, giọng nói trầm:
- Không lẽ anh cứ ngồi đấy trừng mắt nh́n tôi? Anh không mời tôi
ngồi ư?
Giang Hoài giật ḿnh, trở về với thực tại. Chàng cố mỉm cười
gượng gạo:
- Xin lỗi nhé, v́ cô làm tôi giật ḿnh.
Hoài nói, cảm thấy ḿnh có vẻ lúng túng thế nào đấy.
- Tôi làm anh giật ḿnh à? - Cô gái nhíu mày. Đôi mắt cô ta long
lanh như ánh sao đêm - Trước khi bước vào tôi đă gơ cửa. Nhưng
có lẽ anh không nghe thấy. Tôi nghe cô thư kư của anh bảo là anh
đang chờ tôi cơ mà?
Giang Hoài đứng dậy nh́n thẳng vào mắt cô gái. Có một khoảnh
khắc, ngưng đọng, nhưng rồi cuối cùng cũng phải lên tiếng:
- Tôi không ngờ, người tôi gặp lại là cộ - Hoài nói, nụ cười
trên môi đă biến mất - Tôi nghĩ là tôi sẽ gặp một cô gái từ nước
Anh trở về, đó là Đan Phong. Nhưng rồi chợt nhiên Đan Phong lại
biến thành một người khác, một nhà văn có bút danh Chấp Phạt.
Người con gái liếc nhanh về phía bàn có đống bản thảo, nàng chớp
chớp mắt như có một cái ǵ lao xao trong ḷng. Cô gái chợt nói:
- Phải chăng chuyện đó đă làm cho anh giật ḿnh?
- Có lẽ là như vậy.
Cô gái như suy nghĩ một chút.
- Anh là Giám đốc một nhà xuất bản lớn. Lúc nào anh cũng nhận
được rất nhiều bản thảo từ các nơi gởi đến phải không? Như vậy
th́ sao lại có chuyện ngạc nhiên? Nhưng mà, có lẽ là... Cô gái
chợt nh́n xuống - Nếu anh không khám phá ra chuyện Đào Đan Phong
và Chấp Phạt chỉ là một người th́ có lẽ tập bản thảo chuyện
"Thiên Thần Đen" của tôi, chắc đă được xếp xó trong ngăn tủ?
Chuyện đó tôi biết, có rất nhiều người viết văn để bày tỏ hy
vọng và mơ ước của ḿnh. Họ mong rằng tác phẩm sẽ được xuất bản.
Nhưng mà mấy ông làm sách th́ lại không quan trọng hóa như vậy.
Nhiều lúc họ lại thờ ơ, họ lại ném cái hy vọng của người khác
vào xó tủ.
Giang Hoài nh́n cô gái. Không, phải nói là Đan Phong. Một người
con gái có đôi mắt sắc bén, cao ngạo, cái miệng nhỏ nhắn kia khi
phát biểu lại đầy vẻ cay đắng châm chọc.
- Tôi xin lỗi - Giang Hoài ngẩn ngơ v́ khuôn mặt thanh tú kia là
một tái bản của người yêu cũ - Cô đừng nghĩ như vậy, không bao
giờ có chuyện như vậy đâu. Tôi không bao giờ ném cái hy vọng của
người khác một cách dễ dàng trong quên lăng. V́ những nhân viên
của tôi họ có bổn phận, họ sẽ nhắc nhở tôi.
Đan Phong cười thật tươi:
- à ban năy tôi để ư. Tôi thấy là anh có một cô thư kư vừa trẻ
đẹp lại vừa thông minh.
Và như để trả lời cho câu b́nh phẩm đó. Cô thư kư Phương Minh
Huệ, đang từ ngoài đẩy cửa bước vào, trên tay cô là một cái khay
với hai ly trà nóng. Cô nh́n hai người với nụ cười.
- Hôm nay cô Tú phụ trách tạp vụ xin phép nghỉ, nên tôi phải
kiêm nhiệm.
Nh́n thấy hai người đứng ở bên bàn, Phương Minh Huệ ngạc nhiên
hỏi Giang Hoài.
- Ồ sao ông không mời cô Phong ngồi ghế?
Hoài như chợt tỉnh, Hoài cảm thấy hôm nay ḿnh làm sao đấy. Đúng
vậy, bắt đầu từ lúc nhận được lá thư của Đan Phong, chàng như
không được b́nh thường, cứ hồi tưởng đến chuyện cũ với một nỗi
buồn lảng vảng. Hoài bước về phía salon, đặt ở cạnh cửa sổ dùng
để tiếp khách. Hoài nói với Phong:
- Mời cô đến đây ngồi.
Đan Phong bước đến, dáng đi quư phái chậm răi, nàng ngồi xuống
ghế một cách hết sức tự nhiên, nàng nh́n ly nước trà trước mặt,
rồi nh́n Hoài, Phong nói:
- Đến đây tôi mới thấy là anh có cả một vương quốc riêng.
- Ai lại không có một vương quốc riêng của ḿnh? - Giang Hoài
nói nhanh - Cái vương quốc đó lớn hay nhỏ không phụ thuộc vào
hoàn cảnh sinh hoạt mà nó tùy thuộc vào trí tưởng tượng của mọi
người.
Đan Phong liếc nhanh về phía Giang Hoài, ánh mắt của cô nàng
thật sắc. Hoài thấy thấp thỏm, Hoài có cảm giác như Phong đang
soi mói đến tận tim chàng. Một đôi mắt phán xét. Năm nay Phong
bao nhiêu tuổi rồi? Hoài tính thầm có lẽ 20 hoặc hơn số tuổi cô
ta có. Những người trẻ tuổi ở nước ngoài họ thường có vẻ trưởng
thành hơn thanh niên trong nước. Nhưng dù ǵ ở tuổi đó cũng là
người lớn rồi.
- Anh đang nghĩ ǵ đấy?
Đan Phong hỏi và Hoài thành thật trả lời.
- Tôi đang nghĩ về số tuổi của cộ Nếu tôi không lầm th́ đến
tháng 10 này cô mới 23 tuổi phải không?
Giang Hoài cắn nhẹ môi như có một nỗi buồn thoáng qua trong tim.
Chàng nói như đang hồi tưởng.
- Cô có biết không? Lúc bấy giờ mỗi năm khi đến tháng 10, chúng
tôi đều phải chuẩn bị quà sinh nhật dành cho cô, và nếu tôi
không lầm th́ sinh nhật của cô đúng vào ngày 21 tháng 10? Đúng
chứ?
Một tia sáng lóe lên trong mắt của Đan Phong, nhưng rồi nó cũng
tắt thật nhanh.
- Đến bây giờ mà anh cũng chưa quên? Vậy mà tôi cứ tưởng là khi
anh nhận được lá thư anh đă phải phân vân tự hỏi: Cái cô Đan
Phong này là ai nhỉ?
- Tại sao cô lại... - Giang Hoài chau mày, chàng không dằn được
ḷng - Đan Phong, làm sao cô lại có thể tàn nhẫn lạnh lùng như
thế. Cô nghĩ là mọi chuyện lại có thể nhạt nhẽo như vậy được
sao? Đúng ra cô phải gửi thư báo trước cho tôi biết chuyến bay
của cộ Tôi có bổn phận phải sắp xếp nơi ăn chốn ở cho cô mới
phải. Vậy mà cô đă trở về một cách âm thầm, không những thế cô
lại đùa bỡn. Cô mang cả "Thiên Thần Đen" đến để hù dọa tôi. Đan
Phong, sao lại như thế, không lẽ cô không c̣n là đứa em gái bé
bỏng đáng yêu của chúng tôi? Đứa em gái mà ngày xưa ở tận nước
ngoài, trong mỗi câu chuyện hàng ngày chúng tôi đều nhắc đến?
Đan Phong quay mặt đi nh́n ra khung cửa sổ. Những ngón tay vẽ
nhẹ lên mặt kiếng tạo thành những vệt chữ ngoằn ngoèo.
- Tôi trở về đây cũng đă lâu. Hơn ba tháng rồi. - Đan Phong nói.
Hoài tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Ba tháng rồi à? Thế tại sao? Tại sao cô không cho tôi biết.
Bây giờ cô ở đâu?
- Tôi mướn một căn hộ nhỏ, có đủ tiện nghi nên cũng thoải mái
lắm. Đan Phong nói mà không quay lại, nàng vẫn hướng mắt về phía
cửa sổ - Lúc nào tôi cũng suy nghĩ, tôi không biết ḿnh có nên
đến gặp anh hay không? Và khi đến gặp anh rồi, tôi sẽ xem anh là
ǵ? Chẳng lẽ lại là anh rể.
Giang Hoài đang cầm ly nước trên taỵ Cái tiếng anh rể của Đan
Phong vừa nói, làm ly trà sóng sánh trên tay chàng. Hoài xúc
động đặt ly nước xuống. Chàng ngồi thẳng người h́nh như không
khí trong pḥng bỗng trở nên ngột ngạt. Hoài lấy gói thuốc trong
túi ra, cắm một điếu vào môi, bật mấy lần lửa mới cháy được.
Hoài nh́n Đan Phong, người con gái không quay mặt lại nói:
- Tôi đă đến viếng mộ của chị. Tôi thấy là anh đă xây ngôi mộ đó
rất đẹp. Nhưng mà khi nh́n lên mộ bia thấy hàng chữ "Đào Bích
Huệ tiểu thư chi mộ" th́ tôi hiểu là chị tôi chưa có cái may mắn
được lấy anh. V́ vậy tôi không thể xem anh là anh rể được.
Rồi Đan Phong quay nhanh lại, nh́n thẳng vào mắt của Giang Hoài:
- Và bây giờ anh Giang Hoài, tôi rất sung sướng gặp lại anh.
Hoài chăm chú nh́n Đan Phong.
- Ồ, Đan Phong. - Hoài có vẻ tư lự cân nhắc, đôi mày chàng nhíu
lại như đau khổ – Về chuyện của tôi với chị cô bên trong có rất
nhiều uẩn khúc, mà tôi nghĩ là cô chưa hiểu được đâu.
- Tôi biết. - Đan Phong cắt ngang - Tôi nghe nói chị tôi là một
người con gái rất hiền lành. Tôi nghĩ lúc c̣n sống, có lẽ chị ấy
cũng không gây điều ǵ không hay với anh chứ?
Giang Hoài giật ḿnh, chàng không hiểu Đan Phong định nói ǵ.
- Dĩ nhiên rồi. Một người con gái hiền lành như cô ấy, không dám
giết cả một chú kiến, th́ làm sao lại có thể gây phiền hà cho
người khác được?
Đan Phong nh́n lên.
- Thôi được, hăy để chuyện chị tôi qua một bên. Dù sao chị ấy
cũng đă mất rồi. Chuyện quá khứ không nên khơi lại. - Đan Phong
nh́n gói thuốc của Giang Hoài hỏi - Anh có thể cho tôi một điếu
thuốc được không?
- Cô cũng hút thuốc nữa à?
- Ở Luân Đôn con gái 14 tuổi đă biết hút thuốc. Đan Phong nói và
cầm điếu thuốc của Hoài đưa cho, đốt và hút một cách thành thạo.
Ở xứ người, con gái hút thuốc là chuyện b́nh thường. Rồi Phong
chợt hỏi - Thế bà chị tôi không biết hút thuốc à?
- Hút chứ.
- Vậy mà tôi tưởng chị ấy không biết hút.
- Tại sao cô nghĩ như vậy?
- Bởi v́ tôi biết một cách rơ ràng, là anh không thích đàn bà
hút thuốc, mà những ǵ anh không thích là tôi biết chị ấy không
bao giờ dám làm.
Giang Hoài ngỡ ngàng.
- Làm sao cô biết? Chuyện tôi không tán thành phụ nữ hút thuốc?
- Có nghĩa là anh đồng ư?
Đan Phong hỏi ngược lại, làm Hoài phải thú nhận.
- Đúng, tôi không thích phụ nữ hút thuốc. V́ tôi không thích
thấy trên móng tay của phụ nữ đóng cáu vàng. Cô có óc quan sát
rất nhạy bén.
Giang Hoài nh́n những ngón tay của Đan Phong tiếp.
- Cô có vẻ cẩn thận. Tôi không thấy dấu vết thuốc lá trên những
ngón tay của cô.
- Thế c̣n bà chị tôi?
Đan Phong lại hỏi. Cái thắc mắc của Phong làm Hoài cảm thấy bứt
rứt. Chàng chau mày không đáp và Đan Phong như hiểu ra. Nàng
ngồi thẳng người nói:
- Xin lỗi, đă bảo là không nói chuyện về chị ấy mà cứ nói. Hôm
nay tôi đến đây cũng không hoàn toàn đến với tư cách là em gái
của Đào Bích Huệ. Tôi đang tập tành viết lách. Tiếc là, h́nh như
tác phẩm của tôi không được anh để mắt xanh đến.
Giang Hoài vội vă phân trần.
- Ồ, tôi sẽ đọc kỹ. Cô hăy để cho tôi một thời gian.
- Không sao, tôi c̣n ở đây lâu mà. Tôi có thể chờ anh đọc.
Giang Hoài chăm chú nh́n Phong.
- Nếu tôi không lầm trước kia cô học kịch nói cơ mà? Tôi cứ
tưởng là bây giờ cô đang ở Luân Đôn đang diễn kịch Opera chứ?
- Tôi đă từng tŕnh diễn. Đan Phong nói - Tôi đă diễn những vở
kịch như Hamlet, Romeo Juliet. Nhưng tôi chỉ đóng những vai phụ,
và tôi đă chán ngấy. V́ vậy trở về Đài Loan lần này, tôi định
thay đổi cách sống.
- Cô về đây có một ḿnh à?
- Vâng, một ḿnh.
- Sao trước khi về không báo trước cho tôi biết?
- Tôi đă quen cách sống như vậy rồi.- Mắt của Đan Phong nh́n
không chớp đốm lửa đỏ trên điếu thuốc trong taỵ - Mấy năm qua
ngay cả những lúc ở Luân Đôn, tôi cũng chỉ sống có một ḿnh. Mẹ
tôi th́...
Đan Phong có vẻ suy nghĩ một chút, dụi tắt thuốc rồi tiếp:
- Mẹ tôi th́ sống với chồng và những đứa con sau của bà ấy. Họ
định cư tại Manchester. - Đan Phong ngẩng lên nh́n Giang Hoài -
Tôi th́ không thích quấy rầy ai cả. Ngay cả anh cũng vậy, tôi
biết là anh rất bận, tôi nghĩ bây giờ cũng là lúc tôi cần phải
cáo từ.
Đan Phong đứng dậy, với lấy cái áo khoác, nhưng Giang Hoài đă
đưa tay ngăn lại.
- Cô đừng đi.
- Sao vậy?
- V́ tôi cần cộ Tôi muốn dùng cơm với cô trưa naỵ Hoài vội nói -
Tôi muốn được nghe cô kể lại những năm tháng qua đă sống như thế
nào? Tôi cũng muốn biết nơi cô cư ngụ bây giờ là ở đâu, ra sao?
Nếu cô không cho biết những điều đó th́ tôi sẽ không cho phép cô
về đâu.
Đan Phong chớp mắt nh́n Hoài, một lúc lâu Phong mới nói.
- Anh không có vẻ ǵ là một con người lạnh lùng. Tôi cứ măi
nghĩ, tôi không biết, tôi không hiểu: anh là thần thánh hay ma
quỷ mà chị tôi lại yêu anh như vậy? Nhưng mà anh Giang Hoài tại
sao anh lại để cho chị tôi phải chết?
Giang Hoài vội quay người đi không để cho Đan Phong nh́n thấy
phản ứng của chàng, nhưng rơ ràng là Hoài xúc động và cứ đứng
yên như vậy. Măi đến lúc cảm thấy có bàn tay của ai đấy đặt lên
vai và giọng nói nhẹ như gió, Giang Hoài mới quay lại.
- Nghe nói ở thành phố của chúng ta có thức ăn miền Trung ngon
lắm! Anh mời tôi ăn loại đặc sản đó được chứ?
Đan Phong đă khoác cái áo lên người. Cả người nàng như tắm trong
màu đen. Nhưng cái màu đen đó lại làm nổi bật màu trắng của làn
dạ Hoài chợt bàng hoàng, nhất là với nụ cười thánh thiện của
nàng. Ồ sao Đan Phong lại giống Bích Huệ thế? Có điều Đan Phong
quư phái hơn, một "Thiên thần đen". Nhưng "Thiên thần đen" là để
tượng trưng cho cái ǵ? Niềm vui, hay nỗi buồn, hạnh phúc hay
bất hạnh? Giang Hoài lắc đầu, chàng không muốn nghĩ đến những
điều đó nữa, đưa tay ra Hoài nói:
- Nào ta đi thôi.
Chương 2
Quán cafe này rất xinh xắn, nằm trên con đường mới mở,
bày trí hài ḥa, trang trí theo kiểu Hy Lạp, với tường trắng,
bàn và ghế làm theo mẫu của những khúc gỗ thộ Giang Hoài và Đan
Phong lựa một cái bàn ở góc ngồi uống cafẹ Họ ngồi ở đây đă khá
lâu. Trước mặt là một khung cửa sổ lớn. Ở đây có thể ngắm cảnh
phố. Họ dùng cơm trưa xong rồi mới đến đây. Cái quán có tên "ánh
đèn", cái tên nghe thật thi vị.
Bên ngoài nắng đă tắt. Ngày của mùa đông rất ngắn và ngày của
hôm nay h́nh như lại đặc biết ngắn hơn. Đan Phong ngồi ngả lưng
ra sau ghế, mắt nh́n ra khung cửa sổ. Những cái xe qua lại như
mắc cửi, bắt đầu cho sinh hoạt về đêm. ánh đèn thỉnh thoảng lóe
rọi qua khung kính. Đan Phong mân mê cái bật lửa trên tay, nàng
như có điều ǵ nghĩ ngợi.
- Tôi thường nghĩ, tại sao ḿnh không ở lại Đài Loan ngay từ
đầu, để sống bên cạnh chị. Nhưng ở thời điểm đó, tôi không thể
quyết định được điều ǵ cả, tôi c̣n bé quá! Lúc đó tôi mới 14
tuổi. C̣n chị Huệ bấy giờ đă học đến đại học. Đúng là định mệnh!
Định mệnh đă khiến cho người mẹ, bao nhiêu năm ở vậy thờ cha của
tôi, chợt nhiên lại yêu một người đàn ông nước Anh. Định mệnh đă
khiến cho mẹ và tôi phải xa chị, biết nói ǵ đây. Sự chia tay đó
là cả một nỗi đau. Chị Bích Huệ bấy giờ là một thiếu nữ ngang
bướng và cố chấp. Chị không hài ḷng và tha thứ cho mẹ tôi bước
thêm bước nữa. Có lẽ v́ cái ấn tượng của chị đối với cha ruột
mạnh mẽ hơn tôi, cũng có thể v́ cái quan niệm bảo thủ á Đông của
chị quá sâu sắc. Tóm lại măi đến bây giờ, cái ấn tượng của tôi
về người chị quá cố, vẫn là một người con gái có cái bề ngoài
yếu đuối, nhưng lại có trái tim rất bảo thủ.
Đan Phong nói rồi liếc nhanh Giang Hoài, hỏi tiếp:
- Anh có cùng quan điểm đó với tôi không?
Giang Hoài chỉ thở khói suy nghĩ và không trả lời, Đan Phong
cũng không mong đợi điều đó, nàng lại nói tiếp.
- Tóm lại, khi chúng tôi đến xứ Anh th́ mọi thứ đều không giống
như chúng tôi đă nghĩ, cuộc sống gian khổ hơn nhiều. V́ cha kế
tôi không giàu có lại thường bị thất nghiệp. Trong bốn năm sống
chung với ông ta, mẹ tôi lại sanh thêm ba đứa em. Thật ngoài sự
tưởng tượng, và chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, gia đ́nh tôi
trở thành một gia đ́nh Anh quốc truyền thống. Chỉ có một ḿnh
tôi là như một kẻ lạc loài. Anh làm sao biết được, tôi đă sống
thế nào trong khoảng thời gian đó. Những đứa em của tôi chiếm
lấy hầu hết t́nh cảm của mẹ. Tôi giống như một kẻ lang thang,
một cánh nhạn xa đàn. Trong khoảng thời gian đó tôi chỉ c̣n sống
bám víu vào những lá thư của chị Bích Huệ gửi liên tục cho tôi.
Chị an ủi, động viên và tôi sống vững được, là nhờ sự giúp đỡ
tinh thần đó.
Đan Phong ngừng lại hớp một ngụm cà phê, rồi ngẩng lên nh́n
Giang Hoài.
- Đúng ra những thứ này, tôi không cần kể lại cho anh nghe. V́
anh hẳn đă biết rơ cả.
Giang Hoài gật đầu nói:
- Tôi biết, nhưng mà dù sao nghe cô kể lại vẫn thích hơn.
Đan Phong yên lặng một chút, lấy thêm một điếu thuốc, Giang Hoài
bật lửa giùm cho Phong, Phong hút thuốc một cách điêu luyện nhẹ
nhàng. Khói thuốc làm cho khuôn mặt của nàng trở nên liêu trai
hơn.
- Thôi, bây giờ không nói những điều anh đă biết nữa, mà là nói
những chuyện khác. - Đan Phong tiếp sau cái lắc đầu - Anh biết
không sau đấy có một lúc thư của chị Bích Huệ gửi cho tôi, bức
nào cũng đề cập đến anh, tên anh, chiều cao sức nặng, anh thế
này, anh thế nọ, chị ấy ca ngợi anh đủ thứ, anh như một thiên
thần, một con người cao thượng hơn tất cả mọi người.
Đan Phong nói một hơi, lời của nàng như những viên pháo nổ mạnh
trong tim Hoài.
- Anh có biết không, bấy giờ anh không phải là của riêng chị
Bích Huệ. - Đan Phong thú nhận một cách thành thật - Lúc đó mặc
dầu tôi mới 16 tuổi, nhưng trong đầu tôi lúc nào cũng ngập bóng
dáng của anh. Mỗi đêm khi mẹ và cha nuôi cầu nguyện th́ tôi cũng
ngồi đó nhưng những lời khấn của tôi lại dành cho anh và chị
Huệ. Và rồi cuộc sống của chúng tôi càng lúc càng trở nên khó
khăn. Tôi đứng trước một sự lựa chọn gay cấn, hoặc là tiếp tục
học, hoặc là phải đi t́m việc làm. Trong lúc căng thẳng như vậy
th́ anh và chị Huệ đă cứu văn t́nh h́nh một cách đúng lúc. Quư
vị đă gởi tiền qua đóng học phí cho tôi. Học phí được gửi qua
liên tục, đồng tiền Đài Loan được chuyển hoán thành tiền Anh
kim. Tôi biết lúc đó tôi là một gánh nặng, v́ ngành học của tôi
là một ngành học tốn rất nhiều tiền. Tôi mê say môn kịch nghệ.
Tôi đă đến Luân Đôn để thi vào trường kịch nghệ nổi tiếng nhất ở
đấy. Học phí khá cao, nhưng chị Huệ sợ tôi không yên tâm chị ấy
gửi thư sang nói: Sự nghiệp của anh càng lúc càng thành công.
Anh đă hái ra rất nhiều tiền. Cái số tiền học phí nhỏ nhoi kia
nào có nghĩa lư ǵ? Làm sao lại chẳng nghĩa lư phải không anh? -
Đan Phong nh́n thẳng vào mắt của Giang Hoài rồi tiếp - Lúc đó
tôi đă tự nhủ ḷng ḿnh, coi như tôi nợ anh số tiền đó. Tôi đă
mượn tiền để đi học, một ngày nào đó rồi tôi sẽ trả, và anh biết
không? Tôi đă học một cách hết sức cố gắng. Ban ngày tôi đă dồn
hết sức vào việc học cái môn chánh quy ḿnh yêu thích, và tối
đến tôi lại luyện môn Hoa văn; nhờ vậy anh thấy đó tŕnh độ Hoa
văn của tôi không đến nỗi tồi.
Giang Hoài liên tưởng đến bản thảo chuyện "Thiên thần đen" buổi
sáng ở trên bàn, chàng bỗng nhớ đến bài thơ ngắn ở trang đầu.
Hoài gật gù nói:
- Đúng vậy, tôi cảm thấy Hoa văn của cô rất khá. Giọng văn rất
chải chuốt.
- Đó là nhờ tôi đọc rất nhiều chuyện Trung Quốc như "Hồng lâu
mộng, Lăo xà, Từ chí ma, Thủy hử, Liêu trai chí dị v.v... "
Giang Hoài yên lặng nh́n Đan Phong.
- Sau đấy chợt nhiên tôi thấy thư của chị Huệ gửi sang càng lúc
càng ít dần. Không những chỉ ít mà thư lại viết ngắn hơn. Thư
th́ như vậy nhưng tiền th́ vẫn được gửi liên tục, gửi đủ. Chị
Huệ là như thế. Chị sợ tôi thiếu hụt rồi ảnh hưởng đến việc học.
Trên đời này đâu dễ kiếm được một bà chị như thế? Thế rồi sau
đấy tôi không c̣n nhận được thư nữa, mà mỗi tháng chỉ lănh được
chi phiếu thôi. Tôi đă nghĩ là có lẽ v́ chị Bích Huệ sắp lấy
chồng, chị ấy bận rộn mọi thứ. Sắm sửa, sắp xếp chỗ ở mới, phụ
giúp cho người chồng tương lai để khuếch trương sự nghiệp, bận
rộn như thế làm ǵ c̣n thời gian để viết thư cho em... Vả lại
lúc đó tôi cũng bận rộn vừa bận chuyện thi tốt nghiệp, làm luận
văn, diễn xuất rồi lại có bạn trai, bận nhảy đầm, bận đi rảo
trên phố...
Đan Phong dụi tắt thuốc, lấy tay xoa xoa trán rồi tiếp.
- Măi cho đến khi tôi ra trường. Tôi đă điện về báo cho chị Huệ
th́ tôi mới nhận được thư của anh. Đan Phong ngẩng lên nh́n
thẳng vào mắt của Hoài - Lúc đó thư anh mới cho tôi biết chị Huệ
đă qua đời hơn nửa năm. Cái lá thư của anh hiện tôi vẫn c̣n cất
giữ. Bởi v́, cái thư đó anh viết một cách khá buồn, khá hay.
Giang Hoài nh́n đôi mắt long lanh của Phong, chàng đột nhiên
ngồi thẳng lưng nói:
- Thôi đừng nhắc đến bức thư đó nữa, cũng đừng nói chuyện Bích
Huệ mà hăy nói chuyện cộ Tại sao từ đó đến bây giờ cô chẳng hề
thư từ ǵ cho tôi cả?
- Để làm ǵ chứ? Để kể lể về ḿnh ư? - Đan Phong chau mày nói: -
Vả lại chuyện của tôi cũng không có ǵ đáng nói, đă bao năm qua
rồi, bắt đầu từ năm 14 tuổi đến 21 tuổi cuộc đời tôi bất luận
trên phương diện tinh thần hay vật chất, đều kư sinh trên người
chị Bích Huệ, mặc dù chúng tôi sống cách xa nhau vạn dặm, nhưng
mà sau đó tôi cũng mất, và tôi nhận ra một điều, đây là giây
phút tôi phải tự lập để trưởng thành. Anh có biết không? Một năm
rưỡi nay tôi đă tập tành để trở thành một con người tự lập như
thế.
Giang Hoài suy nghĩ.
- Tốt nhất Phong cần nói rơ một chút.
- Cũng đâu có ǵ đâu? Đan Phong cười nhẹ - th́ tôi đi diễn kịch,
ở Anh th́ chỉ có kịch Operạ Chạy đầu này đến đầu kia. Cố gắng
kiếm tiền. Công việc cũng không phải là nhàn hạ, khó nhọc một
cách không đơn giản. Nhưng v́ có mục đích nên cũng không đến nỗi
nản. Một mục đích duy nhất, đó là kiếm cho đủ tiền, để quay trở
về Đài Loan nh́n ngôi mộ của chị Huệ, nh́n mặt ông anh rể - Mắt
Đan Phong long lanh.
- Không phải, đúng ra tôi không nên gọi anh là anh rể, tôi chỉ
có quyền gọi anh là anh Giang Hoài.
Và giọng nói của Đan Phong chợt trở nên xa vời.
- Anh cũng ngớ ngẩn thật. Tại sao không cưới chị Huệ trước khi
chị ấy chết? Như vậy có phải là tôi sẽ có ít ra một người thân
c̣n lại ở xứ Đài Loan này?
Giang Hoài bàng hoàng, dưới ánh mắt buồn bă của Phong, Hoài
không dằn được ḷng:
- Tôi c̣n nhớ là trong lá thư gửi cho Phong, tôi đă nói là Huệ
qua đời v́...
- Bệnh tim phải không? - Đan Phong tiếp lời - Đấng tối cao nhiều
lúc trong chuỗi bất hạnh lại sắp xếp một việc làm tốt. Chị Huệ
đă nhắm mắt trong hoàn cảnh nhẹ nhàng như vậy, không phải khổ
đau nhiều.
Những bắp thịt trên mặt Hoài như căng ra. Hoài cúi xuống nh́n
vào ly cà phê đen sánh. Hoài bất giác nhớ đến khuôn mặt Bích Huệ
trong những giây phút cuối cùng.
- Bậy thật! Đan Phong chợt thở ra nói - Tại sao câu chuyện của
chúng ta cứ dính dáng măi đến chết chóc thế? - Tôi biết là đề
tài này thật không vui với anh và cả với tôi. Mắt Phong hướng ra
ngoài khung cửa kính. – Thôi bây giờ quay lại chuyện tôi đi.
Chuyện tiếp theo là như vầy. Tôi trở về Đài Loan và không định
thông báo cho anh biết, v́ tôi nghĩ là, chị Bích Huệ dù sao cũng
đă qua đời hơn hai năm. Biết đâu trong khoảng thời gian này...
anh đă chẳng t́m thấy hạnh phúc của riêng ḿnh?
Đan Phong ngưng nói, quay lại nh́n Hoài hỏi.
- Thế nào? Anh đă t́m được rồi chứ?
Hoài nh́n Phong, chàng hiểu, Phong đă biết hết mọi thứ mà c̣n
giả vờ hỏi. Hoài yên lặng.
- Nói vậy thôi, chứ về đây hơn ba tháng, tôi đă biết được nhiều
thứ về anh. Đan Phong nói - Hai năm qua, anh đă thành công nhanh
chóng. Cái cơ sở xuất bản của anh trở thành một cơ sở uy tín
vững vàng. Anh quá nổi tiếng, anh quy tụ được phần lớn những nhà
văn tên tuổi ở đất nước này. Và bây giờ dưới tay anh là một lô
cơ sở, nhà máy in, mạng lưới phát hành... Anh đă có một số bất
động sản lớn. Cao ốc, nhà cửa, biệt thự, xe du lịch hạng sang...
Anh chỉ c̣n thiếu có một thứ, đó là... một cô vợ phải không?
Đan Phong ngưng lại, nh́n thẳng vào mắt Hoài.
- Như vậy, cũng có nghĩa, anh vẫn chưa quên chị tôi, phải không?
Hoài vẫn yên lặng. Cô ấy đă về đây hơn ba tháng. Vậy là cô ấy
hẳn ḍ la t́m biết được rất nhiều sự việc. Một cảm giác bất an
như phủ vây quanh Hoài, Hoài chợt thấy lạnh.
- May là anh chưa lập gia đ́nh. - Đan Phong lại tiếp. – Nếu anh
cưới vợ rồi, có lẽ tôi đă không dám đến làm phiền anh. Tôi về
đây, đầu tiên là t́m một căn hộ để ở. Tôi định dành thời gian
c̣n lại viết một cái ǵ, nhưng rồi, sau đấy tôi chợt thấy, tôi
cần phải đến gặp anh, v́ vậy hôm nay tôi đến đây.
Đan Phong hớp một hớp cà phê.
- Đó là một chuyện liên hệ đến tôi, rất b́nh thường, phải không?
Nhưng sự hiện diện của tôi, có làm anh bực ḿnh không?
Hoài nh́n thẳng vào mắt Phong:
- Có phần nào.
- Tại sao?
- V́ sự hiện diện của cô gợi nhớ nhiều thứ. Cô đă xé toạc vết
thương mà hai năm qua, tôi đă cố gắng niêm kín.
Hoài nói rồi lắc đầu hỏi.
- Có ai cho Phong biết là Phong đẹp và giống hệt như Bích Huệ
không?
Đan Phong gật đầu.
- Tôi biết, v́ chị Huệ thường gởi h́nh sang Anh Quốc. Mẹ cũng
bảo, tôi càng lớn càng giống chị Huệ. Cái đó cũng không có ǵ là
lạ, tôi và chị Huệ là hai chị em ruột cơ mà?
Giang Hoài ngắm Phong một chút rồi quay nh́n ra ngoài cửa sổ,
Hoài nghe Phong nói.
- Nhanh thật, mới đây mà đă sắp tối. Vậy là tôi đă đi hết một
ngày, giờ phải về nhà.
Hoài nói nhanh.
- Chúng ta dùng cơm tối rồi hăy về.
- Hôm nay tôi gần như ăn uống luôn miệng. - Đan Phong vừa cười
vừa nói. - Hồi trưa anh đă mời tôi dùng thức ăn miền Trung. Sau
đó, đến đây uống cafe, anh mời tôi dùng bánh trứng. Thôi, tôi
không thể ăn tối với anh được nữa. Hôm nay tôi nói nhiều quá, ăn
sẽ không vô nữa đâu. Bây giờ tôi phải về nhà.
- Về nhà?
- à, tôi dùng lộn từ rồi. - Đan Phong vội nói - Nhà là cái từ
không phải đơn thuần chỉ cái chỗ đặt giường ngủ. Mấy năm qua tôi
không có lấy cái nhà, tôi chỉ là cánh hạc cô đơn. Bây giờ phải
nói là tôi quay về nơi tạm nghỉ của ḿnh. Anh có biết một bản
nhạc của Anh có tựa đề là "Cánh hạc trên cao không“?
- Cánh én trên cao?
- Không phải là cánh én, mà là cánh hạc, hồng hạc.
- Vậy th́ tôi không biết.
- Tôi biết là anh biết. - Đan Phong nói - Hồng hạc là một loài
chim lớn. Thường thường chúng làm tổ trên những băi cỏ gần hồ
nước hay đầm lầy. Nhưng mà có một cánh hạc cô đơn. Nó lại dừng
chân trên ngọn cây cao, mà ngọn cây là nơi không thể dừng chân
lâu được. Một nơi tạm dừng thôi, v́ anh biết ở đấy không thể xây
tổ được chứ?
- à!
- Trong bài hát đó chỉ có mấy câu ngắn. - Đan Phong nghĩ ngợi
một chút hát khẽ - "Cánh hạc trên cành cao. Mắt nh́n mây bềnh
bồng. Mây không dừng một chỗ. Tổ không thể dừng xây. V́ mây
không an định, hạc lại ngại cô đơn... "
Đan Phong ngừng hát, nàng nh́n Hoài suy nghĩ rồi lại nh́n ra nơi
nào đó ngoài khung cửa.
Hoài có vẻ xúc động.
- Bản nhạc này chẳng giống nhạc nước ngoài chút nào, tôi có cảm
giác như đó là một bài thơ cổ của Trung Quốc.
- Tôi cố dịch lời hát thật cẩn thận. - Đan Phong quay lại với nụ
cười – Thôi đủ rồi, bây giờ cánh hạc cần quay về chỗ tạm trú đêm
nay.
Giang Hoài chợt đưa tay ngăn lại. Không những chỉ ngăn mà Hoài
c̣n nắm lấy bàn tay trên bàn của Phong.
- Vậy th́ cô có thể mời tôi dùng cơm tối được không?
Đan Phong nh́n Hoài với một cái nh́n nhẹ nhàng.
- ư anh muốn là, anh định đến thăm cái tổ hạc kia ư?
Giang Hoài yên lặng. Đan Phong đứng dậy.
- Vậy th́ ta đi nào.
Họ ra khỏi quán cafẹ Gió đêm phơn phớt lạnh, trời đang vần vũ.
Có lẽ mưa sắp đến. Hai người đi bên nhau, dáng cao gầy của Phong
thật quư phái tao nhă. Hoài nhận xét như vậy, chàng nói.
- Cô chẳng có vẻ ǵ là một cánh hạc cô đơn.
- Thật ư?
- Vâng. Tôi thấy th́ cô có vẻ như một cánh chim thiên đàng. Cô
biết chim thiên đàng chứ?
- Không, anh kể đi.
- Chim thiên đàng là một loại chim hiếm. Hoài diễn tả - nó rất
đẹp, nó có đôi cánh màu xanh ngọc, bóng mượt như tỏa sáng, có
cái đuôi h́nh cánh dù màu đỏ chói. Nó lại thông minh, lanh lẹ.
Trên đỉnh đầu nó có những cái mào h́nh vương miện. Nó sống ở
những nơi con người ít đến. V́ vậy thỉnh thoảng người ta có thể
gặp nó nhưng bắt được nó là một điều rất khó khăn.
Đan Phong liếc nhanh về phía Hoài.
- Cảm ơn sự ca ngợi vừa rồi của anh. Nhưng mà chị Bích Huệ th́
sao? Anh nhận xét về chị ấy như thế nào? Cũng là một cánh chim
thiên đàng chứ?
- Cô ấy à? Giang Hoài có vẻ suy nghĩ. Chàng không trả lời ngay,
có lẽ v́ cái xe du lich chevolet của chàng đă đậu trước mặt.
Hoài mở cửa, mời.
- Lên xe đi!
Mấy phút sau, Hoài đă có mặt ở cái tổ hạc nhỏ nhắn. Đó là căn hộ
chỉ có một pḥng khách và một pḥng ngủ. Pḥng vệ sinh và nhà
bếp ở măi phía sau. Pḥng được trải thảm trắng. Bộ salon và màn
cửa cùng màu cam. Bày trí cũng khá gọn và giản dị, chỉ có trên
kệ tủ là trang trí thêm một số vật dụng xinh xắn như: Đôi tượng
vũ công bằng sứ của Ḥa Lan, một cái mặt nạ thô kệch, một bức
tượng đồng, một con chim sơn ca bằng đất nung. Giang Hoài đứng
đấy ngắm, trong khi Đan Phong giải thích.
- Tôi rất thích sưu tập các loại đồi chơi nhỏ nhắn. Tôi có một
lô ở xứ Anh. Tiếc là không mang về hết được. Nhưng mà tôi cảm
thấy đến đâu th́ cũng có nghĩa là tạm dừng, chứ đâu có ư định ăn
đời ở kiếp một chỗ đâu, nên kệ nó. Và Đan Phong chỉ về phía ghế
salon nói với Giang Hoài.
- Anh ngồi chơi một chút nhé? Tôi đi thay áo đây.
Đan Phong đi vào pḥng ngủ. Đứng giữa pḥng khách, Hoài vẫn
không dằn được ṭ ṃ. Chàng đưa mắt ngắm nghía mọi vật. Pḥng
coi như trang bị đầy đủ. Tủ lạnh, tủ rượu, bàn học, bàn làm
việc. Đây là loại pḥng được đặc biệt thiết kế dành cho những
người từ xa đến tạm trú. Nó khác pḥng ở khách sạn một chỗ là có
thêm nhà bếp trong nhà. Hoài bước đến bên bàn làm việc, ṭ ṃ
lật mấy trang giấy bản thảo đang viết dở dang. Có một tấm giấy
viết nửa chừng dằn dưới quyển tự điển tọ Chàng giở ra, một bài
thơ ngắn.
"Gió xuân mang giấc mơ đến
Cành cây cao nơi hạc đang làm tô?
Chim hoàng oanh đang hót
Gió thổi rất nhẹ và mưa đang bay
Sáng nay không hiểu sao ḷng lại lâng lâng
Buồn đóa hoa đào hồng
Buồn tàu lá chuối lay.
Buồn cả mùa xuân lặng lẽ.
Buồn gió thổi nhẹ và cả mưa bay ….”
Giang Hoài đọc bài thơ, chợt nghe ḷng rung động. Ngôn ngữ thi
ca á đông nó lạ lùng như vậy đó. Chỉ với mấy chữ là đủ để diễn
đạt cái nỗi man mác trong ḷng. Chàng cầm mảnh giấy trong tay,
đọc đi đọc lại. Chàng như quên bẵng không gian, măi đến lúc có
giọng nói nhẹ phía sau.
- Mấy hôm trước t́nh cờ đọc một bài văn cổ. Tôi cảm xúc ghi lại
cảm nghĩ. Có điều anh cảm thông cho, tôi không rành thi ca, âm
luật. Tôi chỉ viết để diễn tả cái ḿnh nghĩ. Anh là người chuyên
nghiệp, anh hiểu, anh đừng có cười nhé.
Giang Hoài quay lại, chàng tṛn mắt. Người con gái trước mặt bây
giờ hoàn toàn đổi khác. Trong cái áo dài Trung Quốc màu trắng,
tóc xơa dài, nàng đẹp như một áng mây. Hoài nh́n như ngẩn ra.
- Anh làm sao thế? - Đan Phong hỏi với nụ cười, ánh mắt nàng
long lanh nghịch ngợm - Anh làm ǵ mà có vẻ ngạc nhiên thế?
- Ồ! Cô khiến tôi giật ḿnh.
- Giật ḿnh? Sao vậy?
- V́ cô từ bộ trang phục toàn đen, đổi sang toàn trắng. - Giang
Hoài giải thích. - Cô giống như một thiên thần đen theo kiểu âu
châu đổi sang cơn gió nhẹ phương Đông với mưa phùn. Cô như nàng
tiên trong truyện cổ tích, có nhiều phép lạ.
Đan Phong lắc đầu, đến bên tủ rượu lấy ra hai cái cốc và một
chai rượu chát trắng. Vừa rót rượu, Phong vừa nói.
- Trách ǵ chị Bích Huệ thường nói, anh là người rất môi miếng,
biết cách nói chuyện. Suốt ngày hôm nay tôi nói thật nhiều, c̣n
anh, chỉ thỉnh thoảng nói. Nhưng khi anh phát biểu th́ câu nào
lại đáng đồng tiền câu nấy.
Rồi Đan Phong nh́n thẳng vào mắt Hoài.
- Đă có bao nhiêu người đàn bà như chị tôi đă chết mệt v́ anh?
Giang Hoài giật ḿnh, lắc đầu.
- Không một ai cả.
- Không à? - Đan Phong nhướng mày, đang rót rượu chợt nàng ngưng
taỵ - à, tôi quên hỏi là anh uống rượu hay uống cafe?
- Khỏi bày vẽ, tôi chỉ cần một ly trà là được.
- Trà à? - Đan Phong hỏi với nụ cười. Nàng đặt ly rượu xuống,
rồi đứng dậy quay người vào nhà bếp – Thôi được, để tôi đi nấu
nước. Tôi nghĩ ḿnh trở về đây mà vẫn chưa hoàn toàn phương Đông
hóa. Cái ǵ cũng phải từ từ tập lại, phải không anh?
Giang Hoài kéo Phong lại.
- Thôi khỏi mắc công. Thỉnh thoảng uống một ly rượu cũng không
sao. Tôi cũng không phản đối chuyện uống rượu.
- Thật không?
- Thật chứ. - Giang Hoài xác định – Với lại, hôm nay, cũng nên
uống tí rượu. Người Trung Quốc có cái tập tục là khi nào có
chuyện ǵ vui hay uống chút rượu để mừng.
- Người phương Tây cũng vậy thôi - Đan Phong nói và ngồi xuống
cạnh rót tiếp cho đầy ly rượu - Nhưng mà... hôm nay là ngày ǵ
mà anh vui chứ?
- Gặp được cô đă là một điều vui. - Hoài nói và nâng ly lên,
giọng nói xúc động - Hăy mừng cho việc cô quay về xứ sở này.
Nào, mừng!
Đan Phong chợt thấy bối rối. Có một màn sương phủ nhẹ lên mắt.
Phong hớp một hớp rượu tựa người vào ghế. Để t́nh cảm lắng xuống
một chút mới nói.
- Đúng ra, tôi nên đến gặp anh từ ba tháng trước. Vậy mà tôi
không đi. Tôi đă phí lăng thời gian nhiều quá.
Đan Phong mân mê ly rượu trong tay, nàng ngửa mặt nh́n lên, và
hai giọt lệ lăn dài xuống má.
- Không hiểu sao bây giờ, tôi chợt thấy mệt mỏi quá, tôi không
muốn bay nữa, tôi sẽ ở lại, anh Hoài, anh là anh rể tôi... anh
có sẵn sàng chăm sóc tôi không?
Giang Hoài bàng hoàng, chàng tṛn mắt nh́n cô gái trước mặt. Có
thật như vậy không? Đó là ư thật của Phong đấy chứ? Phong vẫn
coi tôi là... và Hoài cũng không ngăn được cảm xúc trong ḷng.
Chương 3
Tan học, Giang Hạo ôm chồng sách văn học Anh Quốc dày cộm
với mấy quyển kịch bản của Shakespear bước ra cổng trường, chàng
cảm thấy thật thoải mái, sau những giờ căng thẳng.
Trung tâm nghiên cứu Anh ngữ Văn lư này nằm ở ngoại ô thị trấn
Nước Ngọt. Kiến trúc được xây dựng dựa vào vách núi, mặt hướng
ra biển. Khung cảnh thật trữ t́nh, địa điểm lại yên tịnh. Chỉ
tiếc một điều là cách thành phố Đài Bắc khá xạ Khu kư túc xá
sinh viên lại có số pḥng giới hạn. V́ vậy phần lớn sinh viên
phải mướn pḥng ở ngoài. Tạo cho địa phương một nghề mới, nghề
chuyên môn nuôi sinh viên ăn cơm tháng, hoặc cho mướn pḥng,
những cái pḥng được coi là pḥng chứ thật ra giống như những
cái hộp nuôi chim bồ câu. Mỗi nhà ngăn ra hàng chục pḥng như
vậy, tạo thành một kư túc xá tư thu hẹp.
Giang Hạo cũng mướn một cái pḥng tương tự, có điều ở đây sang
trọng hơn. Tiền thuê pḥng đắt hơn. Tiền thuê pḥng đắt hơn nằm
ở ngoại ô thành phố, Hạo ở trong dăy nhà ngói đỏ.
Lúc đầu dăy nhà này được cất với mục đích khai thác như một
khách sạn. Nhưng sau khi xây được nửa chừng, th́ hết tiền. Điểm
ở đây lại không phải là điểm du lịch tốt, du khách đến ít, nên
cuối cùng khu nhà đă được chế biến thành cứ xá học tṛ. Và pḥng
của Giang Hạo là một trong những pḥng tốt nhất. Cửa sổ hướng vè
phía biển. Ở đây có thể nh́n thẳng ra bến cảng. Có thể nh́n thấy
bóng thuyền và những ngọn đèn lấp lóe mỗi khi đoàn ghe đánh cá
trở về. Ở đây cũng có thể thấy toàn cảnh băi cỏ xanh ŕ của sân
Golf. Nhưng mà giống như bao nhiêu thanh niên mới lớn khác,
pḥng của những anh chàng được gọi là sinh viên lúc nào cũng
vậy: dơ, bê bối, sách vở, quần áo, dĩa hát... để đầy nhà. Muốn
t́m một chỗ đặt chân cũng khó. Nhưng những anh chàng này không
bao giờ mặc cảm với cái vô trật tự đó. Đôi lúc họ c̣n hănh diện.
Họ nghĩ như vậy mới có vẻ nghệ sĩ. Cái quan trọng nhất đối với
họ những người mới tập tành làm người lớn là tự dọ Giang Hạo đă
đặt cho pḥng trọ của ḿnh cái tên là "Vỏ ốc".
Chiều hôm ấy, Giang Hạo ôm chồng vở trở về "Vỏ ốc". Trường khai
giảng chưa được bao lâu. Nắng xuân thật ấm, thật tuyệt vời. Gió
thổi đến với mùi đất lẫn mùi hương hoa. Có lẽ gió từ nghĩa trang
liệt sĩ thổi lại. V́ trong gió lẫn mùi trầm. Tiếng chuông chùa
vang vọng đâu đây, tạo nên nỗi cảm hoài sâu lắng yên ổn.
Chiều hôm ấy, Giang Hạo cảm thấy thật đầy đủ.
Chiều hôm ấy, Hạo thấy thật vui.
Chiều hôm ấy, nắng và gió đều là bạn của Hạo.
Chợt nhiên Hạo thấy ḷng phơi phới quá. Chàng muốn cười muốn
hát, muốn huưt sáo, muốn t́m một cô gái nhỏ nào đó để tâm sự.
ôm chồng vở trên tay, Hạo rảo trên con đường đất. Con đường đưa
đến nghĩa trang. Ở đấy có rừng thông, có miếu thờ, có những hành
lang đá dài ngoằn, có tiếng chuông chùa. Hạo huưt sáo một điệu
nhạc quen thuộc. Cơi ḷng như ngập ứ t́nh người. Đột nhiên, Hạo
thấy một chú chó lông xù loại Bắc Kinh. Trên cổ nó là một cái
chuông nhỏ. Leng keng! leng keng! Con chó tṛn như trái cầu
tuyết màu trắng. Nó nhảy qua nhảy lại như trái cầu lăn. Hạo đứng
lại ṭ ṃ, chàng chợt nhớ ra, lúc gần đây chàng h́nh như cứ gặp
nó. Phải rồi, bà lối xóm cũng bảo, đây là chú chó của một chủ
mới dọn đến. Hạo quỳxuống, nâng con chó lên. Nó không hề sợ hăi
đưa mắt tṛn đen nh́n Hạo, lại đưa cái lưỡi nhỏ thân thiện liếm
nhẹ tay chàng.
Hạo chợt thấy buồn cười, chàng nâng chú chó lên, rồi bế nó vào
ḷng, âu yếm:
- Ồ, cún con! Mi từ đâu đến? Ồ cún con, sao mũi mi xinh xinh như
vậy? Cún con? Mi đi lạc phải không? Hử?
Ồ! Hạo chợt cười lớn, v́ con chó nhỏ lại liếm lên mặt chàng.
- Ồ! Nhột quá! Đừng vậy chứ, tao sợ nhột mà! Sao vậy? Ai quen
với mày chứ?
- ê! ê! Cầu tuyết ơi! Cầu Tuyết! ê! Cầu Tuyết đâu rồi?
Chợt nhiên từ trong rừng thông có những tiếng con gái trong như
tiếng chuông. Và con chó nhỏ vội vàng muốn nhảy khỏi tay Hạo. Nó
gầm gừ, nó vùng vẫy, Hạo chưa kịp buông nó xuống, th́ như cơn
gió, một thiếu nữ đă xuất hiện trước mặt chàng. Cô ta giật mạnh
con chó con trên tay Hạo. Tiếp đó như một tràng pháo nổ.
- Tại sao anh lại muốn "chôm" con chó nhỏ của tôi chứ? Nó là chó
có chủ. Anh không biết à? Anh bế nó làm ǵ? Muốn trộm phải
không? Như vậy th́ lần trước con cún Cầu Than của tôi bị mất.
Chắc chắn anh cũng là thủ phạm. Trời ơi, sinh viên ǵ mà không
lo học, lại đi trộm chó?
- Này này... Giang Hạo chau mày. Khi không rồi bị mắng như tát
nước. Chàng chợt thấy nóng mũi - Cô làm ǵ chẳng rơ trời đất ǵ
cả rồi mắng người vậy? Ai trộm chó của cô chứ? Chẳng qua người
ta thấy nó đẹp, dễ thương, bế lên chơi một chút thôi. C̣n cái vụ
chó than chó lọ ǵ của cô mất, có liên hệ ǵ đến tôi chứ?
Người con gái đứng trước mặt, có đôi mắt tṛn thật to.
- Tôi chỉ mất con than thôi, chứ không có con lọ, không phải ông
lấy cắp ư?
Nh́n vẻ tự nhiên của cô gái, cơn giận của Hạo như bay mất. Bây
giờ th́ Hạo mới có th́ giờ để ngắm cô gái trước mặt. Mái tóc
kiểu demigarcon, để thêm một cái patte dài phần tóc trước trán
tỉa ngắn và mỏng ngang chân mày. Một khuôn mặt trẻ trung, ngổ
ngáo. Cô gái mặc áo rộng màu hồng nhạt cổ lông, quần jean. Đặt
biệt ống quần được kéo đến tận gối. Chân mang giầy ống. Trên cổ
mang một sợi dây bạc ḷng tḥng với đủ thứ mặt trang trí, h́nh
ch́a khóa, lưỡi lam... Trông thật moden, thật oai.
- Cô tên ǵ?
Hạo không khách sáo hỏi thẳng với nụ cười.
Cô gái hất cằm, kênh Hạo.
- Cho anh biết làm ǵ chứ?
Rồi cô bế con chó nhỏ chạy thẳng vào rừng thông.
Giang Hạo đứng tựa người vào thân cây thông nh́n theo, chàng
chợt thấy buồn cười. Nắng hôm nay đẹp quá, mây trắng bồng bềnh
trên cao. Gió mát mà rừng xanh cũng tuyệt. Trong buổi chiều dễ
thương thế này... có gặp chuyện xui xẻo nhỏ nhặt cũng chẳng có
ǵ đáng kể. Hạo nh́n theo cái áo hồng gần lẫn khuất giữa rừng
cây.
Nhưng rồi không hiểu sao. Cái áo hồng kia lại đứng lại. Cô gái
quay lại nh́n Hạo. Cái miệng có đôi môi tinh nghịch kia lại trề
ra, rồi cười.
- Tôi họ Lâm đấy.
Cô gái nói làm Hạo bất ngờ. Chàng vội t́m cách trả lời như sợ cô
ta biến mất.
- Ồ, họ Lâm à? Lâm là rừng đấy phải không?
Cô gái cười. Nụ cười thật hồn nhiên, thật trong sáng.
- Thế ngoài họ Lâm có nghĩa là rừng ra, c̣n có Lâm nào khác nữa
hở anh?
- Dĩ nhiên là có chứ. - Giang Hạo gắng căi - Chẳng hạn như chữ
Lâm có nghĩa là Lâm thời... lâm râm...
Cô gái tṛn mắt ánh mắt tinh nghịch.
- Vậy là có người họ Lâm theo kiểu lâm râm nữa à?
Giang Hạo đành thú nhận.
- Thôi bỏ qua đi, thỉnh thoảng tôi cũng thích nghịch, nhưng cô
họ Lâm mà tên ǵ vậy?
- Anh định chơi khôn hả? Cô gái hất hàm - Anh muốn tôi nói tên
ḿnh cho anh nghe ư? Tôi không thèm nói đâu.
Cô gái nhún chận, nhưng cái nhún chân đó lại làm chú cún "Cầu
Tuyết" trên tay nhảy lăn xuống băi cỏ. Thế là nó phóng nhanh vào
rừng, nó đuổi theo những cánh bướm, nó vờn những quả thông,
những chú chim sẻ... Cô gái có vẻ lo lắng, cô định đuổi theo chú
chó. Nhưng Giang Hạo đă ngăn lại.
- Cô không cần giữ nó lại, nó không chạy mất đâu.
- Làm sao anh biết điều đó?
- V́ con chó nào mà lại không biết chủ đâu?
- Vậy tại sao ban năy nó lại nằm trong ḷng anh chứ?
- Bởi v́... Giang Hạo không giải thích được, cười trừ - Có lẽ nó
nghĩ là tôi cũng là chủ của nó.
- Hừ. Cô gái liếc nhanh Hạo. Khuôn mặt cô ta thật ranh mănh -
Anh chỉ giỏi tài nói phịa, nhưng mà, anh tên ǵ chứ?
Hạo bắt chước giọng nói cô gái.
- Không nói cho cô biết đâu.
Cô gái trề môi.
- Ơ coi ngộ không, bắt chước!
Và cô ta ngoe nguẩy bỏ đi, t́m chú cún con. Con chó thật ngộ
nghĩnh, tṛn như quả bóng, chân lại ngắn. Nó phục phịch, chạy
một khoảng ngắn là đă thở hổn hển. Bây giờ th́ chú cún đă quay
lại, nó vờn quanh chân chủ. Cô gái quỳxuống, vuốt ve cái đầu xù
của nó, vừa vuốt vừa nói.
- Cầu Tuyết này. Năy giờ mi chạy đi đâu vậy? Chạy đi cắn mấy tay
nghịch ngợm phải không?
Giang Hạo không dằn được ḷng, bước tới ngồi cạnh cô gái. Chàng
ngắm nghía cả chủ lẫn tớ. Nhưng lại thích cô chủ hơn. Đôi má
phớt hồng, khuôn mặt xinh xắn. Rồi như để cho thấy ḿnh chịu
thua, Hạo lấy một cành cây khô vẽ lên cát:
"Giang Hạo".
Chàng ngẩng lên chờ đợi. Cô gái cười, cầm cái que khô lên. Vẽ
bên cạnh hai chữ "Giang Hạo", mấy chữ "Lâm Hiểu Sương".
Họ lại nh́n nhau, cùng cười. Giang Hạo chợt thấy ḷng như ngập
đầy niềm vui, chàng huưt một điệu nhạc rồi nói.
- Lâm Hiểu Sương. Tên cô đẹp quá!
Cô gái trề môi.
- ư anh muốn nói là... tên đẹp nhưng người xấu lắm phải không?
- Ha ha! Giang Hạo cười lớn - Đàn bà con gái mấy cộ Người nào
cũng giống nhau. Cứ nghĩ xấu người khác. Trước kia tôi có cô bạn
cũng vậy. Nhưng mà cho cô biết đàn ông chúng tôi không bao giờ
như vậy đâu!
Cô gái tṛn mắt.
- Anh cũng có bạn gái rồi à? Thế bây giờ cô ấy ở đâu?
- Làm sao tôi biết được. - Giang Hạo nhún vai nói - Chúng tôi
chơi chung vậy thôi, chứ chẳng có một ư ǵ khác. Thích th́ nhảy
đầm, xem hát, đi chơi chung. C̣n bây giờ à, có lẽ cô ấy đă có
người yêu rồi đấy.
Nụ cười biến mất trên môi cô gái. Cô ta vừa có vẻ ṭ ṃ, vừa có
vẻ thương hại.
- Có nghĩa là anh đang thất t́nh?
- Thất t́nh? - Giang Hạo ngẩn ra, nhưng rồi chợt cười lớn. -
Buồn cười thật, tôi như vầy mà thất t́nh à? Cô có nói ngọng
không vậy? Giang Hạo này không bao giờ có chuyện đó. Không tin
cô thử đi hỏi xem. Tôi không tán gái là thôi, mà hễ tán là đương
nhiên có kết quả. Xưa tới giờ tôi chưa hề yêu ai hết, làm ǵ có
chuyện thất t́nh?
Cô gái liếc nhanh về phía Hạo. Anh chàng này lớn lối quá. Nàng
lại cúi xuống, nghịch nghịch những sợi lông trên đầu con chó,
nói:
- "Cầu Tuyết", ta đi nhé! ở đây nghe những tay nói xạo, chán
lắm.
Giang Hạo nh́n khuôn mặt trẻ con của cô gái. Chàng càng thích
thú hơn khi nghe cô nàng nói những lời kia. Hạo chợt đưa tay ra
kéo vạt áo cô gái nói.
- Này, sao vội thế? Nhà cô ở đâu?
- Ở phía bên kia rừng, thôn mới Lan Huệ đấy.
- Mới dọn đến à?
Cô gái gật đầu.
- Năm nay bao nhiêu tuổi?
- Mười chín.
- Nói dóc. Giang Hạo cười nói. - Nh́n mặt cô tôi nghĩ cao lắm là
mười sáu tuổi thôi.
- Vậy mà cũng nói. Cô gái đứng dậy. Đôi má ửng hồng, cô mân mê
tà áo - Người ta thế này... lớn rồi chứ đâu phải con nít đâu. 19
tuổi đấy, nói thật mà.
Giang Hạo chăm chú nh́n cô gái.
- Vậy là tốt nghiệp phổ thông rồi chứ?
Chưa. Cô gái lắc đầu - Nếu năm ngoái không bị đuổi học th́ đă
thi tốt nghiệp.
- Bị đuổi học? Giang Hạo tṛn mắt. - Tại sao bị đuổi học?
Cô gái chu miệng, nhún vai.
- Anh văn ốc vịt, toán ốc vịt, rồi sau đấy lại bị mấy bà nữ tu
chụp quả tang bức thư t́nh của anh bạn trai gởi cho.
- Mấy bà nữ tu?
- Vâng, v́ tôi học ở trường của giáo hội. Giáo viên toàn là nữ
tu không hà. Cô gái nói, có vẻ bất măn - Mấy bà gái già đó muốn
ai cũng phải đi tu như bà tạ Bị ế chồng nên tính t́nh khó chịu
lắm.
Rồi không đợi Giang Hạo phản ứng, cô gái ôm chú chó con lên, vỗ
về.
Thôi ḿnh về nhé, Cầu Tuyết. Ḿnh đi đi, họ thấy ḿnh bị đuổi
học, họ khi dễ đấy. Về nào, ta khát rồi!
Nhưng cô gái chưa kịp bước, Giang Hạo đă kéo lại.
- Này, tôi đề nghị thế này này... Hạo nói - Cô đến cái "Vỏ Ốc"
của tôi ngồi chơi nhé. Ở đấy tôi có nước trà này, có cả Coca
Cola, trái cây nữa, nhiều lắm.
- Nhưng mà "Vỏ ốc" là ở đâu? Ở đấy chắc khủng khiếp lắm, bẩn
lắm?
Giang Hạo cười lớn.
- Không đâu, đấy là chỗ ở của tôi mà.
Cô gái kinh ngạc nh́n Hạo. Đôi mắt cô ta vừa đen lại vừa long
lanh.
- Nghĩa là ở nhà anh hẳn có rất nhiều ốc? Thôi đi, không được
đâu. Tiểu thơ đây không sợ trời cao đất dầy, chỉ có một cái tội
là sợ những con vật nào mà có thân ḿnh mềm nhũn thôi. Nghĩ đến
lũ ốc thân mềm là đă nổi gai đầy người rồi.
- Cô chỉ giỏi xuyên tạc. Giang Hạo nói - Tôi biết là cô đang giả
vờ t́m cớ để không đến nhà tôi, chớ thật ra nhà tôi làm ǵ có
ốc. Chẳng qua v́ cái chỗ ở nó nhỏ quá lại xấu xí, nên tôi gọi nó
là "Vỏ Ốc" thôi.
- Nếu là “vỏ ốc” th́ phải có ốc chứ?
- Làm ǵ có!
- Chắc có.
- Sao cô biết?
- V́ đă là "vỏ ốc" th́ phải có ốc. Nếu không có ốc thật th́ anh
chính là con ốc vậy.
Cô gái nói nhanh làm Hạo cười lớn.
- Được rồi, cô độc lắm, cô muốn nói xấu tôi. Cô ví von tôi là
con ốc phải không?
Và Giang Hạo đưa hai ngón tay lên đầu giả làm hai xúc tu của ốc,
chàng ngoặt tay qua ngoặt tay lại, rồi giả giọng ồn ào, bước
tới.
- Ốc sên đến đây, ốc sên đến đây!
Cô gái nhón chân bỏ chạy, hét.
- Thôi nhé, không giỡn đâu. Anh làm ǵ giống ốc sên. Tôi nh́n
anh giống con tê giác th́ có!
Giang Hạo ngẩn ra, rồi cười lớn, thiếu nữ cũng cười. Gió thổi
làm những cọng tóc trước trán của cô gái dạt qua một bên, để lộ
đôi mi thanh tú. Con chó nhỏ "Cầu Tuyết" trong tay cô nàng, bị
cái vui của chủ làm vui lây, nó lên tiếng sủa nhỏ. Thế là đă có
một nhịp cầu hữu nghị bắt giữa hai người.
Sau đó không bao lâu. Hiểu Sương đă có mặt giữa căn pḥng "Vỏ
ốc" bê bối nghe nhạc. Giang Hạo là tay sành nhạc, anh chàng có
một hệ thống âm thanh khá hoàn chỉnh. Hai cái loa stereo, một
ampli, máy hát dĩa và cả cassette.
Hiểu Sương cởi giầy, chân trần ngồi xếp bằng trên sàn nhà. Nhà
cũng có tủ sách, bàn ghế, giường ngủ đầy đủ. Nhưng h́nh như mọi
thứ lại cảm thấy thoải mái hơn khi được cho nằm lăn trên sàn
gạch. Giang Hạo cũng ngồi tựa lưng bên tường nghe nhạc. Hiểu
Sương có vẻ thích thú, cô nh́n Hạo với ánh mắt ái mộ nói.
- Ồ, anh sống tự do thế này tuyệt quá. Căn pḥng này trông hay
đấy. Cha mẹ anh không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh
à? Họ để cho anh sống thế này, hẳn họ phải là Phật đấy.
- Họ cũng không phải là Phật. - Giang Hạo nói và lôi ra dưới đít
bàn một thùng coca cola, khui một lon cho Hiểu Sương - Cha mẹ
tôi sống ở tận Đài Nam, có muốn quản lư tôi cũng không làm sao
quản lư được. Thế c̣n cổ Sống chung với cha mẹ Ở thôn mới Lan
Huệ à?
- Không, cha mẹ tôi qua đời cả rồi. Hiểu Sương đáp - Tôi sống
với vú nuôi...
Và Hiểu Sương chọn một dĩa nhạc khác đặt vào máy. Những âm thanh
ồn ào vang ra. Sương thích chí.
- Ồ! Tuyệt quá! Ở đâu có dĩa nhạc hay tuyệt này.
Đó là một bản discọ Những âm thanh dồn dập làm căn pḥng như
rung chuyển. Hiểu Sương bắt đầu nhảy, thân h́nh nàng uốn éo theo
nhịp điệu. Giang Hạo phải trố mắt, và không dằn ḷng được, Hạo
cùng nhập cuộc.
- Nào chúng ta cùng nhảy nhé.
Giang Hạo đứng dậy dùng chân đá những đồ đạc rải rác dưới chân,
tạo thành một khoảng sân trống, chàng bắt đầu nhảy đối diện với
Hiểu Sương, những bước nhảy phối hợp nhịp nhàng. Hiểu Sương nhảy
rất khéo, nụ cười luôn nở trên môi.
Chú chó con có vẻ cũng bị kích thích. Trong khi Giang Hạo và
Hiểu Sương nhảy với nhau th́ nó cũng chạy từ đầu này sang đầu
kia, hết ngoặm lấy quyển sách đến tờ báo, nó dùng răng xé nhỏ
rồi lại kiếm thứ khác, nó vừa ngoặm vừa gầm gừ, thế là căn pḥng
ngập đầy tiếng nhạc, tiếng bước chân và cả tiếng chó kêu.
Hiểu Sương có vẻ xúc động, cô vừa cười vừa thở nói.
- Tuyệt quá! Giang Hạo. Cái vỏ ốc của anh giống như cái thiên
đàng, lâu lắm rồi tôi mới có được một ngày vui như hôm naỵ Anh
đúng là một thiên tài, một vĩ nhân, một nhà nghệ thuật.
Sự ca ngợi của Hiểu Sương tạo cho Giang Hạo cảm giác bay bổng.
Xưa tới giờ Hạo chưa hề được ai, nhất là con gái "thổi" chàng
như thế này. Cái thổi đó, nó không thực tế lắm nhưng nó găi đúng
chỗ ngứa của Hạo. Hạo giả vờ hỏi.
- Tại sao cô nói tôi là một nhà nghệ thuật chứ?
- Đúng chứ đâu có nói sai đâu. Hiểu Sương đặt đôi tay lên vai
của Hạo vừa lắc lư thân ḿnh vừa nói - Con người mà biết sống
th́ đúng là một nhà nghệ thuật; tôi đă quen rất nhiều ông sinh
viên, nhưng phần lớn họ chỉ là những con mọt sách.
Hiểu Sương chợt ngừng nhảy, chăm chú nh́n Giang Hạo, cái ánh mắt
soi mói của nàng làm Hạo thấy nhột. Hạo đỏ mặt hỏi.
- Cô làm ǵ nh́n dữ vậy?
Hiểu Sương vẫn không chớp mắt.
- Nh́n anh.
- Nh́n tôi làm ǵ?
- Th́ nh́n anh... Hiểu Sương kéo dài giọng nói. nhưng giọng có
vẻ thành thật chứ không châm biếm - Tôi thấy anh đẹp trai quá!
Giang Hạo càng lúng túng.
- Cô đúng là một cô gái bạo mồm.
- Tôi không bạo, tôi nói thật. Hiểu Sương cười nói - Anh không
thích những đứa con gái nói thẳng như tôi ư? à! Tôi biết rồi,
anh thích những cô bé đài các ơng ẹo, thích làm ra vẻ ngượng
nghịu nhút nhát hơn phải không? Tôi th́ không ưa những thứ đóng
kịch đó. Tôi nghĩ ǵ nói nấy, và thích làm những ǵ tôi muốn,
như vậy không được à? Thấy anh đẹp trai, tôi nói anh đẹp trai.
Cái đó là tôi nói thật. Anh có đôi mày sậm, có đôi mắt đẹp lại
có cái miệng rất có duyên...
- Cô mới có duyên đấy. - Hạo nói mà cảm thấy cả người như lâng
lâng. Chàng có cảm giác ḿnh giống như những miếng bông g̣n, mà
chú chó Cầu Tuyết vừa moi ra ở lỗ hổng của một cái gối, đang bay
đầy pḥng. - Tôi thấy cô rất đẹp, đôi mắt cô thật sáng, miệng
như cánh hoa mà tóc th́ thật đen...
- Ôi giời!- Hiểu Sương kêu lên với nụ cười ngặt nghẽo - Lời của
anh làm tôi thấy nhột quá. Thôi bỏ chuyện đó qua một bên đi.
Chúng ta chỉ nên khiêu vũ.
Thế là họ tiếp tục vừa khiêu vũ vừa cười vừa nói chuyện, vừa
hét... Chợt có tiếng chuông điện thoại reo. Hiểu Sương vừa nhảy
vừa nói.
- Có điện thoại ḱa, tôi nghe có tiếng reo, anh đi tiếp điện
thoại đi.
Rơ ràng là có tiếng chuông điện thoại, nhưng mà Giang Hạo quay
đầu t́m, chàng quên bẵng không biết để cái máy ở góc nào. Hiểu
Sương th́ không buông thạ Hạo đi đến đâu Sương nhảy theo đến đó
làm Hạo cuống lên, không dồn hết tâm trí được cho việc t́m máy.
Thật lâu Hạo mới thấy nó nằm trong đống gối, vừa nhắc ống nghe
lên, đă nghe bên kia đầu dây giọng nói bất măn và bực dọc của
ông anh Giang Hoài.
- Chú làm cái khỉ ǵ mà lâu thế? Tôi gọi cả nửa tiếng rồi mà
chẳng nghe chú trả lời.
- à! Anh hai. Giang Hạo sung sướng trả lời - Xin lỗi anh, em
đang bận khiêu vũ... Sao? Anh không nghe thấy ǵ hết à? Hử? Anh
muốn em về Đài Bắc dùng cơm tối với anh đêm nay à? Đợi một chút
nhé.
Giang Hạo quay lại nh́n Hiểu Sương, cô gái đă ngừng nhảy, đang
nh́n chàng với nụ cười. Đôi má hồng với ánh mắt long lanh. Hạo
có cảm giác như ḿnh vừa hớp một hớp rượu.
- Anh hai à. Giang Hạo nói tiếp qua máy, với một chút tiếc rẻ -
Em xin lỗi, tối nay em bận lắm. Em không thể về Đài Bắc được...
Em c̣n phải chuẩn bị cho môn văn học sử Anh quốc.
Giọng nói của Giang Hoài bên kia đầu dây rất rơ ràng.
- Chú tư này. Tôi đă bảo chú rồi, đừng bao giờ nói dối v́ chú
không quen làm việc đó. Mỗi lần chú nói dối là lại nói lắp luôn.
Chú chó Cầu Tuyết không biết phát hiện ra dây nói của máy điện
thoại từ bao giờ, nó nhảy tới chụp lấy cấu xé như cấu xé quân
thù. Giang Hạo phải vội vàng đẩy nó ra. Hiểu Sương đứng gần đấy
chỉ cười chứ không can thiệp. Giang Hạo vừa nói chuyện với anh
vừa phải ứng phó với con chó.
- Anh hai à, anh biết rồi th́ thôi. Nhưng mà... Cút đi Cầu
Tuyết! Ồ xin lỗi anh hai, không phải em nói anh đâu... Ồ, Cầu
Tuyết, đồ mắc dịch... Em... Không phải là em chửi anh đâu nhé.
Em đang nói chuyện với con cún con... Dạ, em khỏe lắm, em không
có bệnh hoạn, ốm đau ǵ cả, em không gạt anh đâu... Mắc dịch cái
con chó khỉ này...
Hiểu Sương đứng cạnh đấy cười lớn.
Tiếng của Giang Hoài vẫn vang trong máy.
- Chú tư, chú đang làm ǵ đấy? Mở dạ hội khiêu vũ à? Chú uống
rượu nữa phải không?
- Dạ không có, anh hai. Em không có uống rượu cũng không có mở
dạ hội... Cầu Tuyết mi thật đáng ghét. Sao lại cắn tao nữa. Hiểu
Sương, sao cô không coi chừng nó? Để nó quậy tôi hoài vậy? Ối
giời ơi, đau quá!
Tiếng Giang Hoài thở dài trong máy.
- Chú tư, chú sinh hoạt ra sao? Vui không? Nghe giọng nói của
chú, tôi cảm thấy dường như chú không được b́nh thường...
- Không có, em đang vui lắm. Chưa bao giờ em vui được như hôm
naỵ Giang Hạo vội vă đáp – Thôi được rồi, để em liên hệ với anh
sau, bây giờ em đang bận rộn lắm!
Và Hạo cắt máy, chàng quay sang nh́n Hiểu Sương.
- Cô quậy quá! Có phải cô bảo con Cầu Tuyết này cắn tôi phải
không? Tôi không trị tội cô là không được.
Hiểu Sương tránh xa với nụ cười giả lả, cô nàng lại bắt chước
giọng nói của Giang Hạo.
- Ồ Anh hai không có, không phải em anh hai à. Anh hai thật
tuyệt vời.
Nhưng rồi Hiểu Sương lại trở nên nghiêm chỉnh.
- Anh Giang Hạo, anh có ông anh tế nhị quá hở?
- Vâng. Giang Hạo suy nghĩ một chút, nói - Ông ấy là một ông anh
rất tốt. Bảo bọc mọi thứ cho tôi và cả gia đ́nh. Ông ấy đóng học
phí, lo cả miếng ăn và cả việc giải trí của tôi, nhờ vậy, tôi
mới được sống như ông hoàng.
Hiểu Sương xuưt xoa.
- Cái may mắn đó không phải người nào cũng có được.
Giang Hạo nh́n Sương.
- Thế cô không có anh chị em ǵ cả à?
- Không có.
- Bao giờ gặp ông anh hai của tôi, cô sẽ thích ngaỵ Giang Hạo
nói một cách nhiệt t́nh. - Anh ấy lớn hơn tôi 10 tuổi, là một
ông anh tốt nhất trong cơi đời này. Để bao giờ có dịp tôi sẽ
giới thiệu với cộ Anh ấy là người có học, đời sống nội tâm phong
phú nhiệt t́nh giỏi giắn.
- Thế à? Hiểu Sương nhún vai nói - Nếu thật sự có những người
như vậy th́ cũng nên đưa vào viện bảo tàng để làm người mẫu.
Giang Hạo chau mày.
- Tôi không thích ai đem ông anh của tôi ra làm tṛ cười đâu đấy
nhé.
Hiểu Sương cúi xuống bế con chó Cầu Tuyết lên, nàng nói với nó.
- Thôi Cầu Tuyết ơi, ḿnh về thôi. Chú "Ốc sên" ở cái vỏ ốc này
đang nổi giận đấy!
Câu nói của Hiểu Sương làm Hạo cười x̣a, chàng đứng chận trước
mặt Sương:
- Không được, tôi đă từ chối về Đài Bắc ăn cơm tối với ông anh
là để được ở lại đây với Sương. Bây giờ Sương phải đi ăn cơm với
tôi. à chúng ta không đi ăn cơm mà đi ăn quà vặt.
Hiểu Sương nhướng mày.
- Nếu tôi không đi th́ sao?
- Tôi thách đấy.
Giang Hạo nói, Hiểu Sương nh́n anh chàng một lúc rồi miễn cưỡng
gật đầu.
- Thôi được. Tôi đồng ư.
Chương 4
Trời vừa sụp tối là gió nổi lên. Sau đấy là mưa. Mưa to
dần. Và gió cũng lớn hơn. Những hạt mưa đập lộp bộp trên khung
cửa kính. Xe cộ qua lại không ngớt trên đường, kéo dài từng vệt
sáng rồi tắt.
Giang Hoài ngồi giữa pḥng khách rộng lớn, bên cạnh chàng có một
ngọn đèn bàn màu xanh nhạt. Tập bản thảo "Thiên thần đen" nằm
trên đùi. Hoài đă đọc đi đọc lại hơn ba lần, nhưng vẫn thấy xúc
động. Ly trà trên tay đă nguội, Hoài không màng uống, mắt chàng
chăm chú nh́n những hạt mưa đang đọng trên khung cửa kính. Không
khí trong pḥng yên lặng quá! Yên lặng một cách đáng sợ, Hoài
lại cúi nh́n xuống tập bản thảo, chàng không làm sao quên được
bài thơ ở trang đầu.
"Khi gió đêm phần phật bên khung cửa
Khi sương đêm che kín chân trời.
Người đàn ông chợt tỉnh giữa cô đơn.
Lúc thiên thần đen mỉm cười với chàng qua cửa sổ"
Bài thơ này, như một bối cảnh tả chân về con người của chàng.
Lâu lắm rồi, vậy mà Hoài vẫn không nghĩ đến điều đó, đă có bao
nhieu buổi hoàng hôn, bao nhiêu đêm vắng, Hoài đă sống trong nỗi
buồn phiền cô đơn như thế này.
"Thiên thần đen" lúc đầu Hoài tưởng là người viết đă sử dụng
biểu tượng này để báo thù ganh tị hay gây chiến, không ngờ nội
dung nó hoàn toàn khác hẳn. "Thiên thần đen" tượng trưng cho một
định mệnh không thể tránh khỏi. Người viết đă sử dụng ngôn ngữ
một cách bạo dạn, đă âu hóa một phần nào cách nh́n; nó vừa có
tính cách huyền thoại lại vừa có tính cách hiện thực. Bối cảnh
câu chuyện xảy ra ở một làng đánh cá nhỏ ở nước Anh. Nhân vật
nam chính là một linh mục. T́nh tiết cũng thật là đơn giản,
nhưng lại gây ấn tượng lớn cho người đọc.
Vị linh mục kia là một thần tượng khả kính của đám dân hiền ḥa
của địa phương. Một con người khả ái dũng cảm nhân từ, có trách
nhiệm. Đẹp trai và trẻ tuổi; h́nh như mọi ưu điểm đều tập trung
trên người của ông tạ Nhưng rồi, có thế nào th́ vị linh mục kia
cũng chỉ là một con người, chứ không phải là thần thánh. Vẫn có
t́nh cảm, vẫn có dục vọng, có đủ cả nhược điểm của con người
bằng xương bằng thịt. Ông ta sống giằng co giữa cái thần thánh
lư tưởng và cái thông tục của con người.
Trong ngôi làng nhỏ bé đó có một quán rượu, nơi tập trung mọi
điều xấu xa của nhân loại. Ở đấy người ta thấy có những gă say
rượu, có những người làm gái, có cả những ṣng bạc. Nhưng ở đấy
cũng có một linh hồn cần được cứu rỗi. Đó là một người đàn bà da
đen.
Và cái gút của câu chuyện vây quanh vị linh mục cùng người đàn
bà da đen kia. Vị linh mục muốn cứu lấy người con gái da đen,
ông đă dùng mọi phương thức kiên tŕ, thuyết phục. Cuối cùng vị
linh mục kia đă khiến cho người đàn bà kia cảm động, cô ta hứa
sẽ cải tà qui chánh.
Nhưng rồi trong một đêm tối, vị linh mục kia lại hành động như
một người đàn ông b́nh thường. Thật không may, người đàn bà da
đen lại có thai. Linh mục hối hận v́ cái hành động nông nổi của
ḿnh. Nhưng ông lại trút cái giận dữ của ḿnh lên người đàn bà
da đen bất hạnh. Thế là người đàn bà đau khổ kia chỉ c̣n biết
gieo ḿnh xuống biển tự tử.
Chẳng một ai biết được nguyên nhân dẫn đến cái chết của nàng trừ
vị linh mục. Sau những đêm dài trằn trọc không ngủ, vị linh mục
như chợt ngộ ra một chân lư. Ông chỉ là một con người b́nh
thường chứ không phải là thần thánh. Thế là ông rời bỏ ngôi làng
đánh cá. Rồi mấy năm sau người ta t́m thấy ông sống ở một thành
phố lớn. Bây giờ ông đă là một nhà doanh nghiệp thành công, có
vợ, có con. Ông sống một cuộc đời b́nh thường như bao nhiêu
người đàn ông khác. Có điều không hiểu sao đứa con của ông sinh
ra với người vợ này lại không giống hai người, nó mũm mĩm, đẹp
như một thiên thần, nhưng lại có nước da đen.
Giang Hoài không thích cái cốt truyện này lắm v́ nó có tính cách
quá truyền kỳ, nó lại âu hóa, đậm màu sắc tôn giáo và chủng tộc.
Chắc chắn là nó sẽ không thích hợp với khẩu vị của người phương
Đông, nhưng mà không thể trách được, v́ Đan Phong đă trưởng
thành ở nước Anh. Ta không thể đ̣i hỏi nàng viết được một câu
chuyện thuần túy phương đông, Hoài chỉ cảm nhận được một điều,
đó là giọng văn sắc bén miêu tả được những nét chấm phá sâu sắc
về t́nh cảm con người. Đan Phong đă lột trần được cái dục vọng,
cái cô đơn, cái t́nh cảm lắt léo giữa trai và gái, và phải thừa
nhận một điều, Đan Phong là một con người tài năng.
Mưa bên ngoài càng lúc càng tọ Hoài lắng nghe tiếng mưa. Nh́n
những hạt mưa lấp lánh trên khung kính chàng có cái cảm giác
thấp thỏm, không thể ngồi yên. Đặt bản thảo trở lại bàn Hoài
đứng dậy đi tới đi lui trong pḥng, nhưng vẫn không làm sao
thoát khỏi cái cảm giác bứt rứt. Sau cùng, Hoài dừng lại bên máy
điện thoại.
Đứng chần chờ mấy giây, rồi Hoài cũng quyết định, cầm ống nói
lên. Chàng bắt đầu quay số. Những con số mà gần đây chàng mới
học thuộc làu.
Bên kia đầu dây có tiếng chuông reo. Hoài đứng yên chờ đợi. Một
tiếng, hai tiếng, tiếng chuông reo từng chập không có ai tiếp
máy. Có nghĩa là không có người ở nhà. Nhưng Hoài vẫn không muốn
buông máy xuống, chàng nhẫn nại chờ đợi. Chờ đợi một cách hoài
công. Cuối cùng Hoài cũng đành phải thở dài đặt máy trở lại chỗ
cũ, nhưng chàng vẫn đứng yên nơi đấy. Chàng không hiểu ḿnh phải
làm ǵ? Định làm ǵ? Có một nỗi buồn thoáng nhẹ, Hoài nh́n vào
đồng hồ, 8 giờ 10 phút. Hay là lái xe một ṿng đến Nước Ngọt,
xem Giang Hạo nó sống như thế nào? Thằng bé đó lúc này nó làm
sao đấy. Chơi, Hoài không ngăn cấm, có điều Hoài chỉ sợ nó giao
du với kẻ xấu, dẫn đến tội lỗi th́ nguỵ Nghĩ đến đây, Hoài chợt
nhớ tới khuôn mặt có vẻ hồ hởi của Giang Hạo, lúc kể lại cho
Hoài biết.
- Anh hai, em chắc một điều là... Anh sẽ không tin đâu. Lâm Hiểu
Sương là một cô gái thật đặc biệt, thật thông minh. Cô ấy là một
tay sáng kiến đấy nhé. Chỉ trong ṿng nửa giây cô ta đă nghĩ ra
hàng trăm tṛ chơi rồi.
Với kinh nghiệm sống, Hoài hiểu, những đứa con gái như vậy dễ
gây ấn tượng sâu sắc cho người đối diện, dễ thu phục được cảm
t́nh của kẻ khác phái. Nhưng đấy cũng là những hoa hồng có gai,
rất nguy hiểm. Giang Hoài lại nhắc ống nói lên, chàng quay số
sang Giang Hạo. Reng... reng... reng... Tiếng chuông reo vang,
reo thật lâu. Vậy mà cũng không ai tiếp, có nghĩa là Hạo không
có mặt ở nhà. Trời mưa gió thế này, Giang Hạo lại đi đâu? Có lẽ
lại bị cô gái nhỏ thông minh trăm sáng kiến kia cuốn hút. Họ lại
đi chơi. Mưa gió không ngăn được tuổi trẻ. Giang Hoài uể oải đặt
ống nghe xuống, nh́n ra ngoài trời. Chợt nhiên, một cảm giác cô
đơn như vây kín người chàng. Hoài đi đến bên cửa sổ, tựa trán
vào khung kính. Bên ngoài xe cộ qua lại tấp nập như nước chảy.
Người người vui chơi, c̣n tả Tại sao lại giam người trong nhà?
- Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông! Không phải chuông điện thoại, mà là chuông cửa.
Giang Hoài giật ḿnh vui vẻ. Tối nay bất luận ai đến viếng, đều
là cứu tinh, đều là người cứu Hoài ra khỏi muộn phiền cô đơn!
Giang Hoài vội xông đến cửa.
Bên ngoài cửa không ai khác hơn là Đào Đan Phong.
Đan Phong đứng đấy với nụ cười.
Trong cái robe màu tím bằng suiss bóng, mái tóc cột nơ cùng màu,
thêm cái áo khoác ngoài màu trắng, một ít mưa bụi long lanh trên
mái tóc. Phong đẹp một cách liêu trai. Đan Phong đứng đấy với
túi xách lớn từ siêu thị. Bên trong chứa đầy, bánh ḿ, mứt trái
cây, phó mát.
- Tôi chưa ăn tối - Đan Phong vừa cười vừa nói - Tôi không biết
là anh có đồng ư để tôi đến đây chuẩn bị bữa ăn không? Ở một
ḿnh, gặm thức ăn chế biến sẵn măi chán ngấy. Tôi muốn bữa cơm
có thêm một người ăn cho vui.
Giang Hoài không trả lời ngay, chàng đứng nép người qua một bên
để Phong bước vào, nhưng niềm vui đă tràn ngập trong ánh mắt
chàng.
- Tôi c̣n mong mỏi ǵ hơn nữa chứ? Thấy Phong đến là tôi đă mừng
hết lớn rồi.
Đan Phong bước vào, đặt túi thực phẩm lên bàn, cởi áo khoác ra.
Nàng nh́n Hoài rồi nh́n khắp gian pḥng.
- Ồ, trông anh rồi nh́n gian pḥng tôi chợt liên tưởng đến một
chuyện. Tôi có cảm giác như anh là một nhà tu khổ hạnh. Sống thế
này anh không cảm thấy cô đơn sao? Anh định ẩn dật thật à?
Bất giác, Hoài liên tưởng đến "Thiên thần đen", đến vị linh mục.
Chàng ngỡ ngàng nh́n Phong.
- Tôi điện thoại đến Phong gần trăm lần, ngay từ sáng sớm đến
chiều. Vậy mà cũng không gặp. Phong mất tích ở đâu vậy? Phong có
vẻ bận rộn quá ư?
- Bận rộn là phương thức hữu hiệu nhất để trị bệnh cô đơn, Đan
Phong nói. Và đi vào bếp lấy dao tay với nĩa, lúc trở ra Phong
lại nói - Tôi có mang đến một chai rượu chát đỏ. Anh có thích
nhâm nhi một chút không?
Giang Hoài chợt nắm lấy tay Phong.
- Phong cũng cảm thấy cô đơn nữa sao? Tại sao vậy? Có thể cho
tôi biết được không?
Đan Phong đứng lại nh́n Hoài.
- Buồn, cô đơn không hẳn phải có lư dọ Anh có nghĩ như vậy
không? Nỗi buồn có thể như cơn gió lọt qua khe cửa. Nó đă vào
rồi là khó thoát ra.
- Vậy sao Phong không đóng cửa cho kín một chút?
Đan Phong lắc đầu.
- Trái lại tôi c̣n thích được ra ngoài trời. Nơi có gió lộng,
cái lộng gió dù ǵ cũng dễ chịu hơn là bị một cơn gió nhẹ nhàng,
ray rứt.
Và Đan Phong cười với Hoài.
- Anh đừng nh́n tôi với ánh mắt thương hại như vậy. Cám ơn anh.
Tôi khỏe lắm, cũng cảm thấy dễ chịu lắm. C̣n chuyện buồn th́ ai
cũng có. Buồn với vui chẳng qua cũng chỉ là một trong những t́nh
cảm thường t́nh của con người thôi.
- Suốt ngày hôm nay cô đă đi đâu vậy?
- Ồ. Đan Phong nhún vai. - Tôi đi khắp nơi, ra ngoại ô này, băi
biển này. Tôi cũng đă đến Đại Lư, đă ngồi ở đấy hàng giờ để xem
ngư dân họ đan lưới. Họ có cuộc sống khá khắc khổ. Tay họ nhăn
nheo như những đường chỉ lưới đấy. Nhưng họ có vẻ rất sung
sướng, an phận.
Giang Hoài kinh ngạc nh́n Phong, chàng chợt nhớ đến cái làng
đánh cá trong chuyện "Thiên Thần Đen"
- Cô h́nh như... rất thích mấy cái làng đánh cá?
Đan Phong chau mày, hơi suy nghĩ một chút. Mắt nàng ngưng lại
bên bàn làm việc, nơi có đặt bản thảo "Thiên thần Đen".
- Cuối cùng rồi anh cũng ghé mắt đọc bản thảo của tôi?
Giang Hoài gật gù.
- Vâng, nhưng tôi đọc lần này là lần thứ ba rồi.
- Có nghĩa là anh không hài ḷng lắm?
- Tại sao Phong nói vậy?
- Bởi v́ bây giờ tôi đă không c̣n thích truyện đó nữa. Đan Phong
nói và bước tới phía bàn giở lấy mấy trang bản thảo rồi đẩy nó
sang một bên. Nàng bày lên bàn thức ăn, bánh ḿ và rượu. Rót đầy
hai cốc xong. Phong ti |