|
của
chị Huệ? Có lẽ tôi đang lạc trong cái mê hồn trận. Và bây giờ
th́ tôi không làm sao quên được. Tôi đă có một số dữ kiện nhưng
nó giống như những mảnh gỗ dùng lắp ghép thành h́nh... Nó nằm
lộn xộn... Và chị B́nh, chị phải giúp em giải quyết chuyện này.
- Tôi đă nói với Phong rồi, tôi đă nói hết mọi thứ ḿnh biết cho
Phong nghe.
- Không, chị chưa nói hết.
- Nhưng, những điều mà tôi biết không hẳn là đúng. B́nh nói. -
Phong biết không? Càng về sau, sự qua lại giữa tôi với Huệ càng
giảm dần. Chúng tôi ai cũng bận rộn. Một số chuyện tôi biết là
do bạn bè kể lại,... mà Phong biết đấy, đàn bà con gái chúng
ḿnh tụm lại nói chuyện th́ chuyện cũng chưa hẳn tin cậy. Có
nhiều cái chỉ là một thứ đoán ṃ.
- Cũng có thể như vậy.
- Vậy th́ tại sao Phong không bỏ ai? Chị B́nh chau mày - Người
đă qua đời hơn hai năm có rơ được sự thật cũng nào có ích ǵ? Có
lợi ǵ cho sự nghiệp của cô đâu?
- Bởi v́... Đan Phong ngồi ngay người lại, nh́n thẳng vào mắt
chị B́nh, thành khẩn - Bởi v́, chuyện đó càng lúc càng trở nên
quan trọng với em.
- Tại sao?
- V́... v́... Đan Phong lắp bắp, rồi cuối cùng đành thú nhận -
V́ em đă yêu... người đàn ông đó.
Chị B́nh tṛn mắt.
- Ai?
- Chị rơ rồi c̣n hỏi. Phong nói, không rời ánh mắt kinh ngạc của
chị B́nh - Em đă yêu Giang Hoài, cái anh chàng giám đốc nhà xuất
bản lớn kia. Một người mà suưt tí đă là anh rể của em.
Chị B́nh mở trừng trừng đôi mắt, miệng há hốc. Bàn tay đang quậy
cà phê phải ngưng lại.
- Em có điên không, Đan Phong? Cả cái thành phố Đài Bắc này có
hàng triệu đàn ông, em không chọn lấy một. Tại sao em lại yêu
hắn? Lư trí của em đâu rồi, đầu óc đâu mà lại yêu một tên...
giết người chứ?
- Giết người? Giọng Đan Phong như nghẹn lại - Cuối cùng rồi chị
cũng nói được hai chữ đó. Giết người? Vậy là, Giang Hoài là thủ
phạm cái chết của chị Huệ tôi ư?
Chị B́nh sợ hăi đưa tay lên bụm miệng. Chị không ngờ ḿnh dám sử
dụng cái từ đó. Chị ngồi yên, Đan Phong cũng ngồi yên. Thật lâu
chị mới lấy lại được b́nh tĩnh, chị nói:
- Thôi đủ rồi, đừng nói ǵ nữa... Đúng ra tôi không nên sử dụng
hai chữ đó... V́ nói như vậy cũng không công bằng, rơ ràng...
chị của cô chết v́ tự sát chứ đâu phải bị người giết đâu? Có
điều cái chết nó không được b́nh thường... Đôi khi tôi nghĩ
Giang Hoài phải có trách nhiệm trong cái chết đó... nên tôi nói
thế... Vậy thôi, nhưng mà Đan Phong này, chuyện đă qua rồi. Giả
chân chưa biết ra sao. C̣n cái anh chàng Giang Hoài th́ tôi
không hiểu. Hắn có ǵ hấp dẫn mà cả hai hai em cô lại ngă nhào
v́ hắn. Thôi tôi không nói ǵ nữa đâu, cô hăy cẩn thận.
- Chị B́nh, chị phải giúp em, chị phải nói. V́ nói có khi lại
cứu được em.
- Cứu cô?
- Vâng nếu chị biết được sự thật của người đàn ông đó. Ông ta
quỷ quyệt, xấu xa thế nào, chị nói hết cho em biết, em đề pḥng,
em trốn lánh kịp thời. Chị B́nh, chị có tin là có ma không?
- Hở?
- Cách đây không bao lâu, em h́nh như mơ thấy chị Huệ. Em cũng
nghĩ đó là một giấc mơ thôi, nhưng không hiểu sao chị ấy lại
hiện ra trước mặt em một cách sống động như người thật. Chị ấy
bảo em hăy đi đi. Về Anh quốc đi. Chị ấy muốn em tránh xa Giang
Hoài. Chị ấy dặn ḍ, năn nỉ... Ồ, lúc tỉnh lại, em c̣n có cảm
giác như chị ấy đă có thật trước mặt ḿnh. Em biết là, có thể v́
ban ngày em nghĩ ngợi nhiều quá, nên đêm đến nằm mợ Chị B́nh,
chị thử nghĩ xem. Hay là chuyện ma quái thần thánh là chuyện có
thật? Biết đâu chị Huệ v́ muốn cứu em nên bảo em bỏ đỉ... Rồi
Đan Phong đưa tay lên ôm lấy đầu buồn bă nói.
- Thật ra th́ em cũng muốn đi. Muốn bỏ về Anh ngaỵ Nhưng em c̣n
ấm ức, em muốn biết được sự thật, trước khi rời xa cái đất nước
này.
Chị B́nh tṛn mắt ngồi đấy. Chị có vẻ bàng hoàng.
- Tôi th́ tôi tin là có quỷ thần. Vậy th́ Đan Phong hăy nghe lời
của Bích Huệ, hăy đi đi! Về với cái xứ Anh kia đi.
- Đươc thôi. Nhưng chị hăy cho em biết. Đan Phong nh́n thẳng vào
mắt chị B́nh - Chị bảo là v́ Giang Hoài yêu người khác nên chị
Huệ em buồn quá tự sát... Thế người đàn bà mà Giang Hoài yêu đó
bây giờ ở đâu?
- Phong muốn biết thật à?
- Vâng.
- Nghe nói... cô ta là một gái làng chơi.
- Hở? Mắt Phong mở thật to - Gái làng chơi, thế cô ta tên ǵ?
- Cô ta hành nghề vũ nữ. Chị B́nh nói - Cái nầy là tôi nghe An
Hoa nói lại đó nhé. Cô vũ nữ này có cái tên tây, gọi là...
- An Hoa là ai?
- Là một cô bạn học cùng lớp với tôi. Cô ấy hiện ở nước ngoài.
Nhưng cô hỏi chi vậy?
- Ồ, chị B́nh đừng giận. Thôi được rồi, ban năy chị bảo là, cô
vũ nữ đấy có cái tên tây.
- Đúng, để xem tên ǵ nào... Annả Lenả... Hénả. Ồ không, h́nh
như là Mona th́ phải. Nghe nói là Giang Hoài gần như suốt ngày ở
măi vũ trường có Mona...
- Và bà chị của em v́ chuyện đó mà tự sát?
Chị B́nh yên lặng, chăm chú nh́n ly cà phệ Đan Phong hỏi.
- H́nh như chị muốn nói ǵ?
- Phong có nhận được giấy báo tử của bệnh viện không? Chị B́nh
hỏi - Nếu có chắc chắn phải có phần cho biết lư do chết. Chết
thế nào chứ?
- H́nh như lúc bấy giờ, anh Hoài đă gởi thẳng giấy đó đến cho mẹ
em... Em có đọc qua th́ phải, nguyên nhân cái chết h́nh như ghi
là "tim suy nhược" hay tương tự ǵ đó.
- Có lẽ như vậy. Mấy ông bác sĩ xứ ta cũng tế nhị lắm. Họ thường
quả quyết về nguyên nhân cái chết thế nào để thân nhân người đă
khuất không phải bứt rứt đau khổ. Đó là chưa nói, có khi Giang
Hoài đă nhờ đến bác sĩ giúp đỡ ém nhẹm chuyện đó.
- Thế c̣n cái cô vũ nữ Monả Đan Phong truy tiếp - Cô ấy c̣n ở
đất nước này vẫn hành nghề cũ hay là đă đi đâu?
- Nghe nói th́, cô ta đă đi lấy chồng ở Singaporẹ Có một triệu
phú nào đó đă cưới cô ta làm vợ thứ năm. Coi như một sự báo ứng.
Giang Hoài bắt cá hai tay, kết quả không có ǵ cả. Đan Phong!
Bích Huệ nói đúng đấy. Em cần phải tránh xa hắn. Tránh thật xạ
Tốt nhất là em nên trở về nước Anh, ở đó em có thể t́m được một
người đàn ông c̣n hơn Giang Hoài gấp trăm lần. Em hăy suy nghĩ
kỹ đi. Đừng có hồ đồ. Cái tay Giang Hoài này lắm thủ đọan. Nghe
nói Mona cũng một thời điên đảo v́ hắn.
Đan Phong suy nghĩ.
- Lúc anh Giang Hoài theo đuổi Mona th́ chị Huệ tôi làm ǵ? Tại
sao chị ấy không khư khư giữ chặt lấy anh ấy?
- Nếu t́nh yêu mà đ̣i hỏi sự canh chừng th́ t́nh yêu chẳng c̣n ư
nghĩa ǵ nữa. Chị B́nh cảm khái nói - Em đừng trách Bích Huệ,
tôi nghĩ là cô ấy đă làm hết sức ḿnh, kể cả chuyện...
Chị B́nh chợt ngưng lại không nói nữa, Đan Phong không buông tha
truy tới.
- Kể cả làm sao? Chị c̣n giấu em điều ǵ?
- Không có, không có.
Chị B́nh vội vă đứng dậy với lấy cái ví nói.
- Bây giờ trễ quá rồi. Tôi phải về thôi.
- Không được! Chị phải ở lại. Đan Phong gh́ tay chị B́nh xuống -
Chị phải nói rơ rồi mới được đi. Chị B́nh, chị biết tánh em mà.
Con người em rất cố chấp. Em không thích mập mờ, chị không nên
giấu em điều ǵ cả. Chuyện này rất quan trọng đối với em chị
biết không? Nó sẽ quyết định chuyện đi hay ở của em. Nó liên hệ
đến cả cuộc đời em, và cả cuộc đời của người khác. Chị nên hiểu
như vậy.
Chị B́nh chăm chú nh́n Phong. Cuối cùng như hiểu ra, chị nói:
- Đan Phong! Hăy nghe đây. Đây là điều cuối cùng mà chị tiết lộ
cho em biết, có lẽ nó rất quan trọng và chị chưa hề cho ai biết
chuyện này.
- Chị nói đi, nói ngay đi.
- Trước ngày Bích Huệ chết khoảng hai tháng chị nhận được một cú
điện thoại. Đan Phong em biết không, lúc đó giữa chị với Bích
Huệ thỉnh thoảng mới liên lạc nhau bằng điện thoại thôi. V́ vậy
hôm ấy linh tính cho chị biết là hẳn có điều ǵ khá đặc biệt. Có
thể là Bích Huệ cũng vừa uống rượu, v́ trong giọng nói của cô
ấy, ngoài tiếng khóc c̣n có cái ǵ đó không rơ ràng. Cô ấy hỏi
chị qua điện thoại. Hỏi cái cảm giác đầu tiên khi biết ḿnh làm
mẹ ra sao? Lúc đó tôi vừa mới sanh đứa con đầu ḷng, mới ăn đầy
tháng cho nó thôi. Hôm mừng đầy tháng Huệ không có đến tham dự.
Tôi nói với cô ấy, một người đàn bà khi được làm mẹ mới là một
người đàn bà hoàn chỉnh. Thế rồi tôi nghe tiếng cô ấy khóc.
Tiếng khóc qua dây nói rất thương tâm. Tôi hỏi Huệ làm sao vậy?
Cô ấy trả lời: Em cũng sắp làm mẹ, nhưng em không được cái vinh
dự đó, em phải nạo thai! V́ cha đứa nhỏ không chịu nhận nó" Tôi
giật ḿnh định lên tiếng khuyên bạn th́ Bich Huệ đă cắt đứt điện
thoại.
Đan Phong tṛn mắt nh́n chị B́nh, sự tiết lộ của chị, như một
tiếng sét làm rung chuyển cả người Phong, nàng hoàn toàn bất
động. Một lúc chị B́nh mới vỗ nhẹ lên tay Phong nói.
- Khi một người đàn bà muốn làm mẹ th́ họ bất chấp mọi thứ.
Trong khi một người đàn ông mà họ đă không phủ nhận giọt máu của
ḿnh th́ họ không c̣n cái bản chất của con người.
Đan Phong thở dài.
- Rồi sau đấy chị Huệ của tôi có đi nạo thai không?
- Đó chính là lư do mà tôi vừa hỏi em về nguyên nhân trên giấy
báo tử của bệnh viện. Bởi v́ lúc đó có tin đồn là chị Huệ của em
không phải chết v́ tự sát mà chết v́ nạo thai.
Đan Phong bàng hoàng úp mặt vào đôi taỵ Trong khi chị B́nh đặt
tay lên vai nàng nói nhỏ.
- Thôi hăy đi đi, Đan Phong! Gă đàn ông đó là một con quỷ chứ
không phải là người. Nếu thật em đă nằm mơ thấy Bích Huệ th́
chắc chắn một điều là Bích Huệ đă chết một cách không yên ổn,
nên cô ấy mới quay về để cảnh giác em. Hăy nghe lời của Bích
Huệ. Hăy đi đi. Hăy trở về nước Anh. Nhưng trước khi đi nên báo
cho tôi biết một tiếng để tôi tiễn em ra phi trường nhé.
Đan Phong ngồi bất động. Chị B́nh bỏ đi lúc nào không biết. Nàng
ngồi ở đấy, trong tư thế đó thật lâu. Chiều đă xuống. Bóng tối
tràn lan, quán cafe đă bật đèn Phong vẫn ngồi đấy đốt điếu
thuốc, nàng lại gọi thêm một cốc rượu. Phong vừa hút thuốc vừa
uống rượu. Có một cảm giác lâng lâng trong người nàng. Quán cafe
có một ban nhạc nhỏ, các nhạc công đă bắt đầu tŕnh tấu. Có một
ca sĩ dáng dấp học tṛ khá đẹp trai. Anh ta đang hát một bản
nhạc ngoại quốc. Đan Phong lắng nghe, bản nhạc cũng khá dễ
thương. Phong biết bản này. Đó là bản "thật t́nh tôi không muốn
biết".
"Em đă từng ngă vào ḷng bao nhiêu người.
Em đă từng khiến ai điên đảo?
Nhiều lắm ư? Nhiều lắm ư?
Thật t́nh tôi không muốn biết... "
Đan Phong ngồi yên nghe hát. Không hiểu sao nàng lại liên tưởng
đến Mona, nàng nhớ h́nh như có đọc qua một tiểu thuyết nào đó,
cũng có một nhân vật nữ tên đó. Trong truyện có một gă đàn ông
đă yêu Mona một cách say đắm. Gă đă nói với nàng "Anh không cần
biết, em đă từng ngă vào ḷng bao nhiêu người? Đă từng làm cho
bao nhiêu kẻ điên đảo, anh không cần biết những thứ đó. Anh yêu
em". Giang Hoài có phải là nhân vật nam kia không? Đan Phong suy
nghĩ. Tay ca sĩ trên sân khấu lại hát một bản nhạc khác. Bản
"Gịng sông trôi măi". Đan Phong vội ngoắc một hầu bàn đến, nàng
đưa cho gă một mảnh giấy nhờ đưa cho ca sĩ trên đấy có mấy chữ
"Anh có thể hát bản “Chim hạc trên cành cao không?”.
Hầu bàn đưa mảnh giấy đi. Chẳng bao lâu Đan Phong nghe bài hát.
Cánh hạc trên cành cao... Mắt nh́n mây bềnh bồng... Mây không
dừng một chỗ...
Tổ không thể dừng xây... Mây trôi không an định... Hạc lại ngại
cô đơn
...
Cánh hạc trên cành cao... Gió lay cành cây nhỏ... Tung cánh định
bay đi... Núi sông đầy cách trở... Bay về đâu bây giờ.
...
Cánh hạc trên cành cao... ánh trăng tràn khắp lối... Các loài
chim nhỏ khác... Đều an giấc mộng rồi... Hạc vẫn c̣n chưa ngủ...
Mơ về ai nhớ ai?... ".
Trước mặt Đan Phong như phủ lấy một màn sương h́nh ảnh nhạt
nḥa, Phong tựa đầu ra sau, tay nghịch lấy những hạt chuỗi trên
rèm cửa, tiếng va chạm của những hạt chuỗi này tạo cho Phong một
ảo giác. Nàng cảm thấy như có tiếng chuông vọng lại từ hư vô.
Có một người nào đó đă ngồi xuống bàn của nàng. Đàn bà con gái
đi uống cà phê một ḿnh thường hay gặp cảnh này. Cũng có thể v́
cái thái độ của Phong đă lôi cuốn sự chú ư của người khác. Gă
đàn ông vừa ngồi xuống kia cũng yên lặng. Gă vẫy tay gọi hầu bàn
hai ly cafe xong. Gă lấy đi ly rượu đang uống dở của Phong rồi
gă đốt một điếu thuốc. Mùi thuốc lá quen thuộc. Ai vậy? Đan
Phong chau mày. Đúng rồi hắn đây. Hắn là con quỷ. Một kẻ giết
người...
- Làm sao anh biết tôi ở đây mà đến t́m?
- Anh đă t́m Phong mấy ngày naỵ Chỗ nào anh cũng đến. Giang Hoài
nói. Giọng nói thật b́nh thản - Hồi chiều anh đă đảo xe một ṿng
đến Đại Lư, anh cũng đă đến cả làng đánh cá hỏi thăm nhưng chẳng
ai thấy em. Ban năy anh cũng đă ghé qua mấy quán cà phê kia. Sau
cùng chợt nhớ đến đây. Cái quán "Tri âm" này đă có một lần em
gọi anh đến. H́nh như em thích quán cafe này lắm à?
- Cái đó cũng không có ǵ là. Đan Phong nói một cách lạnh lùng -
V́ ở đây cách mộ của Bích Huệ không bao xa.
Phong thấy Hoài có vẻ giật ḿnh, nàng tiếp.
- Câu nói vừa rồi của tôi khiến anh bối rối phải không? H́nh như
anh lúc nào cũng sợ nghe nói đến hai tiếng "Bích Huệ". Sao lạ
vậy? Trong khi những người khác lại thích nhắc đến tên người
ḿnh đă yêu?
Đan Phong lấy cái th́a gơ nhẹ vào ly cà phê tiếp.
- Anh có biết Bích Huệ lúc c̣n sống thích cắm hoa lắm phải
không?
- Vâng.
- Chị ấy thích hoa ǵ nhất? Hoa hồng? Hoa huệ? Đinh hương hay
hoa lan?
Giang Hoài chăm chú nh́n Đan Phong rồi nói.
- Không. Cô ấy chỉ yêu loại Bồ Công Anh.
- Bồ Công Anh? Một loài hoa cúc dại thôi à?
- Vâng. Bích Huệ cho là, hoa hồng nồng nàn quá, lan th́ kiêu sa,
đinh hương yếu đuối, cúc đại đóa lại quá cao ngạo. Tất cả đều
không thích hợp với nàng. Bích Huệ hay ví ḿnh như loài Bồ Công
Anh, mọc dại ở bờ tường, nở đó rồi tàn đó. Không cần ai biết
đến. Bích Huệ như vậy đó. Con người của nàng lúc nào cũng buồn
buồn, h́nh như rất mặc cảm.
Đan Phong ngồi yên tựa cằm lên tay nh́n Hoài. Người đàn ông
trước mặt có vẻ tiều tụy xanh xao. Có một cái ǵ đó làm anh ta
trăn trở. Tuy vậy Phong vẫn thấy một điều là Hoài vẫn tỏ ra rất
nhân cách, rất đứng đắn. Chàng chẳng có dáng dấp ǵ của một kẻ
giết người, mà chỉ có một chút h́nh ảnh của một phạm nhân đang
chờ được xét xử trước công lư. Hàm oan chăng? Phong cũng không
hiểu sao ḿnh lại nghĩ đến hai chữ đó. Phải chăng từ trong tiềm
thức Phong đă muốn chạy tội cho Hoài?
- Em đă tránh mặt tôi mấy bữa. Hoài nói ngón tay cầm điếu thuốc
của chàng rung rung - Em vừa khỏi bệnh. Tại sao cứ lang thang
măi ngoài phố? Nếu không muốn gặp tôi, chỉ cần cho biết một
tiếng là tôi sẽ không quấy rầy nữa. Phong cần ǵ phải ngày đêm
lang thang bên ngoài như thế chỉ khiến tôi lo lắng thêm thôi.
Rồi Giang Hoài chăm chú nh́n Phong nói.
- Em làm ǵ lại xanh xao vậy?
Câu nói của Hoài làm Phong giật ḿnh. H́nh như Phong đă bối rối?
Nàng vội nói.
- Tại sao anh cứ theo dơi tôi như vậy? Tôi lang thang mặc tôi.
Tôi cũng cần có tự do cá nhân ḿnh chứ?
Giang Hoài nh́n xuống, h́nh như chàng cố nén t́nh cảm của ḿnh.
Hoài dụi điếu thuốc, nói.
- Thôi được, vậy tôi đi.
- Anh không được đi!
Phong ra lệnh, Hoài quay lại với ánh mắt ngạc nhiên. Phong không
dám nh́n thẳng vào mắt Hoài nói.
- Tôi muốn hỏi anh một điều, anh cần nói thật.
Hoài gật đầu, Phong liếm nhẹ môi, hỏi.
- Mona là ai?
Hoài lại giật ḿnh. Khuôn mặt tái hẳn, chàng có vẻ lúng túng.
- Ai... Ai nói với Phong cái tên đó?
- Chuyện đó không cần biết. Tôi chỉ muốn anh nói. Mona là ai
thôi.
Hoài chau mày.
- Mona là... một cô vũ nữ.
- Anh đă... yêu Mona phải không?
Hoài cắn nhẹ môi.
- Vâng.
- Cô ấy là một vũ nữ b́nh thường? Chắc không phải như vậy. ít ra
phải là người có tŕnh độ? Một người khôn khéo biết chiều
chuộng? Chứ bằng không, tại sao măi đến bây giờ, tôi vẫn thấy
anh không quên. Đúng không? à, cô ta thích hoa ǵ nào. Hoa hồng,
đinh hương, hoa lan hay là hoa cúc. Chắc chắn không là...
"Rầm!" Giang Hoài chợt vung nắm tay đập mạnh xuống bàn. Ly cafe
ngă lăn, vỡ nát. Thái độ của Hoài làm kinh động cả những người
ngồi gần đấy, kể cả ban nhạc. Nhưng Hoài vẫn bất chấp, chàng lớn
tiếng.
- Im đi! Tôi đă chịu đựng hết nổi rồi. Tại sao cô cứ thẩm vấn
măi tôi vậy? Tôi sẽ không trả lời bất cứ điều ǵ. Cô đừng ḥng,
cô muốn nghĩ sao th́ nghĩ. Cô cho tôi là tên giết người cũng
được, ma quỷ cũng được, tôi sẽ không biện bạch đâu, tôi mệt mỏi
lắm rồi...
- Giang Hoài! Đan Phong lớn tiếng không kém - Tại sao anh phải
làm rùm beng chi vậy? Nếu anh muốn căi nhau chúng ta ra ngoài
đi. Quậy ở đây cũng không tốt đẹp ǵ.
Lời của Đan Phong khiến Hoài như hiểu ra. Chàng vội đến quầy trả
tiền, rồi bước ra ngoài. Phong bước theo sau. Đêm đă thật khuya.
ánh trăng treo cao trên nền trời. Phong nói.
- Anh khỏi phải hùng hổ ǵ cả. Không giúp ích được ǵ đâu, v́
tôi đă quyết định rồi.
Giang Hoài dừng chân... Dưới ngọn đèn đường, chàng có vẻ khổ sở.
- Phong đă quyết định thế nào?
- Tôi sẽ rời khỏi nơi này trong thời gian ngắn nhất. Tôi sẽ trở
về Anh quốc.
Hoài quay lại nh́n thẳng vào mắt Phong. Trong khi Phong lại
tiếp.
- Anh khỏi phải lo lắng hay sợ hăi ǵ cả. Tôi sẽ không t́m hiểu
chuyện của chị Huệ nữa đâu. Bởi v́, sự thật đă khiến tôi chới
với. Tôi không đủ can đảm để tiếp tục t́m hiểu thêm. Anh Hoài,
anh biết đấy. Tôi là một người yếu đuối. Tôi không thể chịu được
những xúc động quá mạnh. Thôi th́ chấp nhận làm đào binh vậy.
Tôi sẽ bỏ hết mọi thứ. Tôi sẽ rời xa nơi này. Đi thật xa, anh
yên tâm đi, như vậy hẳn anh măn nguyện rồi chứ?
Giang Hoài đứng thẳng lưng. Dưới ánh đèn đường chàng có vẻ xanh
xao như một pho tượng. Đan Phong đứng trước mặt. Đan Phong là
hiện thân của một áng mây trời. Một thứ t́nh cảm đau khổ rối rắm
giằng co trong tim. Hoài nói.
- Xin lỗi, Đan Phong. Anh đă bỏ ra mấy ngày liền để t́m em. Bây
giờ t́m được, lại căi nhau...
- Tôi không để ư chuyện đó đâu. Đan Phong nói nhanh - Tôi đă
quyết định rồi. Tôi sẽ trở về bên ấy.
Giang Hoài vịn tay lên cột đèn.
- Đừng có vội vă quyết định như vậy...
- Đây không phải là chuyện vội vàng. Tôi đă suy nghĩ kỹ lắm mới
quyết định như thế.
- Hăy sáng suốt một chút xem. Phong giận anh ư?
- Không giận ai cả.
- Cũng không thay đổi à?
Đan Phong lắc đầu. Giang Hoài suy nghĩ, cuối cùng như chịu thua,
Hoài nói.
- Thôi được. Coi như anh không có đủ khả năng để giữ chân cánh
hạc lang thang. Em cứ làm theo ư em. Nhưng mà, bây giờ em lên
xe, anh đưa em về, được chứ?
Đan Phong lắc đầu.
- Thôi khỏi, tôi cũng không muốn về nhà trong lúc này. Anh cứ lo
việc của anh, tôi có việc của tôi.
Nhưng Giang Hoài đă chụp lấy tay Phong, giữ chặt.
- Em phải nghe lời tôi, không lẽ em muốn ngă bệnh một lần nữa
sao? Xem kià, em xanh xao như vậy, em phải lên xe thôi, nếu
không muốn ngất xỉu dọc đường...
Và Giang Hoài kéo tay Phong về phía xe riêng, lên xe, đóng kín
cửa lại. Hoài vừa nổ máy vừa nói.
- Em phải về nhà, ngủ một giấc. Tôi thấy em sắp ngă bệnh đến nơi
rồi đấy. Rồi sau đấy, em làm ơn cút về xứ Anh của em đi, đừng
làm t́nh làm tội tôi nữa...
Chương 13
Giang Hoài đứng trong pḥng làm việc rộng lớn của chàng,
liếc mắt qua cửa sổ. Bên dưới ḍng xe qua lại như mắc cửi. Nắng
đă lên thật cao... Có cái ǵ buồn phiền trong tim, thần kinh như
căng cứng. Giống như những sợi dây đàn, chỉ cần một rung động
nhẹ là có thể đứt ngaỵ Hoài đưa tay lên vuốt tóc. Trời đă vào
tháng năm. Pḥng có trang bị cả máy điều ḥa không khí, vậy mà
không hiểu sao, mồ hôi lại cứ vă ra như tắm. Hoài trở lại ngồi
vào bàn. Nh́n máy điện thoại, định gọi dây nói. Nhưng lại thôi,
chàng nh́n vào đồng hồ. Mới có 10 giờ sáng. Hôm qua thức khuya.
Vậy th́ tốt hơn nên để cô ấy ngủ thêm một chút. Biết đâu sau một
giấc ngủ đầy đủ, Phong sẽ dễ chịu hơn. Sẽ chịu lắng nghe hơn? Im
ắng nghe, nghe ǵ chứ, Phong có chấp nhận không chứ? Đă bao lần
rồi, lần nào nói chuyện cuối cùng vẫn là sự căi nhau, dằn vặt...
Trời ơi! Chuyện này rồi sẽ kéo dài đến bao gị... Bao giờ chứ?
Có người gơ cửa, Hoài vừa nhỏm dậy đă thấy cô thư kư Phương Minh
Huệ bước vào. Trên tay cô là một chồng hồ sơ, bản thảo. Vừa bước
vào cô Minh Huệ đă cười nói.
- Ban biên tập hỏi ông chủ về bản kế hoạch tháng này đấy. Ông có
đồng ư không? Riêng bên phát hành họ nói là phiếu kiểm tra đưa
cho ông hơn hai tháng rồi, sao không nghe ông nói ǵ hết. Có cần
loại bỏ mấy cái đại lư cho không? Bên ban in ấn họ vừa cho biết
là tháng này giá giấy tăng, giá biểu có sẵn trên bàn ông. Ông
cần phải cho biết ư kiến. Một là tăng giá sách, hai là sử dụng
loại giấy hạng hai. Riêng tháng này, sách tái bản có hơn mười
một đề tựa, không biết ông có cho in cả không?...
- Cô Minh Huệ này. Giang Hoài thở dài nói - Cô cứ để hết mọi thứ
lên bàn đi, chút xíu nữa tôi xem xét.
- Ông giám đốc ạ. Cô Minh Huệ vừa cười vừa nói – Trên bàn ông đă
có một đống hồ sơ như trái núi. Ông không giải quyết tôi sợ mọi
chuyện sẽ tŕ trệ đấy. Bây giờ ông xem cái nào cần làm trước ông
nói ngay tôi sẽ ghi lại, rồi giao liền cho các pḥng ban làm,
ông thấy sao?
- Cô Minh Huệ này. Giang Hoài chau mày - Cô thông báo xuống các
pḥng ban. Việc của pḥng nào pḥng ấy giải quyết giùm đi. Đừng
có đụng chuyện ǵ cũng đưa lên đây, được không?
Minh Huệ liếc nhanh về phía Hoài, rồi nàng lặng lẽ quay ra
ngoài. Nhưng vừa đến cửa, Huệ chựng lại rồi quay đầu vào hỏi.
- Ông nhắm giao quyền cho các pḥng ban như vậy, ông có tin cậy
được không? Nếu được th́ tôi báo cho họ biết. Có điều sau này có
chuyện ǵ xảy ra th́ ông đừng có rầy rà nhé.
- Thôi được rồi! Được rồi! Cô quay lại đây! Giang Hoài ngoắc
Minh Huệ lại - Bây giờ ḿnh cố thanh toán cái đống hồ sơ cũ này
trước đi.
Minh Huệ quay trở vào với nụ cười, nàng vừa ngồi xuống th́
chuông điện thoại reo vang. Hoài nhỏm người, chụp vội máy ngaỵ
Vừa "A lô" một tiếng th́ bên kia đầu dây đă nói.
- Anh Hoài, tôi vừa đến công ty hàng không đặt vé phi cơ...
- Sao? Hoài hét lớn qua máy. Tiếng hét của chàng to đến độ Minh
Huệ phải giật ḿnh - Đan Phong, em cần phải b́nh tĩnh, sáng
suốt. Đây không phải là chuyện đùa, em nghe tôi nói này, hiện em
đang ở đâu? Anh cần phải giáp mặt em nói chuyện. Đan Phong! Đan
Phong! Hăy nghe anh nói đây, em không có quyền cắt điện thoại
đấy. Em mà cắt điện thoại là biết anh. Không, không phải anh
định uy hiếp, anh cần gặp em thật mà. Đan Phong... Giang Hoài hạ
thấp giọng - Em nói đi. Em mua chuyến bay lúc mấy giờ?... Ngày
mai à? Em điên rồi!
Bên kia đầu dây có tiếng "Bụp!". Thế này có nghĩa là bên kia đă
cúp máy. Hoài ngẩn ra nh́n ống nghe rồi chụp lấy cái áo vest
trên ghế, định xông ra ngoài. Minh Huệ đứng đấy thở dài.
- Điệu này, đống hồ sơ coi như phải ngâm tôm ít ra hai ngày nữa.
Giang Hoài chưa kịp dặn ḍ ǵ th́ ngoài cửa có một người xông
vào. Suưt tí đă va vào người chàng. Hoài chựng lại, th́ ra là
Giang Hạo. Hạo đầu bù tóc rối, khuôn mặt tái xanh, như vừa gặp
phải một chuyện ǵ quá khủng khiếp.
- Hạo! Cậu làm sao thế? Đánh lộn, gây sự hay bị đuổi học?
- Dạ không, không có ǵ cả!
Giang Hoài thở phào, chàng vỗ nhẹ lên vai cậu em.
- Em ngồi đây chờ, anh có chuyện gấp lắm, cần phải đi ngaỵ Một
chút nữa, anh sẽ quay về. Nói chuyện em sau.
Giang Hạo chụp lấy tay Hoài kéo lại.
- Anh cả, anh đừng đi, em có việc cần kíp lắm. Em cần anh giúp.
Anh phải cứu em, bằng không chắc em chết mất.
- Em chết mất? Sao vậy?
Hoài ngạc nhiên hỏi. Giang Hạo nói một cách thật xúc động.
- Chắc em phải nhảy lầu tự tử mất...
Hạo chợt tuyên bố. Làm Hoài và cả Minh Huệ phải bàng hoàng. Hoài
nh́n em rồi quay sang Minh Huệ.
- Cô Huệ này, cô làm ơn đi rót cho tôi một cốc nước lạnh, nhanh
lên. Ồ không, hay là cô lại quầy rượu kia... Rót cho tôi một ly
rượu cũng được.
Cô Minh Huệ chạy vội đến quầy rượu, rót một ly rượu đưa cho
Hoài, Hoài đưa tận môi Hạo ra lệnh.
- Hớp một hớp đi. Cậu sắp ngất đến nơi rồi đấy. Hạo hớp một hớp,
sặc sụa. Giang Hoài ra dấu để Minh Huệ biết bỏ ra. C̣n lại hai
người, Hoài lại ra lệnh cho em trai.
- Cậu hớp thêm một ngụm nữa đi.
Hạo lại hớp thêm một ngụm. Bắt đầu cảm thấy tỉnh táo một chút.
Giang Hoài kéo ghế ngồi đối diện, đặt tay lên đùi em trai.
- Nào bây giờ cậu nói đi. Hạo, cậu đă gây nên chuyện ǵ? Giết
người? Đốt nhà... Hay là cái ǵ khó khăn nói để tôi t́m cách
giải quyết chứ?
- Em chẳng có gây nên tội lỗi nào hết.
Hạo nói một cách buồn bă. Hoài thắc mắc.
- Vậy th́ chuyện ǵ xảy ra mới được chứ?
Hạo nhắm mắt lại nói.
- Tất cả v́, Hiểu Sương, Hiểu Sương...
- Hiểu Sương làm sao? Hoài hỏi tới - Cô ấy gây ra tai họa ǵ?
Hay là cậu đă...
- Không phải. Không phải. Giang Hạo hiểu ư anh vội đính chính -
Anh đừng có đoán ṃ... Em không hề làm ǵ Hiểu Sương hết.
- Vậy th́ em cứ nói đi, chuyện ǵ xảy ra chứ?
- Hiểu Sương bỏ đi rồi. Cô ấy lặng lẽ bỏ đi rồi!
Giang Hạo đau khổ nói. Hoài chau mày.
- Bỏ đỉ Nhưng bỏ đi đâu mới được chứ?
- Nếu em biết cô ấy bỏ đi đâu th́ em đến đây làm ǵ? Hạo trợn
mắt nói - Em một ḿnh đi t́m cũng được vậy, cần ǵ phải t́m đến
anh?
- Thôi được. Giang Hoài lắc đầu nói - Tôi hiểu rồi. Có phải cậu
căi nhau với cô ấy? rồi cô ta lặng lẽ bỏ đi phải không? Hạo ơi!
Cậu khờ quá, con gái đứa nào lại không vậy? Đó chỉ là màn tŕnh
diễn. Cậu th́ chỉ biết quưnh quáng lên, chỉ có vậy. Mà cậu làm
tôi hết hồn. Cậu làm như chuyện quan trọng lắm không bằng. à mà
này, hôm trước cậu bảo là cậu không yêu Hiểu Sương. Thật t́nh
không yêu mà, tại sao cậu lại hồn siêu phách tán như vậy? Hay
là...
- Anh Hoài! Giang Hạo tỏ ra đau khổ - Em van anh mà... Anh có
thể b́nh tĩnh ngồi nghe em nói hết không? Chuyện yêu hay không
yêu bỏ qua một bên. C̣n chuyện Hiểu Sương mới quan trọng.
- Th́ cậu cứ nói đi!
- Hiểu Sương đă mất tích.
Giang Hoài đứng dậy, rót một ly rượu.
- Tôi đă biết chuyện đó rồi.
Hoài nói mà cảm thấy bực ḿnh. Bây giờ chàng thật ra cũng không
c̣n tâm trí đâu để nghe. Đan Phong không biết đang ở đâu trong
giờ phút này?
- Đồng ư là em đă nói như vậy. Nhưng anh phải biết là ở đây có
một chuyện lạ khác. Giang Hạo giải thích một cách khó khăn - V́
không phải chỉ có một ḿnh Hiểu Sương mất tích mà cả bà nội và
chó Cầu Tuyết của nàng cũng biến mất luôn. Chỉ qua một đêm, mọi
người biến mất. Anh biết không? Th́ ra, họ chỉ đến đấy ở ḿnh
không. Tất cả đồ đạc trong nhà từ tivi, tủ lạnh, bàn ghế đều là
của chủ nhà và họ đă măn hợp đồng hôm kia. Họ dọn đi hết.
Giang Hoài có vẻ chú ư.
- Sao? Họ đi hết cả nhà?
- Vâng, nói là cả nhà, chứ thật ra th́ chỉ có Hiểu Sương với bà
cụ. Cầu Tuyết là con chó con không kể, họ bỏ đi mà lối xóm cũng
không hề biết...
Giang Hoài nh́n em trai.
- Lần cuối cùng em gặp họ là lúc nào?
- Sang hôm kia, lúc đó chúng em đi chơi ở thuyền đánh cá về.
Giang Hạo trợn mắt.
- Đi thuyền đánh cá à?
- Vâng, chúng em đă theo thuyền ra biển. Ngồi ở mũi thuyền ngắm
trăng, sao, biển và sóng... Ngắm những cái thuyền khác đang thả
câu... Hiểu Sương nói nhiều thứ, cười hồn nhiên... Sau đấy cô ta
khóc, cô ta bảo em là đừng giận...
- Tại sao em lại phải giận cô ấy?
Giang Hạo như chợt hiểu ra, anh ta bứt đầu bứt cổ nói.
- à, bây giờ em đă hiểu rồi. Cô ấy đă có ư định bỏ em đi từ lâu.
Cô ấy muốn trốn lánh, em ngu quá. Nhưng mà, tại sao phải bỏ em
đi chứ? Hạo ngồi thẳng lưng, hai nắm tay nắm chặt, hét - Tại
sao? Em có làm ǵ để cô ấy giận đâu? Em không hề nói một câu
nặng lời, không làm cái ǵ bậy bạ. Em chỉ biết chiều chuộng. Sao
lại vậy, sao Sương lại bỏ em?... Cô ấy làm sao thế?
- Giang Hạo! Hoài nói. Chàng cũng thấy bối rối - Em làm ǵ phải
la hét như vậy. Em phải b́nh tĩnh một chút.
Hạo lại ngồi ngay ngắn, nhưng chưa dằn được cảm xúc mạnh trong
ḷng. Giang Hoài tiếp:
- Anh chưa nghe em kể cho anh biết về Hiểu Sương như thế nào cả.
Cô ấy dáng dấp ra làm sao? Khoảng bao nhiêu tuổi, thích ăn mặc
thế nào. Người từ đâu đến?
Giang Hạo có vẻ bực ḿnh đáp ngay.
- Cô ấy rất đẹp, anh chỉ cần biết như vậy.
- Nhưng đẹp ra làm sao mới được chứ?
- Hiểu Sương có khuôn mặt trái xoan, mắt to, cằm nhọn. Giang Hạo
miễn cưỡng tả - Cô ta có mái tóc ngắn lúc nào cũng rối, thích
mặc áo pull, quần Jean, mang giầy ống. Khoảng 19 tuổi hoặc trẻ
hơn. Tính rất tinh nghịch, thích cười nói. Hay nói láo nhưng lại
nói láo một cách không trọn. Cô ta cũng thích hát lải nhải suốt
ngày. Từ Đài Trung dọn đến, lư do tại sao dọn đến thành phố này
th́ em không biết. Hiểu Sương cũng có một cái tật, đó là hay nói
một ḿnh cứ ngồi ôm chó Cầu Tuyết vào ḷng th́ thầm măi...
- Đủ rồi. Giang Hoài đưa tay ngăn lại. Chàng có vẻ bớt căng
thẳng - Em nghe đây! Hạo. Hiểu Sương và bà cụ dọn đi, chắc chắn
là phải có lư do của họ. Có thể là ở Đài Trung nhắn tin lên bảo
về chẳng hạn. Cậu đừng nên căng thẳng như vậy. Biết đâu mai này,
cậu sẽ nhận được thư hay tin tức của cô ta?
- Em nghĩ là từ đầu chí cuối, anh không hề hiểu cái ǵ hết.
Giang Hạo nói như hét - Hiểu Sương bỏ đi rồi, anh biết không? Cô
ấy sẽ không bao giờ chịu gặp em nữa... Cô ấy đi mất tích.]
- Anh thật sự không hiểu. Giang Hoài chau mày nói - Em dựa vào
đâu mà cả quyết như vậy?
- Th́ đây này! Hạo móc trong túi ra một lá thư đưa cho Hoài -
Sáng nay, em đă nhặt được nó trong thùng thơ trước cửa.
Giang Hoài cầm bức thư lên, mở ra. Trên trang giấy trắng, những
nét chữ... Chợt Hoài thấy tim đập mạnh. Không những thế, chàng
có cảm giác như cả người rơi cả vào một cái hố băng, những ḍng
chữ, như nhảy múa trước mắt chàng:
"Giang Hạo,
Vĩnh biệt nhé? Chẳng bao giờ anh gặp lại tôi nữa đâu. Bởi v́ tôi
giống như nhân vật Hoàng tử bé trong truyện của Saint Exuperỵ
Tôi sẽ tự hủy diệt và biến mất trên hành tinh này để đến một
hành tinh khác và tái sinh.
Anh Hạo, anh đă từng hứa với tôi là anh sẽ không giận tôi. Vậy
th́ anh bỏ qua nhé? Tha lỗi cho chuyện tôi đă đùa bỡn với anh.
Giang Hạo, anh nghe tôi nói này. Tôi không phải là một đứa con
gái đơn giản và tinh nghịch như anh đă nghĩ đâu. Mà tôi giống
như một cánh bướm đổi màu. Lúc nào cũng ở trong trạng thái pḥng
vệ cảnh giác. Không những chỉ có một cánh bướm mà c̣n là loài
hoa ăn thịt côn trùng. Anh biết đấy loại hoa này lúc nào cũng có
màu sắc rất sặc sỡ... nhưng mỗi bộ phận trên cánh hoa đều phủ
đầy chất độc. Côn trùng chỉ cần dính vào là tiêu mạng. Anh Hạo,
anh biết không. Tôi là một cánh hoa loại đó. Dễ sợ, tàn nhẫn,
nguy hiểm... Anh không nên để cho cái nhan sắc bên ngoài tôi lôi
cuốn. Cái nhan sắc đó không thật đâu, nó chỉ là cái hào nhoáng
nhất thời... Anh có biết là anh suưt đă bị nó hại thân rồi
không?
Anh Hạo, ngay từ lúc bắt đầu, tôi đă bảo anh đừng có thật thà
quá. Đừng yêu tôi, anh biết tại sao không? Đó là v́, tôi vẫn c̣n
biết thương người. Tôi thấy anh là một thanh niên hiền lành, ưu
tú... Anh tốt hơn gấp trăm lần điều tôi đă nghĩ. Những người như
anh phải có được người bạn gái giỏi dắn, lư tưởng. Người con gái
đó không thể là tôi. Bởi v́ anh Hạo, anh thật sự không hiểu rơ
người tôi thế nào mà? anh chỉ thấy và yêu cái vỏ sặc sỡ bên
ngoài một vai kịch, một cánh bướm đổi màu.
Anh Hạo,
Anh c̣n trẻ, ở cái tuổi của anh, mọi sự khổ đau thường không tồn
tại lâu dài. Thời gian sẽ giúp anh xóa dần, anh hăy xem cuộc
t́nh qua mà anh nghĩ là có... nhưng là một áng mây thôi.
Bây giờ, tôi đi rồi, anh Hạo... Anh chỉ nên nghĩ thế này, sự bỏ
đi của tôi chỉ là để giúp anh chứ không phải để hại anh. Tôi
thương anh không hết, giận anh làm ǵ?
Cuối cùng, tôi chỉ xin anh một điều. Anh nên nghĩ là, trên cơi
đời này không có một Lâm Hiểu Sương nào cả. Chuyện đó, thật ra
chỉ có trong giấc mơ, một giấc mơ thật hoang đường, vô lư. Và
bây giờ anh đă tỉnh dậy. Mọi chuyện như cũ, chỉ khác một điều là
không có Lâm Hiểu Sương. Đó chỉ là ảo giác, mà đă là ảo giác th́
buồn phiền làm ǵ?
Tôi sẽ ra đi, đến một nơi thật xa, thật xạ Rồi cả cuộc đời c̣n
lại, anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa, cảm ơn những niềm vui
mà anh đă mang đến cho tôi trong những tháng ngày vừa qua, tôi
đă t́m lại được tuổi trẻ của chính ḿnh. Tôi sẽ không bao giờ
quên anh đâu. Tôi cũng sẽ không quên cái thiên đàng "Vỏ Ốc" của
anh. Tôi mong là rồi một ngày không xa, sẽ có một người con gái
khác, đến với cái "Vỏ Ốc" đó... uống coca cola đút dưới đít
giường...
Thôi tôi đi. Xin cầu chúc anh. Mong rồi anh sẽ hạnh phúc. Người
bạn trai "nhỏ" của tôi ạ!
Một cái tên không hiện hữu trong cơi đời này.
Lâm Hiểu Sương.
Giang Hoài đọc một mạch hết lá thự Càng đọc mặt càng tái, không
những quả tim chỉ đập mạnh, mà nó gần như không c̣n kềm chế
được. Ngoài cái cảm giác ră rời, Hoài c̣n cảm thấy giận dữ, giận
dữ một cách không chịu được. Một sự đùa bỡn tàn nhẫn! Một sự sỉ
nhục! Trời ơi! Hoài cố dụi mắt. Mong mọi thứ tan biến. Tất cả
chỉ là ảo ảnh không thật đi. Một giấc mơ thôi, không thể có
chuyện hoang đường, vô lư thế này. Giang Hoài nắm chặt lá thơ
trong tay run rẩy. Mọi thứ như sụp đổ. Hoài choáng váng. Tiếc
quá. Nó lại là sự thật. Nét chữ này, lời văn này, quen thuộc một
cách không thể nhầm lẫn được. Đúng là của cô ấy! Đúng rồi! Dễ sợ
thật! Tại sao lại có chuyện như vầy? Đan Phong có thể đạo diễn
một cách tài ba như vậy ư? Một người nhập vai hai người. Cùng
trong một khoảng thời gian. Không thể được nhưng mà, Giang Hoài
cố nghĩ, cố nhớ lại, cô ấy thường hay mất tích. Hành tung bí ẩn,
thế ra là như vậy? Tại sao? Tại sao? Báo thù chăng? Hai chữ "báo
thù" vừa lóe lên trong óc. Hoài đă đứng dựng lại. Toàn thể máu
trong người như đóng băng. Chàng chạy vội về phía hộc tủ, lục
tung lên. T́m cho được bản thảo quyển "thiên thần đen". Chàng
đem ra đối chiếu. Không có ǵ khác, phải nói là hoàn toàn giống
hệt nhau. Không có ǵ để Hoài nghĩ nữa. Hoài ngả bật ra sau ghế.
Hai tay ôm lấy đầu. Hay lắm. Lâm Hiểu Sương! Một Lâm Hiểu Sương
không có thật. Một Lâm Hiểu Sương từ Luân Đôn trở về sau bốn năm
học ở trường kịch nghệ xứ Anh! Trời ơi!
Giang Hạo bước tới, lo lắng nh́n anh.
- Anh Hoài, có phải anh đă t́m ra tung tích của Sương rồi không?
Hạo chụp lấy bản thảo "thiên thần đen" hỏi tiếp - Hiểu Sương
cũng viết văn nữa à? Cô ấy tập tành làm nhà văn. Ồ... một chuyện
lạ.
Giang Hoài chụp lấy bản thảo "thiên thần đen" lại nhét vào tủ,
rồi quay sang nh́n Giang Hạo. Chàng nói với giọng thật xúc động.
- Giang Hạo, cậu yêu cái cô Lâm Hiểu Sương này lắm phải không?
Hạo lúng túng.
- Anh hai, anh làm sao thế? Em không có quyền yêu Hiểu Sương
sao?
- Anh chỉ hỏi làm em đă yêu hay chưa?
Hạo thú nhận.
- Dĩ nhiên là đă yêu.
- Nếu bây giờ không có Hiểu Sương th́ em sẽ xử trí ra sao?
- Không có Hiểu Sương? Giang Hạo như lâm vào t́nh trạng hụt hẫng
- Không, không thể như vậy được, anh Hoài làm ǵ có chuyện đó hở
anh?... Anh Hoài! Em biết là anh quen biết Hiểu Sương. Anh hăy
giúp em gọi cô ấy về...
Giang Hoài lắc đầu.
- Nếu bây giờ trên cơi đời này không có một người nào tên là Lâm
Hiểu Sương... Mà đó chỉ là ảo giác của em th́ sao?
Giang Hạo chợt nhiên như điên lên, anh chàng đứng dậy ôm lấy
đầu. Chàng nhảy lên, đá đổ tứ tung mọi thứ chung quanh ḿnh.
- Tại sao không có nhân vật đó được chứ? Không lẽ mấy tháng qua,
em đă sống trong trạng thái bất b́nh thường? Em đă thật sự nô
đùa, cười giỡn, nhảy đầm, câu cá với Sương... Em đă từng ôm
nàng, hôn nàng... Không lẽ tất cả những điều đó đều không có
thật? Đều là ảo giác cả sao?
Giang Hoài hỏi qua kẽ răng.
- Em đă từng ôm và hôn cô ấy?
- Vâng. Hạo trả lời lớn tiếng không kém - Chúng em ngồi ở mũi
thuyền xem cảnh đánh cá. Chuyện chỉ xảy ra cách đây hai hôm
thôi. Cô ấy nằm trong ḷng em ngủ say... Em sợ cô ta lạnh, nên
lấy áo khoác của ḿnh khoác lên người cô ấy... Ngay bây giờ cái
mùi thơm da thịt kia vẫn c̣n lảng vảng trong áo em nè... Và Hạo
gào lên - Nếu thật t́nh không có Hiểu Sương... Nếu đó chỉ là ảo
giác... th́ chắc chắn em phải vào nhà thương điên ngay thôi.
Giang Hoài lảo đảo bước tới bờ tường, chàng tựa lưng vào đấy,
mặt ngước lên nh́n trần nhà. Mắt đỏ hoe, Hoài lẩm bẩm.
- Chấp Phạt đă mang thiên thần đen đến. Có nghĩa là cô ta đă hạ
lệnh tuyên chiến... Vậy mà ta, ta chẳng ngờ, nên chẳng t́m cách
đối phó. Ta đúng là một thằng ngu, một thằng ngu nhất trên đời
này. Cô ta đă chuẩn bị sẵn sàng, xây cả bẫy... Trong khi anh em
ta lại tự nguyện nhảy vào. Vâng, Đan Phong đúng, cô ấy là một
con bướm đổi màu, một loại hoa ăn thịt côn trùng. Cô ấy đă đùa
giỡn, cô ấy muốn nghiền nát muốn giết chúng tạ Trời ơi sao lại
có chuyện như vầy được chứ? Tại sao tôi phải gánh lấy cái hậu
quả oan khiêng này?
Hạo sau một hồi đập phá, có vẻ đă thấm mệt. Anh chàng đứng trước
mặt Hoài, mặt đỏ gấc.
- Anh Hoài, em biết anh biết Hiểu Sương, cô ấy là một nhà văn,
quen biết với anh. Chắc chắn anh phải có địa chỉ của Sương. Anh
hăy cho em biết đi, em sẽ đi t́m cô ấy. Dù có ở góc biển chân
trời nào, em rồi cũng t́m ra. Anh Hoài, em biết anh là ông anh
tốt. Anh yêu em nhất trong cuộc đời này... Anh hăy giúp em, em
sẽ cảm ơn anh suốt đời.
Giang Hoài cảm thấy tay chân như ră rời, cổ họng khô cứng. Chàng
nắm lấy tay em trai.
- Hạo... Tại sao em không quên cô ta đỉ Tại sao vậy, em c̣n trẻ
quá mà... Đó không phải là t́nh yêu đâu...
- Ồ! Anh Hoài! Giang Hạo kêu lên một cách tuyệt vọng - Tại sao
anh lại bắt em như vậy? Sao anh không quên đi chị Bích Huệ hay
Đan Phong? Anh lại bắt em phải quên Hiểu Sương chứ? Đươc rồi,
nếu anh không muốn giúp th́ thôi... Em một ḿnh đi t́m vậy... Em
sẽ đi t́m Hiểu Sương!
Giang Hạo quay người đi về phía cửa, nói tiếp.
- Em không cần anh giúp nữa đâu, không có anh, em rồi cũng sẽ
t́m được Hiểu Sương cho xem. Em tin vào khoa học, sẽ không có
một cái ǵ tự nó biến mất trong cơi đời này.
Giang Hoài vội chạy theo, nắm lấy tay Hạo giữ lại. Chàng kéo Hạo
trở vào nhà, ấn em ngồi xuống ghế, nghẹn giọng nói:
- Em hăy ngồi yên đây đợi anh... anh sẽ mang Hiểu Sương về cho
em, nhưng em phải hứa với anh là không bỏ đi nhé?
Hạo ngạc nhiên nh́n Hoài.
- Chắc chắn là anh sẽ mang cô ấy về đây?
- Vâng, anh sẽ làm được. Em tin đi!
Và Hoài không nh́n Hạo, chàng xông ngay ra khỏi pḥng.
Chương 14
Đan Phong đang thu xếp hành lư.
Nàng đặt cái valise lên giường, quần áo được xếp từng cái một,
xếp chậm răi và cho vào túi. Phong hành động một cách máy móc tỉ
mỉ, như chưa bao giờ chuẩn bị cho một chuyến đi quan trọng như
vậy.
Có một cái ǵ không vui. Không hiểu sao Phong lại thấy trống
trải và vô vị khôn cùng. Nàng gói từng món hàng, xếp từng cái áo
như xếp tất cả niềm vui, t́nh cảm lưu luyến... cất hết vào
valisẹ Mọi thứ sẽ được niêm kín, nghĩ đến đó... Phong lại bàng
hoàng. Mỗi cái áo là một kỷ niệm, là một t́nh cảm. Phong ngồi
xuống giường ngẩn ngơ... Cái áo khoác đi mưa màu đen kia là cái
áo nàng đă mặc trong ngày đầu tiên đến gặp Giang Hoài. Hôm ấy
c̣n là mùa đông. Trời vần vũ mây đen, những hạt mưa phùn rả
rích. Nghĩ đến mà Phong nặng trĩu trong ḷng.
Và Phong đă ngồi như thế mà ngớ ngẩn. Từ chuyện quá khứ đến
tương lai. Từ Anh quốc sang Đài Loan. Ồ, ta đă diễn một vở kịch
tồi nhất. Ta đă làm hỏng từng vai tṛ. Cứ tưởng là đóng đạt.
Khéo léo, thông minh, vậy mà diễn hỏng cả, thất bại này đến thất
bại khác. Nhưng thất bại thôi th́ không nói đi, đằng này lại
nhập vai đến độ lạc cả vào hỏa mù. Đan Phong vuốt vuốt cái áo.
Thế này rồi bỏ đi ư? Bỏ đi một cách quyến luyến? Phong chợt thấy
không đành ḷng, hỏi chim hạc, mi từ đâu đến? Rồi bao giờ lại
bay? Sao không ở lại? Sao không định cư vĩnh viễn nơi này? Phong
chợt bàng hoàng, mắt phủ mù sương, nhưng chim hạc làm ǵ có tổ
ấm. Làm ǵ có quê hương. Thôi hăy đi đi, đừng do dự không nên
thắc mắc ǵ cả, cũng không thể ở lại, v́ mọi vai tṛ đă hỏng bét
cả rồi. Phải đi và đi thật xa, đi đến một tinh cầu xa lạ nào đó.
Có tiếng chuông cửa reo cắt ngang sự suy nghĩ của Phong. Nàng
đứng dậy, ném cái áo lên giường ra mở cửa với tâm trạng thờ ơ.
Giang Hoài giống như một cơn gió lạnh, cuốn lốc vào. Tay giữ
chặt lấy cái túi, mắt giận dữ. Chàng đẩy mạnh cửa rồi đóng lại.
Hoài đưa mắt nh́n rảo khắp pḥng, cái thái độ mà Đan Phong không
hề thấy.
- Anh Giang Hoài... Anh làm sao thế?
Đan Phong lắp bắp hỏi. Có một chút sợ hăi căng căng trong đầu.
- Làm sao à? Giang Hoài lớn tiếng, rồi trút cả túi xuống đất.
Năm quyển sách dày cộm. Năm quyển nhật kư đă đóng b́a bị tung
văi khắp nơi. Mắt Hoài đỏ hoẹ Chàng trừng mắt nh́n Đan Phong nói
như hét - Đây này mọi thứ đều ở đây cả. Đan Phong! Đây là tất cả
sự thật về Bích Huệ trong những năm cuối đời. Tôi đă cố hết sức
giữ kín, sợ cô đau khổ. Nhưng thật không ngờ. Đấy, toàn bộ sự
thật trong đấy đấy. Nhật kư của Bích Huệ đấy. Cô đọc đi, chậm
răi đọc để suy nghĩ. Tôi chịu thuạ Cô đọc đi rồi sẽ thấy hối
hận. Mừng cho cô đấy, cô chiến thắng rồi đấy. C̣n bây giờ...
Giang Hoài chụp lấy tay Đan Phong đẩy về phía trong - Cô hăy
thay áo đi, rồi theo tôi.
Bàn tay Hoài bóp chặt làm Phong kêu lên.
- Anh làm đau tay tôi! Nhưng phải theo anh đi đâu chứ?
- Cô cũng biết đau nữa à? Giang Hoài gầm lên, rồi lại với tay
chụp lấy mái tóc của Phong kéo mạnh. Phong đau quá chúi về phía
trước. Hoài buông tay ra, gằn giọng - Lạ thật. Tại sao mái tóc
dài này lại là tóc thật? Thế mái tóc ngắn là giả à?
Đan Phong ngồi ngă lên giường. Nàng chưa hiểu chuyện ǵ đang xảy
ra, c̣n đang thở th́ đă nghe Hoài tiếp.
- Hăy ngồi dậy đi! Cô tưởng là tôi đă bức tử Bích Huệ ư? Cô lầm
rồi, cô hăy giở nhật kư của Bích Huệ ra mà đọc, đọc cho kỹ đi!
Cô chưa biết ǵ cả mà đ̣i báo thù ư? Cô muốn bắt tôi trả nợ máu,
diệt tôi. Cái đó cũng được đi. Nhưng tại sao cô lại nhẫn tâm đi
bỡn cợt với một đức con nít mới lớn? Hử?
Giọng nói của Hoài càng lúc càng căm phẫn, càng giận dữ, chua
xót.
- Cô phải biết là nó mới có hai mươi tuổi. Nó nhỏ hơn cô nhiều
cơ mà. Nó nào có dính dáng ǵ đến chuyện ân oán giữa tôi với cô
đâu? Tại sao cô lại trững giỡn, đùa cợt... Cô muốn hại nó? Nó có
lỗi lầm ǵ trong chuyện này đâu?
Đan Phong sợ hăi thụt lùi ra sau. Nàng lắp bắp nói:
- Nó có lỗi... v́ nó là em trai của anh!
- Em trai tôi? Hoài hét lên - Nhưng chuyện tôi làm có dính dáng
ǵ đến nó đâu? Nó chưa hề biết Bích Huệ là ai. Không lẽ nó phải
có trách nhiệm trong cái chết của Huệ ư?
- Nhưng anh... Anh là người đă khiến cho chị tôi chết. Đan Phong
cảm thấy b́nh tĩnh hơn, nói. - Cái mà tôi muốn là trả thù. Tôi
không những muốn anh phải đau khổ mà cả cậu em trai của anh nữa.
- Cô lấy cái lư luận đó ở đâu ra vậy?
Hoài giận dữ hét lớn. Đan Phong không vừa.
- Lư luận của ma quỷ. Bây giờ anh đau khổ phải không? Anh đau
khổ hơn cả những ǵ anh tưởng? Đó như vậy anh mới thấm thía được
cái nỗi khổ của tôi bao nhiêu năm naỵ Nhưng dù ǵ anh cũng c̣n
hơn tôi. Cậu em trai của anh vẫn c̣n sống cơ mà.
- Nhưng tôi không hề giết chết chị cộ Giang Hoài nói như hét -
Cô đă giết chết chị cô mà cô không biết. Chính cái đ̣i hỏi quỷ
ma của cộ Cô muốn học trường lớp thật sang, thật quư phái, học
phí thật cao. Một học kỳ những 2000 bảng Anh đă giết chết chị cộ
Đấy trả thù đi. Sự ham muốn học làm sang của cô đă đẩy Bích Huệ
vào chốn thiêu thân, xuống địa ngục để tự hủy diệt. Cô hăy báo
thù đi! Thành quả của cô đấy.
Đan Phong bàng hoàng, đôi mắt mở to, mồm há hốc. Nàng lùi dần,
lùi dần ra sau... Măi cho đến lúc đụng mép trong giường. Một sự
đau khổ cùng cực muốn xé nát quả tim nàng. Đan Phong chống trả
một cách vật vă.
- Không phải, không phải như vậy đâu... Giang Hoài, anh đừng nói
bậy, không phải tại tôi đâu. Anh trút tội cho tôi v́ tôi đă làm
cho em trai anh đau khổ. Tôi không hề giết Bích Huệ! Không hề!
- Vậy th́ cô dựa vào đâu để cho là tôi giết? Giang Hoài vừa chồm
tới vừa hét - Cô không hề biết ǵ hết, cô khù khờ với cuộc đ̣i.
Vậy mà với một chút hiểu biết ít ỏi của ḿnh, cô tưởng cô là
thiên thần ư? Cô định thế thiên hành đạo ư? Giang Hoài chụp lấy
người Phong, rồi lại đẩy nàng ngă xuống giường. - Bây giờ th́
tôi không cần tranh luận ǵ với cô về cái chết của Bích Huệ nữa.
Cô đă có mấy quyển nhật kư của Huệ rồi đấy. Cô cứ đọc đi, rồi
nhận xét. Xem ai đúng ai sai, ai là người có tội, c̣n bây giờ,
cô phải ngồi dậy, cô phải đi với tôi.
- Anh... Anh... Đan Phong sợ hăi nh́n Hoài - Anh định làm ǵ tôi
chứ?
- Hăy biến trở lại thành Lâm Hiểu Sương. Hoài nói như hét. Và
chàng chạy lại valise quần áo, lục tung lên, Hoài chọn một cái
áo pull, một quần jean, ném lên người Phong - Đấy, thay đi! Thay
nhanh cho tôi. C̣n cái mái tóc giả của cô nữa đâu? Hoài nói rít
qua kẽ răng - Cái mái tóc ngắn rối bung của cô đâu? Cô đừng nằm
đấy nữa, đừng giả vờ nữa. Tôi cho cô mười phút, cô phải biến
thành Lâm Hiểu Sương ngay cho tôi!
- Anh... Đan Phong bối rối - Anh muốn tôi hóa trang thành Lâm
Hiểu Sương để làm ǵ chứ?
- Để cho thằng Hạo hiểu ra. Giang Hoài nói như hét - Để cứu lấy
nó. Tôi đă hứa với nó là mang Lâm Hiểu Sương về. Cô phải hóa
trang nhanh lên, phải biến thành Lâm Hiểu Sương. Cô làm chuyện
này dễ dàng quá mà. Mau lên. Một Lâm Hiểu Sương 19 tuổi, nghịch
ngợm, ngổ ngáo. Hóa trang rồi theo tôi!
- Không, không! Đan Phong lắc đầu, lùi người ra sau - Tôi không
thể làm chuyện đó được... Tôi không làm được đâu.
- Không à? Giang Hoài trợn mắt - Tôi không cho phép cô không làm
chuyện đó!
- Không, tôi không đi!
- Không đi à?
Giang Hoài không nhịn được, chàng vung tay lên. Đan Phong sợ hăi
né người qua một bên. Cái tát của Hoài chếch lên vai Phong. Một
cái tát thẳng tay làm Phong đau buốt, làm Phong ngă nhào qua bên
kia mép giường. Hoài vẫn chưa hả giận. Chàng kéo Phong ngồi dậy,
định đánh tiếp. Nhưng thấy ở mép môi của Phong có vết máu. Chàng
lại buông tay xuống, hổn hển nói.
- Tôi cho phép cô hóa trang trong ṿng mười phút thôi. Cô phải
làm xong cho tôi.
- Tôi không đi đâu hết. Phong nói, nước mắt chảy dài - Anh có
đánh chết tôi, tôi cũng không đi. Tôi đă bảo cho Hạo biết rồi cơ
mà. Tôi nói tôi chỉ là một cánh bướm đổi màu, một loài hoa ăn
thịt côn trùng. Tôi đă tự động rút lui, tôi không muốn hại Hạo,
tôi đă dừng lại đúng lúc.
- Như vậy vẫn c̣n chưa đủ ư? Hoài giận dữ nói - Cô đă khiến nó
thất điên bát đảo, bỏ ăn bỏ ngủ... Ngẩn ngơ như người mất hồn.
Nó muốn điên lên v́ cộ Vậy mà cô bảo là cô chưa hại nó. Cô có
biết là nó c̣n định nhảy lầu tự tử không?
Đan Phong choáng váng, úp mặt vào đôi tay.
- Tôi đâu có ngờ Hạo lại nông nổi như vậy đâu?
- Cô không ngờ à? Giang Hoài trợn mắt - Cô thật sự không ngờ ư?
Nó là một đứa mới lớn, c̣n lư tưởng, ngây thợ Cô đă dùng đủ mọi
thủ đoạn để quyến rũ, để dụ dỗ, đưa nó vào con đường yêu đương.
Cô làm nó thất điên bát đảo như vậy. à, c̣n con chó Cầu Tuyết
chết tôi của cô nữa, nó đâu rồi?
- Nó ở chung với bà cụ.
- Bà cụ? Giang Hoài nói như hét - Cô tạo ở đâu ra bà cụ đó? Cô
là ǵ? Một ảo thuật giả Hay một con quỷ? Bà cụ đó cô moi từ đâu
ra chứ?
- Bà ấy là một người vừa điếc vừa ḷa. Đan Phong thút thít nói -
Tôi đă mướn bà ấy để ngụy trang cho tôi. Dù sao, bà ta cũng
không biết ǵ hết. C̣n con chó Cầu Tuyết tôi mua ở tiệm bán thú
vật. Bây giờ th́ tôi đă cho nó cho bà cụ rồi.
- Tốt, tốt lắm. Giang Hoài giận run nói - Cô giỏi lắm, cô hay
lắm, cô sắp đặt đủ mọi thứ, cô gài sẵn cái bẫy và chỉ chờ hai
anh em tôi nhảy vào. Tôi sợ cộ Tôi chưa hề gặp một người nào lợi
hại như cộ Một Đào Đan Phong sầu muộn, cao quư, một Lâm Hiểu
Sương nghịch ngợm, ba gai... Ha ha ha... Giang Hoài cười một
cách đau khổ - Tôi với Bích Huệ đầu tư cho cô để cô được vào
trường nhạc kịch lừng danh nhất thế giới học, cô đă trở thành
một diễn viên tuyệt vời. Cô có biết là để làm cái chuyện đó,
chúng tôi đă phải làm việc như trâu ngựa, tiện tặn từng đồng
từng cắc để gởi hết cho cô, dù ǵ bây giờ cô cũng đă thành công,
Bích Huệ chết dưới suối vàng, nếu biết được cái thành công này
của cô, chắc cũng ngậm cười măn nguyện.
Giang Hoài lại cười, chàng tựa trán vào tường mà không ngăn được
nước mắt.
Đan Phong sợ hăi, rụt rè nói.
- Tôi đă nhiều lần bật mí... nhưng tại anh, anh thờ ơ... Tôi đă
đưa "Thiên thần đen" cho anh hàm ư cảnh giác tôi sẽ trả thù, tôi
lại chọn tên Hiểu Sương th́ nó cũng rất gần với Đan Phong
thôi...
- Tại sao?
- Anh là người làm văn học. Đương nhiên anh phải biết Hiểu Sương
có nghĩ là sương buổi sáng, c̣n Đan Phong có nghĩa là rừng phong
đỏ. Thơ Trung Quốc có câu "Hiểu lai thùng nhiễm sương lâm túy"
(Sáng mai ai nhuộm rừng sương say). Chỉ có rừng phong mới màu
đỏ. Sương sớm mai đọng trên lá phong đỏ như người say.
- Ồ! Có vậy mà tôi không nghĩ ra. Giang Hoài kêu lên. Đan Phong
với Hiểu Sương chỉ là một... Khi Đan Phong đột nhiên mất tích
th́ phải hiểu là Hiểu Sương đă có mặt bên Giang Hạo và ngược
lại... Tại sao tôi không thắc mắc chuyện Đan Phong suốt thời
gian bên tôi không hỏi đến chuyện muốn gặp Giang Hạo... Cũng như
Hiểu Sương bên Hạo lại không bao giờ muốn gặp anh cả của nó? Ồ,
tôi ngu thật. Mà Giang Hạo cũng ngu nữa.. Chỉ có cô... cô thông
minh giỏi giắn... đạo diễn hết mọi chuyện quay hai anh em tôi
như quay một cái chong chóng.
- Nhưng cuối cùng tôi cũng đă thua! Đan Phong buồn bă nói - Tôi
phải rút lui khi chưa giải quyết xong công việc... Chưa làm rơ
được vấn đề... Thôi... Mai tôi đi rồi. Tôi sẽ trở lại nước
Anh... Trả lại cho hai anh em anh những ngày b́nh yên... phẳng
lặng... Rồi mọi người sẽ quên tôi... Anh có thể nói lại với Hạo
là Hiểu Sương đă chết... Bích Huệ chết rồi... Tất cả không c̣n
nghĩa lư ǵ... Giang Hạo c̣n quá trẻ... Cậu ấy sẽ quên Hiểu
Sương dễ dàng thôi...
- Không được! Giang Hoài lớn tiếng - Cô không có quyền bỏ đi đâu
hết... Cô đă quậy mọi thứ tùm lum. Trước khi làm sáng tỏ mọi vấn
đề, tôi sẽ không cho cô rời khỏi đất nước này một cách dễ dàng
đâu... Cô phải thay đồ và hóa trang nhanh lên... Tôi sẽ đưa cô
đến gặp Giang Hạo.
- Tôi không đi!
Đan Phong lùi ra sau. Hoài chồm tới.
- Cô phải đi!
- Không đi, không đi đâu hết!
- Không đi cũng không được! Hoài nắm lấy tay Phong kéo mạnh -
Nếu cô không thay áo tôi sẽ lột cô ra. Hôm nay tôi bắt buộc phải
hành động như vậy... Cô không đi tôi cũng phải trói cô đưa cô
đi... Cô đừng ḥng trốn lánh.
Đan Phong giăy giụa. Nàng cố thoát khỏi tay Hoài.
- Anh Hoài, tôi van anh... Anh hăy buông tha tôi... Đừng ép tôi
phải làm chuyện đó. Nếu bữa nay tôi đi gặp Hạo... Rồi ngày mai
sẽ ra sao? Không lẽ tôi phải măi măi đóng vai Lâm Hiểu Sương à?
- Đúng vậy. Cô phải măi măi đóng vai Hiểu Sương.
Hoài hét, và chàng chụp lấy ngực Phong "toạc" hàng cúc áo trước
ngực Phong bị đứt ngaỵ Phong sợ hăi che lấy ngực vừa khóc vừa
nói.
- Được rồi, được rồi... Tôi sẽ thay ngaỵ Tôi sẽ đi ngay với anh.
Đan Phong nhảy xuống giường, vừa giận vừa đau khổ. Nàng cảm thấy
như bị xúc phạm, mọi thứ không c̣n thuốc chữa. Phong bậm môi và
cởi áo thay ngay trước mặt Hoài. Cái áo pull có tay với cái quần
jean.
Phong kéo xong phecmatuya, đứng chống nạnh, hất hàm nh́n Hoài
với ánh mắt thật hung dữ.
- Đươc rồi, xong rồi... Bây giờ tôi sẵn sàng đi với anh đây...
Bắt đầu từ giờ phút này... Tôi là Lâm Hiểu Sương, bạn gái của em
trai anh. Và anh, anh không có quyền chạm vào người tôi. Anh làm
ơn đứng xa xa một chút. Vợ của bạn c̣n không có quyền cợt nhả
chứ đừng nói đến người yêu của em trai. Nhưng mà, trước khi bước
ra khỏi pḥng này, tôi có đôi điều muốn nói với anh. Anh có biết
tại sao tôi phải trốn chạy, phải bỏ về Anh quốc không? Anh có
hiểu tại sao Hiểu Sương phải mất tích? Tại sao tôi không thể
cùng anh đến gặp Giang Hạo? Tại sao tôi phải bỏ dở cuộc điều tra
về cái chết của bà chị tôi? Tại sao không báo thù? Tất cả chỉ
v́... chỉ v́... tôi yêu anh. Đan Phong nói và bắt đầu khóc ̣a.
Tôi lỡ yêu anh, tôi bệnh hoạn hết thuốc chữa... Tôi yêu một
người mà người đó đă giết chị tôi là Bích Huệ. Anh là kẻ thù của
tôi. Vậy mà tôi yêu... Tôi yêu mà bất chấp mọi thứ. Tôi sợ nếu
để t́nh trạng này kéo dài, tôi sẽ không làm sao xa anh. Tôi sẽ
nhớ sẽ buồn, t́nh yêu càng lúc càng lậm, mà như vậy th́ khổ lắm!
Anh thấy đó, tôi không muốn làm anh và cả Hạo đau khổ, tôi dở
quá phải không? Tôi là một diễn viên tồi không đóng đạt vai tṛ
của ḿnh. Muốn diễn giỏi vai ác mà t́nh cảm quá th́ làm sao nhập
vai? Rơ ràng là tôi bậy quá, khi không lại yêu anh?... Tôi đă
thua ván bài này rồi. Anh biết không, v́ vậy tôi phải bỏ đi,
phải trở về nước Anh. Về đây, mục đích của tôi là để trả thù.
Vậy mà lại yêu kẻ thù của ḿnh th́ c̣n trả thù ǵ được nữa...
Thôi được rồi... Đan Phong lắc đầu, lấy tay chùi những giọt nước
mắt, nói. - Bây giờ mọi chuyện đă xong, ta đi thôi.
Giang Hoài ngẩn ra. Những lời vừa rồi của Phong làm chàng sững
sờ. Chàng trừng mắt nh́n Phong thật lâu. Chàng như mất hết khả
năng suy diễn. Những lời của Phong: "tôi yêu anh, v́ tôi yêu
anh!" lảng vảng trong đầu. Nhưng rồi, như có một gáo nước lạnh
dội ngay từ trên đầu xuống tim. ư chí quay lại ngay, nó hét lớn,
nó cảnh tỉnh Hoài "Coi chừng!... Không thể tin một cách dễ dàng
như vậy được. Mày quên là cô ta ở trường kịch nghệ bước ra ư?
Đây không phải là lần phỉnh gạt lần đầu... ". Giang Hoài rùng
ḿnh, nói như hét.
- Cô làm ǵ đấy? Lại diễn kịch nữa ư? Hừ. Cô nói nghe hay lắm...
Nếu tôi không bị cô quậy cho một rận ngất ngư, có lẽ tôi đă tin
ngaỵ Cô bảo là cô yêu tôi ư? Nếu thật như vậy th́ bất hạnh cho
tôi biết chừng nào. Tôi không thể nào, không thể nào để cô lường
gạt nữa đâu! Cô hăy để dành những lời đó, một hồi nói cho Giang
Hạo nó nghe!
Đan Phong cảm thấy choáng váng. Nàng đứng tựa vào tường ngước
lên với một thái độ bất măn.
- Đươc, được rồi, anh cứ cho là tôi diễn kịch đi. Tôi diễn kịch
thật đấy. Nhưng vở kịch đă hạ màn, bây giờ tôi là kẻ dưới tay
anh. Anh muốn nói sao cũng được, thôi ta đi!
Đan Phong bước ra ngoài pḥng khách. Có cái ǵ vấp dưới chân làm
nàng loạng choạng suưt ngă. Hoài bước vội tới đỡ lấy, nhưng
Phong đă đẩy tay Hoài ra.
- Không cho phép anh đụng đến tôi! Anh muốn chạm vào thân xác
bạn gái của em trai ḿnh à? Tôi là Lâm Hiểu Sương. Anh không có
quyền đụng đến Hiểu Sương, anh biết không?
Giang Hoài ngẩn ra nh́n Phong. Vết máu ban năy khi Phong cắn môi
c̣n đọng ở miệng. Hoài thấy nhói đau trong tim, chàng cảm thấy
Phong đang cố gắng hết sức để giữ cái thái độ bất cần chàng,
Hoài không làm sao quên được lời ban năy "tôi yêu anh, tôi lỡ
yêu anh". Đó là thật ư? Thật như vậy ư? Nếu thật th́ thế nào? Mồ
hôi vă trên trán, Hoài đưa tay ra, khổ sở:
- Đan Phong!
- Tôi không phải là Đan Phong. Phong lạnh lùng nói - Tôi là Lâm
Hiểu Sương!
Giang Hoài vẫn không hết bàng hoàng.
- Đan Phong. Ban năy em nói thật chứ? Em không phải diễn kịch?
Em phải hiểu cho anh, t́nh trạng anh bây giờ giống như một cánh
chim sau một lần trúng tên, anh thấy ná là sợ, anh không dám tin
cái ǵ nữa cả.
- Anh không cần phải tin. Đan Phong dậm chân nói - Tôi đang diễn
kịch cơ mà. Vâng, tôi đă học làu mọi thứ nên mới nói một cách
lưu loát như vậy. Thôi đi nào, tôi bây giờ đang nôn nóng đây,
tôi muốn được sà vào ḷng Giang Hạo ngay đây. Đi... đi!
Đan Phong lại bước tới, nhưng lại bị vấp chân. Nàng cúi xuống
nh́n quyển nhật kư của Bích Huệ. Phong ôm quyển sách lên rùng
ḿnh... Nàng chợt ngước mắt lên run rẩy.
- Anh bảo là tôi đă giết chị Huệ? Tôi đă đẩy chị ấy xuống địa
ngục, đẩy chị ấy xuống hỏa ḷ... , phải không?
Giang Hoài giật ḿnh, chàng có vẻ sợ hăi như Phong. Chàng chụp
lấy quyển sách trên tay nàng.
- Đưa lại đây. Hoài ra lệnh - Đan Phong, hăy đưa lại đây. Tôi
nghĩ là tôi đă hành động sai trái, chỉ v́ phát hiện ra Phong là
Hiểu Sương tôi như điên lên. Chúng ta có lẽ cần phải b́nh tĩnh
một chút, phải ngồi lại nói chuyện đàng hoàng. Bây giờ, Phong
hăy nằm nghỉ, tôi bỏ ư định đưa Phong đến gặp Giang Hạo. Phong
nói đúng. Nó c̣n trẻ, rồi nó sẽ quên Lâm Hiểu Sương, tôi không
ép Phong nữa đâu. Bây giờ hăy đưa những quyển nhật kư đó cho
tôi, chúng ta cần phải thật tỉnh táo.
- Không! Đan Phong ôm chặt quyển nhật kư trong ḷng - Anh đă đem
mấy quyển nhật kư này đến đây để trao đổi để tôi biến thành Lâm
Hiểu Sương th́ tôi đă thỏa thuận điều kiện đó. V́ vậy bây giờ
tôi quyết định là phải gặp Giang Hạo. Tôi phải đi!
- Không! Đầu Hoài căng một cách không chịu được, chàng hét -
Không được, bây giờ tôi đă thay đổi, tôi không muốn cô gặp Giang
Hạo nữa, chuyện đó, chúng ta sẽ thỏa thuận sau!
- Tại sao anh lại mâu thuẫn kỳ cục thế? Đan Phong hỏi - Anh bắt
tôi đi gặp Giang Hạo, thiếu điều anh trói tôi, kéo tôi đi. Anh
làm vỡ nát cả tự ái của tôi. Rồi v́ anh nghe tôi nói tôi yêu anh
nên anh lại thay đổi? Anh không biết là tôi thích đóng kịch ư?
Thích làm chuyện lường gạt ư? Tại sao anh lại ngu như vậy?
Đan Phong đứng dậy, xông ra phía cửa, tiếp.
- Muộn rồi, anh Hoài ạ. Tôi bây giờ không phải là Đan Phong, tôi
đă biến thành Lâm Hiểu Sương rồi. Đào Đan Phong đă chết như Đào
Bích Huệ vậy. Anh đừng mong t́m nữa...
Và Phong đặt tay lên nắm cửa, định mở.
- Đan Phong! Hoài chạy vội theo, chụp tay lên tay Phong, đau khổ
- Phong, bây giờ em muốn sao? Em muốn anh phải làm sao bây giờ?
Không lẽ cái vở kịch đau khổ này cứ phải diễn măi sao?
Đan Phong như bị sụp đổ, nghẹn lời.
- Vậy th́, ngày mai tôi sẽ trở về Anh quốc!
- Không được, em không được đi, khi mọi chuyện chưa giải quyết
rơ ràng.
- Được rồi, vậy th́ bây giờ ta đi gặp Giang Hạo đi. Tôi đă gây
nên chuyện, th́ tôi phải đi thu xếp chứ.
Phong xoay tay nắm. cửa mở. Nhưng không phải chỉ một ḿnh nàng
mà cả Giang Hoài cũng chựng người lại ngaỵ Giang Hạo đang đứng
bên ngoài mặt xanh xao với ánh mắt đau khổ. Chứng tỏ là... Hạo
đă đứng ở đấy lâu lắm...
- Xin lỗi. Hạo ấp úng nói - Anh Hoài... Em đă không tin anh, nên
em đă theo dơi anh. Em nghĩ là như vậy sẽ gặp được Hiểu Sương.
- Có nghĩa là... Giang Hoài vừa liếm môi vừa nói - Năy giờ em
đứng ngoài này? Em đă nghe hết mọi thứ?
- Vâng, , em đă nghe hết.
Hạo nói, mắt chằm chằm nh́n Đan Phong. Phong bây giờ với mái tóc
xơa vai, mặt cũng xanh xao, có điều đôi mắt vẫn tọ Đôi mắt đang
mở lớn vừa ngạc nhiên vừa sợ hăi. Phong lúng túng nói.
- Giang Hạo. Tôi, tôi chính là Lâm Hiểu Sương đây.
Hạo chợt lùi ra sau. Nhưng chàng bỗng cảm thấy người con gái
trước mặt như lảo đảo. Hạo hét.
-Anh Hoài. Chị ấy ngất xỉu đấy!
Hoài kịp thời ôm lấy Đan Phong. Chàng để nàng nằm xuôi người
trên thảm. Thật ra Phong cũng chưa đến nỗi ngất xỉu, nàng chỉ
cảm thấy hơi choáng váng. Nàng mở to đôi mắt nh́n hai người đàn
ông trước mặt với những giọt nước mắt lăn dài.
- Xin lỗi, hăy tha thứ cho tôi... Phong thút thít nói - Tôi đă
làm hỏng hết mọi việc.
Hai anh em Hoài nh́n nhau. rồi không hẹn, cả hai quỳ xuống cạnh
Phong. Thời gian như ngưng đọng lại. Thật lâu... rồi không hiểu
nghĩ ǵ, Hạo chợt đứng dậy định bỏ đi ra ngoài cửa. Hoài đuổi
theo chận lại.
- Hạo, em phải ở lại đây. Em phải có mặt ở đây để chúng ta làm
rơ mọi chuyện. Em phải b́nh tĩnh.
- Em không c̣n b́nh tĩnh được nữa. Giang Hạo nghẹn lời nói - Mọi
thứ đang đảo lộn trong đầu em. Em sẽ không làm được ǵ đâu. Anh
hăy để em đi!
Đan Phong ngồi dậy, nàng đứng tựa ghế nh́n Giang Hoài rồi nh́n
Hạo... Đầu óc vẫn c̣n choáng, Hạo lắc đầu.
- Chị là ai? Tôi thấy chị quen mà sao lạ quá.
- Anh có thấy những cánh hạc khi nó đậu trên cành cao không? Đan
Phong nói - Có nhiều lúc nó muốn bay, bay không nỡ, mà ở, cũng ở
không đành.
Rồi Đan Phong mệt mỏi buông ḿnh xuống ghế tiếp.
- Quư vị khỏi phải bận tâm ǵ cả. Ngày mai rồi mọi thứ sẽ kết
thúc. Mai này, cánh hạc lại bay đi để lại bầu trời tươi sáng.
Ba mươi phút sau, Giang Hoài, Giang Hạo và Đan Phong đều an vị
trong bộ salon nhỏ ở pḥng khách nhà Phong. Họ yên lặng nh́n
nhau.
Đan Phong giờ đă thay đồ sạch sẽ. Vết đứt trên môi vẫn c̣n rỉ
máu, nhưng nàng có vẻ tỉnh táo và b́nh thản hơn. Phong ngồi đấy,
mấy quyển nhật kư của Bích Huệ nằm yên trong ḷng nàng. Đôi mắt
Phong xa vời như đang thả hồn đâu đâu.
Giang Hoài là người tỉnh táo hơn hết trong ba người. Chàng đi
lấy ba cái cốc, rót cho mỗi người một cốc rượu, kể cả chàng.
Nhưng chỉ có một ḿnh Hạo uống, c̣n Hoài th́ hút thuốc liên tục.
Gian pḥng hoàn toàn yên lặng, chẳng thấy ai lên tiếng. H́nh như
người nào cũng thật căng thẳng chờ đợi nhưng chẳng ai lên tiếng
trước.
Cuối cùng Hạo không dằn được, gọi:
- Anh Hoài!
Hoài quay lại.
- Giang Hạo, em định nói ǵ đấy?
Hạo chợt lắc đầu.
- Em cũng không biết.
- Em muốn ǵ cứ nói.
Hoài tiếp, nhưng Hạo vẫn yên lặng. Hai anh em nh́n nhau thật
lâu. C̣n Phong th́ ngồi như pho tượng. Cuối cùng Hoài lại lên
tiếng.
- Hạo này.
- Dạ.
- Hăy mở cửa sổ ra. à ban năy em đứng bên ngoài hẳn em đă nghe
thấy hết. Như vậy em đă biết rồi đấy, trên cơi đời này không hề
có người nào tên Lâm Hiểu Sương cả.
- Em biết. Giang Hạo cắn nhẹ ngón tay nói - Mặc dù rất đau nhưng
em biết, chuyện xảy ra hôm nay, giống như không thật, nó chỉ có
trong mơ thôi.
- Hạo em, em hăy tin anh - Giang Hoài gật đầu nói - Những va
chạm và đau khổ mà hôm nay em gặp chỉ là một phần so với nỗi khổ
của anh.
- Em biết, em có một người anh rất đáng yêu. Hạo đáp - Anh đă
rộng lượng đến độ không bắt buộc chị ấy biến thành Lâm Hiểu
Sương để trả thù.
- Cái đó là đúng thôi v́ Lâm Hiểu Sương làm ǵ có thật trong cơi
đời này?
- Em biết - Hạo vừa liếm mép vừa nói - Em đă nh́n chị ấy không
kỹ. Em thấy chị ấy rất giống Hiểu Sương nhưng lại không phải là
Hiểu Sương.
- Vậy th́ em có đồng ư với anh là, không nên t́m kiếm Hiểu Sương
nữa không?
Hạo quay sang nh́n Hoài, đau khổ nói.
- Ở đây không có chuyện nên hay không nên. V́ nếu anh đánh mất
một đồ vật, đương nhiên anh phải đi t́m v́ nó có thật - C̣n nếu
anh đánh mất một giấc mơ th́ chuyện lại hoàn toàn khác hẳn. Giấc
mơ là điều trừu tượng, không có thật. Lúc đầu anh Hoài, anh biết
không? Em đă tưởng là em bị mất một người bạn gái. Bây giờ th́
em mới biết, thật ra em không hề có người bạn nào như vậy cả. Mà
không có th́ t́m lại ở đâu bây giờ. Trên thế gian này không tồn
tại Lâm Hiểu Sương th́ em sẽ t́m Hiểu Sương ở đâu chứ?
Giang Hoài chăm chú nh́n em trai.
- Hạo này, anh thấy em không phải là một đứa con nít mới lớn
nữa. Em biết và hiểu được nhiều thứ quá.
- Không phải như vậy đâu. Giang Hạo cắt ngang. - Em không biết
và hiểu ǵ cả. Tại sao chị ấy không phải là Lâm Hiểu Sương? Sao
lại mạo nhận là Hiểu Sương chi vậy? Là một Đan Phong cũng đủ
rồi, lại biến thành một đóa hoa ăn thịt côn trùng làm chỉ Ban
năy em nghe hai người cứ nhắc măi đến hai chữ báo thù, trả thù.
Ai báo thù ai chứ? Tại sao? Anh đă bỏ cả mấy năm trời, như điên
như dại v́ Bích Huệ. Như thế c̣n chưa đủ sao? Tại sao bây giờ
anh phải chịu trả báo nữa? Tại sao? Em không hiểu ǵ cả.
Đan Phong năy giờ ngồi đấy yên lặng. Nàng như hoàn toàn không
liên can ǵ đến hai anh em nhà họ Giang. Nàng như đang sống
trong một thế giới khác. Nhưng khi Giang Hạo nhắc đến hai tiếng
"Bích Huệ" là Phong giật ḿnh. Nàng nh́n lên thật nhanh, hỏi.
- Tại sao hai người chưa về đỉ Hai người c̣n ở đây làm ǵ? Bây
giờ tôi không muốn tiếp ai nữa. Tôi chỉ muốn ngồi một ḿnh để
đọc cho xong nhật kư của chị Bích Huệ. Mấy người về đi!
Giang Hoài quay sang Phong. Chàng chăm chú nh́n những quyển nhật
kư rồi Hoài đột ngột đứng dậy, đi về phía Phong.
- Đan Phong, cô nghe tôi nói này, bây giờ tôi không cần cô đóng
vai Lâm Hiểu Sương nữa, Hạo nó đă biết tất cả rồi, nó sẽ không
giận không trách cô đâu. C̣n những quyển nhật kư đó, cô trả lại
cho tôi.
Nhưng Hạo ngồi gần đấy nói.
- Anh Hoài, em không muốn ai phát biểu hộ cho em cả.
- Em nói thế là sao?
Hoài bực ḿnh quay sang Hạo. Nhưng Hạo có vẻ không nao núng.
Chàng ngồi duỗi chân, tay khoanh trước ngực một cách rất người
lớn. Hạo hết nh́n Hoài đến nh́n Phong, rồi chậm răi nói.
- Anh Hoài, em đă suy nghĩ kỹ rồi. Trong câu chuyện này em đă
xui xẻo trở thành một nạn nhân vô tội. Giữa anh và chị Đan Phong
các người đă nợ với nhau, có chuyện cần thanh toán giải quyết
với nhau. Chuyện đó em hoàn toàn không biết, nhưng bây giờ, em
nghĩ phải là giây phút đối diện với sự thật. Tại sao hai người
không nói toạc ra cả đỉ Tại sao cứ măi đóng kịch, cứ măi giấu
giếm sự thật? Em đây này, một người vô can mà phải gánh hậu quả
th́ em cũng phải có quyền biết nguyên do tại sao ḿnh lại biến
thành vật tế thần một cách vô lư chứ?
- Hạo em - Giang Hoài chau mày nói - Để về nhà, bao giờ có dư dả
thời gian, anh sẽ kể hết cho em nghe. C̣n trong giờ phút này,
không nên nói đến chuyện đó.
Đan Phong nh́n hai anh em Hoài thở dài, rồi cúi xuống lật quyển
nhật kư thứ nhất. Nàng như không để ư đến sự hiện diện của họ.
Hoài không chịu được bước tới đặt tay lên quyển sách, như không
muốn Phong đọc.
- Anh làm ǵ vậy? Phong hỏi - Anh muốn sử dụng vũ lực với tôi
phải không?
- Không. Hoài nói - Không phải như vậy, mà tôi nghĩ là, Hạo nó
nói đúng, tất cả chúng ta đều có quyền biết sự thật. Mọi chuyện
đă diễn biến đến mức độ này, không có ǵ có thể giấu giếm nữa.
V́ vậy, trước khi đọc nhật kư, Phong nên nghe tôi nói đây. Tôi
sẽ kể hết chuyện của tôi và Bích Huệ cho mọi người nghe, bao giờ
nghe xong, Phong có thể kiểm chứng lại bằng quyển nhật kư đó
không muộn, nhưng mà...
Chương 15
Giang Hoài ngồi trở lại ghế, mắt hướng về phía cửa sổ,
tiếp.
- Tôi đă từng thề với vong hồn Huệ. Tôi đă hứa với nàng là dù có
gặp bao nhiêu hiểu lầm, dù những lời đồn đại có bôi nhọ cả danh
dự, tôi cũng không tiết lộ sự thật. Nhưng mà... Hoài thở dài -
Người tính đâu bằng trời tính phải không? Bích Huệ! Em hăy tha
thứ cho anh. Anh không thể giấu được nữa. - Thật ra th́ chuyện
t́nh cảm giữa tôi với Bích Huệ, cái phần đầu cũng không có ǵ
đáng nói, rất b́nh thường, b́nh thường như bao nhiêu chuyện t́nh
khác. Một nam sinh viên gặp một nữ sinh viên, tâm đầu ư hợp. Thế
là cuộc t́nh xảy ra, bao tháng sau đă yêu nhau say đắm không thể
sống thiếu nhau được... Tôi đă quen với Bích Huệ trong một trại
hè. Bích Huệ là một nữ sinh yếu đuối, t́nh cảm, yêu văn. Bấy giờ
Huệ là một hoa khôi học tṛ, có biết bao nhiêu sinh viên khác
phải đeo đuổi tán tỉnh. Vậy mà Huệ không chọn ai, lại yêu tôi,
Một sinh viên nghèo rớt mồng tơi. Cái t́nh yêu đó nâng tôi lên
tận mây xanh. Chúng tôi gặp nhau bàn luận chuyện văn chương, học
hành, chuyện lư tưởng và tương lai...
Giang Hoài đốt một điếu thuốc, thở khói. Hạo và Phong ngồi yên
chờ đợi. Đôi mắt Hoài nh́n ra cửa sổ.
- Lúc đó Bích Huệ Ở Đài Bắc một ḿnh, không một người thân, tôi
th́ lên đây học, cũng là kẻ xứ lạ quê người. Hai con người trẻ
tuổi đơn độc gặp nhau cảm thông sự cô đơn, mỗi người một tâm sự
nên dễ gần gũi nhau. Chúng tôi đă có một thời kỳ bên nhau hạnh
phúc. Bích Huệ kể chuyện gia đ́nh của nàng cho tôi nghe. Cha mất
sớm, mẹ lại bước thêm một bước, Huệ cũng kể về đứa em gái mà Huệ
yêu nhất, quí nhất cho tôi nghe. Cô ấy thường nói, trước khi
bước lên máy bay, Đan Phong đă ôm lấy Huệ khóc thảm thiết "Chị
Ơi! Sao chị không giữ em lại... Em chỉ muốn sống bên cạnh chị
thôi. Hăy giữ em lại đi chị! Đi chị!"... Mỗi lần kể lại là Huệ
nước mắt đầm đ́a. Nàng hối hận, tự trách. Tôi ôm Huệ vào ḷng mà
nước mắt cũng thấm ướt vai.
Lời kể của Giang Hoài làm Phong nḥa lệ, nàng phải nâng ly rượu
lên, che cảm xúc ḿnh.
- Tôi chưa bao giờ gặp một người con gái nào đa sầu đa cảm,
cuồng nhiệt với t́nh yêu như Bích Huệ, nhưng hạnh phúc của chúng
tôi lại không dài lâu. Nó kết thúc lúc tôi ra trường, tôi phải
đi thụ huấn quân sự. Măn hạn trở về, bấy giờ Bích Huệ đang học
năm thứ ba, nhưng tôi không ngờ, ban ngày Bích Huệ đến trường,
tối lại đi làm vũ nữ. Tôi đă bắt gặp và giữa chúng tôi đă có một
trận căi nhau. Bích Huệ đưa cho tôi xem một lá thư...
Giang Hoài quay lại nh́n Đan Phong, chua chát kể tiếp:
- Đan Phong ạ, cái lá thư đó của cô, cái giọng văn ngày đó không
khác bây giờ bao nhiêu. Trong khi cô kể lể nỗi khổ đau ở nước
ngoài, sự lạnh lùng của người cha ghẻ, sự bất lực của mẹ, với
cái tương lai mù mịt của cô... Tôi c̣n nhớ mấy câu trong thư đó
của cô, cô bảo là "Chị Huệ, năm nay em mười bảy tuổi, cái tuổi
thơ mộng, vậy mà em đang đứng trước một sự thật năo nề, em sắp
phải thôi học. Chị biết không ở trong lớp, trong trường thầy cô
và bạn bè em ai cũng bảo em có khiếu về văn chương và kịch nghệ.
Và em cũng đă từng nằm mơ, em thấy em vào trường Đại Học nghệ
thuật, em học văn chương, em diễn kịch, đủ thứ... Nhưng mà những
điều đó bây giờ sắp thành ảo ảnh, v́ tháng sau này em phải đến
mấy quán rượu ở đấy để làm một chân playgirl. Chị Huệ thân mến.
Hẳn chị không hiểu playgirl là làm ǵ đâu? Chị có biết là em sắp
đem bán cái tuổi xuân của ḿnh, v́ em là người Phương Đông. Mà ở
đây dân âu châu họ rất thích kích thích, ṭ ṃ, ham của lạ "Gái
Phương đông" rất có giá chị ạ. Rồi đây mộng mơ và lư tưởng của
em sẽ được vùi chôn theo tuổi trẻ, theo ánh đèn. Chị Huệ Ơi! Sau
này gặp nhau không biết chị có c̣n nhận ra em không? Đứa em gái
từng được chị ngợi ca là thiên thần trong trắng, một đóa hoa
nhài tỏa ngất hương. rồi sẽ như cánh hoa tàn, nhụy rữa hương
phai. Chị Huệ! Tại sao trước kia chị không giữ em ở lại? Em thấy
thà là chịu cực khổ bữa đói bữa no bên chị c̣n hơn là trở thành
đồ chơi cho những tay mũi lơ mắt xanh ở xứ lạ quê người!"
Giang Hoài ngưng lại nh́n Phong.
- Chắc tôi nhớ không sai lắm đâu. Phải cô đă viết như vậy không?
Đan Phong nhắm mắt lại, những giọt l |