Khi Mùa Mưa Tới   Mai Thảo Pages Previous  1  2  3  4  5  Next      

Chương IX

Buổi sáng đẹp trời và có nắng. Phủ thức giấc thật sớm v́ đêm qua chàng đă ngủ từ 10 giờ. Bên cạnh, Ngà ngủ thật ngon. Phủ mỉm cười ngắm nh́n cái thân thể đầm ấm mà quần áo sô lệch để hở ra những tảng da thịt trắng ngần c̣n như in hằn dấu vết những cái hôn nồn cháy. Cúi xuống hôn nhẹ lên trán Ngà, rồi Phủ nhẹ nhàng bước ra khỏi giường. Chàng rửa mặt, thay quần áo, dặn chi. Hai để nguyên cho Ngà ngủ, đọan lững thững ra đường Tư. Do. Phủ tạt vào tiệm nước, uống một ly cà phê sữa. Ngồi trong khung kính nh́n ra cảnh phố phường vui đông dần dẫn, Phủ cảm thấy tâm hồn nhẹ nhơm thư thái. Bỗng một tiếng gọi làm Phủ giật ḿnh quay lại. Người vừa gọi chàng là Phạm. Hắn vui mừng chạy lại kéo ghế ngồi xuống trước mặt Phủ :

--Ngồi được không ? Ngồi một chút thôi.

--Ngồi được. Có công chuyện ǵ mà tất tả thế.

Phạm châm thuốc lá hút, ngả đầu lại gần, nháy mắt nói thầm :
--Đúng chín giờ có một trận đụng độ lớn lắm. Đánh phé. Láng hai ngh́n. đi không ?

Phủ mỉm cười lắc đầu. Phạm hỏi:
--Sợ à ? Hồi này tu tỉnh lắm nhỉ ?

--Không hẳn thế. Nhưng không có tiền.

--Thế à !

Phạm nh́n ra ngoài hè đường Tư. Do, chốc chốc lại nh́n đồng hồ.

--Không thấy đến ư ?

--Thế mới chết chứ ? Có ba chân th́ đánh ǵ được. Thằng khốn nạn chắc đêm qua đi nhẩy rồi lại ngủ quên ở nhà “em” hẳn. Này Phủ ?

--Ǵ thế ?

--Không có tiền hay không thích đánh ?

Phủ cười nghĩ đến cái không khí nồng cháy và cay sè khói thuốc lá của một ṣng bạc đông kín, bỗng thấy kích thích bở sự ṭ ṃ muốn gặp lại. Chàng cũng không biết đi đâu bây giờ. Chẳng một người bạn nào gợi cho chàng cái ư muốn lại thăm viếng, ngoài Lưu. Nhưng giờ này chắc Lưu đă ở ngoài toà. Lâu lắm không gặp lại Hiền. Phủ chợt bâng khuâng cả tâm hồn. H́nh ảnh dịu dàng của Hiền. Đêm Hiền liều lĩnh lên buồng chàng. Nét mặt tan nát của Hiền khi chạy xuống và cái nh́n đầy nghi ngờ hằn học của Mỹ đuổi theo. Mỹ. Ư nghĩ đến thăm Hiền bị cắt đứt liền. Chàng không muốn Mỹ hiểu lầm một lần nữa. Đi đâu cho hết buổi sáng bây giờ ? Vễ nhà cũng không được. Phủ muốn để yên cho Ngà ngủ. Thế là Phủ bảo bạn :

--Không có tiền, chứ muốn đánh.

--Tốt lắm, tốt lắm, lâu lâu thử thời vận một chút xem sao chứ ? Có sư tư? Hà Đông nào cấm đoán không ?

Phủ ph́ cười lắc đầu:
--Thế th́ anh với tôi c̣n là một người sung sướg.

Trong khi chờ bồi lại trả tiền. Phạm huyên thuyên kể cho Phủ nghe về một người bạn mà hắn cho là “sống như thế th́ chết đi c̣n hơn”, người bạn đó Phủ cũng quen biết sơ sơ, trước học cùng trường, tên là Giảng. Từ ngày Giảng lấy vợ, Phủ không gặp nữa. Đám cưới Giảng, Phủ có đến dự, kỷ niệm bây giờ chỉ c̣n lờ mờ trong tr'i nhơ. Giảng mặc áo gấm chữ Thọ, đội khăn xếp, đứng ở đầu cầu thanh máy của cái tiệm ăn ở Chợ Lớn đón bạn hữu, bên cạnh một cô dâu mà Phủ c̣n nhớ là cao lớn hơn Giảng nhiều. Chàng c̣n nhớ đượcc thêm là cô dấy ấy nhiều tuổi hơn chú rể, già dặn hơn. Và chàng đă mỉm cười ghé tai một người bạn nói nhỏ sau khi bắt tay chúc mừng Giảng và được Giảng mời vào pḥng ăn : “Cô dâu trông dữ dội như bà La Sát thế kia, ba bảy hai mười mốt ngày rồi chú rể đến xin vào đảng râu quặp mất thôi”.

Bây giờ thấy Phạm nhắc lại một người, người đó lại là Giảng khiến Phủ không nín được cười.

--Thằng Giảng mà khổ à ? Khổ thế nào.

--Sợ vợ một cây, chứ c̣n thế nào nữa.

--Sợ vợ là khổ, cậu nói ǵ lạ nhỉ ? Chẳng trách không ai lấy hết.

--Không ai lấy th́ mồ côi vợ vậy, chứ như thằng Giảng th́ nhục lắm. Vợ nó chửi tôi mà nó cứ nhe răng ra cười mặc cho vợ chửi bạn th́ có mọi rợ không chứ ?

--Sao vợ nó chửi cậu được ?

--Đến rủ nó đi đánh bạc mà.

--Vợ nó không vác gậy đuổi cậu ra khỏi nhà là may. Rủ chồng người ta đi đánh bạc, c̣n oan cái nỗi ǵ ?

Phạm chợn mắt :
--Ông Phủ, sao dạo này ngôn ngữ ông hèn thế. Ăn thua ở thằng đàn ông chứ. Moa ấy à, trợn mắt lên th́ cứ một phép. Cho ngồi th́ ngồi. Cho đứng đước đứng, thế mới được.

Phủ cười xoà đứng dậy. Phạm rút ví, đếm sau tờ giấy năm trăm trao cho Phủ trước khi hai người đi ra. Phủ kêu khẽ :

--Nhiều thế.

--Ồ, ông cứ cầm lấy kẻo nó xúi quẩy đi. Nhờ giời hồi này tôi làm ăn khá lắm. Bắt được mấy cái thuộc địa mới ở vùng Đa Kao. Tháng tháng cứ tạt qua một lần để thu thuế. Mọi chuyện đă có đàn em lo liệu chu tất.

Phủ đút tiền vào túi áo, hỏi :
--Được thua th́ sao đây.

--Thua th́ lẽ tất nhiên là cười xoà chứ sao. C̣n được th́ anh trả tiền vốn cho tôi, được chưa ?

Phủ cười:
--Được mê đi chứ.

Đôi bạn đẩy cửa kính pḥng lạnh đi ra. Hơi nóng hừng hực ào vào họ, Phủ cảm thấy bỏng rát cả mặt mũi. Phạm chưa chịu gọi xe đi ngay, c̣n kéo Phủ đi một quăng dưới mái hiên, tâm sự:

--Nói để cậu hiểu ḿnh hay cậu khinh cũng tùy cậu, ḿnh có cái compte en banque kha khá rồi. Mươi lăm vạn ǵ đó. Định thu vén dành dụm đủ hai mươi vạn th́ thôi.

--Tại sao lại hai mươi vạn ?

--Ḿnh tính đó là đủ để đổi một số ngoại tệ đủ sống ở Pháp cho đến khi t́m được việc làm.

Phủ không dấu được ngạc nhiên nhưng Phạm vẫn th́ thầm kể tiếp dự định thầm kín :
--Có một con bạc nó đă hứa rồi. Nó làm ở dưới một tàu buôn chạy sang Âu châu. Cho nó năm vạn là đủ. Lẻn xuống tàu một buổi tối nào đó, nằm ở một chỗ kín thằng cha ấu đă dành sẵn cho. cho đến khi tàu rời bến, a lê hấp,. thế là Phạm này thực hiện được giấc mộng xuất dương nó đă ôm ấp trong ḷng từ thuở nhỏ.

Phủ lắc đầu cười:
--Tôi đă liều, xem chừng cậu c̣n liều hơn tôi. Tính kỹ lại đi. Thoát th́ không nói làm ǵ. Không thoát, rũ tù đấy không phải chuyện đùa đâu !

Nét mặt Phạm thoắt nghiêm trang hẳn. Giọng hắn cũng tự dưng buồn bă lạ thường.

--Cậu tính xem, tôi c̣n ǵ để mất mà sợ chứ ? Liều một lần, thoát th́ sang Tây ăn bít tất, lấy vợ đầm biết đâu cuộc đời không lên hương, mà không thoát th́ tặc lưỡi một cái cũng xong. Ở đấ Sài G̣n này, tôi chán ngấy đến cổ. Đi đánh bạc, mà đánh bạc bịp, lấy ngày làm đêm, lấy đêm làm mgày, uống rượu măi cũng chán, đêm ngủ ở bin đinh, ngày đi ăn cơm tiệm ; lắm lúc tôi đă ghê tởm tôi đến cùng cực. Xuất dương cũng là một cơ hội làm lại cuộc đời. Tôi để dành tiền v́ thế.

Phủ và Phạm gọi xe trèo lên. Từ đầu đường Lê Lợi, Phủ cứ ngồi chịu trận nghe Phạm thao thao bất tuyệt nói về cái thú của xê dịch, cho tới khi chiếc xe dừng lại ở một căn nhà gần trường Phú Thọ. Phạm trả tiền, đẩy khẽ Phủ:

--Đây rồi, xuống đi. Hôm nay chúng ḿnh đánh thật thà, tôi không cần giở phép ra làm ǵ. Đánh thật thà cũng ăn chết. Ṃng mà. Mê đánh lắm và chỉ có một cái nước tố ngược thôi.

o0o

Ngồi vào bàn bạc được chừng một tiếng đồng hồ, cả bọn tạm ngừng ăn cơm, rồi lại đánh tiếp. Căn buồng thoáng mát sạch sẽ, không nồng nặc như Phủ tưởng. Chàng vừa hút thuốc lá vừa đi tiền, rút bài, bỏ bài một cách b́nh tĩnh. Nỗi say mê ở Phủ những năm nào đă hết, như một cơn say đă hả, Phủ không t́m lại được nữa. Chàng vừa đánh bài vừa nghĩ thầm không biết như thế là đáng vui hay đáng buồn. Ḷng chàng thuở xưa luôn luôn như một ngọn lửa đỏ, tha thiết, sôi nổi, tưởng chừng một lượng sông tràn đầu luc' nào cũng cần trút thoát ra ngoài, cơi ḷng ấy giờ Phủ tự nh́n ngắm, thấy thản nhiên và dửng dưng, không đợi chờ, không xao xuyến. Cái chết,, cái tàn phai, cái lững lờ xâm chiếm dần dần. Một kinh động dữ dội nào có thể xẩy ra trong ngày tới như một mùa gió băo cuối cùng của Định Mệnh ? Không biết. Và biêt' để làm ǵ ?

Đến 4 giờ th́ Phủ đă có ư định muốn bỏ vê `. Chàng nhớ đến Ngà. Bây giờ chắc Ngà đă thức dậy sau giấc ngủ trưa và đang đợi chàng. Lâu không đánh bạc, ngồi có mấy tiếng đồng hồ, đầu óc Phủ đă cảm thấy choáng váng. Chàng đá nhẹ dưới gầm bàn ra hiệu cho Phạm. Phạm ngừng tay hất hàm. hỏi lối hỏi trên bàn bạc.

--Ǵ thế cụ ?

Phủ làm điệu bóp trán để chứng minh cho lời nói:
--Tự nhiên thấy rức đầu quá đi. Cho tôi thôi có được không ?

Phạm nh́n đống tiền láng trước mặt Phủ, cau mặt:
--Sao thế, đánh một lát nữa đi, thua th́ thua được th́ được, cho ngă ngũ ra sao chứ !

Đánh cùng với Phạm và Phủ là người chủ nhà, đă đứng tuổi, đầu hói, khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào. Người kia dáng chừng là con cháu ǵ đó, trẻ hơn, mặt quắt như hai ngón tay bắt chéo, Phủ thấy ghế y hơn người chủ nhà, v́ lối đánh của y vừa đắn đo vừa bần tiện. Cả hai cùng có vẻ c̣n mê đánh lắm. Gă trẻ tuổi mím môi không nói ǵ, c̣n người chủ nhà th́ kêu lên :

--Lâu quá mới được đánh. Ông Phủ, đánh một lúc nữa đă. Chiều hăy về, bây giờ c̣n nắng thế kia, tội ǵ.

Phủ ngần ngừ rồi đành mỉm cười ngồi yên. Nhưng h́nh ảnh Ngà vẫn thấp thoáng trong đầu Phủ. Chàng giao hẹn :

--Cũng được, nhưng xin nói trước nhé, tôi chỉ đánh thêm nhiều nhất là nửa giờ nữa thôi đấy nhé. Rồi tôi phải về.

Phủ ngả người, đếm lại khoản tiền trước mặt. Cả thảy ba ngàn môt', bà ngàn hai ǵ đó. Chàng nghĩ lát nữa, chàng sẽ trả lại cho Phạm ba ngàn, và không có tiền chàng vẫn hoàn toàn không có tiền. Lăo chủ nhà dáng chừng nóng mắt, muốn ăn thua lớn.

--Nào đánh một hồi nữa rồi thôi, các cu.

Miệng nói hắn móc túi lấy thêm ba tờ giấy năm trăm, đặt thêm vào láng. Ván bài bắt đầu. Phủ rút được một con tây, lăo chủ nhà một cây si. Đi tiền một trăm, Phủ nhắc tẩy lên nh́n. Chàng có thêm một con tây nữa là một đôi tây. Lá sau Phủ rút cây đầm, lăo chủ nhà rút cây chức. Phủ đi thêm hai trăm. Lăo chủ nhà đi theo hai trăm và thấy Phủ đi một cách lưỡng lự, yếu ớt, tố thêm năm trăm nữa. Phủ mỉm cười, nhấc một tờ giấy năm trăm đặt vào đống tiền giữa bàn, rồi rất thong thả đặt thêm ba tờ năm trăm nữa. Lăo chủ nhíu mắt lại. Hắn nghĩ một chút rồi ném bài “Tôi bỏ, đánh chết cũng đôi tây líp rồi”. Phủ vờ tiền, lật tẩy cho người chủ nhà xem, nói ôn tồn : “Vâng tôi đôi tây líp” Thế là từ hơn ba ngàn, láng của Phủ đă lên tới bốn ngàn. Chàng nh́n đồng hồ. Chỉ c̣n năm phút nữa. Và lại đến một ván bài mà Phạm và gă trẻ tuổi đều bỏ ngay từ lá đầu. Chỉ c̣n Phủ và người chủ nhà. Ván này, Phủ lại líp đôi tây ngay, người chủ nhà th́ rút được một đôi chức kín. Tố đi tố lại đên lá thứ ba, tiền đă lên tới hơn hai ngàn. Lá thứ tư Phủ rút được con cẩu, chàng mỉm cười lắc đầu nh́n thấy người chủ nhà lật ngữa lên con chức. Một đôi chức mặt, Phủ cầm chắc chàng thua ván bài, v́ biết chắc người chủ nhà đă có bà con chức. Nhưng đến khi y đi hết tiền láng c̣n lại của Phủ, chàng chỉ ngập ngừng một giây rồi ném nốt ra.

Phía bàn bên kia, Phạm ngậm tẩu cười:
--A, gan nhỉ ?

Phủ cũng cười nói đùa lại :
--Tiền của anh mà, nên gan đước lắm chứ.

Người chủ nhà rút trước. Y vật lên một con tây, cười hả hê :
--Bắt mất con tây của ông rồi ông Phủ. Ông Phủ thua tôi xẩu bài này rồi ông Phủ ơi.

Phủ gật đầu :
--Chín phần mười là thua rồi. Nhưng c̣n một phần th́ chưa. Trong nọc c̣n nằm thu ḿnh một con tây thứ thư chứ

Miệng nói, Phủ đưa tay vào nọc bài rút phắt cây bài vật nhanh lên mặt thảm. Nói đùa không ngờ mà đúng. Con tây thứ tư thật. Phủ tủm tỉm vơ tiền trước những tiếng kêu trời của người chủ nhà.

o0o

Ra tới ngoài đường, đôi bạn c̣n cười măi v́ xẩu bài cuối cùng là đánh liều lĩnh không ngờ lại được. Phạm được dịp triết lư:

--Ở đời ăn thua là ḿnh giám liều, giám chơi phải không cậu ?

--Nhưng phải có cái để mà liều với nó. Đó là cả một vấn đề.

Phủ đưa hết tiền được ra, đ̣i chia đôi với Phạm, nhưng Phạm nhất định không chịu lấy mà chỉ nhận lại vừa đúng ba ngàn đồng cho Phủ mượn mà thôi. Dắt nhau trở lại đường Tư. Do uống nước xong, Phạm bỏ đi. Phủ một ḿnh bước thủng thẳng trên hè phố. Có ngót năm ngàn đồng tiền giời ơi trong túi, Phủ chợt nẩy ra ư định mua tặng Ngà một cái ǵ. Ngà không thiếu, không thèm muốn một thứ đồ vật nào hết, nhưng Phủ biết món qua tặng bất ngờ sẽ làm Ngà sung sướng.

o0o

Phủ rẽ vào hành lang Eden. Nh́n những cửa tiệm bán các đồ xa xỉ phẩm ngoại quốc hai bên, một câu nói cửa miệng của Phạm mỗi lần đi qua hành lang này khiến Phủ mỉm cười : “Hành lang này là hành lang máy chém”. Ở một khía cạnh nào đó, nhận xét trên của Phạm rất đúng. Nơi này chính là nơi bầy vũ nữ thành thạo thường dắt những bầy đàn ông khờ khạo tới đây. Để nàng cứ mua đồ và chàng trả tiền. Nàng cứ việc mua và chàng cứ việc trả. Không “oong đơ” ǵ hết. Phủ là tay chơi lăo luyện, chàng đối xử rất tử tế, nhân đạo với bọn vũ nữ nên không cô nào nỡ dở cái thủ đọan làm tiền vặt ra như thế với chàng. Nhưng “hành lang máy chém” cũng lưu lại trong trí nhớ của Phủ một kỷ niệm. Hồi đó, chàng gặp một vũ nữ mới vào nghề, rất trẻ và rất xinh đẹp. Tên cô ả là Duyên. Phủ thích Duyên v́ chàng thấy ở Duyên sự hồn nhiên tươi mát, ngôn ngữ chưa hằn đọng những nét nghề nghiệp dạn dày. Ấy thế mà đến Phủ cũng c̣n lầm. Một buổi chiều đưa Duyên ở ciné Eden ra, hai người cũng khoác tay nhau đi qua hành lang này. Và Duyên đă đưa ngay Phủ vào một tiệm vải. Phủ cứ để nguyên xem Duyên làm ǵ. Chàng chỉ ngạc nhiên buồn rầu một chút v́ cứ nghĩ Duyên c̣n trẻ chưa đến nỗi phải biết đến “những mánh khoé làm tiền vặt” ấy.

Chọn hàng xong, Duyên kêu ầm lên là bỏ quên tiền ở nhà. Phủ cười hỏi “Em định mua mấy hàng áo” -- “Ba, anh ạ. Hàng mới về đẹp quá không mua chỉ sợ người khác mua mất thôi”. Phủ vẫn cười, đẩy nhe. Duyên ra : “Anh cũng quên tiền ở nhà luôn. Để hôm khác xét sau vậy” Duyên nín thinh, ngó Phủ, hơi ngượng.

Sự thực Phủ có rất nhiều tiền trong người lúc đó, nhưng chàng nhất định không trả, cốt cho Duyên biết cái thái độ làm tiền nhỏ mọn và vội vă như thế là không đẹp và tầm thường.

Hôm sau, Phủ trở lại tiệm vải. Chàng trả tiền mua cả ba hàng áo Duyên đă lựa, lại c̣n mua thêm ba hàng áo khác nữa, bảo gói l.ai thành một gói, nhờ người chủ tiệm gởi đến địa chỉ của Duyên. Từ đó, chàng thôi không đến nhà Duyên và cũng thôi không t́m gặp Duyên nữa. Ba tháng sau, t́nh cờ gặp Duyên đi trên hè phố, Duyên gọi Phủ rối rít :

--Sao anh không lại nhà em ?

Phủ nói dối :
--Hồi này anh bận quá đi.

Duyên nh́n Phủ thật lâu, như đoán được thái độ của Phủ từ sau buổi đi với chàng vào tiệm vải.

--Anh cho em mấy hàng áo, không đưa đến mà cho người đem lại, rồi anh không thèm gặp em nữa, anh muốn tỏ ra cho em biết là anh khinh em phải không ?

Phủ không trả lời thẳng vào câu nói. Chàng chỉ ôn tồn bảo Duyên:
--Em c̣n trẻ lắm. Chững chạc, tử tế rồi thế nào cũng lấy được một người chồng tốt biết thương yêu ḿnh săn sóc ḿnh.

Câu chuyện của mấy tấm áo và một đoạn tuyệt trở lại trong trí nhớ làm Phủ mỉm cười khi đứng lại trước một tủ kính trong hành lang, Phủ nghĩ thầm, qua một đánh giá, một so sánh :

--Cái thứ đàn bà như Duyên c̣n kém Ngà xa. Ngà mới làm đàn ông mê, Duyên chỉ làm được đàn ông muốn.

Cô thiếu nữ Trung Hoa trong cửa tiệm đi theo Phủ lững thững nh́n ngắm đồ đạc bầy biện trong những khung kính. Cuối cùng chàng chọn mua cho Ngà một cái ví tay kiểu mới. Chẳng đáng là bao nhưng Phủ chưa từng mua tặng Ngà cái ǵ bao giờ. Cái ví tay sẽ là một ngạc nhiên vui thú cho Ngà.

o0o

Chiếc cyclo đậu lại ở xế cổng. Phủ trả tiền xe, bước nhẹ lên thềm. Chàng muốn vào tới trong nhà mà Ngà cũng không hay. Cánh cửa mở hé. Tiếng đàn bà nói chuyện bên trong làm Phủ đứng lại. Chàng hơi cụt hứng. Th́ ra Ngà đang có khách. Bỗng một giọng nói vừa nhắc đến tên chàng. Trí ṭ ṃ bị kích thích Phủ đứng hé vào bờ tường lắng tai nghe.

Tiếng người đàn bà chua như dấm :
--Thiên hạ người ta x́ xào dữ lắm. Tao tử tế th́ tao đến bảo cho mày biết.

Tiếng Ngà :
--X́ xào cái ǵ ? Tao làm ǵ mà thiên hạ x́ xào ?

Tiếng người đàn bà :
--Mày đừng có vặn tao. Thiên hạ họ rất chướng tai gai mắt th́ họ nói chứ sao ? Thế mày cho rơi anh Túy để ôm lấy chân bố Phủ rồi đấy hả ? Con này khùng. Tao cũng lạ cho mày thật. Bộ mày muốn dở chứng chết rồi sao, ha? Ngà ?

--Tao yêu anh Phủ.

--Thế là yêu à. Thế là điên là mù quáng. Già đời rồi mà em c̣n thơ ngây lắm em ơi. Anh Túy anh ấy giàu, chơi bời ra ǵ, anh ấy chiều chuộng mày đủ thứ, mua nhà mua cửa cho mày, mà mày lại đối xử tàn tệ với anh ấy, đi ôm chân một ông công tử bột, một xu không dính túi. Mày thử nghĩ mà xem. Năm nay mày bao nhiêu tuổi ? Mười lăm mười tám ǵ cho cam. Mày xem tao đây này. Thân tàn ma dại chẳng thằng nào nó thèm chú ư đến nữa. Bọn đàn ông chơi bời là đểu giả khốn nạn lắm, chẳng nhân nghĩa ǵ đâu.

Phủ mím môi chờ Ngà trả lời ra sao. Chàng thất vọng thấy Ngà lặng im và tiếng người bạn gái nói tiếp:

--Buông nó ra đi thôi. Mày mê được cái thứ đàn ông ăn bám, cái thứ đàn ông hèn hạ như thế hay sao ? Cái thằng ấy mặt mũi sáng sủa bảnh bao thế mà không biết nhục th́ tao cũng phục nó thật đấy. Nằm ườn ra, hết ngày này qua ngày khác cho đàn bà nuôi, không sợ người ta ỉa vào mặt.

--Duyên !

Phủ ngẩn người. Th́ ra bạn của Ngà là Duyên. Cô Duyên của vụ làm tiền, của ba hàng áo mua trong hành lang Eden. Chẳng trách Duyên mạt sát chàng thậm tệ đến thế.

Câu chuyện của đôi bạn gái lại tiếp tục. Tiếng Duyên :
--Ừ, th́ chị bênh ông nhân t́nh của chị th́ tôi thèm hơi khuyên chị nữa. Nhưng Ngà này, tao bảo cho mày một tin : anh Túy vừa ở Hong Kong về.

--Thế à ! Lâu quá tao cũng chẳng gặp hắn ta. Khá không ?

--C̣n phải nói. Anh ấy vừa trúng một áp phe lớn lắm th́ phải. Triệu phú rồi. Anh ấy c̣n cay mày lắm. Nghe đâu mua cho mày một núi qua ngoại quốc. May chưa nhận được sao ?

--Chưa, tao không muốn gặp Túy.

--Nhưng anh ấy sẽ t́m gặp mày. Anh ấy bảo tao thế nào cũng nện cho thằng Phủ của mày một trận đ̣n.

Phủ không muốn nghe nữa. Chàng đă biết những điều chàng muốn biết. Quay gót, Phủ lặng lẽ đi ra. Nh́n cái ví trên tay, thốt nhiên Phủ thấy nó tiều tụy thảm hại là chừng nào so với những chuỗi hạt trai, những đồ trang sức ngoại quốc tên trùm buôn lậu sắp đem lại tặng Ngà. Phủ mím môi, giận dữ ném mạnh cái ví qua một hàng đậu. Cái vi da rớt xuống, nằm trên bài cỏ.

Phủ cúi đầu bước đi. Tuy những lời chê bai của Duyên là do tâm địa tiểu nhân ác độc của Duyên, nhưng mỗi lời vẫn là một gáo nước lạnh tạt vào mặt mũi Phủ làm cho bừng tĩnh. Một lần nữa, Phủ lại thấy cuộc chung đụng giữa Ngà và chàng đă kéo dài, và không thể kéo dài thêm. Chàng không sợ cái miệng lưỡi rắn độc của Duyên. Chàng khinh thường dư luận, bất chấp điều tiếng. Nhưng Duyên nói, cũng có một phần sự thực. Tuy Ngà giữ chàng lại, tuy chàng nằng nặc đ̣i đi, nhưng chàng chẳng đang sống bám vào Ngà là ǵ ? Mày không oan đâu Phủ. Chưa thành ma cô mày cũng sẽ đi tới chỗ đó, tới chỗ trơ trẽn kéo dài không ngượng thẹn cuộc sống đê tiện, không thể chấp nhận được ở một người đàn ông c̣n nhân cách và biết tự trọng. Phủ chợt nh́n thấy tất cả sự tàn phá ghê gớm của thói quen. Thói quen gậm nhấm năng lực rũa ṃn chí khí. Đă đến lúc không chần chừ được nữa. Phải dứt ra, cho dẫu Ngà thật t́nh.

Bỗng Phủ tránh vội vào một gốc cây. Chiếc cyclo chở Ngà và Duyên vừa đi qua. Đôi bạn gái vẫn nói chuyện nhưng chàng không c̣n nghe rơ họ nói ǵ. Cũng chẳng cần.

Chờ cho xe Ngà đi khuất thật xa ở cuối phố, Phủ quay gót trở lại. Trên mặt bàn ngủ, Phủ nh́n thấy một mẩu giấy với những hàng chữ của Ngà:
“Em đi chơi với một con bạn. Anh cứ ăn cơm trước. Đừng đợi em. Ngà”

Phủ vo tṛn mẩu giấy đút vào túi quần. Chàng mở tủ lấy quần áo xếp hết vào va ly. Đoạn chàng lấy giấy bút, ra ngồi bàn ăn và viết :

“Ngà,
Anh không thể ở lại đây với em được nữa. V́...”

Cắn bút suy nghĩ, rồi Phủ xé vụ tờ giấy, viết lại. Chàng thấy tốt hơn là nói dối, và cũng không nên giải thích tường tận tâm trạng chàng cho Ngà biết làm ǵ. Nàng muốn nghĩ về chàng thế nào th́ nghĩ. Đó là cái quyền của Ngà. Trong Phủ, gợn lên một thoáng phân vân. Bỏ đi trong lúc Ngà đi vắng như thế này, Phủ thấy cái hành động của chàng khuất tất, không đẹp và như thế là phụ ḷng Ngà nhiều lắm. Phủ tắc lưỡi. Chàng không t́m được lựa chọn nào khác. Chia tay với Ngà, rồi những giọt nước mắt, những van lơn, những cử chỉ âu yếm nũng nịu của Ngà sẽ làm chàng mềm ḷng, rứt đi không được. Túy đă từ Hương Cảng trở về, đang định kiếm chàng để trả thù. Bỏ đi như thế này, rồi chúng lại bảo là chàng hèn nhát, chàng chạy trốn đây. Mặc. Ai muốn nghĩ thế nào cũng được. Phủ biết, biết một cách chắc chắn : nếu Túy tới gây sự, chàng sẽ giận dữ điên cuồng đến mất tự chủ, chàng có thể đánh Túy đến bị thương nặng, đến chết. Để làm ǵ ? Để vào tù. Vào tù một lần nữa. Để lại tự ḿnh t́m đến sự đọa đày tai tiếng trong căn buồng giam đầy đặc muỗi đói, nồng nặc hơi người, với mùi cứt đái xông lên làm lộn mửa. Không, phải thoát ra khỏi tất cả những cái đó. Thoát ra, nếu không mày không bao giờ lên khỏi cái vực thẳm đang d́m chết mày. Phủ thở dài. Chàng cúi xuống, cắm cúi viết cho xong lá thư.

“Ngà,

Anh có một việc cực kỳ khẩn cấp phải đi ngay, không thể đợi Ngà về và cũng không thể nói rơ cho Ngà hay được. Anh rất ân hận đă bỏ đi đột ngột như vậy. Em về, anh đă đi xa Sài G̣n rồi. Ngà đừng t́m kiếm anh làm ǵ vô ích. Cũng không chắc ǵ anh trở lại đây. Quên anh đi, v́ anh không thể đem lại hạnh phúc lâu bền và vĩnh viễn cho đời em. Anh chỉ là thằng Phủ ích kỷ, chơi bời, không chịu đánh đổi tự do của nó lấy bất cứ một cái ǵ khác. Em đối với anh thật tốt. Chưa ai tốt như thế. Anh không bao giờ quên. Rồi em sẽ quên anh ngay. Nhiều người đàn ông xứng đáng hơn anh nhiều và em sẽ gặp họ.

Phủ”

Chương X

Người nữ chiêu đăi viên đi đi lại lại trên lối đi giữa phi cơ, cái áo dài màu xanh của cô nổi bật một điểm tươi mát trẻ trung giữa sự im lặng rầu rầu chỉ c̣n có tiếng động cơ đều nhịp. Phi cơ bay cao, bao trùm trong bầu không khí lạnh lẽo.

Phủ nằm ngă người, đắm ch́m trong mơ màng. Bên ngoài khung kính, nền trời xanh như màu áo người chiêu đăi viên. Thỉnh thoáng ào qua, thật gần, một lớp mây trắng và mỏng như một làn khói lớn. Sự trống vắng hoàn toàn trải đều trong Phủ. Tiếng máy nghe măi hoá thành một điệu ru. Phủ nghiêng đầu nh́n ra ngoài trời, chợt nghĩ đến một chiều cao thăm thẳm mở ra từ nơi dưới. H́nh ảnh một cái chết được vẽ lên, từng nét một, trong tưởng tượng mê mẩn. Chết. Có bao giờ Phủ nghĩ đến cái chết ? Nhiều, thật nhiều lần. Nhưng chỉ thoáng qua, rồi chàng lại lăn ḿnh vào cuộc sống, và cái chết lại bị đánh bật ra khỏi tâm tưởng. Lần này Phủ nghĩ đến nó. Như một tṛ chơi lư thú đặt trước sự mệt mơi kéo dài và muốn chấm dứt của đời chàng.

Phủ từ từ nhỏm dậy, quay nh́n lại sau lưng. Người nữ chiêu đăi viên đứng đó, ở cuối đáy thân máy bay. Phủ nh́n cô ta và mỉm cười tinh nghịch. Tưởng chàng cần ǵ, cái áo xanh yểu điệu tiến lại :

--Ông cần dùng ǵ ?

Vẫn nụ cười tinh nghịch trên môi, Phủ lắc đầu và lại nằm ngă xuống trên thành ghế. Cô nữ chiêu đăi viên nghiêm ngay nét mặt lại, trở lui về chỗ cũ. Phủ mỉm cười tinh nghịch chỉ là chàng vừa tưởng tượng đến nét mặt kinh hoàng, tiếng rú thất thanh của cô ta, nếu bây giờ, Phủ đứng dậy, đi về phía sau, mở cửa máy bay và ném ḿnh ra ngoài. Chàng sẽ rơi xuống, rơi xuống. Thân thể thoắt nhẹ tênh trong vô tận bát ngát. Chàng chỉ là một hạt bụi quay cuồng nhào lộn trong biển gió, rồi cuối cùng là sự va chạm dữ dội không đau đớn, cái chết ào đến trong một tốc độ khủng khiếp, cái chết tàn bạo dữ dằn, cái chết chàng đọc thấy trong những tiểu thuyết của Ernest Hemingway.

“Đi là chết trong ḷng một ít”

Một cái chết khác, yếu đuối và tầm thường. “Vô lư” Phủ lẩm bẩm, và chàng nghĩ đến Sài G̣n. Thành phố chói nắng bây giờ nằm ở một nơi nào trên mặt đất thật xa dưới kia, khuất lấp khỏi tầm mắt, xa dạt ngoài những vướng bận t́nh cảm của Phủ.

Không, chàng không hề lưu luyến Sài G̣n chàng vừa rời bỏ, cũng như chàng không hề náo nức đợi chờ ǵ trước một thành phố Huế lát nữa sẽ đặt chân xuống. Cả hai địa điểm chỉ là một nơi chốn ẩnh trú qua ngày mà thôi. Ngoại cảnh không là một ràng buộc. Chung quanh chỉ là sự tách rời nhạt nhẽo, và vô nghĩa.

Tất cả đều diễn ra, không chủ định.

Viết thư để lại cho Ngà xong, Phủ toan trở lại cái khách sạn tồi tàn trong Chợ Lớn, nằm ở đó ít ngày rồi sẽ tính sau. Nhưng buổi trưa đặt va ly xuống trước cửa khách sạn ấy, nghĩ thế nào Phủ lại vội vă xách va ly lên xe. Phủ chợt nhớ ra Ngà đă đến đây rồi. Nếu nàng định đi t́m chàng, khách sạn này thế nào cũng là nơi Ngà đến trước nhất. T́m chàng, gặp chàng ở đây, Ngà sẽ khóc lóc, nàng sẽ ôm gh́ lấy chàng, chàng sẽ mềm yếu và rồi chàng sẽ chẳng nhẫn tâm hắt hủi được Ngà nữa. Nghĩ thế, Phủ bảo xe chạy ngược lên mạn Tân Định.

T́m được một nhà ngủ kín khuất trong một phố vắng, Phủ ném va li, đóng cửa, thay quần áo, nằm nghỉ. Phải rời khỏi Sài G̣n. Nhưng đi đâu bây giờ ? Đà lạt ? Đà Lạt với sương mù và lá rụng hiện ra trước nhất trong tâm tưởng. Nhưng Phủ gạt đi. Đà Lạt vẫn là một nơi chốn chàng có thể phải chạm trán với rất nhiều khuôn mặt quen thuộc, là điều mà Phủ không bao giờ muốn. Ô Cấp ? Nha Trang ? Cũng không được nốt. Ô Cấp với những đoàn người tắm biển ồn ào với những ngày thứ bẩy, chủ nhật đông đúc, lúc nhúc trong một thứ không khí du hư trưởng giả phè phỡn là nơi Phủ ghét, ít khi muốn đến.

Nha Trang th́ Phủ đă từng đi lại quá nhiều lần. Đẩy sự suy nghĩ đến những địa điểm xa lạ hơn. Bỗng, một danh từ hiện lên : Huế. Phải, tại sao Phủ không nghĩ đến Huế nhỉ ? Phủ đă đi khắp đất nước. Từ Nam chí Bắc. Chàng đă ở thượng du miền Bắc, cao nguyên miền Nam, chàng đă lê gót qua mọi vùng Tiền Giang Lục Tỉnh. Nhưng chỉ có Huế là chàng chưa đặt chân tới. Những lăng tẩm cổ kính, nơi an giấc ngàn thu của vua chúa chết, những bức tường thành hoang phế, con sông Hương và ngọn núi Ngự, Phủ đă từng nghe thiên hạ ca tụng nhiều về danh lam thắng cảnh của Huế, về cái đẹp dịu dàng buồn của Huế, về Huế như một thành phố lư tưởng cho ẩn náu và nghỉ ngơi. Ra Huế ít lâu. Phủ dừng lại với quyết định này.

Lục t́m trí nhớ, cùng với Huế, một tên người hiện ra. Dụ. Dụ là em họ của Phủ, đổi ra làm việc ở Huế đă lâu. Mấy tháng trước đây, Phủ nhận được thư Dụ mời chàng ra chơi. Sự thật là năm nào Phủ cũng nhận được thư của Dụ. Thư gửi thường là vào dịp trước Tết. Dụ buồn, ở Huế không giao thiệp vơi ai. Trong thư, Dụ nói đi làm về là Dụ ở nhà cả ngày, chơi đùa với hai đứa con nhỏ. Bây giờ Phủ ra chắc Dụ mừng lắm.

Phủ ngồi vụt dậy, mặc áo đi luôn. Chàng xuống thẳng hăng máy bay. Thế là buổi chiều trở về, trong túi áo Phủ đă có một cái vé maư bay ra Huế. Và chàng đă đánh điện tín cho Dụ biết.

o0o

Phi cảng Phú Bài lướt thướt trong mưa phùn. Cửa phi cơ vừa mở ra, những gịot mưa tạt nghiêng vào mặt Phủ, gây cho chàng một cảm giác bỡ ngỡ kỳ thú. Người nữ chiêu đăi mỉm cười nh́n Phủ nhắm mắt, đứng sững, mặc cho mưa hắt đầy vào mặt.

--Ông mặc áo kẻo ướt.

--Cô có thấy mưa phùn là tuyệt diệu không ?

Thiếu nữ mắc áo xanh lam xem chừng đoán hiểu được sự vui thú của Phủ :

--Ông mới ra Huế lần đầu ?

--Chính thế.

Phủ khoác áo mưa lên vai, lanh lẹn bước xuống. Một lát sau, chiếc xe hơi của hăng đă đưa chàng rời khỏi phi trường. Tưởng như chàng đang nh́n thấy một vùng làng xóm Bắc Ninh, Nam Định nào đó trước mắt. Những cây rơm đứng ngất ngưởng trong những mảnh vườn nhỏ, rau đậu kín khắp, không c̣n một diện tích nhỏ xíu bỏ hoang.

Phủ cảm thấy rung động và hồi hộp lạ thường. Cũng những bụi tre um tùm vây lấy những mái lá hiu hắt. Thời tiết tạo thành một nếp sinh hoạt đặc biệt “Bắc Kỳ”. Phủ chợt nhớ tới quê nội chàng. Những ngày c̣n nhỏ tuổi, cha chàng thường cho chàng về thăm quê trong dịp Nguyên Đán hay đầu xuân. Thứ mưa đang bay ngoài khung kính xe cũng là thứ mưa đă tạt qua ṿm trời thơ ấu của Phủ. Nhẹ như tơ. Thoang thoáng nghi ngờ. Có mà như không có. Mưa bay nghiêng, gió cuốn nhẹ, hất những gịot mong manh lên trơi. Mưa bay muôn chiều trong không gian như một điệu múa dịu dàng và ky ảo. Bấy giờ Phủ c̣n nhỏ tuổi. Chàng đi trên mặt con đê cao. Cỏ muà xuân hai bờ xanh mướt. Từ dưới chân đê, những đợt khói bay lên trên những mái rạ. Người ta đang chọc tiết lợn ở những khoảng sân sau. Con lợn nằm tênh hênh, phô cái bụng trắng nỏn. Người ta đang gói bánh chưng. Phủ mê cái không khí sửa soạn Tết nhất thôn dă ấy vô tả.

Buổi sáng chàng từ trên nhà thờ chạy bay xuống chỗ người ta làm lợn. Con lợn nuôi một năm để giết thịt ngày Tết, được chăm bẫm chu đáo nên béo hú. Ngày nhỏ, Phủ yêu nhất bác Tuân. Bác là anh họ Phủ, suốt đời ở làng, trông coi phần mộ những người đă khuất, đèn nhang trên các bàn thờ. Năm nào, bác Tuân cũng mổ lợn. Năm nào bác Tuân cũng dành cho Phủ cái mà chàng yêu thích và chờ đón nhất : cái bong bóng con lợn. Cái bong bóng đó rửa sạch, sát trấu, thổi căng ph́nh, buộc vào một sợi giây, dơ cao lên khỏi đầu mà chạy, thú không thể nào tả được. Rồi c̣n những đêm ngồi canh bánh chưng nữa. Ánh lử bập bùng tỏa rộng thành một ṿng tṛn ấm áp, trong đêm lạnh buốt. Ngồi trên ổ rơm canh bánh trưng trong ḷ mới thấy cái đêm giáp Tết là tất cả hạnh phúc đơn giản và thần tiên của tuổi thơ. Phủ chờ, không biết buồn ngủ là ǵ. Chàng mở thao láo mắt, chăm chú theo dơi cái nắp ḷ bánh, và vỗ tay reo lên khi cái nắp phụt khói trắng thơm ngát mùi gạo nếp. Vẫn bác Tuân gói riêng cho Phủ một cặp bánh cóc. Bánh cóc là thứ bánh trưng, nhỏ hơn, gói tay, không theo khuôn, chỉ có gạo mà không có nhân, thứ bánh gói cho trẻ nhỏ giữ riêng để chơi hơn là để ăn trong mấy ngày Tết.

Bây giờ, con đường dài hơn mười cây số từ phi cảng Phú Bài về tới thành phố Huế đă lần lượt đánh thức dậy tất cả những xâu chuỗi h́nh ảnh xưa cũ và thơ ngây đó trong ḷng Phủ. Tưởng như có một giọt nắng đang chảy trong óc, lan ra, làm sáng cả hồn. Tưởng như có một hơi gió lùa đi, làm mát mẻ cái thế giới bên trong nhiều chán chường ngột ngạt.

Xe vượt qua một cái cây cầu, tới địa đầu thành phố Huế. Chơ. An Cựu. Những đường phố, những dẫy nhà thứ nhất của Huế hiện ra trước mắt Phủ. Phủ thấy yêu lạ thường những cảnh sắc của Huế, như chàng vẫn yêu thích tất cả những it?nh nhỏ chàng đă đi qua trong đời. Khác với những đô thị lớn như Hà Nội, Sài G̣n, Huế phảng phất cái hơi thở, cái linh hồn đó của tỉnh lẻ, nơi ánh điện c̣n làm bạn được với ánh trăng, nơi hè phố c̣n chưa thôi cỏ mọc, nơi nhựa đường c̣n vương vất một cái ǵ của đất cát ruộng đồng phả tới.

Chiếc xe phóng lên cầu Tràng Tiền. Phủ tḥ đầu ra ngoài. Qua những cột sắt loang loáng, mặt nước sông Hương hiện ra, xanh đậm như mày cốm, rất thơ và rất muà thu. Hơi nước đưa gió lên, mát rượi. Phủ thở ra, ḷng lâng lâng, nhẹ nhơm. Vượt hết cây cầu Tràng Tiền, chàng đă lọt hẳn vào cánh tay của Huế. Chàng đă quên được Sài G̣n

Khi chiếc xe đổ Phủ xuống hăng, chàng đă thấy Dụ, người em họ của chàng, vợ hắn và mấy đứa con nhỏ vẫy chàng rối rít.

o0o

Ba chiếc xe cyclo đi thong dong, từ con đường Trần Hưng Đạo tiến về phía cửa Đông Ba. Thành phố Huế lúc này mưa phùn đă tạnh và nắng đă dấy lên. Không khí thoáng mát. Phủ ngồi với thằng Vy, đứa con trai đầu ḷng của Dụ. Nó trợn tṛn đôi mắt đen láy :

--Sài G̣n vui không bác ?

Phủ xoa đầu nó:
--Vui lắm cháu a.

Chàng trả lời mà cũng chẳng biết vui là vui như thế nào.

--Bác ra ngoài này chơi với ba cháu hả bác ?

--Ừ. Cháu bằng ḷng như thế không ?

Thằng nhỏ gật đầu :
--Bác ở chơi chừng bao nhiêu lâu hả bác ?

--Cháu muốn bác ở chơi bao nhiêu lâu ?

--Măi. Măi măi.

Phủ cười, ôm thật chặt thằng bé vào ḷng. Trong một thoáng, chàng nghĩ đến những người đàn bà chàng đă ôm trong ḷng. Những người đàn bà ấy đă đem lại cho chàng sự lăng quên vùi dập trong chốc lát, chàng choáng váng mê thiếp, nhưng sau đó, tỉnh thức, đầu lưỡi lại đắng chát dư vị chán chường, thân thể và tâm linh lại nhọc mỏi ră rời, và cuối cùng là những trận t́nh lơi lả chỉ ghi thêm dấu vết của một khoảng trống rỗng lớn lao không tài nào lấp đầy được.

Suốt dọc đường, đứa nhỏ bi bô kể hết chuyện này đến chuyện nọ bằng lối nh́n ngắm cuộc đời thơ ngây giản dị của nó. Nhiều lần Phủ phải bật cười. Chàng thấy mến thằng cháu nhỏ này vô cùng. Chàng cười lớn :

--Cháu muốn bác ở lại măi măi hả ? Ngoan lắm. Không măi măi được nhưng bác sẽ ở lại đến khi nào cháu không thích bác nữa th́ thôi, chịu không ?

--Chịu.

Dụ và gia đ́nh ở một căn nhà nhỏ trong Thành Nội. Đi hết cửa Đông Ba, bầu không khí cổ cũ bao trùm lấy Phủ. Những con đường cỏ cao và dầy. Những bức tường thành rêu phủ xanh thẫm một màu xanh của thời gian, như đọng lắng bao nhiêu đấu tích của những triều đại vàng son đă mất.

Nơi đây là thế giới lư tưởng của nghỉ ngơi. Không một tiếng động và không một màu sắc rực rỡ. Tâm hồn Phủ dịu xuống. Chàng nhấc thằng Vy khỏi xe, bồng nói trên vai, đi theo vợ chồng Dụ vào nhà.

Căn nhà có cổng, không đóng, mở vào một khoảng sân nhỏ. Thềm xi măng sạch bóng. Những rèm cửa có hoa leo. Bóng tối và bóng mát lưởng vưởng lẫn lộn trong một cảnh trí đơn giản sạch sẽ. Dụ đă thu dọn sẵn cho Phủ một căn buồng nhỏ. Một cái giường sắt kiểu giường bệnh viện. Một cái bàn viết và mấy cuốn tiểu thuyết. Phủ mỉm cười hài ḷng. Căn buồng làm chàng nhớ lại những tuổi học tṛ thuở nào.

Sau bữa ăn, Phủ hơi mệt, vào buồng đóng cửa lại. Thời tiết thật dễ chịu. Hơi lạnh một chút. Phủ thay quần áo nằm duỗi dài trên mặt đệm. Tay chân buông thả, thoải mái. Chàng nh́n lên trần nhà, nghĩ đến một nơi chốn vừa rời bỏ, một nơi chốn vừa đặt chân tới lần đầu. Cuộc đời rồi như thế nào ? Ngày mai sẽ dành cho Phủ những ǵ ? Chàng không muốn nghĩ đến vội. Rồi sẽ hay. Bây giờ chàng muốn ngủ, muốn quên, không muốn nghỉ ngợi ǵ.

o0o

Suốt trong mấy ngày đầu, Phủ đi thăm thúc các vùng lân cận. Vào Thành Nội, Đại Nội, đi xem Lăng Tẩm. Dụ được nghỉ phép mấy ngày đó, làm một hướng đạo đắc lực cho Phủ. Phủ yêu thằng Vy, đi đâu cũng cho nó đi theo.

Một buổi chiều, Dụ mượn được xe hơi, lái Phủ ra Quảng Trị thăm cây cầu Bến Hải. Hai anh em đứng dưới những giọt mưa phùn bay nghiêng buổi chiều giới tuyến, cùng im lặng. Cây cầu Bến Hải xanh thẩm vắt qua ḷng sông. Bên kia con đường trải tiếp đi, nhưng đă lài đoạn đầu của một con đường khác của một thế giới khác.

Phủ đánh diêm châm một điếu thuốc lá, thở khói cho bay vào mưa phùn, quay sang mỉm cười hỏi Dụ :

--Bao giờ chúng ḿnh về được Hà Nội ?

--Tôi nghĩ chẳng bao giờ nữa anh ạ.

Phủ nh́n Dụ, bật cười lớn :

--Có lẽ v́ thế mà cậu đă lấy vợ, đẻ con, và sống rất b́nh yên với Huế ?

--Có lẽ thế. Anh tin c̣n về được ư ?

--Phải tin như thế.

--Có lẽ v́ thế mà đến bây giờ anh vẫn chưa chịu lấy vợ ?

Dụ hóm hỉnh hỏi lại và hai anh em cùng cười ṛn ră. Buổi chiều đi thăm Bến Hải trở về, Phủ bâng khuâng đến tối. Một tâm trạng bâng khuâng thật đẹp chàng muốn ở măi với niêm` bâng khuâng đó. Ăn cơm xong, Dụ thản nhiên thay quần áo, đóng cửa lại. Phủ nh́n đồng hồ. Mới có 9 giờ. Chàng hỏi Dụ :

--Lại một buổi tối nằm nhà ?

--Anh muốn đi đâu bây giờ ?

--Hỏi thế thôi. Chẳng muốn đi đâu hết. Bây giờ nằm nhà cũng có cái thú của nó. Lấy rượu ra đây uống chơi, rồi đi ngủ cho khoẻ.

Thằng Vy lon ton vào xách chai rượu trong tủ ra. Con Thu nhanh nhẩu đi lấy hai cái ly đặt trước mặt bố nó và bạn của bố nó. Dưới bếp, lửa hồng lên. Bóng vợ Dụ lúi húi đứng nướng mực trên than tầu.

o0o

Những buổi sáng và những buổi chiều lặng lẽ ở Huế trôi qua trong một nhịp b́nh thản và lắng đọng. Đôi khi, sự im lặng và những giấc dài lê thê cũng làm Phủ trạch nhớ đến Sài G̣n, không hiểu giờ này, người Sài G̣n đang làm ǵ ? Những pḥng trà mở cửa. Những tiệm khiêu vũ bắt đầu có những khúc nhạc dạo đầu dóng lên. Ánh sáng đổi màu trên các sân nhẩy. Những bước chân đan lấy nhau theo nhịp điệu d́u dặt. Phủ mơ màng với những h́nh ảnh nhàm chán chàng vừa nh́n thấy bằng tưởng tượng. Không, chàng không tiếc thương ǵ một đô thị bỏ lạị, như không tiếc thương một quá khứ đă tách rời từ một sự đổi thay địa điểm này. Và đêm Huế yên lặng ở chung quanh, như một bàn tay êm ái lại d́u chàng rơi ngă vào vùng lặng lờ và bất động của nó. Nâng ly rượu sóng sánh trên tay, Phủ chậm chậm uống từng hớp nhỏ. Chàng muốn sống thu ḿnh vào sự xa lánh kín khuất. Chàng muốn lăng quên và được lăng quên.

Trong bầu không khí yên vui của cái tiểu gia đ́nh người em họ trong Thành Nội này, Phủ đă t́m thấy sự nghỉ ngơi cần thiết. Rượu ngà ngà trong đầu, chàng đi ngủ. Đêm ở Huế, ngủ thật ngon. Đặt nằm xuống giường là ngủ liền.

Buổi sáng, Phủ thức giấc khi thằng Vy chạy vào đánh thức “bác Phủ” dậy. Hai bác cháu kéo nhau ra ngồi ở đầu thềm. Phủ uống cà phê, hút thuốc lá, thảnh thơi trong buổi sáng êm mát trải đi trên một cảnh sắc rất thôn quê. Thường thường, đến 10 giờ, Phủ mới mặc quần áo ra khỏi nhà. Chàng đi bộ, dắt thằng Vy đi cùng, lững thững vượt qua cổng thành ra đường Trần hưng Đạo. Hai bác cháu tản bộ trên hè phố, đến gần mười hai giờ lại lững thững quay về. Sáng nào chiều nào cũng thế.

Điều Phủ hài ḷng nhất là đến Huế được trên dưới một tuần lễ rồi, chàng chưa bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc nào. Ao ước thầm kín của Phủ thế là đă được thực hiện. Chàng đă đến sống với một thành phố hoàn toàn xa lạ, giữa những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

Nhiều buổi vợ chồng Dụ hỏi chàng :
--Thế nào, anh đă chán Huế chưa ?

Phủ cười:
--Bộ muốn đuổi trả tôi lại Sài G̣n sao ?

--Đâu dám. Các cháu nó quư anh lắm. Chỉ sợ anh không chịu ở thôi chứ. Một người như anh mà chịu được cái buồn của Huế th́ lạ thật đấy.

--Người ta hay chịu đựng được cái trái ngược, yêu thích cái trái ngược hoàn toàn với bản chất ḿnh. Chính tôi cũng ngạc nhiên. Tưởng ra thăm vợ chồng cậu dăm hôm, không ngờ xét thấy có ở được măi.

Phủ cười, nói tiếp :
--Người ta vẫn nói Huế là nơi dưỡng lăo lư tưởng cho những người già. Không khéo tôi cũng già mất rồi c̣n ǵ.

Dụ hỏi:
--Năm nay anh bao nhiêu tuổi ?

--Bốn mươi.

Vơ. Dụ xen vào :
--Ồ, thế th́ c̣n trẻ chán. Anh đừng lo.

--Tôi có lo đâu. Có điều là già đi rồi thật đấy. Tuổi tác đâu có làm già được người mà già là già ở tâm hồn. Sợ cái bất ngờ, lảng tránh những sóng gió, thích yên tĩnh là già đi một phần nào ở tâm hồn. Nhưng tôi thích thế. Cảm thấy nhẹ nhàng và đỡ mệt hơn.

Vợ Dụ tên là Định. Thuở c̣n thiếu nữ, Định học cùng một lớp với Dụ. Họ yêu nhau, mối t́nh đầu đời đỏ tươi màu phượng vĩ, trong cái cảnh trí hồn nhiên thơ ngây của phấn trắng bảng đen, t́nh yêu trong sạch của hai tâm hồn đă đi vào tuổi trẻ nhưng c̣n ở rất xa những thực tế cuộc đời, hai tấm gương tâm hồn này c̣n trong suốt chưa bị những thấp nặng choáng váng của đời sống d́m xuống và làm vẩn đục.

Mối t́nh đó không có chuyện, không có thảm kịch. Nó chỉ là t́nh yêu. Đơn giản như hơi thở. Nhẹ thoáng như không khí. Thứ t́nh yêu không có chuyện để nói, làm bằng những thư từ đều đặn gửi cho nhau khi họ ở xa, những buổi gặp gỡ dịu dàng khi ở gần. Cho đến khi Dụ thi đỗ, đi làm, và gia đ́nh Dụ đến chính thức xin cưới Định cho Du. Hạnh phúc của Định là : Về nhà chồng, làm mẹ của hai đứa con rồi mà Định vẫn tươi vui như hồi con gái.

Đôi khi Dụ kể chuyện về Phủ cho vợ nghe. Định khiếp sợ và thán phục lối sống của Phủ lắm. Gặp Phủ lần thứ nhất, điều làm Định ngạc nhiên là Phủ không có vẻ ǵ một người chơi bời phóng đăng, loại đàn ông hư hỏng trụy lạc mà Định vẫn h́nh dung từ trước đến nay. Nh́n Phủ trầm tĩnh lúc Phủ ngồi hàng giờ với một cuốn sách, hay kín đáo ngắm Phủ đùa cợt với thằng Vy, Định không thấy dấu hiệu ǵ chứng tỏ Phủ chơi bời lẫy lừng ở Hà Nội thuở xưa và ở Sài G̣n bây giờ. Định đem chuyện này ra hỏi chồng :

--Anh Phủ nhiều nhân t́nh lắm hả ḿnh ?

--Hàng tá. Đếm không xuể, nhớ không hết.

Dụ trả lời, nửa nghiêm trang ,nửa đùa cợt.

--Đàn bà nào gặp anh ấy cũng mê sao ?

--Không mê nhưng chỉ có chết lên chết xuống thôi.

--Gớm anh làm như anh Phủ là ông trời không bằng.

Dụ cười trêu Định:
--Yêu người nào th́ người đó là ông trời của ḿnh. Anh không là ông trời của em sao ?

Định phát yêu vào tay Dụ :

--C̣n lâu. Nhưng các cô ấy mê anh Phủ v́ cớ ǵ chứ ?

--Anh ấy có tất cả những cái để cho người đàn bà dễ dàng bị mê hoặc. Sức quyến rũ ở anh Phủ đối với đàn bà là ǵ, em biết không ?

--Anh ấy quư trọng đàn bà ?

--Em lầm. Trái lại. Sức quyến rũ của anh Phủ là cái thái độ xa cách của anh ấy, là ở chỗ anh ấy xem thường đàn bà.

Định có vẻ tức tối. Định “hừ” một cái, giọng hờn giận.

--Coi thường đàn bà ! Như thế là vô lư hết sức.

Dụ ôn hoà giảng giải cho Định rơ :

--Không phải xem thường là khinh đâu. Với anh Phủ, xem thường đàn bà là đặt đàn bà vào một phần đời của anh ấy mà thôi. C̣n một phần đời một con người nữa, th́ đừng nói ǵ đàn bà, đến những bạn hữu thân thiết nhất của anh ấy cũng không xâm phạm vào được. Mỗi người một tính. Tính anh Phủ khác lắm.

Sau đó, Dụ căn dặn Định đừng bao giờ vô t́nh hay hữu ư nhắc nhở, hỏi han đến dĩ văng của Phủ làm ǵ. Hoặc Phủ sẽ bực ḿnh. Hoặc Phủ sẽ nín thinh và đánh trống lăng sang truyện khác. Nhờ Dụ dặn trước, Định đă đè nén được sự ṭ ṃ thông thường của bất cứ người đàn bà nào. Bởi vậy, mà Phủ càng thấy yêu thích những ngày chàng sống với Huế. Ṿm trời lúc nào cũng hắt hiu của Huế đối với chàng là một cánh cửa đóng kín, chàng ở bên trong cánh cửa, không có ai đến gơ vào đó. Không có ai đến quấy rầy. Mọi người thực sự đă để cho chàng được yên.

Chương XI

Sân ga ồn ào người đi lại, đầu máy ph́ phà thở khói. Những kiện hàng, những chiếc va ly cuối cùng đă được khiêng lên toa. Tất cả báo hiệu con tàu sắp khởi hành.

Linh và Nghĩa đứng tránh vào một chỗ khuất, quay lưng lại lối cửa vào, cốt không cho ai nhận ra họ. Nghĩa mặc đồ đen, Linh mặc trắng. Đôi bạn giống nhau ở phục sức đơn giản của buổi tiễn đưa bịn rịn và ngậm ngùi. Con tàu kia lát nữa sẽ vượt đèo Hải Vân, qua Nha Trang, Phan Thiết, lăn trên đường sắt thăm thẳm, xuyên qua rừng, lượn ṿng theo men biển, đưa Nghĩa vào Sài G̣n. Chuyến đi vừa là một thoát ly một trốn tránh, vừa mang cái ư nghĩa bàng hoàng của một cuộc phiên lưu. Tất cả đều do Linh. Đều do sự sắp đặt và khuyến khích của Linh. Nhiều lần Linh tự hỏi và thấy nàng thật đă vô cùng liều lĩnh trong việc thu xếp điều kiện cho bạn thoát ly khỏi thành phố Huế. Thoát ly vĩnh viễn. Đi lần này là chặt cầu với gia đ́nh, đoạn tuyệt với quá khứ, chỉ có đi tới mà không có trở lại. Nghĩa biết như vậy. Giúp Nghĩa, Linh cũng biết như vậy. Nhưng Linh không đừng được. Có một sức mạnh nào đó thúc đẩy Linh gia nhập vào gịng sống liều lĩnh của Nghĩa, sự liều lĩnh bất ngờ tạo cho Linh một trạng thái tâm hồn kỳ thú chưa đến với đời nàng bao giờ.

Nửa tháng trước ngày Nghĩa vĩnh viễn giă từ Huế và tuổi trẻ và muà xuân để ném ḿnh vào sự va chạm tàn nhẫn với định mệnh, đôi bạn ngày nào cũng gặp nhau.

Điều làm cho Linh ngạc nhiên với chính nàng nhất là không hiểu v́ đâu, nàng không thấy cái việc Nghĩa yêu một người đàn ông đến có thai với người đàn ông đó là hư hỏng và xấu xa nữa. Trái lại, nhiều phút của những buổi chiều Huế phiền muộn đẩy thật xa suy nghĩ và tưởng tưởng của nàng trôi vút vào một cuộc phiêu lưu bỡ ngỡ, Linh lại như cảm thấy nàng thua bạn ở một điểm nào, Nghĩa đă hơn nàng ở một điểm nào. Hơn ở chỗ Nghĩa đă có một t́nh yêu, và như vậy Nghĩa đă có kỷ niệm và quá khứ. “Ḿnh th́ chẳng có ǵ hết. Ḿnh vẫn chỉ là một đứa con nít”. Linh buồn rầu tự nhủ thầm. Con người thiết tha muốn yêu muốn biết muốn sống ở Linh đă thức dậy. Kỷ niệm ấu thơ không phải là kỷ niệm làm ch́m đắm được tâm tưởng, làm bàng hoàng được trí nhớ. Linh muốn hơn. Muốn có những kỷ niệm dữ dội, đến có thể mê đắm nồng nàn, đến có thể lăng quên được chung quanh, đánh nhoà được hiện tại. Linh muốn có một quá khứ, một quá khứ trong đó nàng không chỉ lớn lên như cây cỏ lớn theo mưa nắng, mà trong đó nàng sống hẳn hoi, toàn vẹn một cuộc đời. Một cuộc đời có nhớ thương và khổ đau. Có mơ mộng và có cả thất vọng. Có những phút vui như ôm cả đất trời vào ḷng mà hát. Có những phút buồn như tạo vật đă tan nát chung quanh, như Nghĩa đă sống.

Nghĩ thế, cho nên, trong những phút bàn tính, người có thái độ dứt khoát không phải là Nghĩa mà là Linh.

--Em sợ lắm chị Linh à !

--Chị sợ ǵ ?

--Bỏ đi rồi đời em không biết sẽ xoay vần ra sao ?

--Nghĩa không có lưa chọn nào khác mà.

--Em biết. Gia đ́nh thế, bà con thế th́ quả t́nh em không c̣n sự lưa chọn nào khác thật. Nhưng em sợ. Sợ quá chừng. Sợ đến muốn chết quách đi cho xong đời.

Nghĩa nói và Nghĩa khóc. Linh gắt :

--Bây giờ có phải là lúc chị khóc đâu. Phải can đảm lên chứ.

Nghĩa mở lớn đôi mắt nh́n Linh. Nếu không phải là bạn thân, nếu không hiểu bạn, Nghĩa có thể nghĩ rằng Linh ở ngoài cuộc và Linh đang tàn ác đẩy nàng đến chỗ chết. Nhưng thân nhau, Nghĩa không một phút nào nghi ngờ ḷng tốt của người bạn gái duy nhất, người bạn gái đó đang t́m cho nàng một cửa ngơ để thoát ly.

--Bây giờ Nghĩa vào thẳng Sài G̣n.

Nghĩa thở dài:

--Ḿnh cũng nghĩ thế. Trốn vào Đà Nẵng gần quá mà trốn cũng chẳng được. C̣n tai tiếng hơn là ở lại đây nữa. Nhưng Sài G̣n xa quá. Ḿnh sợ sợ thế nào ấy. Vả lại ḿnh chẳng quen ai ở trong ấy, Linh ạ ! Biết làm thế nào ?

Linh cắn môi suy nghĩ. Nàng chợt nghĩ đến Phụng. Chưa chắc Phụng đă ưa Nghĩa, chưa chắc Phụng đă có đủ khoan dung để xót thương hơn là khinh bỉ Nghĩa. Nhưng Phụng đă sống ở một thành phố lớn. Ít nhất Phụng cũng không đến nỗi nào, nhất là lại được Linh khẩn khoản giới thiệu và nhờ giúp.

Thế là, ngay lúc đó, ở nhà Nghĩa, Linh đă bắt Nghĩa đóng cửa buồng lại, lấy giấy bút đem lại cho nàng. Suốt một tiếng đồng hồ, torng một nhiệt t́nh sôi nổi, Linh đă viết cho Phụng một lá thư bốn trang, kể hết câu chuyện đă xẩy đến cho Nghĩa. Cuối thư, Linh nhờ Phụng thu xếp cho Nghĩa chỗ ăn ở cho đến khi sanh nở, và khi Nghĩa đă mẹ tṛn con vuông, t́m kiếm cho Nghĩa một việc làm.

Viết xong lá thư, dán phong b́, trao cho Nghĩa, Linh cười:

--Ḿnh bảo Nghĩa là bạn thân nhất. Thế nào chi. Phụng cũng giúp đỡ. Nghĩa cứ vững tâm.

Ngẫm nghĩ rồi Linh bật cười thành tiếng :
--Chi. Phụng xem thư chắc sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Ồ, cho chị ấy ngạc nhiên một mẻ cũng chưa chết ai.

Ở Huế, không tiêu pha ǵ, tiền bố mẹ cho cất đi, Linh đưa hết cho Nghĩa. Phút cầm lấy tiền của bạn. Nghĩa rưng rưng nh́n Linh và xúc động quá, Nghĩa lại khóc.

--Em khốn nạn quá đi. Đến với Lịch chẳng suy nghĩ ǵ, đến nông nỗi này, có đứa con gái nào ngu dại như em không chứ ? Bây giờ phải trả giá bằng mọi ê chề đau đớn, thật đáng kiếp cho em.

--Chưa chắc Lịch đă xấu.

Nghĩa giật ḿnh đánh thót :

--Không xấu ? Bộ Linh sử sự như thế là tốt với em lắm sao ?

Linh không chịu bỏ sự nhận định của nàng về Lịch, tuy nàng không có đủ bằng chứng để biện hộ cho Lịch.

--Ḿnh đoán Lịch cũng sợ dự luận, sợ tai tiếng như Nghĩa sợ vậy. Thiếu can đảm th́ đành rồi. Nhưng đểu giả vô lương tâm đến tận cùng th́ ḿnh tin Lịch chưa đến nỗi như thế đâu. Nhưng thôi, hăy gác chuyện Lịch lại. Việc xảy ra đă xẩy ra rồi, than van lắm cũng vô ích. Hăy nghĩ đến Nghĩa. Đến đứa con sau này của Nghĩa. Rồi sau hẵng hay.

Linh không quên dặn Nghĩa phải t́m cách báo tin cho nàng sự thể thế nào, ngay khi Nghĩa vào tới Sài G̣n. Mọi việc thế là tạm coi như xong xuôi. Nghĩa bỏ nhà trốn đi cũng dễ dàng. Bố me. Nghĩa chỉ tính đến việc ngăn cản Nghĩa không được “theo trai” ở Huế, mà không thể nào nghĩ rằng Nghĩa có đủ can đảm bỏ nhà trốn đi.

Thế là, họ đă đứng đó với nhau trên cái điểm khởi hành của một chuyến đi quyết liệt. Hai chị em nắm chặt lấy tay nhau, cùng nước mắt chạy quanh. Phút tiễn đưa nay, t́nh bằng hữa sáng loà trong tâm hồn họ như một báu vật cực kỳ thiêng liêng và cao qúy.

Nghĩa nghẹn ngào ôm chặt lấy Linh, nói qua nước mắt :
--Linh tốt với ḿnh quá. Ḿnh không biết nói thế nào...

Linh cố cầm nước mắt mỉm cười:
--Em phải là mẹ đỡ đầu đứa nhỏ đấy nhé !

--Nhất định thế rồi. Liệu chúng ḿnh có hy vọng gặp nhau ở trong ấy không ?

--Em sẽ cố t́m cách vào chơi trong ấy ít lâu.

Tiếng c̣i tàu hú lên, báo hiệu khởi hành. Mặt Nghĩa nhợt nhạt. Nghĩa nh́n lùi trở lại như muốn thu lấy h́nh ảnh thành phố Huế một lần cuối cùng. Nghĩa cắn chặt vành môi đến chảy máu. Nàng sắp oà khóc, Linh ghé vội vào tai Nghĩa nói thầm :

--Chết đừng khóc, người ta nh́n thấy th́ nguy.

Miệng nói, Linh d́u Nghĩa lại cửa toa. Nàng trao chiếc kính dâm trong tay cho Nghĩa. Hiểu ư Linh muốn cho ḿnh khỏi bị ai nhận ra, Nghĩa đeo ngay cái kính lên mắt. Con tàu chuyển động. Những ṿng sắt quay từ từ. Đôi bạn ôm lấy nhau thật chặt.

Chương XII

Từ nhà ga đi ra, Linh lững thững đi bộ dưới bóng cây. Nàng đi trở lại với thành phố Huế, nhưng tâm tưởng nàng th́ đang theo dơi con tầu đang chở Nghĩa, con tầu đó mồi phút một đưa Nghĩa xa Huế thêm măi.

“Con tầu là h́nh ảnh một đời người” Linh tự nhủ thầm và thấy yêu thích sự so sánh nàng vừa khám phá thấy. Những đoạn đường bỏ lại như tháng năm trôi ngược về sau lưng. Mỗi đoạn đường đều có những bấ t ngờ kỳ thú của nó. Nghĩa đang ở đầu phút đó này ? Trên một đỉnh đẹ cheo leo, con tầu như một con rắn đen thở khói uốn khúc giữa vùng xanh lam mênh mông của rừng, dưới thấp là biển, biển muôn trùng với những gợn sóng trắng xoá ? Con tầu đang đưa Nghĩa qua một thôn xóm, hay một thị trấn ? Nghĩa đang làm ǵ ? Linh tưởng tượng ra khuôn mặt người bạn, một tưởng tượng đầy thương yêu cảm động : Nghĩa ngồi sát cửa toa, nh́n ra ngoài, Nghĩa đă thôi khóc nhưng khuôn mặt đă lau nước mắt ấy c̣n phảng phất những ngấn buồn thầm, đôi mắt Nghĩa mơ màng, Nghĩa nghĩ đến cái bào thai trong bụng, Nghĩa trốn đi là để sửa soạn đời sống sau này cho đứa nhỏ, cho nên ḷng Nghĩa tối tăm nỗi đau của người t́nh bị hắt hủi c̣n sáng bừng niềm kiêu hănh của người mẹ tương lai.

Tự nhiên, cái ư tưởng thua Nghĩa ở một điểm nào đó lại trở về với Linh, nàng thấy là vô lư, nhưng nàng không rũ bỏ được. Nghĩa đă sống. Một đời sống có quá khứ và kỷ niệm co' t́nh yêu và đau khổ. Có những phút thiên đường. Có những giờ địa ngục. Có những cái thấp nặng choáng váng lẫn những cái cao vút phơi phới. Như thế mới là sống.

Linh đưa mắt nh́n ra chung quanh. Thành phố Huế thiêm thiếp trong nghỉ ngơi và bất động. Không khí lắng đọng, bao trùm lên những con đường này, những mái nhà, những hàng cây này. Huế yên tĩnh có phải là Huế thư thái hay đó chỉ là một trạng thái nghẹn ngào chứa dấu những vùng vẫy âm thầm chưa có dịp bùng lên ? Tuổi nhỏ rồi tuổi thiếu nữ. H́nh ảnh một đời người chỉ là muà nắng này qua muà mưa kia tới, những buổi sáng tiếp đến những buổi chiều măi măi ? Sự trống vắng trải đầy trong tâm hồn Linh, một sự trống vắng thảm thương như muốn kêu thét lên trong đầu óc. Thốt nhiên, cái nh́n của Linh nhoà đi. Mắt nàng, đôi mắt thật đẹp thật buồn đă nhoà lệ. Linh cũng không biết nàng khóc cho đời nàng buồn bă đă chán ngấy sự lưu đầy êm ái hay nàng khóc thương cho Nghĩa đang vật vă trong tấn thảm kịch lớn nhất của người đàn bà.

Sự suy nghĩ đưa những bước chân Linh đi, Linh vượt qua cầu Trường Tiền về tới đường Trần Hưng Đạo lúc nào không hay.

--Linh.

Tiếng một người bạn gái gọi giật giọng ở sau lưng khiến Linh giật ḿnh quay lại. Người vừa gọi nàng là Hồng. Hồng con nhà giầu, học cùng lớp với Linh.

--Đi đâu thế ?

--Đưa tiễn một người bạn. Tiễn...

Một suưt nữa Linh nói đến tên Nghĩa. Thật may nàng giữ lại kịp. Linh đưa tya lên bưng lấy miệng, sợ hăi.

--Tiễn ai ?

--À, một người... một bạn trai, Hồng không biết đâu.

Muốn đánh lạc sự ngờ vực của Hồng. Linh vội vă đổi “người bạn gái” định nói thành “người bạn trai” khiến Hồng tṛn mắt, ngắm Linh bằng một cái nh́n ḍ xét :

--A, ghê nhỉ ? Thế mà ḿnh không biết Linh có bạn trai đấy nhế. Bạn ǵ. Người yêu phải không ? Người mới đưa tiễn chứ. Thảo nào trông mặt Linh buồn như đưa đám.

Hồng nắm chặt lấy tay Linh, thân mật :

--Kể cho ḿnh nghe đi.

Linh trót nói dối, nói dối một cách cực kỳ nguy hiểm và có hại cho nàng, nhưng không hiểu sao, nàng nh́n Hồng ngạc nhiên và nàng lại cảm thấy thích thú về sự bịa đặt ấy. Hồng được tiếng là người nhiều chuyện nhất trong lớp. Thích đặt điều, thích dèm pha, nói xấu và lên mặt luân lư đạo đức nhất.

--Bí mật. Kể thế nào được. Thôi ḿnh có việc phải đi, để lúc khác gặp nhau nhé.

Linh bỏ Hồng đứng sững, bước nhanh sang hè đường bên kia. Đi một quăng rồi Linh mới chậm bước lại. Nàng vừa nghĩ, vừa hơi lo lại vừa buồn cười. Chỉ một lời nói dối, Linh đă bị Hồng liệt nàng vào loại con gái nào rồi, Linh biết chắc chắn như vậy. Chẳng cần phải chờ đợi lâu làm ǵ, chỉ lát nữa, chỉ ngày mai thôi, Hồng sẽ đi kể chuyện cùng khắp là Linh có nhân t́nh, và Hồng sẽ thêu dệt đủ điều bằng thứ tưởng tượng ác độc và xấu xa của Hồng. Rồi bạn hữu nàng, và những người quen thuộc của nàng ở Huế sẽ v́ lời đồn đại từ Hồng phóng đi mà nh́n nàng bằng một con mắt khác. Một con mắt riễu cợt và xem thường.

Điều làm cho Linh ngạc nhiên là ư tưởng đó về dư luận trước đây làm cho nàng khiếp sợ, bây giờ với sự thoát ly của Nghĩa, chỉ c̣n làm cho nàng e dè băn khoăn đôi chút mà thôi.

Qua rạp chiếu bóng Tân Tân, Linh đưa mắt nh́n lên. Tấm h́nh quảng cáo vẽ một cặp t́nh nhân đang đắm đuối hôn nhau. Cái hôn nồng nàn như không c̣n biết trời đất, chung quanh xă hội, là ǵ nữa. “Những người yêu nhau chỉ có ḿnh họ ở trên đời”. Câu văn này Linh đọc thấy ở đâu không nhớ nữa, nhưng tấm h́nh quảng cáo trước mắt làm nàng chợt nhớ đến một cuốn phim đă xem. Xem với Phụng ở Sài G̣n. Chuyện kể một người đàn ông đứng tuổi, yêu mê người nữ thư kư riêng của ḿnh. Kim Novak, cô đào mà Linh yêu thích nhất --Linh có một tấm h́nh Kim Novak treo ở đầu giường --thủ vai người nữ thư kư kiều diễm ấy. Ông chủ đạo mạo, đă đứng tuổi, sợ điều tiếng và dư luận nên chỉ dám yêu vụng trộm, với những buổi hẹn ḥ trong bóng tối, luôn luôn phải đánh lạc đường theo dơi của kẻ khác bằng những địa điểm t́nh tự khác nhau. Lối yêu vụng trộm, ngó trước nh́n sau ấy thật là thảm thương. Đau đớn nhiều hơn là sung sướng.

Nhưng rồi người đàn ông đứng tuổi ấy chợt thấy ḿnh lầm khi nghe thấy một lời nói của một người bạn cùng tuổi :

--Anh yêu ư ! Th́ yêu đi, đừng đắn đo, đừng sợ hăi và hăy gạt ra ngoài dư luận. Xem gương tôi đây này. Có vợ, có con, nhưng tôi không có t́nh yêu và tôi là người đàn ông đáng thương nhất trái đất. Tàn cuộc đời rồi, tôi mới chợt khám phá thấy tôi chẳng sống được ǵ. Sống cũng như chết. Sống chỉ là chết mà thôi. Anh hăy coi đời tôi như một lầm lẫn lớn và đừng nên lầm như tôi đă lầm.

Cảnh tượng vui ấm cuối cùng của cuốn phim là nửa đêm người đàn ông đă ném dư luận vào sọt rác và đường hoàng đến với người yêu. Họ ôm lấy nhau, và tự đó, họ dám sống đời họ, hông bao giờ phải chạy trốn, phải lén lút và phải khiếp hăi nữa.

Câu chuyện trên màn ảnh Linh vừa nhớ lại và nàng lắc đầu mỉm cười buồn bă. Ṿm trời cổ kính của Huế, dư luận vẫn ngự trị như một bức thành kiên cố.

Dư luận đó là một tấm lưới vô h́nh buông kín xuống đời nàng là h́nh ảnh của một ṿm trời Huế Linh vừa ngẩng đầu lên để thấy nó thấp, nặng và u uất lạ thường. Nàng sống trong cái lưới vô h́nh đó. Cảm giác về một lưu đày êm ái nàng yên ổn chấp nhận từ tuổi thơ trở lại với Linh. Nhưng lần này lưu đày không êm ái nữa. Và ḷng nàng cũng không c̣n là sự chấp nhận yên ổn vô điều kiện như trước đây.

Bỗng mưa bất chợt đổ xuống. Hè đường Trần Hưng Đạo trắng xoá. Những bóng người lướt thướt t́m ẩn trú dưới trận mưa bất chợt. Linh bước vội lên một bờ thềm. Nàng gạt những hạt nước mưa đọng trên mái tóc, yên lặng nh́n quanh.

Và, nàng trông thấy người đàn ông, người đàn ông đă ngă đè vào người nàng ở hàng lang toà án Sài G̣n. Cái cảm giác ở Linh lúc đó, sau này nhớ lại, nàng không phân biệt được là sự ngạc nhiên hay niềm vui mừng nữa. Chỉ biết rằng nếu ngạc nhiên th́ ngạc nhiên đến cực điểm, nếu vui mừng th́ vui mừng đến hoảng hốt. Linh ngây dại cả người. Phản ứng bất thần ở nàng là lùi lại một bước như muốn lánh mặt, muốn chạy trốn, rồi lại bước tới một bước như muốn đội mưa chạy tới người đàn ông lững thững đi dưới màn mưa kia.

Phủ bước trên vỉa hè, cổ áo mưa kéo cao, ngẩng cao nh́n trời như chàng đang mải miết xem mưa từ trên cao bay xuống. Chàng đút hai tay vào túi áo, khói thuốc ở trên miệng chàng lay tạt trong hơi mưa, khuôn mặt mờ thoáng ẩn hiện nhưng Linh trông thấy, rơ ràng từng nét và nàng nhận được ra chàng tức khắc, như nàng thầm mong đợi được gặp chàng. Thực ra, Phủ rất dễ nhận thấy. Chàng đi dưới mưa như không một người đàn ông Huế nào đi dưới mưa như thế. Chàng đút hai tay vào túi quần như không một người đàn ông Huế nào đút hai tay vào túi quần như thế. Chàng cao và gầy khác hẳn đám thanh niên Huế nhỏ nhắn, ở chàng sự ngạo nghễ của dáng điệu, sự cách biệt con người chàng đi trên hè đường vừa có một cái ǵ thật đáng ghét lại có một cái ǵ thật dễ thương.

Phủ có nhận ra ḿnh ? Tại sao chàng ở đây ? Những câu hỏi cuống quưt dồn đổ trong đầu Linh trong khoảng khắc ngắn ngủi Phủ đi tới. Linh tê liệt toàn thân khi Phủ chỉ c̣n cách nàng một thước. Miệng hơi mỉm cười, cái nh́n lơ đăng chạm nhẹ vào khuôn mặt nóng bừng của Linh, Phủ đi ngang, rồi Phủ đi qua.

Đi được bốn năm bước ǵ đó, Phủ chợt đứng lại. Chàng cúi đầu xuống. Như ngẫm nghĩ. Như đang lục t́m trí nhớ. Phải, Phủ đáng lục t́m trí nhớ. Người thiếu nữ mắc đồ trắng đơn giản, đứng trú mưa trên vỉa hè, vừa gợi cho chàng nhớ đến một khuôn mặt nào quen quen. Phút giấy này thật hết sức ngộ nghĩnh. Phủ đứng lại, ngập ngừng, cúi đầu, Linh nh́n theo không biết nàng phải làm ǵ, mưa phùn vẫn bay giữa họ, và Huế thản nhiên ở chung quanh. Tuy mơ hồ chưa nhận được ra ai, Phủ cũng trở gót quay lại. Chàng đă đến trước mặt Linh. Đuôi mắt nhíu lại, cái nh́n thăm thẳm soi chiếu làm Linh rùng ḿnh.

Bỗng, ngay trong giây phút đó, một đoàn trẻ nhỏ từ phía sau lưng Phủ đội mưa chạy tới. Chúng vừa cười vừa sô chen nhau mà chạy tới. Một đứa nhỏ sô mạnh vào Phủ đẩy chàng sang một bên. Phủ vấp vào bực thềm, ngă luôn vào Linh, kéo nàng cùng ngă ngồi xuống. “Một cặp mắt mở lớn ở gần, thật gần, long lanh. Một hàng mi dài khẽ chớp v́ kinh ngạc. Một mùi hương phảng phất toát ra từ mái tóc một mùi hương tinh khiết lạ thường”. Cái ngă bất thần đă làm Phủ nhận ra Linh. Chàng vội vă đỡ Linh đứng dậy. Hai người bối rối nh́n nhau rồi Phủ bật cười lớn làm Linh cũng mỉm cười theo. Trong khi họ ngă, một vệt nước bẩn đă làm hoen ố một bên tà áo của Linh. Phủ rút vội khăn mù xoa ra lau sạch chỗ bẩn đó, và Linh liều lĩnh đứng im trước cái cử chỉ âu yếm, thân mật. Bàn tay Phủ chạm nhẹ vào đùi nàng. Linh ngây ngất nhắm mắt lại. Nàng không c̣n nghĩ nàng đang đứng trên con đường Trần Hưng Đạo của Huế nữa, nàng không c̣n sợ những cặp mắt đang ṭ ṃ ngắm nh́n nàng và người đàn ông lạ mắt đến Huế, nàng sống hoàn toàn với cảm giác đó, cảm giác đă đến với nàng ở hành lang toà án Sài G̣n một buổi sáng nào mà nàng chưa quên.

Tiếng nói của Phủ làm Linh mở mắt. Chàng nói lẫn trong tiếng cười đầm ấm, nghịch ngợm:

--Tôi đă nhận ra cô.

Linh mỉm cười hỏi bằng một giọng nghịch ngợm :

--Tôi là ai ?

--Người thiếu nữ tôi đă làm ngă đến hai lần.

--Có lẽ rồi lần sau, ông gặp tôi, ông cũng làm tôi ngă như thế.

Phủ cười, nh́n thẳng vào mắt Linh:

--Có lẽ. Nhưng tôi không cố t́nh. Lần trước tôi đă xin lỗi. Cô có vui ḷng tha lỗi cho tôi lần này nữa không ?

--Không.

--Tại sao ?

--Để ông lại cứ xô tôi ngă hoài hay sao ? Ngă đau lắm, ông có biết không ?

Phủ gật đầu:

--Biết. Và tôi đă thành thực xin lỗi. Tôi cũng bị xô ngă nhiều lần, nhưng không được ai xin lỗi bao giờ.

--Ông mạnh khỏe thế kia, ai xô vào ông, ai có thể làm ông ngă được.

--Chính tôi xô tôi ngă.

--Chính ông ?

--Suốt đời, tôi thường như thế. Tự ḿnh xô đẩy ḿnh ngă xuống và v́ thế người đời tàn ác đă xô thêm cho tôi ngă xuống đau hơn. Lần tôi gặp cô ở toà án, hai tay mang c̣ng như một thằng ăn trộm là lần tôi tự đẩy tôi ngă xuống đó. Tôi ngă liên miên, tôi ngă không ngừng, cô biết không ?

Linh gật đầu :

--Không, nhưng tôi có nghe người ta nói.

--Người đời không tha tôi, tôi tầm thường vô cùng nhưng người ta vẫn nói đến tôi nhiều quá. Thật là một khổ tâm.

--Ông nổi tiếng quá mà.

--Xấu xa, tai tiếng, mà cô cũng gọi là nổi tiếng ư ?

Linh nh́n Phủ, khuôn mặt nàng dịu dàng tươi vui. Nàng nói thành thực :

--Tôi không dám nghĩ như ông nghĩ. Tôi không dám phán đoán ông, tôi không dám phán đoán ai bao giờ.

Câu nói của Linh đem lại cho Phủ một ngạc nhiên vui thú. Chàng nh́n người thiếu nữ Huế và thấy nàng có những điểm khác người. Rồi Phủ chợt nhớ ra là trời đang mưa, và chàng với Linh đang đứng trên một hè đường ở Huế.

--Chết tôi thật vô ư quá, bắt cô phải đứng nói chuyện dưới trời mưa như thế này. Cô làm ơn chỉ cho tôi một tiệm nước yên tĩnh và kín đáo nào ở gần đây và nếu cô vui ḷng cho phép tôi được mời cô tới đó ?

Linh chớp mắt mỉm cười :

--Ông mời tôi đến một tiệm nước không sợ làm tôi mang tiếng hay sao ?

--Chỉ có thế mà đă mang tiếng ?

--Chưa đến thế mà đă mang tiếng rồi. Ông nhớ Huế không phải là Sài G̣n.

--Nếu thế th́ đứng đây c̣n dễ mang tiếng hơn nữa.

Phủ hất hàm về những cặp mắt đang ngó họ ở chung quanh :

--Hàng ngh́n cặp mắt đang nh́n cô và tôi như họ đang xem một tấn kịch. Tôi muốn nói chuyện với cô nhiều hơn nữa, xin lỗi cô nhiều hơn nữa. Chúng ta đi đi thôi.

Linh cắn môi suy nghĩ một giây. Nàng chỉ suy nghĩ một giây thôi. Sự liều lĩnh ở thái độ của nàng nếu có một lư do nào giải thích được th́ chỉ là nàng chợt nẩy ra cái ư muốn trêu ghẹo, thách thức những cặp mắt đang ngó nh́n nàng và Phủ, những cặp mắt đó biểu lộ hết sự nhỏ nhen tầm thường của dư luận.

« Rồi người ta sẽ đồn ầm lên đây. Rồi chứ c̣n sẽ ǵ nữa. Nhưng ḿnh không cần, ḿnh không cần » Linh nhủ thầm, và nàng thấy nàng lắc đầu như xua đuổi một thoáng do dự cuối cùng, và nói với Phủ :

--Ở đầu phố có một tiệm nước nh́n ra sông Hương. Yên tĩnh lắm.

--Thế th́ tuyệt.

Hai người sánh vai nhau đi trên hè phố.

Nh́n thấy mái tóc Linh vương đầu những hạt mưa trời, Phủ định ngợi khen là những hạt nước mưa đậu trên tóc Linh đẹp như những hạt kim cương, nhưng chàng thấy lời ngợi khen tầm thường này đă dùng cho quá nhiều người nên lại thôi. Phủ làm một cử chỉ thân mật khác. Chàng tháo vội chiếc áo mưa đang mặt trên người âu yếm khoác lên vai Linh.

--Cô mặc kẻo ướt.

Hơi ấm của chiếc áo, phảng phất như có cả hơi người, hơi thở của Phủ trùm lên thân thể Linh như một sự xâm chiếm, nồng nàn và trọn vẹn. Nàng đỏ bừng mặt. Nhưng Linh để nguyên chiếc áo trên người không trả lại. Sự liều lĩnh bắt đầu.

o0o

Quán nước là một căn buồng chạy dài tới sát chân quầy cuối dăy, nơi có một cánh cửa mở vào khoảng sân bên trong. Một người con gái sau quầy đang cắm cúi xem tiểu thuyết. Cô ta ngửng lên và vội vă cất cuốn sách vào ngăn quầy khi thấy Linh và Phủ bước vào. Người con gái ngoái cổ vào nhà trong gọi. Một người bồi bàn đă đứng tuổi, chậm chạp đi ra. Quán lạnh lẽo. Lũ bàn ghế chỏng chơ, chứng tỏ sự tiêu điều của một nơi chốn ít người lui tới.

Phủ nhắc chiếc áo mưa trên vai Linh, treo lên cái gía gỗ và quay lại, chàng kéo ghế cho Linh ngồi xuống. Phủ ngồi trên ghế đối diện, nh́n qua vai Linh ra gịng sông Hương xa xa.

Như làm cho sự cách biệt với chung quanh của hai người được hoàn toàn hơn, mưa bất chợt ào ào đổ xuống. Thấy Phủ nh́n đăm đăm qua bờ vai nàng ra phía ngoài cửa hàng, Linh quay trở lại. Hai người cùng ngắm nh́n mưa bay trắng xoá. Mặt đường Trần Hưng Đạo lúc đó chỉ c̣n là một vùng âm thanh rào rào không dứt. Cây cầu Tràng Tiền lướt thướt. Gịng sông Hương hai bờ mù mịt. Phủ nói nhỏ :

--Muà mưa dầm bắt đầu.

Linh quay trở lại. Nàng mỉm cười :

--Vâng, muà mưa dầm ở Huế đă bắt đầu.

--Cô dùng ǵ ?

Phủ hỏi và gọi nước cho hai người. Người bồi bàn đứng tuổi quay vào nhà trong. Cô gái sau quầy lại cắm cuối xem tiểu thuyết. Phủ nh́n Linh, nh́n cặp môi nàng mở hé cho thấy hàm răng trắng bóng, nh́n những sợi tóc loà x̣a trên g̣ má để trần không trang điểm, chợt nhớ đến cái dáng ngồi khép nép của Linh, với đôi mắt khiếp hăi mở lớn khi chàng bị đánh trộm vào gáy ngă xấp vào nàng ở hành lang toà án.

--Tôi làm ngă cô đă hai lần mà điều kỳ cục là tôi vẫn chưa được biết cô là ai ?

--Ông biết tôi rồi đó. Một thiếu nữ Huế luôn luôn bị người ta xô ngă.

--Tôi không chỉ muốn biết có thế. Tôi c̣n muốn biết nhiều hơn nữa. Bạn hữu của cô gọi cô bằng ǵ ?

--Linh.

--Linh. Một cái tên thật đẹp.

--Tôi biết bạn hữa ông kêu ông ǵ rồi. Phủ. Một cái tên chưa có người nào có bao giờ.

Cả hai cùng mỉm cười :

--Lúc tôi nh́n thấy cô đứng một ḿnh trên thềm cửa tiệm, cô có biết là tôi đă vận dụng hết trí nhớ để cố đoán ra cô là ai mà không được không ?

--Sao ông đi thẳng c̣n quay lại.

--Tôi cũng không biết nữa. Nhiều khi người ta làm những cử chỉ tự nhiên như thế. Cũng may có em nhỏ xô tôi ngă vào cô mới chợt làm tôi nhớ lại. Mai tôi phải đi t́m chú nhỏ ấy để cám ơn mới được.

--Tôi th́ phải đi kiếm em nhỏ ấy để hỏi tội mới được.

Thốt nhiên, nét mặt đang tươi cười của Linh nghiêm trang hẳn lại. Sự gặp gỡ bất ngờ trên hè phố, sự nhận ra nhau c̣n bất ngờ hơn v́ cái xô ngă ngộ nghĩnh, tất cả gây cho Linh một cảm giác vui thú liều lĩnh khiến nàng đi theo Phủ không nghĩ ngợi và c̣n muốn « biễu diễn » cho mọi người chung quanh biết nữa. Và Linh sợ.

--Chết. Tôi phải về.

Như đoán thấy được tâm trạng biến chuyển dồn dập trong Linh, Phủ dịu dàng hỏi :

--Dư luận ở đây ghê gớm lắm phải không. Tôi xin lỗi nhé.

Linh gượng cười, nói đùa :

--Anh xin lỗi rồi mà !

Trong lúc bối rối, Linh buộc miệng gọi Phủ bằng anh. Nàng đưa tay lên miệng như muốn giữ tiếng « anh » thân mật đó lại.

--Xin lỗi lần này không phải v́ xô Linh ngă mà v́ đă làm Linh sợ. Tôi thân mật và tự nhiên quá. Tôi cứ tưởng tôi đang ở Sài G̣n, Huế không phải là Sài G̣n. Linh có thể về được, tôi không dám giữ đâu, tôi không bao giờ muốn Linh phải mang tiếng.

Linh cắn môi, đưa mắt nh́n Phủ. Lời nói của Phủ tuy ôn tồn mà Linh cảm thấy như ẩn dấu một riễu cợt thầm kín. Nàng đă muốn đứng dậy ra về thế rồi nàng lại quyết định ở lại. Trời đất như cũng muốn Linh đừng bỏ đi. Mưa bất chợt lớn. Tiếng mưa ào ạt vây bọc Linh và Phủ trong trận mưa dữ dội chưa từng thấy. Những khung cửa trắng xoá. Trên đầu hai người, bát ngát một gịng âm thanh dồn đổ không ngừng.

Phủ và Linh cùng im lặng một lát. Và cùng lắng nhe theo tiếng mưa rơi. Sự im lặng này là một cơ hội cho Phủ được ngắm Linh kỹ hơn. Trong ḷng Phủ là một sự ngạc nhiên kỳ thú. Lần trước ở toà án Sài G̣n, ở quán nước đường Tự do, nhan sắc thùy mị và kín đáo của Linh như lạc lơng giữa những màu sắc và h́nh thể chói loà của Sài G̣n, chính Phủ cũng không chú ư lắm đến những nét đẹp đơn giản đó của người thiếu nữ trầm lặng. Nhưng bây giờ người thiếu nữ ngồi trước mặt chàng, sau nàng là một nền mưa đổ nhoà nhạt và Phủ thấy Linh đẹp lạ thường.

Phủ đặt tay lên bàn. Chàng nh́n thẳng vào mặt Linh. Cái nh́n thẳng thắn không dấu diếm. Đôi mắt chàng như một ve vuốt vô h́nh êm ái đi từ mái tóc dịu dàng thả xuống bờ vai, đóng khung lấy khuôn mặt ở đó là một vầng phẳng và sáng như nh́n thấu được vùng tâm hồn thuần khiết bên trong, ở đó là một g̣ mũi thẳng, cánh mũi xinh nhỏ, là một cái miệng kín đáo, vành môi trầm lặng mà đam mê, ở đó là một đôi mắt Phủ muốn uống như một gịng suối, một hàng mi dài nhu những cánh bướm xao động chấp chới. Rồi cái nh́n của Phủ chuyển dần xuống mặt đường cằm nhọn, một làn da cổ che dấu nửa vời trong tóc, Phủ đoán thấy ấm và thơm.

Cái nh́n của Phủ không vô lễ, không sỗ sàng, nhưng nồng nàn vô cùng tận. Linh thẹn, nóng bừng cả mặt. Nhưng nàng ngồi yên không quay đi, chịu đựng cái nh́n của Phủ như một nụ hôn bao trùm kín khắp mặt mũi nàng, cái nh́n vừa như tảng nắng ấm áp vừa như một bóng rợp dịu mát mà nàng muốn được tắm gội trong đó thật lâu, thật lâu.

--Đẹp.

Tiếng nói của Phủ, tiếng ngợi khen ngắn, vang lên, âm thanh dội vào hồn Linh bát ngát.

Linh mở mắt thật lớn, mà có cảm tưởng như mắt nàng chừng lim dim khép kín lại. Thần trí nàng tỉnh táo vô cùng mà ḷng nàng chừng như ngây ngất, muốn buông trôi, muốn ngủ thiếp, muốn được cuộn tṛn trong một che chở thương yêu nào đó là hai cánh tay kia của Phủ đặt trên mặt bàn. Bàn tay Phủ cứng cáp, cương quyết, cái ấn tượng cùng của một bản chất vững vàng. Linh tưởng tượng cánh tay ấy ṿng lấy lưng nàng, những ngón tay ấy lùa vào mái tóc nàng, Phủ sẽ ôm chặt lấy nàng, ngay trong quán nước này, ngay trước mặt cô nữ thu ngân kia, chàng sẽ hôn nàng trong tiếng mưa dào dạt, và khi đó nàng sẽ phản ứng như thế nào ? Chắc chắn nàng sẽ cưỡng chống lại. Nhưng sự cưỡng chống chỉ là một phản ứng tự nhiên của người thiếu nữ khi bị t́nh yêu đột ngột chiếm đoạt. Sự cưỡng chống sẽ ngắn ngủi. Linh sẽ nhắm mắt và nàng sẽ hông Phủ, đáp lại cái hôn của chàng. Nàng sẽ không biết ǵ nữa ,chung quanh chỉ c̣n là một khoảng trống, chẳng c̣n là ǵ. Không, Huế không c̣n nữa, bà con thân thuộc, những cặp mắ kẻ khác, thứ dự luận rắn độc, những lời nhỏ to x́ xào, tất cả đều tan biến, đều không có, chỉ c̣n nàng và Phủ, chỉ c̣n hai người hôn nhau đắm đuối trong mưa bay, mưa hát, mưa tạo thành sự cách biệt thần tiên, mưa vây nàng và Phủ trong cái thế giới mịt mùng trắng xoá, chung quanh mưa dềnh lên thành đại dương, chỗ nàng đứng với Phủ sẽ chỉ là một ḥn đảo thiên đường, chỉ c̣n là t́nh yêu, chỉ có t́nh yêu và hai người trong cuộc phiên lưu liều lĩnh.

Linh rùng ḿnh. Trong tưởng tượng của nàng. Phủ đă hôn nàng xong, nàng đáp lại cái hôn của Phủ cũng đă xong, và hai người vừa rời nhau ra.

Bên kia bàn, Phủ vẫn ngồi yên trong dáng điệu cũ. Nụ cười vẫn ở đó trong đáy cùng ṿng mắt trầm lặng của chàng :

--Anh ra Huế từ bao giờ ?

--Mới được ít ngày.

Linh ngẫm nghĩ :
--Anh định ở chơi đây lâu không ?

--Tôi định ở đây măi măi.

Phủ cười thành tiếng v́ câu nói đùa bất chợt. Linh cũng cười. Nàng không c̣n nghĩ đến chuyện phải ra khỏi cửa tiệm để tránh tai tiếng nữa. Phút này nàng không sợ, không sợ tai tiếng. Nàng chỉ muốn ở lại để nói chuyện với Phủ, ngồi ở cái bàn này, với Phủ.

--Huế buồn chết.

Phủ nh́n mưa đổ bên ngoài :
--Có lẽ thế. Nhưng vui, Huế không c̣n là Huế nữa.

Chàng im lặng một lát như t́m kiếm một h́nh ảnh diễn tả một khám phá mới về Huế :

--Thiếu cái đẹp dịu dàng buồn phủ lên đất trời Huế như một màn sương mỏng, Huế chỉ c̣n là sự trơ trẽn tầm thường.

Linh chớp mắt. Nàng nghĩ thầm : đầu óc Phủ thật khác người, và nàng yêu sự khác người đó.

--Huế có nhiều cái đẹp lắm, cô có biết không ?

--Nhiều người nói như vậy nhưng tôi chẳng thấy Huế đẹp ở đâu hết.

--Nhiều chứ. Lăng tẩm chẳng hạn. Tôi yêu cái đẹp hoà đối và cổ kính của lăng Tự Đức. Những bức tường đá cũ, những con đường phơi dăi dưới bao nhiêu mùa mưa nắng, ở đó sự sạch sẽ và yên tĩnh chính là sự lắng đọng cao qúy và kiêu hănh của thời gian bất tận trước cái hữu hạn của đời người. Đứng trong vùng lăng tẩm cô tịch ấy, người ta bắt gặp những sự thực lớn và sâu về cuộc đời, về sự sống, về cái chết. Đẹp ở chỗ đó, ở chỗ từ cái đẹp của kiến trúc đă phảng phất cái không khí ngh́n đời nó làm cho người ta bâng khuâng.

--Anh c̣n yêu thích vẻ đẹp nào của Huế nữa không ?

--Có. Linh Mụ chẳng hạn. Không có ǵ vĩ đại, đồ sộ làm kinh ngạc, nhưng ngôi chùa đứng đó trong một địa h́nh thật đẹp. Không có cái đẹp riêng biệt nào. Nhưng con sông phía dưới, con đường lượn ṿng ở lưng chừng, cái bến đá, cái tháp đóng kín, và những con đường rêu, những thửa vườn lá rụng, tất cả đă tạo được cho Linh Mụ một vẻ đẹp riêng. Đến lăng Tự Đức hay đến viếng Linh Mụ, người ta đang ồn ào thoắt muốn yên lặng, đang bận tâm chợt thấy ḷng thư thái hơn. Tôi cho đó chính là linh hồn của Huế. Linh hồn của một nơi chốn lư tưởng cho suy nghĩ và nghỉ ngơi.

Linh cười tinh quái:
--Anh nói chuyện làm như là Huế đă đổi thay được con người anh rồi vậy.

Phủ nghiêm trang gật đầu :
--Cô nói có một phần sự thực trong đó. Mệt mơi, chán nản, tôi muốn t́m một chỗ trú ẩn vào đó trong một thời gian. Cho ḿnh quên được thiên hạ, thiên hạ bỏ quên được ḿnh. Tôi nghĩ tôi đă t́m được vùng ẩn trú ở đây. Tâm hồn tôi những ngày mới đây, đến Huế, chợt lắng dịu lại, và sự lắng dịu này là tốt và câ`n thiết cho tôi lắm. Người ta được thả buông vào sự lười biếng rất thú vị. Mỗi buổi sáng thức dậy để thấy ḿnh có cả một thời gian dài rộng trước mặt, muốn dùng làm ǵ cũng được, đó là một trạng thái tâm hồn tôi không sao t́m được với buổi sáng thức dậy ở Sài G̣n.

Con mắt Phủ mơ màng nh́n ra trời mưa. Chàng cảm thấy mát mẻ tâm hồn, như đang đứng tắm gội dưới trời mưa lớn.

Linh và Phủ cùng ngó nên hai cái nh́n bắt gặp nhau. Phủ nói liền :
--Nhưng Huế c̣n nhiều cái đẹp khác nữa.

Không đợi Linh hỏi là cái đẹp ǵ, Phủ nói ngay :
--Tôi muốn nói đến người Huế. Người Huế đẹp lắm. Như cô chẳng hạn. Cô rất đẹp.

Chỉ là một câu khen ngợi tầm thường, đối với Linh không mới lạ, nàng đă nghe nhiều người khen nàng như vậy, nhưng không hiểu sao chỉ khi Phủ khen, nàng mới có cảm giác là nàng đẹp thực sự, nàng đẹp bởi nàng vừa được một người đàn ông như Phủ khen đẹp, nàng chỉ đẹp từ câu khen của Phủ mà thôi.

Linh muốn ra về trong cảm giác cực kỳ sướng đó. Ngồi như thế này với Phủ là liều lĩnh quá rồi. Vả lại, nh́n ra ngoài, mưa cũng đă ngớt. Tiếng mưa dịu hẳn cho những kèn xe, tiếng bánh xe lắn trên mặt đường nghe thấy rơ hơn.

--Cô đi đâu bây giờ ?

--Tôi về nhà.

--Nhà cô ở đâu ?

--Dạ, bên kia cầu Gia Hội.

--Tôi đưa cô về nếu cô cho phép.

Phủ nói và đẩy ghế đứng lên. Linh ngăn lại :

--Thôi, anh để cho Linh về một ḿnh. Không phải là Linh không muốn đâu, nhưng anh để Linh về một ḿnh là hơn.

Linh nói mau câu nói liều lĩnh mà nàng ngượng thẹn :
--Thiếu ǵ dịp khác gặp anh.

--Tùy cô. Nhưng cô cho tôi được biết địa chỉ để lúc nào c̣n lại thăm cô chứ.

Linh đắn đo, ngập ngừng. Để Phủ lại thăm nàng ở nhà riêng, rồi thầy me, các em và hàng xóm láng giềng sẽ nghĩ sao ? Như hiểu ngay được sự bối rối của Linh Phủ mỉm cười :

--Tôi hỏi điạ chỉ không phải là sẽ lại thăm cô ngay đâu, cô đừng ngại. Tôi chỉ đến nếu cô cho phép.

Linh thấy nàng –và nàng không hiểu sao nàng lại làm như vậy, thành thực không hiểu – cho Phủ điạ chỉ và nói với Phủ :
--Anh có rảnh mời anh cứ lại chơi. Chỉ sợ anh chê nhà Linh nghèo thôi.

Phủ ngồi xuống để cho Linh đi ra. Ra đến cửa Linh quay lại. Nàng đứng nghiêng nghiêng trên thềm, nh́n trở lại Phủ mỉm cười và khẽ gật đầu chào.

Phủ mỉm cười đáp lại. Chàng nh́n theo Linh cúi đầu bước ra ngoài vùng mưa lác đác. Rồi tà áo Linh mất đi. Phủ ngồi yên. Chàng gơ gơ tay làm nhịp trên mặt bàn, ngước mắt nh́n lên, mơ màng. Chàng nghĩ đến Linh. Trái với những trường hợp gặp gỡ về trước, những lần đó trong đầu óc Phủ bao giờ cũng thành h́nh tức khắc một kế hoạch chinh phục, lần này Phủ chỉ thấy đến với chàng một cảm giác ngọt ngào.

Một lát sau, Phủ trả tiền, đứng dậy đi ra. Mặt đường quang đăng. Ṿm trời Huế vẫn đầy đặc hơi nước. Nhưng mưa đă tạnh hẳn, trong chốc lát.

o0o


 

Pages Previous  1  2  3  4  5  Next