Kiêu Hănh Và Định Kiến   Jane Austen Pages  1  2  3  4  Next   
Chương 1

Có một sự thật mà ai cũng công nhận, đấy là: một người đàn ông có một tài sản khá hẳn sẽ muốn có một người vợ. Dù cho người ta chỉ biết rất ít về cảm nghĩ hay quan điểm của người đàn ông như thế, khi anh ta đến cư ngụ trong vùng, sự thật ấy đă in sâu vào đầu óc của những gia đ́nh sống xung quanh, đến nỗi họ xem người đàn ông này là tài sản hợp pháp của cô con gái này hay cô con gái kia của họ.

Vào một ngày, bà Bennet nói với chồng ḿnh:


- Ông thân yêu, ông có biết tin đă có người thuê Netherfield Park chưa ?

Ông Bennet trả lời rằng ông chưa biết.

Bà vợ nói tiếp:

- Có người đă đến thuê rồi. Bà Long đă đi đến đấy, và đă kể cho tôi nghe tất cả việc này.

Ông Bennet lắng nghe và không trả lời. Bà vợ mất hết kiên nhẫn nói:

- Ông có muốn biết ai vừa dời đến không ?

- Chính bà đang muốn kể cho tôi nghe đấy thôi.

Thế là đủ khuyến khích cho bà nói tiếp.

- Ông phải biết, bà Long đă cho tôi hay rằng có một công tử c̣n trẻ, giàu có, gốc gác ở miền Bắc, đến thuê Netherfield. Cậu ta đă đến vào hôm thứ hai trên một cỗ xe bốn ngựa kéo. Cậu ấy rất thích chỗ này nên đồng ư ngay với giá ông Morris đưa ra. Và cậu ấy hẳn sẽ đến trước ngày lễ thánh Michael ( Ngày 29 tháng 09 ), nhưng tuần tới sẽ có vài gia nhân đến trước.

- Thế anh ta tên ǵ vậy ?

- Bingley.

- Anh ta đă có vợ hay vẫn c̣n độc thân ?

- À, chắc là vẫn c̣n độc thân. Một người độc thân với khoản lợi tức lớn, bốn hay năm ngh́n bảng mỗi năm. Kể ra đó là điều hay cho mấy đứa con gái nhà ta!

- Hay như thế nào ? Chuyện ấy th́ có ǵ liên quan đến mấy đứa con gái nhà ta ?

- Ông ơi! Ông phải hiểu là tôi đang nghĩ đến việc anh ta sẽ cưới một trong mấy đứa nhà ta chứ.

- Thế anh chàng ấy có ư định như thế khi đến đây à ?

- Ư định ? Làm sao ông có thể nói càn như thế ? Chỉ có điều rằng anh ấy có thể yêu một trong các con ta, v́ thế ông phải đi viếng thăm anh ta càng sớm càng tốt.

- Tôi chẳng thấy có cơ hội nào cả. Bà và mấy đứa có thể đi, hay là để mấy đứa tự đi , nhu vậy có thể tốt hơn. V́ bà c̣n đẹp hơn chúng nó, tôi e rằng anh Bingley lại mến bà hơn.

- Thôi ông ơi, ông lại tâng bốc tôi rồi. Chắc chắn tôi đă từng có thời xuân sắc, nhưng bây giờ tôi không thể coi ḿnh là đặc biệt. Khi một người đàn bà đă có năm đứa con gái trưởng thành th́ không nên nghĩ đến sắc đẹp của ḿnh nữa.

- Ờ, chỉ khi nào người đàn bà ấy không có sắc đẹp ǵ đáng để nghĩ đến.

- Nhưng mà này, ông đi gặp cậu Bingley ngay khi anh ta đến đây nhé.

- Kể ra th́ cũng quá sức tôi rồi. Bà biết đấy…

- Nhưng mà ông phải nghỉ đến mấy đứa con. Chỉ cần nghĩ một trong chúng sẽ đạt được những ǵ. Ngài William và phu nhân Lucas cũng nhất quyết đi chỉ v́ mục đích ấy. Ông hẳn biết họ thường không thích thăm viếng người mới đến. Thật ra ông phải đi, nếu không mấy mẹ con tôi không có lư do nào đến nếu như ông không đi.

- Bà thật là cẩn thận quá đáng. Tôi tin chắc rằng anh Bingley sẽ lấy làm vui ḷng khi gặp bà, c̣n tôi sẽ gửi bà mang đi ít ḍng để co anh ta hiểu rằng tôi sẵng ḷng chấp nhận, nếu anh ta chọn một trong mấy đứa con gái của ḿnh, mặc dù tôi sẽ có ít chữ đề cao con Lizzy.

- Tôi mong rằng ông không làm như thế. Lizzy không có gi hơn những đứa kia cả, và tôi thấy nó không đẹp bằng nửa Jane, không tươi tắn bằng nửa Lydia, nhưng ông vẫn luôn thương nó hơn cả !

- Thế bà cho rằng những đứa kia có ǵ đáng giới thiệu ?

- Ông Bennet, làm thế nào mà ông lại có thể sỉ nhục con cái như thế ? Ông cứ trêu cho tôi bực ḿnh để làm vui thôi. Ông không thông cảm cho thần kinh nhạy cảm của tôi tí nào cả!

- Bà nhầm rồi. Tôi rất tôn trọng thần kinh của bà. Ít nhất là trong hai mươi năm qua tôi đă nghe bà nói nhiều về thần kinh của bà đếy thôi.

- Hừ! Ông không thể biết tôi đă chịu khổ sở thế nào…

- Nhưng tôi mong bà sẽ sớm vượt qua, và tiếp tục sống để thấy nhiều thanh niên có bốn ngh́n bảng mỗi năm đến cư ngụ Ở vùng này.

- Nếu có hai chục người như thế đến đây nhưng ông không chịu ặp gỡ họ th́ cũng vô ích thôi.

- Khi nào có đủ hai mươi người th́ tôi sẽ đi gặp tất cả.

Cá tính của ông Bennet là sự pha trộn giữa láu ĺnh, trào phúng châm biếm, dè dặt, và thất thường, đến nội mấy chục năm sống chung vẫn không đủ cho bà vợ hiểu nổi ông. Đầu óc của bà giản đơn hơn. Bà có tính cảm thông hẹp ḥi, kiến thức nghèo nàn, và tính khí vô chừng. Khi không được như ư, bà tưởng như ḿnh bị lo lắng. Cả đời bà chỉ lo mỗi việc là kiếm chồng cho năm cô con gái. Việc thăm viếng và trao đổi chuyện phiếm là cách khuây khỏa của bà.


Chương 2

Ông Bennet là một trong số những người đi thăm viếng Bingley sớm nhất. Ông luôn có ư định đi gặp anh, mặc dù ông luôn nói với vợ rằng ông không muốn địCho đến buổi tối sau lần gặp gỡ, bà vợ mới biết được tin này. Khi nh́n cô con gái thứ hai đang trang trí cái mũ, th́nh ĺnh ông nói với cô:

- Lizzy, bố hy vọng cậu Bingley sẽ thích cái mũ này.

Bà phật ư:

- Chúng ta không thể biết anh ta thích ǵ v́ chúng ta không đi thăm viếng anh ấy.

Elizabeth nói:

- Mẹ quên rồi sao ? Chúng ta sẽ gặp anh ta trong buổi họp mặt, và bà Long đă hứa là sẽ giới thiệu ta với anh ta.

- Mẹ không tin bà Long sẽ làm như thế. Bà ta c̣n hai đứa cháu gái. Bà ta là một con người ích kỉ, đạo đức giả, không tin được.

Ông Bennet xen vào:

- Tôi cũng không tin, nên tôi thấy mừng rằng bà không có ư nhờ vả bà ấy.

Bà Bennet không màng trả lời, nhưng không thề dằn ḷng, bà quay sang mắng các cô con gái.

- Kitty, đừng có ho măi như thế. Phải thương lấy thần kinh mẹ một chút. Mẹ muốn vỡ đầu ra đây này.

Ông bố đế vào:

- Kitty ho không được kín đáo ǵ cả, ho không đúng lúc.

Kitty trả lời một cách khổ sở:

- Con đâu có vui ǵ mà ho như thế chứ

- Khi nào th́ đến buổi dạ vũ của con ?

- Hai tuần nữa.

Bà mẹ thảng thốt nói:

- À th́ ra thế. Bà Long sẽ chỉ trở lại ngày trước đấy, nên bà không thể giới thiệu anh ấy, v́ bà vẫn chưa quen biết ǵ anh ta cả.

- Vậy th́ bà có lợi thế hơn so với bạn của bà, cứ giới thiệu Mr Bingley với con nhỏ.

- Không thể được, ông ạ, không thể được, khi tôi vẫn c̣n chưa quen biết anh tạ Sao ông có thể đùa cợt như thế ?

- Tôi khen bà đă thận trọng. Hai tuần th́ có quá ít thời gian để làm quen. Ta không thể biết người mà ta mới quen nghĩ ǵ chỉ sau có hai tuần, Nhưng nếu ta không bạo dạn, người khác sẽ đánh bạo làm. Dù sao đi nữa bà Long và hai cô cháu cũng muốn thử thời vận. Nếu ta không tiến tới, bà ta sẽ cho rằng ta có ư nhường, bà ta sẽ nắm lấy cơ hội.

Các cô gái nh́n chằm chằm ông bố. Bà Bennet chỉ nói:

- Vô lư, thật vô lư !

- Bà nói thế có nghĩa ǵ ? Bà có nghĩa rằng cách thức giới thiệu và sự căng thẳng trong việc này là vô lư không? Tôi không thể đồng ư với bà về điểm này. Mary con có ư kiến ǵ không? Bố biết con thích suy nghĩ chín chắn, thích đọc sách hay, lại hay trích dẫn từ sách vở mà.

Mary muốn nói điều ǵ đấy hợp lư, nhưng không thể nghĩ ra.

Ông tiếp:

- Trong khi Mary đang t́m ư , ta hăy trở lại cậu chuyện anh chàng Bingley.

Bà vợ cao giọng:

- Tôi quá mệt v́ cái tên Bingley này rồi.

- Tôi lấy làm tiệc nghe bà nói như thế, nhưng tại sao bà không nói lúc trước ? Nếu sáng nay tôi biết như vậy, chắc chắn tôi đă không đi gặp anh tạ Thật là vô phúc, nhưng v́ tôi đă ga95p anh ta, bây giờ chúng ta không thể tránh khỏi mối quen biết này.

Sự kinh ngạc của các cô gái chính là điều mà ông mong muốn; riêng bà Bennet c̣n kinh ngạc hơn cả các cô con gái, tuy nhiên sau những khoảnh khắc xáo động là niềm vui; bà cho rằng đấy là việc bà vẫn hằng mong muốn.

- Ông Bennet yêu dấu, ông tốt bụng làm sao! Nhưng tôi biết cuối cùng tôi vẫn phải thuyết phục ông. Tôi biết rơ ông rất thương các con, nên ông không thể bỏ qua mối quen biết như thế này. Thật là tôi vui quá ! Kể ra ông đùa như sáng nay cũng hay, ông đi mà không nói một lời nào cho đến tận bây giờ.

Ông Bennet quay qua Kitty và nói:

- Kitty, bây giờ con có thể ho tùy thích. Ông vừa nói vừa bước ra khỏi pḥng, cảm thấy mệt mỏi v́ những lời phấn khích của bà vợ.

Khi cánh của pḥng đă đóng lại, bà bảo các con:

- Thấy không, các con có một người cha tuyệt vời. Mẹ không hiểu các con sẽ đền đáp tấm ḷng chăm lo của bố các con ra sao, ngay ngay cả mẹ cũng không biết. Mẹ không ngại cho các con biết, với tuổi bố mẹ bây giờ tạo mối quen biết mới mỗi ngày th́ không lấy ǵ làm dễ chịu, nhưng bố mẹ sẵn ḷng làm tất cả mọi chuyện v́ các on. Lydia, mặc dù con là con út, nhưng mẹ tin chắc cậu Bingley sẽ khiêu vũ với con trong buổi dạ vũ sắp tới.

Lydia nói cứng cỏi:

- Con không sợ. Tuy con là út nhưng con cao hơn các chị.

Và trong cả buổi tối c̣n lại họ thi nhau phỏng đoán khi nào Mr Bingley sẽ đến thăm ông Bennet để đáp lễ, và bàn bạc nhau bao giờ th́ có thể mời anh đến dùng bữa tối.


Chương 3


Tuy thế, qua ông chồng bà Bennet không thể biết được ǵ nhiều về Mr Bingley, ngay cả với sự trợ giúp của năm cô con gái. Họ hỏi han ông đủ mọi cách, với mọi câu hỏi , mọi phỏng đoán thần ḱ, mọi giả định mơ hồ, nhưng ông đều né tránh tất cả. Cuối cùng họ đành phải chấp nhận thông in gián tiếp từ bà hàng xóm Lucas. Tin tức bà đưa ra đều rất thuận lợi. Ngài William đặc biệt có cảm t́nh với Mr Bingley. Anh là một thanh niên c̣n khá trẻ, rất đẹp trai và vô cùng dễ mến, và nhất là anh định dẫn theo rất nhiều người đến tham gia buổi dạ vũ. Không có ǵ có thể tuyệt hơn. Ư thích khiêu vũ là bước đầu tiến đến một cuộc t́nh, thế là ai nấy tha hồ ḱ vọng vào con tim anh.

Bà Bennet bảo chồng:

- Nếu tôi chỉ cần thấy một đứa con gái có cuộc sống hạnh phúc ở Netherfield, thêm bốn đứa kia đều có mối lương duyên tương tự, th́ tôi không c̣n ước ao điều ǵ nữa.

Vài ngày sau, Bingley đáp lễ chuyến thăm viếng của ông Bennet, và torng mười phút ngồi cùng ông trong pḥng đọc sách, anh hy vọng được phép gặp các cô gái, mà anh đă nghe người khác ca ngợi về vẻ đẹp của các cô, nhưng anh chỉ gặp được ông bố. Các cô th́ may mắn hơn, v́ có thể quan sát anh từ của sổ tầng trên, thấy anh mặc một áo choàng màu lam và cưỡi một con ngựa ô.

Sau đấy là lời mời dùng bữa tối, và bà Bennet vội sắp đặt nhiều việc trước khi nhận được lời đáp. Mr Bingley có việc bận phải đi đến London vào ngày kế nên không thể nhận lời mời. Bà Bennet bị hụt hẫng. Bà không thể tưởng được anh có việc ǵ quan trọng tại thành phố ngay sau khi đến ngụ tại Hertfordshire. Bà bắt đầu lo rằng anh có thể lượn lờ từ nơi này qua nơi khác mà không chịu định cư ở Netherfield. Phu nhân Lucas phải trấn an bà, cho rằng Bingley chỉ đi London để mời bạn bè đi dự buổi dạ vũ. Chẳng bao lâu, có tin nói rằng Mr Bingley sẽ dẫn theo mười hai quư cô và bảy công tử cùng đến dự. Các cô gái đau khổ khi nghe số đông phụ nữ đến thế, nhưng đến buổi sáng trước đêm dạ vũ được nghe rằng thay v́ mười hai, anh chỉ dẫn đến sáu người từ London, năm chị em và một cô em họ. Khi buổi dạ vũ bắt đầu, tất cả chỉ có năm người: Mr Bingley, hai chị em của anh, người chồng của cô chị, cùng một thanh niên khác.

Mr Bingley có ngoại h́nh bắt mắt và tư thái phong nhă. Gương mặt ưa nh́n, cử chỉ ung dung chân thật. Hai người chị em của anh trông chững chạc, có phong cách của lối xử sự dứt khoát. Người anh rể, ông Hursy, chỉ có vẻ nhă nhặn. Nhưng người bạn , tên là Darcy, chẳng bao lâu đă thu hút sự chú ư của cả gian pḥng, bởi vóc dáng cao ráo, đẹp trai, tao nhă; và trong ṿng năm phút sau khi anh ta bước vào đă có lời xầm x́ rằng lợi tức mỗi năm của anh lên đến mười ngh́n mỗi năm. Mấy ông th́ cho rằng anh có dáng vẻ cân đối, c̣n các bà th́ cho rằng anh c̣n đẹp trai hơn cả Bingley. Cả nửa buổi tối ai cũng có thiện cảm với anh. Sau đấy, chính cử chỉ của anh khiến nhiều người khinh ghết. Họ cho rằng anh kiêu hănh, anh ở trên cao hơn nhóm bạn bè của anh, không ḥa đồng cùn vui với mọi người. Ngay cả bất động sản lớn lao của anh tại Derbyshire, anh vẫn có nét mặt hăm tài , khó chịu, không đáng d0ược so sánh với người bạn của ḿnh.

Chẳng bao lâu Bingley đă làm uen với mọi người quan trọng trong căn pḥng. Chàng tỏ ra sôi động không kiểu cách, khiêu vũ với mọi bản nhạc, tỏ ra không thỏa măn khi thấy buổi dạ vũ chấm dứt quá sớm, cho biết sẽ tổ chức một buổi dạ vũ khác ở Netherfield. Giữa chàng và người bạn quả là hai thái cực! Mr Darcy chỉ khiêu vũ một lần với bà Hurst và một lần với cô Bingley, không muốn được giới thiệu với những phụ nữ khác, sau đấy chỉ đi ṿng quanh, thỉnh thoảng nói chuyện với vài người trong nhóm. Mọi người nhanh chóng nhận ra tính cách của anh. Trên thế gian này, có lẽ anh là con người khó chịu nhất, khó chịu nhất và mọi người đều mong anh chàng đừng trở lại nữa. Riêng bà Bennet th́ có ác cảm nặng nhất; bà cảm thấy bực tức do anh đă khinh rẻ một trong các cô con gái bà.

V́ số phụ nữ đông hơn nam giới, Elizabeth Bennet phải ngồi ngoài trong hai bản khiêu vũ, và trong thời gian ấy Darcy nói chuyện với Bingley khi đứng khá gần cô, nên cô nghe lỏm được.

Mr Bingley muốn ép bạn ḿnh tham gia khiêu vũ thêm.

- Này Darcy, cậu phải khiêu vũ chứ. Tớ không thích thấy cậu đứng đây với điệu bộ buồn tẻ như thế. Khiêu vũ mà vui với người ta.

- Tớ không thích. Cậu biết tớ ghét khiêu vũ, trừ khi với người đă quen biết đặc biệt. Tớ không thể chịu được đám người này. Chị em của cậu đă có người đi cặp, c̣n tớ thấy khiêu vũ với những phụ nữ khác trong pḥng như là một cực h́nh.

- Tờ không khó tính như cậu. Thú thật trong đời ḿnh chưa bao giờ gặp những người dễ thương như thế này, có vài người đẹp tuyệt vời.

Darcy nh́n cô con gái đầu ḷng của gia đ́nh Bennet:

- Cậu chỉ nhảy với những cô gái đẹp trong pḥng này.

- Cô ấy là người đẹp nhất trong những người mà ḿnh đă gặp! Nhưng cô em rất xinh, rất dể thương ngồi sau cậu đấy. Cho phép ḿnh nói với bạn nhảy của ḿnh giới thiệu cô ấy với cậu.

Darcy quay người nh́n Elizabeth một thoáng, bắt lấy tia nh́n của cô, rồi quay đi lạnh lùng nói:

- Cậu có ư ǵ vậy ? Cô ta trông cũng được, nhưng không đủ xinh để lôi cuốn tớ, c̣n tơ cũng không thích theo đuổi những phụ nữ đă bị đàn ông khác chán chệ Cậu nên ra với bạn nhảy của ḿnh đi, đừng phí thời gian với tớ.

Bingley nghe heo lời khuyên của bạn. Darcy bước đi; và Elizabeth ngội yên một chỗ, không c̣n chút cảm nghĩ thân thiện về anh chàng. Nhưng sau đó cô vui vẻ kể lại chuyện này cho cô bạn nghe, v́ tính cô thích đùa cợt, lấy làm vui với mọi chuyện ḱ khôi.

Nhà Bennet hài ḷng với buổi dạ vũ. Bà Bennet nhận thấy cả đám người tham dự đều mến cô con gái lớn của bà. Bingley đă khiêu vũ với cô hai bản, và cô trở nên nổi bật trong số các em gái. Qua đó Jane cảm thấy hài ḷng như bà mẹ, dù theo phong cách trầm lặng hơn. Elizabet cảm nhận được niềm vui của Jane. Mary nghe có người nói với cô Bingley rằng Jane là người con gái toàn vẹn nhất vùng. Riêng Catherine và Lydia có may mắn là luôn có người mời khiêu vũ, và hai cô chỉ mong thế trong một buổi dạ vũ. Cả gia đ́nh phấn khởi quay vể Longbourn, ngôi làng nơi họ cư ngụ, ở đấy họ là những cư dân quan trọng. Khi về đến nhà họ thấy ông Bennet vẫn c̣n thức. Chỉ cần một cuốn sách là ông quên bẵng về thời gian, và vào dịp này ông háo hức muốn biết về buổi tối vốn đă tạo cho mọi người nhiều háo hức tuyệt vời. Ông đă nghĩ rằng mọi ư kiến của bà vợ về anh chàng xa lạ sẽ là bị thất vọng, nhưng ông đă nghe một câu chuyện khác hẳn.

Khi bước vào pḥng bà vợ nói:

- Ông ạ, mấy mẹ con tôi có một buổi tối thật vui, một buổi dạ vũ tuyệt vời. Tôi ước ǵ ông có thể đi cùng, ai nấy đều cảm mến Jane, không c̣n ǵ tuyệt hơn. Mọi người đều khen con bé xinh xắn, riêng chàng Bingley cảm thấy nó khá đẹp, và nhảy với nó hai bản. Tôi chỉ có thể nghĩ đến việc đấy: anh ấy đă nhảy với con bé hai bản, chỉ có con bé là được mời nhảy đến lần thứ hai. TRước tiên, anh ta mời cô Lucas. Tôi cảm thấy thật bực ḿnh khi ấy, nhưng mà anh ta tỏ ra không thích con bé ấy tí nào. Ông biết chứ, thật ra chẳng ai thích con bé ấy cả. Anh ta bị Jane nhà ta thu hút sau khi nhảy với nó. Thế là anh chàng dọ hỏi về con bé, được người ta giới thiệu với nó, rồi mời con bé nhảy tiếp bản thứ hai. Thế rồi bản thứ ba với cô King, bản thứ tư với Maria Lucas, bản thứ năm với Jane lần nữa, bản thứ sáu với Lizzy, rồi nhà Boulanger.

Ông chồng mất kiên nhẫn ngắt lời:

- Nếu anh ta có thương hại tôi th́ anh ấy chỉ nên khiêu vũ phân nửa như thế ! Lạy Chúa, bà đừng kể về mấy cô gái nhảy ới anh ta nữa. À ! Có lẽ cứ kể rằng anh ta bị trật khớp cổ chân trong bản đầu tiên th́ hơn.

Bà Bennet tiếp tục:

- Tôi thật sự thấy thích anh tạ Anh ta thật đẹp trai ! Các chị em của anh ta cũng hấp dẫn. Trong đời tôi chưa từng thấy trang phục nào thanh lịch như loại các cô ấy mặc. Tôi tin chắc dải đăng-ten trên áo bà Hurst…

Bà lại bị ngắt lời. Ông Bennet không muốn nghe bà kể về thời trang ḷe loẹt. Thế là bà buộc phải chuyển đề tài, và với tất cả chua cay, công thêm ít phóng đại, kể cho ông nghe về thái độ thô lỗ của Mr Darcy. Bà tiếp:

- Nhưng ông yên tâm, Lizzy không mất mát ǵ khi không hợp với thị hiếu của hắn. Anh ta thuộc hạng người khó thương nhất, một con người đáng kinh tởm, không đáng cho ai lấy ḷng. Anh ta chảnh chọe và kiêu ḱ không ai chịu được. Hắn ta cứ đi ḷng ṿng đầu này đầu nọ, làm ra vẻ ta đây là nhất ! Mà hắn có đẹp trai ǵ cho cam ! Tôi ước ǵ ông có ở đấy để cho anh ta ít lời răn ! Tôi ghét cay ghét đắng anh ta.


Chương 4


Khi chung quanh không c̣n ai, Jane thổ lộ với Elizabeth về t́nh cảm mà cô dành cho anh Bingley, trong khi trước đấy cô có phần thận trọng trong lời khen:

- Thanh niên đúng là phải như anh ấy, chín chắn, vui vẻ, ống động. Chị chưa bao giờ gặp người nào như thế ! Thật thư thái, với vẻ gia giáo tuyệt vời !

Elizabeth đáp:

- Anh ấy c̣n là người đẹp trai nữa, thanh niên là phải như thế. Đúng là mẫu người hoàn hảo.

- Chị cảm thầy hănh diện khi được anh ấy mời nhảy lần thứ hai. Chị không ngờ ḿnh được anh ấy chú ư đến như thế.

- Không ngở à ! Chính em nghĩ chị xứng đáng với điều ấy. Nhưng mà đấy là sự khác biệt lớn giữa hai chị em chúng tạ Chị luôn cảm thấy bất ngờ khi được chú ư đến, c̣n em th́ không bao giờ. Anh ta có mời chịo nhảy thêm cũng là chuyện đương nhiên. Hằn anh ta nhận thấy chị xinh đẹp hơn các cô gái khác trong pḥng. Không cần có lời cảm ơn anh ta v́ chuyện này. Anh ấy đúng là người dễ mến, và em không có ư định ngăn cản chị thích anh tạ Chị đă từng mến nhiều người ngu xuẩn hơn thế nhiều.

- Này Lizzy !

- Chị biết không ? Chị rất dễ xiêu ḷng trước người khác. Trong mắt chị ai cũng là người tốt và dễ mến. Trong đời em chưa từng nghe chị chê bai người nào cả.

- Chị không muốn hấp tấp chỉ trích thiên ha, nhưng chị luôn nói thất ḷng điều chị nghĩ.

- Em biết như vậy. Chính v́ vậy mà chị là một người tuyệt vời. Với tấm ḷng chân chất của chị không thể nhận ra thói điên rồ và càn bậy của người tạ Thái độ giả vờ bộc trực th́ đâu đâu cũng có. Nhưng bộc trực mà không có ư phô trương hay chủ định như chị th́ thật hiếm. Chị chỉ chú ư đến điểm tốt của mọi người để ngợi khen mà không để ư đến cái xấu. Và như vậy chị cũng rất thích hai chị em của anh ấy phăi không? Tư cách của họ không bằng anh ấy.

- Chắc chắn không bằng, thoạt đầu chị nghĩ như vậy. Nhưng có nói chuyện với họ mới thấy họ rất dễ mến. Bà chị sẽ sống cùng anh ấy và giúp cai quản ngôi nhà. Chị không nhầm khi nói rằng chúng ta sẽ có một người làng giềng thật lôi cuốn như bà ta.

Elizabeth im lặng nghe, nhưng không cảm thấy thuyết phục. Cô thấy cách cư xử của chị em anh Bingley không phải là dễ mến. Với khả năng quan sát nhạy bén, tư tưởng không dễ uốn nắn như cô chị, cộng thêm trí phán đoán không ǵ lay chuyển được, cô cảm thấy khó chấp nhận được họ. Thật ra hai người phụ nữ này là những người khá tốt, họ không thiếu phần hóm hỉnh khi họ vui và cũng không thiếu khả năng làm vui ḷng người khác khi họ muốn. Nhưng hai người quá kiêu hănh và tự cao. Họ khá đẹp, và được giáo dục trong trường ḍng thành phố, có gia tài hai mươi ngh́n bảng, có thói quen tiêu xài quá mức và thích giao du với tầng lớp thượng lưu. Do đấy về mọi phương diện họ có quyền nghĩ họ Ở bậc cao và xem thường người khác. Họ thuộc về một gia tộc danh vọng tại miền Bắc nước Anh. Đấy là môi trường in sâu vào ḥi niệm của họ hơn là gia tài của họ và cậu em vốn đă được tích lũy nhờ kinh doanh.

Mr Bingley thừa hưởng từ ông bố một gia tài lên đến gần một trăm ngh́n bảng. Ông đă định mua bất động sản, nhưng không kịp mua th́ ông qua đời. Mr Bingley cũng có ư định tương tự, và có lúc đă chọn được nơi chốn, nhưng bây giờ anh đă được cấp một ngôi nhà khang trang công thêm một trang viên. Nhiều người vốn rơ tính t́nh của chàng vẫn không thể đoán được liệu chàng có lưu lại Netherfield suốt đời hay không.

Các chị em của chàng thiết tha muốn chàng mua bất động sản cho riêng ḿnh, nhưng giờ đây tuy chỉ là người ở thuê, cô em vẫn không ngần ngại ngồi ghế chủ vị Ở bàn ăn. Bà Husrt cũng thế, vốn đă lập gia đ́nh với nhiều trang phục hơn tài sản, mỗi khi bà muốn bà vẫn sẵng sàng xem ngôi nhà của anh là nơi chốn của bà. Bingley t́nh cờ được giới thiệu về ngôi nhà Netherfield. Anh đến xem và sau nửa giờ xem xét bên trong và ngoài, cảm thấy thích vị trí của ngôi nhà và các pḥng chính của nó, đồng ư với mấy lời ca ngợi của chủ nhân, rồi thuận ư ngay.

Giữa anh và mr Darcy có t́nh bạn rất bền vững, mặc dù tính nết hay người trái ngược nhau. Bingley được Darcy quư mến v́ tính xuề xoà, cởi mở, dễ uốn nắn, tuy không có cơ duyên nào khác mang lại sự tương phản hơn so với bản chất của anh, nhưng với chính ḿnh anh không bao giờ lộ vẻ bất măn. Bingley tin tưởng vững chắc vào bản ĩnh của Darcy, và đánh giá cao óc phán đoán của bạn ḿnh. Về mặt hiễu biết th́ Darcy có phần trội hơn Bingley, và tỏ ra khôn ngoan hơn. Darcy vừa kiêu kỳ, kín đáo và cử chỉ của anh không mấy cuốn hút tuy anh được giáo dục rất kỹ lưỡng. Về mặt này Bingley lại có phần trội hơn, dù ở đâu anh cũng được mọi người quư mến, riêng Darcy th́ cứ măi xúc phạm thiên ha.

Cách thức hai người tṛ chuyện với nhau trong buổi dạ vũ biểu thị rơ nét cá tính của họ. Bingley trong đời chưa từng gặp người con gái dễ thương và xinh xắn như Jane. Mọi người đều tử tế và ân cần với anh. Không kiểu cách và cứng nhắc, chẳng bao lâu anh đă làm quen được với tất cả mọi người trong pḥng, riêng đối với Jane Bennet th́ anh thấy không thiê thần nào có thể đẹp hơn. Riêng đối với được, anh thấy cả đám người này không có dáng vẻ ǵ đặc sắc v́ thế anh chẳng chú ư đến ai cả, và cũng chẳng được ai chú ư đến. Anh công nhận Jane là cô gái đẹp, nhưng anh thấy cô cười quá nhiều.

Bà Husrt và cô em gái cũng nghĩ như thế, nhưng hai người vẫn mến cô, cho rằng cô là một thiếu nữ dễ mến, hiền dịu, và không ngần ngại muốn biết thêm về cộ Thế là Jane đă được mọi người công nhận là hiền dịu, nên qua đấy Bingley cảm thấy được phép nghĩ đến cô mỗi khi anh muốn.


Chương 5


Cách Longbourn một quăng đường ngắn có một gia đ́nh quen thân với nhà Bennet. Ngài William Lucas lúc trước kinh doanh tại Meryton, tạo nên được một sự nghiệp kha khá và được triều đ́nh phong tước Hiệ sĩ khi ông giữ chức thị tưởng. Có lẽ ông đă cảm nhận vinh dự này một cách quá mănh liệt. Ông chán ghét công việc kinh doanh và ngôi nhà của ḿnh trong một thị trấn thương mại nhỏ, nên ông rời bỏ cả hai và dời gia quyến về một ngôi nhà cách Meryton khoảng một dặm. Ông đặt tên ngôi nhà là Lucas Lodge – Nhà nghỉ họ Lucas, nơi ông có thể tự măn coi ḿnh là một người quan trọng, không bị ràng buộc v́ chuyện làm ăn buôn bán, chỉ chuyên chú vào việc sống cho ra vẻ với thiên hạ là một công dân tốt. Ông hoan hỷ về tước phong của ḿnh nhưng không lấy làm kiêu ḱ, ngược lại ông quan tâm đến tất cả mọi người. Với bản chất không muốn ai bị xúc phạm, lại thêm tính thân thiết và chiều ḷng người, việc phong tước cho ông ở điện St James đă khiến ông trở thành một người nhă nhặn.

Phu nhân Lucas là một người phụ nữ rất hiền hoà, không qúa khôn ngoan nên dễ trở thành một người láng giềng tốt của bà Bennet. Họ có vài người con. Cô con gái đầu ḷng, bíêt điều và thông mih, khoảng hai mươi bảy tuổi là bạn thân của Elizabeth.

Việc các cô con gái nhà Bennet và Lucas gặp nhau để kháo chuyện vể buổi dạ vũ là tuyệt đối cần thiết. Buổi sáng hôm sau, các cô Lucas đi đến Longbourn để nghe tin và nói chuyện với nhau.

Bà Bennet nói với cô Lucas trong vẻ tự chủ:

- Này Charlotte, cháu bắt đầu buổi dạ vũ được thuận lợi đấy. Cháu là lựa chọn thứ nhất của cậu Bingley.

- Đúng thế nhưng h́nh như anh ấy thích lựa chọn thứ hai hơn ạ.

- À cô nghĩ rằng cháu muốn nói đến Jane – V́ anh ta nhảy với con bé hai lần. Có vẻ như anh ta mến con bé - thật ra tôi đă tin như vậy- tôi có nghe nói về điều ấy, nhưng tôi không bíêt ǵ về chuyện .. chuyện ǵ đấy về Mr Robinson.

- Có thể bà cho rằng cháu đă nghe lỏm Mr Bingley và Mr Robonson nói chuyện với nhau, cháu đă kể cho bà nghe về chuyện này chưa nhỉ ? Anh Robinson hỏi anh ta nghĩ thế nào về buổi dạ vũ Meryton, anh ta có nghĩ rằng có nhiều phụ nữ đẹp trong pḥng không? Anh nghĩ cô nào đẹp nhất. Anh ta trả lời ngay câu cuối cùng – À ! Chắc cô cả nhà Bennet, đúng thế không ai không đồng ư.

- Thế là anh ta đă có chủ định, dường như đấy là… nhưng rất có thể chẳng đi đến đâu cả, cháu biết đấy.

Charlotte nói:

- lizzy, chuyện chị nghe lỏm đạt mục đích tốt hơn chuyện của em đúng không? Lời Mr Darcy nói không đáng cho ta nghe nhưng lời của anh ban, có phải thế không? Tội nghiệp Eliza, phải tỏ ra chịu đựng !

- Tôi mong cháu đừng mang chuyện ấy vào đầu của Lizzy để gây bực tức v́ sự ngược đăi của anh tạ V́ anh ta là mậu người quá khó chịu nên nếu anh ta có thích ai th́ gn ấy thật vô phúc. Tối hôm qua bà Long có kể cho tôi nghe rằng anh ta ngồi gần bà ấy trong nửa giờ đồng hồ mà không hề mở miệng.

Jane hỏi:

- Mẹ có chắc không bị nhầm chứ ? Con thấy rơ ràng là anh ta có nói chuyện với bà ấy.

- À , đấy là v́ bà đă hỏi anh ta có thích sống tại Netherfield không, nên anh ta phải trả lời, nhưng bà bảo anh ta có vẽ rất bực bội v́ có người khơi chuyện.

Jane nói:

- Cô Bingley nói với con rằng anh ta không bao giờ nói năng nhiều ngoại trừ với những người mà anh rất thân thiết. Với những người này anh to ra khá dễ chịu.

- Mẹ thấy chẳng tin chút nào. Nếu anh ta có tính dễ chịu như thế, hẳn anh ta đă truyện tṛ cùng bà Long. Nhưng mẹ có thể đoán là do đâu: mọi người đều nói rằng do anh ta quá kiêu hănh, và bằng cách nào đấy anh ta đă nghe nói rằng nhà bà Long không có xe ngựa kéo và phải thuê xe cà tàng để đi vũ hội.

Cô Lucas nói:

- Cháu không màng anh ta có nói chuyện với bà Long hay không, nhưng cháu ước phải chi anh ta khiêu vũ cùng với Lizzy.

Bà mẹ bảo Elizabeth:

- Để khi khác Lizzy, Nếu mẹ là con, mẹ sẽ không muốn khiêu vũ với anh ta.

- Con tin mẹ, và con có thể hứa chắc với mẹ sẽ không bao giờ khiêu vũ với anh ta.

Cô Lucas nói:

- Tính kiêu hănh của anhta không làm chị khó chịu, v́ có lí do chính đáng nào đấy. Ta không nên thắc mắc tại sao một thanh niên có nhiều thứ như thế: gia tộc cao sang, tài sản kếch sù, lại nghĩ rằng ḿnh cao quư. Nếu chị có thể nói, anh ta có quyền được kiêu hănh.

- Điều ấy rất đúng, riêng em có thể dễ dàng tha thứ cho tính kieu hănh của anh ta, nêu anh ta không sỉ nhục cái kiêu hănh của em.

Mary vẫn c̣n ấm ức trong ư nghĩ kiên định của cô chị:

- Em tin rằng kiêu hănh là một khuyết điểm rất thông thường. Qua những ǵ em đă đọc, em tin rằng điều này rất phổ biến, bản chất con người hay thiên về tật này. Trong chúng ta rất ít người không có một ư nghĩ tự măn về mặt này hay mặt khác, hoặc có thật hoặc tưởng tượng. Phù phiếm và kiêu hănh là hai điều khác nhau, tuy rằng người ta thường xem hai thứ đồng nghĩa với nhau. Một người có thể cảm thấy kiêu hănh nhưng không tỏ ra phù phiếm. Kiêu hănh là khi ta có ư kiến về chính ḿnh, phù phiếm là khi ta muốn người khác nghĩ về ḿnh như thế nào.

Cô em nhà Lucas thốt lên:

- Nếu em được giàu có như Mr Darcy , em không cần cảm thấy kiêu hănh như thế. Em sẽ nuôi một đàn chó săn và mỗi ngày uống một chai rượu vang.

- Thế th́ cháu sẽ uống quá nhiếu đấy, nếu tôi bắt gặp tôi sẽ thu ngay chai rượu của cháu…

Và cuộc tranh luận kéo dài cho đến khi chia tay.


Chương 6


Thế là chẳng bao lâu những phụ nữ tại Longbourn đều đến thăm viếng Netherfield. Họ được thăm viếng trả lễ đúng cách. Tư cách dễ mến của Jane Bennet chinh phục bà Husrt và cô Bingley. Mặc dầu bà mẹ có thái độ không ai chịu nổi và các em cô không đáng nói đến, họ đều muốn làm thân với cô chị. Jane cảm thấy rất vui được quan tâm như thế, nhưng Elizabeth vẫn nhận ra vẻ kiêu ḱ của bên kia trong việc đối xử với mọi người và nagy cả với Jane, nên cô cảm thấy không thể ưa được hai người, mặc dù ḷng tốt của họ đối với Jane đều có ảnh hưởng đến t́nh cảm của Mr Bingley. Rơ ràng là mỗi khi hai người gặp nhau, anh đều tỏ ra thật sự mến cô, c̣n đối với Jane, cô cũng thích anh nhiều hơn, nhưng cô vui khi thấy mọi người không nhận ra điều này. Cô là kết hợp một cách mạnh mẽ tính khí điền đạm và thái độ phấn khởi, và hai điều này che dấu sự suy đón của những kẽ hay chen vào chuyện của người khác. Elizabeth nói chuyện này cho Charlotte Lucas nghe. Charlotte trả lời:

- Có thể là điều hay nếu tạo ấn tượng như thế cho thiên hạ, nhưng đôi lúc dè dặt quá cũng bị bất lợi. Nếu một người con gái cứ che giấu măi t́nh cảm của ḿnh, cô ta có thể sẽ đánh mất cơ hội làm anh chàng chú ư đến ḿnh, và lúc ấy không c̣n điều ǵ khác ngoại trừ tự an ủi khi thiên hạ cũng mù tịt như ḿnh. Hầu như trong mọi mối quan hệ đều cần ít nhiều cảm kích hay phù phiếm, đến nỗi nếu cứ đ6ẻ cho mọi việc tự do phát tiển th́ chẳng có ǵ là đăm bảo cả. Chúng ta có thể bắt đầu một cách thoải mái – có thể một t́nh thương mến nhẹ nhàng cũng là tự nhiên thôi, nhưng rất ít người trong chúng ta có thể yêu thật ḷng mà không cần bên kia khích lệ. Trong mười trường hợp, đến chín trường hợp mà người phụ nữ nên tỏ lộ niềm cảm mến nhiều hơn t́nh cảm của ḿnh. Chắc chắn Bingley mến chị của em, nhưng anh ta có thể dừng ở đấy nếu chị ấy không giúp anh tiến thêm.

- Nhưng thật ra Jane có tỏ ư khích lệ anh ta tiến thêm, trong giới hạn mà phẩm giá của chị ấy cho phép. Nếu em đă có thể cảm nhận được t́nh ư của chị ấy th́ anh ta sẽ là kẻ ngu ngốc nếu như không nhận ra.

- Eliza , nên nhớ rằng đối với tâm tính Jane, anh ta không hiểu nhiều như em đâu.

- Nhưng nếu một phụ nữ đă có cảm t́nh đặc biệt với một chàng trai và không cố t́nh giấu diếm, anh ta cần t́m hiểu cho rơ.

- Có thể anh ấy cần phải t́m hiểu, nếu anh ta biết nhiều về cô ấy. Nhưng mặc dù Jane và Bingley gặp gỡ nhau khá thường xuyên, không bao giờ hai người gặp nhau được lâu. V́ họ luôn gặp nhau trong đám đông, họ không thể tṛ chuyện với nhau nhiều. V́ thế Jane cần phải tranh thủ từng thời khắc để nắm bắt lấy t́nh cảm của anh. Khi đă chắc chắn chiếm được trái tim của anh ta, chị có thể nhàn nhă tùy thích trong t́nh yêu.

- Kế hoạh của chi tốt thất đấy, không c̣n ǵ hồ nghi ngoại trừ ước muốn hôn phối, nếu em nhất quyết lậy một anh chàng giàu có, hoặc bật cứ anh chàng nào, em sẽ theo cách này. Nhưng đấy không phải là cam nghĩ của Jane, chị ấy không có chủ ư đóng kịch. Chị ấy vẫn không chắc t́nh cảm của ḿnh ra sao, hoặc là chuyện này có hợp lư hay không? Jane chỉ mới quen biết anh ta có nửa tháng. Đă nhảy với anh ta bốn bản ở Meryton, và chỉ gặp anh ta một lần tại nhà anh, và từ lúc ấy ăn tối bốn lần với anh cùng với những người khác nữa. Những cơ hội này không đủ cho Jane hiểu nhiều về anh.

- Em đúng theo cách nói của em. Nếy Jane chỉ đơn thuần ăn tối với anh, chị ấy chỉ có thể biết anh ăn có ngon miệng không, nhưng em nên nhớ hai người đă gặp nhau trong bốn buổi tối, bốn buổi tối có thể tạo nên rất nhiều việc.

- Vâng trong bốn buổi tối đă giúp họ thấy được họ cùng yêu thích môn giải trí nào, nhưng về tính khí của hai người, em nghĩ họ không để lộ ra nhiều.

- À, chị thật t́nh mong Jane được toại nguyện, và nếu chị ấy lên xe hoa ngày mai, chị tin rằng chị ấy chắc chắn sẽ được hạnh phúc như thể chị đă t́m hiểu về anh trong mười hai tháng. Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn chỉ do cơ may. Nếu hai bên đồng cảm với nhau trước đấy, hoặc tính khí hai bên tương đồng nhau trước đấy, th́ cũng không làm cho hạnh phúc thêm chút nào. Họ luôn trù định trở thành người khác hẳn sau đó, đủ để mỗi người đều bị phiền toái v́ nhau. V́ thế đối với người mà ta sắp chia sẻ cuộc đời th́ cần biết về những khuyết 9iểm của họ càng ít càng tốt.

- Chị làm em buồn cười, Charlotte à, nhưng việc chị nói nghe không ổn chút nào. Chị hẳn biết nó không ổn nên em tin là chị chẳng bao giờ hành động thế.

Trong khi bận rộn quan sát mối quan hệ giữa Bingley và chị ḿnh, Elizabeth không ngờ rằng ḿnh là đối tượng đáng lưu ư trong mắt bạn của Mr Bingley. Darcy ban đâu không mấy nh́n nhận rằng cô đẹp, anh đă thấy cô trong buổi dạ vũ mà không hề mến mộ cộ Và sau đấy anh nh́n cô chỉ để chê bai. Nhưng chẳng bao lâu, sau khi anh thấy rơ và kể cho bạn bè nghe rằng anh khó nh́n thấy nét đẹp nào trên gương mặt cô, th́ anh đă bắt đầu cảm nhận gươn mặt cô toát lên vẻ thông minh khác thường, qua biểu hiện đẹp đẽ từ đôi mắt huyền của cộ Khám phá này là một điều làm anh xấu hổ không kèm. Mặc dù qua con mắt nghiêm khắc của ḿnh anh thấy thể h́nh của cô kém cân đối, anh phải công nhận ra vóc dáng của cô toát ra vẻ thanh thoát ưa nh́n; mặ dù anh chê cử chỉ của cô không phải thuộc giới thượng lưu, nhưng anh bị tính hay bông đùa của cô cuốn hút. Về việc này cô hoàn toàn không nhận ra - với cô anh chỉ là một người ở đâu cũng không cảm thấy dễ chịu, la người đă chê cô không đẹp đến mức không đáng cho anh mời khiêu vũ.

Anh bắt đầu muốn t́m hiểu thêm về cộ Để có bước đầu tiến đến việc truyện tṛ với cô, anh góp lời vào những cược trưyện tṛ của cô với người khác. Việc này làm cô để tâm. Đấy là khi nhà Lucas tổ chức một buổi họp mặt lớn.

Elizabeth nói với Charlotte:

- Anh Darcy có ư ǵ thế khi anh ta góp ư vào câu chuyện em đang trao đổi với Đại tá Forster ?

- Đấy là câu hỏi mà chỉ anh được mới có thể trả lời.

- Nhưng nếu anh ta làm như thế lần nữa, chắc chắn em sẽ cho anh ta biết em nghĩ thế nào về anh tạ Hắn có con mắt rất nhạo báng, nếu em không bắt đầu một cách xấc xược em sẽ trở nên sợ hăi hắn mất.

Ngay sau đấy, anh chàng lại đến, mặc dù có vẻ không muốn góp lời. Cô Lucas thách bạn ḿnh đề cập với anh đến việc họ vừa trao đổi. Thế là Elizabeth bị thách thức, cô quay lại anh chàng và nói:

- Ngài Darcy, ngài có cảm thấy tôi vừa phát biểu rất hay không, khi tôi trêu Đại tá Forster rằng nên tổ chức một buổi dạ vũ ở Meryton ?

- Tôi ủng hộ nhiệt t́nh, nhưng tôi nghĩ đây là chủ đề mà các cô luôn ủng hộ nhiệt t́nh nhất.

- Anh nghiêm khắc với chúng tôi quá.

- Bây giờ đến phiên cô bị trêu, Eliza, tôi sẽ dạo nhạc mở đầu, rồi cô biết phải tiếp nối như thế nào. Lucas chen vào.

- Chị thật là người lạ lùng so với bạn bè – luon luôn muốn đàn hát trước mặt mọi người! Nếu tính cách phù phiếm của em trở thành nhạc và thơ được là do chị giúp ích rất nhiều đấy. Nhưng em không muốn tŕnh diễn trước mặt những người mong muốn được xem màn tŕnh diễn hay nhất.

Tuy nhiên, v́ cô Lucas nhất quyết yêu cầu, cô nói tiếp, nh́n qua Darcy:

- Được rồi, nếu phải như thế th́ đành vậy. Có một câu châm ngôn rất hay mà mọi người ở đây đều biết: “ Hăy giữ lấy hơi thở để thổi nguội cháo “ nên tôi sẽ giữ hơi thở mà hát cho hay.

Màn tŕnh diễn của cô thật dễ thương, tuy không có ǵ tuyệt diệu. Sau một, hai bản và trước khi cô có thể đáp ứng lời yêu cầu tiếp tục, tiếng dạo nhạc đă cất lên từ cô em Mary, đứa co chất phác nhật gia đ́nh, chuyên cần học hỏi cho kiến thức và sự hoàn thiện, luôn luôn nóng nảy muốn biểu thị.

Mary không có ḱ tài hay khiếu thưởng thức, mặc dù tính phù phiếm khiến cô chuyên cần, nó cũng tạo cho cô bộ dạng thông thái rởm và cử chỉ kiêu sa, nên điều này cũng có thể gây xúc phạm cho người hơn là cô nghĩ. Elizabeth, xuề x̣a và chân thật lắng nghe với mọi thích thú tuy tài năng của cô em không bằng nửa cộ Mary, vào cuối bản concerto, vui sướng muốn mua thêm vài lời ca ngợi và cảm kích bằng những giai điệu Tô Cách Lan và Ái Nhĩ Lan, theo lời yêu cầu của các cô em. Các cô này đang khiêu vũ ở cuối căn pḥng cùng với các cô nhà Lucas và vài ba sĩ quan.

Darcy đứng trong sự khinh bỉ thầm lặng về cách thức trải qua một buổi tối như thế này, và thoát ra ngoài mọi cuộc tṛ chuyện. Anh đắm ch́m trong suy nghĩ của ḿnh mà không để ư rằng Ngài William đang đứng kế bên, cho đến khi ông này lên tiếng.

- Anh Darcy, kể ra cũng thật vui cho bọn trẻ ! Không có ǵ hơn khiêu vũ. Tôi cho khiêu vũ là cái thú tinh tế đầu tiên của xă hội tao nhă.

- Đúng vậy thưa ngài. Khiêu vũ cũng là cái mốt thịnh hành của những xă hội kém tao nhă trên thế giới. Mọi người hoang sơ đều có thể nhảy múa.

Ngài William chỉ mỉm cười.

- Tôi tán thưởng tíêt mục tŕnh diễn của cô bạn anh…

Ông ngừng nói một khoảnh khắc khi trông thấy Bingley gia nhập nhóm truyện tṛ, rồi tiếp tục:

- Và tôi tinh chắc rằng anh tinh thông môn khoa học nhân văn, anh Darcy.

- Tôi nghĩ rằng ngài đă thấy tôi khiêu vũ ở Meryton.

- Vâng đúng như vậy. Tôi vui thích vô cùng với quan cảnh ḿnh mục kích. Anh có thường khiêu vũ ở điện St James không?

- Chưa bao giờ thưa ngài.

- Anh có nghĩ rằng nên có lời tán dương đúng cách cho nơi ấy chứ ?

- Đấy là lời tán dương mà tôi chưa bao giờ ban cho bất ḱ nơi đâu khác, n61u tôi có thể thoái thác.

- Tôi đoán nhà anh ở trong thành phố có phải vậy không?

Darcy chỉ nghiêng người không nói.

- Có lúc tôi có ư nghĩ sống ổn định tại thành phố v́ tôi thích xă hội thượng luư, nhưng xem chừng bầu không khí ở London không phù hợp với phu nhân Lucas.

Ông ngừng, chờ đợi một câu trả lời, nhưng anh chàng không sẵn ḷng nói thêm câu nào. Vừa lúc đấy, Elizabeth đang đi đến họ, ông chợt nảy ra ư nghĩ làm một việ cthật hào hiệp, nên ông gọi cô:

- Eliza thân yêu, tại sao cô không khiêu vũ ? Anh Darcy, cho phép tôi giới thiệu cô nương này với anh như một bạn nhảy đáng mơ ước. Tôi chắc rằng anh không thể khước từ, khi trước mặt anh có một vẻ đẹp tuyệt vời như thế này.

Rồi nắm lấy tay cô, đáng lẽ ông đă dẫn cô đến chỗ Darcy, cái anh chàng rất đỗi ngạc nhiên nhưng không hẳn muốn từ chối, th́ cô đă lập tức thối lui và nói với một ít bối rối:

- Thật ra , thưa ngài, tôi không có ư định khiêu vũ chút nào. Xin Ngài đừng nghĩ rằng tôi đến đây để t́m bạn nhảy.

Với mọi khuôn phép đúng mực, Darcy yêu cầu được nhận vinh dự từ bàn tay cô, nhưng bị khước từ. Elizabeth đă cả quyết, ngay cả Ngài William cũng không thể lay chuyển cô dù cho ông gắn thuyết phục.

- Eliza, cô khiêu vũ quá đẹp nên thật là vô t́nh nếu cô không cho tôi được diễm phúc xem cô tŕnh diễn. Mặc dù vị này không thích tham dự cuộc chơi, tôi chắc rằng anh sẽ không từ chối chiều ư chúng ta trong nửa giờ.

Elizabeth mỉm cười:

- Ngài Darcy chỉ lịch sự thế thôi.

- Đúng là vậy nhưng cô Elizabeth thân yêu, xét qua hoàn cảnh xui khiến, sẽ không có ǵ làm lạ nếu anh sẵn ḷng chiều theo ta, v́ ai có thể từ chối một người chư cô ?

Elizabeth ném một cái nh́n tinh quái, rồi quay đi. Với anh chàng, sự chống đối đă không gây phương hại đến cộ Anh đang nghĩ đến cô với một ít hài ḷng khi cô Bingley đi đến.

- Tôi có thể đoán ra chủ đề anh đang suy nhĩ.

- Tôi không tin như vậy.

- Anh đang nghĩ rằng không thể chịu đựng được khi trải qua nhiều buổi tối như thế này – trong một xă hội như thế này. Thật ra tôi đồng ư với anh. Tôi chưa từng thấy khó chịu như tối nay. Sự vô vị lại c̣n thêm tiếng ồn, và thêm vào đấy là thái độ kẻ cả của những kẻ này. Tôi muốn làm ǵ đấy để được nghe anh lên án họ mạnh mẽ.

- Xin cô tin rằng ước đáon của cô đă hoàn toàn sai. Đầu óc của tôi đang cảm thấy dễ chịu. Tôi đang suy tư với cả niềm vui mà một đôi mắt đẹp trên gương mât của một người phụ nữ đẹp có thể ban phát cho tôi.

Cô Bingley lập tức nh́n thẳng vào mật anh, tỏ ư muốn anh nói cho biết người phụ nữ nào đă khơi dậy cho anh những suy tưởng ấy. Và Darcy gan dạ đáp:

- Cô Elizabeth Bennet!

- Cô Elizabeth Bennet! Tôi rất ngạc nhiên. Anh đă cảm mến cô ấy bao lâu rồi ? Và xin cho biết lúc nào tôi có thể chúc mừng anh ?

- Đấy là câu tôi chờ cô hỏi . Trí tưởng tượng của phụ nữ thật là nhanh, chỉ trong phút chốc nhảy từ cảm mến sang t́nh yêu, từ t́nh yêu sang hôn nhân. Tôi biết cô có ư chúc mừng tôi.

- Không mà, nếu anh nghiêm túc về chuyện này, tôi sẽ xem như việc đă được an bày tuyệt đối. Thật ra, anh sẽ có một bà nhạc mẫu duyên dáng, dĩ nhiên bà sẽ luôn luôn đến sống tạo Pemberly với anh.

Anh hoàn toàn lănh đạm nghe cô nói, trong khi cô lấy làm thích thú ăn nói theo cách này, và khi vẻ điềm tĩnh của anh cho thấy rằng cô không bị ngăn chặn, cô càng thêm tinh quái.


Chương 7


Thu nhập của ông Bennet hầu như chỉ bao gồm trọn vẹn trong hai ngh́n Bảng mỗi năm. Không may cho các cô con gái , người thừa kế mặc định là một người đàn ông có quan hệ xạ Gia tài của bà mẹ không thể bù đắp những thiếu thốn. Ông bố bà đă hành nghề luật sư tại Meryton, và để lại cho bà bốn ngh́n bảng.

Bà có một người em gái lấy ông Phillips, ông này làm thư kí cho người cha rồi nối tiếp sự nghiệp của ông cụ. Một người em trai của bà sống tại London, làm ăn trong ngành kinh doanh và có chút ít danh tiếng.

Làng Longburn chỉ cách Meryton một dặm, một khoảng cách thuận tiện cho những cô gái trẻ muốn đi đến đấy ba, bốn lần một tuần để thăm viếng bà d́ của họ và nhân thể ghé qua những cửa hàng thời trang. Đặc biệt, hai cô con gái nhỏ nhất của nhà Bennet, Catherine và Lydia, thường có những chuyến đi như thế. Tâm trí hai cô thường ít bận rộn hơn các cô chị, nên khi không có chuỵên ǵ hay hơn, họ thấy cần đi bộ đến Meryton để vui thú trong thời khắc ban mai và có thêm đề tài nói chuyện vào buổi tối, cho dù không có tin tức ǵ đặc biệt họ luôn xoay sở để biết được điều ǵ đó từ bà d́. Hiện giờ các cô nhận được tin về một trung đoàn lực lượng dân quân vừa chuyển đến đóng rại suốt mùa đông, với Meryton là vị trí bản doanh.

Những chuyến viếng thăm bà Phillips giờ phát sinh những tin tức đáng quan tâm. Mỗi ngày họ đều biết thêm về tên của những sĩ quan và những mối quan hệ của họ. Nơi họ đóng trại không giữ bí mật được bao lâu, nên cuối cùng các cô đều quen biết họ. Ông Phillips đă đi thăm viếng tất cả, và việc này mở cho các cô cháu gái một nguồn vui chưa từng có. Họ chỉ nói về các sĩ quan. Gia tài lớn lao của Bingley, vốn gây nhiều phấn khích cho bà mẹ khi nghe nói đến, giờ trở thành vô nghĩa dưới mắt cô gái nhỏ.

Sau khi đă nghe cô huyên thuyên suốt một buổi sáng, ông Bennet lạnh lùng nhận xét:

- Theo như bố thấy cách hai con nói chuyện, hai con là hai đứa con gái ngu xuẩn nhất nước. Bố đă nghi ngờ điều này, nhưng bây giờ bố tin là thật.

Catherine bối rối không trả lời, nhưng Lydia th́ hoàn toàn lănh đạm, tiếp tục nói vê việc cô mến mộ Dại úy Carter, về việc cô hy vọng được gặp anh trong ngày, v́ ngày kế anh sẽ đi London.

Bà Bennet nói:

- Ông à! Tôi ngạc nhiên khi thấy ông nghĩ rằng các con ông ngu xuẩn. Tôi có thể khinh thường con cái của người khác nhưng không thể khinh thường con ḿnh.

- Nếu các con tôi ngu xuẩn, tôi sẽ luôn cảm thông với chúng.

- Vâng với những việc xảy ra th́ tất cả chúng nó đều rất khôn ngoan.

- Tôi có tự măn rằng đây chỉ là một điểm mà ta không đồng ư. Tôi đă ḱ vọng rằng cảm nghĩ của chúng ta trùng hợp trong mọi việc, nhưng đến bây giờ tôi phải bất đồng ư kiến với bà khi nghĩ rằng hai đứa con gái nhỏ của chúng ta ngu xuẩn một cách khác thường.

- Ông không nên mong các con đều có ư thức như bố mẹ chúng. Khi chúng bằng tuổi tôi, tôi tin chắc chúng sẽ chẳng c̣n nghĩ đến các sĩ quan nữa. Tôi c̣n nhớ có thời tôi yêu thích bộ quân phục với áo choàng đỏ, và thật ra đến bây giờ trong tâm tư tôi vẫn c̣n thích. Nếu bây giờ có một anh chàng đại tá trẻ, bảnh trai, với năm hay sáu ngh́n bảng mỗi năm muốn lấy con gái tôi. Tôi sẽ không từ chối. Tôi nghĩ hôm ấy Đại tá Foster trông rất lịch sự trong bộ quân phục mặc tại buổi chiêu đăi của ngài William.

Lydia kêu lên:

- Mẹ ơi, d́ con bảo Đại tá Foster và đại úy Carter không đến thăm nhà cô Watson thường như khi họ mới chuyển đến, bây giờ họ thường đứng trong pḥng đọc sách của nhàClark.

Trong khi bà Bennet chưa kịp trả lời, người hầu mang vào cho Jane một là thư từ Netherfield và đứng chờ phúc đáp. Mắt bà Bennet sáng lên v́ vui mừng, bà hăm hở hỏi khi cô con gái đang đọc:

- Thế nào Jane, thư của ai thế ? Anh ta nói ǵ thế? Jane, đọc nhanh lên và nói cho mọi người nhe, nhanh lên con yêu.

- Đấy là thư của cô Bingley.

Rồi cô đọc to lên:

“ Chị thân mến,

Nếu chị không quá bộ đến thăm dự buổi ăn tối nay với Louisa và em, em e rằng chúng ta sẽ trở nên xa cách suốt đời, v́ cuộc đối đầu giữa hai phụ nữ th́ không thể kết thúc khi có xung đột. Khi nhận thư này xin chị đến ngay nhé. Ông anh em và vài người khác sẽ ăn tối cùng các sĩ quan.

Thân ái,

Caroline Bingley”

Lydia thốt lên:

- Với các sĩ quan! Con tự hỏi tại sao d́ con không nói với chúng con về việc này.

Bà Bennet nói:

- Ăn tối nơi nhà họ, thật không may.

Jane hỏi:

- Con có thể dùng cỗ xe được không?

- Không được, con yêu, con nên cưỡi ngựa mà đi v́ trời có thể đổ mưa, rồi con c̣n phải ở lại cả đêm.

- Có thể đấy là một âm mưu hay, nếu chị chắc rằng họ sẽ không t́nh nguyện đưa chị về.

- À! Nhưng các ông sẽ dùng cỗ xe của Bingley để đi về Meryton, c̣n ông bà Husrt không có ngựa.

- Nhung con muốn đi xe ngựa.

- Nhưng con yêu, mẹ tin rằng bố con không muốn con sử dụng mấy con ngựa. Ḿnh cần chúng để làm việc trong trang trại, có phải thế không hở ông?

- Tôi rất thường cần đến chúng nhưng ít khi tôi có thể dùng được.

Elizabeth nói:

- Nhưng nếu bố có dùng mấy con ngựa hôm nay, mục đích của mẹ sẽ đạt được.

Cuối cùng cô đă khiến ông bố phải xác nhận rằng đàn ngựa bị bận. V́ thế Jane phải cưỡi ngựa đi, và bà mẹ tiễn cô ra tận của với nhiều tiên liệu về thời tiết xấu. Hy vọng của bà thành hiện thực khi trời đổ mưa chẳng bao lâu khi Jane ra đi. Các cô em lo lắng cho chị ḿnh, riêng bà Bennet lại tỏ ra vui mừng. Cơn mưa tiếp tục cả buổi tối không dứt, hiển nhiên là Jane không thể trở về nhà. Và đến tận hôm sau th́ niềm vui của bà Bennet được nhân lên khi người hầu từ Netherfield đưa đến là thư cho Elizabeth:

“ Lizzy thân yêu,

Chị cảm thấy yếu nhiều vào sáng nay, chị nghĩ có lẽ do bị mưa ướt suốt hôm quạ Những người bạn ở đây nhất định không cho chị về nhà khichị c̣n chưa khỏe lại. Họ c̣n muốn chị gặp ông Jones – v́ thế đừng lo lắng khi nghe tin ông đến thăm bệnh cho chị. Ngoài chứng đau họng và nhức đầu, chị không bị ǵ cả.

Chị của em “

Ông Bennet nói sau khi nghe Elizabeth đọc lá thư:

- Thế là nếu con gái bà có trở bệnh nguy hiểm, và nếu nó xảy ra vấn đề ǵ, bà có thể tự an ủi rằng do việc theo đuổi anh Bingley theo sự chỉ đạo của bà.

- À tôi tin chắc rằng chẳng nguy hiểm như ông nói. Người ta không chết v́ chứng cảm vặt bao giờ. Nó sẽ được chăm sóc chu đáo. Tôi sẽ đi thăm nó, nếu tôi có thể dùng cỗ xe.

Elizabeth cảm thấy lo lắng, và quyết định đi thăm Jane dù cho không có cỗ xe. V́ không biết cưỡi ngựa , cô chỉ c̣n cách đi bộ. Khi cô nói ra ư định của ḿnh, bà mẹ thảng thốt:

- Làm sao con có thể liều lĩnh đến thế, với bao nhiêu là bụi mù. Khi đến nơi, con sẽ chẳng c̣n sức và mặt mũi chẳng ra sao cho coi.

- Con sẽ c̣n sức để xem bệnh t́nh của chị Jane ra sao – con chỉ muốn thế thôi.

- Lizzy có phải con ngụ ư muốn bố cho phép dùng cỗ xe hay không?

- Thật ra là không. Con không muốn tránh ne1 việc phải đi bộ. Khoảng cách ấy không phải là xa lắm, khi người ta có động lực chỉ có ba dặm thôi. Con sẽ về đến nhà trước bữa ăn tối.

Mary nói:

- Em khâm phục ḷng nhân ái của chị, nhưng mọi thôi thúc t́nh cảm cần được lư trí hướng dẫn. Theo em, chị chỉ nên làm theo mức độ cần thiết.

Catherine và Lydia tỏ ư muốn đi cùng chị ḿnh đến Meryton. Elizabeth nhận lời và cả ba cùng khởi hành. Lydia nói:

- Nếu chúng a đi nhanh, em có thể gặp mặt và tṛ chuyện đôi điều với Đại úy Carter trước khi anh ấy từ giă.

Họ chia tay nhau tại Meryton, hai cô em đi đến khu gia cư của bà vợ các sĩ quan, c̣n Elizabeth tiếp tục đi một ḿnh, hối hả băng qua những cánh đồng với bước chân thoăn thoắt, nhảy qua những bậc rào, phóng qua những vũng nước. Cuối cùng cô đến nơi với đôi chân ră rời, đôi bít tất lấm bẩn, và gương mặt ửng hồng v́ vận động.

Cô được mời vào pḥng ăn sáng, nơi có đầy đủ mọi người ngoại trừ Jane. Sự xuất hiện của cô khiến mọi người ngạc nhiên tột độ. Riêng ông Hurst và cô Bingley hầu như không tin rằng Elizabeth đă đi bộ ba dặm đường vào giờ sớm sủa như thế này, trong thời tiết lầy lội và lại c̣n đi một ḿnh. Elizabeth tin rằng họ xem thường cộ Tuy nhiên, họ vẫn tiếp đăi cô rất lịch sự, và trong cung cách đối xử của các chàng trai có cái ǵ đấy c̣n hơn cả lịch sự. Mr Darcy nói rất ít, c̣n ông Hurst hầu như không nói ǵ cả. Tư tưởng Darcy bị chi phối bởi ḷng mến mộ nét rực rỡ mà chuyến đi bộ đem lại cho khuôn mặt cô, nhưng trong ḷng tràn đầy hồ nghi về lư do đích thực khiến cô phải đi xa như thế một ḿnh.

Sau khi hỏi thăm về t́nh trạng của Jane, nhưng câu trả lời không được khả quan cho lắm, Jane ngủ không được ngon giấc, đang bị sốt v́ quá yếu c̣n nằm trong pḥng ngủ. Elizabeth vui mừng khi được dẫn vào pḥng thăm chị. Mọi người đă giấu việc Jane ngă bệnh v́ sợ gây hốt hoảng hay phiền hà, Jane thật sự vui mừng khi hấy cô bước vào. Tuy nhiên cô không thể nói chuyện được nhiều . Khi cô Bingley bước ra ngoài để hai chị em được tự do tâm sự, Jane không thể làm ǵ khác ngoại trừ tỏ ư biết ơn về sự ân cần mà mọi người dành cho cộ Elizabeth chỉ im lặng chăm sóc chị.

Khi bữa ăn sáng đă xong, các cô gái chủ nhà cùng chơi với hai chị em, và Elizabeth bắt đầu cảm thấy mến họ khi thấy họ tỏ ra quan tâm và quan tâm đến Jane. Bác sĩ cũng được mời đến khám cho Jane, và cho biết rằng cô bị cảm nặng, khuyên mọi người cần thực tế với t́nh h́nh, Jane cần được nghỉ ngơi trên giường. Lời khuyên được tuân thủ ngay, v́ cơn sốt có dấu hiệu nặng hơn, lại thêm việc đâu cô nhức như búa bổ. Elizabeth không muốn rời căn pḥng, mọi người vẫn ra vào để thăm hỏi luôn.

Khi đồng hồ gơ ba tiếng, Elizabeth nghĩ rằng ḿnh cần phải ra về, tuy cô rất muốn ở lại. Cô Bingley ngỏ ư đề nghị cô dùng cỗ xe của gia đ́nh.Trong thâm tâm Elizabeth mong rằng chỉ cần họ van nài chút thôi cô sẽ nhận lời, và Jane cũng tỏ ư không muốn rời xa em ḿnh. Cô Bingley đành phải mời Elizabeth lưu lại Netherfield một thời gian và Elizabeth nhận lời. Ngay lập tức một người hầu được phái về Longbourn để báo tin và mang về ít quần áo.


Chương 8


Lúc năm giờ Jane và Elizabeth thay đổi quần áo ra dùng bữa tối. Mọi người hỏi han về sức khỏe của Jane, và Elizabeth nhạn thấy Bingley thật sự quan tâm sâu sắc đến Jane, nhưng cô cũng không mang đến câu trả lời khả quan hơn, t́nh trạng Jane không tốt hơn chút nào. Ba bốn lần các cô gái tỏ ư đau ḷng trước bệnh t́nh của Jane, và ngỏ ư rằng họ cảm thấy hết sức buồn khi không thể giúp đỡ ǵ hơn, và rồi không c̣n bận tâm ǵ đến vấn đề ấy nữa. Sự vô tâm của hai người đối với Jane khi cô không hiện diện ở đấy khiến Elizabeth trở về với những ác cảm ban đầu của ḿnh về họ lúc ban đầu.

Thật ra, Bingley là người duy nhất mà cô có ư tưởng khoan dung. Rơ ràng anh rất lo lắng cho Jane. Thái độ của anh rất đúng mực, làm cô cảm thấy không bị xâm phạm vào đời sống riêng tư như những người khác. Cô chẳng c̣n để tâm đến ai khác ngoài anh. Cô Bingley th́ bị Darcy thu hút mạnh và luôn bám sát anh chàng. Riêng ông Hurst , ngồi kế b6n Elizabeth, là người biếng nhác, sống chỉ để ăn uống chơi bài, và khi được biết là cô chỉ thích món ăn giản dị thay v́ thịt hầm th́ không c̣n biết phải nói với cô ra sao.

Khi bữa ăn tối đă xong, cô lập tức quay trở lại với Jane, và ngay lập tức cô Bingley liền nói xấu bạnh ḿnh. Thái độ của cô thật thấp hèn, pha trộn giữ kiêu hănh và xấc xược. Cô nhận xét về Elizabeth rằng cô không có khiếu ăn nói, không biết thưởng thức, lại không được đẹp. Bà Hurst cũng có cùng ư nghĩ, và thêm vào những lời b́nh phẩm:

- Tóm lại cô ta chẳng có ǵ đáng cho người ta khen ngoài trừ đôi chân đi bộ giỏi. tôi sẽ không bap giờ quên lúc cô ta xuất hiện sáng nay. Trông thật hoang dă.

- Đúng vậy Loisạ Em khó có thể chấp nhận. Thật là vô nghĩ khi phải đến tận đây. Tại sao cô ấy lại phải băng qua chừng ấy dặm đường chỉ v́ người chị bị cảm sốt ? Đầu tóc cô ta th́ rối bù xấu xí.

- Ư rồi c̣n váy lót nữa, chị ước ǵ em nh́n thấy váy lót của cô ta, lấm bùn cả tấc, thêm cái áo dài ngoài thả xuống để che lấp bùn đất nhưng không che nổi.

Bingley nói:

- Chị có thể mô tả đúng. Nhưng em không thấy như vậy. Em nghĩ cô Elizabeth trông khá hay khi cô ta bước vào hồi sáng. Em không để ư thấy váy lót của cô ta lấm bẩn.

- Anh Darcy, tôi cắc anh đă thấy như thế, nên tôi tin anh sẽ chẳng bao giờ muốn thấy em gái ḿnh trong t́nh trạng như vậy. Cô Bingley tiếp lời.

- Chắc chắn là không. Đi bộ ba dặm hoặc bốn dặm hoặc bất cứ đoạn đường nào, bùn đất gập chân, lại c̣n đi một ḿnh! Cô ấy có ư ǵ cơ chứ? Với tôi, dường như là nhằm biểu lộ một cách đáng ghét tính tự chủ đầy kiêu ngạo, một sự dửng dưng với các nghi thức, là đặc trưng của phố lẻ dân dă nhất.

- Việc này nói lên mối quan tâm của cô ấy với chị ḿnh, như thế là rất hay. Bingley bảo vệ cô.

Cô Bingley thầm th́ riêng với Darcy:

- Anh Darcy, tôi e rằng cuộc phiêu lưu này ảnh hưởng đến ḷng cảm mến của anh về đôi mắt đẹp của cô ấy.

- Không phải, đôi mắt của cô ấy rạng rỡ v́ chuyến đi.

Sau một thoáng im lặng, rồi bà Hurst lại bắt đầu:

- Tôi mến Jane Bennet hết mực, cô ta là người con gái rất dịu dàng, với tất cả ḷng chân thành tôi cầu chúc cho cô ấy chóng được yên bề gia thất. Nhưng với ông bố bà mẹ như thế, lại thêm các mối quan hệ xă hội thấp kém, tôi e rằng không có cơ hội cho việc này.

- Tôi nghe nói rằng ông chú của họ hành nghề luật sư tại Meryton.

- Đúng vậy, họ có một ông cậu, sống ở đâu d0ấy gần Ceapside.

Em gái bà Hurst chen vào:

- Như thế là tuyệt đấy.

Cả hai chị em cùng cười đắc ư. Bingley thảng thốt:

- Nếu họ có nhiều ông chú hay cậu đủ để lấp đầy Cheapside, th́ điều ấy cũng chẳng làm họ trở nên dễ ghét chút nào cả.

Darcy đáp:

- Nhưng họ sẽ có rất ít cơ hội đê lấy được một anh chồng có vị thế nào đấy trong xă hội.

Bingley không trả lời, nhưng chị em của anh nhiệt t́nh đồng ư, và đùa cợt lúc lâu về mối quan hệ xă hội tầm thường của cô bạn ḿnh.

Tuy nhiên họ lấy lại được sự ân cần và dịu dàng sau khi rời pḥng ăn, trở lại nơi Jane đang nằm, ngồi chơi với cô cho đến lúc được gọi dùng cà phệ Jane vẫn c̣n rất yếu và Elizabeth không chịu rời xa cộ Măi cho d0ến khuya, khi cô thấy chị ḿnh đă thiếp ngủ, Elizabeth nghĩ rằng cô nên đi xuống tầng dưới. Khi bước vào sảnh, cô thấy mọi người đang chơi bài, ngay lập tức họ mời cô tham gia. Nghĩ rằng ḿnh có thể làm phiền, cô ứ chối, viện cớ bận thăm nom chị, và ngỏ ư muốn giải tí một chốc bằng mộ cuốn sách. Ông Hurst nh́n cô ngạc nhiên:

- Cô thích đọc sách hơn chơi bài à ? Thật là lập dị.

- Cô Elizabeth Bennet ghét chơi bài. Cô ấy rất giỏi đọc sách và không c̣n thú vui nào khác. Cô Bingley châm chọc.

Elizabeth thốt lên:

- Tôi không xứng đáng với câu khen ngợi hay ph6 b́nh như thế. Tôi không giỏi đọc sách, tôi c̣n có nhiều thú giải trí khác.

- Cô có vui thú khi chăm sóc chị cô, nên chúng tôi hy vọng cô sẽ vui hơn nếu chị cô b́nh phục. Bingley nói.

Elizabeth thầm cảm ơn anh và đi đến một cái bàn, nơi có đặt vài quyển sách. Anh lập tức ngỏ ư giúp cô t́m những tựa sách khác c̣ trong pḥng sách.

- Tôi mong có tủ sách gia đ́nh phong phú hơn để giúp ích cô và để tôi tăng thêm kiến thức, nhưng tôi là người biếng nhác mặc dủ tôi không có nhiều sách, tôi vẫn không thể đọc hết.

Elizabeth trấn an anh rằng những quyển sách trong pḥng hoàn toàn thích hợp với cộ Caroline Bingley nói:

- Tôi lấy làm lạ rằng cha tôi để lại quá ít sách. Darcy, ở Pemberly anh có tủ sách đáng giá lắm.

Darcy trả lời:

- Nó đúng là một gia tài, đấy là công tŕnh của nhiều thế hệ.

- Và rồi anh tự thêm vào bộ sưu tập, anh luôn luôn thích mua sách.

- Tôi không thể hiểu nổi thái độ sao lăng như thế trong thời buổi hiện nay đối với tủ sách gia đ́nh.

- Sao lăng ! Tôi tin chắc anh không sao lăng thứ ǵ để thêm vào vẻ đẹp của ngôi nhà ấy. Charles, khi anh xây dựng xong ngôi nhà của anh, em mong nó có thể đẹp bằng nửa dinh thự Pemberly.

- Anh mong như vậy.

- Nhưng em thật t́nh khuyên anh nên mua nhà trong vùng ấy, lấy dinh thư Pemberly làm kiểu mẫu. Cả nước Anh không hạt nào tốt như Derbyshire.

- Anh sẵn ḷng mua Pemberly nếu Darcy chịu bán nó.

- Charles, em đang nói về những điều khả dĩ.

- Caroline, anh lấy danh dự mà nói rằng anh nghĩ có khả năng tiếp cận Pembrly bằng cách mua được hơn là tưởng tượng.

Elizabeth quá ngạc nhiên về những việc đang xảy ra, nên không c̣n chú mục vào cuốn sách mà cô đang cầm, rồi chẳng bao lâu để hẳn nó qua một bên, cô đi đến bàn chơi bài, đứng giữa Bingley và cô chị để quan sát ván bài.

Cô Bingley nói:

- Có phải tiểu thư Darcy đă lớn thêm nhiều từ mùa xuân qua không? Liệu cô ta có cao bằng tôi không?

- Tôi nghĩ rằng có lẽ như vậy. Bậy giờ cô ấy đă cao gần bằng cô Elizabeth, hay có thể cao hơn.

- Tôi rất muốn gặp lại cô ấy. Tôi chưa từng gặp người nào dễ mến như cô ấy. Gương mặt và cử chỉ của cô ấy thật là đáng yêu. Ngón đàn dương cầm của cô ấy thật độc đáo.

Bingley nói:

- Tôi lấy làm ngạc nhiên thấy nhờ đâu các cô gái trẻ có đủ kiên tŕ để đạt nhiều tài năng như thế, tất cả các cô đều toàn tài.

- Tất cả các cô gái trẻ đều toàn tài ? Charles yêu quư, anh có ư ǵ vậy ?

- Đúng thế tôi nghĩ tất cả các cô đều rất tài giỏi. Tất cả đều có thể sơn bàn ghế, giăng màn cửa, đan ví tiền. Tôi thấy ít ai không thể làm những việc này, và tôi chắc rằng những cô gái được nói đến đều tài giỏi.

Darcy nói:

- Danh sách của anh về những tài năng thông thường th́ quá đúng. Thế giới này có nhiều phụ nữ chỉ đáng khen ở chỗ đan ví tiền hay giăng màn cửa. Nhưng tôi không đồng ư lắm về cách đánh giá phụ nữ của anh. Trong tất cả những người tôi quen, tôi không thể nói khoác rằng biết hơn nửa tá phụ nữ toàn tài.

Cô Bingley nói thêm:

- Tôi cũng không, tôi chắc như thế.

- Thế th́ , anh hẳn phải lĩnh hội rất thấu đáo trong ư nghĩa của anh về một người phụ nữ toàn tài. Elizabeth nhận xét.

- Vâng đích thực là tôi biết rất rơ về vấn đề này.

Anh trợ lư trung thành của Darcy thốt lên:

- À ! Đúng vậy rồi. Không ai có thể được coi là toàn vẹn nếu họ không vượt qua những ǵ họ thường phải đối diện. Một người phụ nữ phải có hiểu biết thấu đáo về âm nhạc, thanh nhạc, khiêu vũ, ngoại ngữ để xứng đáng với cái danh xưng ấy. Và ngoài những mặt này cô ấy c̣n phải có cái ǵ đấy trong dáng vẻ và tư thái khi di chuyển, âm hương của tiếng nói, cách xưng hô và phát biểu, nếu không cô ấy chỉ xứng đáng phân nửa ngôn từ.

Darcy thêm vào:

- Tất cả mọi điều này cô ấy phải có, và phải thêm vào đấy là cái ǵ khác có thực chất trong việc mở mang kiến thức bằng cách đọc thật nhiều.

- Tôi không c̣n ngạc nhiên rằng anh chỉ biết có sáu phụ nử toàn vẹn. Tôi muốn biết hiện giờ anh có quen biết cô nào như thế không?

- Có phải cô quá khắt khe về giới tính của cô, nên nghi ngờ khả năng đạt được mọi tài năng này ?

- Tôi chưa bao giờ gặp một phụ nữ như thế. Tôi chưa bao giờ được diện kiến một tài năng như thế, thêm khiếu thưởng thức, cùng sự chuyên cần, và cá tính tao nhă như anh đă tả, hợp nhất trong một người.

Cả bà Hurst và cô Bingley đều thốt lời phản đối, cho rằng cô không công tâm khi nghi ngờ như thế. Khi cả hai đang biện luận rằng họ có biết nhiều phụ nữ đáp ứng lời mô tả ấy, ông Hurst cất tiếng kêu gọi trật tự với lời than phiền cay đắng rằng họ đă không màng đến sẽ làm những ǵ. V́ thế, mọi tṛ chuyện đều ngưng lại, sau đấy Elizabeth rời khỏi căn pḥng.

Khi cánh cửa đă đóng lại sau lưng Elizabeth, cô Bingley nói:

- Elizabeth Bennet là một trong những cô gái muốn tự giới thiệu ḿnh với người khác bằng cách tự hạ giá trị của ḿnh, và tôi tin chắc việc này thành công với nhiều người. Nhưng theo ư tôi đấy là một tiểu xảo, mộ nghệ thuật rất kém cỏi.

Darcy đáp lại cô:

- Chắc chăn có một sự kém cỏi trong tất cả các môn nghệ thuật mà các cô thỉnh thoảng sử dụng để thu phụ cánh đàn ông. Tất cả những ǵ liên quan đến khôn vặt đều đáng khinh.

Cô Bingley không hoàn toàn thỏa măn với câu trả lời để tiếp tục chủ đề.

Elizabeth lại đi vào chỉ để nói rằng t́nh trạng chị cô lại bị nặng hơn, và cô không thể rời xa chị ḿnh. Bingley thúc dục đi kêu ông Jones đến, trong khi hai chị em cho rằng bác sĩ nộng thôn không giúp ǵ được, đề nghị mời gấp một bác sĩ có tiếng tăm tại thành phố. Elizabeth không đồng ư với các cô, nhưng cô không khiên cưỡng như thế với lời đề nghị của Bingley. Mọi người sau đấy đồng ư rằng nếu như Jane không khỏe hơn, họ sẽ cho mời ông Jones đến vào lúc sáng sớm. Bingley rơ ràng tỏ ra rất bứt rứt, hai chị em Bingley th́ cho rằng họ cảm thấy rất khổ sở khi nghe tin này. Tuy nhiên sau bữa ăn tối, hai cô giảy khuây với nhau qua những bài song ca, trong khi Mr Bingley không biết làm ǵ hơn là ra lệnh cho gia nhân làm mọi cách chăm sóc cho người bệnh và cô em.


Chương 9


Elizabeth qua đêm cùng pḥng với chị ḿnh. Đến sáng, gia nhân chuyển lời thăm hỏi của Mr Bingley và hai chị em anh đấn cho họ. Và Eliza có thể vui mùng v́ câu trả lời của bác sĩ là không bi quan lắm. Tuy bệnh t́nh của Jane đă cải thiện, cô vẫn yêu cầu cho gửi tin về Longbourn cho biết t́nh h́nh và tỏ ư muốn mẹ cô đến thăm Jane. THư được mang đi ngay và mẹ cô đáp ứng ngay lập tức. Bà Bennet và hai cô con gái út đến Netherfield vừa sau bữa ăn sáng.

Nếu bà Bennet thấy Jane gặp nguy hiểm ǵ hiển nhiên bà sẽ cảm thấy vô cùng khổ sở. Nhưng khi đến nơi, an tâm rằng bệnh t́nh cô không lấy ǵ làm nguy hiểm, bà không mong cô khỏi bệnh ngay lập tức, kẻo phải rời Netherfield. V́ thế bà không gnhe theo lời yêu cầu của cô gái muốn về nhà. Vị bác sĩ cũng thế. Sau khi ngồi với Jane, cả bốn mẹ con được cô Bingley mời vào pḥng ăn sáng. Bingley gặp họ với hy vọng rằng bà Bennet không nghĩ bệnh t́nh của Jane tệ hơn là bà e sợ lúc đầu.

Bà Bennet nói:

- Thật ra, tôi e bệnh của Jane khá nặng, nên không thể đi đứng được. Ông Jones nói là ta không nên để con bé di chuyển. Chúng tôi buộc phải làm phiền gia đ́nh anh ít lâu nữa.

Bingley thốt lên:

- Di chuyển! Không nên nghĩ đến việc này. Tôi tin chắc rằng cô em tôi không muốn cô ấy phải di chuyển.

- Thưa bà, bà có thể trông cậy nơi chúng tôi. Cô Bennet sẽ được chăm sóc chu đáo trong thời gian cô ấy lưu lại đây. Cô Bingley nói.

Bà Bennet cảm ơn họ nồng nhiệt bà thêm vào.

- Tôi chắc rằng, nếu không có những người bạn tốt như thế này, tôi không biết Jane sẽ ra sao. V́ Jane thật sự đă yếu nhiều và chịu khổ sở nhiều. Mặc dù Jane có đủ kiên tŕ chịu đựng. Nó là cô gái có tính khí hiền dịu nhất mà tôi từng thấy. Tôi vẫn thường nói với những cô bé khác của tôi rằng chúng không thể so sánh cùng chị của chúng. Ngài Bingley, anh có một căn pḥng thật trang nhă, thêm ngoại cảnh thật quyến rũ qua con dường dạo lót sỏi ngoài kia. Tôi chưa từng thấy nơi nào đẹp như Netherfield. Tôi mong anh không có ư định sẽ vội vă rời khỏi nơi này, dù tôi biết rằng anh chỉ thuê ngắn hạn.

- Tôi quyết định mọi việc đều chóng vánh, v́ thế nếu tôi nhất quyết rời khỏi Netherfield, c̣ thể tôi sẽ lên đường trong ṿng năm phút. Tuy nhiên v2o lúc này tôi muốn ổn định ở đây. Bingley trả lời.

Elizabeth thốt lên:

- Chính đấy là điều tôi đoán về anh.

- Cô bắt đầu hiểu tôi rồi phải không? Anh quay về phía cô thốt lên.

- À vâng tôi nghĩ rằng ḿnh hiểu anh khá rơ.

- Tôi mong rằng đây là lời khen. Nhưng bị nh́n thấu suốt về ḿnh th́ thật là tội nghiệp cho tôi.

- Nhưng điều này không nhất thiết là mọt người với cá tính sâu sắc và tinh tế như anh phải làm ra vẻ khó hiểu hơn.

Bà mẹ thốt lên:

- Lizzy, hăy nhớ con đang ở đâu, đừng phóng túng như ở nhà.

Bingley tiếp lời ngay:

- Trước đây tôi không biết rằng cô hay t́m hiểu về cá tính. Hẳn đây là một ngành nghiên cứu thích thú.

- Vâng thích nhất là những cá tính phức tạp, ít ra cũng có lợi điểm ở đấy.

- Cả nước mới có thể cung ứng vài đối tượng như thế. Nơi miền quê, ta di chuyển trong một xă hội rất hạn hẹp và ít thây đổi.

- Nhưng chính con người th́ lại thay đổi nhiều đến nỗi bao giờ chúng ta cũng có thể quan sát cái ǵ đấy mới nơi họ.

Bà Bennet nói , với vẻ phật ư v́ anh đă đề cập đến miền quê:

- Vâng đúng như thế. Tôi đảm bảo với anh rằng có nhiều việc như thế xảy ra nơi miền quê cũng như trong thành thị.

Mọi người đều ngạc nhiên. Darcy sau khi nh́nh bà một khoảnh kắhc, inm lặng quay đi hướng khác. Nghĩ rằng ḿnh đă thắng áp đảo anh ta, bà Bennet tiếp tục đà thắng lợi:

- Riêng phần tôi, tôi không thấy London có lợi điểm nào to tát so với miền dân dă, ngoại trừ những cửa hàng và cơ cở công cộng. Miền quê th́ dễ chịu hơn nhiều, có phải thế không hở anh Bingley?

- Khi tôi sống nơi miền quê tôi không bao giờ muốn rời xa, c̣n khi tôi lên thành thị th́ cũng thế. Mỗi miền đều có lợi điểm riêng của nó, nên tôi thấy nơi nào cũng hạnh phúc thôi.

- Đúng đấy, v́ anh có tính khí chừng mực. Nhưng anh bạn đây – bà nh́n qua anh Darcy - dường như nghĩ rằng miền quê không là ǵ cả.

Elizabeth đỏ mặt v́ bà mẹ:

- Mẹ à ! Thật ra mẹ đă hiểu nhầm ư anh Darcy . Anh ấy chỉ muốn nói rằng những người sống ở miền quê không được đa dạng như ở thành thị, mẹ hẳn phải công nhận điêu này.

- Đúng vậy con ạ, nhưng về việc không gặp được n người trong công đồng này, mẹ nghĩ rằng không có mấy cộng đồng lớn hơn nơi đây. Chúng ta đă ăn tối với hơn bốn mươi gia đ́nh.

Chỉ có ḷng quan ngại cho